Truyện ngắn Đà Lạt có một áng mây lưng chừng

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi CafeBon, 6/12/20.

  1. CafeBon

    CafeBon Gà cận

    Bài viết:
    971
    Được thích:
    1.027
    Đã thích:
    569
    GSP:
    Ap
    Có những khoảng thời gian, chúng ta chưa hẳn đã già nhưng cũng không còn là những đứa trẻ.

    Có những khoảng thời gian, chúng ta không muốn đi nhưng cũng không thể nào ở lại.

    Giống như một áng mây ở lưng chừng, chỉ có thể đợi chờ cơn gió.


    Câu chuyện được viết với sự giúp đỡ của cánh chim đêm

    -**********-

    Nắng chiều ngả nghiêng chiếu xiên qua khoảng sân rộng nở đầy những bông hoa Thanh Tú màu xanh thành một dãi lụa mềm uốn quanh nền gạch đỏ đã sờn cũ.

    Bàn chân trần để lộ ra dưới tấm váy xô dài bất động, mặc cho nắng đang nhún nhảy trên từng ngón chân nhỏ.

    Nhiệt độ vừa phải, đủ để khoác một tấm len mỏng và ngồi ở hàng hiên nắng vàng.

    Son trầm ngâm nhìn ra phía sân. Không quan tâm đến tất thảy mọi thứ xung quanh cô. Hiện tại chỉ có cô, nắng, và những nghĩ suy giăng kín trong đầu.

    Giống như đám tơ nhện đã bị gió thổi tung. Không có điểm bắt đầu, không có nơi kết thúc. Cô cứ đi loanh quanh theo một cảm xúc nào đó rồi bất chợt nhận ra đã trở về lại điểm bắt đầu.

    “When I look into your eyes. I can see a love restrained”
    Câu hát đầu tiên của bài November rain vang lên từ chiếc điện thoại đen đặt trên bàn. Bài hát trở đi trở lại trong đầu Son gợi nhắc cho cô một ngày mưa tháng mười một năm cô mười tám tuổi. Son bừng tỉnh khỏi mạch suy nghĩ rối rắm mà cô đang cố chạy theo, bắt máy uể oải.

    “Tớ nghe!”

    “Cậu về chưa?” Giọng nói trong điện thoại hồ hởi. “Chiều nay tớ về. Cà phê đi!”

    “Chưa. Tớ vẫn chưa muốn về. Tớ sẽ ở lại thêm.” Son trả lời bằng chất giọng dửng dưng. Vừa nghe là có thể biết ngay người bắt máy không hề muốn nói chuyện.

    “Đi lâu vậy? Cậu không đi làm à?”

    “Tớ đã xin nghỉ việc. Đến khi nào hết tiền tiêu thì tớ sẽ về.” Câu trả lời nhẹ như không, chuyến đi và cả công việc được đơn giản hoá đến mức nó chỉ giống như việc xếp một tách trà không dùng đến vào tủ chén.

    “Anh Phong có đi với cậu không?” Đầu dây bên kia chuyển dần sang lo lắng.

    “Tớ chia tay rồi. Đừng hỏi tại sao cũng đừng lo cho tớ. Chỉ là tớ thích thế.”

    “Tớ lên đó với cậu. Nhắn cho tớ địa chỉ ngay và luôn.”

    “Khỏi đi! Đã bảo tớ không sao, đừng lo cho tớ. Tớ đâu còn là trẻ con. Tớ tắt máy đây.”

    Son tắt máy vội, thả xuống bàn rồi buông người dài theo thành ghế. Cô ngửa cổ nhìn lên bầu trời xanh vời vợi trước mắt. Nắng len qua đám sương mờ trên ngọn cây vẽ thành từng vệt khói, rắc lên không trung thứ bụi mờ li ti, lấp lánh.

    Son lại chìm vào những suy nghĩ riêng của cô, không phân định rõ thực tại và quá khứ. Cô nhẹ đi vào giấc ngủ chiều, mơ thấy gương mặt Huy cười hiền, rực rỡ như tia nắng trên đóa hoa hướng dương.

    ***

    Đến Đà Lạt là một quyết định đường đột và kèm theo nhiều thứ liều lĩnh khác của Son.

    Hai tuần trước, Son gởi mail cho sếp tổng lúc hai giờ sáng, xin nghỉ việc. Thu dọn hành lý là vài bộ đồ đơn giản, mấy quyển sách đang đọc dở, laptop, đồ dùng cá nhân rồi tống tất cả vào chiếc vali nhỏ màu xám nhạt. Cô cứ thế ngồi trân trân nhìn chiếc vali cho đến khi trời sáng hẳn.

    Vòng một vòng lớn quanh thành phố đến trưa thì Son dừng lại trước ngân hàng, chuyển tất cả số tiền tiết kiệm được trong thời gian đi làm vào tài khoản ATM, sẵn sàng cho việc sử dụng bất cứ lúc nào cô muốn.

    Bến xe ồn ào tiếng máy nổ, tiếng mời chào của mấy bà bán vé đen, tiếng gọi nhau í ới của người đi và cả tiếng chửi đổng của mấy ông nhà xe nhầy nhụa mồ hôi mồm phì phèo thuốc lá.

    “Bốn giờ mới có chuyến.” Cô bán vé ở quầy không rời mắt khỏi màn hình di động đang chiếu dở bộ phim Hàn.

    “Cho cháu một vé, cháu ngồi đợi được”. Giọng Son chậm rãi nhấn từng chữ một.

    Bà cô ở quầy khó chịu dừng máy, xé một vé rồi đập mạnh lên bàn.

    Nhà đợi bến xe là một nơi không sạch sẽ gì. Hàng hoá chất đống không có lối đi. Hàng ghế sắt bong sơn loang lỗ. Mấy miếng kẹo cao su dính đầy dưới sàn và cả thành ghế nay đã chuyển màu thành những bợt đen xì. Mùi khắm khắm bốc lên khắp phòng.

    Son thu người một góc. Lướt mạng tìm lấy một homestay nhỏ, cẩn thận ghi địa chỉ vào quyển sổ tay trong chiếc túi vải đeo chéo trước ngực. Mọi việc đều xong một cách đơn giản. Và giấc ngủ chập chờn trong chiếc hộp di động nhanh chóng đưa Son đến nơi cần đến.

    Đà Lạt mờ ảo trong sương sớm. Cái lạnh run người ùa đến cửa xe rồi đọng lại ở đó. Son chao đảo bước xuống, nhìn khắp lượt những gương mặt thẫn thờ như nhau đang cố định hình lại mọi thứ.

    Nơi Son ở, một căn nhà nhỏ bằng gỗ thông nằm lọt thỏm giữa mảnh vườn được bao bọc bởi hàng rào thấp sơn trắng bám chằn chịt những dây leo trổ hoa tím. Trước hiên nhà là chiếc xích đu đã cũ cùng một cái bàn con hai ghế.

    Son thích nơi này.

    Chủ nhà ở cách đó một quãng đường là người thật thà và dễ chịu. Ngoài bữa sáng được cậu bé lém lỉnh mười một tuổi cháu của bác chủ nhà đạp xe đưa đến thì khách ở tự lo hai bữa cơm còn lại.

    Mỗi ngày ở đây, Son gần như chẳng làm gì cả. Sáng nào đẹp trời, cô đi bộ dọc theo con đường xuống đồi rồi ghé chợ mua ít thức ăn. Hôm nào mưa thì trùm chăn, ghếch chân đọc sách. Chiều ra vườn nhổ cỏ cho đám Thanh Tú, chỉnh lại hàng rào hoặc pha một ấm trà hoa cúc và ngồi nhẩn nha đếm thời gian.

    Son không định hình rõ cô sẽ ở đây bao lâu và làm những gì. Chỉ mơ hồ rằng, cô có khối thời gian để suy nghĩ đến việc đó vì giờ đây không có những cuộc họp hàng tiếng đồng hồ, không có những lần phải chạy deadline đến sáng, và không có Phong.

    Chia tay.

    Son chưa từng nghĩ về điều gì tương tự như thế suốt bảy năm dài cô và anh ở cạnh nhau. Phong đủ tốt để chỉ cần buông tay là có thể bị cướp mất. Anh hiền lành, chăm chỉ, có năng lực và được mọi người quý mến. Hai bên gia đình cũng tán thành tình yêu của họ và dường như mọi thứ chỉ chờ một cái đám cưới nữa thôi. Thế nhưng bảy năm trôi qua, Phong không hề mở lời gợi ý về ngôi nhà mà Son mơ ước. Có thể với anh, cô chỉ là một người để yêu chứ không phải là một người để lấy về làm vợ.

    Và Son, cảm thấy mình đang bên Phong như một thói quen. Những cảm xúc dành cho anh giống như ngọn lửa sau khi nồng nhiệt cháy thì trở thành than âm ỉ và dần dần lụi tắt chỉ còn lại đám tro tàn.

    Hai ngày sau khi lên đến Đà Lạt – ba ngày không gặp nhau, Phong vẫn không gọi điện hay nhắn tin cho Son. Cô chua chát nhận ra mình đã không còn là người quan trọng bên cạnh anh nữa. Son chủ động nhắn tin chia tay. Phong đồng ý.

    Thế thôi. Mối quan hệ bảy năm tưởng như rất dài lại kết thúc một cách đơn giản. Hoá ra, từ bỏ một thói quen cũng không hẳn là quá khó, nhất là khi thói quen ấy đã trở nên không còn cần thiết. Cho cả anh và cô.

    Giờ đây, Son là kẻ lãng du, trút hết mọi vướng bận thường ngày, bình tâm ngắm mây trời, phiêu du cùng với gió, tự cho mình là kẻ nhàn rỗi nhất thế gian.

    Người duy nhất biết Son đang ở Đà Lạt là Huy, một cậu nhóc cô quen mười năm trước. Năm đó cô giết những buổi tối nhàn rỗi đau đáu về mối tình đầu bằng các buổi học tiếng anh, và Huy thì hy vọng kiếm được một suất học bổng nước ngoài trước khi vào cấp ba.

    Ước mơ của Huy không thành.

    Nỗi đau về mối tình đầu của Son vẫn lẩn trốn đâu đó.

    Cả hai cần mẫn sống cuộc đời của mình. Làm bạn bè tốt. Chia sẽ vui buồn với nhau.

    ***

    Sương sớm như ngàn vạn mũi kim bằng băng mảnh đâm thẳng xuống. Nhiệt độ theo đó mà biến mất.

    Một đêm mất ngủ với những cơn đau hành hạ thân xác.

    Son thức dậy sau giấc ngủ ngắn. Nói đúng hơn là gần như lịm đi. Toàn thân rã rời. Đầu óc quay cuồng với cơn mơ đã lặp đi lặp lại những ngày gần đây.

    Cô mơ thấy mình lạc trong hẻm núi, dưới chân toàn là hoa dại, đẹp đến nao lòng. Rồi bỗng nhiên cô hụt chân rơi xuống một hố sâu, xung quanh thành hố cắm đầy những thanh dao lớn, sắc ngọt, ánh lên thứ ánh sáng lạnh lẽo. Cô cứ rơi xuống. Từng mũi dao cắt đứt tay, chân, người cô. Không rời ra, không có máu nhưng mỗi vết cắt là một lần đau. Cô cứ rơi xuống như vậy, rơi mãi. Ánh sáng phía trên miệng hố thu nhỏ dần, như có một con quái vật hút vào bụng.

    Ra khỏi nhà, Son quyết định đi ngược dốc lên phía trên đỉnh đồi. Mang theo ít trà nóng trong bình giữ nhiệt, cô cắm headphone vào tai và cứ thế thong thả bước.

    Nếu phía bên này là đường dẫn vào khu dân cư thì bên kia là các nhà kính nằm san sát nhau, tiếng động cơ quạt hút chạy xè xè. Từ trên cao nhìn xuống, xuyên qua lớp sương mỏng đang tan, cánh đồng nhà kính phủ trắng cả một mảng đồi lớn. Sự lạnh lẽo bao trùm lấy không gian.

    Son rẽ qua con đường nhỏ dẫn sâu vào rừng. Không khí ẩm ướt khiến cô hắt xì vài cái. Nắng đã lên cao. Sương đọng lấp lánh trên ngọn cỏ, rơi xuống khi bước chân cô ghé qua.

    Hồ nước nhỏ ngập đầy sắc tím của đám hoa sao nhái. Cánh hoa mỏng manh khe khẽ rung rinh mỗi khi gió thổi qua. Chúng dựa vào nhau mà lớn. Đan lá vào nhau mà sinh tồn.

    Son lấy điện thoại chớp bức hình rồi gởi cho Huy kèm dòng chú thích “Nhất định tớ sẽ trở lại một lần nữa. Cậu cũng nên đến đây!”.

    Son theo con đường mòn quay trở về. Nắng đã lên trên đỉnh ngọn cây, tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng, ấm áp.

    Cô ghé vào một tiệm cà phê nhỏ bên đường. Nơi ấy có “Bán ký ức”. Cô mỉm cười với cái tên kỳ lạ của quán. Tự hỏi ở đây sẽ bán cho cô những ký ức nào.

    Mười tám tuổi. Ký ức của Son là mưa.

    Hai mươi hai tuổi. Ký ức của Son là gió.

    Hai mươi bảy tuổi. Ký ức bắt đầu loang ra những mảng đen.

    Hai mươi chín tuổi. Ký ức dừng lại ở rừng thông xanh ngút ngàn, sương giăng trên ngọn cỏ, vắt vẻo trên cành cây.

    Quán cà phê không có khách, chỉ có bản nhạc đều đều. Son chọn một góc nhỏ cạnh lò sưởi, vài thanh củi đã cháy tàn tỏa ra thứ hơi ấm dịu ngọt.

    Cô với tay lấy cây guitar treo ngay phía tường rồi chỉnh lại dây một chút. “Em cứ ngân nga một bài hát của người ta, vì bài hát của em là tình ca buồn thương lắm. Vì bài hát của em là lời yêu vùi trong sương. Bên những ngây thơ ngày xưa xa vắng…”

    Son khe khẽ hát, bài hát bật ra trong đầu cô, say sưa hát cho đến khi nhận ra có giọt nước mắt lăn ra từ trong khoé mắt.

    Giọt cà phê đen rơi xuống, một tiếng “póc” rơi theo, vỡ tan.

    “Đoán xem tớ đang ở đâu?” Tin nhắn kèm theo tấm hình của Huy nhăn răng cười, sau lưng là rừng thông xanh ngắt. Là Đà Lạt. Son vội vã gọi cho Huy.

    “Cậu đang ở đâu?”

    “Ở chỗ cậu đấy. Tớ bảo lên với cậu rồi mà. Giờ thì đưa địa chỉ cho tớ.” Huy liếng thoắng. “Tớ mua vé hết tiền rồi nên không có tiền thuê trọ và mua đồ ăn đâu. Tớ đến ăn bám cậu vài ngày rồi còn xin tiền mua vé về nữa. Nhắn ngay nhé!”

    Son đứng bất động ở cửa nhìn bóng Huy bước xuống taxi. Vẫn là cậu nhóc quen thuộc ngày nào nay lại có cảm giác rất đặc biệt. Nắng nhuộm lên khung xương cao ráo làm cho hình hài ấy dường như tỏa ra thứ ánh sáng màu vàng, vừa lấp lánh lại vừa ấm áp.

    “Không phải xúc động thế đâu!” Huy vừa nói vừa đưa tay lên lau giọt nước trên má Son khi gặp cô ở cửa. Cậu mạnh dạn đi qua cô, như thể chưa có gì xảy ra, vừa đi vừa nhìn khắp lượt, tấm tắc: “Cậu chọn nơi ở tuyệt vời đấy!”.

    Chiều Đà Lạt đổ mưa. Hạt mưa lớn trong veo như những viên pha lê trong suốt đua nhau rơi hối hả. Hoà với mùi mưa là hương gỗ nồng nàn của cánh rừng già. Hoà với tiếng mưa rào rạt trên mái nhà là giai điệu bản hoà tấu “River flows in you” của Yiruma.

    Huy kéo chiếc ghế sô pha dài ra gần cửa sổ, vừa chỉnh lại ghế vừa lầm bầm: “Cậu phải giúp tớ chứ!”. Son nhún vai không trả lời. Cẩn thận bê chiếc khay tròn, bên trên là hai cốc trà hoa cúc nghi ngút khói, đặt lên bậu cửa sổ. Cô trở mình xoay một vòng lớn theo điệu nhạc, nhẹ nhàng lướt qua trước mặt Huy, hát lớn kèm theo nụ cười tươi tắn: “you are not the fool, no, you’re the beautiful one, you are like the sun, cause this one river flows in you”.

    “Cậu nghĩ cậu mười tám tuổi đấy hở?” Huy nhắc nhở.

    “Quan trọng gì!” Son quay lại bếp trả khay trà vào tủ, chân vẫn đi theo nhạc, vòng những đường cong lớn. “Quan trọng là tối nay có người nấu cơm cho tớ.”

    Đã lâu rồi, trong những khoảnh khắc như thế này, giữa không gian mờ mờ ảm đạm một màu xám, bỗng nhiên xuất hiện một thứ, mang theo nguồn năng lượng tốt đẹp, khiến cho từng thớ gỗ sáng bừng lên, từng lớp không khí được sưởi ấm và tất thảy mọi muộn phiền đều bị xua đi. Đó chỉ có thể là thứ năng lượng phát ra từ một đóa hướng dương rực rỡ.

    Son trở lại ghế sô pha, áp tay vào thành cốc trà nóng, hít một hơi dài hương thơm từ miệng cốc bốc lên. Cảm giác dễ chịu và thân thuộc lan ra khắp trí óc.

    “Cậu có biết những bản nhạc không lời, đôi khi quá hay khiến người ta phải cố gắng viết lời để diễn đạt nó.” Son mơ màng thả hồn vào trong giai điệu piano mượt mà. “Nhưng tớ lại nhận ra, lời bài hát trong trường hợp này lại trở nên vô dụng, bởi riêng các nốt nhạc đã quá là hoàn hảo”.

    Huy tựa người bên khung cửa sổ, im lặng lắng nghe Son, tựa hồ như phía ngoài kia, có một cô gái nhỏ trong chiếc váy công chúa cầu kỳ, nhân lúc không ai để ý đã mặc sức tung tẩy và thả mình trôi theo dòng nước mát.

    Son hào hứng tiếp lời: “Sáng mai, nếu trời đẹp, tớ sẽ dẫn cậu vào rừng, chỗ hồ nước và đám hoa sao nhái. Rồi lúc về sẽ ghé quán “Bán ký ức” để xem cậu mua được ký ức gì.”

    “Rồi sau đó…” Huy để lửng câu nói như một dấu hỏi lớn, chờ Son suy nghĩ.

    “Tớ không biết!” Son nghiêng đầu, nhấp một ngụm trà. “Cậu có thể đi đâu cậu muốn.”

    “Thế cậu đã đi được hết Đà Lạt chưa? Giới thiệu chỗ hay ho cho tớ đi.”

    “Tớ không đi đâu cả” Son thành thật trả lời.

    Huy nhướng mày. Cậu trố mắt nhìn gương mặt thản nhiên của Son, đợi một sự phủ nhận cho câu nói vừa rồi. Nhưng rút cuộc thì không có sự phủ nhận nào cả.

    “Tớ lên đây để nghỉ ngơi. Thế nên tớ không cần gì ngoài sự tĩnh lặng. Tớ sẽ ngủ khi tớ thích và thức dậy khi tớ muốn. Tớ không quan trọng phải đi đâu hay làm gì.” Son cố giải thích.

    “Cậu không cảm thấy có tội với Đà Lạt sao? Mấy khi lên đến đây, thế nên cậu nên tận hưởng từng khoảnh khắc lãng mạn của xứ sở sương mù này thay vì chỉ vùi đầu vào ngủ. Cậu thật là…”

    “Ai bảo tớ không làm gì. Tớ bận suy nghĩ, bận thưởng thức mưa rơi, bận nhắn tin với gió, bận ngắm sương. Tớ không cần đi đâu, chỗ này vừa vặn với tớ. Ồn ào, đông đúc không hợp với tớ.”

    Huy đến ngồi cạnh Son, thở dài: “Cô gái của tôi ơi, cô thật kỳ quặc!”

    “Cậu không hiểu tớ đâu. Năm năm nữa, khi cậu bằng tuổi tớ, đặt vào hoàn cảnh của tớ, cậu sẽ hiểu. Tớ hiện tại muốn làm những gì tớ thích, không quan tâm đến xã hội bên ngoài.” Son hạ thấp giọng, giống như đang kể về một thứ gì đó xa xôi và huyền bí từ ngoài vũ trụ. “Cậu có nhận thấy con người chúng ta thật khắc nghiệt khi cứ đóng khung nhau trong những chuẩn mực vô lý? Chúng ta phải thực hiện mọi việc theo đúng quy chuẩn của xã hội. Ví dụ như sáu tuổi thì vào lớp một, mười tám tuổi vào đại học. Ai đi chệch quỹ đạo một chút hoặc bỏ qua vài thứ nhỏ nhặt thì lập tức bị xã hội phán xét. Chúng ta phải làm những việc mà mọi người thấy đúng chứ không phải những việc chúng ta thấy vui. Đáng lẽ ra chúng ta là chính bản ngã của mình, nhưng chúng ta lại không làm thế. Chúng ta chỉ là những bản thể đúc ra từ xã hội, na ná nhau, quy chuẩn dưới con mắt của nhau.”

    Son bỏ dở cậu chuyện. Bởi mãi mãi Huy cũng sẽ không bao giờ phải đối mặt với những chuyện như cô. Huy sẽ không thấy được sự hạn hữu thời gian của tuổi trẻ. Cậu ấy không phải đương đầu với những giấc mơ có ngàn mũi dao. Cũng sẽ không bao giờ phải suy nghĩ về bóng tối. Bởi cậu ấy, luôn là mặt trời.

    Mưa mỗi lúc mỗi nặng hạt, mây đã che gần hết chút ánh sáng yếu ớt cuối cùng. Hàng thông xanh nép vào nhau, run rẩy.

    Im lặng.

    Tiếng mưa dày đặc nuốt hết mọi thứ âm thanh khác. Giọng piano dịu dàng đến thế cũng bị tiếng mưa phá nát, thành những nốt đứt đoạn, rơi thỏm vào không gian chạng vạng của bóng tối.

    “Cậu định lúc nào về?” Huy chuyển chủ đề.

    Son co hai chân để lên hẳn trên sô pha, chỉnh lại chiếc áo len đến khi trùm kín hết chân. Cô dựa đầu vào vai Huy, mắt hướng ra khoảng không trước mặt, trả lời: “Tớ sẽ về quê. Ngoại đã gọi cho tớ vài lần.”

    “Tớ đưa cậu về nhé!” Huy đề nghị.

    “Thật tốt khi được một người luôn quan tâm chăm sóc”. Son nở nụ cười mãn nguyện trên vai Huy. Cậu có thể không thấy nụ cười ấy, nhưng nhất định cậu cảm nhận được.

    Người ta vẫn thường ví, giấc mơ là những thứ bồng bềnh, giống như đám mây, vì không thể nắm giữ. Với Son, giấc mơ về Huy là đám mây màu vàng, ngập tràn ánh sáng.

    “Giá như cậu lớn thêm vài tuổi thì thật tốt!” Son vẫn chìm đắm trong mộng mị của giấc mơ cô đang theo đuổi.

    “Thì sao?” Huy tiếp lời.

    “Thì tớ sẽ chọn cậu để yêu. Và có lẽ một ngày giống như hôm nay, mình sẽ ở đây và tận hưởng tuần trăng mật ngọt ngào. Ôi! Thật là sến súa.” Son lắc đầu, lè lưỡi ra, giống như lúc ăn nhầm một món ăn dở tệ.

    “Thế như bây giờ, tớ không thể làm người yêu của cậu được sao?” Huy nghiêm túc hỏi, mắt vẫn nhìn thẳng ra phía khoảng không đã chuyển thành tối đen trước sân.

    “Tớ nghĩ là không. Tớ biết tớ không đủ mạnh mẽ để bước qua những định kiến của xã hội. Tớ sẽ trở thành chủ đề bàn tán của hàng trăm nghìn người. Mà tớ thì không thể xem như không có gì được. Quan trọng nhất là tớ không có thời gian để dành cho người tớ yêu.”

    “Vậy thời gian của cậu là gì? Là nói chia tay anh Phong rồi lên đây giết thời gian từng giờ, từng ngày một ư? Cậu đã giành thời gian cho anh ấy chưa mà cậu lại bảo cậu không có thời gian?” Huy giận dữ nói lớn. Dường như có gì đó trong lòng cậu đang sục sôi khiến cậu dần mất bình tĩnh.

    Son vẫn mềm mại cuộn tròn trong chiếc áo len dài, đầu vẫn dựa vào vai Huy. Thật kỳ lạ là cô không hề nao núng trước thái độ nóng nảy của cậu. Hơn tất thảy mọi thứ, cô cảm thấy mình thật tệ khi kéo Huy vào những suy nghĩ của riêng cá nhân cô. Son nhẹ nhàng bảo:

    “Nếu bây giờ tớ ở nhà, anh Phong có pha cho tớ một cốc trà nóng và ngồi cạnh bên tớ như cậu đang làm hay anh ấy vẫn đang làm việc trên laptop hoặc mất dạng ở một quán bar nào đó. Tớ và anh ấy đã hết yêu. Thế nên chia tay là điều tất yếu. Sẽ không ai để người yêu một mình nơi xa lạ mà không một lời hỏi thăm như anh ấy. Tớ không còn là người quan trọng đối với anh ấy và anh ấy cũng không là người quan trọng đối với tớ.” Son thở dài, nỗi buồn tràn trong hơi thở. Có lẽ đã đến lúc Son thật sự cần buông tay. Cô tiếp lời: “Cậu biết không, tớ ở đây để tìm lại chính bản thân tớ, chính là con người tự do không quan tâm đến luật lệ xã hội bên ngoài kia. Như giờ đây, tớ dựa lên vai cậu, không sợ xã hội phán xét tớ là kẻ không đứng đắn, đàng hoàng. Bởi khi tớ cảm thấy mệt, tớ tìm an yên trên vai cậu, và cậu chấp nhận điều đó. Chỉ cần cậu và tớ chấp nhận việc đang xảy ra, thế là đủ.”

    Căn phòng trở nên yên ắng đến kỳ lạ. Bản nhạc tắt ngúm. Mưa len qua kẽ gỗ, rơi ướt vai Huy.

    Sự thật mãi là sự thật, dù muốn hay không chúng ta cũng không thể từ bỏ nó. Chúng ta phải chấp nhận nó, dù bằng cách này hoặc cách khác.

    Sự thật là giờ đây bên cạnh Son không phải là Phong mà là Huy.

    Sự thật là tình yêu Son giành cho Phong là đốm lửa đã tắt. Trong khi đó, thứ tình cảm không được định nghĩa cô dành cho Huy lại thân thuộc đến mức giống như chúng ta hít thở không khí mỗi ngày để sống.

    Sự thật là Son sợ Huy không chấp nhận nổi việc cô sẽ rời bỏ anh một ngày rất gần.

    Thế nên, trong hàng vạn sự thật trên thế giới này, có những thứ cần phô bày ra nhưng cũng có những thứ chỉ cần một người biết về nó.

    Mưa dày đặc.

    Bóng cây ngã nghiêng, xiêu vẹo.

    Không gian đặc đến mức không thể dùng sức để quấy lên.

    Và trong ánh đêm nhập nhằng ấy, bóng người bị đóng băng, chỉ còn chút hơi thở qua làn khói trắng chờn vờn, đọng lại thành một áng mây, không thể bay lên, cũng không thể lắng xuống.

    Đà Lạt có một áng mây lưng chừng.

    ****** (11/2019)******


    Thư gởi Huy,

    Tớ đã đặt lịch hẹn trên điện thoại cậu là tài khoản blog của tớ. Hy vọng cậu nhận được món quà cuối cùng mà cũng có thể là duy nhất tớ dành cho cậu.

    Tớ đã hy vọng tớ sẽ viết được nhiều hơn một chút, để lưu lại ký ức của tớ về Đà Lạt những ngày có cậu. Nhưng sức khỏe đã không cho phép tớ ngồi hàng giờ trước laptop nữa. Tớ xin lỗi.

    Tớ đã rất mong sẽ được quay trở lại Đà Lạt cùng với cậu. Sẽ quay trở lại hồ trong rừng với cánh đồng hoa sao nhái. Sẽ ghi những ký ức mới tươi vui vào quyển sổ tay quán “Bán ký ức”. Nhưng thời gian của tớ không còn. Tớ xin lỗi.

    Đã bao lần, lúc muốn khóc, tớ đã gởi tin nhắn cho cậu. Đã bao lần, lúc cãi nhau với anh Phong, tớ đã tìm đến cậu. Dù không biết bao giờ cậu biến mất khỏi cuộc đời tớ, thì tớ đã tham lam giữ lấy cậu cho riêng tớ. Tớ xin lỗi.

    Đêm qua, tớ lại mơ thấy cậu. Tớ không thể ngừng mơ thấy cậu. Cậu vẫn cười với tớ, nụ cười rực rỡ như ánh nắng trên đóa hướng dương, nụ cười có thể nhuộm vàng cả những góc tối tăm trong lòng tớ.

    Có lẽ, điều may mắn trong cuộc đời tớ là được quen với cậu. Trong phạm vi những người gần nhất xung quanh tớ, nhất định có vị trí dành cho cậu.

    Có thể tớ đã không làm được gì cho cậu và mãi mãi sẽ không thể làm được gì cho cậu nhưng tớ hứa tớ luôn chúc phúc cho cậu, dẫu là tớ đang ở thiên đàng hay địa ngục.

    Cảm ơn cậu đã là một phần rất quan trọng của cuộc đời tớ!


    ******(05/2020)******

    Gửi cậu,

    Cảm giác đau là như thế nào tớ cũng đã quên rồi. Vì người như tớ thì không thể chìm trong nỗi đau hay nỗi buồn quá lâu.

    Hôm nay, trời se se lạnh, tớ yên lặng ở góc quán cà phê quen, nhìn dòng người đang hối hả chạy theo guồng quay của cuộc sống. Tớ nhìn điều đó rất lâu và rồi tớ nhớ đến những câu nói của cậu, tớ nhớ đến cậu. Tớ chìm vào khoảng không tĩnh lặng của riêng mình, nơi mà chỉ mình cậu mới có thể chạm tới.

    Và… cậu lại lần nữa xuất hiện đúng lúc. Tớ đã nhận được món quà quý giá cậu dành tặng riêng cho tớ. Thế giới của chúng ta đã chạm vào nhau theo một cách lạ lùng, hoà quyện vào nhau nhưng vẫn tách rời, đó là một thứ gì đó thật đặc biệt, có lẽ là niềm tin, là sự đồng điệu của trái tim.

    Tớ đã chờ đợi cậu, đợi cậu quay về để ngồi cà phê cùng tớ, đợi cậu quay về để lang thang quán xá vỉa hè. Thế nhưng cậu đã không quay lại với tớ. Bây giờ thì tớ đã hiểu, cậu đã cố gắng bảo vệ tớ, còn tớ chỉ đang ích kỷ đến vô tâm mà không nhận ra những đau đớn cậu phải chịu đựng trong suốt thời gian ấy. Chúng ta ích kỷ vì chúng ta quá quan trọng với nhau.

    Phải chăng việc cậu rời khỏi thế gian là một điều gì đó tất yếu của cuộc đời. Tớ thèm được ngồi bên cạnh cậu. Thèm được cậu véo tai tớ. Tớ thèm được một cái ôm của cậu, cái ôm bao lần vực tớ dậy bởi những thăng trầm của cuộc sống.

    Thanh xuân của tớ được vẽ thật đặc biệt, bởi một vết son rực rỡ.

    Cảm ơn cậu vì đã luôn bên cạnh những lúc tớ cần cậu nhất.

    11/2020
     
    Chỉnh sửa cuối: 7/12/20
  2. Chanh30

    Chanh30 Gà cận

    Bài viết:
    784
    Được thích:
    588
    Đã thích:
    1.457
    GSP:
    Ap
    Eo ơi, em thích nhịp bài này ghê gớm :> Cảnh Đà Lạt cũng thích luôn ^^ Cảm thấy lần này chị viết rất thật, không ép nẹp. Mọi thứ tự nhiên và trôi, có lẽ cảm hứng viết bài này có từ người thật việc thật :))). Cảnh quay chầm chậm, cảm xúc của Son vừa có trong cảnh nhưng lại rất tĩnh ấy, gần như không cần phải thể hiện bằng một tính từ nào quá nhiều. Kết cấu câu thay đổi, gọn không lan man và dài dòng nên em ưng ghê luôn!
    Điều em hơi tiếc chắc có lẽ là do có thể em chưa đủ hiểu hết về mặt thông điệp của bài truyền tải, mặc dù là nó đã ở trên câu chữ. Cảm giác thông điệp mới đưa ra tới "thực trạng vấn đề" nhưng thiếu "giải pháp", rằng xã hội ép nẹp con người làm con người bị bế tắc và tù túng, chúng ta cần sống cho bản ngã chính mình. Nhưng mà trong hoàn cảnh của Son và Huy thì hai người không thể hiện được trọn vẹn 1 cách hoàn hảo. Đồng ý Son phát tiết ra được sự vị kỷ cho bản thân, tính trẻ con, vài phần hiếu thắng và "rất con trong "con người""; nhưng mà chính cổ lại cô lập mình ấy, "em không hiểu được đâu". Son không để ai hiểu mình, chứ không phải không ai chịu hiểu Son, thành ra em tự hỏi là mình có nên sống cho bản ngã của chính mình như Son không :))))) Khi mà cổ lại đang không thực sự yêu chính mình như thế. Ý là việc "sống cho bản ngã" được nêu ra không đem lại lợi ích, cũng như hạnh phúc cho Son, thì sao em lại có thể thấy nó đúng? Hoặc, em chưa hiểu được rằng khi người ta đã quá bị ép buộc, thì lúc phát tiết như Son là hoàn toàn hợp lý. Hoặc, là do em :)))))) ứ thích cách xử lý của bạn Son lắm :)))))))
    Này là suy nghĩ của bạn nhỏ Chanh hoi, có thể bạn nhỏ chưa hiểu chuyện thì chị bỏ qua cho hén!!!
    Có vài lỗi chính tả nhỏ xíu xiu trong bài chị thui. Có 1 câu hình như bị thiếu vế á chị!
    Tựu chung thì em thích bài truyện ngắn này về cách thức viết, về nhịp điệu nè, cảnh cũng đẹp, bài tình và thơ. Hóng truyện ngắn mới nữa của chị hén. Lên tay quá rùi!!!! Dù cá nhân em nghĩ này là tản thôi, cơ mà em vẫn thích :)))))))
     
    The Zest thích bài này.
  3. CafeBon

    CafeBon Gà cận

    Bài viết:
    971
    Được thích:
    1.027
    Đã thích:
    569
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn em đã thích truyện này của chị.
    Về cách viết, thật sự lần này đầu tư cách viết hơn nhiều so với những lần khác, những lần khác viết xong gần như chỉ sửa lỗi chính tả là thấy được, nhưng lần này edit lại khác rất nhiều so với bản gốc, thế nên cũng vì vậy, phần lỗi ở chỗ bức bối của Son với xã hội cũng do đó không được thể hiện rõ. Bối cảnh ban đầu về hoàn cảnh của Son phức tạp hơn nhưng sau đó chị lược mất.
     
    Chanh30 thích bài này.
  4. CafeBon

    CafeBon Gà cận

    Bài viết:
    971
    Được thích:
    1.027
    Đã thích:
    569
    GSP:
    Ap
    Hồi nãy viết trả lời cho em khi đang ở trong quán cà phê nên hơi mất tập trung. Chị giải thích thêm 1 xíu đoạn Son nói về việc sống theo đúng bản ngã của mình.
    Nếu em để ý em sẽ thấy năm 27 tuổi Son bắt đầu bị bệnh, đến 29 tuổi thì là không cứu được. Nếu 1 người biết trước được cái chết của mình, người đó nên làm gì?
    Trong đoạn Son nói về bản nhạc giao hưởng, Huy thấy Son giống như 1 cô bé trong chiếc váy công chúa cầu kỳ nhân lúc không ai để ý thì tung tẩy. Đoạn này chị đã suy nghĩ rất lâu mới chọn lấy hình ảnh đó, bởi khi nói đến váy công chúa cầu kỳ, chị muốn nhấn mạnh về cách sống rất mang tính hình thức (trước đây) của Son, luôn cầu kỳ, và đẹp đẽ trong mắt người khác. Thế nhưng giờ đây, khi cái chết gần kề, sự “bứt phá” có còn kịp? Thế nên khi Huy hỏi về việc lên ĐL 2 tuần mà chỉ ở nhà, tức là Huy cũng bị rơi vào suy nghĩ cố hữu như những người khác rằng khi đến chỗ đẹp thì phải đi chơi, phải khám phá, tham quan; nhưng Son phản biện bảo phải đặt vào hoàn cảnh của Son thì mới hiểu, tức Son ám chỉ khi cái chết đã gần, thì không cần phải thăm thú cảnh đẹp này nọ mà chỉ cần được sống với chính con người mình là được. Nhưng, vẫn nhưng, rõ ràng Son thích Huy, và với tuổi đời dày dạn (lớn hơn Huy tới 5 tuổi) thì cũng không thể không biết Huy thích mình, câu hỏi trong đầu Son là nói ra hay là không. Trong khi lỡ nói ra “giá cậu lớn hơn vài tuổi thì tớ sẽ yêu cậu” thì Son nhanh chóng nói là cô không vượt qua nổi định kiến của xã hội. Tức là nếu , chỉ là nếu Son vẫn sống bình thường, thì khi yêu Huy, Son phải đối mặt việc bị người khác lên án là yêu người quá nhỏ tuổi và là lật mặt quá nhanh đến mức chỉ mới chia tay Phong là vớ luôn Huy. Cái này có thể vượt qua, và nếu vượt qua thì em sẽ cho là có đấu tranh cho tình cảm của mình. Nhưng người lớn tuổi 1 xíu thì sẽ không chỉ nghĩ cho bản thân mà còn nghĩ cho người khác, vì nếu gieo yêu thương vào trong lòng Huy, đến khi Son chết, chỉ làm Huy đau khổ hơn. Chính suy nghĩ đó mà Son lại không đấu tranh chống lại xã hội. Son cũng không nói cho Huy biết tình hình bệnh tật của mình vì sợ Huy lo lắng, nên câu chuyện của 2 người luôn bị Son giấu đi 1 phần sự thật là như vậy.
    Trên là 1 vài lời tạm gọi là giải thích cho em về nhân vật chị đề ra. Nhân đây cũng nói thật là chị lên ĐL hơn 10 năm trước nên không nhớ gì cả, toàn tả cảnh theo cảm tính, truyện cũng tự xây dựng không có truyện thật tương tự để bám víu. Cũng phải nhờ anh gút gồ nhiều đoạn mới biết về nhà kính, cây cối này nọ. May là mạch truyện được em khen là suông, không bị ép nẹp. Sẽ cố gắng hơn nữa!!
     
    Bánh cuốnChanh30 thích bài này.
  5. Chanh30

    Chanh30 Gà cận

    Bài viết:
    784
    Được thích:
    588
    Đã thích:
    1.457
    GSP:
    Ap
    Ú chà, thế mà em còn tưởng tính cách nhân vật có xuất hiện từ người thật cơ ^^ hóa ra không phải hihi
    Còn về Son á, vì suy nghĩ cho người khác nên Son không đấu tranh chống lại xã hội thì hơi kì á chị. Nó không theo nguyên nhân - kết quả lắm. Phải là vì suy nghĩ cho người khác nên Son không đấu tranh cho mình, theo em ý chị là như này. Tuy nhiên, lí do Son đưa ra lại toàn là không dám đối mặt với xã hội. Huy cũng không nói gì thêm về ý này nên ý này cứ bỏ ngỏ ở đó. Em cứ nghĩ Son sẽ nói kiểu: "... Tớ sẽ mặc kệ mấy cái ánh mắt săm xoi của bà cô lắm chuyện ế chỏng chơ cạnh nhà tớ. Mình sẽ hôn nhau ngay trước mặt ông già bảo vệ dưới tòa chung cư của cậu. Và nếu cậu thích, tớ sẽ đem cậu tới khách sạn tình yêu lớn nhất để chơi cho đã đời. Nhưng tiếc là, có vài thứ đã cản lại điều đấy. Nếu tớ có thời gian, tớ chắc chắn sẽ làm điều đó, vì cả cậu, và hơn hết là bản thân tớ. Vì tớ muốn thế! Tiếc là lại không thể mất rồi. Nếu đi quá một bước, cả tớ và cậu sẽ cùng rơi đấy!" Không phải nói thì cũng có thể viết. Nhưng sau cùng thì ý đó bỏ lại ở việc từ bỏ nên em tiếc gớm ~~~~~~~~~~~~
    Lí do em bảo Son đến lúc chết vẫn chưa yêu bản thân mà chỉ cô lập mình thay vì "sống theo ý mình, mặc kệ định hướng xã hội" là vì cô ý khi sống trên Đà Lạt 2 tuần nhưng không có vui, không có sướng, không có mục đích, không có ý nghĩa, tâm trạng của cô là tâm trạng của người chết rồi (thế nên đến lúc bảo Son chết em cũng không bất ngờ, cái tâm trạng chết chị diễn tả rất đỉnh ý, em rất thích vụ này :)))). Em chưa thấy sự khá khẩm lên trong tâm hồn của Son: nó chỉ là quãng nghỉ cho Son, chứ không hề giải thoát Son khỏi điều gì cả. Bạn Son muốn lắng nghe nè, Huy muốn lắng nghe nè, nhưng Son chọn im lặng, đôi lúc là hơi cục cằn, lôi tất cả vấn đề cùng xuống mồ. Em không nói thế là sai hay đúng, mà là Son có thật hạnh phúc với quyết định đấy không? Khi những giấc mơ đau đớn vẫn kéo về? Khi mà bức thư cuối tràn ngập sự luyến tiếc?

    Em thì em thấy tính Son hợp lý và không mâu thuẫn: Son chưa từng sống cho mình nên lúc bắt đầu sống cho mình sẽ rơi vào trạng thái dễ dàng bảo thủ, nghĩ mình mới là gốc đúng, hiếu thắng, có vài phần vẫn còn trẻ con, ý là sống cho mình ở giai đoạn cấp thấp, là thỏa mãn những nhu cầu cơ bản ăn ngủ nghỉ và tư duy cần được công nhận của con người chứ chưa cân bằng được sống cho mình - sống cho người - sống cho xã hội. Em muốn nói 1 tí về quan điểm của em với quan điểm bạn Son thui, chứ còn về cách viết, nhân vật thì em không thấy có gì để chê cả, chị đừng hiểu nhầm huhu!!! Bé thấy nó hợp lý gòi, cũng có thể giải thích sao Son lại như kia, chỉ là bé ứ thích bạn Son :))))))))))))))
     
  6. CafeBon

    CafeBon Gà cận

    Bài viết:
    971
    Được thích:
    1.027
    Đã thích:
    569
    GSP:
    Ap
    Ời thì là mỗi người 1 tính, kiểu nhân vật xây dựng cùng lối suy nghĩ cũng vậy. Trong 1 tình huống, 1 thời điểm thì mỗi người có 1 cách giải quyết khác nhau, nên cũng không trách ai cả. Son cũng nói là chính cô không vượt qua được định kiến của người khác.
    Tầm chung thì c nghĩ mỗi người sẽ có cách ứng xử khác nhau, và còn phụ thuộc vào lứa tuổi nữa. Chính như chị, lúc còn trẻ thì kiểu bất cần, giống như em muốn tức là kệ đời, ai nói gì nói, mình thấy ok là được. Nhưng càng lớn tuổi thì kiểu mình sẽ tự “chín” hơn, sẽ phải suy nghĩ về hàng động của mình nhiều hơn, phải nhìn quanh xem mọi người sẽ như thế nào. Nên nhân vật Son chị cho tuổi hơi lớn nên chị nghĩ phải biết e dè, chứ kiểu như em nói thì tính cách có vẻ hơi trẻ con.
     
    Chỉnh sửa cuối: 7/12/20
  7. Chanh30

    Chanh30 Gà cận

    Bài viết:
    784
    Được thích:
    588
    Đã thích:
    1.457
    GSP:
    Ap
    Èo giờ bảo mẫu ai thì khó lòi mắt :))))))) Hình như chả cố định gì cả, cơ mà có 1 điểm chung là mấy nhân vật ấy sẽ thở ra những câu rất thấm, có tư duy tiến bộ mà em không có được, hoặc 1 tư duy lạ lùng, hành động lạ lùng mà trước giờ chả bao giờ em nghĩ như thế, nhưng nó hay :)))))))))))) Được ngoại hình cũng độc độc thì tốt ^^
     
    CafeBon thích bài này.
  8. vivian.nguyen

    vivian.nguyen Iron Maiden Gà về hưu Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    1.139
    Được thích:
    1.655
    Đã thích:
    616
    GSP:
    Ap
    :x
    Với lưu ý cách trình bày bạn nhé. Do giãn dòng không hợp lý nên nhìn trực quan thấy cấu trúc truyện rườm rà, không phân biệt được đâu là ngắt đoạn. Mà hình như cái này là do lỗi lúc copy từ word paste qua đây, mỗi lần xuống dòng sẽ nhảy thêm 1 dòng thừa :v.
     
  9. CafeBon

    CafeBon Gà cận

    Bài viết:
    971
    Được thích:
    1.027
    Đã thích:
    569
    GSP:
    Ap
    Mình không rõ cách trình bày chuẩn là như thế nào nữa. Thật ấy!
    Thường truyện ngắn lúc viết mình cách đoạn theo cách mọi người hay làm, xong có bạn bảo viết thế cấu trúc xấu, khó nhìn, nên cách thêm 1 dòng thừa. Do đó truyện này mình cách thêm 1 dòng (cũng do copy bên wp qua nhưng cố ý không sửa), giờ lại bị nhắc nhở sai cách trình bày.
    Mình sẽ rút kinh nghiệm. Cảm ơn bạn!
     
  10. bluecat

    bluecat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    82
    Được thích:
    84
    Đã thích:
    81
    GSP:
    Ap
    Chào bạn, mình thấy bình luận của bạn trong topic Review truyện theo yêu cầu cho các tác giả của Gác nên ghé qua truyện của bạn đọc thử. Sau đây là một vài nhận xét.

    Nói về điểm chưa tốt trước nhé, mình thấy vẫn còn lỗi chính tả, cả lỗi chấm phẩy chưa đúng chỗ nữa. Ví dụ trong câu “Son trầm ngâm nhìn ra phía sân. Không quan tâm đến tất thảy mọi thứ xung quanh cô.” không rõ bạn tách câu để nhấn mạnh ý vế sau hay gì nhưng đọc rất gượng và gãy và không đúng ngữ pháp nữa. Bạn nên thay bằng dấu phẩy.

    “Giống như đám tơ nhện đã bị gió thổi tung. Không có điểm bắt đầu, không có nơi kết thúc. Cô cứ đi loanh quanh theo một cảm xúc nào đó rồi bất chợt nhận ra đã trở về lại điểm bắt đầu.” Câu này bạn cũng dùng sai dấu, khiến bộ phận trạng ngữ bị tách ra nhiều mảnh.

    Có một số câu bạn miêu tả khá gượng, ví dụ như: “Nắng chiều ngả nghiêng chiếu xiên qua khoảng sân rộng nở đầy những bông hoa Thanh Tú màu xanh thành một dãi lụa mềm uốn quanh nền gạch đỏ đã sờn cũ.” -> câu này giống như một “cục” liệt kê sự vật và màu sắc, đọc cộm cộm. Bạn nên chia ra nhiều câu và mô tả mỗi sự vật bằng một phép so sánh liên tưởng riêng, đừng gộp lại nhiều thứ trong một câu.


    “Mười tám tuổi. Ký ức của Son là mưa.

    Hai mươi hai tuổi. Ký ức của Son là gió.” -> những câu này nên dùng dấu phẩy.


    “Mùi khắm khắm bốc lên khắp phòng.” -> Từ ngữ hơi dung tục gây lạc quẻ cho không khí thơ thơ mà bạn xây dựng từ đầu đến cuối truyện.

    Ngoài những lộm cộm ở trên thì mình thấy điểm tốt là bạn có chú ý vẽ ra bối cảnh, không khí của truyện để người đọc hình dung được một Đà Lạt với các loài hoa, khí hậu, cảnh sắc các thứ. Không khí này khá phù hợp với chủ đề truyện của bạn. Về nội dung truyện thì mình thấy khá ổn, mình đoán có lẽ bạn đọc nhiều truyện trong dòng văn học linglei (chẳng hạn An Ni Bảo Bối).

    Chúc bạn viết tốt.
     
    CafeBon thích bài này.
  11. CafeBon

    CafeBon Gà cận

    Bài viết:
    971
    Được thích:
    1.027
    Đã thích:
    569
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn nhận xét của bạn! Mình xin phép tiếp thu tất cả các ý kiến và vừa học hỏi vừa tự sửa sai.
     
  12. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    660
    Được thích:
    1.287
    Đã thích:
    851
    GSP:
    Ap
    Bài review theo yêu cầu của tác giả trong mục Review truyện theo yêu cầu cho các tác giả Gác.

    Chào bạn CafeBon,

    Vì mình thấy đã có hai bạn review nên mình tưởng bạn không cần mình làm nữa, rất xin lỗi vì đã để bạn phải chờ.

    Đây là lần thứ hai mình review truyện của bạn, ấn tượng sơ bộ là truyện này bạn làm tốt hơn truyện trước. Cụ thể là truyện có kết cấu chặt chẽ hơn, đồng bộ (về mặt văn phong, chủ đề, nội dung) hơn và quan trọng nhất là bạn đã khai thác khá tốt thế mạnh của mình. Văn phong có chút chất thơ, chút lãng đãng của bạn rất phù hợp với Đà Lạt, và một câu chuyện “trên tình bạn, dưới tình yêu”.

    Còn về một số điểm mình muốn trao đổi thêm thì như sau:

    1. Cách hành văn của bạn, đặc biệt là trong truyện này, phù hợp với tản văn hơn là truyện ngắn, từ việc xuống dòng liên tục đến lối mô tả quang cảnh, tâm trạng nhân vật. Có điều, cá nhân mình không thích kiểu một, hai câu lại xuống dòng mà không có nhiều sự liên kết giữa các đoạn. Nếu lạm dụng sẽ làm mạch văn giật cục, thậm chí đứt gãy, có thể khiến độc giả bị mất tập trung dẫn đến mất hứng thú với câu chuyện.

    2. Về nhân vật: bạn đã xây dựng nhân vật Son khá hoàn chỉnh, có chiều sâu, có quá khứ, có hiện tại, ngoại trừ đoạn kết. Mình hơi ngợp một chút với việc Son chết bởi cách hành xử của Son từ đầu tới cuối truyện khá bình thường: vẫn đi làm, vẫn yêu đương, tới lúc chán thì bỏ đi mấy bữa cho khuây khoả, hầu như không có biểu hiện bệnh tật gì xong đùng cái chết. Đây không gọi là twist vì twist là phải có quá trình dẫn dắt chặt chẽ để tạo ra một bất ngờ hợp lý, logic (hơn nữa truyện của bạn thiên về tản nên twist là không cần thiết). Nếu Son bị bệnh thì quá trình điều trị, sức khoẻ sa sút thế nào; gia đình, người thân chăm sóc ra sao; suy nghĩ, tâm tư của người bệnh khi nhìn cái chết đang sầm sập kéo đến cũng nên được đào sâu hơn.

    Tuy vậy, nhân vật mình không thoả mãn hơn lại là Huy - ‘em giai mưa’. Từ đầu tới cuối, thay vì tồn tại như một nhân vật độc lập thì Huy chỉ phụ diễn bên cạnh Son: lăng xăng, đôi lúc hơi ồn ào và mọi hành động, suy nghĩ, cuộc sống của cậu ta đều xoay quanh nữ chính khiến cậu ta chưa thể đứng độc lập, trở thành một nhân vật hoàn chỉnh để người đọc phải nhớ đến. Với nhân vật Huy, bạn bị lộ bàn tay tác giả, tức là tác giả bảo làm gì thì Huy làm đó, bảo yêu là yêu, bảo lăn lóc theo nữ chính thì lăn lóc theo chứ chưa toát lên được chiều sâu và cái chất riêng của nhân vật.

    3. Về mối quan hệ của Son và Huy: tương tự như truyện trước của bạn, mình chưa thấy được lý do vì sao họ lại đi tới mối quan hệ này. Vì đâu Huy lại yêu Son đến thế? Còn Son, rõ là vẫn có người yêu, rõ là biết người ta thích mình nhưng không dứt khoát mà cứ mập mờ duy trì một cậu ‘em trai mưa’ dự phòng. Đây là kiểu nhân vật bạn phải hết sức thận trọng khi xây dựng bởi nếu không khéo sẽ rất dễ gây ác cảm ở độc giả mà kể cả đến cuối nhân vật có chết đi thì cũng chưa chắc đã là ‘hết’.

    4. Bạn còn đôi chỗ sai chính tả, ví dụ như:
    Hay cách diễn đạt / dùng từ:
    Nhiệt độ là đơn vị đo, nó có thể cao hoặc thấp chứ không thể biến mất được.

    Kết luận: như mình vẫn luôn nói, mọi nhận xét của mình đều đậm tính chủ quan chứ không đại diện cho số đông nên nếu bạn thấy không phù hợp thì cứ bỏ qua nhé. Chúc bạn viết tốt và có nhiều độc giả.

    P.S: truyện này của bạn làm mình nhớ đến truyện Đồi hoa mặt trời của lyta2206 dù hai cốt truyện không giống nhau. Nếu bạn rảnh thì ghé đọc thử.
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/10/21 lúc 23:14
    CafeBon thích bài này.
  13. CafeBon

    CafeBon Gà cận

    Bài viết:
    971
    Được thích:
    1.027
    Đã thích:
    569
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn bạn nhiều. Mình sẽ cố gắng để những bài viết sau hoàn chỉnh hơn.
    Mình có một vài điều muốn trao đổi với bạn:
    - về bệnh của Son, mình có mô tả ở giấc mơ rơi xuống cái hố, những nhát cắt của dao, những cơn đau thi thoảng vẫn đến hành hạ thân xác, đồng thời trong những lời nói với Huy cũng có ám chỉ về cái chết mà Son đang đối mặt. Tức Son có ngay từ đầu đã dự định giấu bệnh với mọi người, và cuối cùng là về ngoại ở đến khi chết. Thật ra, mình muốn nói rõ điểm này ở đoạn thư Huy viết cho Son nhưng cuối cùng bức thư đó mình bị rơi vào thế “không diễn tả được”
    - Việc thích nhau giữa Son và Huy mình cảm giác không cần làm rõ, kiểu như thích thì là thích thôi, không cần lý do hay mục tiêu gì. Truyện cũ cũng vậy, yêu là yêu không cần lý do. Tình cảm theo mình là bồi dưỡng dần theo thời gian, chứ không cần phải là người cứu giúp mình hay nâng đỡ mình….
    - mình không giải quyết được vấn đề nếu muốn 1 người không thích mình thì phải đối xử với người đó như thế nào nên mình đành phải để Huy làm “em giai mưa” khổ thân thế đấy.
    Túm lại, cũng chỉ là những thứ cá nhân và không giải quyết được nên trao đổi với bạn như thế. Lần nữa cảm ơn bạn rất nhiều!
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/10/21 lúc 20:39

Chia sẻ trang này