Truyện ngắn [Cuộc thi viết - Số 1/2017] Không đâu tình đầu

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi nhatlienhoan, 6/12/17.

  1. nhatlienhoan

    nhatlienhoan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    340
    Được thích:
    445
    Đã thích:
    246
    GSP:
    Ap
    BÀI DỰ THI [CUỘC THI VIẾT - SỐ 1/2017] MỐI TÌNH ĐẦU
    Người viết: Nhatlienhoan
    Tiêu đề bài viết: Không đâu tình đầu


    Phong đặt ly nước mía ngọt thanh xuống bàn, thở ra một tiếng đầy thỏa mãn sau khi hút một hơi lạnh mát cả người. Nó nhìn qua thằng Dương vẫn đang ngắm xe cộ qua lại ở con đường cái trước mặt. Hôm nay thằng Dương rủ nó ra tâm sự mà chả thấy thằng này mở miệng gì cả, từ nãy đến giờ toàn nó nói đủ thứ chuyện, từ cái việc nó bị ông sếp mắng giữa công ty tội nộp đề án trễ, đến cái việc nhỏ người yêu nó dạo gần đây dở chứng đòi đi bơm môi cho gợi cảm. Thằng Dương vẫn vậy, vẫn nhiệt tình lắng nghe và cho ý kiến khiến suýt nữa nó quên luôn cái mục đích của chầu nước mía này rồi.

    Phong và Dương học chung với nhau nhau hồi cấp hai, đến nay cũng đã hơn chục năm. Được cái trong hai thằng, chả đứa nào thích rượu bia, nên mỗi khi tụ tập thì lại hàng quán nước mía ven đường như hôm nay. Phong bắt chước bạn thử ngồi ngắm dòng xe cộ, được một lúc lại buồn miệng, nó lên tiếng:

    - Này Dương, mày gọi tao ra đây rồi ngồi im vậy hả con? Lúc nào tao cũng phải là người khơi chuyện, mày biết giữ cuộc trò chuyện cũng vất vả lắm không hả?

    - Tao cứ tưởng mày khoái nói? Thấy nãy giờ mày nói hăng lắm mà.

    Lườm lườm nhìn bản mặt trêu chọc của thằng bạn, Phong gầm giọng:

    - Tao không rảnh nha con, còn một đống báo cáo ở nhà kìa.

    Thấy Dương vẫn im lìm, Phong thở hắt ra một hơi, bảo:

    - Tao cũng không ép mày nữa, cho mày mười phút lấy hứng nói tao nghe, sau mười phút không nói gì tao về, kệ bố mày buồn.

    Nói rồi Phong rút điện thoại trong túi ra, đặt chạy mười phút đếm ngược, vắt chéo chân rồi bưng ly nước mía lên hút rột rột. Dương nhìn bộ dạng thằng bạn khệnh vô cùng, càng gai mắt hơn khi thằng này vừa lẩm bẩm bài gì đó vừa đưa ánh mắt kiểu giờ sao, có nói không về phía mình. Nó thở dài một hơi, lại mơ màng nghĩ về hình bóng một người con gái.

    Đã tám phút trôi qua mà Dương vẫn chẳng nói gì, Phong lại là đứa khẩn trương, nó nghĩ bụng: “Thằng này cứng! Nói vậy rồi mà nó vẫn im như hến.” Phong tò mò muốn biết chuyện mà thằng bạn muốn tâm sự là gì vì hiếm khi nào Dương chủ động rủ nó ra quán nước lắm, toàn là nó hú thằng bạn không thôi. Đang suy nghĩ tìm cách mở miệng thằng bạn thì ngó qua, Phong thấy đồng hồ hiển thị còn ba mươi giây cuối. Nó bỏ cuộc, với tay lấy điện thoại cho vào túi quần, đương đứng lên thì thằng Dương lên tiếng, giọng nó buồn đến thúi ruột:

    - Người tao yêu chuẩn bị lấy chồng mày ạ.

    - Cái gì? Sao lấy chồng?

    Bất ngờ khi thằng bạn phản ứng như nghe thấy điều kì dị, Dương ngỡ ngàng đáp:

    - Thì lấy chồng chứ sao thằng này hỏi lạ.

    - Từ từ, bình thường thì nó sẽ lấy vợ, nhưng mà tại vì nó giống mày nên nó sẽ lấy chồng. Ờ, có lí.

    - Mày nói cái khỉ gì vậy thằng kia? Người tao yêu là nhỏ Dung, nhỏ chuẩn bị lấy chồng.
    Thằng Dương quát lên làm Phong hết hồn, vội lắp bắp hỏi:

    - Tao tưởng mày bê đê mà?

    - Chó! Tao vầy mày kêu bê đê thằng kia.

    - Thì tao thấy mày chưa bao giờ nói gì về chuyện yêu đương, mày cũng không bia rượu, không ba biếc lại toàn chơi với tao lại tụi thằng Dũng nên tao tưởng…

    - Tưởng cục cứt, tao thẳng.

    Đương tính nói gì đó thì Dương lại chìm vào im lặng. Thấy thằng bạn quay lại chế độ buồn bã, Phong cũng dẹp luôn chế độ ngã ngửa lúc nãy, bật chế độ hỏi han lên:

    - Vậy mày quen nhỏ Dung gì đó lúc nào, chia tay lâu chưa mà nhỏ đi lấy chồng?

    - Tao với nhỏ có quen nhau đâu mà chia tay.

    - Sao mày bảo người mày yêu?

    - Thì người tao yêu chứ có phải người yêu tao đâu. Nhỏ là mối tình đầu của tao. Mày còn nhớ hồi mà mày với nhỏ Trúc bị đồn bồ nhau hồi cấp 2 không?

    - Nói thật là không nhớ lắm, mà sao?

    - Thì tao lại nhỏ Dung cũng cùng thời gian đó. Rồi rồi để tao kể, dẹp cái mặt hóng chuyện quái dị của mày ra xa tao cái.

    …..

    Thằng Phong đưa tới trước mặt tôi bịch sữa chua, miệng nó ngậm một bịch khác ú ớ nói gì đó nghe chừng như bảo tôi cầm lấy mà ăn. Cầm bịch sữa chua cho vào miệng cắn bỏ lớp ni lông bên ngoài, cái vị chua ngọt tỏa ra ngập khoang miệng làm dịu đi bộ mặt cáu kỉnh của tôi. Tôi không thích ăn sữa chua, nhưng giữa cái tiết trời nóng bức này mà gặm thứ gì đó lành lạnh thì còn gì bằng. Chờ cho qua cơn sảng khoái, tôi chìa tay ra về phía thằng Phong. Nó ngạc nhiên, hỏi:

    - Gì nữa? Ăn chưa xong còn xin thêm?

    - Tiền tao đâu?

    - Tiền gì?

    - Mày mới mượn tao hai phút trước mà giờ quên rồi hả?

    - Này nha, tao mượn tiền mày để mua cho tao một bịch sữa chua. Sau đó tao mua cho mày một bịch khác, vậy là huề rồi, đòi gì nữa ba?

    - Ơ cái thằng!

    Thằng này nói vậy mà có lí. Trừ việc nó mượn tôi đúng số tiền mua hai bịch sữa chua. Thật bó tay với độ trơ trẽn của nó! Bỏ qua cái lí sự cùn của thằng bạn, tôi ngồi xích qua một bên rồi hỏi nó:

    - Mày kêu có chuyện muốn nói mà? Ngồi đi!

    Nó ngồi xuống băng ghế trống cạnh tôi, ra chiều suy nghĩ mà có chút gì đó ngượng ngùng. Thằng này tính vốn cà rỡn mà giờ tỏ ra điệu bộ đó làm tôi gai mắt không sao chịu được.

    - Mày có biết là giờ này đáng lẽ tao lại mày phải ở đằng kia với tụi thằng Dũng chứ không phải là ở đây.

    Nói rồi tôi chỉ tay vào bãi sân nơi lũ chúng tôi vẫn thường chơi bóng rổ ở đó. Thầy hiệu trưởng bị chúng tôi thuyết phục cho “xung quỹ” bãi sân chỗ gốc bàng sau khi chúng tôi chưng ra bộ mặt cún con cùng một đống cây gỗ, đinh, búa các kiểu hồi hè năm ngoái. Chúng tôi tự đóng lấy bảng rổ rồi vô tình mà khoảng sân này thuộc quyền sở hữu của bọn tôi luôn. Đứa nào muốn vào chơi là phải xin phép tụi tôi, chứ chơi lén là thể nào mấy thằng tôi cũng kiếm cớ mách lão hiệu trưởng.

    Lan man quá rồi, quay lại dòm thằng Phong, lúc này nó đã gặm xong bịch sữa chua, đang liếm mép thèm thuồng. Rồi nó nghiêm túc quay qua hỏi tôi:

    - Bữa giờ mày có nghe tin gì về tao không?

    - Không. Tin gì của mày mà tao không biết đâu, chẳng lẽ có gì mới đây hả?

    - Thì vụ lớp mình đồn tao lại nhỏ Trúc bồ nhau đó.

    - À! Thì sao?

    - Tự nhiên tụi nó đồn tao vậy. Tao lại nó có đâu.

    Vừa tính mở miệng bảo tôi cũng thấy hai đứa nó hợp nhau thì thằng Phong kịp chặn họng tôi:

    - Tụi nó chọc tao vậy làm tao vào lớp không dám dòm mặt nhỏ Trúc luôn. Mà hình như nhỏ cũng vậy với tao nữa. Đang yên đang lành tự nhiên đồn tầm bậy tầm bạ làm bạn bè ngại ngùng khó chịu quá.

    - Thì chắc tụi nó thấy hai đứa bây thân thiết lại hợp đôi chứ gì.

    - Ba mẹ tao mà biết chắc cạo đầu tao.

    Câu này phù hợp với tụi con gái hơn nhưng tôi hiểu cho trường hợp của thằng Phong, vì tôi cũng giống nó. Ba mẹ hai thằng muốn lũ chúng tôi tập trung cho việc học thôi, con nít con nôi bồ bịch cái gì hư thân. Đó là tôi thuật lại lời ba mẹ, chứ tôi chưa thấy hư thân đâu hết. Như thằng Hưng với nhỏ Cúc bồ nhau mà tôi thấy tụi nó học hành cũng ổn, chả thấy gì tiêu cực cả. Nhưng cái suy nghĩ bị cấm bồ bịch đã ăn sâu vào não hai thằng tôi từ thuở nhỏ, khiến cho việc thích một đứa con gái hay bồ bịch gì đó là một việc không được phép xảy ra. Vì lẽ đó mà có nhiều ứng cử viên làm anh rể tôi đều không vừa mắt. Cứ thấy ba bà chị tôi cười nói với ông nào là tôi lại tìm cách phá đám mặc dù thành thật thì có vài người cũng tốt, nhưng tôi cứ thấy việc bồ bịch nó không đứng đắn làm sao đó, thành thử trong tôi luôn bài xích và sợ bị đồn có bồ.

    Tôi qua loa trả lời thằng Phong:

    - Tụi nó chọc chắc thời gian là hết à, mày không cần lo đâu.

    - Mày không biết đâu. Hôm qua tự nhiên ba tao hỏi lớp mình có đứa nào tên Trúc không làm tao đứng ngồi không yên luôn. Ổng bả chắc nghe râm ran đâu đó rồi, chờ tới lúc tụi nó dừng lại chắc tao thành thằng sư cọ luôn.

    - Chứ mày có thích nhỏ Trúc không?


    - Không!

    Thấy thằng Phong phản ứng dữ quá, tôi hơi ngạc nhiên.

    - Tao thấy nhỏ Trúc cũng dễ thương mà?

    - Thì tao có nói nó không dễ thương đâu. Nhưng tao không có thích nó. Ý tao là theo kiểu bồ bịch. Chuyện tao thấy nó dễ thương với chuyện tao thích nó có liên quan khỉ gi đâu.

    - Ờ thì không liên quan.

    - Mà tao cũng chả biết tụi lớp mình dựa vào cái gì mà đồn vậy nữa. Thà tụi nó đồn tao lại mày còn hợp lí hơn.

    - Ê thằng kia, tào lao nha mày.

    - Tao nói ví dụ vậy thôi. Tại tao còn thân thiết với mày hơn gấp bao nhiêu lần nhỏ Trúc. Mà mày không cần khẩn trương vậy đâu.

    Nhìn bản mặt khả ố của thằng Phong làm tôi muốn cho nó một đấm quá. Nó vừa buồn đây mà đùng một cái quay ra cà rỡn tôi được liền. Tôi cũng không biết khi đó ai nhập mà tôi nói ra được một câu triết lí quá trời:

    - Người ta nói gì kệ người ta. Mày không có thì thôi, bận tâm làm gì.

    Thằng Phong ậm ừ ra chiều suy ngẫm câu nói này của tôi lắm. Tôi buột miệng nói ra rồi thì lại thấy chột dạ. Số là tôi cũng bị đồn như thằng Phong với một nhỏ lớp dưới, chỉ khác là tôi thích nhỏ thật, nhưng không dám nói ai biết. Thằng Phong hình như cũng nhớ ra chuyện này, nó quay qua nhìn tôi dò xét làm tôi ngứa người kinh khủng. Tôi biết thừa nó tính hỏi tôi câu gì, nhưng tôi nào dám trả lời nên cứ vờ lơ nó mà ngó mắt ra sân bóng. May sao tiếng trống trường vang lên, cứu tôi một phen trông thấy.



    Tôi biết nhỏ thông qua đợt sinh hoạt đội ở trường. Trong lúc đang thu gom lũ cơ nhỡ về vị trí thì tôi vô tình bắt gặp nhỏ đang trò chuyện vui vẻ cùng chúng bạn. Nụ cười bất chợt của nhỏ khiến mọi thứ xung quanh tôi tối xầm đi, duy nhất một hình ảnh in sâu vào tâm trí tôi. Bị nhỏ hút hồn trong bao lâu tôi cũng không biết, đến khi thằng Phong vỗ tay lên vai tôi một cái, hỏi tôi nhìn cái gì mà ngơ như bò đeo nơ tôi mới bừng tỉnh. Tôi chưa bao giờ quay bài nhưng lúc đó tôi đã biết cảm giác của những đứa thập thò gặp phải ánh mắt của giáo viên, cứ lúng ta lúng túng không thôi. Tôi ngượng quá bảo thằng Phong phụ tìm mấy đứa về lớp. Tôi quay đi nhưng rồi đưa khẽ ánh mắt về phía người con gái nọ, vẫn còn đó nụ cười kia.

    Nhỏ cũng là chi đội trưởng như tôi, lớp 7D, tên Mỹ Dung. Thiệt là tôi ghét cực đứa con gái nào tên lót là Mỹ. Nhỏ Mỹ Thy lớp tôi toàn bị tụi chúng tôi chọc là Mỹ Tho, riêng tôi thì lâu lâu lại gọi là mỉ khỏ làm nhỏ tức điên rượt tôi chạy trối chết. Đúng là ghét của nào trời trao của nấy! Không phải mỉ khỏ - mỏ khỉ hay rượt tôi quanh trường nữa, hình ảnh khuôn miệng xinh xắn của Mỹ Dung cứ lần lượt khỏ nhẹ vào trái tim tôi mỗi đêm thao thức.

    Hồi đó nổ ra phong trào hiếu học nên trường tôi mở thêm các lớp bổ sung. Các khối lớp sáng có giờ học tăng cường vào buổi chiều và ngược lại. Khối lớp bảy của nhỏ và khối lớp 8 của tôi học khác buổi và giờ học tăng cường chỉ có hai tiết, nên dãy phòng học mới xây còn trống ở phía Tây được tận dụng cho các lớp tăng cường. Lớp nhỏ học ngay sau giờ ra chơi. Tôi biết bởi khăn trải bàn, bình bông phải được chuẩn bị sẵn sàng trước khi vào lớp. Mà mấy thứ đó thì được giữ trong tủ đồ đặt phía gần cửa ra vào. Một tủ được dùng cho cả hai lớp sáng và chiều. Phòng học lớp của nhỏ buổi chiều thì lại đối diện phòng học lớp tôi nên mỗi khi nhỏ đi lấy khăn trải bàn và bình bông thì tôi đều biết.

    Hôm đó tôi vẫn nán lại trong lớp đầu giờ ra chơi chờ nhỏ đi cùng chúng bạn lấy đồ. Như biết có người nhìn mình, nhỏ quay người lại, chạm phải ánh mắt tôi. Tôi giật mình vội ngoảnh mặt đi, giả vờ tập trung ánh nhìn về phía trước. Tôi giữ tư thế đĩnh đạc tập trung đó đến khi tiếng nói cười xa dần mới dám thập thò nhìn theo bóng lưng nhỏ. Lại một lần nữa nhỏ ngoảnh lại nhìn và tôi lại tiếp tục thực thi việc tập trung vào bảng trắng. Nhớ lần tôi bị thằng Phong bắt gặp ngơ ngẩn ra không? Lần đó là cảm giác không biết liệu giáo viên có biết rằng mình đang quay bài. Lần này lại là cảm giác bị đứa đầu bàn biết được đang quay bài dù mình đang ngồi cuối lớp. Không biết nó sẽ làm gì, đứng lên thưa cô hay đòi tiền chuộc, hay khoan dung cho qua mà cứ hễ cái nó lại quay xuống cười cười làm lòng mình giật nhảy theo.

    Lại cảm giác bị bắt tại trận, liệu nhỏ có biết tôi lén ngắm nhỏ không, liệu nhỏ có kể cho chúng bạn rồi cùng cười tôi không, hay nhỏ lại tránh mặt không cho tôi cơ hội ngắm nhỏ nữa? Tôi nào có tâm trạng chạy ra chơi với lũ thằng Phong, cũng không tập trung lên mặt bảng đang chi chít chữ không như lúc nó còn trắng sạch hồi đầu giờ ra chơi nữa. Hết tiết tư đầu tiết năm tôi như ngồi trên đống lửa. Giờ này lớp nhỏ học ra, nhỏ sẽ đi cất khăn trải bàn. Ngồi học mà tôi cứ len lén đưa mắt về phía cửa lớp đối diện. Tôi sợ nhỏ xuất hiện lại càng sợ nhỏ không xuất hiện. Nhỏ xuất hiện, đi cùng với đám bạn nhỏ như mọi khi! Tôi giật mình la lên một tiếng khi nhỏ đột ngột quay lại nhìn. Tôi ngượng ngùng cuối gằm mặt xuống bàn, hai bên má đỏ bừng, nóng như xông hơi. Hình như tôi còn nghe tiếng cười khẽ của nhỏ. Không sai được, đúng là tiếng cười của nhỏ. Tôi bất chợt mỉm cười, lòng hân hoan khôn tả. Tiết thứ năm trôi qua đầu tôi không đọng lại được một chữ.

    Kể từ đó, đầu giờ ra chơi và đầu tiết cuối mỗi thứ ba và thứ năm là thời điểm “hẹn hò” của hai chúng tôi. Khe khẽ ánh mắt từ bên này lớp học chạm ánh mắt bên lớp đối diện. Như phản xạ tự nhiên, miệng chúng tôi đều cùng mỉm cười ngại ngùng, thích thú. Cảm giác lén lút sợ bị mọi người phát hiện, cùng cảm giác hồi hộp chờ ánh mắt người đối diện là thứ cảm giác thú vị nhất tôi từng có trong đời. Tụi thằng Phong thắc mắc sao tôi cứ ra chơi trễ hai ngày này thì tôi bịa đủ lí do nào là tiết sau tiết sử, lát kiểm tra mười lăm phút hay là đau bụng chóng mặt gì đó, dù năm phút sau tôi vẫn chạy vọt ra quần thảo cùng chúng nó như thể mấy cái lí do kia chưa từng tồn tại vậy. Riết tụi nó cũng lười hỏi rồi đâm ra quen luôn nên tôi càng thoải mái cho trái tim mơ mộng.

    Từng đó cơ hội để ngắm nhìn nhau cũng là những cơ hội cho hai đứa đối diện nhau trò chuyện, tiếc là cả hai đều bỏ lỡ. Hai đứa tôi nhát đến nỗi cả những dịp trực trường cả hai đứa cũng chưa từng một lần trò chuyện. Lấy sĩ số lớp cũng là cơ hội duy nhất tôi và nhỏ ở gần nhau trong một phòng học. Giống như việc hồi hộp chờ cô phát đề kiểm tra, trống ngực tôi đập rộn ràng khi bắt đầu lượt lấy sĩ số khối bảy. Tôi nhẩm trong đầu: “7A, 7B, 7C, …” Đứng trước cửa lớp 7D chân tôi cứ run cầm cập, trống ngực đập thình thịch, hít một hơi thật sâu, tôi hùng hổ kéo thằng Phong lên trước rồi đẩy nó luôn vào phòng học. Tôi ở bên ngoài rón rén lướt mắt qua từng dãy bàn, rồi dừng lại ở vị trí mà nụ cười đã dành sẵn cho tôi trên khuôn miệng nhỏ nhắn kia. Dung biết tuần này lớp tôi trực trường, nên chắc nhỏ cũng mong chờ được gặp tôi hôm nay. Mắt tôi đánh dấu vị trí bàn học của nhỏ như quân đội nhắm tọa độ thả bom, chỉ khác quả bom tôi chuẩn bị là một quả bom tình tính tang mà tôi cho rằng đó là phát kiến vĩ đại nhất của tôi. Nghĩ tới thôi đã khiến tôi run rẩy thích thú rồi. Trước khi bước sang lớp 7E thì tôi và nhỏ lại trao đổi ánh nhìn với nhau một lần nữa. Ôi tan chảy!

    Một bức thư được gửi đi chính xác vào tọa độ đã đánh dấu và nằm ngay ngắn trong hộc bàn nhỏ. Buổi sáng hôm sau, tôi đến trường sớm hơn thường lệ, tìm đến lớp đối diện, ghé mắt vào ngăn bàn nhưng không có bức thư nào ở đó chờ tôi cả. Là do nhỏ không nhận được bức thư, hay nhỏ đã không trả lời tôi, hay tệ hơn là bức thư nhỏ trả lời đã thất lạc hay bị một cánh tay nào đó nhẫn tâm cướp mất khỏi tôi. Bao nhiêu trường hợp tôi nghĩ ra cho việc không nhận được thư hồi âm của nhỏ. Ngẫm lại nội dung bức thư, tôi thấy có thể nhỏ không biết trả lời tôi thế nào. “Chào Dung, mình là Dương lớp 8A. Dung cười xinh lắm! Mình thích nụ cười của Dung!” Tôi đã tưởng tượng đến câu trả lời của nhỏ: “Chào Dương, cảm ơn đã thích nụ cười của mình?” hay “mình cũng thích nụ cười của Dương” nhưng như vậy thì ngại lắm.

    Giờ ra chơi, nhỏ đang cùng đám bạn lấy đồ ra khỏi tủ, tôi lặng lẽ đưa ánh nhìn đợi chờ. Nhỏ vẫn ngoảnh lại nhìn tôi, mỉm cười xinh xắn như mọi khi, bắt gặp ánh mắt chờ đợi của tôi, nhỏ làm hành động tay viết viết thật khẽ khiến tôi rạng rỡ. Nhỏ đã nhận được bức thư của tôi! Khoan đã, vậy là nhỏ có viết thư trả lời? Tôi phải tìm kĩ lại bàn học của nhỏ mới được. Nói là làm, giờ tan trường tôi cẩn thận tìm kiếm kĩ hộc bàn của nhỏ. Đây rồi! Một tờ giấy gấp làm tư được giấu kín phía trên hộc. Nét chữ nắn nót cùng lời chào hết sức dễ thương từ nhỏ: “Chào đằng ấy!”

    Tôi chưa thấy ai tinh tế như nhỏ. Tôi chào nhỏ cách tù hết sức mà nhỏ chào lại tôi tình khôn tả. Lời hồi đáp của nhỏ có sự thân thiện vừa đủ, lại mang nét bí ẩn úp mở làm tôi xôn xao gửi ngay cho nhỏ một bức thư khác. Tôi và nhỏ cứ thế người gửi đi kẻ gửi lại trong cái sự lén lút vụng về của hai đứa. Nhưng rồi cũng đến lúc nhu cầu được trò chuyện nhiều hơn thúc đẩy chúng tôi sang một giai đoạn mới: xin nick yahoo. Cuộc hội thoại của chúng tôi cứ thế tăng dần từ những thứ nhỏ nhặt như tôi kể nhỏ nghe hôm qua lớp tôi đấu thắng lớp 9B kịch tính ra sao; hay nhỏ giới thiệu bộ phim mới của tài tử xứ Hàn Choi Song Sóc cho tôi; đến những chuyện to bự hơn như đại hội thiếu nhi của nhà thờ nơi chúng tôi tham dự hằng tuần, hay cuộc thi học sinh giỏi sắp tới mà tôi đang ôn luyện trong đội tuyển trường; nhưng tuyệt nhiên không đứa nào lên tiếng hẹn gặp mặt cả. Có thể Dung chờ tôi mở lời còn tôi do nhát và tâm lí bài xích cố hữu nên cũng không đề cập đến. Trò chuyện cùng nhau cả năm trời nhưng chúng tôi lại chưa gặp mặt nhau trực tiếp lấy một lần.

    Tôi luôn tin rằng chuyện của chúng tôi vẫn là bí mật nho nhỏ của hai đứa khi tôi rất kín tiếng, kể cả là với thằng Phong bạn thân tôi. Tôi nào ngờ kể từ bức thư đầu tiên gửi Dung thì bạn của nhỏ đã biết rồi. Đám bạn chính là quân sư của nhỏ, biểu sao tôi cứ khen nhỏ khôn khéo miết, đâu biết rằng mình tôi phải đấu trí với bốn năm cô gái. Có lần nhỏ hỏi tôi:

    - Dương thích Dung ở điểm nào?

    - Nụ cười của Dung.

    - Nụ cười của Dung làm sao?

    - Dương không biết nữa, nụ cười của Dung nó tươi tắn, thu hút lắm. Mỗi khi nhìn Dung cười Dương lại mỉm cười theo. *Biểu tượng cười tươi*.

    - Còn điểm nào nữa không?

    - Mái tóc Dung đen và dài rất đặc biệt. Dương thích con gái tóc dài.

    - Còn nữa không?

    Đến đây thì tôi bí. Tôi bị lôi cuốn bởi nụ cười của Dung, và mỗi khi ngắm nhìn nhỏ thì mái tóc đen dài đập vào mắt nên tôi ấn tượng. Ngoài ra tôi nào có thời gian ngắm kĩ càng đâu để biết thích gì chứ. Đôi mắt của nhỏ chắc cũng đặc biệt, nhưng thú thiệt là tôi không chắc màu mắt nhỏ là nâu hay đen thì tôi đâu dám liều mạng đề cập đến chúng. Nếu tôi của ngày hôm nay có thể trả lời thay của tôi khi đó, thì tôi sẽ cho nhỏ biết tôi thích sự tinh tế của nhỏ biết bao, thích sự thông minh và năng lượng tích cực xung quanh nhỏ. Nhưng tôi của khi đó chỉ biết áp dụng một câu mà lúc ấy tôi tin rằng mọi đứa con gái đều thích:

    - Dương thích mọi thứ về Dung!

    Tôi đâu biết đám con gái bên kia màn hình đang cười hí hí với màn tán tỉnh củ chuối của tôi. Nhỏ Uyên và nhỏ Thủy một người giả giọng Dung hỏi, người kia nhái giọng tôi trả lời rồi cùng cười phá ra chọc ghẹo nhỏ Dung của tôi. Dung đỏ mặt mỉm cười, hai tay đánh hai nhỏ bạn chữa thẹn mà mắt không rời tin nhắn của tôi. Nhỏ hài lòng về câu trả lời đó.

    Tôi đánh liều rủ Dung đi xem tôi đấu với lớp 9D cuối tuần này. Đây lẽ ra là một bước tiến mới trong mối quan hệ của chúng tôi nhưng nó lại trở thành kỉ niệm tồi tệ nhất. Trận đó chúng tôi thua; Thua suýt soát một điểm từ pha ném phạt do tôi phạm lỗi. Tôi cau có ném mạnh trái bóng xuống sân; bóng văng ra xa và lăn đến gần nhỏ. Không để ý đến vật trước mặt, Dung vấp ngã một cú rất đau. Nhỏ được đưa tới phòng y tế trong khi tôi vẫn đang cau có phát tiết vào trụ rổ. Thằng Phong phải giữ tôi lại và kể tôi nghe chuyện nhỏ bị ngã. Đó như dấu hiệu khởi đầu cho kết thúc giữa chúng tôi.

    Suốt gần ba năm “yêu” nhau, điều tôi mơ ước nhất đó là được nắm tay Dung. Tôi từng tưởng tượng cảnh tôi rụt rè nắm lấy bàn tay mềm mại của nhỏ, hai đứa ngượng ngùng né tránh ánh mắt nhau, đôi môi mỉm cười không thể che dấu được. Không có được hiện thực đẹp đẽ đó nhưng tôi lại có một hiện thực đau đớn và tồi tệ với Dung. Tôi đã khiến nhỏ bị vấp ngã trầy cả đầu gối để hôm sau đến trường nhỏ phải băng trắng nó. Đó là cú ngã mạnh đến nỗi mỗi khi mường tượng lại cảnh nhỏ ôm chân khóc, tôi lại rùng mình. Chưa bao giờ tôi cảm thấy hổ thẹn và tội lỗi đến như vậy. Thậm chí đến cả việc tìm tới lớp nhỏ hỏi han tôi cũng không dám. Nhỏ không trả lời tin nhắn của tôi suốt một tuần. Sau đó nhỏ trả đũa tôi bằng cách cho tôi ăn nguyên cục đá vào mặt để tôi có một cục máu bầm trên trán cho chịu khổ chung với nhỏ. Tôi gửi nhỏ ảnh tôi mếu mó với cái trán tôi cố tình bôi thuốc đỏ tèm lem dù cục máu bầm có tí tẹo khiến nhỏ mủi lòng. Chúng tôi huề dù chưa một lần ngồi xuống giảng hòa.

    Một thời gian sau trận đấu đó, tin đồn tôi và nhỏ hẹn hò nổ ra và tôi phản ứng bằng cách giữ im lặng. Không đủ dũng cảm để thừa nhận, nhưng cũng không mạnh mẽ phủ nhận, một phương thức không hề đàn ông một chút nào. Đó cũng là sai lầm lớn nhất của tôi trong tình yêu, vô tâm yếu đuối cả với người con gái mình thương.

    “Quen” nhau một cách yên ắng và “chia tay” một cách yên bình, Quá bình lặng để gọi đó là một mối tình. Nếu bảo chúng tôi “quen” nhau từ bức thư tôi gửi nhỏ thì chúng tôi “chia tay” bằng lời nhắn từ tôi: “Chúng mình tạm dừng một thời gian nhé.” Khi đó kết quả học tập của tôi đột nhiên sụt giảm. Sự kì vọng của gia đình vô hình trở thành áp lực cho tôi. Mẹ tôi vẫn thường bơm vào đầu tôi câu nói “đừng để con gái nó dụ nghe con” khiến tôi vô tình cho rằng nhỏ là nguyên nhân của sự sa sút. Dung đã tinh tế trong cách trả lời bức thư mở ra cơ hội làm quen cho tôi, nhỏ cũng tử tế đóng chúng lại mặc cho “lời chia tay” vô lí từ tôi. Nhỏ nhận tin nhắn của tôi. Không có tin nhắn lại trong một giờ đồng hồ. Tôi nhận được một biểu tượng mỉm cười sau đó, không biết nhỏ khóc hay cười, vui hay buồn.

    Nếu bảo tôi thích nhỏ ngay từ ánh nhìn đầu tiên khi tôi bị hút hồn vào nụ cười nhỏ dành cho đám bạn, thì tôi “dừng” thích nhỏ khi bắt gặp cũng nụ cười đó, nhưng là dành cho một chàng trai. Gã đó có nụ cười đẹp, khuôn mặt ưa nhìn, giỏi giang và đặc biệt là không có cái nhược điểm của tôi. Vì đã từng sinh hoạt cùng hắn nên tôi biết, những thứ tôi có hắn cũng có, những thứ tôi không có, hắn vẫn có. Cảm giác ghen tức khiến tôi nhắn tin hỏi nhỏ lí do nhỏ không chờ đợi tôi. Nhỏ bảo khi chúng tôi tạm dừng, tôi thờ ơ hững hờ với nhỏ còn người ta quan tâm, lo lắng cho nhỏ. Nhỏ vẫn thế, không trách móc, không hả hê, chỉ có tôi với nỗi tiếc nuối ê chề.

    Cả một quá trình để tôi cố gắng từ tạm dừng thích nhỏ vì tư tưởng bài xích, đến phải dừng thích nhỏ vì nụ cười nhỏ dành cho chàng trai khác. Bây giờ tôi muốn dừng thích nhỏ vì đám cưới sắp tới của nhỏ. Biết bao điều nuối tiếc trong tôi. Bao nhiêu cơ hội để tôi có thể ngồi xuống cùng nhỏ, tay nắm tay trò chuyện để hiểu nhau hơn, nhưng tôi đều bỏ lỡ vì lo sợ người ta đồn thổi. Chúng tôi có thể đã khác.

    Nhỏ bảo tôi là tình đầu của nhỏ nhưng phải chăng, người chưa từng một lần dám ở bên nhỏ có được coi là tình đầu? Tôi không tự tin bảo mình là tình đầu của nhỏ, nhưng nhỏ mãi mãi là tình đầu của tôi vì tình cảm trong trẻo, khờ khạo tôi dành cho nhỏ không bao giờ thay đổi. Có khác chăng là thằng Phong nay đã biết mối tình đầu của tôi là ai, và tin đồn khi ấy là có thực.

    …..

    Phong cắn rôm rốp mấy cục đá trong miệng, thấy sao “mối tình” của thằng bạn lại dị đến vậy. Lần đầu tiên nó nghe nói hai người quen nhau những ba năm nhưng chưa lần nào gặp mặt. Giả như hai người ở xa nhau thì còn hiểu được, đằng này học cùng trường, ở cùng khu mà lại như vậy thì…

    Cắn hết đá trong ly, Phong đứng dậy móc ví trả tiền rồi kéo thằng Dương lên bảo:

    - Đi!

    - Đi đâu?

    - Tao lại mày đi uống vài lon. Chuyện này đâu có thích hợp ngồi bên bàn nước mía.

    Ngẩn ra vài giây, Dương tự nhủ đây quả thực không phải chuyện để kể trên bàn nước mía, nhưng mà hai thằng cũng không hay uống bia.

    - Sao mày bảo còn một đống báo cáo ở nhà mà?

    - Mặc kệ nó! Kệ mợ ông sếp luôn. Tao có thằng bạn cần được san sẻ nỗi buồn. Báo cáo báo cứt, vứt. Hôm nay tao là của mày, chuyện khác mai tính.

    Phong chửi thề rồi hùng dũng đi ra bãi đậu xe. Dương theo sau, thầm cảm động bởi lời thằng bạn. Thằng Phong trước giờ vẫn vậy, vẫn một lòng với bạn bè, khi nào cần nó đều có mặt cả. Có được một đứa bạn như thế thì còn đòi hỏi gì thêm nữa?

    Dương lòng đầy xúc động, đương tới ôm thằng bạn một cái thật mạnh để tỏ lòng biết ơn thì thằng Phong bỗng quay người lại, mặt đểu giả hỏi một câu khiến Dương không ngần ngại phi tới cho một cước vào mặt:

    - Vậy tiệc cưới nhỏ Dung mày tính đi bao nhiêu?
     
    sparkling thích bài này.
  2. Huyền Nhâm

    Huyền Nhâm Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.904
    Được thích:
    3.284
    Đã thích:
    1.320
    GSP:
    Ap
    Chào bạn nhatlienhoan ,

    Sau đây là bài nhận xét của mình, xin gửi đến bạn với cương vị giám khảo cuộc thi viết số 01/2017.

    *Về văn phong:

    - Bạn có lối viết khá thuần, sử dụng văn nói thường nhật tạo sự gần gũi cho người đọc. Không biết bạn có yêu thích Nguyễn Nhật Ánh không, nhưng mình có cảm giác bạn chịu ảnh hưởng ít nhiều từ chú ấy, từ cách kể đến lời thoại, không khí truyện.

    - Tuy nhiên, "sự ảnh hưởng" đó chỉ dừng lại trên bề nổi. Bởi nhìn sâu vào văn phong thì cách viết của bạn hơi suồng sã, dùng nhiều từ loại "cái" làm câu văn bị thô. Không những vậy bạn còn rất ít tả, trong khi kĩ năng kể chưa thực sự tốt, còn mang vẻ trình bày, kể lể nên tính văn chương trong tác phẩm hầu như không có.

    - Chiều sâu văn phong là vấn đề lớn bạn gặp phải trong truyện ngắn này. Mình có thể thấy tham vọng cũng như sự cố gắng của bạn trong việc vẽ ra một mối tình học trò trong sáng, thuần khiết với những bỡ ngỡ, rụt rè, ngượng ngùng. Đây là điểm tích cực đáng ghi nhận! Tuy nhiên, xét trong phạm vi câu chuyện này, nó lại chưa thành công. Tất cả diễn biến từ tâm lý, hành động cho tới bối cảnh tổng thể của truyện đều tạo cảm giác “kịch”, thiếu những rung cảm chân thật. Tựa như một bà cô U30 đang cưa sừng làm nghé, tỏ vẻ nhí nhảnh thôi vậy. Sở dĩ có sự chênh phô này bởi giọng văn của bạn chưa đủ độ trải nghiệm, độ “chín” của cả tuổi đời lẫn tuổi nghề để viết về thời học trò theo lối hoài niệm; nhưng đồng thời cũng lại quá "già" để hoá thân vào vai các cô cậu học trò 12 13 14. Bạn nên chú ý rút kinh nghiệm để tạo sự hòa hợp và "duyên" hơn với những đề tài tương tự.

    - Truyện còn lỗi chính tả: "tối xầm", "cuối gằm", "che dấu"... Có lẽ vì nóng lòng đăng lên dự thi nên về hình thức cũng chưa được trau chuốt nhiều. Bạn mắc lỗi lặp từ khá nhiều, có những đoạn lặp trong nhiều câu liên tiếp: "bức thư", "tập trung". Sự thiếu chỉn chu này khiến cho lời kể càng trở nên trúc trắc, lủng củng và khó theo dõi hơn.

    - Một số từ ngữ sử dụng không phù hợp trong toàn văn như "khẩn trương", "phát tiết".

    Cách bạn đặt nó trong câu văn rất giống với văn dịch ngôn tình Trung Quốc. Còn trong văn nói thường ngày, từ “khẩn trương” chỉ được dùng với ý nghĩa “cần nhanh chóng”. Ví dụ: “Mày khẩn trương lên, chậm rề rề!”/ “Đề nghị bà con khẩn trương thu hoạch hoa màu trước mùa mưa lũ!” Tương tự, bạn viết: “Phát tiết vào trụ rổ...” nghe không xuôi. Mình hiểu là xả giận, nhưng văn nói lẫn văn viết ngoài đời đều rất ít dùng từ này. Còn trong tiếng Việt thì "phát tiết" mang hàm ý biểu lộ ra ngoài (tinh hoa phát tiết). Chỉ có văn dịch ngôn tình mới thường đề cập đến nó trong một số ngữ cảnh "nhạy cảm".

    Mình là người rất coi trọng hệ thống từ ngữ riêng của mỗi tác giả. Dùng từ, đặt câu là một trong những điểm tạo nên cá tính của người viết nên mình nghĩ bạn nên suy nghĩ kĩ trước khi chọn từ. Mình để ý bạn hay dùng văn nói vùng miền như “cà rỡn”, "tao lại (với cả) mày" thế nên khi gom những từ ngữ văn dịch ngôn tình kia vào chung thì rất lạc quẻ.

    - Thoại trong truyện có ưu điểm là khá tự nhiên, nhưng nội dung đa phần là những lời trêu chọc qua lại chứ không chứa nhiều thông tin dẫn đến tình trạng gây khó khăn cho người đọc trong việc phân biệt hai nhân vật nam. Mình đã phải vừa đọc vừa dò để xem câu này là ai nói. Thêm nữa, thoại khá một màu khiến cho việc khắc họa nhân vật thông qua thoại không nhiều tác dụng.

    * Về nội dung:

    - Bạn đã lồng ghép những chi tiết, bối cảnh có thể nói là đặc trưng của Việt Nam những năm 200x khiến câu chuyện trở nên gần gũi và dễ tiếp nhận hơn. Tuy nhiên, nó không được khai thác đủ để tạo ra không khí xưa cũ mà chỉ dừng ở mức điểm qua cho có. Nên với tư cách là người đọc thế hệ cũ, mình chưa thấy hoài niệm.

    - Kết cấu truyện không hợp lý. Truyện ngắn, nhưng bạn lại sa đà vào những chi tiết - màn đối thoại khá thừa. Nó không giúp khắc họa nhân vật hay đóng góp gì vào mạch truyện, cũng không có tác dụng về mặt hình thức mà chỉ khiến mạch truyện bị kéo dãn, lan man. Ví dụ:
    >>> Mình hiểu bạn muốn xây dựng câu chuyện có nét gần gũi, mang hơi thở của đời sống học đường. Nhưng không phải cứ bưng hết mọi thứ vào truyện là nó sẽ trở nên thực tế, sống động hay khiến người đọc phải nôn nao, hoài niệm khi nhớ về thời học sinh của mình. Là tác giả thì phải biết chắt lọc những chi tiết đắt giá/ có chất thơ từ tư liệu cuộc sống, sau đó thổi hồn/ văn chương hoá chúng lên và thể hiện trên câu chữ. Chứ đâu phải phóng viên làm phóng sự học đường để mà len lỏi, ghi âm, tốc ký những gì đang diễn ra rồi máy móc xổ cả vào bài viết? Những đoạn như mình vừa tạm trích khiến mạch truyện bị loãng đi nhiều, mạch cảm xúc cũng bị gián đoạn khá khó chịu.

    - Về hình tượng nhân vật, ngoài việc khắc họa chưa đủ sắc nét để tạo cá tính/ hình ảnh riêng biệt cho hai nhân vật Phong và Dương thì bạn còn gặp vấn đề về sự chuyển mình của họ thông qua đoạn hồi tưởng. Cụ thể, khi câu chuyện chính diễn ra là nhân vật tầm 11 - 14 tuổi học sinh cấp hai, còn bối cảnh hiện tại là người đã đi làm. Thế nhưng, mình không nhận thấy sự khác biệt nào giữa cậu bé Dương/ Phong và chàng trai Dương/ Phong. Ăn nói vẫn vậy, phong thái vẫn vậy. Suy nghĩ, quan điểm sống, thói quen... thì chưa được nhắc nhiều. Mặc dù bạn đã cố ý đổi POV từ ngôi 3 sang ngôi 1 nhưng không khí, sắc thái lại không đổi. Do đó, cả về bề nổi lẫn bề chìm vẫn là bình cũ rượu cũ, (tem nhãn mới?) :D

    - Truyện có nội dung, nhưng cách thể hiện chưa tới. Những đoạn ngoài lề được viết rất chi tiết trong khi câu chuyện chính thì diễn ra chóng vánh và mờ nhạt, không làm bật được tình huống then chốt nào đủ để người đọc phải ấn tượng. Diễn biến nội tâm cũng chưa được khai thác đầy đủ, thành thử mình đã rất hoang mang không hiểu cái chuyện "gà bông" này thì có gì khiến Dương trưởng thành rồi mà vẫn phải buồn rầu vì người ta lấy chồng như thế? Lúc Dung yêu (từ lớp 9 đến hiện tại không rõ mấy người do truyện không đề cập), Dương có buồn không? Hai người có liên lạc không, hay Dương có dõi theo không? Có mời cưới không? Hay nghe phong thanh thôi đã chợt buồn? v.v... Tất cả đều chưa được làm rõ trong phạm vi câu chuyện nên cảm xúc của cả người đọc lẫn nhân vật đều trở nên mơ hồ, thiếu sức nặng và sức thuyết phục.

    >>> Cùng những chi tiết nhét thư gậm bàn, yêu đương lén lút, bạn bè trêu chọc và cấm đoán của gia đình tạo thành định kiến... mình nghĩ có những cách thể hiện sâu hơn và thấm hơn, thay vì mới chỉ được “điểm tin” trên mặt chữ như vậy.

    * Kết luận:

    Mình nhận thấy sự tích cực của bạn trong việc tạo ra một câu chuyện và bối cảnh gần gũi với cuộc sống, mang hồn Việt. Nếu bạn đầu tư khai thác chiều sâu cho mạch kể, hình tượng nhân vật cũng như xây dựng thêm không gian văn chương trong cách viết thì tác phẩm sẽ hoàn thiện hơn rất nhiều.

    Cảm ơn bạn đã quan tâm và gửi bài tham dự cuộc thi. Chúc bạn có những truyện hay hơn nữa trong tương lai!

    Giám khảo cuộc thi: [Cuộc thi viết số 1/2017] Mối tình đầu
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/12/17
    nhatlienhoan, Gallifreyngocnungocnu thích bài này.
    1. ngocnungocnu
      Em chỉ hóng đọc comment của giám khảo thôi. Đã lắm! :-*
       
      ngocnungocnu, 12/12/17
    2. nhatlienhoan
      Cảm ơn Huyền Nhâm về bài nhận xét! Mình tiếp nhận những mặt yếu kém đã được liệt kê. Đó là những điểm mình cần chú ý và nghiêm túc nhìn nhận để cải thiện khả năng viết.
      Về mặt bối cảnh cũng như mục đích thì có vẻ bạn hơi đề cao mình quá. Mình không hề cố ý đưa chất văn học hay điểm nhấn đặc biệt ghê gớm nào vào bài viết cả. Đơn giản chỉ là một câu chuyện để chia sẻ về mối tình đầu được biến tấu một chút so với bản gốc nhằm "lưu giữ lại thật nhiều kỉ niệm ấy qua cuộc thi viết này" - ngocnungocnu.
      Mình rất vui vì không chỉ đạt được mục đích mà còn rút ra nhiều kinh nghiệm, nhiều điểm còn thiếu sót để khắc phục. Quả là lựa chọn sáng suốt khi tham gia. :)
       
      Huyền Nhâm thích bài này.
  3. Lê La

    Lê La Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.548
    Được thích:
    2.787
    Đã thích:
    5.460
    GSP:
    Ap
    Mình xin có một vài nhận xét đối với truyện của bạn như sau:

    Về nội dung: Truyện của bạn viết đúng chủ đề, nội dung gần gũi. Truyện không chỉ dừng lại ở việc thể hiện mối tình đầu của nhân vật mà bên cạnh đó còn khắc họa một tình bạn đáng trân trọng.

    Về nghệ thuật:
    - Cốt truyện khá mạch lạc, rõ ràng, tuy nhiên không có sự mới mẻ.
    - Nhân vật: Nhân vật được khắc họa rõ nét thông qua hành động, lời nói, suy nghĩ, đặc biệt là nhân vật Dương. Những suy nghĩ của Dương được viết dưới ngôi thứ nhất nên có cảm giác chân thật. Diễn biến tâm lý logic khiến cho truyện hấp dẫn hơn, phần nào khắc phục được hạn chế về cốt truyện.
    - Giọng văn và cách diễn đạt tuy tự nhiên nhưng hơi suồng sã. Ban đầu đọc có cảm giác như tác giả đang ngồi nói chuyện chứ không phải kể chuyện, đoạn hội thoại ở đầu phần hồi tưởng hơi dài, quả thực là đọc đoạn đó mình thấy mệt.

    Về trình bày: Bài còn lỗi đánh máy.

    Giám khảo cuộc thi [Cuộc thi viết số 1/2017] Mối tình đầu
     
    nhatlienhoan thích bài này.
    1. nhatlienhoan
      Cảm ơn Lê La về bài nhận xét!
      Mình vẫn cần phải cải thiện nhiều về giọng văn khi luôn được nhận xét là "gần gũi" nhưng "gần với văn nói hơn văn viết" và "suồng sã" làm cho có vẻ như mình không thực chỉnh chu trong câu chữ. Về cảm nhận như đang ngồi nói chuyện thì mình đồng ý. Khi đọc được mô tả về cuộc thi của ngocnungocnu, mình có cảm giác của một người bạn hỏi mình kể về mối tình đầu. Đó cũng là tình huống mình xây dựng nên câu chuyện này, để kể lại, chia sẻ kỉ niệm mối tình đầu.
      Mình rất trân trọng những lời nhận xét được nhận. Mình sẽ nhìn nhận và nỗ lực cải thiện. Cảm ơn bạn một lần nữa!
       
      Lê La thích bài này.
  4. Chim Cụt

    Chim Cụt đang cố gắng dài ra Gà về hưu

    Bài viết:
    14.365
    Được thích:
    19.018
    Đã thích:
    18.843
    GSP:
    Ap
    Chào bạn nhatlienhoan,

    Thật là... Chấm đến bài thứ mười một mới tìm được câu chuyện có sức hút. Có rất nhiều điều hay ho trong truyện của bạn khiến mình cần đọc lại vài lần để nhận xét mà không bị ngán, dù hơn năm ngàn từ.

    - Một, giọng văn của bạn có phong vị đàn ông hư, mình hơi bị thích. Nó thể hiện ở các từ chửi tục trong giới hạn chấp nhận được giữa Phong và Dương, điều này đồng thời làm nhân vật rất gần gũi với đời sống hằng ngày (mình tiếp xúc).
    - Hai, nội dung chứa đựng óc hài hước rất con trai của chính (giới tính?) tác giả. Có thể nhận diện rõ điều này qua lối đối đáp và tự sự của nhân vật cũng như cách xử lý tình huống của tác giả.
    - Ba, lựa chọn cách thức câu chuyện tiếp cận bạn đọc khá sáng tạo: Được kể bởi hai ngôi khác nhau giúp độc giả có được góc nhìn đa chiều về Không đâu tình đầu.
    - Bốn, kết thúc rất dí dỏm. Bằng một câu hỏi đểu của Phong, bạn khép câu chuyện nhưng không đóng hướng tiếp diễn trong trí tưởng tượng bay bổng của người đọc.
    - Năm, khắc họa tính cách nhân vật rõ nét bằng cả thoại lẫn lời kể. Đây là khía cạnh sâu sắc (có lẽ duy nhất) mình được trong bài của bạn.

    Nói chung, những ưu điểm bên trên làm nên một tác giả khá cá tính. Tuy nhiên, nếu bạn nghiên cứu thêm một chút những góp ý bên dưới thì có lẽ bài nhận xét của mình chỉ dừng ở đây.

    1. Bạn sử dụng từ loại cái khá nhiều: cái việc, cái nhược điểm, cái mục đích, cái vị chua ngọt, cái tiết trời, cái lí sự, cái suy nghĩ, cái lí do, cái sự lén lút... Cách thức này làm giảm tính văn chương, mang hơi hướm văn nói. Với ưu điểm gần gũi đã nhắc đến bên trên thì cái nên được giảm tần suất xuất hiện.

    2. Một số câu văn còn tồn tại lỗi lặp từ. Mình đưa kèm phương án sửa nhé.

    Ví dụ 1: Hôm nay thằng Dương rủ ra tâm sự mà chả thấy thằng này mở miệng gì cả, từ nãy đến giờ toàn nói đủ thứ chuyện, từ cái việc bị ông sếp mắng giữa công ty tội nộp đề án trễ, đến cái việc nhỏ người yêu dạo gần đây dở chứng đòi đi bơm môi cho gợi cảm.
    => Hôm nay thằng Dương rủ ra tâm sự mà chả thấy mở miệng gì cả, từ nãy đến giờ toàn nói đủ thứ chuyện, từ cái việc bị ông sếp mắng giữa công ty tội nộp đề án trễ, đến cái việc nhỏ người yêu dạo gần đây dở chứng đòi đi bơm môi cho gợi cảm.

    Ví dụ 2: Thầy hiệu trưởng bị chúng tôi thuyết phục cho “xung quỹ” bãi sân chỗ gốc bàng sau khi chúng tôi chưng ra bộ mặt cún con cùng một đống cây gỗ, đinh, búa các kiểu hồi hè năm ngoái.
    => Thầy hiệu trưởng bị chúng tôi thuyết phục cho “xung quỹ” bãi sân chỗ gốc bàng sau khi đám học trò chưng ra bộ mặt cún con cùng một đống cây gỗ, đinh, búa các kiểu hồi hè năm ngoái.

    Ví dụ 3: Cảm giác ghen tức khiến tôi nhắn tin hỏi nhỏ lí do nhỏ không chờ đợi tôi.
    => Cảm giác ghen tức khiến tôi nhắn tin hỏi nhỏ lí do không chờ đợi thằng con trai này.

    Ví dụ 4: Từng đó cơ hội để ngắm nhìn nhau cũng là những cơ hội cho hai đứa đối diện nhau trò chuyện, tiếc là cả hai đều bỏ lỡ.
    => Từng đó lần ngắm nhìn nhau cũng là những cơ hội cho hai đứa đối diện trò chuyện, tiếc là chúng tôi đều bỏ lỡ.

    Ví dụ 5: Hai đứa tôi nhát đến nỗi cả những dịp trực trường cả hai đứa cũng chưa từng một lần trò chuyện.
    => Hai đứa tôi nhát đến nỗi cả những dịp trực trường cũng chưa từng một lần trò chuyện.

    Ví dụ 6: Không có được hiện thực đẹp đẽ đó nhưng tôi lại có một hiện thực đau đớn và tồi tệ với Dung.
    => Không có được tương lai đẹp đẽ đó nhưng tôi lại có một hiện thực đau đớn và tồi tệ với Dung.

    Ví dụ 7: Tôi đã khiến nhỏ bị vấp ngã trầy cả đầu gối để hôm sau đến trường nhỏ phải băng trắng nó.
    => Tôi đã khiến nhỏ bị vấp ngã trầy cả đầu gối để hôm sau đến trường phải băng trắng nó.

    3. Chi tiết thiếu logic hoặc chưa kiểm soát góc nhìn của ngôi kể thứ nhất.

    Ví dụ 1: Tôi đâu biết đám con gái bên kia màn hình đang cười hí hí với màn tán tỉnh củ chuối của tôi. Nhỏ Uyên và nhỏ Thủy một người giả giọng Dung hỏi, người kia nhái giọng tôi trả lời rồi cùng cười phá ra chọc ghẹo nhỏ Dung của tôi. Dung đỏ mặt mỉm cười, hai tay đánh hai nhỏ bạn chữa thẹn mà mắt không rời tin nhắn của tôi.
    => Mình hiểu cuộc nói chuyện đang ở hình thức chat qua Yahoo Messenger. Có hai khả năng xảy ra, (a) nếu qua cổng webcam và micro để nhìn và nghe được sự việc diễn ra bên kia màn hình thì sao cần gõ chữ?, (b) nếu là hình thức chat bình thường, tức gõ chữ như mình đang làm đây thì có phải bạn đã nhầm lẫn tôi là ngôi kể hạn tri với ngôi kể toàn tri? Tôi làm thế nào biết được việc xảy ra với Dung sau màn hình? Tóm lại, nếu không phải a hay b thì bạn cần làm rõ như tình huống Dung bị ngã đã được Phong kể lại.

    Ví dụ 2: Tôi gửi nhỏ ảnh tôi mếu mó với cái trán tôi cố tình bôi thuốc đỏ tèm lem dù cục máu bầm có tí tẹo khiến nhỏ mủi lòng.
    => Mình chưa hình dung ra bối cảnh thời gian của truyện cũng như hoàn cảnh gia đình để Dương có được tấm ảnh gửi Dung. Dương có máy chụp hình, có điện thoại chụp hình, hay dùng camera trên máy tính để chụp, ra tiệm chụp...?

    4, Sai chính tả: che dấu, chưng ra... Nhân tiện nhắc về từ, cho mình hỏi cách tù nghĩa là gì?

    Vậy là đã đi đến những câu cuối cùng của nhận xét rồi. Cảm ơn bạn đã thổi luồng khí mới vào cuộc thi.

    Giám khảo Cuộc thi viết số 1/2017 - Mối tình đầu
     
    nhatlienhoan thích bài này.
    1. nhatlienhoan
      Em xin tỏ lòng cực kì cảm ơn những nhận xét của chị Chim Cụt, đặc biệt là mảng chỉnh sửa phần lặp từ và "cái". =.=
      Có lẽ em bị ảnh hưởng nhiều bởi văn nói nên câu chữ cứ tự động tuôn ra mà trước khi đăng không cảm thấy có vấn đề gì. Những cái trong bài sau khi được nhận xét và kiểm tra dò lại kĩ càng em mới thấy quả thật ba chấm. Em vẫn đang cố cải thiện phần lặp từ khi có để ý đến sự tồn tại của chúng nhưng lại suy nghĩ nhiều qua lo rằng cắt giảm sẽ gây mất ý này nọ, nhưng khi được tham khảo phần chỉnh sửa của chị thì em học hỏi được nhiều điều. Đó là hai phần ở điểm cần cải thiện của chị. Ở phần ba thì em có cân nhắc vấn đề mâu thuẫn giữa ngôi kể thứ nhất và tình huống diễn ra bên kia màn hình máy tính. Em đã cho nhân vật tôi biết sau khi Dung kể cho tôi sau này (đã bị lược đi do em nghĩ không cần thiết) và nghĩ rằng bạn đọc sẽ hiểu và chấp nhận nó, nhưng hóa ra không phải. Tương tự với cục bầm trên đầu Dương thì em cho rằng chuyện gửi ảnh cho Dung là điều hiển nhiên dễ hiểu khi gửi một bức ảnh nào đó qua khung chat giữa hai người không phải chuyện gì khó hiểu, và đã cẩu thả trong việc bỏ qua chi tiết này.
      Lỗi chính tả quả thật là đáng xấu hổ. Em tự nhận mình kiểm tra khó tốt nhưng hóa ra lỗi vẫn đầy rẫy trong bài. "Cách tù" (theo ý em) là cách làm không hẳn là khờ khạo ngây thơ mà là do thiếu kinh nghiệm hay nói thẳng ra là quê mùa. Em xin hỏi chút, chỉ hỏi "cách tù" và vì chị không hiểu câu nói đó diễn tả điều gì (lỗi dùng từ của em) hay là do "cách tù" không mang nghĩa cố hữu ạ?
      Em nghĩ chị hơi đánh giá cao em cũng như câu chuyện này (hoặc là em tự ngộ nhận là vậy) qua lời khen của chị. Em không cố ý tạo luồng gió mới hay cái gì thú vị cả. Quả thật em có ý định lồng hai ngôi kể vào câu chuyện bởi vốn dĩ truyện sẽ được kể bởi ngôi thứ ba nhưng em cảm thấy nếu đặt ngôi thứ nhất vào thì nó sẽ chân thật hơn.
      Tình huống chuyện cũng là do cuộc thi mở ra cho em thôi. Em cảm giác như một đứa bạn đang hỏi mình chia sẻ mối tình đầu cho nó qua cách mô tả cuộc thi của ngocnungocnu. Và đó là cách câu chuyện bắt đầu với hình ảnh hai đứa bạn ngồi bàn nước mía kể về kỉ niệm tình đầu. Nếu không phải là cuộc thi thì em đã không gửi bài vì chuyên thật thì còn nhàm chán hơn nữa, cho nên em đã chỉnh sửa, biến tấu để nó hay ho hơn tẹo, chứ nếu không dễ ăn giải mối tình đầu tẻ nhạt nhất mất.
      Lần nữa em xin cảm ơn bài nhận xét của chị! Sẽ học hỏi, nghiên cứu cẩn thận để cải thiện và nâng cao khả năng viết hơn. Nhân tiện thì chị cũng thổi luồng khí mới cho em.
       
      Lê La thích bài này.
    2. Chim Cụt
      - Văn nói hay văn viết cũng đều có ưu khuyết điểm của nó ứng với những dòng truyện cũng như đề tài khác nhau. Mình không cần quá để ý đến nhận xét của người khác em, trước tiên phải đảm bảo bản thân vững trước mọi ánh nhìn, sau đó mới xem ánh nhìn nào đủ sâu thì mới tiếp.

      - Không nhận ra lỗi lặp từ mới gian nan chứ bắt đầu để ý đến nó đã là một sự tiến bộ rồi, việc còn lại là sửa. Chị cho rằng, một cây viết như em sẽ không gặp mấy khó khăn để cải thiện lỗi này. Chị tách ra từng câu riêng để sửa nên có thể triệt để nhưng em khi sửa xong còn đặt lại trong đoạn văn nên phải xem xét kỹ hơn chị rất nhiều nhé.

      - Về tình huống làm sao tôi biết chuyện sau màn hình máy tính ấy, cách giải thích của em chưa khớp với cách em giải quyết tình huống Dung bị ngã. Vả lại, xét trên tâm lý phụ nữ, khi chuyện chưa thành, nếu chị là Dung thì sẽ không tiết lộ bí mật có cả một hội đồng tư vấn tình yêu sau lưng cô ấy đâu.

      Tương tự vụ ảnh, xét thời điểm năm 2017 thì có thể rất dễ hiểu nhưng lùi lại những năm mà Yahoo Messenger còn thịnh hành thì phải xem xét chút. Chính chị tự đặt mình vào hoàn cảnh đó thì không biết làm sao để ra cái ảnh, webcam thì chỗ có chỗ không, điện thoại và máy hình thì chị đều không có, ra tiệm chụp rồi lại scan thì có vẻ rườm ra so với mục đích quá.

      - Chị hoàn toàn không hiểu và cũng không đoán được nghĩa của từ cách tù, nếu không nhờ suy từ ý trái ngược với tình. Trước khi nhận xét bài của em, chị đã tra qua các từ điển chị có và đều không thấy từ này nên đó là chị hỏi em chứ không phải nói em dùng sai từ hay ý bảo nó không mang nghĩa cố hữu.

      Chị hiểu những chia sẻ còn lại của em nhé vì chị đều cảm nhận được nó. Thay vì nói chị đánh giá cao em cũng như câu chuyện này thì nên nói là gu thẩm mỹ văn chương của chị khá khác biệt với hai giám khảo còn lại. Luồng khí mới ở em là tự chị cảm nhận, và nó mang tính chủ quan nhiều hơn khách quan nên em không cần dè dặt với những lời khen của chị nhé.

      Cảm ơn những chia sẻ của em.
       
      Chim Cụt, 11/1/18

Chia sẻ trang này