Cùng anh hóa bọt biển! - Cập nhật - Việt Hà

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi gumiho_lanh_lung, 7/5/17.

  1. gumiho_lanh_lung

    gumiho_lanh_lung Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    488
    Được thích:
    461
    Đã thích:
    357
    GSP:
    Ap
    ai gu, cũng do công việc tạo điều kiện nữa ấy. Hihi, mình đi làm, có thể mang laptop theo oánh được vài chữ. Với cả lúc bé ngủ, nếu viết được cũng tranh thủ viết. Nhưng chỉ được lúc thôi, vì bé nhà mình 3 tuổi rồi, mà vẫn quấy đêm, không tách mẹ ra chút nào luôn. Cũng cực lắm! hihi, chẳng qua không viết lại khó chịu. Sở thích mà.
     
  2. gumiho_lanh_lung

    gumiho_lanh_lung Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    488
    Được thích:
    461
    Đã thích:
    357
    GSP:
    Ap
    Chương 12: Cô bé năm xưa!

    Những ngày sau đó Linh nằm viện, bạn bè đồng nghiệp đều tranh thủ qua thăm, phòng bệnh không khi nào không rôm rả. Nhi còn nói đùa rằng Linh đi nằm viện mà giống nghỉ dưỡng, suốt ngày gác chân ăn uống cười nói tẹt ga chẳng thấy chút xíu đau đớn hay bất tiện nào. Thế mà vẫn mặt dày sai bảo Nhi không khác gì cu li.

    - Mà này, mày với anh chàng Quân kia là sao thế?

    Linh vừa cắn một miếng táo Nhi mới gọt, cũng không cảm xúc nhiều mà hỏi lại:

    - Sao là sao?

    - Bữa rồi mày nói theo đuổi người ta, tự nhiên nằm một chỗ, lại thành người ta suốt ngày qua chăm sóc mày. Vậy là thành rồi hả?

    - Thành cái gì, điều đó chỉ có thể chứng minh được sự thật không thể chối cãi. Dù tao nằm liệt một chỗ, lôi thôi lếch thếch thì vẫn không giảm tí sức hút nào.

    Nhi bĩu môi xong mới lại thu dọn chỗ vỏ táo lại:

    - Đúng là cái đồ tự luyến. Đấy vừa nhắc Tào Tháo liền tới ngay rồi kia kìa.

    Linh theo cái hất mặt của Nhi nhìn ra cửa liền thấy Quân đang nắm tay bé Nhím tươi cười đứng đó. Cô vui vẻ dùng bàn tay không bị thương vẫy vấy bé Nhím. Nhím hớn hở cầm chiếc cặp lồng quen thuộc chạy ào lại bên giường Linh nhìn ngó. Thấy tay Linh bó thạch cao, chân thì nẹp, khuôn mặt nhỏ nhắn liền xị ra, bày rõ vẻ thương cảm:

    - Sao mới không gặp vài ngày chị đã thành ra thế này rồi. Liệu sau này có đi chơi được cùng em nữa không vậy?

    Linh liếc mắt một cái với cô bé xinh đẹp, giả vờ uất ức:

    - Hóa ra chỉ muốn có người đi chơi cùng em thôi hả?

    - Dù sao nhìn chị thế này em cũng thương muốn chết, mau ăn cái này đi, mẹ em đặc biệt làm riêng cho chị đấy. Canh gà nhá. Mẹ nói ăn cái này sẽ nhanh khỏi.

    - Được rồi được rồi, đưa chị để lên đây cho.

    Nhi đón lấy cặp lồng nằng nặng, đặt trên tủ bệnh nhân rồi chủ động đứng lên nhường ghế:

    - Anh Quân với Nhím ngồi đi, em cũng phải đi làm rồi.

    Sau đó quay lại nhìn Linh dặn dò:

    - Nghỉ ngơi đi mai tao lại tới. Đừng có hí hoáy cử động nhiều.

    - Vâng vâng vâng, em biết rồi, sếp mau đi làm kẻo muộn.

    Nhi xách túi lên rồi, lại như nghĩ điều gì, nghiêng đầu nhìn Nhím phân vân hỏi:

    - Muốn tới đài truyền hình thăm quan không, chị dẫn em đi?

    Nhím tròn mắt nghe đề nghị của Nhi rồi hào hứng quay lại trưng cầu ý kiến của cậu. Ánh mắt to tròn chớp chớp làm Quân buồn cười với tay ra xoa đầu cô bé nói:

    - Đi đi, không được phá phách, phải ngồi yên cho chị làm việc. Cậu sẽ nói mẹ hai tiếng sau qua đó đón con.

    Nhím nhào lên ôm Quân một cái, giọng nói rất phấn khích:

    - Cảm ơn cậu, chào chị Linh nhé. Em đi chơi đây.

    - Nhóc con ham chơi. Chuẩn bị vứt chị đi, đưa chị Nhi lên ca tụng rồi đấy.

    Nhìn theo một lớn một nhỏ vui vẻ nắm tay nhau ra ngoài, trong lòng Linh rõ là cảm khái. Từ khi nào mà gia đình Quân lại thân thiết hết thảy với người thân của cô nhanh chóng như thế này chứ.

    - Sao vậy?

    Linh nhìn sang Quân đang nghiền ngẫm khuôn mặt mình, Linh tủm tỉm:

    - Này, anh đang theo đuổi em đúng không? Chiến lược rõ ràng quá đấy.

    Quân thừ người trước lúm đồng tiền đáng yêu và sự thẳng thắn của cô gái trẻ. Anh giả vờ đưa tay lên vuốt gáy mình, nghiêm túc nói:

    - Cuối cùng em cũng nhìn ra rồi. Anh không nghĩ là lộ liễu thế đâu.

    Linh phụt cười với vẻ mặt trịnh trọng của anh, cũng không tiếp tục đề tài tế nhị này nữa. Cô đẩy đĩa táo Nhi mới gọt về phía anh ý nói anh ăn thử. Quân cũng không hề khách khí cầm lên một miếng đưa vào miệng cắn cắn.

    - Anh không bận việc gì à?

    - Công việc khá thoải mái. Thường anh đi thương lượng rồi xem xét và kí hợp đồng. Sau đó thì sẽ có người giám sát và bên kĩ thuật đi lắp đặt, kiểm tra. Ít khi phải tự mình làm.

    Linh gật đầu như đã hiểu rồi lại nghiêng đầu nhìn anh một chút. Hôm nay Quân mặc đồ khá đơn giản, quần Jeans đen và áo thun xám màu, cũng không phải nhãn hiệu gì quá đắt đỏ. Khí chất của anh vốn dĩ luôn điềm đạm và dễ chịu nhưng rõ ràng là không chút yếu thế. Anh không đem tới cảm giác áp chế cho người đối diện nhưng cũng không phải cảm giác dễ chung đụng gì. Tuy vậy, không hiểu sao Linh lại vô thức thấy rất thân thiết. Cô đang định nói gì đó thì cánh cửa phòng lại bị đẩy ra. Hùng vẫn khoác trên người chiếc áo bờ-lu, mang theo giỏ trái cây rất “hoành tráng” bước vào, phía sau anh ta là cô bác sĩ thực tập tên Mẫn Tiên xinh đẹp đang lấp ló. Nhìn thấy Quân đang ngồi bên giường thủ thỉ, Hùng khẽ nhăn trán hắng giọng rồi hỏi:

    - Đỡ hơn chút nào không? Bên khoa hơi bận, giờ mới qua thăm em được.

    Linh liếc mắt về phía Quân một cái mới khách sáo trả lời:

    - Không phải vấn đề lớn, có điều cần nghỉ một thời gian. Khoa bận rộn như vậy em hơi ngại.

    Quân không để ý nhiều tới giọng điệu khó chịu của Hùng và sự tò mò của Mẫn Tiên. Anh chủ động đứng lên lấy hai chiếc ghế đặt ở phía cuối giường để mời khách. Cũng tiện thể nhận giỏ trái cây từ tay Hùng và thản nhiên nói ‘cảm ơn’. Tính ra Mẫn Tiên và Linh cũng tầm tầm tuổi nhau nên vẫn thường lịch sự xưng tên. Cô ta ra vẻ yểu điệu bám vào cánh tay Hùng nhẹ nhàng thăm hỏi:

    - Linh sao rồi, định qua từ mấy hôm, mà nay anh Hùng mới rảnh, thông cảm nhé.

    - À ờ, cảm ơn hai người. Thực ra không cần phiền phức vậy đâu. Khoa cũng đại diện qua rồi mà.

    Chẳng để ý đến câu nói khách sáo của Linh, Mẫn Tiên giả như tự nhiên lắm mà nói:

    - Tiên cũng bảo anh Hùng vậy đấy. Mà anh ấy cứ nói người trong cùng khoa mà không qua thăm thì không được. Linh đừng ngại.

    Trời ạ, cô ta ở đây đang dằn mặt Linh phải không? Dù cho họ quen nhau trước, nhưng rõ ràng là Hùng theo đuổi tán tỉnh rồi Linh đồng ý. Cô ta về và xen vào chuyện của hai người đấy chứ. Vậy mà giờ ánh mắt của Mẫn Tiên, làm Linh cảm tưởng như mình là hồ ly câu mất người yêu của cô ta vậy.

    Hùng cứ mải để ý đến Quân, nên cũng chẳng nghe rõ Mẫn Tiên đang huyên thuyên cái gì. Không tính hiện tại, thì người đàn ông này trước đó anh ta đã gặp ít nhất hai lần, và đều ở bên cạnh Linh. Hai người này…

    - Anh là?

    Hùng hướng Quân lên tiếng hỏi, Quân chỉ cười mỉm một cái, vươn tay ra đường hoàng bắt tay cùng Hùng, giới thiệu qua quýt rồi chuyển hướng:

    - Tôi là Quân, bạn của Linh. Nghe nói cậu là cháu trai của viện trưởng à?

    - Tôi không nghĩ là mình nổi tiếng vậy đâu.

    Tuy mặt đã có vài nét hài lòng nhưng Hùng vẫn làm như khiêm tốn mà trả lời. Quân thì bình thản gật đầu, nhã nhặn nói tiếp:

    - À, tại hôm rồi tôi có gặp qua, nhờ vả viện trưởng giúp đỡ chút về chuyện nghỉ ngơi của Linh. Ông ấy bảo tôi cứ yên tâm, đích thân sẽ sắp xếp ổn thỏa. Huống hồ cháu trai ông ấy là một bác sĩ trong khoa, nên cũng biết cách gánh vác. Có vẻ viện trưởng rất tự hào về cậu đấy, ông ấy còn muốn giới thiệu cậu để tôi làm quen cơ mà. Trước giờ khi nói chuyện, viện trưởng cũng không hay đề cử ai quá.

    Cả Hùng và Mẫn tiên đều thừ người bởi giọng điệu thản nhiên của Quân. Chỉ vài câu nói, Quân đã thăng cấp mối quan hệ lên hẳn ngang hàng với viện trưởng nhà người ta. Nói cứ như đúng rồi ấy nhỉ. Mẫn Tiên vốn đỏng đảnh không thích yếu thế bao giờ, liền cất giọng mỉa mai:

    - Anh có vẻ thân với viện trưởng quá nhỉ.

    - À, cũng quen sơ sơ thôi.

    Quân nói xong lại đẩy đĩa táo còn dư vài miếng về phía Hùng và Mẫn Tiên. Đuôi mắt anh vương vài ý cười khi bắt gặp ánh nhìn khó hiểu của Linh, cũng giúp cô chỉnh lại chiếc chăn mỏng kê ở chân cho thoải mái. Chứng kiến cảnh tượng ấy, ma xui quỷ khiến thế nào, Hùng lại gọn gàng bồi thêm một câu:

    - Chắc hẳn là sơ sơ thôi, tôi chưa từng nghe ông nhắc đến tên anh. Ông tôi cũng không phải người dễ dàng quen biết…

    Vừa đến đó, cửa phòng bỗng nhiên bị đẩy ra, mà người đứng ở cửa cắt ngang câu nói ngạo mạn của Hùng, đúng là khiến cả Linh, Hùng và Mẫn Tiên đều phải tròn mắt luôn. Hùng kêu một tiếng “ông”, còn Linh và Mẫn Tiên đồng thanh hô “viện trưởng”. Quân thì chỉ cười cười gật đầu, bắt tay, nhận lấy mấy hộp thuốc bổ từ tay viện trưởng:

    - Cháu nói bác không cần xuống tận đây rồi mà. Bày vẽ quá.

    Trái với vẻ mặt bình thường không tính là quá niềm nở của Quân, viện trưởng Thành lại xởi lởi và săn đón quá mức trả lời:

    - Sao thế được, người nhà của cháu nằm viện. Không những thế còn là nhân viên bệnh viện nữa, đương nhiên là phải thăm chứ. Không hề bày vẽ chút nào đâu.

    Nói đến đó, ông cũng chỉ gật đầu sơ sài với Mẫn Tiên, ngồi vào vị trí mà Hùng vừa đứng lên, rồi hướng về phía Linh chưa hết ngạc nhiên điềm đạm nói:

    - Sao rồi cô gái, không vấn đề gì quá chứ hả? Cảm giác khi nằm ở bệnh viện mình thế nào?

    - À, rất tốt, rất tốt ạ. Đột nhiên gặp viện trưởng thế này, cháu còn chưa chuẩn bị tâm lý kịp.

    - Ha ha, người nhà cả mà. Cố gắng nghỉ ngơi cho tốt, để chàng trai này lo lắng như vậy, thật vất vả quá.

    Linh không biết nói gì hơn với sự nhiệt tình quá mức, và nụ cười vui vẻ của viện trưởng vốn lúc nào cũng bày ra vẻ mặt nghiêm cẩn trước đây. Hùng và Mẫn Tiên không chỉ ngạc nhiên mà còn chẳng dám ngồi xuống. Cuối cùng chỉ có Linh nằm ở giường gượng cười vài cái, và Quân cùng viện trưởng Thành ngồi nói chuyện phiếm với nhau. Nhìn khuôn mặt xanh trắng của Mẫn Tiên và vẻ tức tối không tin nổi của Hùng, Linh cũng có phần hốt hoảng. Lợi hại thật, chẳng cần gươm giáo, thậm chí còn không nói lời nào, vẫn tự nhiên tạt vào sự mỉa mai và coi thường của Hùng và Mẫn Tiên.

    Đến khi viện trưởng Thành đứng lên đi về, ông chỉ ý tứ liếc mắt qua hai vị bác sĩ còn mặc áo bờ-lu trẻ tuổi cúi mặt ở bên cạnh, ngầm như đang ‘đe dọa’gì đó. Rồi quay lại nói thêm mấy câu dặn dò để tỏ rõ tính cách “xởi lởi” của mình, sau đó ông mới thật sự ra về. Dường như chẳng còn đất diễn nữa, Hùng và Mẫn Tiên cũng không đả động gì lại chuyện vừa rồi, chỉ nhấm nháy nhau rồi cũng về khoa.

    Quân nhìn Linh thở phào một hơi mà buồn cười hỏi:

    - Căng thẳng thế cơ à?

    - Sao lại không căng thẳng chứ. Gặp hẳn lãnh đạo cấp cao cơ mà. Anh chắc sẽ không biết cảm giác khi mình là nhân viên quèn, tự nhiên lại được sếp trưởng xuống thăm đâu.

    Thu dọn mấy chiếc ghế vốn đang lộn xộn, Quân chẳng tỏ thái độ gì, chỉ chậm chậm nói:

    - Anh trải qua rồi, nhưng lúc đó cũng chẳng còn hơi sức mà kịp có cảm nhận gì.

    Dường như nhận ra chút gì đó đau lòng trong giọng điệu lãnh đạm đó, Linh nhẹ nhàng chuyển câu chuyện sang hướng khác. Cô hỏi:

    - Anh và viện trưởng của bọn em thân nhau lắm hả?

    - Bình thường thôi. Tại một năm gần đây anh tài trợ vài thiết bị máy móc cho bệnh viện, nên cũng có qua lại.

    Linh đang cố nhớ lại xem một năm gần đây số lượng máy móc mới trong bệnh viện nhập về bao nhiêu. Nhưng vì là một người vốn ‘không màng thế sự’, cô thật lòng không thể nào định hình về những phạm trù rộng lớn ấy. Chỉ có điều, khiến viện trưởng thân chinh xuống thăm nhân vật nhỏ như cô, hẳn cũng được tính là số lượng “kha khá” chứ nhỉ. Hóa ra người đàn ông này vừa nhiều năng lực lại lắm lợi ích như vậy.

    - Đang nghĩ gì đó.

    Được kê cao gối lên, Linh nghiêng đầu nhìn Quân đang đưa bát canh gà vừa múc trong cặp lồng ra đến bên miệng mình, cô đột nhiên thốt ra:

    - Nghĩ đến giá trị con người anh. Quả thật rất cao.

    Quân hứng thú dừng lại động tác muốn bón cho Linh thìa canh gà đã được thổi ấm, ánh mắt vừa chờ đợi lại vừa dò hỏi ý tứ của cô gái lém lỉnh. Cũng chẳng để Quân tò mò lâu hơn nữa. Môi hồng cong cong để lộ lúm đồng tiền xinh đẹp, tươi tỉnh nói:

    - Đang suy tính xem em có cần theo đuổi anh thật mạnh bạo một lần hay không. Vừa lên được phòng khách, lại xuống được phòng bếp. Trong mấy chuyện ngôn tình còn được liệt vào hàng soái ca nữa đấy. Anh nghĩ sao?

    - Anh nghĩ rằng em suy nghĩ quá nhiều rồi.

    Nhìn thẳng vào ánh mắt long lanh của Linh, Quân rất bình tĩnh tiếp:

    - Nếu không phải là cô gái anh đang theo đuổi, thì nhất định anh sẽ không bỏ thời gian bỏ công việc, ngồi bón canh gà cho cô ấy như thế này đâu. Anh cho rằng em chỉ cần nằm đây, hưởng thụ sự theo đuổi của anh là được rồi. Dù sao… trong tình huống hiện tại. Chân tay như thế này, rất không thích hợp để em theo đuổi người ta đâu.

    Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Quân, Linh cũng phải bật cười. Lần đầu tiên cô gặp một người bày ra vẻ hài hước nghiễm nhiên như thế đấy. Càng ngày anh chàng này càng hấp dẫn trí tò mò của cô. Mới đầu là sự xa cách điềm đạm phải phép, tiếp đó thì làm như rất điềm nhiên xông vào cuộc sống của cô. Đôi khi ánh mắt dấy lên sự cuống quýt, đau lòng và dằn vặt. Nhưng lại nhanh chóng trấn tĩnh bày ra một nụ cười hiền lành. Sau cuộc nói chuyện mấy hôm trước, anh dường như đã thay đổi hẳn so với trước đây. Rõ ràng anh đã không còn muốn che dấu tình cảm sâu trong lòng nữa. Cũng không ngại ngần mà bày tỏ rất tự nhiên với cô. Thậm chí cứ nửa đùa nửa thật nhưng lại đủ để đối phương nhận thấy sự chân thành của mình.

    - Khi nào em có thể đi lại, nếu không bận gì, chúng ta cùng nhau đi xem phim nhé. Được không?

    Linh chậm chạp hỏi người đàn ông vẫn đang duy trì một tư thế trước mặt mình. Anh lại chỉ thừ người ra lắc đầu, vô thức trả lời:

    - Không cần, anh có chuẩn bị rồi. Chỉ cần em muốn xem, bất cứ lúc nào, bất cứ phim gì đều được. Anh có bạn là giám đốc của mấy rạp phim, những phim mới cậu ta đều có cả. Đảm bảo nếu anh mượn sẽ không dám không cho. Máy chiếu thì công ty anh vẫn có dư vài cái, đều có thể dùng được. Em chỉ cần nằm yên mà xem là được rồi.

    - Trước đây anh đã từng tán rất nhiều cô hả?

    - Không có.

    Quân không rời mắt nổi trước lúm đồng tiền ẩn hiện của Linh, anh loáng thoáng nghe cô cảm thán:

    - Thật không thể tin được, em thấy anh bài bản chặt chẽ thế cơ mà.

    - Vốn dĩ em là mối tình đầu của anh. Làm sao anh kịp đi tán tỉnh thêm người nào nữa?

    - Đấy đấy đấy, anh thấy chưa. Trình độ tán tỉnh như thế này làm sao em tin mới nhập môn được cơ chứ.

    Ánh nắng gần trưa càng đậm màu, tô vẽ thêm vào giọng cười trong trẻo của Linh và sự ngây ngẩn của Quân. Hóa ra tiếp tục sống là không uổng phí, mấy hôm nay anh đều không cần phụ thuộc vào thuốc để khống chế cảm xúc của mình nữa. Giấc ngủ cũng đã yên bình hơn rất nhiều. Anh chưa từng nghĩ có thể nói cho Linh biết về thứ tình cảm sâu kín ấy. Vốn biết cô là tâm bệnh của anh, nhưng lại không nghĩ sức ảnh hưởng lại dữ dội như vậy. Hiện tại anh chỉ dùng liều duy trì, thậm chí còn có cảm giác không dùng thuốc cũng chẳng vấn đề gì. Quân nhìn sâu vào khuôn mặt xinh đẹp đang tươi cười, đến một lúc nào đó, anh sẽ nói cho cô biết, lần đầu tiên anh gặp cô, lúc ấy cả bầu trời u ám trong anh đã rạng rỡ đến mức nào. Sẽ thành thật nói với cô, những chuyện đã xảy ra ấy. Sẽ nói với cô, về sự ra đi của đội trưởng Lâm. Nhưng hẳn là không phải lúc này, lúc mà cô đang lựa chọn lảng tránh. Anh cũng đã thông suốt rồi, anh sẽ giúp cô, chuẩn bị một tinh thần thật tốt, cho tới lúc những gì đã qua ấy được nhắc lại. Quân tin rằng, cả anh và cô, thậm chí là những người khác nữa, đều sẽ đối diện được với quá khứ, để khởi nguồn một tương lai tốt đẹp.

    Chiếc má lúm đồng tiền xinh đẹp vẫn lấp ló, đưa tâm trí của Quân về lại với khoảng thời gian xa xôi trước kia. Khi anh mới chỉ là cậu bé chưa trưởng thành, thu người ngồi một góc trong ngôi chùa linh thiêng, nhìn về ô kính đặt tro cốt của cha mẹ mình. Nỗi đau khiến cho cặp mắt tinh anh chẳng còn nhìn rõ thứ gì. Tiền tài để lại làm chi? Hay là cách ba mẹ giúp anh thấy rõ lòng người nông sâu, thật giả? Họ hàng người thì trốn tránh, người thì nhắm vào số tiền ba mẹ anh để lại và bảo hiểm anh được nhận. Nực cười biết bao cho cái thứ tình thân xa xỉ đó. Quân vòng tay ôm lấy chân mình và chôn mặt xuống đầu gối, chẳng ngại ngần bày tỏ hết sự yếu đuối lúc này. Anh muốn được đi theo cùng ba mẹ, một mình ở lại nơi này cô đơn lạnh lẽo quá. Chút ấm áp dư thừa của những con người vô tâm, chẳng thể sưởi ấm và níu kéo được tâm hồn đang rớt xuống đáy vực thẳm. Quân ngẩng đầu nhìn lên bức tượng phật bằng đồng uy nghiêm và nhân từ. Tiếng nam- mô- a- di- đà- phật và tiếng gõ mõ dồn dập, cùng hương khói nghi ngút như chốn bồng lai mị hoặc. Hay là anh cũng rũ bỏ hồng trần chẳng vương vấn, sống ở nơi linh thiêng này có nhẹ lòng hơn không?

    Một bàn tay nhỏ nhắn, trắng trẻo bỗng nhiên nắm lấy bàn tay vốn đang hiu quạnh của Quân. Luồng hơi thở ấm áp giữa mùa đông lạnh giá, truyền thẳng vào trái tim đang đơn độc ấy một sự yêu thương bất ngờ. Cô bé buộc tóc cao, mặc chiếc áo khoác trắng muốt, điểm vài bông hoa hồng nhạt đáng yêu. Đôi môi chúm chím đang nở một nụ cười rực rỡ lộ ra lúm đồng tiền thật xinh xắn. Cánh tay vụng về đưa lên chạm vào tóc Quân giống một cử chỉ thân thiết quen thuộc, đầu nhỏ hơi nghiêng, ánh mắt lấp lánh như tiếp thêm sức mạnh cho người đối diện:

    - Sao anh lại khóc?

    Lúc này Quân mới chạm tay vào mặt mình, hóa ra đã ướt đẫm từ bao giờ anh cũng chẳng hay. Khi còn chưa kịp định hình, cô bé đã lấy trong túi đeo mầu vàng một chiếc khăn tay, lau nhẹ hai bên má anh mà tiếp:

    - Anh đang đau lòng à?

    Chẳng biết vì sao Quân chỉ thừ người mà không trả lời giọng nói trong trẻo ấy. Cô bé rất ngoan, giống như biết anh không có ý định bắt lời cũng chỉ nhẹ nhàng:

    - Không sao đâu, mẹ em luôn nói đau lòng sẽ khóc. Nhưng chờ đợi một chút, mọi chuyện đều ổn thôi. Tặng anh cái này nhé.

    Chiếc túi vàng đeo chéo qua vai tựa như chiếc túi thần kì của Đô- rê- mon, cô bé rút ra chiếc chuông gió nho nhỏ, hơi lắc lắc tạo ra tiếng va chạm thanh thoát. Giữa không gian thanh tịnh, âm điệu vui vẻ ấy tràn vào cõi lòng rối loạn, trống rỗng của anh một nốt nhạc tươi mới. Quân nhìn lên lúm đồng tiền xinh xắn và lắng nghe giọng nói chân thật:

    - Em vừa xin từ chỗ sư thầy đấy. Người nói chiếc chuông gió này tuy nhỏ nhưng có thể mang lại bình an và may mắn. Tặng anh đó.

    Cô bé đặt chiếc chuông gió bằng đồng với dây chỉ đỏ vào lòng bàn tay cậu thanh niên đang thất thần. Lại vỗ vai cậu thanh niên đáng thương ấy hai cái rồi nghe có người gọi “Linh Linh, mau về nào”. Cô bé dạ một tiếng, nở nụ cười lộ ra lúm đồng tiền hiền lành rồi mới chạy lại nắm tay người phụ nữ ở phía trước. Đi được vài bước, cô bé quay đầu lại vẫy tay như để chào tạm biệt. Bàn tay nhỏ đưa lên vẫy vẫy, chiếc vòng cổ bằng bạc bỗng lấp lánh hai chữ “Linh Linh” hoa mỹ, vô tình lạc trong tầm mắt Quân… Sau đó, gia đình chị Hoa làm thủ tục nhận nuôi Quân, kèm theo đó là một bản cam kết không động vào quyền thừa kế cũng như khoản bảo hiểm mà Quân được nhận. Thực ra anh thấy cái ấy không quan trọng, chỉ là ba mẹ chị Hoa cứ bắt buộc phải làm ra cam kết đó, giống như muốn Quân có thể tin tưởng vào sự chân thành mà họ mang tới.

    Sau khi bắt đầu với cuộc sống mới, trong thâm tâm anh vẫn là hình ảnh cô bé có lúm đồng tiền hồn nhiên, tốt bụng khi đó. Và tên gọi cùng chiếc vòng cổ “Linh Linh” lấp lánh, đồng nhất với tiếng chuông thanh thoát vang vọng năm nào. Đến khi nhìn thấy bức ảnh đầu tiên của Linh trong ví Lâm, anh đã không thể tin lại có thứ duyên phận kì diệu như thế. Cô bé đang tựa đầu vào Lâm cười tinh nghịch, lộ ra lúm đồng tiền xinh xinh và chiếc vòng cổ hoàn mỹ. Hóa ra tên cô bé là Trần Linh Linh. Quân tìm tòi và dần phát hiện ra nhiều bức hình của Linh Linh hơn nữa. Giờ cô đã là thiếu nữ, cả khí chất và thần thái đều toát ra sức sống và năng động. Mỗi một hình ảnh đều tràn ngập sự tươi vui và tỏa sáng của tuổi trẻ rực rỡ. Mấy năm này, trong ví anh luôn có bức hình cô gái như ánh dương đầu ngày, mà anh lấy trộm từ ngăn tủ của Lâm. Nhưng cũng chính bức hình ấy, đã kéo theo nhiều hệ lụy mà Quân vốn không thể lường trước được. Dẫn đến những nuối tiếc mà anh chẳng thể thay đổi!

    Đây, được có chương ngắn ngắn à. suongthuytinh An Di. Duyên Nguyễn 2101 đọc rồi cho nhau ý kiến nha!
     
    Chỉnh sửa cuối: 11/9/17
    An Di.suongthuytinh thích bài này.
  3. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    424
    Được thích:
    460
    Đã thích:
    766
    GSP:
    Ap
    Hia hia, sắp rồi nàng ơi ;;).
     
    gumiho_lanh_lung thích bài này.
  4. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    424
    Được thích:
    460
    Đã thích:
    766
    GSP:
    Ap
    Hi, ta thấy chương này anh chàng Quân có vẻ biết nói đùa và bộc lộ cá tính hơn vẻ trầm trầm trước đây rồi. I like it :))! Chương này ngắn nên cũng chưa có thêm điều gì đặc biệt nên không biết nhận xét gì hơn :).

    Lỗi chính tả nha nàng:
     
    gumiho_lanh_lung thích bài này.
  5. gumiho_lanh_lung

    gumiho_lanh_lung Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    488
    Được thích:
    461
    Đã thích:
    357
    GSP:
    Ap
    Có là biết liền ah. Hihi nghén ngẩm gì không?
     
  6. gumiho_lanh_lung

    gumiho_lanh_lung Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    488
    Được thích:
    461
    Đã thích:
    357
    GSP:
    Ap
    Uh để xíu nũa sửa, hihi cảm ơn nàng sửa lỗi nha.
     
  7. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    424
    Được thích:
    460
    Đã thích:
    766
    GSP:
    Ap
    Có nàng ơi, sắp chết đến nơi rồi đây! :((
     
  8. gumiho_lanh_lung

    gumiho_lanh_lung Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    488
    Được thích:
    461
    Đã thích:
    357
    GSP:
    Ap
    Cố qua ba tháng là đỡ hơn, không ăn được thì cố uống sữa vào. Hihi công cuộc làm mẹ vĩ đại lắm, cố lên mẹ trẻ. Ha ha
     
  9. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    424
    Được thích:
    460
    Đã thích:
    766
    GSP:
    Ap
    Ok nàng! May mà còn uống được sữa í. Cố lên! Cố lên! \:D/
     
    gumiho_lanh_lung thích bài này.
  10. Lê La

    Lê La Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.548
    Được thích:
    2.787
    Đã thích:
    5.461
    GSP:
    Ap
    Lâu quá mới đọc. Nhưng sao mình có cảm giác hơi gượng gạo nhỉ. Cũng không rõ ở chỗ nào nữa, có lẽ chỉ là cảm giác do lâu ngày mới đọc lại thôi.
     
  11. Duyên Nguyễn 2101

    Duyên Nguyễn 2101 Gà tích cực

    Bài viết:
    98
    Được thích:
    74
    Đã thích:
    87
    GSP:
    Ap
    Mình cũng có cảm giác này diễn biến câu chuyện không liền mạch lắm.
    Sự xuất hiện của Viện trưởng ở chương này với lý do Quân tài trợ thiết bị cho bệnh viện và cách Quân mỉa mai Hùng không hợp với tính cách của Quân trước đó lắm bạn ạ
    Cái này là 1 chút cảm nhận của mình bạn đừng buồn mình nhé :P
     
  12. gumiho_lanh_lung

    gumiho_lanh_lung Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    488
    Được thích:
    461
    Đã thích:
    357
    GSP:
    Ap
    hay tại lâu quá mình viết lại, nên không liền mạch nhỉ?
     
  13. gumiho_lanh_lung

    gumiho_lanh_lung Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    488
    Được thích:
    461
    Đã thích:
    357
    GSP:
    Ap
    mình không buồn, chỉ là cái chỗ ấy vốn khá ưng ý, vậy để mình đọc lại coi sao. Chứ tại mình mỉa mai nhẹ nhàng phết rồi mà nhỉ. hihi
     
  14. gumiho_lanh_lung

    gumiho_lanh_lung Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    488
    Được thích:
    461
    Đã thích:
    357
    GSP:
    Ap
    Chương 13: Xác lập quan hệ.

    - Kế hoạch thế nào?

    - Đang suy nghĩ xem, có phải nên tiếp cận rồi không.

    - Muốn bắt đầu từ đâu?

    - Muốn tất cả.

    Hai giọng nói lạnh lẽo vang vọng trong đêm tối nguy hiểm. Ánh lửa lập lòe chiếu sáng vài bức hình vương vãi dưới đất. Có cô gái đang cười đùa với bạn, vui vẻ lộ ra lúm đồng tiền nho nhỏ. Có người phụ nữ xinh đẹp, đằm thắm đang cúi xuống cụng trán mình vào vầng trán của cô con gái nhỏ tinh nghịch. Còn có vài người thanh niên đang tụ tập vui vẻ cùng nhau… Tiếng cười trầm thấp đầy mỉa mai dội lại:

    - Cảnh sát ngầm… Hay lắm. Tao muốn thưởng thức sắc mặt nó lần nữa.

    - Tính toán chắc chắn một chút, tao vẫn muốn thoát thân.

    - Được ăn cả, ngã về không. Mày cũng hết đường đi rồi.

    - Mẹ kiếp, thằng khốn này, mày điên à. Tao chưa muốn chết.

    Giọng nói tức giận và tiếng ma sát quần áo, giống như hắn đang hùng hổ nắm lấy thứ gì đó của đối phương. Nhưng người còn lại không chút lo lắng nào, hắn ta vẫn giữ nguyên thái độ bất cần trả lời:

    - Tao không thấy còn đường nào đi tốt hơn. Mày bị truy nã. Tiền cũng chẳng có một cắc mà phẫu thuật thẩm mĩ. Cứ cho mày có thể thay đổi ngoại hình, vậy giấy tờ giả của mày cần bao nhiêu để mua được?

    - Thằng điên, mày chính là muốn trả thù đến điên rồi, chẳng màng cái gì. Tao đã nói rồi, chỉ cần làm chút thôi rồi vượt biên cơ mà.

    - Tao cũng nói mày cứ đi một mình đi rồi đấy thôi.

    - Mày… đáng ra từ đầu tao không nên ủng hộ mày. Trực tiếp lôi mày đi là được rồi.

    - Giờ thì muộn rồi…

    - Mày…

    Hắn ta bất lực buông đối phương ra, tức tối vò tung mái tóc rối của mình, gục đầu xuống, đổi giọng thuyết phục:

    - Vũ à, tao xin mày đấy. Anh em mình chỉnh nó chút là được rồi. Vấn đề của chúng ta là làm sao để thoát. Thoát ra đi rồi quay về cũng không muộn.

    - Tao là người mang nó về, vì mình nó phá vỡ cả một tổ chức bao năm gây dựng. Mày nghĩ tao nuốt trôi không?

    Người tên Vũ gầm lên biểu lộ tất cả tức tối của mình, Tú chỉ đành lắc đầu thở dài. Thằng em ngu ngốc này của hắn nghĩ hắn cũng nuốt trôi được hay sao. Nhưng tình thế hiện tại không phải có thể chơi đùa như vậy. Sống chui lủi như dơi như chuột, hắn cũng sắp phát nổ rồi. Tú vật người xuống miếng gỗ sần sùi, đấm bùm bụp vào mấy chiếc áo bụi bặm cứng ngắc vốn dùng để thay gối, lại nghe Vũ nói:

    - Nếu mày không trốn một mình được thì làm cùng tao đi. Dù sao nó cũng chưa gặp mày khi nào. Bây giờ mày cũng chả còn phong độ như trước nữa, chỉ nhìn qua ảnh, nó cũng chẳng dễ nhận ra mày. Mày tiếp cận rồi tóm về cho tao xử lý. Trả thù rửa nhục, nhân tiện kiếm ít tiền lót đường để chạy. Không hơn à.

    Tú nhìn lên khuôn mặt đen sạm nhưng hớn hở khi vạch ra kế hoạch không lối thoát của Vũ, cuộc sống xa hoa ngày xưa bỗng như quay lại trong đầu óc hắn. Tuy là hai anh em sinh đôi nhưng đường nét trên khuôn mặt Vũ và Tú không hề giống nhau. Vũ ra sau Tú vài phút, nhất định chỉ xưng ‘mày tao’ chứ không ‘anh em’ gì cả. Khi trưởng thành, cả hai đều làm trong đường dây của bố, một người trong nước, một người bên Trung Quốc. Vốn dĩ bao lâu rồi không gặp nhau. Chẳng ngờ lần ấy Tú quay về, cũng không còn cách nào sang lại bên kia nữa. Lang thang trốn chạy cùng Vũ cho tới giờ này, làm sao nỡ bỏ nó lại mà đi một mình. Chỉ đành cùng nó sống còn vậy.

    - Được, vậy thêm một hai tuần nữa thì hành động. Làm sớm xong sớm. Tao cũng đủ mệt mỏi rồi.

    - Được.

    Vũ kích động nhào lại ôm chầm lấy Tú, hắn biết Tú sẽ không bỏ rơi hắn. Hiện tại tất cả đã tan nát, cũng chỉ còn hai anh em hắn nương tựa vào nhau. Hắn vẽ ra một viễn cảnh không xa, rằng hắn sẽ trả thù này, kiếm tiền trên nhưng thân thể ấy, rồi cùng Tú quay trở lại cuộc sống đủ đầy trước đây. Đúng vậy, tất cả chờ đó, rất gần thôi!

    *

    Ngày Linh ra viện, Quân rất tự giác biến mình thành anh tài xế có tâm nhất quả đất. Chạy đi chạy lại vài vòng mang đồ đạc chất lên xe, lại cùng mọi người nhẹ nhàng dìu Linh ngồi vào xe nữa. Vừa chạy vừa chú ý “nhất cử nhất động” của cô gái đang ngồi phía sau, làm mọi người vốn thấy không có gì đặc biệt quá, cũng phải căng thẳng cả lên. Và Quân giữ đúng lời hứa, chỉ cần Linh thích xem phim nào, liền phục vụ tận phòng. Thậm chí, thỉnh thoảng Nhi cũng được hưởng ké ưu đãi ấy nữa. Cũng phim đang “hot”, cũng bỏng ngô nước ngọt, chỉ có điều rạp này dành riêng cho hai người.

    Trong phân cảnh hai nhân vật chính của bộ phim “Me Before You” đang day dứt, Linh cũng xúc động trào cả nước mắt. Cô chưa rơi vào tình cảnh muốn yêu mà lại không được yêu, hoặc yêu lắm nhưng lại chẳng thể bên nhau. Cô chưa trải qua mối tình nào sâu nặng, hơn nữa tính cách Linh cũng khá phóng khoáng và lạc quan. Có lẽ cô sẽ không quá đau lòng cho một đoạn tình cảm nào đó, nhưng nếu giống như hai nhân vật kia. Yêu và hướng tới đối phương nhiều đến thế, lại vì những tác động bên ngoài, và những sự hi hinh như vậy chia cách thì sẽ ra sao nhỉ? Còn đang mê mải trong suy nghĩ lộn xộn, bỗng Linh cảm nhận được một bàn tay to lớn, cẩn thận đan vào bàn tay mình… thật chặt chẽ. Tuy ánh mắt trong veo vẫn hướng về phía màn hình, nhưng bức thư của nam chính để lại mang thông điệp gì Linh cũng chẳng rõ. Ngay đến cả nước mắt cũng chạy đi đâu mất, cô ngẩn người cảm nhận hơi ấm từ những ngón tay đang chân thật đan vào tay cô.

    - Tuy không thể cùng nhau đi đến hết con đường, nhưng tình yêu đã đưa họ tới với một cuộc sống hoàn toàn mới. Will cho đi thứ anh ấy dư thừa là tiền bạc, vì Lou tặng anh ấy thứ cần nhất là quan tâm, san sẻ và thấu hiểu. Giống như anh ấy nói, món quà hoàn toàn xứng đáng với Lou bởi cô ấy không hề toan tính, trục lợi từ Will, nên Lou được tin tưởng. Anh ấy ra đi nhưng ít nhất cuối đời cũng đã có một vạt nắng rực rỡ, thậm chí vẫn còn mở ra cho người con gái anh ấy yêu một tương lai. Tất cả đều trọn vẹn rồi. Em đừng buồn.

    Giọng nói trầm thấp mang theo rung cảm đặc biệt lạc vào thính giác Linh thật nhẹ nhàng. Cô nhìn về phía bàn tay tay to lớn rồi lại nhìn vào ánh mắt sâu thẳm của anh.

    - Không ngờ anh lại có thể phân tích chuẩn xác như vậy đấy.

    Quân thôi kiên trì với khuôn mặt xinh đẹp đang khiến trái tim mình loạn nhịp. Anh chuyển hướng sang phía màn hình vẫn đang là bức thư cuối cùng của Will, thành thật nói:

    - Đây là phim cũ mà, trên mạng đều đã phân tích cả rồi. Vì em muốn xem nên anh có tìm hiểu một chút. Chứ thực ra từ đầu đến cuối, anh cũng chẳng tập trung, nên không hiểu cho lắm.

    Linh buồn cười phát hiện ra sự bối rối của anh, hắng giọng hỏi tiếp:

    - Không xem phim, vậy hai tiếng này anh đang nghĩ cái gì thế.

    - Anh… thực ra chỉ mải tập trung vào cảm xúc của em thôi.

    Lần này Linh thật sự bật cười, muốn dùng bàn tay lành lặn đang trong tay anh để lau nước mắt nhưng lại không đành lòng rút ra. Giống như đọc được suy nghĩ của Linh, Quân nhẹ nhàng lấy tờ khăn giấy chấm nhẹ hai bên má đang ẩm ướt kia. Anh làm rất tập trung và cẩn trọng. Nhìn lên khuôn mặt chăm chú đối diện mình, Linh bỗng nhẹ nhàng nói:

    - Không phải khóc vì buồn, mà vì em cảm động và nuối tiếc.

    Quân cũng dừng lại vài động tác dư thừa, anh nghiêng đầu ý đang tập trung nghe cô nói.

    - Em chưa từng trải qua thứ tình yêu gọi là khắc cốt ghi tâm, cũng không thể nắm bắt rõ ràng mạch cảm xúc của nhân vật. Em cảm động bởi sự tự do mà Will mang tới cho Lou, đánh bật chiếc dây chuyền bó buộc mang tên “Patrick”. Dù vậy, Lou thay đổi cuộc sống của Will, nhưng lại không chiến thắng được án tử anh ấy đã kí. Em nuối tiếc vì thực ra Will hoàn toàn có thể sống tiếp. Anh ấy day dứt vì không thể hoàn hảo bên cạnh Lou, muốn cởi bỏ sự trói buộc và gánh nặng mình mang tới cho cô mà không nghĩ tới những điều tích cực đã tặng cô ấy. Như là sự vui vẻ, hạnh phúc và tình yêu. Thực ra, ngay từ đầu đã chẳng có thứ gì hoàn hảo cả, tình yêu cũng vậy.

    - Anh sẽ không như Will, chỉ cần em đồng ý, anh nhất định sẽ đeo bám em cả đời.

    Chẳng biết vô tình hay cố ý mà Quân bật thốt lên như vậy. Linh nhìn vào ánh mắt chân thành của anh bất giác đỏ cả mặt:

    - Anh đang tỏ tình với em đấy à?

    Rất không phối hợp với câu nói nửa đùa nửa thật ấy, Quân như bị hút thật sâu vào lúm đồng tiền nhỏ xinh đang ẩn hiện dưới ánh sáng mờ nhạt từ màn hình máy chiếu hắt lại. Anh ngơ ngẩn gật đầu để chắc chắn, rồi rắn rỏi nói:

    - Đúng vậy. Chúng ta, liệu có thể chính thức qua lại và tìm hiểu về đối phương không?

    Ngừng một lúc như để sắp xếp vốn từ ngữ ít ỏi trong chuyện yêu đương, lúc sau Quân mới chần chừ tiếp tục:

    - Anh đã dành tình cảm cho em từ rất lâu rồi. Đó không phải là thứ tình cảm bồng bột dễ đến dễ đi, mà lớn lên qua từng ngày anh sống. Còn rất nhiều việc anh muốn nói với em, nhưng anh sẽ từ từ, bên cạnh để em thích nghi và sẵn sàng. Anh không muốn giấu em bất cứ chuyện gì. Và chỉ có mong muốn duy nhất là được bên cạnh em. Linh Linh, anh yêu em!

    “Linh Linh, anh yêu em!” câu nói đột ngột lại được truyền tải bằng giọng nói rất chân thành và khí thế dứt khoát, làm Linh bỗng chốc giật bắn người, chân tay run rẩy. Đâu phải chưa nghe ai tỏ tình bao giờ. Nhưng dưới tình huống là ngay trong phòng mình, ngay lúc đang bàn một câu chuyện khá bình thường, chứ cũng chẳng phải hẹn hò, hoa nến gì, lại thêm chân thì hạn chế vận động, tay thì bó bột. Đúng là có chút… kích thích. Quân vẫn nhìn thẳng vào ánh mắt linh động đen nháy kia như để tìm tòi câu trả lời mình đang chờ đợi. Anh không có ý định tỏ tình trong khung cảnh thế này, chẳng qua là cảm xúc đưa đẩy nên không có cách nào kìm lại được.

    Linh hiểu giữa hai người còn rất nhiều điều chưa sáng tỏ, nhưng một câu “anh yêu em” rất đơn giản, lại như Quân đã dốc hết sức hết lòng bày tỏ thứ tình cảm sâu kín ấy. Anh ân cần, bên cạnh chăm sóc cô rất tỉ mỉ. Khi Linh chưa biết đến sự tồn tại của Quân, thì anh đã lặng lẽ đi sau và yêu cô theo cách của anh. Cô vốn có cảm tình với anh ngay từ lúc mới quen, qua thời gian tiếp xúc, thậm chí cảm tình ấy thăng cấp lên tình trạng muốn theo đuổi. Nên giờ nghe lời thổ lộ ấy, tuy đơn giản nhưng Linh lại cảm thấy thật rung cảm.

    - Ừm, để em suy nghĩ xem nói như thế nào cho hoa mỹ một chút.

    Mắt đen chớp chớp rồi lại đảo vài vòng như thật lòng đang suy nghĩ ghê gớm lắm. Quân ho nhẹ một tiếng để che giấu tâm trạng đang ngại ngùng rồi nói:

    - Thực ra em không cần vội vàng đâu. Anh có thể đợi được mà, khi nào em thật sự thấy có tình cảm, khi ấy trả lời anh cũng được.

    - Ừm… em không cần tình yêu long trời lở đất gì đâu. Chỉ bình dị bên cạnh nhau, quan tâm và chia sẻ, thấu hiểu và tin tưởng. Như vậy là được rồi. Em cũng chưa đặt ra hình mẫu lí tưởng rõ ràng quá về người yêu của mình. Ngoại hình chỉ cần cao hơn em, cho em cảm giác được che chở là tốt rồi. Tính cách thì… giống anh cũng phù hợp đấy. Có điều, em không thích quan hệ lung tung. Điều kiện tiên quyết là nghiêm túc cùng nhau hướng về tương lai, đi đến cái kết tốt đẹp. Em khá lười, rất ngại thay đổi. Nếu anh đáp ứng được yêu cầu của em, lại chấp nhận được em của hiện tại. Vậy chúng ta hẹn hò đi.

    “Vậy chúng ta hẹn hò đi”, khi nghe được câu nói ấy, bỗng chốc Quân căng thẳng gấp vài lần, lưng cũng bất giác dựng hẳn lên và phân tích từng câu nói của Linh.

    - Được được, anh cao hơn em, cũng biết võ nữa chắc chắn che chở được cho em. Anh không quan hệ lung tung, thấy con gái chưa bao giờ tự động bắt chuyện, trừ em ra. Anh cũng rất nghiêm túc suy nghĩ về tương lai, yêu đương lấy kết hôn làm tiền đề. Em không cần thay đổi gì cả, vốn dĩ anh là bị chính bản tính hiện tại của em thu hút mà. Anh…

    Quân đang phân trần lộn xộn thì đột ngột dừng lại bởi thấy Linh phụt cười. Anh cũng không biết mình ăn nhầm phải cái gì, mà nói năng lung tung là biết võ rồi che chở được em. Quân rõ ràng hiểu ý Linh không phải thế, cô là đang muốn đề cập đến cảm giác an toàn mà khi yêu người con gái muốn cảm nhận được. Chả hiểu anh huyên thuyên cái gì nữa, lại còn yêu đương lấy kết hôn làm tiền đề. Ôi trời ơi, anh bị làm sao đây. À, cũng không quan trọng… vậy là anh và cô đã xác lập quan hệ phải không. Từ giờ rất đường hoàng đi bên cạnh và lo lắng cho Linh phải không. Sẽ không cần nhìn cô qua camera hay âm thầm theo sau cô nữa nhỉ. Ông trời ơi, cái cảm xúc gì mà kì diệu thế này. Xem nào, phải ăn mừng, ăn mừng mới được nhỉ. Linh hắng giọng rồi nhẹ rút tay ra khỏi sự bao bọc của bàn tay to lớn nãy giờ, vỗ nhẹ lên vai anh hai cái, mím môi nói rất khoa trương:

    - Cố gắng lên, anh đúng là thanh niên tốt.

    Quân có cảm giác như mặt mình nóng bừng lên không biết làm gì để hạ nhiệt. Đưa tay lên vuốt vuốt phía gáy của mình rồi hỏi:

    - Em đói chưa, chị Hoa làm chút chả cá. Anh chiên cho em nhé.

    Biết anh đang lảng tránh sự ngại ngùng, Linh cũng không truy đuổi thêm nữa. Chỉ thầm than sao mà đáng yêu thế, rồi gật đầu để anh đứng dậy kéo rèm cửa rồi lỉnh ra ngoài phòng bếp. Cửa phòng không đóng, trong không gian yên tĩnh, Linh nghe thấy tiếng va chạm của đồ dùng, tiếng ngâm nga khe khẽ của Quân, rồi tiếng xèo xèo của thứ được chiên rán. Mùi thơm của cá cùng thì là và hành khô xông vào khứu giác tạo cảm giác thật dễ chịu. Cô nhìn ra phía cửa kính trong suốt đang có vài ánh nắng nhạt màu ngày chớm đông, len qua kẽ lá nhảy nhót nơi góc phòng mà tâm tình vui vẻ. Hóa ra tình yêu phải bắt đầu từ hai phía. Không phải thử, mà yêu là yêu. Hóa ra tình yêu là thứ rung động như thế. Hai mươi mấy năm, bây giờ mới được trải nghiệm, thật sự là rất thần kì. Linh muốn thông báo cho ba mẹ, ông bà, cả sếp Nhi nữa. Không phải, cô muốn cả thế giới này biết, rằng cô đang yêu. Rất vui vẻ, ngọt ngào và hạnh phúc!

    Khi Quân mang theo đĩa chả cá cùng chút tương ớt được bài trí tương đối đẹp mắt quay vào phòng, Linh nghiêng đầu nhìn một bên sườn mặt anh. Quân thật dễ nhìn, mũi cao, lông mày nhu hòa, mắt đen sâu thẳm, đôi môi rõ nét. Vóc dáng khá cao, vai cũng đủ rộng. Linh nói không có hình mẫu lí tưởng gì, nhưng khi cảm thấy yêu anh rồi, hình tượng vốn mờ ảo ấy lại thật trùng khớp với Quân của hiện tại.

    - Trưa nay anh ở lại ăn cơm đi.

    Ánh nhìn ôn hòa của Quân chạm vào đôi mắt trong trẻo của Linh. Cảm thấy hiện tại mình nói bất cứ lời nào cũng dư thừa cả, nên chỉ đơn giản mỉm cười rồi gật đầu và đề xuất ý kiến.

    - Anh thấy trong tủ lạnh có ít nguyên liệu. Hay là anh tự tiện nấu một chút, ba mẹ em về là có đồ ăn rồi. Được không?

    - Được không?

    Linh không trả lời, mà chỉ tinh nghịch hỏi lại một câu. Hình như người ta thường nói “người yêu trong mắt mình đều trở thành Tây Thi”. Bây giờ anh đã hoàn toàn thấm rõ những đúc rút ấy. Linh đâu cầu kì, cô chỉ mặc một bộ đồ ở nhà mầu hồng nhạt nhẹ nhàng, cũng phù hơp với thời tiết đã se lạnh này. Tóc xoăn nâu nhạt buông thả, tùy tiện xõa tung trên chiếc gối trắng, tạo ra một hình ảnh dù đối lập lại hoàn toàn hòa hợp. Tất cả đều phản chiếu lại khuôn mặt xinh xắn, không biết do phấn khích hay ngượng ngùng mà hơi ửng đỏ, ánh mắt lấp lánh và nụ cười mỉm ngọt ngào. Chẳng thể khắc chế được bản thân hơn nữa, Quân dần tiến tới phía Linh đang nằm. Đôi mắt sâu thẳm đong đầy thứ tình cảm yêu thương, nuông chiều. Hai đôi môi tưởng chừng như sắp chạm vào nhau, anh bỗng nhẹ giọng hỏi lại:

    - Được không?

    Linh đã không còn sức lực để cười hay trả lời bất cứ điều gì, cô chỉ ngẩn người nhìn khuôn mặt của anh phóng đại trong gang tấc. Khi đôi môi mang chút khí lạnh chạm vào môi cô, giống như mọi cảm xúc đều bị một cơn sóng mạnh mẽ ào lại nhấn chìm tất cả. Bỗng chốc cả tâm trí và trái tim đều tan chảy, bồng bềnh giữa biển khơi mênh mông, mơn trớn lại dịu dàng phá vỡ tất cả rào cản. Giữa không gian ngập tràn tình yêu ngọt ngào lạ lẫm, hai vầng trán chạm vào nhau, cũng nghe rõ tiếng tim chung nhịp mạnh mẽ dội lại màng nhĩ của cả hai. Quân nặng nề nhắm mắt lại than thở:

    - Càng ngày, anh càng mất kiểm soát trước mặt em. Đường đột thế này… thật xin lỗi.

    Cả khuôn mặt Linh chắc chắn đã đỏ bừng như uống cả lít rượu nặng. Cô chẳng biết nói gì cho phải bây giờ. Vừa mới xác định quan hệ đã lập tức hôn môi. Xong xuôi với nụ hôn đầu của cô rồi lại lịch sự xin lỗi vì đường đột… Cô phải giải quyết người đàn ông “mất kiểm soát” này như thế nào đây?

    Chưa kịp để Linh kịp lấy lại phản ứng nhanh nhạy, Quân đã cười rất tử tế, vuốt nhẹ tóc cô. Cũng chỉnh lại gối đầu cho Linh thoải mái, sau đó đứng lên đi ra ngoài. Linh chỉ tỉnh táo lại khi nghe thấy tiếng va chạm thanh thúy từ phòng bếp vọng tới. Cô ngượng ngùng lấy góc chăn che kín mặt mình, hai mấy năm trời, cuối cùng lại có nụ hôn đầu… trên giường của mình. Một tay bó bột, một chân hạn chế vận động. Đáng ra phải trang điểm xinh đẹp, trong khung cảnh lãng mạng chứ. Ôi trời ơi, cô có điểm xấu gì mà anh chưa bắt gặp nữa không vậy. Lần đầu tiên chạm vào tóc là ba ngày chưa gội. Ngày tỏ tình… mặt mộc thì không nói, thậm chí không cả son môi…

    Trong khi Linh còn đang “tâm phiền ý loạn” thì Quân ở ngoài đã thở phào rồi cười tủm tỉm, xắn tay áo sơ mi trắng lên, phấn chấn bắt đầu rửa rau. Tâm trạng vui vẻ còn thỉnh thoảng ngâm nga câu hát nào đó không rõ, chỉ là lộn xộn chẳng theo bất cứ quy luật nào của ngày thường.

    *

    Khi ông Nam và bà Ly đi dạy về đến nhà liền thấy chàng trai trẻ dáng người cao lớn, khuôn mặt ưu tú, đang bận rộn đưa nốt món cuối ra bàn. Cô con gái yêu nhà mình thì ngồi chống cằm ngắm… tấm lưng rộng lớn thẳng tắp kia, cười ngu ngơ. Đôi vợ chồng già đánh mắt nhìn nhau đầy ý tứ, sau ông Nam mới hắng giọng hỏi:

    - Quân lại tới chơi với Linh đấy à?

    - Cô chú đi làm về rồi ạ. Thời gian này cháu cũng không bận rộn, có thể giúp Linh giết thời gian ạ.

    Quân vừa nói vừa cười hiền lành. Thời gian qua lại vừa rồi đã tạo mối quan hệ thân thiết cùng gia đình Linh, nên anh và mọi người vẫn thoải mái nói đùa với nhau không ngại ngần. Nói chung cũng không câu lệ nữa. Hẳn là ai cũng biết anh chàng này đang dụng tâm theo đuổi Linh Linh. Nhưng vì chẳng có lý do gì để phản đối, người trong cuộc càng vui vẻ chấp nhận thì ai cũng chỉ đành mắt nhắm mắt mở. Nhưng tình huống hiện tại, rõ là có gì thay đổi phải không?

    - Mẹ, con muốn giới thiệu một chút. Anh ấy… bạn trai con. Nấu cơm mời ba mẹ ăn.

    Trừ người nói vô ý đang tươi như hoa hết chỉ vào Quân lại chỉ vào bàn cơm ra, thì ba người nghe đều ho hắng vài cái. Trời đất, có ai như con gái ông bà nữa không. Giống như chỉ hận vì đang bị thương không chạy ra ngoài mà khoe khoang được không bằng. Thật mất mặt mà! Quân lại khác, anh cười rất nhu hòa, nhẹ nhàng đưa tay lên, chạm nhẹ vào đỉnh đầu Linh. Rồi mới đứng thẳng người hơn, nghiêm túc thưa gửi:

    - Vâng, thưa cô chú, hôm nay cháu và Linh đã nói chuyện với nhau. Chúng cháu muốn chính thức tìm hiểu nhau. Hi vọng cô chú ủng hộ ạ!

    - À… được rồi, chuyện của lớp trẻ cô chú cũng không biết nổi. Cứ bình tĩnh mà tìm hiểu nhau.

    Bà Ly nghe ông Nam nói năng lộn xộn như vậy liền nhéo nhẹ vào hông ông một cái. Ông Nam cũng ngại vì tự nhiên bị con gái làm cho khớp nên nói lung tung chẳng đâu vào đâu, chỉ đành cười cười nhìn sang vợ cầu cứu. Bà Ly vẫn duy trì bình thản như thường ngày. Cười nhẹ gật đầu:

    - Hai đứa đều trưởng thành rồi, nên cứ tìm hiểu nghiêm túc và suy nghĩ cho kỹ là được.

    Ngừng một lúc để nhìn lại khuôn mặt đang chất đầy hân hoan và hạnh phúc của con gái mình, bà Ly mới tiếp:

    - Ba mẹ thay đồ rồi ra ăn cơm. Hai đứa cũng ngồi vào bàn trước đi.

    Bước lên cầu thang rồi, bà Ly còn nhìn lại một lần nữa sự phấn chấn của con gái mình. Chàng thanh niên đang cẩn thận kê thêm nệm để chân Linh ở vị trí thoải mái nhất. Ánh mắt bà cùng Quân giao nhau giữa không trung chẳng một tiếng động. Sự biết ơn từ đôi mắt kia khiến bà yên lòng gật đầu một cái nữa rồi mới đi thẳng lên phòng. Phải biết, đây là lần đầu tiên con gái bà giới thiệu bạn trai cho ba mẹ, lại còn tự nhiên đến mức ấy. Thì hẳn là tình cảm giành cho Quân cũng tương đối rồi đấy. Bà thở dài dừng lại, cầm lên khung ảnh có cậu trai mặc đồng phục công an bày ra tư thế đứng nghiêm chào. Nhìn thì có vẻ chuẩn chỉnh lắm, nhưng nụ cười tươi rói kia lại chói lóa phá hỏng hết cả hình tượng vốn nghiêm cẩn ấy. Vuốt nhẹ khuôn mặt vui vẻ của em trai quá cố, tâm trạng nửa mừng rỡ lại nửa nặng nề. Vốn biết chẳng thể đổ lỗi cho ai, nhưng nỗi đau lại có thể dai dẳng như vậy…

    Tiếng gõ cửa nhè nhẹ cùng giọng nói trầm thấp, ngập ngừng vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ lan man của bà Ly:

    - Cô…

    Đặt khung ảnh về lại vị trí cũ, bà Ly hít mũi vài cái như để trấn định lại cảm xúc rồi mới quay người đối diện với Quân. Quân thả từng bước dứt khoát đến trước mặt mẹ của người con gái mình yêu. Cả phút yên lặng qua đi, không gian cũng như rộng hẳn ra và vạn vật đều như dừng lại. Anh cúi đầu, muốn lựa chọn lời nào đó có ý nghĩa hơn, nhưng cuối cùng lại chỉ có thể thốt ra câu:

    - Cháu xin lỗi!

    Nhìn hàng mi buồn phiền đang rủ xuống của cậu trai trẻ này, cảm giác xót xa dâng lên, xâm chiếm dần trái tim bà Ly. Đột nhiên bà dang cánh tay mảnh mai ra, ôm lấy thân hình to lớn mà lại đang yếu đuối kia vào. Bàn tay bà vỗ vào lưng Quân từng nhịp đứt quãng, giọng nói vị tha nhẹ nhàng bên tai anh:

    - Chuyện qua rồi con trai. Đừng tự trách mình nữa. Chúng ta không hề đổ lỗi cho cháu. Nếu đã muốn nắm tay con gái cô, vậy cháu cần can đảm gấp ba gấp bốn lần, để cô có thể yên tâm trao nó cho cháu chăm sóc chứ. Nhanh chóng thoát ra khỏi quá khứ đi nhé.

    Đôi mắt sâu thẳm đỏ quạch vì phải kìm nén tất cả tâm trạng của Quân ở hiện tại. Đúng vậy, để có thể bên cạnh Linh, anh phải cố gắng gấp nhiều, gấp nhiều lần nữa. Bản thân phải vững vàng để vững vàng bên Linh.

    - Cháu cảm ơn.

    Bà Ly mỉm cười gật đầu, đưa tay vỗ nhẹ lên đôi vai rộng lớn đã gánh chịu nhiều thương đau. Nhìn vào đôi mắt đang dậy sóng nói tiếp:

    - Bức thư đó… cô đã đọc rất nhiều lần. Cảm ơn cháu, đã dũng cảm như vậy. Đều đã vất vả rồi. Bây giờ hãy thoải mái thôi.

    Quân cảm động gật đầu giống như đáp ứng tất cả, với một người chị một người mẹ vĩ đại của những người quan trọng trong cuộc đời anh. Ngày chôn cất Lâm, bà Ly đã nhận được một lá thư khá nhàu nhĩ. Chắc hẳn để tới được tay bà, lá thư mỏng manh này đã trải qua biết bao trầm luân và gian khổ. Trong thư là những dòng tâm sự run rẩy, nét chữ nhòe đi chẳng biết bởi mồ hôi hay nước mắt. Chỉ là bà đã khóc lặng người bởi quá thương cho chủ nhân lá thư ấy. Một cậu nhóc chưa trưởng thành đã ôm hình ảnh con gái bà trong tâm tưởng. Khi trưởng thành bỗng được gặp lại con bé qua những bức hình đầy sắc thái. Bon chen sinh tử trong một tổ chức buôn bán nội tạng xuyên quốc gia, vì chút bất cẩn mà khiến đồng đội mình hi sinh. Bản thân không những phải chứng kiến, thậm chí còn trực tiếp can thiệp vào sự ra đi ấy. Dằn vặt, sợ hãi và đau khổ, cùng lúc kéo đến hòa trộn với sự căm hờn, tủi nhục. Tuy thế, vẫn phải nhắm mắt chịu đựng, kìm nén để kết thúc nhiệm vụ. Sao bà lại không hiểu, không thông cảm cho những con người kiên trung như vậy chứ. Tất cả qua rồi, hi vọng có thể đóng lại quyển nhật kí đau thương ấy. Mở ra những tranng mới, tươi vui đầy màu sắc hạnh phúc và an nhiên thôi!

    Các nàng rảnh thì đọc rồi nói cho mình xem có lộn xộn quá không nha. Cảm ơn cả nhà nhiều nhé Lê La Duyên Nguyễn 2101 suongthuytinh An Di.
     
    An Di. thích bài này.
  15. Duyên Nguyễn 2101

    Duyên Nguyễn 2101 Gà tích cực

    Bài viết:
    98
    Được thích:
    74
    Đã thích:
    87
    GSP:
    Ap
    Tại lúc đầu bạn xây dựng Quân trầm tính lạnh lùng nữa nhưng cái này đúng chất của người hình sự rồi. Mà người như vậy sẽ không quan tâm đến những kẻ tiểu nhân để mỉa mai đâu - mình nghĩ vậy. Nếu không có sự mỉa mai trước khi viện trưởng xuất hiện hoặc gặp ông ấy chỉ là vô tình chứ không phải đến thăm hỏi thì sao nhỉ?!
     
  16. gumiho_lanh_lung

    gumiho_lanh_lung Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    488
    Được thích:
    461
    Đã thích:
    357
    GSP:
    Ap
    thực chất mình thấy đoạn ấy Quân cũng có nói gì mỉa mai lắm đâu nhỉ. Hihi với cả tự ông viện trưởng đến thăm ấy chứ. Đâu thây Quân động chạm gì tới Hùng với Tiên đâu nhỉ. hihi để mình đọc lại xem. À, thực ra mình xây dựng Quân không hẳn trầm tính lạnh lùng lắm đâu. Ví như lúc còn chưa làm nhiệm vụ mật, rất năng động và phóng khoáng trẻ trung, cũng nghịch chả thua gì ai. Có điều sau khi tham gia nhiệm vụ, giống như trải qua nhiều biến cố, tạo thành Quân như vậy. Trước đây vì chưa thông suốt nên tâm trạng hay bị giằng co, muốn lại gần nhưng lại không dám, giờ giống như Linh tình nguyện không mở ra quá khứ, tạm thời khiến Quân ổn định và nhẹ nhõm hơn. Với cả, nhưng việc liên quan đến Linh. Quân chắc chắn sẽ không thể lạnh lùng được mà. Hihi. Nếu giải thích như vậy, bạn thấy có thỏa đáng hơn không
     
  17. An Di.

    An Di. Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    139
    Được thích:
    139
    Đã thích:
    249
    GSP:
    Ap
    Hihi, vậy là anh chị chính thức tìm hiểu nhau rồi ha. Cung hỉ cung hỉ :x
    Dạo trước em cứ chắc mẩm rằng Quân sẽ rất chững chạc, trưởng thành trong cách ăn nói nhưng đọc đến chương này mới thấy suy nghĩ đó thật sai lầm. Đặc biệt là đoạn xem phim xong tỏ tình ấy ạ, đúng là khi yêu vào đều biến con người ta quay ngoắt 360 độ.
    Mà em cũng lăn tăn hai thanh niên không biết nguồn gốc lai lịch xuất hiện ở đầu chương. Dự là có một biến cố không hề nhẹ! Chỉ mong các nhân vật bình yên để vượt qua! Chứ mới hạnh phúc mà phải chia lìa thì quả là nỗi buồn thấu trời xanh! :(
     
    gumiho_lanh_lung thích bài này.
  18. gumiho_lanh_lung

    gumiho_lanh_lung Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    488
    Được thích:
    461
    Đã thích:
    357
    GSP:
    Ap
    An Di em có thấy không liền mạch không vậy? Chị có tương đối ý tưởng trong đầu, nhưng khi viết ra cứ không được hài lòng. Dạo này khá bế tắc chả ra được chữ nào.
     
  19. An Di.

    An Di. Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    139
    Được thích:
    139
    Đã thích:
    249
    GSP:
    Ap
    Em thấy mọi chuyện khá ổn chị ạ, mạch truyện vẫn bắt kịp các chương trước.
    Nhiều lúc em cũng giống chị, ý tưởng cứ tuôn dài trong đầu nhưng đến lúc viết lại cứ lan man bay bổng chẳng tới đâu!
    Chị thử nghỉ ngơi một chút cho tinh thần thoải mái, khéo xong cảm hứng lại trào dâng như thác đổ ấy chứ! :x
     
  20. gumiho_lanh_lung

    gumiho_lanh_lung Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    488
    Được thích:
    461
    Đã thích:
    357
    GSP:
    Ap
    Ờ, tại mấy người đều kêu trật nhịp, nên hoang mang quá. Hihi, dạo gần đây toàn dang dở thôi em. Mấy truyện đều lơ lửng, không giống trước, tuôn ầm ầm ý. trong đầu sắp xếp có vẻ ổn lắm. Mà hồi nện bàn phím, lại không đánh nổi chữ nào. Haizzz
     
    An Di. thích bài này.

Chia sẻ trang này