Truyện ngắn Con mèo

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Cockroach_Joey, 18/6/16.

  1. Cockroach_Joey

    Cockroach_Joey Gà con

    Bài viết:
    45
    Được thích:
    55
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    Tên truyện: Con mèo
    Người viết: Mọt (Cockroach Joey)

    Nhà tôi có nuôi một con mèo mà tuổi của nó còn lớn hơn cả tuổi của tôi; tôi 15, nó 17. Mắt nó đã mờ, tai nó đã điếc, suốt ngày chỉ thấy nó nằm ườn ra phơi nắng, đến bữa thì vào ăn cơm. Nó ăn không nhiều, chỉ một chút cá trộn với một chút cơm, thế là xong bữa. Mẹ tôi bảo, loài mèo không được trung thành với chủ như loài chó nhưng con mèo này lại không rời bỏ nhà mình vào những ngày khó khăn nhất. Một đời nó gắn bó trung thành, đến lúc nó cần được nghỉ ngơi, an hưởng tuổi già rồi.



    Lớp tôi đón một thành viên mới, một đứa con gái đen nhẻm, đôi mắt lờ đờ phảng phất nét thiếu ngủ. Đến khi cậu ta được xếp ngồi xuống cạnh tôi, tôi nhận ra cậu ta rất giống một con mèo, nhưng là một con mèo lười như vừa chui từ bãi rác nào đó lên. Da mặt cậu ta đen đen nhưng tôi không biết là do cháy nắng hay do hàng tầng ghét bẩn, bụi bặm, mồ hôi cáu lại lâu ngày. Không những vậy, ở khóe mắt cậu ta, tôi thoáng nhìn thấy hai cục rỉ mắt to bự. Quần áo cậu ta nhăn nhúm, nhàu nhĩ, có nhiều vết ố vàng tôi nghĩ đã tồn tại ở đó hàng tuần nay rồi. “Đến con mèo nhà mình còn sạch sẽ hơn cậu ta gấp chục lần” – Tôi thầm nghĩ.



    Tôi không quá thân thiết với con mèo ở nhà. Có thể tôi không thích động vật hoặc cũng có thể con mèo nó không thích tôi. Nhưng nó lại rất quấn mẹ tôi. Lạ thay là tai nó điếc mà không hiểu sao mỗi khi nghe tiếng bước chân của bà, hai tai nó lại dựng lên, động đậy. Rồi nó sẽ chạy đến dụi đầu vào chân mẹ tôi để bà bế nó lên, vuốt ve bộ lông mà chỉ cần một lần đưa tay cũng có thể rụng ra cả nắm. Và lần nào cũng thế, khi ôm con mèo, mắt mẹ tôi lại hướng về phía bàn thờ cha tôi. Tôi nhớ lại câu chuyện mẹ tôi từng kể: Con mèo này vốn là do cha tôi nhặt được ở dưới gầm cầu mang về cho mẹ tôi nuôi. Ngày đầu về, lông nó ướt nhẹp, bết lại, hai mắt toét nhèm, kêu không ra tiếng. Ấy vậy mà giờ nó đã mười bảy tuổi rồi. Ngày cha tôi mất do tai nạn giao thông, con mèo ấy nó cứ đi vòng quanh quan tài cha tôi, ngồi bên cạnh mẹ tôi trong suốt đêm chuyển cữu. Người ta bảo, con mèo này sống có tình có nghĩa.



    Thật ra, nếu trừ bỏ vẻ ngoài bẩn thỉu, lôi thôi, Trang (tên cô gái ngồi cạnh tôi) cũng có thể coi là một cô bé dễ thương. Nhất là đôi tay cậu ấy, nó nhỏ nhắn, khá mũm. Mỗi khi cậu ấy nắm tay lại, tôi thấy sao mà giống bàn chân mèo khẽ quặp lại đến vậy?

    Song đó chỉ là bề nổi, sự thật mà trước giờ tôi vẫn không để ý: Trang chưa bao giờ phô bày lòng bàn tay của cậu ấy ra trước mặt người khác. Nhưng trong một lần Trang vô ý, tôi đã vô tình nhìn thấy lòng bàn tay ấy, một lòng bàn tay chằng chịt những vết sẹo, dày hơn nhiều những bàn tay khác vì chai sần. Và khi bắt gặp ánh mắt kinh ngạc, ngỡ ngàng của tôi nhìn chằm chằm vào tay mình, Trang nhanh chóng hiểu nguyên do. Cậu ấy ngượng ngùng nắm chặt tay lại, đôi mắt thiếu ngủ hiện rõ vẻ bối rối.

    Tuy nhiên, sự việc đó cũng không đọng lại trong tâm trí tôi lâu khi mà hàng ngày tôi luôn phải nhìn thấy bộ dạng mệt mỏi và ngủ gục trong lớp của Trang. Kỉ luật, cảnh cáo… những hình phạt ấy dường như không đủ để ngăn cách cậu ấy với giấc ngủ. Một lần trong giờ Toán, tôi đã lay lay vai Trang:

    - Này, cậu dậy đi, thầy đang xuống đấy.

    Quả thực Trang có dậy, nhưng chỉ là một cái hơi ngẩng đầu lên nhìn tôi bằng cặp mắt lờ đờ rồi sau đó cậu ấy lại gục xuống bàn. Giây phút ấy, tôi chợt hiểu, có lẽ tôi với Trang không bao giờ có thể làm bạn.



    Con mèo nhà tôi đã mất tích gần một tuần nay. Mẹ tôi nói, chắc nó đi thật rồi, hoặc có thể nó bị bọn trộm chó mèo bắt đi mất. Song không hiểu sao, tôi tin mẹ tôi và chính bản thân tôi cũng nghiêng về giả thiết đầu tiên hơn. Nói nghe có phần kì ảo nhưng tôi nghĩ, một con mèo sống tình nghĩa như nó, ra đi vì nghĩ bản thân đã quá già, không thể giúp gì cho chủ nữa nên quyết định đi chọn nơi để chết.

    Nắng chiếu vàng ươm cả sân. Gió thổi cuốn theo những chiếc lá xà cừ bay xào xạc trên khoảng sân nhỏ. Cảnh còn đấy, chỉ là vắng bóng con mèo rồi.

    Mắt tôi như dán vào khoảng sân vắng. Hình như, mảnh sân nhỏ của nhà tôi rộng lớn hơn trước rất nhiều. Lòng tôi chợt trào lên cảm giác mất mát.



    Ba ngày rồi Trang không đi học. Là lớp trưởng, tôi được lớp cử đến thăm cậu ấy.

    Tôi đi theo địa chỉ ghi trên danh sách học sinh của lớp đến một căn nhà, tôi không biết có nên gọi nơi tôi tàn đó là nhà không nữa. Đang ngập ngừng, tần ngần đứng trước cửa căn nhà ấy thì đằng sau tôi chợt vang lên tiếng nói:

    - Cháu tìm ai?

    Tôi vội quay người lại, đối mặt với tôi là một người phụ nữ tuổi trạc năm mươi:

    - Cháu chào bác. Cháu là lớp trưởng lớp 9a1, thay mặt cả lớp cháu đến thăm Trang.

    Người phụ nữ tiến lên trước tôi, mở cửa:

    - Cháu vào đây. Ngần ấy năm đi học, cháu là người bạn cùng lớp đầu tiên đến thăm Trang khi nó bị ốm.

    Tôi bước vào căn nhà tồi tàn. Đúng như tôi đoán, bên trong căn nhà chẳng có gì đáng giá. Và trên chiếc giường con đặt ở góc tường, Trang nằm như lọt thỏm giữa đống chăn, giẻ, quần áo. Tôi nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường của Trang, cầm lấy bàn tay cậu ấy. “Nóng quá, như một hòn than vậy. Rốt cuộc, cậu đã đi làm những công việc gì vậy Trang?”

    Qua lời kể của mẹ Trang, tôi được biết hai người không phải mẹ con ruột. “Bác gặp Trang trong một đêm đi nhặt ve chai. Hà Nội khi đó đang là đầu đông, không đến mức rét cắt da cắt thịt nhưng cũng đủ để một đứa trẻ sơ sinh quấn trong một lớp tã mỏng phải thâm tím lại vì rét. Bác không có con, ngần ấy năm, bác coi Trang như con đẻ của mình. Cũng ngần ấy năm, nó chưa một lần xin bác bất cứ điều gì. Gần hai năm nay nó lao đi làm thêm, bác cản, một đứa trẻ chưa hết cấp hai như nó, ai nhận, mà nếu nhận cũng sẽ bị bóc lột nặng nề. Vậy mà nó chỉ cười, nó bảo rằng con muốn đỡ đần mẹ. Bác cản không được.”

    Tôi cầm chiếc khăn đã khô trên trán Trang đi dấp ướt lau mặt cho Trang rồi gấp lại đặt lên trán cậu ấy. Nhìn Trang nhắm nghiền mắt trên giường, nhìn sang mấy vỉ paracetamon trên đầu giường… sống có tình nghĩa, một cô bé mới mười lăm tuổi như Trang…



    Ngày Trang đi học trở lại, tôi như thấy có gì đổi khác. Ngồi cạnh Trang, tôi như thoáng thấy máu hồng trên má cậu ấy và một nụ cười, thầm kín lắm, nở trên môi cậu.

    Ngoài kia, nắng choàng lên sân trường một màu vàng ươm, gợi tôi nhớ đến khoảng sân có nắng, có gió với bóng một con mèo nằm sưởi nắng nơi góc sân.
     
    Chỉnh sửa cuối: 20/6/16
    Drake, Y_Nhi_xx, nhatlienhoan8 người khác thích bài này.
  2. An Nam 1909

    An Nam 1909 Gà con

    Bài viết:
    18
    Được thích:
    18
    Đã thích:
    28
    GSP:
    Ap
    Nội dung câu chuyện rất đời thường, xúc động, nhẹ nhàng, ý nghĩa. Tui thích cái lối hành văn gây thiện cảm này quá!
     
  3. spillingthewind

    spillingthewind Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    102
    Được thích:
    50
    Đã thích:
    61
    GSP:
    Ap
    Thấy mèo mèo là bay vô đây liền.

    Khoái cụm "thầm kín lắm", nghe nó đúng hay.
     
  4. Cockroach_Joey

    Cockroach_Joey Gà con

    Bài viết:
    45
    Được thích:
    55
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    Cám ơn bạn đã thích câu chuyện này của mình.
     
  5. Cockroach_Joey

    Cockroach_Joey Gà con

    Bài viết:
    45
    Được thích:
    55
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    Tui là tui cũng khoái mèo lắm luôn ý.
     
    spillingthewind thích bài này.
  6. spillingthewind

    spillingthewind Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    102
    Được thích:
    50
    Đã thích:
    61
    GSP:
    Ap
    Tui muốn nuôi một bé mèo xám tro. Nhưng hem thấy ai bán hết. :D
     
  7. Cockroach_Joey

    Cockroach_Joey Gà con

    Bài viết:
    45
    Được thích:
    55
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    Tui thì muốn nuôi một con chó và một con mèo để ở nhà hai đứa đánh nhau cho vui cửa vui nhà. :))
     
  8. giovotinh_ji

    giovotinh_ji Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    362
    Được thích:
    379
    Đã thích:
    934
    GSP:
    Ap
    Truyện của bạn khá hay và có ý nghĩa, đúng chất ngắn mà không thừa (chẳng như mình dài lê thê mà nội dung ít xỏm:((). Giọng văn bạn ổn, chỉ một số chỗ hơi cộm. Nói chung là, mình kết câu chuyện của bạn! :x

    Chỗ này bị lỗi này bạn!
     
  9. Cockroach_Joey

    Cockroach_Joey Gà con

    Bài viết:
    45
    Được thích:
    55
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    Mình là con lười, nên hầu như mình chỉ viết truyện ngắn. Và cũng vì lười mà mình có xu hướng co nó lại đến ngắn nhất có thể. :((
    Cám ơn bạn đã soi lỗi giúp mình, để mình đi sửa luôn. :D
     
    giovotinh_ji thích bài này.
  10. spillingthewind

    spillingthewind Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    102
    Được thích:
    50
    Đã thích:
    61
    GSP:
    Ap
    Tui cũng luôn nuôi ý định này. Nhưng bạn tui nó thực hiện trước rồi. Nhìn con mèo già nhà nó bị sì trét vì con chó con buồn cười lắm.
     
  11. Cockroach_Joey

    Cockroach_Joey Gà con

    Bài viết:
    45
    Được thích:
    55
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    :)) Chắc tôi nuôi hai con sêm sêm nhau thôi, chứ nuoi một mèo một bẹc giê chắc cũng đến chớt. :))
     
  12. spillingthewind

    spillingthewind Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    102
    Được thích:
    50
    Đã thích:
    61
    GSP:
    Ap
    XD Cơ bạn là bạn tôi làm đúng như vậy, có điều con đó còn to hơn Bẹc Giê. Nó là con chó mái mà đặt tên là Anh Hùng đấy. XD
     
  13. Cockroach_Joey

    Cockroach_Joey Gà con

    Bài viết:
    45
    Được thích:
    55
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    Nhà tôi có tiền sử mèo hay bị chó cắn chết, nên không dám nuôi chó quá to, sợ lắm. :(
     
  14. spillingthewind

    spillingthewind Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    102
    Được thích:
    50
    Đã thích:
    61
    GSP:
    Ap
    Phải biết cách dạy chó mèo từ thuở chưa mọc răng nhé. :D Khoảng đấy các cụ già và bà dì của tui giỏi.
     
  15. Cockroach_Joey

    Cockroach_Joey Gà con

    Bài viết:
    45
    Được thích:
    55
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    Ước gì mình làm được như thế! :'(
     
    spillingthewind thích bài này.
  16. Ktmb

    Ktmb Gà ngơ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.772
    Được thích:
    5.502
    Đã thích:
    6.348
    GSP:
    Ap
    Bài này viết tốt đấy. Thích!
    Có điều đoạn kể của bà mẹ Trang có vẻ mùi mẫn quá, không thật, nhất là ở hoàn cảnh của một người phụ nữ như bà.
    Từ ngập ngừng và tần ngần là tương đương nhau, nên dùng một trong hai từ thôi. Câu này cũng có chút ngược, nên sửa lại như sau:
    Tôi đang tần ngần/ ngập ngừng đứng trước cửa căn nhà ấy thì đằng sau chợt vang lên tiếng nói.
    Và nên miêu tả chút nữa về vẻ ngoài của người phụ nữ này để khắc họa hình tượng nhân vật.
    Lâu rồi mới trở lại Gác, đọc được bài của bạn mình rất vui. Cố gắng phát huy nhé. Mong chờ các tác phẩm tiếp theo của bạn! :)
     
  17. Cockroach_Joey

    Cockroach_Joey Gà con

    Bài viết:
    45
    Được thích:
    55
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    Cám ơn nhận xét của bạn, mình cũng biết đoạn đấy hóc nhưng chưa biết chỉnh sửa sao cho tự nhiên hơn, có lẽ mình phải nghiên cứu thêm nữa rồi.
     

Chia sẻ trang này