Chuyến đi của hạnh phúc - Cập nhật - Santories

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi libra83, 3/4/20.

  1. libra83

    libra83 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    227
    Được thích:
    272
    Đã thích:
    150
    GSP:
    Ap
    Tên truyện: CHUYẾN ĐI CỦA HẠNH PHÚC (CLOYII)
    Tác giả: Santories
    Tình trạng sáng tác: Cập nhật
    Tình trạng đăng: 2 chương/tuần
    Lịch đăng: Thứ Sáu-Chủ Nhật
    Thể loại: Tình yêu-Giả tưởng-Fanfiction
    Độ dài: Khoảng 100.000 từ.
    Giới hạn độ tuổi đọc: Không.
    Cảnh báo về nội dung: Truyện được viết dựa theo cảm hứng từ bộ phim Hạ Cánh Nơi Anh, vì vậy nhân vật và các tình tiết trong truyện sẽ có nhắc đến tình tiết phim, có thể khó hiểu cho người đọc chưa từng xem phim qua.
    Mục lục:
    Chương 1 --- Chương 2 --- Chương 3 --- Chương 4 --- Chương 5
    Chương 6 --- Chương 7 --- Chương 8 --- Chương 9 --- Chương 10
    Chương 11 --- Chương 12 --- Chương 13 --- Chương 14 --- Chương 15
    Chương 16 --- Chương 17 --- Chương 18 --- Chương 19 --- Chương 20
    Chương 21 ---- Chương 22​
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/4/20
  2. libra83

    libra83 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    227
    Được thích:
    272
    Đã thích:
    150
    GSP:
    Ap
    [​IMG]

    Chap 1

    Bầu trời vùng Grindelwald hôm nay trong xanh lạ kỳ. Chen giữa những dãy núi hùng vĩ, dù lượn giống như mấy cánh bướm nhỏ, bay qua bay lại vừa yếu ớt vừa hết sức lãng mạn.
    Gió vừa đủ.
    Nắng vừa đủ.
    Và với đôi người yêu vừa hội ngộ lại nhau sau một lần hạ cánh vụng về của Yoon Seri cùng với chuyến tàu nhầm đường của Ri Jeong Hyuk, mọi thức đều đã trở về với trạm dừng của nó.
    Trạm dừng của hạnh phúc.
    Vì vậy mà sau một nụ hôn dài tưởng như không thể ngừng lại, không khí ngọt ngào đến vỡ òa kia bỗng dưng bị phá vỡ bởi tiếng bộ đàm réo gọi liên tục.

    “Giám đốc, giám đốc, cô hạ cánh an toàn chứ? Chúng tôi có địa điểm của cô rồi, sẽ đến ngay!”

    Giọng trưởng phòng Hong gấp gáp. Lần thử dù trước khiến cậu bị ám ảnh trong rất nhiều ngày, vì vậy mà ngay khi Yoon Seri yêu cầu thí nghiệm sản phẩm lần nữa, cậu biết không thể cản cô nên đã sắp đặt tất cả các máy định vị tiên tiến nhất lên thiết bị của Seri, kể cả trong trường hợp mất sóng bộ đàm cũng có thể tìm ra cô nhanh chóng. Jeong Hyuk nhìn cô, trong mắt anh giờ tràn ngập ý cười mà một năm qua, anh tưởng chừng chỉ lấp đầy khoảng không tăm tối.

    “Em phải về sao?”

    Giọng anh đầy tiếc nuối. Một năm của anh đổi bằng nụ hôn ngắn ngủi kia thật sự không đáng chút nào. Seri nhìn ra tâm sự của anh cũng chẳng khác gì suy nghĩ của cô, nhưng người bên kia cứ réo gọi liên tục, cô miễn cưỡng trả lời.

    “Tôi vẫn ổn! Các anh cứ từ từ đến là được!”

    Vừa dứt lời, cô nhìn sang Jeong Hyuk, cũng chẳng buồn buông bộ đàm xuống đã níu lấy áo anh.

    “Làm sao bây giờ, người của em sắp đến rồi! Em còn phải về họp báo cáo với họ. Kế hoạch triển khai lần này cũng đã gần đến thời hạn mất rồi!”

    Cô vừa nói, vừa giữ lấy Jeong Hyuk bên người. Dù sao mọi người cũng đã biết Jeong Hyuk vốn là người Bắc Hàn, gặp bọn họ chỉ tổ mang đến rắc rối cho anh. Nhưng mà, cô chỉ mới gặp lại anh có mấy phút.

    “Hay anh đi về cùng với em? Dù sao đây cũng là nước thứ ba, cũng chẳng liên quan gì đến chuyện Nam hay Bắc cả!”

    Hòn đá to trong lòng Seri được cất xuống. Cô vui mừng ôm lấy anh.

    “Tốt quá, thật tốt quá!” – Đôi chân cô cứ nhảy nhót từng bước nhỏ trên đất, thân người dán vào Jeong Hyuk khiến trong lòng anh cứ biến đổi không ngừng.

    “Không cần phải vui mừng như thế. Anh ở đây rồi mà!” – Jeong Hyuk dịu giọng nhìn cô, gương mặt khả ái trong hình dung của anh những ngày qua có chút mệt mỏi nhưng bây giờ thì sáng bừng hạnh phúc. Nếu cần phải đánh đổi thêm gì nữa để nhìn thấy cô tươi cười thế này, anh không ngại ngần mà đồng ý ngay lập tức.

    Nhưng không gian lãng mạn của cặp đôi chia xa gặp lại, rất nhanh bị tiếng động cơ xe việt dã ầm ĩ chạy đến. Trưởng phòng Hong nhìn thấy Giám đốc, vui mừng vẫy tay từ xa, lại không thể tin vào mắt mình khi bên cạnh cô chính là Ri Jeong Hyuk, người đã được trao trả cho phía Bắc Hàn hơn một năm trước. Cậu nhảy xuống xe, gấp gáp đi đến bên cạnh Seri.

    “Giám đốc, người này chẳng phải là…”

    Ri Jeong Hyuk gật đầu chào, chìa bàn tay để mời bắt tay theo phép lịch sự.

    “Lâu không gặp trưởng phòng Hong. Tôi chính là Ri Jeong Hyuk!”

    Thái độ niềm nở của anh, cùng với việc Trưởng phòng Hong nhìn thấy Giám đốc của mình cứ ôm tay người bên cạnh chặt đến mức con kiến cũng không chui lọt, cậu cũng nhạy bén nắm bắt tình hình, mỉm cười bắt tay đáp lại. Vừa lúc đó, Soo – Chan ở chiếc xe việt dã thứ hai cũng vừa đến, mắt đỏ hoe bước vội về phía Seri.

    “Giám đốc à, cô đừng thử dù nữa được không? Tôi chỉ nghĩ cho người phụ trách hợp đồng bảo hiểm của cô hiện giờ thôi, giá trị cao gấp mấy lần cách đây một năm, chắc cũng sẽ sống dở chết dở hơn cả tôi lúc trước nữa đấy!”

    Seri bật cười. Năm đó cô không không thấy được biểu tình của anh ta nhưng chắc cũng bối rối như vậy, lại còn vì cô vất vả nhiều ngày tìm manh mối, thật sự là không thể kể hết. Cũng may bây giờ Soo-Chan đã về làm Trưởng phòng Trải nghiệm Khách hàng, thật sự anh ta không cần phải lo lắng quá như vậy.

    “Đừng lo quá, tôi không sao đâu! Chúng ta thu dọn rồi về thôi!”

    Hai người cũng không nói nữa, liền cử người thu dọn thiết bị, chốc chốc lại lén nhìn Giám đốc của mình với người đi cùng nhìn nhau đầy quyến luyến, tay không rời tay thì cứ lén lút thầm thì to nhỏ.

    “Trưởng phòng Hong, người đó có phải anh chàng Bắc Hàn lúc trước không?” – Giọng Soo-Chan còn nghiêm trọng hơn cả tình hình hiện tại.

    “Ừ, không hiểu anh ta đến đây có việc gì?”- Mặc dù Trưởng phòng Hong luôn cho rằng hai người ở cạnh nhau thực sự đẹp đôi, nhưng liên quan đến Bắc Hàn thì vẫn là chuyện khá nhạy cảm.

    “Vậy chúng ta có cần thêm bảo vệ cho Giám đốc không?”

    “Để làm gì?” Trưởng phòng Hong thắc mắc.

    “Nhân vật nguy hiểm thế, ngộ nhỡ Giám đốc bị gì thì chúng ta phải làm sao?” – Nghĩ đến chuyện Seri có chuyện, ánh mắt Soo-Chan theo thói quen lại giống như sắp khóc.

    “Trưởng phòng Khách hàng à, anh không nhìn thấy tình yêu trong mắt họ sao? Bây giờ mà họ không thấy được nhau mới thật sự nguy hiểm đấy!”

    Soo-Chan nhìn Giám đốc nhà mình, rồi nhìn Jeong Hyuk, cuối cùng chỉ biết gật gù đồng ý.

    “Trưởng phòng Hong à, tôi còn thấy xung quanh họ có pháo hoa nữa đấy!”

    Hai anh chàng vừa cười nói vừa nhanh chóng thu xếp thiết bị trở về. Bọn họ nhanh chóng sắp xếp cho Jeong Hyuk ngồi xe cùng Seri, còn mình thì cùng nhau lên chiếc còn lại trở về Khách sạn, lặng lẽ quan sát hai người yêu nhau đang tràn ngập hạnh phúc khiến hai người bọn họ cũng vui lây.
    Xe từ từ lăn bánh, rời đi khỏi sườn đồi Grindelwald trở về Zurich. Jeong Hyuk nắm tay Seri chưa từng lơi lỏng, vừa chân thật, vừa mơ hồ. Điểm đến của cuộc đời anh, tình yêu của cuộc đời anh, gần anh như vậy, chỉ là vẫn chưa cảm thấy đủ.
    Con tim anh, còn khát khao nhiều hơn thế nữa.

    ------
     
  3. libra83

    libra83 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    227
    Được thích:
    272
    Đã thích:
    150
    GSP:
    Ap
    Chap 2

    Xe việt dã lao nhanh trên đường cao tốc, khung cảnh hùng vĩ của núi non dần nhường chỗ cho phố thị đông đúc. Nhưng dù cảnh vật có xinh đẹp đến mấy, bây giờ Seri chẳng có chút bận tâm. Cô ngồi cạnh Jeong Hyuk, từ đầu đến cuối đều nắm tay anh bằng cả hai bàn tay, cảm nhận rõ ràng từng vết chai trên đó. Mấy vết ở đầu ngón tay là vì chơi đàn hay vết ở giữa ngón cái với ngón trỏ là do nhiều năm cầm súng. Bàn tay có mấy ngón thon dài của Seri chỉ bằng một nửa so với tay của Jeong Hyuk, nên giống như một con dế nhỏ mà Jeong Hyuk để mặc chúng cứ ngọ nguậy trong tay anh. Jeong Hyuk yên lặng nhìn cô không rời mắt. Gương mặt Seri có vẻ gầy hơn lúc trước, bộ quần áo bay màu đỏ rộng được kéo xuống hở một phần cổ, lộ ra một phần xương quai xanh quyến rũ. Bất giác anh đưa tay vuốt đuôi mắt Seri.

    “Sao lại khóc rồi?”

    Cô ngẩng đầu nhìn Jeong Hyuk, vành mắt đỏ hoe. Anh ngồi cạnh bên nên mỗi một cử động nhỏ nhất của cô kể cả nhịp thở, Jeong Hyuk đều biết. Không giống như lúc trước, Seri lẳng lặng buồn một mình, vui một mình.

    “Em chỉ cảm thấy không chân thật!”

    Giọng cô run run. Cô đợi anh rất lâu, từng hy vọng cũng thất vọng không ít. Cô từng nghĩ ra viễn cảnh sẽ gặp lại anh bên hồ Brienz, nghe anh đàn bản nhạc cứu rỗi rồi cô sẽ chạy đến ôm anh. Cô cũng từng nghĩ mình sẽ gặp lại anh trên cầu Sigriswil, anh sẽ đứng đó lắng nghe cô than thở về nỗi nhớ vô cùng tận của mình, mỉm cười chụp ảnh cho cô. Cô nghĩ sẽ gặp anh ở đây, sẽ gặp anh ở kia, sẽ ôm anh, sẽ hôn anh, sẽ nói nhớ anh thế nào. Seri nghĩ đến rất nhiều lần rồi nhưng dần dần hiện thực nhắc cô anh không ở đó, chỉ có mỗi cô.
    Vì vậy mà giờ đây, khi Seri nắm bàn tay anh trong tay mình, hơi ấm vương vấn mấy đầu ngón tay cũng không đủ khiến cho cô tin rằng cô vừa được gặp lại người mình mong nhớ. Jeong Hyuk đưa tay nâng mặt cô nhìn về phía anh, cười trấn an:

    “Anh là thật, rất thật!”

    Seri mỉm cười, ngả đầu vào vai Jeong Hyuk. Cô nhìn vào gương chiếu hậu, thấy bóng hai người ở bên cạnh nhau, Jeong Hyuk vẫn đang nhìn cô còn đầu cô thì tựa vào hõm vai anh. Hai người cứ yên tĩnh như thế cho đến khi rẽ vào một khách sạn sang trọng. Jeong Hyuk đẩy cửa bước xuống xe, nhưng Seri lại không muốn buông tay anh, vì vậy anh bước chậm lại chờ cô. Hai người đi vào đại sảnh trong khi trưởng phòng Hong và Soo Chan đang loay hoay sắp xếp thiết bị cũng mấy người đi cùng. Seri bỗng giật mình nhớ ra một chuyện.

    “Em quên mất, anh Jeong Hyuk tối nay ở đâu?”

    Gương mặt cô đầy lo lắng, nhưng tay vẫn giữ tay anh lại. Jeong Hyuk nhìn cô, cất giọng trầm ấm.

    “Không sao, anh tiễn em lên phòng rồi trở lại khách sạn của mình cũng được. Chỗ đó cũng không cách xa đây lắm!”

    “Vậy, anh phải đi sao?”

    Một cỗ lo sợ dâng lên trong lòng Seri. Ngộ nhỡ, ngày mai cô phát hiện mọi thứ chỉ là một giấc mơ thì sao?

    “Sáng mai anh sẽ quay lại đây sớm!” – Jeong Hyuk trấn an.

    Trưởng phòng Hong nhìn Giám đốc nhà anh quyến luyến không rời, biết chắc rằng báo cáo thử nghiệm ngày hôm nay khó hoàn thành liền đi đến trước mặt Seri trao đổi.

    “Giám đốc, cô cứ nghỉ ngơi, báo cáo tôi sẽ chuẩn bị các phần phụ trước, sáng mai bổ sung thêm kết quả thử nghiệm của cô sau.”

    Seri gật đầu nhìn Trưởng phòng Hong, vui vẻ cảm ơn rồi dắt tay Jeong Hyuk đi về phía thang máy. Anh lẳng lặng đi theo cô, nhìn Seri vui vẻ trong lòng trở nên rối rắm khó tả.
    Chốc nữa, anh sẽ rời bàn tay này ra.
    Chốc nữa, cô sẽ tạm biệt anh và hẹn ngày mai gặp lại.
    Nhưng có vẻ như, kể cả khi cô vừa quay lưng và anh không được nhìn vào mắt cô dù chỉ một chút, xa cách ngắn ngủi này cũng trở nên thật quá khó khăn.
    -----
     
  4. libra83

    libra83 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    227
    Được thích:
    272
    Đã thích:
    150
    GSP:
    Ap
    Chap 3

    “Jeong Hyuk, tay anh càng ngày càng ấm đấy, lạ thật! Cứ như máy điều hòa!”

    Hai người đứng trong góc thang máy cùng với một vài người nước ngoài, thật may là cô dùng tiếng Hàn để nói chuyện nên Jeong Hyuk có thể tránh khỏi một phen xấu hổ.

    “Sao mặt anh cũng đỏ thế kia?”

    Seri đưa bàn tay mềm mại lên trán anh rồi so lại với trán mình.

    “Chẳng lẽ sốt rồi sao?”

    Jeong Hyuk vẫn chỉ im lặng, gương mặt thoáng ngại ngùng, ánh mắt dán xuống đất. Quan tâm của cô làm anh ấm áp nhưng suy nghĩ của anh thật sự rất khó mở lời.

    “Không sao, chắc do thang máy hơi nóng thôi!”

    Anh tránh ánh mắt của cô. Seri đứng tựa vào góc thang máy, nhìn anh từ phía sườn mặt, phát hiện dưới cằm anh có một vết cắt. Cô không ngăn được liền được tay chạm vào.

    “Vết sẹo này…là mới gần đây sao?”

    Jeong Hyuk gật đầu.

    “Đánh nhau với bọn trộm cổ vật cách đây một năm. Cũng không còn cảm giác gì nữa rồi!”

    Giọng anh bình thản, biểu tình chẳng có gì đặc biệt. Mắt Seri đỏ hoe nhưng vì Jeong Hyuk không nhìn cô nên không phát hiện. Đúng lúc thang máy mở cửa, cô nắm tay anh đi về phòng mình. Jeong Hyuk cứ lẳng lặng đi theo cô. Seri dắt anh đến sô pha, cùng ngồi xuống với anh.

    “Anh cởi áo ra đi!”

    Giọng cô bình tĩnh. Jeong Hyuk bỗng thấy rối rắm hỏi lại lần nữa.

    “Cởi…cởi áo?”

    Seri gật đầu dứt khoát. Jeong Hyuk lẳng lặng làm theo. Đặt áo xuống sô pha, biểu tình của anh bỗng dưng khẩn trương hơn lúc trước. Nhiệt độ trong phòng vừa phải nhưng hô hấp của Jeong Hyuk có chút rối loạn, sau cùng vì muốn biết Seri định làm gì, anh nhìn xoay người nhìn Seri thì thấy mắt cô đã ngập nước. Jeong Hyuk hốt hoảng.

    “Em sao thế?”

    Cô vươn tay chạm vào mấy vết sẹo lớn nhỏ trên người anh. Lúc trước anh từng cho cô xem, chỉ có ba bốn vết nghiêm trọng, nhưng giờ thì vết thương cũ mới cũng đã nhiều hơn gấp đôi. Vết đạn bắn cũng có, vết mổ cũng có, đường may chằng chịt đáng sợ. Seri bỗng dưng đánh vào ngực anh.

    “Ai là người bảo em mỗi ngày đều đáng sống? Ai bảo em không được ở một mình, không được ăn một mình, không được buồn một mình? Ai bảo em phải biết chăm sóc bản thân trong khi chính mình cứ lao vào chỗ chết vậy?”

    Cô vừa nói, nước mắt vừa rơi xuống ràn rụa. Jeong Hyuk cuối cùng cũng hiểu vì sao cô khóc, nhưng nhìn cô đau lòng thì anh càng lúc càng bối rối, chỉ biết ôm cô.

    “Chỉ là mấy trận đánh nhỏ, không sao mà!”

    “Nhỏ sao lại bị thương đến ra hình thù này chứ?”

    Nước mắt cô rơi xuống da thịt anh, mấy vết sẹo bỗng trở nên nóng bỏng lạ kỳ.

    “Anh từng bảo em cứ hy vọng, cứ cầu nguyện thì sẽ đợi người cần gặp, sao anh không biết quý bản thân mình vậy?”

    Giọng cô đứt quãng, hơi thở nóng ấm phả lên cổ anh.

    “Seri à, vì anh biết có em luôn cầu nguyện cho anh, nên mỗi ngày anh đều sống rất tốt. Lúc anh bị thương đều nhớ đến lúc nhìn em ở phòng hồi sức chắc sẽ vì anh mà đau lòng như vậy nên đều mau chóng khỏe lại. Bác sĩ còn nói trường hợp của anh thật sự cần phải đem đi nghiên cứu đấy!”

    Jeong Hyuk nói đùa, lại thấy Seri trong lòng anh bật cười khiến vai cô rung lên. Anh cúi đầu nhìn cô, vừa đúng lúc nhìn thấy Seri cũng ngẩng lên nhìn anh. Viền mắt cô đỏ hoe, lông mi khẽ lay, đến cả mũi cũng ửng hồng. Anh ôm lấy má cô, vuốt ve sườn mặt thon thả của cô.

    “Seri à, lúc em khóc sao lại xinh đẹp thế này?”

    Giọng nói thường ngày của anh dứt khoát rõ ràng, bây giờ bỗng trở nên trầm ấm đầy ma lực. Khoảng cách rất gần, Seri cảm nhận rõ ràng hơi thở của anh, lại vì mấy lời ngọt ngào vừa rồi mà trên mặt cũng nóng lên như phát sốt. Cô dịch người lại gần.

    “Vậy lúc cười thì sao?”

    Đôi môi mấp máy trước mắt Jeong Hyuk, vừa xinh đẹp lại đỏ thắm, còn gần anh đến mức chỉ cần Jeong Hyuk cử động môi mình một chút, anh sẽ lập tức chạm vào cô. Nhất thời, anh bỗng trở nên ngây ngốc. Đột nhiên anh xoay người đi, hắt hơi một cái. Bầu không khí lãng mạn, rất nhanh chỉ còn tiếng cười giòn giã của Seri. Cô rướn người qua anh với lấy cái áo vừa nãy Jeong Hyuk đặt trên sô pha, tỏ ý muốn anh mặc vào.

    “Em quên chưa chỉnh lại điều hòa đã bảo anh cởi áo!”

    Seri chạy đi tìm điều khiển, tăng nhiệt độ ấm áp lên một chút rồi mang đến cho Jeong Hyuk ít nước ấm. Cô đặt cốc nước vào tay anh, sau đó lại loanh quanh chạy đi lấy máy tính ở bàn làm việc, đặt lên bàn trà gần sô pha.

    “Em cần phải tổng kết lại số liệu thử nghiệm, anh đợi đây nhé!”

    Cứ như vậy, Seri ngồi tựa vào chân anh, mở máy ra làm việc. Jeong Hyuk nhìn theo cô chạy qua chạy lại, cuối cùng bày biện nào văn bản, nào máy tính rồi chẳng chút ngại ngần, ngồi xuống thảm sàn, tựa người vào chân anh một cách rất thoải mái. Anh nhìn vào màn hình máy tính, Seri đang tổng hợp lại kết quả thử nghiệm, tốc độ làm việc phi thường của cô chắc hẳn đã hình thành từ rất nhiều năm một mình phấn đấu, nghĩ lại không khỏi làm Jeong Hyuk đau lòng. Ví dụ, những lúc cô mỏi mệt trong những năm qua, thì cô sẽ tựa vào đâu trong khi anh thì chỉ có thể loanh quanh trong Quân thôn nhỏ bé?
    Lúc Seri hoàn tất bảng báo cáo và gởi cho Trưởng phòng Hong, cô mỉm cười đóng máy lại, tựa đầu lên chân của Jeong Hyuk, bộ dáng hết sức thoải mái. Từ trước đến giờ, cô chưa từng tựa vào ai để nghỉ ngơi thế này cả, cảm giác vừa lạ lẫm, vừa vui thích. Jeong Hyuk vỗ vai cô.

    “Seri à, muộn thế này rồi em không định đi tắm sao?”
    -----
     
  5. libra83

    libra83 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    227
    Được thích:
    272
    Đã thích:
    150
    GSP:
    Ap
    Chap 4
    Trong không gian yên tĩnh, ánh đèn vàng dịu nhẹ và mùi nến thơm thoang thoảng khắp phòng, giọng Jeong Hyuk vang bên tai cô khiến Seri thoáng chút ngượng ngùng. Cô bối rối ôm lấy máy tính rồi xoay người nhìn anh.

    “Anh vẫn đợi em ở đây chứ?”

    Jeong Hyuk dịu dàng gật đầu, ánh mắt anh nhìn cô đầy ấm áp. Seri chạy vội đi, được vài bước thì dừng lại. Jeong Hyuk nhìn theo cô, thoáng chút ngạc nhiên khi thấy Seri không có động tĩnh. Bất ngờ, cô xoay người chạy trở vể chỗ của Jeong Hyuk, hôn lên má anh rõ kêu rồi mỉm cười tiếp tục chạy vào phòng trong. Jeong Hyuk ngồi cười ngây ngốc một chỗ, tay cứ xoa chỗ vừa được cô hôn, miệng không giấu được nụ cười.
    Seri biến mất chỉ một lúc rồi nhanh chóng xuất hiện trở lại, cả người thoải mái sảng khoái trong một cái áo choàng to. Dáng người cô mảnh khảnh, xuất hiện ở cuối phòng đã khiến Jeong Hyuk cảm thấy rất đáng yêu. Cô vừa đi vừa dùng khăn lau tóc, bước chân vội vàng trở về bên sô pha cùng với anh. Jeong Hyuk từ nãy đến giờ vẫn ngồi một chỗ, kiên nhẫn chờ đợi, thấy dáng vẻ gấp rút của Seri rốt cuộc cũng hiểu ra một chuyện. Anh nắm lấy bàn tay đang lau tóc của cô, thay cô xoa đầu, động tác vừa dịu dàng vừa chậm rãi. Anh nói.

    “Seri à, anh sẽ không đột ngột mà biến mất đi đâu!”

    Cả người cô tỏa ra mùi thơm mát của dầu gội, chính là mùi hương mà năm đó, Jeong Hyuk đã lén mua cho cô những ngày vất vả ở Bắc Hàn, Seri vẫn còn dùng đến bây giờ. Từ lúc gặp lại rồi cùng trở về Khách sạn, Seri vẫn luôn nắm tay anh. Lúc cả hai người cùng ngồi trên xe, lúc cả hai người cùng đi thang máy cô đều chưa từng buông tay. Kể cả khi cô vội vã mở máy và làm báo cáo, Seri vẫn ngồi tựa người vào chân anh. Lúc cô đi tắm, vội vàng biến mất rồi vội vàng trở lại, gương mặt lúc xuất hiện dù dưới lớp tóc lòa xòa có chút hốt hoảng đáng thương.
    Là bởi vì bỗng dưng, có một nỗi trợ tràn ngập tâm hồn cô. Cô sợ không thấy Jeong nữa. Cô sợ nhắm mắt lại rồi mở ra sẽ chỉ còn mỗi cô. Quãng thời gian đó, cô cố gắng vui vẻ, cố gắng sống. Sống để tiếp tục hy vọng, hy vọng để tiếp tục chờ đợi. Nhưng chờ đợi rất vất vả, vất vả đến mức khi cô gặp lại cô sợ hãi nhiều hơn. Cuối cùng thì phiền muộn trong lòng cô cũng đã được Jeong Hyuk nhìn thấy. Seri bật khóc. Cái khăn tắm quấn tóc bất chợt đổ xuống trông cô thật thảm hại. Jeong nghe tim mình đau nhói. Nước mắt của cô đẹp như pha lê vì anh mà rơi xuống, khiến anh vừa hạnh phúc, lại xót xa không thôi. Bỗng chốc, cảm giác mãnh liệt lan khắp trái tim anh, khiến Jeong Hyuk không ngăn được mà cúi đầu hôn lên môi cô. Gương mặt Seri lọt thỏm trong hai bàn tay của anh, má cô ửng hồng. Trái tim cô đập loạn. Dù là lúc gặp lại, anh cũng ôm cô thế này, cũng hôn cô thế này, nhưng sau rất nhiều lo sợ mơ hồ, trái tim cô cuối cùng cũng được trấn an. Jeong Hyuk buông cô ra, nhìn thấy môi cô đỏ hồng vì hành động của mình vừa nãy, lại không ngừng được hôn lên môi cô lần nữa.
    Seri đã thôi khóc, nhưng mắt cô vẫn ửng đỏ. Cô tựa người vào lòng Jeong Hyuk, cảm nhận được nhịp tim đập gấp gáp của anh.

    “Lúc nãy em đã rất sợ…”

    Jeong Hyuk cúi nhìn người trong lòng.

    “Lúc nãy báo cáo em đã làm xong rồi chứ?”

    Seri gật đầu.

    “Vậy thì anh muốn dắt em đến một nơi…”

    Cô ngước nhìn anh, ánh mắt vui mừng lấp lánh. Anh thì thầm vào tai cô.

    “Mang theo ít hành lý, anh nghĩ em sẽ mất chút thời gian ở đấy!”

    Seri mỉm cười chạy đi chuẩn bị. Chỉ mất nửa tiếng, hai người đã ở dưới sảnh rồi đón xe ra ga.

    -----
     
  6. libra83

    libra83 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    227
    Được thích:
    272
    Đã thích:
    150
    GSP:
    Ap
    Chap 5

    Chuyến tàu cuối cùng rời Zurich chầm chậm lăn bánh. Seri ngồi bên cạnh Jeong Hyuk, yên lặng nhìn ra cửa sổ. Cảnh vật trôi về phía sau, màn đêm chập chờn sáng tối. Chuyến đi này cô chưa từng nghĩ tới, kể cả trong giấc mơ cũng không thể là Jeong Hyuk đang ngồi bên cô và tay cô đang nằm gọn trong tay anh. Anh nói mọi thứ đều là thật nhưng trái tim của cô vẫn là một chuỗi dài thấp thỏm. Bởi vì quá ấm áp, đôi khi người trong cuộc lại cảm thấy giống như một thước phim lãng mạn, nhanh chóng cũng sẽ đến đoạn kết. Cô xoay người nhìn anh, phát hiện từ nãy giờ Jeong Hyuk vẫn chăm chú dõi theo cô. Anh dịu giọng hỏi.

    “Đói không?”

    Seri lắc đầu. Jeong Hyuk lấy ra một gói bánh nhỏ, đặt vào tay cô.

    “Anh mang theo lúc nào vậy?” Seri ngạc nhiên hỏi.

    “Lúc em đang nói chuyện với tiếp tân, sợ em đói nên mua cho em!”

    Cô mỉm cười. Anh vẫn luôn chăm sóc cô tỉ mỉ như vậy.

    “Còn anh thì sao?” Rõ ràng chỉ có một cái bánh.

    “Anh không sao!”

    Vẫn là câu trả lời quen thuộc. Jeong Hyuk không sao. Jeong Hyuk vẫn ổn. Cô bẻ đôi cái bánh đưa cho anh. Jeong Hyuk vui vẻ cầm lấy, bữa tối đơn giản ấm áp diễn ra chóng vánh. Cũng không hẳn là mùi vị cô yêu thích nhưng trong lúc thiếu chuẩn bị thế này, mọi thứ lại phù hợp đến hoàn hảo. Seri ăn xong phần mình, nhìn sang Jeong Hyuk giống như người vừa hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ thì anh bất ngờ vươn người đến gần rồi cúi đầu hôn lên môi cô.

    “Còn một ít vụn bánh ở đây!”

    Jeong Hyuk lui người lại một chút, ngón tay làm dấu trên môi mình. Seri thấy mặt mình đặc biệt nóng, vừa xấu hổ vừa vui vẻ rúc vào lòng Jeong Hyuk. Anh nhìn hình ảnh phản chiếu, thấy Seri nhỏ bé tựa vào lòng mình, tim anh rộn ràng khó tả. Anh cũng giống như cô, một thời gian rất dài, thậm chí hy vọng cũng không dám nuôi dưỡng khi hai người ở hai nơi quá khác biệt nhau, chỉ có thể lặng lẽ mong cô hạnh phúc. Bây giờ cô đang ở bên cạnh anh, chân thật đến mức đến cả bóng dáng phản chiếu trên gương kia cũng đầy ma lực khiến cho anh thỉnh thoảng không ngăn được muốn hôn cô.

    “Sao không hỏi anh đưa em đi đâu?”

    Giọng nói trầm ấm của anh vang trên đỉnh đầu. Seri ngẩng nhìn anh.

    "Có anh Jeong Hyuk là được! Chẳng phải chỉ cần trong tầm mắt anh là sẽ an toàn sao?"

    Chuyện anh nói với cô là cam kết, còn lời cô nói với anh chính là tin cậy, vì thế mà tim anh cảm thấy vô cùng êm ái. Jeong Hyuk kéo Seri tựa vào lòng mình.

    "Được rồi, ngủ một chút đi, đến nơi anh sẽ gọi!"

    Seri lắc đầu. Vì cô đang tựa dưới cằm anh nên khi tóc cô ngọ nguậy khiến anh rất dễ nhận ra.

    "Em không buồn ngủ!"

    Jeong Hyuk ôm cô chặt hơn, cũng cảm thấy tay Seri xiết lấy eo anh. Hai người yên lặng ở bên nhau như vậy cho đến khi tàu dừng lại ở ga Lucern, Jeong Hyuk mang hành lý của cô xuống, rồi gọi tiếp một chiếc taxi khác.

    "Chở chúng tôi về Hồ Lungern!"

    Mọi thứ nhanh chóng được sắp xếp xong, chỉ mất một ít thời gian, Jeong Hyuk đã dắt Seri đứng trước một căn nhà gỗ, nằm sâu trong một khoảng vườn tràn ngập ánh trăng. Seri lặng lẽ đi theo anh, hồi hộp chờ đợi. Jeong Hyuk mở cửa, lại như rất quen thuộc tìm được công tắc đèn. Khi ánh sáng tràn ngập gian phòng, Seri ngạc nhiên khi nhìn thấy nội thất bằng gỗ được sắp xếp rất đơn giản, góc nhà còn có cả một cây đàn piano cùng loại với cây đàn ở nhà Cục trưởng. Cô nhìn anh hỏi:

    "Anh Jeong Hyuk, đây là nhà anh sao?"

    Jeong Hyuk lắc đầu. Anh bước đến gần, đứng đối diện với Seri, hai bàn tay to rộng ôm lấy gương mặt thanh tú của cô.

    "Nếu em đồng ý, thì đây là nhà của chúng ta!"

    Giọng anh đầy nghiêm túc. Liệu cô sẽ vì điều gì nữa mà không đồng ý sao?

    "Nếu em không đồng ý?"

    Cô nháy mắt tinh nghịch.

    "Hành lý cũng đã mang theo rồi, em còn có ý định bỏ đi sao?"

    Thứ mà Jeong Hyuk nắm giữ chính là trái tim cô, là linh hồn cô, là tình yêu duy nhất của cô. Rõ ràng có ngôi nhà này hay không, Seri cũng đã quyết định không rời xa anh, vậy thì ở lại đây, chính là điểm trú ngụ êm ái nhất của cô từ bây giờ cho đến mãi mãi sau này. Cô vươn tay ôm lấy hai bàn tay anh.

    "Hứa với em một chuyện được không?"

    Jeong Hyuk gật đầu dù cô chưa nói ra yêu cầu của mình.

    "Hãy luôn ở đây khi em đến nhé, có anh Jeong Hyuk thì nơi này mới có thể gọi là nhà được!"

    Jeong Hyuk nhất thời như một người say rượu. Seri yêu cầu anh ở cùng cô, chính là câu trả lời đẹp đẽ đến mức không gì so sánh được.
    Anh ôm cô vào lòng, biết rằng trong tay anh bây giờ, không chỉ là tiếng đàn dịu dàng nhất, không chỉ là giọng nói êm ái nhất mà chính là thế giới hoàn mỹ nhất mang tên Yoon Seri.

    --------
     
  7. libra83

    libra83 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    227
    Được thích:
    272
    Đã thích:
    150
    GSP:
    Ap
    Chap 6

    Giây phút xúc động qua đi, hai người mới nhớ ra bụng mình trống rỗng. Từ lúc rời khách sạn đến giờ Jeong Hyuk và cô cũng chỉ có mẩu bánh nhỏ. Anh xếp hành lý vào một góc nhà rồi đi xuống bếp, nhìn qua cũng chỉ có vài gói mì và ít thức ăn đóng hộp đã để lại từ trước. Seri lẽo đẽo theo anh, tự nhiên vừa chọn mì vừa chọn đồ hộp. Jeong Hyuk chỉ việc nấu nướng mọi thứ theo ý cô. Hai người giống như một đôi vợ chồng già, ít lời nhưng hợp ý.
    Chỉ mất một lúc, bữa tối của hai người đã sẵn sàng. Jeong Hyuk ngồi bên cạnh cô, nhìn Seri vui vẻ ăn uống, cô còn cao hứng kể lại những chuyện cũ.

    Có lần cô về nhà, mệt mỏi đến mức không muốn ăn gì, tắm rửa qua loa rồi đi ngủ. Nửa đêm dạ dày phát đau cũng chỉ biết lặng lẽ thức dậy tìm sữa uống tạm, vừa đói vừa run lẩy bẩy.

    Có lần cũng vì ăn uống vội quá, cô còn phải trải qua ba bốn cuộc họp căng thẳng với nhà đầu tư đến tối muộn, nửa đêm kể cả uống sữa cũng nôn hết ra ngoài.

    Sau vài lần như vậy, mẹ cô biết chuyện nên mỗi ngày đều gọi cô về nhà ăn cùng. Dù gì thì chủ tịch cũng hay ra ngoài, chỉ có mỗi bà ở nhà, nên có thêm Seri làm không khí ấm áp hơn nhiều.

    Jeong Hyuk không biết những chuyện đó. Điều duy nhất anh có thể từng làm cho cô chính là những tin nhắn được cài đặt sẵn, cùng cô sớm tối nhắc nhở những việc cần làm. Nhưng Seri đọc rồi cũng rất chăm chỉ làm theo nhưng sẽ có những lúc ngoài ý muốn, cô lại không thể kể cho anh nghe. Giọng cô chậm rãi, bình thản hồi tưởng. Chỉ có Jeong Hyuk cảm thấy trong lòng mình một nỗi bức bối khó tả.

    Chỉ vì anh muốn cô sống tốt, nên Seri của anh đã chiến đấu một mình, lâu đến mức chính bản thân cô cũng xem mệt mỏi là bạn.

    Chỉ vì anh tin là cô đang chờ đợi, nên Seri của anh phải làm rất nhiều thứ để có đâu đó gặp lại anh lần nữa, đến mức vất vả cũng không có thời gian để nhớ. Jeong Hyuk vuốt tóc cô.

    “Sau này anh sẽ nấu cho em ăn, đừng bỏ bữa!”

    Seri nhìn anh, thấy mắt đối phương có một tầng nước mỏng, cười nói.

    “Em kể cho anh nghe, không phải để anh đau lòng!”

    “Nhưng anh thực sự rất đau lòng!”

    Jeong Hyuk đã từng rất nhiều lần hối hận. Cho dù chuyện cô rơi xuống cuộc đời anh là không thể tránh khỏi, nhưng khi anh quyết định dấn thân vào tình yêu dành cho cô đã khiến cô gặp rắc rối không ít.

    “Bây giờ thì những chuyện đó sẽ không xảy ra nữa…”

    Cô nhìn anh mỉm cười.

    “Anh Jeong Hyuk sẽ chăm sóc em đúng không?”

    Ngón tay cô vẽ trên mặt bàn, ánh mắt như phát ra ánh sáng. Bây giờ cô gặp lại anh, mỗi giây mỗi phút đều thấy người bên cạnh, những chuyện bất đắc ý lúc trước, rồi cũng sẽ như cơn gió thoảng cuối cùng cũng bay đi về phía dãy Mettenberg mà thôi.

    “Em muốn chăm sóc thế nào?”

    Giọng anh có nửa phần ấm áp, nửa phần quyến rũ. Seri chỉ tay vào góc nhà.

    “Anh thu xếp hành lý giúp em đi!”

    Anh mỉm cười, vuốt nhẹ lên mũi cô. Seri cũng ăn xong, dọn dẹp bàn ăn rồi đi theo Jeong Hyuk mang đồ của mình vào phòng. Vừa bước qua cánh cửa, Sẻi tròn mắt kinh ngạc.

    “Phòng này…thật sự rất giống…”

    Màu tường giống như phòng ngủ của cô. Tranh treo tường cũng là đường nét tương tự. Và cả giường ngủ, cũng là cùng loại đặc biệt như cái giường to như sân vận động trong nhà cô. Jeong Hyuk cũng chỉ ghé qua phòng cô một lần để tặng quà sinh nhật, không nghĩ anh sẽ nhớ đến nhiều chi tiết đến vậy. Jeong Hyuk đang đứng xếp lại hành lý và áo khoác cho cô, bóng lưng của anh điềm tĩnh dưới ánh đèn vàng ấm áp.

    “Thật ra cũng không giống phòng của em lắm nhưng vì lúc trước chỉ vào ít lần, anh chỉ có thể nhớ được bấy nhiêu…”

    Không đợi Jeong Hyuk nói hết, Seri đã bước đến vòng tay ôm anh từ phía sau.

    Jeong Hyuk dừng lại động tác, cúi nhìn mấy ngón tay của cô. Chiếc nhẫn năm đó anh tặng bỗng dưng tỏa ánh sáng lấp lánh. Một cỗ mãnh liệt dâng lên trong lòng anh, khiến anh muốn nhìn thấy cô, muốn hôn cô và nhiều hơn thế. Seri chỉ kịp thấy người trong tay mình cử động, sau đó ngẩng đầu lên đã thấy ánh mắt ấm áp của anh đang nhìn cô, càng nhìn càng thu hút, giống như bầu trời đêm ở Bắc Hàn vậy, từng muốn trốn chạy, nhưng cuối cùng vẫn chìm đắm. Chân cô bất giác kiễng lên, tay vòng lên cổ Jeong Hyuk rồi dịu dàng hôn anh. Jeong Hyuk một tay ôm eo đỡ người, một tay đặt dưới gáy, len lỏi dưới mái tóc dài của cô, cũng không chần chừ mà hôn xuống. Giữa hai người bọn họ là một ngọn lửa, càng cháy càng lớn đến mức Seri không có nhiều sức lực nữa chỉ có thể tựa người vào lồng ngực rắn chắc của anh. Không biết qua bao lâu, Jeong Hyuk rời môi cô, nhìn thấy nơi đó ửng hồng sáng bóng khiến hô hấp của anh gấp gáp.

    “Anh vẫn chưa sắp xếp xong hết mọi thứ…nếu em thấy bất tiện…”

    Mấy chữ cuối, Jeong Hyuk trở nên ngập ngừng. Anh định nói nếu cô thấy bất tiện có thể rời đi nhưng trong lòng anh trăm lần vạn lần rõ ràng không muốn như vậy. Seri hiểu rõ anh, lại càng hiểu rõ lòng mình.

    "Đồng chí Ri Jeong Hyuk, anh đừng lãng phí thời gian của chúng ta nữa được không?"

    Dứt lời, cánh tay vòng sau cổ Jeong Hyuk chủ động kéo người lại gần đòi hỏi nhiều hơn. Jeong Hyuk dùng sức, ôm cô đặt lên giường lớn, cơ thể nóng rực đè lên, từng nụ hôn triền miên rơi xuống...

    -----

    [không biết mấy cô đọc vầy thấy sao chứ ngồi viết từng chữ tim đập lụp bụp như pháo. Thôi thì đến mức này là quá sức chịu đựng của tôi rồi sau này chỉ viết về cuộc sống bình thường của hai trẻ thôi chứ đốt lửa thêm nữa tôi sẽ tự ăn cẩu lương đến chết đó [​IMG]=)))]
     
  8. libra83

    libra83 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    227
    Được thích:
    272
    Đã thích:
    150
    GSP:
    Ap
    [​IMG]

    Chap 7

    Jeong Hyuk nằm mơ. Anh thấy mình vẫn ở quân thôn, buổi sáng mặc quân phục xong, ngồi bên bàn viết ngắm cây cà chua vừa ra trái. Trước mặt anh là mấy quyển sách mà Seri đã xếp lại lúc trước anh đã dời từ kệ sách sang "Em yêu anh Ri Jeong Hyuk". Cửa sổ mở ra để cho nắng tràn vào khắp phòng. Anh nghe tiếng chim hót, bất giác mỉm cười. Đột nhiên có một con mèo trắng xinh đẹp, men theo cửa sổ nhảy vào lòng anh, rồi làm ổ trong đó.
    Rồi con mèo nhỏ trở mình, cựa quậy khiến anh tỉnh dậy, nhận ra Seri đang vùi vào lòng anh, đầu gối lên cánh tay anh. Mái tóc dài của cô rơi tán loạn trên gối. Mắt cô nhắm nghiền, hơi thở đều đặn. Jeong Hyuk nằm yên, nhìn ngắm người trong lòng, ôm cơ thể ấm áp của cô gần đến chỉ hận không thể đem cô hoà làm một. Bất giác, anh thấy vết sẹo trên người cô là vết thương mà năm đó cô dùng tính mạng mình cướp lại anh trong tay Jo Jeong Kang. Vết sẹo đã rất mờ, so với những lần bị thương trên người anh chỉ là muối bỏ bể, nhưng lại khiến trái tim anh đau đớn đến siết lại. Anh từng nói chỉ cần ở trong tầm mắt anh cô sẽ an toàn, nhưng cũng chính lần đó cô ngã xuống trước mắt anh, cả người bất động. Cảm giác sợ hãi như người mất đi ánh sáng, mãi mãi anh không muốn lặp lại. Jeong Hyuk bần thần, mắt nhìn chăm chú, chân mày anh cau lại đầy bất an.
    Bất chợt, anh thấy môi mình ấm nóng.
    Seri vươn người hôn anh. Trong lúc Jeong Hyuk còn mãi nhìn vết sẹo, Seri mở mắt thì thấy sườn mặt căng thẳng của anh, nửa đau lòng, nửa rối rắm. Seri biết anh nghĩ gì, anh nhìn thấy vết thương cũ của cô nên đôi mắt đỏ ửng.

    "Vết thương lâu rồi không còn đau nữa!"

    Cô nhìn anh, ánh mắt ấm áp, giọng nói đầy an ủi. Thật ra thỉnh thoảng trở trời sẽ đau, hô hấp cũng vì biến chứng lần đó mà mỗi lần trời lạnh đều rất kém. Nhưng càng đau thì cô càng nhớ Jeong Hyuk. Cái ôm của anh ở bệnh viện, nước mắt của anh rơi trên má cô và câu nói "Anh yêu em!" rung động tâm can. Nhưng khi nỗi nhớ quá lớn, đến sau cùng phát hiện ra anh không còn ở bên cô, nước mắt có rơi xuống cũng sẽ tan như bong bóng xà phòng.

    "Em không đáng bị thương như vậy!"

    Giọng anh đau lòng, lại xen lẫn tức giận. Seri mỉm cười, mấy ngón tay vuốt ve chân mày của anh.

    "Vậy sau này, anh Jeong Hyuk phải đối xử tốt với em nhiều hơn nữa!"

    Jeong Hyuk gật đầu. Cho dù cô không nói, anh đã xem đó là chuyện đương nhiên phải làm. Anh ôm cô chặt hơn, hôn lên xương quai xanh của cô rồi hỏi.

    "Dậy thôi, anh đưa em đi ăn sáng!"

    Anh nhỏm người dậy làm chăn rơi xuống khỏi người, để lộ ra vòm ngực rắn chắc. Seri mỉm cười, vòng cánh tay qua cổ Jeong Hyuk, kéo anh trở lại giường.

    "Còn sớm!"

    Cô nũng nịu. Dưới ánh nắng ấm áp của bình minh vừa tới, hai gò má cô vì xấu hổ mà có chút ửng hồng, đối với Jeong Hyuk lại có một thứ ma lực kỳ diệu, khiến anh đã nghĩ, đời này kiếp này, nếu cứ được đắm chìm trong ánh sáng tình yêu của cô như thế, thì anh cũng chấp nhận cả đời này, vĩnh viễn cuồng si.

    -----

    Cr ảnh:Weibo
     
  9. libra83

    libra83 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    227
    Được thích:
    272
    Đã thích:
    150
    GSP:
    Ap
    Chap 8

    "Giám đốc, cô đang ở đâu rồi ạ?"

    Tiếng Trưởng phòng Hong gấp gáp. Cậu nhận được lời nhắn của Seri để lại ngay khi vừa thức giấc, cũng biết chắc rằng cô đang đi cùng Jeong Hyuk, nhưng vẫn không khởi lo lắng. Dù gì, Jeong Hyuk cũng là người phía Bắc Hàn, đành rằng có thể thấy anh và Giám đốc nhà cậu đang yêu nhau nhưng họ cách xa cũng đã một thời gian, không thể nói là an toàn.

    "Cô vẫn ổn chứ?"

    Trưởng phòng Hong ngập ngừng hỏi khiến Seri bật cười. Cô đang ngồi cùng với Jeong Hyuk, không khí xung quanh hồ Lungern quá đỗi yên tĩnh.

    "Tôi đang được bảo vệ bởi vệ sĩ tốt nhất thế giới đấy, làm sao có chuyện được!"

    Câu nói đùa của Seri làm cậu đỡ lo.

    "Vậy bao giờ thì cô về? Chúng ta cần thống nhất kết quả báo cáo để xác nhận đầu tư!"

    Seri nhìn đồng hồ. Còn hai ngày nữa để báo cáo sản phẩm, sau đó thì tập đoàn của cô có thể nhận được khoản đầu tư khổng lồ. Jeong Hyuk nhìn Seri phân vân. Trước giờ kể cả khi rơi xuống Bắc Hàn, đơn thương độc mã nhưng Seri vẫn không hề lo lắng, mọi thứ vẫn được cô nắm quyền chủ động trong tay, kể cả anh, vậy mà bây giờ, cô phải cau mày suy nghĩ. Sự xuất hiện của anh là điều mà cô mong chờ, anh tin tưởng vậy, nhưng cũng ít nhiều phá vỡ kế hoạch mà cô đang thực hiện.

    "Sắp xếp cho tôi gặp Roland sớm nhất có thể nhé, tôi sẽ trao đổi thêm với anh ta!"

    Trưởng phòng Hong dạ vâng, rồi cúp máy. Dù gì giám đốc nhà cậu cần thêm thời gian xử lý mọi việc ổn thỏa, nhưng thấy cô hạnh phúc, cậu cũng cảm thấy vui vẻ.
    Seri ngồi bên cạnh Jeong Hyuk, tay cầm cốc cà phê, suy nghĩ xa xăm.

    "Em có cần phải trở lại khách sạn không?"

    Giọng anh đầy tiếc nuối. Bọn họ gặp nhau chưa được hai mươi bốn giờ, để bù đắp cho từng ấy thời gian thương nhớ, với anh chưa bao giờ là đủ.

    "Không phải bây giờ!"

    Seri dứt khoát. Có nhiều việc quan trọng, nhưng tìm lại được người mà cô mong mỏi, được ở cạnh anh mới là bận tâm lớn nhất của cô lúc này.

    "Anh Jeong Hyuk, em vẫn chưa hỏi anh sẽ ở đây bao lâu?"

    Cô nắm tay anh. Thân phận của họ vẫn là người ở hai chiến tuyến.

    "Sáu tháng!"

    Seri không giấu được vẻ mừng rỡ.

    "Là thật sao?"

    Jeong Hyuk gật đầu.

    "Vậy thì mọi chuyện có thể thu xếp ổn thỏa, nhưng mà..."

    Seri đột ngột dừng lại. Jeong Hyuk trở nên bất an. Cô có rất nhiều thứ, sự nghiệp, gia đình và cả danh tiếng ở miền Nam. Chấp nhận ở lại bên anh, dù trong tình cảnh nào, cô vẫn rất thiệt thòi.

    "Nếu không thể thu xếp được, em có thể về nước..."

    "Này...anh lúc nào cũng muốn em đi như vậy sao?"

    Đêm qua anh hỏi cô nếu có bất tiện thì có thể không cần ở lại, bây giờ lại hỏi nếu không thu xếp được, lại có thể rời đi. Cô không muốn một lần nữa sống trong thương nhớ đau khổ.

    "Anh không có ý đó!" Jeong Hyuk bối rối trước sự tức giận của cô. Có lẽ đây là lần đầu tiên anh thấy cô cau mày lâu như vậy. Anh gấp gáp ôm cô, gấp gáp vỗ nhẹ vào vai cô.

    "Anh chỉ là muốn nói, em có thể trở lại đây bất cứ lúc nào, anh sẽ vẫn ở đây!"

    Seri ngẩng nhìn anh. Tiếng nói của Jeong Hyuk vốn dĩ rất trầm ấm, giữa không gian tĩnh lặng như thế này, càng thêm phần thu hút.

    "Nhưng nếu em trở lại sau sáu tháng thì sao?"

    Cô bĩu môi, anh cũng chỉ có từng ấy thời gian để lưu lại Thụy Sỹ.

    "Thì sẽ có thêm sáu tháng nữa!"

    Jeong Hyuk bình thản, giống như mọi việc đã được dự liệu từ trước.

    "Vậy thì sẽ có bao nhiêu cái sáu tháng vậy?"

    Bàn tay cô bắt đầu không yên phận, kéo bàn tay của Jeong Hyuk, mở từng ngón tay của anh, vừa lẩm nhẩm đếm.

    "Một lần, hai lần...?"

    Jeong Hyuk nắm tay cô. Seri thật biết đùa giỡn với người khác, đặc biệt anh lại là người luôn không thể chống đỡ nổi trước sự quyến rũ của cô.

    "Tiểu thư Yoon Seri của tập đoàn Seri's Choice, em thật sự không nhớ Quỹ học bổng thiên tài âm nhạc của em sẽ tài trợ học viên trong bao lâu sao?"

    Nghe Jeong Hyuk nhắc đến Quỹ học bổng do cô thành lập, Seri không khỏi ngạc nhiên, lui người về phía sau nhìn anh.

    "Không lẽ, anh là một trong những học viên khoá này? Không đúng, nếu vậy em đã thấy tên anh từ lúc phê duyệt danh sách rồi chứ?"

    Tất cả những người được chọn, Học viện sau đánh giá sẽ chuyển đến công ty của cô phê duyệt chi phí tài trợ, không thể nào lại có tên của Jeong Hyuk mà cô lại bỏ qua.

    "Em thật sự không nhớ?"

    Bây giờ thì người giận dỗi lại là Jeong Hyuk. Anh ngồi dịch ra một chút, tay khuấy cà phê một cách bất cẩn. Seri tin tưởng vào trí nhớ của mình, rõ ràng cô không thấy tên anh trong khoá này, cả những khoá trước cũng vậy. Cô không thể nào bỏ qua cái tên mà mỗi ngày cô đều đợi tin nhắn, mỗi đêm cô đều nhắc thầm và luôn cầu nguyện cho ngày gặp lại. Seri vươn người đến gần anh, tỏ ra vẻ vô tội.

    "Hyukie của em giận rồi sao? Rõ ràng em không thấy tên anh trong danh sách học viên mà..."

    Cô kéo dài giọng, lại kề sát bên Jeong Hyuk thì thầm khiến cho anh thật khó khống chế. Anh xoay người sang ôm lấy gương mặt cô.

    "Lần sau em phải đọc cả danh sách giáo viên của Học viện nữa chứ!"

    Seri vỡ lẽ. Vì danh sách giáo viên thường đã được Học viện lựa chọn từ trước lại không nằm trong danh sách cần phê duyệt, vì vậy cô đã bỏ qua tập hồ sơ đó. Cô vui mừng ôm lấy Jeong Hyuk, dụi đầu vào cổ anh, giống như con mèo nhỏ mềm như bông mà anh đã từng mơ thấy.

    "Em nghĩ lần sau cũng sẽ không cần đọc đâu!"

    Jeong Hyuk nắm bàn tay cô, có chút ngừng lại.

    "Tên anh ở trong tim em rồi thì chẳng cần đọc ở đâu nữa cả!"

    Nói rồi cô khúc khích cười, đáng yêu như tiếng chim hót trên cành thông non. Jeong Hyuk sẽ phụ trách học viên được nhận học bổng, điều đó có nghĩa là anh sở ở lại Thụy Sỹ thường xuyên. Việc còn lại chỉ là Seri sắp xếp công việc của cô ở Nam Hàn là được. Tuy có vất vả, nhưng chỉ cần cô biết Jeong Hyuk sẽ ở đây đợi cô, thì dù đích đến có xa thế nào, nắng lên sương tan sẽ thấy được lối về với tình yêu của cô sớm thôi.

    ----
     
  10. libra83

    libra83 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    227
    Được thích:
    272
    Đã thích:
    150
    GSP:
    Ap
    Chap 9

    Trước khi về nhà, Jeong Hyuk đưa Seri đi dạo một vòng quanh thị trấn. Nụ cười hạnh phúc luôn hiện diện trên môi của hai người. Ở đây, không ai quan tâm đến xuất thân của họ là người miền Nam hay người miền Bắc. Jeong Hyuk và Yoon Seri chỉ là hai người yêu nhau, trong mắt tràn đầy hình ảnh của đối phương, cùng nắm tay đi trên những con dốc dài dưới khí trời se lạnh mùa Xuân. Thỉnh thoảng, anh sẽ vuốt tóc cô, rồi nhân lúc đứng bên bờ hồ vắng người, mặt nước phẳng lặng êm đềm, Jeong Hyuk sẽ hôn cô. Seri đặt tay lên ngực anh, nghe tiếng tim anh đập rộn, cũng giống như của chính cô vậy. Cho đến khi hai có thể tách nhau ra để bình ổn lại hô hấp của mình, cô tựa người vào ngực anh, đứng dưới cái ôm bằng vòng tay vững chãi cùng nhìn về phía hồ. Mặt nước rộng cách mấy, đi tới phía xa nhất định đều có đường chân trời, giống như hai người bọn họ vất vả đi một vòng lớn, sau cùng cũng được ở bên nhau. Anh có thể nghe tiếng của cô, thỉnh thoảng yêu kiều đòi hỏi. Cô có thể nghe tiếng anh, ấm áp tin cậy.

    Về đến nhà Seri lẽo đẽo theo Jeong Hyuk đi vào bếp sắp xếp thực phẩm mà họ vừa mua được, quá nửa là những món cô thích. Jeong Hyuk xếp mấy món ăn vặt lên kệ, sau lại sắp xếp lại đặt thấp hơn một tầng giống như ngày đó anh lặng lẽ thu xếp cho cô trước khi chia tay. Seri nhìn Jeong Hyuk loay hoay, bước đến ôm anh.

    "Sao phải đổi chỗ mấy món này lại vậy?"

    Cô lờ mờ đoán được, chỉ là muốn nghe đích thân anh nói.

    "Những lúc không có anh, em có thể tự lấy!"

    Anh dịu dàng trả lời cô.

    "Lúc nào thì không có anh?"

    Cô nhìn anh, đôi mắt bỗng dưng thoáng buồn. Jeong Hyuk bối rối, nhưng trong lòng lại cảm thấy hạnh phúc. Seri cần anh hơn bất cứ thứ gì, cũng giống như anh cần có cô vậy.

    "Ví dụ lúc anh đang trồng mấy cây cà chua ngoài vườn, còn em thì muốn ăn gì đó!"

    Seri bật cười. Xa cách vẫn là bóng ma trong lòng cô. Dù mọi thứ đang hiện diện xung quanh tràn đầy tươi sáng, cô vẫn không tránh được sợ hãi.

    "Vậy em sẽ cùng làm vườn với anh, cùng ăn với anh, và còn..."

    Cô dừng lại, ánh mắt tinh nghịch nhìn Jeong Hyuk, ngón tay vẽ mấy vòng trên ngực anh. Jeong Hyuk hiểu lời cô nói, vội vã ôm cô vào lòng mình.

    "Đừng nghịch, anh sẽ nấu bữa trưa, dạ dày em không tốt nên không thể bỏ bữa!"

    Seri cười rộ. Vừa lúc cô nhận được điện thoại của trưởng phòng Hong, Jeong Hyuk ra hiệu anh sẽ nấu ăn nên cô cứ lo công việc. Seri đứng cạnh bếp, chậm rãi mở nghe.

    "Trưởng phòng Hong, có chuyện gì sao?"

    "Tôi đã nói chuyện với ngài Roland, anh ta đồng ý gặp mặt vào chiều nay! Nhưng mà..."

    Trưởng phòng Hong ngập ngừng. Seri mặc dù vui mừng vì người cô cần gặp đồng ý hẹn, nhưng thời gian gấp gáp, cô lại chỉ vừa mới đến Lungern.

    "Roland có yêu cầu gì sao?"

    "Anh ta hiện không có ở Zurich!"

    "Vậy thì cuộc hẹn ở đâu?"

    "Obwalden! Anh ta muốn gặp cô ở Thị trấn Lungern!"

    Seri bật cười. Mọi chuyện lại may mắn hơn tưởng tượng.

    "Vậy thì không có gì phải lo lắng! Cậu cứ xác nhận giờ hẹn, tôi sẽ đến!"

    "Nhưng giám đốc, chỗ đấy khá xa Zurich, cô sẽ không đến đấy kịp!"

    Trưởng phòng Hong lo lắng, đột nhiên, cậu nhớ ra một chuyện.

    "Chẳng nhẽ, cô không còn ở Zurich? Cô rời đi đến tận đâu rồi vậy?"

    "Cậu đừng lo, tôi có vệ sĩ mà!"

    Cô nhìn sang phía Jeong Hyuk đang chăm chỉ nấu nướng.

    "Xác nhận xong lịch hẹn thì báo cho tôi!"

    Seri cúp máy, bước đến Jeong Hyuk đang chuẩn bị thức ăn trên bàn rất đẹp mắt.

    "Anh Jeong Hyuk này, tại sao mọi người cứ kéo nhau đến Lungern này nhỉ? Thật may mắn!"

    Để có thể ở cạnh anh, Seri cần phải sắp xếp rất nhiều thứ, cả công việc lẫn tương lai sắp tới của hai người. Roland là một trong những nhà đầu tư quan trọng, nhưng kể cả anh ta cũng đã đến Lungern để cô có thể thuận lợi gặp mặt, điều không ngờ này có thể giúp đỡ cô rất nhiều. Jeong Hyuk nghe cô hỏi, gắp thức ăn đặt vào chén của cô xong thì chậm rãi trả lời.

    "Thật ra anh không kéo em đến, chỉ là em tự nguyện đi theo anh thôi!"

    Cô tròn mắt nhìn Jeong Hyuk. Lần đầu tiên nghe anh nói đùa khiến cô thấy rất vui vẻ. Seri bỏ miếng thịt vào miệng, mùi vị thật giống như những bữa ăn trước đây anh nấu, đầy dấu vết của ký ức kỳ diệu giữa hai người.

    "Nhưng anh Jeong Hyuk phải phấn đấu thật tốt để giữ em lại, không thì..."

    Cô lại bỏ dở câu nói. Jeong Hyuk mỗi lần như vậy lại chăm chú nhìn môi cô. Seri vẫn bình thản ăn cơm.

    "Không thì thế nào?"

    Anh tiến đến gần cô hơn.

    "Không thì, em cứ ở lại với anh thôi!"

    Seri mỉm cười nhìn anh. Jeong Hyuk căng thẳng từ nãy, cuối cùng cũng có thể thở. Anh nhìn Seri, càng lúc càng phát hiện, mỗi một động tĩnh nho nhỏ của cô, cũng khiến anh không yên. Nếu cô đang vui vẻ, chính là sự phấn khích lớn nhất của anh. Nếu cô lo lắng, chính là sự bất an mà anh sẽ bận tâm nhiều hơn mọi thứ. Hoặc nếu cô chỉ yên lặng, anh muốn mang cô đặt vào trong lòng mình, suốt đời này luôn luôn bình an.

    "Anh không ăn cơm sao?"

    Seri cắt ngang suy nghĩ của anh.

    "Chiều này em có một cuộc hẹn quan trọng, không biết đồng chí Ri Jeong Hyuk có thể làm vệ sĩ cho cô Yoon Seri không?"

    Jeong Hyuk gật đầu. Anh không hỏi cô đi đâu, làm gì, giống như trước kia chỉ cần cô muốn về miền Nam, anh sẽ cố gắng làm cho bằng được. Bây giờ thì cô muốn anh đi bên cạnh cô cũng sẽ như vậy, chỉ cần giữ cô trong tầm mắt anh, trái tim anh mới cảm thấy thật sự an toàn.
    ----
     
  11. libra83

    libra83 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    227
    Được thích:
    272
    Đã thích:
    150
    GSP:
    Ap
    [​IMG]
    Chap 10

    Sau rất nhiều ngày chờ đợi, Jeong Hyuk và Seri cuối cùng cũng có thể bắt đầu tận hưởng cuộc sống của hai người mà không thấp thỏm lo âu. Thời gian Seri ở Bắc Hàn trước đó, bọn họ dù tương đối an toàn trong nhà của Jeong Hyuk nhưng việc Seri luôn trông ngóng về miền Nam cùng với sự rình rập của quá nhiều tai mắt, cả hai chưa từng thật sự thoải mái. Thời gian Jeong Hyuk ở Nam Hàn cùng Seri, tuy lúc đó tình yêu đã mỉm cười với họ, nhưng bóng ma Jo Jeong Kang vẫn khiến anh luôn bận tâm cho sự an toàn của cô.
    Nhưng giờ đây, trong căn nhà của chính họ, thế giới ngoài kia thật sự chẳng đáng quan tâm. Seri ngồi trên thảm sàn ngoài phòng khách, xem lại tài liệu trước khi đi đến chỗ hẹn. Jeong Hyuk loay hoay dọn dẹp trong bếp, thỉnh thoảng nhìn cô. Đối với anh, hiện thực lại giống như giấc mơ mà anh đã mong đợi rất lâu rồi, thậm chí còn hơn cả giấc mơ đẹp nhất mà anh từng có. Đó là việc, anh nhìn thấy cô đâu đó trong nhà mình, bước đến một bước nữa có thể nhìn thấy cô đang nhíu mày làm việc, thêm một bước nữa có thể ngửi thấy mùi thơm trên tóc cô, và tuyệt vời nhất chính là có thể ôm cô trong lòng anh, nghe tiếng tim cô đập cùng với anh một nhịp. Anh mang cho cô cốc trà nóng, cầm theo sách rồi ngồi xuống bên cạnh Seri, dùng ánh mắt đầy cưng chiều nhìn cô.

    "Ngày mai sẽ đi chọn bàn làm việc cho em, không thể ngồi tạm bợ thế này được!"

    Seri lắc đầu.

    "Không cần, em thích ngồi ở đây!"

    "Nhưng bình thường bàn làm việc của em vốn phải rất rộng mà!"

    Cô mỉm cười, đặt bàn tay lên sườn mặt anh.

    "Ngồi ở đây sẽ thấy anh Jeong Hyuk đứng trong bếp, kể cả ở ngoài vườn, lúc nào cũng thấy!"

    Nghe mấy câu của Seri, trái tim Jeong Hyuk bay bổng lơ lửng. Vừa ở chung một chỗ với cô không lâu nhưng càng lúc bọn họ càng trở nên quyến luyến nhau, thứ tình cảm ngọt ngào này kể cả anh cũng chưa từng tưởng tượng nổi. Jeong Hyuk hôn vội cô.

    "Nhưng vẫn cần một bàn làm việc nghiêm túc, vậy thì mới có thể giữ cô Yoon Seri ở lại đây lâu dài được!"

    Anh chỉ vào khoảng trống cạnh bếp.

    "Bàn làm việc của em sẽ đặt ở đấy!"

    Seri nhìn theo hướng tay anh. Chỗ mà Jeong Hyuk đã chuẩn bị thận chí còn thuận lợi hơn cả chỗ sô pha này, có thể ngắm anh ở trong bếp, lại có thể nhìn ra vườn.

    "Chỗ này thì anh có thể vừa đọc sách ở sô pha, vừa ngắm em làm việc vậy!"

    Jeong Hyuk cũng nghĩ giống cô, cũng đều muốn đặt đối phương vào trong tầm mắt mình. Seri vui vẻ tựa đầu vào vai anh.

    "Anh còn bao nhiêu dự định nữa vậy! Thật đáng ngạc nhiên!"

    Jeong Hyuk ôm vai cô, mỉm cười chậm rãi.

    "Mọi thứ vẫn đang sắp xếp rồi em sẽ biết sớm thôi. Mà không phải em có hẹn sao, chuẩn bị đi thôi!"

    Jeong Hyuk nhắc đến cuộc hẹn của cô. Seri nhanh chóng chuẩn bị, sau đó bước ra khỏi phòng đã thấy anh gọi sẵn xe và xếp lại máy tính cho cô. Mọi thứ sắp đặt một cách hoàn hảo.
    Xe đưa cả hai qua phía bên kia thị trấn, sau đó leo lên sườn đồi rồi dừng lại trước một biệt thự đồ sộ. Người gác cổng nghe qua tên của Seri, vui vẻ mời hai người vào. Con đường chính nằm giữa những luống cỏ được cắt tỉa tỉ mỉ, lại đầy những luống hoa mùa xuân đang nở rộ. Jeong Hyuk đi bên cạnh cô, thỉnh thoảng nhìn ngó xung quanh theo thói quen.

    "Cứu, cứu..."

    Một người phụ nữ chạy từ vườn sau đến, gương mặt đầy sợ hãi.

    "Alisha...Alisha rơi xuống hồ rồi!"

    Người gác cổng đang đi cùng Seri và Jeong Hyuk vội vã chạy đi, không quên dặn hai người đứng đợi.

    "Chúng ta đi xem xem có thể giúp gì cho họ không?"

    Jeong Hyuk gật đầu, rất nhanh đã chạy theo người gác cổng về phía hồ. Vốn là đặc nhiệm tinh nhuệ, chẳng mấy chốc anh đã vượt lên trước, nhìn thấy
    một bé gái nhỏ đang ngụp lặn dưới làn nước. Jeong Hyuk nhanh chóng lao xuống, nước hồ vẫn còn khá lạnh nhưng không cản được Jeong Hyuk tiến đến chỗ bé gái, nhanh chóng đưa em vào bờ. Do phát hiện sớm, cô bé chỉ có chút hoảng sợ nhưng không đến nỗi bị thương tích gì nghiêm trọng. Seri cũng đã kịp chạy đến, vội cởi khăn choàng của cô ủ ấm cho cô bé. Vừa lúc đó, một người đang ông cao lớn chạy đến, gương mặt thất thần.

    "Alisha của bố, con sao thế này!"

    Seri nhận ra đó chính là Roland mà cô muốn gặp, chỉ không ngờ lại trong tình huống như thế này.

    "Là hai người này đã cứu cô chủ thưa ông!"

    Mấy người làm khúm núm sợ hãi. Alisha thấy bố đã tới, gương mặt cũng đã bớt thất thần nhưng vì thời tiết khá lạnh, người cứ run lên từng hồi một. Roland lập tức đưa cô bé vào nhà, lại căn dặn người làm chăm sóc cho Jeong Hyuk. Seri lẳng lặng đi theo anh, chốc chốc xoa bàn tay Jeong Hyuk ủ ấm. Người giúp việc mang đến cho anh một bộ quần áo đơn giản, sau đó nhanh chóng mang quần áo của đi hông khô. Bọn họ ngồi trong phòng chờ của khách, Seri thỉnh thoảng hỏi anh lạnh không, có đủ ấm không, có thấy chỗ nào không khỏe không. Jeong Hyuk nhìn cô lo lắng, cũng chỉ biết ôm cô vào lòng, vỗ về an ủi.

    "Anh không sao! Nước hồ cũng chẳng lạnh bằng ở Quân thôn! Chỉ hy vọng cô bé không sao!"

    Giọng anh chậm rãi, từng chút từng chút bình ổn lại bất an trong lòng cô.

    "Anh Jeong Hyuk này, em đang nghĩ nếu sau này chúng ta có con gái, anh chắc sẽ yêu con như Roland lúc nãy nhỉ?"

    Jeong Hyuk nghe mấy lời của cô, lại nhớ đến mơ ước năm nào anh thổ lộ, muốn kết hôn, muốn cùng cô có một gia đình nhỏ.

    "Anh sẽ yêu cả em và con! Chỉ cần hai người ở trong tầm mắt anh, đều sẽ được an toàn!"

    Seri mỉm cười. Jeong Hyuk của cô sau nhiều năm vẫn không thay đổi, ấm áp và vững chãi. Cô nhất thời cảm thấy tình yêu quá lớn đến mức phải làm gì đó thực tế, liền vươn người định hôn anh thì nghe tiếng động. Roland vừa gõ cửa bước vào nhìn thấy hai người, có chút bối rối.

    "Có vẻ tôi đến không đúng lúc rồi nhỉ?"

    ------
     
  12. libra83

    libra83 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    227
    Được thích:
    272
    Đã thích:
    150
    GSP:
    Ap
    Chương 11

    Roland đứng ở cửa, cười có chút gượng. Jeong Hyuk và Seri thấy chủ nhà đã đến, nhớ lại hành động của mình, hai người cũng thoáng chút bối rối.

    "Alisha muốn gặp hai người!"

    Nghe nhắc đến cô bé, Seri và Jeong Hyuk mừng rỡ.

    "Cô bé không sao chứ?"

    "Chỉ có chút hoảng sợ, còn lại thì không sao!"

    Hai người cũng cảm thấy nhẹ nhõm, vừa lúc Roland cũng tỏ ý muốn đưa họ đi liền ngay lập tức đồng ý. Alisha thấy người vừa cứu mình bước đến, gương mặt cô bé hết sức mừng rỡ, ngồi bật dậy. Roland đến bên cạnh giường, ánh mắt đầy thương yêu nhìn con. Alisha nhìn bố, hai bàn tay bé xíu bắt đầu ra dấu. Seri và Jeong Hyuk nhìn thấy cô bé dùng ngôn ngữ ký hiệu, lờ mờ hiểu ra mọi việc, trong lòng dâng lên một niềm xúc động khó tả.

    "Con bé không thể nói nhưng vẫn nghe được!"

    Seri đặt tay lên tim mình. Thật may lúc nãy có người đã đến kịp, nếu chỉ có một mình, cô bé không thể nào gọi người đến cứu, hậu quả sẽ rất khủng khiếp. Jeong Hyuk nhìn cô, phát hiện nét mặt có chút căng thẳng, vỗ vai Seri.

    "Không sao, con bé giờ đã an toàn rồi!"

    Cô mỉm cười nhìn anh. Có Jeong Hyuk ở đây, dường như nỗi bất an nào của cô cũng được anh nhìn thấy. Roland lúc đó đã bước đến cạnh hai người, giơ tay với Jeong Hyuk.

    "Xin lỗi, tôi chưa biết tên anh!"

    "Tôi là Ri Jeong Hyuk!"

    Roland quay sang nhìn con gái, thấy cô bé vừa ra dấu, vừa mỉm cười.

    "Alisha muốn cảm ơn hai người. Nếu lúc nãy không có hai người, tôi chỉ e là mình đã mất con bé!"

    Jeong Hyuk khiêm tốn trả lời.

    "Nếu là người khác, tôi nghĩ họ cũng hành động như vậy, ngài đừng quá bận tâm!"

    Nói xong, Jeong Hyuk quay sang Alisha, nói với cô bé.

    "Rất mừng là cháu không sao!"

    Alisha cười rộ, gương mặt đã hồng hào trở lại nhìn rất đáng yêu. Vừa lúc đó, người làm mang quần áo và khăn của Seri đến, cô bé liền ngay lập tức cầm lấy khăn của Seri, nhanh chóng xuống giường bước đến trước mặt cô. Cô bé đưa Seri cái khăn, rồi ra dấu nhờ Roland nói giúp.

    "Con bé bảo khăn của cô rất ấm và còn rất thơm nữa!"

    Seri mỉm cười dịu dàng nhìn cô bé có mái tóc nâu dài. Gương mặt của em thật xinh đẹp, nhưng thực tế đôi lúc quá nghiệt ngã.

    "Cô Yoon, tôi nghĩ chúng ta còn việc phải bàn, đến phòng làm việc của tôi nhé!"

    Lúc này, Seri mới nhớ ra việc mình cần phải làm, gật đầu đồng ý. Cô quay sang nói với Jeong Hyuk.

    "Anh đi cùng với em nhé!"

    Jeong Hyuk gật đầu. Nhiệm vụ của anh vốn dĩ là ở bên cạnh cô. Hai người tạm biệt Alisha, cùng với Roland ra phòng khách. Người làm đã chuẩn bị trà và ít bánh ngọt, đặt trên cái bàn gỗ chạm khắc tinh xảo, mùi thơm dịu nhẹ rất dễ chịu. Roland mời hai người ngồi xuống, chậm rãi ngồi bên ghế còn lại, thưởng thức ly trà vừa được rót.

    "Cô Yoon, không biết cô cô sẽ cử người nào sang đây làm việc với chúng tôi?"

    Yoon Seri ngạc nhiên vì mở đầu vừa rồi. Thật ra cô còn cần phải báo cáo kết quả sản phẩm dù lượn, sau đó Roland sẽ là người quyết định số tiền đầu tư vào công ty cô và hai bên cùng thống nhấ tmở rộng thị trường Châu Âu. Nhưng với câu hỏi vừa rồi, xem ra ngài Roland đã có quyết định. Nhìn thấy biểu cảm của Seri, Roland rất nhanh biết rằng cô đang phân vân về câu nói của mình, chậm rãi giải thích.

    "Chuyện quyết định đầu tư cô không cần bận tâm. Vì hai người đã cứu Alisha, xem như chúng ta thỏa thuận về quyết định hợp tác. Cô chỉ cần cho tôi biết, cô sẽ điều nhân lực sang đây làm việc như thế nào thôi!"

    Một nửa lo lắng của Seri đã được gỡ xuống.

    "Kết quả sản phẩm lần này rất tốt. Tôi tin báo cáo sẽ làm anh hài lòng. Còn chuyện người sang đây làm việc..." Cô nhìn Jeong Hyuk, sau đó tiếp tục câu trả lời của mình một cách dứt khoát "Đích thân tôi sẽ chuyển văn phòng sang đây phụ trách!"

    Jeong Hyuk ngồi bên cạnh lắng nghe, cuối cùng đã biết được kế hoạch của cô. Vì anh ở đây, Seri quyết định thay đổi mọi thứ. Nhưng vì anh không thể xen vào công việc kinh doanh của cô, băn khoăn này anh giữ lại trong lòng.

    "Thật ngạc nhiên. Nếu là cô trực tiếp làm việc, tôi hoàn toàn yên tâm. Nhưng dù cô cũng là chủ tịch Seri's Choice, có nhất thiết phải đích thân sang đây làm việc không?"

    Seri gật đầu. Cô còn nhiều lý do hơn để bắt đầu một kế hoạch mới, và một trong những lý do quan trọng nhất, chính là Ri Jeong Hyuk đang ngồi bên cạnh cô.

    "Có một chút thay đổi và Thụy Sỹ giờ trở nên lý do sống còn với tôi rồi!"

    Roland rất hài lòng với kết quả thảo luận hôm nay. Anh ta vốn đã đồng ý đầu tư lâu rồi, nay còn thấy Seri, một người nữ quản lý xuất sắc đích thân phụ trách thị trường này, đối với anh ta là một thương vụ hoàn hảo.

    "Ngày mai gởi báo cáo cho chúng tôi để tiến hành ký cam kết đầu tư. Bao giờ thì cô sẽ chuyển sang đây?"

    "Từ giờ tôi sẽ ở đây cho đến khi mọi việc được sắp đặt xong, anh yên tâm!"

    Quyết tâm của Seri làm cho Jeong Hyuk chột dạ. Trong lòng anh, càng lúc càng nhiều mâu thuẫn hơn.

    Roland và Seri trao đổi thêm một vài thứ liên quan đến công việc. Jeong Hyuk ngồi bên cạnh cô lặng lẽ chờ đơi. Kết thúc cuộc trao đổi, Seri chờ Jeong Hyuk thay lại quần áo của mình rồi cả hai người được Roland cho xe đưa về tận nhà. Trời vẫn còn chút ánh sáng, hai người bước xuống xe, cùng tản bộ dọc theo khu vườn đầy hoa diên vĩ. Seri vui vẻ vì kết quả trao đổi thành công ngoài sức tưởng tượng, vừa cười nói với anh về Alisha đáng yêu, về cảnh vật xinh đẹp và quang cảnh hồ Lungern xanh mát dưới ánh nắng chiều nhìn từ phía nhà của họ. Jeong Hyuk đi bên cạnh cô, dù vẫn chăm chú nghe cô nói, nhìn cô cười, nhưng thỉnh thoảng lại lộ ra dáng vẻ trầm mặc. Cuối cùng, anh khó nhọc lên tiếng.

    "Seri, không còn giải pháp nào khác sao?"

    Seri im lặng nhìn anh. Cuối cùng, Jeong Hyuk cũng bắt đầu nói với cô về băn khoăn của anh từ nãy đến giờ.

    "Cũng chẳng có vấn đề gì, thị trường này em cũng có kinh nghiệm!"

    "Nhưng sự nghiệp của em là ở Hàn Quốc! Mọi thứ em vất vả gầy dựng, sao có thể vì anh mà sang đây!"

    Giọng anh có chút run rẩy, hơi thở cũng trở nên gấp gáp.

    "Cảnh này thật quen mắt!"

    Seri mỉm cười, ấm áp nhìn anh. Cô bước đến ôm lấy eo Jeong Hyuk, gương mặt tiến đến gần hơn.

    "Em còn nhớ, anh cũng từng nổi giận thế này lúc em bị thương, trong khi trước đó anh cũng từng bị thương suýt chết vì em!"

    Jeong nhìn vào mắt cô, trong đáy mắt đầy hình bóng của anh.

    "Anh cũng bỏ tất cả sang đây vì em còn gì?"

    Giọng cô nhỏ nhẹ. Jeong Hyuk nhà cô, thỉnh thoảng sẽ quên mình đã hy sinh cho cô những gì, chỉ bận tâm những chuyện cô làm cho anh. Jeong hyuk ôm lấy eo cô, cánh tay xiết lại khiến Seri thậm chí có chút đau.

    "Anh không muốn em vất vả!"

    Jeong Hyuk vuốt tóc cô, ngón tay chạy dọc theo sườn mặt thon thả, rồi dừng lại ở cái cằm xinh đẹp.

    "Bỏ mọi thứ sang đây, em sẽ phải làm rất nhiều việc!"

    "Mọi thứ của em là anh Ri Jeong Hyuk mà!"

    Cánh môi đỏ hồng của cô mấp máy. Jeong Hyuk nghe mấy lời của cô thì bỗng như người say rượu, càng uống càng nóng, càng nóng càng muốn uống nữa. Anh cuối xuống hôn lên môi cô, trong tiết trời mùa xuân se lạnh, lại thấy nóng ấm đến cả tim anh cũng loạn nhịp. Dưới nắng chiều ấm áp, hai thân người dán sát vào nhau, hô hấp dường như hòa lại làm một. Cô kiễng chân đón lấy yêu thương của anh, dáng vẻ được phủ đầy cưng chiều ấm áp. Anh dịu dàng đỡ lấy cô, muốn kể cả một chút xa cách cũng không nên tồn tại.

    Hai người bọn họ từng chút từng chút một, đang cố gắng vì được ở cạnh đối phương, chỉ có như vậy, thế giới đã từng thất lạc của họ, giờ mới trở về đủ đầy.
     
  13. libra83

    libra83 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    227
    Được thích:
    272
    Đã thích:
    150
    GSP:
    Ap
    Chap 12

    "Giám đốc, cô không về nước sao?"

    Trưởng phòng Hong gần như hét lên thất thanh trong điện thoại. Chuyện này thật sự ngoài sức tưởng tượng của cậu. Công việc ở trong nước rất nhiều, đặc biệt với kế hoạch đầu tư mới, không thể nào thiếu cô.

    "Tôi sẽ về nước, nhưng không phải lúc này!"

    Seri nhìn về hướng phòng bếp. Jeong Hyuk đang chuẩn bị bữa tối.

    "Roland đã đồng ý về hạng mục đầu tư, kế hoạch sắp tới tôi sẽ gởi qua email cho cậu!"

    Không đợi Trưởng phòng Hong khóc lóc thêm, Seri vội vàng cúp máy. Soo Chan nhìn thấy Trưởng phòng Hong thở dài, không nén nổi tò mò.

    "Giám đốc không về cùng chúng ta ư?"

    Trưởng phòng Hong lắc đầu, gương mặt đầy thất vọng.

    "Nhưng cậu phải vui cho hai người họ. Tôi thấy Giám đốc rất vui đấy!"

    Soo Chan bình thản mở báo cáo mà Seri gởi trước đó.

    "Giám đốc nhà chúng ta đỉnh thật, trong thời gian ngắn mà cô ấy hoàn chỉnh báo cáo một cách thần kỳ. Trưởng phòng Hong anh nhìn xem, đây chẳng phải là sức mạnh của tình yêu còn gì?"

    Chang Sik cười méo xệch. Trong lòng cậu bây giờ rất mâu thuẫn. Cậu biết Seri's Choice là tất cả tâm huyết của Giám đốc, nhưng cũng biết vì Jeong Hyuk cô từng chấp nhận chết đi mới vất vả sống lại, chuyện cô không về nước thật sự cũng chẳng khó hiểu. Chỉ là, mọi thứ có vẻ gấp gáp quá chăng?

    Chỉ tội trưởng phòng Hong lo gần lo xa, trong khi Seri thì lại rất bình thản, bước đến gần người nào đó đang chăm chú trong bếp. Jeong Hyuk mặc tạp dề đứng dưới ánh đèn phủ lên bóng dáng cao lớn của anh, thấy cô đến gần thì khẽ cười, nói với cô bằng giọng đầy cưng chiều.

    "Em cứ ra bàn ăn trước, đợi anh thêm một chút là được!"

    Đột nhiên Seri cảm thấy một màn này rất ấm áp, không kìm lòng nổi, nhón chân hôn lên mặt anh một cái. Jeong Hyuk bất ngờ với nụ hôn này của cô, nhưng cũng rất nhanh chóng thay đổi thành biểu cảm hưởng thụ. Anh xoay người lại, hướng sườn mặt bên kia. Seri hiểu ý, cũng lặp lại cùng một động tác, vừa khi cô kiễng chân đến thì Jeong Hyuk quay mặt sang, khiến cho nụ hôn của cô không như ban đầu mà rơi lên môi anh. Seri nhìn người nào đó bỗng trở nên rất tính toán, đánh nhẹ vào ngực anh rồi bước đến bàn ăn. Jeong Hyuk không mất nhiều thời gian, đã mang đồ ăn sang chỗ cô. Seri ngửi thấy hương vị đồ ăn thơm ngon, không khỏi chép chép miệng.

    "Sao có thể ngon đến thế này cơ chứ?"

    Jeong Hyuk nhìn cô ăn ngon miệng, lại cảm thấy hạnh phúc tràn đầy tim mình. Cảnh tượng này anh đã tưởng tượng rất nhiều ngày, dù xung quanh vẫn có mấy cậu lính cấp dưới đến cùng dùng cơm, hoặc mấy người trong quân thôn mời cậu ghé nhà dùng bữa, vẫn không thể nào sánh bằng cảm giác được cùng Seri của anh ở trong thế giới riêng của họ, bình yên thưởng thức những món ăn do chính anh nấu. Anh nhìn thấy cô vui vẻ, chốc chốc lại trầm trồ khen ngon, đều xem như cả đời này chỉ vì chút biểu cảm đáng yêu này của cô cũng thật thỏa mãn. Công chúa kén ăn Yoon Seri sau khi giải quyết được những vấn đề quan trọng, cảm thấy mọi thứ thật sự rất đáng hài lòng, chẳng mấy chốc mà đã ăn hết những món Jeong Hyuk nấu.

    "Anh Jeong Hyuk, ngày mai em muốn ăn thịt nướng?"

    Cô nắm tay anh, gương mặt đầy vẻ chờ đợi. Jeong Hyuk vuốt mũi cô.

    "Được, mai anh làm cho em!" Sau đó nhanh tay dọn bát đĩa xuống phòng bếp. Seri đi theo anh, cùng chen chúc trong phòng bếp tranh rửa bát. Jeong Hyuk định không để cô làm, nhưng vì cô cứ nằng nặc ở lại, anh đành chiều cô, giao cho cô việc sắp xếp vào khay. Seri đứng bên cạnh anh, vai cô tựa vào người anh, thỉnh thoảng tóc vì động tác xoay người của cô chạm vào người anh, lại thoang thoảng hương thơm quen thuộc. Cảm xúc kỳ diệu này khiến anh không ngăn được bản thân mình ghé xuống hôn lên đỉnh đầu của cô. Seri ngừng động tác, vì cái hôn này suýt chút nữa làm rơi cái đĩa nhỏ đang cầm trong tay. Jeong Hyuk bật cười.

    "Em sao thế?"

    "Em chỉ trượt tay thôi!"

    Giọng cô nhỏ xíu, gương mặt đỏ ửng dưới ánh đèn lại khiến Jeong Hyuk mê đắm.

    "Vậy thì đừng làm nữa!"

    Nói rồi anh bước đến, hai tay chống lên thành bếp, vây cô lại trong hai tay mình. Seri ngẩng đầu nhìn anh. Hơi thở của anh nóng ấm bên tai cô, tựa trán mình vào trán cô.

    "Yoon Seri, em có biết anh đã nghĩ đến cảnh này bao nhiêu lần không?"

    Giọng của anh khàn khàn, đầy ma lực.

    "Một ngàn lần?"

    Cô nói bừa rồi hôn anh. Rõ ràng cô biết Jeong Hyuk nhớ cô nhiều hơn thế.

    "Hay ba ngàn lần?"

    Cô mỉm cười, lại hôn anh lần nữa. Chẳng có con số nào vừa đủ cho sự nhớ nhung của họ.

    "Tại sao lại chỉ có ba ngàn lần?"

    Jeong Hyuk hỏi Seri. Chỉ có thể là một con số nhỏ như vậy chứ?

    "Có một lần em nhớ anh, liền cứ gõ đi gõ lại tên anh trong tin nhắn!" Giọng cô bỗng dưng đầy đau lòng.

    "Sau đó thì sao?"

    Anh tò mò.

    "Em không gõ được. Tin nhắn vượt quá số ba ngàn từ cho phép!"

    Mắt cô vẫn nhìn anh, vừa nhớ lại những buồn bã xa xăm. Jeong Hyuk khẽ hôn lên trán cô.

    "Giờ thì không cần như thế nữa!"

    Cánh tay anh vô thức ôm cô chặt hơn.

    "Nhưng mà, dù như thế này, anh vẫn thấy nhớ em!"

    "Nhớ thế nào?"

    Cô vòng tay lên cổ anh, ánh mắt chờ đợi.
    Jeong Hyuk cúi xuống hôn lên trán cô, như đã từng nhớ lần đó cô cau mày khi anh về muộn. Anh hôn lên đuôi mắt của cô, như khi cô cười, cong cong sinh động. Anh hôn lên gò má cô, lúc uống rượu sẽ ửng hồng đáng yêu. Và sau cùng, nụ hôn của anh rơi trên môi cô, đã từng vừa khóc vừa nói rằng cô yêu anh dù lúc đó đang bị người khác uy hiếp.
    Mỗi một đường nét trên gương mặt của cô đều khiến anh thần hồn điên đảo. Mà đâu chỉ có anh, cả Seri cũng vậy.
    Chỉ khác so với lúc trước, người họ mong nhớ đều đang ở trước mặt, vừa êm đềm vừa ấm áp, với tay ra là chạm được, mở mắt ra là thấy được, và khi dùng tất cả yêu thương để gọi tên người còn lại, tất cả đều được đáp lời.

    -----
     
  14. libra83

    libra83 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    227
    Được thích:
    272
    Đã thích:
    150
    GSP:
    Ap
    Chap 13

    "Xin lỗi đã gọi cô giờ này nhưng con bé Alisha muốn mời cô đến nhà chơi vào ngày mai"

    Giọng Roland miễn cưỡng. Seri vẫn đang đứng cùng Jeong Hyuk trong gian bếp, yên tĩnh đứng trong vòng tay của anh. Cuộc điện thoại gọi đến rõ ràng không đúng lúc.

    "Được, ngày mai chúng tôi sẽ ghé qua!"

    Cô vừa nói, vừa mỉm cười gật đầu. Nhớ đến ánh mắt của cô bé, trong lòng Seri cảm thấy thương cảm. Seri đặt điện thoại sang bên cạnh, vuốt lấy ngực áo Jeong Hyuk.

    "Roland mời chúng ta ngày mai đến nhà!"

    "Là Roland mời sao?"

    Seri nhìn thấy trong mắt anh có một lửa, rất nhỏ, nhưng đủ để cho một người hiểu anh như cô nhạy bén nhận ra được.

    "Thật ra là Alisha muốn em đến!"

    Jeong Hyuk bây giờ chân mày mới giãn ra. Anh rõ ràng có thể nhìn thấy Roland rất thích thú với đề nghị ở lại Thụy Sỹ mở rộng thị trường của cô. Seri nhìn thấy Jeong Hyuk có chút lơ đãng, tiến người đến gần hơn.

    "Chẳng lẽ, Hyukkie của em đang ghen sao?"

    Ánh mắt của cô tinh nghịch nhìn Jeong Hyuk.

    "Anh không có!"

    Jeong Hyuk bĩu môi. Người đàn ông này thỉnh thoảng lại có chút trẻ con, nhưng càng như vậy lại khiến cô càng yêu anh.

    "Alisha mời thì em cứ đến, con bé rất tội nghiệp!"

    Jeong Hyuk cũng như cô, trong lòng không khỏi xúc động khi nhìn thấy Alisha không thể nói chuyện như một đứa trẻ bình thường.

    "Anh đi cùng em nhé?"

    Jeong Hyuk vui vẻ gật đầu. Thật ra nếu Seri không nói, anh cũng sẽ đề nghị cô để anh đi theo. Chuyện Alisha ngã xuống hồ, với trực giác của anh vẫn có một vài điểm khả nghi. Nhưng lúc này chưa rõ ràng, anh cũng không muốn Seri lo lắng nhiều quá nên vẫn chưa thể nói cùng cô. Seri đã vì anh chấp nhận ở lại Thụy Sỹ, việc anh cần phải làm là bảo vệ cô an toàn.

    "Còn nữa, ngày mai Trưởng phòng Hong sẽ về nước, sau khi gặp Alisha xong em muốn trở lại Zurich sắp xếp một số việc với cậu ấy!"

    "Có muốn anh đi cùng em không?"

    Anh nhìn cô đầy quan tâm. Seri lại bất ngờ lắc đầu.

    "Không cần, em sẽ nhờ Roland đưa đi!"

    Dứt lời, cô nhanh nhẹn chui ra khỏi tay anh, quay lưng đi về phía sô pha, miệng cười đầy ngụ ý. Jeong Hyuk nhìn thấy bóng lưng của cô, không nhìn thấy biểu tình muốn trêu ghẹo của cô, tự nhiên sợ Đông sợ Tây, vội vã đuổi theo.

    "Sao lại nhờ Roland chứ? Anh ta chỉ là nhà đầu tư thôi!"

    Seri không trả lời, cầm theo laptop ngồi trên sô pha, gương mặt lại bình thản hơn bao giờ hết. Không khí trong phòng im lặng cực độ, chỉ có tiếng người nào đó gấp gáp bên tai cô.

    "Anh sẽ đi cùng em nhé!"

    Cô cúi đầu nhìn vào màn hình máy tính, tỏ vẻ không để ý đến câu nói của anh. Jeong Hyuk sốt ruột. Vốn dĩ anh nghĩ cô cũng sẽ như anh, sẽ gật đầu đồng ý bất cứ câu hỏi nào, nhưng có vẻ tình huống hiện giờ nằm ngoài dự liệu của anh một chút. Đồng thời anh cũng phát hiện, hóa ra tâm tình của cô lại càng lúc càng quan trọng với anh.

    "Để anh đi cùng em được không?"

    Jeong Hyuk tiến đến gần sát bên cô, vô tình phát hiện màn hình máy tính cũng chỉ là màn hình chờ. Seri từ nãy đến giờ thật sự chẳng làm gì cả. Anh ngước nhìn cô, nhìn thấy Seri đang che miệng, cố gắng nén cười. Là cô đùa giỡn với anh. Là cô biết anh sẽ bất an thế nào khi không ở cạnh cô. Nhưng trái lại, trái tim anh trở nên nhẹ nhõm. Miệng anh bất giác mỉm cười, tiến đến ôm lấy cô. Seri cũng vòng tay giữ lấy vạt áo nơi eo anh, phát hiện cả tạp dề cũng chưa kịp cởi.

    "Sau này không cần hỏi em những câu như vậy!"

    Seri nhỏ giọng. Hơi thở của cô phả lên yết hầu của anh. Jeong Hyuk cúi nhìn cô.

    "Cũng không cần phải ghen với ai cả!"

    "Anh không có..."

    Jeong Hyuk đỏ mặt. Sao lại phải ghen với người khác chứ? Chỉ là, Seri đối với anh quý giá quá nên thỉnh thoảng sẽ có cảm giác không an toàn.

    "Em quên mất, bao giờ thì anh sẽ bắt đầu đi dạy ở học viện?"

    "Đầu tuần sau!"

    "Như vậy chúng ta sẽ vẫn ở đây?"

    Cô nhìn xung quanh nhà. Chỗ này từ thiết kế cho đến vật dụng, cả khu vườn bên ngoài kia nữa, tất cả đều do Jeong Hyuk sắp xếp rất vừa ý cô. Nếu thật sự phải ở Zurich, cô sẽ rất nhớ nơi này.

    "Anh đi dạy ở Lucern, đi về không xa lắm!"

    Seri ngẩng nhìn Jeong Hyuk, cô quyết định rất nhanh.

    "Vậy em sẽ đặt văn phòng ở Lucern nhé! Mỗi ngày sẽ đi về cùng anh!"

    Sau khi gặp lại, không có kế hoạch nào mà cô không sắp xếp để ở gần anh, không có nơi nào cô đến mà không có anh. Mọi thứ, đều là vì anh. Trái tim Jeong Hyuk bất giác được an ủi. Anh từng mất đi anh trai yêu quý nhất. Anh rời xa gia đình đằng đẵng nhiều năm để học, rồi lại gia nhập quân đội điều tra mọi việc. Anh từng đau đến chết đi sống lại khi thấy cô nằm thiêm thiếp trong phòng hồi sức đặc biệt chiến đấu với tử thần. Anh tưởng rời xa cô mãi mãi. Nhưng tương lai sẽ không còn đau đớn nữa. Seri ở bên cạnh anh, cùng anh trải qua những ngày sắp tới, cùng anh đi về ở miền đất mới này, liệu còn mong ước nào hơn? Jeong Hyuk vuốt ve gương mặt cô.

    "Anh yêu em!"

    Anh có nhiều lời muốn nói hơn thế, nhưng sau cùng cảm thấy không từ ngữ nào đủ đầy hơn. Tay anh không nhanh không chậm đi chuyển trên gương mặt xinh đẹp của cô. Ngón tay dừng lại ở cánh môi phiếm hồng khiến trái tim cô cũng nhảy múa theo.

    "Anh yêu em, Yoon Seri!"

    Gương mặt cô ửng hồng. Cô biết anh xúc động, nên ngay cả khi bản thân mình luôn kiệm lời, anh vẫn luôn lặp đi lặp lại rằng anh yêu cô. Cô cũng vậy. Cô muốn ở cùng anh, bây giờ và sau này. Cô muốn mỗi ngày được nhìn thấy anh. Seri vươn người đến gần anh hôn lên môi anh, bàn tay đặt lên lồng ngực. Cô nghe tim anh đập dưới bàn tay mình, giống như thôi thúc cô nói với anh một điều tương tự.

    "Em yêu anh!"

    -----
     
  15. libra83

    libra83 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    227
    Được thích:
    272
    Đã thích:
    150
    GSP:
    Ap
    Chap 14

    Trời dần hửng sáng.
    Ngoài cửa sổ vẫn còn một màn sương mỏng, khiến cho vạn vật phủ một màu xám nhạt.

    Seri tỉnh lại, cảm thấy cánh tay của anh đè lên eo mình từ phía sau, hơi thở của anh chậm rãi bên tai cô. Tay còn lại đặt dưới gáy cô, ôm cô gần anh nhất có thể.

    Thật ấm áp.

    Cô đặt tay mình lên bàn tay của anh, vuốt ve mấy ngón tay thon dài, cho đến khi thấy mấy ngón tay anh đan vào tay mình, thì biết rằng Jeong Hyuk cũng đã tỉnh. Thật ra anh vẫn luôn tỉnh giấc trước, vì thói quen cũ, và cũng vì muốn thấy cô cuộn tròn trong lòng anh, vừa xinh đẹp, vừa bình yên.
    Lúc đó, hai má cô ửng hồng, mái tóc tán loạn rơi trên tay anh, thoảng mùi thơm nhẹ dịu, khiến anh như một kẻ vừa tỉnh giấc lại say mèm. Cô bất giác xoay người vào lòng anh, thoáng nhìn vào đôi mắt ấm áp của anh. Những vết thương trên người anh, vẫn khiến cho cô luôn cảm thấy đau lòng. Vết sẹo gần vai trái, chính là năm đó đỡ cho cô một phát súng, khiến cô hiểu ra, cô chưa bao giờ đơn độc ở nơi xa lạ đó. Jeong Hyuk nín thở, chờ đợi cô vuốt ve vết thương anh, dưới ngón tay của cô có một tia lửa nhó, tí tách tí tách.

    "Sao vết thương này lại có vẻ to hơn lúc trước vậy?"

    Mắt cô có một tầng nước. Cô cũng có một vết thương sâu như vậy, nên đau đớn nào của anh, cô cũng hiểu. Jeong Hyuk trước đây lao vào điều tra chuyện của anh trai, sau lại vì chờ đợi lại đem công việc đè nén con tim mình bất kể sống chết, nên mỗi vết thương như vậy, anh chưa hề nghĩ sẽ có thêm một người nữa vì anh mà đau lòng.

    "Yoon Seri, còn nhớ anh đã nói với em điều gì khi mình ngồi uống rượu ở nhà em không?"

    Cô gật đầu. Dù hôm đó đầu óc không tỉnh táo, nhưng mỗi lời nói của anh cô đều nhớ.

    "Anh muốn ở cạnh em!"

    Anh vuốt mái tóc dài của cô.

    "Anh muốn cùng em lập gia đình. Anh muốn có những đứa con xinh đẹp giống em! Anh muốn nhìn thấy em già đi và vẫn luôn kỳ diệu như bây giờ!"

    Giọng nói anh gấp gấp, mỗi một câu lại tiến gần đến khuôn mặt của cô.

    "Kết hôn với anh đi, được không?"

    Cô nghe tiếng tim anh căng thẳng, sợ cô không nhớ, cũng sợ bản thân chưa nói xong đã trở nên xúc động.

    "Xin em!"

    Giọng anh khàn khàn. Seri ngẩng nhìn anh, như khắc ghi gương mặt đầy nam tính của anh vào lòng mình, tường đường nét một, người vừa nói cùng cô ước hẹn cả đời.

    "Không cần phải xin em! Từ đầu em đã đồng ý rồi! Chỉ cần có anh Jeong Hyuk thì ở đâu với em cũng là gia đình!"

    Niềm vui sướng dâng trào trong mắt anh. Anh cúi đầu hôn lên môi cô gái đang nằm trong lòng mình, người vừa đồng ý cho mong mỏi của anh. Cánh môi của cô mềm mại, giống như có ma lực giữ môi anh lại không thể tách rời. Anh không kiềm chế được kéo cô về bên người mình, không kềm chế được muốn mỗi tấc da thịt đều có ấn ký của anh, không kềm chế được mà muốn kể cả vết sẹo trên người cô, sẽ giam giữ trái tim anh mãi mãi. Anh cũng thích cô vuốt ve những vết thương của anh, để có thể cảm nhận được cô mỗi giây mỗi phút, cho đến khi cả người anh như có một ngọn lửa, anh nắm lấy bàn tay cô, lặp đi lại giữa hàng vạn nụ hôn mê đắm.

    "Anh yêu em, Yoon Seri. Anh yêu em!"

    ----
     
  16. libra83

    libra83 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    227
    Được thích:
    272
    Đã thích:
    150
    GSP:
    Ap
    Chap 15

    Jeong Hyuk sau khi đưa Seri đi thăm Alisha, hai người lại cùng nhau ra tàu để trở lại Zurich. Trời trong xanh ấm áp. Jeong Hyuk làm cho cô bất ngờ bởi anh đưa cô xem hai quả trứng gà luộc chín, không biết từ khi nào đã được gói lại cẩn thận trong balo nên vẫn còn rất ấm. Seri bỗng nhớ chuyến tàu đến Bình Nhưỡng ngày trước, bọn họ cũng đi cùng nhau nhưng tâm trạng rối bời. Lúc đó, dù chỉ là hai người xa lạ vô tình phải ở cạnh nhau, nhưng Jeong Hyuk thực sự đã lo lắng cho cô rất chu đáo. Anh nhóm lửa cho cô, nướng khoai nóng và trong lúc ngủ say, cô còn tựa vào bờ vai vững chải của anh nên thật ngon giấc. Ký ức như một thước phim quay chậm, giờ đây cũng vì tỉ mỉ của anh mà quay trở lại khiến cho cô xúc động. Chợt nhớ ra điều gì, cô ngước nhìn Jeong Hyuk.

    "Vì sao lúc ở Bình Nhưỡng, anh lại giữ ảnh thẻ của em?"

    Tấm ảnh rơi ra từ túi áo của anh khi coi ngồi chờ ngoài phòng hồi sức, Jeong Hyuk thì chưa biết sống chết. Lúc ấy, cô đã vui mừng nhiều đến đau lòng.

    "Có phải, lúc đó anh thích em rồi không?"

    Ánh mắt cô đầy chờ đợi. Từ lúc anh bị thương, cô biết trong lòng mình có một người không thể đánh mất. Nhưng còn tình cảm của anh, bắt đầu từ lúc nào?

    "Trước đó nữa!"

    Jeong Hyuk trả lời cô, tay anh chậm rãi bóc vỏ trứng gà.

    "Là lúc anh hôn em ngoài biển?"

    Cô nhớ lại cái chạm môi vội vã trong lo lắng, trên sàn tàu là mấy người lính tuần tra mặt mày dữ tợn.

    "Lúc em bị mắc trên cây, treo lủng lẳng như một quả thông trên cây giáng sinh!"

    Jeong Hyuk đặt vào tay cô quả trứng đã bóc sạch, cẩn thận gói vụn trứng lại.

    "Sao có thể?"

    Cô thốt lên kinh ngạc. Bọn họ lúc đó trong tình huống đặc biệt, cũng là lần đầu gặp mặt. Nếu anh chỉ vừa gặp đã thích cô, thì chẳng phải cô gái nào rơi xuống, anh cũng sẽ dễ dàng có ý với người đó sao? Nghĩ tới đó, Seri có chút hụt hẫng, tâm trạng tự dưng không tốt, lùi người ra khỏi anh, giận dỗi cắn lên quả trứng. Jeong Hyuk nhận ra tâm tình kỳ lạ của cô.

    "Sao thế?"

    Anh vuốt mái tóc dài của cô ra sau tai, tránh không bị vướng lúc cô ăn.

    "Sao anh có thể dễ dàng thích một người chỉ mới gặp lần đầu như thế nhỉ? Nếu là cô gái nào đó khác thì sao?"

    Anh bật cười, nhìn vẻ mặt phụng phịu của cô, lại cảm thấy phụ nữ đôi lúc nhạy cảm một cách phức tạp. Đặt giấy ăn vào trong tay cô, Jeong Hyuk lên tiếng.

    "Anh chỉ thích Yoon Seri thôi, còn cô gái nào khác cùng tên em sao?"

    Nghe câu trả lời của anh cô nén cười nhìn người bên cạnh.

    "Tên Yoon Seri thì sao chứ?"

    "Thật bướng bỉnh!" Anh nghĩ, nhưng là bướng bỉnh mà anh yêu. Jeong Hyuk nắm lấy tay cô, hôn lên mặt nhẫn ở ngón áp út.

    "Cô gái tên Yoon Seri đấy thì lúc mắc kẹt trên cây trước mắt anh, vừa khóc vừa cười vừa xem khu phi quân sự như vườn quốc gia mà không chút sợ hãi. Cô gái tên Yoon Seri đấy lúc ở cạnh anh thì sẽ ăn hai bữa thịt một ngày, ở trên tàu thì đòi ăn trứng, ăn bắp dù vẫn hay tự gọi mình là công chúa kén ăn. Cô gái tên Yoon Seri đấy, vì anh mà bị thương đến mức không thể mặc bikini nữa!"

    Seri nghe từng chuyện anh nói, ấm áp lan đến hai gò má, nhưng sau cùng phải xấu hổ che miệng anh lại.

    "Được rồi, cô Yoon Seri là độc nhất vô nhị!"

    Cô mỉm cười, ánh mắt sáng lấp lánh. Tình yêu của anh trở nên vô cùng xinh đẹp trước mắt anh.

    "Còn nữa..."

    Seri ôm lấy cánh tay Jeong Hyuk, trán tựa vào hõm cổ anh, mơ hồ nghe mạch máu dưới cổ cũng đập rộn ràng.

    "Hôm qua, cô Yoon Seri đã đồng ý gả cho anh!"

    Jeong Hyuk sợ cô đổi ý, dù chuyện đó thật khó xảy ra. Nhưng vì anh cảm thấy hạnh phúc quá lớn, nên dù có lặp đi lặp lại hàng trăm lần, anh cũng vẫn muốn nói tiếp. Anh cúi xuống hôn lên trán cô, rồi để yên như vậy. Làn da của cô êm mềm, lại ấm áp, còn anh chỉ đơn giản là một người càng ăn càng nghiện, đến mức không thể dừng lại.

    "Vì cô ấy cũng gặp Ri Jeong Hyuk của đời mình mà!"

    Hơi thở của anh như dừng lại.

    "Ri Jeong Hyuk cũng vì cô ấy mà bị thương, cũng vì cô ấy mà vất vả vượt qua đường hầm hai mươi cây số suýt chết đến miền Nam!"

    Anh dịch người ra xa, ngạc nhiên vì sao Seri biết chuyện.

    "Lúc anh đi, em có xem qua hồ sơ!"

    Anh vẫn hay nói với cô, anh không sao. Anh bị giam một đêm, chạy về đến nhà thấy cô an toàn cũng bảo rằng mình không sao. Đường hầm dài hai mươi cây số chỉ có thể trườn không thể đứng , đến miền Nam rồi cũng bảo với cô rằng anh không sao. Anh muốn bảo vệ cô, nên luôn luôn nói dối.

    "Vì anh ấy làm cho Yoon Seri quá nhiều thứ, nên cũng chỉ có thể đồng ý cùng anh sống với nhau cả đời này thôi!"

    Jeong Hyuk ngây người. Thật ra hai người bọn họ, vốn cũng chỉ biết âm thầm hy sinh cho đối phương, may mắn đều nhận lại tình yêu đủ lớn. Seri nhìn quanh thấy không ai để ý, lén lút hôn lên môi anh.

    "Ông xã, có thể bóc nốt cho em quả trứng còn lại không?"

    ----
     
  17. libra83

    libra83 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    227
    Được thích:
    272
    Đã thích:
    150
    GSP:
    Ap
    Chap 16

    "Roland đồng ý đầu tư. Tôi sẽ trực tiếp xây dựng văn phòng công ty ở đây!"

    Trưởng phòng Hong nhìn cô kinh ngạc. Nhà đầu tư vốn không khó để xử lý, cậu biết Giám đốc nhà mình đã chuẩn bị rất nhiều cho kế hoạch lần này, chỉ còn vài bước cuối cùng, sao lại có thể thay đổi đến như vậy?

    "Cô vẫn có thể ở trong nước quản lý công việc mà?"

    "Thị trường ở đây rất quan trọng!" Cô thoáng nhìn Jeong Hyuk đang ngồi đọc tạp chí gần đó. "Nhân sự còn quan trọng hơn nữa nên tôi muốn trực tiếp quản lý!"

    Nếu mọi thứ có thể sắp xếp thuận lợi, Seri có thể cùng Jeong Hyuk sống cuộc sống bình lặng nơi này. Trưởng phòng Hong hết cách, bày tập báo cáo ra trước mặt cô.

    "Vậy cô ký duyệt bản báo cáo này trước, tôi sẽ về chuẩn bị các giấy tờ khác!"

    Cô mỉm cười. Trưởng phòng Hong là thân tín của cô, mọi thứ có cậu ấy đều được làm tới nơi tới chốn. Soo Chan nãy giờ yên lặng, bỗng nhiên cất tiếng.

    "Giám đốc, anh ấy sẽ ở đây cùng cô chứ?"

    Cậu hướng về Jeong Hyuk, gương mặt lo lắng. Seri gật đầu, trong mắt tràn ngập ý cười. Soo Chan mỉm cười.

    "Vậy thì tôi yên tâm rồi!"

    Lúc trước Seri đi lạc, cũng nhờ Jeong Hyuk mà an toàn trở về. Bây giờ cô ấy chấp nhận ở lại đây, bên cạnh còn có Jeong Hyuk, với cô thật sự chỉ có hạnh phúc. Soo Chan nghĩ đến đấy, thấy vui lây cho cô. Seri nhận được sự ủng hộ của cấp dưới, nhanh chóng ký duyệt tất cả chứng từ quan trọng, rồi nhận thêm một ít hành lý từ tay Trưởng phòng Hong. Lúc cô đi Lungern, mọi thứ vội vã nên cũng chẳng mang theo được nhiều. Jeong Hyuk thấy Trưởng phòng Hong giao lại cho cô đồ đạc, vội vã đến gần đỡ lấy. Seri đứng bên cạnh anh, thoạt nhìn hết sức vui vẻ.

    "Anh Ri, chăm sóc Giám đốc giúp tôi nhé!"

    Cậu đưa Jeong Hyuk một cái túi nhỏ, bên trong chứa đầy thuốc.

    "Đây là thuốc dạ dày, Giám đốc hôm trước bỏ quên!"

    Jeong Hyuk nhìn cô, tự thấy đau lòng. Thêm một lần nữa, chỉ vì đi cùng anh, cả bản thân mình thế nào cô cũng bỏ mặc. Anh cảm ơn hai người, rồi cùng Seri rời khỏi khách sạn.

    "Hai người này, sau từng ấy năm rồi vẫn đẹp đôi thế chứ!"

    Trưởng phòng Hong nhìn theo, trong lòng cũng vui lây, nhưng nghĩ đến những ngày bận tối mắt tối mũi sắp tới, bất giác thở dài.

    Seri cùng Jeong Hyuk về lại Lungern đã là chiều muộn. Khung cảnh bình yên quanh hồ, khiến cho Seri cảm thấy dễ chịu. Cô ôm lấy tay Jeong Hyuk, yên lặng đi bên cạnh anh. Mấy ngày sắp tới, đợi Trưởng phòng Hong trở về nước truyền đạt lại kế hoạch của cô, mọi người sẽ bắt đầu vào việc, chắc chắn cô sẽ rất bận rộn. Nhưng lúc trước làm việc vất vả, lại cộng thêm nỗi nhớ Jeong Hyuk, cô đã chống đỡ rất vất vả. Bây giờ thì khác, anh ở đây rồi, lúc cô mệt mỏi có thể cùng anh nghỉ ngơi, lúc cô căng thẳng có thể cùng anh đi dạo.

    "Ông xã!"

    Lần thứ hai trong ngày cô gọi anh như thế, mỗi lần đều hết sức đáng yêu. Jeong Hyuk dừng bước, nhìn cô chờ đợi.

    "Em muốn uống bia và ăn gà rán!"

    Cô mềm giọng yêu cầu. Jeong Hyuk bật cười.

    "Seri à, chỉ có những lúc em muốn ăn gì thì mới gọi anh như vậy sao?"

    Seri đỏ mặt, rúc người vào áo khoác của anh, vòng tay ôm lấy eo anh.

    "Không phải!"

    Tiếng cô nũng nịu, cái mũi nhỏ của cô cọ vào lồng ngực anh.

    "Chỉ là tự nhiên gọi, thật sự cảm thấy chưa quen!"

    Jeong Hyuk bật cười, cô cảm nhận được tiếng cười vang lên trong lồng ngực của anh giòn tan. Seri nói đúng, cô chỉ mới đồng ý với anh sáng nay.

    "Vậy thì sau này em gọi nhiều thêm một chút!"

    "Nhưng anh vẫn còn gọi em bằng tên kia!"

    Nghĩ lại thật không công bằng. Jeong Hyuk cúi nhìn cô, hai bàn tay đỡ lấy gương mặt cô hướng về mắt mình.

    "Vì tên của em rất đẹp!"

    Anh dừng lại một chút, hơi thở nóng ấm rơi lên trên mặt cô.

    "Mỗi ngày ở Bắc Hàn, anh đều đứng trước giá sách mà em để lại, trả lời cho mọi câu "Em yêu anh Ri Jeong Hyuk!"là "Anh yêu em Yoon Seri!". Cây cà chua anh trồng, anh đều nói với nó mười từ đẹp đẽ. Piano. Tuyết đầu mùa. Dù lượn. Yoon Seri. Yoon Seri. Yoon Seri. Vì tên của em đẹp đến như vậy, anh chỉ muốn gọi mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút!"

    Tiếng anh trầm ấm, nhưng khiến trái tim cô như bay lên. Cô cũng từng nhớ anh nhiều như thế, tuyệt vọng cũng không ít, làm sao cô không hiểu được nỗi buồn của anh chứ? Seri nghiêng mặt, hôn lên bàn tay anh, trong ánh nắng cuối chiều, đôi mắt đen láy lay động.

    "Vậy thì ông xã sẽ vui lòng đưa cô Yoon Seri đi ăn gà rán chứ?"

    ---
     
  18. libra83

    libra83 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    227
    Được thích:
    272
    Đã thích:
    150
    GSP:
    Ap
    #CLOYII - Chap 17

    "Được, ngày mai tôi sẽ đến!"

    Jeong Hyuk tắt điện thoại, bước trở vào nhà. Seri đang ngồi xem lại công việc trên sô pha, thấy anh đi đến, liền đặt máy tính xuống bàn, thoải mái nằm dài trên ghế, đầu gác lên đùi anh. Jeong Hyuk nhẹ nhàng vén mái tóc của cô sang một bên sợ vô ý lại làm đau cô vô tình lại làm lộ ra sườn mặt thanh tú vô cùng xinh đẹp. Từ lúc bọn họ gặp lại, cuộc sống gần như chỉ có hai người, cô tự nhiên hưởng thụ sự cưng chiều mà anh dành cho cô. Jeong Hyuk thấy cô thoải mái như vậy, trong lòng ít nhiều thỏa mãn. Anh cúi đầu nhìn cô, vuốt ve cái cằm nhỏ xinh.

    "Mệt sao?"

    Seri lắc đầu. Từng ấy công việc đối với cô chẳng vấn đề gì, huống chi bây giờ bên cạnh cô có Jeong Hyuk, tinh thần của cô trở nên vô cùng thoải mái.

    "Viện trưởng muốn anh ngày mai ghé qua học viện, em có muốn đi cùng không?"

    "Được. Tiện thể em có thể ghé xem văn phòng mới ở Lucern luôn!"

    Dù kế hoạch ở lại Thụy Sỹ chỉ mới phát sinh nhưng cô làm việc rất quyết đoán. sớm đã tìm ra nơi có thể đặt văn phòng làm việc.

    "Đã tìm được chỗ rồi sao?"

    "Nhờ Roland giới thiệu đấy. Có một chỗ rất tuyệt, anh sẽ thích cho xem!"

    Jeong Hyuk bật cười. Văn phòng làm việc là của cô, sao lại xem anh có thích hay không?

    "Chẳng phải em mới là người nên thích văn phòng hay không mới đúng sao?"

    Cô nắm bàn tay anh, đùa nghịch với mấy vết chai đánh đàn.

    "Sau giờ làm việc thì không chừng anh sẽ phải cùng ở văn phòng chờ em, chẳng phải vệ sĩ Ri Jeong Hyuk cần có một chỗ nghỉ ngơi tốt thì mới làm việc hiệu quả sao?"

    Anh có thể tưởng tượng ra cảnh tượng đi làm hàng ngày của hai ngời. Mỗi ngày bọn họ sẽ cùng ngồi tàu từ Lungern đến Lucern. Rời ga, anh sẽ đưa cô tới văn phòng rồi mới đi đến học viện. Sau giờ làm anh sẽ sang đón cô, hai người lại cùng nhau trở về nhà. Bữa trưa có thể cùng cô ăn cơm. Bữa tối, nếu muộn có thể cùng cô đi dạo đâu đó rồi về nhà. Cuộc sống bình yên như vậy, liệu có nên ao ước gì thêm?

    "Ở đó có em là được!"

    Mấy ngón tay anh đan lấy tay Seri, không kềm được lại cúi xuống hôn lên trán cô.

    "Nếu như vậy, lúc ở học viện không có em, anh sẽ buồn chết mất?"

    Cô nhìn Jeong Hyuk, tâm trạng có vẻ như thích thú còn giọng nói thì gần như trêu chọc anh. Đột nhiên Jeong Hyuk lấy ví tiền đang đặt ở góc bàn, mở ra cho cô xem. Ảnh thẻ của cô chụp ở Bình Nhưỡng mỉm cười xinh đẹp được cất giữ cẩn thận...bên cạnh ảnh thẻ của anh. Seri lên ngạc nhiên đến bật dậy, xoay người ngồi tựa vào lòng anh, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mấy tấm ảnh.

    "Anh vẫn còn giữ sao?"

    Không ngờ Jeong Hyuk của cô vẫn giữ hình ảnh của hai người theo cách cổ điển như vậy. Nhờ cái ảnh thẻ này, cô mới biết thì ra Jeong Hyuk cũng rất biết nói dối, lúc nào cũng bảo cô nên quên anh đi, vậy mà anh thì cũng chỉ có thể loay hoay với nỗi nhớ của mình. Cô dời mấy ngón tay sang bức ảnh của anh, rồi lại nhìn vào gương mặt của người thật bên cạnh.

    "Thật xinh đẹp!Jeong Hyuk của em thật sự rất xinh đẹp!"

    Câu nói của cô làm anh ngượng ngùng. Sao lại dùng từ xinh đẹp cho đàn ông chứ?

    "Đừng nói thế!"

    "Anh...đỏ mặt rồi!"

    "Anh...anh không có!"

    Jeong Hyuk không thừa nhận, né tránh ánh mắt của cô. Seri vươn người đuổi theo anh, cảm thấy biểu hiện này của Jeong Hyuk thật sự rất hiếm có vì vậy mà càng lúc càng hiếu kỳ.

    "Thật sự là đỏ mặt này!"

    Jeong Hyuk nghiêng đầu nhìn cô, thấy đôi môi đỏ ở rất gần tầm mắt anh, thấy đôi mắt biết cười đang nhìn anh. Anh liền không nói không rằng nắm lấy tay cô kéo lại, khiến cho cô mất thăng bằng mà ngồi trong lòng anh. Seri nằm dưới vòng tay anh, mặt đối mặt với anh. Cô vươn ngón tay đến gần dưới mi mắt trái.

    "Chỗ này đúng thật là có một vết sẹo!"

    Năm đó ở bệnh viện, thấy cô buồn bã vì vết sẹo trên người, Jeong Hyuk cho cô xem khắp người anh đầy sẹo, muốn làm cô không buồn. Lúc cô vẫn chưa nhìn được rõ ràng vết sẹo trên mặt anhy, Jeong Hyuk không kềm lòng được mà hôn cô, xoa dịu trái tim anh sau rất nhiều bất an. Lần này thì Seri đã thấy quả thật có một vết sẹo nhỏ, rất mờ.

    "Phải ở gần thế này mới thấy được nhỉ?"

    Cô lẩm bẩm. Quan hệ của bọn họ bây giờ đã khác. Sáng nay cô đã đồng ý lời cầu hôn của anh. Cô gọi anh là ông xã. Hai người đang ở cùng nhau, cũng chẳng ai phải đau lòng vì người này bị thương, hay người kia sẽ phải rời đi đến một nơi không thể tìm gặp nhau được. Ở đây chỉ có bọn họ, và trước mặt mỗi người chỉ có đối phương.

    "Nhưng mà làm sao bây giờ?"

    Jeong Hyuk ngạc nhiên, không biết Seri định nói gì, chỉ chăm chú nhìn cô.

    "Em đã rất thích gương mặt của anh rồi, bây giờ xinh đẹp thế này, em thích đến chết mất!"

    Nhìn ra tình ý trong mắt cô, mặt anh đột nhiên rất nóng, trái tim khẽ run rẩy. Dù anh vẫn thấy ngượng khi nghe cô khen anh xinh đẹp, nhưng lời nói từ cái miệng nhỏ nhắn của cô phát ra, đối với anh lại là mê hoặc khó tả. Có lẽ không chỉ vậy, mọi thứ thuộc về Seri đối với anh đều không có giới hạn. Anh muốn nhìn thấy cô mỗi ngày, muốn ở gần cô, muốn nghe cô trêu chọc anh, muốn nhìn thấy cô nằm trong lòng anh, hai gò má ửng hồng.

    Anh khom người, chống tay lên thành sô pha, giam cô trong ngực rồi cúi xuống hôn cô. Seri cũng dịu dàng đáp lại, tay vòng lên cổ anh kéo đến gần hơn.

    Hai người hoàn toàn đắm chìm trong đó, giống như đã từng mê luyến trải qua, lại cũng giống như chưa từng bắt đầu.
     
  19. libra83

    libra83 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    227
    Được thích:
    272
    Đã thích:
    150
    GSP:
    Ap
    Chap 18

    Chuyến tàu sớm dừng ở ga Luzern, cũng là giờ bắt đầu đi làm, vì vậy mà người qua lại đông đúc, trên sân ga cũng vô cùng nhộn nhịp. Jeong Hyuk nắm tay Seri rời khỏi tàu, lại rất cẩn thận giữ cô cạnh bên mình, không để phải va chạm với dòng người chen lấn xung quanh. Cô đi bên cạnh anh, bàn tay vẫn được anh nắm rất chặt, thỉnh thoảng vì tránh một ai đó mà nép người vào gần Jeong Hyuk, bỗng nhiên trong lòng Seri có những xúc cảm kỳ lạ. Bọn họ chỉ mới bắt đầu cuộc sống ở đây, dần dần góp nhặt những điều rất đầu tiên. Nhưng có thể cùng anh đi làm mỗi sớm, hay có thể về nhà mỗi chiều, hai người cùng nhau bước đi trên con đường này, liệu những điều bình yên như vậy có thể kéo dài cả đời hay không?

    "Seri, địa chỉ văn phòng của em ở đâu?"

    Jeong Hyuk đứng cùng cô ngoài sân ga, giơ tay định vẫy xe.

    "Đường Obergrundstrasse!"

    "Đường Obergrundstrasse sao? Học viện của anh cũng ở đường đó! Chẳng lẽ...?"

    Cô mỉm cười nhìn anh. Jeong Hyuk mơ hồ hiểu ra một chuyện. Cô từng nói anh sẽ rất thích văn phòng này, phải chăng vì sẽ rất gần với Học viện mà anh sẽ dạy? Anh nắm tay cô, mỉm cười đi bộ dưới ánh nắng ấm áp dọc theo đường Murbacherstrasse, trong lòng hết sức vui vẻ. Dọc đường còn đi ngang một công viên nhỏ xinh rất đẹp, bọn trẻ con đang nô đùa, tạo nên một khung cảnh vô cùng bình yên.

    "Đây là Học viện nơi anh dạy!"

    Jeong Hyuk chỉ vào một dãy nhà, ẩn phía sau tán cây xanh mát.

    "Thật sự rất đẹp, lại còn yên tĩnh nữa! Sau này, anh Jeong Hyuk sẽ được sống trong tiếng dương cầm mà anh yêu thích nhất nhỉ?"

    Jeong Hyuk cũng thấy trong lòng có một bản nhạc rất đẹp đang vang lên, lại nhờ thêm giọng nói đáng yêu của cô mà càng nghe càng say đắm.

    "Bây giờ thì đi tìm văn phòng của em thôi!"

    Jeong Hyuk nhắc cô chuyện cần làm. Anh nhìn quanh đường Obergrundstrasse xác định phương hướng, định hỏi Seri địa chỉ lần nữa thì cô đã nhanh chóng kéo tay anh đi.

    "Đi theo em!"

    Cô kéo tay anh cùng băng qua đường đối diện, đến trước một toà nhà màu trắng, bên ngoài là những thanh gỗ nâu bóng viền quanh, mái ngói cổ điển. Cô vui vẻ giới thiệu.

    "Chỗ này sẽ được dùng làm văn phòng của em!"

    Kinh ngạc hiện lên trong mắt của Jeong Hyuk. Văn phòng của cô đối diện với Học viện, chỉ cần bước qua một con đường là có thể đến.

    "Thật ra em chỉ định xem trước thôi, nhưng nếu Học viện của anh Jeong Hyuk ở bên kia đường rồi thì em thấy không cần phải chọn lựa gì nữa!"

    Giọng cô chậm rãi nhưng gương mặt đầy thỏa mãn. Seri tìm được văn phòng mới vừa ý, nhưng đối với Jeong Hyuk, xúc cảm của anh còn mãnh liệt hơn thế. Chỉ trong một thời gian ngắn, tất cả những việc Seri làm cho anh, đôi lúc quá lớn đến không thể tin nổi. Cô chọn văn phòng chỉ cần gần bên cạnh nơi anh sẽ làm việc. Cô chọn đầu tư ở đây chỉ trong một quyết định chóng vánh để cùng bắt đầu cuộc đời với anh. Cô đồng ý gả cho anh mà không hề đòi hỏi gì thêm cho bây giờ và cả sau này. Jeong Hyuk xúc động ôm lấy eo cô, nâng gương mặt nhỏ nhắn của cô đến gần mình. Trong mắt anh đầy ắp bóng hình xinh đẹp của cô.

    "Còn bao nhiêu điều ngạc nhiên nữa vậy?"

    "Tạm thời thì em chưa nghĩ ra!"

    Cô mỉm cười, dưới ánh nắng buổi sớm, trở thành nụ cười ngọt ngào nhất.

    "Anh mau sang học viện đi, em cần gặp người cho thuê để thương lượng thêm chút nữa! Xong thì sẽ báo cho anh biết!"

    Cô đẩy Jeong Hyuk về phía trước. Nếu không làm vậy, bọn họ chắc sẽ đứng đây đến trưa mất. Khi Jeong Hyuk đi khuất vào cổng học viện, Seri liên hệ với người môi giới do Roland giới thiệu, nhanh chóng thoả thuận các khoản chi phí cần thiết. Việc đầu tư được Roland tăng thêm điều khoản cho cô quyền chọn văn phòng tại Thuỵ Sĩ, cô sẽ trực tiếp điều hành nên chỉ cần xem xét mọi thứ hợp lý là được. Seri đi một vòng quanh văn phòng, cửa sổ có thể nhìn sang phía Học viện mà Jeong Hyuk đang ở đó, trong lòng bỗng dưng vui vẻ, miệng không ngừng nở nụ cười.

    Ở phía đối diện, là Jeong Hyuk yêu quý của cô sẽ làm việc. Mỗi ngày, anh sẽ được sống với đam mê của mình, đầy ắp những giai điệu dương cầm bay bổng. Cô sẽ được nhìn thấy anh vui vẻ đến chỗ làm và vui vẻ cùng cô ra về. Bỗng nhiên, có bóng người quen thuộc phía cửa sổ toà nhà đối diện, thân thuộc đến mức không thể nhầm lẫn, chính là Jeong Hyuk ở phía bên kia vẫy tay với cô.

    Điện thoại của Seri có tin nhắn.

    "Phòng làm việc của anh có thể nhìn thấy em!"

    Anh đang nhìn cô mỉm cười ấm áp. Giữa cô và anh chỉ cách một con đường. Bọn họ từng tạm biệt ở biên giới, người này nhìn theo bóng người kia, đau lòng đến tưởng chừng không thở nổi. Nhưng bây giờ, chỉ cần cô mở cửa sổ, Jeong Hyuk sẽ ở đấy nhìn thấy cô, cô cũng có thể nhìn thấy anh.
    Không có đau lòng nào nữa.
    Không có chia ly nào nữa.
    Chỉ có hai người họ, nhìn quanh là sẽ tìm thấy nhau.

    -----
     
  20. libra83

    libra83 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    227
    Được thích:
    272
    Đã thích:
    150
    GSP:
    Ap
    Chap 19

    "Giám đốc, Hội đồng quản trị biết tin cô chuyển sang Thụy Sĩ thì nổi giận rồi! Họ không đồng ý!"

    Seri vừa nghe điện thoại của Trưởng phòng Hong, vừa cau mày. Chuyện này cô đã dự liệu từ trước. Seri's Choice cho đến ngày hôm nay lớn mạnh gấp đôi lúc trước, đương nhiên cô vẫn là người quyết định chính, chỉ là các cổ đông cũng không phải là ít. Tình huống xấu nhất, bọn họ sẽ cùng nhau hợp sức để thay đổi quyết định của cô, Seri có thể phải từ bỏ quyền điều hành công ty chủ quản trong nước, tập trung phát triển chi nhánh nước ngoài.

    "Cậu tổ chức giúp tôi cuộc họp với Hội đồng trong tuần sau! Tôi sẽ sớm công bố kế hoạch!"

    Cô tạm rời màn hình máy tính, mệt mỏi tựa đầu lên ghế. Jeong Hyuk từ nãy đến giờ ngồi đọc sách ở sô pha, nhìn thấy biểu tình của cô thì cảm thấy đau lòng. Anh đã hỏi thăm qua Trưởng phòng Hong, thật sự tình hình trong nước không thuận lợi như cô mong muốn. Tuy anh không có được đầy đủ thông tin nhưng nhìn thấy Seri băn khoăn như vậy, cộng với tính cách quật cường thường ngày của cô, chắc chắn mọi chuyện không hề dễ dàng. Anh buông sách, bước đến gần, bàn tay dịu dàng vuốt ve mái tóc trước trán của cô.

    "Rất khó khăn sao?"

    Cô tựa đầu vào người anh, cánh tay vòng qua eo Jeong Hyuk.

    "Có một chút!"

    Giọng cô mệt mỏi đến mức như có ai đó bóp lấy trái tim anh.

    "Nhưng em sẽ xử lý được! Ngày trước ở Bắc Hàn xa lạ, chẳng phải em cũng chẳng sao còn gì?"

    Cô ngẩng nhìn anh, ánh mắt sáng lấp lánh, cằm tựa vào vùng bụng rắn rỏi của Jeong Hyuk. Seri tin vào năng lực của mình, cũng giống như lúc trước, dù một thân một mình ở Bắc Hàn, cô cũng chuyển bại thành thắng rất nhiều lần.

    "À, cũng không hẳn nhỉ?"

    Jeong Hyuk nhìn cô.

    "Từ lúc rơi xuống DMZ, em vẫn luôn có anh đó chứ!'

    Vì vậy mà cô đã bình an đi qua rất nhiều thứ. Cô thoát chết trong gang tấc trước họng súng của Cho Cheol Kang. Cô bình an vô sự trước đợt tấn công bằng xe Kamaz. Cô trở về Nam an toàn. Tất cả đều là nhờ có Jeong Hyuk ở bên cạnh.

    "Chỉ toàn mang đến rắc rối cho em!"

    Jeong Hyuk hạ người xuống, tầm mắt ngang mắt cô. Từ lúc gặp lại, cũng vì dự án thay đổi nơi làm việc mà cô cứ luôn phải làm việc rất muộn.

    "Ừ nhỉ, chỉ toàn rắc rối!"

    Cô gật đầu, có vẻ suy nghĩ. Jeong Hyuk hôn lên mắt cô.

    "Anh xin lỗi!"

    Trái tim của Seri vì giọng nói êm ái này của anh mà trở nên mềm đi.

    "Anh Jeong Hyuk, có ai nói là giọng của anh thật sự rất quyến rũ không?"

    Sắc mặt anh có chút ngượng ngùng.

    "Đã từng có người khen rồi sao?"

    Cô tiến đến gần, muốn nhìn rõ hơn biểu tình trên gương mặt anh. Jeong Hyuk hơi lùi người.

    "Không có!"

    "Thật sao?"

    Seri hỏi dồn. Chỉ là cô hơi tò mò, người xuất sắc như anh, lúc trước mấy người phụ nữ trong thôn vẫn quan tâm anh nhiều đến thế, chẳng lẽ không ai để tâm đến giọng nói của anh sao?

    "Có thật là chưa từng ai nói với anh vậy sao?"

    "Ừm, nếu tính kỹ lại thì cũng có!"

    Câu trả lời của Jeong Hyuk làm cô hơi bất ngờ. Dù muốn nghe câu trả lời nhưng khi Jeong Hyuk thừa nhận, cảm giác của cô thật sự...rối rắm. Cô vội vàng kéo tay anh, trở nên nôn nóng vô cùng.

    "Ai thế? Mấy người trong thôn chăng? Hay Seo Dan?"

    Jeong Hyuk im lặng nhưng trong lòng cảm thấy buồn cười vì thái độ của cô. Anh bỗng dưng đứng dậy, bỏ về sô pha, tự tạo bộ dáng hờ hững. Seri không thể bỏ qua, câu hỏi lúc nãy anh vẫn chưa trả lời, lặng lẽ đóng máy tính, lẽo đẽo theo sau, nhẹ nhàng trèo lên sô pha ngồi bên cạnh anh, tựa vào người anh như một con mèo.

    "Ri Jeong Hyuk, anh vẫn chưa trả lời em!"

    Jeong Hyuk nén cười. Giọng cô một nửa cáu giận, một nửa dịu dàng khiến cho anh thật sự muốn nghe, chính là kiểu quyến rũ giống như cô đã nói.

    "Cũng chỉ có một người thôi mà! Em đừng để tâm!"

    Anh cười nhạt, nụ cười lại rơi hết vào trong tầm mắt của cô. Sao có thể chứ? Từ trước giờ cô vẫn nghĩ người gần gũi anh nhất là cô, còn ai có thể đến gần nghe giọng nói của anh rồi còn khen ngợi như vậy? Mấy người cấp dưới thì chắc chắn không rồi, Pyo Chi Su chỉ toàn nói linh tinh, càng không có lý. Cô càng nghĩ càng rối rắm. Rõ ràng mình tự hỏi, bây giờ lại xoắn xít tìm câu trả lời, trong khi người nào đó trở nên rất dửng dưng.

    "Ông xã...!"

    Một luồng nóng bỏng chạy dọc người anh. Tay Jeong Hyuk đang lật sách, cũng vì một chữ này mà dừng lại. Anh nghiêng mặt nhìn cô, cảm thấy nếu thật sự anh đùa giỡn thêm nữa, Seri không biết sẽ còn dùng cách gì để quyến rũ anh.

    "Nói xem ai đã từng khen anh vậy?"

    Cô vẫn chưa bỏ cuộc, tiến đến gần anh, hơi thở nóng ấm rơi trên cổ anh. Con chữ nhảy múa trong sách, nhưng thật ra từ lúc cô đến ngồi cùng, Jeong Hyuk cũng chẳng biết trong sách đang viết gì nữa rồi.

    "Anh không nói thì thôi vậy!"

    Seri đột nhiên bỏ cuộc, nghiêng người định quay trở về bàn làm việc thì đột ngột bị Jeong Hyuk kéo lại, ngã người trên sô pha.

    "Em thật sự muốn biết tên người đó sao?'

    Cô gật đầu. Jeong Hyuk nhà cô xuất chúng như vậy, có người khen là chuyện đương nhiên. Nhưng nếu người đó là phụ nữ, cô phải cẩn thận.

    "Yoon Seri!'

    Cô tròn mắt ngạc nhiên. Sao lại gọi tên cô?

    "Chỉ có duy nhất Yoon Seri khen anh như vậy thôi!"

    Trong mắt anh chỉ có hình bóng của cô.

    "Trước giờ chỉ có Yoon Seri thôi, sau này cũng vậy!"

    Tim cô đập rất nhanh. Gương mặt cũng đỏ.

    "Nhưng mà em nói xem, có đủ quyến rũ để em dừng công việc lúc này không?"

    Seri gật đầu, đương nhiên là đủ.

    Có anh là đủ!

    -----
     

Chia sẻ trang này