Thơ Chúng tôi

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi blankboy2002, 11/2/20.

  1. blankboy2002

    blankboy2002 Gà tích cực

    Bài viết:
    76
    Được thích:
    151
    Đã thích:
    165
    GSP:
    Ap
    Gửi bạn Đ. Tôi biết bạn đã gặp rất nhiều khó khăn nhưng tôi không thể giúp gì được.
    Hi vọng những lời sau đây của tôi sẽ giúp chúng ta vượt qua thế giới này.


    Chúng ta cần tự do
    Chúng ta cần chân lí
    Chúng ta cần thành công
    Chúng ta là đồng chí.

    Họ đè nén tôi
    Họ áp bức anh
    Họ bạo hành cô
    Họ đã giết em.

    Làm sao đây? Làm sao đây?
    Làm sao thoát khỏi hàng rào này?
    Làm sao có thể tìm hạnh phúc
    Làm sao có thể? Làm sao vậy?

    Tôi không biết
    Bạn không biết
    Những kẻ ác
    Ta không giết
    Như bông tuyết
    Lặng lẽ rơi
    Ta có lẽ
    Mặc kệ thôi?

    Không! Không! Không!
    Tôi và bạn
    Đều cầm dao
    "Mày đâm ai?"
    "Tao đâm tao!"

    Không nhuốm máu kẻ thù
    Không nhuốm máu bạn thân
    Chúng tôi giết thủ phạm
    Chúng tôi giết nạn nhân.

    Tại sao tôi lại sống?
    Tại sao bạn cũng vậy?
    Con dao đâm chưa đến
    Sao chúng tôi run tay?

    Có lẽ vì, có lẽ vì
    Tạm thời ta phải mặc kệ đi
    Vinh quang trước mặt! Gạt nước mắt!
    Đỉnh cao là nơi ta trị vì.

    Trên kia ngã xuống
    Trên
    Ngã xuống

    Tôi và bạn tôi
    Cả hai
    Rơi

    Buông bỏ tất cả
    Khi đến lúc

    Ta sẽ bên nhau
    Mãi không rời.

    Paranoidpoet
     
  2. Luc_Lac_dang_yeu

    Luc_Lac_dang_yeu Gà con

    Bài viết:
    20
    Được thích:
    21
    Đã thích:
    24
    GSP:
    Ap
    Thơ của bạn có vẻ lạ nhỉ? Màu sắc cũng rất khác biệt.
     
    blankboy2002 thích bài này.
  3. blankboy2002

    blankboy2002 Gà tích cực

    Bài viết:
    76
    Được thích:
    151
    Đã thích:
    165
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn bạn đã nhận xét.
     
    Luc_Lac_dang_yeu thích bài này.

Chia sẻ trang này