Thơ Chẳng phải là thơ, cũng chẳng điên

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi blankboy2002, 28/11/18.

  1. blankboy2002

    blankboy2002 Gà con

    Bài viết:
    27
    Được thích:
    47
    Đã thích:
    39
    GSP:
    Ap
    Bệnh nhân số 8 đã trốn khỏi trại Tâm tưởng. Hắn đã đi về phương nào chả ai biết.

    1. TÔI KHÔNG BỊ TRẦM CẢM


    A
    Tôi không bị trầm cảm
    Tôi vẫn bình thường thôi
    Bạn từng thấy tôi khóc?
    Có - nhưng chuyện xưa rồi.

    Tôi không bị trầm cảm
    Tôi vẫn yêu đời mà
    Yêu nhành hoa ngọn cỏ
    Yêu đất trời bao la.

    Tôi không bị trầm cảm
    Tôi vẫn đang miệt mài
    Học tập và ôn luyện:
    Hành trang cho tương lai.

    Tôi không bị trầm cảm
    Tôi nói thật bạn ơi
    Tôi không bị trầm cảm
    Nhìn kìa! Mưa đang rơi...

    B
    Tôi không bị trầm cảm
    Tôi là con trai mà
    Sao mà tôi buồn được?
    Ha ha ha ha ha.

    Tôi không bị trầm cảm
    Tôi chỉ hơi chán đời
    Nào! Có sao đâu chứ?
    Ai cũng đôi lần thôi.

    Tôi không bị trầm cảm
    Tôi biết, tôi ổn mà
    Rồi cái gì cũng hết
    Kể cả cuộc đời ta.

    Tôi không bị trầm cảm
    Hãy tin tôi bạn ơi
    Tôi không bị trầm cảm
    Nhìn kìa! Nắng rạng ngời...

    C
    Tôi không bị trầm cảm
    Tôi chỉ hơi mệt thôi
    Muốn lắm: tôi nằm xuống
    Một giấc ngủ - một đời.

    Tôi không bị trầm cảm
    Tôi chỉ thả mình trôi
    Từ phương Nam tới Bắc
    Từ nơi đất tới trời.

    Tôi không bị trầm cảm
    Tôi không bị làm sao
    Trong lòng tôi thét gào
    Ôi dào, vài tiếng thét.

    Tôi không bị trầm cảm
    Tin tôi nhé bạn ơi
    Ngoài kia bao cảnh khổ
    Vẫn rạng rỡ tươi cười.
    Sao tôi trầm cảm được

    Tôi được trầm cảm sao?

    D
    Tôi không bị trầm cảm
    Chỉ là hóa học thôi
    Này muối ăn, này nước
    Điện phân, thế là rồi...

    Tôi không bị trầm cảm
    Đây là sinh học mà
    Từng vết, từng vết cắt
    Tanh tanh, hơi loang ra...

    Tôi không bị trầm cảm
    Chỉ là uống thuốc thôi
    Dăm ba cái viên thuốc
    Trắng dã - như cuộc đời.

    Tôi không bị trầm cảm
    Tôi vẫn ở đây mà
    Tôi tồn tại hay sống?
    Thôi thì ta bỏ qua.
    Tôi muốn một giấc ngủ
    Tôi muốn một cái ôm
    Tôi muốn một cuộc sống
    Tôi muốn hạnh phúc hơn
    Phải chăng tôi ích kỉ?
    Đã thu mình lại sao?
    Hay là tại... ôi dào
    Tôi không cần đổ lỗi
    Tâm hồn tôi già cỗi
    Mục nát thuở mười ba
    Tôi muốn là loài hoa:
    Ôi! Loài hoa bỉ ngạn
    Cuộc đời thật bi đát
    Khi nước mắt ngừng rơi
    Khi đá sỏi cuộc đời
    Găm hàng trăm nghìn mảnh
    Và cả những hình ảnh
    Về một ngày mai kia
    Chúng vỡ vụn, cắt lìa
    Từ từ từng ký ức
    Và cả những cảm xúc
    Cũng dần đã héo mòn
    Tôi muốn là mèo con
    Chứ không phải tiểu hổ
    Và khi tôi đã mổ
    Xẻ cõi lòng mình ra...
    Ánh mặt trời chói lòa
    Ngay hầm ngục sâu thẳm
    Nhưng vẫn còn lâu lắm
    Mới tới ngày mai kia
    Tôi đã ở bên rìa
    Bến bờ tương lai ấy
    Cứ từ từ đứng dậy
    Sẽ tới thành công thôi
    Đúng rồi! Chắc chắn rồi!

    Ngày mai tôi sẽ chết.


    E
    Tôi không bị trầm cảm
    Xin bạn đừng như tôi
    Tôi không bị trầm cảm

    Trầm cảm đang bị tôi.
     
    Tiêu Dao Tử, Chanh30Mashiro-miuna thích bài này.

Chia sẻ trang này