Truyện ngắn Cha nó

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi meokeongot, 10/7/18.

  1. meokeongot

    meokeongot Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    435
    Được thích:
    194
    Đã thích:
    264
    GSP:
    Ap
    Đây giống như ngoại truyện của truyện "Xin cho em một lần được yêu!"
    Nó được sinh ra trong một ngày đầu xuân ấm áp. Cha nó phía ngoài sốt ruột đi qua, đi lại, có nhân viên y tế nào bước qua đều hỏi. “Vợ tôi có sao không?” hay “Vợ tôi sao rồi!” Nghe thấy tiếng mẹ nó hét toáng lên phía bên trong, cha nó cuống cuồng đập cả đầu vào tường. Bà ngoại nó sợ quá, kéo cha nó ngồi lên ghế ngay cạnh bà. Tiếng oe oe,… truyền từ trong ra, bà ngoại nó khấp khởi: “Đẻ rồi, đẻ rồi!”. Thế mà khuôn mặt cha nó vẫn còn căng lắm. Đến khi cô hộ sinh bế nó ra khỏi phòng. Oang oang tuyên bố. “Con gái! Hai ký sáu lạng, mẹ khỏe, bé khỏe nhé! Bố đâu ra bế.” Cha nó chạy lập cập ra, lau lau hai bàn tay ướt đẫm mồ hôi vào quần, cẩn thận ôm lấy nó. Nhìn hình hài nhỏ sinh đang khóc réo rắt, cha nó vừa cười vừa khóc: “Mẹ ơi! Con bé đẹp quá”. Bà ngoại nó gật gật “Ừ! Cũng được, sinh thiếu tháng thế là được rồi!” Còn hộ lý bước vào trong cười tủm tỉm. Kỳ thực nó là một đứa bé trẻ xấu đau đớn, da nhăn nheo gầy gầy do thiếu tháng, người toàn ngây trắng muốt, tóc lơ phơ như trọc đầu, khuôn mặt nhăn nhúm hết lên vì khóc. Ấy thế mà gặp ai cha nó cũng bảo cháu nó đẹp lắm. Người ta đành gật, gật cho qua.

    “Mày định đi đâu thế hả! Cái Tí nó mới có 2 tháng mầy định đi đâu?” Bà ngoại nó hét lên. Còn nó trên tay bà như biết sắp phải xa mẹ, khóc ngặt nghẽo, sùi cả nước mũi. Mẹ nó chẳng nói gì vẫn cho đống quần áo vào chiếc túi du lịch cũ kĩ. “Mày còn lương tâm không hả con! Nó mới 2 tháng, mày muốn đi đâu để nó lớn hơn một tý rồi đi.” Khoác túi lên vai, mẹ nó không thèm nhìn nó một lần tiến ra phía cửa.Vừa bước ra sân, thấy bố nó đạp chiếc xe thống nhất cũ kĩ, trở về. Thấy mẹ nó, cười tươi, dựng chiếc xe cũ vào một góc, cha nó cầm túi đồ giơ lên. “Chồng mới mua được ít thịt bò cho mình tầm bổ này!” Mẹ nó nhìn cha nó lạnh lùng. “Anh chở tôi ra thị xã!”.

    “Mình muốn đi đâu à! Sao mang túi to thế!” Bà nó đang ôm nó vỗ về chạy vội ra ngăn.

    “Đừng chở!” Mẹ nó quay lại lườm bà nó sắc lẻm, bà nó im lặng lấy khăn chấm nước mắt.

    “Chở tôi ra thị xã có việc, ra đấy rồi tôi nói chuyện!” Ba nó nhìn bà nó ngập ngừng. Mẹ nó nổi khùng quát lên.

    “Không chở thì thôi! Tôi tự đi!” Nó vừa ngưng khóc, vì tiếng quát của mẹ nó, giật mình nó khóc to hơn. Thấy thế mẹ nó vội vã bỏ đi, ba nó đuổi theo gọi ý ới…

    Đợi cha nó chở tới thị xã, mẹ nó thấy chiếc xe khách vẫy vẫy. Quay lại phía cha nó, mẹ nó nói nhanh.

    “Tôi đi đây! Đừng mong chờ tôi nữa!” Vừa đúng lúc đó, chiếc xe tới nơi mẹ nó nhảy lên xe. Cha nó lúc bấy giờ mới hiểu ra, vứt chiếc xe đạp chạy đuổi theo.

    “Mình ơi! Mình ơi! Đừng bỏ cha con anh!” Chiếc xe vẫn lạnh lùng lăn bánh xa dần, bỏ lại cha nó gào khóc gọi mẹ nó phía sau.

    Bà nó nhìn bần thần ra ngõ, thấy cha nó ủ rũ, dắt chiếc xe đạp về, lâu lâu lấy tay quệt mắt. Nó khóc mệt ngủ thiếp đi trong vòng tay của bà, nhìn nó và cha, bà nó lại không cầm nổi nước mắt. Miễn tưởng mẹ nó có con rồi sẽ khác, thật không ngờ chứng nào tật đấy. Cha nó hơi ngớ ngẩn thật nhưng còn tốt hơn đầy thằng khác, mẹ nó đâu có hiểu, âu cũng do mình, bà nó nghĩ. Nếu không phải vì được quá nuông chiều thì mẹ nó đã không như thế. Đến tuổi tứ tuần bà nó mới sinh được một mụn con. Năm mẹ nó mười tám tuổi ông nó mất, mẹ nó cầm hết tiền bỏ đi thành phố. Năm năm sau quay lại vác bụng bầu đòi cưới cha nó. Thấy cha nó tuy mồ côi, hồi nhỏ bị sốt cao mà đầu óc hơi ngờ nghệch, nhưng được cái thật thà, chăm chỉ, biết quan tâm người khác bà nó đồng ý. Vậy mà chẳng được mấy tháng mẹ nó lại bỏ đi.

    Cha nó tới gần ôm nó, từ tay bà mếu máo.

    “Mẹ nó bỏ hai cha con con rồi mẹ ạ!” Bà nó vỗ vai cha nó an ủi. Thôi! Kệ nó! Coi như mẹ với mày không có nó!

    “Nhưng con không muốn Tí mồ côi giống con!”

    “Ai bảo mày mồ côi! Mẹ là mẹ mày đây! Tao không có đứa con bất hiếu, bỏ mẹ già con thơ! Mày mới là con mẹ!” Cha nó nhìn bà ngậm ngùi. Nó tỉnh ngủ lại khóc ré lên vì khát sữa. Cha nó cuống cuồng, bà nó nhìn thấy thế mỉm cười.

    “Nó đói đấy!” Bà nó đưa cha nó bình sữa. Sau khi được được uống no nó cười toe với cha và bà. Tuy nó không có mẹ nhưng không phải nó có cha và bà ngoại hay sao…
    (Còn tiếp)
     
    Chỉnh sửa cuối: 31/7/18
    1. meokeongot
      Soi đi soi đi! Mashiro-miuna thân yêu, Tác Giả Nhí thân mến, juliadressshort1001 đáng yêu, nguy hiểm!
       
      Chỉnh sửa cuối: 10/7/18
      meokeongot, 10/7/18
  2. Mashiro-miuna

    Mashiro-miuna Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.847
    Được thích:
    2.037
    Đã thích:
    1.598
    GSP:
    Ap
    như.
    Chú ý khoảng cách giữa dấu chấm với các từ, ngọt ngào ơi.
    Miu nghĩ chỗ này là cũ kĩ, phải hông ta?
    Sai dấu câu.
    Sai dấu câu tiếp.
     
    Hạ Vũ Thu Ca thích bài này.
  3. Mashiro-miuna

    Mashiro-miuna Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.847
    Được thích:
    2.037
    Đã thích:
    1.598
    GSP:
    Ap
  4. meongotngao

    meongotngao Gà con

    Bài viết:
    58
    Được thích:
    18
    Đã thích:
    75
    GSP:
    Ap
    Ủa! Sao không soi nữa miu ui. Chán thế. Hiếm khi mèo cho cắn mèo thoải mái mà!
     
    1. Mashiro-miuna
      Miu lười.
       
      Mashiro-miuna, 10/7/18
    2. meongotngao
      Hời Mèo soi được năm lỗi nữa kìa. Chán miu ko soi kĩ cho meo.
       
      Chỉnh sửa cuối: 23/7/18
      meongotngao, 11/7/18
    3. Mashiro-miuna
      Miu mệt mừa. Lười nữa.
       
      Mashiro-miuna, 11/7/18
  5. Tác Giả Nhí

    Tác Giả Nhí Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    276
    Được thích:
    370
    Đã thích:
    228
    GSP:
    Ap
    Soi chính tả miu soi rồi á, không đụng nữa. Vè nội dung câu truyện mạch lạc, hành văn từ từ, cốt truyện có tình tiết tăng tiết, khiến mạch truyện sôi trào và cảm xúc tuy vậy, nó chưa đủ buồn, có thể khai triển thêm, và thường thì phải tới 5 đến 6 tập mới khai phá hết cái hay truyện, đây là một câu truyện không mới lạ lắm hy vọng có tình tiết mới để hấp dẫn người đọc. Về tổng quát thì chuyện hay và đáng để ngóng đợi.
     
    juliadressshort1001 thích bài này.
    1. View previous comments...
    2. juliadressshort1001
      Sao truyện này bỗng dưng chị Mèo viết ngắn vậy? Đọc không đọng lại cảm xúc. :(
       
    3. meokeongot
      Cảm thế còn gì! Đã hết đâu, ta đang thi đừng dụ dỗ ta viết. Dớt môn ta đi chết đấy!
       
      meokeongot, 11/7/18
    4. meokeongot
      Mà mà ngắn sao bằng chuyện mèo vàng có hơn 500 từ.
       
      meokeongot, 11/7/18
    5. juliadressshort1001
      Không, không cảm thấy gì cả. :( Em vô tâm quá rồi chăng? :(
       
    6. meokeongot
      Đúng thế đấy!
       
      meokeongot, 11/7/18
  6. meokeongot

    meokeongot Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    435
    Được thích:
    194
    Đã thích:
    264
    GSP:
    Ap
    Nó lớn dần lên theo năm tháng, so với những đứa bé bằng tuổi nó thì Tí tuy nhỏ con, gầy gầy nhưng hiểu biết hơn nhiều. Tám tuổi nó đã tự biết nấu cơm, giặt giũ. Bà nó hay đi làm đồng sớm, còn cha nó làm ở thị xã, phụ việc cho người ta, ba tháng mới về một lần. Nên công việc nhà hầu như nó làm được tất. Nó đếm từng này cha nó về, mỗi lần cha nó về đều mang đồ ăn nó thích. Nhưng điều nó thích nhất là được gặp cha, được hát cho cha nghe. Cha nó thích nó hát lắm, mỗi lần nó hát cha nó lại múa phụ họa cho nó nữa. Nó nhẩm tính đến ngày cha về rồi, ra đầu ngõ nó hóng. Mưa phùn mùa xuân dần nặng hạt. Nó giấu mình trong chiếc áo khoác phao cũ của cha, dài gần chấm gót. Vuốt mái tóc ngắn vào hai bên tai, nó ngó cổ ra khỏi chiếc áo khoác, nhìn ra phía xa xa. Một lúc sau, thấy bóng dáng gầy gầy quen thuộc. Nó vừa chạy vừa reo lên thích thú.

    “Cha… cha! Cha ơi..!” Cha nó đạp thật nhanh, lúc tới gần một tay giữ xe đạp một tay nhấc bổng nó lên. Đôi mắt tiều tụy ánh lên nét cười. Nó cười toe toét, hôn chùn chụt lên má, in những nụ hôn thay cho những vết hằn khắc khổ. Đối với bọn trẻ con hàng xóm vui nhất là tết đến. Còn đối với nó, vui nhất là được gặp cha. Cha nó thơm lại, nó cười khúc khích thành tiếng.

    “Con gái trời mưa đừng đợi cha, cha về ngay thôi mà!”

    “Ứ!” Nó bướng bỉnh. “Con muốn gặp cha sớm hơn cơ.” Nó ngục cái đầu nho nhỏ lên vai cha nó làm nũng.

    Cha một tay nó bế nó, tay kia dắt chiếc xe đạp về tới nhà, vừa dựng chiếc xe đạp. Bà nó từ trong nhà ra mắng.

    “Đã bảo ở nhà! Vẫn cố trốn ra hóng, chỉ biết làm khổ cha mày thôi! Hư!” Nó tụt từ tay cha nó xuống.

    “Con yêu cha chứ! Tí ngoan ạ!” Nó ôm rịt lấy ống quần ướt của cha nó. Nhận chiếc khăn tắm từ tay bà nó, cha nó lau đầu nó. Cười ré lên, nó khua tay lấy bằng được chiếc khăn đòi lau cho cha, cha nó ngồi xuống, nó rướn người cao lên một xíu, bàn tay nho nhỏ từ từ lau khô đầu cho cha nó. Bà nó nhìn cảnh tượng ấy lại rơm rớm nước mắt.

    “Từ nhà sàn xinh xắn đó… nghe véo von… thật là hay hay.” Nó vừa hát vừa múa cho cha nó coi. Mới hát xong cha nó vỗ tay nhiệt tình.

    “Con gái hát hay quá! Đây là phần thưởng cho con gái!” Cha nó lấy từ túi áo ra gói kẹo dồi, đưa cho nó.

    “Con xin ạ!” Hai tay nhận gói kẹo, nó cẩn thận mở túi kẹo ra lấy một cây dồi đưa cho cha nó, rồi cẩn thận gói lại chiếc túi bằng dây thun. Nó thòm thèm, nhìn cha nó bẻ chiếc kẹo thành hai phần, một phần bé tí còn phần kia đưa cho nó.

    “Cha phần bé, con phần lớn!” Nó lắc đầu, ngăn cha nó lại.

    “Con hết thích kẹo dồi rồi! Con phần bé, cha phần lớn.”

    “Không! Không! Của Tí hết, cha ăn từng này thôi!” Cha nó bỏ vào miệng miếng bé. Nó thở dài cầm phần lớn hơn.

    “Lần sau cha phần lớn, con phần bé nhé!” Cha nó gật đầu. Ôm chặt nó vào lòng đu đưa. Nó như nhớ ra cái gì, ngồi bật dậy từ lòng cha nó.

    “Cha ơi! Con mới học được cái này hay lắm!” Nó xếp tay thành hình trái tim nói.

    “Con yêu cha!” Cha nó cũng xếp hính trái tim, run run nói.

    “Cha yêu Tí!”… Đối lập với cơn mưa giá lạnh phía ngoài là bên trong căn nhà nhỏ tràn ngập tiếng cười ấm áp của cha và nó.

    Khi những cánh đồng hoa dại mùa xuân nở rộ, cũng là ngày sinh nhật nó. Cha nó xin nghỉ một ngày đón nó lên thị xã chơi. Nó mặc bộ đồ đẹp nhất màu trắng in hình hoa đào màu đỏ mua từ tết năm trước. Còn cha nó mặc bộ quần kaki áo sơ mi trắng ố màu thời gian. Cha chở nó đi qua cánh đồng hoa cỏ thấm ướp mùi sương hòa cùng mùi ngọt ngào của mầm cỏ. Nó ôm chặt cha nó, hít một hơi thật dài tràn đầy không khí thơm tho cùng mùi của cha. Một lúc sau, nó tíu tít kể chuyện ở lớp. Nó kể mấy bạn hay trêu nó. Nó bỗng im lặng nhớ. Có đứa trêu nó là đồ mồ côi mẹ, mẹ thấy nó xấu xí quá mới bỏ đi. Nhưng nó không thèm để ý, tụi ấy nói gì thì kệ, nó cũng chẳng tin. Nó chỉ tin lời cha và bà nói thôi. Trong ký ức của nó, mẹ đối với nó là hình ảnh nhạt nhòa trong tấm hình cũ, hoen ố màu theo thời gian. Trong hình mẹ nó mặc một chiếc váy xanh dương dài chấm gối, nom xinh xắn. Cha và bà thường nói, mẹ nó có việc bất đắc dĩ phải đi xa. Nó cũng ít khi hỏi về mẹ nó lắm, đối với nó, bà và cha nó mới quan trọng. Cha nó không thấy nó nói nữa bèn nói to. Kể chút nữa ra ngoài thị xã, sẽ mua cho nó đồ ăn ngon, dẫn nó đi mua quần áo mới. Nó cười tít cả mắt, cất cao giọng hát líu lo.

    “Quê hương em biết bao tươi đẹp… Khi mùa xuân thắm tươi… Thiết tha tình quê hương.”

    Khu chợ xuân thị xã ồn ào náo nhiệt. Người đi chen chúc nhau. Tiếng xe cộ người rao bán người mua, làm không khí trở nên ngột thở. Mua xong chiếc áo màu hồng cho nó. Cha nó đỗ xe ở một quán ven đường, dựng chiếc xe đạp cũ kĩ cẩn thận. Cha nó bế nó vào quán nhỏ, có vài chiếc ghế nhựa đồng tiến đỏ bạc màu. Phía bên trong có thêm một chiếc máy xay nước mía cùng một tủ đựng bánh mì với những bát đồ dùng để kẹp bánh. Nó nhìn mà ứa nước miếng.

    “Cô ơi! Cho con hai ly nước mía. Với một ổ bánh mì kẹp!” Nó nhìn thấy một bác trung tuổi mặc áo màu tím cà đon đả hỏi.

    “Hôm nay dẫn con gái đi theo, ăn sang thế hả! Mọi khi mua mỗi cái bánh mì không, ăn hai bữa!”

    “Đâu có! Vâng!” Cha nó bối rối đáp, còn nó khoanh tay chào người lớn.

    “Cháu chào bác ạ!” Bác áo cà tím đáp lại.

    “Ờ! Con bé ngoan đấy! Có vẻ không giống mẹ!” Cha nó như bị ai đó đánh một cái vội vã đưa nó ra ghế ngồi.

    Lấy chiếc mũ rộng vành bị thủng lỗ chỗ cha nó quạt mát cho nó. Bác mặc áo cà tím đưa cho hai cha con nó đồ ăn cùng nước uống. Cha nó đưa chiếc bánh mì kẹp cho nó.

    “Ăn đi con!” Nó nhận lấy xé làm hai. Rồi đưa cho cha nó.

    “Cha phần lớn, con phần nhỏ!”

    “Không cha ăn nhiều rồi! Con gái ăn đi!”

    “Không! Cha không ăn! Con cũng không ăn!” Nó kiên quyết. Cha nó thấy thế cầm một nửa chiếc bánh chia làm đôi, rồi cho vào túi nửa kia cột lại.

    “Phần này để về nhà nhé!” Cha nó để chiếc túi lên bàn, cắn mẩu bánh còn lại trên tay. Nó nhìn cha mỉm cười, cắn nhẹ từng miếng bánh mì nhỏ, giống như người ta thưởng thức món cao lương mỹ vị. Bỗng như nhớ ra điều gì, nó dừng ăn.

    “Cha ơi! Sao bác áo cà tím lại nói con ngoan, không giống mẹ? Chẳng lẽ mẹ không ngoan sao cha?” Cha nó đột nhiên bị hỏi ngập ngừng không biết nói sao, lấy tay quệt mồ hôi trán, bàn tay gầy gò xới mái tóc điểm bạc rối bù. Nó nhận thấy vẻ buồn bã trên khuôn mặt xương xương, bèn để chiếc bánh mì lên hai đùi. Xếp tay thành hình trái tim nó nói.

    “Con yêu cha!” Cha nó xoa xoa đầu nó.

    “Cha cũng yêu con gái!” Hai cha con nó mỉm cười nhìn nhau… Về trưa mà chợ xuân vẫn còn đông đúc. Nó chăm chú nhìn phía xa xa những quả bóng bay xinh đẹp, đủ màu sắc bay giữa bầu trời xanh đầy nắng, ánh mắt tỏ vẻ thích thú.

    “Cha mua cho con nhé!” Nó lắc đầu.

    “Không cần đâu cha! Con ngắm là được rồi ạ! Chút ta dành tiền mua cá hấp đi cha!” Cha nó vỗ bồm bộp vào túi quần.

    “Cha còn nhiều tiền mà! Cha mua coi như quà sinh nhật sớm cho con gái nha!” Nó ngẫm nghĩ gật gật.

    “Chỉ một quả màu hồng thôi cha ạ!” Cha nó dặn dò nó ngồi đây đợi, nhờ bác áo cà tím để ý nó rồi sang bên kia đường. Nó ngồi xoay hẳn về phía đó, dõi theo từng cử động của cha nó. Dáng hình gầy gò của cha nó khuất dần trong đám đông. Nó còn nhìn được mái đầu điểm bạc vì dãi dầu mưa nắng. Tình yêu đột nhiên ngập tràn trong trái tim nhỏ bé của nó, tâm hồn nó vui phơi phới. Thì thầm nó hát cùng gió xuân.

    “Nghe véo von… Hai chú chim cao giọng hót, hót…, chim khuyên tới hát theo… Thật là hay hay hay!”
    Cha nó phía bên kia đường, mở chiếc túi vải cũ từ trong túi quần rút ra vài tờ tiền lẻ, cóp lại bốn tờ năm trăm đồng đủ mua cho nó một quả bóng. Nó thấy cha nó dần dần hiện rõ cùng quả bóng màu hồng nó vẫy vẫy tay, cha nó mỉm cười vẫy lại, khuôn mặt khắc khổ sáng bừng lên vì hạnh phúc. Có cánh hoa đào rơi xuống chân. Nó tò mò ngước đầu lên, thấy hai chú chim sâu, đang ríu rít trên cành cây hoa đào nở bông màu hồng nhạt. Nó nhoẻn cười, cảm thán.

    “Đẹp quá!” Bỗng “Rầm…!” Tiếng động to làm hai chú chim giật mình bay đi mất. Nó nhìn về hướng chỉ vài giây trước, nó thấy cha mình đang đi về phía nó. Nhưng giờ chẳng còn thấy cha nó ở đấy nữa, chỉ còn một đám đông xúm đặc, cùng mùi máu tanh nồng trong không khí. Trong vài tích tắc ngắn ngủi, cha nó rời xa nó mãi mãi…

    Nó thẫn thờ ngồi ở đấy, bám dịt ở nơi đó, không chịu nhúc nhích, dù có ai cố kéo nó đi. Ánh mắt trống rỗng kiên định nhìn về phía đó, không chớp mắt, chờ đợi cha nó quay trở về nguyên vẹn như lời hứa. Người qua đường nhìn thấy cảnh đó, để lại cho nó một ánh mắt thương cảm, cùng tiếng thở dài.
    Ráng chiều đỏ ửng núi đồi, phố xá vắng lặng người hơn hẳn. Nó đau đáu nhìn vết máu loang một vùng, bỗng thấy nôn nao, lấy hai tay bịt miệng. Thân hình nhỏ bé của nó run lẩy bẩy không phải vì lạnh, nó sợ hãi, thầm gọi không thành tiếng.

    "Cha ơi! Cha ơi! Con sợ! Con sợ lắm!..." Bà nó bước tới từ lúc nào. Nuốt nước mắt, ngồi xổm xuống cạnh nó.

    "Về với bà Tí ơi!" Nó bỏ tay che miệng, chỉ thẳng về phía trước, nuốt xuống từng hụm cố gắng nói.

    "Con! Con! Phải... đợi... cha! Cha con hứa... sẽ... về nhanh... thôi!" Bà nó rưng rưng nước mắt, nhìn đứa trẻ vô tư bỗng mất cha. Nó đã bị mẹ bỏ, sao ông trời còn cướp đi cha nó nữa. Rồi sau này bà biết phải nuôi nó thế nào để bù đắp sự thiếu thốn ấy đây.

    "Cha...! Cha con... về nhà rồi! Chúng ta về gặp cha con nhé Tí!" Lúc đó nó mới rời ánh mắt, nhìn về phía bà nó vỡ òa, hóa ra cha nó chỉ là về nhà trước thôi. Giờ nó sẽ về gặp cha.

    "Vậy chúng ta mau về nhanh thôi ạ!" Nó đứng dậy lắm lấy đôi tay run run của bà kéo đi.

    Bà bảo nó, nhìn cha nó lần cuối trước khi đậy nắp quan tài. Nó cuối cùng cũng được đến gần cha, từ lúc bà nó đưa nó về nhà, bảo với nó cha về nhà rồi. Thế mà chẳng ai cho nó gặp cha cả. Cố với vào bên trong nó gọi cha thảm thiết.

    “Cha ơi! Con biết cha mệt nhưng cha nghỉ nhiều lắm rồi! Cha dậy chơi với Tí đi!” Phía trong thân thể lạnh giá không một lời hồi đáp. Bây giờ nó mới khóc nức lên, những giọt nước mắt rơi xuống thân thể người cha nằm thẳng đuột trong quan tài. Nó nức nở.

    “Con không cần… bánh kẹo, không cần bóng nữa! Chỉ cần cha thôi!” Khuôn mặt cha nó vẫn như lúc cuối cùng nó nhìn thấy phía bên kia con đường. Chỉ là bây giờ cha nó lạnh lắm. Mùi của cha nó vẫn thế chỉ là còn có mùi máu tanh tanh nữa. Nó điên cuồng với lấy thân thể cha như muốn nói cho con theo với. Bà nó kéo nó ra, nó khóc ngất đi trong lòng bà nó. Mọi người kéo nắp quan tài, ngăn cách nó với cha nó mãi mãi…

    Vào mỗi mùa xuân, khi hoa đồng nội nở rộ khắp chốn. Người ta thấy, từ một cô bé đến một thiếu nữ, cứ vào ngày ấy lại khóc nấc bên cạnh nấm mồ đã xanh cỏ…

    Hết
    Trong bài có sử dụng bài hát "Đi tới trường - Đức Bằng", "Thật là hay - Hoàng Lân", "Quê hương tươi đẹp - Anh Hoàng".
     
    Chỉnh sửa cuối: 31/7/18
  7. meokeongot

    meokeongot Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    435
    Được thích:
    194
    Đã thích:
    264
    GSP:
    Ap
  8. Mashiro-miuna

    Mashiro-miuna Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.847
    Được thích:
    2.037
    Đã thích:
    1.598
    GSP:
    Ap
    Trên kia là các lỗi sai. Miu lười giải thích. Mèo tự xem rồi sửa.
     
    1. meokeongot
      Quá đáng nè!
       
      meokeongot, 12/7/18
    2. meokeongot
      Mà cái thật là hay hay sai ở đâu vậy miu?
       
      meokeongot, 12/7/18
    3. Mashiro-miuna
      Dấu ba chấm. Sai chỗ đó. Giữa dấu ba chấm với từ đằng trước không được có khoảng cách.
       
      Mashiro-miuna, 12/7/18
      meongotngao thích bài này.
  9. hlinh_2

    hlinh_2 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    133
    Được thích:
    90
    Đã thích:
    306
    GSP:
    Ap
    Linh không biết phải soi như thế nào luôn. Ngoài lỗi chính tả thì không có gì. Ngon rồi! XD
     
    meokeongot thích bài này.
  10. Mashiro-miuna

    Mashiro-miuna Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.847
    Được thích:
    2.037
    Đã thích:
    1.598
    GSP:
    Ap
    Nhưng chính tả Miu soi mất rồi.
     
    1. View previous comments...
    2. Mashiro-miuna
      Đó, đồ mẹ kế độc ác nhà mèo! Tội nữ chính. Rơi vào tay mèo là kết cục thảm không thể thảm hơn.
       
      Mashiro-miuna, 12/7/18
      meongotngao thích bài này.
    3. meongotngao
      Truyện ngược mà.
       
      meongotngao, 12/7/18
    4. Mashiro-miuna
      Hate mèo. Miu hổng thích truyện ngược tí nào hết á.
       
      Mashiro-miuna, 12/7/18
    5. meongotngao
      Thôi! Đọc vì mèo đi, nó không dài đâu.
       
      meongotngao, 12/7/18
    6. Mashiro-miuna
      Ờm. Nể tình bạn bè, Miu đọc. =.=
       
      Mashiro-miuna, 12/7/18
      meongotngao thích bài này.
  11. meokeongot

    meokeongot Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    435
    Được thích:
    194
    Đã thích:
    264
    GSP:
    Ap
    Vầy đủ buồn chưa Nhí! Mèo không viết buồn hơn nữa đâu, đau lòng lắm.
     
  12. Tác Giả Nhí

    Tác Giả Nhí Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    276
    Được thích:
    370
    Đã thích:
    228
    GSP:
    Ap
    Còn có thể hơn nữa Nhí cùi, Nhí xém khóc luôn, cái này là quá hay rồi, thích cách hành văn nhẹ nhàng mà sâu lắng này của Mèo, truyện này hay, buồn quá huhu, có điều nhấn mạnh cái lục người cha chết thì hay hơn, cảm xúc tới nhanh mà cũng đi nhanh quá chưa kịp ở trong tâm hồn lâu!:D:D:D:D
     
    1. meokeongot
      Mèo nhấn mạnh nữa là mèo khóc trong giờ làm luôn đấy! Sếp sẽ cho mèo đi ăn mày!
       
      meokeongot, 13/7/18
    2. Tác Giả Nhí
      THế bị đuổi chưa, Nhí nuôi! Hihi nuôi để mèo viết truyện cho Nhí!
       
    3. meongotngao
      Nuôi đi! Nuôi đi! Chỉ cần Nhí chịu làm Trâu của mèo.
       
      meongotngao, 13/7/18
  13. Lacnhan06

    Lacnhan06 Gà con

    Bài viết:
    5
    Được thích:
    7
    Đã thích:
    3
    GSP:
    Ap
    Đọc phần 1 hay lắm nên mình hóng phần 2. Bạn viết cảm động lắm. Sai chính tả hơi nhiều nhưng không đáng kể vì truyện khá hay. Chỉ có một điều nhỏ làm mình đọc hơi khó chịu đó là lúc thì bạn dùng "ba", lúc thì dùng "cha". Đặc biệt tên truyện là "Cha nó", nên từ "cha" không nên lẫn lộn. Nội dung thì Ok lắm
     
    meongotngao thích bài này.
    1. meongotngao
      Chắc mèo sửa còn sót từ ba đấy!
       
      meongotngao, 13/7/18
  14. meongotngao

    meongotngao Gà con

    Bài viết:
    58
    Được thích:
    18
    Đã thích:
    75
    GSP:
    Ap
    Hầy mèo viết trộm mà! Mà hết rồi bạn thân iu! Xin lỗi bạn, nó không có phần hai. Bạn đọc truyện "Xin cho em một lần được yêu" coi sao. Hjhi...
     
  15. Lacnhan06

    Lacnhan06 Gà con

    Bài viết:
    5
    Được thích:
    7
    Đã thích:
    3
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn bạn, mình sẽ tìm đọc:)
     
    meongotngao thích bài này.
    1. meokeongot
      Hổng phải tìm đâu khi nào mèo viết thêm mèo sẽ ép bạn vào! Hi hi...
       
      meokeongot, 14/7/18
      Lacnhan06 thích bài này.
  16. Huyền Nhâm

    Huyền Nhâm Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.910
    Được thích:
    3.277
    Đã thích:
    1.319
    GSP:
    Ap
    Chào em meokeongot . Đây là bài review tiếp theo trong đơn đặt hàng của em ở topic Review truyện theo yêu cầu cho các tác giả Gác. Bài viết hoàn toàn là ý kiến chủ quan một chiều của cá nhân chị, trên cương vị một người đọc khó tính, chỉ mang giá trị tham khảo. Hy vọng em sẽ không cảm thấy quá đỗi phật lòng khi bắt gặp nhận định nào đó trái chiều.

    1. Tóm tắt nội dung truyện:

    "Cha nó" là truyện ngắn xoay quanh gia đình Tí. Mẹ Tí được ngoại nuông chiều sinh hư, bỏ nhà đi chơi bời. Năm năm sau vác bụng bầu về quê, đòi cưới đại một người đàn ông đầu óc hơi ngờ nghệch (mà Tí gọi là cha). Sinh con rồi, mẹ Tí bỏ nhà đi, vứt con ở lại cho bà ngoại và người cha hờ nuôi nấng. Ba người yêu thương chăm sóc nhau. Cuối truyện, người cha bị tai nạn, mất.

    2. Về hình thức, văn phong, cách viết:

    - Có một điều mà người viết nên hạn chế tối đa mắc phải, chính là lỗi - chính - tả. Truyện của em gặp phải vấn đề về chính tả rất nặng, đến mức có thể làm cho bất cứ người đọc nào đang mang trong mình chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế với chúng trở nên phát điên nếu đọc phải. Chị đã gạch chân những chỗ sai, em tra lại từ điển để sửa cho đúng nhé. Chúng đều là những từ ngữ thông dụng, được sử dụng thường xuyên trong giao tiếp chứ không lạ lẫm gì. Nếu không chắc chắn lắm về cách viết em nên hỏi google ngay, cũng không tốn quá nhiều thời gian.

    - Bỏ qua chuyện chính tả, nhìn chung về hình thức, truyện được trình bày khá dễ nhìn. Phân tách đoạn hợp lý, tạo thiện cảm tốt về phần nhìn cho người đọc. Tuy nhiên, nếu em chọn cách dùng dấu nháy để viết thoại thì nếu có lời dẫn trước đó, phải dùng dấu hai chấm ":" để phân tách chúng. Và sau mỗi lời thoại cần phải xuống dòng để chuyển ý chứ không nên viết liền tù tì. Sẽ rất dễ gây nhầm lẫn cho người đọc. Chị đã ngừng lại không ít lần vì không phân biệt nổi thoại nào là của nhân vật nào.

    - Thêm một điều nữa là chị thấy em (cùng một vài bạn khác) có xu hướng tách truyện ngắn thành nhiều bài post khác nhau, dù rằng dung lượng toàn truyện không hề nhiều, và mỗi bài post cũng rất ngắn. Có thể do mọi người viết trên điện thoại, viết đến đâu post đến đấy, nhưng cách tách post như vậy vừa không đẹp mắt lại khiến cho việc theo dõi trở nên vất vả hơn, mạch cảm xúc bị ngắt liên tục và bị gây nhiễu bởi những comment xen giữa. Lần sau, các bạn nên edit bài viết đầu tiên và viết nối vào luôn. Còn giả như truyện quá dài, trên 10K từ thì hãy đăng kí quyền tác giả để đưa nó sang mục truyện dài.

    - Về văn phong, truyện này có tiến bộ hơn những truyện trước. Đây là tín hiệu đáng mừng. Nhưng cách viết của em lại phần nào mang dáng dấp của những truyện ngắn trên báo, kiểu Phụ nữ, Gia đình... Mọi thứ cứ tuồn tuột trôi đi, không tạo được không gian hay âm hưởng gì đặc sắc để người đọc chìm đắm và ấn tượng. Chị không có gợi ý nào để khắc phục tình trạng này, bởi nó thuộc về cá tính riêng của cá nhân mỗi tác giả. Nhưng cũng không ngoại trừ khả năng do các câu trong truyện phần lớn đều thuộc dạng liệt kê hành động và được ngăn cách bởi nhiều dấu phẩy. Kết hợp với sắc thái văn phong khiến cho mọi thứ trở nên máy móc hơn, như được phát ra từ một chiếc radio theo đúng kịch bản đã lên sẵn. Thành thử khó mà gây được sự lắng đọng nào đó cho người đọc.

    2. Về nội dung:

    - Điểm sáng nằm ở kết cấu truyện. Bố cục khá hợp lý, có tình huống, có cao trào, có kết thúc. Tổng thể truyện cũng dễ đọc, các tình tiết nối tiếp nhau chứ không quá lan man. Tuy nhiên, em lại chọn một cốt truyện đã quá nhẵn mặt trên phim ảnh sách báo. Từ tình tiết người mẹ bỏ đi, người cha khắc khổ, cho tới cái chết cuối truyện. Lối mòn này khiến cho câu chuyện trở nên an toàn, dễ được độc giả đại trà tiếp nhận nhưng đồng thời lại khiến cho câu chuyện dễ dàng bị đoán trước diễn biến. Và thậm chí, cái kết.

    - Nhắc đến cái kết, cá nhân chị không hiểu vì sao khi viết về đề tài này, tác giả cứ phải xuống tay "giết" nhân vật? Để càng nâng tầm hình tượng đẹp đẽ? Để gây xúc động cho những độc giả yếu mềm? Một trong những truyện nổi tiếng nhất đại diện cho motip này là “Mẹ điên", nhân vật chính cũng chết vì muốn hái đào cho con. Nhưng cái này cũng giống như ăn đặc sản. Lần đầu rất ngon, lần hai có thể ngon nhưng ăn tới lần thứ n thì khó mà cảm thấy còn ngon như trước nữa. Khi độc giả cứ phải đọc hoài, đọc mãi về một motip mà họ đã biết trước từ những dòng đầu tiên, thì tạo xúc cảm cho họ không phải chuyện dễ dàng.

    - Một vấn đề không thể bỏ qua được trong truyện này: lời thoại sến và kịch. Đây cũng là một trong những điều góp phần đưa truyện đến gần hơn với nhận định về sự lối mòn và máy móc, khiến nó không khác nhiều so với những câu chuyện trên báo đài mà không ít trong số chúng chỉ được viết ra để điều hướng người đọc.

    Với bối cảnh ở nông thôn, vật chất thiếu thốn, mà các nhân vật mở miệng ra là nói toàn những lời ngọt ngào với nhau làm chị cảm thấy hơi khập khiễng. Chị không phủ nhận có thể vẫn có một số ít gia đình như vậy, nhưng phần lớn là... ở trên phim. Thành thử, thay vì tạo ra một khung cảnh gia đình đầm ấm, tràn ngập tình yêu thương thì chị lại thấy giống khung cảnh ở phim trường hơn. Các nhân vật được hoá trang tạo hình kĩ lưỡng rồi đẩy ra trước ống kính để đọc lên những câu thoại đã học thuộc lòng và chỉ chờ đạo diễn hô “cắt!”. Tất nhiên, truyện không phải đời, truyện là sáng tạo. Nhưng chúng ta vẫn nên "bịa" sao cho "như thật" mới là cái khéo, mới gây được đồng cảm cho độc giả, nhất là ở thể loại đời thường như thế này.

    3. Về cách xây dựng hình tượng nhân vật:

    Đây luôn luôn là mục được chị chú trọng rất kĩ mỗi khi viết truyện hay review. Và em đã thành công ở việc “chứng minh" được những tính cách đặc trưng của nhân vật thay vì chỉ đặt nó lên mặt chữ. Đây đáng lẽ là một điểm sáng, nếu như nhân vật không bị "tuyệt đối hóa" lên. Từ người mẹ, người cha, người bà, đến cả Tí đều chỉ được khắc họa một chiều rất cực đoan, vô hình trung làm mất đi tính “đời" của tác phẩm.

    - Nhân vật người cha:

    Đây là nhân vật trung tâm của truyện. Như thông tin đã đưa ra, ông bị ngớ ngẩn. Có điều, sự ngớ ngẩn của ông cũng chỉ nằm trên mặt chữ do tác giả tự quy ước. Chị không cảm thấy có điểm nào bất thường về thần kinh trong suy nghĩ cũng như hành động của ông. Nếu có, chắc chỉ việc vui vẻ hạnh phúc cưới một người phụ nữ đã có bầu với người khác trong khi trên thực tế, những "anh hùng không mặc áo choàng" này rất nhiều và không hề bị ngớ ngẩn.

    Ông biết cách chăm sóc một đứa trẻ trong khi chăm trẻ con là một trong những việc khó nhất trên đời, dù rằng đã có sự trợ giúp của người bà đi nữa. Thực sự, một người tỉnh táo, thông minh, tràn đầy yêu thương với con đẻ cũng chưa chắc đã chăm lo, dạy dỗ một đứa trẻ tốt như ông ấy. Ông còn có công ăn việc làm ổn định ở trên thị xã, ba tháng về một lần. Cách cư xử, nói chuyện hoàn toàn bình thường. Ông biết tính toán, tiết kiệm, ý thức được giá trị đồng tiền. Và cuối cùng là vô cùng tinh ý, nhìn ánh mắt con còn biết con thích bóng bay…

    Một người có khả năng tự lập, kiếm ra đồng tiền, biết chăm lo cho người khác, tương tác xã hội chuẩn mực và còn có óc phân tích, tinh tế thì khó có thể coi là ngờ nghệch, ngớ ngẩn.

    Không những vậy, hình tượng người cha cũng bị đẩy lên mức tuyệt đối. Một người khắc khổ, ít học, đi làm ăn vất vả, chưa kể tới việc phải “đổ vỏ" mà từ cử chỉ, lời nói cho tới cách đối đãi đều hoàn hảo, dịu dàng. Trong khi thực tế, một người cha tốt không nhất thiết phải là một người luôn luôn ngọt ngào với con. Một lần nữa, sự máy móc nặng tính lối mòn, mô phạm này đã làm cho tác phẩm khó lấy được sự đồng cảm của người đọc - nhất là những người đọc từng trải.

    - Nhân vật người bà:

    Đây là nhân vật tương đối mờ nhạt, gần như một vai quần chúng, chỉ dùng để lấp đầy những vấn đề mà các nhân vật khác để lại như chăm cháu trong lúc con rể đi làm xa hay sau khi con rể qua đời. Tuy vậy, chị lại có thiện cảm hơn với lời thoại của nhân vật này, ít ra là không bị mang tính kịch quá mức như hai nhân vật còn lại.

    Ngoài ra, không thấy em nhắc tới người ông dù thời điểm người bà có con (tuổi tứ tuần) tới thời điểm có cháu (mới ngoài sáu mươi) là khoảng hai mươi năm, không quá nhiều. Nếu ông bỏ đi hay mất sớm thì cũng có ảnh hưởng rất nhiều tới các nhân vật còn lại. Ví dụ như vắng mặt người đàn ông trong nhà có thể là nguyên nhân khiến cô con gái trở nên mất nết, hư hỏng chẳng hạn. Việc không một lời đề cập khiến chị có cảm giác tác giả đã… quên mất vai trò nên có của người này.

    - Nhân vật "nó" (Tí):

    Không có gì nhiều để nói về nhân vật này, vì “nó" hiện ra cũng nhàn nhạt. Một đứa trẻ ngoan, cư xử mẫu mực, vừa hồn nhiên mà cũng vừa hiểu chuyện, không khác gì so với đám trẻ trong những câu chuyện "Quà tặng cuộc sống" vẫn phát trên ti vi mỗi ngày. Nhưng trong phạm vi một câu chuyện đời thường, chị thấy tâm lý đứa trẻ trong hoàn cảnh như vậy không thực sự thuyết phục. Khó có thể nói trẻ con mà hoàn toàn không cần mẹ, hoàn toàn phớt lờ sự chọc ghẹo ác ý từ bạn bè và mọi người xung quanh như thế được. Thế nên "nó" cũng chỉ là một hình tượng mang tính ước lệ điển hình, không có chiều sâu và độ chân thực cần có của một nhân vật chính.

    - Nhân vật bà mẹ:

    Nếu người cha hiện lên như một thiên thần thì bà mẹ dường như phải đóng vai ác quỷ. Chơi bời bỏ nhà đi, có bầu ngoài ý muốn hay nói thẳng ra là "chửa hoang" theo ngôn ngữ làng xã, đẻ xong vứt con ở nhà, và bỏ đi và mãi mãi về sau không ghé về hay tìm hiểu xem con mình sống chết ra làm sao. Còn gì khốn nạn hơn trên cương vị một người mẹ nữa không?

    Trong trường hợp này, chị thấy chính cô gái này mới là người tâm lý không bình thường. Chẳng phải đến hot girl Bella vẫn còn biết thương con sao?

    Chị tin rằng câu chuyện em viết trên đây là dành cho độc giả đại chúng, không ngoại trừ những người đã có tuổi và trải nghiệm tương đối nhiều với cuộc đời chứ không phải một câu chuyện kiểu “Những tấm lòng cao cả" chỉ dành cho các cháu thiếu nhi. Vì thế, chị cho rằng em nên đầu tư nhiều hơn để có thể lột tả sự tinh tế trong nội tâm nhân vật thay vì miêu tả quá mức một chiều và cực đoan như thế này. Văn học hướng tới sự tích cực, giáo dục và hướng thiện là cần thiết, nhưng tuyệt đối hoá “đen - trắng", “thiện - ác" có thể dễ dàng biến một tác phẩm văn học thành một bài học đạo đức chỉ dành cho các cháu học sinh. Và những độc giả trưởng thành thì thường không có nhu cầu quay về tuổi thơ theo cách này em ạ.

    Trên đây là những cảm nhận của chị sau khi đọc "Cha nó". Như đã nói từ đầu, nó hoàn toàn là những nhận định chủ quan của một người đọc cụ thể là chị, không mang tính đại diện hay tiêu biểu nào. Em cân nhắc tham khảo nhé.

    Chúc em viết ngày một tốt hơn! :)
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/7/18
  17. Huyền Nhâm

    Huyền Nhâm Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.910
    Được thích:
    3.277
    Đã thích:
    1.319
    GSP:
    Ap
     
  18. meokeongot

    meokeongot Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    435
    Được thích:
    194
    Đã thích:
    264
    GSP:
    Ap
    Có em có nhắc đến ạ!
    Đây chị ui! Cảm ơn chị nha! Iu chị!
     
  19. meokeongot

    meokeongot Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    435
    Được thích:
    194
    Đã thích:
    264
    GSP:
    Ap
    Ây chết em rồi! Mẹ nó không có chửa hoang, nó thật là con cha nó chị ạ! Còn mẹ nó thì em viết trong truyện kia kể nhiều hơn về mẹ nó. Thực là em thấy mình hơi rắc rối ạ!
     
  20. Huyền Nhâm

    Huyền Nhâm Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.910
    Được thích:
    3.277
    Đã thích:
    1.319
    GSP:
    Ap
    Ây chết, chị đọc sót nửa câu này. :D Sorry em nhé.
    Ủa? Chị đã soát lại, đâu thấy nói gì về việc "mẹ nó" bỏ bầu hay đẻ rồi đem cho đâu? Nếu em không có ý định đó thì cần diễn đạt lại, viết rõ hơn để người đọc không hiểu lầm. Với cả khi đăng ký em không ghi chú gì thêm nên chị review truyện này như một truyện ngắn độc lập thôi. Không dính dáng tới những truyện khác. ^^
     

Chia sẻ trang này