Cát Bụi - Cập nhập - Xuân Mộc Cầm

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Xuân Mộc Cầm, 12/3/19.

  1. Xuân Mộc Cầm

    Xuân Mộc Cầm Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    15
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Tên truyện: Cát Bụi
    Tác giả: Xuân Mộc Cầm
    Tình trạng sáng tác: Đang sáng tác
    Tình trạng đăng: Cập nhập
    Lịch đăng: 2 chương/ Tuần
    Thể loại: Ngôn tình, Ngược, Học đường, Triết lý
    Độ dài: Cập nhập
    Giới hạn độ tuổi đọc: Không
    Cảnh báo về nội dung: Không
    Giới thiệu:
    Truyện kể về tuổi trẻ, cuộc sống và tình yêu của một cô gái tên là Cát Bụi.
    ***
    Anh có đau như em không?
    Nước mắt em hóa thành những bông tuyết nhỏ
    Chẳng thể sưởi ấm nổi trái tim anh…
    Anh có đau như em!
    ***​

    Mục lục:
    Chương 1--- Chương 2 --- Chương 3 --- Chương 4 --- Chương 5
     
    Chỉnh sửa cuối: 3/4/19
  2. Xuân Mộc Cầm

    Xuân Mộc Cầm Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    15
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 1: Có những thứ không thể quên…

    Tôi toàn yêu những người không phù hợp, người người đáng nhẽ không nên yêu. Cho nên tình yêu đối với tôi bao giờ cũng là một thứ gì đó mù quáng, khiến cho tôi luôn có cảm giác day dứt, điên cuồng, phẫn nộ, thậm chí cả thù hận.

    Tôi chỉ muốn hét thật to: “Tôi hận anh! “Nhưng không thể…

    Có lẽ tôi hận vì tôi yêu anh…

    Tôi năm nay hai mươi lăm tuổi, đã đi du học ở Đức được ba năm. Ở đây vào mùa đông trời rất lạnh, tất cả cảnh vật được phủ bằng một màu trắng xóa của tuyết. Tôi nhớ như in, lần đầu tiên nhìn thấy tuyết tôi đã nhảy cẫng lên vì vui. Những bông tuyết trắng nhỏ bé, xinh xắn rơi đầy trời. Hồi trước tôi đã nghĩ đó là điềm lành, đó là sự báo hiệu của mùa đông. Màu trắng của tuyết giống như sự tinh khiết của đất trời. Bây giờ, tôi mới biết, đó là những giọt nước mắt đóng băng….

    Anh ấy mãi mãi sẽ chẳng quay trở lại. Anh ấy…kẻ keo kiệt nhất, kẻ bủn xỉn nhất, gã tồi tệ nhất đã mang đi sự tinh khiết duy nhất còn lại trong con người tôi đi theo.

    Bố mẹ tôi chưa bao giờ đòi hỏi tôi lấy một người chồng giàu, hay đẹp trai. Họ chỉ báo hiệu với tôi việc cần phải lấy chồng vào năm tôi hai mươi ba tuổi.

    - Một người bạn của mẹ có một câu con trai chơi đàn rất hay con ạ, mẹ đã đưa số điện thoại của con cho bạn mẹ rồi đấy.

    Mẹ tôi thật sự chẳng quan tâm đối tượng của tôi là ai, mẹ chỉ vồ lấy những mối quan hệ, mà ngay cả mẹ cũng không biết tình bạn của bà với người bạn kia kéo dài bao lâu. Điều đó làm tôi có cảm giác mất giá kinh khủng. Thực sự ở bất cứ xã hội nào ở thời điểm hiện tại, giá trị của phụ nữ vẫn không được đánh giá cao bằng đàn ông. Đó là một sự thật trơ trẽn mà ngay cả ở những quốc gia phát triển như ở Đức thôi, bạn cũng sẽ bắt gặp. Những bài báo viết về việc ghét bỏ phụ nữ vẫn tồn tại, cơ hội tìm việc làm cho nữ giới vẫn ít hơn nam giới… và đủ các loại vấn đề nan giải, như cưỡng hiếp, vân vân và vân vân. Nói cho cùng, vẫn nên trốt lại vấn đề về quyền phụ nữ bằng một câu của mẹ tôi:

    - Bạn mẹ vừa mới tặng nhà mình hai con lợn đấy con ạ, con có muốn lấy con của bạn mẹ không?

    Thật ra thì nhà tôi cũng thuộc loại khá giả, có lẽ bố mẹ tôi không thể chấp nhận sống trong sự nghèo khó thêm nữa, vì họ đều sinh ra trong những gia đình nghèo khó. Mẹ tôi bươn trải kiếm sống, bán hàng, mua nhà, rồi cho thuê nhà, còn bố tôi thì làm việc nhà nước. Sau khi bố tôi nghỉ hưu thì cả hai bọn họ đều kiếm tiền bằng việc cho thuê nhà. Có một lần tôi đã hỏi mẹ tôi:

    - Linh hồn của mẹ có trong sạch hay không?

    Nghe xong câu hỏi đó bà chỉ cười gật gù và nói một bài ca về sức mạnh của đồng tiền, cách tri tiêu. Bà nói:

    - Mẹ bây giờ thừa tiền, đừng dạy mẹ chó già bắt chuột!

    Khi còn bé tôi đã sống rất vật chất. Tôi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Sống ở trong trung tâm thủ đô bao giờ bạn cũng cần tiền, đi ăn, đi chơi, đi xem phim, gặp bạn bè, tiệc tùng các kiểu. Lúc nào cần tiền là tôi chỉ việc ngửa tay xin mẹ. Tiền mang lại hạnh phúc cho một đứa trẻ thật đơn giản.

    Cho đến khi trưởng thành tôi mới biết, tất cả những gì đồng tiền mang lại, chẳng qua chỉ là lừa dối. Đồng tiền thật ra chỉ thỏa mãn những nguyện ước của một con người, nhưng điều đó có đồng nghĩa với hạnh phúc? Hạnh phúc chưa bao giờ cùng nghĩa với việc thỏa mãn một thứ gì đó.

    Vậy thì…hạnh phúc là gì?

    Có những người sống cả đời trong mơ hồ, có những người sống cả đời để đi tìm hạnh phúc, nhưng tìm mãi chẳng thấy, lại có những người cứ ngỡ rằng mình đang sống trong hạnh phúc, nhưng thực chất không phải vậy. Đau đớn nhất chắc là khi ai đó đang sống trong hạnh phúc, nhưng lại không biết, không hay… Mất đi hạnh phúc rồi mới chợt nhận ra, thì đã quá muộn.

    Con người thường hay bất chợt nhận ra nhiều thứ, rồi lại quên đi để tiếp tục sống…
     
  3. Xuân Mộc Cầm

    Xuân Mộc Cầm Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    15
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 2: Gặp gỡ

    Tôi gặp anh vào một ngày mùa xuân. Mùa xuân ở Đức thời tiết xe lạnh, những tia nắng vàng đổ bóng lên những căn nhà cổ hai ven đường. Hôm đó, tôi hẹn gặp một người bạn ở trường, vừa đi vừa nói chuyện luyên thuyên:

    - Tí nữa ra thưa viện nhé. – Tôi nói với Nina.

    Nina là người đức, cô ấy có một mái tóc vàng ngắn, mắt to và rất thích mặc đồ đen. Hầu như quần áo của cô toàn một màu đen. Về sở thích này, tôi cũng không hỏi cô nhiều.

    Lúc đó một người đàn ông đi về phía bọn tôi. Người đó trung niên, tầm bốn mươi, năm mươi tuổi, tóc màu bạch kim, mắt to đen, đang cầm một quả chuối ăn một cách thoải mái.

    - Xin chào ngài giáo sư. – Nina nói, giọng lễ phép.

    - Xin chào ngài. – Tôi cũng cuống cuồng làm theo, dù không biết vị giáo sư này là ai.

    - Xin chào. – Giáo sư nói, nhìn về phía chúng tôi.

    Sau khi ông ta đi qua rồi, tôi mới hỏi Nina:

    - Vị giáo sư này là ai vậy, dạy môn gì?

    - Năm ngoái mình đã học một môn của giáo sư, đó là giáo sư phụ trách bộ môn triết của cậu đó.

    - Ừ. - Tôi nói, giọng bình thường.

    Lúc đó tôi là sinh viên triết năm đầu tiên, chưa quen biết hết tất cả các giáo sư và trở giảng ở trong trường. Tôi đăng ký một vài môn học năm đầu tiên, nhưng không nhiều, vì sau khi tốt nghiệp phổ thông, thời gian của tôi chỉ dành cho ăn và ngủ. Chị tôi còn đùa rằng:

    - Tao thấy mày đến đó học cứ như đang đi ăn dưỡng vậy.

    Tối hôm đó, tôi đã cố gắng tìm tên của vị giáo sư có tóc màu bạch kim, để xem xem lớp học của ông ta như thế nào. Trời ban cho tôi tính cách tò mò và tôi cố gắng vận dụng tốt tính cách của mình.

    Hóa ra ông ta đúng là giáo sư phụ trách bộ môn triết của chúng tôi thật! Thậm chí còn là giáo sư trưởng khoa, chuyên dạy về lý thuyết triết học, thuộc khoa triết một. Ở trường tôi có hai khoa triết, khoa triết một là lý thuyết triết học thuộc ông giáo sư tóc bạch kim phụ trách, khoa triết hai là triết học thực tiễn. Tôi còn chẳng biết phân biệt giữa lý thuyết triết học và triết học thực tiến như thế nào nữa.

    Vội vàng mò lấy cái bánh mì nhét vào mồm, tôi ấn vào phần đăng ký một vài môn học của giáo sư tóc bạch kim, mà bây giờ tôi cũng đã biết được tên gọi: Giáo sư Adrian Liepe.

    Những tiết học mà ông ấy dạy toàn liên quan đến triết học cổ đại. Tên của những nhà triết ở thời điểm đó hiện lần lượt lên trong đầu tôi: Thales từ Milet, Anaximander, Pythagoras, Demokrit, Protagoras, Sokrates, Platon, Aristoteles…Platon là triết gia yêu thích nhất của tôi. Những mẩu hội thoại của ông chính là điều đưa đẩy tôi đến với con đường triết học.
     
  4. Xuân Mộc Cầm

    Xuân Mộc Cầm Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    15
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 3: Cát Bụi

    Tôi rất lười dạy sớm, nhưng sáng hôm đấy vẫn mò dậy vì có tiết lúc tám giờ mười lăm. Mặc quần áo xong, tôi đánh răng, rửa mặt thật nhanh, rồi trang điềm vì sợ muộn học.

    - Vẫn còn hai mươi phút nữa, phải trang điểm để nhìn dễ thương chút. – Tôi nhủ thầm.

    Trang điểm xong, tôi lao thẳng đến trường, vừa đi vừa lên kế hoạch trong ngày:

    - Đúng rồi, học xong mình sẽ đi ăn sáng, cũng là như ăn trưa luôn, sau đó mình sẽ đi mua sắm, xem có gì hay ho không.

    Đến trường, tôi hì hục bò từ tầng một lên tầng hai, rồi lại thở hổn hển chạy hết hành lang nọ đến hành lang kia để tìm lớp, cuối cùng tôi cũng mò đến nơi. Ở trong lớp đã có ba, bốn người ngồi, toàn những gương mặt xa lạ, đa số là những người trẻ bằng tuổi tôi, cũng có một vài người già, chắc là đi học lại sau khi nghỉ hưu. Thời gian trôi đi nhanh hơn, trong tích tắc tất cả chỗ ngồi đã được sử dụng, căn phòng bỗng dưng trở nên chật chội, thiếu dưỡng khí. Tôi vội chạy ra mở cửa sổ. Đúng lúc đó giáo sư vào lớp. Ông ấy từ từ bước vào, nhìn bọn tôi một lượt rồi nở một nụ cười quái dị. Môi của ông ta nhếch lên một chút, tạo ra nụ cười nửa miệng, người bình thường gọi đó là ‘‘Cười khẩy‘‘ hoặc “Cười đểu“ tùy vào cách suy diễn.

    Đầu óc tôi quay cuồng… Đây là giáo sư triết học đây ư? Đây là hình ảnh của một triết gia đó ư? Hồi trước tôi cứ nghĩ rằng, triết gia phải là một người đức độ, hiền từ và toát ra khí chất của một người có nhiều kinh nghiệm trong cuộc sống, giống như một vị cao tăng trong phật giáo, hoặc là một tu sĩ đã ở ẩn trên núi lâu năm, râu tóc bạc phơ. Mà quả thật tóc giáo sư bạc thật, nhưng đó không phải là bạc bình thường, mà là bạc trói lóa, nói đúng là hơn là tóc bạch kim, cứ như ông ấy đã đi nhuộm tóc ở một tiệm làm tóc nào nó vậy. Ông ta mặc một chiếc áo phông màu đen, quần jean, đi giày thể thao.

    Sau khi đặt một vài tờ giấy lên bàn, giáo sư đi ra giữa lớp học và bắt đầu giảng bài. Ông ta nói không nhanh, cũng không chậm nhưng cũng đủ để làm đầu óc tôi nhức nhốt.

    - Ôi… Tiếng đức! Tại sao tiếng đức của mình vẫn kém như vậy chứ? – Tôi nhủ thầm.

    Nhưng khi căng mắt và căng tai ra nghe, tôi vẫn hiểu được một chút. Thỉnh thoảng tôi tỏ ra vẻ hiểu biết và suy nghĩ trầm ngâm khi giáo sư liếc qua chúng tôi.

    - Đúng rồi! Mày phải tỏ ra vẻ hiểu biết. Đã dấu dốt thì dấu luôn đi, như thế còn giữ được một chút danh dự. – Tôi nghĩ.

    Lúc đó, tôi chợt nhận ra rằng, giáo sư không nhìn chúng tôi nhiều lắm, mà ánh mắt của ông thường hay đảo về phía một bạn sinh viên trong lớp. Ánh mắt của ông ta hay liếc về một cô gái châu á giống tôi. Bạn này ngồi ở góc tường, phía bên trái. Vì bàn học của bọn tôi được sắp xếp theo hình chữ U, nên cho dù ngồi ở đâu cũng có thể nhìn thấy mặt của tất cả mọi người trong lớp.

    Tôi nhìn về bạn nữ. Đó là một bạn nữ người gốc châu á, có một mái tóc dài đen, đôi mắt to. Từ cô ấy toát ra một vẻ lạnh lùng, còn lạnh hơn cả vị giáo sư đang đứng giảng trước lớp. Cô ấy chăm chú nghe bài giảng, thậm chí chẳng để ý gì đến tôi, cho dù tôi có nhìn cô ta bao lâu đi nữa. Đúng là một con người quái dị!

    Tôi để ý thấy, giáo sư chỉ nhìn về phía cô ấy, khi cô ấy không nhìn về phía ông ta. Đó có phải là một cái nhìn giấu diếm không nhỉ? Tôi cũng không biết, chỉ biết rằng sau buổi học hôm đó, tôi đã chăm đọc sách hơn, để tiếng đức của tôi có thể tiến bộ thêm.

    Nhưng đôi khi… Tôi vẫn nhớ về đôi mắt và gương mặt lạnh lùng của cô bạn châu á trong lớp.

    - Tại sao những người lạnh lùng lại hay cuốn hút người khác nhỉ? – Tôi hỏi Nina.

    - Mình cũng không biết nữa, nhưng như thế nào mới là lạnh lùng? – Nina hỏi lại tôi.

    Nghe Nina hỏi xong, tôi cũng chẳng buồn trả lời nữa, chỉ cười hì hì cho qua chuyện. Có lẽ văn hóa của bọn tôi khác nhau, nên thỉnh thoảng cô ấy nói gì tôi cũng chẳng hiểu, mà tôi cũng không muốn tâm sự chuyện ở trường cho Nina nghe, vì chắc chắn cô ấy sẽ nghĩ rằng tôi suy diễn và tưởng tượng quá nhiều. Tôi biết, rằng Nina thật sự rất thích ông giáo sư tóc màu bạch kim, không thể nói xấu ông ấy trước mặt Nina được.

    Rồi buổi tối định mệnh ấy cũng đến. Nina và một số người bạn nữa rủ tôi đi bar. Tôi nhận lời, vì tối thứ bảy tôi không muốn ở nhà một mình uống trà như bà cụ non. Ánh đèn đường sáng lập lòe, chúng tôi vừa đi vừa cưới nói rôm rả, đúng lúc đó tôi nhìn thấy từ xa có một người vận đồ đen. Đó là một người phụ nữ cao, đi giày cao gót và mang một chiếc túi màu đỏ. Ở thành phố tôi đang sống có rất ít người châu á, nên khi nhìn thấy người châu á tôi nhận ra ngay. Chỉ có điều tôi không ngờ rằng đó lại chính là bạn nữ ở trong lớp học của ông giáo sư tóc bạch kim.

    Cô ấy nhìn vẫn vậy, gương mặt vẫn sáng sủa, lạnh lùng. Bây giờ tôi mới biết thêm được về sự sành điệu và ăn chơi của của cô ấy. Nhìn cô đi từ xa đến, giống như một người mẫu vậy. Tôi bắt đầu cảm thấy máu mình hơi sục sôi vì ganh tị. Thật ra thì, tôi vẫn chưa sờ đến một đôi giầy cao gót nào và cũng không dám đi, vì sợ đau chân.

    - Cô ta chắc phải là một người từng trải, sành điệu và lạnh lùng. Không biết cô ta là người nước nào nữa? – Tôi nghĩ thầm

    Sự tò mò làm cho tôi cởi mở hơn hẳn. Khi cô ấy sắp bước qua bọn tôi, tôi chủ động bắt chuyện với cô ấy bằng tiếng đức:

    - Xin chào! Cậu có nhận ra mình không?

    Cô ta chững chân lại năm giây, sau đó nhìn thẳng vào mắt tôi. Cái nhìn đó làm cho tôi có cảm giác ngượng ngùng khó tả.

    - Cậu cũng học tiết của giáo sư Liepe đúng không? – Có ấy nói một cách tự tin, pha chút mệt mỏi.

    - Ừ, rất hân hạnh làm quen với cậu. – Tôi nói.

    - Tên cậu là gì? – Cô ấy hỏi tôi. Cứ như thể cô ấy vừa mới là người đầu tiên bắt chuyện với tôi vậy.

    Tôi bắt đầu biến từ người chủ động thành người bị động.

    - Tên mình là Đại Dương. Còn cậu. – Tôi trả lời và cố tỏ ra vui vẻ.

    - Cậu là người Việt Nam à? – Cô ấy hỏi.

    - Ừ. Đúng rồi! – Tôi trả lời.

    - Tên mình là Cát Bụi. – Cô ấy nói với tôi, rõng rạc bằng tiếng việt.

    Cho đến tận bây giờ, khi nghĩ về buổi tối hôm đó, tôi không biết mình nên buồn hay nên vui.
     
  5. Xuân Mộc Cầm

    Xuân Mộc Cầm Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    15
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 4: Giấc mơ đầu tiên

    Khi đi chơi về, tôi mệt lử, nằm vật xuống giường.

    - Ôi cái lưng của tôi… Đau lưng, đau chân, đau đầu. – Tôi tự rủa thầm.

    Hôm nay tôi đã lốc hẳn ba vại bia lớn. Lũ bạn nhìn tôi mắt chữ O mồm chữ A, không hiểu vì sao tôi lại có thể uống nhiều đến vậy. Lúc đó trong đầu tôi nghĩ gì, tôi cũng không rõ nữa. Tôi mơ hồ, nằm bẹp trên giường và chìm vào mơ một giấc mơ kì lạ…

    Trong mơ tôi thấy mình đang đi qua một cánh đồng, cỏ xanh mọc um tùm, tôi nhìn lên bầu trời, và nhận ra những đám mây trắng. Cảnh vật sau đó biến đổi nhanh chóng, trong tíc tắc, tôi đã ở phòng mình, nhìn ra ngoài cửa sổ từ lúc nào. Vẫn là bầu trời đấy, nhưng những đám mây không còn nữa, thay vào đó là một bầu trời kỳ lạ màu tím hồng. Tôi bỗng dưng có một linh cảm.

    - Bầu trời chuyển thành màu tím hồng ư? Một điềm báo chăng? – Tôi tự nhủ thầm trong giấc mơ.

    Đúng lúc đó, có một chú chim nhỏ màu đen, từ đâu bay tới đậu trên vệ cửa sổ phòng tôi. Nó nhìn tôi với đôi mắt to, dễ thương kinh khủng. Tôi vội chạy đi tìm điện thoại, để gọi điện cho Nina, kể về những điều kì diệu đang diễn ra. Khi mơ, bạn sẽ không bao giờ biết rằng mình đang mơ. Tôi cũng vậy, tôi đã nghĩ tất cả những điều diễn ra là thật.

    Nhưng khi tôi quay lại để chụp ảnh chú chim, thì nó đã không còn là một con chim nhỏ nữa, mà thay vào đó là một con chim đen lớn. Nhìn nó như một con quạ trưởng thành, nhưng nó không phải là một con quạ bình thường. Con quạ trong phòng tôi không có mắt, vùng mắt của nó chiếu ra một tia sáng chói lòa màu xanh lá cây. Tôi thật sự hoảng sợ khi nhìn thấy con vật đó. Khi tôi chưa kịp định thần lại nên phải làm gì, thì con quạ đã đó cứ lớn dần, lớn dần, và biến thành hình người. Người đó cao lớn, vẫn có màu đen, không mắt, và chiếu ra thứ ánh sáng kì dị màu xanh. Tôi hoảng quá, vội vàng chạy đi, thì nhận ra con quạ người đó đang đuổi theo sau lưng mình. Tôi cứ chạy, chạy mãi, chạy dọc, hành lang, chạy vào cả nhà vệ sinh, nó tiếp tục đuổi theo tôi.

    Trong mơ, tôi đang ở trong chính ngôi nhà của mình, chỉ có điều bị rượt đuổi bởi một con quạ người. Tôi thầm cầu xin ai đó cứu giúp, cầu trời phù hộ, thì đúng lúc đó, có ba tia sáng vàng từ đâu bay tới. Ba tia sáng đấy biến thành ba hình người bé nhỏ rồi túm lấy con quạ người, giữ chặt lấy nó và nói với tôi rằng:

    - Đừng lo, bọn tôi đã khống chế được nó rồi.

    Nghe xong câu nói của họ, tôi tỉnh giấc. Điều đầu tiên tôi làm sau khi tỉnh giấc là gọi điện về cho mẹ. Tôi kể cho bà nghe tất cả những chi tiết về giấc mơ. Bà cười và nói với tôi rằng, có lẽ tôi đã có quá nhiều áp lực trong việc học. Bố tôi cũng nghe lỏm được đôi chút cuộc đối thoại của hai mẹ con, ông cười phá lên và nói:

    - Thế là con sắp gặp hoặc đã gặp người tri kỉ rồi đó con ạ.

    - Sao lại thế hả bố? – Tôi hỏi ông.

    - Hồi xưa, bố cũng có một giấc mơ hao hao giống như vậy.

    - Giấc mơ như thế nào, bố kể xem nào. – Tôi giục.

    - Khi còn trẻ, bố mơ thấy một con chim bồ câu, đậu trên vệ cửa sổ chỗ bố ở. Sau đó vài ngày thì bố gặp mẹ con.

    Nghe xong, tôi cười lắc lẻ. Tôi bảo với bố mẹ rằng không cần phải lo, rằng chắc tôi cũng giống bố thôi, sắp gặp được ý trung nhân rồi. Sau đó tôi cụp máy và thầm nghĩ:

    - Bố ơi, trên vệ cửa sổ của bố là chim bồ câu, còn trên vệ cửa sổ của con là con quạ…

    Nhưng tôi không muốn nói ra hết nỗi lòng của mình cho bố mẹ, vì sợ bố mẹ lo lắng. Trong văn hóa châu á và văn hóa việt nam, quạ chưa bao giờ là một con vật mang điềm lành, mặc dù khoa học đã chứng mình rằng, quạ là một loài vật rất thông minh. Tại sao cứ phải đặt những suy nghĩ, định kiến cổ xưa, chưa được chứng minh rõ rằng, nên một con vật vô tội. Cơ mà khổ nỗi con quạ trong giấc mơ của tôi quá đáng sợ. Tôi mông lung tự hỏi, không biết đây có phải là một điềm báo. Nói cho cùng, tôi vẫn có một chút mê tín.

    Buổi sáng tôi hơi mệt mỏi vì giấc mơ về con quạ, nhưng vẫn cố lết đến trường học tiết của giáo sư tóc bạch kim. Khi tôi đến nơi, thì lớp học đã đầy người, chỉ còn một vài chỗ ngồi còn trống.

    Tôi liếc về phía góc lớp nơi Cát Bụi hôm trước ngồi. Thấy cô ấy ngồi đó, lạnh lẽo, trống vắng, tôi quyết định đi về phía đó, ngồi cạnh Cát Bụi.
     
  6. Xuân Mộc Cầm

    Xuân Mộc Cầm Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    15
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 5: Những cái nhìn

    Chẳng hiểu sao khi ngồi cạnh Cát Bụi, mọi thứ xung quanh bỗng dưng hiện ra rõ nét hơn trong mắt tôi, lớp học nhỏ, những chiếc bàn học màu trắng, những ô cửa sổ không rèm màu xanh lá cây, ở bên cảnh cửa ra vào, một cái bảng xanh lớn với những viên phấn trắng được sắp xếp gọn gàng bên dưới. Trong yên lặng tất cả chúng tôi ngồi chờ giáo sư. Tôi chỉ nghe thấy tiếng động của những trang sách được lật qua, lật lại. Cát Bụi không nói gì mà chỉ chăm chú nhìn vào điện thoại giống như đang đọc tin nhắn. Tôi cũng không muốn bắt chuyện làm phiền cô ấy, vậy nên tôi cũng chăm chú nhìn vào những trang giấy được phát tại buổi học ngày hôm trước.

    Giáo sư bước vào lớp, vẫn với nụ cười nhếch mép, ông nhìn chúng tôi một lượt và bắt đầu giảng bài mới. Cát Bụi tiếp tục ngồi đó đọc những tin nhắn được gửi đến, cứ như là giáo sư chưa vào lớp và sự tồn tại của ông không đả động gì đến cô ấy.

    - Cô ta chẳng biết tôn trọng ai cả! – Tôi nghĩ thầm.

    Những hành động của cô luôn toát ra một sự tự tin kì lạ, điều mà tôi không có. Cho nên tôi càng có cảm giác ghen tị, lại càng có cảm giác tò mò về Cát Bụi. Tôi muốn biết nhiều về cô hơn, nhưng lại không biết bắt đầu như thế nào. Đôi khi để làm thân với một người thật khó khăn, nhất là đối với tuýp người lạnh lùng như Cát Bụi.

    Tự nhiên tôi có một cảm giác ai đó đang nhìn về phía mình. Tôi ngước lên và bắt gặp ánh mắt của giáo sư đang nhìn về phía Cát Bụi. Ông giáo sư cũng nhìn thấy tôi nên lập tức quay đi.

    - Lại là cái nhìn giấu diếm. – Tôi nghĩ thầm

    Đôi lúc tôi muốn có một phép màu, để đọc được suy nghĩ của người khác. Càng lớn lên con người ta càng trở nên phức tạp. Nhất là những người đọc sách quá nhiều, hay quá từng trải, suy nghĩ của họ có rất nhiều tầng lớp.

    - Tại sao ông ấy vẫn nhìn Cát Bụi bằng cái nhìn kì lạ như vậy chứ? – Tôi tự hỏi.

    Có thể Cát Bụi làm cho người khác có cảm giác tò mò.
     

Chia sẻ trang này