Thơ Bịt

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi blankboy2002, 22/5/20.

  1. blankboy2002

    blankboy2002 Gà tích cực

    Bài viết:
    99
    Được thích:
    189
    Đã thích:
    216
    GSP:
    Ap
    Bịt mắt, em đã mỉm cười
    Em không còn thấy đôi mươi đến gần
    Bịt tai, mặc lũ ve ngân
    Em không còn thấy nội tâm thét gào
    Bịt mũi, đừng hỏi tại sao
    Em giờ đã chán hít vào, thở ra
    Bịt miệng, đời bớt nhạt nhoà
    Khi em không nói, em là chính em?

    Bịt mắt? Còn gì để xem
    Ngoài nội tâm đã lấm lem đất bùn?
    Bịt tai? Khi chúng dập dồn
    Ảo thanh hay thực? Em còn biết đâu?
    Bịt mũi? Là thứ phép màu
    Hương hoa khô khốc để lâu đã tàn?
    Bịt miệng? Không một lời than
    Không cười - không khóc - không màng - không hơn.

    Bịt mắt trong nỗi căm hờn
    Tự em hành quyết bản thân của mình
    Pháp trường sao thật lung linh
    Khi mà đôi mắt lặng thinh khép hờ.

    Bịt tai và khẽ em mơ
    Không còn tiếng súng, vết nhơ đã gột
    Chìm sâu vào bóng hoàng hôn
    Ve sầu kêu khóc, oan hồn chẳng nghe.

    Bịt mũi trên con đường về
    Em không phải ngửi mùi me trên đầu
    Me đây, thế còn máu đâu?
    Em đưa một khối huyết cầu trở ra.

    Bịt miệng. Gió thổi khẽ qua.
    Em không cần nói lời hoa mĩ gì.
    Quên đi. Em hãy quên đi.
    Tại sao phải nhớ làm chi hỡi nàng?

    Tôi và em - nghiệp trời ban
    Trái tim đã hoá thành than thuở nào
    Dạo trên trên những vì sao
    Ta cùng tô đỏ ánh hào quang

    rơi.

    Ta nợ em một nụ cười

    Em nợ ta cả một đời chưa xong

    Máu hai ta đổ thành sông

    Bài thơ chung bút

    Tách dòng từ đây.

    Chìm sâu vào giấc ngủ say
    Liệu tôi còn có thấy ngày mai lên
    Mắt em chưa hết đỏ hoen

    Tôi không thể khóc để quên nỗi buồn.

    -Một giờ ba mươi phút sáng ngày 15/5-
     
    Cục TẩyChanh30 thích bài này.

Chia sẻ trang này