Biển khóc - Hoàn thành - Sea

Thảo luận trong 'Truyện dài hoàn' bắt đầu bởi Sea_Sand, 14/5/14.

  1. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    576
    Được thích:
    1.098
    Đã thích:
    1.454
    GSP:
    Ap
    Mọi người hãy nhấn play vừa nghe vừa đọc để cảm nhận.
    Lưu ý: Có một cảnh H nhẹ.


    C
    hương 26: Đừng sợ! Đã có tôi ở đây.

    Lúc em thức dậy thì đã hơn mười giờ rưỡi sáng. Em lật đật ngồi dậy, đem chăn vào phòng rồi đi làm vệ sinh cá nhân. Trong lúc hốt hoảng vì dậy trễ nên em đã không kịp để ý đến cái chăn từ đâu ra và miếng băng cá nhân trên tay từ đâu mà có. Lần đầu tiên khi làm việc ở nhà hắn mà em dám dậy muộn nên em không có thời gian đâu mà để ý đến những thứ khác.

    Vừa đánh răng em vừa tự hỏi không biết hắn dậy từ lúc nào và đã đi đâu. Em thầm khâm phục hắn vì đêm qua hắn uống nhiều rượu như vậy mà vẫn có thể dậy sớm trong khi em chỉ đi chơi rồi về làm có một chút công việc mà đã ngủ li bì cho tới giờ này. Em đang lo là không biết hắn có trách và trừ lương mình không. Nhưng nghĩ đến lương, em tự cười mình. Từ bây giờ em có được lãnh lương nữa đâu mà sợ bị trừ.

    Hắn đã đi làm từ sớm. Mặc dù trong người vẫn còn hơi mệt nhưng hắn không thể bỏ bê công việc mãi được. Ngày mốt có một vụ cướp rất quan trọng, tuy đã bàn bạc kĩ lưỡng với Andrea nhưng hắn vẫn muốn chắc chắn là sẽ không có bất kì sơ suất nào xảy ra. Vụ vừa rồi tuy không ai bị bắt nhưng có bóng dáng của FBI xuất hiện hắn đã không an tâm. Vì thế mà hắn muốn mọi việc lần này phải diễn ra thật suôn sẻ.

    Nhưng dù hắn có tập trung làm việc đến đâu đi nữa thì hình ảnh cười đùa, vui vẻ của em với Andrea vẫn không ngừng hiện ra trên từng trang hồ sơ mà hắn lật qua. Trông em có vẻ rất vui và hạnh phúc khi ở bên cạnh Andrea, còn với hắn thì hoàn toàn ngược lại. Dường như khi ở gần hắn, đến một nụ cười thoải mái em cũng không thể hiện ra cho hắn thấy. Lúc nào gặp hắn em cũng chỉ biết cúi đầu sợ sệt. Có lẽ vì thế mà khoảng cách của em và hắn ngày một xa hơn.

    Hắn đã từng tự hỏi mình là tại sao lại không ghen với Liz khi em đối với cậu còn thân thiết hơn cả Andrea? Nhưng sau đó hắn tự cho mình câu trả lời vì Liz đối xử tốt với em ngay từ khi em bước chân vào đây. Cách đây một năm, có lần cậu nói với hắn khi hắn bảo với cậu là sẽ cho em đến làm việc ở nhà hắn: “Sand là một cô gái rất đáng yêu nhưng cũng rất đáng thương. Mình đã thấy thương cô ấy ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy. Một cô bé chỉ mới tám tuổi thôi mà đã phải tự bươn chải kiếm ăn, chỉ như vậy thôi cũng đủ thấy Sand đáng thương như thế nào rồi. Mình coi Sand như em gái ruột của mình và mình mong sau khi cô ấy đến sống ở nhà cậu, cậu hãy đối xử tốt hơn với cô ấy, đừng hành hạ cô ấy nữa. Sand đã thiếu tình yêu thương của ba mẹ từ nhỏ, vì thế nên cô ấy rất cần có tình cảm gia đình. Nếu cậu đã không thể cho cô ấy được thứ tình cảm đó thì cũng đừng làm khổ cô ấy nữa. Tội cô ấy lắm!”

    Liz đã nói với hắn như thế nhưng lúc đó hắn nào có để tâm. Hắn đã bỏ ngoài tai những lời nói chân thật đó của Liz, hắn vẫn cứ tiếp tục cuộc vui của mình, tiếp tục hành hạ em bằng trò chơi mới là cho em thử thuốc mà Liz đã chế tạo ra. Bộ cậu nghĩ là chỉ có mình em mới thiếu thốn tình yêu thương của gia đình thôi sao? Hắn từ nhỏ cũng đâu có ai yêu thương trọn vẹn, hắn vẫn luôn cô đơn một mình đó thôi. Nhưng cậu biết không? Từ khi có em, cuộc sống vô vị, nhàm chán của hắn đã trở nên đẹp hơn. Đúng là chỉ có những người cùng cảnh ngộ mới có thể khiến cho nhau vui thôi. Và em… từ tám năm trước đã làm cho hắn rất vui.

    Nhưng đó là chuyện của quá khứ. Còn bây giờ, hắn đã thấm thía những câu nói ngày đó của Liz. Hắn đã hành hạ em cả một quãng thời gian dài. Trong thời gian đó, đổi lấy niềm vui của hắn chính là sự đau đớn trên thể xác lẫn trong tâm hồn em. Dù cho bây giờ em đã có niềm vui riêng với người khác nhưng với hắn thì tuyệt nhiên không. Hắn đã hối hận, thực sự rất hối hận vì những gì mà hắn đã gây ra cho em. Nhưng chắc chắn bây giờ và cả sau này, em sẽ không cho hắn có cơ hội sửa sai, cho hắn được đối xử tốt với em một lần. Có lẽ em rất ghét hắn, hận hắn đến tận xương tủy nhưng hắn sẽ không trách em hay nói đúng hơn là hắn không có quyền trách em. Đơn giản vì một điều… hắn có lỗi với em. Có lỗi với em từ tám năm về trước.

    Đáng lẽ năm đó hắn không nên đưa em vào đây và em cũng không nên đứng trước cửa nhìn vào nhà hắn. Vì như thế, hắn sẽ không gặp em và em sẽ không phải chịu khổ. Mọi chuyện đều bắt đầu từ em nhưng hắn sẽ là người kết thúc nó.

    Hắn tự hứa với mình là kể từ bây giờ trở đi, hắn sẽ đối xử tốt hơn với em, sẽ không để em phải chịu khổ nữa. Em đã chịu tổn thương quá nhiều rồi và bây giờ là lúc em phải được hưởng hạnh phúc mà đáng ra, em đã được hưởng từ lâu lắm rồi.

    [​IMG]

    Sau khi cho Puppy ăn xong, em để nó tự do chạy chơi khắp nhà, còn em thì đi làm công việc thường ngày của mình.

    Cộc... cộc... cộc

    Em chưa kịp bắt tay vào làm việc thì tiếng gõ cửa của ai đó vang lên.

    Cạch!

    Trước mặt em là một người đàn ông để râu quai nón cỡ chừng ba mươi mấy tuổi, ông ta trông có vẻ bặm trợn và rất hung dữ. Em hơi giật mình nhưng vẫn lịch sự hỏi:

    - Ông muốn tìm ai ạ?

    Người đàn ông đó không trả lời câu hỏi của em, ông ta nhìn em một lượt từ trên xuống dưới mà không khỏi nuốt nước bọt. Nhưng ông ta cố kìm chế bản thân mình lại, chỉ một lát nữa thôi ông ta sẽ sở hữu cả người em.

    Ông ta nhìn em rồi nhanh chóng luồn qua người em để bước vào trong. Trong khi em chưa kịp phản ứng thì ông ta đã nhanh tay bịt miệng em bằng một chiếc khăn có tẩm thuốc mê từ đằng sau và lôi tuột em vào nhà. Một phần vì bản năng và một phần vì khó thở nên em ra sức gỡ tay ông ta ra, thậm chí là cấu mạnh vào đó nhưng ông ta vẫn không chịu buông. Sự đụng chạm cơ thể giữa một cô gái trong trắng như em và một gã ham mê dục vọng như ông ta đã khiến cho ông ta trở nên thích thú. Không thể chờ lâu hơn được nữa, ông ta vừa cười vừa siết chặt chiếc khăn hơn. Một lúc sau, khi thuốc mê đã ngấm vào người và em không còn sức để chống cự nữa, em lịm đi.

    Ông ta nhanh chóng nhét chiếc khăn vào túi rồi vòng cánh tay em qua cổ mình, đưa đi.

    "Gâu! Gâu"

    Ông ta vừa bước tới cửa thì Puppy từ trong nhà bếp chạy ra, vừa sủa nó vừa cắn vào ống quần ông ta để giữ lại không cho đi. Ông ta bực bội, lo sợ hắn sẽ về bất ngờ và sẽ hỏng hết mọi chuyện nên ông ta nhanh chóng hất mạnh con Puppy ra, làm nó bị đập mạnh vào tường một cái rõ đau. Ông ta nhếch môi rồi nhanh chóng đóng cửa lại.

    Vì hôm nay là ngày thường nên mọi người ai cũng đã đi làm, và việc ông ta đưa em đi một cách quang minh chính đại thì cũng không lo bị ai phát hiện.

    Ông ta đưa em đến một nhà kho cũ kĩ mà tổ chức đã bỏ lâu không dùng đến. Đây là khu vực mà ít ai biết và đi đến. Vì thế nên ông ta chọn nơi đây làm địa điểm để làm nhiệm vụ của mình quả không sai.

    Bên trong có một cái giường cũ và một vài thứ linh tinh khác, ông ta để em nằm xuống giường rồi lấy điện thoại ra gọi cho ai đó.

    - Tiểu thư! Tôi đã đưa cô ta tới theo như yêu cầu của cô rồi. Bây giờ cô muốn tôi phải làm gì đây?

    "Ông có chắc là bắt đúng người không đó? Nếu như nhầm thì không chỉ tôi mà ngay cả ông cũng không xong đâu." - Jane hâm dọa, là cô đã sai gã đàn ông đó đến bắt em.

    - Cô yên tâm! Tôi làm việc xưa nay chưa hề có sai sót. Nhưng nếu cô vẫn chưa tin thì tôi sẽ gửi ảnh của cô ta qua cho cô xem. - Tuy ông ta đang nói chuyện điện thoại nhưng mắt vẫn dán chặt lên người em, tay ve vuốt khuôn mặt em một cách thèm thuồng.

    "Được!"

    Sau câu nói của Jane, ông ta bấm điện thoại chuyển sang chế độ chụp ảnh và "tách" một cái, cả gương mặt đang hôn mê của em được lưu vào máy.

    Ông ta cười rồi gửi tấm ảnh đó qua máy cho Jane, lát sau ông ta nhận được cú điện thoại của cô.

    "Làm tốt lắm! Đúng là cô ta. Bây giờ thì ông muốn làm gì cô ta thì làm. Tôi cho ông được quyền tự quyết định, không cần phải hỏi ý kiến của tôi."

    Nói rồi cô cúp máy, khóe môi nhếch lên tạo thành một đường cong hoàn mỹ.

    "Lần này cô chết chắc! Đời con gái của cô sẽ kết thúc tại đây."

    [​IMG]

    Đang trong giờ làm việc mà hắn cứ đứng ngồi không yên, chưa bao giờ hắn có cảm giác bất an đến vậy. Hắn có một linh cảm không hay, trong lòng cứ thấp thỏm lo sợ một chuyện gì đó mà ngay cả hắn cũng không rõ.

    Hắn gọi điện thoại cho em nhưng chỉ nghe tiếng đổ chuông chứ không có người bắt máy, gọi đến cả bốn năm cuộc vẫn vậy. Lúc này, nỗi lo lắng trong lòng hắn càng tăng lên gấp bội.

    Dẹp bỏ công việc qua một bên, hắn lấy chiếc áo khoác trên ghế khoác lại vào người rồi cầm chiếc cặp đi về.

    Hắn vừa về đến nhà thì đã không thấy em đâu, không gian hoàn toàn chìm trong im lặng, đến cả tiếng gió thổi cũng không có. Hắn chạy khắp nhà, mở toang hết tất cả các cửa phòng thậm chí là gọi tên em nhưng vẫn không nghe thấy em trả lời. Đến lúc này, hắn mới biết được nỗi lo lắng mà mình đang mang là gì.

    "Gâu! Gâu!"

    Vừa tính ra ngoài tìm em thì con Puppy từ đâu chạy ra, nhảy lên nhảy xuống trước mặt hắn như muốn nói một chuyện gì đó rất quan trọng. Hắn khẽ nhíu mày rồi ngồi xuống, hỏi nó:

    - Mày có biết chủ của mày đã đi đâu rồi không?

    "Gâu! Gâu!"

    Hắn vừa hỏi xong, Puppy đã sủa lên hai tiếng như muốn nói là biết rồi chạy nhanh ra ngoài. Hắn nhìn theo không hiểu chuyện gì nhưng sau đó cũng nhanh chóng khóa cửa lại rồi chạy theo nó.

    Có thể em và hắn chưa biết Puppy có một cái mũi rất thính, nó có tài đánh hơi rất giỏi. Chỉ cần cho nó ngửi bất cứ mùi gì trên người ai thì nó cũng sẽ tìm ra người đó trong thời gian ngắn nhất. Có lẽ lúc nãy khi cắn vào ống quần của người đàn ông kia, nó đã kịp ngửi thấy một mùi hương lạ trên đó.

    Puppy vừa đi vừa khịt khịt cái mũi bé tí của mình xuống đất để đánh hơi. Hắn đi sau nó mà không khỏi lo lắng, không biết là nó có tìm ra được em không? Không biết em có xảy ra chuyện gì không? Có gặp phải chuyện gì nguy hiểm không? Hay có ai làm cho em bị thương không? Những câu hỏi không có câu trả lời cứ dồn dập trong đầu óc hắn, vừa nghĩ bước chân hắn bước dài hơn trên nền gạch lạnh ngắt. Chỉ mong sao nơi đó không quá xa để hắn có thể tới đó một cách nhanh nhất.

    [​IMG]

    Ánh mắt mơ màng của em sau một cơn hôn mê dần dần hé mở. Em chưa kịp xác định xem đây là nơi nào thì cả người mình như có một vật gì đó nằng nặng đè lên. Một thứ gì đó mềm mềm, ươn ướt lướt qua khắp cổ em, vừa nhột lại vừa khó chịu. Em vừa định ngồi dậy thì một gương mặt của một người đàn ông xa lạ hiện ra trước mặt em. Ông ta đang say sưa hôn cái cổ trắng ngần và thơm tho của em. Vì ông ta nhắm mắt nên không hề biết rằng em đã tỉnh. Em trợn tròn mắt, hoảng hốt đẩy mạnh ông ta ngã ra phía sau rồi nhanh chóng ngồi dậy. Việc đầu tiên em làm là kiểm tra lại quần áo của mình, hai cái nút áo trên người em đã bị mở ra để lộ chiếc áo nội y màu trắng như khiêu gợi. Em vội cài nút áo lại, bước nhanh xuống giường nhắm thẳng về phía cửa mà chạy.

    Nhưng nào có dễ như vậy, em vừa chạy đến giữa nhà thì đã bị ông ta túm áo kéo lại, đưa em quay trở lại giường.

    - Muốn trốn hả? Không dễ như vậy đâu. - Ông ta đẩy mạnh em xuống giường, trừng mắt nói.

    Em sợ hãi lùi dần về phía sau, mắt vẫn không quên nhìn ông ta đề phòng. Em đã biết ông ta là ai rồi, ông ta chính là người đã chụp thuốc mê em và đưa em đến cái nơi tối tăm này. Em không biết là mình có thù oán gì với ông ta hay không mà ông ta lại có ý định cưỡng bức em như thế?

    - Tại sao ông lại bắt tôi? - Em hỏi, tay nắm chặt cổ áo mình lại.

    - Em muốn biết lý do à? E rằng em sẽ không biết được lý do thực sự đâu nhưng tôi sẽ cho em một lý do khác để thay thế. - Ông ta vừa nói vừa cười nham hiểm, cởi bỏ chiếc áo duy nhất trên người mình ra rồi từ từ chồm người về phía em như một con mãnh hổ hung ác - Đó là... tôi muốn thân xác của em.

    Sau câu nói đó, ông ta lập tức bổ nhào về phía em, xô ngã em xuống giường, khóa chặt cổ tay em lại không cho em có cơ hội chống cự.

    - Đừng mà! Xin hãy tha cho tôi! Tôi cầu xin ông mà!

    Mặc cho em van xin, nài nỉ, cả người cựa quậy liên tục nhưng ông ta vẫn không bận tâm. Ông ta vẫn cứ tiếp tục với trò đồi bại của mình. Em vùng vẫy dưới người ông ta, cố tìm mọi cách để thoát ra khỏi con ác ma đang đè nặng trên người mình nhưng em hoàn toàn bất lực. Vùng vẫy hồi lâu, đến khi em không còn khả năng để chống cự nữa. Em buông xuôi, ngửa mặt nhìn lên trần nhà, hai hàng nước mắt từ khóe mi lăn dài trên má.

    Xoạc!

    Chiếc áo pijama mỏng manh trên người em bị ông ta xé toạc ra một cách không thương tiếc. Một phần cơ thể trắng nõn nà như tuyết hiện ra trước mặt, đôi mắt ông ta sáng rỡ như nhìn thấy một món mồi ngon. Nhìn cơ thể em rồi lại nhìn lên em, thấy em khóc, ông ta không một chút động lòng mà thú tính ngày một dâng cao. Ông ta chưa từng làm chuyện này với một cô gái có tuổi đời dưới hai mươi như em, đúng thật là khác xa với những người đàn bà mà ông ta đã từng đi qua. Em như ánh nắng ban mai giữa mùa đông lạnh giá, sưởi ấm cho vạn vật. Và ngay lúc này đây, em đang sưởi ấm cho con người ông ta.

    Em nhắm chặt mắt lại, không dám nhìn cái cảnh kinh khủng trước mắt nữa, để mặc cho ông ta giày vò cơ thể mình. Em không dám tin là sẽ có người đến cứu em kịp lúc trước khi ông ta chưa làm gì quá đà. Em cắn chặt răng vào nhau, hai tay bám chặt vào tấm ga giường. Thế là hết! Cuộc đời em sẽ chấm hết từ đây!

    Rầm!

    Cánh cửa đóng kín bị một lực mạnh tác động nên bật ra và đập mạnh vào tường tạo ra thứ âm thanh chát chúa. Ông ta dừng công việc của mình lại, đưa mắt nhìn ra cửa - nơi có một kẻ đang cố tình phá hỏng cuộc vui của mình. Em cũng bị âm thanh đó ảnh hưởng nên mở mắt nhìn theo. Một dáng người cao lớn từ ngoài cửa lao nhanh vào, giáng thẳng một cú đấm vào mặt ông ta làm cho ông ta không kịp phản ứng nên ngã bật xuống đất, một dòng máu từ khóe miệng trào ra.

    Em thừa cơ hội đó nhanh chóng ngồi dậy, kéo chiếc áo đã bị rách lại rồi ngồi thu lu ở một góc. Trong lúc hoang mang, em đã không nhận ra người vừa đánh ông ta là ai và em cũng không có can đảm để đối mặt với mọi thứ sau chuyện vừa rồi. Em úp mặt vào gối, khóc thật lớn để giải tỏa đi nỗi phiền muộn trong lòng. Chợt một vòng tay mạnh mẽ của ai đó ôm chặt lấy cả người đang run lẩy bẩy của em. Em không chống cự, cứ để mặc cho người đó ôm. Cái mà em cần bây giờ đơn giản chỉ có vậy, chỉ cần một cái ôm an ủi cho tâm trạng đang hết sức rối bời của em. Em cảm thấy rất an toàn khi ở trong vòng tay xa lạ này.

    - Đừng sợ! Đã có tôi ở đây.

    Một giọng nói ấm áp từ trên đỉnh đầu em vang lên, giọng nói này... làm sao em có thể quên được khi ngày nào em cũng đều nghe thấy? Nhưng khác với thường ngày hắn hay nói năng cộc cằn, gắt gỏng với em thì hôm nay, giọng nói ấy có phần trở nên dịu dàng. Em rời khỏi vòng tay đó, ngước mắt lên nhìn hắn. Qua màn nước mờ đục, em có thể nhìn thấy ánh nhìn như xuyên thấu vào tận tâm can em của hắn. Một cảm xúc buồn tủi xen lẫn hạnh phúc của em như vỡ òa trong phút chốc, em không thể tin được trong lúc em gần như mất hết hy vọng thì hắn như một vị thần sống đến cứu rỗi linh hồn em. Nhìn hắn, em thực sự không thốt lên được lời nào, chỉ khẽ mấp máy môi gọi hắn hai tiếng:

    - Thiếu gia!

    Lời nói em nhẹ tựa cơn gió, bất cứ lúc nào khi phát ra cũng có thể lập tức tan biến vào không khí. Hắn nhìn em, nhìn vào đôi mắt to tròn thường ngày của em nay đã bị một màn sương mờ đục bao phủ, nhìn gương mặt ướt đẫm đi vì nước mắt của em, nhìn đầu tóc vốn luôn được chải chuốt gọn gàng nay đã bị rối bời lên, nhìn chiếc áo thường ngày lành lặn nay đã bị gã đàn ông xấu xa kia xé nát mà hắn không khỏi xót xa. Đau lòng! Là hai từ cảm thán dùng để diễn tả cho tâm trạng hắn lúc này.

    Hắn nhẹ lau nước mắt cho em rồi lại một lần nữa ôm em vào lòng. Lấy tay vuốt nhẹ vào lưng em, an ủi:

    - Ngoan! Đừng khóc nữa! Mọi chuyện không sao rồi.

    Nghe được những lời này của hắn, em không những không chịu nín mà còn khóc lớn hơn. Đơn giản vì em muốn một lần được làm nũng trong vòng tay hắn. Nấc lên từng tiếng đầy thổn thức, em dụi đầu vào ngực hắn, ngọ nguậy để tìm kiếm hơi ấm như một chú mèo con làm nũng với chủ. Chiếc áo sơ mi mà hắn đang mặc vì nước mắt của em làm ướt cả một khoảng. Nhưng đối với hắn bây giờ, mọi thứ không gì có thể quan trọng hơn em.

    Hắn đưa ánh mắt căm phẫn nhìn về phía người đàn ông đang nằm dài trên sàn nhà không một chút cử động. Ông ta bị hắn đánh cho đến không còn sức để lết đi, dám cả gan bắt em đi ngay tại nhà hắn và ngang nhiên làm nhục em. Ông ta chắc chắn chỉ có một con đường chết mà thôi.

    Dù được hắn ôm trong tay, nhưng em vẫn không quên nắm chặt chiếc áo của mình. Em không thể để mình như thế trước mặt hắn. Nếu như đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng hắn đối xử tốt với em thì xin hãy cho em, cho em một lần được yếu lòng trong vòng tay ấm áp của hắn. Chỉ duy nhất một lần này thôi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/8/14
    cat.md, Lê LaĐan thích bài này.
  2. mo_nhat

    mo_nhat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    94
    Được thích:
    221
    Đã thích:
    147
    GSP:
    Ap
    Đọc một lèo đến giờ đã thiệt. Các chương đã dài hơn thành ra một chương cũng có thể có nhiều tầng cảm xúc của nhân vật hơn. Zin cuối cùng đã nhận ra hành hạ người ta nhiều quá thì sẽ bị ảnh hưởng nặng nề. Ta thích. Andrea thêm vào rất hợp lý, khiến ta nghĩ thêm vài cái kết. :)). Ta mong lắm tình cảm của Zin sẽ thật có chiều sâu, vì cả hắn và em đều là những người sống nội tâm, nên hẳn tình cảm cũng phải rất sâu lắng.
    Cố lên nhé, ta luôn ủng hộ nàng. ^^.
     
    Sea_Sand thích bài này.
  3. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    576
    Được thích:
    1.098
    Đã thích:
    1.454
    GSP:
    Ap
    Hi, cảm ơn nàng nhiều nhé. Từ chương này trở đi, ta sẽ kể sâu hơn về cảm xúc của Zin. Đặc biệt là về mặt tình cảm, ta sẽ sớm cho hai người yêu nhau nhưng lại thích hành hạ lẫn nhau này thành 1 đôi. :))
     
  4. Phương Quý

    Phương Quý Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    179
    Được thích:
    311
    Đã thích:
    207
    GSP:
    Ap
    Chị nghĩ từ mở toạc em thay bằng từ mở toang hợp hơn ha.
    Từ mờ đục chị không nghĩ nó thích hợp lắm. Từ mờ đục đầu tiên, em thay bằng một từ khác, từ mờ đục thứ hai, em không cần phải cho nó vào câu văn.
    ... đôi mắt to tròn thường ngày của em nay đã bị một màn sương bao phủ cũng hay vậy. :)
    Truyện có H, em giỏi thật, chị không dám đọc :)).
    Chương này đã có chuyển biến mới, ta thích đó nha :-*. Thế là Sea vẫn không bị mất đúng không? (Vì chị không đọc đoạn đó á mà, có gì thì chị xin lỗi nhá ^:)^). Nếu Sea không bị mất thì thích hơn. >:)
     
    Sea_Sand thích bài này.
  5. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    576
    Được thích:
    1.098
    Đã thích:
    1.454
    GSP:
    Ap

    Em đã sửa lại từ "mở toạc" thành "mở toang" rồi chị. :)
    Còn cái này để em xem lại rồi suy nghĩ xem từ nào thay vào thì sẽ thích hợp hơn nha chị. :-*
    Không, Sea mất rồi chị ạ! *cười nham hiểm* ai bảo chị không đọc làm chi, em đâu có tả chi tiết hay quá đà đâu mà chị sợ. :))
     
  6. Phương Quý

    Phương Quý Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    179
    Được thích:
    311
    Đã thích:
    207
    GSP:
    Ap
    Bé yêu à, không nên như thế, *cười nham hiểm* chứng tỏ em đang nói láo rồi. Haha. Chị thấy đoạn nào có hơi nóng hừng hừng hay là ướt át gì đó là lướt lẹ rồi. :)) Không cần biết có tả chi tiết hay không. =))
     
    Sea_Sand thích bài này.
  7. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    576
    Được thích:
    1.098
    Đã thích:
    1.454
    GSP:
    Ap
    Em nói thiệt mà *giơ tay lên thề* vì nếu để cho Sea bị mất thì hắn sẽ thương em nhiều hơn và chấp nhận em dù em có bị gì đi nữa. :rolleyes:
     
  8. Phương Quý

    Phương Quý Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    179
    Được thích:
    311
    Đã thích:
    207
    GSP:
    Ap
    Đâu nhất thiết phải thế đâu em... :(
     
    Sea_Sand thích bài này.
  9. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    576
    Được thích:
    1.098
    Đã thích:
    1.454
    GSP:
    Ap
    Chương 27: Đừng xin lỗi tôi khi đó không phải là lỗi của em...

    Sau khi xảy ra chuyện kinh khủng vừa rồi, em không ra khỏi phòng lấy nửa bước. Có lẽ đó là một cú sốc tinh thần khá lớn đối với một cô gái mới lớn và ngây thơ như em. Em cứ tự nhốt mình trong phòng, không ăn cũng không uống. Điều này khiến hắn vô cùng lo sợ, sợ rằng em sẽ làm điều gì dại dột. Nhưng khi hắn bước vào phòng em, chỉ thấy em đang ngồi khóc ở trên giường, còn con Puppy thì nằm dưới đất, ánh mắt buồn bã của nó như buồn thay cho em. Nhìn Puppy như thế thì ai nói động vật không có cảm xúc, không có trái tim? Đến con vật cũng biết buồn thay em thì tại sao hắn lại không thể?

    - Em định ngồi khóc đến bao giờ nữa đây? - Hắn ngồi xuống bên cạnh em, nhẹ nói. Cách xưng hô hắn cũng đã thay đổi.

    Em không trả lời hắn hay nói đúng hơn là em không biết phải trả lời hắn làm sao. Nhìn em như thế, hắn cảm thấy hận mình. Hắn đã hứa với chính mình là sẽ không để em phải chịu tổn thương nữa nhưng hắn lại không làm được. Hắn đã để em bị kẻ khác làm hại, nếu hắn không đến kịp lúc thì có lẽ đời con gái của em coi như tiêu tan. Lúc đó, chắc hắn sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình.

    - Nếu em mà còn khóc nữa là tôi sẽ đem Puppy đi đó. - Biết có nói thế nào em cũng sẽ không nghe nên hắn chỉ còn cách đem Puppy ra làm mục tiêu để trấn áp em. Vì hắn biết, em rất thương nó, thương đến nỗi cả việc không được nhận lương em còn chấp nhận nữa mà.

    Không biết có phải là Puppy hiểu những gì hắn nói hay không mà sau câu nói đó, nó lập tức ngẩng đầu lên nhìn như muốn phản đối. Dường như hắn biết nên chỉ nháy mắt một cái với nó như ra hiệu rồi nhìn em. Quả nhiên em nín khóc thật. Hắn không ngờ là Puppy lại quan trọng đối với em đến vậy.

    - Đừng! Ngài đừng đem nó đi. Tội nghiệp nó lắm! - Em lau nước mắt, sụt sịt nói.

    - Nếu như vậy thì em phải hứa với tôi từ nay về sau không được buồn nữa, không được khóc nữa, phải vui vẻ lên thì tôi mới có thể để Puppy ở lại với em. - Hắn vừa nói vừa lấy tay lau nước mắt, nước mũi tèm lem trên mặt em. Giọng nói hết sức dịu dàng.

    - Dạ hứa! - Em ngoan ngoãn gật đầu, trên môi cũng vì thế mà vẽ ra một nụ cười thật tươi với hắn.

    Hắn mỉm cười hài lòng khi nhìn thấy em vui vẻ và trở lại làm em của trước đây. Những tưởng là nụ cười này, em sẽ không bao giờ thể hiện ra cho hắn thấy nhưng ngay giờ phút này đây, em đang cười với hắn. Nụ cười của em đẹp như thế mà tại sao từ trước đến nay hắn lại không hề nhận ra? Có phải vì hắn ghét em nên mới ghét luôn cả nụ cười của em không?

    - Ra ngoài ăn tối với tôi! Cả ngày hôm nay em đã không ăn gì rồi. - Hắn đứng dậy, kéo tay em đứng lên.

    - Dạ! - Em gật đầu rồi theo hắn xuống nhà bếp.

    Các món ăn đã được bày sẵn trên bàn, món nào trông cũng ngon lành, hấp dẫn. Mặc dù đang rất đói nhưng em lại không dám ngồi vào bàn. Vì quy định trong Leaders không cho phép người làm ngồi cùng bàn với chủ. Đến khi hắn đã yên vị trên ghế rồi mà em vẫn còn đứng đó. Thấy lạ, nên hắn hỏi:

    - Sao em không ngồi?

    - Tôi không thể ngồi cùng bàn với ngài được. - Em nhỏ giọng trả lời.

    - Tại sao? - Hắn nhíu mày khó hiểu nhưng rồi như chợt hiểu ra, hắn nói - Em không cần lo, tôi cho phép em ngồi.

    - Nhưng... - Em định từ chối nhưng thoáng thấy hắn trừng mắt nên em lại thôi, em không dám cãi lời hắn đâu.

    Em ngồi vào ghế đối diện hắn, hắn bới cơm và gắp thức ăn vào chén cho em. Em nhận lấy và không quên cảm ơn hắn. Bữa ăn này hệt như một bữa ăn gia đình, mặc dù chỉ có hai người và khi ăn không ai nói với ai một lời nào nhưng không khí đầm ấm bao trùm cả nhà bếp khiến em cảm thấy rất ấm áp. Đã lâu rồi em chưa có được một bữa ăn như vậy. Được ngồi ăn cùng hắn như thế này, trong nhất thời em đã quên mất nỗi buồn trước đó.

    Suốt bữa ăn em chỉ cuối đầu xuống mà không dám ngẩng lên, vì em sợ hắn sẽ nhìn thấy gương mặt đang ửng đỏ lên của mình. Nhưng cũng vì thế mà em không biết rằng, hắn đã bỏ dở bữa ăn chỉ để nhìn em. Càng nhìn em, hắn càng thấy em thật đáng yêu và trẻ con. Nhìn em đưa từng muỗng cơm lên miệng, hắn thầm cười và tự hỏi: "Lớn như vậy rồi mà vẫn còn ăn cơm bằng muỗng sao?" Nhưng hễ nghĩ đến việc em bị tên khốn kia làm hại thì hắn chỉ muốn tận tay mình giết chết ông ta chứ không cần đến con Franky. Trước khi đưa ông ta tới phòng tối, hắn đã tra hỏi ông ta người đứng sau chuyện này là ai. Ban đầu ông ta chối bay chối biến nhưng sau khi bị Luck gí súng vào đầu, ông ta mới thành thật khai báo và xin hắn tha mạng. Nhưng lúc đó hắn chỉ nhếch môi và nói một câu làm cho Luck phải ngớ người vì kinh ngạc: "Ông có thể đụng đến bất kì ai nhưng đụng đến cô ấy... thì ông chỉ có một con đường chết mà thôi."

    Đó là câu nói cuối cùng của hắn trước khi bảo Luck đưa ông ta đi. Mặc cho ông ta có lạy lục, van xin nhưng hắn chẳng buồn để ý. Tại sao trước khi làm việc này ông ta không nghĩ đến cái giá mà mình phải trả? Để đến khi cận kề cái chết thì ông ta lại cầu xin hắn? Chẳng lẽ ông ta nghĩ hắn sẽ dễ dàng bỏ qua cho ông ta khi ông ta dám cả gan đụng đến em sao? Không bao giờ và không đời nào hắn làm thế, vì thế nên đừng cầu xin hắn, vô ích thôi.

    Còn về kẻ chủ mưu, khi ông ta khai tên người đó ra hắn thật không thể nào ngờ được. Một người xưa nay luôn thùy mị, dịu dàng mà lại có thể làm ra chuyện đáng sợ như thế. Nhưng tại sao Jane lại cho người ngầm hãm hại em trong khi em không làm việc gì có lỗi với cô? Mặc dù rất muốn biết lý do tại sao nhưng hắn lại không đến tìm cô. Dù sao kẻ trực tiếp hại em cũng đã chết nên hắn không muốn truy cứu thêm.

    Những tưởng bữa ăn hôm nay sẽ không có chuyện gì xảy ra nhưng khi em vừa ngó lơ ra ngoài đã thấy gương mặt hầm hầm đầy giận dữ của Jane.

    - Tiểu thư! - Em sợ hãi đẩy nhanh ghế đứng dậy.

    - Con khốn! Sao mày dám ngồi cùng bàn với Zin? - Jane nhìn hắn khoảng vài giây rồi lao nhanh đến túm tóc em, quát lớn.

    - Jane! Em đang làm cái gì vậy? Bỏ cô ấy ra ngay! - Hắn cũng nhanh chóng đứng dậy, chạy nhanh qua phía em rồi giật manh tay Jane ra khỏi tóc em.

    Jane hừ lạnh một cái rồi quắc mắt lên nhìn hắn.

    - Em hỏi anh, tại sao anh lại để cho một đứa thấp kém như nó ngồi chung bàn với anh? - Cô chỉ tay vào em đang đứng khép nép bên cạnh hắn.

    - Lý do gì anh lại phải trả lời câu hỏi của em? - Hắn không trả lời cô mà hỏi vặn lại.

    - Anh... - Jane cứng họng, cô biết có nói gì thì cũng không lại hắn nên cô quay sang em - Có phải mày dụ dỗ anh ấy không?

    Dụ dỗ? Tại sao lúc nào em được người khác đối xử tốt thì cũng đều bị nói là dụ dỗ hết vậy? Lúc trước là Emi còn bây giờ là Jane. Họ không thể nghĩ tốt về em một lần được sao?

    - Dạ không, tôi không có! - Em vội xua tay, phủ nhận câu nói của cô.

    - Còn dám chối?

    Chát!

    Chát!

    Jane vừa tát em một cái thì ngay sau đó cô cũng nhận được một cái tát từ hắn. Không chỉ em mà ngay cả Jane cũng bất ngờ, chưa bao giờ hắn ra tay đánh cô dù chỉ một cái. Vậy mà hôm nay, chỉ vì một đứa con gái nghèo hèn đó mà hắn dám thẳng tay tát cô sao?

    Cô ôm một bên má vừa bị hắn tát, ấm ức nói:

    - Anh dám đánh em? Anh vì nó mà dám ra tay đánh em sao?

    - Đó là lỗi của em! Tại em đến gây sự trước. - Hắn không những không quan tâm đến cô mà còn thản nhiên nói. Hắn đã bỏ qua cho cô chuyện lúc sáng rồi mà cô còn dám đến đây gây rối, ngang nhiên ra tay đánh em trước mặt hắn. Hắn chỉ tát cô một cái đã là nể tình cô lắm rồi.

    - Nhất định em sẽ không bỏ qua chuyện này đâu. Em sẽ nói chuyện này với bác để bác tống cổ nó ra đường. - Nói rồi cô quay đi.

    - Em cứ nói, chuyện lúc sáng anh còn chưa tính sổ với em vậy mà bây giờ em lại đòi đi méc cha anh chỉ vì một cái tát hay sao? - Hắn nói như thách thức.

    Jane khựng lại.

    Chuyện lúc sáng mà hắn nói có phải là chuyện cô sai người làm hại em không? Chẳng lẽ hắn đã biết hết rồi sao? Khi ông ta bị hắn đánh đến sức lực cạn kiệt nhưng ông ta vẫn gọi điện cho cô để thông báo tình hình. Cô cứ tưởng là khi người đàn ông kia bị bắt ông ta sẽ không dám khai tên cô ra nhưng nào ngờ... Đúng là tên khốn! Cô đã bỏ ra cả một khoản tiền lớn để cho ông ta, vậy mà ông ta không những không làm xong việc mà còn khiến cô phải liên lụy. Nhưng tại sao khi hắn biết cô chính là kẻ chủ mưu đứng sau chuyện đó hắn lại không đến tìm cô ngay mà phải đợi đến bây giờ mới nói? Hay vì hắn yêu cô nên mới không muốn truy cứu?

    Nhưng nếu hắn thực sự yêu cô vậy thì cái tát vừa rồi mà hắn dành cho cô là gì đây?

    - Anh nói gì em không hiểu? - Cô quay mặt lại nhìn hắn, vẻ mặt ngây ra giả vờ như không biết chuyện gì.

    - Em đừng đóng kịch nữa. - Hắn nhanh chóng vạch trần bộ mặt giả tạo của cô - Nếu như em không muốn anh truy cứu chuyện này nữa thì tốt nhất em nên im lặng thì hơn. - Hắn bình thản nói, nhưng sự bình thản đó của hắn lại khiến cho Jane sợ. Quen biết hắn từ nhỏ nên cô rất hiểu hắn, lúc hắn bình thản nhất cũng là lúc đáng sợ nhất.

    Cô không dám nói thêm lời nào, chỉ lẳng lặng ôm nỗi tức giận của mình rồi quay đi.

    Lúc này chỉ còn lại hai người. Hắn quay sang em, nhìn một bên má vừa bị Jane tát rồi nhìn lên hai giọt nước mắt đang chực trào trên khóe mi của em. Hắn nhẹ lắc đầu rồi ôm em vào lòng, lại để em phải chịu khổ nữa rồi.

    - Đừng khóc! Tôi biết là em đang rất đau. Nhưng nhìn em như thế... tôi còn đau hơn cả em.

    - Xin lỗi ngài! Vì tôi mà hai người phải cãi nhau. - Em thút thít nói, em thực sự không muốn nhìn thấy hai người họ cãi nhau vì em.

    - Đừng xin lỗi tôi khi đó không phải là lỗi của em. Nếu người phải xin lỗi là tôi mới đúng, vì nếu không phải tôi ép em ngồi thì em sẽ không phải chịu đau như thế này. - Hắn buông em ra, bóp nhẹ hai vai em và nhìn thẳng vào mắt em, nói.

    - Không! Ngài không có lỗi. - Em lắc đầu.

    - Vậy thì đó cũng không phải là lỗi của em! - Hắn cười an ủi em.

    Lúc nãy hắn đã rất sợ khi Jane bảo với hắn là sẽ nói với cha hắn về chuyện hắn đã đánh cô vì em. Vì ông rất thương Jane nên ông chắc chắn sẽ tìm mọi cách để làm hại em. Hắn sợ khi hắn không có mặt ở nhà, ông sẽ cho người đến bắt em đi. Hắn rất sợ sẽ mất em và sợ em sẽ xảy ra chuyện không may. Vì thế mà hắn đã đem chuyện lúc sáng ra để hăm dọa cô. Hắn vốn là một người một khi đã nói không muốn truy cứu chuyện gì thì dù có chuyện gì xảy ra, hắn cũng sẽ không lôi chuyện đó ra nói hay dùng nó để hăm dọa người khác. Nhưng vì em, hắn sẵn sàng phá bỏ mọi quy tắc vốn có của mình.
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/8/14
    Thùy Kiwi, cat.md, Lê La2 người khác thích bài này.
  10. Phương Quý

    Phương Quý Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    179
    Được thích:
    311
    Đã thích:
    207
    GSP:
    Ap
    Hà hà, ta thích :x.
    Có một lỗi chính tả nhỏ nhé bé cưng: Cô đã bỏ ra cả một khoảng tiền lớn để cho ông ta
     
    Sea_Sand thích bài này.
  11. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    576
    Được thích:
    1.098
    Đã thích:
    1.454
    GSP:
    Ap
    Hì, vậy mà vẫn còn sai sót. Cảm ơn chị yêu nhá. :-*
     
  12. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    576
    Được thích:
    1.098
    Đã thích:
    1.454
    GSP:
    Ap
    Chương 28: Nợ em lời xin lỗi

    Hắn là một người sống nội tâm nên tình cảm dành cho em hắn luôn giấu kín trong lòng và thể hiện nó bằng hành động. Hắn chưa từng nghĩ hay nói đúng hơn là hắn không dám nghĩ là sẽ nói ra tình cảm của mình cho em biết vì hắn sợ em sẽ khó xử. Người em thích là Andrea chứ không phải hắn. Mặc dù không phải chính miệng em nói nhưng Andrea đối xử tốt với em như vậy thậm chí là cứu em thoát chết thì đâu đó trong tim em, Andrea cũng chiếm một phần không nhỏ. Hắn yêu em nhưng hắn lại không dám nói ra điều đó. Liệu em sẽ nghĩ như thế nào khi một kẻ luôn hành hạ và không coi em ra gì lại đi nói lời yêu với em? Em sẽ mở rộng trái tim mình để đón nhận tình cảm của hắn hay sẽ cười cợt hắn đây? Hắn thực sự không dám nghĩ tới nữa, cứ để em vui với niềm vui hiện tại của mình đi. Hắn không muốn vì hắn mà em phải bận lòng thêm nữa.

    Chỉ còn chưa đầy hai năm nữa thôi, em sẽ được tự do. Em sẽ được trở về với cuộc sống vốn không bị ràng buộc của mình. Khi đó, em có thể danh chính ngôn thuận đến với Andrea. Hắn sẽ không có quyền can dự vào cuộc sống riêng của em nữa. Em sẽ được trở về với thiên nhiên, trở về với biển cả vì em vốn thuộc về nơi ấy. Sea! Một cái tên cao cả như vậy mà năm xưa không một chút do dự hắn đã biến nó thành một cái tên nhỏ bé như Sand. Hắn đã bắt em đeo mãi cái tên ấy cho đến tận bây giờ. Không những thế, hắn còn ngang nhiên lấy mất sợi dây chuyền của em và dùng nó để bắt em làm việc cho hắn. Từ tương lai nhìn ngược về quá khứ, hắn mới cảm thấy mình thật tồi tệ. Dù cho hắn có dùng cả đời này để bù đắp cho em thì cũng không thể nào trả hết món nợ mà hắn đã nợ em. Hắn nợ em rất nhiều và hơn hết là hắn nợ em một lời xin lỗi.

    Còn về phần em, từ ngày xảy ra chuyện đến giờ em đã thấy được sự thay đổi rõ rệt trong con người hắn. Em cảm thấy hắn không còn ghét bỏ em như trước nữa và cách nói chuyện cũng dịu dàng hơn rất nhiều. Em nhớ lúc em sợ hãi nhất, hắn đã ôm em thật chặt và dùng những lời lẽ ngọt ngào để an ủi em. Em nhớ lúc hắn khoác chiếc áo khoác của mình lên người em để che đi một phần cơ thể đã lộ ra của em và đưa em về nhà. Em nhớ lúc hắn vì em mà thẳng tay đánh người vợ chưa cưới của mình. Em nhớ lúc hắn dùng đôi bàn tay rắn rỏi của mình để lau đi những giọt nước mắt trên mặt em. Những hành động tốt đẹp đó của hắn đều là lần đầu tiên em được nhìn thấy và cảm nhận.

    Đó là ngày khiến cho em sợ hãi nhất và cũng chính là ngày khiến em hạnh phúc nhất. Vì qua đó, em mới biết được hắn quan tâm, lo lắng cho em nhiều như thế nào. Hắn càng đối xử tốt với em thì tình cảm mà em dành cho hắn ngày một nhiều hơn. Mặc dù em biết hắn đã có vợ chưa cưới nhưng em không thể nào ngăn trái tim mình yêu hắn được. Nhưng em sẽ cố gắng không cho phép mình nói ra lời yêu với hắn, em sẽ chôn giấu đi thứ tình cảm đơn phương này và cứ thế sống vui vẻ cho đến hết thời hạn.

    Có lẽ lúc trước em chỉ mơ hồ nghĩ rằng hắn đã thay đổi nhưng bây giờ thì em có thể khẳng định rằng hắn đã thực sự thay đổi. Thay đổi vì một lý do gì đó mà em không rõ.

    Đời là thế, hai người yêu nhau nhưng lại cố giấu nhẹm đi tình cảm của mình và cứ nghĩ rằng đối phương đã có người mà mình yêu thương. Cứ âm thầm quan tâm nhau rồi lại tự mình làm tổn thương nhau. Yêu là đau khổ như thế sao? Nếu đã biết thế thì tại sao con người ta vẫn cứ cố chấp chạy theo một tình yêu mờ ảo không lối thoát?

    [​IMG]

    Cũng lâu rồi em chưa có dịp tới nhà Liz chơi, từ lúc em về nhà hắn đến giờ em chưa một lần tới nhà thăm cậu, chỉ toàn để cậu phải tới thăm em thôi. Vì thế nên em quyết định xin phép hắn cho em nghỉ ngày hôm nay để đến thăm cậu. Kết quả là hắn không những cho em đi mà còn nói là sẽ đi cùng em. Ban đầu em có hơi bất ngờ nhưng sau đó liền trở nên vui vẻ.

    Hôm nay là ngày tổ chức đi làm nhiệm vụ nên hắn không có việc gì để làm. Ngồi không ở nhà cũng chán nên hắn muốn đi với em tới nhà Liz, dù sao hắn cũng đang có một vài chuyện muốn hỏi cậu.

    Khi em đến, Liz rất ngạc nhiên. Càng ngạc nhiên hơn khi đi bên cạnh em là hắn. Thấy ánh mắt nhìn mình như dò xét của Liz, hắn giả vờ lơ đi hướng khác. Liz cười đầy ẩn ý rồi mời hai người vào nhà.

    Em nói chuyện với Liz được một lúc lâu thì xin phép xuống bếp để thăm bác Kimmy. Dù sao bác ấy cũng từng chăm sóc em và coi em như người trong nhà nên em không thể không thăm bác ấy được. Sẵn tiện, em cũng muốn học vài món ăn để một ngày nào đó không xa, em có thể tự tay mình nấu cho hắn ăn.

    - Sao hôm nay cậu lại rảnh rỗi đưa Sand đến thăm mình vậy? - Khi chỉ còn lại hai người, Liz cất tiếng hỏi. Trong lời nói của cậu có phần châm chọc.

    - Là cô ấy bảo mình đi cùng. - Hắn thản nhiên nói dối, đổ tội cho em khi chính hắn mới là người muốn đi cùng em.

    - Vậy sao? - Liz vờ ngạc nhiên nhưng rồi cậu nhanh chóng hỏi xoáy hắn - Từ khi nào mà một đại thiếu gia lạnh lùng như cậu lại để cho hạt cát bé nhỏ của mình sai khiến vậy?

    - Cậu...

    Câu hỏi của Liz khiến hắn không nói được câu nào. Hắn tức giận cầm tách trà lên uống sau đó đặt mạnh xuống bàn như muốn dằn mặt cậu. Nhưng cậu chẳng những không sợ mà còn tỏ ra khoái chí, lần đầu tiên cậu thấy hắn cư xử như vậy. Thật chẳng giống hắn tí nào! Có phải hắn bị nhiễm cái tính cách trẻ con của em rồi không?

    - Mình không phải đến đây để gây sự với cậu, mà mình có một vài vấn đề muốn hỏi cậu. - Sau khi lấy lại được bình tĩnh, hắn từ tốn nói.

    Thấy hắn bắt đầu trở nên nghiêm túc nên Liz thôi không chọc hắn nữa. Cậu dựa người vào ghế, chờ xem hắn muốn hỏi cậu chuyện gì.

    - Liz này, cậu thử nghĩ xem, liệu người mà bấy lâu mình đối xử không tốt có thể... có tình cảm với mình không? - Phải cố gắng lắm hắn mới dám hỏi cậu điều mà hắn luôn cất giấu trong lòng.

    - Hả? Ha ha ha! - Liz từ ngạc nhiên rồi chuyển sang buồn cười. Cậu không ngờ là chính miệng hắn lại có thể hỏi cậu chuyện đó - Đừng nói với mình người mà cậu đang nói tới là Sand đó nha.

    Đó chỉ là câu nói đùa của Liz trong phút chốc thôi nhưng thấy hắn chỉ sầm mặt xuống không nói cũng không lên tiếng phản đối thì cậu mới biết được người mà hắn nói là em. Cậu không thể nào tin được là hắn lại có tình cảm với em. Chẳng phải từ trước đến giờ hắn luôn ghét em sao?

    "Zin à! Lẽ nào một người có trái tim sắt đá như cậu lại phải lòng một hạt cát nhỏ bé như Sand rồi sao? Mình không dám tin là cậu lại phải lòng một cô gái ngốc như Sand đấy." - Liz thầm nghĩ.

    Nhìn thấy hắn có vẻ không vui nên cậu không cười nữa. Cậu chỉnh lại tư thế ngồi của mình rồi nhẹ giọng nói:

    - Mình nghĩ là không thể đâu. Không ai lại có tình cảm với một người luôn hành hạ mình như thế.

    Sắc mặt hắn càng trở nên khó coi hơn khi nghe Liz phân tích. Có lẽ năm xưa cậu nói đúng, cứ hành hạ em như vậy rồi có một ngày hắn sẽ phải hối hận. Cứ ngỡ rằng hai từ "hối hận" sẽ không bao giờ có mặt trong bộ não đầy chất xám của hắn. Nhưng đời mà, ai biết trước được chuyện của tương lai. Nếu như hắn không yêu em thì cả đời này hắn sẽ không bao giờ hối hận về những chuyện mình đã làm. Nhưng hắn đã lỡ yêu em nên việc đầu tiên mà hắn nghĩ đến chính là sự hối hận.

    - Nói cho mình biết, có phải... cậu yêu Sand không? - Liz hỏi vì cậu muốn biết chắc rằng hắn có yêu em như cậu đã nghĩ hay không.

    - Yêu thì sao? Cũng như cậu nói, cô ấy sẽ không có tình cảm với một người như mình. - Hắn không phủ nhận câu hỏi của Liz, có lẽ nói ra sẽ khiến cho mình thấy thoải mái hơn.

    Sau câu nói của hắn thì Liz không nói gì nữa vì cậu đang bận suy nghĩ. Tại sao khi không hắn lại vướng vào một chuyện phức tạp như tình yêu chứ? Chẳng lẽ hắn đã quên quy định của tổ chức rồi sao? Chẳng lẽ hắn cũng quên là mình đã có vợ chưa cưới luôn rồi sao? Hắn chỉ đơn thuần nghĩ là mình yêu em nhưng hắn lại không nghĩ đến một chuyện quan trọng hơn là nếu để cha hắn biết được chuyện này thì liệu ông có để cho em yên không? Hắn đã trở nên mù quáng từ khi nào vậy?

    [​IMG]

    Tối đó ở nhà, hắn đã suy nghĩ rất nhiều về câu nói của Liz lúc sáng.

    "Mình không phải có ý ngăn cản chuyện tình cảm của cậu nhưng cậu thử nghĩ xem, nếu để cha cậu biết được chuyện này thì bác ấy sẽ làm gì? Chắc chắn bác ấy sẽ không để cho Sand yên đâu. Nói thật, mình cũng muốn cậu và sand thành một đôi nhưng mình không thể để cho Sand gặp nguy hiểm được. Hơn nữa, cậu đã có vợ chưa cưới nên đừng làm cho Sand phải khổ thêm nữa."

    Liz nói rất đúng, chuyện này mà đến tai cha hắn nhất định em sẽ không yên với ông đâu. Nhưng hắn phải làm gì mới có thể tốt cho cả em và hắn đây? Thật đau đầu!

    "Reng... Reng"

    Hắn đang suy nghĩ thì tiếng chuông điện thoại vang lên, hắn thở dài rồi với tay lấy điện thoại trên bàn lên nghe.

    "Thiếu gia! Mọi chuyện lần này diễn ra thật tốt đẹp. Đúng như cậu Andrea đã nói, không có một tên FBI hay CIA nào xuất hiện cả. Vụ cướp lần này quả là một vụ lớn, chúng tôi lấy được rất nhiều thứ, toàn là đồ quý hiếm không."

    Hắn chưa kịp mở lời thì đầu dây bên kia, Jame đã nói một hơi không ngừng nghỉ, trong giọng nói có phần rất vui.

    Nhưng có vẻ hắn không quan tâm, nghe xong những gì cần nghe thì hắn liền cúp máy. Ban đầu, hắn rất coi trọng vụ cướp này vì nó có thể đem lại một món hời to cho tổ chức. Nhưng bây giờ, hắn không cần nó nữa. Có nhiều tiền thì sao chứ? Tiền nhiều đến mấy cũng không thể làm cho em yêu hắn. Huống hồ gì Andrea lại giỏi như thế, thành công ngay lần đầu tiên làm nhiệm vụ. Như thế thì Andrea sẽ được nhiều tình cảm của em hơn, còn hắn thì cứ mãi dậm chân tại chỗ. Từ ngày có Andrea, hắn mới cảm thấy mình chẳng là gì.

    "Reng... Reng"

    Điện thoại lại một lần nữa vang lên, lần này là Jane gọi nhưng hắn chẳng buồn nhấc máy. Đến khi điện thoại vang lên lần hai hắn mới miễn cưỡng nghe.

    - Em gọi anh có gì không? - Giọng hắn lạnh tanh.

    - Dạ cho hỏi, anh có phải là Zin không ạ? - Nhưng đầu dây bên kia không phải là giọng của Jane mà là giọng của một người con trai lạ. Dường như bên đó rất ồn nên cậu ta cố nói lớn vào điện thoại để hắn nghe rõ.

    Lúc này hắn mới để ý đến âm thanh ồn ào ở đầu dây bên kia, có lẽ là ở quán bar. Tiếng nhạc xập xình cộng thêm tiếng la hét của những người trong quán điên cuồng gào thét qua điện thoại khiến hắn không khỏi chau mày khó chịu. Hắn bực dọc trả lời:

    - Phải, là tôi đây. Có chuyện gì không? Sao cậu lại cầm máy của Jane?

    - Dạ anh ơi, bạn anh đã uống rất nhiều rượu và hiện đang nằm gục ở quán chúng tôi. Tôi sợ cô ấy sẽ xảy ra chuyện nên mới gọi báo cho anh biết. - Giọng cậu ta có vẻ gấp gáp - Khi say, cô ấy đã gọi tên anh rất nhiều lần. Phiền anh đến đưa cô ấy về ạ.

    - Ở đâu? - Hắn vừa hỏi vừa đứng dậy đi về phòng thay đồ.

    Sau khi biết được địa chỉ nơi mà Jane đang ở, hắn vội vàng ra khỏi nhà. Nhưng trước khi đi, hắn còn dặn em ở nhà phải khóa cửa cẩn thận và không cần phải đợi hắn về. Em ngoài mặt thì dạ vâng vui vẻ thế thôi nhưng trong lòng em cảm thấy không vui một chút nào. Chỉ vì một cú điện thoại giữa đêm khuya của người lạ bảo Jane đang không ổn, hắn đã lập tức đi ngay mà không hề do dự. Nếu như em gặp phải tình trạng như thế thì liệu hắn có hối hả chạy đến với em như vậy không? Chắc không đâu, vì em đâu phải vợ chưa cưới của hắn và cũng đâu phải là người mà hắn yêu. Em đơn giản chỉ là một người giúp việc trong nhà hắn thôi. Và có lẽ... những lần mà hắn đối xử tốt và quan tâm tới em cũng là vì xuất phát từ sự thương hại mà thôi.

    [​IMG]

    Jane được hắn đưa ra khỏi quán bar trong tình trạng say khướt. Khi hắn đến thì cô đã nằm gục trên quầy bar, đứng cạnh cô là một anh chàng thanh niên trẻ. Có lẽ chính cậu ta là người đã gọi cho hắn lúc nãy vì khi thấy hắn cậu ta đã lập tức dẫn hắn đến chỗ Jane và ngỏ ý muốn giúp hắn đưa cô ra xe. Nhưng hắn bảo không cần và xin lỗi vì đã làm phiền.

    Sau khi trả tiền rượu cho chủ quán, hắn dìu Jane ra xe rồi chở cô về nhà.

    Vừa về đến nhà Jane, hắn đưa thẳng cô vào phòng để nghỉ và đắp chăn cẩn thận cho cô. Xong xuôi, vừa định quay đi thì đột nhiên Jane kéo tay hắn lại, thều thào:

    - Zin! Em yêu anh, yêu anh nhiều lắm. Xin đừng bỏ rơi em, hãy ở lại đây với em!

    Giọng cô như van nài, cầu khẩn hắn. Cô rất sợ, sợ một ngày nào đó hắn sẽ biết mất khỏi cuộc đời cô. Lúc nhìn thấy em với hắn hôn nhau và lúc em ngồi chung bàn ăn với hắn, cô đã có một dự cảm không hay. Cô đã nghĩ tới cái ngày hắn nói lời chia tay với cô và thay thế vị trí cô trong lòng hắn bằng một người con gái khác. Nhưng cô chỉ mong đó là do suy nghĩ của cô thôi chứ cô không muốn nó biến thành sự thật, một sự thật khiến cô phải đau lòng.

    Cô thường ngày chanh chua, đanh đá bao nhiêu thì bây giờ lại hiền dịu và ngoan ngoãn bấy nhiêu. Nhìn cô bây giờ hệt như một con mèo nhỏ lạc đường và cần có một người tốt bụng để chỉ dẫn đường đi lối về. Tự dưng hắn lại có chút động lòng nhưng chỉ là một chút thôi.

    - Em say rồi. Nghỉ ngơi đi cho khỏe, có gì ngày mai hãy nói.

    Hắn đặt tay cô vào trong chăn, hôn nhẹ lên trán cô một cái rồi nhanh chóng tắt đèn đi ra. Mặc cho cô gọi với theo nhưng hắn vẫn không quay lại. Hắn biết cô sẽ nói những gì với hắn nhưng hắn không muốn nghe, vì những gì mà cô nói hắn đã nghe rất nhiều lần rồi, thậm chí là nghe đến phát chán. Cô yêu hắn! Hắn biết điều đó chứ nhưng có điều hắn không thể đáp lại tình cảm của cô thôi.

    "Xin lỗi Jane nhưng trái tim anh đã thuộc về người con gái khác rồi. Đó là người mà anh nợ rất nhiều và có lẽ cả đời này anh sẽ không thể yêu ai khác ngoài cô ấy. Mong em hiểu cho anh."
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/2/16
    cat.md, Lê La, Đan1 người khác thích bài này.
  13. libra_2000

    libra_2000 Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.064
    Được thích:
    1.749
    Đã thích:
    1.680
    GSP:
    Ap
    >:D<Òa, lâu rồi mới thấy thông báo ở truyện này. :-? Đợi hoàn đọc một thể vậy.
     
    ĐanSea_Sand thích bài này.
  14. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    576
    Được thích:
    1.098
    Đã thích:
    1.454
    GSP:
    Ap
    Hi, cảm ơn bạn vì vẫn luôn theo dõi truyện nhé. :-*
     
  15. libra_2000

    libra_2000 Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.064
    Được thích:
    1.749
    Đã thích:
    1.680
    GSP:
    Ap
    :DỪ. Mình để theo dõi truyện mà dạo này mới thấy thông báo.
     
    Sea_Sand thích bài này.
  16. Đan

    Đan Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    739
    Được thích:
    963
    Đã thích:
    1.348
    GSP:
    Ap
    Em cùng ý tưởng với chị... Lượn vô coi chơi thôi, đợi hoàn rồi mới đọc. :P:P:P
     
    Sea_Sand thích bài này.
  17. libra_2000

    libra_2000 Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.064
    Được thích:
    1.749
    Đã thích:
    1.680
    GSP:
    Ap
    :">Suỵt. Mình với mình biết thôi. :">
     
    Sea_SandĐan thích bài này.
  18. mo_nhat

    mo_nhat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    94
    Được thích:
    221
    Đã thích:
    147
    GSP:
    Ap
    Dù có uống say khướt thì ta vẫn không thể thương cảm cho Jane. Đúng là hai người yêu nhau mà cứ giấu, đau khổ không gì bằng. Ta cũng hiểu cho Zin, trên vai hắn nhiều gánh nặng quá. Ta chờ xem Zin sẽ giải quyết những rắc rối do tình yêu của hắn đem tới thế nào. Chỉ mong Sand không bị hại đến đau khổ thôi. Hehe. Nàng viết đến phần mày rồi chắc phải suy nghĩ nhiều lắm về nội tâm nhân vật đúng không? Cố lên nhé, luôn ủng hộ nàng.
     
    Sea_Sand thích bài này.
  19. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    576
    Được thích:
    1.098
    Đã thích:
    1.454
    GSP:
    Ap
    Chương 29: Anh yêu em!

    Bẵng đi một thời gian dài, trong thời gian đó em đã rất vui. Câu hỏi em thường tự hỏi mình là tại sao hắn lại biết chỗ em bị bắt mà đến cứu đã có câu trả lời. Hắn nói với em, nếu không nhờ Puppy, có lẽ hắn sẽ không thể nào biết được chỗ của em. Qua chuyện lần đó, không chỉ em mà ngay cả hắn cũng thấy thương nó nhiều hơn. Hắn thường hay đùa nghịch cùng nó và khi thức ăn của nó hết, hắn đã bỏ tiền túi của mình ra để mua. Không những thế, hắn còn trả tiền lương hàng tháng cho em nữa. Lúc đó em nghĩ hắn đã quên mất điều kiện của mình trước đó nên tốt bụng nhắc lại cho hắn nghe, nhưng hắn chỉ trả lời em bằng một câu vô cùng dễ thương: "Tôi không nhớ gì hết." Và thế là tiền lương của em vẫn được nhận đều đặn và không bị thiếu mất một đồng nào.

    Còn hắn, những gì mà hắn nói đương nhiên là hắn nhớ, chỉ có điều hắn nói vậy là để em đồng ý nhận lại tiền lương của mình. Điều kiện lúc trước mà hắn đặt ra chỉ để muốn biết sự lựa chọn của em giữa tiền và Puppy thôi. Và bây giờ hắn đã biết câu trả lời rồi nên không cần phải cắt lương của em nữa.

    Nhưng cũng vì thế mà khoảng cách giữa em và hắn ngày một gần hơn. Mỗi tối, em với hắn thường hay ra ban công cùng ngắm sao và trò chuyện. Không gì có thể khiến em vui hơn việc được đứng cạnh hắn và được nói chuyện với hắn như thế này. Em vui lắm! Nhưng niềm vui đó em chỉ có thể thể hiện ở trong lòng mà thôi.

    Hắn từng hỏi em ước mơ của em là gì, em đã trả lời hắn như trước kia em trả lời với Liz. Khi nghe xong, hắn nói ước mơ của em thật dễ thương. Em cũng hỏi ngược lại hắn ước mơ của hắn là gì nhưng hắn chỉ cười rồi bảo: "Tôi không có ước mơ." Em hỏi hắn tại sao nhưng hắn lại không trả lời, chỉ lẳng lặng hút hết điếu thuốc đang dang dở trên tay. Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa từng mơ ước một điều gì. Vì mọi thứ hắn đều có nên hắn không cần phải ước. Hoặc nếu có thì ước mơ lớn nhất của hắn là được gặp lại mẹ một lần.

    Hắn cũng từng hỏi em, tại sao khi hắn say em lại không đưa hắn về phòng hắn mà lại để hắn ngủ ở phòng em. Khi đó em chỉ biết cười gượng và thuật lại lời nói của hắn cách đây một năm. Lúc đó hắn đã bật cười và bảo em là cô ngốc, lời nói cũ rích đó mà em cũng còn nhớ nữa sao? Xem ra, trí nhớ của em cũng tốt quá đấy chứ! Khi cười em chán chê xong, hắn mới nói nếu lần sau hắn mà có như thế nữa thì em cứ việc đưa hắn về phòng, hắn hứa là sẽ không la mắng em. Vì hắn biết, em sợ hắn la nên mới làm thế. Vả lại, hắn cũng muốn em là người con gái đầu tiên sau mẹ hắn bước vào phòng hắn, và một khi bước chân em bước qua ngưỡng cửa của phòng hắn thì đương nhiên em sẽ không thể trở thành công chúa nhưng em sẽ trở thành người con gái mà hắn yêu nhất.

    Em chưa bao giờ thấy hắn cười thoải mái như lúc đó, cái em thấy chỉ là những cái nhếch môi lạnh lùng mà hắn thường hay thể hiện với em thôi. Thực ra, hắn cười trông còn đẹp hơn bình thường, vì bên má trái hắn còn có một lúm đồng tiền rất sâu mà em chưa bao giờ được nhìn thấy. Hắn có một nụ cười đẹp như thế tại sao không khi nào em thấy hắn cười?

    Khi hắn nhắc tới chuyện hắn uống rượu say em mới sực nhớ tới miếng băng cá nhân trên tay và cái chăn ai đó đã đắp cho em. Em biết người làm việc đó không ai khác ngoài hắn. Vì lúc đó, mặc dù em đang ngủ nhưng vẫn có thể nghe rõ từng câu, từng chữ mà hắn nói và mặc dù rất muốn mở mắt ra để nhìn hắn nhưng không hiểu sao mắt em cứ nhắm tịt lại, không sao mở nổi. Giờ đây khi nghĩ lại, em không tài nào giấu nổi sự vui mừng hiện lên trên gương mặt mình. Thì ra hắn đã bắt đầu quan tâm tới em từ lúc đó chứ không phải từ ngày em gặp chuyện như em đã nghĩ. Làm sao để nói cho hắn nghe được những gì trong lòng em đang nghĩ đây?

    [​IMG]

    Andrea vào tổ chức cũng được một thời gian dài, tin tức anh thu thập được cũng khá nhiều. Nhưng khi Cục trưởng Ray gọi điện hỏi anh đã có tin tức gì chưa thì anh lại bảo là tin tức được bảo mật rất kĩ nên không dễ gì biết được. Nhưng đó chỉ là cái cớ để anh nói cho qua chuyện thôi, chứ lý do chính khiến anh không muốn nói là em. Anh vẫn chưa đưa em ra khỏi đây nên anh không thể đưa hồ sơ mật về những vụ cướp từ trước đến nay của tổ chức cho Cục trưởng được. Anh thầm xin lỗi Cục trưởng nhưng anh cần phải bảo vệ em. Anh biết em chỉ là một cô gái xa lạ không thân thích với anh nhưng anh đã yêu em, yêu từ cái nhìn đầu tiên. Mặc dù em đã từ chối tình cảm của anh nhưng anh vẫn muốn được bảo vệ và chăm sóc em. Anh vẫn còn nhớ, khi anh ngỏ lời với em, em đã từ chối anh như thế nào. Một lần anh có xin số điện thoại của em và hẹn em qua nhà anh chơi, nhưng em muốn làm gì cũng phải xin phép hắn. Hắn có hơi buồn nhưng vẫn để em đi. Em đến nhà Andrea chơi tới tận tối và nói với nhau rất nhiều chuyện. Em kể cho Andrea nghe về hoàn cảnh lúc mình còn là một đứa ăn mày và được hắn đưa vào đây như thế nào. Nhưng em không nói cho anh nghe chuyện hắn dùng sợi dây chuyền kỉ niệm của em để bắt em làm việc cho hắn hay việc hắn đối xử không tốt với em. Em chỉ nói với anh hắn là người đã cưu mang em lúc em sa cơ và em rất biết ơn hắn. Anh để ý thấy khi em kể về hắn, ánh mắt em lộ rõ niềm vui và hạnh phúc của mình. Chợt anh nắm lấy tay em, làm em một phen ngạc nhiên. Anh cười rồi nhẹ nói:

    - Sand! Anh rất quý em. Em có thể cùng anh rời khỏi đây không? Anh hứa sẽ chăm sóc em và sẽ khiến cho em hạnh phúc.

    - Ơ... Em... Em... - Em rút tay lại, nhất thời không biết mở lời với Andrea thế nào. Anh đột ngột nói ra những lời như thế không thể không khiến em mất bình tĩnh được.

    - Em chịu không? - Anh kiên nhẫn hỏi.

    - Em... Em cũng rất quý anh nhưng em không thể.

    Em lắc đầu, cúi mặt xuống không dám nhìn anh. Em không thể rời khỏi đây khi không có sợi dây chuyền kỉ niệm của ba được. Em cố gắng sống và làm việc ở đây cũng chỉ mong lấy lại được sợi dây chuyền đó nên em không thể vì một lời nói của anh mà rời bỏ được. Em biết là anh rất tốt với em và em cũng rất thương anh nhưng anh cũng giống như Liz, em chỉ có thể xem anh như một người anh trai của em thôi.

    - Tại sao? - Anh hỏi nhưng em chỉ lắc đầu không nói, điều đó chứng tỏ cho anh thấy rằng tình cảm của anh đã bị từ chối - Có phải vì Zin nên em mới từ chối anh không?

    Sau câu hỏi của anh, em lại càng im lặng hơn. Là do anh có đôi mắt quá tinh tường để nhận ra tình cảm của em đối với hắn hay do em quá ngốc nên đã lộ ra sơ hở để anh phát hiện đây?


    Em không phản bác lại lời nói của anh, đó cũng là một lý do khiến em không thể rời khỏi đây. Em xin lỗi vì em đã không thể đáp lại tình cảm của anh nhưng em cũng không biết mình phải làm gì hơn ngoài việc xin phép anh ra về.


    - Xin lỗi anh! Em phải về rồi.

    Andrea lại một lần nữa nhìn em quay bước đi nhưng không thể làm gì hơn ngoài việc ngồi nhìn bóng em khuất sau cánh cửa. Đây đã là lần thứ ba em quay lưng về phía anh. Tại sao? Tại sao cứ mỗi lần anh muốn nói gì đó với em là em lại luôn quay lưng với anh như thế? Đây là lần đầu tiên anh yêu và cũng là lần đầu tiên anh thất bại trong chuyện tình cảm. Có lẽ em yêu hắn rất nhiều nên mới từ chối một người tốt như anh. Nhưng hắn đã có vợ chưa cưới rồi mà sao em vẫn còn yêu hắn? Hơn nữa, Jane cũng không phải là một tay vừa. Lần em bị ngã xuống hồ bơi, anh đã nhìn thấy cô ngán chân em và cái nhếch môi đầy tự đắc của cô đã cho anh thấy cô là một người thâm hiểm như thế nào. Anh đã thấy cô làm thế với em nhưng chẳng qua là anh không muốn nói ra thôi. Sở dĩ anh không nói cho em biết là vì anh không muốn em phải thù ghét một ai đó, anh không muốn biến em thành một người xấu. Cứ để em nghĩ là mình sẩy chân còn hơn là để em phải mang thù hận trong lòng. Anh không muốn em mất đi vẻ trong sáng và thánh thiện vốn có của mình.

    Sau khi bị em từ chối, anh đã rất buồn nhưng không vì thế mà ghét bỏ em. Anh vẫn mong một ngày nào đó, anh sẽ được ở bên và chăm sóc cho em.

    Còn em, khi từ chối một người tốt như anh em cũng chẳng vui gì mấy. Nhưng em không thể chấp nhận tình cảm của anh khi trong tim em, hình bóng của hắn đã lấp đầy. Em không muốn làm anh tổn thương và cũng không muốn lừa dối anh. Nhưng em cũng không vì chuyện đó mà tránh mặt anh, em thường gọi điện cho anh và trò chuyện với anh rất vui vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh cũng rất vui vì em không hề né tránh mình và quan hệ giữa hai người vẫn tốt như trước.


    [​IMG]
    Đêm nay, em và hắn vẫn đứng trước ban công hóng gió và trò chuyện như thường khi. Hắn vẫn cầm điếu thuốc trên tay, đưa lên miệng và kéo một hơi thật dài sau đó phả làn khói mờ ảo vào không trung, chỉ sau một vài giây làn khói ấy lập tức tan biến vào không khí. Tuy khó chịu nhưng em vẫn đứng yên chịu đựng, vì chỉ cần đứng bên cạnh hắn như thế này thì khó chịu đến mấy em cũng có thể chịu được.

    Một cơn gió mát khẽ luồn vào tóc hắn, một phần trán luôn bị che khuất dần lộ ra. Vì trán hắn luôn được tóc che phủ nên so với gương mặt thì trắng hơn rất nhiều. Càng nhìn hắn em càng không thể dời mắt, hắn còn đẹp hơn cả những vì sao trên bầu trời kia.

    - Em mà cứ nhìn tôi như thế thì e rằng mặt tôi sẽ mòn mất. - Tuy không nhìn em nhưng hắn vẫn có thể biết được em đang nhìn hắn chăm chú.

    Câu nói của hắn khiến em ngượng đỏ mặt, em quay đi hướng khác và ngửa mặt nhìn lên bầu trời đen huyền kia. Xung quanh những ngôi sao nhỏ là một mặt trăng hình tròn vô cùng lớn. Nhìn trực diện như thế thì hẳn ai cũng nghĩ là mặt trăng to hơn những vì sao nhỏ bé kia. Nhưng xét về thực tế thì ngôi sao lớn hơn mặt trăng rất nhiều. Do nó ở xa hơn hơn nên ai cũng nghĩ nó nhỏ hơn. Vì thế đừng bao giờ nhìn bề ngoài mà vội kết luận nó.

    - Em có thích Andrea không?

    Câu hỏi đột ngột của hắn làm em phải bỏ dở buổi ngắm sao tuyệt đẹp của mình. Em quay qua nhìn hắn nhưng hắn chỉ nhìn trời chứ không nhìn em. Liền sau đó em không suy nghĩ, vội trả lời hắn ngay:

    - Dạ có!

    Em không phủ nhận là mình có thích Andrea nhưng với em thích chỉ là một tình cảm bình thường thôi chứ không có gì đặc biệt.

    Câu trả lời của em quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của hắn. Nhưng dù đã biết trước sao tim hắn vẫn cứ đau như thế?

    - Em ngủ sớm đi. Tôi ra ngoài một chút.

    Nói xong câu đó, hắn đi dụi điếu thuốc vào gạt tàn rồi về phòng thay đồ để lại một mình em ngơ ngác đứng đó.

    Hắn lái xe đến quán bar Helen, đây là một quán bar nổi tiếng nằm ở trung tâm thành phố Columbia. Mỗi khi có chuyện gì đó không vui, hắn đều rủ Liz đến đây để uống rượu nhưng hôm nay hắn chỉ muốn đi một mình thôi.

    Một nhân viên mở cửa giúp hắn. Vừa bước vào, tiếng nhạc sàn inh ỏi cộng với tiếng la hét của đám thanh niên kia khiến tâm trạng hắn không khá hơn là bao. Quán bar này dù là ngày hay đêm thì số lượng khách ra vào quán vẫn rất đông, đa số đều là những cậu ấm cô chiêu con nhà giàu có. Hắn nhẹ lắc đầu rồi lách người qua bọn họ để đi vào trong.

    Hắn tìm cho mình một chỗ yên tĩnh nhất để ngồi và kêu một chai XO quen thuộc. Khi phục vụ mang rượu ra, hắn nhanh chóng cầm lấy, mở nắp vứt sang một góc rồi uống. Hắn uống rất nhiều, cái thứ chất lỏng màu vàng nâu vừa cay vừa nồng dần trôi tuột xuống cổ họng hắn. Không biết bao lâu, chai rượu mới được mang ra đã bị hắn uống cạn. Đầu óc hắn cũng vì thế mà bắt đầu chao đảo, từ xa hắn thấy một cô gái lạ tiến tới chỗ hắn. Cô ta mặc một chiếc váy màu đen ôm sát người trên đầu gối, một bên xẻ dọc từ đùi xuống dưới, để lộ ra một đôi chân dài quyến rũ. Cô ta ngồi xuống cạnh hắn, vuốt ve người hắn nhưng hắn không chống cự, mặc cho cô ta tự nhiên. Cô ta khẽ kề đôi môi đỏ mọng của mình vào tai hắn, nói nhỏ:

    - Chắc là anh đang có chuyện buồn. Đi với em, em sẽ làm cho anh cảm thấy vui hơn.

    Hắn nhếch môi nhìn cô ta, nhìn vào gương mặt được đánh một lớp phấn khá dày để che đi những khuyết điểm trên mặt kia, nhướn mày hỏi:

    - Có thật là sẽ vui hơn không?

    - Thật! Không tin thì anh cứ đi với em. - Cô ta cười, ánh mắt tà mị nhìn hắn như muốn nuốt chửng.

    Hắn không suy nghĩ nhiều, vội lấy tiền ra đặt lên bàn rồi cùng cô ta đến khách sạn.

    Vừa vào phòng, hắn đã đẩy cô ta xuống giường và ôm hôn ngấu nghiến. Sau khi hôn chán chê, cả hai quấn lấy nhau và lao vào một cuộc mây mưa không có điểm dừng.

    - Sand! Có phải là em không?

    - Phải! Là em đây, Sand của anh đây.

    Trong cơn say của dục vọng và trong lúc mơ màng, hắn đã nghĩ người con gái trước mặt hắn là em. Em đang cười với hắn, đang ở bên cạnh hắn. Hắn vui sướng hôn em, hắn đã mơ ước ngày này lâu lắm rồi, ngày em là của riêng hắn.

    Cô gái kia dù không biết Sand là ai nhưng cô ta lại nghiễm nhiên nhận lấy nó. Mặc dù cô ta biết rất rõ cái tên đó không dành cho cô ta, nhưng vì muốn có được người đàn ông trước mặt nên cô ta không ngần ngại nhận lấy cái tên không mấy cao cả ấy.

    [​IMG]

    3 giờ sáng


    Hắn tỉnh dậy trong tình trạng vẫn còn hơi rượu và trên người không một mảnh vải che thân. Hắn lấy hai tay vỗ vỗ vào đầu rồi nhìn sang cô gái đang ngủ say bên cạnh, cô ta cũng giống hắn đều không có mảnh vải che thân. Cả hai chỉ được che bởi một chiếc chăn khá dày và to. Hắn há hốc mồm kinh ngạc, hóa ra người mà hắn nghĩ là em lại là một cô gái hoàn toàn xa lạ. Nhưng khi nhớ lại sự việc đêm qua, hắn mới biết cô ta và hắn đã có một đêm vui vẻ và cô ta đã làm cho hắn quên hết nỗi buồn trước đó. Một nỗi buồn khi hắn nghe chính miệng em nói em thích Andrea. Dù không thể chấp nhận nhưng hắn cũng không biết làm gì hơn, miễn sao em thấy vui thì hắn sẽ bất chấp tất cả để đem lại niềm vui đó cho em.

    Hắn bước xuống giường, lấy mớ quần áo đang nằm ngổn ngang dưới đất lên mặc vào. Dù thế nào hắn vẫn muốn về nhà với em trước khi trời sáng, hắn không muốn em ở một mình trong ngôi nhà lạnh lẽo đó. Vì hơn ai hết, hắn biết ở một mình sẽ cô đơn thế nào. Hắn không muốn bỏ em đi như vậy đâu, nhưng em đã khiến hắn rất buồn. Để giải tỏa nỗi buồn đó, hắn chỉ còn cách ra ngoài để tự kiếm niềm vui cho mình thôi.

    Trước khi về, hắn đã lại cho cô ta một xấp tiền khá dày. Hắn biết cô ta cũng không phải loại con gái đàng hoàng gì, nếu đàng hoàng thì đã không cùng một người đàn ông mới gặp mặt lần đầu đi đến khách sạn như vậy.

    Hắn về đến nhà là đã gần bốn giờ sáng, dù có buồn đến mấy hắn vẫn muốn về nhà với em. Được gặp em, được thấy nụ cười như ánh mặt trời của em là niềm vui lớn nhất của hắn.

    Hôm nay, em lại ngủ trên ghế sofa. Vì không đắp chăn nên cả người em cuộn tròn lại, lọt thỏm vào giữa ghế. Hắn khẽ cười, tuy không nỡ đánh thức em nhưng cũng không thể để em ngủ ở ngoài được.

    - Sand! Sao em không về phòng ngủ mà lại ngủ ngoài này?

    Em mau ngủ nhưng cũng rất mau tỉnh, hắn chỉ gọi em một tiếng thôi em đã lập tức dậy ngay. Lấy hai tay dụi mắt cho tỉnh ngủ, nhìn thấy hắn, em mừng vô cùng. Vốn định ngồi chờ hắn về nhưng lại ngủ quên lúc nào không hay. Em nhìn hắn từ trên xuống dưới, thấy quần áo hắn vẫn gọn gàng như lúc mới đi, em cứ nghĩ là hắn đi công chuyện nên mới ngồi chờ hắn về. Nhưng em không nghĩ là hắn lại về khuya đến vậy.

    - Dạ! Tôi muốn đợi ngài về. - Em cười.

    Lòng hắn bỗng trở nên ấm áp lạ thường khi nghe em nói muốn đợi hắn về. Nhưng em đợi hắn để làm gì chứ? Đêm qua hắn còn ở bên ngoài vui vẻ với người phụ nữ khác nữa mà. Em thấy hắn ăn mặc vẫn gọn gàng như lúc mới đi là vì hắn không muốn em nhìn thấy bộ dạng lôi thôi, nhếch nhác của hắn thôi.

    - Em về phòng ngủ đi. Đừng ngủ ngoài này, dễ bị cảm lạnh lắm.

    Hắn khuyên, hắn không muốn nhìn thấy em ngủ ở đây, hắn muốn thấy em ngủ thẳng giấc và ngủ thật ngon. Khi thấy em nằm co ro trên ghế, hắn cảm thấy xót xa. Em không phải vì hắn mà bắt bản thân mình phải chịu lạnh như thế đâu.

    - Dạ! Chúc ngài ngủ ngon.

    Em cười với hắn lần nữa rồi lách người qua hắn để về phòng ngủ. Hắn nhìn từng bước chân mà em đi, nhìn thân hình nhỏ bé của em sắp khuất khỏi tầm mắt hắn. Lòng hắn chợt dấy lên một cảm xúc buồn khôn tả. Hắn không muốn nhìn thấy em quay lưng lại với hắn chút nào, hắn muốn một lần được em để mắt tới. Dù chỉ là một giây phút ngắn ngủi thôi hắn cũng muốn.

    - Đợi đã!

    Bước chân em chợt khựng lại khi hắn lên tiếng. Em chưa kịp quay lại thì một vòng tay đã ôm lấy em từ phía sau, cả người em nằm gọn trong vòng tay đó. Hắn ôm em, vùi mặt vào chiếc cổ trắng vẫn còn thơm mùi sữa tắm Enchanteur của em lúc chiều. Mùi thơm dịu nhẹ của em không giống với mùi nước hoa nồng nặc của cô gái đêm qua. Em hoàn toàn khác với những cô gái khác, ở em có một điểm mà hắn rất thích, đó là sự ngây thơ lẫn thật thà của em. Cũng chính vì sự ngây thơ lẫn thật thà đó mà em đã bao lần khiến hắn phải điêu đứng.

    - Cho phép tôi... chỉ một chút thôi. - Càng nói hắn càng ôm chặt em hơn, hắn sợ em sẽ biến mất khỏi vòng tay của hắn.

    Cái ôm bất ngờ của hắn làm em chợt sững người. Em nhìn xuống vòng tay đang ôm em của hắn, một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi len lỏi vào tim em. Lại một lần nữa, em được ở trong vòng tay ấm áp của hắn.

    - Sea! - Hắn hít một hơi thật sâu để lấy can đảm nói ra ba tiếng cuối cùng, ba tiếng này hắn đã ấp ủ từ rất lâu.
    Chẳng thà nói ra một lần rồi bị em từ chối còn hơn cứ giữ mãi trong lòng như thế - Anh yêu em!

    * * *
    (Lời của Ban quản trị Gác Sách: Truyện đã được đăng lên thư viện nên mời các bạn đọc tiếp các chương cuối tại ĐÂY.)

     
    Chỉnh sửa cuối: 14/8/16
    cat.md, Lê La, Mộc miêu1 người khác thích bài này.
  20. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    576
    Được thích:
    1.098
    Đã thích:
    1.454
    GSP:
    Ap
    Thấy thông báo nhưng chỉ vào ngó cái rồi lượn đi chờ hoàn mới đọc phải hông? :))
    Xì, chị chơi kì thế! >:)
    Ta biết luôn rồi, khỏi suỵt. :>
    Ờ, ta phải suy nghĩ nát óc để miêu tả về nội tâm nhân vật cũng như diễn biến tiếp theo sẽ như thế nào đấy, nhưng cũng đã đến lúc cho hai người họ yêu nhau rồi nhỉ? :D Cám ơn nàng vì luôn ủng tộ ta nhé. :-*
     
    Đan thích bài này.

Chia sẻ trang này