Bí Mật Tình Yêu Của Vô Diện - Cập Nhật - YGinger

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi YGinger, 23/7/16.

?

Nhân vật ngụy trang sau chiếc mặt nạ "Vô Diện" sẽ là...?

  1. La Thăng

    2 vote(s)
    20,0%
  2. Khúc Lăng Hiên

    3 vote(s)
    30,0%
  3. Hàn Thiếc

    0 vote(s)
    0,0%
  4. Kha Chính Dương

    5 vote(s)
    50,0%
  5. Somebody

    0 vote(s)
    0,0%
  1. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    547
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Chương 12:
    Hợp Tác Cùng Phát Triển

    898.gif 898.gif 898.gif

    "Ế! GÁI KÌA!"

    Bạn học Lâm bật lên như một cái lò xo, thông báo sự hiện hữu của cô gái lạ mặt tại sân cỏ.

    Đám con trai đồng loạt nhìn về phía La Thường Hy, ngạc nhiên có, nghi hoặc có, tò mò có, hứng thú có.

    Tuy cô không phải là hoa khôi được người người ái mộ, nhưng lại là "của hiếm" khi có mặt tại câu lạc bộ bóng đá. Không biết lý do cô xuất hiện ở đây là gì, chỉ biết hễ là nữ sinh Khánh Huy, số đông đều đã đầu quân vào club khiêu vũ, sau vì một nguyên nhân nào đó lại phân tán đi những club khác. Mà nơi này lại chỉ thuần một đống đực rựa...

    Tự nhiên trở thành tâm điểm của nhiều ánh mắt khác phái, Thường Hy ngại ngùng co giãn cánh môi, chầm chậm tiến tới chỗ họ.

    "Xin chào mọi người!" Cô đưa tay ra vẫy chào một cách có chừng mực.

    Thủ môn đội B đã nấn ná chen đến từ lúc nào, nhiệt tình dò hỏi: "Cơn gió nào đưa bạn tới đây? Bạn muốn xem đá bóng hả? Bạn học lớp nào vậy? Nhìn bạn có vẻ quen quen. Ngoại trừ lần này, không biết chúng ta đã từng gặp nhau chưa nhỉ? Ơ, sao bạn không đi họp câu lạc bộ của bạn mà lại qua chỗ này chơi thế?"

    Bạn học Lâm đặt tay lên vai thủ môn đội B: "Này người anh em, đặt câu hỏi thì cũng phải chừa cho người đẹp không gian để trả lời chứ. Vả lại, dù hiếu kỳ cũng chưa tới lượt kẻ thất bại như cậu. Đội trưởng còn chưa lên tiếng kìa."

    Thủ môn B bị chọc trúng chỗ đau, trên đầu xuất hiện năm vạch hắc tuyến, tiu nghỉu lùi ra sau. Bạn học Lâm đẩy đẩy gọng kính, uốn giọng giới thiệu:

    "Chào gái! Xin được tự giới thiệu, tớ là Hoài Lâm, còn có biệt danh là Lâm "pháp sư". Nếu vừa nãy gái để ý sẽ thấy, chàng tiền vệ đẹp trai lai láng, khí chất ngút trời, có kỹ thuật cướp bóng siêu hạng, chính là tớ đây."

    Lâm vuốt tóc lên, ung dung tự sướng, mặt hớn mày hở mà không hề biết tiếp theo chàng ta phải nhận ngay cú đá vào mông vì tội ba hoa chích chòe.

    Thường Hy nãy giờ vẫn im lặng, mỉm cười qua loa. Lăng Hiên không có chút gì gọi là quan tâm đến "thành phần hiếm hoi" này, mọi biểu hiện đều là chúng - ta - không - quen - thân.

    Lâm pháp sư xoa bờ mông bị đá, mặt dày tiếp tục hỏi La Thường Hy: "Túm cái quần lại thì cậu là ai? Mục đích cậu tới Trái Đất, à không, tới câu lạc bộ bóng đá của chúng tớ làm gì?"

    Hy đằng hắng chỉnh lại giọng, mạch lạc tuyên bố: "Tớ họ La, tên Thường Hy. Từ giờ trở đi, tớ là quản lý câu lạc bộ bóng đá. Công việc của tớ là giám sát các bạn. Mỗi tuần một lần, tớ sẽ báo cáo chi tiết tất tần tật mọi thứ lên Đoàn trường. Lần đầu tớ làm quản lý, chắc sẽ có nhiều thiếu sót, nhưng tớ hứa cố gắng hết mình. Mong các bạn không bài xích tớ, chúng ta sẽ hợp tác để cùng phát triển!"

    Những lời trên Hy đã mất cả buổi tối để soạn thảo trước trong đầu, tránh trường hợp lúng ta lúng túng hoặc "đơ" ra trước mặt các thành viên, và họ sẽ chê cười cô kém kỹ năng giao tiếp, kém cả khí chất.

    "Ủ ôi, tưởng gì... hóa ra là ngáo ộp trá hình!"

    "Là do thám của Đoàn sao? Thất vọng quá!"

    "Do thám? Nhìn thế nào cũng không giống."

    "Uầy, đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, không biết chừng một ngày đẹp trời chúng ta sẽ bị gọi hồn lên Đoàn trường đấy."

    "Haiz..."

    Thường Hy thu hết nét mặt và lời nói của mọi người, cô không muốn họ nghĩ xấu về chức vụ quản lý này, nghe qua nó giống như một tay sai chuyên đi rình nhất cử nhất động của người khác rồi mách lẻo lên cấp trên vậy.

    Đột nhiên nhớ ra, trên tay đang cầm túi bánh Trung Thu, Hy tươi cười nồng hậu, bắt đầu thực hiện kế sách vỗ về dạ dày của những người mới vận động thể thao.

    "À, ở nhà tớ có mấy cái bánh, nhân tiện mang đến tặng các cậu xem như quà ra mắt. Chúng ta sang kia ngồi ăn đi."

    Hoài Lâm nhanh nhảu đưa tay chụp lấy cái túi, mở ra xem, hai mắt tít lại: "Ái chà, là bánh Trung Thu làm từ bột nếp, nhân cơm dừa với đậu xanh. Chị quản lý, sao chị biết chúng em thích ăn loại này?!"

    Xưng hô thay đổi còn nhanh hơn cả lật sách, quả nhiên đồ ăn là lựa chọn đúng đắn mỗi khi muốn nhanh gọn mua chuộc lòng người. Cả bọn mắt sáng như sao, điệu bộ thèm thuồng chảy nước miếng, chân tay cướp giật thoăn thoắt.

    Lăng Hiên liếc mấy cái bánh, ánh mắt nửa vời không khỏi xem thường La Thường Hy. Cậu là nhân viên bán thời gian của cửa hàng tiện lợi Minh Nhài, đương nhiên đoán được đó là bánh cô trộm từ cửa hàng. Con bé này vẫn thường lén lút trộm kem trong tủ lạnh ăn, chẳng qua là cậu không thích tọc mạch nên cứ làm ngơ xem như không biết. Buôn bán mỗi ngày lỗ một ít, có lẽ đã đến lúc nên bảo dì Nhài lắp camera thì hơn.

    Thường Hy thấy diễn biến thuận lợi, không khỏi vui vẻ trong lòng. Cô cười, khẽ nghiêng người liếc sang cầu thủ số 88, con ngươi chột dạ lảng đi nơi khác.

    Lâm nhai bánh đầy mồm, nhồm nhoàm gọi: "Đội trưởng, lại đây ăn bánh Trung Thu này, không nhanh hết phần ráng chịu."

    Cô lại liếc Hiên thêm một cái, Hoài Lâm gọi cậu ta là gì? Đội trưởng! Không biết đội trưởng và quản lý, ai chức to hơn nhỉ?

    "Các cậu cứ thoải mái đi, tôi không thích ăn mấy loại bánh không rõ lai lịch." Hiên đáp dửng dưng, đi lướt qua người Hy, mùi bạc hà the mát vờn quanh chóp mũi khiến cô bất giác ngẩn ra trước câu nói mang tính đả kích của cậu ta.

    Thủ môn đội B xem xét bao bì nhãn mác của bánh, lên tiếng bào chữa: "Ở đây có ghi rõ nguồn gốc xuất xứ mà. Hiệu Kinh Đô, thành phần... không chất bảo quản... không cholesteron... ngày sản xuất... hạn sử dụng..."

    Lâm pháp sư tiếp lời, giơ smartphone ra cho đồng đội xem: "Đây này đây này, lão Gu Gồ bảo giá mỗi cái là "hai mươi ka", mười cái chẵn "hai xị". Quản lý Hy, chị ki bo quá đấy, loại này là loại rẻ nhất trong tất cả các loại bánh rẻ."

    Thường Hy xí hổ, đúng là giá nó rẻ nhưng số lượng lại nhiều. Tổng của chúng là hai trăm ngàn chứ có ít đâu. Cô chỉ xin mama đại nhân ba cái, tham lam thế nào lại chôm thêm bảy cái. Kỳ này thâm vốn có khi bị ăn "cháo lươn lông gà" không biết chừng.

    "Các cậu cũng biết đấy, bánh Trung Thu càng đắt càng ớn, loại rẻ rẻ thế nó mới ngon. Tớ đã chọn đúng loại bánh hợp khẩu vị của các cậu rồi còn gì." Hy nói.

    "Chuẩn rồi, chuẩn rồi. Quản lý đúng là rất tâm lý!" Cả bọn tán thưởng, chén sạch không còn một vụn bánh.

    Cô âm thầm khen bản thân mình nhanh trí biện giải, thế nhưng nghĩ đến lời nói vừa rồi của Khúc Lăng Hiên, thật sự khiến người ta cảm thấy khó chịu. Không rõ lai lịch? Chính là ám chỉ đồ "trộm cắp" dơ bẩn không thể nuốt vào bụng đấy à?

    Hy tự nhủ sẽ sửa đổi tật xấu này, nhưng vẫn bảo thủ cho rằng hành vi nho nhỏ ấy không ảnh hưởng đến kinh tế nhà mình. Lỗ cái này thì lời cái khác, đường nào lợi nhuận thu vào hàng tháng cũng dư dả, có gì đáng quan ngại đâu.

    Cùng lúc đó, bên club khiêu vũ lại khá tĩnh lặng. Các thành viên ngồi yên một chỗ không dám ngo ngoe nhúc nhích. Mạn Như bắt đầu mất kiên nhẫn, lên tiếng phá vỡ hệ căng thẳng.

    "Tiền bối này, bây giờ chúng ta làm gì vậy?"

    Những người khác giật mình một cái, âm thầm khen cô bạn ấy dũng cảm, dám mở miệng ra hỏi nam thần.

    Chính Dương không thèm nhướng một cọng lông mi, chăm chú đọc sách, im lặng đến đáng sợ.

    "Câu lạc bộ này lập ra để làm cảnh sao? Rốt cuộc bọn em đến nơi này để trau dồi kỹ năng khiêu vũ hay làm bù nhìn đây? Anh còn tính làm mất thời gian của người khác đến bao giờ? Vì buổi họp hôm nay mà em đã bỏ hai tiếng học thêm Anh Văn đấy."

    Như bực bội, cao giọng chất vấn. Cô nàng thật sự chán cái chỗ này rồi. Biết vậy ngay từ đầu nên chuyển sang club khác có phải hay hơn không.

    "Vậy thì cứ việc đến lớp học thêm của em đi. Tôi không ép." Chính Dương lười biếng đáp.

    Mạn Như tức nổ đom đóm mắt: "Hờ, thế thì anh nên nói câu đó sớm hơn vào hai tiếng trước chứ. Có một Leader tính khí thất thường như anh, câu lạc bộ này sớm muộn cũng tan rã. Xin lỗi mọi người, tôi tuyên bố rời khỏi đây! Chúc mọi người ở lại vui vẻ."

    Mạn Như cầm cặp xách lên, dứt khoát bỏ đi không quay đầu lại. Mây đen giăng kín đỉnh đầu, âm âm u u. Chính Dương vứt cuốn sách sang một bên, mặt không cảm xúc nói: "Còn ai muốn đi nữa không để tôi chốt đội hình."

    Mười tám người còn lại đều lắc đầu nguầy nguậy, bọn họ thầm thương trộm nhớ nam thần, si mê phát cuồng không để đâu cho hết, dĩ nhiên sẽ không bao giờ bỏ anh mà đi.

    Dương cười mỉa: "Tốt, hôm nay tôi chính là luyện cho các em tính kiên nhẫn. Còn bắt đầu từ hôm sau sẽ chuyển sang chế độ tập luyện nghiêm khắc hơn. Người sót lại cuối cùng... sẽ có cơ hội khiêu vũ cùng tôi vào ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Còn bây giờ... giải tán đi."

    Cả lũ mặt mày tươi trội, hóa ra vừa rồi chỉ là một thử thách nho nhỏ, cũng may tình yêu mà bọn họ dành cho Kha Chính Dương đủ lớn để vượt qua thử thách. Không như hai con rùa rụt cổ La Thường Hy và Trần Mạn Như kia. Khiêu vũ cùng nam thần trong ngày lễ lớn, nghĩ đến đó thôi mà lòng ai nấy đều bừng nắng hạ. Một số kẻ giương ánh mắt thù địch với nhau, muốn tuyên bố tao - mới - là - kẻ - chiến - thắng - cuối - cùng.

    Mạn Như bước chân nhanh và mạnh, tâm trạng chất đầy sự bực dọc. Bởi vì nhận thấy khiêu vũ là kỹ năng cần thiết cho công việc tương lai của mình nên cô mới đăng ký. Nhưng học hỏi trong một môi trường như thế thật hết sức khó chịu. Đã vậy, Leader còn là kẻ không tôn trọng thời gian của người khác, thiếu thái độ hợp tác, vậy thì cô cũng không lưu luyến nữa làm gì. Lãng phí, vô nghĩa!

    Đi qua chỗ gần sân thể thao, Như thoáng thấy bóng lớp trưởng lớp mình, thủ khoa một trăm điểm. Đám mây đen kịt trong lòng nhanh chóng thay thế bằng bầu trời màu hường ấm áp. Á khoa của chúng ta hí ha hí hửng chạy đến, được nửa đường thì bỗng phát hiện Khúc Lăng Hiên còn sóng vai với một bạn gái khác.

    Mạn Như khựng lại, nhíu chặt hai đầu mày. Đứa kia hình như cũng từng là thành viên club khiêu vũ. Tuần trước chẳng phải nó nhảy cùng Dương tiền bối đó ư? Hôm nay sao lại đi cùng Lăng Hiên?

    Nhìn hai người đó cùng nhau ra khỏi trường, không hình dung được vì sao Như lại bứt rứt chân tay, một nỗi buồn bực vô cớ lại lần nữa vây lấy lòng cô nàng.

    Thường Hy và Lăng Hiên giữ khoảng cách ra một đoạn ngắn, kẻ trước người sau đi bộ trên vỉa hè.

    "Cậu chắc sẽ không tiểu nhân đến nỗi mách lẻo với mẹ tôi vụ bánh Trung Thu, đúng không?" Hy xét nét thăm dò.

    "Còn phải xem biểu hiện của cô. Nếu cô ngoan ngãn nghe lời thì tôi sẽ xử sự như một bậc quân tử." Hiên đáp.

    "Ngoan ngoãn nghe lời? Ý cậu là sao?"

    "Là..." Đến trạm xe buýt, Hiên dừng lại, vừa mới quay đầu thì mặt La Thường Hy liền đập ngay vào ngực cậu. Cô xoa mũi vài cái, lại nghe Lăng Hiên nói tiếp.

    "Tạm thời chưa nghĩ ra. Nói chung là... làm tốt công việc của một osin gương mẫu."

    Hy vặn loa miệng lên cực đại: "Cái gì? Osin?! Cậu nghĩ cậu là ai hả? Đó mà cũng gọi là hành động của quân tử? Đồ tiểu... à không, cậu là đồ đàn bà mới đúng!"

    "Thỏ nhồi bông, cô đã quên rằng mình phạm vào tội trộm cắp tài sản rồi sao? Hai trăm ngàn đồng cùng với nhiều lần ăn vụng kem trước đó đủ để tống cô vào trại giáo dưỡng. Nhưng tôi nghĩ vấn đề này nên giải quyết trong nội bộ gia đình cô là được rồi. Không chỉ ăn cắp một lần, còn là vi phạm có hệ thống, nếu dì Nhài biết được..."

    "Cắt! Khúc Lăng Hiên, cậu nói năng bậy bạ gì đó? Dám đặt điều để vu khống, uy hiếp tôi!" Hy hung hăng trừng mắt làm như oan lắm.

    Hiên nhún vai: "Cái đó tùy cô lựa chọn. Đính chính một chút, việc tôi tố cáo hành vi phạm pháp của cô, không phải quân tử, tiểu nhân hay đàn bà gì cả... chỉ đơn giản là hành động đúng đắn mà một công dân nên làm thôi."

    Xe buýt đến, cánh cửa mở ra, vài hành khách trên xe bước xuống. Lăng Hiên không để ý Hy nữa, thong dong bước lên xe. Thường Hy trưng mặt phụng phịu, đăm chiêu suy tính một hồi rồi cũng vào theo.

    Vài người vừa nãy đi ra để lại đúng một chỗ ngồi, Hy tự động nhường chỗ đó cho Hiên, giọng nịnh nọt: "Đội trưởng, mời ngồi mời ngồi!"

    Cậu cũng không khách sáo, thản nhiên đặt mông xuống an tọa. Suy đi tính lại, đem osin và mama đại nhân lên bàn cân, cân đo đong đếm mất năm phút, cuối cùng cô cũng bất đắc dĩ hạ mình, nói khẽ.

    "Đội trưởng Hiên, tôi đồng ý với cậu... Hy vọng cậu đừng giống những nhà tư bản bóc lột sức lao động của giai cấp công nhân như tôi. Chúng ta hãy chung sống trong hòa bình, hữu nghị, hợp tác để cùng phát triển. Nhé!"

    "Ok, chỉ cần công nhân biết tự giác an phận, không gây bạo động, đảo chính hay có bất kì hành vi nào chống đối tư bản là được."

    "Ê hê." Hy xua tay cười xuề xòa. "Cậu cũng biết lá gan tôi rất bé mà. Cho dù thực sự có ý định đó thì một mình tôi cũng không đủ năng lực thực hiện. Nên cậu yên tâm đi!"

    Khiếp! Cậu ta tự nhận mình là tư bản kìa. Mới ngày nào còn nuôi kế hoạch đuổi Khúc Xương Chó ra khỏi tầng gác mái, vậy mà giờ lại bị chính cậu ta nắm thóp. La Thường Hy, mày thực quá vô dụng!

    "Bác tài! Cho cháu xuống ở đây." Hiên đột nhiên hô lớn.

    Xe buýt phanh nhẹ một tiếng, lại khiến Hy mất thăng bằng xém chút ngã ê mông. Khúc Lăng Hiên đứng dậy ra khỏi chỗ, tỏ vẻ ga lăng: "Cho cô ngồi đấy. Tôi xuống trước đây."

    "Vẫn còn chưa đến nơi mà..." Câu nghi vấn của cô cụt lại giữa chừng, người Hiên đã nhanh như con thoi thoát ra khỏi xe.

    Chiếc xe lăn bánh tiếp tục chạy. Qua cửa hông xe buýt, cô thấp thoáng thấy cậu ta đi vào một căn nhà bốn tầng. Bên trên nhà có gắn biển hiệu màu trắng với chữ thập đỏ.

    "Angel's Pet Hospital?" Hy lẩm bẩm. Hình như là bệnh viện thú y... Cậu ta vào đó làm gì nhỉ?

    Mà thôi, không liên quan đến cô, dù sao tư bản cũng đã nhường ghế, công nhân tất nhiên phải hưởng thụ. Cô thoải mái đặt mông lên ghế êm, xoa bóp cánh tay và đôi chân mỏi nhừ vì không quen đứng trong xe buýt.

    La Thường Hy về đến nhà liền bị hai thằng quỷ nhỏ "tập kích" ngay cửa ra vào làm cô vồ ếch. Chả là tụi nó đang chơi nhảy lân. La Thông trùm cái chăn lông lên người, nhảy nhót điên cuồng. La Thái ở một bên gõ trống chiêng tùng xèng.

    "Lũ giặc! Năm nào gần Trung Thu chúng mày cũng quậy tung nhà là thế nào? Có dẹp ngay đi không!"

    La Thông cởi chăn xuống, với cây quạt mo trên sofa ném cho chị gái: "Chị hai bắt lấy."

    Hy theo phản xạ chụp quạt, phe phẩy lên xuống trước mặt: "Cảm ơn em trai, chị nóng chết đi được. Ngoan thì rót luôn cho chị cốc nước."

    La Thông mặt ngây thơ nói: "Chị hai nhận quạt tức là đồng ý làm ông Địa nhá. Quẩy thôi. Lên nóc nhà là lên nóc nhà..."

    "Tùng tùng... Xèng... Tùng tùng... Xèng..."

    Cô tức muốn đứt dây thanh đới, hổn hển nói không nên lời. Em với chả út... Khốn nạn!

    Cả ngày hôm đó cửa hàng tạm đóng cửa, ông Minh và bà Nhài về quê ăn tiệc Thôi Nôi em bé thứ hai của chú Tư. Lúc trở lại thành phố thì trời đã sẩm tối.

    La Thăng gác chân lên sofa, chiếc laptop chễm chệ đặt trên đùi, các ngón tay chăm chú gõ. Anh đang làm báo cáo dự án gì đó.

    Bà Nhài lấy bánh Trung Thu từ cái bao ni-lông trắng ra, đây là loại bánh đặc biệt do bà nội đích thân làm gửi lên. Trên thị trường tuyệt đối không có loại thứ hai.

    Bà Nhài cẩn thận gói riêng ba cái bánh, bảo con gái mang sang biếu hàng xóm, chính là ba vị khách thuê trọ ở bên cạnh. Thường Hy vâng lời cầm bánh đi.

    Nhấn chuông cửa tầng một đến quá tam ba bận mới có người ra mở cửa. Hy còn tưởng chủ nhân ở trong này lại đi vắng.

    Doãn Kỳ Duyên trong bộ đồ tập gym bó sát màu đen, hiển hiện đường cong hoàn mỹ, tỉ lệ cơ thể siêu mê ly. Ngực cúp D săn chắc, vòng eo con bét bé tí tẹo, hông quả táo uốn lượn, bờ mông dưa hấu căng tròn. Đây đích thực là một chiếc "đồng hồ cát" mà cả trai lẫn gái đều thèm muốn theo nhiều nghĩa khác nhau.

    So với siêu mẫu trước mặt, một con thú nhồi bông như La Thường Hy nhìn qua rõ là lép vế.

    "Em gái, có chuyện gì sao?" Kỳ Duyên cất giọng nói tựa chất tạo ngọt tự nhiên.

    Hy chớp mắt một cái, khuôn miệng liền hở mười cái răng sáng bóng, cô giơ một gói bánh Trung Thu nhỏ xinh trong tay lên, mùi thơm phưng phức không hề bị bao bì kìm hãm mà cứ tự do lan toả.

    "À, bà nội em ở dưới quê gửi lên một ít bánh Trung Thu. Đây là loại bánh có một không hai trên thế giới, mẹ sai em mang sang đây biếu chị một cái nếm thử. Bánh Trung Thu vị ngon nhà làm đấy ạ."

    "Ồ!" Kỳ Duyên cảm thán một tiếng, nhưng ánh mắt lại lộ ra vẻ tiếc nuối khó tả. "Làm sao đây? Chị đang trong chế độ ăn kiêng, sắp tới chị là hình ảnh đại diện cho sản phẩm trà bí đao giảm béo, cho nên... Lúc này chị chỉ có thể hít không khí để sống thôi em ạ."

    Thường Hy giật giật cánh môi, không đến mức độ đó chứ? Làm gì có ai chỉ cần hô hấp là có thể kéo dài sự sống được. Cái bánh còn chưa đầy một gang tay, ăn chút thôi cũng đâu đến nỗi biến "đồng hồ cát" thành "đèn ông sao". Vả lại, đây là thành ý của trưởng bối, cứ nhận cho phải phép cái đã, ăn hay không là quyền của chị. Còn chưa kể... Doãn Kỳ Duyên, chị không có tâm tư lấy lòng "mẹ chồng tương lai" sao?

    Siêu mẫu à, chị làm em khó xử đấy!

    La Thường Hy âm thầm thu bánh về, mím môi cười: "Hì hì, thế thì em đành đem luôn phần của chị lên biếu tầng trên vậy..."

    "Chị Duyên cũng đừng giảm cân quá độ, phải chú ý giữ gìn sức khoẻ. Đợi quảng cáo trà bí đao của chị tung ra thị trường, em nhất định sẽ bảo mẹ nhận hàng số lượng lớn về bán."

    Nói xong cô khẽ cúi chào "chị dâu tương lai", xoay người đi đến cầu thang bên cạnh. Còn chưa bước lên bậc thang thứ nhất, thính giác đã tiếp nhận hai chữ "Em gái!" ngọt ngào hơn phẩm màu hóa học.

    Thường Hy lại quay đầu: "Sao ạ?"

    Doãn Kỳ Duyên uyển chuyển đi ra khỏi cửa, chân không giày dép tiến lại chỗ Hy, nhẹ nhàng nhón lấy một túi bánh nhỏ xinh trên tay cô: "Chị đâu nói sẽ không nhận bánh, em nhớ gửi lời cám ơn của chị đến bác gái nha. Còn có..."

    Kỳ Duyên ra bề lưỡng lự một lát, hỏi: "Không biết giờ này, anh trai của em, có nhà không?"

    Hy ngu ngơ, tròng mắt đảo một vòng như hiểu ra điều gì đó, từ tốn đáp lời chị siêu mẫu: "Vâng."

    "Vậy..." Kỳ Duyên chợt nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của cô gái nhỏ, cất giọng nói rất có trọng âm. "Nhờ em chuyển lời của chị đến anh trai em, khuyên anh ấy hãy "từ bỏ" đi. Đừng tiếp tục hãm sâu vào thứ tình cảm vĩnh viễn không có kết quả ấy, nó chỉ khiến anh và "người đó" tổn thương thêm mà thôi. Giống như chiếc bánh này vậy, nếu biết rõ nó chứa nhiều chất béo mà vẫn ăn, thì hậu quả của nó và bao công sức lâu nay luyện tập vất vả... đều đổ sông đổ bể hết."

    Ý tứ của chị siêu mẫu cực kì cực kì sâu xa và phức tạp, nhưng đáng tiếc đầu óc La Thường Hy lại vô cùng vô cùng nông cạn và đơn giản.

    Không những không nắm được trọng tâm, cô gái nhỏ còn tự suy diễn theo logic cá nhân như sau: Doãn Kỳ Duyên nghĩ cái bánh này là anh trai La Thăng bảo cô mang sang tặng chị, chị siêu mẫu đành phải miễn cưỡng đón nhận, miễn cưỡng nuốt nó vì anh. Có thể sau khi ăn xong bánh chị ấy sẽ phát phì ngay lập tức, chế độ ăn kiêng hay tập gym gì đấy coi như mất hết tác dụng, không có kết quả tốt đẹp. Thế nên mới bảo cô về nói với anh trai, muốn vun đắp tình cảm thì không cần thiết mang bánh đến tặng chị, điều đó chỉ khiến hai người tổn thương thêm mà thôi.

    Được rồi, cô hứa từ nay sẽ không bao giờ biếu đồ ăn cho siêu mẫu nữa, làm ảnh hưởng đến thân hình chữ S của người đẹp họ Doãn cũng đồng nghĩa làm rạn nứt mối quan hệ giữa hai người bọn họ. Haiz...

    La Thường Hy vận động não một hồi, gật gật đầu: "Được ạ. Em sẽ chuyển đúng nguyên văn câu nói của chị đến anh hai. Nhưng sao chị không tự nói mà phải thông qua em?"

    Kỳ Duyên híp mắt, hàng lông mày thanh mảnh hơi nhướng lên, hình như cô bé này không hiểu những lời chị vừa nói.

    "Dạo này chị không tiện gặp trực tiếp anh của em. Có điều chị nghĩ... em nói sẽ hiệu quả hơn."

    Này là sao? Hai người đang cãi nhau à? Chiến tranh lạnh? Thôi được rồi, cô sẽ là "chú bé Lượm" làm cầu nối liên lạc giữa hai đồng chí một lần vậy.

    Tiếp đến là gõ cửa tầng hai, giáo sư Thiếc lâu ngày không gặp dáng vẻ vẫn ung dung đạo mạo ra mở cửa. Vừa liếc qua đã thấy căn phòng không bật đèn, tối om om như mực Tàu. Câu nói đầu tiên của cô là: "Chú Thiếc, xương sườn của chú dạo này thế nào?"

    Dường như phát hiện bản thân lỡ lời, Thường Hy vội chuyển đề tài ngay tắp lự: "Sắp đến rằm tháng Tám rồi, sao trong nhà chú âm u buồn tẻ (như nhà xác) thế ạ? Tặng chú một cái bánh Trung Thu ăn cho không khí bớt ảm đạm."

    Hàn Thiếc chẹp miệng, biểu cảm ớn - tới - tận - não. Hắn vươn tay bật công tắc, nhất thời đèn điện sáng trưng. Khung cảnh đập vào mắt khiến Hy lùi ra sau vài bước, tựa vào thành cầu thang, chóng mặt hoa mắt.

    Bánh... bánh Trung Thu... ở đâu ra mà nhiều thế này?

    "Nhóc đến vừa đúng lúc, tôi không đủ sức ăn hết đống bánh này. Như vậy đi, tôi ủng hộ tất cả chúng cho cửa hàng tiện lợi Minh Nhài. Có thể giúp tôi vận chuyển chúng đi ngay bây giờ được không?"

    So với Mặt Trăng và hàng vạn ánh sao gộp lại, mắt La Thường Hy còn muốn sáng lấp lánh hơn, miệng mấp máy liên hồi: "Ch... chú... chơ... chờ... một... chút, cháu về báo với mẹ."

    Thường Hy cao hứng bay một mạch về nhà. Thật ra không cần suy nghĩ nhiều cũng đoán được, với độ đào hoa của quý ngài Hàn Thiếc, hẳn đó là "quà" của đám Ét-vê (sinh viên) tặng ngài ấy. Như vậy giáo sư còn lòng dạ nào mà tiếp nhận thứ "cỏn con" trong tay cô nữa đây?

    Cũng không biết rốt cuộc hôm nay là vận số đỏ gì? Ha ha ha, nhiêu đó dư dả để bù vào "hai xị bánh" bị cô chôm lúc sáng. Bà Nhài nghe tin tức tốt lành liền huy động ông xã và hai thằng quỷ nhỏ tiến công thần tốc sang vận chuyển hàng hoá, ánh mắt ai nấy in rõ từng xấp polime xanh xanh đỏ đỏ.

    Bề dày lịch sử Việt Nam cũng không bằng da mặt mấy người nhà ông La bà Lê. Nhài phu nhân rối rít tươi cười cám ơn giáo sư Thiếc. Lợi nhuận thu về đợt này nhất định sẽ chia cho giáo sư một nửa. Là "một nửa" đấy!

    Biết rằng ngài Thiếc đây cũng không tham lam gì cho cam, nhưng khách quan mà nói thì vốn liếng cũng từ chỗ ngài ấy xuất ra "chín chín phần trăm". Nhài phu nhân chỉ việc bày bánh ra cửa hàng chờ khách đến mua rồi hốt tiền, vậy thì cũng nên chia chác cho công bằng một chút chứ.

    Hàng xóm chúng ta thật biết "hợp tác cùng phát triển" mà!

    * * *

    P/s: An Phạm LT Akaihane <:-P


     
    Chỉnh sửa cuối: 23/10/16
  2. An Phạm LT

    An Phạm LT Gà con

    Bài viết:
    24
    Được thích:
    42
    Đã thích:
    85
    GSP:
    Ap
    Mố o_O? Người hùng giấu mặt là Hiên à? Chị cũng nghi ngờ Hiên lâu rồi nhưng cứ nghĩ phải là Dương ca kia. Đọc chương này thấy thích Hiên kinh khủng, chắc em đã xác định nam chính là Hiên nên bắt đầu tập trung vào nhân vật này hả? ;))
    YG ơi chị cầu em đừng làm Dương mờ nhạt nhé, chị thích cả hai giờ hông biết nàm thao. :((
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/10/16
    Cẩu Hoàng ĐếYGinger thích bài này.
  3. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    547
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Là "giấu mặt" không phải "dấu mặt" chị ơi, bình luận trước chị cũng ghi như vậy thì phải. :P
    Ơ mà em có nói nam chính là KLH đâu, em cũng không có ý định làm KCD bị lu mờ. Các nhân vật nam xoay quanh LTH đều sẽ có vị thế ngang bằng nhau nhằm khiến độc giả khó đoán ra ai là Vô Diện. Và, nam chính phải là Vô Diện! Không phải cứ hễ có đất diễn gần nữ chính nhiều hơn thì là nam chính đâu. Cho em hỏi chút, chị có xem hoạt hình Spirited Away (Vùng đất linh hồn) chưa? Hãy chú ý vào nhân vật con ma Vô Diện, dùng sự liên tưởng... chị nhé! :-*
     
    Cẩu Hoàng ĐếAn Phạm LT thích bài này.
  4. An Phạm LT

    An Phạm LT Gà con

    Bài viết:
    24
    Được thích:
    42
    Đã thích:
    85
    GSP:
    Ap
    Ừ ừ chị sửa rồi.^^
    Là sao hả em? Chị xem phim ấy lâu rồi, em nói là liên tưởng tới truyện này ý hả?
     
    Cẩu Hoàng ĐếYGinger thích bài này.
  5. Mộc Lan Ly Tâm

    Mộc Lan Ly Tâm Gà con

    Bài viết:
    9
    Được thích:
    11
    Đã thích:
    54
    GSP:
    Ap
    Cảm nhận của chị về các chương sau này không nhiều, đọc một hồi chỉ thấy học trò thời nay sao lạ thế em, khác xa với thời chị còn đi học.
    Em viết rất khác, thật sự là khác với những câu chuyện thanh xuân học đường mà chị từng đọc. Nét bút của em thiếu đi sự nhẹ nhàng, lãng mạn của tuổi học trò. Thay vào đó em lại vận dụng khá nhiều những đặc trưng của các môn học, chị đọc vào thấy đặc sệt giọng văn của một học sinh bị nhiễm bài vở trên lớp quá nặng. Em có thấy thế không?
    Nói đến đây là em biết được chị phải bật cười khi đọc văn của em thế nào. =)
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/10/16
    Cẩu Hoàng ĐếYGinger thích bài này.
  6. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    547
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Dạ, kỳ thực trường học là nơi rất khó định hình, thử so học sinh của 2012 với 2006 là đủ thấy một trời một vực rồi. Ví như phương tiện đi lại, nếu thời trước chỉ cần có một chiếc xe đạp mini là trở thành đứa trẻ hạnh phúc nhất thế gian thì thời này... 2, 3 chiếc xe đạp điện, xe máy điện thay phiên nhau cũng chả nhằm nhò gì. :))
    Vậy nên có nhiều thứ khác cũng sẽ thay đổi thôi. :))))
    Hơ, em không biết, không biết đâu. cuteonion51Này là khen hay chê, ưu điểm hay nhược điểm hở chị? cuteonion24
     
    Cẩu Hoàng ĐếMộc Lan Ly Tâm thích bài này.
  7. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    216
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Buồn ghê, chưa coi phim spirited away. TAT Cho nên tui hông đoán được ai là vô diện. Nhưng tui vẫn ủng hộ bác Kha tới cùng. =W=
    Bạn Như nhìn vậy mà thích bạn Hiên nha. =W= Hông biết có màn đánh ghen nào hông nữa. Mấy cái bánh trung thu trong truyện của bà làm tui thèm quá. T-T Ôi, trung thu sao mày qua nhanh thế.
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/10/16
    Cẩu Hoàng ĐếYGinger thích bài này.
  8. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    547
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Ầy, bạn chưa coi phim đó mà đã kiên quyết ủng hộ bác Kha là "oan uổng" cho bác ý lắm đấy. :)))
    Chap sau mình sẽ tái hiện cảnh Trung Thu náo nhiệt để bạn đọc bớt tiếc nuối. :3
     
    Cẩu Hoàng ĐếAkaihane thích bài này.
  9. Mộc Lan Ly Tâm

    Mộc Lan Ly Tâm Gà con

    Bài viết:
    9
    Được thích:
    11
    Đã thích:
    54
    GSP:
    Ap
    Cũng không tính là nhược điểm, cách viết của em đã tạo được nét riêng. Nhưng chiều sâu thì chưa có, vận dụng bài học vào văn chương nhiều sẽ khiến truyện của em khô khan, lý thuyết và thiếu cảm xúc. Với phần đầu thì như vậy không sao, nhưng nếu em muốn đặc tả diễn biến tâm lý, tình cảm về sau thì nên hạn chế cách viết đó. Em thấy sao?
     
    Cẩu Hoàng ĐếYGinger thích bài này.
  10. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    547
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Yup, cảm ơn lời góp ý của chị! Em sẽ khắc phục và phát huy những cái cần thiết để câu chuyện không cứng nhắc. Thật ra về sau sẽ bi thiết không tả nổi nên em cũng sẽ không cố tình gây hài hước đâu. SE mà, mong chị đừng buồn và tiếp tục ủng hộ cái truyện nhảm nhí này của em. :))
     
    Cẩu Hoàng Đế thích bài này.
  11. Cẩu Hoàng Đế

    Cẩu Hoàng Đế Gà con

    Bài viết:
    53
    Được thích:
    76
    Đã thích:
    1.068
    GSP:
    Ap
    Ta nhớ truyện này của bà chị lắm nha, sao ta dặn rồi mà bà chị không tag ta hả? cuteonion29
     
    YGinger thích bài này.
  12. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    547
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Chương 13:
    Đêm Hội Kỳ Lân


    901(1).gif
    "Tám lăm, năm tư, bảy hai, sáu mươi, một trăm lẻ chín... Của chị hết ba trăm chín mươi lăm nghìn đồng."

    Khúc Lăng Hiên động tác lưu loát gói lại số bánh Trung Thu đỏ thắm, giao tận tay khách hàng nữ. Thái độ lịch sự, nhã nhặn, rất có phong cách. Chị gái xinh đẹp trước khi rời đi còn tặng cậu một nụ hôn gió đầy tình tứ.

    "Lách cạch... lạch cạch..."

    Hiên cười nhẹ một cái, ánh mắt như vô tình liếc sang chiếc ghế bên cạnh tủ đựng kem. Tiếng bấm máy tính thỉnh thoảng lại từ đó vang lên tỉ lệ thuận với số lần khách khứa ra vào. Đứa con gái ngu Toán kia rảnh rang đến nỗi đem máy tính ra "thi ai nhanh hơn" với cậu. Kết quả luôn là cô ta nhập số chưa xong thì khách đã ra khỏi cửa hàng từ thuở nào rồi.

    "Oh my... lại chính xác nữa... Ít nhất cũng nên sai một lần chứ. Chẳng phải nói máy móc luôn nhanh và chuẩn hơn con người ư? Cái thứ vô dụng này!" Thường Hy đập đập cái máy Casio vào lòng bàn tay, mắng mỏ sỉ nhục nó thậm tệ.

    Lăng Hiên cầm lên một tờ báo, rũ rũ cho thẳng thớm rồi cất lên giọng nói của giai cấp tư bản: "Cô siêng năng quá nhỉ? Rót cho tôi một ly nước lọc xem nào!"

    "Có tay thì tự đi mà..." Hy theo phản xạ kháng lệnh, đến khi chạm vào mặt sau tờ báo, cảm nhận bên kia ẩn chứa quyền lực bất khả kháng, đành nuốt chữ "rót" cuối cùng vào cuống họng.

    "Vâng vâng vâng." Cứ coi như giúp đỡ người khuyết tật không có chân tay đi.

    Cùng với dáng đứng hung hăng và cái lườm hung tợn chiếu vào người ngồi đọc báo, La Thường Hy miễn cưỡng xoay người đến bên bình nước lọc khuất sau kệ hàng mì ăn liền.

    Mấy ngày gần đây, công nhân luôn bị sai vặt, bị bóc lột sức lao động đến tận xương tủy. Sự áp bức một khi lên đến đỉnh điểm, thể nào cũng tức nước vỡ bờ. Nhưng đối với Thường Hy của chúng ta, không có khả năng phá được con đê to lớn uy mãnh là Khúc Lăng Hiên. Cô chỉ biết ngậm đắng nuốt cay làm theo những gì tư bản sai khiến.

    Nhìn ly nước vừa rót cầm trong tay, cô thầm nghĩ: Nước không màu, không mùi, không vị. Loại người độc tài đáng ghét như Khúc Lăng Hiên không xứng đáng được hưởng sự tinh khiết này. Đúng, phải cho thêm tạp chất vào mới được!

    Ý niệm đen tối vừa hình thành, Hy liền với tay lấy lọ muối, một muỗng lại một muỗng, khuấy cho nổi bong bóng nước. Và tất nhiên không thể thiếu enzym amilaza (nước bọt) góp phần làm nên thứ dung dịch đa màu, đa mùi, đa vị.

    Mỉm cười đắc ý với thành quả do mình tạo ra, Thường Hy hồ hởi bưng nước đến cho thanh niên họ Khúc: "Đội trưởng Hiên, nước của cậu đây."

    Rót một ly nước cũng mất nhiều thời gian như vậy. Màu sắc của dung dịch trong cái ly kia như thể khí CO2 làm đục nước vôi trong. Quả nhiên là cô ta giở trò.

    Đúng lúc bà Nhài từ bên ngoài đi vào, thời tiết nóng nực làm bà khát đến môi khô lưỡi ráo. Hiên tinh ý chuyển lời: "Dì Nhài, ngoài trời nắng nóng chắc dì khát lắm. Hy vừa rót nước cho cháu, dì uống tạm ly nước cho đỡ khát đi ạ."

    "Ừ." Bà Nhài vươn tay đoạt lấy ly nước do con gái vất vả pha chế, tu một mạch vào miệng. Thường Hy không kịp phản ứng đã bị ngụm nước vốn sắp chảy xuống cổ họng bà Nhài phun toé vào mặt. Vị mặn chát kinh khủng làm Nhài phu nhân vừa le lưỡi vừa mắng cô té tát.

    "Con bé này, bỏ muối vào nước tính làm mẹ mặn chết sao?" Nhớ lại câu nói vừa rồi của Lăng Hiên, vừa sực hiểu thì máu nóng trong người bà Nhài đã sôi lên. "Con với chả cái, ai cho con dám làm ra hành động hại người như thế! Càng ngày càng hư đốn, không dạy không được. Lại đây cho mẹ!"

    Hy thấy thái độ muốn "ban phát" roi tay của mama đại nhân, cô hốt hoảng linh hoạt né tránh, tránh đông tránh tây, tránh cả sau lưng Khúc Xương Chó.

    "Á mẹ, con không cố ý đâu."

    "Bước qua đây!"

    "Con xin lỗi mẹ, mẹ đừng đánh con mà!"

    "Có qua đây không thì bảo! Hiên, cháu tránh ra để dì dạy lại nó!"

    "Mẹ, con biết sai rồi. Lần sau con không dám tái phạm nữa!"

    Hy túm lấy lưng áo Hiên, giữ chặt như một tấm lá chắn mũi tên, liên tục năn nỉ xin lỗi. Bà Nhài tung chưởng tới đâu đã có cậu ta chặn tới đó.

    "Còn có lần sau?!"

    "Không, không bao giờ, con hứa! Mẹ tha lỗi cho con đi! Hu hu hu."

    Khúc Lăng Hiên đứng ở giữa, người trước mặt tung liên hoàn chưởng, người phía sau víu víu kéo kéo như hận không thể xé rách vải áo cậu. La Thường Hy còn nhéo thịt cậu một cái, ý bảo hãy lên tiếng giúp cô ta. Chuyện tiếu lâm à? Cô có lòng hãm hại tôi trước, giờ lại mong tôi có dạ giải vây cho cô ư? Còn dùng hình thức cấu nhéo lưng người ta như thế. Nằm mơ đi!

    Hiên thản nhiên né ra, giao nộp "tội phạm" cho "công an" xử lý. Đúng lúc cô tưởng mông mình sẽ nở hoa thì...

    "A mẹ xem bọn họ đang chơi Rồng Rắn Lên Mây kìa." Một bé thiếu nhi quan sát ba người họ nãy giờ bỗng thích chí reo lên.

    Người mẹ khẽ kéo tay cậu con trai nhỏ, hướng ba người kia cười nhã nhặn: "Cho tôi hỏi bánh này nhiêu tiền một cái vậy?"

    Bà Nhài lúc này mới chịu dừng tay, mặt mày tươi rói đi qua tiếp khách. Thường Hy âm thầm thở phào một hơi quý báu, lườm ánh mắt chứa oán hận cao hơn đỉnh Everest đến tên con trai độc mồm kia.

    Nhờ hai mẹ con vào mua bánh mà Hy thoát một kiếp nạn. Cô xin chừa, từ nay không dám chọc vào Khúc Xương Chó nữa. Ai bảo cậu ta và mẹ cô đã kết thành đồng minh... Hức!

    Tình hình buôn bán ngày một phát đạt, cửa hàng tiện lợi Minh Nhài lắp đặt camera chống trộm và thuê thêm một nhân viên bán phụ. Chị ấy tên là Hoa Thảo, sinh viên năm ba trường Đại học Đông Hoa.

    Hoa Thảo sở hữu nhan sắc mặn mà, dáng vẻ đoan trang, tính tình hiều dịu, thành tích các thứ luôn xếp hạng A. Chị đến làm vào ca chiều, còn ca sáng do Lăng Hiên đảm nhiệm. Vừa đi học vừa làm thêm ngoài giờ để kiếm thêm thu nhập, miễn bàn về tên độc mồm "MTP", chị Thảo đúng là một người biết sống tự lập, năng động và giàu chí tiến thủ.

    ...

    Ngày Trung Thu chính thức, cửa hàng bận rộn đầu tắt mặt tối. Kiểu này cô muốn xin đi chơi với Bò Mộng chắc sẽ bị mama đại nhân mắng cho một trận nữa. Nhưng nhờ có thêm cánh tay phụ là Hoa Thảo, bà Nhài liền vui vẻ đồng ý trả tự do cho con gái.

    Lại nói đến Hiên, chẳng biết cậu ta bận rộn việc gì mà buổi tối thường không thấy mặt mũi đâu. Cho đến Trung Thu đêm nay cô mới đụng mặt cậu... tại trung tâm văn hóa thành phố D.

    Vào những dịp lễ hội như thế này, đường phố thường lâm vào tình trạng tắc nghẽn giao thông nặng nề, tiếng còi xe inh ỏi, đèn đóm rọi lóa mắt. Song vẻ đẹp phồn hoa của đô thị vẫn không hề phai nhạt, ngược lại còn toát lên nét gì đó thật lung linh, diệu kỳ.

    Chiếc màn hình tivi cỡ lớn đặt tại tòa nhà Bang Bang Bang chọc trời trên ngã tư đường Hùng Vương, đang phát lên bài hát "Chiếc đèn ông sao" của nhạc sĩ Phạm Tuyên. Đường phố tấp nập vô số người, trong đó đa phần là những gương mặt hồn nhiên, vui tươi của các em thiếu nhi, những nụ cười trong sáng tựa ánh Trăng rằm luôn hiện hữu trên đôi môi các em. Chỉ cần ngắm nhìn chúng, lòng người cũng trở nên thanh bình và ấm áp.

    Thường Hy và Như Mộng phải vất vả lắm mới hoàn tất vụ gửi xe. Hai cô gái mặc dù mệt bở hơi tai nhưng vẫn cực kì phấn khởi hòa mình vào lễ hội.

    "NÀO CÁC QUÝ ÔNG QUÝ BÀ, CÁC TÀI TỬ GIAI NHÂN, CÁC BÉ THIÊU NIÊN NHI ĐỒNG THÂN MẾN! HÃY ĐẾN ĐÂY ĐẶT CƯỢC ĐI!"

    Tiếng loa loa nổi bật thu hút sự chú ý của đám đông, dòng người kéo nhau hội tụ tại một điểm. Như Mộng cũng kéo Hy qua đó tham gia náo nhiệt.

    Chủ nhân của giọng nói ban nãy tiếp tục giương cao loa thông báo: "Chỉ còn mười lăm phút nữa sẽ diễn ra trận đấu đầu siêu kinh điển giữa Hồng Kỳ Lân và Hắc Kỳ Lân. Một đêm duy nhất, một đêm duy nhất, tại trung tâm văn hóa thành phố D."

    "Hồng Kỳ Lân đại diện cho THPT Chuyên Hamster, là đội vô địch liên tiếp suốt ba năm trở lại đây. Muốn cược Hồng Kỳ Lân thắng thì đặt tiền vào chiếc trống màu đỏ và đến ghi danh tại chú Cuội."

    "Nhưng các bạn cũng đừng vội đặt ngay, đêm nay chúng ta còn nghênh đón Hắc Kỳ Lân, một đối thủ phải nói là "đáng gờm" của Chuyên Hamster... xin phép không tiết lộ danh tính."

    "Hắc Kỳ Lân mặc dù là tân binh nhưng chỉ vừa mới hôm qua, bọn họ đã thể hiện đẳng cấp khi đánh bại một lúc mười đối thủ để bước vào trận chung kết hôm nay. Muốn cược Hắc Kỳ Lân thắng thì đặt tiền vào chiếc trống màu đen và đến ghi danh tại chị Hằng Nga xinh đẹp."

    "Hồng Kỳ Lân và Hắc Kỳ Lân, kẻ tám lạng người nửa cân, ai mới là đội vô địch mùa Trung Thu năm nay đây? Nào chúng ta hãy cùng đặt cược đi!"

    Dòng người chen nhau xoè polime ra, vụ cá cược này cũng khá thú vị. Nếu thắng sẽ được số tiền gấp đôi, còn nếu thua thì mất sạch.

    "Cậu cược đội nào thế?" Thấy Như Mộng chui ra từ ổ cá cược, Hy liền hỏi.

    "Tất nhiên là Hồng Kỳ Lân rồi." Mộng vẻ mặt phe phởn đáp.

    "Hả? Hắc Kỳ Lân cũng không phải dạng vừa..." Hy nói.

    Mộng "ây da" một tiếng, kéo lỗ tai cô lại thỏ thẻ: "Hồng Kỳ Lân đã vô địch ba năm liền, Hắc Kỳ Lân chắc chỉ ăn may thôi. Có câu "phong độ là nhất thời, đẳng cấp là mãi mãi", tiền của chúng ta, tớ sẽ không bạ đâu đặt đó. Bánh Bèo, cậu hãy tin vào tài phán đoán của tớ!"

    Thường Hy gật gù giơ ngón cái lên, vẻ mặt lộ rõ nét ủng hộ: "Tớ tin cậu!"

    "Ha ha, đúng là chị em tốt!"


    Sau khi chiếc trống màu đỏ và màu đen đã lưng lửng "no", chủ xị tuyên bố "khóa trống", tức không nhận thêm tiền đặt cược nữa. Ngay lúc đó, một hồi trống dài khác ngân lên, lôi kéo đông đảo khán giả tập trung về chính sảnh hội trường của trung tâm văn hóa.

    Giữa muôn vàn ánh đèn lồng lấp lánh, một con lân màu đỏ tinh nghịch nhảy ra, nghiêng đầu qua bên phải, lắc đầu qua bên trái, thực hiện nghi thức chào khán giả. Điệu bộ ấy y như chú cún con phấn khích nhảy đến mừng chủ trở về. Dựa vào màu sắc có thể đoán được, đây là đội Hồng Kỳ Lân.

    Đầu lân khá lớn được chế tác tinh xảo, kỳ công, màu sắc sặc sỡ nổi bật, trong đó tông màu đỏ là chủ đạo. Loại này không có sừng, nom qua như một con sư tử với chiếc bờm rực lửa, cần bao nhiêu uy mãnh có bấy nhiêu. Mình lân óng ánh tam sắc: đỏ - kim nhũ - ngân nhũ. Viền thêu khéo léo, ảo diệu, đẹp đến mức xa xỉ. Cho thấy độ "chịu chơi" của Chuyên Hamster thế nào.

    Khác với "con lân màu đỏ", "con lân màu đen" lại quá mức tầm thường. Kiểu dáng miễn cưỡng lắm mới có thể tạm giống một nửa của kỳ lân. Xét về màu sắc, ngoài hai màu trắng đen ra thì vẫn chỉ là hai màu đen trắng. Trên đầu nó chắp thêm cái sừng được làm từ giấy bìa các-tông. Nó nhảy ra y hệt cương thi doạ người. Khán giả kêu ca phát ngán vì con lân này không toát ra nổi một chút khí chất nào. Hắc Kỳ Lân, trông như mớ giẻ rách nhặt được ở đâu về rồi chắp vá lại mà thành, đã xấu còn quái.

    Một con lân biến dị!

    Sự xuất hiện của Hắc Kỳ Lân hoàn toàn lép vế hẳn so với Hồng Kỳ Lân khiến những người vừa rồi ghi danh ở Hằng Nga ôm đầu với bộ mặt thiểu não.

    "Gì thế không biết? Đó mà là lân sao? Giẻ lau nhà tôi còn đẹp hơn."

    "Trời đất, đám lôi thôi lếch thếch đen sì sì kia thì nhảy nhót cái khỉ gì."

    "Con mẹ nó, nuốt của bố mất một xị rưỡi!"

    Đám đông nghị luận xôn xao, nào chửi, nào rủa, nhiều kẻ tiếc tiền đặt cược đến đứt từng khúc ruột. Gượm đã, không phải nói, mớ giẻ rách kia đã hạ knock-out mười đối thủ vào hôm qua ư? Lẽ nào tin đồn là ngụy tạo?

    Khoan hãy bàn đến chuyện đó, điều thú vị của đêm hội này phải kể đến tiền thưởng được treo trên cái cột xà cao cao gần mười mét kia. Ông chủ của một tập đoàn lớn đã bỏ ra hai mươi triệu đồng tặng cho đội nào trèo lên hái được số tiền đó đầu tiên. Giải thưởng hấp dẫn như thế càng kích thích, gay cấn, lôi cuốn người chơi và người xem. Cuộc chiến đến đây chỉ mới bắt đầu!

    Hai con lân đang thi nhau trình diễn kỹ thuật nhảy múa điêu luyện theo nhịp phách trống thanh la. Ngoài ra còn có não bạt, đèn màu, cờ ngũ sắc tung bay, có người cầm côn đi hộ vệ đầu lân, ông Địa theo sau chọc cười khán giả. Người xem hò reo hứng khởi, bao vây chật ních thành một vòng tròn chung quanh hai đội.

    Đừng vội đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài! - Câu này áp dụng cho Hắc Kỳ Lân dường như không sai. Chỉ vài giây trước mọi người còn ca cẩm lên xuống, đoán rằng đội đen thua chắc. Vậy mà vài giây sau, con lân màu đen như bị trúng tà. Động tác nào động tác nấy biến đổi linh hoạt, thần kỳ, kỹ thuật trên cả chuyên nghiệp. Các điệu nhảy có độ khó cao đều được thực hiện một cách dễ dàng.

    Điểm nhấn thì ra là ở mắt. Cặp mắt đính trên đầu kỳ lân đen không biết được làm bằng chất liệu gì, phát ra ánh sáng lung linh, huyền ảo như hai viên dạ minh châu lóe lên trong đêm tối, mang theo một luồng sức mạnh áp đảo kỳ lân đỏ.

    Khán giả nhất thời kéo căng mí mắt lên để theo dõi từng cử động thuần thục của con lân đen, có muốn dời sang con lân đỏ một tích tắc cũng chẳng thể dời được. Cơ bản tất cả bọn họ đều bị mê hoặc bởi Hắc Kỳ Lân mất rồi.

    Lâm Như Mộng khóc không ra nước mắt, sớm biết Hắc Kỳ Lân nhảy siêu như thế, nó đã không bỏ năm mươi ngàn vào chiếc trống đỏ. Bánh Bèo à, thứ lỗi cho tớ đã phụ sự tin tưởng của cậu!

    Thường Hy ngoảnh mặt nhìn sang đứa bạn thân, tiếc thì có tiếc nhưng cô vẫn rũ giọng an ủi nó: "Thôi, có lẽ chúng ta thiếu may mắn. Mùa Trung Thu năm sau tớ và cậu sẽ gỡ lại."

    Hai cô gái ôm nhau, chuẩn bị tinh thần đưa tiễn năm mươi ngàn đồng xuống suối Vàng.

    Bất ngờ, một người bụng phệ mặc áo dài đen, tay cầm quạt giấy to đùng phun gió tới trước mặt La Thường Hy và Lâm Như Mộng làm hai cô nàng kinh ngạc không thôi.

    Người nọ đeo mặt nạ ông Địa, đầu hói tròn xoe cười toe toét, vừa rồi ông ta còn đi theo đùa giỡn đội Hắc Kỳ Lân, nay lại lấn lướt trêu ghẹo cô với Bò Mộng.

    Hy nhăn mặt nhíu mày, không hiểu tên ông Địa này có ý đồ gì với bọn cô. Hay là hắn đã say mê vẻ đẹp nghiêng nước đổ thùng của cô và Mộng rồi? Ở đây nhiều quan khách như thế chắc hắn không dám làm bậy, nhưng đề phòng vẫn hơn. Hy phùng mang trợn má cảnh cáo làm ông Địa bật cười khanh khách.

    "Quản lý Hy, bí thư Mộng, tui là Lâm pháp sư nè."

    Ông Địa đẩy nhẹ chiếc mặt nạ lên, hé ra khuôn mặt bựa bựa, nói xong liền chụp mặt nạ xuống, quạt quạt thêm mấy cái trước mặt hai cô bạn.

    Hoài Lâm? Ông Địa? Sao lại là cậu chàng?

    Gặp người quen nhưng Hoài Lâm không có thời gian tán gẫu, chàng ta nháy mắt hướng dưới chân cột xà, thông báo vào tai La Thường Hy một tin chấn động: "Đội trưởng đang ở kia."

    Là Khúc Xương Chó?!

    Nói đoạn, Lâm liền cáo biệt hai người rồi loi choi cầm quạt quay về bên kỳ lân đen, tiếp tục công việc đang dang dở.

    Cảnh ông Địa vuốt ve lân và lân mơn trớn ông Địa, thể hiện tình cảm và sự hòa hợp sâu sắc giữa loài vật và loài người trong một bầu không khí thanh bình, hoan lạc.

    Như Mộng trố mắt: "Tên Lâm pháp sư đó muốn bị kỉ luật sao?"

    Khánh Huy không cho phép học sinh tham gia nhảy lân với lý do bận tập tành nhảy nhót sẽ sao nhãng việc học hành, dẫn đến thành tích kém. Học sinh nào làm trái quy định sẽ bị kỉ luật đuổi học một tuần. Vậy mà trước mắt đã có người vi phạm rồi.

    Hiện khán giả đang hồi hộp nín thở xem màn tranh đoạt tiền thưởng giữa Hồng Kỳ Lân và Hắc Kỳ Lân. Họ đã nhảy lên hai bậc xà ngang thấp nhất, để trèo và bám được vào cột xà dọc thì phải trải qua một cuộc đối đầu kịch liệt hơn nữa.

    Thường Hy nhìn chằm chằm con lân màu đen đang leo từng bước lên cây cột cao ngất ngưởng. Chỉ ngước lên thôi cũng đủ choáng ngợp, nếu sẩy chân té xuống, nhẹ thì bị thương, nặng thì...

    Nguy hiểm, thật quá nguy hiểm!

    Khúc Lăng Hiên điên rồi. Cậu ta thèm tiền đến thế ư? Thèm đến mức coi thường mạng sống của chính mình?

    Cậu ta muốn thể hiện cho ai xem chứ?

    Bỗng một ý nghĩ xấu xa nhen nhóm lên trong đầu cô: Tôi phải làm osin cho cậu mấy ngày nay. Sở dĩ tôi không dám vùng lên là vì tôi không đủ quyền lực. Nhưng bây giờ tôi đã nắm được cái đuôi của cậu rồi. Ha, đúng là ông Trời tạo cơ hội để tôi trả thù!

    Hy nở một nụ cười gian tà khác với những lần cố nặn ra để nịnh nọt tư bản trước đây.

    "Bò Mộng, cậu là bí thư 10A1, có số thầy Long phụ trách Đoàn không? Cho tớ liền đi." Hy nói.

    Như Mộng hơi bàng hoàng: "Không phải chứ? Câu định...?"

    "Đúng vậy, chẳng phải hiệu trưởng đã nói nếu bắt gặp hành vi trái với quy định của trường thì phải tố giác ngay sao. Tớ đúng là muốn báo vụ này cho thầy Long biết."

    "Bánh... Bánh Bèo, cậu... cậu bị sao vậy?" Mộng lắp bắp. "Lâm pháp sư cậu ta... dù sao cậu ta cũng hiền lành tốt bụng..."

    Nó không biết Hoài Lâm chỉ là đồng bọn, người nhảy chính là Leader lớp nó cơ.

    Hy đánh mắt ngó qua cột xà dựng đứng kia, hai con lân đỏ - đen vẫn còn dây dưa ở thanh xà ngang thứ hai. Cô chậm rãi nói: "Cậu không thấy bọn họ làm vậy là quá nguy hiểm sao? Đây là tớ muốn cứu người, không phải hại người. Cậu hiểu không?"

    "Hả? Cậu nói bọn họ? Ngoài Hoài Lâm ra còn có học sinh khác của Khánh Huy?" Mộng sửng sốt.

    Hy gật đầu, giọng khẩn trương hơn trước: "Nhanh lên, Hắc Kỳ Lân đã trèo lên thanh xà thứ ba rồi."

    Mộng trù trừ một lát mới vội vã lôi di động ra, lướt ngón tay trên dòng danh bạ...

    Căn bản là Lâm Như Mộng cũng vừa có một tia mưu lợi cá nhân. Nếu Hắc Kỳ Lân bị thầy Long bắt tại trận thì chiến thắng nghiễm nhiên thuộc về Hồng Kỳ Lân. Nó và Hy sẽ lại có cơ hội thu về món hời lớn. Hơn nữa vừa rồi Hy đã tin tưởng và ủng hộ nó, nên nó quyết định nghe theo cô.

    La Thường Hy chen ra khỏi đám đông nhằm giảm bớt âm thanh ồn ào, cô đi về phía xa xa, cách nơi diễn ra trận tranh đoạt gay gắt chừng hai cột đèn tín hiệu. Hít vài hơi thật sâu, Thường Hy nhìn ngây dại vào số máy của thầy Long bí thư Đoàn trường.

    Như Mộng theo sau cô, nó ở một bên cắn móng tay căng thẳng chờ đợi, dù gì người vi phạm nội quy cũng là thành viên trong lớp nó, điều này có khi sẽ ảnh hưởng đến tập thể lớp.

    Cách chỗ hai cô gái đang đứng chừng mười lăm bước chân, một chiếc Mercedes-benz màu trắng yên lặng đỗ.

    Bên trong xe, Kha Bảo Linh chồm người lên sau tấm kính, khuôn mặt nhỏ hướng ra ngoài hóng hớt. Bỗng tay cô nàng bị Kha Chính Dương kéo lại.

    "Dương, Linh muốn ra ngoài xem cho rõ. Ở đây chả nhìn thấy gì cả." Linh nũng nịu.

    "Không được." Dương nhả ra hai chữ sắc như dao nhọn.

    "Tại sao người khác thì có thể tự do ra đường xem lân, còn Linh phải ngồi trong xe căng mắt nhìn? Có xài ống nhòm cũng không thấy được một sợi lông của kỳ lân. Dương có quyền gì mà cấm Linh chứ?! Linh ghét Dương!" Bảo Linh giả vờ khóc thút thít.

    Kha Chính Dương ảo não day trán: "Đám người kia không cùng đẳng cấp với chúng ta, bọn chúng chen chúc xô đẩy sẽ làm em bị thương mất. Nếu muốn nhìn rõ hơn..." Anh ra lệnh cho người ngồi ở ghế lái. "Tài xế Cường, lái đến gần đó thêm một đoạn đi."

    Nhận mệnh lệnh, chiếc xe hơi sang trọng di chuyển, vừa khéo dừng ngay tại chỗ Thường Hy chuẩn bị gọi điện thoại.

    Kỳ thực, cô vẫn còn đấu tranh tư tưởng, ngón tay thế nhưng không sao nhấn vào cái nút màu xanh trên di động được.

    Mộng sốt ruột: "Sao vậy? Hay là đừng gọi nữa. Cậu cũng biết kỉ luật của Khánh Huy thuộc loại "cứng hơn thép", các cậu ấy... chỉ là tham gia nhảy múa lân mà thôi, không phải cướp của giết người hại dân hại nước. Chuyên Hamster còn đầu tư hoành tráng thế kia mà. Nghĩ thế nào cũng thấy trường chúng ta nghiêm cấm nhảy lân thật quá vô lý!"

    Hy quả thật đã không còn hăng hái như lúc đầu. Thật ra cô hoàn toàn không nỡ làm vậy, mặc dù Khúc Lăng Hiên thường xuyên uy hiếp, bắt nạt cô nhưng cũng chưa có hành động nào quá đáng. Lần này chỉ cần một cuộc gọi, cậu ta... và cả ông Địa Hoài Lâm đều bị kỉ luật. Sao cô có thể hèn hạ đến mức chơi trò thọc gậy bánh xe này chứ.

    La Thường Hy thở dài, cô buông tay, mỉm cười đút di động vào túi áo khoác: "Cậu nói phải. Thôi bỏ đi, không nhất thiết phải làm "học sinh nghiêm túc". Giờ bọn mình quay lại hội trường, là công dân của Khánh Huy thì nên cổ vũ cho Hắc Kỳ Lân chứ nhỉ."

    Vậy là La Thường Hy và Lâm Như Mộng vui vẻ dắt tay nhau đi theo con đường "tòng phạm". Thế nhưng hai cô gái không hề biết, cuộc nói chuyện vừa rồi đã lọt hết vào tai của một người ngồi bên trong chiếc xe hơi màu trắng.

    Thính giác của Kha Chính Dương nhạy đến mức âm thanh con muỗi vo ve từ xa trong tiếng mưa bão ầm ầm vẫn có thể nghe ra được. Nếu cuộc gọi vừa rồi không thể thực hiện thì ngay lúc này đây, một chiếc điện thoại khác sẽ thay nó hoàn thành...

    "A lô." Người ở đầu kia nhấc máy.

    Đáp lại người đó là một chất giọng nghe có vẻ chính trực nhưng kỳ thực lại quá nham hiểm.

    "Chào thầy ạ, em là học sinh Kha Chính Dương của chi đoàn 12A1, có chuyện này em muốn báo cho thầy biết..."

    P/s: Mộc Lan Ly Tâm An Phạm LT Akaihane Chúc các bạn tận hưởng không khí Trung Thu vui vẻ! :3
    Cẩu Hoàng Đế Chị nhớ mi nói full rồi tag, chị không biết. Giờ tag rồi đó, không đọc đừng trách chị! :v


     
    Chỉnh sửa cuối: 17/11/16
  13. Cẩu Hoàng Đế

    Cẩu Hoàng Đế Gà con

    Bài viết:
    53
    Được thích:
    76
    Đã thích:
    1.068
    GSP:
    Ap
    Hổm bữa ta đọc đến chương nào quên mất tiêu oy. Thôi để khi nào full ta zô đọc một thể luôn. Bà chị không được quên ta đâu nhá. 6onion17
     
    YGinger thích bài này.
  14. BiBi Hana

    BiBi Hana Gà con

    Bài viết:
    4
    Được thích:
    8
    Đã thích:
    15
    GSP:
    Ap
    Wuwuwu chị tác giả ơi, em không đọc được truyện này. T_T
     
    Cẩu Hoàng ĐếYGinger thích bài này.
  15. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    547
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Rốt cuộc mi muốn cái gì? Không đọc thì đừng vô đây bình luận nhảm làm loãng fic của chị. cuteonion34
    Sao lại không đọc được??? :-/
     
    BiBi HanaCẩu Hoàng Đế thích bài này.
  16. BiBi Hana

    BiBi Hana Gà con

    Bài viết:
    4
    Được thích:
    8
    Đã thích:
    15
    GSP:
    Ap
    Dạ em đọc được rồi. :P
     
    Cẩu Hoàng ĐếYGinger thích bài này.
  17. An Phạm LT

    An Phạm LT Gà con

    Bài viết:
    24
    Được thích:
    42
    Đã thích:
    85
    GSP:
    Ap
    Ủa em tag chị mà không thấy hiện lên thông báo gì hết, mãi đến hôm nay chị mới biết.
    Chương này mà đăng đúng dịp trung thu thì hay biết mấy, lâu rồi chị cũng không xem múa lân, thấy nhớ cực. Chị đã van xin em đừng làm Dương mờ nhạt rồi mà, cuối chương này em lại cho phát sinh thêm chuyện làm chị bắt đầu ghét ông Dương rồi đó.
    Có chương mới em tag chị tiếp nhé. Nhớ tag cẩn thận kẻo lại không thấy thông báo như lần này. :D
     
    Cẩu Hoàng ĐếYGinger thích bài này.
  18. Đạp Nguyệt Lưu Hương

    Đạp Nguyệt Lưu Hương Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    403
    Được thích:
    361
    Đã thích:
    45
    GSP:
    Ap
    Thật sự là xin lỗi bạn vì không nhai hết được truyện của bạn. Mình phải thẳng thắn theo quan điểm của mình, truyện của bạn sặc mùi truyện Trung Quốc từ tên nhân vật cho tới các tình huống, đối thoại. Mình nói thế không phải vì lậm truyện Trung Quốc, căn bản, ngoài mấy cái tên, địa danh, chương trình nghe có vẻ Việt Nam bạn miễn cưỡng đưa vào cũng chẳng giúp truyện của bạn tạo cảm giác đó là ở Việt Nam. Có lẽ mình bình luận có phần tiêu cực nặng nề nhưng chính vì cái tiêu cực đó làm mình không nhận thấy cái hay truyện của bạn.

    Mình không dám nói truyện của mình thuần Việt hoàn toàn mà không bị ảnh hưởng nhưng lúc nào mình cũng cố gắng làm cho nó thuần Việt hết sức có thể. Đơn giản nhất chính là cái tên.
     
    Cẩu Hoàng ĐếYGinger thích bài này.
  19. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    547
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Ài nâu... cuteonion4
    Cmt không nằm ngoài dự đoán. :v
    Cái truyện này không chỉ ảnh hưởng ngôn tềnh mà còn mang hơi hướng drama Hàn và anime Nhật nữa. Thiệt chứ giờ mà bạn nói nó thuần Việt thì như tát vào mặt mình vậy. :))
    Then kiu...!
     
    Cẩu Hoàng Đế thích bài này.
  20. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    547
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Ơ em tag bình thường mà nhỉ? :-/
    Xin hỏi, chị có thấy miễn cưỡng khi đọc không? Nếu có thì nói với em một tiếng, em sẽ buông tha cho chị. :v Cầu những cmt thẳng thắn, thật lòng, có bao nhiêu điểm yếu xin hãy lôi hết ra... please! :))

    Chuyện gì thế cô bé? :v
     
    An Phạm LTCẩu Hoàng Đế thích bài này.

Chia sẻ trang này