Bí Mật Tình Yêu Của Vô Diện - Cập Nhật - YGinger

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi YGinger, 23/7/16.

?

Nhân vật ngụy trang sau chiếc mặt nạ "Vô Diện" sẽ là...?

  1. La Thăng

    2 vote(s)
    20,0%
  2. Khúc Lăng Hiên

    3 vote(s)
    30,0%
  3. Hàn Thiếc

    0 vote(s)
    0,0%
  4. Kha Chính Dương

    5 vote(s)
    50,0%
  5. Somebody

    0 vote(s)
    0,0%
  1. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    549
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Côn nhị khúc (dây xích) đó chị.
    Phải vài chương nữa anh Dương mới xuất hiện.
    Em cũng thấy hơi thô tục, theo chị thì nên thay bằng từ gì ạ? :))
     
    Cẩu Hoàng ĐếSea_Sand thích bài này.
  2. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    575
    Được thích:
    1.134
    Đã thích:
    1.455
    GSP:
    Ap
    Ôi lâu thế, kiểu này là chị phải đợi dài cổ rồi *thở dài*.
    Chị cũng không biết nữa :v nhưng em có thể dùng "tên yêu râu xanh", "tên biến thái",...
     
    YGinger thích bài này.
  3. Cẩu Hoàng Đế

    Cẩu Hoàng Đế Gà con

    Bài viết:
    46
    Được thích:
    62
    Đã thích:
    1.068
    GSP:
    Ap
    *Đặt gạch* *Xây nhà*
    ỐI TRỜI ĐẤT ƠI =)) Truyện của bà chị hài quá sức tưởng tượng nha. Ta chính thức sụp cmn hố này rồi. =))=))=))
    Đọc xong chap 2 phải gõ phím cmt ngay và luôn.
    Câu cuối ta cười ko nhặt đc mồm :))=))
    Cha này ăn nói mất lòng quá. Đọc mấy câu kiểu này làm ta liên tưởng tới Bạc 3D trong "Hãy nhắm mắt khi anh đến" =)) Bá đạo! Thiệt là quá bá đạo!!!
    Há há há :v Hỏi ngu tí, c** là gì vậy? =))
     
    YGingerSea_Sand thích bài này.
  4. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    549
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Tks cưng đã ủng hộ "đứa con thứ hai" của chị! Mới lên nhìn thấy 28 thông báo chị xém xỉu đấy. :)) Viết thể loại hài mà khiến người ta cười là coi như thành công một nửa rồi. Có điều chị phải nói, bớt cái từ "bà" trước từ "chị" đi! Xin nhắc lại, chị mới 17 tuổi, là MƯỜI BẢY đó! Sao cưng không kêu bà thím luôn cho nó trẻ nhỉ? :((
    Còn nữa, bình luận chú ý đừng viết tắt, phải có dấu câu, đừng xài teencode, coi chừng bị block nick đấy!
    Chị tốt bụng nhắc nhở thế thôi, nhớ ghé qua ủng hộ fic của chị dài dài nha. :x Tks so much!
     
    Cẩu Hoàng Đế thích bài này.
  5. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    549
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 4:
    Nhầm Lẫn Tai Hại
    Bước đi giữa con phố tấp nập xe cộ và dòng người qua lại, Thường Hy cảm thấy an tâm hơn nhiều. Cho dù lúc này có con chó nào đó đột nhiên xông ra, xác suất nhắm vào cô là rất nhỏ.

    Mùi hoa sữa hai bên đường xộc vào mũi, cái mùi này thật là khó ngửi, nó chỉ khiến cô thêm đau đầu.

    Thế nhưng, hương hoa sữa nếu quyện vào cùng với mùi mồ hôi trên cơ thể chàng trai đó, thì dễ chịu lạ thường.

    Cô lập tức lắc đầu. Cái quái gì thế này? Sao tự dưng lại nghĩ đến tên độc mồm hôm nọ cơ chứ?

    Chả biết tên đó có sống xung quanh khu này hay không. Nhưng từ lúc đó đến giờ cô vẫn chưa gặp lại cậu ta lần nào. Thường Hy vẫn cứ thấy đôi mắt ấy quen quen một cách kì lạ, nhưng cô không tài nào nhớ nổi đã gặp qua nó ở đâu.

    Mà thôi, tốt nhất là quên đi. Cái thể loại mở miệng ra là xúc phạm người khác, có gì tốt đẹp mà phải nghĩ ngợi nhiều.

    Hy nhàm chán cho hai tay vào túi áo khoác, miệng ngâm nga mấy ca từ không đầu không đuôi, phát âm cũng không chuẩn trong mấy bài hát của Big Bang - nhóm nhạc thần tượng của cô.

    Chợt nghe thấy tiếng bước chân theo đằng sau, cô nghĩ rằng người ta cũng đang đi bộ thể dục buổi tối nên không quan tâm.

    Qua hết một con đường, số xe cộ và người đi lại giảm bớt, đèn đường thì vẫn sáng trưng.

    Thỉnh thoảng cô lại tăng cường cảnh giác, sợ con chó nhà nào lên cơn dại xông ra cắn bừa.
    Nỗi ám ảnh bị chó rượt lúc nhỏ vẫn chưa thể tan biến.

    Tiếng bước chân ban nãy vẫn truyền đến đều đều, cô theo phản xạ ngoái đầu lại nhìn.

    Quái, chẳng thấy ai cả. Là cô nghe nhầm rồi chăng?

    Tiếp tục đi qua một con đường khác nhỏ hơn, không biết cô đi bộ được bao nhiêu phút rồi, nhiều nhà đã tắt đèn đi ngủ. Nhưng đèn đường vẫn rọi xuống một màu vàng sáng rực, và lác đác vài người đi bộ. Một nỗi bất an ập đến, khu này nuôi rất nhiều chó, có cả chó Bẹc-giê nữa. Cô sợ nhất là giống chó ấy.

    Mùa hè thời tiết nóng nực, có phải chính là thời điểm mấy con chó thường hay lên cơn dại không?

    Nếu lỡ như gặp đúng chó dại thật, nó ngoạm một phát, chẳng phải sẽ bị lây bệnh dại ư? Nghe nói khi con người lên cơn dại cũng rất là đáng sợ. Mà cô lại còn cực kì sợ tiêm vắc-xin.

    "Bình tĩnh! Bình tĩnh!" Thường Hy tự nhủ. "Mẹ nói, nếu bị một con chó để ý, không được chạy! Vì chạy thì nó sẽ đuổi theo. Khoa học đã chứng minh, người bình thường không thể chạy marathon thắng được chó. Bởi vì sức của chó rất dai."

    Cô đem những điều mẹ dạy ra độc thoại. Bỗng phía sau có tiếng cười. Cô giật bắn cả người, nhanh chóng quay đầu lại nhìn.

    Chúa ơi! Có phải vì sợ quá nên sinh ra ảo giác? Đâu có ai đâu...

    Thường Hy tiếp tục lảm nhảm: "Nếu có một con chó vô duyên đứng ngắm mình, chính là nó có ý đồ muốn cắn mình! Không được chạy! Lúc đó ta phải thật bình tĩnh, từ từ hạ người xuống, tư thế ngồi, một tay giả vờ nhặt cục đá. Loài chó rất thông minh, thấy động tác đó của ta, nó liền hiểu rằng ta sẽ ném nó nếu như nó dám tới gần..."

    "Grừ grừ"

    "Grừ grừ"

    Tóc gáy của Hy bỗng dưng dựng ngược, cô đứng hình khi nghe thấy âm thanh ấy, đó chẳng phải là tiếng phát ra từ cổ họng loài chó sao?

    Đang nghĩ ngợi thì một con Bẹc-giê to tướng hiện ra, tim cô như ngừng đập.
    Nó trừng mắt nhìn cô, cô cũng không chớp mắt nhìn nó.

    Cái lưỡi nó lè ra, nước dãi nhỏ xuống, từ cổ họng nó vẫn phát ra âm thanh "grừ grừ" cộng với tiếng thở phì phò.

    Trạng thái này thật giống... chó dại!

    Cơ mà nhìn kĩ một chút thì hình như không phải, vì hai mắt nó khá sắc bén, nhưng nếu bị cắn cũng khá là nguy hiểm.

    Cố hết sức chạy qua nó là thoát thôi!

    Không được! La Thường Hy, mày đã quên những lời mẹ dặn rồi sao? Không được chạy!

    Nhìn chân con Bẹc-giê kia kìa, dài như siêu mẫu. Mày chạy thua nó là cái chắc.

    Cúi xuống, đúng rồi, cúi xuống.

    Cầu trời là con Bẹc này thông minh, biết điều thì đừng để ý tao nữa. Thường Hy trong lòng cố hết sức xua đuổi.

    Thấy cô ngồi, tay đặt xuống đất giả vờ nhặt cục đá, con Bẹc đột nhiên nhe răng.

    "Grừ grừ... GÂU!"

    Nó sủa môt tiếng rõ to làm cô hét toáng lên, ném cục đá trong tay về phía nó thật.
    Thế nhưng cái cục đá chết tiệt kia không trúng nó, con Bẹc dường như phẫn nộ, lao đến tấn công cô.

    Lúc này Hy chỉ biết vừa hét vừa chạy, có vài giọt nước tự nhiên chảy ra ở khóe mắt cô, bị gió vù vù thổi bay.

    Cô nhắm mắt, nhắm mũi, cắm đầu chạy vô phương hướng. Chỉ sợ nó đuổi kịp, cô nhất định sẽ xong đời.

    Qua một con hẻm nhỏ, ánh trăng mờ ảo hắt xuống, La Thường Hy liếc nhìn thấy bóng nó đổ dài trên mặt đất, chiếc bóng kéo dài đến tận trước mặt cô.

    Bóng của con Bẹc? Không đúng. Rõ ràng kia là bóng của người? Có người chạy theo cô?

    Thường Hy hoang mang, ngẫm lại thấy cũng kì lạ, nếu con Bẹc đó đuổi theo cô thì nó phải không ngừng sủa mới đúng. Tại sao nãy giờ cô chỉ nghe thấy một loại âm thanh... giống như tiếng rượt đuổi, ẩu đả trong phim hành động?

    Nhưng cô không dám ngoái lại nhìn một lần nữa, cứ bịt tai mà chạy tiếp.

    Nhớ lại đoạn đường từ nhà Như Mộng đi về, đằng sau luôn có tiếng bước chân, còn có cả tiếng cười nghe rất quái dị. Nhưng khi cô quay lại nhìn thì kẻ đó hoàn toàn bốc hơi. Rốt cuộc là kẻ nào? Hắn theo dõi cô với mục đích gì?

    Trong đầu Hy chợt lướt qua bản tin thời sự lúc bảy giờ ở nhà Như Mộng...

    "Thành phố D xuất hiện một tên yêu râu xanh."

    "Mục tiêu của hắn thường là trẻ vị thành niên."

    "Hắn theo dõi mục tiêu đến những con hẻm nhỏ. thình lình xuất hiện và cưỡng chế mục tiêu ở đằng sau bằng thuốc gây mê, dây thừng, khăn tẩm thuốc mê và cả côn nữa."

    Cô khẽ run người, da thịt như con gà mới bị luộc, tim đập dồn dập cả lên. Trong đầu cô đã xác định: Đằng sau có thể là tên dâm tặc mà thời sự đưa tin.

    Chỉ cần chạy hết ngõ này sẽ ra một con đường khác tới cửa hàng nhà cô, chạy vài bước vào hẻm bên cạnh là về đến nhà rồi.

    Nhưng cái tên kia vẫn bám dai như đỉa. Cô sắp không chạy tiếp được nữa.

    La Thường Hy cô ăn ở phúc đức gần mười sáu năm nay, các vị tổ tiên trên trời có linh thiêng xin hãy phù hộ cho cô không bất hạnh trở thành nạn nhân tiếp theo của "tên dâm tặc". Thường Hy âm thầm khấn vái.

    Nếu hôm nay để hắn thoát, há chẳng phải tạo cơ hội để hắn tiếp tục hại đời của nhiều cô gái khác? Trong đầu cô không ngừng suy tính. Làm thế nào để vừa thoát khỏi "dâm tặc", mà vừa đưa hắn vào tròng, nhất cử lưỡng tiện.

    Tất cả tính toán của cô chỉ diễn ra trong vòng ba giây, cô nhanh chóng rút di động từ trong túi, chuẩn bị bấm số 113.

    Luống cuống thế nào lại làm rơi cả điện thoại xuống đất. Cô hốt hoảng cúi xuống toan nhặt lên, trên màn hình điện thoại hiển thị cuộc gọi đi, số của người được gọi là anh trai cô.

    Cái bóng đen của gã kia đã bao trùm lên bóng của Hy, một bàn tay to lớn bất ngờ chộp vào bả vai cô.

    "Này cô bé, đợi một chút! Tôi muốn hỏi..."

    Hắn nói gì đó cô không nghe rõ. Nhưng cô đã không kịp nghĩ ngợi thêm, liền xoay người, giơ chân phải lên, tung một cú đá thần sầu trúng vào mạng sườn hắn.

    Thật ra hồi nhỏ Thường Hy từng học Karate, tuy không đến nơi đến chốn nhưng vẫn có thể thực hiện được vài chiêu thức cơ bản để tự vệ, chủ yếu là lực đạo. Lần này coi như được áp dụng thực tiễn.

    Thấy "tên dâm tặc" ôm ngang bụng nằm sõng soài trên mặt đất, Hy thừa cơ đấm đá túi bụi vào người hắn, miệng liên tục mắng chửi:

    "Đồ biến thái! Mi đã cưỡng hiếp bao nhiêu cô gái rồi hả? Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ đúng không? Hôm nay chính là ngày tận số của mi!"

    "Dám bén mảng đến khu này! Dám theo dõi bà đây này!"

    "Đồ cuồng dâm bệnh hoạn!"

    "Đồ tâm thần phân liệt!"

    "Cặn bã của xã hội! Chết đi cho rảnh đất!"

    Mỗi tiếng chửi là mỗi cú giáng đòn mạnh mẽ. Tiếng kêu "Dừng lại" của hắn đều bị cô dập tắt.

    Mũ áo khoác hắn lật ra sau, thấy có máu chảy ra từ mũi và khóe miệng. Bộ dạng đó trông vô cùng thảm hại.

    Thường Hy cũng không biết mình lấy đâu ra dũng khí để đối đầu với "yêu râu xanh" nguy hiểm này. Lúc đó cô chỉ cảm tưởng mình giống như Ran Mori trong "Detective Conan".

    Nghe tiếng cô hô hoán, mấy chú bảo an của khu phố chạy đến, có vài nhà mở cửa ra xem.

    Chưa đầy ba phút mà chỗ này đã vây kín người, anh trai La Thăng của cô vội bước ra từ trong đám đông.

    "Hy, có chuyện gì vậy? Anh nghe tiếng em la hét qua điện thoại." La Thăng lo lắng nắm lấy vai em gái hỏi.

    Lúc này Thường Hy mới để ý cái điện thoại nằm im trên mặt đất, vội nhặt lên xem có bị trầy xước chỗ nào không. Sau đó mới chỉ vào "tên dâm tặc" đang đau đớn ôm người, lật qua lật lại dưới đất.

    Đồng thời, cô hướng mấy chú bảo an nói: "Hắn chính là tên yêu râu xanh mà tivi đưa tin mấy ngày nay. Cháu bị theo dõi và tấn công, may mà cháu biết võ tự vệ nên đã tẩn cho hắn một trận. Các chú mau đưa hắn đến đồn cảnh sát đi ạ."

    Mọi người nghe thế đều sửng sốt, chỉ trỏ vào gã kia bình luận, có vài người lôi điện thoại ra quay phim, chụp ảnh.

    Riêng La Thăng thì nghi hoặc lại gần hắn quan sát một lượt.

    Đột nhiên anh ấy hoảng hốt, nhanh chóng đỡ hắn dậy, cất giọng thốt lên một tiếng đầy thân thương: "Thầy!"

    ...

    Phản xạ nhanh là một điều đáng khen. Nhưng đôi khi, phản xạ nhanh cũng thật không tốt. Hậu quả của việc thỏ đế thích thể hiện, đã nhát gan lại còn tỏ ra bản lĩnh chính là lúc này đây.

    Hiện tại là chín giờ bốn lăm phút, tại bệnh viện Z, khoa chấn thương và chỉnh hình.

    Vị bác sĩ già giơ tấm phim X-quang lên cao cho mọi người (Thường Hy, ông Minh, bà Nhài và La Thăng) xem.

    "Chỗ này... có vẻ lực đạo khá lớn, xương sườn của bệnh nhân có dấu hiệu bị rạn. Cũng may là chúng tôi kịp thời cấp cứu. Để tránh trường hợp xương sườn bị gãy, bệnh nhân cần nghỉ ngơi ít nhất hai đến ba tháng. Không được vận động mạnh, ho, cười hay thở mạnh đều phải hết sức thận trọng. Khi nằm ngủ, tốt nhất là nằm thẳng ngửa. Chú ý chế độ ăn uống hằng ngày của bệnh nhân, cần bổ sung đủ các vitamin và khoáng chất; đặc biệt là canxi, magiê, phốt-pho, vitamin D và K. Tạm thời nên cho bệnh nhân ở lại bệnh viện để chúng tôi tiện theo dõi các biến chứng có thể xuất hiện. Ngoài vấn đề xương sườn ra, bệnh nhân chỉ bị vài vết thương trầy xước ngoài da. Gia đình nên chăm sóc bệnh nhân chu đáo vào."

    "Vâng, chúng tôi đã rõ rồi ạ. Cảm ơn bác sĩ!" Ông Minh cúi đầu lễ phép, cầm lấy phim X-quang, kết quả CT, MRI các thứ.

    Thường Hy vẫn chưa hoàn hồn. "Tên dâm tặc" là "giáo sư"? "Giáo sư" là "tên dâm tặc"? Không không, từ đầu đến cuối đều là tự cô suy diễn, ra tay đánh nhầm người.

    Thánh Thần Thổ Địa ơi! Sao con lại xui xẻo lâm vào cái cảnh hy hữu này chứ?

    Bà Nhài day day huyệt thái dương, giận dữ quát mắng cô: "Con xem con đã gây ra họa gì? Con là côn đồ đấy à? Tại sao có thể đánh người ta đến nỗi nhập viện? Nghe bác sĩ nói gì rồi chứ? Từ bao giờ mà một đứa con gái như con lại có xu hướng bạo lực vậy hả?"

    "Mẹ... con... con xin lỗi! Con... con thật sự không biết đó là thầy giáo của anh." Thường Hy rưng rưng nói.

    "Không biết? Không biết thì có thể tùy ý đánh người sao? Lại còn đánh dã man như thế. Con với chả cái, xin lỗi mẹ thì có ích gì? Đi mà xin lỗi người bị con đánh kia kìa!"

    "Thôi được rồi mẹ, Hy nó không cố ý. Bây giờ em ấy cũng đang rất khủng hoảng, đây đúng thật chỉ là hiểu lầm, để con giải thích cho mẹ rõ." La Thăng vỗ vai em gái trấn an, đồng thời khuyên giải bà Nhài.

    Hy quệt nước mắt trên má, nén không khóc ra tiếng. Bà Nhài không chịu nghe La Thăng giải thích, kéo tay cô đến phòng bệnh của giáo sư.

    Bên trong phòng bệnh có khoảng ba, bốn người bị thương phải băng bó. Giường bệnh của giáo sư nằm ở phía trong cùng, gần cửa sổ.

    Vị giáo sư này cũng thật là quái dị, mùa hè nóng nực lại trùm cái chăn mỏng màu trắng của bệnh viện lên kín đầu, trông cứ như xác chết.

    Liếc thấy trên tấm bảng đầu giường có ghi vài chữ bằng bút lông: Bệnh nhân Hàn Thiếc, ba mươi ba tuổi. Chấn thương xương sườn.

    Đúng là người đã lập dị, cái tên cũng kì cục.

    Bà Nhài vẻ mặt sốt ruột dò hỏi: "Giáo... giáo sư? Tôi là mẹ của La Thăng. Ngài thấy trong người thế nào rồi?"

    Có trời mới biết bà Nhài nóng ruột, nóng gan đến mức nào. Hàn Thiếc kia không chỉ là vị giáo sư trẻ tuổi, nổi tiếng nhất ở trường đại học Đông Hoa, là người thầy đáng kính của con trai bà ấy, mà còn sắp sửa trở thành khách Vip thứ hai đến thuê nhà. Vậy mà con gái bà đã làm một màn chào hỏi quá mức ấn tượng.

    Hàn Thiếc từ từ mở chăn xuống, chớp chớp mắt nhìn mẹ con La Thường Hy, trên mắt còn nguyên vết bầm do bị cô đấm.

    Thấy vậy bà Nhài hoảng hốt giơ hai ngón tay lên hỏi: "Giáo sư, ngài có nhìn rõ không? Đây là mấy ngón?"

    "Rất mờ nhưng vẫn nhìn ra được, hai ngón." Hắn từ tốn trả lời, giọng khàn khàn.

    Bà Nhài lại hoảng: "Rất mờ sao? Lẽ nào mắt ngài cũng bị tổn thương? Không hay rồi, để tôi đi gọi bác sĩ lại kiểm tra xem."

    Nói xong bà Nhài toan cất bước đi tìm bác sĩ thì giáo sư Thiếc cất giọng nói: "Không cần đâu. Kính áp tròng của tôi... có thể đã rơi ra lúc tôi bị đánh, nên tôi không nhìn rõ là điều bình thường thôi."

    "À, ra là vậy." Bà Nhài nói bằng giọng áy náy, sau đó đẩy cô con gái lên trước mặt giáo sư Thiếc.

    Hắn đã được thay đồng phục của bệnh nhân, thoạt nhìn vóc dáng cũng khá cao ráo, tầm một mét bảy lăm đến một mét tám mươi, nặng chắc khoảng sáu mươi chín kilogam. Vô cùng giống chân dung phác thảo "tên yêu râu xanh" mà thời sự đưa tin.

    Ngoại trừ gương mặt bị đánh biến dạng ra, tóc tai cắt tỉa cũng gọn gàng, có thể miêu tả ngắn gọn bằng hai từ "phong độ".

    Nhưng một người đàn ông bị một nữ sinh trung học "chân yếu tay mềm" đánh ra nông nỗi này thì cũng quá là mất mặt.

    "Giáo sư, con gái tôi đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng, khiến giáo sư..." Dừng một lát, bà Nhài nhéo cánh tay Hy rồi nức nở nói tiếp.

    "Hiện tại tôi dẫn con bé đến để tạ tội với giáo sư, hy vọng ngài có thể niệm tình con bé là em gái của La Thăng mà không truy cứu việc này ra pháp luật. Thường Hy con gái tôi nó là đứa không được bình thường cho lắm. Hức hức, chắc là ngài cũng biết "đầu óc ngu si tứ chi phát triển" chứ? Đúng vậy, con bé nó là đứa như thế. Mong giáo sư thông cảm, bỏ qua cho nó. Người làm mẹ như tôi hứa sẽ dạy dỗ lại con bé cho đàng hoàng. Hức."

    Cánh tay bị nhéo đau làm Hy nhăn nhó mặt mày, lại còn nghe mẹ nói cô như thế. Đầu óc ngu si tứ chi phát triển? Cô tròn mắt, thật là muốn viết ngược tên mình lại mà.

    "Còn ngây ra đó làm gì? Mau cúi đầu nhận lỗi với giáo sư, cầu xin ngài ấy tha thứ đi!" Bà Nhài gằn giọng nói vào tai cô.

    Hy liền cúi đầu trước mặt giáo sư Thiếc, giọng chân thành nói: "Cháu thật sự, thật sự, vô cùng, vô cùng xin lỗi giáo sư! Lúc đó là cháu hành động thiếu suy nghĩ, nông nổi, bốc đồng. Cháu tưởng giáo sư là..."

    Là gì cô không dám nói tiếp nữa.

    "Nhìn mặt tôi giống kẻ chuyên đi cưỡng hiếp các cô gái lắm sao?" Hắn đột nhiên hỏi.

    Thường Hy sợ hãi, liên tục lắc đầu, nghĩ đến kính áp tròng của hắn bị cô đấm văng mất liền bổ sung thêm: "Không, không giống."

    Bà Nhài chấn kinh: "Cái... cái gì mà cưỡng... cưỡng hiếp?"

    La Thường Hy liền hứng ngay một "trận mưa xuân".

    "Hy, con có biết giáo sư Thiếc đây là người chính trực như thế nào không mà dám vu khống cho ngài ấy tội cưỡng hiếp?! Giáo sư là người dẫn dắt anh trai con những năm tháng đại học. Là người tuổi còn trẻ đã đỗ đạt học vị giáo sư nổi tiếng nhất đại học Đông Hoa. Đông Hoa nhờ có ngài ấy mà lọt vào top năm trường đại học lớn nhất cả nước. Vậy mà con... mẹ phải đánh cho con tỉnh ra mới được có phải không?"

    Vừa nói bà Nhài vừa đánh vào cánh tay cô.

    "Á á đau! Đừng đánh con nữa mà! Mẹ!" Thường Hy ôm cánh tay, né tránh ma chưởng của mẹ. "Sự việc không phải như mẹ nghĩ đâu, mẹ hãy nghe con giải thích đã rồi hẵng đánh sau!"

    "Cũng biết đau sao? Vậy lúc con đánh người ta, có biết người ta cũng đau gấp mấy lần con không hả?"

    "Phụ huynh, chị cứ bình tĩnh nghe cô bé giải thích! Đây là bệnh viện, trong phòng còn có bệnh nhân khác, chị không nên làm ồn như thế." Giáo sư Thiếc vội lên tiếng nhắc nhở. Vì cố rướn người lên để nói nên động đến mạng sườn, hắn chau mày.

    "A, là tôi vô ý quá. Giáo... giáo sư, ngài có ổn không?" Bà Nhài khẩn trương hỏi.

    Ông Minh và La Thăng đi đóng tiền viện phí, hoàn tất thủ tục nhập viện cho giáo sư Thiếc xong liền có mặt ở phòng bệnh. Nghe Thường Hy tường trình lại vụ việc, mọi người không nhịn được, dở khóc dở cười.

    Chỉ có vị giáo sư kia là không có biểu hiện gì, từ đầu tới cuối vẫn giữ vẻ điềm nhiên.

    Bà Nhài thở dài ngao ngán, đột nhiên quay qua Hàn Thiếc hỏi: "Nhưng tại sao giáo sư lại xuất hiện ở gần khu nhà tôi vào lúc tối muộn như thế?"

    "Lúc chiều con có cho giáo sư địa chỉ nhà, định tối nay đến đại học Đông Hoa đón thầy ấy. Nhưng thầy lại muốn tự mình bắt xe buýt đến. Không ngờ lại xảy ra chuyện này." Người trả lời là La Thăng.

    Ông Minh hồi lâu mới lên tiếng: "Chung quy vẫn là Thường Hy nhà tôi có lỗi lớn, chúng tôi sẽ bồi thường toàn bộ tổn thất cho giáo sư. Nên ngài cứ yên tâm dưỡng thương."

    "Vâng, cũng không thể hoàn toàn trách con gái anh chị. Cô bé phản ứng rất nhanh, đó là điều tích cực cho thanh thiếu niên ngày nay. Nếu người đó không phải tôi mà là tên dâm tặc thực sự thì phản ứng của cô bé là hành động tự vệ chính đáng và cần thiết, anh chị cũng đừng quá khắt khe với con cái quá." Hàn Thiếc nãy giờ mới nói được một câu xoa dịu nỗi áy náy của người khác.

    Ba mẹ cô rối rít cám ơn, hắn liền gật đầu nói thêm: "Vả lại, anh chị đừng dùng nhiều kính ngữ với tôi như vậy. Tôi chắc chỉ thua anh chị một giáp thôi, cứ gọi tôi là Hàn Thiếc được rồi. Chỉ có điều, chuyện ngày hôm nay, e là sắp tới tôi không thể lên giảng đường trong một thời gian ngắn..." Giọng hắn đã bắt đầu ủ rũ.

    "Cái đó..." Bà Nhài ngập ngừng. "Ngài... Hàn Thiếc, nếu cậu quyết định thuê một gian phòng ở nhà tôi thì sau khi ra viện có thể lập tức chuyển đến. Về phần tiền nhà... chúng tôi sẽ giảm giá cho cậu."

    Cuộc nói chuyện kết thúc bằng một bản ký hợp đồng thuê nhà. Giáo sư Thiếc dường như đã mệt với khả năng nói xuyên lục địa của bà Nhài, trực tiếp trùm chăn... ngủ.

    La Thăng nhìn đồng hồ, nói: "Đã hơn mười một giờ rồi, ba mẹ và Hy về nhà nghỉ ngơi đi. Đêm nay con sẽ ở lại bệnh viện với thầy."

    Hy đang ngồi gật gà trên chiếc ghế nhựa trong phòng bệnh, nghe vậy cũng tỉnh táo đứng dậy, chỉnh sửa trang phục chuẩn bị ra về.

    Bà Nhài khẽ chào một tiếng với giáo sư Hàn Thiếc, thấy hắn không có động tĩnh, chắc đã ngủ thật rồi, bèn nhắc nhở con trai cả vài câu mới cùng chồng và con gái về nhà.

    Và bọn họ không hề hay biết... Ngay sau khi đưa giáo sư Thiếc vào bệnh viện, tại khu phố của gia đình La Thường Hy cũng vừa trải qua một vụ ồn ào, náo nhiệt khác.




     
    Chỉnh sửa cuối: 11/11/16
  6. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    575
    Được thích:
    1.134
    Đã thích:
    1.455
    GSP:
    Ap
    Chị tưởng tượng ra cái cảnh Thường Hy đánh ông giáo sư túi bụi mà thấy tội nhưng lại thấy mắc cười nhiều hơn =)).
    Này, mà hình như tên nhân vật của em "lai" TQ thì phải? Vì nước ta đâu có họ "Hàn" :">.
    Còn cái chị muốn góp ý nữa là ở chương này em dùng quá nhiều từ "tên dâm tặc", đọc tới đâu chị cũng thấy. Điều này khiến cho chương 3 của em trở nên không hay mặc dù nó khá vui. Em có thể dùng 1, 2 lần từ đó và sau đó hãy thay nó bằng những từ khác đại loại thế cũng được :D.
    Một là em bỏ luôn từ "cái" vào ngoặc kép, còn 2 là em chỉ nên để 2 từ "dâm tặc" vào ngoặc thôi, chứ em ghi như vậy chị thấy đọc hơi hẫng :D.
    Chị nghĩ hoài cũng không hình dung là được cái kiểu ngủ này nha :)).
    Không biết có chuyện gì mà ồn ào, náo nhiệt nhỉ? Xuất hiện "yêu râu xanh" thật sao? :-o Tò mò quá 8-}.
     
    YGinger thích bài này.
  7. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    549
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Vào năm 1837, vua Minh Mạng xuống chiếu bắt người Chăm-pa phải ăn mặc theo người Việt và thay đổi tên họ thành họ Lưu, Hàn, Đàng, Nguyễn, Trương, Châu, Phú, Dương. (Em mới search https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Họ_người_Việt_Nam ) :3
    => Thật ra em cũng có tra từ điển Hán Việt trước khi đặt tên cho nhân vật, lúc đầu tính cho giáo sư tên là Hàn Mặc Thiếc (phỏng theo Hàn Mặc Tử) :)) Rồi thấy Hàn Thiếc có vẻ ngắn gọn, hay hơn nên đổi. :P
    Vậy để em thay bằng từ "hắn" vào vài chỗ đó cho bớt lặp. :D
    Chắc phải bỏ từ "trên lưng" đi sẽ dễ hiểu hơn. ^^
    Chap sau sẽ rõ. ;)
     
    Chỉnh sửa cuối: 21/10/16
    Cẩu Hoàng ĐếSea_Sand thích bài này.
  8. LinnxD

    LinnxD Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    196
    Được thích:
    308
    Đã thích:
    222
    GSP:
    Ap
    Cái chap 2 hài thật đấy. Lúc đọc chị vô cùng ngưỡng mộ về kiến thức của em. :v
    Thật ra thì chị không thích mấy cái tên của em lắm, mặc dù nó hay và Việt Nam cũng có, nhưng nó vẫn mang chất Trung Quốc. Nếu gặp một reader dị ứng cao với ngôn tình thì họ sẽ chỉ lướt qua fic thôi, mặc dù văn phong của em có hướng Việt.
    Ý kiến cá nhân thôi à. :'>
     
  9. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    549
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Em cảm ơn chị ạ! ^^
    Kiến thức của em thiên về xã hội và vài vấn đề tâm lí sức khỏe thôi, chứ thật ra em cũng ngu Toán y như bạn nữ chính vậy. :))
    Thấy vui vì nhiều người khen truyện hài, dự là ban đầu hài bao nhiêu thì về sau sẽ bi bấy nhiêu. :3
    Cá nhân em chỉ muốn đặt tên nhân vật một cách hoa mỹ như đặt cho chính đứa con do mình sinh ra vậy. Không liên quan, hiện tại em cũng đang viết một truyện khác lấy bối cảnh miền quê VN, nhưng tên nhân vật thì rất dân dã và thuần Việt. Cơ mà Gác hạn chế đăng một lúc 3 hố chưa hoàn nên truyện kia tạm thời phải chờ đợi. :(( Em là một đứa ham hố ghê lắm. =))
     
    Cẩu Hoàng Đế thích bài này.
  10. Ghoul

    Ghoul Gà con

    Bài viết:
    20
    Được thích:
    22
    Đã thích:
    56
    GSP:
    Ap
    Tôi không hay đọc truyện dài lắm nhưng vào đây vì thấy vô diện. Tôi tán thành việc bạn dùng hình tượng anime kinh điển như Spirit Away và tôi tò mò không biết bạn sẽ xây dựng câu chuyện như thế nào.
    Qua 4 chap đầu, tôi nhận thấy bạn rất có tài gây cười cho người đọc từ cách kể đến lời thoại. Các tình tiết cũng làm tôi bất ngờ, như lúc nhân vật chính trong chap 4 vốn chỉ đề phòng con chó, nhưng cuối cùng lại thành bị người đuổi, ban đầu tôi cũng nghĩ đó là kẻ hiếp dâm nhưng rồi hóa ra là ông giáo. Bạn có vẻ khá am hiểu về y học, lời thoại của nhân vật nam ở chap 2 và ông bác sĩ ở chap 3 khá rành sỏi. Nó khiến tôi nghĩ bạn là người trong nghề, à tôi lại không nghĩ bạn vẫn còn là học sinh.
    Dù sao thì tôi sẽ đón đọc những chap tiếp theo cho đến khi nào cảm thấy chán.
     
    Cẩu Hoàng ĐếYGinger thích bài này.
  11. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    549
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Chào anh ạ, ^^ cảm ơn vì anh đã kiên nhẫn đọc hết bốn chương truyện của em, cảm giác thực sự vui khó tả! (vì đây là lần đầu tiên không cần pr cũng có người tự mò vào đọc) T^T
    Đọc bình luận này em rất hạnh phúc, còn có một chút tự mãn nữa, vì anh toàn khen không à. :)) Khách quan mà nói thì kiến thức của em không rành sỏi như anh nghĩ đâu. Toàn những thứ đã học qua, đọc qua, tìm hiểu được ở cụ Google và nhìn thấy trong cuộc sống nên mới đưa vào truyện luôn. Chứ em là học sinh thật đấy ạ! :))
    Thứ lỗi một chút, em chỉ muốn nói rõ hơn là... không phải dùng hình tượng của anime "Spirited Away" mà là dùng hình tượng của nhân vật anime đó anh nhé, cụ thể thì là Chihiro - Vô Diện - Haku cũng có mặt (đọc rồi sẽ từ từ biết) :3 Như anh thấy thì nội dung hai cái khác nhau hoàn toàn mà. :v
    Cái thứ hai là lời thoại của ông bác sĩ nằm ở chap 4 chứ không phải chap 3. :D
    Có vẻ như anh là fan của Kaneki Ken Tokyo Ghoul và cả Vô Diện nữa nên mới vừa nhìn thấy liền nhảy vào đọc. =)) Em lại để ý anh không viết hoa tên Vô Diện của em, đó là tên riêng của bạn ấy, bạn ấy sẽ buồn đó. :((
    Nói vậy thôi chứ mong anh sẽ tiếp tục ghé qua ủng hộ! Em sẽ cố gắng để truyện của mình không khiến anh chán sớm! :3
     
    Chỉnh sửa cuối: 10/8/16
    Cẩu Hoàng ĐếGhoul thích bài này.
  12. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    549
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 5:
    Chăm Sóc Người Bệnh
    "Ha ha ha, vậy là cậu đã đánh hắn đến nỗi gãy xương sườn luôn sao?"

    Như Mộng cười ngả ngớn sau khi nghe Thường Hy tường thuật lại sự việc tối hôm qua, mấy miếng snack trong miệng nó chưa nhai hết liền văng ra tứ tung.

    "Không phải gãy, chỉ bị rạn thôi. Bò Mộng, sao cậu có thể cười trên nỗi đau của tớ như thế? Đúng là đồ vô lương tâm!" Cô mếu máo nói.

    Như Mộng đăm chiêu nhìn cô bạn: "Không ngờ rằng Bánh Bèo của chúng ta lại là một nữ trung hào kiệt. Nếu IQ cao một chút... thì đã không phải nhận lấy cái kết đắng lòng như vậy rồi."

    "Lâm Như Mộng! Cậu... tốt nhất là cậu nên biến đi cho khuất mắt tớ!" Thường Hy bực mình, lên tiếng đuổi người.

    Đáng ghét! Cứ hở tí là nó lại lôi IQ ra để châm chọc cô.

    "Coi kìa, chưa gì đã nổi nóng, lẽ nào tớ nói không đúng sao? Cậu xác định sai bét đối tượng. Ra tay đánh nhầm người vô tội. Nhân chứng, vật chứng rõ rành rành."

    "Ừ đấy. Tớ cứ tưởng giáo sư gì đó là một ông già lụ khụ, tóc muối tiêu, râu ria lún phún, trên mắt còn gắn hai mảnh ve chai dày cộm. Ai mà biết chú ấy chỉ thua ba mẹ tớ một giáp tuổi."

    "Đó mới chỉ là cái nhầm thứ nhất. Cậu còn nhầm người ta thành "dâm tặc" nữa."

    "Là do lúc đấy tớ hoảng quá, vừa bị chó rượt, lại phát hiện có người bám đuôi, trước đó ở nhà cậu còn xem cái bản tin thời sự nóng hổi kia. Làm sao bình tĩnh cho được."

    "Haiz, khổ thân bạn tôi. Trong chuyện này, tớ chỉ thấy có một điểm nghi vấn thôi." Như Mộng nói.

    "Nghi vấn gì?" Hy hỏi.

    "Cậu không thấy kì lạ ư? Rõ ràng cậu nói đoạn con chó Bẹc-giê kia tấn công cậu, tại sao nửa đường lại biến thành giáo sư đuổi theo cậu? Vậy con Bẹc kia đâu? Cậu còn nói lúc đang đi trên đường từ nhà tớ về nhà cậu, luôn nghe thấy tiếng bước chân từ đằng sau và tiếng kẻ nào đó cười quái dị. Nếu đó là giáo sư, tại sao hắn không lên tiếng sớm, không phải có ý đồ xấu thì là gì?"

    Nghe Như Mộng đưa ra nghi vấn, cô thấy cũng đúng.

    Thường Hy tiếp lời: "Hơn nữa, đêm qua tớ giải thích cho mọi người nghe, không có nhắc đến chi tiết con Bẹc, chỉ nói là có kẻ bám đuôi, và tớ nhầm kẻ đó là tên dâm tặc. Nhưng mà giáo sư Thiếc cũng không có biểu hiện gì khác ngoài vẻ là một nạn nhân. Lẽ nào trong chuyện này còn điều gì mờ ám sao?"

    Như Mộng ghé vào tai cô thì thầm: "Thế nên, cậu phải cảnh giác với tên giáo sư đó, hắn chắc chắn không đơn giản."

    Cô nổi da gà, nghiêm trọng gật đầu.

    "Vậy tối nay có sang nhà tớ ăn tokbokki nữa không?" Nó vỗ vai cô mời mọc.

    Thường Hy từ gật đầu chuyển sang lắc đầu: "Tạm thời hoãn chuyện ăn uống lại đã. Đi đêm lắm có ngày gặp ma. Chừng nào yêu râu xanh còn chưa lộ mặt ra ánh sáng, tớ sẽ làm trạch nữ ngoan ngoãn ở nhà. Cậu nhớ chuyển lời tớ đến dì Hồng nha."

    "Haiz, e là mẹ tớ sẽ hận không thể băm vằm tên kia ra thành nghìn mảnh để nấu cháo quá." Nó tiếc nuối bỏ lại một câu rồi ra khỏi cửa hàng nhà cô.

    Như Mộng vừa rời đi không lâu thì Nhài phu nhân xách hai cái túi to tướng bước vào.

    Thường Hy ngửi thấy mùi đồ ăn ngon liền chạy lại đỡ, thuận tay mở một trong hai cái bao ra, thấy toàn là trái cây. Cam, quýt, bưởi, nho, lê, táo, xoài, thanh long... Mùa hè mà được thưởng thức những thứ quả tươi ngon, mát lành này thì còn gì bằng.

    Cô vừa cầm lên một quả táo đã bị bà Nhài nhanh nhẹn tát lên mu bàn tay, đành phải đặt nguyên vẹn lại vị trí cũ.

    "Mẹ à, hôm nay không phải rằm, cũng chẳng phải ngày lễ gì đặc biệt. Sao mẹ mua nhiều trái cây thế ạ?"

    "Còn không phải vì con làm ra chuyện tốt, hiện tại khiến người ta nằm một chỗ ở trong bệnh viện, có thể không mua nhiều đồ bổ bồi dưỡng cho người ta được sao?"

    Cô ủ dột, đứng yên lặng sang một bên.

    Bà Nhài lấy ra một chiếc giỏ đan bằng tre, xếp hoa quả vào đó.

    "Trưa nay con đem số trái cây này vào bệnh viện thăm giáo sư. Bác sĩ đã nói phải bổ sung đầy đủ vitamin và khoáng chất thì mới mau chóng khỏi bệnh. Còn nữa, trước khi đi nhớ ghé sang nhà mình cầm theo cháo mẹ nấu để sẵn trên bếp. Nói với giáo sư, cháo đó là năm giờ sáng mẹ dậy ra chợ mua tôm cua tươi về hầm suốt ba giờ đồng hồ, có cho thêm hạt sen ăn rất ngon và bổ."

    "Con phải đi một mình ư?" Hy thấp giọng hỏi.

    "Vậy chứ ai trông cái cửa hàng này hả? Chính con là người đả thương giáo sư Thiếc, không phải con trực tiếp đi thăm nom người ta thì là ba con chắc? Con với cái, bao giờ mới khôn lớn được đây?!"

    "Vâng ạ." Cô uể oải đáp.

    "Lơ đãng cái gì? Nghe mẹ dặn kĩ đây này. Đến đó không được ăn nói vô lễ với giáo sư. Giáo sư sai bảo gì thì đều phải đáp ứng..."

    Bà Nhài chưa nói hết câu, Thường Hy đã cảm thấy không đúng: "Như vậy sao được ạ. Nếu chú ấy bắt con nhảy từ tầng bốn của bệnh viện xuống, con cũng phải nhảy sao?"

    "Con bé này!" Bà Nhài cốc lên đầu cô. "Rốt cuộc trong đầu con chứa cái gì vậy? Nghĩa là có những vấn đề giáo sư cần giải quyết, con phải tận tình trợ giúp. Ví như đi tiểu tiện, đại tiện. Hiểu chưa?"

    "Vâng, vậy thì mẹ nên nói rõ ra."

    Bà Nhài hừ hừ nhìn cô, không nhịn được lại buông lời than vãn: "Sao tôi lại sinh ra một đứa chậm hiểu thế này chứ? Chỉ được cái rước thêm phiền phức!"

    "Còn nữa, giáo sư phải nằm cả ngày trong bệnh viện, không tránh khỏi buồn chán. Chẳng may vì quá u buồn mà sinh thêm bệnh trầm cảm nữa thì khốn. Con nên kể nhiều chuyện cười cho giáo sư nghe. Nhớ chưa?" Bà Nhài nói thêm.

    "Mẹ, chú ấy là bị chấn thương xương sườn. Mẹ muốn con kể chuyện cười để trực tiếp tiễn chú ấy xuống hoàng tuyền luôn hay sao?"

    "Ừ nhỉ. Mẹ quên mất. Vậy thì cứ kể chuyện gì hay mà con biết, miễn sao không gây cười là được. Nói chung, cứ phải làm cho tinh thần người ta phấn chấn lên. Nghe rõ chưa?"

    "Con biết rồi. Còn gì nữa không ạ?"

    "Xem nào. Con phải liên tục tỏ ra quan tâm chu đáo đến giáo sư. À đúng rồi, hỏi xem phòng bệnh đó có gì bất tiện không, có cần chuyển sang phòng tốt hơn không. Nếu cần thiết, mẹ sẽ bảo anh con làm thủ tục chuyển phòng."

    ...

    Buổi trưa, La Thường Hy bắt xe bus đến bệnh viện Z.

    Phòng bệnh của giáo sư Thiếc rất náo nhiệt. Từ ngoài hành lang cô đã nghe thấy âm thanh của rất nhiều người.

    Bước đến cửa phòng, cô liền tá hỏa, cảnh tượng này...

    "Giáo sư, nghe tin thầy phải nhập viện. Chúng em thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa. Hu hu hu." Sinh viên nữ A vừa nói vừa cầm khăn tay chấm nước mắt.

    "Đúng vậy giáo sư. Rốt cuộc là tên thối tha nào dám hại thầy ra nông nỗi này? Chúng em chỉ giận chưa thể xả thịt, lột da, ăn gan, uống máu kẻ đó. Dẫu cho trăm thây này phơi ngoài nội cỏ, nghìn xác này gói trong da ngựa, chúng em cũng cam lòng!" Sinh viên nữ B tiếp lời, khuôn mặt đằng đằng sát khí.

    "Giáo sư, xin thầy đừng quá bi quan, hãy cười lên và nhìn vào ống kính, selfie với chúng em một tấm."

    "Một, hai, ba."

    Chậc chậc.

    Từng nghe mama đại nhân nói qua, vị giáo sư Hàn Thiếc này rất nổi tiếng ở đại học Đông Hoa, các sinh viên nữ chạy theo còn không kịp. Đa số những nhà có con gái trong thành phố đều muốn "gả" vào Đông Hoa chỉ vì ở đó có Hàn Thiếc.

    Khoa trương đến mức này thì chắc những lời đồn kia đều là sự thật rồi.

    Xem đi, ở đây có khoảng gần một trung đội vây quanh giường bệnh của hắn, chỉ có ba người là con trai, còn lại toàn bộ đều là nữ.

    Thần linh ơi, có phải họ tính chôn sống giáo sư Thiếc không?

    Nhìn đến biển hoa và quà chất đầy hành lang. Ngay cả bây giờ nếu tổng thống Mỹ Barack Obama có diễu hành ngang qua đây cũng chưa chắc khoa trương hơn thế này.

    Vậy mà mẹ cô còn lo hắn nằm một mình ở đây buồn chán?

    Thường Hy đứng đã mỏi chân, tính chen vào đám oanh oanh yến yến kia. Nhưng mà, đã nghe bọn họ nói gì rồi đấy...

    Cô chính là hung thủ đánh rạn xương sườn giáo sư đáng kính của bọn họ. Cô mà vào đó, tỉ lệ sống sót là không phẩy không không một phần trăm.

    Thoáng thấy một nữ y tá trẻ tuổi, dáng người đô to đang đi đến, cô nhanh nhẹn chạy đến cầu cứu chị ấy.

    "Chị y tá, gặp được chị thật may quá! Người nhà em bị chấn thương xương sườn, hiện đang nằm ở trong kia. Nhưng học trò của chú ấy đến thăm đông lắm, cứ vây quanh chú ấy nói cười không thôi. Em sợ sẽ ảnh hưởng đến bệnh tình của chú. Nhỡ chú có mệnh hệ gì... Chị y tá, chị làm ơn giúp người nhà em, vào nói vài tiếng để mấy người đó về hết với ạ!"

    "Cái gì? Lũ này thật là!"

    Nghe cô gấp gáp nói, chị y tá to con bực tức dậm chân, xắn tay áo (mặc dù là tay ngắn), thở phì phò tiến công vào phòng bệnh giáo sư.

    Bên trong vẫn một mảnh ồn ào.

    "Ôi tấm này mặt tao đen quá, mày fix màu nào dễ coi hơn đi."

    "Quả này mà đăng lên facebook là bão like cho xem."

    "Giáo sư của bọn mình đúng là soái ca. Sau hôm nay, có khi tao lại thành hot face cũng nên. Ha ha ha."

    "Giáo sư, em nhớ hình dáng thầy trên bục giảng. Nhớ dáng vẻ tập trung của thầy lúc làm thí nghiệm."

    "MẤY NGƯỜI CÓ THÔI ĐI KHÔNG? BỘ ĐÂY LÀ CÁI CHỢ HẢ? ĐẾN THĂM BỆNH NHÂN HAY LÀ ĐẾN GIẾT BỆNH NHÂN? CÒN KHÔNG MAU CUỐN GÓI VỀ HẾT, TRẢ LẠI KHÔNG GIAN YÊN TĨNH CHO NGƯỜI BỆNH!"

    Đúng là cô không nhờ nhầm người, chị y tá ấy vừa nhìn đã biết có khí chất của sư tử Hà Đông, giọng nói vừa rống lên đã có uy lực giải tán được đám đông chỉ trong vòng năm giây.

    Thế là Thường Hy yên ổn vào đến giường bệnh, tìm chỗ trống hiếm hoi nào đó để đặt giỏ hoa quả và cặp lồng đựng cháo.

    "Tại sao bây giờ mới đến?"

    Bỗng giọng nói đầy vẻ mệt mỏi của Hàn Thiếc vang lên, làm cô suýt nữa đánh rơi cả đồ cầm trên tay.

    Cô quay mặt lại, nở một nụ cười tươi tắn: "Chú Thiếc, cháu không biết là chú đang đợi cháu, cháu..."

    Chưa nói hết câu, cô đã muốn cắn đứt đầu lưỡi mình.

    Chỉ thấy chị y tá khép nép, e thẹn, hướng giáo sư trả lời: "Xin lỗi ngài! Tôi là nhờ cô bé đây báo lại mới biết. Lần sau bệnh viện sẽ chú ý, không để nhiều người như vậy đến làm phiền ngài dưỡng thương."

    Thì ra câu hỏi đó là hắn hỏi vị nữ y tá này, cô lại lên tiếng đáp như đúng rồi. Thật là quê hết chỗ nói.

    Hàn Thiếc hờ hững đáp: "Được. Không còn việc gì nữa, cô có thể đi được rồi."

    Chị y tá hết nhìn Hàn Thiếc lại nhìn cô, lưu luyến rời đi.

    Thường Hy cẩn thận đổ cháo ra tô. Trước khi đến bệnh viện cô có hâm lại cháo, hiện tại hơi nóng bốc lên nghi ngút.

    Cô y như lời mẹ dặn mà nói: "Chú Thiếc, đây là cháo hải sản hầm hạt sen thơm ngon và bổ dưỡng, đặc biệt có tác dụng tốt cho việc hồi phục xương của chú. Cháo này mẹ cháu đã dậy từ rất sớm, ra chợ mua hải sản tươi ngon về hầm suốt ba giờ liền. Nhân lúc còn nóng, mời chú thưởng thức."

    "Hiện tại trong dạ dày tôi chứa hai tô phở bò, một bát canh hến, hai cái bánh bao, một hộp sữa tươi, một nải chuối. Nhóc nghĩ tôi có thể ăn tiếp được sao?"

    Giáo sư Thiếc vừa nói vừa liếc tô cháo với vẻ như là rất tiếc. Hôm nay hắn có đeo thêm cặp kính cận, trông cũng không ngố như Nobita, mà càng làm tăng thêm vẻ tri thức, lãng tử.

    Hy đơ ra vài giây, hắn không ăn nổi, thật quá tốt, đúng lúc cô đang đói.

    "Không thể để đến tối được... Dù sao, cháo này cũng là mẹ cháu cất công nấu. Thôi thì để cháu ăn dùm chú vậy."

    Cô hí hửng múc một thìa cháo cho vào miệng, hương vị này đúng là ngon hết sẩy. Định múc tiếp thìa cháo thứ hai thì chợt khựng lại.

    "Chú Thiếc à, nếu mẹ cháu biết chú không hề nếm thử cháo này, nhất định sẽ rất buồn, còn sẽ trách mắng cháu nữa." Cô lo lắng nhìn Hàn Thiếc, nói với vẻ mặt cún con.

    Hắn thấy vậy liền rủ lòng thương: "Yên tâm, tôi sẽ nói là tôi đã ăn sạch."

    Có câu nói này của hắn đảm bảo, cô thấy tâm hồn mình như nở hoa. Con người này cũng hào phóng đấy chứ. Đây có được coi là "trong cái họa có cái may" không? Lát cô nên lợi dụng hắn để ăn thêm vài thứ nữa mới được.

    "Chú Thiếc, chú thật tốt bụng! Chú làm cháu càng cảm giác tội lỗi hơn. Giá mà thời gian quay ngược trở lại..." Hy vừa ăn vừa không ngừng tự trách bản thân.

    Thấy cô như chực khóc đến nơi, hắn liền nói: "Chuyện đã qua rồi đừng nhắc lại nữa, lấy dùm tôi quyển sách thứ ba từ dưới lên ở bên phải."

    Thường Hy nhìn sang bên cạnh, thấy có một chồng sách đặt ngay ngắn trên chiếc bàn cô vừa để giỏ hoa quả xuống. Chắc ai đó đã đem đến cho hắn.

    Cô liền giữ phần trên chồng sách, rút quyển sách thứ ba từ dưới lên đưa cho Hàn Thiếc.

    Hắn đón lấy, giở ra đọc.

    Thoạt nhìn hình như là sách về thiên văn học, vì bìa sách có hình ảnh dải Ngân Hà.

    Cô đang định kể một câu chuyện gì đó cho giáo sư Thiếc nghe, nhưng thấy hắn đọc chăm chú như vậy, không nên làm phiền hắn thì hơn.

    Ăn hết cháo, cô lấy ra một chùm nho mọng nước, ngắt một quả đưa cho hắn: "Chú Thiếc, chú ăn nho không? Nho chín mọng ngọt và ngon lắm."

    "Không, nhóc ăn đi!"

    Quả nho trực tiếp nhảy vào mồm Hy. Vị ngọt lịm lan tỏa trong khoang miệng, cô phấn khích ngắt thêm vài quả nữa vừa tung lên cao vừa há miệng ra hứng.

    Chẳng mấy chốc mà hết chùm nho.

    Lại lấy thêm vài quả quýt ra, cô bóc vỏ, cũng đưa một múi đến trước mặt Hàn Thiếc, mời: "Chú Thiếc, quýt Thái ngon hơn quýt ta rất nhiều, chú thử một múi đi!"

    Hắn vẫn trả lời tương tự ban nãy: "Nếu ngon thì nhóc cứ ăn đi!"

    Ha ha, là chú nói đấy nhé. Kể ra đi thăm bệnh nhân cũng được lợi phết chứ, chỉ riêng khoản ăn uống thôi đã phê hết chỗ nói.

    Thường Hy còn đang lâng lâng trong hương vị thanh thanh ngọt ngọt của quýt Thái, thì Hàn Thiếc đột nhiên lật chăn ngồi dậy, toan bước xuống giường.

    Cô khẩn trương lại đỡ hắn.

    "Chú Thiếc, chú muốn đi đâu vậy? Cẩn thận một chút."

    Hắn nhìn cô một hồi rồi đáp nhẹ tựa lông hồng: "Nhà vệ sinh."

    Hy thẫn thờ.

    Vâng, chăm sóc người bệnh đâu phải lúc nào cũng chỉ hưởng thụ đồ ăn. Còn phải chăm lo cả vấn đề sinh hoạt cá nhân của người bệnh. May mà mẹ cô đã dặn dò qua nên hiện tại cô cũng bớt lúng túng.

    "Vậy để cháu dìu chú đi, chú cẩn thận, bám chặt vào cháu."

    Cô khoác một tay hắn lên vai mình, đỡ hắn đi từng bước.

    Biết sao được, là cô hại ngài Thiếc đây ra nông nỗi này. Không thể để hắn tự đi một mình, lỡ may té ngã, cô trở thành hung thủ giết người luôn thì làm sao bây giờ.

    Dọc đường đi Hàn Thiếc cứ nhìn cô, bác sĩ và bệnh nhân khác cũng như vậy khiến cô không được tự nhiên.

    Chẳng phải chỉ là dìu người bệnh đến WC thôi sao, có gì hay đâu mà nhìn. Hơn nữa, "chú ấy" đã ba mươi ba tuổi rồi, lớn hơn cô những mười bảy tuổi. Sao bọn họ cứ nhìn cô và hắn như kiểu đôi tình nhân trẻ vậy chứ?

    Cũng kì quái, vợ con của giáo sư Thiếc đâu? Tại sao không đến chăm sóc hắn? Lẽ nào hắn còn độc thân?

    Thường Hy cứ mải nghĩ lung tung. Đến WC, giáo sư đột nhiên nói: "Được rồi, tôi có thể tự đi được."

    Cô hốt hoảng: "Không được đâu ạ, như vậy nguy hiểm lắm. Trong đó trơn trượt rất dễ ngã."

    "Nhưng đây là nhà vệ sinh nam." Hắn chỉ lên tấm bảng gắn trên cửa nói.

    Cô nuốt nước bọt. Đúng vậy, đây là nhà vệ sinh nam, và cô là con gái. Nhưng dù sao vẫn còn hơn là phải ngồi tù nếu xương sườn của hắn bị gãy, đâm vào tim gan phổi gây tử vong.

    Thường Hy hạ quyết tâm mặt dày, nhắm tịt hai mắt lại.

    "Không sao, chú cứ bám vào cháu. Vào đó cháu sẽ nhắm chặt hai mắt, tuyệt đối không nhìn thấy gì hết. Tính mạng của chú quan trọng hơn danh dự của cháu."

    Nghe cô bé nói thế, Hàn Thiếc cong miệng cười nhẹ.

    Cùng lúc đó có một người đàn ông từ WC đi ra, hắn liền cất tiếng nhờ: "Làm phiền một chút, anh có thể dìu tôi vào trong kia được không?"

    Người đàn ông nhìn thấy hoàn cảnh này liền đáp: "Không thành vấn đề", rồi đỡ lấy Hàn Thiếc từ tay cô.

    Hy thở phào một hơi, vậy là coi như tạm thời trút được cái khó trước mắt.

    Đợi hắn giải quyết xong vấn đề, cô lại dìu hắn trở về giường bệnh.

    Chỉ dìu đi WC một lát mà như mới tham gia cuộc thi marathon, vừa khát vừa mệt, cô bèn tu ừng ực chai nước suối. Uống xong liền thò tay vào giỏ hoa quả cầm lên một quả lê màu vàng.

    Lắc lắc quả lê, cô hỏi: "Cháu cắt lê cho chú ăn nhé."

    Lần này Hàn Thiếc không từ chối nữa mà đáp "ừ" một tiếng.

    Hy vui vẻ tìm con dao gọt vỏ. Bây giờ hắn không đọc sách, cũng chẳng có việc gì làm, chỉ nằm đợi cô cắt lê.

    Thấy không khí có vẻ gương gạo, cô liền kiếm chuyện để nói.

    "Chú Thiếc à, cháu sẽ kể cho chú nghe về truyền thuyết của quả lê, chú thấy thế nào?"

    Gọt vỏ xong, cô cắt quả lê thành mười lát, đưa cho Hàn Thiếc một lát.

    Hắn nhận lấy, gật đầu: "Kể đi."

    Cô hào hứng kéo ghế lại gần, gác chân lên giường, bắt đầu kể.

    "Ở nước Anh có một anh chàng vô cùng đẹp trai, thông minh và tài giỏi. Vào một ngày mùa thu, anh ta ngồi trên chiếc ghế trong vườn hoa đọc sách, bỗng nhiên một quả lê từ trên cây rơi xuống cái "bịch" một tiếng trúng đầu anh ta. Chú đoán xem, anh ta sẽ phản ứng như thế nào?"

    Thấy Hàn Thiếc lắc đầu, Hy bèn tiếp tục câu chuyện.

    "Anh ta xoa đầu, nhìn quả lê chín lăn xuống vũng bùn. Quả lê đã cho anh ta một gợi ý làm anh ta nghĩ miên man. Quả lê chín rồi, tại sao lại rơi xuống đất? Tại vì gió thổi chăng? Không phải, khoảng không rộng mênh mông, tại sao lại phải rơi xuống mà không bay lên trời? Như vậy Trái Đất có cái gì hút nó sao?"

    Giáo sư Thiếc đã đoán được cô bé này đang kể chuyện gì, chỉ là hắn vẫn kiên nhẫn lắng nghe "một dị bản mới".

    Cuối cùng, La Thường Hy cũng chốt lại vấn đề: "Đó chính là định luật "Vạn vật hấp dẫn" nổi tiếng của anh chàng đẹp trai, thông minh, tài giỏi ấy. Tên anh ta là Issac Newton."

    Kể xong cô tự mình vỗ tay, cầm một miếng lê lên nhai nhóp nhép.

    Hàn Thiếc thật sự rất muốn cười, nhưng xương sườn không cho phép, vì vậy mà giờ đây, mặt hắn kìm nén trông đến là khó coi.

    Hy thì không hiểu sao hắn lại phản ứng như thế. Chẳng phải hắn là giảng viên khoa Vật Lí ư? Cô đã tận lực lôi quá khứ huy hoàng của Isaac Newton ra để kể cho hợp với chuyên ngành của hắn rồi còn gì. Không lẽ có chỗ nào sai sót?

    Quả nhiên cô liền nghe thấy Hàn Thiếc bật ra một câu hỏi: "Rốt cuộc đây là truyền thuyết quả lê hay là câu chuyện về nguyên lý vạn vật hấp dẫn? Có thể giải thích cho tôi chi tiết kì ảo trong câu chuyện trên được không? Làm sao từ quả táo lại biến thành quả lê?"

    Thường Hy ngơ ngác.

    Quả táo? Không phải lê sao? Cô nhớ đã đọc ở đâu đó là quả lê mà. Ai da, tên này là giáo sư, lời giáo sư nói vậy chắc là táo rồi.

    Cô tiện tay cầm một miếng lê khác lên bào chữa: "A ha, nguyên bản nó là quả táo, tại vì đang ăn lê nên cháu mới lấy lê ra để minh họa thôi. Quả nào chả như nhau ạ."

    Hàn Thiếc không bắt bẻ nữa nên cô liền chuyển sang chủ đề khác. Tính hỏi về vợ con của hắn nhưng nghĩ lại liền thôi, chuyện cá nhân không nên đề cập ở đây, cứ về nhà hỏi anh trai là biết hết mà.

    Thường Hy nhân tiện hỏi thăm mấy bệnh nhân cùng phòng. Ngoại trừ một tên có vẻ mặt bặm trợn khó gần ra thì ai cũng thân thiện.

    Hàn Thiếc còn chia sẻ quà cáp hắn nhận được từ lũ học trò cho mọi người và bảo cô đem về nhà một ít.

    Cũng phải, một mình hắn làm sao ăn hết chỗ này được. Mùa hè hoa quả để lâu cũng nhanh bị hỏng, nên san sẻ cho người khác để không lãng phí.

    Thường Hy ngồi kể chuyện phiếm đến lúc sắc trời dần tối.

    Hàn Thiếc lên tiếng nhắc nhở: "Nhóc nên về nhà sớm đi, không thì kẻ đeo bám tối hôm qua lại có cơ hội ra tay nữa bây giờ."

    Cô nhìn đồng hồ trong di động, gần sáu giờ tối.

    "Giờ này anh hai chắc cũng tan làm rồi, chắc anh ấy sẽ đến đây với chú ngay thôi. Vậy cháu về đây."

    Hy toan bước đi thì bỗng phát giác lời nói của hắn có điểm không đúng.

    "Không phải người hôm qua theo dõi cháu là chú sao ạ?"

    "Tôi?" Hắn chỉ vào mình hỏi. "Tại sao tôi phải theo dõi nhóc?"

    "Vậy chú... Tại sao hôm qua chú không hề bác bỏ lời cháu nói?"

    Cô bàng hoàng. Chẳng lẽ còn có kẻ khác theo dõi cô?

    Hàn Thiếc buông lời giải thích: "Hôm qua tôi chỉ yên lặng hợp tác là vì không muốn mọi người nghĩ nhóc đang bịa chuyện để thoát tội. Tôi đang trên đường đến nhà nhóc thì đánh rơi mất tờ giấy chỉ đường, thấy có người chạy đến nên kêu lại hỏi. Không ngờ rằng..."

    Thường Hy đứng hình. Đúng vậy, ngài Thiếc đây không có lí do gì để theo đuôi cô cả. Có thể tối qua là một kẻ khác, kẻ đó cũng có thể là yêu râu xanh thực sự.

    Nghĩ đến tiếng bước chân, tiếng cười ma quái, cả tiếng "binh binh bốp bốp" gì đấy, và chiếc bóng đổ dài trên mặt đất, La Thường Hy bất giác rùng mình.

    Cô nhìn ra bên ngoài, dù bây giờ chưa phải lúc đi "kiếm mồi" của tên dâm tặc, nhưng cô vẫn thấy thấp thỏm lo âu.

    Chuyện hôm qua đã cho cô một hồi chuông cảnh báo, có thể bản thân mình đã lọt vào tầm ngắm của tên biến thái bệnh hoạn kia. Bất cứ lúc nào hắn cũng có thể thình lình xuất hiện, tấn công cô.

    Giáo sư Thiếc là thư sinh tay trói gà không chặt nên cô còn ăn may được. Chứ thằng cuồng dâm đấy mà vả một phát chắc cô xoay lơ luôn, nói gì đến chuyện tung một cước Karate thần sầu cho hắn nhập viện như vị giáo sư đây.

    Nghĩ nghĩ một hồi, Thường Hy lại ngồi xuống: "Hay là... cháu nán lại một lát vậy. Cháu sợ chú ở đây một mình cô đơn, nghĩ quẩn... À, ý cháu là đợi anh hai đến rồi cháu về nhà luôn cũng được. Không vội, không vội."

    Hàn Thiếc thừa biết cô bé này nghĩ gì, mà hắn cũng lười cho ý kiến, nghe cô bé nói dăm ba câu thấy cũng vui tai. Trước giờ hắn chỉ toàn vùi đầu vào đề cương, luận án, giáo án, chấm bài tập cho đám sinh viên. Hiếm khi có dịp thư giãn đầu óc như thế này, hắn tự nhiên cảm thấy... rạn xương sườn cũng là một loại phúc phận.

    ...

    7 PM.

    La Thăng có mặt ở phòng bệnh của giáo sư Thiếc.

    Thường Hy mừng rỡ, kêu anh hai chở cô về nhà. Nhưng mà, ngay lúc hai anh em đi ra cửa thì lại có một sự kiện níu hai người dừng lại.

    Chiếc tivi mini được gắn trong phòng bệnh. Bản tin thời sự bảy giờ như thường nhật giật tít: Tên yêu râu xanh "hot" nhất thành phố D trong thời gian vừa qua, cuối cùng vẫn không tránh khỏi kết cục tra cổ tay vào còng số tám.

    [Sau đây là tin tức mới nhất về vụ cưỡng hiếp trẻ vị thành niên hàng loạt tại thành phố D.

    Yêu râu xanh gây nên nỗi sợ hãi và ám ảnh cho các em nữ trong thời gian vừa qua đã chính thức bị bắt giữ.

    Vào tối qua, tức ngày 10 tháng 8, lúc 9 giờ 15 phút. Yêu râu xanh xuất hiện ở đường Lý Thường Kiệt, khu phố I phường I.

    CCTV trong khu phố ghi lại được hình ảnh hắn đang theo dõi một cô gái thì bất ngờ bị một chú chó Bẹc-giê tấn công. Hắn đã dùng dao găm đâm chú chó và tiếp tục đuổi theo cô gái, hòng thực hiện hành vi đồi bại của mình.

    Nhưng ngay sau đó hắn không thể đạt được mục đích vì bị một em học sinh nam phát hiện và ra đòn chế ngự ngay tại chỗ.

    Em học sinh dũng cảm đó đã giải cứu cô gái thoát khỏi tình thế nguy hiểm trong gang tấc và áp giải tội phạm đến đồn cảnh sát.

    Hắn sẽ phải chịu mức án thích đáng trước pháp luật cho những hành vi phạm tội của mình.]


     
    Chỉnh sửa cuối: 17/8/16
  13. LinnxD

    LinnxD Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    196
    Được thích:
    308
    Đã thích:
    222
    GSP:
    Ap
    À, có vẻ đã hiểu hết tình hình rồi. :3
    Chắc vụ náo loạn cuối chương 4 là đoạn Dương vì mỹ nhân bắt tên biến thái. Chị còn đang thắc mắc mãi sao chap 5 sao không thấy em nhắc đến. ^^
    Ông giáo sư dễ thương quá. Nếu ổng không gấp đôi tuổi của Thường Hy thì chị cũng ship. T.T
     
    YGinger thích bài này.
  14. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    575
    Được thích:
    1.134
    Đã thích:
    1.455
    GSP:
    Ap
    Đúng là quê không thể tả =))=))=)) nhưng nếu là chị thì chị cũng nghĩ là ông ta đang hỏi mình đấy :v.
    Sao mà chị cứ thấy bạn Hy này gian thế không biết :)).
    Sao lại chê trái cây ở nước ta thế này? Nhưng mà chị cũng công nhận là quýt Thái ngon hơn nhiều =)).
    Rõ ràng là trái táo mà, chị bó tay Thường Hy luôn ^:)^ vậy mà cũng chế ra cho được :)).
    Không nhịn được cười =)).
    Hóa ra là anh Dương :)).
     
    YGinger thích bài này.
  15. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    549
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Em thường thích tạo bất ngờ vào cuối mỗi chương (thủ đoạn nhỏ nhằm gây hứng thú cho độc giả). :))
    Lúc viết em cũng thích giáo sư Thiếc lắm, nhưng số ổng đã được định sẵn là nam phụ rồi. Ai bảo em là tác giả. :3
    Sao ai cũng mặc nhận đó là anh Dương nhỉ? Nhỡ không phải thì sao? :3
     
    Cẩu Hoàng ĐếSea_Sand thích bài này.
  16. Sea_Sand

    Sea_Sand Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    575
    Được thích:
    1.134
    Đã thích:
    1.455
    GSP:
    Ap
    Chị đoán thế :v mà này, đừng vì muốn cho chị bị hố mà đổi anh Dương thành người khác đấy nhé. Chị chém á cuteonion9.
    Nhân tiện tặng em 1 pic ảnh của Vô Diện :3.
    [​IMG]
    Công nhận là xấu dã man con ngan luôn á trời =)) =)) =)).
     
    Cẩu Hoàng Đế thích bài này.
  17. Cẩu Hoàng Đế

    Cẩu Hoàng Đế Gà con

    Bài viết:
    46
    Được thích:
    62
    Đã thích:
    1.068
    GSP:
    Ap
    Có vụ gì hay hả? Ta tính chờ truyện full mà thấy cmt tò mò quá. 3onion24
    Thôi thì lao vô đọc để an ủi bà chị vậy. :)))))))
     
    Sea_Sand thích bài này.
  18. Cẩu Hoàng Đế

    Cẩu Hoàng Đế Gà con

    Bài viết:
    46
    Được thích:
    62
    Đã thích:
    1.068
    GSP:
    Ap
    Xin hỏi bà chị đến trái đất để viết hài hả? cuteonion45 Còn lôi cả Big bang vào truyện, bà Hy này nói thẳng là mụ tác giả đi cho rồi. :))
    Vãi cả tiếng chó còn chấm than nữa. :)) Sinh động quá! Ta còn tưởng là bà chị sủa chứ. =))
    Ta mặc dù hay ngủ trong tiết văn nhưng vẫn biết đây là hịch tướng sĩ nha. Lạy bà luôn. ^:)^^:)^
    Ta cũng công nhận ông Niu-tơn đập chai thiệt. :v
    Thiệt là tò mò thằng cứu bà Hy hôm qua là ai nha? :-? Ta cũng đoán là thằng nhóc hồi nhỏ, nhưng thấy cmt của bà chị thì có thể là một thằng khác. Mà bà này ham ăn thấy sợ, còn hơi hơi tưng tửng làm ta buồn cười. =))=))
    Viết tiếp đi mau mau! cuteonion43
     
  19. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    549
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Ha ha, số phận các nhân vật đều nằm trong tay em. Tiết lộ là fic này sẽ khó xác định nam chính đấy. Bạn Hy của chúng ta từ đây sẽ gặp vận "hoa anh đào". :))
    13669134_599309886915762_2715102348823423657_n.jpg
    Chu choa, em cảm ơn chị Sea! Moah moah, cute chết đi được! :-* Vô Diện à, sao em mếu vậy? Có chị ở đây, để chị ôm em nào, đừng khóc! Chị thương! cuteonion6
     
    Cẩu Hoàng ĐếSea_Sand thích bài này.
  20. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    224
    Được thích:
    549
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Cạn lời với cmt của mi Cẩu Hoàng Đế :)) Nhưng chị cũng cảm ơn vì mi đã đọc và dành cho chị cái bình luận này. =))
    Chó cũng có cảm xúc hỷ, nộ, ái, ố như con người thôi. Sao không thể có chấm than? Cái này Cẩu (cho phép chị gọi tắt) biết rõ hơn ai hết mà. :)) À, viết hoa cả hai từ "Big Bang" nha! ^^
     
    Cẩu Hoàng Đế thích bài này.

Chia sẻ trang này