Bạn thích kết thúc truyện như thế nào?

Thảo luận trong 'Nhóm thảo luận cho các tác giả' bắt đầu bởi Đạp Nguyệt Lưu Hương, 13/10/16.

?

Bạn thích kết thúc truyện như thế nào?

  1. Có hậu

    32,1%
  2. Kết mở

    14,3%
  3. Buồn

    17,9%
  4. Buồn thê thảm

    35,7%
  1. Đạp Nguyệt Lưu Hương

    Đạp Nguyệt Lưu Hương Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    397
    Được thích:
    354
    Đã thích:
    44
    GSP:
    Ap
    Cũng chẳng biết nói gì hơn ngoài mời mọi người bỏ chút thời gian cho câu hỏi khảo sát này.
    Nếu có thời gian nhiều hơn mong có những ý kiến tranh luận hay giải thích lí do. Cám ơn!
     
    GhoulAkaihane thích bài này.
  2. A Thụy

    A Thụy Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    358
    Được thích:
    395
    Đã thích:
    32
    GSP:
    Ap
    Đã vote. 8onion38

    Lí do cá nhân: bản thân tôi thích ngược, khoái ngược, cuồng ngược... nên kết càng thảm càng tốt. Hai nhân vật chính chết hết cũng được, mà một đứa chết đứa còn lại đau khổ cả đời cũng tốt.
    Nói thật là ngày xửa ngày xưa đọc truyện cổ tích, cái gì mà... từ đó về sau hai người sống hạnh phúc bên nhau trọn đời. Đúng là cổ tích. :))

    Ngoài ra thì dù là truyện hay phim, một cái kết buồn sẽ khiến độc giả, khán giả nhớ lâu hơn. Đọc một câu chuyện vui có thể sẽ cảm thấy ngưỡng mộ hay vui vẻ. Nhưng đọc một tác phẩm buồn sẽ cảm nhận được nỗi đau và hạnh phúc chân thật hơn. Không phải câu chuyện có cái kết buồn thì sẽ ngập tràn nỗi đau. Cuộc sống luôn có hai mặt, không có nỗi đau thì hạnh phúc không tồn tại, cũng không có trọn vẹn ý nghĩa; và ngược lại.

    Mấy lúc tôi đi xem giới thiệu tác phẩm mới và bình luận của độc giả trên các diễn đàn truyện, hay đọc được mấy câu như: "SE hay HE vậy? SE thì không đọc đâu", "truyện có kết thúc SE không, mình chỉ đọc truyện nào HE thôi"... đại khái vậy.

    Chỉ có thể cảm thán, màu hồng được nhiều người chuộng hơn màu đen.

    Thôi kệ, bản thân tôi kiên trì SE là tốt nhất! cuteonion38
     
    AkaihaneĐạp Nguyệt Lưu Hương thích bài này.
  3. spillingthewind

    spillingthewind Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    103
    Được thích:
    51
    Đã thích:
    61
    GSP:
    Ap
    Coi phim, đọc truyện thì tui thích kết thúc có hậu hơn mấy kết thúc kia, đặc biệt tui ghét phim, truyện kết thúc mở nhưng mở vô duyên như kiểu tác giả làm vậy để cho nó sâu sắc hóa (ngu si còn tỏ ra nguy hiểm ó).

    Tuy nhiên, tui thì tui vẫn tôn trọng bản thân câu chuyện, nó có phương hướng của nó. Nhiều khi tác giả muốn thế này thế kia theo ý ổng bả nhưng lại rất thiếu tự nhiên. Nhưng thôi, tùy ý mỗi tác giả vậy vì tác phẩm nghệ thuật luôn tiềm tàng những vấn đề rất cá nhân của nghệ sĩ.
     
  4. Huyền Nhâm

    Huyền Nhâm Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.908
    Được thích:
    3.279
    Đã thích:
    1.320
    GSP:
    Ap
    Mình thì không vote cho lựa chọn nào ở trên hết. HE, SE, OE hay gì đó không quan trọng, quan trọng là nó có phù hợp với mạch truyện không, có hợp lý không, có chân thật không, có ý nghĩa không.

    Ví dụ mạch truyện đang diễn biến bình thường, đùng cái cho nhân vật chết, và sau đó... hết truyện. Wtf? Sao mà gượng ép quá vậy? Chết để làm gì? Có dụng ý gì? Truyền tải điều gì qua cái chết đấy hay chỉ đơn giản là chiêu trò để câu nước mắt của độc giả? Đã vậy lại còn làm không tới nữa thì càng cường điệu, phản cảm. -_-"

    Hay ngược lại, mạch truyện đang rơi vào bế tắc, đùng cái tác giả dùng quyền năng thượng đế của mình để hóa phép, HE trong vòng một nốt nhạc và vài dòng viết ngắn gọn như trong truyện cổ tích. Kiểu như coi độc giả là con nít vậy đó. :))

    Thế nên mới nói "kết thúc" không phải một điểm đến, mà là cả một hành trình. Các tình tiết câu chuyện cũng như bánh răng, cái này khớp cái kia, cùng chuyền động. Trơn tru sẽ đưa tới đích mà nó - sẽ - tới. Nhiệm vụ của tác giả là phải làm ra hệ thống bánh răng hoạt động tốt và hướng về phía mình mong muốn. Mà như vậy thì yêu cầu sự tỉ mỉ ở từng bánh răng một, bất cứ cái nào trật cũng sẽ làm lệch hướng, cố ép sẽ trở nên gượng gạo vô cùng.

    Bản thân mình thì thích ngược, viết cũng hay viết ngược, nhưng tùy vào diễn biến cụ thể mà sẽ hướng chúng tới SE, HE hay OE. Nhưng dù HE, SE hay OE thì mình vẫn luôn muốn người đọc sẽ biết trân trọng thực tại và có niềm tin vào cuộc sống hơn là đẩy họ xuống đáy sâu của sự sợ hãi và bế tắc.
     
    lamlam7810, _TA_, Ghoul1 người khác thích bài này.
  5. Đạp Nguyệt Lưu Hương

    Đạp Nguyệt Lưu Hương Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    397
    Được thích:
    354
    Đã thích:
    44
    GSP:
    Ap
    Trước khi bắt đầu một tác phẩm, tác giả đã luôn có ý tưởng về một cái kết cho câu truyện của mình. Cũng giống như cách quy nạp, cái kết đó sẽ là tiền đề để diễn giải câu truyện.
     
  6. Huyền Nhâm

    Huyền Nhâm Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.908
    Được thích:
    3.279
    Đã thích:
    1.320
    GSP:
    Ap
    Tùy mỗi tác giả sẽ có một cách riêng để thể hiện. Như mình thì không nghĩ trước cái kết rồi mới viết. Vì trong quá trình đặt bút, nó có thể thay đổi bất cứ lúc nào tùy theo sự thăng hoa của tác giả cũng như nhân vật.
     
    Thanhkhe thích bài này.
  7. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    218
    Được thích:
    334
    Đã thích:
    719
    GSP:
    Ap
    Mình thích HE, cái lý dó của mình khá là đơn giản. 0w0
    Đọc truyện có thể coi như một hình thức giải trí sau mệt mỏi, căng thẳng trong cuộc sống. 0w0 Cho nên mình thường không đọc truyện ngược. Giữa sống mà cứ u ám và sống vui vẻ lạc quan, thì mình chọn vế sau. Chẳng ai bắt bạn không được sống vui vẻ cả, nên mình cứ sống vui vẻ giải trí với những câu chuyện HE thôi. 0w0
    Với lại, trong những câu chuyện HE không phải là dạng người tốt có kết quả tốt sao? Cũng có tính giáo dục mà. 0w0 Chẳng lẽ cứ đọc người tốt không có kết thúc có hậu để rồi không ai dám làm người tốt nữa sao? 0w0
    Với mình thì cứ thoải mái đi, mọi chuyện sẽ có hướng để đi, không cần tự tìm ngược. Cứ đọc HE đi, tự bản thân mình phải yêu mình trước đã. =W=
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/10/16
    Mashiro-miuna thích bài này.
  8. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    231
    Được thích:
    559
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Mình coi trọng tính logic của mạch truyện hơn là một cái kết có hậu nhằm làm yên lòng độc giả.
    Tùy vào dòng chảy của mỗi truyện mà tạo nên một điểm kết khác nhau. HE, SE hay OE gì cũng được, miễn sao toàn bộ câu chuyện không bị gọi là "lấy râu ông nọ chắp cằm bà kia". Cũng có thể đột phá, sáng tạo, nhưng chung quy phải hợp tình hợp lý, phù hợp với hoàn cảnh tác giả thai nghén đẻ ra tác phẩm đó.
    Ví như truyện cổ tích Tấm Cám, nhiều người (thậm chí là có nhà phê bình văn học) đã nhận xét hành động của Tấm ở cuối truyện (muối Cám thành mắm/ luộc Cám) cho thấy Tấm cũng không khác gì loại người như mẹ con Cám. Nhưng bọn họ đã quên rằng đó là văn học dân gian, được hình thành từ ngày xửa ngày xưa. Không thể dùng quan niệm hiện đại để áp đặt lên tác phẩm không cùng thời với ta đó. Đối với Tấm Cám, cái kết như vậy mới là hợp tình hợp lý (Đang nói đến tác phẩm gốc).
    Hay "Chí Phèo" của Nam Cao chẳng hạn. Bạn chỉ thích HE, bạn thấy kết thúc ấy quá bi thảm? Vậy bạn mong muốn điều gì? Muốn Chí Phèo và Thị Nở sống bên nhau trọn đời, sinh con đẻ cái. Bá Kiến bị sét đánh đầu thai làm thạch sùng? :))) Loại kết thúc biến thái như vậy nếu cụ Nam Cao viết thật thì chủ nghĩa hiện thực sẽ thành thứ vớ vẩn, ấu trĩ, rác rưởi rồi.
    Cho nên, kết thúc trước hết phải phù hợp với logic truyện!
     
    Ghoul thích bài này.
  9. A Thụy

    A Thụy Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    358
    Được thích:
    395
    Đã thích:
    32
    GSP:
    Ap
    Tôi nghĩ là việc thích kết SE đơn thuần là sở thích thôi. Nhưng đã viết thì đương nhiên phải chân thật và phù hợp. Cũng như cậu spillingthewind cũng có nói, kết thúc OE nhưng không hợp lý thì sẽ rất vô duyên và... nhảm.

    Nếu người viết đơn thuần viết cái kết theo ý chỉ để "câu like", làm màu... thì chẳng khác gì tự biến bản thân và đứa con của mình thành trò hề rồi.

    Nói thế nào ấy nhỉ, tôi không biết những bạn thích ngược và SE vì lí do gì. Bản thân tôi thì cảm thấy những đau đớn, những góc tối trong cuộc đời chân thực hơn. Có câu, thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng mà.

    Thích cái kết như thế nào là sở thích cá nhân của mỗi tác giả, mỗi độc giả. Đối với độc giả thì rất giản đơn, thích gì đọc nấy thôi. Nhưng với người viết, dù là muốn viết ra cái kết như thế nào, quan trọng phải đặt cái tâm của mình vào trước đã. Mấy chuyện kiểu viết chỉ để có cái mác "tác giả", viết để nổi tiếng... thì tôi cũng thấy ngán. He he.

    Tôi cũng như cậu Nhâm, không nghĩ ra trước cái kết rồi mới viết. Thường là khi nảy ra ý tưởng sẽ bắt đầu định hình tính cách nhân vật và chủ đề câu chuyện, sau đó bắt đầu xây dựng từng bước giống như vẽ phát họa, vẽ nét chính, vẽ chi tiết, cuối cùng mới đánh bóng hoặc tô màu. Chứ không chọn màu trước rồi mới hình dung câu chuyện sao cho quy về cái kết.

    Mỗi người một cách viết khác nhau mà.
     
  10. A Thụy

    A Thụy Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    358
    Được thích:
    395
    Đã thích:
    32
    GSP:
    Ap
    Tôi thích SE này, nhưng vẫn hứng thú với OE và HE với điều kiện phải hay. Chữ "hay" ở đây nếu lí giải cụ thể thì sâu xa lắm. Nên tạm thời chỉ nói gom ý vậy thôi.

    "Với lại, trong những câu chuyện HE không phải là dạng người tốt có kết quả tốt sao? Cũng có tính giáo dục mà. 0w0 Chẳng lẽ cứ đọc người tốt không có kết thúc có hậu để rồi không ai dám làm người tốt nữa sao?"

    Hm... này thì tôi hoàn toàn không đồng ý. Câu chuyện kết thúc buồn không có nghĩa là nhân vật chính là người tốt không có kết quả tốt để rồi độc giả đọc xong không dám làm người tốt nữa.

    Trong cuộc sống, tất cả người tốt đều sống thọ, sống hạnh phúc mỹ mãn; là hoàn toàn không có. Sách hay phim ảnh cũng vậy, dù có những tình tiết không giống hệt như ngoài đời, nhưng ít nhiều vẫn sẽ phản ánh sự thật từ cuộc sống. Đúng là khi đọc sách, chúng ta học hỏi được rất rất nhiều, và cũng chịu ảnh hưởng từ nội dung những cuốn sách đã đọc. Nhưng nếu nói, đọc trong sách thấy người hiền mà không gặp lành, rồi chẳng dám làm người tốt nữa; thì rất khập khiễng. Đâu phải đọc truyện HE xong sẽ muốn làm người tốt? Hay đọc SE xong thì chán không muốn làm người hiền lành gì nữa? ^^!


    Nói chung là vì sở thích trái nhau, nên những bạn thích cái kết HE và những ai thích cái kết SE sẽ có suy nghĩ khác biệt.

    Giống như Akaihane (và có lẽ là hầu hết mọi người thích HE), hài lòng với những câu chuyện kết thúc có hậu bởi vì đọc những gì tốt đẹp sẽ cảm thấy vui vẻ, đọc những gì u ám sẽ cảm thấy tâm trạng bị kéo xuống theo. Còn cá nhân tôi thì hơi bị ngược lại, đọc những câu chuyện mà nhân vật chính trải qua những buồn đau, khó khăn, thậm chí là tuyệt vọng... thì tôi lại không hề cảm thấy u ám hay tuyệt vọng theo. Cái này rất khó diễn tả thành lời, bởi vì trải nghiệm cá nhân, nên với tôi mà nói, hạnh phúc chỉ có ý nghĩa khi đã nếm đủ niềm đau để biết giá trị những gì mình nhận được. Như là đi đến cuối con đường hầm mới có thể nhìn thấy ánh sáng.

    Đọc những câu chuyện buồn, đặc biệt là những câu chuyện nhân vật có số phận bi thảm, không hẳn là không có tính giáo dục. (Mặc dù tôi không quan tâm mấy đến tính giáo dục của một câu chuyện). Không biết người khác thì thế nào, chứ tôi đọc thấy nhân vật trong truyện đau đớn, khổ sở thì tôi có cảm giác như là được... an ủi. "Bản thân mình hiện tại vẫn không đến nỗi nào, những khó khăn và rắc rối đang bủa vây thực ra cũng không đến mức tệ hại như mình cảm nhận, chỉ là do bản thân chưa đủ cố gắng" - trong đầu hay suy nghĩ như vậy. Giống như mọi người đi đường nhìn thấy người khuyết tật, cũng sẽ có ý nghĩ bản thân so với họ còn may mắn hơn nhiều lắm, được cuộc đời ưu ái hơn nhiều lắm, đúng không nào? ;)
     
    GhoulAkaihane thích bài này.
  11. Ghoul

    Ghoul Gà con

    Bài viết:
    20
    Được thích:
    22
    Đã thích:
    56
    GSP:
    Ap
    Tôi nghĩ chỉ cần là một cái kết có ý nghĩa thì SE, HE, OE... không quan trọng.
     
  12. Haiiro

    Haiiro Gà BT ☆☆☆

    Bài viết:
    2.018
    Được thích:
    4.968
    Đã thích:
    2.298
    GSP:
    Ap
    Mình thì miễn sao kết thúc phù hợp với truyện là được, chả cứ là kết vui hay mở hay buồn. :))
     
  13. Đạp Nguyệt Lưu Hương

    Đạp Nguyệt Lưu Hương Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    397
    Được thích:
    354
    Đã thích:
    44
    GSP:
    Ap
    Mọi người đối qua đối lại vẫn không chịu cho một phiếu khảo sát. Các câu hỏi khảo sát không mang tính học thuật hay dở mà đơn giản là khuynh hướng sáng tác và sở thích cá nhân chứ chưa bàn đến hay dở. Khi bình chọn xong nếu thích có thể bày tỏ ý kiến để tranh luận. Chứ thấy mọi người nói hoài mà chẳng ai cho một phiếu cả. Mình thích mọi người tranh luận với nhau, nhưng có thể cho mình hoàn thành khảo sát được không :v ?
     
  14. Đạp Nguyệt Lưu Hương

    Đạp Nguyệt Lưu Hương Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    397
    Được thích:
    354
    Đã thích:
    44
    GSP:
    Ap
    Mình thích chọn cái kết "buồn thê thảm" có ba lí do:

    Thứ nhất là vì mọi người viết HE nhiều quá đâm ra thành nhàm chán cho nên mình cái kết mở hoặc buồn cho thú vị.

    Thứ hai, mình thích cái kết buồn thê thảm là làm mình có cảm xúc (thỉnh thoảng làm mình chảy nước mắt) hơn là chuyện có hậu. Mình thấy kết thúc có hậu chỉ là cảm xúc nhất thời chứ không ám ảnh nhớ mãi bằng những tác phẩm có kết thúc buồn hoặc mở. Càng buồn thì mình càng ám ảnh mạnh, càng suy ngẫm về nó nhiều hơn và nhớ về nó nhiều hơn. Những tác phẩm mình nhớ được kể cả văn học hay phim ảnh đa phần là kết thúc buồn hoặc mở.

    Thứ ba, đây là vì khi có cảm giác đọc xong truyện có kết vui thì mình có cảm giác gato không thể nào tả :v
     
    Akaihane thích bài này.
  15. spillingthewind

    spillingthewind Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    103
    Được thích:
    51
    Đã thích:
    61
    GSP:
    Ap
    Mình không vote vì mình chỉ đi theo xu hướng tự nhiên của bản thân câu chuyện thôi. Cho nên, nếu có lựa chọn "SE, OE hoặc HE" thì mình chọn cái đó, không thì thôi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/10/16
  16. YGinger

    YGinger Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    231
    Được thích:
    559
    Đã thích:
    565
    GSP:
    Ap
    Vote cho thớt "buồn thê thảm" rồi đấy. :))
    Đằng nào thớt cũng sẽ hỏi lý do nên ta nói luôn:
    Thứ nhất, người lấy được nước mắt trong vô thức của độc giả chính là người sở hữu năng lực mà ta thèm muốn bấy lâu nay.

    Thứ hai, trong quá trình "đọc" và "xem" ta chịu không ít tác động của thể loại ngược tâm quằn quại cùng rất rất nhiều cái kết SE đến ám ảnh. Từ đó cảm xúc cũng bị "chai sạn" dần, mong được thấy tác phẩm ngược hơn nữa, thảm hơn nữa, mục đích muốn cho trái tim mất hoàn toàn mất cảm giác. :)))

    Thứ ba, khi đọc những tác phẩm mà từ đầu tới cuối phủ một màu hường, anh A chị B trải qua phong ba bão táp rồi cuối cùng hạnh phúc bên nhau trọn đời... khiến một đứa con gái chưa có mảnh tình nào vắt vai như ta sinh ra cảm giác gato vớ vẩn. Đồng thời nâng "đối tượng" của ta lên một tầm cao mới, cao đến mức ngỡ như không tồn tại (hay còn gọi là ảo tưởng, mơ mộng viển vông). Điều đó thật không hay chút nào. =))

    Không nhưng thế, chủ nghĩa HE có nguy cơ thống trị thế giới quan của bọn trẻ ngày nay. Cần phải bổ sung lực lượng SE vào để cân bằng cuộc sống! :tho23:

    Điều quan trọng nhất, một người độc giả sẽ không chỉ tìm đến niềm vui và sự đẹp đẽ trong nghệ thuật. Bởi "Nghệ thuật không cần phải là ánh trăng lừa dối, không nên là ánh trăng lừa dối; nghệ thuật chỉ có thể là tiếng đau khổ kia, thoát ra từ những kiếp lầm than…" (Giăng sáng, Nam Cao)
    Thực lòng rất muốn thông qua tác phẩm, được khóc cùng nhân vật, đau chung nỗi đau với nhân vật, cảm nhận những bi ai, thống khổ cùng cực nhất, tuyệt vọng nhất.

    Giả như đến một ngày nào đó, nếu ta cũng lâm vào hoàn cảnh tương tự thì không chừng ta lại có đủ mạnh mẽ vượt qua tất cả... Vì tác phẩm mang đến sự ám ảnh nghĩa là nó đã khắc cốt ghi tâm. Bất cứ lúc nào cũng có thể khiến ta bỗng dưng nhớ lại và lạc quan: Ngay cả cảm giác đau thương nhường ấy ta cũng nếm trải (gián tiếp thông qua nhân vật) rồi thì còn có gì đau hơn nữa đây?! :v

    Buồn, không hẳn làm con người ta bi lụy. Mà buồn, có thể chính là nguồn sức mạnh tiềm ẩn, cần tài năng và trái tim các tác giả khai sáng!
     
    Đạp Nguyệt Lưu Hương thích bài này.
  17. nguyenhoachidung2704

    nguyenhoachidung2704 Gà tích cực

    Bài viết:
    96
    Được thích:
    100
    Đã thích:
    40
    GSP:
    Ap
    Không hiểu sao nhiều người ghét HE thế nhỉ? HE có nghĩa là tại khoảnh khắc đó cuối cùng mọi chuyện cũng đâu vào đó thôi mà, đâu có nghĩa hạnh phúc mãi mãi về sau đâu sao nhiều người kêu thiếu thực tế :v.
    Vote HE do mỗi lần đọc HE thấy vui thôi, thấy yêu đời hơn. Sau một ngày mệt mỏi về nhà đọc một câu chuyện vui thấy được tiếp thêm năng lượng. Việc đó không hề làm mình tin vào cuộc đời màu hồng, chẳng qua nó làm mình vui hơn thôi, tiếp thêm suy nghĩ tích cực.
    Vì vậy mình thấy HE có tác dụng khuyến khích con người sống tích cực hơn, đây là một việc hoàn toàn thực tế chứ sao các bạn lại nói thiếu thực tế.
    SE thì cũng tạm chấp nhận được chứ cực kì ghét OE, trước giờ đếm được trên đầu ngón tay những người thực sự biết cách OE cho hay, còn lại toàn gây ức chế là chủ yếu. Chỉ nên viết OE, SE khi muốn truyền đạt một thông điệp gì đó thôi.
    Mọi người nghĩ sao chứ mình thấy mấy tác giả viết SE hay OE đơn giản vì muốn truyện của mình khác biệt, muốn được nhớ tới lâu hơn, đúng là mấy người lười, muốn có plot đột phá nhưng lại không chịu đầu tư, rõ là nằm chờ sung rụng.
    Mình có thể kể ra một đống truyện có HE nhưng vẫn được người đời nhớ tới. Chủ yếu muốn được nhớ tới thì phải đầu tư chất xám vào nội dung thôi, chứ lợi dụng SE hay OE không hay chút nào.
     
    Huyền Nhâm thích bài này.
  18. Haiiro

    Haiiro Gà BT ☆☆☆

    Bài viết:
    2.018
    Được thích:
    4.968
    Đã thích:
    2.298
    GSP:
    Ap
    Nếu bạn thêm đáp án Tùy trường hợp hoặc Lựa chọn khác thì mình rất vui lòng tick vào cho bạn. :v
     
  19. Đạp Nguyệt Lưu Hương

    Đạp Nguyệt Lưu Hương Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    397
    Được thích:
    354
    Đã thích:
    44
    GSP:
    Ap
    Đây là mình khảo sát xu hướng chứ không phân định đúng sai, hay dở.
     
  20. Haiiro

    Haiiro Gà BT ☆☆☆

    Bài viết:
    2.018
    Được thích:
    4.968
    Đã thích:
    2.298
    GSP:
    Ap
    Đấy là xu hướng của mình đấy.
     

Chia sẻ trang này