Anh và em - Cập nhật - Đông Vũ

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Ktmb, 2/11/14.

  1. Ktmb

    Ktmb Gà ngơ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.772
    Được thích:
    5.501
    Đã thích:
    6.348
    GSP:
    Ap
    Chương 1. Hoa vàng mấy độ

    Anh nốc ngụm rượu cuối cùng trong ly, ngà ngà say. Anh cũng chẳng để ý cái vị đắng chát xen lẫn ngọt ngào trong miệng mình là dòng rượu nào nữa. Miễn uống được, là uống. Anh nhếch miệng cười, tửu lượng cao đôi khi cũng thật đáng buồn, muốn say mà say không được.
    Anh đặt cái ly lên quầy, búng tay, cậu nhóc bartender khẽ gật đầu, lại pha chế cho anh một ly khác. Trên sân khấu, người dẫn chương trình nói gì anh cũng không thèm để ý. Quanh sân khấu, người nào cũng chếnh choáng hơi men, đưa đẩy nhau, sờ mó nhau, âu yếm nhau. Dường như chỉ có anh là một mình. Có sao đâu, anh chỉ cần có thế. Một mình giữa chốn đông người. Đủ rồi. Một kẻ cô đơn chỉ cần lạc lõng giữa chốn đông người để thấy mình còn sống. Chỉ cần thế thôi.
    Cậu bartender đặt ly rượu mới trước mặt anh. Anh gật đầu, lần này cố không nốc nhanh, chỉ nhấp một ngụm nhỏ, cay, ngọt, không nồng, quấn quýt nơi đầu lưỡi, như bàn tay người tình ấm nồng vuốt ve lồng ngực. Có lẽ là sáng tạo mới của cậu nhóc. Anh lim dim mắt nhấp thêm một ngụm nữa.

    Mọi người lục tục dắt nhau về chỗ ngồi. Trên sân khấu có người vừa bước ra, đem theo cây đàn ghi ta. Anh chợt nhớ ra, hôm nay là thứ 3, quán sẽ chơi nhạc Trịnh. Nhạc Trịnh… Anh lẩm nhẩm trong đầu. Loại nhạc mà mẹ anh thích nhất. Mỗi lần anh trở về, sau bữa tối, mẹ thường kéo anh ra trước hè, hai mẹ con mở nhạc Trịnh bằng cái cát xét chạy băng của thời cũ. Những giai điệu du dương trầm bổng, quấn quýt cứ lượn lờ quanh hai mẹ con, giọng Khánh Ly thanh thanh, khàn khàn đầy mê hoặc. Những lúc ấy, ánh mắt mẹ đầy mơ màng, có vẻ u buồn nhưng lại lấp lánh sáng. Nghe hết băng mẹ sẽ kêu anh đi ngủ. Anh sẽ dìu mẹ vào giường, giúp mẹ đắp chăn, khép cửa, trở về phòng.
    Mẹ… người sẽ không bao giờ cùng anh nghe nhạc nữa…

    Em đến bên đời… hoa vàng một đóa… một thoáng hương bay… bên trời phố hạ… nào có ai hay… ta gặp tình cờ…

    Một giọng nam trầm cất lên, u ẩn buồn, chơi vơi và đau xót. Lần đầu tiên anh nghe nhạc Trịnh mà không phải Khánh Ly hát. Trên sân khấu, một cậu nhóc khoảng hai mươi tuổi đang vừa tự đệm ghi ta, vừa hát. Đôi mắt khép hờ, từ xa anh vẫn có thể thấy hàng mi rung rung sau cặp kính cận. Tóc cậu cắt theo kiểu mấy cậu choai choai Hàn Quốc, quần jean xanh, áo sọc ca rô khoác ngoài áo thun trắng, giày mọi đen. Vẻ ngoài của cậu vừa lãng tử, lại vừa có nét ngây thơ. Cậu rất gầy. Đôi môi mỏng khép mở, tạo ra những câu hát làm người ta say mê. Những đôi mắt trong quán bây giờ hầu hết đều hướng lên sân khấu.

    Anh hất hàm hỏi cậu bartender:
    - Người mới à?
    - Vâng. Hát hay phải không anh? – Cậu ta cười toe toét.
    - Cũng được. – Anh hững hờ buông lời.
    - Gì mà cũng được, anh. Hôm qua cậu ta tới thử giọng, anh Quân mê tít thò lò, gật đầu ngay không cần thương lượng đấy ạ. – Cậu ta hớn hở nói.
    - Thế à? – Anh nhấm nháp thêm một ngụm rượu, nhìn lại cậu nhóc trên sân khấu lần nữa.
    - Cậu ấy tên Duy, bằng tuổi em. – Cậu nhóc bổ sung.
    - Ừ. – Anh lạnh nhạt đáp.

    Giọng hát của cậu nhóc này lại có thể khiến cho Quân – quản lý của quán mê mẩn sao? Có nói quá lên không? Hát cũng hay đấy. Nhưng để một tên có gu thưởng thức âm nhạc đỉnh cao như Quân chú ý thì chắc là hát hay thật rồi. Mà có liên quan gì đến anh đâu? Anh đến để uống rượu, không phải nghe hát.

    11 giờ. Anh lấy áo vest vắt lên vai, lững thững ra về. Vài cô nàng dán cả thân mình lên người anh, lả lơi hỏi anh muốn đi đâu, xin đi cùng. Anh chỉ cười nhạt, không nói không rằng nhìn tay bảo vệ đứng ở cửa, hắn lừ mắt, mấy cô nàng õng ẹo vội buông tay. Từ trước đến nay, anh luôn chỉ đến đây uống rượu, không trò chuyện, không nhảy, không gái. Uống xong rồi về, không có ngoại lệ, nhân viên ở đây đều biết.
    Bảo vệ ngoài cổng đã gọi sẵn taxi cho anh. Anh dúi vào tay bảo vệ ít tiền tip, mệt mỏi ngồi vào xe, nói địa chỉ cần tới, nhắm mắt. Câu hát của cậu nhóc và hình ảnh của mẹ chập chờn, chập chờn…
    Về tới nhà, anh cởi đồ, không buồn tắm mà leo thẳng lên giường, nặng nề đi vào giấc ngủ.
    Trên bàn thờ, khung ảnh mẹ mờ mờ trong khói hương. Mẹ đã xa anh đúng hai tuần. Vĩnh viễn không bao giờ trở lại. Trong giấc mơ anh vẫn thầm gọi “Mẹ ơi”.

    ***​

    Sáng thứ hai, anh xách cặp đi làm như bao người, vội vàng nhận chiếc bánh bao thím Tư đầu ngõ gói sẵn như thường lệ, phóng xe vụt đi. Sáng nay anh phải phỏng vấn một loạt ứng viên mới vào công ty, cần phải tới sớm để chuẩn bị, vậy mà… gần tới ngã tư quẹo về hướng công ty thì tắc đường. Anh vô cùng bực bội. Sài Gòn là thế, đông đúc, ồn ào, khói bụi và tắc đường.

    - Á! - Một tiếng kêu nho nhỏ kèm xuýt xoa vang lên bên cạnh anh.
    Anh quay người. Một cậu nhóc đội mũ snapback màu đen, áo thun trắng, quần sooc, đi xe cub bên phải anh đang cúi người đau đớn. Anh nhìn theo tay cậu: bắp chân cậu bị pô xe anh kẹp trúng đã phỏng, tấy đỏ, xem ra không nhẹ. Anh cũng giật mình.
    - Em không sao chứ? Đau lắm không?
    - Em… em không sao. - Cậu nói nhát gừng nhưng vẫn nghe ra được trong giọng nói ẩn ẩn đau đớn.

    Ánh mắt của mọi người xung quanh đều hướng về cậu rồi lại dãn ra nhìn cậu ái ngại. Anh cũng điều khiển xe mình ra xa một chút để cậu có thể đặt chân thoải mái hơn. Hai cảnh sát đang điều tiết giao thông nên tình hình kẹt xe đã khả quan hơn. Anh dắt xe vào quán nước bên đường, rồi quay ra dắt xe giúp cậu, kêu cậu vào quán ngồi, mặc cậu luôn miệng từ chối. Anh gọi hai ly cà phê sữa đá, đồng thời xin cô chủ quán một viên đá loại dùng để uống bia đưa cho cậu.

    - Em lấy cái này chườm vào vết thương đi.
    - Vâng.

    Nhận viên đá từ tay anh, lúc này cậu mới ngẩng đầu lên, anh ngỡ ngàng, ra là cậu nhóc hát trong bar đêm qua. Anh không ngờ mình lại có thể nhớ khuôn mặt của một người xa lạ mới chỉ thấy một lần. Có lẽ, tại giọng hát của cậu ấn tượng quá. Anh bật cười.

    - Thì ra là em.
    - Anh… biết em sao? – Cậu nhóc ngẩng đầu ngơ ngác nhìn anh. Một đôi mắt nâu trong veo, tuyệt đẹp.
    - Đêm qua anh có nghe em hát. – Anh tủm tỉm.
    - Vậy ạ. Không ngờ có người nhận ra. – Cậu có vẻ bối rối, vụng về chỉnh lại mũ trên đầu.
    - Em có vội đi đâu không? – Anh hỏi.
    - Dạ em định lên trường. – Cậu nhẹ giọng, càng về sau càng nhỏ.
    - Bây giờ anh phải đi làm gấp, không thể đưa em tới bệnh viện. Em chịu khó tự tới đó, chi phí anh sẽ chịu. Đây là cách thức liên lạc với anh, em hãy cho anh biết sau khi xử lý vết thương nhé. – Anh vừa nói vừa rút ví, thanh toán tiền nước và đưa cho cậu card visit của mình.
    - Dạ… không cần đâu anh. Vết thương nhỏ thôi mà. – Cậu lắc đầu quầy quậy.
    - Đừng bướng. Anh em mình còn gặp nhau nhiều. Hay là để anh nhờ Quân, quản lý chỗ em làm đưa em đi nhé? – Anh dọa.

    Nghe vậy, cậu mới nhận tấm card của anh. Anh bắt cậu đưa điện thoại, bấm gọi vào máy mình rồi mới đưa trả cậu, dắt xe rời đi. Dường như bên tai vẫn còn văng vẳng câu hát của Khánh Ly.

    Em đến bên đời… hoa vàng rực rỡ… nào dễ chóng phai… trong lòng nỗi nhớ… ngày tháng trôi qua… cơn đau mịt mù…

    ***​

    Cả buổi sáng anh phỏng vấn ứng viên trong tâm trạng bồn chồn không yên, lâu lâu lại lôi điện thoại ra xem. Anh cũng không hiểu bản thân mình phải nhấp nhổm lo lắng cho một người xa lạ vì cái gì và tại sao. Có lẽ tại trách nhiệm của một người gây lỗi. Có lẽ tại vì anh và cậu ta có chút quen biết, anh sẽ phải lui tới quán bar mà cậu làm việc nhiều lần nữa. Có lẽ anh có cảm giác tội lỗi vì bỏ mặc người gặp nạn ngoài đường. Anh không biết nữa. Chỉ nhớ đôi mắt nâu to tròn với hàng mi dài cong cong chớp liên tục như cánh bướm. Làn da cậu có vẻ xanh xao của người ít tiếp xúc với ánh nắng mặt trời. Còn gì nữa? À, chính là cái lúm đồng tiền tròn xoe bên má trái, dù cậu chỉ cười gượng nó cũng lõm vào, rất duyên. Anh tự hỏi, sao mà nhớ tới cậu mà nhớ toàn những chi tiết kì cục như ấn tượng về một cô gái vậy? Tuy rằng anh không thích phụ nữ nhưng mà nhớ thương một cậu nhóc như vậy hình như không ổn thì phải.

    Anh tặc lưỡi, chắc phải dành thời gian ăn trưa để đi tìm cậu cho đỡ áy náy, đồng thời cũng kiểm chứng luôn cái hứng thú nhất thời này của mình với cậu có thật hay không. Anh đâu phải tay mơ, thịt ngon đến miệng mà không có gì ngăn cản, nhất định sẽ chẳng cần làm bộ làm tịch, cứ vồ lấy thôi.

    Nghĩ vậy, anh cất điện thoại vào túi quần, nhấp ngụm nước lọc, cố gắng đánh vật với các ứng viên, những nam thanh nữ tú quần là áo lượt, dù trong lòng đã thầm chửi công việc này đến lần thứ n. Cô nàng trợ lý thỉnh thoảng lại lo nơm nớp liếc anh. Có lẽ cô đang tự hỏi sếp mình tại sao hôm nay lại nóng nảy như vậy, anh đã đánh trượt hai phần ba số ứng viên sáng hôm nay rồi. Có tất cả ba mươi tư người tới phỏng vấn, cần phải chọn ra bốn người, mà anh đã đánh trượt hai mươi mốt người rồi, không phải anh muốn loại hết đấy chứ? Xem ra đã lâu rồi anh ta chưa ăn mặn chăng?

    Cô nàng khẽ thở dài, cầu phúc cho chính mình chiều nay đừng làm gì phật lòng sếp, nếu không cả phòng nhân sự sẽ gà bay chó sủa, không tăng ca thì ít nhất cũng sẽ bị phạt trừ lương. Cô đưa mắt nhìn một lượt mười ba ứng viên còn lại trong phòng với ánh mắt cảm thông, tốt nhất là họ hãy tự cầu phúc cho mình đi. Phạm Ngọc – phó phòng nhân sự của bọn họ là một tên ác ma không hẳn đẹp trai nhưng khí chất lạnh lùng tàn khốc thì chỉ cần nhìn là biết. Đặc biệt, đừng nên đắc tội, bởi những câu nói với độ sát thương cao sẽ khiến bạn máu chảy đầm đìa. Ngoài cúi mặt, khóc, bỏ chạy ra, thực sự không có cách nào khác để chống đỡ. Chẳng những vậy, thân thế của anh lại vô cùng bí ẩn, không ai biết gì về gia đình của anh, dù anh là người thành phố này, chưa ai từng tới nhà anh ta hay đi chơi cùng anh ta, dù anh ta đã làm việc cho công ty này tám năm rồi. Có tên lẻo mép nào đó từng tung tin Phạm Ngọc phó phòng nhân sự đang hẹn hò với em gái giám đốc, hậu quả là sau đó hắn tự nộp đơn xin thôi việc. Từ đó không ai dám chọc vào tổ ong vò vẽ này nữa. Mọi người bảo nhau, tốt nhất có thể tránh xa thì cứ tránh. Ác ma như thế, ba mươi mốt tuổi rồi mà vẫn FA, đáng lắm. Ấy là nói sau lưng thôi.

    ***​

    Sau khi hoàn thành công việc, anh vội vã đeo cặp chạy ra thang máy, vừa đi vừa gọi điện. Sau hai hồi chuông, điện thoại mới có người nghe máy. Ở đầu bên kia có tiếng cậu rụt rè trả lời. Anh liền hỏi cậu đang ở đâu, cậu nói vẫn đang ở bệnh viện, anh bảo cậu đợi rồi bước vào tầng hầm, lấy xe chạy đi.

    - Em sao rồi? – Vừa tới bệnh viện, đưa cho cậu ly nước cam, anh hỏi.
    - Dạ không sao anh ạ. Nhưng tại bác sĩ bảo nên truyền nước để hạ nhiệt vết thương. Truyền xong rồi là em có thể về.
    - Em có thể đi được không? – Anh nhăn mặt nhìn băng gạc trên chân cậu.
    - Em đi được, chuyện nhỏ mà anh. – Cậu cười cười.
    - Lát truyền xong anh đưa em về nhé. Uống nước cam đi. Muốn ăn gì anh mua cho, trưa rồi.
    - Dạ không sao đâu anh. Em tự về được mà. Anh cứ ăn đi, em không đói.
    - Nghe lời đi, giờ em là bệnh nhân. – Anh xoa đầu cậu, nhìn chằm chằm vào đôi mắt nâu ngơ ngác.

    Cậu nhóc phải nằm trên giường, bị anh nhìn thì không có chỗ trốn, đành nhìn đi chỗ khác. Anh thầm nói với mình: Ngọc à, chết mi rồi. Khi không lại thích một cậu nhóc kém mình cả chục tuổi. Cái này gọi là trâu già gặm cỏ non đây. Gian nan lắm cho coi. Tuy nhiên, chinh phục chính là sở thích của anh, càng khó càng phải đeo bám cho bằng được. Hơn nữa, cậu nhóc nhìn ngon miệng thế kia cơ mà. Ha ha…

    Giá như anh biết được, họ gặp gỡ nhau ngày ấy, những ngọt ngào về sau sẽ là cơn đau, là vết sẹo ám ảnh cuộc đời anh, có lẽ, anh sẽ từ chối cuộc hội ngộ này. Anh - kẻ lữ hành cô độc đã quen với một mình, cho anh hạnh phúc rồi giật lại, quả thực là một cuộc tra tấn. Giống như cho đứa trẻ một cây kẹo thơm ngọt, nó ăn say mê tưởng như trên cả thế giới này chỉ mình nó có cây kẹo ngon, rồi bất thần giật lại, đứa bé không dám khóc, không dám bày tỏ ý kiến, chỉ có thể nhìn người ta đem cây kẹo đi xa, rồi bất thần vứt đi. Kể từ đó, nó đâm chán ghét ăn kẹo. Kì thực, từ trong tâm, đứa trẻ vẫn rất ao ước được ăn kẹo nhưng nó sợ, sợ chưa kịp ăn sẽ lại bị giật thêm lần nữa. Nỗi sợ hãi run rẩy như con chim sợ cành cong.

    Khi bạn gặp được một người, bạn sẽ không bao giờ biết được người đó có phải là định mệnh của đời mình hay không. Chỉ khi nào ở bên người đó đủ lâu, tình cảm trao đi đủ nhiều, bạn mới biết được hình ảnh người ấy cắm rễ trong tim bạn sâu đến thế nào. Lúc ấy, bạn muốn rút chân đã không còn kịp nữa. Nhất là khi bạn đã trót đặt tên mối quan hệ của hai người bằng hai chữ: tình yêu.

    << Mục lục - Chương 2 >>
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/11/14
  2. Ktmb

    Ktmb Gà ngơ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.772
    Được thích:
    5.501
    Đã thích:
    6.348
    GSP:
    Ap
    Chỉnh sửa cuối: 2/11/14
    sparkling, Lam Vân, Starlight4 người khác thích bài này.
  3. nước mắt tử thần

    nước mắt tử thần Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    682
    Được thích:
    1.556
    Đã thích:
    1.247
    GSP:
    Ap
    Mới đọc vô mà thấy sau chính tả kìa nàng ơi!
     
    sparkling thích bài này.
  4. Ktmb

    Ktmb Gà ngơ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.772
    Được thích:
    5.501
    Đã thích:
    6.348
    GSP:
    Ap
    Mắt tui đang trong tình trạng thế này: @-) nên không nhìn ra được bà ơi.
     
    sparkling thích bài này.
  5. nước mắt tử thần

    nước mắt tử thần Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    682
    Được thích:
    1.556
    Đã thích:
    1.247
    GSP:
    Ap
    Phải nói là ta thấy nó... không cần bâm cũng tự nhừ rồi rồi nàng ơi.

    Anh nốc ngụm rượu cuối cùng trong ly, ngà ngà say... Miễn là uống được, là uống...
    ...muốn say mà say không được.

    1. Ngà ngà say thì cũng hơi hơi say rồi đó nàng, ta hiểu ý là muốn say khướt trong khi thằng chả mới lâng lâng thôi.
    2. 'Miễn uống được là uống."

    Có lẽ vị mới cậu nhóc nghĩ ra.
    3. Ta thì biết ngay là tên bartender nghĩ ra, nhưng coi chừng người khác không hiểu.

    - Vâng. Hát hay phải không anh? – cậu ta cười toe toét.
    - Cũng được – anh hững hờ buông lời.
    - Gì mà cũng được, anh. Hôm qua cậu ta tới thử giọng, anh Quân mê tít thò lò, gật đầu ngay không cần thương lượng đấy ạ. – cậu ta hớn hở nói.
    - Thế à? – anh nhấm nháp thêm một ngụm rượu nữa, nhìn lại cậu nhóc trên sân khấu lần nữa.
    - Cậu ấy tên Duy, bằng tuổi em. – cậu nhóc bổ sung.
    - Ừ. – anh lạnh nhạt đáp.
    - Á, - một tiếng kêu nho nhỏ kèm xuýt xoa vang lên bên cạnh anh.
    - Em… em không sao… - cậu nói nhát gừng nhưng vẫn nghe ra được trong giọng nói ẩn ẩn đau đớn.
    - Anh… biết em sao? – cậu nhóc ngẩng đầu ngơ ngác nhìn anh. Mắt nâu.
    - Đêm qua anh có nghe em hát. – anh tủm tỉm.
    - Vậy ạ. Không ngờ có người nhận ra. – cậu có vẻ bối rối, vụng về chỉnh lại mũ trên đầu.
    - Em có vội đi đâu không? – anh hỏi.
    - Dạ em định lên trường. – cậu nhẹ giọng, càng về sau càng nhỏ.
    - Bây giờ anh phải đi làm gấp, không thể đưa em tới bệnh viện. Em chịu khó tự tới đó, chi phí anh sẽ chịu. Đây là cách thức liên lạc với anh, em hãy cho anh biết sau khi xử lý vết thương nhé. – anh vừa nói vừa rút ví, thanh toán tiền nước và đưa cho cậu card visit của mình.
    - Dạ… không cần đâu anh. Vết thương nhỏ thôi mà. – cậu lắc đầu quầy quậy.
    - Đừng bướng. Anh em mình còn gặp nhau nhiều. Hay là để anh nhờ Quân, quản lý chỗ em làm đưa em đi nhé? – anh dọa.
    - Em sao rồi? – vừa tới bệnh viện, đưa cho cậu ly nước cam, anh hỏi.
    - Dạ không sao anh ạ. Nhưng tại bác sĩ bảo nên truyền nước để hạ nhiệt vết thương. Truyền xong rồi là em có thể về.
    - Em có thể đi được không? – anh nhăn mặt nhìn băng gạc trên chân cậu.

    - Em đi được, chuyện nhỏ mà anh. – cậu cười cười.
    - Nghe lời đi, giờ em là bệnh nhân. – anh xoa đầu cậu, nhìn chằm chằm vào đôi mắt nâu ngơ ngác.
    4. Tô đống này mệt quá nàng, gần như 100% câu thoại đều dính chỗ này.

    Mọi người xung quanh dãn ra nhìn cậu ái ngại.
    5. Ờ... từ 'dãn ra' hơi tối nghĩa nàng ạ.

    Anh cũng điều khiển xe mình ra xa một chút để cậu có thể đặt chân thoải mái hơn. Hai cảnh sát giao thông đang điều tiết hướng xe nên tình hình kẹt xe khả quan hơn. Anh dắt xe vào quán nước bên đường, rồi quay ra dắt xe giúp cậu, kêu cậu vào quán ngồi, mặc cậu luôn miệng từ chối. Anh gọi hai ly cà phê sữa đá, đồng thời xin cô chủ quán một viên đá loại dùng để uống bia đưa cho cậu.
    6. Khúc này hơi thô 1 chút. Và chỗ 'điều khiển' thì sượng.
    Lúc này cậu mới ngẩng đầu lên, tiếp nhận viên đá.
    Nghe vậy, cậu mới tiếp nhận tấm card của anh.

    7. 'Tiếp nhận' nghe nó... hơi kì kì.

    Ngoài cúi mặt, khóc, bỏ chạy ra, thực sự không có khách(?) nào khác để chống đỡ
    8. Cách?!

    Có tên lẻo mép nào đó từng tung tin Phạm Ngọc phó phòng nhân sự đang hẹn hò với em gái giám đốc, hậu quả là sau đó hắn(?) tự nộp đơn xin thôi việc.
    9. Hắn là ai

    Sau khi hoàn thành công việc, anh vội vã đeo cặp chạy ra thang máy, vừa đi vừa gọi điện. sau hai hồi chuông, điện thoại mới có người nghe máy. Ở đầu bên kia có tiếng cậu rụt rè trả lời. anh liền hỏi cậu đang ở đâu, cậu nói vẫn đang ở bệnh viện, anh bảo cậu đợi rồi bước vào tầng hầm, lấy xe chạy đi.
    10. Mắt nàng kèm nhèm lắm rồi! :3

    - Dạ không sao anh ạ. Nhưng tại bác sĩ bảo nên truyền nước để hạ nhiệt vết thương. Truyền xong rồi là em có thể về.
    11. Phỏng có chút xíu mà truyền nước sướng dạ nàng. :3

    Kì thực, từ trong tâm, đứa trẻ vẫn rất ao ước được ăn kẹo nhưng nó sợ, sợ chưa kịp ăn sẽ lại bị giật lại nữa.
    12. Kết câu bằng chữ 'nữa' hơi cục cục nàng ạ.

    Khi bạn gặp được một người, bạn sẽ không bao giờ biết được người đó có phải là định mệnh của đời mình hay không. Chỉ khi nào ở bên người đó đủ lâu, tình cảm trao đi đủ nhiều, bạn mới biết được hình ảnh người ấy cắm rễ trong tim bạn sâu đến thế nào. Lúc ấy, bạn muốn rút chân đã không còn kịp nữa. Nhất là khi bạn đã chót đặt tên mối quan hệ của hai người bằng hai chữ: tình yêu.
    13. Bị văng POV rồi nàng ơi, giống lời tự tình của tác giả quá.

    Anh cũng chẳng để ý cái vị đáắng chát xen lẫn ngọt ngào trong miệng mình là dòng rượu nào nữa.
    14. Câu này ngay đầu.
     
    Chỉnh sửa cuối: 2/11/14
    sparkling, Lê La, Ring1 người khác thích bài này.
  6. nước mắt tử thần

    nước mắt tử thần Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    682
    Được thích:
    1.556
    Đã thích:
    1.247
    GSP:
    Ap
    Ờm... ta thấy nàng đang bị quá tải đấy, đừng gấp cứ từ từ thôi.
     
    sparklingKtmb thích bài này.
  7. Tú Nô

    Tú Nô Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    111
    Được thích:
    283
    Đã thích:
    199
    GSP:
    Ap
    *Bụm miệng* ;))
    đắng chát.
    Có 2 từ xe. Câu này Tú phải đọc 2 lần. Để như thế này cho mượt có được không?
    Hai cảnh sát đang điều tiết giao thông nên tình hình kẹt xe đã khả quan hơn
    Tại vì Tú nghĩ cảnh sát điều phối giao thông thì nghiễm nhiên là cảnh sát giao thông rồi, nên không cần đặt là "cảnh sát giao thông" nữa mà.
    kiểm chứng.
    Sau dấu chấm viết hoa.

    Lại giống như truyện ngắn "Cái tát", Tú thích thay "mi" bằng "mày" cơ. :((

    Anh Ngọc này lạnh lùng hấp ghê. :3
    Văn phong của Ktmb hợp Tú quá. Rất thật, thiên về tự sự và tinh thần truyện có chút "xé" - ý là viết người đọc có cảm giác "xót" và "thấm". =))
    Nhanh ra chương mới. :3
     
    Chỉnh sửa cuối: 2/11/14
    sparkling, Lê La, Ring1 người khác thích bài này.
  8. Starlight

    Starlight Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    3.172
    Được thích:
    7.439
    Đã thích:
    18.176
    GSP:
    Ap
    Ôi tìm mãi thì mới thấy hố của chị đào. Em lọt đây. Chị nhớ đỡ em nha.
    *rầm*
    Em định soi nhưng thấy Tú Nô soi rồi nên thôi. Mai em an tâm vào đọc thôi vậy.
    Mong là chị mau hoàn bộ này. Em hóng hớt từ cái văn án rồi đó. :"> :">
     
    sparkling, KtmbTú Nô thích bài này.
  9. Ktmb

    Ktmb Gà ngơ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.772
    Được thích:
    5.501
    Đã thích:
    6.348
    GSP:
    Ap
    Vô cùng sung sướng ạ. Cảm ơn Tú và Tử thần nhá nhá nhá.
    Mắt mũi kèm nhèm lắm nên cứ lỗi hoài thôi.
    Tử thần:
    1. Say khướt nha bà.
    2. Tui cố ý mà. Anh ý muốn uống cho thật say nhưng mà tửu lượng cao quá, uống hoài không xỉn.
    3, 5, 6, 7, 12. Tui biết cái câu đó có vấn đề mà chưa nghĩ ra cách viết ổn hơn.
    4. Tui bị đơ với cái hội thoại, tui thường không biết phải viết sao cho ổn với mấy cái dấu lằng nhằng đó. :3
    9. Nếu gọi Ngọc tui sẽ gọi anh, Duy là cậu, Hắn ở đây tất nhiên là tên lẻo mép.
    11. Em ý bị cả cái pô xe ép vào chân đó nha nàng. Hồi nhỏ ta bị rồi, bỏng nặng luôn ấy. Truyền nước để hạ nhiệt là đương nhiên.
    13. Tác giả là cha mẹ. Kệ tác giả tự sướng tí đê. :))
     
  10. Ktmb

    Ktmb Gà ngơ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.772
    Được thích:
    5.501
    Đã thích:
    6.348
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn em gái iu quái, á lộn yêu quý. Chị sẽ cố gắng. Nhưng mà em cũng cứ nêu ý kiến của mình chứ không chỉ về chính tả, chị sẽ càng vui hơn nữa đó.
    Hoan nghênh em lọt hố. Uống tạm miếng nước nha. ~o)
     
    sparklingStarlight thích bài này.
  11. nước mắt tử thần

    nước mắt tử thần Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    682
    Được thích:
    1.556
    Đã thích:
    1.247
    GSP:
    Ap
    Che mạ tượng sứ quá rồi đó!
    Cái số 2 ý ta là cái chữ 'là' nó lặp lại gần quá, đọc hơi kì thôi.
    3, 5, 6, 7, 12 Tự sửa đi, :3 vì ta không muốn bắt chước văn phong của nàng.
    9. Ta chỉ đề phòng thôi chứ cũng không có ép buộc mờ. :3
    11. Hồi đó ta mà bị bỏng cũng tự đắp thuốc à, đi bệnh viện sang chảnh quá. :3
     
    sparkling, KtmbRing thích bài này.
  12. Violet Lady

    Violet Lady Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    211
    Được thích:
    488
    Đã thích:
    485
    GSP:
    Ap
    Hê hê... truyện của nàng còn lãng mạn hơn cả mối tình dị tính của ta đấy. =D>=D> Không hiểu sao ta rất ấn tượng với quả môi mỏng gợi cảm của cậu nhóc kia... Nó mới... sexy làm sao. Ta thật sự rất ấn tượng với những anh chàng môi mỏng Ktmb ạ. :">:"> À mà ta cũng thắc mắc cái đoạn cậu nhóc bị bỏng bô ống xả có tí tẹo mà phải đi bệnh viện truyền nước. Đọc xong đoạn ấy ta nghĩ: bạn trẻ này còn tiểu thư dẫm phải gai mùng tơi hơn cả mình. Hê hê hê... :D Tiếp tục hóng chương mới từ nàng. :x:x:x
    Ps: Cơ mà cười đau ruột với cái đoạn gà bay chó sủa của nàng. Há há... =))=))=))
     
    sparkling, Lê LaKtmb thích bài này.
  13. Ktmb

    Ktmb Gà ngơ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.772
    Được thích:
    5.501
    Đã thích:
    6.348
    GSP:
    Ap
    Ôi đọc cái nhận xét của nàng mà ta cười mãi thôi. Sung sướng bay lên mây!!! :x:x:x
    Bạn thông cảm cho em công tử bột, rất là mỏng manh dễ vỡ nha. :">
     
    sparkling, Lê LaViolet Lady thích bài này.
  14. Violet Lady

    Violet Lady Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    211
    Được thích:
    488
    Đã thích:
    485
    GSP:
    Ap
    Hí hí... Mấy chương sau nàng cứ tập trung tả quả body gợi cảm của hai chàng là ta mừng rồi. Gì chứ ta rất hóng chờ cái hố này của nàng. Hứa hẹn là nóng bỏng tay luôn. He he... Mà xin chủ nhà cho hỏi tí, có cảnh 18+ không nàng? :">:">:">
     
    sparkling, Lê LaKtmb thích bài này.
  15. Ktmb

    Ktmb Gà ngơ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.772
    Được thích:
    5.501
    Đã thích:
    6.348
    GSP:
    Ap
    Bạn chưa có ý định đầu độc các mầm non tương lai của đất nước nên sẽ toàn là người đủ 18 + nhưng không có cảnh 18+. \:D/
    Sẽ có cảnh nóng nhưng nóng đến mức độ nào thì bạn... chưa biết. Tùy vào cơn điên. ;))
     
    sparkling, Lê La, Starlight1 người khác thích bài này.
  16. Lam Vân

    Lam Vân Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    579
    Được thích:
    1.451
    Đã thích:
    1.820
    GSP:
    Ap
    Ôi hóng... Hị hị. :x
    Có chương mới tag em nhé chị yêu! Áng Mây Lập Dị á. :-*

    P/s:
    => cách.
    => trót.
     
    sparkling, nước mắt tử thầnKtmb thích bài này.
  17. Ktmb

    Ktmb Gà ngơ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.772
    Được thích:
    5.501
    Đã thích:
    6.348
    GSP:
    Ap
    Ôi ngồi đọc đi đọc lại mà vẫn lỗi. Hihi cảm ơn em, Lam Vân à. :">
    Chị sẽ cố gắng viết như chị em mình bàn với nhau, em tiếp tục ủng hộ chị nha. ;))
    Yêu em!:x
     
  18. nước mắt tử thần

    nước mắt tử thần Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    682
    Được thích:
    1.556
    Đã thích:
    1.247
    GSP:
    Ap
    Hai cô tâm sự mỏng gì với nhau thế, :3 viết sao cho ta yếu lòng đòi yêu đi nhe.
     
    sparklingÁng Mây Lập Dị thích bài này.
  19. Ktmb

    Ktmb Gà ngơ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.772
    Được thích:
    5.501
    Đã thích:
    6.348
    GSP:
    Ap
    Cô nghĩ sao mà tui viết tình yêu của hai thằng đực rựa mà đánh động được cơn yêu của cô. Tui cũng chả tưởng tượng nổi. =))
     
    sparkling, Ringnước mắt tử thần thích bài này.
  20. nước mắt tử thần

    nước mắt tử thần Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    682
    Được thích:
    1.556
    Đã thích:
    1.247
    GSP:
    Ap
    Chồi ôi hễ yêu là được hà, :3 ta là kẻ nhạy cảm với tình yêu, chả cần biết là người yêu chó hay con giun yêu con gà mà viết lung linh quá ta đều yếu lòng đòi yêu được cả. Đề nghị tả hai anh nhiều vào, và thêm vào nhiều cảnh tình tự với góc độ sáng tạo 1 chút. Như cẩm nang du lịch hò hẹn thì càng tốt. :3
     
    sparkling, RingKtmb thích bài này.

Chia sẻ trang này