Ánh sáng và bóng tối - Hoàn thành - Sherry

Thảo luận trong 'Truyện dài hoàn' bắt đầu bởi Ai_Sherry, 27/2/17.

  1. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    525
    Được thích:
    942
    Đã thích:
    725
    GSP:
    Ap
    Ừ gọn nhẹ lắm :D. (Thật ra là cũng thích viết trường thiên tiểu thuyết mà viết không nổi he he)
     
    chuyencuangan thích bài này.
  2. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.200
    Được thích:
    1.051
    Đã thích:
    2.113
    GSP:
    Ap
    Cứ từ từ dần dần vậy. Biết đâu một ngày nào đó nàng sẽ thích viết cả trăm chương. :D
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  3. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    525
    Được thích:
    942
    Đã thích:
    725
    GSP:
    Ap
    Dự án này tạm coi như thử nghiệm mà nàng, mong sau này có thể ra mắt tác phẩm gì đó đồ sộ hơn :D.
     
    chuyencuangan thích bài này.
  4. Aki Hanabusa

    Aki Hanabusa Gà con Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    56
    Được thích:
    44
    Đã thích:
    631
    GSP:
    Ap
    Chị sao không tag em? :(
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  5. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    525
    Được thích:
    942
    Đã thích:
    725
    GSP:
    Ap
    Thể loại mới, không rõ em có thích không nên không dám làm phiền, khi nào hết chị tag đọc 1 thể nhé? :x :x
     
    Aki Hanabusa thích bài này.
  6. Aki Hanabusa

    Aki Hanabusa Gà con Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    56
    Được thích:
    44
    Đã thích:
    631
    GSP:
    Ap
    Hu hu :( Chị viết truyện mới là cứ tag em :(.
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  7. Mochi Chimchim

    Mochi Chimchim Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    41
    Được thích:
    38
    Đã thích:
    29
    GSP:
    Ap
    Chào chị Sherry, đọc được tác phẩm này của chị thật sự khiến em thấy rất xúc động vì em đang học cách viết theo ngôi kể này chị ạ. Em chỉ có câu hỏi là liệu sau tác phẩm này, chị có viết thêm một tác phẩm thể loại thriller nữa không ạ? Đọc truyện này thực sự em rất mong chờ liệu nếu viết theo các ngôi kể thứ nhất, thứ ba kia thì nó sẽ thế nào đấy. Hóng!
    P/s: Mà có chương mới tag em nha!:D:D:D
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  8. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    525
    Được thích:
    942
    Đã thích:
    725
    GSP:
    Ap
    Hi hi ok luôn, cám ơn em nhiệt liệt nhé :x.

    Cám ơn em, đọc comment của em chị cũng xúc động :D. Đây là lần đầu chị thử viết thriller, cũng là lần đầu thử cách viết này, sợ là khó đọc, nhàm chán với nhiều người. Nhưng nếu viết theo ngôi thứ nhất hoặc thứ ba nó sẽ khác rất nhiều. Sau bộ này thì chị chưa có kế hoạch hay ý tưởng nào cho thriller dù chị khá có cảm hứng với thể loại này.
    Rất mong em theo tới cuối truyện :x :x :x.
     
    Aki HanabusaMochi Chimchim thích bài này.
  9. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    525
    Được thích:
    942
    Đã thích:
    725
    GSP:
    Ap
    Chương 8.

    Thư tuyệt mệnh của Trần An Quý:

    Quá khứ là bóng đen đè nặng lên hiện tại.

    Sáu năm qua, tôi những tưởng mình đã có thể vĩnh viễn quên đi mọi chuyện để làm lại cuộc đời. Suốt từ đó tới nay, tôi luôn cố gắng sống thật tốt để chuộc lại tội lỗi năm xưa. Thế nhưng, mọi chuyện không bao giờ là đơn giản như vậy.

    Tôi đã không nhận ra Hậu nhưng hơi ngờ ngợ với cái chết của bác sĩ Quốc. Từ lúc biết tin ông ta bị giết, nỗi lo lắng cố kìm nén bao năm nay trào lên không cách nào ngăn được. Tôi bắt đầu gặp ác mộng nhưng vẫn cố tự nhủ tất cả chỉ là trùng hợp, rằng biết đâu ông ta từng gây thù chuốc oán với ai đó khác. Chỉ đến khi Tình bị giết thì tôi mới hiểu ra, tội lỗi từ quá khứ đã đến lúc phải trả. Tôi biết, thần chết sẽ sớm tới tìm và tôi không chịu nổi suy nghĩ mình sẽ bị hành hình, chết không toàn thây. Vì thế, tôi quyết định sẽ đi trước một bước. Đây là kết cục không thể tránh được bởi quả báo có thể đến muộn chứ không bao giờ là không có. Tôi chấp nhận buông tay ra đi và để tội lỗi của mình cho Đấng bề trên phán xét.

    Tôi không giận hung thủ dù hắn là ai đi chăng nữa. Ngược lại, tôi cám ơn hắn vì đã cho tôi cơ hội được chết một cách nhẹ nhàng nhất. Hi vọng cái chết của tôi sẽ làm hắn thỏa mãn.

    Bố mẹ, con xin lỗi vì đột ngột ra đi như thế này nhưng con không còn lựa chọn nào khác. Mong bố mẹ khỏe mạnh và đừng quá đau buồn vì con, con không xứng đáng. Nếu có kiếp sau, con vẫn xin làm con của bố mẹ để đền đáp công ơn bố mẹ đối với con mà kiếp này con không còn làm được nữa.

    ………………

    Sổ tay điều tra của Hải Đăng:

    Tên nạn nhân: Trần An Quý, 25 tuổi (nạn nhân gián tiếp của X).

    Nghề nghiệp: Nhân viên kinh doanh của một công ty chuyên phân phối mực máy in. Quý luôn là người dẫn đầu doanh số và sắp được đề bạt lên trưởng nhóm.

    Đặc điểm ngoại hình: Cao 175 cm, nặng 68 kg.

    Đôi nét về nạn nhân: Bạn cùng nhà, đồng nghiệp, hàng xóm, một số khách hàng đều nói Quý tuy sống hơi khép kín, ít nói về bản thân nhưng chân thành, nhiệt tình, thường vô tư giúp đỡ người khác nên rất được lòng người. Trong công việc, anh ta tận tâm, chăm chỉ, năng lực tốt. Cái chết của Quý là cú sốc lớn đối với không chỉ gia đình mà tất cả những người quen biết anh ta. Không ai nghĩ một thanh niên tốt như vậy lại đột nhiên tự tử. Những đồng nghiệp thân thiết với Quý nói từ khoảng một tháng nay (thời điểm bác sĩ Quốc bị giết), anh ta có phần lơ đãng với công việc, thường có vẻ bồn chồn như thể lo lắng điều gì đó.

    Mối quan hệ của Quý và các nạn nhân khác:

    - Quý cùng quê với Hậu nhưng chưa có bằng chứng cho thấy hai người quen nhau.

    - Quý không có tiền sử bệnh tim mạch và chưa tìm thấy manh mối nào về việc Quý và Quốc từng gặp gỡ hay có quen biết.

    - Quý và Tình là bạn đại học nhưng từ khi Tình bỏ học thì hai người không còn tiếp tục qua lại. Trong điện thoại của cả hai vẫn còn lưu số nhau, nhưng từ nhiều năm nay không hề liên lạc, cũng không kết bạn trên Facebook hay có bất kỳ tương tác nào khác.

    - Oanh lẫn bà Hạnh đều nói chưa từng thấy Quý bao giờ.

    ………………

    1/8/2014,

    Mai à,

    Đôi khi cuộc sống đưa chúng ta đi một vòng lớn rồi lại quay về điểm xuất phát. Sau gần ba tháng đi khắp nơi, sục sạo mọi chỗ cuối cùng anh lại quay về quê. Thật trùng hợp em nhỉ, dù chúng ta đã đi xa, quyết tâm bỏ lại mọi thứ thì số phận vẫn bắt anh phải gắn chặt với nơi đây. Đọc truyện của em, đôi lúc anh vẫn thấy phảng phất hình bóng nhà mình ngày xưa trong đó, có phải em cũng nhớ nhà không?

    Anh linh cảm mọi việc sắp kết thúc rồi, anh sẽ sớm tóm được X. Có thể hắn đã tính toán chu toàn mọi việc nhưng hắn không kiểm soát được hết tâm tư của con người. Việc Quý tự tử đã tạo một bước ngoặt lớn cho chuyên án. Xét cho cùng, bằng cách này hay cách khác, án mạng không bao giờ có thể hoàn hảo. Không chỉ em đâu, anh cũng rất muốn biết điều gì đã biến một con người thành ác quỷ như thế.

    Bộ bản thảo em gửi anh, anh chưa có thời gian đọc kỹ nhưng cảm nhận chung là được đấy. Em viết khá chặt chẽ, logic, chỉ có một số từ chuyên ngành dùng chưa đúng, khi nào rảnh anh sẽ chữa lại cho. Và thú thực là anh vẫn chưa nghĩ ra thủ phạm là ai, đang rất mong em hoàn thành nốt những chương cuối để đỡ tò mò.

    Anh Đăng.

    ………………

    Nhật ký của Hải Đăng:

    4/8/2014,

    Cuối cùng tôi lại quay về đây, về điểm điều tra đầu tiên của X-1. Tôi cùng sếp Đạt tới viếng Quý, tiện thể thăm dò xung quanh. Việc anh ta đột nhiên tự tử đã làm xôn xao khu phố, và mặc dù bức thư tuyệt mệnh được giấu kín vẫn có vô số tin đồn bủa vây. Thật lòng tôi có chút thông cảm đối với bố mẹ Quý. Vốn là niềm tự hào của bố mẹ nên cái chết của anh ta là một cú sốc quá lớn đối với ông bà. Chúng tôi đã phải chờ tới khi xong xuôi lễ ba ngày mới dám tới hỏi chuyện.

    Bố Quý tuy đau đớn vì cái chết của con nhưng rất tích cực phối hợp. Sức khỏe ông không tốt nên mấy hôm trước chỉ có bà mẹ lên thành phố nhận xác con. Khi tôi đưa cho ông ảnh của ba nạn nhân khác, ông khẽ nhíu mắt rồi à lên một tiếng.

    Hóa ra bốn nạn nhân đều quen biết nhau do một dịp khá đặc biệt.

    Trước đây ông Nam, bố Quý, là phó chủ tịch quận, gia đình tuy xuất thân làm nông bình thường nhưng tới đời ông ta lại kiếm được không ít. Vì thế khoảng bảy năm trước, ông đã mua một mảnh đất lớn ngay trung tâm để xây căn nhà đang ở hiện nay. Chủ thầu xây dựng căn nhà đó, không ai khác chính là Hậu. Tuy vậy, thời gian ấy Quý đang đi học xa nhà nên không biết gì về quá trình xây sửa, cũng hầu như không tiếp xúc với Hậu. Căn nhà là niềm tự hào của ông nên ngày tân gia, hai vợ chồng đã tổ chức tiệc lớn, mời rất nhiều người thân, bạn bè đến dự.

    Trong đó có cả bốn nạn nhân.

    Ông Nam cho biết thời điểm hiện tại thì không thể nào nhớ hết đã mời những ai, bởi tính ông xởi lởi, lại có địa vị nên luôn có rất nhiều người muốn tới đặt quan hệ. Ngày tân gia đó, những người được mời đều dẫn theo một, hai người quen khác, không ai trong nhà nhớ hết được. Tuy thế, ông đảm bảo đúng là ba người Hậu, Quốc và Tình đều có mặt. Hậu là chủ thầu công trình đương nhiên được mời. Quốc lần đó đi chỉ đạo tuyến có gặp ông Nam, hai người nói chuyện hợp gu nên ông mời tới. Tình thì đi theo Quý. Tuy vậy, sau bữa tiệc tân gia, ông không gặp lại Quốc và Tình, còn Hậu chuyển nghề và bỏ đi xa nên cũng đứt liên lạc từ ấy. Cá nhân ông cho rằng bốn người này sau đó không còn tiếp tục liên lạc với nhau. Đôi lúc hai vợ chồng ông có hỏi Quý về Tình hay một số bạn bè khác thì anh ta đều lảng đi.

    Tôi cố hỏi thêm một số chuyện như là những người đi cùng hay có liên quan tới nhóm nạn nhân nhưng ông Nam khẳng định là không còn nhớ gì nữa. Ông giải thích rằng nhà ông quanh năm tiệc tùng khách khứa nên rất khó nhớ rõ về một bữa tiệc cụ thể nếu không có gì đặc biệt xảy ra.

    ………………

    Nhật ký của Trung úy Đạt:

    5/8/2014,

    Quay lại căn phòng trọ đầy muỗi khiến tôi có cảm giác như vụ án của Hậu mới xảy ra ngày hôm qua. Rốt cuộc điều duy nhất thu được là bốn nạn nhân của X đều từng gặp nhau và dường như họ đã cùng nhau gây ra một vụ việc nào đó.

    Trước đây tôi có quen mấy người làm phòng hình sự ở thành phố này nhưng thời gian đã quá dài, giờ họ đã chuyển công tác hết. Tra hồ sơ sáu năm trước không có vụ án nào chưa tìm ra hung thủ nên cái manh mối chúng tôi có được tới hiện tại vẫn rất mù mờ.

    Qua quá trình điều tra, tôi có thể thấy dù bốn người kia đã gây ra chuyện gì, Quý là người duy nhất tỏ ra hối hận. Ba người còn lại bằng cách này hay cách khác đều có những vấn đề trong cuộc sống, chỉ riêng Quý là thật sự sống rất tích cực như để chuộc lại lỗi lầm. Phải chăng hung thủ cũng biết điều đó nên cố tình không tới tìm anh ta ngay, cho anh ta cơ hội tự sát thay vì một cái chết đau đớn?

    Đôi lúc tôi lạnh gáy nghĩ tới việc có một ai đó trong bóng tối đang lặng lẽ theo dõi, nắm rõ nhất cử nhất động tất cả chúng ta.

    ………………

    Nhật ký của Hải Đăng:

    6/8/2014,

    Cảm giác mình đã bỏ lỡ điều gì đó quan trọng thật khó chịu. Tôi và sếp Đạt lục tung hồ sơ lưu trữ của cả tỉnh nhưng vẫn chẳng phát hiện ra điều gì. Chúng tôi còn tìm gặp những người đã tới dự bữa tiệc tân gia mà ông Nam nhớ được nhưng họ thậm chí còn chẳng có ấn tượng gì về bốn nạn nhân, trừ việc Quý là con trai chủ nhà. Cùng nhau ăn một bữa cơm tân gia thì sao có thể là nguyên nhân dẫn tới cái chết thê thảm đến thế?

    Tôi nhớ Mai từng khoe về việc là một nhà văn trinh thám, nó phải tìm tòi nghiên cứu rất sâu vào tâm lý, hành vi của con người. Theo nó, con người bao giờ cũng có vài điều cấm kỵ nhất định, phạm vào đó sẽ gây ra ác cảm khó phai. Ai hiền lành thì để trong lòng, còn ai bản tính tàn ác, hung dữ thậm chí có thể giết người. Liệu có khi nào trong lúc say, họ đã nói chuyện xúc phạm một ai đó chăng? Nhưng lúc ấy, một bác sỹ danh giá, một chủ thầu nhỏ lẻ và hai sinh viên cuối năm nhất có thể cùng nhau nói hay làm gì? Và một hành động không phạm vào khung hình sự sao lại gây ra mối thâm thù huyết hải đến mức phải chịu cái chết tàn khốc đến như vậy?

    ………………

    Trích đoạn phỏng vấn nhà văn Ban Mai:

    Phóng viên (PV): Chúc mừng chị, bộ tiểu thuyết trinh thám của chị tuy mới đi được một phần ba chặng đường nhưng đã thu hút sự quan tâm lớn của công chúng, hẳn chị đang rất hạnh phúc?

    Ban Mai (BM): Vâng, vui thì rất vui nhưng tôi cũng cảm thấy phần nào áp lực. Như anh vừa nói, tôi mới đi được một phần ba chặng đường thôi. Nó có thành công hay không thì phải tới lúc hoàn thành mới biết được.

    PV: Chị chắc phải có kế hoạch cho phần kết rồi chứ? Thú thực, tôi cũng là một trong những người đợi từng chương truyện của chị, cho đến nay, tôi thấy mọi chi tiết chị xây dựng rất chặt chẽ, và đang rất mong cái kết.

    BM: Cám ơn anh, nhưng đến tôi cũng chưa định hình được phần kết!

    PV: Ồ, thật vậy sao? Tôi tưởng mọi tác phẩm trinh thám tác giả đều phải có một cái khung từ đầu tới cuối rồi chứ?

    BM: Không phải tôi! Tôi để truyện tự phát triển tùy theo cảm hứng sáng tạo. Nếu tôi có thể tự tạo bất ngờ cho mình, tôi tin độc giả cũng sẽ phải bất ngờ theo. Anh biết đó, cuộc sống đầy rẫy những điều không thể lường trước, vậy tại sao phải đóng tác phẩm của mình vào một cái khung cố định rồi hạn chế nó trong đó?

    PV: Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, sao tôi có cảm giác chị đang ngụy biện…

    BM: À vâng, có lẽ là vậy đấy, chắc tôi đang cố bào chữa cho thói vô tổ chức của mình (cười).

    ………………

    Lá thư nặc danh gửi riêng Trung úy Đạt:

    9/8/2014,

    Kính gửi: Trung úy Đạt,

    Vì một số lý do tế nhị, tôi xin phép không xưng tên nhưng tôi tin những thông tin tôi gửi tới anh sẽ hữu ích trong việc điều tra vụ giết người hàng loạt đang gây xôn xao dư luận thời gian gần đây.

    Tôi là người đã vô tình chứng kiến một sự việc cách đây nhiều năm mà bản thân rất phẫn nộ và khó hiểu lý do nó chưa từng được công bố hay chính thức điều tra. Xin đừng trách cứ vì sao tôi không đứng ra tố giác, tôi cũng chỉ là một công dân bình thường, chỉ mong một cuộc sống phẳng lặng thay vì để bản thân vướng vào những rắc rối không đáng. Với tư cách là con người với con người, tôi tin anh có thể hiểu và thông cảm.

    Nhưng rồi loạt sự kiện gần đây buộc tôi phải lên tiếng bởi một kẻ sát nhân máu lạnh như vậy không được phép sống nhởn nhơ trong xã hội chúng ta. Tuy không thể chỉ ra hung thủ, tôi tin với manh mối tôi cung cấp, anh và đồng đội sẽ tìm ra hắn, để người chết có thể yên nghỉ và người sống an lòng.

    Hãy đọc thật kỹ bài báo tôi đính kèm theo thư, anh sẽ biết việc cần làm tiếp theo.

    Trân trọng.

    ………………

    Nhật ký của Trung úy Đạt:

    15/8/2014,

    Tất cả đã kết thúc! Chuyên án X cuối cùng đã khép lại và tất cả Tổ trọng án sẽ được nghỉ ngơi ít ngày nhưng dư âm để lại thì chắc chắn chưa thể tan với tất cả những người liên quan. Vụ án này sẽ là dấu ấn lớn nhất, cũng như vết nhơ khó tẩy trong suốt sự nghiệp của tôi.

    Hơn một tuần trước, lúc nhận được lá thư nặc danh, mới đầu tôi đã nghĩ đó chỉ là một trò đùa như vô số trò đùa chúng tôi phải nhận hàng ngày. Đùa giỡn với cảnh sát dường như là thú vui kỳ quặc nhiều người. Thế nhưng khi đọc bài báo kia tôi liền giật mình, cho dù chỉ là một mẩu tin nhỏ cách đây đã rất lâu. Tôi vẫn cho rằng cuộc đời tôi được chứng kiến rất nhiều điều đáng kinh ngạc nhưng hoàn toàn chưa là gì so với thứ tôi đang cầm trên tay. Thật khó để diễn tả cảm giác của tôi lúc đó. Từ khó tin cho tới sợ hãi. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khiến tôi bất giác run người.

    Tôi đã huy động mọi mối quan hệ có thể để làm rõ những điểm còn nghi vấn. Tôi thậm chí dành cả đêm lục lọi trên Google tất cả thông tin liên quan. Và tới sáng sớm hôm sau, kiểm tra kỹ bộ hồ sơ trong kho lưu trữ, mọi nghi ngờ của tôi đã bị đánh tan. Nhưng điều đó lại dẫn đến vô số câu hỏi khác không cách nào lý giải.

    Có lẽ, chỉ có hắn mới có thể trả lời những thắc mắc của tôi.

    Tôi gọi điện cho Đăng, Kiên và các anh em khác trong Tổ dặn dò những việc cần làm. Sau đó cuộc họp tác chiến diễn ra chóng vánh, một bầu không khí nặng nề bao trùm. Vẻ mặt các thành viên của Tổ cho tôi thấy cảm giác của họ, chắc hẳn không khác gì tôi. X đã lộ diện nhưng câu hỏi ở đây là chúng tôi sẽ phải đối phó với hắn như thế nào?

    Đêm ngày 12/8/2014 có lẽ là đêm dài nhất trong suốt cuộc đời tôi. Toàn bộ Tổ trọng án cùng đội hình sự, cơ động phục kích ở ngoài nhà X từ tối, đảm bảo rằng hắn ở trong nhà và không có đồng bọn nào khác. Khuôn mặt ai cũng căng thẳng, đây là lần đầu bọn tôi phải đối mặt với một kẻ nguy hiểm đến vậy. Hắn không chỉ cực kỳ khỏe mạnh mà còn quá thông minh để quay vòng vòng cảnh sát suốt hơn hai tháng qua.

    Tuy đã lên kế hoạch cho mọi tình huống có thể xảy ra, diễn biến thực tế lại đơn giản hơn rất nhiều. Khi chúng tôi phá cửa vào, hắn đang trong phòng ngủ, khuôn mặt ngơ ngác giống như cảnh sát đã vào nhầm nhà. Và không có bất kỳ sự chống cự nào.

    Nhưng khi nhìn kỹ kẻ đang đứng trước mặt, một cảm giác ớn lạnh bao trùm tất cả chúng tôi.

    Rốt cuộc, chúng tôi đã đối mặt với con quái vật nào vậy?

    ____________________
    P.S: lyta2206 chuyencuangan Aki Hanabusa Mochi Chimchim hàng dzìa :x :x :x.

    Chương sau >>
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/3/17
  10. Mochi Chimchim

    Mochi Chimchim Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    41
    Được thích:
    38
    Đã thích:
    29
    GSP:
    Ap
    Chương này thật là khiến em cảm thấy lạnh gáy, kể cả lúc đọc thư tuyệt mệnh hay là lúc tất cả dần hé lộ chân tướng X. Em vẫn không thể đoán được, rốt cuộc chị định dẫn dắt câu chuyện theo hướng nào.
    Mong chờ chương mới!
    *Lại hóng!*
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  11. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    525
    Được thích:
    942
    Đã thích:
    725
    GSP:
    Ap
    Hẹn em thứ tư nhá, chương mới xong rồi nhưng chị đang chỉnh nốt :D.
     
    Mochi Chimchim thích bài này.
  12. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.200
    Được thích:
    1.051
    Đã thích:
    2.113
    GSP:
    Ap
    Chương này hay ghê cơ nàng ơi. Đúng là làm mình lạnh gáy. Hóng! Hóng! Hóng!
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  13. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    525
    Được thích:
    942
    Đã thích:
    725
    GSP:
    Ap
    Chương 9.


    WARNING: Chương 9 và 10 là hai chương cuối, hé lộ danh tính kẻ sát nhân nên rất mong các bạn bình luận từ chương 9 trở đi sử dụng chức năng thu gọn để không vô tình ảnh hưởng tới bạn đọc khác. Xin cám ơn rất nhiều.

    Trích bài báo cũ của một tờ báo địa phương cách đây nhiều năm:

    “… Đây là vụ tai nạn giao thông hiếm hoi liên quan đến ngành đường sắt trong nhiều năm trở lại đây. Điều tra cho thấy hai nạn nhân Phạm Văn T. và Nguyễn Bích N. đã không chú ý tới còi báo hiệu nên lao xe vào và bị đâm, dẫn tới thiệt mạng. Có lẽ đã đến lúc chúng ta cần gióng lên hồi chuông báo động với tình trạng nhếch nhác, thiếu an toàn của hệ thống đường sắt hiện nay. Tại hiện trường của tai nạn thương tâm này, không có bất kỳ barrier, đèn hiệu, biển báo nào.

    Cũng có ý kiến cho rằng, lỗi không hoàn toàn thuộc về ngành đường sắt bởi một số nhân chứng cho biết đã thấy nạn nhân không hề chú ý khi đi tới đường ray. Những người quen biết nạn nhân thậm chí còn khẳng định họ có thể đã có ý tự tử vì quá đau buồn trước cái chết đột ngột của cô con gái cách đó một tuần. Nhiều người nghe chuyện đã không cầm được nước mắt bởi từ một gia đình viên mãn đủ đầy, trong thoáng chốc người con trai đã mất đi tất cả. Phóng viên chúng tôi đến viếng đã không thể tránh được ám ảnh trước ban thờ ba người hương khói nghi ngút. Anh Đ. chỉ lặng lẽ trong suốt thời gian làm lễ, có lẽ anh vẫn chưa hết sốc với những sự kiện đau lòng vừa dồn dập diễn ra…”

    ………………

    10/8/2014,

    Anh Đạt,

    Tôi đã cân nhắc những gì anh hỏi. Thú thực là tôi cũng không muốn tiết lộ đâu, nhưng vì trước đây anh đã giúp đỡ tôi nhiều, nếu không nói ra tôi cảm thấy rất áy náy. Vì chuyện tương đối dài, tôi nghĩ viết email cho anh thì tốt hơn. Tôi mong anh sẽ giữ kín giúp tôi bởi chuyện này có liên quan tới nhiều người khác. Và nếu được, tôi không muốn phải ra tòa làm chứng sau này. Dù sao tôi đã chuyển đi nơi khác, công việc lại đang thuận lợi, chắc anh hiểu ý tôi.

    Về cái chết của cô gái anh hỏi, đúng là một vụ rất thương tâm chứ không phải chết thông thường. Dù sáu năm đã qua nhưng tôi vẫn còn nhớ rõ. Tôi không biết mặt nạn nhân, chỉ nhớ tên là Ban Mai, lúc ấy đâu đó mới tầm mười tám, mười chín thôi. Tối khuya hôm 25/10/2008, cô bé đi chơi với bạn rồi một mình về nhà thì bị một nhóm đàn ông chặn đường. Chúng đánh đập, cưỡng hiếp cô bé đến chết một cách dã man. Anh trai cô bé ở nhà chờ lâu sốt ruột, đi đón em nhưng đến muộn, tới nơi thì cô bé đã chết trong tình trạng vô cùng thê thảm, anh có thể tự tưởng tượng. Cậu ta đã đau khổ đến mức nằm liệt giường và chỉ thều thào rằng cậu ta không nhớ gì hết. Tôi là người được cử xuống điều tra cái chết đột ngột của Mai thì được nghe gia đình tâm sự rất thật chuyện đó. Nhưng họ năn nỉ tôi giữ kín, đồng thời không tiếp tục điều tra vì đằng nào cậu con trai cũng không nhớ gì và cậu ta quá sốc, họ không muốn con mình bị tra hỏi thêm. Hơn nữa, anh biết đấy, chuyện xảy ra với con gái họ quá bẽ bàng, họ không muốn con mình chết đi còn mang tiếng nhơ không bao giờ sạch như vậy. Hai vợ chồng tuyên bố Mai mất đột ngột là do về khuya bị trúng gió, đột quỵ và mang xác Mai đi chôn từ sớm, nếu tiếp tục điều tra thì phải quật mộ. Tôi có dò hỏi xung quanh, xác định chắc chắn cậu con trai không phải thủ phạm, cậu ta thật sự suy sụp vì cái chết của cô em, nghe nói hai người là anh em sinh đôi và rất thân thiết. Tôi báo cáo lại với sếp, bọn tôi còn đang cân nhắc thì bố mẹ Mai bị tai nạn qua đời. Nghĩ cậu con đã quá khốn khổ, sếp quyết định không thành lập chuyên án nên vụ này ngoài sếp, tôi thì chỉ vài anh em thân thiết nữa biết thôi. Anh tìm trong hồ sơ không có là vì như thế.

    Sau sự kiện đó, tôi không tiếp tục qua lại nhà đấy nên không rõ cậu con trai thế nào. Hôm trước về thăm ông bà già đi ngang qua thấy nhà cậu ta sửa lại toàn bộ, tôi còn suýt không nhận ra. Hàng xóm kể là hình như vì không chịu nổi cú sốc ba người thân chết liên tiếp nên cậu ta bán nhà và bỏ đi được vài năm rồi.

    Đó là tất cả những gì tôi biết, hi vọng ít nhiều có thể giúp đỡ anh.

    Trân trọng,

    Anh Khoa.

    ………………

    Tiếp nhật ký ngày 15/8/2014 của Trung úy Đạt:

    … Tất cả chúng tôi đã đứng sững ra một giây vì quá sốc.

    Lúc này đây, khi ngồi viết lại những chuyện vừa trải qua, tâm trí tôi vẫn vô cùng hỗn độn, mông lung. Tôi cảm thấy dù trình tự hơi lộn xộn vẫn phải viết rõ từng chi tiết nhỏ để mãi mãi không bao giờ quên chuyên án kỳ lạ này. Bài báo gửi kèm lá thư nặc danh, và sau đó là email của Khoa, điều tra viên cũ ở quê Hậu, tất cả đều đã chỉ ra hung thủ một cách khá rõ ràng. Ngày 25/10/2008 là ngày tân gia nhà ông Nam, vậy nhóm hung thủ bạo hành Mai chính là nạn nhân của X. Bằng cách nào đó, Đăng đã tìm được chúng và tự mình ra tay trả thù cho em. Xét về động cơ, về kỹ năng gây án, tất cả đều khớp với hắn.

    Tuy vậy, những chuyện bên lề làm tôi lại càng cảm thấy mọi thứ rối rắm hơn. Tôi đã thức trắng một đêm, đọc không sót một tác phẩm, một bài phỏng vấn nào của người tự xưng là Ban Mai. Đúng là tuy cô ta rất nổi tiếng nhưng chưa một ai từng gặp mặt, ngay những bài phỏng vấn cũng đều chỉ thực hiện qua mạng. Nếu Ban Mai đã chết từ sáu năm trước thì nhà văn Ban Mai đang nổi như cồn trên mạng kia và cả cô em gái Đăng luôn nhắc tới đầy vẻ tự hào là ai? Không lẽ cô ta hiện hồn về viết truyện và giao tiếp với anh trai?

    Những suy nghĩ đó đã ám ảnh tôi suốt cho tới khi tôi mặt đối mặt với Đăng trong căn hộ của hắn.

    Trước mặt tôi là Hải Đăng, người đồng nghiệp thân thiết, một trong những điều tra viên tiềm năng nhất của Cục. Nhưng lại không phải Hải Đăng mà chúng tôi đều biết.

    Khi chúng tôi xông vào, Đăng đang ngồi bên bàn làm việc, khẽ quay lại nhìn chúng tôi một cách ngạc nhiên nhưng bình tĩnh lại rất nhanh. Hắn… hắn vận một bộ đồ ngủ trung tính, nhưng đội tóc giả dài tới ngang lưng, và điều đáng kinh ngạc nhất là nét mặt hắn vô cùng dịu dàng, ánh mắt lẫn cử chỉ cực kỳ mềm mại, nữ tính. Không, thực sự tôi đã cảm thấy toát ra từ sâu bên trong hắn không phải một gã biến thái thích giả làm đàn bà, mà là một cô gái chính cống, hơn nữa còn rất quyến rũ.

    “Anh Đạt phải không ạ?” Đăng nhìn tôi lên tiếng, vẫn là giọng nói của hắn nhưng ở tông cao hơn, thanh thoát, nhẹ nhàng đầy cuốn hút. “Em biết anh nhưng chắc anh chưa biết em. Em là Ban Mai.”

    ………………

    Nhật ký của Trung Kiên:

    15/8/2014,

    Khi sếp Đạt gọi cho tôi giao nhiệm vụ theo dõi nghi phạm số một của X, chính là Hải Đăng, tôi đã sững người vì sốc. Đăng có thể hơi bốc đồng và quá nhiều cảm xúc nhưng cậu ta không phải kẻ tàn ác đến mức ra tay giết người man rợ thế kia. Thế nhưng những bằng chứng sau đó đã xóa tan mọi nghi ngờ còn lại, buộc chúng tôi phải chấp nhận sự thật.

    Trên đời này thực sự có người đa nhân cách sao?

    Đúng là dưới chân cột đèn thường tối. Khi Đăng chính thức vào Cục, không một ai buồn đọc sơ yếu lý lịch của cậu ta, cho tới lúc sếp Đạt quẳng nó ra bàn. Trong mục khai về người thân, em gái cậu ta, Phạm Ban Mai đã chết.

    Và khi xông vào căn hộ của Đăng giữa đêm, nhìn cậu ta trong bộ tóc giả, dịu dàng xưng tên với sếp Đạt, tôi đã rùng mình, gai ốc nổi khắp người.

    Chúng tôi dễ dàng tìm thấy kìm chích điện cùng con dao gây án vụ đầu tiên trong nhà Đăng, ngoài ra thu được cả một số bộ đồ nữ và tóc giả.

    Tôi tưởng tôi đã thấy nhiều chuyện nhưng đến khi thẩm vấn Hải Đăng, tôi mới biết thế giới này quá rộng lớn, những gì tôi biết chỉ là hạt cát trên sa mạc mà thôi.

    ………………

    Biên bản thẩm vấn Hải Đăng:

    Điều tra viên (ĐTV): Anh tên gì?

    Hải Đăng (HĐ): Anh muốn hỏi tên tôi hay anh ấy?

    ĐTV: Ý anh là sao, trong người anh có tới hai nhân cách à?

    HĐ: Vâng, tôi tên Phạm Ban Mai, em gái song sinh của Phạm Hải Đăng. Tôi là nhà văn.

    ĐTV: Anh đang nói cái quái gì đó? Ban Mai đã chết từ sáu năm trước rồi.

    HĐ: Anh tin hay không thì tùy. Đúng là Ban Mai đã chết, và tôi được tái sinh sau đó ít lâu. Cũng có thể tôi ra đời vì sự đau đớn của Đăng. Anh ấy không chịu đựng nổi cái chết của Mai nên tôi đã quay lại. Tuy không trực tiếp gặp gỡ, nói chuyện, tôi vẫn thường xuyên gửi email qua lại cho anh ấy. Đối với Đăng, anh ấy tin rằng Mai vẫn sống đâu đó ngoài kia. Mà về một mặt nào đó, tôi thực sự đang sống mà.

    ĐTV: Nhà văn Ban Mai cũng là cô?

    HĐ: Đúng vậy, là tôi.

    ĐTV: Đăng có biết sự tồn tại của cô không?

    HĐ: Nếu ý anh là sự tồn tại trong cơ thể của anh ấy thì không.

    ĐTV: Anh nghĩ tôi tin mấy chuyện ba láp đấy à? Giả sử có thật đi, làm sao anh, à được rồi, giấu Đăng được?

    HĐ: Anh ấy chỉ biết Mai đang sống ở xa, có một sự nghiệp viết lách ổn định. Thực ra, để sống chung nhà với một người mà phải giấu người đó sự tồn tại của mình không hề dễ. Tôi có thể xuất hiện khi tôi muốn nhưng thường phải chờ anh Đăng ngủ tôi mới dám “dậy”. Tôi thường tranh thủ buổi đêm để làm việc, viết lách, tất cả giấu trong một folder ẩn trên máy tính anh ấy. Mỗi lần vào email, Facebook xong tôi đều phải log out và xóa sạch History.

    ĐTV: Còn quần áo, tóc giả?

    HĐ: Trước đây tôi thường được phân vai chính trong mấy vở kịch của trường và khu phố, bộ tóc này là một trong những đạo cụ đấy. Đăng mang nó theo cùng ít quần áo của tôi cất kỹ trong tủ làm kỷ niệm. Có lẽ cái này anh ấy làm trong vô thức, vì anh ấy luôn cần cảm giác tôi ở gần theo một cách nào đó.

    ĐTV: Vậy ai khai giấy tờ cho Đăng? Mọi mục về gia đình đều ghi rõ em gái đã chết?

    HĐ: (cười) Tất nhiên là tôi rồi. Tôi vừa bảo tôi có thể xuất hiện lúc tôi muốn còn gì. Mỗi lần anh ấy điền hồ sơ, tôi đều “giành” lấy phần điền thông tin gia đình. Đăng không để ý đâu, có lẽ khi bị “giành” thân xác lúc còn thức làm anh ấy hơi choáng váng một chút. Anh kiểm tra lại đi sẽ thấy có hai nét chữ khác nhau đó.

    ĐTV: Thôi được rồi, bỏ qua chuyện đấy, quay lại chuyện chính, cô, hay Đăng, là thủ phạm giết ba người, Nguyễn Văn Hậu, Nguyễn Văn Quốc và Bùi Hữu Tình có đúng không?

    HĐ: Cái gì? Anh nói gì vậy? Tôi, chúng tôi, không hề giết người.

    ĐTV: Có chối cũng vô ích mà thôi. Kết quả khám nghiệm cho thấy dao và kìm chích điện tìm thấy ở nhà cô đều cho kết quả khớp với DNA của nạn nhân.

    HĐ: Không, tôi thề, tôi không biết gì cả, và chắc chắn Đăng cũng như vậy. Anh ấy đã rất nhiệt tình theo đuổi vụ án này còn tôi thì phải dò hỏi từng chút một để có tư liệu viết tiểu thuyết bởi tôi thường tranh thủ “ngủ” lúc anh ấy “thức”. Có thể anh không biết, chứ dù ở trong cơ thể Đăng, tôi vẫn là phụ nữ, sức tôi yếu lắm, không đủ khả năng giết người. Với cả vì sao chúng tôi phải giết người? Chúng tôi thậm chí còn không quen biết nạn nhân kia mà.

    ĐTV: Cô đùa cái gì thế? Động cơ như vậy còn không đủ lớn sao? Thế vì sao mà Ban Mai lại chết?

    HĐ: Tôi không biết, tôi chỉ biết đột nhiên tôi xuất hiện trong cơ thể anh Đăng, và lúc đó tôi mới biết mình chết rồi. Anh Đăng còn không biết tôi đã chết, anh quên rồi sao? Tôi vẫn ngạc nhiên việc bị bắt về đây, tôi tưởng đa nhân cách không phải là tội? Hơn nữa, anh thấy đó, Ban Mai vẫn làm được nhiều việc có ích cho xã hội, nhìn lượng followers của tôi thì biết.

    ………………

    Nhật ký của Trung úy Đạt:

    17/8/2014,

    Thực sự, tôi đang đối mặt với chuyện quái gì vậy? Lúc đầu tôi không hề tin mấy chuyện đa nhân cách điên rồ, nhưng càng nói chuyện với Đăng càng không thể không tin. Trong phòng tạm giam, khi được đề nghị trả lại thân xác cho Đăng, Mai tỏ vẻ buồn rầu nói cô không muốn anh trai biết sự thật vì lo cậu ta không chịu nổi.

    Ngay khi Mai “bỏ đi”, tôi mới thấy được Hải Đăng mà tất cả bọn tôi vẫn biết. Cậu ta ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang diễn ra, lý do vì sao mình bị còng tay trong phòng thẩm vấn. Tôi cho Đăng xem lại đoạn video thẩm vấn “Ban Mai”, cậu ta liền gần như hóa điên, đến mức dù đang bị còng tay vẫn cần thêm ba người nữa mới khống chế được.

    “Không, không, không, Mai chưa chết, Mai vẫn còn sống, em ấy viết sách, còn gửi tiền cho tôi kia mà.” Đăng gào lên trong cơn hoảng loạn.

    Chúng tôi đã kiểm tra cẩn thận máy tính của Đăng, và càng tìm hiểu càng thấy bất ngờ. Email đầu tiên Đăng nhận được từ “Ban Mai” là ngày 5/7/2009, gần một năm sau khi Mai chết. Từ đó “họ” bắt đầu liên lạc với nhau khá đều đặn. Trong một folder ẩn trên máy Đăng, có đầy đủ nhật ký trong năm năm qua của Mai, các tác phẩm mang tên cô và cả những tác phẩm còn dang dở. Ngoài ra, “Ban Mai” còn có Facebook và thậm chí cả tài khoản ngân hàng, mặc dù các giao dịch đều làm online, và thường vào lúc nửa đêm. Tôi đã đi tới ngân hàng kiểm tra, họ có xác nhận là nhiều năm nay Mai không hề tới quầy giao dịch, thậm chí không dùng cả ATM. Cô ta chỉ sử dụng internet banking[1], và bởi mọi quy tắc bảo mật đều được đáp ứng đầy đủ, ngân hàng không thắc mắc gì. Tóm lại, Mai có cuộc sống không khác gì người bình thường, thậm chí kiếm ra khá nhiều tiền bằng việc viết bài PR sản phẩm.

    Người không viết nổi cái status quá một trăm từ và nhà văn nổi tiếng có thể là một người sao? Tôi còn mời cả chuyên gia giám định nét chữ trong sơ yếu lý lịch của Đăng và anh ta khẳng định đó là do hai người viết ra. Nếu cứ khăng khăng phủ nhận sự tồn tại của Mai, tôi nghĩ thế là quá cố chấp.

    Nhưng quan trọng hơn hết thảy, ai mới thực sự là X?

    Cả Đăng lẫn “Mai” đều rất ngơ ngác khi được hỏi về X, họ nói không hề có ký ức gì liên quan đến việc Mai bị giết. Đăng khẳng định cậu ta còn đang cố suy nghĩ xem động cơ của X là gì thì qua một đêm đã thấy mình trong trại tạm giam với tội danh “giết người”. Cậu ta thề rằng mình không phải là X. Mai cũng nói như vậy.

    Lẽ nào, trong con người Đăng còn một ai khác chưa lộ diện? Và Khoa đã khẳng định rằng chính cậu ta là người phát hiện ra xác em gái đầu tiên, vậy vì sao trong ký ức không còn chút gì lưu lại?

    ………………

    Nhật ký của Trung Kiên:

    18/8/2014,

    Tôi theo chân sếp Đạt tiếp tục thẩm vấn Hải Đăng. Mặc cho các bằng chứng xác thực thế nào, cậu ta vẫn một mực kêu oan. Thành thật mà nói, nếu không có những kết quả khám nghiệm không thể chối cãi, tôi cũng tin cậu ta vô tội. Tôi thậm chí còn thấy tội nghiệp cho Đăng, từ lúc biết được sự thật về “Ban Mai”, cậu ta hoàn toàn suy sụp, giống như cái phao cứu sinh cuối cùng đã bị cướp mất.

    Anh Đạt quyết định nói chuyện lần cuối với Đăng. Anh đã yêu cầu tôi ghi lại cẩn thận buổi thẩm vấn, không chỉ lời nói mà cả cử chỉ hành động hai bên, tuy không cho vào báo cáo chính thức nhưng sẽ là những kinh nghiệm vô giá.

    - Đăng, – Sếp gằn giọng. – cậu hãy nhận tội đi. Bởi cậu cũng biết với những bằng chứng này cậu không thể thoát tội, nhận đi còn được khoan hồng.

    - Em chẳng còn gì để mất. – Đăng trả lời thờ ơ, ánh mắt trống rỗng vô hồn. – Khoan hồng? Anh nói những điều đó làm gì, anh em mình đều hiểu tội của em có tử hình ba lần vẫn không hết. Em nhận hay không cũng vậy nhưng sự thật là em không giết người, em làm sao nhận cái tội mà em không làm được?

    - Thế ý cậu là con dao trong nhà cậu tự bay đi giết người hả?

    - Em không biết. – Cậu ta thẫn thờ. – Em thực sự không biết gì hết.

    - Hay Ban Mai làm?

    - Không! – Ánh mắt Đăng bỗng trở nên quyết liệt lạ thường. – Mai không làm, chắc chắn không phải nó.

    - Tôi chỉ muốn biết sự thật.

    - Em đang nói thật!

    - Liệu trong người cậu còn ai khác không?

    - … – Đăng không trả lời nhưng nhìn chúng tôi bằng nét mặt bối rối. Dường như giờ đây cậu ta chẳng còn chắc chắn được bất cứ điều gì.

    - Nếu trong người cậu còn ai khác thì gọi ra nốt đi, muốn minh oan thì đây là cơ hội cuối cùng. Hồ sơ của cậu tôi đã hoàn tất, mai sẽ chuyển lên tòa, cậu không còn thời gian đâu.

    - Em không biết gì hết. – Đăng lắc đầu, ánh mắt trở lại vẻ thờ ơ. – Nhưng em cũng chẳng quan tâm. Với em lúc này, cái chết là sự giải thoát, em không có gì nuối tiếc cả.

    - Thôi được rồi. – Im lặng một lát, sếp Đạt thở dài. – Cậu nhất quyết thế thì đành vậy. Sau này muốn trình bày gì thêm thì đợi ra tòa nhé.

    Đăng bỗng gục xuống, hai tay ôm lấy đầu, toàn thân run rẩy như bị một cơn động kinh nhẹ. Sếp Đạt chồm tới định đỡ thì cậu ta gạt đi. Ngay sau đó, cậu ta ngẩng lên, và lần này đến lượt tôi và sếp giật mình. Trước mắt chúng tôi không còn Hải Đăng sôi nổi nhiệt tình hay đau khổ suy sụp, cũng chẳng phải Ban Mai dịu dàng ngọt ngào. Nét mặt Đăng đanh lại, ánh mắt sắc buốt, chính là thứ ánh mắt của những kẻ giết người máu lạnh mà tôi từng gặp vô số.

    - Anh đã tha thiết như thế thì tôi đành ra gặp anh vậy. – Đăng nhếch mép cười, giọng trầm khàn vô cảm, nụ cười lạnh lẽo pha chút giễu cợt. – Anh muốn hỏi gì thì hỏi đi.

    - Anh là ai? Mà tôi nên gọi là anh hay là cô nhỉ?

    - Tạm coi như tôi là phiên bản hợp nhất của Hải Đăng và Ban Mai. Tôi cũng sinh ra trong cái đêm Mai bị giết, tôi mang nỗi đau của cả hai. Anh có thể gọi tôi là X, như tên chuyên án của các anh.

    - Anh đã chứng kiến Mai bị hại?

    - Không, Đăng đã đến muộn. Tôi chỉ kịp nhìn thấy chúng chạy đi, trong đó rõ nhất là Hậu, hắn ta chạy cuối cùng. Đăng vì quá đau đớn nên suy sụp và ốm liệt giường một thời gian. Tôi đã phải giam lại ký ức của cả cậu ta lẫn Ban Mai về chuyện này.

    - Mai có biết sự tồn tại của anh không?

    - Không. Nhưng tôi luôn ở đó, theo dõi cả hai người, tôi tự coi mình là vệ sĩ của họ.

    - Được rồi, giờ thì kể cho tôi nghe những gì đã xảy ra.

    - Mọi chuyện bắt đầu từ ngày 3/5 năm nay, Mai vì buồn nên đã quyết định đội tóc giả, lên đồ ra ngoài chơi.

    - Bảo sao có người khai là thấy một cô người mẫu, hay một cô gái chuyển giới đáng nghi… – Sếp Đạt lẩm bẩm nhưng thấy ánh mắt X lộ vẻ dò hỏi thì im bặt, ra hiệu cho anh ta tiếp tục.

    - Lúc ra khỏi quán, Mai, hay đúng hơn là tôi, đã nhìn thấy Hậu, tôi liền kín đáo để ý anh ta và ghi nhớ biển số xe. Tất nhiên Mai và Đăng không biết gì, họ thậm chí còn không biết tới sự tồn tại của Hậu. Những ngày sau đó, tôi thường tranh thủ cả sáng và tối, bất cứ lúc nào Mai hay Đăng rảnh để theo dõi Hậu và lên kế hoạch cho vụ giết người. Anh biết đấy, tôi không như Mai, tôi không cần “ngủ” nên tôi luôn theo sát Đăng từ nhiều năm nay, mọi thứ nghiệp vụ cậu ta học được ở trường cảnh sát tôi đều nắm rõ. Kết quả thì anh cũng thấy rồi.

    - Tôi không phủ nhận việc anh đã làm chúng tôi rất vất vả… – Sếp Đạt gật đầu vẻ chua chát rồi hỏi tiếp. – Anh đã tra tấn Hậu?

    - Đúng, tôi tra tấn Hậu để tìm những người còn lại. Anh ta thực ra cũng không nhớ rõ, tôi phải mất thêm ít thời gian xác minh. Nhưng được cái Đăng trông rất giống Mai nên chỉ vừa nhìn thấy tôi là chúng đã lộ ngay ra vẻ hốt hoảng. Trong trường hợp anh tò mò, tôi thừa nhận việc phanh thây bọn chúng khi còn sống để trả thù. Tôi muốn chúng nếm trải nỗi đau Mai đã phải chịu.

    - Có tổng cộng bao nhiêu người trong nhóm đó?

    - Bốn người tất cả, và họ đều đã chết. Tôi cố tình để lại Quý sau cùng, cho anh ta cơ hội tự sát vì Quý là người duy nhất tỏ ra ăn năn. Nếu anh ta không tự sát thì tôi cũng chỉ cho anh ta một cái chết êm ái, nhưng còn ba người kia là đáng tội.

    - Tôi tóm tắt lại vụ việc nhé. Trong vụ đầu tiên, anh vẫy xe của Hậu, và rồi…

    - Thôi khỏi nhắc lại. – X nhún vai. – Đưa biên bản đây tôi ký hết. Cho tôi gửi lời chào Đăng. À, anh có biết tại sao các loại hung khí của tôi đều rất nghèo nàn không?

    - Xóa dấu vết?

    - Không phải với cảnh sát các anh, mà với Đăng. Tôi không thể mua đồ tích trữ trong nhà mà cậu ta không biết nên buộc phải dùng những thứ sẵn có hoặc dễ mua. Thực ra tôi không muốn dùng kìm chích điện với Quốc đâu nhưng chẳng còn cách nào khác. Hắn mở cửa cho tôi nên nếu dùng dây thừng siết cổ sẽ khá ồn ào.

    - Kìm chích điện thì tôi biết Đăng có sẵn nhưng còn dây thừng? Nếu dùng của Đăng làm sao cậu ta không biết nó biến mất được?

    - Cậu ta có một cuộn dây thừng ở nhà từ hồi tham gia hội thao gì đó của trường cảnh sát, lâu quá nên không để ý tới. Tôi lấy đi rồi mấy hôm sau mua bù vào. Các anh và Đăng đã đi hỏi khắp các cửa hàng xem có đối tượng khả nghi nào mua dây thừng không, nhưng ai mà nghĩ người đi mua dây sau đó mấy ngày lại là thủ phạm, đúng không nào?

    ………………

    Nhật ký của Trung úy Đạt:

    30/9/2014,

    Ngày Đăng ra tòa, từ trong ra ngoài sân tòa án chật cứng người, cả phóng viên lẫn những người dân tò mò. Vụ án X đã trở thành tiêu điểm của tất cả các phương tiện truyền thông suốt gần tháng qua. Sau khi sự thật được công bố, kỳ lạ làm sao, người ta bắt đầu đối xử với Đăng như là nạn nhân. Báo chí và cư dân mạng ra sức phân tích, đưa ra các bằng chứng về việc thực sự tồn tại cái gọi là “đa nhân cách”. Ban Mai lẫn X đều rất thoải mái xuất hiện mỗi khi được yêu cầu. Dường như họ đang cố gắng thanh minh giảm tội cho cậu ta. Có lần tôi hỏi X sao không chiếm luôn thân xác của Đăng để cậu ta không phải chịu hình phạt thì X trả lời dù sao anh ta cũng chỉ chiếm giữ những ký ức tối tăm, đau đớn và một tâm hồn thù hận, anh ta không phải Đăng nên không thể làm như vậy. Đăng mới là chủ thực sự của thân xác đó còn Mai và X chỉ là những kẻ thăm viếng định kỳ mà thôi.

    Để đảm bảo sự công bằng, tòa đã cho mời những giáo sư, bác sĩ thần kinh, tâm thần đầu ngành tới làm việc. Họ rất hứng thú được tiếp xúc lần lượt với Đăng, Mai và X nhưng đồng thời tỏ ra bối rối vì từ trước tới giờ, hầu như rất ít tài liệu chứng minh sự tồn tại thật sự của chứng “đa nhân cách”. Trong số đó chỉ có giáo sư Lâm, giáo sư tâm thần học hàng đầu và hai tiến sĩ tên Thảo và Nguyên tuyên bố là họ hoàn toàn tin Đăng. Họ thậm chí còn ra tòa, khẳng định việc tống Đăng vào tù là bất công khi cậu ta không hề làm những việc đó.

    Lời chứng thực của giáo sư Lâm cùng đồng nghiệp, những băng ghi hình, biên bản thẩm vấn và toàn bộ nhật ký, thư từ của Đăng, Mai đều được chuyển lên tòa. Bên cạnh đó, tôi cũng đứng ra với tư cách nhân chứng, xác nhận về việc Đăng đã rất nhiệt tình, tích cực trong chuyên án mà không có bất cứ biểu hiện nào đáng nghi. Cuối cùng, sau vài phiên tranh tụng, Chánh án đã bị thuyết phục. Ông quyết định tạm đình chỉ phiên tòa và chuyển Đăng tới viện tâm thần điều trị, khi nào bình phục mới tiếp tục đưa ra xét xử.

    Về một mặt nào đó, tôi cho rằng công lý đã được thực thi. Tuần sau tôi có thể thanh thản đưa Vân đi nghỉ, cố gắng gột sạch nốt những dư âm khó chịu về vụ án mạng liên hoàn không tưởng này.

    ____________________
    Chú thích:
    [1] Internet banking: giao dịch trực tuyến, gồm nhận, chuyển tiền. Nếu không muốn ra ngân hàng làm việc, hoàn toàn có thể dùng điện thoại hay máy tính có nối mạng để thực hiện. Ngân hàng sẽ gửi mã xác thực OTP về số điện thoại đã đăng ký, khách hàng bắt buộc phải nhập mã OTP mới có thể hoàn tất giao dịch.


    P.S: lyta2206 chuyencuangan Mochi Chimchim Aki Hanabusa hàng dzìa, còn một chương nữa là hoàn rồi, cố lên :x :x.

    Chương sau>>
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/5/17
  14. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.200
    Được thích:
    1.051
    Đã thích:
    2.113
    GSP:
    Ap
    Quá hay nàng ạ! Quả là không ngờ đấy! Đọc mà mình nổi cả đã gà. :-ss

    Mình cũng đang nghĩ thủ phạm chắc là một trong những người đã được nhắc tới. Lúc đầu nghĩ là người nào đó trong đội điều tra như là sếp của Đăng chẳng hạn. Cũng đoán bừa có thể là Ban Mai. Nhưng không nghĩ ra được về vụ đa nhân cách và sự thực là Ban Mai chết rồi. Quá hay nàng ạ.
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  15. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    525
    Được thích:
    942
    Đã thích:
    725
    GSP:
    Ap
    Cám ơn nàng nhiều, viết truyện thriller mà "lừa" được độc giả cảm giác nó phiêu kinh khủng ấy :)).
    P.S: Đợt mới bắt đầu, nàng có bảo là nàng cảm giác thư Ban Mai viết không được tự nhiên, giống như viết cho người khác đọc chứ không phải gửi cho anh trai, giờ hi vọng nàng cảm thấy nó có lý hơn :D.
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/3/17
  16. Mochi Chimchim

    Mochi Chimchim Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    41
    Được thích:
    38
    Đã thích:
    29
    GSP:
    Ap
    Em đang lên điện thoại nên không thu gọn được. Tạm thời chưa nêu ý kiến chị nhé, để bao giờ em lên máy tính nhận xét cho. Em rất muốn nói điều này lắm đấy!
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  17. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    525
    Được thích:
    942
    Đã thích:
    725
    GSP:
    Ap
    Chương 10. Kết thúc


    WARNING: Chương 9 và 10 là hai chương cuối, hé lộ danh tính kẻ sát nhân nên rất mong các bạn bình luận từ chương 9 trở đi sử dụng chức năng thu gọn để không vô tình ảnh hưởng tới bạn đọc khác. Xin cám ơn rất nhiều.

    Trích các bài tiêu điểm trên báo:

    Đa nhân cách: huyền thoại và sự thật

    Đề tài đa nhân cách vốn được văn học và điện ảnh khai thác tới cạn kiệt nhưng trên thực tế, đây không phải chứng bệnh chúng ta có thể gặp được hàng ngày. Nhân chuỗi án mạng chấn động dư luận gần đây, người ta mới có dịp nhìn hội chứng này dưới một ánh sáng mới. Phóng viên đã tiếp xúc với những người trực tiếp tham gia chuyên án lẫn các chuyên gia hàng đầu. Dựa vào loạt bằng chứng không thể chối cãi, chúng ta buộc phải thừa nhận sự tồn tại của “đa nhân cách”.

    Theo các chuyên gia phân tích…”

    Luật nào được áp dụng cho bệnh nhân đa nhân cách?

    Nhiều người đang lo ngại rằng X có thể sẽ trở thành tiền lệ cho những vụ án nghiêm trọng khác. Sẽ thế nào nếu những kẻ biển thủ công quỹ, những tên cướp máu lạnh hay những tên sát nhân hàng loạt tuyên bố rằng chúng mắc chứng đa nhân cách?

    Để rộng đường dư luận, phóng viên chúng tôi đã có một cuộc trao đổi với giáo sư Lê Văn Lâm, giáo sư tâm thần học hàng đầu về hội chứng này.

    Phóng viên (PV): Thưa giáo sư, ông có thể cho độc giả biết thêm chút thông tin về chứng bệnh đa nhân cách đang rất được nhiều người quan tâm gần đây không?

    Giáo sư Lê Văn Lâm (LVL): Thông tin về bệnh đa nhân cách thì chỉ một cú click chuột trên Google, các bạn có thể tìm thấy vô số tài liệu chi tiết. Tôi xin phép diễn giải ngắn gọn nhất, đa nhân cách là hiện tượng có nhiều người khác nhau sống cùng trong một thể xác.

    PV: Như trường hợp của Phạm Hải Đăng?

    LVL: Đúng thế.

    PV: Nhưng làm sao phân biệt một người mắc chứng đa nhân cách thật với một tên tội phạm muốn trốn tội?

    LVL: Cái này để diễn giải thì khá dài nhưng những bác sỹ tâm lý giỏi lẫn cảnh sát lành nghề có thể nhận ra. Bạn biết đó, mỗi con người trên thế giới là một cá thể độc lập, không ai giống ai nhưng lại đồng nhất với chính mình. Thứ khác biệt giữa người với người, ngoài thể xác vật lý như vân tay, DNA thì nó còn là tính cách, sở thích, thói quen, chữ viết, cách nói năng hay xu hướng tình dục, vân vân. Chúng tôi có những bài kiểm tra chuyên sâu, và tôi tự tin nói là khó ai qua mắt được những bài test này. Nó là tập hợp hàng ngàn câu hỏi, tuy khác nhau nhưng mang tính hệ thống cao, có khả năng “đọc vị” con người. Bạn có thể giả vờ một chút nhưng không thể tự biến mình thành con người khác, chỉ một chút mâu thuẫn trong các câu trả lời, chúng tôi có thể nhận ra ngay. Thật ra đây không phải lần đầu tôi ra tòa làm chứng về bệnh này. Đã từng có vô số kẻ khác tuyên bố mình bị đa nhân cách khi bị kết án, nhưng qua kiểm tra, tiếp xúc, tôi dễ dàng nhận thấy họ nói dối. Ngoài ra thì thôi miên cũng là cách phổ biến để nhận biết người đó có đa nhân cách thật không.

    PV: Còn trường hợp của Hải Đăng?

    LVL: Tôi đã kiểm tra rất kỹ Đăng, Mai và X, như cách họ tự gọi mình, bao gồm cả thôi miên, và kết luận sơ bộ rằng đó đúng là ba nhân cách khác nhau. Tuy vậy, bạn có thể yên tâm, Đăng sẽ không thoát tội một cách đơn giản như vậy. Dù ai trong người cậu ta gây án, cậu ta vẫn phải chịu trách nhiệm bởi xét cho cùng, thân xác cậu ta đã trực tiếp giết người. Chúng tôi chỉ đang giúp điều trị, hợp nhất nhân cách trước khi cậu ta phải trở lại vành móng ngựa mà thôi. Mai hay X sinh ra từ ký ức đau buồn của Đăng nên về một mặt nào đó, họ cũng chính là Đăng, nếu muốn khỏi “bệnh”, cậu ta cần dần dần đối mặt và chấp nhận thực tế đau thương.

    PV: Nếu theo như ông nói, Đăng thật sự bị đa nhân cách thì tòa nên xử anh ta thế nào?

    LVL: Tôi chỉ là một bác sỹ, không phải quan tòa hay luật sư để có thể trả lời câu hỏi này…”

    Nỗi thất vọng mang tên Ban Mai

    Rất nhiều fan của nhà văn Ban Mai đang giận dữ và thất vọng trước thông tin cô (hay anh ta!) bị bắt. Họ thậm chí còn gửi rất nhiều thư cho Hải Đăng hiện đang trong viện tâm thần đề nghị viết nốt những chương cuối bộ tiểu thuyết trinh thám vẫn còn dang dở. Có người còn đùa rằng anh ta mong Đăng không sớm khỏi bệnh để “Ban Mai” còn thời gian hoàn thành tác phẩm. Những nhà phê bình lâu năm tỏ vẻ tiếc nuối cho một tác phẩm ăn khách, họ thậm chí còn cho rằng nếu tác phẩm này hoàn thành, nó có thể giành giải “Tiểu thuyết của năm” và con đường sự nghiệp của Ban Mai sẽ rất rực rỡ…”

    Các bác sĩ nói Hải Đăng rất hợp tác

    Tuy không được trực tiếp gặp và nói chuyện với Hải Đăng do đang trong quá trình điều trị, các y, bác sĩ ở viện đều nói anh ta rất hợp tác, bệnh tình tiến triển tốt. Đăng bắt đầu có những kí ức nhất định về những việc đã trải qua, điều đó đồng nghĩa với tần suất xuất hiện của Mai và X dần ít đi. Nhiều người, trong đó có những đồng đội cũ trong Tổ trọng án của anh ta, khẳng định Đăng là người rất tốt nên lo lắng rằng khi nhận thức được tội ác mình từng gây ra, anh ta có thể suy sụp nghiêm trọng. Điều này dẫn đến câu hỏi về việc nên hay không xét xử Đăng theo luật pháp thông thường bởi ai cũng cảm thấy chút gì đó bất công cho anh ta khi phải chịu hình phạt nặng nề cho một tội lỗi mình không ý thức được là mình đã làm…”

    Thuốc chống đa nhân cách “cháy” hàng trên thị trường

    Nhiều mặt hàng được quảng cáo là thuốc chống trầm cảm, chống đa nhân cách đang tuyên bố “cháy” hàng. Người dân đổ xô đi mua các loại thuốc được cho là có khả năng giúp phòng ngừa việc đột nhiên có một nhân cách khác xuất hiện trong thể xác của mình…”

    ………………

    Những trang nhật ký cuối cùng của Hải Đăng:

    Số phận luôn biết trêu đùa con người ta theo những cách trớ trêu và độc ác. Tôi từng có một gia đình hạnh phúc, bố mẹ yêu thương, anh em hòa thuận. Em gái tôi là một cô bé thông minh, đáng yêu và cá tính. Bản thân tôi cũng có trong tay một tương lai hứa hẹn. Và rồi, chỉ trong khoảnh khắc định mệnh, tất cả đã kết thúc. Ngày hôm đó, khi Mai trút hơi thở cuối cùng trong tay tôi, trên người không một mảnh vải, toàn thân bầm dập, nước mắt còn đọng lại nơi khóe mắt vô hồn, tôi tưởng mình đã phát điên. Phải vài ngày sau đó tôi nằm liệt giường, không tin được sự việc đã xảy ra. Lúc đó tôi mới hiểu về “sự kết nối kỳ lạ” của anh em chúng tôi như cách Mai luôn diễn tả. Mai chết, mang theo một nửa con người tôi đi mất. Liền sau đó, bố mẹ tôi không chịu nổi cú sốc kia cũng ra đi. Lúc ấy, tôi đã nghĩ đến chuyện tự tử, bởi cuộc đời này tôi không còn gì ràng buộc nữa.

    Nhưng khi tỉnh táo lại, tôi quyết định, nếu tôi chết, sẽ có kẻ khác phải theo cùng.

    Trên đời này vốn chẳng tồn tại thứ gọi là “đa nhân cách”, hoặc giả nếu có, không phải trường hợp của tôi!

    Thời gian dưỡng bệnh, tôi đã dùng tất cả căm hờn của mình dựng nên một kế hoạch hoàn hảo. Nếu tình yêu mang tới động lực to lớn thì lòng hận thù còn hơn nhiều lần. Tôi quyết định không hợp tác với cảnh sát bởi dù có bắt được chúng, dù tòa có tuyên án tử hình thì vẫn là quá nhẹ nhàng đối với tội ác của chúng. Tôi, chính tôi chứ không ai khác, phải tự tay giết chúng, phải cho chúng nếm nỗi đau tới tột cùng mà gia đình tôi đã phải chịu.

    Đây là những lời thú tội cuối cùng và tôi tôn trọng nguyên tắc “chỉ có một sự thật duy nhất”. Ban Mai, X và tôi, tất cả chỉ là một người, duy nhất Phạm Hải Đăng này. Tôi đã phải kiên nhẫn chờ tới sáu năm để trả thù. Như tôi từng nói, tôi và Mai có một sự kết nối kỳ lạ, đối với mỗi sự việc xảy ra, ngoài cảm nhận của riêng mình, tôi còn hiểu được Mai nghĩ gì và ngược lại. Sau khi Mai chết, sự kết nối đó càng lớn hơn, đến mức tôi có thể luyện được cả khả năng viết văn, nét chữ, cách nói năng, cử chỉ của nó và nhiều việc khác. Trong số truyện tôi đưa lên mạng, một số là của Mai viết từ trước, chỗ còn lại là của tôi, nhưng có vẻ như không ai thấy được sự khác biệt. Tôi nhận thêm cả việc viết bài PR, duy trì tài khoản ngân hàng và viết nhật ký dưới tên Mai. Tôi đã làm cho Mai thực sự “sống”, và đôi khi, đó lại trở thành nguồn an ủi duy nhất của tôi trong suốt sáu năm cay đắng chìm đắm trong hận thù. Ngoài sự kỳ quặc phải phân thân ra làm hai người, có lúc tôi đã thật sự cảm giác nó vẫn đâu đó ngoài kia. Và tôi tin rằng Mai luôn theo sát và phù hộ cho kế hoạch của tôi.

    Còn về X, có thể nói đơn giản X chính là tôi từ giây phút ôm cái xác lạnh dần của Mai, một kẻ vô hồn chỉ còn chất chứa hận thù. Hải Đăng hồn nhiên, sôi nổi, mang lý tưởng phục vụ công lý ngày xưa đã chết và từ giây phút đó trở đi, X mới là kẻ đang phải diễn lại chính "tôi" của ngày xưa trong mắt người khác.

    Bên cạnh chuyện “đa nhân cách”, tất nhiên tôi còn nói dối nhiều chuyện khác, chẳng hạn như tôi đã điều tra lũ khốn kia rất kỹ từ trước, việc “Ban Mai” viết nhật ký về ngày 3/5 ra ngoài chơi và X vô tình bắt gặp Hậu chỉ là cái cớ. Mọi việc đều trong tính toán của tôi, không có bất cứ sự tình cờ nào hết. Ngay cả việc đánh nghi phạm vụ hiếp dâm giết người cũng là tôi cố ý, tôi muốn tạo ấn tượng về một Hải Đăng “nóng nảy, không biết tiết chế cảm xúc”, nó sẽ ăn khớp với nhận diện “đa nhân cách” tôi dựng lên.

    Và điều quan trọng hơn hết thảy, có tất cả năm tên chứ không phải bốn như tôi từng khai.

    Năm hung thủ, năm vụ án mạng, dù có là thánh thần tôi cũng không thể thực hiện hết nên tôi phải lên thứ tự ưu tiên trước sau. Tôi nhắm vào Hậu đầu tiên vì gã đã chuyển nghề và ít sự liên hệ tới những kẻ khác nhất. Trong năm tên này, Quý là trung tâm, kẻ kết nối với tất cả những tên còn lại nên y sẽ là kẻ gần cuối cùng. Tên thứ năm là một con cáo già quỷ quyệt, nếu làm không khéo, mọi việc sẽ đổ bể hết nên tôi đã phải thận trọng đi từng bước một cách chắc chắn. Tôi mất tới bốn năm trong trường cảnh sát và gần một năm làm thực tế để nhặt nhạnh kinh nghiệm. Ngoài ra tôi cũng cần thời gian để “nhà văn Ban Mai” nổi tiếng, một “nhân chứng” kỳ lạ cho riêng mình. Klingon nói “Trả thù là món ngon nhất khi ăn nguội”, và sau nhiều năm chờ đợi, cuối cùng tôi có thể bắt đầu nhấm nháp món ăn này một cách sảng khoải.

    Khi nắm được mối quan hệ kỳ quặc giữa Hậu, Oanh, Hùng và Thành, tôi biết đây là thời cơ. Động cơ của ba người này đều có, việc chĩa mũi dùi vào họ sẽ mang tới cho tôi kha khá thời gian để tiếp tục các bước tiếp theo. Nhằm minh họa cho việc X phải cố gắng tồn tại mà tôi không hề hay biết, tôi đã ra tay với những thứ công cụ cực kỳ đơn sơ, nhưng địa điểm, thời gian phải tính toán vô cùng kỹ để đảm bảo không để lại bất cứ dấu vết nào. Tôi phải cám ơn những năm trong trường cảnh sát và thời gian lăn lộn ở Tổ trọng án đã cho tôi kiến thức và kinh nghiệm cần thiết để hoàn thành xuất sắc việc này.

    Sau Hậu, người tiếp theo là bác sĩ Quốc vì ông ta không liên quan tới Quý, nếu ông ta chết, Quý cũng không quá nghi ngờ hoặc bị áp lực đến mức phải tự vẫn ngoài dự kiến. Biết tính lão dê già này nên tôi viết email lả lơi hẹn gặp. Mọi chuyện sau đó là quá đơn giản. Khác với Hậu, tôi để mắt lão lại tới sau cùng bởi tôi muốn chứng kiến ánh mắt kinh hoàng bất lực của lão, thứ em gái tôi đã phải trải qua. Một bác sĩ ngoại khoa chết dưới lưỡi dao mổ của chính mình, tôi cảm thấy không gì có thể hoàn mỹ hơn.

    Cái chết của Quốc đã khuấy động dư luận, đồng thời đánh động những người có liên quan. Tôi biết Quý bắt đầu thấp thỏm, Tình cẩn trọng hơn mỗi ngày đi về còn kẻ thứ năm kia bắt đầu để mắt tới chuỗi án mạng liên hoàn này. Là con cáo già, gã chắc chắn đã bắt đầu đánh hơi ra tôi và chuẩn bị đề phòng. Còn vì sao tôi không chọn gã đầu tiên? Vì gã phải là kẻ cuối cùng, phải sống trong thấp thỏm đè nặng, phải thở phào nhẹ nhõm và rồi nhận một cái chết thê thảm nhất đúng người đúng tội.

    Quay trở lại cái chết của Tình, thật ra tôi đã gặp may ngoài dự kiến. Tối hôm đó, tôi có mang theo kìm chích điện, dây thừng và con dao từng dùng giết Hậu nhưng khi đến nơi tôi nghe thấy Tình và Minh đang to tiếng trong nhà. Tôi nép vào một căn bỏ không ngay bên cạnh, chờ tới khi Minh bỏ đi. Lúc này trên người Tình bị đâm một nhát dao nhưng vết thương không hiểm và gã còn rất tỉnh táo. Tôi “tôn trọng” hiện trường đầy dấu vết của Minh sau khi hạ sát Tình. Nói chung Tình chỉ là một thằng ngu, hạ sát gã không cho tôi chút cảm giác kích thích hay thỏa mãn nào, chỉ là một nước cờ cần thiết.

    Tôi biết sau khi Tình chết, Quý sẽ bị chấn động mạnh. Thực ra tôi không quá quan tâm tới việc Quý hối cải hay gì đó bởi không một sự ăn năn quay đầu nào có thể được chấp nhận sau cái chết thảm thương của Mai. Chẳng qua tôi không muốn mạo hiểm với một vụ án mạng phanh thây nữa, tôi còn mục tiêu lớn hơn, không nên vì con linh cẩu mà bỏ lỡ con sư tử. Tôi đã cải trang thành Mai, thỉnh thoảng lượn qua tầm mắt Quý để gia tăng áp lực cho gã. Đêm Quý chết tôi đã ở đó, kiểm tra kỹ lá thư tuyệt mệnh để đảm bảo nó không đưa ra những thông tin khiến kế hoạch của tôi đi trật đường trước khi đặt lại chỗ cũ.

    Lá thư nặc danh gửi cho sếp Đạt tôi biết là của ai và dù không đọc, tôi có thể đoán được nội dung của nó.

    Khi sếp Đạt gọi cho tôi bảo về nhà nghỉ ngơi hai ngày, tôi đã biết mọi việc sắp ngã ngũ. Tôi ở nhà không đi đâu, chuẩn bị sẵn sàng bước vào cuộc chiến cuối cùng.

    Tôi giả làm người đa nhân cách không phải để trốn tội. Tôi cũng không phi tang vật chứng bởi việc bị bắt nằm trong kế hoạch của tôi.

    Trước khi kể nốt câu chuyện, tôi xin quay lại một chút vào cái đêm Mai bị giết, những chi tiết này do Hậu tiết lộ cho tôi như một lý do để xin tha mạng. Ông Nam vốn là người xởi lởi nên trong bữa tiệc tân gia đó đã phóng tay đãi rượu tất cả mọi người, khiến ai cũng say ngất. Quý đưa Tình về khách sạn, tiện đường đi cùng Hậu. Quốc và kẻ kia ở cùng khách sạn với Tình nên cũng nhập đoàn. Năm kẻ say bắt gặp cô em gái xinh đẹp của tôi một mình trên đường vắng, thú tính nổi lên, chúng đã nói chuyện về việc cưỡng hiếp con bé. Lẽ ra sự việc chỉ dừng lại ở một câu chuyện tục tĩu như vô vàn các câu chuyện lúc say khác của mọi gã đàn ông nhưng trong nhóm lại có một người không nghĩ vậy. Gã đã kích bác, dụ dỗ bọn còn lại thực hiện cái kế hoạch đồi bại đó. Vì vậy, gã chính là kẻ phải chịu trách nhiệm cao nhất với những gì xảy tới với Mai.

    Và gã cuối cùng, dù cho có quỷ quyệt tới đâu, đã bị tôi nắm được yếu điểm chí mạng: Sự say mê công việc tới điên rồ. Tôi thậm chí có phần nghi ngờ rằng vụ việc của Mai cũng chỉ là một thí nghiệm của gã về việc con người có thể đi xa tới đâu khi bị khơi gợi lên những thú tính đen tối nhất.

    Do đó, gã sẽ không bao giờ bỏ qua trường hợp “đa nhân cách” đầu tiên trong lịch sử, mặc cho lý trí mách bảo có nhiều điểm đáng nghi. Có lẽ gã quá tự tin rằng tôi sẽ không thể làm gì gã sau khi bị bắt. Việc tôi, hay X, khẳng định chỉ có bốn kẻ thủ ác khiến gã yên tâm tiếp xúc với tôi mà không lo bị vạch trần. Hơn nữa, gã cho rằng kể cả tôi có biết gã thì giờ tôi đã bị coi như thằng điên, lời khai không còn giá trị, những kẻ liên quan trong vụ án năm xưa đều đã chết, kể cả có quật mộ Mai lên cũng chẳng thu được gì nữa.

    Một trường hợp quá hiếm có như tôi, làm sao gã có thể bỏ qua? Tôi chính là cơ hội để gã ghi tên mình vào lịch sử ngành tâm thần học thế giới. Vì lẽ đó, gã đã cố gắng hết sức khi ra tòa để bảo vệ tôi, và đưa tôi về làm đối tượng nghiên cứu trong viện của gã. Với một tên tuổi tầm quốc tế như giáo sư Lê Văn Lâm, những lời bào chữa đó là vô cùng giá trị, đã đóng góp phần lớn cho việc tôi được đưa về viện tâm thần thay vì tống thẳng vào tù.

    Phải, kẻ thủ ác cuối cùng, kẻ tôi đã phải chờ sáu năm, chính là giáo sư Lê Văn Lâm, giáo sư hàng đầu lĩnh vực tâm thần học.

    Sáu năm qua, tôi còn sống được là nhờ hận thù, chính khát khao trả thù cháy bỏng là thứ duy nhất ngăn tôi không cầm dao cứa thẳng vào động mạch của mình. Và rồi giờ đây khi mọi kế hoạch sắp thành công, tôi lại bị đẩy về tâm trạng buồn nản, chán chường. Sớm muộn tôi cũng bị tử hình nhưng đó chính là điều tôi mong muốn bởi một mặt nào đó, cái chết chính là sự giải thoát. Đối với tôi lúc này, chết dưới loạt súng ngoài pháp trường hay tự vẫn về cơ bản không có gì khác nhau.

    Còn về giáo sư Lâm? Hãy tin tôi, những gì đã xảy ra với Hậu, Quốc và Tình chưa là gì so với những thứ đang chờ gã phía trước.

    Món ăn nguội này thực sự rất ngon, xứng đáng là món ăn trước khi ra pháp trường cho một tử tù như tôi.

    ………………

    Ngày… tháng… năm…

    Bốn giờ sáng, bên ngoài trời còn tối như mực, những mảng sương dày bao phủ khắp không gian, không khí giá buốt tới độ thở ra khói trắng.

    - Phạm Hải Đăng! – Giọng nói lạnh lẽo vang lên cùng tiếng mở khóa loảng xoảng.

    - Đến lúc rồi phải không? – Người kia ngẩng lên, cái nhìn bình tĩnh trong suốt khác với phần đông các tử tù trước giờ hành quyết khác.

    - Anh được quyền viết một lá thư và ăn bữa cuối…

    - Thôi khỏi, tôi chẳng cần gì cả. – Đăng thờ ơ khoát tay. – Làm ơn đưa tôi ra trường bắn nhanh đi.

    Nhưng thay vào đó, Đăng bị bịt mắt và đưa tới một căn phòng kín. Căn phòng rất tối, chỉ có một bóng đèn sáng mờ trên trần. Sau khi được tháo băng, chớp mắt mấy cái để quen với khung cảnh tranh tôi tranh sáng trong phòng, anh mới nhận ra mình không ở một mình. Người kia đứng ở góc phòng, khuất trong bóng tối, nhìn không thấy mặt.

    - Có chuyện gì vậy? – Đăng lên tiếng, xé tan bầu không khí yên tĩnh đến ngột ngạt.

    - Chúng tôi có một đề nghị đối với anh. – Người kia khẽ nói, giọng đều đều không cảm xúc. – Một đề nghị hấp dẫn hơn việc ăn loạt đạn ngoài pháp trường.



    HOÀN THÀNH

    __________________________

    P.S: chuyencuangan lyta2206 Mochi Chimchim Aki Hanabusa đến đây là hết rồi, cám ơn các bạn đã đồng hành cùng chương trình >:D< :x.
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/7/18
    Konoha, suongthuytinh, Thanhkhe4 người khác thích bài này.
  18. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.200
    Được thích:
    1.051
    Đã thích:
    2.113
    GSP:
    Ap
    Kết thúc mở hả nàng tuỳ cho người đọc tưởng tượng hả nàng? Làm người ta tò mò quá đi. Có phải Đăng được giao cho làm điệp viên mật không vậy ta? Mà mình tưởng ở VN tử hình dùng thuốc tiêm.
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  19. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.200
    Được thích:
    1.051
    Đã thích:
    2.113
    GSP:
    Ap
    Ừ giờ mình hiểu dụng ý của nàng tại sao lại dùng các kể chuyện kiểu này. Nhưng mà cái đoạn Ban Mai viết ý mình là khi viết thư thường nếu là những chuyện mà cả hai người biết thì sẽ không nhắc hẳn ra, đặc biệt là chuyện đau thương. Ví dụ: Thay vì nói "bố mẹ lao vào đường tàu", có lẽ sẽ chỉ nói "bố mẹ qua đời". Nhưng mà mình biết nàng có dụng ý đưa ra đầu mối cho người đọc biết cái chết của bố mẹ như thế nào, nói chung viết như vậy cũng được.
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  20. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    525
    Được thích:
    942
    Đã thích:
    725
    GSP:
    Ap
    Hic, mình vừa kiểm tra lại, đúng là từ 2011 Việt Nam tiêm thuốc rồi, mình lạc hậu quá :">. Nhưng thôi, dù sao cũng là truyện hư cấu, nghe loạt đạn với pháp trường cho nó thêm kịch tính :D.
    Còn đoạn kết thúc, thì không hẳn là mở vì truyện này hết hẳn rồi, hung thủ chết hết rồi. Nhờ em lyta gợi ý nên mình mới bổ sung đoạn cuối để "mở đường" cho bộ khác (nếu có) :P.
     
    chuyencuangan thích bài này.

Chia sẻ trang này