Ánh sáng và bóng tối - Hoàn thành - Sherry

Thảo luận trong 'Truyện dài hoàn' bắt đầu bởi Ai_Sherry, 27/2/17.

  1. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    527
    Được thích:
    945
    Đã thích:
    726
    GSP:
    Ap
    Cám ơn bạn nhiều nhiều nha, mình xin phép tag bạn chương mới, nếu bạn cảm thấy phiền thì báo mình, mình sẽ bỏ tag.
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/3/17
  2. lyta2206

    lyta2206 Gà tích cực Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    141
    Được thích:
    175
    Đã thích:
    106
    GSP:
    Ap
    Có gì đâu. Bạn cứ tag tên mình, như vậy càng tiện theo dõi :)
     
  3. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    527
    Được thích:
    945
    Đã thích:
    726
    GSP:
    Ap
    Chương 5.

    Nhật ký của Trung úy Đạt:

    2/7/2014,

    Mẹ kiếp!

    Thực sự tôi còn muốn chửi hơn thế nữa. Chuyện này chưa xong đã tới chuyện khác. Trong khi vụ án của Hậu vẫn còn treo đó, một vụ khác đã ập tới. Lúc nhận được tin báo, tôi cử Đăng đi, nghĩ là một vụ án mạng đơn giản, chỉ cần đến tiếp nhận hồ sơ, làm các thủ tục điều tra thông thường.

    Đến khi Đăng gọi điện báo tin, tôi đã không kiềm chế được bật ra tiếng chửi và phóng xe tới tức khắc. Tôi đã cảm thấy mình như đi xuyên qua đường hầm thời gian trở lại hiện trường vụ án của Hậu. Tất cả gần như đều được tái hiện tại đây. Nạn nhân cũng bị trói chặt cùng những thủ đoạn hành hạ y hệt. Hiện trường vụ án lần này ở phòng mạch, thành ra cảnh xác nạn nhân bị mổ phơi nội tạng cùng máu vương vãi khắp nơi đối lập một cách châm biếm với sự ngăn nắp, sạch sẽ của phần còn lại căn phòng. Thay vì mùi thuốc sát trùng thường thấy là mùi tanh lộng óc của máu, và thi thể vị bác sĩ bị cắt xẻ bằng chính dao mổ của mình. Tôi tự hứa khi nào phá xong vụ án này sẽ xin nghỉ phép đưa Vân đi chơi cho đỡ ám ảnh. Tuy cảnh sát là cần bỏ cảm xúc qua một bên, tôi làm sao tránh được khó chịu khi phải ngắm nghía hai thi thể nát bét trong hai vụ án cách nhau chưa đầy hai tháng?

    Mặc cho bên giám định, pháp y bận rộn với công việc của họ, tôi đi vòng quanh phòng, ngắm nghía các bằng khen, giấy chứng nhận treo đầy trên tường. Căn phòng sạch sẽ không một hạt bụi chứng tỏ sự cẩn thận của chủ nhân, cũng dễ hiểu vì đây là nguyên tắc nghề nghiệp. Trên mặt bàn bày những khung ảnh nhỏ của một người phụ nữ xinh đẹp và hai đứa trẻ tuổi thiếu niên. Tất cả đều chỉ ra một đời sống viên mãn, hạnh phúc. Vậy tai họa ập xuống này là do đâu? Ghen tị hay còn vì điều gì khác nữa? Tôi đang phải đối mặt với một kẻ sát nhân hàng loạt, hay hai vụ độc lập với một kẻ bắt chước hay tất cả chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên?

    ………………

    Nhật ký của Hải Đăng:

    3/7/2014,

    Tôi bắt đầu thấy mấy suy nghĩ lãng mạn của cô em tôi còn thực tế hơn cả đống giả thuyết của đám anh em trong Tổ. Nếu vụ án thứ hai này là tác phẩm của một kẻ bắt chước thì xã hội này thực đáng sợ. Những trải nghiệm trong công việc đôi khi đã bóp méo cả nhân sinh quan của tôi. Mạng sống vốn là thứ quý giá nhất mà chỉ vì những lý do đôi khi hết sức giời ơi đất hỡi người ta có thể xuống tay giết người. Sau một thời gian dài ở Tổ trọng án, tôi giờ có thể ăn uống bình thường sau khi sờ vào xác chết hai tiếng đồng hồ trước đó. Cảm xúc khi tiếp xúc với tử thi hay nỗi đau khổ của gia đình nạn nhân cũng chai sạn đi rất nhiều. Nghịch lý là điều đó lại tốt cho công việc, được định nghĩa bằng từ “chuyên nghiệp”. Nhưng dù chuyên nghiệp cách mấy, đôi khi tôi vẫn không thể không căm ghét đám luật sư với khả năng “đổi trắng thay đen” thần thánh. Có những vụ án anh em phải ăn chực nằm chờ, dãi nắng dầm mưa, huy động tới từng nơ-ron thần kinh để tóm được hung thủ để rồi ra tòa, đám luật sư đã cãi cho bị cáo về với mức án tối thiểu, thậm chí là trắng án. Hài hước ở chỗ, vinh quang luôn thuộc về luật sư còn mọi vấn đề là ở cảnh sát. Chưa tìm ra hung thủ? Cảnh sát năng lực kém, thậm chí là cảnh sát ăn hối lộ, bao che, hay lười biếng không tích cực truy tìm thủ phạm. Tìm ra hung thủ? Tìm được thì tốt nhưng phương pháp của cảnh sát có đúng không hay tìm kiểu ép cung? Đôi lúc, tôi cứ phải AQ rằng dư luận luôn khắc nghiệt, còn bản thân chỉ cần làm tốt việc của mình thay vì chú ý quá nhiều tới những chuyện khác.

    Quay trở lại vụ án, tôi vẫn khoanh vùng đối tượng tình nghi dù thực tâm không cho rằng đây là hướng đi đúng. Thời điểm vụ án xảy ra, cả ba đối tượng tình nghi vụ của Hậu đều vẫn đang bị giám sát, không có khả năng ra tay.

    ………………

    Sổ tay điều tra của Hải Đăng:

    Tên nạn nhân: Nguyễn Văn Quốc, 52 tuổi.

    Nghề nghiệp: Bác sĩ, chuyên khoa tim mạch, là một trong những bác sĩ đầu ngành về phẫu thuật tim.

    Đặc điểm ngoại hình: Cao 165 cm, nặng 75 kg.

    Thời điểm gây án: 20-22h ngày 30/6/2014

    Địa điểm gây án: Tại phòng mạch riêng của nạn nhân, không có dấu hiệu phá khóa cửa. Nhiều khả năng chính bác sĩ Quốc đã mở cửa cho hung thủ.

    Thời điểm phát hiện thi thể: 15h chiều ngày 1/7. Hàng ngày, phòng khám mở cửa lúc 15h chiều, khoảng 17h bác sĩ Quốc từ viện về thẳng phòng khám, làm tới khoảng 19.30 thì đóng cửa. Theo thói quen, khi đến, nhân viên lễ tân mở cửa tất cả các phòng để quét dọn và đã phát hiện thi thể nạn nhân trong phòng riêng. (1/7 là ngày nghỉ của Quốc ở viện, vợ con thì nghĩ đêm 30/6 ông ta đi trực nên không ai tìm ông ta sớm hơn).

    Vật chứng: Hung khí gây án bước đầu được xác định là con dao phẫu thuật của chính nạn nhân bị bỏ lại hiện trường. Kiểm tra sơ bộ thấy có vết kìm chích điện trên người nạn nhân nhưng không tìm thấy kìm tại hiện trường. Máy tính của nạn nhân và một số đồ khác đang được phòng giám định kiểm tra.

    Nhân chứng: Không có. Hệ thống camera giám sát bị phá hủy hoàn toàn, thẻ nhớ biến mất.

    Tóm tắt quá trình gây án dựa trên kết quả khám nghiệm: Ngày 30/6, nhân viên làm việc tại phòng khám ra về vào lúc 19.30, bác sĩ Quốc ở lại. Khoảng 20h, hung thủ tới, dùng kìm chích điện hạ gục nạn nhân rồi trói ông ta lại. Sau đó hắn hành hình và hạ sát ông ta giống như Hậu. Cuối cùng hắn xóa dấu vết và bỏ đi.

    Đôi nét về nạn nhân: Bác sĩ Quốc là một trong những bác sĩ đầu ngành về phẫu thuật tim, hơn nữa ông ta còn nổi tiếng về lòng nhân ái. Ông thường tham gia mổ từ thiện miễn phí cho bệnh nhân nghèo, bên cạnh đó cũng thỉnh thoảng làm giảng viên thỉnh giảng bên trường Y. Mỗi lần ông ta đứng lớp, sinh viên đều đến đông nghẹt. Các y tá, hộ lý xác nhận rằng Quốc làm nghề rất có tâm, không sách nhiễu bệnh nhân lấy phong bì bao giờ. Nguồn thu chính của ông ta nhờ mở phòng khám, làm thêm ở viện tư và cộng tác với các hãng dược. Tuy nhiên đó mới chỉ là những nhận định đầu tiên, các thông tin khác đang được tìm hiểu thêm.

    Mối liên hệ với Hậu: Chưa thấy có mối liên quan. Cả gia đình Quốc là người gốc ở đây, vợ con cũng xác nhận chưa từng thấy ông ta có qua lại gì với Hậu. Quốc từng về quê Hậu nhưng một bác sĩ đầu ngành như ông ta thì việc đi các nơi thăm khám, giảng bài, chỉ đạo tuyến là hết sức bình thường. Gần như tất cả địa phương trong cả nước đều có dấu chân ông ta.

    Đối tượng tình nghi: Tạm thời chưa khoanh vùng được đối tượng tình nghi. Hiện tại, nhóm đối tượng có động cơ lớn nhất chỉ là người nhà những bệnh nhân đã chết trên bàn mổ của bác sĩ Quốc. Tuy vậy, thông thường khi lên bàn mổ là người nhà đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất, không ai thù hận bác sĩ mổ đến độ phải xuống tay giết người thế này.

    ………………

    Nhật ký của Trung úy Đạt:

    4/7/2014,

    Đúng là có những chuyện trông vậy mà hoàn toàn không phải vậy. Nếu chỉ nhìn bề ngoài, bác sĩ Quốc là người quá ư hoàn hảo. Ông ta nổi tiếng cả về chuyên môn lẫn đạo đức nghề nghiệp, lại thêm gia đình hạnh phúc. Khi tới nhà, tôi có thể thấy rõ ràng nỗi đau buồn rất thật từ các thành viên trong gia đình. Ngoài ra, việc mở phòng khám riêng hay cộng tác với các hãng dược là điều hết sức bình thường trong ngành, nhất là với các bác sĩ nổi tiếng như Quốc.

    Chỉ đến khi đào sâu hơn vào đời tư vị bác sĩ đáng kính này, nhiều chuyện đen tối mới được hé lộ ra.

    Tìm trên Google thì ngoài những bài viết ca ngợi tài đức của Quốc, có một bài báo nhỏ cách đây nhiều năm về việc một người tố cáo ông ta xâm hại tình dục con mình. Cô bé chín tuổi đó vốn là bệnh nhân được đưa tới gửi gắm nhờ ông ta mổ van tim, và sau vài lần thăm khám, cô bé đã kể với mẹ rằng bị bác sĩ “động chạm”. Mẹ cô bé mang đơn đi kiện nhưng kết quả khám phụ khoa cho thấy em hoàn toàn bình thường, và người ta cho rằng bác sĩ thăm khám tất nhiên phải đụng chạm nên sự việc chìm đi nhanh chóng. Nếu chỉ đọc bài báo đó, tôi cũng tin Quốc vô tội.

    Nhưng ông ta có nhiều bí mật hơn người ta tưởng.

    Tôi đã khá băn khoăn về việc Quốc ở lại phòng khám rất muộn ngày hôm đó vì theo lời nhân viên, ông ta thường ra về cùng họ. Nếu ông ta tự tay mở cửa cho hung thủ khi phòng khám đã đóng cửa, vậy ông ta quen hắn sao? Và hai người gặp nhau làm gì? Cho đến khi mở được email của ông ta, những băn khoăn của tôi mới được giải đáp. Những email gần nhất trong hộp thư đều đến từ một người, tự xưng là bệnh nhân muốn nhờ ông ta thăm khám. Rồi từ những email đó, hai người bắt đầu nói chuyện đưa đẩy thân mật, cuối cùng là cuộc hẹn tại phòng khám sau giờ làm việc khi các nhân viên khác đã về hết. Người gửi những email này chắc chắn là hung thủ hoặc kẻ đồng lõa bởi để Quốc tin tưởng cắn câu, hắn thậm chí còn gửi ảnh cho ông ta, nói là ảnh của bản thân. Nếu người trong ảnh thực sự là hắn, tôi sẽ phải nhờ Bộ Ngoại giao gửi công hàm sang Nhật để dẫn độ Leah Dizon [1] về Việt Nam xét xử. Giá Quốc biết Dizon còn đang bận đóng phim ở Nhật thay vì gửi email xin hẹn khám bệnh hẹp van tim, ông ta đã chẳng mất công đặt lịch hẹn bí mật để rồi mất mạng như vậy.

    Có người nói rằng như vậy hung thủ phải là phụ nữ vì khi nhìn thấy hắn qua camera quan sát, nếu thấy là đàn ông Quốc có thể nghi ngờ và không mở cửa. Nhưng giả thuyết này không đứng vững vì hung thủ chỉ cần mặc quần áo, đội mũ kín là không nhìn ra giới tính. Hẹn hò bí mật nên che kín mặt là hợp lý, hẳn Quốc cũng đã nghĩ thế.

    Tài khoản gmail dùng để gửi cho Quốc đã bị deactivate, nội dung mổ xẻ không thu được bất cứ điều gì, sợi chỉ chắc chắn duy nhất đã lại đứt.

    Manh mối còn lại chỉ là chiếc điện thoại, mặc dù tôi cho rằng nếu có gì để tìm thì cũng chỉ về bác sĩ Quốc hơn là hung thủ.

    ………………

    6/7/2014,

    Mai,

    Khi em tiếp xúc với ai đó, điều gì sẽ giúp em đánh giá người ta? Có những người nhìn bề ngoài thì cả một bầu trời đạo mạo đầy tư cách nhưng lại tồn tại những chuyện thật khó tin. Trong một số trường hợp anh nghĩ trực giác của phụ nữ đáng tin cậy hơn sự quan sát nặng lý tính của đàn ông.

    Anh không nói mình thông cảm với hung thủ nhưng phải thẳng thắn rằng với vụ án thứ hai này, anh không thấy nạn nhân đáng thương. Đây có lẽ không còn là chuyện đòi lại công lý mà là cuộc đối đầu giữa cảnh sát và tên sát nhân, hoặc những tên sát nhân, cho tới bây giờ vẫn chưa kết luận được.

    Xã hội giờ loạn lắm, em ra đường nên cẩn thận.

    Anh Đăng.

    ………………

    Nhật ký của Hải Đăng:

    6/7/2014,

    Nghiên cứu điện thoại của bác sĩ Quốc không thu được gì nhiều ngoài một số tin nhắn trao đổi thuần túy công việc xen lẫn vài tin nhắn tình cảm của vợ. Nhưng tôi đã đặc biệt chú ý tới một vài số liên lạc trong danh bạ dưới cái tên “bệnh nhân”. Với một bác sĩ tiếng tăm như Quốc, bệnh nhân lên tới cả ngàn, sao lại lưu số của riêng một số bệnh nhân? Tôi hỏi y tá, trợ lý của ông ta thì họ xác nhận rằng thường bệnh nhân theo dõi sau mổ sẽ đặt lịch với viện hoặc phòng khám, nếu muốn liên lạc với Quốc cũng phải gọi vào số cố định gặp lễ tân trước chứ ông ta quá bận để tiếp chuyện từng người qua di động. Tôi thử bấm số bệnh nhân tên “Hùng” thì một giọng nữ ngọt ngào, tự xưng tên Hồng Nhung trả lời.

    Tôi nghĩ bọn tôi nợ Phòng tệ nạn xã hội một lời xin lỗi, không phải lúc nào cũng có thể phối hợp với nhau.

    Những cô gái mang danh “bệnh nhân” kia được triệu tập tới, tất nhiên với lời hứa danh dự của Tổ trọng án về việc không trao họ cho bên Tệ nạn, họ mới cởi mở trò chuyện. Không ngoài dự đoán, tất cả các cô gái này đều là gái gọi cao cấp và Quốc là khách hàng thân thiết. Khi được hỏi vì sao Quốc thường xuyên qua lại với họ mà không phải người khác thì ban đầu tất cả đều khá lúng túng, mãi sau một cô gái trong đó mới thú nhận rằng chỉ có họ mới chịu được Quốc. Cô còn kéo áo cho bọn tôi xem những vết sẹo nhỏ sau lưng, tất cả đều là tác phẩm của ông ta.

    Thì ra, bác sĩ Quốc có sở thích hơi khác người bình thường, ông ta nghiện S&M [2]. Những vết sẹo trên người các cô gái đều là vết bỏng thuốc lá hoặc nến, đôi khi là dao cắt, thậm chí có cô gái còn từng bị đánh suýt chết. Sau đó, ông ta đã chi khá nhiều tiền để bịt miệng nạn nhân nên cô ta cũng cho qua. Trong giới, Quốc khá tai tiếng đến mức chỉ một nhóm các cô gái có tên trong danh bạ là còn chịu đựng tiếp tục qua lại với ông ta. Tuy vậy, tất cả bọn họ đều thề thốt rằng mình tự nguyện vì Quốc rất hào phóng, và rằng họ coi đó là một phần công việc chứ không thù hận gì ông ta đến mức phải ra tay giết người. Tôi biết dù không nói thẳng ra, một vài cô đã ám chỉ Quốc không phải khách hàng duy nhất có sở thích kỳ quặc như thế.

    ………………

    Nhật ký của Trung Kiên, thành viên tổ trọng án:

    7/7/2014,

    Tôi không thực sự thích Hải Đăng, tất nhiên là về mặt công việc còn thì anh em trong tổ luôn thân thiết như ruột thịt. Tôi chẳng phàn nàn gì về nghiệp vụ của cậu ta, chỉ có điều cậu ta để cảm xúc xen vào quá nhiều. Người ta thường kêu ca rằng nhân viên công vụ là những cỗ máy cứng nhắc nhưng lại không hiểu đó là điều cần thiết cho công việc. Khi tham gia vào vụ án, mọi thứ tình cảm yêu ghét đều cần gạt qua một bên để không ảnh hưởng tới đánh giá chuyên môn. Có lẽ Đăng còn quá trẻ, thiếu kinh nghiệm nên chưa có độ trầm tĩnh cần thiết. Từ lúc biết được mặt tối của bác sĩ Quốc, cậu ta khinh miệt ông ta ra mặt, đến mức trong một thoáng tôi còn cảm giác cậu ta có phần đồng tình với hung thủ. Thứ cảm xúc chủ quan như vậy là tối kị đối với cảnh sát. Đăng vẫn bị ảo tưởng màu hồng về cái gọi là “trừ gian diệt bạo” mà quên đi những nguyên tắc cần thiết của nghề. Ngay tuần trước, cậu ta đã kéo tôi vào rắc rối chỉ vì cái thói yêu ghét bốc đồng đó. Tuy nghi phạm là kẻ chẳng ra gì khi cưỡng hiếp và đánh đập vợ mình tới chết, việc phán xét hắn không phải của cảnh sát mà là tòa án. Nếu tôi không cản Đăng lại chắc cậu ta đã đánh chết hắn. Đã đành ai làm người đó chịu, cậu ta bị kỷ luật là đáng đời nhưng tôi cũng bị sếp cho một trận vì không kịp ngăn chặn vụ việc. Thế là mặc dù theo vụ giết người phanh xác này từ đầu, sếp Đạt vẫn kỷ luật Đăng bằng việc tách cậu ta ra khỏi nhóm điều tra vụ bác sĩ Quốc, thay vào đó tiếp tục ngồi ở văn phòng viết báo cáo.

    Theo lệnh của sếp, tôi đã đến thăm gia đình kiện Quốc xâm hại tình dục con họ năm nào. Đứa trẻ ngày ấy giờ đã lớn, phổng phao và xinh đẹp nhưng rất rụt rè khi tiếp xúc với người lạ. Có lẽ nó đã bị mọi người chất vấn, xì xầm bàn tán quá nhiều đâm ra nhút nhát, và có chút gì đó bài xích xã hội. Khi tôi hỏi chuyện, bà mẹ không giấu được sự tức giận, bất mãn đối với Quốc, thậm chí còn vui ra mặt về cái chết thảm thương của ông ta.

    “Nhưng chúng tôi không giết hắn, tại sao tôi phải chờ tới vài năm để giết hắn chứ?” Nguyên văn câu nói của bà ta.


    _____________________

    Chú thích:
    [1] Leah Dizon: một ngôi sao giải trí nổi tiếng ở Nhật.

    [2] S&M (Sadism & Masochism): bạo dâm.


    P.S: chuyencuangan lyta2206 hàng dzìa nhé :x.

    Chương sau >>
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/3/17
  4. lyta2206

    lyta2206 Gà tích cực Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    141
    Được thích:
    175
    Đã thích:
    106
    GSP:
    Ap
    So với chương trước thì vụ án của ông bác sĩ này khiến mình cảm thấy hấp dẫn hơn. Về cơ bản cũng là những thủ pháp gây án tương đối giống nhau nhưng cái mà vụ án này vượt trội hơn chính là nó ít lỗ hỏng hơn (với mình), và có thể nói gần tiệm cận mức hoàn hảo. Do vụ án trước vẫn có những điểm khiến mình hoài nghi, và sự hoài nghi của mình khác hoàn toàn hướng điều tra của cảnh sát.

    -Hướng suy luận thứ nhất: 2 vụ án cùng một hung thủ. Vì 2 vụ án có rất tương đồng nên suy nghĩ đầu tiên của mình là "Liệu có phai cùng một hung thủ không?" Do ở trước mình từng hoài nghi về địa bàn gây án nên sang vụ này, suy luận của mình cũng tương tự nhưng đáng tiếc và trong vụ án này biên bản hay nhật ký của nhân vật đều không nhắc đến nên rất khó khăng định. Vấn đề nữa là vụ án thứ nhất, mình nghĩ nó là thách thức. Vụ án thứ hai, mình nghĩ hung thủ kiểu nhân danh công lý (chắc mình bị ảnh hưởng từ cuốn "Ánh sáng thành phố"- Lôi Mễ). Suy luận theo hướng này thì hung thủ là người rất ghét cảnh sát nhưng lại muốn làm công việc của cảnh sát. Đặc điểm tâm lý này khiến mình nghĩ hắn có người thân/quen/bạn bè chịu án oan và kêu oan bất thành, nên nảy sinh tâm lý bất mãn và coi thường pháp luật.

    -Hướng suy luận thứ hai: 2 vụ án 2 hung thủ khác nhau. Về điểm này cần đối chiếu lại nguyên nhân vì sao hung thủ có thể ra tay với thủ pháp giống vụ án đầu tiên đến như vậy. Trong các chương trước mình nhớ là phía cảnh sát đã phong tỏa nguồn tin rất cẩn thận, vậy tại sao lại lộ ra?
    Mình cũng không nhớ rõ bạn viết là báo chí đưa tin hay không đưa tin nhưng mình nghĩ nếu có đưa tin thì rất chung chung. Nếu thực sự có đưa tin, rõ ràng không nói nhưng nếu chung chung thì hung thủ có thể là người được tiếp cận hiện trường, người thân quen của họ hoặc thậm chí là người báo án, làm trong phòng khám đó. Phạm vi này rộng và còn quá ít manh mối để suy luận. Dĩ nhiên mình không nghĩ cảnh sát bất lực đến mức không phong tỏa được tin :)

    Hy vọng chương 6 hé lộ thêm nhiều manh mối mới chứ không phải mở ra vụ án mới. Về phía nữ nhà văn dù chương này không xuất hiện nhưng mình khá chờ mong vào những suy luận mang tính đột phá từ cô gái này. Vì chẳng phải mỗi nhà văn trinh thám đều nuôi dưỡng một con quỷ trong tâm hồn sao?
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  5. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    527
    Được thích:
    945
    Đã thích:
    726
    GSP:
    Ap
    Cám ơn bạn nhiều nhiều lần vì mỗi comment của bạn đều khiến mình phải suy nghĩ, lật đi lật lại vấn đề nhiều lần. Có những thứ mình nghĩ là chặt chẽ lắm rồi nhưng bạn lại tìm ra kẽ hở, lại làm mình phải suy nghĩ lại. Mình rất thích những chia sẻ của bạn, và nếu giả sử có một số thắc mắc mình chưa trả lời thì là do ảnh hưởng đến phần sau của truyện.
    Về báo chí thì thông tin vụ án khá cởi mở, báo chí chỉ không được phép mô tả quá chi tiết các tình tiết man rợ hay chụp ảnh thi thể để tránh gây hoang mang dư luận thôi. Còn thì báo chí được quyền tiếp cận vụ án và đặt một số câu hỏi với cảnh sát. Với những câu hỏi ảnh hưởng tới việc truy tìm hung thủ hay nghiệp vụ chuyên sâu thì cảnh sát có thể không trả lời nhưng bưng bít thông tin thì không có đâu.
    (Thực sự mình cảm thấy rất vui vì có bạn đọc "có tâm" như bạn >:D< )
     
  6. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.200
    Được thích:
    1.051
    Đã thích:
    2.113
    GSP:
    Ap
    Mình cũng thấy vụ này thú vị hơn vụ trước. Mà Sherry thức thời phản ánh xã hội quá nha. ;))
    Mình cũng thích việc thể hiện nhiều hơn về quan điểm sống và tính cách của Hải Đăng.
    Hóng diễn biến tiếp.

    Có một lỗi thiếu viết hoa rất nhỏ dưới đây:
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  7. lyta2206

    lyta2206 Gà tích cực Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    141
    Được thích:
    175
    Đã thích:
    106
    GSP:
    Ap
    Thực ra ở thể loại logic trinh thám này việc đọc truyện khi đã hoàn thành sẽ toàn diện hơn. Mình đã khá lo ngại, sợ rằng bài comment của mình ảnh hưởng đến tâm trạng của tác giả nhưng mấy bài reply của bạn khiến mình yên tâm phần nào rồi.
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  8. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    527
    Được thích:
    945
    Đã thích:
    726
    GSP:
    Ap
    Haizzz mình thề là không cố ý nhé, nội dung cơ bản lên lâu rồi, đúng lúc mình viết xong và up thì xã hội cũng ào ào lên :((.

    Hì hì mình cám ơn comment của bạn còn không hết ý chứ >:D<.
     
    chuyencuanganlyta2206 thích bài này.
  9. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    527
    Được thích:
    945
    Đã thích:
    726
    GSP:
    Ap
    Chương 6.

    9/7/2014,

    Mai,

    Cuối cùng anh đã được quay lại tiếp tục điều tra vụ kia sau một loạt kỷ luật, cam kết. Anh cũng không hiểu nổi vì sao mình lại hành động thiếu kiềm chế như thế. Có lẽ do thời gian gần đây anh bị thiếu ngủ nên sức khỏe đi xuống, làm anh thường có tâm trạng không tốt. Nhưng em đừng lo, anh uống thuốc rồi, sẽ ổn thôi.

    Mặc dù chưa thể kết luận hai vụ là một hay hai hung thủ, bọn anh tạm gọi tên vụ án này là X.

    Cho đến nay, vụ thứ hai còn không tìm nổi một nghi phạm bởi tất cả những người trong diện tình nghi đều có bằng chứng ngoại phạm khá chắc chắn. Hơn nữa, anh cũng không nghĩ chỉ vì một số sở thích hơi lạ lùng mà phải xuống tay giết người dã man như vậy. Về Hậu và Quốc, vẫn chưa thấy bằng cớ gì về việc họ quen biết hay có một mối liên hệ nào đó.

    Em thấy đấy, cuộc sống đôi lúc phức tạp kém gì thế giới văn học của em đâu? Anh bắt đầu nghĩ về việc sau này sẽ hợp tác với em viết tiểu thuyết, nhớ cho anh vào phần cám ơn đấy.

    Anh Đăng.

    ………………

    Trích đoạn phỏng vấn nhà văn Ban Mai:

    “Phóng viên (PV): Nhiều người đang rất trông chờ tiểu thuyết trinh thám đầu tay của chị, chị có cảm thấy tự tin với dự án mới này không?

    Ban Mai (BM): Thú thực là không.

    PV: Vì sao vậy? Chị vẫn thường được nhận xét là nhà văn trẻ triển vọng, lối viết chắc tay, và ai cũng cảm thấy sự tự tin của chị đối với mỗi tác phẩm kia mà?

    BM: Bởi vì tôi là người khá lý trí, rành mạch, cái nào ra cái đó, cho nên với tác phẩm trinh thám, tôi sẽ chỉ tập trung vào vụ án chứ hầu như không có các phân đoạn tình cảm.

    PV: Ồ, thật bất ngờ, truyện của chị trước nay vốn nổi tiếng với các mối tình đẹp đẽ, chị không sợ là đang từ bỏ thế mạnh của mình sao?

    BM: Thế nên tôi mới nói với chị là tôi không tự tin, nhưng tôi vẫn quyết định thử, không thử thì không thể biết được. Tôi chỉ hi vọng là mình làm tới, chưa dám nói tốt.

    PV: Chị có thể hé lộ một chút về nội dung tác phẩm sắp tới không?

    BM: Tất cả những gì tôi có thể nói là độc giả nên coi quyển sách như một bức tranh ghép, mỗi tình tiết vụn vặt sẽ là một mảnh của nó, dù bé nhỏ vẫn có vai trò nhất định.

    PV: Theo như tôi biết, nhiều nhà xuất bản đã liên hệ với chị để in sách nhưng chị đều từ chối, vì sao vậy?

    BM: Tôi viết vì đam mê, vì những gì tôi thực sự yêu thích nên không muốn ràng buộc bởi bất cứ ai hay cái gì. Tôi chưa bao giờ xác định sống bằng nghề viết văn, tôi kiếm tiền bằng việc khác.

    PV: Tác phẩm lần này chị có tiếp tục lấy hình mẫu của anh trai không?

    BM: Có thể, nhưng tôi chưa quyết định, vì nhân vật chính là nữ thám tử, không lẽ cho anh ấy vào vai phản diện? (cười).”

    ………………

    Nhật ký của Trung úy Đạt:

    9/7/2014,

    Đã hơn một tuần trôi qua từ vụ X thứ hai mà các hướng điều tra đều lâm vào bế tắc. Dư luận thì đang sôi sục căm phẫn, và mọi trách nhiệm đều đổ lên đầu cảnh sát.

    Dù không có bằng chứng cụ thể, tôi vẫn cho rằng có mối liên hệ giữa Hậu và bác sĩ Quốc còn hung thủ chỉ là một người. Oanh, Hùng, Thành vẫn trong diện nghi vấn nhưng họ không có động cơ nào để ra tay với Quốc, thậm chí cả ba đều chứng minh được mình chẳng hề quen biết ông ta.

    Chúng tôi đã đến mọi chỗ mà Hậu lui tới. Anh ta thường chạy ca muộn nên chủ yếu hay loanh quanh khu phố đêm chờ khách. Với những nhân chứng mà chín mươi phần trăm là say xỉn, phê ngất trời thì lời khai của họ đôi khi mang tính giải trí hơn là giúp ích được gì. Khi được hỏi có thấy ai khả nghi không thì một bartender còn đùa rằng mọi khách hàng ở các quán bar đều khả nghi bởi trong cơn say, ai cũng thề thốt sẽ giết người, cướp ngân hàng hay một tội ác tày trời nào đó. Nếu có thể kết tội dựa vào lời nói lúc say, nhà tù sẽ chẳng bao giờ đủ chỗ. Hỏi chuyện một số khách quen thì người nói rằng họ thấy một cô gái chuyển giới đáng nghi, người khăng khăng là một cô người mẫu, người thề thốt về một nhân vật che kín mít chắc chắn là ISIS, và vô số lời khai sáng tạo khác. Tôi sẽ chẳng quá ngạc nhiên nếu có ai khẳng định hung thủ là người ngoài hành tinh hay con quái vật giả tưởng nào đấy.

    Một căn nhà bỏ hoang giữa con phố đông đúc, một phòng mạch tư trên phố lớn, tưởng chừng là những nơi dễ dàng bị bắt gặp nhưng thực ra lại an toàn hơn hẳn các khu vực vắng vẻ kín đáo khác. Giấu một chiếc lá vào rừng luôn là chân lý. Nếu phải dò xét trước địa điểm gây án, còn chỗ nào để một kẻ lạ mặt trông đỡ khả nghi nhất ngoài những nơi luôn đầy ắp người lạ?

    Tôi rùng mình nghĩ đến ngày X được đưa vào lịch sử như một trong những vụ án bí ẩn nhất. Lẽ nào công lý cũng chỉ là khái niệm tương đối?

    ………………

    Trích đoạn họp báo về vụ án X:

    “Phóng viên (PV): Đại tá Hưng, dư luận đang rất phẫn nộ vì đã hơn hai tháng từ vụ án mạng đầu tiên mà dường như cuộc điều tra vẫn bế tắc. Ông có thể cho biết thêm về tiến độ hiện tại không?

    Đại tá Đỗ Hưng, cục trưởng cục điều tra tội phạm (ĐH): Tất cả những gì tôi có thể nói ở thời điểm này là vụ án vẫn đang trong quá trình điều tra. Bất cứ ai có thông tin gì cảm thấy hữu ích, xin hãy cung cấp cho chúng tôi qua đường dây nóng hoặc gửi email, thư từ.

    PV: Ông có thể đưa ra vài nét phác họa hung thủ không?

    ĐH: Những thông tin về hung thủ giờ tôi chưa được phép cung cấp, nhưng tôi hứa sau khi bắt được hắn sẽ có họp báo chi tiết về vụ việc.

    PV: Thành thật thì nhiều người bắt đầu đặt dấu hỏi về năng lực của cảnh sát, dân chúng cảm thấy bất an vì một kẻ tội phạm nguy hiểm vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật...

    ĐH: Chúng tôi đang thực hiện hết khả năng chức năng và nhiệm vụ của mình. Ai đi làm cũng có những ngày làm việc khó khăn đúng không? Hiện tại chúng tôi cũng thế. Tuy vậy, tôi vẫn muốn thay mặt các đồng đội xin lỗi về sự chậm trễ này.

    PV: Ông có thể phán đoán hướng đi tiếp theo của hung thủ không?

    ĐH: Vào tù!”

    ………………

    10/7/2014,

    Anh Đăng,

    Theo như những gì ông Hưng nói ở buổi họp báo thì có vẻ như bọn anh vẫn chưa có manh mối nào đúng không? Một kẻ như vậy đột nhiên bốc hơi? Án mạng đâu phải sét đánh để nói là hoàn toàn ngẫu nhiên? Em vẫn bảo lưu quan điểm ngay cả hung thủ có là kẻ tâm thần thì vẫn có động cơ của riêng hắn. Còn không, em cho rằng quá khứ là nguyên nhân dẫn tới hiện tại, án mạng chỉ là cái kết cho một mở đầu trước đó thôi.

    Dù chẳng có căn cứ nào nhưng em cảm giác X sẽ vẫn còn tiếp tục.

    Em Mai.

    ………………

    Nhật ký của Hải Đăng:

    10/7/2014,

    Đối với vụ bác sĩ Quốc, tôi cứ có suy nghĩ là chúng tôi đã bỏ lỡ điều gì đó. Thế nên tôi xin phép sếp Đạt tiếp tục đào sâu hơn vào cuộc sống của ông ta với hi vọng tìm được manh mối nào đó. Tôi quay lại hỏi chuyện rất kỹ hộ lý, y tá, đồng nghiệp của Quốc. Hóa ra chuyện ông ta lăng nhăng, trăng hoa bên ngoài khá nhiều người biết. Những cuộc hẹn hò bí mật ở phòng mạch như vừa rồi không phải lần đầu và rõ ràng ông ta không chỉ quan hệ với gái gọi. Điều đó khiến tôi tính đến mở rộng đối tượng tình nghi, là chồng hoặc người yêu của những người tình của Quốc.

    “Bác sĩ Quốc có nguyên tắc không bao giờ qua lại với phụ nữ có chồng hoặc người yêu. Với địa vị của ông, giữ gìn tiếng tăm là rất quan trọng, ông ấy khá cẩn thận, vì chỉ cần một lá đơn kiện sẽ ảnh hưởng rất nhiều.” Đây là lời khai chung của tất cả.

    Tôi cho rằng họ có lý vì bệnh viện là môi trường cạnh tranh rất gay gắt, các phe phái chỉ rình rập hạ bệ lẫn nhau và một người kín kẽ như Quốc đúng là không mạo hiểm sự nghiệp của mình như vậy. Từ sau vụ bị tố cáo xâm hại tình dục cách đây sáu, bảy năm, ông ta không dính vào bất cứ bê bối, tai tiếng nào khác.

    Mai từng nhắc tôi một câu nói khá nổi tiếng, đại ý nếu người chồng ngoại tình thì vợ sẽ biết đầu tiên nhưng nếu vợ ngoại tình chồng sẽ biết sau cùng. Khi tiếp xúc với bà Hạnh, vợ bác sĩ Quốc, tôi chỉ thấy ở bà sự đau khổ thành thật khi mất chồng. Bà nói mình là tuýp phụ nữ nội trợ, ở nhà chăm con, kinh tế hoàn toàn phụ thuộc vào chồng, và rằng gần hai chục năm kết hôn, Quốc luôn là người chồng, người cha tuyệt vời. Sau khi điều tra kỹ những người xung quanh Quốc, tôi bắt đầu băn khoăn, lẽ nào mọi người đều biết chuyện trăng hoa của ông ta mà riêng bà Hạnh không biết? Bà ta đang muốn thể hiện điều gì? Hình ảnh người phụ nữ nhẫn nhịn, hi sinh hay chỉ đơn thuần là bảo vệ danh dự cho người đã khuất?

    ………………

    Nhật ký của Trung Kiên:

    12/7/2014,

    Tôi theo chân Đăng hướng mũi điều tra về gia đình bác sĩ Quốc dù thực tâm tôi không tin một người phụ nữ mảnh mai như bà Hạnh có thể gây ra tội ác như vậy.

    Mỗi vụ án mạng đều để lại nhiều nỗi đau, không chỉ là nỗi đau mất đi người thân thích mà còn là những thương tổn khi mọi bí mật tăm tối nhất bị phơi bày. Thì ra Quốc có một bí mật lớn mà ngoài ông ta ra chỉ có hai người khác biết rõ, rằng ông ta bị vô sinh. Để vợ thỏa mãn được mong mỏi làm mẹ, cũng như để xây dựng hình ảnh gia đình hạnh phúc hoàn mỹ, Quốc đã chấp nhận để vợ thụ tinh nhân tạo với em ruột ông ta. Dù làm thụ tinh nhân tạo không đụng chạm thể xác nhưng ông ta vẫn giữ nỗi mặc cảm trong lòng, từ đó trở nên ức chế, hình thành cái thói quen kỳ quặc kia. Tôi đã phải nhờ cô bé thực tập kiểm tra cơ thể bà Hạnh để rồi nghe mô tả rằng trên người bà ta chằng chịt các vết sẹo, hậu quả từ thói nghiện S&M của Quốc. Tuy vậy, khác với Hậu, trong đời sống hàng ngày, ông ta lại đối xử với gia đình rất tử tế. Vì hai đứa trẻ là con của em ruột Quốc, chúng có nhiều nét giống ông ta khiến cho không ai nghi ngờ.

    Sau khi biết rõ câu chuyện gia đình Quốc, tôi bắt đầu tự hỏi đâu là giới hạn của phụ nữ. Bà Hạnh chịu đựng thói bạo dâm, trăng hoa của chồng suốt gần hai mươi năm mà vẫn cắn răng không hé môi với bất cứ ai. Có khi nào án mạng của Quốc là kết quả của sự nhẫn nhịn kéo dài tới lúc bộc phát?

    Tình tiết mới khiến tôi buộc phải đặt thêm ra những nghi vấn mới.

    - Bà Hạnh có tình nhân không? Nếu bà ta là thủ phạm thì có tình nhân hay kẻ đồng lõa nào giúp sức không?

    - Bà ta có liên quan tới vụ án của Hậu không?

    ………………

    Trích đoạn bản thảo của Ban Mai:

    “… Gã rúm ró ngồi đó, mặt cúi gằm không nhìn ai, đôi tay mân mê vạt áo như một kẻ đứng bên lề cuộc sống. Người ta đi qua đi lại không ai buồn để mắt tới gã, kẻ cặn bã, yếu đuối đáng tội nghiệp. Thế nhưng không ai có thể bắt gã ngẩng đầu lên, để thấy được sâu trong đôi mắt luôn cụp kia ẩn chứa cái gì.

    Gã vẫn cứ co quắp trong góc, gặm nhấm một niềm khoái cảm chỉ riêng gã mới biết được, niềm khoái cảm của việc nắm giữ một bí mật khủng khiếp, nguyên nhân của tất cả những hỗn loạn này. Gã không còn là con chuột cống bẩn thỉu ai ai cũng khinh ghét nữa, gã có quyền lực, thứ cho phép gã quyết định sinh mạng của người khác…”

    ………………

    Nhật ký của Hải Đăng:

    13/7/2014,

    Những phát hiện mới đã mở rộng thêm hướng điều tra cho vụ án. “Ớt nào mà ớt chẳng cay, gái nào mà gái chẳng hay ghen chồng”, nên sự vẹn toàn quá mức của bà Hạnh khiến tôi có gì đó không thoải mái. Bà ta bị chồng hành hạ, phản bội mà vẫn nhẫn nhịn ngày này qua tháng khác không một chút oán hờn? Bà ta ở nhà làm nội trợ, kinh tế do chồng nắm giữ, nếu ra tòa li dị, dĩ nhiên sẽ phải chịu thiệt thòi, đặc biệt khi kết quả kiểm tra DNA hai đứa con được công bố thì bà ta càng bất lợi hơn. Ngược lại, nếu bác sĩ Quốc đột ngột qua đời không để lại di chúc, tài sản sẽ về tay vợ. Tổng tài sản ông ta để lại bao gồm cái nhà mặt phố đang dùng làm phòng mạch, căn nhà bốn tầng trăm mét mặt sàn ở trung tâm và hai căn chung cư cao cấp cho thuê, chưa kể tiền mặt, vàng, ngoại tệ. Chỗ tài sản này không hề nhỏ, thừa đủ trở thành động cơ của một vụ án mạng.

    Vậy còn Hậu có gì liên quan ở đây không?

    Bên phòng Tệ nạn xã hội có xác nhận rằng có một bộ phận lái taxi kiêm thêm nghề dắt gái. Có khi nào Hậu đã quen Quốc qua trường hợp này và đó là lý do dẫn tới cái chết của anh ta? Tuy vậy, kiểm tra điện thoại của Quốc không có số điện thoại của Hậu và ngược lại. Tất nhiên điều đó chưa đủ để xóa sạch mọi nghi vấn về mối liên quan giữa hai người.

    ………………

    Sổ tay điều tra của Hải Đăng:

    Vụ án bác sĩ Nguyễn Văn Quốc (X-2):

    Đối tượng tình nghi: Hiện tại chỉ có một đối tượng tình nghi duy nhất.

    Bà Trần Kim Hạnh – vợ nạn nhân: Bà Hạnh vốn là học viên do Quốc hướng dẫn khi làm chuyên khoa hai[1], cả hai đã nảy sinh tình cảm trong thời gian này và kết hôn. Sau khi lấy chồng, bà Hạnh bỏ dở chương trình học, cũng không đi làm mà chấp nhận rút về làm nội trợ, chăm lo nhà cửa, con cái.

    Ngoại hình: Bà Hạnh cao 155 cm, gầy, sức khỏe trung bình.

    Đời sống cá nhân: Không có bất kỳ điều tiếng gì. Khám nhà, kiểm tra điện thoại, máy tính đều không có bằng chứng về việc bà ta có tình nhân. Về cơ bản, bà Hạnh sống giản dị, tương đối khép kín. Khi được hỏi vì sao vẫn chịu đựng người chồng vũ phu như vậy, bà ta trả lời rằng bà ta vẫn yêu chồng, và rằng trong phạm vi trách nhiệm một người chồng, người cha, ông ta luôn làm rất tốt.

    Chứng cớ ngoại phạm: Bà Hạnh khai là ở nhà trong thời gian xảy ra cả hai vụ án mạng. Vụ thứ nhất là lúc quá nửa đêm, cả nhà đã đi ngủ còn vụ thứ hai thì hai đứa con đi chơi nên không có ai làm chứng.

    Nghi vấn đặt ra: Phương thức gây án. Xuất thân là bác sĩ, bà Hạnh có nhiều điều kiện để sử dụng những phương pháp dễ dàng hơn là siết cổ bằng dây thừng hoặc dùng kìm chích điện. Hơn nữa, để siết cổ một người đàn ông cao lớn như Hậu là quá khó khăn với bà ta. Mối quan hệ xã hội của bà Hạnh khá hạn chế, trong số người quen không ai có thể giúp đỡ một việc như vậy. Ngoài ra, khám nhà không tìm thấy kìm chích điện, xét nghiệm dao và các vật nhọn không có dấu vết gì khả nghi. Tuy vậy, không loại trừ trường hợp bà ta cố tình sử dụng phương thức gây án dã man nhất để đánh lạc hướng điều tra của cảnh sát.

    ………………

    14/7/2014,

    Anh Đăng,

    Em biết anh đang dồn hết tâm sức cho vụ án nhưng đừng bỏ bê bản thân. Anh làm gì cũng tập trung hết mức, quên trời quên đất, như vậy không tốt đâu. Em rất lo cho sức khỏe của anh. Đừng quên hồi xưa anh từng ốm cả năm trời, em sợ anh quá căng thẳng bệnh cũ lại tái phát. Nếu vậy chắc chắn anh Đạt sẽ cho anh về ngồi bàn giấy, hoặc tệ hơn là thuyên chuyển anh sang bộ phận khác, lúc đó đừng trách em không báo trước.

    Ki khỏe không anh? Đừng có bắt nó nhịn đói đấy nhé.

    Em Mai.

    ______________________
    Chú thích:
    [1] Chuyên khoa 2: chương trình đào tạo sau đại học dành cho bác sĩ mới ra trường (còn gọi là bác sĩ nội trú)


    P.S: chuyencuangan lyta2206 hàng dzìa >:D<.

    Chương sau >>
     
    Chỉnh sửa cuối: 21/3/17
    Konoha, suongthuytinhchuyencuangan thích bài này.
  10. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.200
    Được thích:
    1.051
    Đã thích:
    2.113
    GSP:
    Ap
    Cảm giác vụ án vẫn bế tắc nhỉ, nhưng mà nhân vật Hạnh này được khắc họa khá nhiều trong chương, mình đoán là cũng có vai trò gì đấy.

    Thích khiếu hài hước này của BM nhé. :))
    Cái câu trên mình không hiểu lắm. Mình tưởng ổng bạo hành vợ?
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  11. lyta2206

    lyta2206 Gà tích cực Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    141
    Được thích:
    175
    Đã thích:
    106
    GSP:
    Ap
    Trong truyện có đoạn này, không biết phải chị type nhầm không nữa:
    Chương này về cơ bản những manh mối, suy luận và cách liên kết chúng lại để họa nên chân dung hung thủ dần trở nên rõ ràng hơn. Mạch truyện cũng được đẩy mạnh hơn và em có cảm giác, đến đây cảnh sát mới bắt đầu... chịu làm việc.

    Ở góc nhìn của một độc giả, em cảm thấy khó hiểu cách làm việc của cảnh sát. Em cảm tưởng những gì họ làm đều theo một khuôn mẫu có sẵn: Từ những người có quan hệ mâu thuẫn/thù hận với nạn nhân => điều tra rõ mối quan hệ ấy => đối chiếu đặc điểm của hung thủ... Dĩ nhiên đây là công thức đúng nhưng không phải khi nào cũng áp dụng được, nhất là một vụ án có thể là án liên hoàn. Tại sao cảnh sát lại không thay đổi cách tiếp cận vấn đề? Thử đặt bản thân dưới góc nhìn hung thủ: Hắn muốn gì và vì sao hắn lại hành động như vậy?

    Em vẫn giữ những nhận định cũ về hung thủ, song song với việc điều tra các mối quan hệ gần gũi của nạn nhân.
    Nếu đây là án liên hoàn:
    -Hung thủ là người quen thuộc với địa bàn (sống và làm việc ở đó mới nắm được camera cũng như việc đóng mở cửa hàng), có học vấn nhất định, biết lái xe, sức khỏe tốt.
    -Hung thủ muốn trừng trị kẻ ác, muốn nhân danh pháp luật và thách thức cảnh sát (địa bàn gây án đều là ở khu đông dân cư) chứng tỏ hắn có bạn bè/người thân chịu án oan và kêu oan bất thành.
    -Hung thủ chọn Hậu và Quốc ra tay, đều là những người có dính đến mại dâm/gái gọi (suy luận này mang tính cảm giác hơi nhiều, nhưng em nghĩ hung thủ nắm được lịch sinh hoạt của nạn nhân thì ít nhiều phải biết rõ đời tư của họ)
    nên có thể hung thủ có người thân/bạn bè là người thụ án liên quan đến cưỡng hiếp/bạo hành tình dục hoặc là nạn nhân của 2 loại án này.

    Và em nghĩ xác suất để xảy ra 3 điểm này không nhiều.

    Thứ 2: Có thể thấy chương này mọi nghi vấn đang dồn về phía bà Hạnh.
    -Về động cơ:
    Cảnh sát đã suy luận đến bước này nhưng lại bỏ qua việc bà Hạnh cũng làm trong ngành Y tế, và bà ta có nhiều cách để khiến ông Quốc chết một cách bất đắc kỳ tử thay vì tạo ra một vụ án man rợ rồi để mình thuộc diện tình nghi. Trong chương này có thể nhắc đến việc ông Quốc đối xử tử tế với 2 đứa con, là mẫu người sĩ diện sẽ không chịu ly hôn vậy bà Hạnh vì sao lại phải lo sợ? Còn nếu ông Quốc đối xử với 2 đứa con không ra gì, vậy bà Hạnh vì sao lại phải che giấu khi cảnh sát đã moi được gần hết bí mật của gia đình bà? Như vậy thì mâu thuẫn xuất phát từ ông Quốc, chứ không phải bà Hạnh và em nghĩ tập trung vào bà Hạnh là không cần thiết.

    Điểm nữa cảnh sát đã nghĩ đến mối liên hệ giữa Hậu và Quốc qua môi giới mại dâm, đã kiểm tra điện thoại của cả hai. Nhưng không có số của nhau không có nghĩa là không có điểm chung.
    Em cảm thấy nên bắt đầu từ số điện thoại của Hậu. Cái này em viết từ góc nhìn của cá nhân em. Nếu điều tra thì cần xem xét xem:
    -Hậu có bao nhiêu số điện thoại? Thường thì phải từ 2 trở lên, và số điện thoại này phải đặc biệt hơn so với số điện thoại còn lại (Có phải số lưu trong danh bạ ít hơn? Có một số thường xuyên liên lạc vào tầm giờ cố định (ca khuya chẳng hạn)?) Nếu không thì tiếp tục điều tra số điện thoại đang nắm.
    -Kiểm tra trong danh sách cuộc gọi đến có những số điện thoại nào: Số lạ hay quen? Nếu lạ thì xuất phát từ vùng nào vì không loại trừ khả năng hung thủ chủ động gọi cho Hậu đến đón. Tuy nó là sim rác nhưng ít nhất sẽ mở ra hướng điều tra về nơi hung thủ bắt đầu thực hiện hành động của mình, từ đó tiếp tục trung lùng và dẫn tìm manh mối mới. Nếu trước khoảng thời gian gây án không có số điện thoại nào gọi đến thì phải xác định trường hợp hung thủ xóa số, vậy càng phải truy xét xem số điện thoại đó bắt đầu từ đâu. Việc đăng ký sim đều từ các cửa hàng vậy ít nhất sẽ biết được phạm vi hoạt động của hung thủ.

    Trên đây là vài ý kiến của em, mong sớm nhận được giải đáp ^^
     
    Đạp Nguyệt Lưu Hương thích bài này.
  12. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    527
    Được thích:
    945
    Đã thích:
    726
    GSP:
    Ap
    À không, ý là lão này bạo dâm nhưng hành xử ban ngày thì tử tế, đối tốt với vợ (không đánh đập, chửi mắng), chỉ thô bạo trên giường (sẹo đấy là sẹo do s&m). Đoạn này viết thế cho đỡ "đi sâu vào chi tiết". Hậu thì đánh vợ hàng ngày.
    lyta2206 : những chi tiết như kiểm tra điện thoại, máy tính hoặc một số khám nghiệm bắt buộc là mặc định có nhé nhưng nếu không có điểm đáng chú ý sẽ không nêu vào. Chỉ khi có vấn đề mới lôi ra.
    Bà Hạnh lúc mới điều tra thì chưa thấy có động cơ gì (vợ chồng hạnh phúc, kinh tế ổn định, điện thoại tn tình cảm, đau khổ thật sự khi chồng chết) nên bỏ qua. Đến lúc Đăng nghi ngờ quay lại hỏi kỹ, khám người thì mới thấy động cơ. Bà ý chịu đựng chuyện ông chồng hành hạ, trăng hoa nên oán hận mà không dám ly dị vì sợ trắng tay ra đường với 2 đứa con -> giết để thoả hận và độc chiếm tài sản.
    Đúng như em phân tích, có vẻ như hung thủ (1 hoặc 2) đã tìm hiểu nạn nhân rất kỹ.
     
    chuyencuangan thích bài này.
  13. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.200
    Được thích:
    1.051
    Đã thích:
    2.113
    GSP:
    Ap
    À hiểu rồi. Nhưng đọc đúng là hơi không rõ ràng, hay là nàng thêm vào chi tiết cho rõ hơn. Mình mạo muội góp ý:

    Tuy vậy, khác với Hậu, Quốc nghiện S&M hung hãn trên giường, nhưng trong cuộc sống hàng ngày thì lại rất tử tế, không bao giờ động tay động chân với vợ.

    Mình góp ý cho vui vậy thôi nhé. ;))
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  14. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    527
    Được thích:
    945
    Đã thích:
    726
    GSP:
    Ap
    Cám ơn nàng, mình đã sửa lại cho rõ ý hơn rồi nhé :-*.
     
    chuyencuangan thích bài này.
  15. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.200
    Được thích:
    1.051
    Đã thích:
    2.113
    GSP:
    Ap
    Mình đọc thấy rõ hơn hẳn rồi. :-bd
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  16. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    527
    Được thích:
    945
    Đã thích:
    726
    GSP:
    Ap
    Chương 7

    Nhật ký của Hải Đăng:

    22/7/2014,

    Mai đã đúng, mặc dù điều đó chẳng làm tôi vui một chút nào.

    X tiếp tục với vụ thứ ba!

    Một cảm giác căm phẫn trào lên khi tôi bước chân vào hiện trường vụ thứ ba này. Hắn muốn dùng mạng sống con người để đùa bỡn, thách thức cảnh sát ư? Nhờ cái liếc mắt sắc lẻm cảnh cáo của anh Kiên tôi mới có thể bình tĩnh làm việc tiếp. Vụ X này đã làm tôi hao tâm tổn sức quá nhiều kéo theo những cơn đau đầu thường xuyên. Chắc khi nào vụ án khép lại, tôi sẽ ngủ một giấc thật dài để lấy lại sức.

    Nạn nhân vụ án thứ ba, không ngoài dự đoán, không hề có gì liên quan tới hai nạn nhân trước. Lần này hung thủ còn liều lĩnh gây án ngay tại nhà nạn nhân. Hung khí thu ở hiện trường là một con dao găm sắc nhọn, và đây chính là điểm khác biệt trong hai vụ trước. Hai vụ kia hung khí hoặc biến mất, hoặc thuộc về chính nạn nhân. Theo nhận định ban đầu, trên dao có dấu vân tay, điều này làm cả tổ khấp khởi hi vọng rằng đây là sai lầm đầu tiên của X.

    Tôi lại không nghĩ vậy. X không thể phạm một lỗi ngớ ngẩn đến thế.

    Những điểm nổi bật từ X-3:

    1. Nạn nhân không bị trói như hai vụ trước mặc dù phương pháp hành hình y hệt. Khám nghiệm tử thi cho thấy nạn nhân đã bị khoét ngũ quan và phanh thây khi còn sống.

    2. Hung khí có vân tay lạ.

    3. Những lần trước, X thường khống chế nạn nhân nhanh gọn bằng cách thắt cổ hoặc dùng kìm chích điện nhưng vụ này lại không như thế. Căn nhà tan hoang là bằng chứng cho thấy nạn nhân đã vật lộn, chống cự rất nhiều.

    ………………

    Sổ tay điều tra của Hải Đăng:

    Tên nạn nhân: Bùi Hữu Tình, 25 tuổi.

    Nghề nghiệp: Bán hàng đa cấp nhưng cấp bậc thấp.

    Đặc điểm ngoại hình: Cao 170 cm, nặng 70 kg.

    Thời điểm gây án: 21-23h ngày 17/7/2014

    Địa điểm gây án: Tại nhà riêng của nạn nhân là một căn trong khu trọ rẻ tiền. Khu trọ này đã được bán cách đây ít lâu, chủ mới sắp phá xây chung cư mini nên các hộ đã dọn đi hết, chỉ còn Tình ở lại thêm mấy ngày để tìm nhà. Không có dấu hiệu phá khóa nhưng hiện trường tan hoang cho thấy đã có sự kháng cự lớn của nạn nhân trước khi bị hạ sát. Khu trọ này nằm trong ngõ, xung quanh có người nhưng phòng Tình nằm ở cuối sân, có la hét thì hàng xóm cũng khó nghe thấy.

    Thời điểm phát hiện thi thể: 8h sáng ngày 20/7. Chủ nhà trọ thấy đến hẹn trả nhà (19/7) mà liên lạc với Tình không được, sáng hôm sau chạy qua xem thì phát hiện thi thể nạn nhân đã bắt đầu tình trạng phân hủy.

    Vật chứng: Một con dao găm dài độ 20cm bị bỏ lại hiện trường. Khám nghiệm bước đầu cho thấy đây chính là con dao gây án. Trên dao có nhiều dấu vân tay, cả của nạn nhân và người khác. Ngoài ra còn nhiều manh mối khác.

    Nhân chứng: Không có. Vì Tình làm bán hàng đa cấp, anh ta lấy nhà mình làm nơi giao dịch, đào tạo thành viên nên mọi người xung quanh đã quá quen cảnh người lạ thường xuyên ra vào nhà Tình. Thêm vào đó, anh ta còn vay tiền xã hội đen nên chuyện có người tới chửi bới, đập phá đồ đạc không có gì đặc biệt với hàng xóm ngoài ngõ.

    Tóm tắt quá trình gây án dựa trên kết quả khám nghiệm: Tối ngày 17/7/2014, hung thủ tới tìm nạn nhân, hai bên xảy ra xung đột rồi hắn ra tay hạ sát anh ta.

    Đối tượng tình nghi: đang khoanh vùng nhưng đặc biệt tập trung vào hai nhóm chính. Một là “khách hàng” hay còn gọi là “nạn nhân” của Tình vì mô hình công ty đa cấp Tình đang làm là lừa đảo, người này lấy tiền người kia để “lên chức” chứ không có sản phẩm thật sự. Nhóm thứ hai là chủ nợ.

    Đôi nét về nạn nhân: Tình quê ở tận miền trong xa xôi, bố mẹ làm nông, gia cảnh rất bình thường. Hỏi người thân, bạn bè xung quanh Tình thì phần lớn mọi người xác nhận anh ta là người nhanh nhẹn, ăn nói có duyên, dễ gây cảm tình với người khác. Tuy vậy, Tình đã lợi dụng điểm mạnh này để đi bán hàng đa cấp và khá thành công, đến mức anh ta bỏ học từ năm thứ hai đại học để chuyên tâm cho nó. Đặc điểm chung là khi “lừa” được kha khá người vào đường dây, kiếm một số tiền lớn xong là Tình “đem con bỏ chợ”, chuyển sang công ty khác, mặc cho khách hàng tự làm việc với công ty cũ. Do đó, anh ta cũng có không ít kẻ thù. Khác với nhiều người bán hàng đa cấp khác thường “phông bạt” theo cách khá “thô”, Tình đánh bóng bản thân khéo léo hơn. Anh ta không ngại mời mọi người tới nhà trọ tồi tàn của mình nhưng nói rằng đang đóng tiền chờ chung cư cao cấp. Cách Tình tiêu tiền rất hào phóng, sử dụng đồ khá sành và rất biết cách gây ấn tượng cho người khác về việc anh ta kiếm được tiền nhưng thích sống tiết kiệm, không phô phang. Vì thế, mặc cho báo đài ra rả cảnh cáo chuyện lừa đảo của đa cấp, Tình vẫn kiếm được không ít khách, đồng thời tăng số lượng đối tượng tình nghi lên khá nhiều.

    ………………

    Nhật ký của Ban Mai:

    23/7/2014,

    X tiếp tục ra tay với vụ thứ ba, đúng như tôi đã dự cảm. Và tôi cũng tin rằng, có một sự kết nối nhất định giữa ba nạn nhân, nhưng kết nối thế nào thì cảnh sát chưa tìm ra. Một lái xe taxi, một bác sĩ danh giá, một nhân viên bán hàng đa cấp, điểm chung duy nhất giữa họ là… giới tính. Ba người, ba ngoại hình, ba tính cách, ba thói quen, ba địa vị xã hội khác nhau, điều gì đã đẩy họ tới tầm ngắm của tên tội phạm bệnh hoạn?

    Anh Đăng có úp mở rằng vụ án thứ ba này hiện trường để lại nhiều manh mối chứ không sạch sẽ như hai vụ trước nhưng tôi lại không lạc quan đến thế. Một kẻ chu toàn đến nỗi không để lại chút dấu vết nào đột nhiên lại cẩu thả đến như vậy? Hắn cố tình vì một mục đích nào đó chăng? Hay đây chỉ là một kẻ bắt chước vụng về nhằm đổ tội cho X? Nhưng giả thiết này, cá nhân tôi cho rằng khó đứng vững. Hành hình man rợ như vậy chỉ có thể để trả mối huyết hải thâm thù nào đó chứ không thể xuất phát từ những động cơ bình thường. Hơn nữa, giết người một cách gọn gàng sẽ đỡ mạo hiểm hơn nhiều là khoét ngũ quan, moi nội tạng người ta thế kia.

    Một điểm khiến tôi chú ý nữa là thời gian giữa các vụ án. X-2 cách X-1 tới một tháng rưỡi trong khi X-3 cách X-2 có nửa tháng. Tại sao lại có sự chênh lệch về thời gian như vậy? Hắn vội gì sao?

    Thực tâm, tôi chẳng quá quan tâm tới việc đòi lại công lý, tôi chỉ mong cảnh sát sớm bắt X để anh Đăng được nghỉ ngơi. Từ khi X xuất hiện, anh ấy quá căng thẳng khiến tôi cũng không khỏi lo lắng.

    ………………

    Nhật ký của Trung úy Đạt:

    24/7/2014,

    Cái gì quá dễ dàng thường đem lại cảm giác không thật. Cánh phóng viên đang vây quanh trụ sở đòi đưa tin, các sếp thì giục mở họp báo nhưng tôi vẫn chưa quyết định.

    Nhiều manh mối để lại ở hiện trường khiến tôi cảm thấy có gì đó không đúng. Đăng đã lưu ý tôi vấn đề này và tôi cho là cậu ta có lý.

    Khám nghiệm hiện trường thu được những vết máu khác máu của nạn nhân vương lại trên đồ đạc đổ vỡ, dấu vân tay trên hung khí. Vì Tình thường xuyên có nhiều khách tới nhà, bên pháp y đã khá vất vả loại trừ những thứ như tóc, nước bọt của các vị khách khác không liên quan tới vụ án. Qua sàng lọc đối tượng tình nghi, và ghép với những dấu vết ở hiện trường, chúng tôi đã dễ dàng tóm được nghi phạm.

    Nguyễn Đức Minh, nghi phạm số một của vụ án, có phần khiến tôi thất vọng. Gã chỉ là một công nhân bình thường, vóc người nhỏ thó, đôi mắt hí luôn liếc ngang dọc một cách lấm lét. Lúc đầu gã chối quanh nhưng những bằng chứng pháp y đưa ra đã khiến gã không thể chối cãi.

    Do đồng lương ít ỏi không đủ chi tiêu, Minh đã ngó ngang ngó dọc tìm đường làm ăn thêm bên ngoài. Tình cờ gã gặp Tình, bị anh ta dụ dỗ ngon ngọt tham gia vào đa cấp, gã liền nằng nặc đòi bố mẹ bán căn nhà ở quê để theo. Tới khi vỡ lở, biết mình bị lừa hết tiền, Minh gặp Tình nói chuyện phải quấy thì bị anh ta giũ sạch trách nhiệm. Gã ôm hận từ đó. Minh khai ngày 17/7, gã mang dao tận nhà trọ tìm Tình, mục đích chỉ là dọa anh ta sợ để lấy lại tiền, không ngờ Tình chống cự quyết liệt, và trong lúc giằng co, con dao đã đâm lút vào người Tình. Lúc tỉnh ra, chứng kiến cảnh Tình nằm đó với con dao cắm trên người, vạt áo loang lổ máu, Minh quá hoảng sợ liền vội bỏ chạy khỏi hiện trường.

    Minh thề thốt rằng mình hoàn toàn không liên quan tới việc Tình bị phanh thây. Xem những bức ảnh chụp tại hiện trường, gã đã suýt ngất xỉu. Gã nói khi chạy khỏi hiện trường, Tình vẫn còn sống còn gã thì quá sợ để để ý xung quanh. Minh khẳng định rằng gã ghét Tình vì anh ta lừa tiền của gã nhưng cùng lắm thì chỉ muốn đánh một trận cho bõ tức chứ sao có thể xuống tay man rợ đến thế?

    ………………

    Nhật ký của Trung Kiên:

    25/7/2014,

    Mở rộng phạm vi điều tra, nhân chứng ở cây xăng gần đó đã xác minh rằng Minh có vào đổ xăng tầm chín giờ tối. Cô ta nói rất ấn tượng với Minh vì quần áo anh ta có dính máu, lại dắt xe như thể nếu xe không kiệt xăng thì đã không bất đắc dĩ vào đổ. Còn thời gian gã tới thì vừa là lúc nhập hàng xong và Minh là một trong những khách đầu tiên. Đây là bằng chứng ngoại phạm chắc chắn nhất chứng minh gã không phải người đã hành hình và giết Tình.

    Sau khi cùng Đăng đi xác minh, tôi không giấu nổi thất vọng. Vụ X này thực sự khiến cả tổ quá mệt mỏi. Để truy lùng X, chúng tôi gần như đã lục tung cả thành phố, chạy đi chạy về, điều tra, nằm vùng ở quê nhà các nạn nhân lẫn nghi phạm. Vậy mà mọi hướng điều tra đều đi vào ngõ cụt, X như đã tan biến vào không khí. Với ba đối tượng tình nghi từ vụ X-1, họ luôn trong tầm ngắm của cảnh sát, chắc chắn không có khả năng gây án hai vụ sau. Bà Hạnh cũng nằm ngoài vùng nghi vấn nốt. Tối 17/7, bà ta cùng hai con lên chùa làm lễ cho ông Quốc, các sư ở chùa đã xác nhận.

    ………………

    Trích những bài viết tiêu điểm của các báo lớn:

    Cảnh sát đang làm gì vậy?

    … Ba vụ án mạng trong vòng hai tháng mà không bắt nổi một nghi phạm, chúng ta không thể không nghi ngờ năng lực của cảnh sát. Những phóng viên có mặt tại hiện trường đều sởn gai ốc với độ dã man của hung thủ. Nhiều người đến thời điểm này bắt đầu tin đây là một kẻ tâm thần có xu hướng thù ghét xã hội. Hắn có thể ra tay với bất cứ ai làm hắn khó chịu.

    Trước khi trông chờ vào người khác, người dân nên biết cách tự bảo vệ chính mình. Chính quyền khuyến cáo không ai nên đi ra ngoài một mình lúc quá khuya…”

    Án mạng liên hoàn: Kẻ thủ ác tâm thần?

    … Cho tới giờ, đã có ba nạn nhân của X, bao gồm Nguyễn Văn H., Nguyễn Văn Q. và Bùi Hữu T. Ba người này là lái taxi, bác sĩ và nhân viên bán hàng, cả ba đều không có gì liên quan tới nhau ngoại trừ cái chết dã man không báo trước. Vốn Q. là một bác sĩ nổi tiếng tài đức, nên cái chết của ông không chỉ mang đến nỗi đau cho riêng gia đình, đó còn là tổn thất cho xã hội. Người dân đang khao khát mong chờ công lý được thực thi.

    Nhiều nhà tâm lý phân tích rằng X có dấu hiệu rối loạn nhân cách chống xã hội. Họ tin X đã sinh trưởng trong một môi trường không hòa thuận, bố quá khắc nghiệt hoặc bạo hành còn mẹ thì yếu đuối. Quá khứ bất hạnh đã hình thành tâm bệnh không thể giải tỏa của hắn. Cho nên khi chứng kiến H. bạo hành vợ, hắn nhớ tới ông bố tồi tệ của mình nên đã không kiềm chế được mà ra tay. Ngược lại, hình ảnh gia đình hạnh phúc của bác sĩ Q. cũng khiến hắn nổi điên…”

    Án mạng hoàn hảo: Thiên tài hay tâm thần?

    … Trước giờ các chuyên gia luôn cho rằng không thể tồn tại thứ gọi là “án mạng hoàn hảo” bởi trên hiện trường luôn ít nhiều để lại những dấu vết có ích, đôi khi chỉ là một sợi tóc vô tình rụng xuống. Vậy mà X có thể xử lý hiện trường sạch sẽ đến mức những chuyên viên giám định giỏi nhất cũng không thấy được sự có mặt của hắn. Như thể những con dao đã tự bay lượn và hạ sát nạn nhân vậy. Đây là tội ác mà con người, đặc biệt là kẻ tâm thần, có thể thực hiện sao?...”

    Cảnh sát đang bao che cho hung thủ giết người hàng loạt?

    … Nhiều người dân khi được hỏi khẳng định rằng họ vô cùng tin tưởng vào năng lực của cảnh sát nhưng đồng thời tỏ ra rất phẫn nộ vì họ cho rằng cảnh sát đang bao che cho X. Phải chăng X có quan hệ gì với cảnh sát nên tiến trình điều tra mới chậm chạp như vậy?...”

    ………………

    Nhật ký của Trung úy Đạt,

    26/7/2014,

    Đôi lúc tôi thầm nghĩ nếu có quyền lực, việc đầu tiên tôi làm sẽ là đóng cửa một số tòa soạn báo, nhất là mấy báo mạng. Mớ phỏng đoán vô căn cứ của họ thực sự đang xúc phạm những cố gắng của cá nhân tôi cũng như các anh em. Lúc trưa, Hải Đăng đã vò nát tờ báo ném vào sọt rác, và tuy không nói ra, mọi người đều đồng tình với cậu ta.

    Minh vẫn nằm trong trại tạm giam chờ ngày ra tòa nhưng chắc gã sẽ chỉ bóc lịch vài năm là cùng, dù sao gã cũng không phải tội phạm giết người. Tôi đã thử hỏi cung Minh mấy lần với tư cách nhân chứng nhưng chẳng thu được thông tin gì hữu ích.

    Tôi bắt đầu phải làm công tác tâm lý cho anh em rằng nếu X không được phá, cả tổ có thể sẽ bị thuyên chuyển hết. Tôi biết sếp Hưng cũng không muốn thế nhưng nguyên tắc là nguyên tắc. Tuy hiểu vậy mà trong lòng không tránh được chua xót. Sau bao năm lăn lộn trong nghề, nếm trải đủ vui buồn để rồi giờ phải ngồi bàn giấy hay những việc tẻ nhạt khác, chẳng biết bọn tôi sẽ phải giải quyết thế nào.

    ………………

    Nhật ký của Hải Đăng,

    28/7/2014,

    Một vụ tự tử!

    Trong lúc cả tổ đang dồn toàn lực vào chuyên án X thì lại có vài vụ lặt vặt phát sinh. Lẽ ra tự tử thì không tới lượt Tổ trọng án lo nhưng vì nghe nói gia đình thấy quá nhiều nghi vấn nên hồ sơ được chuyển đến sếp Đạt. Tôi liền xung phong đi vì muốn thay đổi không khí, hi vọng có thêm được ý tưởng về vụ X đang lâm vào bế tắc.

    Tôi cùng nhóm pháp y kiểm tra hiện trường thì không phát hiện điều gì đặc biệt, hoàn toàn có thể kết luận đây là vụ tự tử đơn thuần. Khám nghiệm tử thi tìm thấy một lượng lớn Phenobarbital [1] và rượu trong cơ thể nạn nhân. Tôi mang ảnh nạn nhân đi loanh quanh mấy hiệu thuốc gần đó thì họ đều xác nhận là anh ta có đến mua thuốc. Để có đủ liều tự tử, Quý đã tự mình đi nhiều hiệu thuốc mua gom cho đủ số lượng. Lẽ ra luật pháp nên thắt chặt hơn nữa việc bán thuốc kê đơn thay vì để tràn lan như hiện nay bởi bao nhiêu vụ tự tử đau lòng đều có nguyên nhân trực tiếp từ việc dễ dàng mua các loại thuốc kê đơn độc tính cao ngoài hiệu thuốc.

    Quý chết vào khoảng 4h sáng ngày 27/7 và được bạn cùng nhà phát hiện. Do hai ngày không thấy mặt Quý nên người bạn kia lo lắng phá cửa vào phòng thì phát hiện ra nạn nhân đã chết trên giường. Vậy là mọi chuyện đã rõ, tôi quyết định bàn giao lại hồ sơ cho chính quyền địa phương làm nốt những thủ tục giấy tờ cần thiết.

    Thế nhưng trước khi tôi ra về, mẹ của Quý đã khóc lóc cản lại. Bà thề rằng chắc chắn phải có uẩn khúc đằng sau chứ Quý không thể tự tử. Theo lời bà, Quý là một đứa con ngoan, từ bé đến lớn đều học rất giỏi. Sau khi tốt nghiệp đại học, anh ta đã kiếm được việc ổn định ở một công ty lớn, mọi thứ đều rất thuận lợi. Anh ta không cờ bạc, nghiện ngập, còn rất chí thú làm ăn. Mặc dù chưa có bạn gái nhưng Quý cũng không vì thế mà buồn, mọi người xung quanh đều nói anh ta thuộc tuýp người lạc quan, sống rất có mục tiêu. Về điểm này tôi buộc phải đồng ý với bà mẹ rằng kiểu người như Quý thường không tự tử, nhất là khi cuộc sống của anh ta tương đối phẳng lặng.

    Ấp úng, vòng vo mãi cuối cùng bà mới chìa ra một lá thư nhầu nhĩ. Vốn bà đã định giấu đi để giữ danh dự cho con trai nhưng vì muốn tìm hiểu cặn kẽ căn nguyên cái chết đau đớn của con, bà buộc phải đưa ra cho tôi.

    Đọc lá thư tuyệt mệnh của Quý, tôi liền tái mặt, mẹ anh ta đã có lý.

    Không chỉ vậy, vụ án X cũng đã có hướng chuyển biến lớn. Lần đầu tiên chúng tôi có được một manh mối về sự tồn tại của hắn!

    _________________
    Chú thích:

    [1] Phenobarbital: dược chất có tác dụng chống động kinh, mất ngủ, được dùng làm hoạt chất chính trong nhóm thuốc an thần.


    P.S: chuyencuangan lyta2206 hàng dzìa :x.

    Chương sau >>
     
    Chỉnh sửa cuối: 27/3/17
  17. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.200
    Được thích:
    1.051
    Đã thích:
    2.113
    GSP:
    Ap
    Vụ án dồn dập nhỉ. Mình thích diễn biến nhanh vậy, cũng khá tò mò ai là hung thủ và động cơ gây án. Nhưng mà càng tò mò hơn tác giả định dẫn dắt câu chuyện theo hướng nào.
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  18. lyta2206

    lyta2206 Gà tích cực Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    141
    Được thích:
    175
    Đã thích:
    106
    GSP:
    Ap
    Cái đoạn cuối làm hóng chương mới deso. Đây là chuẩn của "thả thính" này =))
    Phenobarbital là thuốc kê đơn nên có thể dựa vào đơn thuốc, gặp bác sĩ và hỏi tình hình thực sự của Quý, Vì thuốc này chủ yếu dành cho đối tượng động kinh (động kinh lớn, động kinh giật cơ, động kinh cục bộ), bệnh này lại không dễ che giấu, thuốc gây ức chế cho hệ thần kinh khác với mô tả Quý học giỏi, thành đạt vậy nên không loại trừ khả năng đơn thuốc không phải là của Quý.
    Một số nhà thuốc đều lưu giữ lại đơn thuốc nên cảnh sát có thể điều tra theo hướng này, để xem đơn thuốc là của ai.

    Hung thủ đang say trong men say chiến thắng. Có thể vì điều này mà các vụ án càng lúc càng được rút ngắn và trở nên táo tợn hơn.
    Về cơ bản chương này gây nhiều thắc mắc, cũng có quá ít manh mối để suy luận. Chờ các chương tiếp theo :D
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  19. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    527
    Được thích:
    945
    Đã thích:
    726
    GSP:
    Ap
    Tại mình không viết dài được nên tiến độ dồn dập như vậy đấy :)). Nàng đọc truyện của mình thì biết đấy, tình tiết lúc nào cũng nhanh he he. Còn câu chuyện tiếp diễn ra sao, chờ hồi sau sẽ rõ =)). Sắp hết rồi, cố lên, cám ơn nàng đã kiên nhẫn ;)).

    A a sorry em, chị mới edit lại đoạn trên một tý vì quên không nói rõ. Chi tiết về thuốc thì hơi "Việt Nam" xíu xiu. Vì ở VN mua thuốc kê đơn quá là dễ nên chị quên mất không ghi vào. Chi tiết này không có gì khả nghi đâu, Quý muốn tự tử nên ra ngoài mua gom thuốc (hiệu thuốc không bán số lượng lớn cho mấy nhóm thuốc an thần) chứ Quý không bệnh tật gì. Chị chọn Phenobarbital thay vì nhóm Benzodiazepines vì P độc hơn, có vẻ chắc chắn chết hơn thôi :D.
     
    lyta2206 thích bài này.
  20. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.200
    Được thích:
    1.051
    Đã thích:
    2.113
    GSP:
    Ap
    Mới chương 7 mà sắp hết là sao hả nàng?:-o
     
    Ai_Sherry thích bài này.

Chia sẻ trang này