Ánh sáng và bóng tối - Hoàn thành - Sherry

Thảo luận trong 'Truyện dài hoàn' bắt đầu bởi Ai_Sherry, 27/2/17.

  1. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    517
    Được thích:
    933
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Untitled-1.jpg
    Ánh sáng và bóng tối

    Tác giả: Sherry


    Tình trạng sáng tác: Hoàn thành
    Tình trạng đăng: Hoàn thành
    Lịch đăng: không cố định
    Thể loại: Thriller
    Độ dài: 10 chương
    Giới hạn độ tuổi đọc: Không giới hạn
    Cảnh báo về nội dung: Mọi cá nhân, tổ chức, địa danh, tình tiết trong truyện đều là hư cấu, không nhằm ám chỉ bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Mọi sự trùng hợp nếu có chỉ là ngẫu nhiên.

    Giới thiệu tóm tắt:
    Câu chuyện xoay quanh Hải Đăng, điều tra viên thuộc Cục điều tra tội phạm và Ban Mai – em gái song sinh của Đăng – nhà văn mạng kiêm viết bài PR. Một ngày, tổ của Đăng nhận được lệnh điều tra một vụ án giết người dã man gây xôn xao dư luận. Anh bắt tay vào điều tra mà không ngờ đây chỉ là mở đầu của một chuỗi sự kiện bi thảm về sau. Những bí ẩn sau đó hé lộ càng khiến những người có liên quan bàng hoàng. Cùng thời gian đó, Ban Mai vẫn đang bế tắc trong ước mơ về một tác phẩm để đời. Cô đã năn nỉ anh trai mình hé lộ chút ít thông tin về các vụ án nổi bật để làm tư liệu đưa vào tiểu thuyết.

    Đôi lời tác giả:
    Đây là lần đầu tôi thử sức với dòng truyện thriller (giật gân) thay vì thể loại tình cảm quen thuộc. Vì là lần đầu, thiếu kinh nghiệm, thiếu cả kiến thức nên chắc chắn sẽ có nhiều sai sót, mong các bạn vào đọc nếu thấy nhiều “sạn” sẽ thông cảm. Do là thể loại “thriller”, tất nhiên sẽ có những tình tiết không được thực tế, do đó tôi sẽ không dựa trên những tư liệu thực tế, hầu như không có địa danh, cơ quan nào cụ thể. Mọi chi tiết trong truyện đều là hư cấu.
    Về lối viết: Truyện không sử dụng ngôi kể thứ nhất hoặc thứ ba thường thấy, thay vào đó mạch truyện sẽ phát triển dựa trên những trang nhật ký, những lá thư (email) qua lại của các nhân vật. Lối viết này không quá lạ, nhiều tác giả khác đã sử dụng nhưng với tôi là lần đầu, coi như một thử nghiệm mới.

    Rất cám ơn lyta2206 đã cho nhiều góp ý rất quý giá :x.

    Chương 1.
    Chương 2.
    Chương 3.
    Chương 4.
    Chương 5.
    Chương 6.
    Chương 7.
    Chương 8.
    Chương 9.
    Chương 10.
     
    Chỉnh sửa cuối: 1/8/17
  2. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    517
    Được thích:
    933
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    chuyencuangan thích bài này.
  3. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.200
    Được thích:
    1.050
    Đã thích:
    2.113
    GSP:
    Ap
    Ái chà, nghe thú vị đó. Ủng hộ nàng. :tho23:
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  4. Thanhkhe

    Thanhkhe Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    559
    Được thích:
    587
    Đã thích:
    643
    GSP:
    Ap
    Thể loại này ấy ạ, được đấy chị. Hại não lắm đây. Hề.
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  5. Trống Cơm

    Trống Cơm Gà con

    Bài viết:
    31
    Được thích:
    31
    Đã thích:
    93
    GSP:
    Ap
    Thiller là trinh thám phải không? Đúng thể loại mình thích nè :D Ủng hộ. >:D<
     
  6. Muộn.

    Muộn. Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    134
    Được thích:
    209
    Đã thích:
    115
    GSP:
    Ap
    Mừng hố mới ^^.
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  7. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    517
    Được thích:
    933
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Cám ơn các nàng đã ủng hộ nhé :x :x. Lần đầu thử thể loại mới, cảm thấy hơi run, up phát đặt gạch chứ chưa biết bao giờ mới lấp hố được :((.
    Trống Cơm : không hẳn là trinh thám/tội phạm (detective/crime) bạn ạ, thriller chỉ là kiểu truyện hồi hộp, kịch tích thôi (như series truyện của Dan Brown).
     
    chuyencuangan thích bài này.
  8. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    517
    Được thích:
    933
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Chương 1.

    Nhật ký của bà Ngọc:

    31/10/1990,

    Hôm nay là một ngày trọng đại, ít nhất là với riêng tôi, vậy nên mặc cho mọi người khuyên can rằng tôi phải nằm im trên giường nhắm mắt nghỉ ngơi, tôi vẫn muốn ngồi dậy viết ra vài dòng để lưu giữ những cảm xúc lúc này.

    Lần đầu tiên gặp chúng, tôi đã trào nước mắt, những giọt nước mắt hạnh phúc. Hai đứa con mang nặng chín tháng mười ngày với bao nhiêu yêu thương và kỳ vọng cuối cùng cũng chào đời, hoàn toàn khỏe mạnh, bụ bẫm và xinh đẹp. Dù còn rất yếu tôi vẫn nghe được các cô hộ lý xôn xao bàn tán rằng lâu lắm họ mới thấy một cặp sinh đôi một trai một gái xinh xắn thế này. Hai đứa đều không nhăn nheo như thường thấy ở trẻ sơ sinh.

    Tuy sinh đôi một trai một gái là sinh đôi khác trứng, tôi vẫn cảm nhận được sự đặc biệt giữa anh em chúng khác các cặp anh chị em thông thường. Hai đứa giống nhau kỳ lạ, và sự gắn bó giữa chúng cũng chặt chẽ hơn hẳn bình thường. Tôi để ý hai đứa khi đặt nằm bên nhau sẽ rất yên bình, ngược lại, lúc một trong hai được mang đi tắm, đứa kia sẽ ré lên như để bảo vệ.

    Bố bọn trẻ cứ cười tôi cả nghĩ, và rằng trong mắt các bà mẹ mọi đứa con đều đặc biệt hơn người.

    Có lẽ là thế thật.

    P.S: Tôi đặt tên con là Hải Đăng và Ban Mai. Bố bọn trẻ vẫn lấn cấn vì di nguyện của ông bà nội ngày xưa muốn đặt tên cháu trai là Trung Hiếu còn tôi nhớ ông bà ngoại thì rất thích tên Thanh Thảo. Nhưng sau chín tháng mang bầu và trải qua cơn đau đẻ kinh hoàng cả ngày trời, tôi nghĩ tôi có quyền đặt cho con cái tên mình muốn. Ông bà nội ngoại trên trời linh thiêng chắc sẽ thông cảm thôi.

    ………………

    Nhật ký của cô giáo mầm non:

    5/6/1994,

    Ngày mai bọn trẻ bắt đầu nghỉ hè, mình sẽ có hẳn một tháng nghỉ ngơi hoàn toàn trước khi nhận lớp mới. Mình thật sự muốn kiến nghị với nhà trường về việc để một cô giáo theo lớp từ khi bắt đầu cho đến khi các con rời khỏi trường bởi mỗi năm chia tay lớp, mình hụt hẫng như phải xa rời người thân. Bọn trẻ con thì vô tâm và hay quên, năm nay chúng vẫn yêu mình nhưng chỉ hai năm nữa có lẽ chúng chẳng còn nhớ mình là ai.

    Mà nói về khóa năm nay, không thể không nhắc tới Hải Đăng và Ban Mai. Dù không muốn tỏ ra ưu ái đứa trẻ nào hơn, mình vẫn phải thừa nhận hai đứa bé đó đã gây ấn tượng rất sâu sắc đối với mình. Lần đầu tiên mình dạy một cặp sinh đôi anh trai và em gái mà xinh đẹp như vậy. Hai đứa rất giống nhau, đến mức nếu không dựa vào quần áo và kiểu tóc là có thể nhầm lẫn dù cho ở Đăng nét con trai rõ rệt cũng như Mai là một bé gái đáng yêu. Đăng thông minh, trầm tĩnh luôn khiến mình có cảm giác thằng bé lớn hơn tuổi thật còn Mai lại vô cùng cuốn hút qua từng lời nói, cử chỉ, nụ cười làm người ta cứ bị ấn tượng mãi không thôi. Mỗi lần nghĩ tới ông cụ non đó sau này sẽ trở thành một nhân vật quan trọng còn cô bé con kia vụt sáng thành ngôi sao mình lại không khỏi tủm tỉm cười. Lúc đó kể với mọi người hai đứa từng là học sinh của mình liệu có ai tin không nhỉ?

    À, còn một điều khá thú vị suýt quên không nói. Mình vốn không tin vào những thứ kiểu giác quan thứ sáu cho tới khi tiếp xúc với hai anh em Đăng, Mai (vẫn là hai đứa trẻ này!). Về lý thuyết mà nói hai anh em này chỉ giống như muôn vàn cặp anh chị em khác nhưng trên thực tế sự gắn kết đặc biệt giữa chúng còn lớn hơn cả những cặp sinh đôi cùng trứng. Dường như hai đứa nó có một cái gì đó liên hệ rất đặc biệt với nhau mà người ngoài không thể nhận biết. Mình nhớ một lần Đăng bị ngã trầy đầu gối khá nặng nhưng thằng bé vốn là một đứa quá ư gan góc nên đã giấu biệt, không nói với ai kể cả Mai. Vậy mà con bé đã ra nói với mình là anh Đăng đang bị đau, mình hỏi sao nó biết thì nó chỉ nói rằng con cảm thấy như vậy. Mình đã phải bắt thằng bé cởi quần áo ra mới thấy vết thương của nó. Đúng là kỳ lạ, đáng tiếc không một ai chịu tin mình, mọi người đều bảo là thằng bé đã nói riêng với em gái. Mình chẳng biết giải thích sao nhưng mình biết chắc chắn là nó không làm như vậy.

    ………………

    1/11/1996,

    Anh Đăng yêu quý,

    Cuối cùng chúng mình đã biết đọc biết viết rồi, mà thực ra không phải “chúng mình”, chỉ là em thôi. Anh đọc thông viết thạo từ lâu rồi nhỉ, tại sao em luôn kém thông minh hơn anh như vậy?

    Em thấy cô giáo bắt chúng mình viết thư thế này thật là vớ vẩn vì chúng mình biết tất cả mọi chuyện về nhau rồi kia mà. Em rất buồn vì chúng ta không được ngồi cạnh nhau. Cả cô giáo lẫn bố mẹ đều nói chúng mình phải chơi với các bạn xung quanh nữa. Anh thấy bạn Hồng cùng bàn với em thế nào? Tuy em thích ngồi với anh hơn nhưng bạn ấy cũng rất tốt. Bạn ấy mới cho em kẹp tóc và rủ em đi học về cùng.

    À, tối nay cho em mượn bút của anh nhé, bút của em vừa đánh rơi và tòe đầu rồi, mẹ sẽ mắng đấy.

    Em Mai.

    P.S: Em muốn nuôi một con chó, em sẽ đặt tên nó là Ki.

    ………………

    1/11/1996,

    Mai,

    Anh nghĩ cô giáo bắt mình viết thư là để luyện chữ, như vậy tốt mà.

    Anh cũng thích nuôi chó, tên Ki hay đấy nhưng mẹ ghét chó lắm, sẽ không cho nuôi đâu.

    Em cứ lấy bút của anh mà dùng, đổi lại tối nay rửa bát nhé.

    Anh Đăng.

    ………………

    20/2/2000,

    Anh,

    Tại sao anh nói dối em? Hồng đã kể hết với em rồi. Anh đánh thằng Thịnh vì nó nói xấu em chứ không phải vì nó gây sự với anh đúng không? Em nghe bảo bố mẹ nó đang đòi nhà trường đuổi học anh nhưng chắc các thầy cô không làm thế đâu. Nó bị khâu mười hai mũi thì anh phải khâu mười mũi kia mà, hơn nữa nó lại là đứa gây sự trước.

    Anh cố gắng đừng đánh nhau nữa, anh bị thương em cũng rất đau. Anh hay cười em là đồ con gái vớ vẩn nhưng em nói thật đấy. Lần nào anh đánh nhau hay bị thương, bị đau, em đều cảm thấy rất rõ ràng.

    Mai.

    ………………

    21/2/2000,

    Mai,

    Không phải anh thích đánh nhau nhưng nói xấu em là nói xấu anh, làm sao anh để im được? Anh sẽ cố gắng không để bị thương nữa, em đừng lo.

    Em thuyết phục bố mẹ giúp anh, đừng bắt anh nghỉ học võ. Con trai phải khỏe mạnh, đúng không?

    Đăng.

    ………………

    15/2/2005,

    Mai à,

    Anh xin lỗi vì đã cư xử thô lỗ như hôm qua nhưng em cũng biết Tân là một thằng không ra gì kia mà, sao em còn nhận socola của nó? Anh không cản em chơi với các bạn nhưng phải chọn bạn mà chơi. Thằng Tân học đúp hai năm, thường xuyên bị đình chỉ học, anh không yên tâm để em chơi với nó.

    Mà dù sao thì em cũng đừng khóa cửa như vậy. Đọc được thư này mở cửa cho anh.

    Anh tiết lộ cho em một bí mật nhé. Anh nghe đám con trai kể là thằng Tân cá cược với chúng nó là sẽ cưa đổ hoa khôi của lớp chứ chẳng phải tình cảm gì cả. Không tin em thử truy mấy thằng em chơi thân mà xem, hình như bọn nó có cản mà em không nghe.

    Đăng.

    ………………

    Nhật ký của Ban Mai:

    16/2/2005,

    Mình đúng là đồ ngốc khi tin lời thằng Tân. Tất cả chỉ bởi vì so với đám con trai trong lớp, kể cả anh Đăng thì thằng Tân rất nổi bật. Nó học dốt, hay nói tục thật nhưng vẻ ngang tàng của nó lại rất cuốn hút, có nét gì đó giống James Bond đến lạ kỳ. Có lẽ trong khối cũng nhiều đứa nghĩ như mình, cứ nhìn đám con gái vây quanh nó thì biết. Thế nên lúc nó đến nói chuyện với mình, mình đã thấy bản thân thật đặc biệt, và đã rất vui vì chuyện đó, đến mức bỏ ngoài tai lời khuyên của đám thằng Linh. Lúc anh Đăng đánh nó vì tội “tặng” mình socola, mình đã phát điên lên, thậm chí còn chắn cho nó. Anh ấy nói mình chỉ là đối tượng cá cuợc của Tân, mình vẫn không tin. Cuối cùng, sáng nay mình đi học sớm nghe lỏm được nó nói chuyện với đám con trai, rằng mình mê nó như điếu đổ, chỉ một cái búng tay là mình sẽ chạy theo nó như con cún. Đến lúc đấy mình mới nhận ra mình ngu đến thế nào.

    Mong rằng vết bầm trên mắt nó không tan nhanh để mỗi ngày đến lớp mình lại được nếm trải cảm giác hả hê khi trả thù. Nó nên cám ơn mình vì mình đã tự tay đánh nó chứ không nhờ tới anh Đăng, không thì nó sẽ chẳng còn răng mà ăn cháo.

    Mẹ nói đúng, chỉ có gia đình mới là nơi đáng tin cậy nhất.

    ...................................

    P.S: chuyencuangan Thanhkhe Trống Cơm Muộn. xin phép tag làm phiền các nàng một lần này thôi. Thể loại này khuyến khích để vài chương đọc lần lần, thậm chí hoàn xong đọc cho đỡ sốt ruột :D.

    Chương sau >>
     
    Chỉnh sửa cuối: 3/3/17
    Konoha, suongthuytinh, Collagen5 người khác thích bài này.
  9. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.200
    Được thích:
    1.050
    Đã thích:
    2.113
    GSP:
    Ap
    Văn phong mượt mà của nàng thì không chỗ nào để nói rồi. Tuy nhiên vì chưa đọc thể loại kiểu này bao giờ nên vẫn chưa biết rõ cảm giác của mình thế nào. Với cả chương đầu mới là vào truyện chưa thể nhận xét nhiều về nội dung.
    Nàng cứ tag mình từng chương đi.
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  10. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    517
    Được thích:
    933
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Cám ơn nàng nhiều :-*. Ừ, hồi mới đọc kiểu này, đến nửa quyển vẫn không quen nên nếu nàng chịu khó theo được thì ta biết ơn lắm lắm ý :)).
     
    chuyencuangan thích bài này.
  11. OOgren

    OOgren Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    26
    Được thích:
    15
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    Chắc tại mình hay viết mấy thể loại là lạ nên mới đọc cái hợp gu luôn nhẩy =]] 6onion17
    Khuyến khích nàng viết cái thể loại thế này nè, có vẻ hơi kén đọc, nhưng kích thích trí tưởng tượng, ta nghĩ truyện thì thường nên viết theo ngôi thứ nhất như vậy khi đọc người ta vẫn biết nó là chủ quan, tác giả vẫn có thể twist plot bất kể phút giây nào, đó là một lợi thế. Viết càng nhiều cách nhìn, càng chủ quan thì gặp được độc giá có tâm thì vẫn nhìn ra được cốt khách quan ngay từ đầu, nhưng mình thì hơi khó một chút, vì thể loại nàng viết là giật gân, nó đòi hỏi nàng phải đầu tư plot nhiều nếu không sẽ không hay, thể loại này viết mất thời gian, ủ lâu, được cái đã xong đọc một lần thì đúng là mát lòng mát ruột =]]
    Cố lên nàng, yêu nàng cuteonion17cuteonion17cuteonion17
    P.s: Em Mai đặt tên chó logical làm sao, đọc cái dòng ấy đang ăn suýt phun hết cả ra màn hình =]] 2onion2.gif
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  12. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    517
    Được thích:
    933
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Trời, đọc comment của bạn cảm thấy như gặp được tri kỷ, *rưng rưng nước mắt* :)). Mình đã suy nghĩ rất nhiều trước khi quyết định dùng lối viết này, mình muốn đặt câu chuyện dưới nhiều góc nhìn. Bạn nói đúng đấy, thriller quan trọng plot twist lắm, mình vẫn đang nghĩ nát óc đây.
    Viết thể loại này tự dưng thành ra tính soi mói, để ý từng cái tiểu tiết nhỏ nhất =)).
     
    OOgren thích bài này.
  13. OOgren

    OOgren Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    26
    Được thích:
    15
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    Tốc độ ra chương có khi một tháng/một chương cho đủ chất và lượng Sherry à =))
     
  14. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    517
    Được thích:
    933
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Chương 2:

    Nhật ký của bà Ngọc:

    30/5/2008,

    Thời gian trôi qua thật nhanh, hai đứa con bé bỏng của tôi nay đã kết thúc lớp mười hai. Mới ngày nào vẫn chập chững, lũn cũn quẩn quanh chân mẹ mà giờ thằng Đăng cao tới mét tám còn con bé Mai cao trên mét bảy, làm tôi hơi lo là nó cao quá. Nhưng ngoài điểm đó ra thì cả hai đều khiến tôi vô cùng tự hào. Hôm nay, trong buổi lễ tốt nghiệp, Đăng mặc đồng phục quần đen sơ mi trắng, Mai mặc áo dài trắng, nhìn hai đứa cứ như từ tạp chí bước ra vậy.

    Chỉ còn hơn một tháng nữa là cả hai sẽ bắt đầu kỳ thi đại học căng thẳng, Đăng thi Học viện Cảnh sát còn Mai thi Báo chí. Thật ra tôi muốn chúng làm ngành nghề nào ít vất vả hơn nhưng giờ không còn là thời “cha mẹ đặt đâu con ngồi đó”, hai đứa gạt phắt đi gợi ý của tôi về Kinh Tế, Luật mà khăng khăng với lựa chọn của mình. Tôi đành tôn trọng quyết định của chúng, tự nhủ rằng miễn chúng thực sự yêu thích là được rồi. Càng tới gần ngày thi, tôi càng mâu thuẫn, một mặt mong chúng thi đỗ, mặt khác lại buồn phiền bởi nếu đỗ, chúng sẽ rời nhà lên thành phố học. Thật đáng tiếc không đứa nào chọn trường gần nhà, ở thành phố nhỏ đôi khi cũng có nhiều hạn chế như vậy. Bố bọn trẻ an ủi tôi rằng mỗi năm chúng sẽ về với tôi một tháng Tết và hai tháng hè nhưng chắc tôi là một người mẹ tham lam, vẫn cảm thấy như vậy là quá ít.

    Tôi không có nhiều tham vọng đối với các con ngoài việc mong chúng sau này sẽ sống hạnh phúc. Thật may là cả hai đứa đã định hướng được cho bản thân rất sớm. Tôi vẫn nhớ từ ngày bé, Đăng đã luôn ước mơ làm công an, trừng trị kẻ xấu, bảo vệ người tốt, còn Mai thì thường xuyên viết lách. Nhiều người nói rằng xinh đẹp như nó nên đi thi hoa hậu hay làm diễn viên nhưng cả nhà không khuyến khích chuyện đó. Phụ nữ quá xinh đẹp và dựa vào nhan sắc để sống không phải việc tốt bởi “hồng nhan bạc phận”. Cho nên, chỉ cần nó xác định được muốn làm gì, tôi và bố nó đều ủng hộ hết mình.

    ………………

    29/7/2008,

    Anh Đăng,

    Trước hết phải chúc mừng anh đã nhỉ, chiến sĩ cảnh sát tương lai. Em rất vui và tự hào về anh, sau này sẽ chẳng phải sợ ai vì đã có anh bảo vệ. Làm cảnh sát vất vả nhưng em tin anh hoàn toàn có thể làm tốt, giống như trước nay anh vẫn luôn làm tốt tất cả mọi việc.

    Em biết bố mẹ và anh đang lo lắng cho em nhưng em không sao đâu. Trượt đại học đâu phải tận thế, vào đời còn rất nhiều con đường kia mà. Hơn nữa, em thích viết lách nhưng lại không thực sự đam mê nghề báo, em thi Báo chí chỉ vì nó gần nhất với sở thích của em mà thôi. Em quyết định rồi, em không thi đại học nữa đâu, em sẽ ở nhà tự học tự viết để thành nhà văn, đó mới là ước mơ thực sự của em. Và em tự tin mình có thể làm tốt. Em đảm bảo với anh, nhà văn Ban Mai sẽ nổi tiếng, anh tha hồ đi khắp nơi khoe Ban Mai là em gái anh.

    Anh biết không, tuy mẹ luôn nói là mong hai đứa đỗ đại học nhưng em biết nếu chúng mình đều đi cả, mẹ sẽ buồn lắm. Cho nên “trong cái rủi có cái may”, em ở nhà với bố mẹ thêm mấy năm, sau này tính sau.

    Chúc anh mọi điều tốt đẹp nhất. Anh cứ yên tâm “xông pha tiền tuyến”, “hậu phương” đã có em lo.

    Mai.

    ………………

    10/10/2008,

    Đăng con,

    Con có khỏe không? Đã quen với trường, lớp, ký túc xá, với bạn bè chưa? Mai nó cứ cằn nhằn vì hôm con đi mẹ dặn dò nhiều quá, nhưng con biết đấy, dù sao đây cũng là lần đầu con xa nhà như vậy. Bố không nói ra thôi chứ tối hôm đấy, bố ngồi đốt thuốc cả đêm. Mẹ biết con đang rất háo hức với cuộc sống mới, chỉ có bố mẹ là lo lắng thái quá, con cố gắng thông cảm cho bố mẹ.

    Có một việc mẹ muốn nhờ con. Từ lúc biết tin trượt đại học, tuy Mai luôn mồm nói nó không sao nhưng thực sự thì nó thay đổi rất nhiều, đặc biệt là sau khi con đi. Có vẻ như em con mới là người hụt hẫng nhất nhà. Mẹ không biết phải nói sao, chỉ là cảm nhận riêng của mẹ thôi. Dạo này, Mai thường xuyên qua lại với nhiều người bạn mới mà mẹ chưa từng biết mặt. Nó vốn luôn là một đứa trẻ ngoan, kể cả lúc dậy thì nhưng bây giờ lại tự nhiên cực kỳ ngang bướng. Mẹ hỏi han thì nó gắt gỏng, nói mẹ đừng can thiệp vào cuộc sống riêng của nó. Đêm hôm qua nó còn say rượu, về nhà nôn mửa, cười nói luyên thuyên, mẹ phải cản lại chứ không bố đã cho nó ăn đòn. Chắc nó vẫn còn buồn đợt thi trượt rồi con lại đi học xa nên mới kết thân với nhiều bạn mới cho đỡ buồn. Con là người hiểu Mai nhất, nếu được thì con khuyên em kheo khéo giúp mẹ nhé.

    Yêu con rất nhiều,

    Mẹ.

    ………………

    13/10/2008,

    Mẹ à,

    Cuối tháng này con được mấy ngày phép, con sẽ về nhà.

    Đăng.

    ………………

    5/7/2009,

    Anh Đăng,

    Vậy là đã gần một năm kể từ lần anh về thăm nhà. Chẳng ai có thể tưởng tượng nổi ngần ấy chuyện lại xảy ra trong một thời gian ngắn ngủi như thế. Dù anh và mọi người đều nói đó không phải do em, em vẫn chẳng thể xóa sạch được mọi mặc cảm tội lỗi. Em biết lớp anh hôm ấy có kế hoạch đi chơi nhưng anh lại về vì lo cho em. Nếu ngày đó anh không về, có lẽ đã không dính trận ốm đến nỗi phải nghỉ học gần một năm ở nhà.

    Bố mẹ trên trời liệu có giận em không anh? Em bị ám ảnh là vì em mà bố mẹ suy nghĩ nhiều, đến nỗi mất tập trung, lạc tay lái vào đường tàu. Anh luôn nói đó chỉ là tai nạn nhưng em vẫn rất nặng lòng.

    Em mong anh hiểu cho em vì quyết định vội vàng này. Em sẽ đi đến thành phố khác lập nghiệp. Ở đây chứa quá nhiều kỷ niệm đẹp đẽ về bố mẹ, về anh và giờ mỗi lần nghĩ lại, nó như những nhát dao cứa vào lòng em. Tới khi anh quay lại trường, nếu phải ở đây một mình, em sẽ phát điên mất. Em biết anh muốn em đến ở cùng nhưng em sẽ không làm thế đâu vì em không muốn phiền anh. Anh luôn coi em là đứa em bé nhỏ nhưng anh đừng quên thực ra em chỉ kém anh ba phút đồng hồ mà thôi. Mai đã lớn, có thể tự lo cho mình được rồi.

    Em sẽ theo đuổi nghiệp viết như em từng nói với anh. Thời đại này internet phát triển nên khá thuận tiện cho những người có đam mê như em. Em chưa từng kể với bố mẹ nhưng em đã có thể kiếm ra tiền nhờ việc viết các bài quảng cáo trên mạng. Người ta khen giọng văn em cuốn hút, đọc bài PR em viết không thấy phản cảm nên doanh số tăng đáng kể. Em có thể dùng nghề tay trái này nuôi đam mê.

    Từ sau khi bố mẹ mất, rồi anh bị bệnh, em đã trưởng thành và hiểu chuyện hơn nhiều. Giờ em lại lo cho anh, em vẫn nghĩ là anh đã bị ảnh hưởng quá nặng nề bởi cái chết của bố mẹ. Anh mau bình phục rồi tiếp tục ước mơ làm người cảnh sát nhân dân, giờ cũng là ước mơ chung của cả nhà chứ không riêng gì anh nữa. Đừng để những cơn đau đầu hay những tác động ngoại cảnh nhỏ nhặt ảnh hưởng tới ước mơ đó.

    Anh biết đấy, em ghét cảnh chia tay, không muốn thấy anh đứng dõi theo em bước chân lên tàu nên em đi một mình trước. Anh giúp em lo hết những việc còn lại nhé. Em biết anh tính bán nhà nhưng lại lấn cấn vì em, anh cứ bán đi, em cũng muốn thế. Căn nhà này giờ chỉ còn toàn kỷ niệm buồn, em không muốn về đây nữa đâu.

    Thật tốt vì với thời đại hiện nay, chúng ta có thể liên lạc với nhau dễ dàng, em không cảm thấy xa anh nữa.

    Em Mai.

    ………………

    Lễ tốt nghiệp khóa 2009-2013 của Học viện Cảnh sát.

    Trích đoạn bài phát biểu của giám đốc Học viện:

    “… Tôi xin trân trọng mời lên sân khấu sinh viên tiêu biểu nhất của khóa tốt nghiệp đợt này, người sẽ thay mặt toàn khóa phát biểu diễn văn tốt nghiệp năm nay. Đây là một sinh viên đặc biệt, tuy em đỗ vào trường năm 2008 nhưng do gặp nhiều biến cố khiến em phải bảo lưu một năm. Vượt qua tất cả những khó khăn đó, em đã hoàn thành xuất sắc bốn năm học. Tôi tin rằng với tinh thần như vậy, trong tương lai em sẽ ghi tên là một trong những cựu sinh viên làm rạng danh Học viện.

    Đề nghị cả hội trường dành một tràng pháo tay cho Phạm Hải Đăng…”

    ………………

    1/10/2013,

    Mai,

    Cuối cùng anh cũng chính thức trở thành cảnh sát như anh hằng mơ ước. Thật tiếc ngày tốt nghiệp của anh em không tới được nhưng anh biết em, cũng như bố mẹ luôn dõi theo anh. Cảm giác khoác lên người bộ đồng phục ngành trong ngày đầu chính thức đi làm thật kỳ diệu, giống như anh đã bước vào một chương mới của cuộc đời. Anh được phân về Cục phòng chống tội phạm, đúng nơi anh vẫn mong. Anh đang rất nóng lòng được bắt tay vào công việc mới, được cùng đồng đội góp phần làm cho xã hội này trong sạch hơn. Từ giờ em đã có thể tự hào đi khoe khắp nơi rằng em có anh trai làm cảnh sát.

    Nhân dịp này, anh quyết định tự thưởng cho mình một phần thưởng đặc biệt: một chú chó tên Ki, giống Dobermann, đúng như ước mơ của anh em mình ngày xưa.

    Anh Đăng.

    P.S: Em nên sửa thói ngủ muộn đi, email của em toàn gửi tới lúc nửa đêm. Phụ nữ ngủ muộn sẽ xấu lắm.

    ………………

    2/10/2013,

    Anh à,

    Đôi lúc em cảm thấy chúng ta như thể là có thần giao cách cảm. Em cũng mới nhận nuôi một em Dobermann, và cũng đặt tên là Ki.

    Em rất mừng là anh đã thực hiện được ước mơ, còn em vẫn đang trên con đường của mình và hoàn toàn hài lòng với nó. Em biết anh chẳng thích đọc tiểu thuyết tình cảm nhưng đôi lúc rảnh rỗi, anh thử lên mạng tìm đọc truyện của Ban Mai xem, sau hơn bốn năm miệt mài, em bắt đầu có tên tuổi trong cộng đồng mạng rồi đó. Facebook của em hiện có tới mấy chục ngàn followers, thêm nữa, anh có để ý đợt này sản phẩm dầu gội hương bưởi đang rất nổi không? Em là một trong những người viết bài PR chính đấy, tự hào chưa?

    Anh đừng cằn nhằn chuyện em ngủ muộn nữa, do đặc tính công việc thôi. Hình như lâu lắm rồi em chẳng thấy mặt trời. Thời buổi công nghệ thật tuyệt, chỉ cần một cú click chuột, mọi thứ em cần đều được chuyển tới tận cửa nhà. Em sinh hoạt rất điều độ, ăn ngủ đầy đủ, chỉ hơi lệch giờ một chút so với mọi người thôi. Anh cứ yên tâm, em gái anh lúc nào cũng rất xinh đẹp.

    Nhớ anh rất nhiều,

    Em Mai.

    P.S: Anh vẫn thường thắc mắc tại sao em lấy tên thật khi viết mà lại không để lộ mặt, tại vì em muốn giữ tên mẹ đặt cho em, phải là "Ban Mai" chứ không tên nào khác. Dù sao thì độc giả vẫn tưởng Ban Mai chỉ là bút danh, thế là ổn. Còn em giấu mặt vì em muốn người ta nhìn thấy con người thật, khả năng thật của em chứ không muốn nhận được chút ưu ái nào từ vẻ bề ngoài. Mẹ đã từng rất cố gắng dạy em điều đó mà phải tới khi vào đời rồi em mới thấm thía.

    ………………

    Trích đoạn phỏng vấn nhà văn Ban Mai:

    “Phóng viên (PV): Điều gì khiến chị muốn trở thành nhà văn?

    Ban Mai (BM): Làm nhà văn luôn là ước mơ từ khi tôi còn nhỏ. Sau này lớn lên, nhiều chuyện xảy ra khiến có lúc tôi tưởng cuộc đời mình đã rẽ sang hướng khác nhưng rồi thật may tôi đã lại quay lại với nghiệp viết.

    PV: Trong các tác phẩm của Ban Mai, độc giả thường thấy nam chính rất hoàn mỹ nhưng đồng thời lại rất gần gũi, thực tế, nhiều người còn coi đấy là cốt lõi thành công của chị, vậy những nhân vật đó là chị tự tưởng tượng hay có lấy hình mẫu của ai không?

    BM: Dựa vào hình mẫu của anh trai tôi. Thực ra anh tôi cũng chỉ là người bình thường như bao người nhưng đối với tôi anh ấy là siêu nhân (cười). Mặc dù chúng tôi sinh đôi, anh ấy luôn như một người anh lớn, lúc nào cũng lo lắng, chăm sóc tôi. Chính anh ấy là người khuyến khích, là động lực để tôi tiếp tục theo đuổi đam mê.

    PV: Chà, tôi bắt đầu cảm thấy áp lực cho ai sau này làm chị dâu của chị.

    BM: Ồ, không hề. Tôi tôn trọng anh và quyết định của anh. Anh yêu thương ai tôi cũng sẽ yêu thương người đó, không có gì mâu thuẫn ở đây hết.

    PV: Chị có thể tiết lộ thêm chút thông tin về anh trai chị - soái ca giấu mặt không? Chẳng hạn như tên tuổi, ngoại hình, nghề nghiệp?

    BM: Tôi xin phép được giữ bí mật.

    PV: Chị có nhiều bí mật quá! Giờ vẫn rất nhiều người tò mò muốn biết mặt nhà văn Ban Mai.

    BM: Con người tôi như thế nào, độc giả có thể đọc thấy từ các tác phẩm của tôi. Còn ngoại hình thì, tôi không lộ mặt vì tôi sợ các bạn thất vọng (cười).

    PV: Ngoại hình đâu có quan trọng…

    BM: Không quan trọng thì tôi xin phép giữ kín (cười). Dù sao thì, một nhan sắc trong tưởng tượng vẫn lung linh hơn bên ngoài. Giống như khi bạn đọc tiểu thuyết, nhân vật luôn là một tượng đài đẹp đẽ, khiến cho phim chuyển thể thường khiến bạn thất vọng, đúng không? Vậy Ban Mai cũng như thế thôi, tôi muốn làm một tượng đài đẹp đẽ trong lòng độc giả hơn.”

    ………………

    Nhật ký của Hải Đăng:

    3/10/2014,

    Tôi được nhận về Cục là một sự ưu ái lớn trong khi các bạn đồng khóa của tôi nhiều người vẫn trầy trật ngoài kia với những công việc không ưng ý. Thời gian này, là lính mới, tất nhiên tôi phải phụ trách trà nước, dọn dẹp giấy tờ, viết báo cáo và nhiều việc không tên khác. Tôi chẳng lấy làm phiền bởi đọc hồ sơ cũ giúp tôi học hỏi rất nhiều, thêm vào đó gần đây cũng không có vụ gì đặc biệt nghiêm trọng, chủ yếu là những xô xát thường ngày dẫn tới “quá tay”, “ngoài ý muốn”.

    Thế mới thấy kiểm soát cơn nóng giận là một kỹ năng rất quan trọng.

    .................................................

    P.S: chuyencuangan hàng về :x. OOgren chắc sẽ nhanh hơn thế vì tính mình làm gì là phải làm luôn, không ngâm nga lâu được :)).

    Chương sau >>
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/3/17
    Konoha, Collagen, Aki Hanabusa2 người khác thích bài này.
  15. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.200
    Được thích:
    1.050
    Đã thích:
    2.113
    GSP:
    Ap
    Mình thấy chương này đọc thú vị, dễ theo dõi. Hình như mình quen hơn với thể loại hơn.

    Nôn.
    Hai cái đoạn trên đọc thấy chưa được tự nhiên lắm, vẫn có cảm giác tác giả muốn giải thích câu chuyện hơn là lời của Ban Mai dành cho anh trai mình.
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  16. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    517
    Được thích:
    933
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Cám ơn nàng nhiều, đã sửa nha. Còn đoạn trên thì đúng là một phần mình dẫn dắt câu chuyện nhưng một phần khác thì do cảm xúc tuôn trào lúc viết thư nữa. Cá nhân mình lúc viết thư đôi lúc cảm xúc dâng lên hay viết sến sẩm kể lể lắm, mà chỉ viết thư thôi chứ lúc đối diện nói chuyện thì lại không nói thế. Em Mai lại là nhà văn nên hơi lèo nhèo tý :D.
    Sự ủng hộ to lớn của nàng hết hố này đến hố khác làm mình biết ơn không kể xiết luôn :x.
     
    chuyencuangan thích bài này.
  17. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.200
    Được thích:
    1.050
    Đã thích:
    2.113
    GSP:
    Ap
    Là do nàng viết hấp dẫn không đọc không được ấy. :D
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  18. Bánh cuốn

    Bánh cuốn Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    195
    Được thích:
    157
    Đã thích:
    254
    GSP:
    Ap
    :x:x:x:x:x
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  19. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    391
    Được thích:
    407
    Đã thích:
    552
    GSP:
    Ap
    Hố mới kìa, thể loại mới kìa, cách viết mới nữa kìa. Ta muốn đọc quá :((! Hẹn nàng tháng tư vậy. :((
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  20. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    517
    Được thích:
    933
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Cứ từ từ nàng ơi, cái này phải đọc liền 1 đống cho đỡ sốt ruột :)).
     

Chia sẻ trang này