You are here

Đổi một người vợ hiền – Chương 09

Âu CájBi8nh ThầnxU8E lxU8Eái xFFT8e txU8Ehể tUqtNhao điUqtN jBi8tới địxU8Ea đjBi8iểm ÂxU8Eu UqtNQuân ThiêjBi8n EjHkmất tícxU8Eh, jBi8thằng béjBi8 nàyFFT8 jBi8rốt cuộUqtNc jBi8đang làmjBi8 cxU8Eái quỷjBi8 xU8Egì vậy?

Có điềuUqtN jBi8trong lòngjBi8 anxU8Eh kỳUqtN tEjHkhật cũFFT8ng mUqtNơ hồEjHk đoxU8Eán UqtNđược jBi8ý UqtN nghĩFFT8 củxU8Ea cFFT8on –UqtN dUqtNám chFFT8ắc ljBi8à nhójBi8c cFFT8on FFT8này đEjHki tìmxU8E ThủyjBi8 TâEjHkm. NhưngjBi8 jBi8nó bEjHkiết EjHk côUqtN FFT8ở đâuUqtN sao?

Anh thậUqtNt sFFT8ự khxU8Eông dUqtNám nxU8Eghĩ FFT8tiếp jBi8nữa, EjHkmột đứaxU8E bEjHké trajBi8i sEjHkáu FFT8 tjBi8uổi, đxU8Ei lxU8Eung tujBi8ng trxU8Eong jBi8một thàFFT8nh EjHkphố lớFFT8n thEjHkế nàyxU8E sẽUqtN xảyEjHk FFT8ra chxU8Euyện gìUqtN, FFT8 nếuFFT8 cFFT8on gjBi8ặp phFFT8ải chuyệnjBi8 gjBi8ì ngoxU8Eài xU8Eý muốn……xU8E EjHkÔng trờxU8Ei ơjBi8i! CEjHkàng xU8Enghĩ cjBi8àng jBi8 sjBi8ợ, đUqtNến tộtUqtN cùnEjHkg TiFFT8ểu ThixU8Eên đjBi8i UqtNđâu vậy?

Anh FFT8tìm UqtNở vUqtNen đườngjBi8 nUqtNơi tàiUqtN xxU8Eế nEjHkói khôngEjHk tEjHkhấy TjBi8iểu EjHk TxU8Ehiên, nhưnEjHkg thànhjBi8 jBi8phố nFFT8ày nójBi8i lớnxU8E khôxU8Eng lớn,UqtN nóxU8Ei nhỏxU8E cũngEjHk khônxU8Eg nhjBi8ỏ, EjHk troxU8Eng biểnUqtN ngườiEjHk mêjBi8nh môngjBi8, FFT8muốn tìjBi8m mFFT8ột đứaxU8E bé,UqtN UqtNnói txU8Ehì xU8Edễ UqtNhơn làm?

Mang xU8Etheo tjBi8âm txU8Erạng xU8Evô cùngEjHk lEjHko lắnjBi8g màxU8E tìmFFT8 mấEjHky tiFFT8ếng UqtN đồngEjHk hồ,EjHk nhìjBi8n tjBi8hấy côngUqtN viênFFT8, tiệmxU8E EjHkăn nhaxU8Enh lFFT8iền FFT8dừng jBi8xe lạjBi8i đEjHki EjHkvào tjBi8ìm jBi8 kiếmxU8E, hỏi,jBi8 EjHknhưng đềjBi8u xU8Ekhông thFFT8u đượcUqtN kếxU8Et quảUqtN gUqtNì. TrEjHkong lxU8Eúc đóUqtN anjBi8h cFFT8ũng jBi8 khUqtNông ngừngUqtN gFFT8ọi đFFT8iện thoxU8Eại cFFT8ho chijBi8nh tUqtNín xjBi8ã, muốnjBi8 bọnFFT8 họxU8E cầnjBi8 phảiFFT8 EjHktrong UqtN xU8Enhanh nhấtFFT8 thxU8Eời gijBi8an xU8Etìm đưjBi8ợc EjHknơi ởUqtN củUqtNa TxU8Ehu ThủyUqtN Tâm.

Rốt cụEjHkc, đFFT8iện thoạiFFT8 xU8Ecủa chixU8Enh UqtNtín xEjHkã giốngxU8E nhjBi8ư mEjHkưa rơiFFT8 xuốFFT8ng tronxU8Eg trờiUqtN hEjHkạn, giảiEjHk txU8Eỏa sựFFT8 nxU8Eôn nóxU8Eng EjHktrong lònEjHkg anh.

“Âu tUqtNiên sinhEjHk, chxU8Eúng tôFFT8i đxU8Eã trFFT8a đUqtNược ÂuUqtN EjHkphu nUqtNhân…… À,xU8E UqtN FFT8Thu tiểFFT8u thưFFT8 gầnxU8E đâyEjHk đangFFT8 chuẩnUqtN bịFFT8 khFFT8ai trươnEjHkg mộtUqtN xU8Ecửa hFFT8àng báFFT8n quUqtNần áUqtNo FFT8 vàEjHk trEjHkang sứcFFT8 cEjHkho sủnFFT8g FFT8vật, địaEjHk điểFFT8m ở……”

Âu CFFT8ánh ThầnUqtN vộxU8Ei vãxU8E gFFT8hi lạjBi8i địaFFT8 EjHkchỉ màEjHk khEjHkông jBi8chú EjHký đFFT8ến jBi8đối phươngUqtN đFFT8ã sửaxU8E lạiUqtN xUqtNưng hEjHkô vớixU8E TEjHkhu TEjHkhủy Tâm.

Anh xU8Ebay nhUqtNanh lênUqtN xjBi8e, EjHkđi đFFT8ến cửaFFT8 hàngxU8E mjBi8à FFT8chinh UqtNtín xãEjHk EjHk nóUqtNi lxU8Eúc nUqtNãy. CEjHkhết jBi8tiệt, &EjHknbsp;con đườngUqtN kFFT8ia mỗixU8E ngEjHkày xU8Ekhông biFFT8ết EjHkanh đãxU8E đEjHki quxU8Ea xU8E EjHkbao nhiFFT8êu lầEjHkn, vUqtNậy FFT8mà EjHkkhông hềEjHk haxU8Ey bixU8Eết, jBi8người mFFT8à axU8Enh yjBi8êu mếnFFT8 xU8Evẫn lFFT8uôn ởjBi8 xU8E đó.

Vừa quẹjBi8o qujBi8a EjHkmột cEjHkon đườngUqtN, rấtjBi8 EjHkxa liềnjBi8 FFT8nhìn thấyUqtN mEjHkột béFFT8 xU8E trEjHkai xU8Emặc đồngEjHk EjHkphục đxU8Ei họcxU8E, đeoxU8E cặpUqtN xU8Esách đjBi8ang đứngFFT8 bEjHkên đường,EjHk hếUqtNt nhìnUqtN UqtN đEjHkông tớiFFT8 nEjHkhìn tây.

Sáng sớmjBi8 hômUqtN naEjHky ÂUqtNu EjHkQuân ThiUqtNên nhậUqtNn đượcjBi8 điEjHkện thojBi8ại UqtNmẹ jBi8 cậuUqtN gọUqtNi đến,jBi8 EjHkhỏi cậujBi8 EjHkcó ngEjHkoan nEjHkgoãn njBi8ghe lxU8Eời ôxU8Eng jBi8quản giUqtNa hajBi8y xU8Ekhông, cậujBi8 UqtN đãUqtN kEjHkhóc mxU8Euốn điFFT8 tìFFT8m jBi8mẹ, UqtNThu ThủyFFT8 TâFFT8m khEjHkông xU8Eđành lEjHkòng FFT8nên bấtxU8E đUqtNắc dEjHkĩ đãjBi8 xU8E nóiFFT8 cUqtNho cậEjHku biUqtNết gFFT8ần đâyjBi8 cFFT8ô đaEjHkng bEjHkận bịUqtNu FFT8việc mởFFT8 cửaxU8E EjHkhàng, chờUqtN chuẩnEjHk bịFFT8 FFT8 tốtjBi8 việcxU8E EjHkkhai trươngEjHk cửaUqtN hàFFT8ng xjBi8ong côUqtN FFT8sẽ đếnxU8E tEjHkhăm cậu.

Nhưng dướiFFT8 “LEjHkô” côngxU8E (chắc làFFT8 kjBi8hóc xU8Ehay nhõngFFT8 nhẽojBi8 ~~~) EjHkcủa tUqtNên nhócjBi8 kEjHkia, UqtNcô đànhjBi8 tiếFFT8t lộFFT8 chxU8Eỗ củaUqtN EjHkcửa hàngUqtN lxU8Eà gầnUqtN qUqtNuán KFFT8FC jBi8mà xU8E trướcxU8E kixU8Ea bọEjHkn họxU8E tEjHkhường đEjHkến thếFFT8 njBi8ên xU8Ecậu mEjHkới jBi8vừa UqtNlòng mEjHkà đồngEjHk ýUqtN gáFFT8c điệnUqtN xU8E tFFT8hoại FFT8đi đếnUqtN trường.

Không EjHkngờ, troFFT8ng lòEjHkng cậjBi8u bEjHké cănUqtN FFT8bản jBi8là cóEjHk dUqtNự xU8Etính FFT8khác, tFFT8rốn họcUqtN điEjHk tìmEjHk mẹ.

Chỉ lEjHkà, EjHkcậu bUqtNé đếnjBi8 FFT8quá sớFFT8m UqtN, cUqtNửa hEjHkàng FFT8của ThxU8Eu ThủyxU8E TâFFT8m FFT8 đangUqtN FFT8trong xU8Egiai EjHkđoạn traEjHkng hoàjBi8ng, jBi8vả lEjHkại cửUqtNa hjBi8àng vFFT8ừa nxU8Ehỏ vừjBi8a xU8Ekhó tEjHkìm, FFT8 FFT8Âu QuFFT8ân ThEjHkiên xU8Ephải tEjHkốn FFT8một phFFT8en côngxU8E sứcxU8E xU8Emới tFFT8ìm xU8Eđược đFFT8ịa UqtNđiểm chínhFFT8 xU8E xác.

Âu CánFFT8h ThxU8Eần ởUqtN đưFFT8ờng UqtNbên kEjHkia gọiUqtN vọngEjHk vềjBi8 phíxU8Ea EjHkcon FFT8vài tiếng,FFT8 nhưngjBi8 cậEjHku béFFT8 FFT8căn bxU8Eản làEjHk kjBi8hông jBi8nghe thấy.

Phía trướjBi8c lFFT8à đèxU8En đxU8Eỏ, UqtNÂu CánhUqtN ThầnEjHk khônEjHkg cFFT8ó cUqtNách nàUqtNo láijBi8 UqtN EjHkxe qUqtNua, anjBi8h địxU8Enh xuEjHkống UqtNxe, nhưngUqtN coEjHkn đườngEjHk nEjHkày lạjBi8i khôngjBi8 thUqtNể FFT8tùy tiEjHkện jBi8 đậuxU8E xe.

Anh nxU8Ehìn EjHkvề pFFT8hía cUqtNon đangFFT8 hoànjBi8 toànjBi8 khôFFT8ng cxU8Ehú UqtNý tớiEjHk xU8E tiếngFFT8 anEjHkh gFFT8ọi, nhấcEjHk chjBi8ân nEjHkgắn địEjHknh FFT8băng jBi8qua đxU8Eường –EjHk rốFFT8t cụcEjHk ThEjHku ThủEjHky TâUqtNm UqtN cFFT8ũng xuấtxU8E hiện,xU8E FFT8cô đangUqtN jBi8chuẩn bịFFT8 nhấcjBi8 cEjHkửa cuốnEjHk củaUqtN cửEjHka xU8Ehàng lên.

“Mẹ……” SắEjHkc mặtUqtN jBi8Âu QuânjBi8 jBi8Thiên xU8Etỏa xU8Esáng cFFT8ao giọngUqtN hjBi8ô, vjBi8ui xU8E sướnUqtNg mxU8Eà gEjHkiơ EjHkhai cjBi8ánh UqtNtay ngắnFFT8 hEjHkuơ EjHkhuơ vềFFT8 phíUqtNa TUqtNhu ThủyxU8E TâFFT8m ởxU8E bUqtNên đườngxU8E xU8E đốijBi8 diện.

Thu ThủyxU8E TâxU8Em đaFFT8ng đxU8Eưa UqtNlưng vềjBi8 phíaFFT8 đườnUqtNg cáiUqtN giốnUqtNg nhưUqtN FFT8 FFT8nghe đưEjHkợc jBi8có ngườxU8Ei kêuFFT8 UqtNcô, cUqtNô thEjHkeo FFT8bản nănjBi8g quFFT8ay đầUqtNu lạixU8E thìUqtN nhìUqtNn thấyEjHk xU8E ÂxU8Eu QuânxU8E jBi8Thiên đFFT8ang ởjBi8 đườngjBi8 bêjBi8n UqtNkia, khônEjHkg khỏixU8E sUqtNửng sxU8Eốt. “TiểuEjHk Thiên……”

“Mẹ…… Mẹ……”

Giờ nEjHkày khắxU8Ec nàyjBi8, EjHktrong mắtFFT8 ÂFFT8u QuâjBi8n TUqtNhiên chỉjBi8 tjBi8ồn tạxU8Ei xU8E mEjHkột mìUqtNnh ThUqtNu TFFT8hủy EjHkTâm, cậjBi8u béUqtN gầEjHkn nhưjBi8 làUqtN nghxU8Eĩ cũngUqtN FFT8không nUqtNghĩ mxU8Eà lEjHkao xU8E tEjHkhẳng vềUqtN phíaEjHk đFFT8ường cájBi8i, cănxU8E bảjBi8n mặcUqtN kEjHkệ cáFFT8i EjHkgì đènUqtN xU8Exanh đèEjHkn đỏ,FFT8 vạchjBi8 EjHk trEjHkắng hUqtNay xU8Ekhông vạxU8Ech xU8Etrắng, càngjBi8 khôxU8Eng đểxU8E EjHký đếnxU8E xU8Emột UqtNchiếc xEjHke tảiEjHk nhỏEjHk xU8E đajBi8ng hướnUqtNg thẳngxU8E vềjBi8 FFT8phía cậu……EjHk ÂFFT8u CánhjBi8 ThầnEjHk ởxU8E bênxU8E nàUqtNy đườngUqtN vUqtNẫn EjHkcòn đaUqtNng xU8E UqtNchờ EjHkđèn xFFT8anh xU8Emặt liềnUqtN bijBi8ến sắUqtNc, “TiểuUqtN ThiFFT8ên, cẩxU8En thận!”

Lo khôngFFT8 đượcFFT8 nhiềuUqtN nhưUqtN UqtNvậy, aFFT8nh mặcEjHk kệxU8E jBi8xe cxU8Eòn ởEjHk giữajBi8 UqtN đườEjHkng cáijBi8, ngEjHkay FFT8cả độngxU8E cơjBi8 cũjBi8ng cxU8Ehưa txU8Eắt màxU8E bjBi8ỏ UqtNchạy xuốngUqtN jBi8xe, chUqtNạy vEjHkề xU8E phEjHkía con.

“Tiểu Thiên……”EjHk ThEjHku ThủyEjHk TFFT8âm cũnEjHkg tjBi8hấy chiếcxU8E FFT8xe  xU8Etải nhỏjBi8 kia.

Thế nhưxU8Eng vìjBi8 trxU8Eong mắtEjHk FFT8Âu QEjHkuân FFT8Thiên chjBi8ỉ jBi8có jBi8mẹ mìnUqtNh, UqtN nhìjBi8n thấyEjHk UqtNcậu bEjHké bấtFFT8 chấpFFT8 tUqtNất cảUqtN màFFT8 cjBi8hạy vềEjHk phíjBi8a mìnjBi8h, ThxU8Eu ThEjHkủy TâjBi8m sợFFT8 EjHk tớiFFT8 mứUqtNc sắcxU8E mặtjBi8 trắnUqtNg bệch.

Cô cũUqtNng vộiEjHk FFT8vã chjBi8ạy jBi8về phíajBi8 trước,FFT8 muốUqtNn FFT8nhanh hơjBi8n UqtNmột UqtN bướcEjHk đểEjHk ôFFT8m xU8Elấy đứajBi8 nhỏxU8E rxU8Ea, UqtNnhưng tronjBi8g nhjBi8áy xU8Emắt hFFT8ai txU8Eay FFT8cô chạxU8Em vàoUqtN cậuEjHk FFT8 béFFT8 tEjHkhì chxU8Eiếc xEjHke tEjHkải nFFT8hỏ kEjHkia EjHkcũng khônUqtNg kịpxU8E đạpxU8E thắFFT8ng UqtNxe lạijBi8 .

Gần xU8Enhư xU8Elà cùEjHkng mộtEjHk thờiUqtN khxU8Eắc, EjHkbàn tjBi8ay UqtNto ÂxU8Eu CánhUqtN ThUqtNần dùjBi8ng sứcEjHk tUqtNúm đượcUqtN hEjHkai mjBi8ẹ cFFT8on màFFT8 đẩyxU8E vjBi8ào veEjHkn đường.

Nhưng chínxU8Eh FFT8anh lxU8Eại khôngEjHk kịpUqtN chạUqtNy jBi8đi, EjHk“Phanh” mộUqtNt jBi8 tiếnjBi8g, FFT8anh jBi8cảm giUqtNác đượcxU8E UqtNtrên ngFFT8ười truyềnEjHk đếnEjHk mFFT8ột tjBi8rận đaFFT8u nhức,EjHk ngaFFT8y UqtN jBi8sau đFFT8ó, UqtNbên UqtNtai truyềnjBi8 đếnxU8E tiếxU8Eng thUqtNét chóxU8Ei xU8Etai cUqtNủa ThjBi8u ThủyjBi8 TâEjHkm jBi8cùng FFT8 tiếngFFT8 gọxU8Ei củaEjHk ÂEjHku QuFFT8ân Thiên.

Anh rấtxU8E muFFT8ốn mởxU8E mEjHkắt EjHknói xU8Echo bọjBi8n họFFT8 biếxU8Et EjHkmình kxU8Ehông jBi8sao, jBi8 nhưEjHkng khôxU8Eng UqtNhiểu UqtNvì saEjHko trướcxU8E mắjBi8t lạiUqtN bịFFT8 mộjBi8t màxU8En đenEjHk baFFT8o trùmjBi8? jBi8Ý thứcUqtN FFT8 cũnEjHkg cànjBi8g nEjHkgày càjBi8ng mơjBi8 hồ……

☆☆☆

“Mẹ, vìEjHk sEjHkao bxU8Ea bUqtNa EjHkngủ ljBi8âu nhưxU8E vậyjBi8 cònUqtN chUqtNưa dậy?”

Trong phònFFT8g bUqtNệnh, UqtNÂu UqtNQuân TjBi8hiên cùxU8Eng TxU8Ehu ThủyUqtN UqtNTâm xU8Engồi FFT8ở xU8E trưEjHkớc giường,FFT8 UqtNlúc này,jBi8 ÂuxU8E CjBi8ánh ThUqtNần đaEjHkng nằjBi8m trênjBi8 giườngEjHk nhắjBi8m UqtNhai UqtNmắt, xU8E trFFT8ên đầu,UqtN trêjBi8n ngườiUqtN đềuEjHk quxU8Eấn băjBi8ng vảijBi8 tuyếxU8Et trắng,UqtN jBi8bộ dEjHkạng chậtUqtN vjBi8ật làmxU8E FFT8 cjBi8ho ngườixU8E tEjHka nhEjHkìn vxU8Eô cùngxU8E khôngUqtN nỡ.

Thu ThủyEjHk TâjBi8m EjHkvô cùnFFT8g dUqtNịu dànEjHkg kéUqtNo nhẹEjHk ÂuFFT8 QuEjHkân ThFFT8iên vjBi8ào jBi8 jBi8trong lòng,jBi8 “jBi8Ba bjBi8a vìEjHk cứuUqtN chúngxU8E EjHkta màEjHk UqtNbị thxU8Eương, chEjHko nêFFT8n xU8Ebây gxU8Eiờ mớiFFT8 EjHknằm UqtN ngủEjHk ởFFT8 nxU8Eơi này.”

Cô lUqtNo ljBi8ắng xU8Enhìn ÂUqtNu CánjBi8h ThầUqtNn hôFFT8n mêEjHk sujBi8ốt bFFT8a nxU8Egày, UqtNhồi EjHk tjBi8ưởng EjHklại tìnhjBi8 cFFT8ảnh lúcFFT8 đUqtNó, côjBi8 vFFT8ẫn nhjBi8ìn thFFT8ấy màjBi8 gEjHkhê UqtNngười, troxU8Eng lòngxU8E xU8E nhịnjBi8 khônjBi8g đượcjBi8 EjHkrun lUqtNên, kxU8Ehắp ngườUqtNi xU8Eanh đầyEjHk mFFT8áu làUqtNm EjHkcô EjHksợ hãi.

Cho tớijBi8 bâyEjHk jBi8giờ, cjBi8ô vẫnUqtN khôngxU8E xU8Ethể tiUqtNn đFFT8ược UqtNchuyện nUqtNày lEjHkà jBi8 tjBi8hật, ÂuFFT8 CánUqtNh TUqtNhần UqtNvì cứjBi8u FFT8cô cxU8Eùng TiUqtNểu ThxU8Eiên màEjHk khjBi8ông EjHkmàng đếnUqtN tUqtNính EjHk mFFT8ạng củajBi8 mìnhFFT8, bxU8Eị chiếjBi8c xjBi8e txU8Eải EjHknhỏ kUqtNia đâmUqtN FFT8vào, bFFT8ị đánhjBi8 baFFT8y đFFT8ến hơnEjHk mườijBi8 FFT8 mét.

Cô kxU8Ehông bijBi8ết FFT8là aFFT8i đjBi8ã gọijBi8 điệEjHkn thoEjHkại kêujBi8 jBi8xe cứujBi8 txU8Ehương FFT8, jBi8 FFT8cô vFFT8ẫn khEjHkóc, TFFT8iểu ThiênxU8E cũnFFT8g khóc,UqtN UqtNsau EjHkđó xU8Ehai mxU8Eẹ FFT8con FFT8lại nFFT8gây ngjBi8ốc EjHkmà UqtN EjHklên FFT8xe cứuxU8E thUqtNương, ởFFT8 UqtNbên ngoàFFT8i pjBi8hòng phEjHkẫu UqtNthuật cầuxU8E nguyệFFT8n cxU8Eho njBi8gười màUqtN jBi8 UqtNbọn xU8Ehọ yêFFT8u mếnjBi8 bìEjHknh aFFT8n EjHkvô sự.

Trung UqtNbá biFFT8ết tiFFT8n vộUqtNi đjBi8i tới,EjHk bảoUqtN xU8Ecô mFFT8ang TiểFFT8u ThxU8Eiên trởxU8E xU8E vềEjHk ngEjHkhỉ nEjHkgơi tEjHkrước, nhưngxU8E FFT8cô khôEjHkng đFFT8ồng ýjBi8; TiểuEjHk FFT8Thiên EjHkdựa vàFFT8o lòngFFT8 cxU8Eô xU8E khójBi8c đếnjBi8 ngxU8Eủ thiếpFFT8 jBi8đi, hajBi8i mắjBi8t jBi8cô vẫnxU8E gắtjBi8 EjHkgao nhìjBi8n UqtNchằm cUqtNhằm cửEjHka phòxU8Eng UqtN pxU8Ehẫu thuật.

Âu CánjBi8h ThầjBi8n cóFFT8 hiệnFFT8 jBi8tượng xjBi8uất huyếtjBi8 bênFFT8 troUqtNng, EjHkxương FFT8 UqtNsườn cũngEjHk gãyUqtN, cjBi8hân cxU8Eó vàixU8E khúcEjHk xưEjHkơng bịUqtN gãyFFT8, kUqtNhi FFT8bác sĩjBi8 làmjBi8 mujBi8ốn UqtNcô kxU8Eý FFT8 têUqtNn vxU8Eào giấxU8Ey đồUqtNng ýEjHk pEjHkhẩu tjBi8huật, EjHktim cFFT8ô xU8Edường jBi8như UqtNtan nát,xU8E UqtNrun FFT8rẩy đưaEjHk xU8E taUqtNy FFT8ký tênjBi8 FFT8xuống, năFFT8m EjHklần bảyUqtN jBi8lượt vaFFT8n xiEjHkn bácEjHk sĩjBi8 nxU8Ehất đxU8Eịnh phảixU8E EjHktoàn FFT8 UqtNlực xU8Ecứu chồnjBi8g cEjHkủa cFFT8ô tEjHkỉnh lại.

Sống cjBi8hết trướcxU8E mắt,EjHk cáiEjHk gxU8Eì hiểuEjHk UqtNlầm ủyxU8E khFFT8uất cUqtNăn bảnUqtN FFT8 đềjBi8u khôngjBi8 xU8Elà gìUqtN EjHkcả, cjBi8ô chFFT8ỉ mxU8Eong axU8Enh đượcUqtN bìnEjHkh anxU8E, khỏexU8E mạnUqtNh axU8En khanjBi8g jBi8…… FFT8 TrảiUqtN quxU8Ea mFFT8ười mấyEjHk tiếnFFT8g đồngxU8E hồUqtN phẫuFFT8 UqtNthuật, cuốxU8Ei cùxU8Eng cùjBi8ng gUqtNiữ đượcFFT8 tEjHkính FFT8 mFFT8ạng aUqtNnh, chẳnFFT8g FFT8qua làEjHk vẫFFT8n xU8Emê mFFT8an cFFT8ho đếxU8En bjBi8ây EjHkgiờ, vẫjBi8n EjHkkhông cEjHkó dấujBi8 xU8E hiEjHkệu thUqtNanh xU8Etỉnh nUqtNhư trước.

Ba ngUqtNày naxU8Ey, ÂuFFT8 QFFT8uân ThEjHkiên khFFT8ông mEjHkuốn rFFT8ời cjBi8ô FFT8nửa bước,xU8E xU8E sợjBi8 cxU8Eô lạijBi8 biếUqtNn mấFFT8t khFFT8ỏi thEjHkế giớijBi8 cxU8Eủa cEjHkậu lầnEjHk FFT8nữa, cxU8Eô cFFT8ó tjBi8hể hixU8Eểu đượcxU8E EjHk nỗiEjHk UqtNbất aEjHkn củaUqtN đứUqtNa bEjHké nàyEjHk, cUqtNha bUqtNị tajBi8i nạFFT8n EjHkgiao tEjHkhông, nếujBi8 còjBi8n khônEjHkg thấjBi8y UqtN mjBi8ẹ jBi8nữa thUqtNì nhấxU8Et địxU8Enh cậuEjHk bUqtNé sẽxU8E rấtEjHk sợjBi8 hãi.

Vì thEjHkế, côxU8E từUqtN đầuFFT8 đếjBi8n cuốijBi8 đềujBi8 ởFFT8 sáFFT8t bêjBi8n hFFT8ai cjBi8ha coxU8En UqtN này,jBi8 dỗxU8E đứaFFT8 xU8Ebé ănxU8E cFFT8ơm rồiFFT8 EjHkngủ, cEjHkòn jBi8bản EjHkthân thìUqtN cơmFFT8 nưEjHkớc cũUqtNng kFFT8hông nEjHkghĩ jBi8 đến.

 

Trong EjHklòng khẽxU8E thởUqtN dEjHkài mộtUqtN hxU8Eơi, UqtNcô FFT8có jBi8thể ởxU8E xU8Elại bêUqtNn cạjBi8nh EjHk TiểuFFT8 ThijBi8ên nhấtUqtN thời,EjHk FFT8cũng kjBi8hông thểEjHk ởjBi8 jBi8lại FFT8cả đời,jBi8 bjBi8ởi xU8Evì trUqtNong FFT8mắt EjHkÂu jBi8 CánUqtNh ThUqtNần, UqtNcô đãUqtN UqtNbị xU8Ephán địFFT8nh UqtNvào vịjBi8 tjBi8rí kẻUqtN phảnUqtN bội,jBi8 lúcxU8E anFFT8h FFT8tỉnh lạiFFT8 xU8E cóEjHk lẽxU8E EjHkhai nFFT8gười khóUqtN tránFFT8h đượFFT8c mFFT8ột tìnxU8Eh cảnhUqtN UqtNxấu hổ,jBi8 anh……EjHk EjHkcó xU8Etrách cứjBi8 UqtN côEjHk xU8Ehay jBi8không? NếjBi8u TjBi8iểu UqtNThiên kEjHkhông đixU8E tjBi8ìm côxU8E, anUqtNh cũnxU8Eg jBi8sẽ kxU8Ehông xảyjBi8 EjHkra UqtN tajBi8i nạn…FFT8… CửEjHk độjBi8ng tEjHkhân mệtxU8E mỏijBi8 mộtFFT8 chút,EjHk mấyEjHk ngàjBi8y njBi8ay côFFT8 hoàFFT8n toànUqtN ngủEjHk xU8E xU8Ekhông ngoUqtNn giấc,FFT8 UqtNmới ngEjHkồi mộFFT8t chútFFT8 thânEjHk EjHkthể đUqtNã cứnFFT8g lại.

Đứa béFFT8 trEjHkong lòngFFT8 thxU8Eấy cEjHkô FFT8khẽ xU8Eđộng, lậpxU8E tứxU8Ec bấtjBi8 jBi8an hFFT8ỏi: FFT8 “Mẹ,xU8E mẹFFT8 mEjHkuốn đEjHki đâuUqtN?” jBi8Cậu bUqtNé gắEjHkt gaUqtNo giữUqtN lấyFFT8 tEjHkay jBi8cô, rấtUqtN FFT8sợ buôngjBi8 EjHkra rUqtNồi jBi8 lEjHkại khFFT8ông thjBi8ấy đượcjBi8 cEjHkô nữa.

Nhìn sFFT8ự sxU8Eợ hãjBi8i toájBi8t rFFT8a tEjHkừ mắtFFT8 cậujBi8 bé,jBi8 hFFT8ai taEjHky ThxU8Eu ThủyUqtN jBi8 TEjHkâm nhEjHkẹ EjHknhàng vuốtEjHk vEjHke máFFT8i tócjBi8 EjHkmềm EjHkmại củxU8Ea cậuEjHk, “TiFFT8ểu ThFFT8iên, cFFT8on cóUqtN bxU8Eiết EjHk trêxU8En ngưUqtNời naxU8Em FFT8tử hxU8Eán pUqtNhải gánUqtNh xU8Evác trEjHkách nhiệmjBi8 gìFFT8 không?”

Âu FFT8Quân ThiêjBi8n cajBi8u màyEjHk lắcUqtN lắcxU8E EjHkđầu, rFFT8ồi EjHksau đFFT8ó lxU8Eại khônFFT8g FFT8 FFT8cam jBi8lòng gậtFFT8 gUqtNật jBi8đầu, “BjBi8a bxU8Ea nUqtNói tUqtNhân UqtNlà naFFT8m txU8Eử hánUqtN, tUqtNhì nhấtEjHk địnhjBi8 phảijBi8 EjHk jBi8nghe xU8Elời lúcUqtN UqtNcòn nhỏUqtN, jBi8nếu UqtNkhông sjBi8ẽ làEjHk EjHkmột FFT8đứa jBi8bé hư.”

“Vậy jBi8Tiểu ThiêxU8En cóUqtN ngjBi8he lờjBi8i UqtNba xU8Eba jBi8con hFFT8ay không?”

Cậu béEjHk dFFT8o dEjHkự mộtUqtN ljBi8úc lâu,UqtN cuốijBi8 cEjHkùng mớixU8E chEjHkậm jBi8rãi lắxU8Ec đầu,“Con…EjHk…Con kUqtNhông nghe.”

“Vì sao?”

“Bởi vìjBi8 bUqtNa UqtNba rấtjBi8 đEjHkáng ghétUqtN!” CậFFT8u béUqtN kFFT8hông đưxU8Eợc tEjHkự nhiêUqtNn mFFT8à cxU8Ehu miệng.

“Tiểu Thiên,jBi8 sEjHkao cFFT8on xU8Ecó thểxU8E xU8Enói bUqtNa cFFT8on nhưUqtN vậy?xU8E ĐừngxU8E qxU8Euên mạngxU8E nhFFT8ỏ cxU8Eủa cFFT8on làjBi8 EjHkba FFT8con dùnxU8Eg sEjHkinh mjBi8ệnh đEjHkể xU8Ecứu nha.”

Cậu jBi8bé qjBi8uật cườngUqtN EjHkquay mặtUqtN đi,jBi8 cắnFFT8 mEjHkôi nFFT8hỏ, nUqtNghĩ đếnxU8E bjBi8a xU8E bxU8Ea hạixU8E mxU8Eẹ bỏUqtN đi,jBi8 jBi8cậu bEjHké vẫUqtNn rấtFFT8 tứcjBi8 xU8Egiận…… NFFT8hưng, nếujBi8 UqtNba bFFT8a cEjHkó thFFT8ể nhaEjHknh UqtN tFFT8ỉnh lạFFT8i mjBi8ột EjHkchút tEjHkhì FFT8cậu cóxU8E thjBi8ể sFFT8uy nghĩjBi8 thUqtNa FFT8thứ UqtNba jBi8! xU8ECậu bUqtNé njBi8hỏ giọngEjHk jBi8 nFFT8ói thầFFT8m troFFT8ng lòng.

Thu ThxU8Eủy TEjHkâm txU8Ehở dàxU8Ei, tuEjHky rjBi8ằng TjBi8iểu ThiêFFT8n cònFFT8 nhỏ,FFT8 UqtNnhưng jBi8 cậFFT8u xU8Ebé rấtEjHk thxU8Eông minhEjHk, phátxU8E triểnFFT8 UqtNrất UqtNsớm, rấFFT8t nhFFT8iều việFFT8c hẳFFT8n lEjHkà đềuUqtN FFT8 hiểuEjHk đượcUqtN. CjBi8ô sFFT8uy nghFFT8ĩ mộUqtNt chútEjHk, qEjHkuyết EjHkđịnh nóiUqtN sựUqtN thậtUqtN chUqtNo jBi8cậu biết.

Cô chầnEjHk cEjHkhờ mEjHkở miệjBi8ng,“Tiểu ThiêEjHkn, FFT8kỳ thậtEjHk mẹ……EjHk mxU8Eẹ khUqtNông phảiFFT8 EjHklà mẹjBi8 jBi8ruột cFFT8ủa coFFT8n, mẹjBi8 xU8Eruột củaFFT8 FFT8con, côFFT8 ấy……”

Âu QuâjBi8n UqtNThiên độUqtNt nhiEjHkên FFT8gắt xU8Egao ômjBi8 xU8Ecô, “Mẹ,FFT8 kUqtNhông cầxU8En nóEjHki FFT8gì cả,FFT8 ởEjHk trFFT8ong lòUqtNng conjBi8, FFT8mẹ chínxU8Eh ljBi8à UqtNmẹ ruộtFFT8 củEjHka con.”

Thu ThủjBi8y xU8ETâm ngạcEjHk nhiênFFT8, nhócUqtN cUqtNon nàxU8Ey…… CójBi8 phảiUqtN đãEjHk biếtEjHk cáiUqtN gxU8Eì FFT8rồi không?

Đúng rồUqtNi, trẻjBi8 cxU8Eon FFT8là nhạyjBi8 cảmUqtN nhxU8Eất EjHk, EjHkai lxU8Eà mFFT8ẹ củaFFT8 nó,EjHk nóUqtN cònEjHk khônxU8Eg pEjHkhân EjHkbiệt đượcxU8E UqtNhay sao?

Như EjHkvậy ÂuFFT8 CánhxU8E xU8EThần thìUqtN txU8Ehế nào?xU8E AnhjBi8…… CũnxU8Eg pUqtNhát hiệnjBi8 thậtxU8E sựjBi8 côFFT8 EjHkkhông phảixU8E vEjHkợ thFFT8ật củaUqtN aUqtNnh chứ?

Lấy EjHksự thônjBi8g mixU8Enh tàiUqtN xU8Etrí jBi8của anhjBi8, khôngEjHk cóUqtN khảjBi8 nEjHkăng làEjHk UqtN khôngxU8E FFT8hay biết,xU8E côUqtN EjHknhớ tớjBi8i nUqtNhững ngàyFFT8 trjBi8ước xU8Eđây, thỉjBi8nh thoảnUqtNg cjBi8ô EjHklại EjHk UqtNthấy ánhxU8E mắtUqtN EjHkanh nhìnFFT8 mUqtNình UqtNcó chútxU8E đămFFT8 EjHkchiêu, chEjHkỉ làFFT8, FFT8khi FFT8đó quájBi8 thajBi8m EjHk luyếnxU8E dxU8Eịu dànFFT8g củxU8Ea anhEjHk, cEjHkho nênFFT8 jBi8thật EjHkcẩn thậUqtNn khôngjBi8 đểxU8E EjHkbị vạchFFT8 trầnxU8E, UqtNcứ FFT8 nghjBi8ĩ nhxU8Eư vậyUqtN thìUqtN EjHkcó thểFFT8 cEjHkó đượcFFT8 pEjHkhần xU8Ehạnh phúFFT8c nàyEjHk mãFFT8i mãi.

Là côEjHk quájBi8 tựEjHk đềUqtN caEjHko mìnhEjHk rxU8Eồi, cjBi8ó phxU8Eải aFFT8nh đjBi8ã phátUqtN EjHkhiện jBi8 tUqtNhân pxU8Ehận FFT8giả xU8Ecủa cô,xU8E chjBi8o nênEjHk mớxU8Ei nhậnjBi8 FFT8định tấtEjHk cFFT8ả nhữnUqtNg việcEjHk EjHkcô làUqtNm đjBi8ều FFT8 jBi8để lừxU8Ea anxU8Eh haEjHky không?

Một buổiUqtN chiềuEjHk chjBi8ính làFFT8 nhàFFT8n nhFFT8ã trôiUqtN jBi8qua EjHknhư vậFFT8y, ÂuxU8E jBi8 jBi8Cánh ThầnxU8E jBi8vẫn hônjBi8 EjHkmê nhEjHkư trướcUqtN, ÂuFFT8 QuânEjHk ThiEjHkên EjHkmệt mỏxU8Ei cũxU8Eng nxU8Egủ sjBi8ay, lúcFFT8 jBi8 TjBi8hu ThủyxU8E TâmxU8E cũngFFT8 đanUqtNg địnhEjHk ngủEjHk mUqtNột cFFT8hút jBi8thì TEjHkrung báEjHk manFFT8g thEjHkeo caFFT8nh gjBi8à FFT8 đến.

“Thiếu xU8Ephu nhân……”

“Suỵt……” CxU8Eô lxU8Eàm mộtFFT8 độngUqtN tácxU8E chớFFT8 xU8Ecó EjHklên tiếng,“NhỏxU8E tiUqtNếng mjBi8ột cjBi8hút, TjBi8iểu ThiênUqtN vxU8Eừa mớiEjHk xU8Engủ, cẩnEjHk thUqtNận đFFT8ánh thứxU8Ec nó.”

Trung bjBi8á vEjHkốn đajBi8ng nghiEjHkêm tjBi8úc ngEjHkay lậpjBi8 tứEjHkc biEjHkến thànxU8Eh mEjHkột xU8E bộUqtN dạnEjHkg thậtxU8E cẩnUqtN thận,“Nha,xU8E sUqtNuỵt…… sEjHkuỵt……” UqtNÔng rójBi8n UqtNra róEjHkn xU8Erén chjBi8ậm jBi8rãi FFT8 xU8Eđi vàoEjHk tronjBi8g phònEjHkg bệEjHknh, đặtUqtN jBi8một FFT8bình gijBi8ữ EjHkấm ljBi8ên bàn.“ThUqtNiếu jBi8phu nhFFT8ân, jBi8 đâjBi8y UqtNlà caxU8Enh gFFT8à PhúcEjHk EjHktẩu FFT8đặc biệtFFT8 hầmFFT8 jBi8cho cô,UqtN tranUqtNh jBi8thủ lUqtNúc FFT8nóng mEjHkà EjHkuống EjHk đi.”

“Trung báUqtN, UqtNcháu kxU8Ehông đUqtNói bụng……”

Đối phưjBi8ơng lxU8Eo ljBi8ắng nhìnxU8E cô,“ThiEjHkếu pEjHkhu nhâxU8En, EjHkcô đEjHkã trUqtNực UqtNở xU8E FFT8trong bệnUqtNh vjBi8iện bEjHka ngàUqtNy rồi,jBi8 tôEjHki xU8Enghe mEjHkấy jBi8y tájBi8 nóxU8Ei mấxU8Ey ngàjBi8y njBi8ay côEjHk UqtNđều FFT8 kxU8Ehông xU8Engủ, djBi8ù gìxU8E đxU8Ei EjHknữa, thânjBi8 thểEjHk làFFT8 quaxU8En trEjHkọng jBi8nhất, nếjBi8u nhEjHkư jBi8cô UqtNgục xU8E xuốnUqtNg, saUqtNu kFFT8hi thiếuEjHk EjHkgia tỉEjHknh lạxU8Ei UqtNnhất địUqtNnh FFT8sẽ trEjHkách txU8Eội cEjHkhúng tôi.”

Ông mởFFT8 jBi8ra bEjHkình gFFT8iữ ấjBi8m rxU8Ea, nhấEjHkt thờixU8E, mộxU8Et EjHkcỗ mũUqtNi EjHkhương UqtN txU8Eỏa rUqtNa, “PhúcUqtN tẩujBi8 nxU8Eói caEjHknh gxU8Eà nàxU8Ey FFT8bổ thânEjHk bFFT8ổ não,UqtN thiếuUqtN xU8Ephu jBi8nhân, cUqtNô xU8E liềnjBi8 uốnEjHkg mộtjBi8 chútEjHk đi,FFT8 bổUqtN sEjHkung thểxU8E lựxU8Ec rấUqtNt tốtUqtN EjHka, cxU8Eô xexU8Em, mớjBi8i UqtNvài ngàyUqtN EjHk ngắjBi8n ngủFFT8n, xU8Ecô đãEjHk gầyUqtN khônUqtNg thFFT8ể tưởngFFT8 được.”

“Trung bá……”jBi8 CôUqtN UqtNthật sEjHkự khUqtNông tFFT8hể FFT8cự EjHktuyệt UqtNý tốtEjHk củaEjHk ôUqtNng, đxU8Eành phảiEjHk cjBi8ố gắngFFT8 uốngjBi8 sạchxU8E cxU8Eanh gà.

“Thế nào,jBi8 mùxU8Ei EjHkvị khFFT8ông tjBi8ồi chứ?”FFT8 NUqtNét mặtEjHk TrunxU8Eg bájBi8 cóxU8E vẻjBi8 rEjHkất vừaxU8E lòng.

Cô gậtxU8E gEjHkật jBi8đầu,“Tay nghềFFT8 nấFFT8u ăjBi8n FFT8của UqtNPhúc tẩujBi8 tEjHkhật jBi8là khôjBi8ng thểFFT8 chê.”

“Ha haFFT8, UqtNcô cxU8Eòn nóEjHki, chờUqtN sUqtNau khxU8Ei thiếuFFT8 gijBi8a xuấjBi8t viFFT8ện, nênUqtN xU8E vUqtNì cácUqtN ngườiEjHk màjBi8 xU8Elàm mộtEjHk bữaEjHk tFFT8iệc MxU8Eãn HxU8Eán txU8Eoàn jBi8tịch* UqtNphong pxU8Ehú xU8Emới UqtN được.”

*Mãn HáxU8En toànFFT8 tịch:EjHk jBi8có thứcFFT8 ăEjHkn củaEjHk cảFFT8 HánxU8E lxU8Eẫn MFFT8ãn, FFT8ý nóiFFT8 bữjBi8a tiệUqtNc pxU8Ehong phxU8Eú, nhiFFT8ều mónEjHk ngon.

Cô EjHkxấu hổUqtN njBi8ở nFFT8ụ xU8Ecười khUqtNẽ, “EjHkChỉ sợ……FFT8 EjHkChỉ sợUqtN chxU8Eáu phảiEjHk kUqtNhiến PhúcEjHk tẩujBi8 thjBi8ất vọnUqtNg rồi.”

“Vì sajBi8o?” TEjHkrung UqtNbá nhấUqtNt thờiEjHk kEjHkhông FFT8hiểu EjHký câjBi8u nóiEjHk lắm.

“Bởi vì……”xU8E EjHkCô ấpjBi8 únxU8Eg tìxU8Em mộxU8Et jBi8lý do,“BởiFFT8 FFT8vì khôngxU8E xU8Elâu nữaxU8E cFFT8ó thểxU8E cUqtNháu địnhjBi8 đjBi8i dFFT8u lịch.”

Trung báFFT8 tFFT8hở dàjBi8i, vốUqtNn tưởngxU8E rằngxU8E thEjHkiếu UqtNgia xảyxU8E rxU8Ea FFT8 EjHkchuyện, thiếujBi8 pFFT8hu nhâFFT8n sUqtNẽ ởjBi8 lạixU8E chămFFT8 sóUqtNc cFFT8ậu ấy,EjHk khôngjBi8 UqtNngờ côEjHk ấyUqtN vẫnEjHk EjHk muốEjHkn rờiFFT8 kUqtNhỏi.“Thiếu phEjHku nEjHkhân muốnxU8E rờiFFT8 khỏiFFT8 ÂFFT8u giUqtNa pxU8Ehải FFT8không?” ÔnEjHkg nóEjHki EjHk thxU8Eẳng ra.

“Thực xFFT8in lỗEjHki.” ThxU8Eu ThxU8Eủy TâxU8Em EjHkcó cxU8Ehút bốijBi8 rEjHkối gụEjHkc đầuUqtN EjHk xUqtNuống, đEjHkối mEjHkặt vớijBi8 jBi8người quảjBi8n xU8Egia EjHktrung FFT8tâm nUqtNày, tFFT8hầm ngEjHkhĩ jBi8vẫn jBi8là thxU8Eẳng UqtN thắnjBi8 jBi8thành khẩEjHkn thìUqtN tốtUqtN hơjBi8n, trUqtNánh cUqtNho ôngjBi8 xU8Eấy hUqtNiểu lầmFFT8 ÂxU8Eu jBi8phu nEjHkhân thjBi8ật UqtN sự.xU8E “TjBi8rung báxU8E, txU8Ehật rEjHka cháUqtNu khUqtNông phảUqtNi lEjHkà UqtNthiếu UqtNphu nhâxU8En &nbsjBi8p;của ÂujBi8 giUqtNa cjBi8ác EjHk người,FFT8 cháuxU8E chEjHkỉ làxU8E mFFT8ột ngườjBi8i –”

Ông lạiFFT8 cắtjBi8 đứtEjHk lờUqtNi củajBi8 cô,“TEjHkrong mắtUqtN tjBi8ất cEjHkả mọixU8E UqtNngười UqtNở FFT8 ÂUqtNu gxU8Eia, cFFT8ô chxU8Eính xU8Elà thiếUqtNu pUqtNhu nxU8Ehân cjBi8ủa chUqtNúng tôi!”jBi8 ÔUqtNng FFT8mang FFT8theo khẩuFFT8 FFT8 khíxU8E kixU8Eên đjBi8ịnh FFT8mà jBi8nói, giốnEjHkg njBi8hư đâyEjHk làFFT8 mEjHkột UqtNchuyện txU8Ehật khôngFFT8 thEjHkể phảjBi8n FFT8 EjHkbác, “ThiếFFT8u pEjHkhu nhEjHkân, cxU8Eô chjBi8ỉ FFT8là mấtxU8E tjBi8rí nhớUqtN mxU8Eà thôFFT8i, nxU8Eên xU8Emới xU8Enói hxU8Eưu nóijBi8 FFT8 vượnEjHk FFT8như vậy.”

“Trung bá……”EjHk xU8EThu ThủyjBi8 FFT8Tâm thậtjBi8 sựxU8E UqtNrất bấUqtNt đắcUqtN dEjHkĩ, vjBi8ì saFFT8o nóixU8E thậtUqtN lạijBi8 khônjBi8g jBi8ai FFT8tin vậy?

Đột nhiênxU8E, ÂuEjHk EjHkCánh ThầnxU8E pFFT8hát rjBi8a mộtxU8E tiếngFFT8 thaEjHkn nhẹEjHk yếuUqtN ớEjHkt, jBi8hai ngườiEjHk vộiEjHk EjHkchạy tớijBi8 trjBi8ước giườxU8Eng EjHkbệnh &nbEjHksp;– “ThiếuxU8E gia……”

“Cánh Thần……”

Chỉ thấyUqtN ÂEjHku FFT8Cánh ThầjBi8n chậmjBi8 rãxU8Ei mởUqtN haEjHki mxU8Eắt rxU8Ea, ánhEjHk UqtNmắt rờiFFT8 rxU8Eạc nhìnjBi8 hEjHkai ngưjBi8ời đaUqtNng xU8Elo lắxU8Eng màxU8E EjHkđợi ajBi8nh tjBi8rả lời.

“Thiếu EjHkgia, rốtjBi8 cxU8Eục cxU8Eậu tỉUqtNnh lFFT8ại rồi.EjHk” jBi8Trung bUqtNá kíjBi8ch độngjBi8 vẻUqtN jBi8mặt jBi8già nuUqtNa đầyjBi8 nEjHkước mắt.

Trên mặtUqtN ThxU8Eu ThủyxU8E TâjBi8m cxU8Eũng lộFFT8 FFT8vẻ lUqtNo UqtNlắng cùjBi8ng EjHksốt ruột,FFT8 “CánEjHkh Thần,xU8E axU8Enh thấyFFT8 saUqtNo rồUqtNi? CxU8Eó chxU8Eỗ xU8Enào kFFT8hó cFFT8hịu không?”

Hai mắtFFT8 ÂuFFT8 xU8ECánh jBi8Thần kUqtNinh ngUqtNạc nhìxU8En côEjHk, mFFT8ôi kEjHkhẽ nhếch,jBi8 muốnFFT8 nóijBi8 FFT8gì đUqtNó, nhưxU8Eng yếtUqtN hjBi8ầu lạUqtNi khônxU8Eg FFT8phát jBi8ra đxU8Eược tiếUqtNng nào.

 Cô cầEjHkm bFFT8àn txU8Eay tFFT8o jBi8của anFFT8h, “CánFFT8h ThầFFT8n, anjBi8h mFFT8uốn nxU8Eói cFFT8ái gEjHkì? UqtNCó phảiEjHk mFFT8uốn uUqtNống nướcjBi8 haFFT8y không?”

“Thiếu jBi8phu jBi8nhân, EjHkcó EjHkcần EjHkgọi báFFT8c EjHksĩ đếFFT8n EjHkhay FFT8không.” TjBi8rung báUqtN nFFT8hắc nhở.

“Nha, jBi8đúng!” EjHkCô FFT8vội vàFFT8ng ấEjHkn xuốngFFT8 chujBi8ông jBi8báo xU8Eở đầuEjHk giường.

Đúng ljBi8úc nàUqtNy, EjHkbên txU8Eai trEjHkuyền đếFFT8n mộtUqtN EjHkgiọng nóiUqtN FFT8khàn khjBi8àn. “Các……jBi8 CácEjHk ngườixU8E làUqtN ai?”

 

Cô nhấtFFT8 thxU8Eời sửngUqtN sốt,UqtN khônxU8Eg nxU8Eghĩ ljBi8à ÂuUqtN CánEjHkh EjHkThần lạiUqtN hỏiUqtN nUqtNhư vậy?

Trung xU8Ebá cũnxU8Eg lộFFT8 jBi8ra mộFFT8t bFFT8ộ dángxU8E trợxU8En mxU8Eắt jBi8há mồm,“ThiếuEjHk gia……jBi8 Cậu……”

Vẻ mặUqtNt ÂxU8Eu EjHkCánh ThầFFT8n ngâFFT8y nFFT8gốc nhìEjHkn bxU8Eọn EjHkhọ. “ThijBi8ếu gia?”

“Âu CánxU8Eh Thần……”

Anh xU8Enhìn xU8Evề jBi8phía ThEjHku ThủyFFT8 TâxU8Em,“Ai lFFT8à ÂujBi8 CánUqtNh Thần?”

“Trời ạjBi8, thiếujBi8 gia……”jBi8 TrunjBi8g bUqtNá bịFFT8 dọjBi8a đếEjHkn sợUqtN hãi,“KhEjHkông FFT8phải ngaUqtNy cFFT8ả tênjBi8 mUqtNình cậUqtNu cFFT8ũng khxU8Eông nFFT8hớ chứ?”

Chân màyjBi8 anEjHkh nFFT8hăn lạiEjHk, UqtN“Bác là……”

“Tôi UqtNlà TxU8Erung báxU8E axU8E, thFFT8iếu EjHkgia khônUqtNg xU8Enhớ saoEjHk? jBi8Ta vẫnxU8E luônjBi8 xU8E UqtNlàm quảFFT8n giEjHka ởxU8E ÂuEjHk gUqtNia, khEjHki cậujBi8 cUqtNòn bEjHké luôxU8En tjBi8hích FFT8nhất jBi8là jBi8cầm lấyFFT8 ốEjHkng FFT8 qFFT8uần củxU8Ea jBi8tôi, quấEjHkn quUqtNít lấxU8Ey tôijBi8 bắtEjHk jBi8kể chuyFFT8ện EjHkxưa xU8Echo cậxU8Eu nghe.”

Anh vẫjBi8n manjBi8g xU8Evẻ mEjHkặt hFFT8oang mang.

Đột nhjBi8iên xU8ETrung bEjHká FFT8kéo TEjHkhu EjHkThủy TâEjHkm đangEjHk ngFFT8ẩn ngơjBi8 qFFT8ua, “CôFFT8 jBi8ấy lUqtNà vợEjHk cậu,xU8E còjBi8n jBi8cậu bxU8Eé đxU8Eang ngủFFT8 bênUqtN jBi8kia UqtNlà jBi8con cậu……”

Vẻ mUqtNặt xU8EÂu CánFFT8h ThầnxU8E mờUqtN mịt,UqtN aFFT8nh dờEjHki jBi8ánh mắtUqtN EjHklên khuônjBi8 mxU8Eặt ThFFT8u ThjBi8ủy TEjHkâm, “ÔnEjHkg ấyxU8E nóiEjHk …jBi8… jBi8Là thEjHkật sao?”

Con EjHklà cUqtNủa anxU8Eh khôngEjHk saijBi8, nhưnxU8Eg vợ……EjHk CFFT8ô khjBi8ó xU8Exử nhEjHkìn mUqtNắt UqtN TEjHkrung bEjHká, cuốUqtNi cùjBi8ng vẫnxU8E jBi8là lựajBi8 chọnEjHk EjHkgật đầUqtNu. jBi8“Trung bxU8Eá jBi8nói ……FFT8 ĐềFFT8u làEjHk xU8Esự UqtN thật.”

☆☆☆

“Thủy TâmjBi8, EjHkEm UqtNmuốn dẫnxU8E tiểUqtNu bấtUqtN điểm(nhỏ kxU8Ehông FFT8bằng mộtUqtN chjBi8ấm nhxU8Eỏ jBi8– txU8Ea nghUqtNĩ xU8Ethế jBi8~~~) kia EjHkđi đâuFFT8 vậy?”

Trong pUqtNhòng bEjHkệnh xxU8Ea FFT8hoa FFT8của bệnxU8Eh viện,jBi8 UqtNÂu FFT8Cánh ThEjHkần txU8Erên UqtN đFFT8ùi bUqtNó xU8Ethạch cFFT8ao đajBi8ng lớnUqtN tiếngFFT8 nóixU8E vọnFFT8g UqtNvề pxU8Ehía ThFFT8u TFFT8hủy TâmUqtN đaxU8Eng đijBi8 FFT8 EjHkra cửa.

Tay phjBi8ải côjBi8 đangjBi8 dắEjHkt FFT8Âu QuâEjHkn ThijBi8ên jBi8có chútxU8E xU8Evô lựxU8Ec quxU8Eay đầEjHku lại,jBi8 xU8E“Em muốUqtNn UqtNdẫn TiểjBi8u TxU8Ehiên rFFT8a nFFT8goài mujBi8a xU8Evài thứ.”

“Vì saxU8Eo xU8Ephải dEjHkẫn jBi8nó rEjHka ngoUqtNài mEjHkua đồxU8E cUqtNhứ?” VếEjHkt thưEjHkơng xU8E xU8Etrên mặjBi8t đãEjHk sắpEjHk lànxU8Eh hẳn,jBi8 trênxU8E khuônUqtN mặtUqtN tuấnxU8E UqtNtú gFFT8iờ jBi8phút UqtNnày đaEjHkng biểEjHku jBi8 lộEjHk nhUqtNư mộFFT8t đứaFFT8 tUqtNrẻ txU8Eùy hứng.

“Bởi vìjBi8 TiểujBi8 jBi8Thiên nFFT8ói UqtNcả nFFT8gày jBi8ở tronEjHkg phEjHkòng bệnxU8Eh rấFFT8t nhàjBi8m cháFFT8n, jBi8em dẫnFFT8 jBi8con EjHkđi rFFT8a ngoFFT8ài mộtjBi8 chútjBi8 jBi8cũng tốt.”

“Vậy exU8Em cứFFT8 đểFFT8 FFT8cho tiểjBi8u xU8Ebất đFFT8iểm xU8Enày đxU8Ei thẳngjBi8 vềEjHk UqtNnhà đi,jBi8 jBi8ai bảoEjHk nóEjHk khônFFT8g cóEjHk việcxU8E gìFFT8 xU8Emà xuxU8Eất hUqtNiện jBi8ở bệnxU8Eh việUqtNn làmjBi8 chi?”

“Cánh jBi8Thần,” CôUqtN thậEjHkt UqtNsự tjBi8hực bấtxU8E đắUqtNc dFFT8ĩ, “AnhFFT8 đừxU8Eng gọEjHki EjHk tixU8Eểu bấtxU8E điểEjHkm này,UqtN tiểEjHku FFT8bất đixU8Eểm nọUqtN UqtNlung tunUqtNg nữa,xU8E nóEjHk tFFT8ên làjBi8 TiểuxU8E ThiêFFT8n, UqtN lEjHkà FFT8con jBi8ruột xU8Ecủa anh.”

“Chậc!” FFT8Anh EjHkxem thườngFFT8 EjHkquay mặtxU8E điEjHk, “SaoxU8E anUqtNh lạijBi8 khônUqtNg bjBi8iết UqtNtừ kFFT8hi nàoEjHk jBi8anh lạiUqtN xU8Ecó mxU8Eột tiểUqtNu bấtFFT8 điểmEjHk UqtNlớn nhxU8Eư vậy.”

“Ba ba……”EjHk ÂuEjHk QxU8Euân ThiFFT8ên bấtxU8E mãUqtNn nhíjBi8u mày,“TUqtNên củEjHka coEjHkn làxU8E jBi8 ÂEjHku QuEjHkân TxU8Ehiên, coxU8En khônUqtNg đồngxU8E ýUqtN cFFT8ho xU8Eba gọixU8E UqtNcon làUqtN tFFT8iểu FFT8bất điểmxU8E xU8Elần UqtN nữa.”

Âu CánxU8Eh ThầUqtNn lUqtNập xU8Etức hướnEjHkg vềjBi8 jBi8phía cậujBi8 jBi8bé mjBi8à nEjHkém UqtNqua haEjHki ánjBi8h mắtUqtN đáEjHkng sợxU8E, EjHk“Con dáxU8Em tranxU8Eh luậnFFT8 vớijBi8 jBi8ta sao?”

Âu QuânUqtN ThiêFFT8n lxU8Eộ UqtNra mộtjBi8 bFFT8ộ dángFFT8 khôFFT8ng đặtxU8E xU8Eanh vàojBi8 tEjHkrong mắt,“ConxU8E jBi8chỉ UqtNlà nóxU8Ei UqtNra sUqtNự thậtUqtN màFFT8 thôi.”

“Thủy TâFFT8m, néFFT8m tiểFFT8u bấUqtNt đijBi8ểm nàFFT8y đijBi8 EjHkcho xU8Eanh, đừnFFT8g chFFT8o njBi8ó ởjBi8 đUqtNây lxU8Eàm chướngEjHk mắUqtNt xU8Eanh nữa.”

“Cánh ThầnUqtN, nxU8Eó lFFT8à cxU8Eon FFT8anh.” CôxU8E vxU8Eô lựFFT8c lặjBi8p xU8Elại lờiFFT8 mxU8Eà mỗUqtNi xU8E ngàyjBi8 UqtNđều phEjHkải nóEjHki đếnjBi8 mấyxU8E lầFFT8n, jBi8từ kEjHkhi xU8EÂu CáFFT8nh TxU8Ehần tỉnjBi8h xU8Elại ljBi8iền FFT8mất FFT8 tríxU8E UqtNnhớ chjBi8o đếUqtNn bâyEjHk giờ,xU8E ngoUqtNài côjBi8 rFFT8a, EjHknhững ngưEjHkời khUqtNác cănEjHk bảxU8En xU8Eđều khjBi8ông UqtN đxU8Eược aEjHknh đểFFT8 vUqtNào mắt.

Bác sjBi8ĩ nóiFFT8 bởiFFT8 vjBi8ì lúcxU8E aUqtNnh bịUqtN jBi8tai nạnFFT8 xU8Eđã UqtNđập gFFT8áy xuốjBi8ng xU8E đFFT8ất, cEjHkho nFFT8ên xU8Emới gặpEjHk phảiEjHk hiệnUqtN tFFT8ượng UqtNmất tjBi8rí nhớ,UqtN chỉjBi8 làFFT8 UqtNtạm xU8Ethời hFFT8ay ljBi8à EjHk vxU8Eĩnh viễnjBi8 thìEjHk báEjHkc EjHksĩ cũngUqtN kFFT8hông njBi8ắm chắc.

Cũng maxU8Ey chuyệjBi8n ởjBi8 cUqtNông EjHkty chủUqtN quảjBi8n jBi8các cấpjBi8 cóEjHk thểFFT8 đảjBi8m FFT8 đươFFT8ng được,EjHk UqtNcòn mộtjBi8 sFFT8ố quyếtEjHk địnhjBi8 trEjHkọng đjBi8ại đUqtNã đượcUqtN chuEjHkẩn FFT8bị UqtNtrước xU8Enên UqtN chUqtNỉ cEjHkần jBi8chấp hàUqtNnh FFT8theo jBi8là đFFT8ược, bằnUqtNg khxU8Eông FFT8một tậEjHkp đoànEjHk tjBi8o jBi8như jBi8vậy sẽUqtN EjHk UqtNnhư rắnjBi8 mấtjBi8 đxU8Eầu, cũngUqtN khUqtNông biếtEjHk làxU8Em jBi8thế nàjBi8o mớiUqtN phải.

Chỉ là,EjHk tổjBi8ng tàjBi8i ÂxU8Eu CánEjHkh ThầnFFT8 aEjHknh mEjHkinh thầnxU8E xU8Evõ trướxU8Ec kixU8Ea xU8E EjHkcủa bọnEjHk EjHkhọ nEjHkay chxU8Eỉ sốjBi8 thFFT8ông mixU8Enh gầnjBi8 nhưjBi8 đãEjHk EjHkthoái hóaEjHk rồi,jBi8 quảEjHk thựcjBi8 EjHk giốnEjHkg mxU8Eột đjBi8ứa tjBi8rẻ bốcEjHk FFT8đồng chỉjBi8 bEjHkiết khóEjHkc ljBi8óc xU8Eom sòm.

Giải trxU8Eí lớnUqtN nhấtEjHk mỗFFT8i ngxU8Eày củajBi8 FFT8anh chíEjHknh UqtNlà cxU8Eãi nhxU8Eau jBi8với EjHk coxU8En, báxU8E FFT8đạo ljBi8iều chếtxU8E quấnFFT8 quxU8Eít lấFFT8y vợ,jBi8 chỉEjHk cầEjHkn jBi8cô hơiEjHk chútjBi8 rờEjHki axU8Enh đFFT8i EjHk nửaUqtN bướcEjHk thUqtNì anxU8Eh sẽUqtN bấUqtNt mxU8Eãn rjBi8ống toFFT8, aUqtNi cũngUqtN khUqtNông kxU8Eiềm chjBi8ế đượEjHkc vịxU8E đFFT8ại jBi8 thiếuEjHk giFFT8a xFFT8ấu tínhUqtN này.

Mà cxU8Eửa hàjBi8ng quxU8Eần áFFT8o sủnjBi8g vậtEjHk củaFFT8 cUqtNô FFT8cũng bởiFFT8 vUqtNì FFT8chuyện jBi8 ngoàUqtNi EjHký UqtNmuốn nàyUqtN mFFT8à phảxU8Ei tạxU8Em FFT8hoãn, nếuxU8E tìUqtNnh trạUqtNng cứxU8E nhưFFT8 trướjBi8c mắtEjHk thìFFT8 FFT8 trừFFT8 phjBi8i cFFT8ô xU8Ecó thEjHkể pUqtNhân xU8Ethân, bằUqtNng khônjBi8g UqtNcăn xU8Ebản làUqtN FFT8không jBi8có khảUqtN nEjHkăng rờijBi8 FFT8 kEjHkhỏi aEjHknh nEjHkửa bFFT8ước đểEjHk điEjHk xửxU8E EjHklý jBi8công việc.

“Tiểu ThxU8Eiên, CUqtNánh jBi8Thần, FFT8hai ngườiEjHk lFFT8àm EjHkơn đừngUqtN cFFT8ãi nUqtNhau nữaFFT8 đưUqtNợc không?”

“Mẹ, làjBi8 bxU8Ea bEjHka bắtjBi8 nạtFFT8 con!”

“Thủy TâxU8Em, UqtNanh cjBi8hán gEjHkhét FFT8tiểu bjBi8ất điểmEjHk này.”

Hai nFFT8gười cjBi8áo trạUqtNng xFFT8ong lạjBi8i tixU8Eếp tụcFFT8 đấuEjHk vUqtNõ mồm.

“Nếu bEjHka xU8Echán ghFFT8ét conEjHk, ngàxU8Ey mEjHkai cojBi8n cùngxU8E mẹFFT8 sẽjBi8 khôxU8Eng đếnjBi8 EjHkbệnh vxU8Eiện tEjHkhăm bjBi8a nữa.”

“Con tớEjHki haxU8Ey EjHkkhông tớiEjHk cũngUqtN cEjHkhả sxU8Eao, cójBi8 điFFT8ều ThủyxU8E TjBi8âm UqtN củFFT8a tjBi8a xU8Ephải haEjHki mươiEjHk tưjBi8 tiếUqtNng đồngFFT8 hồ,jBi8 FFT8một EjHktấc UqtNcũng xU8Ekhông đượcUqtN UqtNrời khỏiUqtN UqtN bjBi8ên cạnhFFT8 ta.”

“Mẹ lEjHkà FFT8mẹ củUqtNa conxU8E! MẹjBi8 phảijBi8 xU8Echăm sóFFT8c conEjHk!” ÂxU8Eu QUqtNuân ThiFFT8ên UqtNkhông phục.

“Cô ấyUqtN lEjHkà bàxU8E EjHkxã củEjHka taFFT8!” ÂuFFT8 jBi8Cánh TFFT8hần cũngjBi8 vUqtNô cùnjBi8g bjBi8á đạxU8Eo rUqtNống lại.

Mắt thxU8Eấy hajBi8i chEjHka coxU8En khFFT8ông aEjHki chịuEjHk jBi8ai, TFFT8hu TUqtNhủy TEjHkâm bịjBi8 kẹpFFT8 ởxU8E gFFT8iữa độtEjHk nhUqtNiên hôxU8E EjHkto,“Này! UqtNHai xU8Engười EjHkcó chừngUqtN mựcFFT8 chjBi8o tôi!”

“Mẹ……”

“Thủy Tâm……”

Cùng lúcxU8E bịEjHk FFT8một xU8Elớn mộFFT8t njBi8hỏ EjHklộ EjHkra bộUqtN dạjBi8ng UqtNủy FFT8khuất gEjHkiống nhau.

Cô nhìjBi8n UqtNvề phíjBi8a cửFFT8a chínUqtNh, giọnEjHkg điệxU8Eu khôngjBi8 xU8Echo phUqtNép cựxU8E FFT8 jBi8tuyệt màxU8E njBi8ói: “CánhxU8E Thần,xU8E eUqtNm chỉxU8E làEjHk muốUqtNn xU8Emang TiểFFT8u ThiênEjHk FFT8đi xU8Emua chxU8Eút đồEjHk xU8E uốngFFT8 EjHkmà thjBi8ôi, anjBi8h ngEjHkoan UqtNngoãn ởEjHk lạiEjHk phònUqtNg bệnh,EjHk xU8Emột FFT8hồi bEjHkác sEjHkĩ sUqtNẽ đếnxU8E xU8E đưaFFT8 EjHkanh UqtNđi lFFT8àm vậtjBi8 lýjBi8 trEjHkị liệu.”

“Anh cũFFT8ng muEjHkốn cUqtNùng eUqtNm FFT8đi UqtNmua đồxU8E uống.”AnhEjHk bEjHkốc FFT8đồng đưFFT8a rjBi8a yêEjHku cầu.

Cô liếEjHkc cáxU8Ei xxU8Eem thjBi8ường, “AnhUqtN phEjHkải EjHkở UqtNlại cjBi8hỗ nàjBi8y đijBi8 làEjHkm xU8Etrị liệu.”

“Anh jBi8không cầnEjHk trUqtNị liệFFT8u.” VươEjHkn bjBi8àn tFFT8ay tjBi8o EjHkkéo cFFT8ô EjHkvào tEjHkrong lòngjBi8, “AnUqtNh chỉEjHk muốEjHkn UqtNem ởxU8E EjHklại bEjHkên ngưjBi8ời anh.”

Âu QuâxU8En FFT8Thiên xU8Ethè lưỡi,UqtN “SxU8Eau kEjHkhi bxU8Ea bUqtNa mấtFFT8 FFT8trí nhớUqtN thậtFFT8 jBi8 jBi8sự làEjHk làmUqtN cjBi8ho ngườiEjHk UqtNta cUqtNhịu khôEjHkng UqtNnổi.” CậuEjHk béUqtN bấtjBi8 mãjBi8n khUqtNáng nxU8Eghị, “BFFT8ây xU8E giờEjHk mẹUqtN đềuxU8E nEjHkgày đêmUqtN FFT8cùng FFT8ba, cojBi8n chỉEjHk EjHklà muốjBi8n cùnxU8Eg mEjHkẹ jBi8đi xU8Era ngoàijBi8 mộtUqtN FFT8 chEjHkút FFT8mà xU8Eba cũnFFT8g mUqtNuốn nxU8Egăn cản……”

Âu CUqtNánh ThầnjBi8 mớUqtNi khôngjBi8 đjBi8ể ýUqtN EjHktới cjBi8on xU8Elầm bEjHkầm, trònxU8Eg mắtxU8E EjHk củEjHka EjHkanh vừaFFT8 cEjHkhuyển, đEjHkột nhxU8Eiên hướnEjHkg FFT8ra nxU8Egoài cửaEjHk gọixU8E nhỏxU8E mộtUqtN tEjHkiếng, UqtN “TjBi8rung bá.”

“Thiếu UqtNgia, cjBi8ó chuyệnEjHk gìjBi8 sao?”

“Đem tixU8Eểu jBi8bất điểmxU8E xU8Enày đxU8Euổi vềxU8E nFFT8hà xU8Echo tôiFFT8, ngàFFT8y maxU8Ei xU8E khôEjHkng FFT8được đưEjHka jBi8nó đếnFFT8 nữa.”EjHk AjBi8nh đắcUqtN UqtNý nóFFT8i. HừEjHk hUqtNừ, nhưxU8E vậyEjHk jBi8xem tênEjHk nhójBi8c xU8E nàFFT8y cònUqtN cùnEjHkg xU8Eanh giàxU8Enh côEjHk đượcFFT8 FFT8nữa không.

“Dạ, thiếuUqtN gia.jBi8” TrUqtNung bEjHká bUqtNất đắxU8Ec FFT8dĩ jBi8chấp hànxU8Eh mFFT8ệnh lệnh.

“Lão baUqtN, FFT8ba rấtxU8E xU8Eâm hxU8Eiểm ……FFT8 buxU8Eông xU8E…… ônEjHkg quảnjBi8 xU8Egia, coUqtNn khxU8Eông mxU8Euốn UqtNvề njBi8hà, EjHkcon mjBi8uốn ởFFT8 cùngxU8E mẹ……”

 

Âu CFFT8ánh TEjHkhần cFFT8òn bướngxU8E UqtNbỉnh nóiFFT8 báEjHki bjBi8ai vớijBi8 conjBi8, aFFT8nh ômEjHk jBi8 bEjHkà UqtNxã, dáUqtNn mặtjBi8 vFFT8ào lxU8Eòng cUqtNô, dáFFT8ng vẻxU8E FFT8vô cùngEjHk hưjBi8ởng thụEjHk, UqtNmiệng cjBi8òn khjBi8ông EjHk ngừngFFT8.“Thủy xU8ETâm, đFFT8ột nhiEjHkên ajBi8nh jBi8cảm tEjHkhấy mìnhxU8E jBi8trở nênFFT8 rấtUqtN jBi8suy UqtNyếu nga.”

Thu ThủyUqtN TFFT8âm EjHklo lắnxU8Eg sờjBi8 sờFFT8 mặjBi8t anUqtNh,“Sao vậy?UqtN jBi8Hay đểFFT8 eUqtNm gọiUqtN EjHklà bxU8Eác xU8Esĩ đếnUqtN xEjHkem xU8Esao nha?”

“Không cần,xU8E FFT8chỉ cầEjHkn EjHkem xU8Ehôn UqtNanh mộtjBi8 cáiEjHk lUqtNà đUqtNược rồi……”

Giọng cEjHkủa coUqtNn từFFT8 hànhFFT8 lanxU8Eg truEjHkyền đUqtNến EjHk— “FFT8Lão ba…FFT8… NEjHkgày maFFT8i cUqtNon jBi8sẽ FFT8lại đếFFT8n ……”

Cô thậtxU8E sựEjHk lEjHkà khôngFFT8 cóFFT8 xU8Ebiện phápxU8E nàoxU8E vFFT8ới ngưEjHkời đànxU8E FFT8ông xU8E EjHknày, “NgUqtNười đãxU8E lớnEjHk nhưxU8E vEjHkậy rồFFT8i UqtNcòn tjBi8ranh hơxU8En jBi8thua vớFFT8i trẻFFT8 conEjHk.” ThậFFT8t EjHk khôngxU8E cjBi8hịu nổi.

Anh hjBi8ợp tìnxU8Eh hợpxU8E lýFFT8 jBi8mà nóiEjHk: “AiFFT8 kêuEjHk tFFT8iểu jBi8bất điểEjHkm kxU8Eia UqtN khônjBi8g bixU8Eết thứcEjHk thờiUqtN nhưEjHk vậyUqtN, jBi8cả ngjBi8ày cứFFT8 FFT8líu ríuUqtN mẹxU8E ơxU8Ei, mẹxU8E jBi8à, phijBi8ền chếtjBi8 jBi8 đijBi8 đượUqtNc, axU8Enh EjHkchán ghétUqtN nó.”

Cô vừaUqtN bựcjBi8 mìnhEjHk vUqtNừa buồnEjHk cườjBi8i nhẹEjHk nhànFFT8g đánhEjHk EjHkanh mộxU8Et cái,“NjBi8ào cxU8Eó aEjHki lạijBi8 cUqtNhán gjBi8hét cxU8Eon ruộtEjHk cEjHkủ mìjBi8nh chứ.”

“Hừ! AFFT8i thèFFT8m đểFFT8 ýxU8E UqtNđến UqtNnó!”Anh đUqtNể gầnxU8E mEjHkôi mìnhUqtN xU8Elại, “ThủUqtNy TFFT8âm, EjHknhanh lênEjHk mộtUqtN chút.”

“Anh UqtNthật sựEjHk là……”jBi8 BiếtjBi8 EjHkrõ tUqtNrong phxU8Eòng bệnEjHkh bâUqtNy jBi8giờ chỉEjHk xU8E cóUqtN hajBi8i nUqtNgười bọxU8En họ,FFT8 nhưngjBi8 UqtNánh mắtUqtN cxU8Eô vẫnEjHk EjHklà kjBi8hông đUqtNược tựjBi8 jBi8nhiên liếcxU8E EjHk EjHktrái lUqtNiếc phải,xU8E vộiEjHk vàngxU8E hEjHkôn nhaUqtNnh mộtUqtN chút.

Đại tjBi8hiếu UqtNgia khônFFT8g UqtNhài lFFT8òng, lạxU8Ei qujBi8ấn quíUqtNt bắjBi8t côFFT8 jBi8hôn xU8E FFT8lại, côEjHk ngồiUqtN txU8Erên đùUqtNi phảixU8E khôngEjHk bịxU8E thươngxU8E FFT8của anhjBi8, tưUqtN thếEjHk củaxU8E hjBi8ai nEjHkgười xU8E gijBi8ờ phEjHkút nàyjBi8 tEjHkhật xU8Eái muEjHkội, FFT8làm côFFT8 vừjBi8a tFFT8hẹn lFFT8ại vừaxU8E xUqtNấu hổ.

“Cánh Thần,UqtN đxU8Eừng đùEjHka nữa,xU8E mjBi8ột hồiUqtN bịxU8E bájBi8c sĩ,jBi8 EjHky jBi8tá nhUqtNìn jBi8thấy sẽxU8E jBi8bị ngườxU8Ei jBi8ta jBi8chê cườxU8Ei .”

“Nhìn thấyjBi8 thìjBi8 nhUqtNìn xU8Ethấy.”Anh ljBi8ơ đễnh,EjHk “AnxU8Eh ôxU8Em bUqtNà xãxU8E củjBi8a xU8Eta, UqtNai quảnxU8E đưUqtNợc .”

Nghe FFT8anh cjBi8ả EjHkngày đxU8Eem hajBi8i jBi8chữ bEjHkà xãjBi8 làmUqtN cEjHkâu cửajBi8 miệng,EjHk EjHk jBi8trong lòngUqtN TjBi8hu ThủyEjHk TâmjBi8 nhịUqtNn UqtNkhông đxU8Eược EjHkmà âmFFT8 thầUqtNm híjBi8t vFFT8ài ngụmxU8E jBi8khí, nếuFFT8 EjHk côFFT8 nóiUqtN EjHkvới aUqtNnh, UqtNtrên FFT8pháp luậFFT8t FFT8hai ngườUqtNi hoànFFT8 toFFT8àn khônFFT8g cjBi8ó UqtNquan xU8Ehệ jBi8gì, jBi8 khFFT8ông biếtjBi8 anjBi8h cjBi8ó xU8Ethể kFFT8hóc tjBi8ại chỗFFT8 FFT8cho côjBi8 xeFFT8m hajBi8y không?!

Âu CánjBi8h ThầnjBi8 xấuFFT8 xFFT8a đeUqtNm UqtNmôi tUqtNiến đếUqtNn sáEjHkt mặtjBi8 củUqtNa cEjHkô, vươnxU8E đầuUqtN lưUqtNỡi, nghjBi8ịch ngFFT8ợm nhẹxU8E nhàUqtNng liFFT8ếm UqtNlên môiFFT8 xU8Ecô mộtEjHk chút.

“Cánh Thần……”UqtN CUqtNô jBi8bị đjBi8ộng tácjBi8 khFFT8iêu kjBi8hích EjHkcủa jBi8anh làmjBi8 sxU8Eợ nUqtNgây người.

“Hôm qujBi8a anEjHkh UqtNnhìn thxU8Eấy jBi8trong TxU8EV, naEjHkm EjHkdiễn viUqtNên EjHkchính đxU8Eã jBi8 FFT8làm vậyUqtN vxU8Eới xU8Enữ diễnjBi8 viêxU8En chíxU8Enh.” UqtNAnh EjHkhơi hơjBi8i cEjHkong cáEjHknh UqtNmôi lên,“ThủEjHky xU8E TâjBi8m, FFT8em lUqtNà UqtNnữ diễFFT8n vFFT8iên chEjHkính củEjHka UqtNanh, nEjHkhư vậyEjHkkhông phjBi8ải aUqtNnh cũxU8Eng xU8Ecó EjHkthể FFT8 nhưUqtN vậyxU8E UqtNvới UqtNem sao?”

Nói xongjBi8, FFT8anh chFFT8ậm rãijBi8 FFT8dùng đầuUqtN lxU8Eưỡi tUqtNiến UqtNvào bênxU8E jBi8trong xU8E mFFT8ôi cUqtNô, thànEjHkh thụcEjHk mxU8Eà jBi8bá đạjBi8o hấpUqtN FFT8thu FFT8ngọt nFFT8gào củaUqtN cô,EjHk TjBi8hu ThủjBi8y TâmjBi8 FFT8bị jBi8 anFFT8h cứnUqtNg rUqtNắn ôEjHkm vàFFT8o tEjHkrong lòFFT8ng jBi8nhất thờijBi8 giUqtNống nhjBi8ư mFFT8ột khốiFFT8 txU8Euyết bịUqtN UqtNhòa EjHk taxU8En tFFT8hành nước,EjHk hojBi8àn toxU8Eàn mUqtNất jBi8đi năFFT8ng lựxU8Ec pEjHkhản kháng.

Hai ngưxU8Eời EjHkcứ EjHknhư vFFT8ậy xU8Emà ônFFT8 xU8Etồn, nếEjHku khôngxU8E phảFFT8i jBi8bác sĩFFT8 FFT8 xôFFT8ng vàEjHko, jBi8cô hoàiFFT8 ngxU8Ehi chínhEjHk mFFT8ình sẽxU8E sjBi8ay cxU8Ehết ởxU8E FFT8trong luồFFT8ng UqtNnhu tìnxU8Eh củaxU8E FFT8 anFFT8h rồi.

“Khụ kjBi8hụ! ÂEjHku tiênUqtN sixU8Enh, đãFFT8 đFFT8ến UqtNgiờ lEjHkàm vậtUqtN lýFFT8 trịxU8E liệu.”UqtN UqtNBác sFFT8ĩ xấuUqtN hổjBi8 đẩUqtNy kínFFT8h mắtFFT8 vijBi8ền vàng.

Thu ThủUqtNy EjHkTâm UqtNnghe tiếEjHkng cũngUqtN EjHktỉnh lạiEjHk, vUqtNội vjBi8àng chấmxU8E dứEjHkt jBi8 EjHknụ xU8Ehôn UqtNnày, khuônEjHk mặtxU8E nxU8Ehỏ nhắjBi8n vìUqtN xjBi8ấu hEjHkổ màUqtN đjBi8ỏ lFFT8ên, ÂujBi8 jBi8Cánh ThầFFT8n thEjHkì EjHk UqtNtức gixU8Eận trừjBi8ng xU8Emắt liếjBi8c bájBi8c sĩjBi8 mộtUqtN cái.

“Tôi nxU8Eói báEjHkc sUqtNĩ LưUqtNu, ôxU8Eng cũngxU8E quáFFT8 chuyênjBi8 nghiệUqtNp xU8Erồi? xU8ENgay cjBi8ả đjBi8ến muộnxU8E mộtUqtN phúxU8Et cũnxU8Eg khôngxU8E đượcUqtN sao.”

“Ách……” ĐốixU8E phươnUqtNg dUqtNở khóFFT8c dởFFT8 cười,UqtN “VjBi8ô cùnEjHkg xijBi8n lỗiEjHk đãFFT8 EjHk quấjBi8y rầyUqtN anhUqtN, ÂuUqtN tiêUqtNn jBi8sinh, EjHkcó đEjHkiều, jBi8còn UqtNnhư anjBi8h nUqtNói, canjBi8h jBi8chính xFFT8ác jBi8 FFT8thời jBi8gian chínhxU8E lUqtNà bổnEjHk phjBi8ận cUqtNủa ngưUqtNời chEjHkữa bệnhxU8E vFFT8à chUqtNăm sUqtNóc bệUqtNnh nhân.”

“Cánh Thần.”jBi8 TjBi8hu TUqtNhủy TâmxU8E cànFFT8g xấuFFT8 hổxU8E ,FFT8“Bác sEjHkĩ cũnjBi8g EjHklà jBi8vì UqtNtốt cFFT8ho anh.”

“Hừ! EjHkSao anjBi8h lạiFFT8 khônjBi8g cảmEjHk UqtNthấy vậy?”EjHk AnjBi8h bốcxU8E đồFFT8ng xU8E kxU8Ehoanh haFFT8i tayjBi8, “MỗiFFT8 njBi8gày FFT8đều phảiEjHk đEjHki làFFT8m vUqtNật lýFFT8 tjBi8rị lxU8Eiệu chánUqtN gEjHkhét nàyEjHk, UqtN UqtNphiền mujBi8ốn chết.”

“Nếu khôngEjHk làmjBi8 trịEjHk liệuUqtN, xU8Esao chânUqtN củaEjHk ajBi8nh cjBi8ó thểEjHk nFFT8hanh ljBi8ành jBi8như vậxU8Ey được?”

Oán giậjBi8n thìUqtN oáEjHkn giUqtNận, nxU8Eên làmUqtN jBi8trị jBi8liệu vẫnEjHk làFFT8 khôjBi8ng thểjBi8 txU8Ehiếu, ÂuFFT8 FFT8Cánh TEjHkhần FFT8đi EjHktheo bọnUqtN FFT8họ đếxU8En phòngEjHk trịjBi8 liệu.

Quá trìEjHknh hồUqtNi phụcxU8E đEjHkúng UqtNlà giajBi8n khổ,xU8E jBi8Thu ThủyUqtN jBi8Tâm nxU8Ehìn UqtNở EjHk troFFT8ng mắEjHkt xU8Emà EjHkđau ởxU8E tronEjHkg lòng,jBi8 njBi8ếu khôngjBi8 phảiFFT8 vìEjHk cứuxU8E cjBi8ô EjHkcùng TiUqtNểu jBi8 ThiênxU8E, bâjBi8y jBi8giờ aUqtNnh cũngUqtN kEjHkhông cầUqtNn phảFFT8i chUqtNịu loạFFT8i FFT8thống khUqtNổ EjHknhư vậy.

Bình thưUqtNờng, mjBi8ỗi ngxU8Eày làmxU8E vậtjBi8 lýUqtN trEjHkị EjHkliệu xoUqtNng, txU8Ehể lựcjBi8 ÂuUqtN CjBi8ánh ThầnEjHk sjBi8ẽ tEjHkiêu hEjHkao đếnjBi8 mộtUqtN UqtNgiọt cjBi8ũng jBi8không còn.

Qua bữaxU8E cơFFT8m trưjBi8a, aUqtNnh mỏixU8E mệtxU8E nằmEjHk ởFFT8 trxU8Eên xU8Egiường ngủEjHk say.

Thu ThủyFFT8 jBi8Tâm ngồiUqtN ởxU8E bUqtNên gixU8Eường, nhẹjBi8 nhàngFFT8 nEjHkắm xU8Etay anFFT8h, UqtN từFFT8 sEjHkau kFFT8hi hFFT8ôn mêUqtN tEjHkỉnh lại,FFT8 mỗiFFT8 lầnxU8E kUqtNhi anFFT8h sắpxU8E xU8Eđi vjBi8ào gFFT8iấc njBi8gủ ajBi8nh đềujBi8 jBi8 gjBi8ắt UqtNgao cầmFFT8 lấyUqtN tUqtNay mìxU8Enh FFT8như vjBi8ậy, gươFFT8ng jBi8mặt FFT8anh UqtNtrong lEjHkúc nEjHkgủ sUqtNay bìnjBi8h jBi8 thxU8Eản FFT8tựa nhjBi8ư mộtjBi8 đứaxU8E bxU8Eé jBi8vô tội.

Sau kxU8Ehi nghEjHke thjBi8ấy EjHkanh pháUqtNt rFFT8a xU8Etiếng UqtNhít EjHkthở đềuFFT8 đều,FFT8 jBi8cô jBi8 cốUqtN jBi8gắng rUqtNút bànFFT8 UqtNtay UqtNbị jBi8anh EjHknắm vxU8Eề, nhưnUqtNg côjBi8 UqtNmới xU8Egiật vềxU8E thìjBi8 jBi8anh lixU8Eền jBi8 giốnEjHkg jBi8như hUqtNoảng sFFT8ợ UqtNmà UqtNnhăn màEjHky lại.“ĐừngUqtN đi……”xU8E NhắmEjHk UqtNhai mắt,xU8E ajBi8nh giốngjBi8 EjHk nhưUqtN đaxU8Eng nEjHkói mê.

Cô vộEjHki jBi8vàng txU8Erấn anjBi8,“Em khôngFFT8 UqtNcó đxU8Ei, FFT8em sẽxU8E ởFFT8 bênUqtN cjBi8ạnh anh.”

“Đừng đxU8Ei…… TEjHkhủy TEjHkâm, đừngEjHk đi……EjHk” AUqtNnh lẩmjBi8 bẩjBi8m EjHkliên tụFFT8c cùngEjHk mộtUqtN câu.

Chẳng lẽFFT8 ởjBi8 troxU8Eng mộngjBi8, xU8Ecô muốnUqtN rờiFFT8 xU8Eanh màjBi8 đjBi8i sao?

Cô trởxU8E tajBi8y dùnxU8Eg sUqtNức cầmjBi8 EjHkbàn xU8Etay jBi8to xU8Ecủa anhFFT8, UqtNnhìn trênjBi8 xU8E mặtEjHk mộtUqtN ngườEjHki đàFFT8n ôFFT8ng trưEjHkởng thànhxU8E nhxU8Eư anjBi8h FFT8lại toáxU8Et rUqtNa vEjHkẻ FFT8bất lựcEjHk, yếUqtNu UqtN ớtjBi8 UqtNnày, đEjHkáy lòngEjHk cEjHkô liềnxU8E thắtEjHk lại,EjHk EjHkkhông chúUqtNt FFT8suy nFFT8ghĩ liềnjBi8 FFT8mở mUqtNiệng FFT8 nójBi8i: “EmEjHk sẽUqtN khjBi8ông đxU8Ei, jBi8em sẽjBi8 ởjBi8 lạiUqtN bjBi8ên cạnhEjHk FFT8anh, cảFFT8 đờiEjHk cũnFFT8g FFT8không rEjHkời jBi8 khUqtNỏi anhEjHk, mặjBi8c kệUqtN anxU8Eh bUqtNiến thàEjHknh cFFT8ái dạUqtNng gìjBi8, chỉFFT8 cầnUqtN aEjHknh cảmjBi8 thấjBi8y cầnjBi8 EjHk ejBi8m, ejBi8m vUqtNĩnh EjHkviễn sẽEjHk luxU8Eôn ởjBi8 bêEjHkn cạnhUqtN anUqtNh UqtNnhư bjBi8ây giờ……”

“Thủy TâEjHkm, eFFT8m nóFFT8i xU8Ecó EjHkthật không?”

“Đương UqtNnhiên FFT8đều jBi8là sựEjHk jBi8thật, ácjBi8h –”

Không ngFFT8ờ ÂFFT8u CánhUqtN ThầnxU8E lạFFT8i độtFFT8 nhiUqtNên mởUqtN rEjHka mEjHkắt, cFFT8ô UqtNbị jBi8anh FFT8làm giậtEjHk FFT8mình, UqtNkhông phảijBi8 UqtNanh UqtNđang ngủxU8E saoUqtN? TỉnUqtNh FFT8lại tFFT8ừ EjHkkhi nàxU8Eo vậy?

“Thủy TâmEjHk……” UqtNAnh jBi8chân txU8Ehành FFT8tha thiếtjBi8 EjHkmà thậFFT8t cFFT8ẩn thFFT8ận jBi8 nhìjBi8n cxU8Eô, FFT8tìm kiếmEjHk lờxU8Ei cUqtNam đoaUqtNn, “EjHkCho dUqtNù FFT8anh đFFT8ã jBi8làm chuyUqtNện sjBi8ai tráFFT8i, thậmUqtN FFT8 chFFT8í làUqtNm chjBi8o FFT8em khxU8Eóc, làEjHkm chFFT8o jBi8em thươEjHkng EjHktâm khổjBi8 sxU8Eở…… EEjHkm cEjHkũng FFT8sẽ EjHkkhông UqtN FFT8rời khỏEjHki ajBi8nh sao?”

Cô hoàFFT8i ngUqtNhi, khôjBi8ng muốxU8En tiếEjHkp tụcxU8E đềjBi8 FFT8tài này.“AnUqtNh jBi8tỉnh lạixU8E từFFT8 khjBi8i nàFFT8o vậy?”

“Em cFFT8òn FFT8chưa trEjHkả lờixU8E anh.FFT8” xU8EAnh jBi8kiên tUqtNrì nói.

Bị ánhUqtN mắtUqtN mêxU8E ngưEjHkời cxU8Eủa anxU8Eh nhìnUqtN cFFT8hằm chằmUqtN nhFFT8ư vFFT8ậy, jBi8Thu FFT8 ThủyEjHk FFT8Tâm txU8Ehở dàixU8E, khuUqtNất pjBi8hục EjHknói: “ChỉxU8E cầnEjHk ajBi8nh xU8Ecần eUqtNm, EjHkem sẽUqtN ởUqtN lạiUqtN xU8Ebên FFT8 FFT8cạnh anh.”

“Em đãEjHk nóijBi8 thxU8Eì phEjHkải xU8Egiữ lUqtNời UqtNnha.” ĐạtEjHk xU8Eđược ljBi8ời cajBi8m đoEjHkan, UqtN anxU8Eh cườijBi8 đếnFFT8 giốnUqtNg FFT8như mộtEjHk đứaEjHk trẻ,FFT8 njBi8ắm chặtxU8E tEjHkay jBi8cô, lạijBi8 lầnxU8E nữFFT8a nhắFFT8m UqtN xU8Emắt lại.

Thu ThủyEjHk TâxU8Em khôngxU8E cójBi8 cáchUqtN xU8Enào vớEjHki xU8Eanh, trFFT8ong lòngxU8E đjBi8ối EjHk EjHkvới việcUqtN cxU8Ehân tướnxU8Eg sẽxU8E jBi8có mjBi8ột ngàxU8Ey bEjHkị vạjBi8ch trầUqtNn màxU8E sợjBi8 hãxU8Ei…… TạmUqtN thờijBi8 đjBi8è UqtN xU8Enén khôjBi8ng EjHknghĩ –UqtN cUqtNứ đểEjHk xU8Ecô quyếEjHkn luyEjHkến tronUqtNg phầxU8En hạnFFT8h phUqtNúc jBi8này tUqtNhêm mFFT8ột jBi8 EjHkngày thjBi8ì tjBi8ốt mjBi8ột ngàUqtNy đi.

Bình luận

Ảnh của Mai Anh Đào
Mai Anh Đào18/12/2016 - 20:23

lần đầu đọc truyện ở gacsach ma gặp truyện dở như vậy.