Coffee, Mưa và Em!

Coffee, Mưa và Em!

Cơn mưa mùa hạ mang đến cho em điều gì?! Nó mang anh đến, cũng mang anh đi, em đã nghĩ rằng chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau!

 

Lolita – một quán cà phê nổi tiếng ở Paris. Không gian tĩnh lặng, những bản nhạc nhẹ êm ả xoa dịu mệt mỏi. Hương thơm cà phê thoảng trong không khí, những tiếng lật sách đôi lúc vang lên, tiếng nói thì thầm e sợ làm phiền người khác. Một nơi lí tưởng để thư giãn và tập trung làm việc.

Đôi lúc những cơn mưa phùn bất chợt rơi xuống xóa đi phần nào cái nắng gay gắt của mùa hè. Nhưng nó cũng đem lại hoài niệm cho ai đó. Tỷ như Saya chẳng hạn. Một thiếu nữ hai mươi tuổi, xinh đẹp và tài năng. Cô là một nhà thiết kế trang sức trẻ, với vẻ ngoài nghiêm khắc và rất khó nắm bắt. Saya ưa chuộng sự hoàn hảo, nên ít ai nhìn thấy rằng, đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng kia, cô cũng chỉ là một người bình thường, biết vui và buồn.

Những bản vẽ phần nào bị ảnh hưởng bởi tâm trạng của cô. Ẩn hiện một nỗi buồn không rõ xuất phát từ đâu. Tách cà phê nóng hổi vẫn đang bốc khói nghi ngút, bản nhạc “The Time For Us” vang lên buồn man mác.

“Cơn mưa mùa hạ mang đến cho em điều gì?! Nó mang anh đến, cũng mang anh đi, em đã nghĩ rằng chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau!”

Mặt dây chuyền hình thánh giá đính đá sapphire, sắc xanh rực rỡ tựa như đại dương. Saya mân mê nó bằng những ngón tay thon dài của mình, khẽ thì thầm một câu nói, như đang tự nhủ.

Bãi biển yên ả, nơi đó hai thân ảnh đã từng ngồi bên nhau, trao nhau chiếc hôn nồng nàn, tặng nhau vật đính ước. Nhưng giờ, em vẫn ở đây, tin vào lời hứa năm nào, anh đã bước đi, theo đuổi một hạnh phúc khác.

~~*~~*~~*~~*~~

“Phải chăng dậm chân tại chỗ là sai?!” – Saya dựa vào cái ôm ấm áp của hắn, nhắm mắt lại cảm nhận những tia nắng cuối cùng và làn gió lạnh thổi qua. Cái ôm siết lấy, tựa như sợ cô biến mất.

“Nó không sai La Lan, nhưng làm vậy chỉ khiến em đau khổ mà thôi!” – Hắn thổi vào tai cô những lời nói buâng quơ, nhẹ hẫng.

“Vì sao lại đau khổ?” – Saya hỏi, thành công nhận được nụ cười khẽ của chủ nhân cái ôm đầy ấm áp và an toàn kia.

“Dậm chân tại chỗ và nhớ về ai đó chỉ khiến em mệt mỏi và nhận ra mình đã mất họ mà thôi! La Lan, thay vì làm thế tại sao không dừng lại? Nó không có nghĩa là em quên đi những kí ức đó.” – Hắn vuốt tóc cô, thật triết lí nói.

“Em không muốn quên!” – Saya hờ hững nói, lách ra khỏi cái ôm ấm áp kia, xoay người đối mặt với hắn, đôi mắt đen láy kia lạnh lẽo nhìn cô, xẹt qua bất mãn và không hài lòng, nhưng rất nhanh đã biến mất.

“Thì đừng quên! Nhưng đừng để nó ảnh hưởng đến em, hãy làm những gì mình muốn! Anh không hi vọng em chấp nhận anh như Vũ Thiên! Hãy cứ là em thôi, cơn mưa mùa hạ của anh!” – Hắn dịu dàng nói.

“Anh chỉ có khuôn mặt của Vũ Thiên, Tuấn Tú! Anh và anh ấy khác nhau thật nhiều, dù cả hai là song sinh!” – Saya khoanh tay trước ngực, nheo lại đôi mắt nâu xinh đẹp nhìn hắn.

Tuấn Tú – người cô tình cờ gặp ở Lolita, cũng là kẻ đã dám đánh rớt cô chỉ vì cách viết đơn xin việc. Anh đã rất dũng cảm khi không nhận một nhà thiết kế tài năng mà bất cứ công ty trang sức nào cũng muốn. Mặc dù bản thân đã đọc lướt qua cái tên “Saya June – Tử La Lan” kia. Nhưng bây giờ thì thế nào? Anh là sếp, cũng là người yêu của cô, người có khuôn mặt giống như đúc Vũ Thiên – tình yêu đầu tiên và có lẽ cũng là cuối cùng của Saya, cô đã từng nghĩ như thế.

~~*~~*~~*~~*~~

“Anh mừng vì điều đó!” – Tuấn Tú nhếch môi nói.

“Vì cái gì cơ?!”

Một ngày mưa khác, cũng tại Lolita, anh đã đến, nhưng không phải của quá khứ, mà là của hiện tại và tương lai. Mười ngón tay đan vào nhau, chiếc nhẫn vàng trên tay anh và em sáng lấp lánh. Anh đã nói rằng mình cảm thấy vui mừng, em đã hỏi vì sao… Và anh trả lời rằng…

“Vì em đã chọn anh thay vì Vũ Thiên!”

Quá khứ của em là người có khuôn mặt giống anh như đúc. Và anh cứ ngỡ mình đã đến chậm…

Nhưng!

Hiện tại và tương lai của em là anh, Saya này, giữa Vũ Thiên và Tuấn Tú em chỉ có thể chọn một. Và anh là người em chọn…

Lolita – nơi bắt đầu tình yêu của chúng ta!

Capuchino – tách cà phê đã đưa anh và em đến với nhau! Nếu năm đó, anh không mời em li cà phê kia, có lẽ ngày hôm nay đã không tồn tại!

Mưa mùa hạ – cơn mưa khiến em hoài niệm, nhưng nó đã đưa lối cho anh.

Tử La Lan – nhưng em là nguyên nhân của tất cả. Không có em sẽ không có ngày hôm nay, cái ngày mà đôi ta mãi mãi bên nhau, cùng nắm tay đi dạo trên phố.

Vậy coffee, mưa và em là thứ đã vẽ lên bức tranh này, phải không?!

Bức tranh vẽ chúng ta…

“Không chỉ có chúng ta đâu!” – Saya dùng cọ, tiếp tục vẽ lên bức tranh đã hoàn chỉnh một bóng hình. Tuấn Tú cười khẽ, ôm lấy vai người vợ bướng bỉnh của mình, thì thầm.

“Ừ, con có cả anh ấy nữa – Vũ Thiên, thiên thần đã mang em đến!”

Trên bầu trời xanh thẳm em đã vẽ thêm khuôn mặt của quá khứ đang mỉm cười. Bãi biển lặng sóng, hai thân ảnh để lại dấu chân trên cát, mười ngón tay đan chặt, thật hạnh phúc…

~~*~~*~~*~~*~~