Đôi khi, ta sợ những tình cảm lập lờ..

Đôi khi, ta sợ những tình cảm lập lờ. Thích thì là thích đấy. Thương thì
không hẳn. Yêu lại chưa đến. Thế gian bao la rộng lớn, với từng ấy con
người, tìm được người ấy quả là kỳ tích. Nhưng tìm được r...ồi có được
gì đâu, với một tình cảm lập lờ thì đó là điều mãi không tưởng.

Đôi
khi ta sợ những tình cảm chưa chín. Nhiều mong ngóng đấy, nhưng thỉnh
thoảng lại như người dưng, lạnh lùng đến xót xa. Đôi khi sợ băn khoăn
nghĩ đến những điều xảy đến trong tương lai, có thể hôm nay thế này
nhưng mai đã là thế khác, giữ nhau được bao lâu?

Sẽ có hay không
một bàn tay, khi nắm lấy rồi thì không dễ dàng từ bỏ? Thứ tình cảm lập
lờ nhiều khi mang đến cho ta hy vọng không nguôi, nhưng đôi khi lại thấy
mình nức nở giữa những hụt hẫng vô chừng.

Sẽ có hay không một bờ
vai, khi tựa vào rồi cả đời này sẽ cảm thấy an toàn? Tình cảm lập lờ cứ
mong manh như thế, mong manh đến nỗi những lúc tưởng chừng như đã thấu
hiểu hết nhưng rốt cuộc vẫn chẳng giữ lại được cho mình.

Sẽ có
hay không một cái ôm chặt thật chặt, để những lúc cô đơn sẽ không thấy
mình trống trải? Hay chỉ nhận về những hoang hoải giữa đêm đông? Tình
cảm lập lờ bao giờ cũng khiến bản thân mình ngơ ngác, phút chốc thấy gần
rồi bỗng chốc thấy xa xôi.

Sẽ có hay không những hẹn thề để thấy
mình can đảm giữa những bão giông? Tưởng chỉ cần những cái hẹn bất
chợt, những nụ cười bất chợt, những giây phút có nhau bất chợt để không
cảm thấy buồn, không cảm thấy lạc lõng, nhưng thật ra, rất cần một điều
gì chắc chắn, một tình cảm chắc chắn.

Sẽ có hay không một người, luôn ở bên để che chở những nhỏ bé, hanh hao?

Chúng
ta đôi khi cần một mối quan hệ không rõ ràng, không cần gọi tên, nhưng
đến một lúc nào đó, tình cảm đạt đến một thời điểm nào đó, một vị trí
nào đó, chúng ta lại sợ mối quan hệ mập mờ này. Tình cảm lập lờ luôn
khiến cho chúng ta một cảm giác bất an, mong ngóng.

Thật ra,
chúng ta luôn cần một bàn tay chặt, một cái ôm chật, một lời yêu chặt,
một hạnh phúc chặt, không phải là lập lờ, và ta luôn mong, tình cảm ấy
mãi đừng là lập lờ...