Tục Thái A Kiếm

Tục Thái A Kiếm
9
Trung bình: 9 (1 vote)
Tác giả: 
Mục sách : 
Từ khóa: 
Tình trạng: 
Hoàn

Đêm đó là đêm trừ tịch gió bay, tuyết thổi bốn bề tối đen như mực, mọi người ai cũng ở nhà đón xuân và ăn Tết. Riêng có hai thanh niên nọ đang cúi đầu thúc ngựa phi nước đại trên đường cái quan, trước thành lầu Sơn Hải Quan. Hai chàng chỉ muốn một bước tới ngay được trong thành để nghỉ ngơi thôi. Vì gió lạnh tạt vào mặt đau buốt thấu xương, nên hai chàng cứ phải cúi đầu xuống phi ngựa như vậy. Đột nhiên một chàng ngồi nhổm lên, thở dài một tiếng rồi nói:

- Nhị đệ, sắp tới nơi rồi, nhưng không biết cửa thành đã đóng chưa? Có lẽ quan quân coi thành đã về nhà ăn Tết rồi cũng nên.

Chàng thanh niên thứ hai cũng ngồi nhổm dậy vừa cười vừa đáp:

- Nếu lời nói của đại ca không sai thì đêm nay chúng ta thể nào cũng phải ở lại ngoại thành đón gió Bắc. Thật số kiếp của anh em mình...

Một luồng gió lạnh thổi qua mặt khiến chàng ta ho mấy tiếng liền, không sao nói hết lời được. Giây phút sau, hai người đã phi ngựa tới trước cửa thành. May mắn thay, cửa thành sắp sửa đóng nên quân coi thành chỉ hỏi qua loa, rồi để cho hai chàng đi vào trong thành tức thì. Hai chàng đó mừng rỡ vô cùng, vội quất ngựa phi chạy như bay vào luôn. Chiếc đèn lồng đỏ treo ở trên cửa khách sạn Liên Thắng đang thấp thoáng trước gió. Đôi câu đối xuân dán ỏ hai bên cửa, với màu giấy đỏ chóe khiến ai trông thấy cũng biết ngay là ngày Tết liền. Tên phổ kỵ hai tay thọc vào trong túi áo, đang đứng tựa cửa ngắm nhìn cái đèn lồng đưa đi đưa lại. Đôi đèn lồng này treo lên có ý nghĩa gì? Lỡ bị gió Bắc thổi...

 
 

[Sách Văn Uyển] Tiếp nhận bản thảo

Các bạn vui lòng bình luận bằng tiếng Việt có dấu và không dùng ngôn ngữ @.
Mọi bình luận vi phạm sẽ bị xóa khỏi hệ thống.