Thợ Săn


4
Tác giả: 
Dịch giả: 
Từ khóa: 
Đọc trực tuyến: 

Giới thiệu:

“Thấm Âm, mặc kệ ta cưới ai, trong lòng cũng chỉ có mình ngươi…”

Thanh âm trầm thấp vẫn văng vẳng bên tai nhưng hắn lại cưới nữ nhân có thể giúp cho sự nghiệp của hắn.

Như vậy cũng đã tới lúc nàng nên rời đi.

Ai ngờ hắn lại sai người đuổi theo, nàng đành phải mạo hiểm đi cùng nam nhân không biết lai lịch này.

Bởi vì nàng tình nguyện quên hết mọi chuyện, quên hết đoạn tình buồn, bắt đầu một cuộc sống mới. Cho dù tương lai mờ mịt, khó khăn thế nào. Nhưng ít ra đó là do nàng lựa chọn.

VĂN ÁN

Tiếng chiêng trống hòa cùng tiếng pháo hòa cùng tiếng hỉ nhạc tưng bừng khắp phố, kiệu hoa lộng lẫy hoa mỹ, không khí tràn ngập vui mừng, thu hút rất nhiều người đến xem. Các cô nương phụ nhân thì không nén được sự hâm mộ, thì thầm to nhỏ:

“Ai nha! Tiểu thư Cổ gia Tô Châu thật đúng là may mắn, gả cho nhà giàu nhất kinh thành chúng ta, coi như nửa đời sau không lo cơm áo gạo tiền mà còn có thể hưởng hết vinh hoa phú quý a.” Một vị đại thẩm béo ú không giấu được sự ghen tỵ lên tiếng, thầm than khi mình trẻ tuổi đã không gặp được vận may như thế.

“Cũng đúng nha.” Các thiếu nữ ánh mắt ngập tràn ảo mộng. “Đừng nói là Đông Phương gia sản nghiệp lớn, chỉ riêng danh hiệu Đông Phương thiếu phu nhân thôi thì thử hỏi có cô nương nào ở kinh thành không mong muốn?”

“Nhưng chẳng phải lời đồn Đông Phương thiếu gia nghiêm khắc lãnh khốc, bất cận nhân tình sao? Tiểu thư Cổ gia này gả tới không biết thế nào?” Lão Trương bán tào phớ cũng tham gia thảo luận cùng các tam cô lục bà.

“Ngươi không biết rồi.” Đại thẩm béo cười nhạo. “Gả vào Đông Phương gia, nửa đời sau không lo ăn lo mặc thì quản chi chuyện Đông Phương thiếu gia lãnh khốc chứ.”

“Vậy sao?” Lão Trương ngây ngô gãi gãi đầu nói. “Nhưng chẳng phải bên cạnh Đông Phương thiếu gia vẫn có Mộ cô nương sao? Trước đó vài ngày, trên đường còn thấy Đông Phương thiếu gia rất quan tâm, chăm sóc cho Mộ cô nương a.”

Nghe vậy, mọi người trầm mặc nhìn nhau, hồi lâu đại thẩm béo mới lên tiếng: “Vậy thì đã sao, Đông Phương gia sản nghiệp lớn đương nhiên phải cưới người có thể hỗ trợ cho sự nghiệp, không cưới thiên kim của thủ phủ Tô Châu chẳng lẽ lại cưới một cô nương không cha mẹ, không bối cảnh như Mộ cô nương sao? Ta nghĩ không quá một năm, Đông Phương thiếu gia nhất định sẽ nạp Mộ cô nương làm thiếp, như vậy Mộ cô nương cũng nên bằng lòng.”

“Nói cũng phải.” Các thiếu nữ lại che miệng cười trộm. “Tuy rằng làm tiểu thiếp không địa vị nhưng làm tiểu thiếp nhà giàu thì cuộc sống vẫn hơn dân chúng bình thường, cho dù làm tiểu thiếp, ta tin cũng có rất nhiều cô nương tranh nhau gả cho Đông Phương thiếu gia.”

“Các ngươi thật không biết xấu hổ, Đông Phương thiếu gia có để mắt thì cũng phải là người xinh đẹp như Mộ cô nương, các ngươi đừng có si tâm vọng tưởng.” Béo đại thẩm cười lạnh, người đều có số mạng của mình.

“Ai nha! Đại thẩm, ngươi nói vậy là không đúng.” Các thiếu nữ líu ríu kháng nghị trong tiếng chiêng trống vang trời.

Trong lúc mọi người bàn tán xôn xao, kiệu hoa đỏ thẫm từng bước một tiến về Đông Phương phủ ở thành đông mà đi…

Nguồn convert: Meoconlunnar

Editor: Nguyên Nguyên

Nguồn edit: http://tieunguyennguyen.wordpress.com/

Chân thành cảm ơn tieunguyennguyen đã cho phép Gác Sách đăng lại truyện này!

Thực hiện bởi
nhóm Biên tập viên Gác Sách:
Mai – streetchick – Tiểu Bảo Bình
(Tìm - Chỉnh sửa - Đăng)