Rừng chưa thay lá

Trích đoạn:

Chiếc xe đò khịt khịt vài hơi rồi
đứng khựng dưới con mưa như thác đổ. Đám hành khách chật cứng trên xe nháo nhào
phản ứng rồi lo lắng nhìn nhau khi máy xe ngừng nổ hẳn. Gã phụ xe có hàng ria
mép con kiến vội dầm mưa chui xuống dưới gầm xe. Hắn vừa xem xét vừa chửi thề
rần trời làm Thiên Di càng sốt ruột hơn.

Đã ba giờ chiều, nếu xe không chạy
được tiếp, làm sao cô có thể tới cái thị trấn ấy. Mà nếu không tới nơi, cô sẽ ở
đâu đêm nay?

Kéo cao cổ áo gió lên. Thiên Di đảo
mắt nhìn những người đồng hành với mình. Đa số họ là dân địa phương nên dù mưa
bão, dù hư xe, họ vẫn giữ vẻ bình thản, kiên nhẫn để chờ đợi. Có lẽ với họ, đây
không phải là chuyện lần đầu gặp phải, nên vừa ồn ào la ó đó, họ đã tiếp tục
nghiêng ngã dựa vào nhau ngủ. Bà khách còm nhom ngồi kế Di cũng ngáy o o làm cô
bớt bồn chồn hơn.

Mười phút, mười lăm phút trôi qua,
xe vẫn không nổ máy. Cái không khí ẩm ướt nồng gắt mùi xăng dầu, mùi người xông
lên khiến Thiên Di cứ muốn buồn nôn. Lục trong túi xách, cô tìm chai dầu gió
bôi lên thái dương, lên mũi cho tỉnh táo.

Đây là chuyến đi xa đầu tiên trong
đời cô. Nhưng xem ra không suôn sẻ chút nào. Từ sáng đến giờ, cô đã đổi hai
lượt xe, mà chuyến nào cũng nhồi lắc cô bầm dập. Đến thị trấn, Di còn phải sang
một chuyến xe nũa mới tới trại Thùy Dương. Chẳng biết trang trại có cái tên thơ
mộng ấy có phải là nơi dừng chân tốt nhất cho Thiên Di không? Dầu sao cô cũng
đã vượt mấy trăm cây số để tới đây, cô sẽ không quay về đâu.

...

***

Thc hin bi
nhóm Biên t
p viên Gác Sách:
Mai – vuthungoc – Mint
(Tìm - Ch
nh sa - Đăng)