Bộ bộ kinh tâm

Bộ bộ kinh tâm
4.575
Tác giả: 
Danh mục sách: 

Tóm tắt nội dung:

Một cô gái 25 tuổi trèo thang bị trượt ngã vô tình xuyên không về cổ đại, chính xác là năm Khang Hi thứ 41, nhập vào cơ thể một cô bé 14 tuổi. Với tính cách, tri thức, thế giới quan của một cô gái hiện đại làm thế nào cô có thể hòa nhập vào hoàn cảnh mới này của mình? Đối mặt với những toan tính, lọc lừa chốn thâm cung, những tranh đấu quyền vị giữa những vị aka để dành ngôi vị vương đế? Cô sẽ dành trái tim mình cho ai? Cho Thập aka hồn nhiên vô tư, cho Bát aka trầm lắng nhưng mạnh mẽ, cho Tứ aka âm trầm là người theo lịch sử sẽ là đế vương tương lai,… Số phận của cô sẽ do cô chọn lựa hay cũng như những thiếu nữ cổ đại, tuân theo lệnh trên an bài?

----


“Đời người như mộng, biến đổi khôn lường.
Đúng đúng sai sai, ân ân oán oán, đến cuối cũng chỉ còn lại tháng năm im lìm, nước trôi mải miết mà thôi.
Có chăng tận cùng vấn vương sót lại, là chút tình si chấp niệm!
Ngày người đạm nhiên nói ra một chữ “Muốn”, là ngày chạm tới chìa khoá mở tim ta.
Lúc người dang tay ném ô đứng cạnh ta dưới gió mưa vần vũ, một nỗi đau cùng chia, hai tâm tình cùng chịu, trái tim ta vốn đã rộng mở vì người.
Khoảnh khắc người vì ta lấy chính lưng mình làm bia đỡ tiễn, ta đã biết rằng cả đời này chẳng thể quên người được nữa.
Sau dù có bao nhiêu dùng dằng dây dưa, cũng chỉ là càng lún càng sâu, vốn không cách chi thoát được."


"Vì yêu mà giận, vì yêu mà hận, vì yêu mà khờ, vì yêu mà chấp. Rời xa rồi mới thấy, giận khờ hận chấp, tấc tấc đều hoá thành nỗi nhớ tương tư...
...Nhược Hi trong lòng không có hoàng thượng, chẳng có Tứ a ka, nhất nhất chỉ có một người, Dận Chân mà thôi."

Bình luận

Ảnh của Nhocmuavn
Nhocmuavn
0

Thực lòng mà nói, khi tôi viết những dòng này, tôi có tâm tư. Tâm tư vì, có lẽ tôi chưa thực hiểu hoàn toàn câu chuyện, mà cũng vì, cảm giác đầu tiên luôn diệu kì và trong sáng, nên ít nhất biết cách mà lưu giữ lại.

Tôi chưa bao giờ sợ những câu chuyện kết thúc không viên mãn, không trọn vẹn. Bởi lẽ, sống trên đời thì đến tám chín phần không được như ý mình, vậy có gì mà oán trách đây? Dù không thực hạnh phúc, nhưng ít nhất đã cố gắng, đã đấu tranh, chứ không chỉ buông tay cho số phận định đoạt. “Bộ Bộ Kinh Tâm” của Đồng Hoa đã từng bước từng bước chậm rãi làm rung động trái tim, làm kinh ngạc lí trí, cũng vì sự thật nghiệt ngã không thể chối từ ấy mà thôi.

“Một là đừng gặp gỡ, để khỏi quyến luyến nhau

Hai là đừng quen biết, để khỏi tương tư nhiều”

Trương Hiểu, vốn chỉ là một cô nhân viên văn phòng bình thường, sẽ sớm lấy chồng, có con, sống một cuộc sống an nhàn đến cuối đời. Tôi vẫn không biết, việc Trương Hiểu gặp sự cố mà xuyên không về thời cổ đại, là phúc hay là họa? Là hạnh phúc hay bi kịch cuộc đời? Quay trở về một nơi mình không hề biết, mình không hề quen, sống với những mưu mô toan tính triều đình, cùng thứ tình yêu trong phấp phỏm đợi chờ, có lẽ, chẳng sung sướng gì. Nhưng cũng vì thế mới cảm nhận được tấm chân tình ấm áp chảy len lỏi qua từng khe cửa của Tử Cấm Thành lạnh lẽo, tàn độc.

Tôi không đặc biệt ấn tượng Tứ ca hay Bát ca. Tôi chỉ thích Nhược Hi. Vì thích Nhược Hi, vì cố gắng đặt mình vào vị trí của nàng mà cảm nhận câu chuyện, nên tôi hiểu, những việc làm của nàng là hợp tình hợp lý. Sống ở đâu cũng vậy thôi, tình yêu không phải tất cả, không phải thứ duy nhất để bấu víu, để đấu tranh. Làm việc gì cũng nên chừa cho mình đường lui, đâu chỉ như một con thiêu thân lao vào lửa không biết đường về.

Tuy thế, có đôi lúc, tôi tự hỏi, nếu Nhược Hi cố gắng thêm một chút nữa, quyết liệt đến cùng, chỉ tin tưởng vào tình yêu, liệu sẽ hạnh phúc hơn không? Nhưng rồi từ từ nhận ra, Nhược Hi mà tôi thích, vốn mâu thuẫn, vừa ích kỉ, lại vô cùng bao dung. Vốn không muốn bản thân chịu quá nhiều đau khổ, vừa không muốn những người nàng yêu thương phải sống trong đau thương. Vậy nên, sao có thể vừa lòng tất cả đây?

Cuộc sống chốn thâm cung ấy, ngoài lễ nghi phép tắc, ngoài âm mưu toan tính, liệu còn tồn tại điều gì nữa? Tình yêu à? Hay tình cảm chị em gắn bó? Tình cảm bạn bè thân thiết? Suy cho cùng, một khi tình cảm xuất phát từ trái tim đụng phải quá nhiều những cản trở, quá nhiều đớn đau, thì cũng chẳng thể trong sáng, cũng kém phần đẹp tươi.

Nghĩ lại mà bật cười, chàng trai Thập tam phong lưu tiêu sái văn võ song toàn năm nào, vì một câu nói, vì một lần mười năm giam cầm, khi trở về cũng chỉ còn lại đôi mắt vương sầu, mái tóc muối tiêu và bước chân xiêu vẹo. Hay ngay cả lão Thập vốn ngốc nghếch không quan tâm sự đời, trước đắng cay đày đọa, cũng dần biết thương tâm, cũng dần biết oán hận. Bát ca từng tìm mọi thủ đoạn, mọi cách thức để giành ngôi báu, đến cuối cùng chỉ biết cười khổ mà buông tay. Vốn không còn đường lui nữa rồi. Một khi đã bước vào Tử Cấm Thành, sẽ chẳng điều gì còn được như xưa. Một khi đã chấp nhận đánh cược, thì kết quả đến cũng chỉ còn nước gật đầu chịu thua.

Đời lắm nẻo buồn vui tan hợp, đã từng yêu thương, đã từng gắn bó, nhưng có mấy ai dám chắc, không có giây phút chia ly?

Nhược Hi có yêu Bát ca không? Tôi khẳng định là có. Nếu không yêu, nàng nhất quyết sẽ không chấp nhận thay đổi lịch sử. Một người an phận như Nhược Hi, sao dám làm chuyện kinh khủng đến vậy? Nhưng, vì yêu, nên mới cố gắng thử đấu tranh một lần, cố gắng giữ chàng trai ấy bên mình để cả hai cùng hạnh phúc. Chỉ là, Bát ca tham vọng không đủ sức từ bỏ giang sơn để có mỹ nhân. Và Nhược Hi cũng chẳng đủ can đảm để tiếp tục ở bên Bát hiền vương thêm một lần nữa.

Yêu. Chỉ một chữ mà cũng có khả năng giày vò con người đến thế. Muốn nói quên đâu dễ, muốn tiếp tục lại càng không thể. Vẫn là không nên gặp gỡ, không nên quen biết.

Ấy vậy mà, không quyến luyến, không tương tư, liệu có tốt đẹp hơn không? Tình yêu vốn đau đớn là thế, nhưng trong đắng có ngọt. Như uống một ngụm trà, cắn một miếng chocolate, lúc đầu thì đắng, sau dần thấy ngọt ngào lan tỏa, tạo cảm giác ấm áp, hạnh phúc vô cùng. Lạc đến nơi nước can, ngồi trông lúc mây lên, nói rằng tôi không ấn tượng đặc biệt với ai trong hai nam nhân vật chính, không có nghĩa là tôi không biết mình thích ai hơn. Như Nhược Hi, tôi thích Tứ ca, thích Tứ vương gia, thích Ung Chính, vì Nhược Hi yêu chàng vô cùng.

Tình yêu của hai người gần như được sinh ra trong đợi chờ. Nhưng vì chờ đợi như thế, cũng giống với ruột đong sầu, thì rượu càng dễ ngấm. Tình yêu ấy chân thực hơn, và cũng khó khăn hơn rất nhiều. Không chỉ đơn thuần muốn nói yêu là yêu, muốn cố gắng là cố gắng. Nhược Hi không toàn tâm yêu, cũng vì lẽ ấy. Một khi cô biết trước lịch sử, một khi cô nhìn thấy những đau khổ mà Ung Chính tạo nên cho người khác, cô đã tự xây một bức rào cản giữa trái tim cô và Dận Chân. Tình yêu của Nhược Hi mỗi bước đi đều thêm phần sợ hãi, run rẩy trong lòng. Cảm giác nửa muốn tiếp tục, nửa muốn chạy trốn.

Tôi biết, với nhiều người, Nhược Hi thật hèn nhát. Bởi lẽ tại sao không dốc lòng một lần? Yêu bằng tất cả những gì nàng có, liệu khó khăn đến vậy sao? Tại sao phải vừa làm đau mình, vừa làm đau người như thế? Nhưng chốn thâm cung này, Nhược Hi không hề mong muốn ở lại. Nàng không cam tâm tình nguyện ở nơi đây, cũng không cam tâm tình nguyện nhìn người khác đau đớn vì mình. Với cung đình này, bây giờ ngoài sợ hãi tôi cũng chỉ còn sợ hãi, nó liên tục nhai nuốt người ta, y như quái vật!

Không thể quay trở về như lúc hai người cùng chèo thuyền thưởng ngoạn cảnh sắc, hay nụ hôn lạnh lẽo mà cuồng nhiệt Tứ ca áp lên môi Nhược Hi tại thảo nguyên xa xôi, cũng không còn ở Cán Y cục, cách nhau lớp lớp tường dày, lòng vẫn ăm ắp những thương yêu xót xa nhung nhớ. Dù chàng vẫn là Dận Chân của nàng, nhưng chàng đồng thời còn là vua của một nước, là Ung Chính dốc lòng dốc tâm vì giang sơn. Không hoàn toàn là chàng trai xoay lưng đỡ tên cho nàng, ôm nàng dưới mưa với bao thương xót. Tình cảm vẫn còn đây, nhưng bên cạnh đấy là biết bao kinh sợ, biết bao khiếp hãi.

Lúc này, nhìn sự bất lực của Nhược Hi và Ung Chính, tôi bỗng nhớ đến Masumi và Maya trong bộ truyện tranh Mặt nạ thủy tinh. Cũng từng êm đêm chèo thuyền mà ngắm từng cánh hoa bay trong gió, cũng từng lặng thầm quan tâm nhau, từng vì mình vì người mà cố gắng, để rồi cũng dần xa nhau. Nhưng ai bảo tình yêu ấy không thật? Ai bảo tình yêu ấy không đẹp đẽ, không đáng trân trọng?

Ừ, có lẽ, có những người chỉ thuộc về nhau, khi họ không là của nhau.

Nhược Hi, lúc có thể toàn tâm toàn ý yêu Dận Chân nhất, lại là khi hai người đã nghìn trùng xa cách. Lúc ấy, nàng mới đủ bình tâm để hướng về chàng, với đôi mắt chỉ đong đầy yêu thương. Nhớ nhau, ngóng nhau, mà không được ở bên nhau, đa tình khổ hơn vô tình biết bao nhiêu, ruột sầu nát tan từng đoạn, viết thư hồi tưởng lúc bên ai, lệ rơi nhòa chữ trên giấy lụa, hành lang quanh co sâu thẳm, chờ mong lúc gặp lại Người.

Với câu chuyện này, tôi có nhiều tiếc nuối. Không chỉ vì Nhược Hi không thể nhìn Ung Chính lần cuối, không chỉ vì mối tình dang dở của Lục Vu và Thập tam, càng không chỉ vì bóng dáng cô đơn tịch mịch của Bát ca khi tiễn nàng đi xa, mà còn vì Thập tứ.

Nếu nói nhân vật nam tôi ấn tượng nhất, tôi sẽ trả lời Thập tam. Nếu nói nhân vật nam tôi cảm phục nhất, tôi sẽ trả lời Dận Chân. Nhưng nếu nói nhân vật nam tôi yêu thích nhất, không ai khác ngoài Thập tứ a ca. Đến cuối cùng, chàng có yêu Nhược Hi không? Làm sao ai biết? Thôi thì, hãy cứ nhắm mắt làm ngơ mọi cử chỉ quan tâm, mọi lời nói ngụ ý của chàng, để bớt cho chàng một điều đau đớn.

Thập tứ, theo tôi, là người sống hết mình nhất. Chàng dám đấu tranh, dám uất hận, và dám yêu. Tuy thế, kết cục với chàng, lại chỉ nhuốm màu tang tóc. Khi chàng được thả tự do, được dắt ngựa đi dạo sau cả mười năm giam hãm, chàng cảm thấy gì? Thập tứ của tôi nhìn đâu đâu cũng chỉ còn lại hình bóng của những người đã khuất, của những anh em, của cô gái Nhược Hi ngày ấy. Còn chàng thì sao? Chàng một mình nhìn thấy cái chết của từng ấy con người, nhìn thấy khốn khổ của từng ấy người chàng yêu thương. Chỉ để từng nơi từng chốn một, từ từ hồi tưởng.

Thập tứ kia, sao chẳng về, cứ mãi lang thang ?

Cuối cùng, tôi cũng chỉ có thể cay đắng mà nói rằng, năm năm tháng tháng hoa vẻ cũ, tháng tháng năm năm người khác xưa.

Vì sao trời xanh cứ ghẹo người?

Ảnh của hodiem1205
hodiem1205
0

Thật sự thì D ko có tính mãnh liệt như nàng đâu, khi ta đọc bộ này ta thấy diễn biến nội tâm tình nhân vật rất hay, chuyển biến một cách mãnh liệt, hợp thời, nhưng ko hiểu sao ta vẫn cảm thấy ko thích bộ này cho lắm, có lẽ D là một con người thực tế đến thực dụng nên ko hiểu được cái ý nghĩa sâu sắc trong bộ truyện này, ta rất ghét nữ chính ... có lúc đang đọc, mà ghét quá mún đạp lun cái máy, và khi coi phim cũng vậy, đến lúc cuối khi cô chị tự tử thì lúc đó ta càng ghét Nhược Hy, dù biết vì nàng ta đã làm mất đứa con của Nhược Hy nhưng ta vẫn ko kìm lòng được ... Nói túm lại là ta ghét bộ này ... Nàng đừng trách ta nhá :D

 

Ảnh của Mạc hân
Mạc hân
0

Bình luận của bạn đúng và sâu sắc quá :)), vừa đọc xong truyện này và đọc bình luận của bạn 2 lần rồi mình cứ nhớ hoài tới các nhân vật trong truyện mà day dưt ko yên, ko hiểu sao mình thấy người nào cũng đáng thương và ko thấy ghét ai cả.Mình rất yêu và nể phục Nhược Hi và Dận Chân,đoạn cuối sao mà tiếc cho 2 người quá, tình yêu của họ mới đẹp cảm động làm sao.Không để ý Thập tứ lắm nhưng nghe bạn nói mới nghĩ kĩ tới hành động lời nói chàng đối vs NH mà thương thập tứ quá, dù sao rất cảm ơn tác giả vì 1 câu chuyện rất hay,lôi cuốn, ý nghĩa và câu chuyện tình đế vương buồn nhưng rất chân thành.Cám ơn Gác Sách nhé :))

Ảnh của Quỳnh Thu
Quỳnh Thu
0

Xem phim này rồi nè :x

Hay tuyệt cú mèo luônnn >o<

Thấy hay quá mới mò mẫm tìm tiểu thuyết dòm tí ;))

Thấy bảo truyện còn hay hơn phim :x

Ảnh của p3nh1m9x
p3nh1m9x
0

Một câu chuyện quá buồn. THương cho những người mang phận đế vương. Quý nhất thập tam a ca

Ảnh của Mạc hân
Mạc hân
0

Sợ sẽ chẳng còn truyện cổ trang nào hay và cảm động như thế này nữa.Rất thương cặp Nhược Hi và Dận Chân, tình yêu đẹp quá.Đọc cảnh cuối tiếc cho 2 người lắm, buồn thế nhưng cũng là đoạn để lại ấn tượng sâu đậm nhất trong mình.

Bạn nào chưa đọc thì đọc nhé, hay lắm:)).Cám ơn tác giả, cám ơn gác sách!!

Ảnh của muanang
muanang
0

Đọc truyện này đoạn cuối khóc, xem phim xong cũng khóc như mưa :). Phim này là một trong những phim rất theo sát truyện, các tình tiết, nhân vật cũng lột tả được gần hết những tình cảm trong truyện. Mình thấy nhân vật Nhược Hi đóng rất hay, rất thực. Tứ A ka thì không được đẹp trai như trong truyện, Bát Vương gia hơi già, còn các nhân vật khác đều rất hợp với miêu tả trong truyện.

Thích cả phim và truyện này :).

 

Ảnh của cheerup.00
cheerup.00
0

Thực sự mà nói tác phẩm này là thuộc hàng top của ngôn tình đấy chứ, nếu bạn đọc tác phẩm bằng cả tấm lòng và thấu hiểu nó thì bạn sẽ cảm nhận được giá trị của nó, văn phong của Đồng Hoa xưa nay vẫn vậy mà, nhẹ nhàng mà day dứt đến khó tả, mỗi cuốn là mỗi trải nghiệm nhưng đầy logic trong cách chuyển biến tâm lí nhân vật, bối cảnh cho đến nội dung đặt vào vị trí nào nữa, nếu đã đọc qua không vì điều gì bạn không thích được, chỉ khi bạn chua thật sự đặt mình vào câu chữ của Đồng Hoa mà thôi