Gấm rách


5
Danh mục sách: 
Từ khóa: 

Giới thiệu tác phẩm:

Không hận không yêu, không yêu không đau….

Tỉnh táo thì sao, mù quáng thì sao, ngu ngốc thì sao, điên cuồng thì sao….dù có thể nào thì vẫn không thể thoát khỏi cạm bẫy đó. Một cạm bẫy quá phức tạp, hoàn hảo. Cái thiên la địa võng tầng tầng lớp lớp của Giản Tử Tuấn và Dịch Chí Huy dù có trốn tránh thế nào thì Phó Thánh Hâm cũng không thể thoát được. Từ từ cô ấy đã mắc phải lưới nhện mờ ảo, mỏng manh nhưng cũng quá chắc chắn đó của Dịch Chí Huy. Sự hận thù quá đáng sợ, anh yêu nhưng lại quá lạnh lùng, quá lý trí, sẵn sang bóp nát tình yêu của mình, huỷ hoại người anh yêu. Cô yêu anh nhưng lại không có đủ lòng tin vào tình yêu của anh, vì cô quá hiểu anh – một con người ân oán quá rõ ràng, dù anh yêu cô anh cũng sẽ không quên đi tất cả, quên đi mối thù giết cha; cô chỉ có thể đánh cược tình yêu của mình, đánh cược cùng thời gian, cho mình thời gian hạnh phúc của ngày hôm nay, dù cho nó có giả dối và đớn đau đến đâu. Tình yêu của cô và anh ngay từ khi bắt đầu đã không có ngày mai!

Giữa tình yêu và lợi ích, khó có thể so sánh thiệt hơn. Với một số người, tình yêu là tất cả; còn với một số người khác, lợi ích luôn được đặt lên hàng đầu. Tất cả chỉ là sự lựa chọn. Bạn chọn tình yêu hay sự nghiệp, chọn người yêu hay ích lợi cá nhân, chọn gia đình hay người yêu, chọn người mình yêu hay người yêu mình?

Phó Thánh Hâm chọn tình yêu, Dịch Chí Huy chọn gia đình, Giản Tử Tuấn chọn lợi ích. Tình yêu dù có lớn lao hay chân thật đến đâu cũng không thể giải quyết tất cả.

Khi ván bài lật ngửa, Thánh Hâm lựa chọn cho mình cái chết. Nhiều người có thể nói rằng cô ấy hèn nhát hay yếu đuối; nếu cô ấy có chết sao không kéo hai người đàn ông vô lại theo cùng. Nhưng liệu có thể? Trước khi ván bài lật quân cuối cùng, cô ấy đã biết trước kết cuộc nhưng cô ấy vẫn kiên cường đánh những quân bài đã định ấy, cô ấy có thể rút lui trước – tại sao cô ấy không làm; có thể chỉ vì cô ấy biết mình phải đối mặt. Nếu ở trong hoàn cảnh của cô ấy, có lẽ tôi cũng sẽ làm vậy. Dù yêu, dù hận nhưng khó có thể giết chết người mình yêu, có thể trong một khoảnh khắc điên cuồng, điều đó có thể xảy ra nhưng cô ấy quá tỉnh táo để làm vậy. Chỉ là “nợ máu phải trả bằng máu”, cái chết của cô ấy chấm dứt tất cả, đau đớn, thù hận, dối trá.

Tình yêu trong các truyện của Phỉ Ngã Tư Tồn khiến người đọc cảm thấy thật đẹp đẽ, lung linh nhưng lại có gì đó thật đớn đau, bi thương. Nếu tình yêu ở Giai Kỳ như mộng là tình yêu đẹp như mơ, đầy cao cả thì tình yêu ở Gấm Rách có chút giống với ở Quá muộn để nói anh yêu em – đẹp, đớn đau; Dịch Chí Huy và Mộ Dung Phong có thể là những người đàn ông rất si tình nhưng họ cũng lại quá lạnh lùng và lý trí; họ có thể sẵn sang hy sinh tình yêu vì lợi ích cá nhân, gia tộc; có thể yêu nhiều như vậy nhưng cũng rất lạnh lùng làm tổn thương người họ yêu. Khi bạn nhìn hành động của họ, bạn sẽ phải nghi ngờ họ có trải tim không? Đương nhiên là họ có nhưng đó lại là những trái tim bằng thép. Nhưng nếu ở Quá muộn để nói anh yêu em, tình yêu bị ngăn cách bởi thời chiến thì ở Gấm Rách bức tường ngăn cách lại là thù hận. Nếu nói thật lòng thì thực sự tôi không tin lắm tình yêu có thể xoá đi thù hận, nếu không đã không có những bi kịch xảy ra; tình yêu có lẽ chỉ mở ra một con đường khác để ta chọn. Dù biết “Oan oan tương báo” nhưng thù hận sẽ làm ta trở nên mù quáng, mất lý trí. Thật khó để “tha thứ” cho ai đó, điều đó không phải là điều dễ dàng vì chúng ta không phải là Thánh nhân có thể bao dung tất cả. Chúng ta chỉ có thể “tha thứ” khi chúng ta đã hiểu thấu, quên đi nhưng trí não con người thật là khó đoán, những truyện muốn quên lại càng khó có thể quên.

Dù biết là truyện của Phỉ Ngã Tư Tồn luôn luôn là câu chuyện buồn nhưng lại khó có thể dừng cảm giác muốn đọc.

Thà đừng yêu nhau? Thà đừng gặp nhau? Thà đừng biết nhau? có lẽ sẽ tốt hơn cho cả hai, cho Anh và Em

Thông tin tác phẩm:

Người dịch: keichan

Nguồn: http://keichan2306.wordpress.com/

Bình luận

Ảnh của Snow.P
Snow.P
0
Sự lựa chọn của Thánh Hâm thực ra lại là sự lựa chọn đúng đắn nhất. Khi cô phát hiện ra mình đã mất tất cả: niềm tin, tình yêu, khát vọng hạnh phúc, ước mơ có một gia đình với người cô yêu tha thiết..., thì đó là lúc cô quyết định ra đi. Một cô gái yếu đuối bị vây hãm, bị đẩy đến đường cùng, nếu tiếp tục, cô cũng khó có cách nào tìm lại công bằng cho bản thân mình. Cái chết của cô là chấm dứt mọi đau khổ cho cô, và khởi đầu những đau khổ cho kẻ đã hại cô. Không có gì đau khổ bằng cái chết của người mà mình thực sự thương yêu. Dịch Chí Huy đến cuối cùng đã thua, thua cả thế giới, một thế giới mà anh không bao giờ còn tìm lại được nữa...
Ảnh của ngocdragon
ngocdragon
0

Sau bao nỗ lực, trải qua cả đắng cay lẫn đau khổ, đi từ hy vọng rồi trở về với thất vọng, nếm cả mùi vị mật ngọt của hạnh phúc mong manh, cuối cùng thì, Thánh Hâm phát hiện ra thế giới xung quanh cô hoàn tòan là giả dối. Sự ra đi dứt khoát chính là con đường đi duy nhất cô có thể lựa chọn, thoát khỏi cái thế giới mà sự trong trẻo của cô mãi là thứ ánh sáng cô đơn. Đó không gì khác chính là lối thoát, chính là sự bắt đầu mới của cô.
ánh sáng yếu ớt ấy dù nhỏ, nhưng cũng đủ để tạo sự sống cho cả một vùng khô cạn và cằn cỗi trong trái tim đã chết lặng từ lâu vì hận thù của Dịch Chí Duy. Nhưng anh đã tự tay xua đuổi nó đi. Đúng, ”anh đã tự tay bóp nát tình yêu của mình”. Anh đâu biết, sự tự tin của con người cũng có giới hạn. Anh cũng chỉ là một con người bình thường mà thôi. ”Con ác mộng đêm nay sẽ không còn ai đánh thức anh nữa”, nó sẽ ám ảnh anh suốt phần đời còn lại.
Có người nói ” Đừng bao giờ để tâm hồn tàn lụi ngay khi còn sống”. Thánh Hâm chết, là cái chết thực sự, nhưng trước đó cô đã sống theo đúng nghĩa: Sống để hưởng thụ và giữ gìn hạnh phúc. Còn Chí Duy sống nhưng tâm hồn khô cạn: Khổ tâm suy tính để rồi tự giết chết niềm hạnh phúc duy nhất trong đời mình. Đúng! ” Thứ anh thua là cả thế giới này”. Anh là kẻ ngu ngốc nhất, Chí Duy ạ. Anh thua rồi!
(Haiz. Viết xong thấy thoải mái quá. Phó Thánh Hâm fighting)

Ảnh của Người qua đường A
Người qua đường A
0
Mình ủng hộ cái chết của Thánh Hâm giống như cái chết của Tiểu Phong vậy. Chấm dứt mọi đau đớn dày vò thể xác lẫn tâm can
Ảnh của hương giang đặng
hương giang đặng
0

không biết nên nói gì, hay nhưng buồn vô cùng. tóm lại là...đau khổ quá điiiiii

ám ảnh mất rồi

Ảnh của whenyoubelieve
whenyoubelieve
0

Huhu. Đọc xong văn án rồi kéo xuống xem bình luận của mọi người mà thấy não lòng quá. Bỗng dưng thấy buồn không tả nổi.

Chỉ vì đọc 1 cái Quote mà làm buồn não ruột rồi.