Sân không vắng vẻ tàn xuân


4
Dịch giả: 
Danh mục sách: 
Từ khóa: 

Tên tác phẩm: Tịch mịch không đình xuân dục vãn

Sân không vắng vẻ tàn xuân
(Trần Trọng Kim dịch)


Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Người dịch: 无名♫ (gọi tắt VD)

Độ dài: 18 chương*

Thể loại: Cổ đại, ngược, SE (GE)

Nguồn: http://kites.vn/forum.php?mod=viewthread&tid=344319&extra=&page=1

Bình luận

Ảnh của thinkofluv
thinkofluv
0

Đây là truyện thứ 2 của PNTT mà mình đọc sau khi đọc Đông Cung. Cũng vẫn là kiểu từ hiện tại kể ngược về quá khứ, gây tò mò cho người đọc.

Nhưng kết truyện hơi hụt hẫng và ko có ngoại truyện nữa. Nên ko rõ Lâm Lang chết thế nào? Chỉ có thể tưởng tượng là sau khi sinh con, thân thể càng yếu nên lâm trọng bệnh mà chết.

Search google, xem chi tiết viết về Nạp Lan Dung Nhược thì người con gái anh và Khang Hy cùng yêu, vì cứu vua nên mới chết. Thích cái kết này hơn :(.

Đọc xong chương cuối lại phải quay ngược về đọc lướt 2-3 chương đầu để có thể hiểu được cái kết của truyện.

Đọc hết truyện, vẫn ko rõ Lâm Lang là yêu ai? Vẫn một mực chung tình với Đông Lang? Còn vài điểm khác muốn biết nữa, như là Dung Nhược với Vân Sơ, cuộc sống, tình cảm của họ thế nào?

Nhìn chung cảm thấy tình cảm giữa các nhân vật còn mơ hồ.

Riêng về Nạp Lan Dung Nhược, ko phải nhân vật chính và cũng khá nhạt nhoà - tác giả chỉ dành những đoạn nhỏ để viết. Nhưng vì chương nào cũng có thơ của anh, viết về nỗi sầu bi trong tình yêu với Lâm Lang, nên làm mình mường tượng được tâm tư, nỗi khổ của anh theo từng chương. Thế nên, dường như vẫn thấy bóng dáng Dung Nhược phảng phất đâu đó với tình yêu nồng đượm đi xuyên suốt tác phẩm.

Tóm lại là tác phẩm này được viết cũng khá công phu khi vận dụng nhiều bài thơ, câu thơ. Nhưng nó ko hay như Đông Cung (chưa đọc mấy tác phẩm khác vì nghe đồn ngoài Giai Kỳ Như Mộng thì toàn buồn). Nhưng có lẽ như vậy cũng tốt, giảm bớt phần... SAD.