Bạn trai ta là con sói - Chương 23 - 24

 

ChapujPgB8ter 23

“Ngày đóiVUMGE, nujPgB8ếu nhYnJceHư YnJceHkhông cYnJceHó côSs, tôiVUMGEi đãiVUMGE sớujPgB8m Ssbị HạiVUMGE PhùnSsg TiVUMGEuyền gYnJceHiết chujPgB8ết rồi.YnJceH” SsDu GiaujPgB8ng NaSsm xoaiVUMGEy iVUMGEđầu, nujPgB8hìn cô:YnJceH iVUMGE“Nhưng tôYnJceHi lujPgB8ại báSsn đứSsng cô.”
ujPgB8Diệp SsTây ujPgB8Hi khôngiVUMGE nujPgB8ói gìiVUMGE chSsỉ mỉmujPgB8 cười.
YnJceH“Cô hYnJceHẳn iVUMGElà rấSst hSsận tôiSs.” DSsu GiaYnJceHng NujPgB8am nói.
DiệpujPgB8 TSsây HujPgB8i bướSsc Sstới cạnhYnJceH hắYnJceHn, nujPgB8hẹ nhujPgB8àng đặtSs tiVUMGEay lênSs ujPgB8lan cSsan cẩYnJceHm thạciVUMGEh bónSsg lujPgB8oáng, đáujPgB8 lạnSsh nhiVUMGEư băng,Ss cYnJceHô thấpSs giọnujPgB8g nói:YnJceH “TôiujPgB8 hiểu,YnJceH iVUMGEanh ujPgB8cũng cSsó YnJceHnỗi khổiVUMGE tâmujPgB8 riêngiVUMGE mà.”
ujPgB8Nghe vậyYnJceH, YnJceHDu GYnJceHiang NaYnJceHm míSs Ssmắt cSsó ujPgB8một nốYnJceHt rSsuồi iVUMGEmàu Ssnâu nhYnJceHo nhSsỏ dưSsờng nSshư ujPgB8giật ujPgB8mình mộtSs cái.
BujPgB8óng đêmujPgB8 trYnJceHong trẻujPgB8o lạiYnJceH lùngSs, tronSsg khYnJceHông khíYnJceH iVUMGEcũng cóujPgB8 YnJceHchút giVUMGEì đóiVUMGE lạnhSs lẽo.
iVUMGEHai ngườYnJceHi cùngYnJceH đứujPgB8ng trSsên biVUMGEan côngujPgB8 iVUMGEnhưng lạiSs nhìSsn ujPgB8về hiVUMGEai hướngSs khSsác nhau.
iVUMGEMột lúcSs sauiVUMGE, DSsu GiYnJceHang YnJceHNam bSsỗng nhYnJceHiên nóiVUMGEi: “HômYnJceH qiVUMGEua, làiVUMGE ngàyiVUMGE giỗSs ciVUMGEủa chujPgB8a tôi.”
DiệpujPgB8 TujPgB8ây iVUMGEHi kujPgB8inh ngạc.
“NhujPgB8ưng trừujPgB8 tôYnJceHi raSs, khôujPgB8ng Sscòn aYnJceHi nSshớ đếYnJceHn chuyệnujPgB8 nujPgB8ày nYnJceHữa.” iVUMGEDu GiaiVUMGEng NaYnJceHm cườiiVUMGE chuiVUMGEa chátiVUMGE Ssbi thSsương: “KhôiVUMGEng mộtiVUMGE YnJceHai nữa.”
SsDiệp YnJceHTây ujPgB8Hi cụpujPgB8 mắtYnJceH xuống:iVUMGE “VậujPgB8y aiVUMGEnh chiVUMGEo rằng,Ss bYnJceHa anYnJceHh iVUMGElà bịSs… DSsu YnJceHTử ViVUMGEĩ mYnJceHưu sátiVUMGE phảujPgB8i không?”
“KiVUMGEhông Ssphải ujPgB8là YnJceHtôi chSso ujPgB8rằng YnJceHnhư thếiVUMGE mYnJceHà siVUMGEự thậtujPgB8 đúnujPgB8g làSs nhujPgB8ư thYnJceHế.” ujPgB8Du GiiVUMGEang NSsam Sssắc mặtSs dướiYnJceH ánYnJceHh tiVUMGErăng ngujPgB8ày càSsng iVUMGEtái nhujPgB8ợt, lạnhYnJceH lùujPgB8ng vôSs tìnYnJceHh: “BYnJceHa tôYnJceHi trướcujPgB8 khSsi chúSst iVUMGEhơi thởYnJceH cuốiVUMGEi cùng,YnJceH Sstoàn thujPgB8ân mujPgB8áu mYnJceHe ujPgB8đầm đìaujPgB8 vẫniVUMGE cốujPgB8 lếSst iVUMGEtới ômSs cSshặt YnJceHlấy Sstôi, ôSsng đãujPgB8 nóiiVUMGE iVUMGEcho Sstôi biYnJceHết, DiVUMGEu TửujPgB8 Vĩ…Ss YnJceHchính hắniVUMGE đãiVUMGE Sssát hYnJceHại iVUMGEcha tôi.”
DiVUMGEu GSsiang NaYnJceHm giSsọng niVUMGEói rấtSs nhẹiVUMGE, iVUMGErất bìnhSs tĩnh.
Nhưng SsDiệp TujPgB8ây iVUMGEHi ngiVUMGEhe nhữujPgB8ng lờiiVUMGE YnJceHđó mSsà tujPgB8hấy lạnhujPgB8 ujPgB8buốt đầyujPgB8 hậnSs thù.
“AnhSs muốn…báYnJceHo thù?”ujPgB8 DiệpYnJceH TYnJceHây HSsi vẫYnJceHn hỏiVUMGEi nhưujPgB8ng tSsrong lòujPgB8ng sớiVUMGEm đujPgB8ã biếtYnJceH Sscâu trảYnJceH lời.
DiVUMGEu GujPgB8iang NaYnJceHm khôngYnJceH iVUMGEtrả ujPgB8lời cujPgB8âu hỏiYnJceH iVUMGEđó, chỉujPgB8 lầmiVUMGE bầmiVUMGE Ssrất nhiVUMGEỏ: “ThậtYnJceH ujPgB8ra thujPgB8ì, iVUMGEtôi cũnYnJceHg sớSsm phujPgB8át hiSsện iVUMGEra haiVUMGEi kẻSs giaujPgB8n Ssphu dâmiVUMGE phụiVUMGE đó.iVUMGE CYnJceHho dùSs cYnJceHó YnJceHche dujPgB8ấu bíSs miVUMGEật kiVUMGEĩ lưỡngujPgB8 nhiVUMGEư tujPgB8hế nàoujPgB8 đSsi YnJceHnữa Ssthì chẳniVUMGEg lẽujPgB8 iVUMGEcon traiVUMGEi lạiYnJceH ujPgB8không phátYnJceH hiệnujPgB8 rujPgB8a iVUMGEsự khácujPgB8 lạSs cujPgB8ủa mẹiVUMGE mìnSsh iVUMGEsao. SsNhìn iVUMGEthấy YnJceHDu TửSs SsVĩ, ánYnJceHh iVUMGEmắt củaujPgB8 Ssbà ấyYnJceH lSsoé ujPgB8lên niujPgB8ềm YnJceHvui, cYnJceHả ngàujPgB8y Sssẽ iVUMGEvui vẻ.Ss SYnJceHau đóSs ujPgB8vào mộSst nujPgB8gày, tôiYnJceH nấpiVUMGE ujPgB8ở ujPgB8một gYnJceHóc vườnSs hujPgB8oa tậujPgB8n mujPgB8ắt nhìnYnJceH thiVUMGEấy bYnJceHọn hiVUMGEọ ômujPgB8 hYnJceHôn nhaYnJceHu…Nếu nSshư ngiVUMGEày đó,ujPgB8 YnJceHtôi nóSsi chYnJceHo ciVUMGEha biếSst ujPgB8việc này,ujPgB8 ôngYnJceH ấyiVUMGE sẽiVUMGE Sscó thiVUMGEể Ssđề pujPgB8hòng SsDu iVUMGETử SsVĩ Ssthì đãujPgB8 khiVUMGEông biVUMGEị hắniVUMGE hãmSs hạujPgB8i YnJceHnhư YnJceHngày ujPgB8hôm nay…VYnJceHậy mSsà tôSsi lạiSs kSshông làiVUMGEm vậy,iVUMGE tôiiVUMGE sợiVUMGE sẽujPgB8 phSsá vỡYnJceH hạujPgB8nh pujPgB8húc củaiVUMGE iVUMGEbản thujPgB8ân, YnJceHphá vỡSs giujPgB8a đìnhiVUMGE ujPgB8này, nênYnJceH rốtujPgB8 cuujPgB8ộc YnJceHđã ujPgB8im lặng…”
Du GujPgB8iang iVUMGENam iVUMGEgiọng nóujPgB8i Ssngày cànujPgB8g nhỏujPgB8 dần.
DiVUMGEiệp iVUMGETây YnJceHHi khôSsng đànSsh lònujPgB8g, Ssnắm liVUMGEấy taSsy hSsắn, iVUMGEsưởi ấujPgB8m đôiujPgB8 bujPgB8àn YnJceHtay gujPgB8iá lạnujPgB8h, ujPgB8nhẹ nhàujPgB8ng khYnJceHuyên nhủSs: “AnhujPgB8 khôngYnJceH ujPgB8hề iVUMGEcó tộYnJceHi gSsì cả,iVUMGE thậYnJceHt Ssđấy, iVUMGEđó khôujPgB8ng phảiSs iVUMGElà lỗujPgB8i củYnJceHa anh.”
iVUMGEDu GianiVUMGEg NYnJceHam ngẩngujPgB8 đầu.
iVUMGECả ngườiYnJceH hắiVUMGEn, tóYnJceHc, khuujPgB8ôn mặt,ujPgB8 toànujPgB8 tSshân đujPgB8ều Ssbị Ssánh trăngSs ujPgB8bàng Ssbạc bYnJceHao phYnJceHủ, lúYnJceHc YnJceHẩn lúujPgB8c YnJceHhiện, YnJceHmờ ảoSs phảnYnJceHg phấtSs nhSsư khôSsng tồniVUMGE tạiSs Sstrên thếSs giớiiVUMGE này.
HắniVUMGE nhSsìn DiệYnJceHp TujPgB8ây ujPgB8Hi, troYnJceHng ánYnJceHh miVUMGEắt Sstràn nSsgập sựYnJceH ujPgB8yêu thương,iVUMGE nhSsưng iVUMGEcòn Sschút gìujPgB8 đóiVUMGE đaiVUMGEu xót,Ss hốiujPgB8 hậniVUMGE cùnYnJceHg Ssu buồn.
Tay củaSs hắnSs xSsoa tSsrán côiVUMGE, Ssrồi sSsau đYnJceHó nSshẹ nhàYnJceHng chậmiVUMGE chạpujPgB8 vuốiVUMGEt taiVUMGEi cSsô, Ssrồi đếnYnJceH gươngiVUMGE Ssmặt cô.
Từng độiVUMGEng táujPgB8c đSsều nhẹujPgB8 nhàniVUMGEg tỉujPgB8 mỉiVUMGE iVUMGEmang theSso sựYnJceH quyếnSs luyến.
Lúc Ssnày DiệpYnJceH TâYnJceHy YnJceHHi độujPgB8t nhiêujPgB8n cóujPgB8 ciVUMGEhút Sshoảng hốt.
Cô mYnJceHơ iVUMGEhồ nSshận Ssra DiVUMGEu GiSsang iVUMGENam Ssđang ngYnJceHày càngSs nhíchujPgB8 lạiujPgB8 gSsần iVUMGEcô hơn,YnJceH iVUMGEcô tujPgB8hầm ngiVUMGEhĩ phSsải niVUMGEé hắYnJceHn, ujPgB8nhưng khôYnJceHng hiểYnJceHu siVUMGEao iVUMGEcô ujPgB8lại khôngujPgB8 nhúSsc nhích.
HaujPgB8i ngườiiVUMGE môiiVUMGE ngàiVUMGEy cànYnJceHg gYnJceHần, DiệujPgB8p ujPgB8Tây ujPgB8Hi cóSs thểYnJceH cSsảm thiVUMGEấy hơiVUMGEi YnJceHthở cSsủa hắnYnJceH gujPgB8ần kềYnJceH, phảngYnJceH pYnJceHhất tSsrên gươngujPgB8 mặYnJceHt mình.
Ánh YnJceHmắt ciVUMGEô thẫnSs thờ.
NhưniVUMGEg Ssngay khoảniVUMGEh khắciVUMGE đôiYnJceH YnJceHmôi Sshọ chiVUMGEuẩn ujPgB8bị YnJceHchạm iVUMGEvào niVUMGEhau thiVUMGEì DiYnJceHệp TâiVUMGEy iVUMGEHi bỗngiVUMGE cujPgB8ảm thấyYnJceH iVUMGEmình YnJceHnhư bYnJceHị Ssmột lựYnJceHc kiVUMGEéo rujPgB8ất mạnhujPgB8 ujPgB8giật ujPgB8phắt ra.
NhấSst thờiSs kSshông ujPgB8khí lSsãng mạniVUMGE đujPgB8ều biujPgB8ến mấtiVUMGE khYnJceHông còSsn chúSst nujPgB8ào hết.
“ThậtujPgB8 Ssxin Sslỗi, tôSsi tìSsm côSs ấYnJceHy cóYnJceH chSsút việc.”Ss HạujPgB8 PYnJceHhùng TuyềnSs mỉmujPgB8 cườiiVUMGE gujPgB8iải thích,iVUMGE thSsái đYnJceHộ rấtYnJceH nhujPgB8o nhãiVUMGE lễujPgB8 độYnJceH nhưiVUMGEng YnJceHDiệp YnJceHTây SsHi iVUMGEtự nhSsiên dựngujPgB8 hếujPgB8t Sscả tóiVUMGEc ujPgB8gáy lên.
Du iVUMGEGiang NSsam khôngYnJceH iVUMGEnói gYnJceHì chỉujPgB8 lẳSsng lặujPgB8ng nSshìn vSsề phYnJceHía HạujPgB8 PhùngYnJceH Tuyền,YnJceH cóYnJceH Sschút cảujPgB8nh giác.
“QuêniVUMGE mấtSs, vếtYnJceH tiVUMGEhương lầnujPgB8 trưYnJceHớc ujPgB8tôi cắnujPgB8 náiVUMGEt trYnJceHên iVUMGEtay aSsnh đYnJceHã ujPgB8khỏi hẳniVUMGE ujPgB8chưa vậy?”Ss HạujPgB8 PhùngSs TuyềnujPgB8 liVUMGEàm nhiVUMGEư ujPgB8vô tìnhujPgB8 hỏi.
“Cảm ơnYnJceH sựYnJceH quaiVUMGEn Sstâm củaYnJceH anYnJceHh… ThếYnJceH chỗiVUMGE lầnujPgB8 tujPgB8rước ujPgB8bị Ssnện ghếYnJceH vSsào đầuiVUMGE cujPgB8ủa aYnJceHnh còniVUMGE sưSsng khôiVUMGEng?” ujPgB8Du GiSsang NaiVUMGEm kujPgB8hông nhaniVUMGEh khYnJceHông ujPgB8chậm phảnSs kích.
“ĐừngiVUMGE lujPgB8o lắng,YnJceH iVUMGEtội Ssdo aujPgB8i làmYnJceH nSsgười nấyujPgB8 chịu,ujPgB8 côSs ấSsy đSsã iVUMGEdùng “hYnJceHành độYnJceHng thYnJceHực tế”YnJceH ujPgB8để sửiVUMGEa chữYnJceHa iVUMGElỗi lYnJceHầm củSsa mìnhYnJceH rồi…EmSs YnJceHnói xiVUMGEem cóujPgB8 đúngYnJceH không?YnJceH” YnJceHHạ PujPgB8hùng TiVUMGEuyền rấSst thânSs mậtSs ôYnJceHm Sshai YnJceHvai SsDiệp TâyYnJceH HiujPgB8, cúujPgB8i điVUMGEầu giốngSs nhYnJceHư đangSs hỏiiVUMGE cYnJceHô YnJceHnhưng Ssánh ujPgB8mắt iVUMGElại nhẹiVUMGE nhujPgB8àng YnJceHliếc quSsa DiVUMGEu GiaSsng NaujPgB8m mộtiVUMGE cái.
TrSsong iVUMGEnháy ujPgB8mắt, HạYnJceH PhùnSsg TSsuyền nhìiVUMGEn tiVUMGEhấy DujPgB8u GianujPgB8g NaSsm vujPgB8ai YnJceHnhư cứnSsg ngắciVUMGE lại.
Hạ PiVUMGEhùng TuyềniVUMGE nhếchiVUMGE méujPgB8p cưSsời, chẳSsng ujPgB8nói cujPgB8hẳng rYnJceHằng lSsiền kéoSs DiệYnJceHp YnJceHTây SsHi xuốiVUMGEng lầu.
Diệp TâSsy ujPgB8Hi tSshấp tujPgB8hỏm, bởiujPgB8 vujPgB8ì mSsọi ngưujPgB8ời ujPgB8xung quYnJceHanh aYnJceHi ujPgB8ai iVUMGEcũng luujPgB8ôn miệnujPgB8g nhiVUMGEắc nhujPgB8ở côujPgB8 vYnJceHà YnJceHDu GianSsg NaYnJceHm khôngiVUMGE thểSs iVUMGEcó ujPgB8bất iVUMGEkì liiVUMGEên quSsan iVUMGEgì, mujPgB8à rSsõ rujPgB8àng côSs cũnYnJceHg ujPgB8đã YnJceHgật đầuSs đồngujPgB8 ý,ujPgB8 nhưngYnJceH miVUMGEà lSsúc nãYnJceHy vừaSs viVUMGEặn bịSs HSsạ PhYnJceHùng TuyềnYnJceH YnJceHbắt gặpYnJceH rujPgB8ồi, Ssđây gYnJceHọi lYnJceHà Sscó tậujPgB8t giậtYnJceH mình.
ĐồujPgB8ng Ssthời côujPgB8 cũnYnJceHg cảYnJceHm iVUMGEthấy YnJceHvô cùSsng hujPgB8ỗn loạnujPgB8, vừSsa nãySs, vSsừa nãyujPgB8 cujPgB8ô vàSs YnJceHDu GiaSsng NiVUMGEam YnJceHthiếu cYnJceHhút nữujPgB8a đSsã hôujPgB8n môi?
YnJceHVì áYnJceHnh tSsrăng, iVUMGEvì sựSs YnJceHphân tâYnJceHm Sscủa ujPgB8mình, vàujPgB8 Sscòn bởiiVUMGE iVUMGEvì…Du iVUMGEGiang Nam?
Cô Sshoàn toàniVUMGE khônYnJceHg hiSsểu mìYnJceHnh đanujPgB8g ngiVUMGEhĩ gìiVUMGE nữa.
Diệp YnJceHTây HiVUMGEi nhưiVUMGE ngườiSs mấtSs hồn.
YnJceH“Sao vậiVUMGEy, côiVUMGE cònujPgB8 tiiVUMGEếc nuốYnJceHi chuyiVUMGEện lúcSs nãujPgB8y à?Ss” HujPgB8ạ PhùngSs TuyềnSs bSsên cạnhiVUMGE độtYnJceH nhYnJceHiên lêiVUMGEn tiếiVUMGEng Ssmỉa mai.
RốtujPgB8 cuộciVUMGE thìujPgB8 cũujPgB8ng Sslà cujPgB8ô đãujPgB8 làujPgB8m sYnJceHai, DYnJceHiệp TSsây SsHi lujPgB8o iVUMGElắng YnJceHchưa đYnJceHủ haiVUMGEy sujPgB8ao Ssnào, diVUMGEám mởSs miệngiVUMGE phujPgB8ản bác.
HạujPgB8 PhùYnJceHng TuyềnSs Ssnhẹ nhànSsg liếSsc cSsô mộtujPgB8 cáiujPgB8: YnJceH“Được rYnJceHồi, ujPgB8đằng nSsào tốiVUMGEi Ssnay cũnSsg khiVUMGEông YnJceHchỉ mYnJceHình YnJceHcô ujPgB8vi phạm.”
TốiujPgB8 nay?
DSsiệp YnJceHTây YnJceHHi hoSsài nujPgB8ghi nujPgB8hưng cujPgB8ũng khôngiVUMGE dáujPgB8m “bSsật” lại.
Lúc iVUMGEnày, xYnJceHung quujPgB8anh bỗngiVUMGE iVUMGEnhiên iVUMGEim lặnujPgB8g dYnJceHị thường.
DSsiệp TâujPgB8y SsHi phiVUMGEát Sshiện mộtiVUMGE ngườiYnJceH đànYnJceH ôYnJceHng tSsrung niêiVUMGEn ujPgB8đứng giữiVUMGEa phòngYnJceH dángiVUMGE viVUMGEẻ Ssphi phàm,ujPgB8 phoiVUMGEng tháiSs qSsuý tiVUMGEộc, khuôSsn mặYnJceHt Ssbí ujPgB8hiểm. YnJceHÔng ujPgB8ta đaiVUMGEng đeoiVUMGE chYnJceHo LiễSsu ujPgB8Vi QuujPgB8ân iVUMGEmột chiiVUMGEếc vujPgB8òng cổYnJceH ngọiVUMGEc bích.
Vòng iVUMGEcổ đYnJceHắt tiujPgB8ền, mỹSs nhânSs ujPgB8cao Ssquý, haYnJceHi tYnJceHhứ nàyiVUMGE kếtiVUMGE hợpSs lạiujPgB8 càngujPgB8 nổiYnJceH Ssbật hơn.
“CiVUMGEhúc Ssem YnJceHsẽ mãYnJceHi mãiSs xinSsh đẹpiVUMGE Ssnhư thếSs nàiVUMGEy.” NYnJceHgười YnJceHđàn ôngYnJceH đóujPgB8 Sshôn lêujPgB8n mSsá LiujPgB8ễu VYnJceHi QuâSsn iVUMGE, tấtiVUMGE cảSs mujPgB8ọi ngườiujPgB8 đềuYnJceH vỗYnJceH ujPgB8tay YnJceHchúc mừng.
Diệp TâySs HiVUMGEi bừngYnJceH tỉnhujPgB8 cujPgB8hân lYnJceHý, hoáiVUMGE rSsa nYnJceHgười đYnJceHó chíniVUMGEh ujPgB8là iVUMGEDu iVUMGETử Vĩ.
Du TửiVUMGE iVUMGEVĩ nângSs chéSsn rượuSs lYnJceHên: YnJceH“Cảm ơSsn ujPgB8tất cảujPgB8 cáujPgB8c vịSs iVUMGEkhách qiVUMGEuý cóSs mặtiVUMGE nSsgày hôYnJceHm nayiVUMGE, iVUMGEchúng iVUMGEta hiVUMGEãy cùSsng ujPgB8ăn mừSsng YnJceHsinh nhậYnJceHt ujPgB8của piVUMGEhu nhânYnJceH ujPgB8tôi nàujPgB8o.” NYnJceHói xonYnJceHg, ôujPgB8ng tujPgB8a YnJceHtu ujPgB8một YnJceHhơi ciVUMGEạn iVUMGEsạch chéujPgB8n rượu.
CSsác vSsị iVUMGEkhách cũngiVUMGE lầniVUMGE lượtYnJceH lujPgB8àm theo.
TSsiếp tYnJceHheo, ôniVUMGEg ujPgB8lại rótYnJceH mộtYnJceH chéYnJceHn rượu,iVUMGE bướcYnJceH YnJceHtới iVUMGEchỗ HYnJceHạ PhùYnJceHng TuyiVUMGEền, nSshìn ujPgB8Hạ PhùniVUMGEg TuyềiVUMGEn vSsà ujPgB8Diệp TâySs HujPgB8i nhaiVUMGEm ujPgB8hiểm nóiYnJceH: “HômSs nSsay tôiSs iVUMGEcảm thiVUMGEấy điVUMGEặc biệtSs vinujPgB8h hiVUMGEạnh kiVUMGEhi iVUMGEHạ PSshùng YnJceHTuyền tYnJceHiên siSsnh iVUMGEcó thểujPgB8 hujPgB8ạ cốiVUMGE đếnSs đâyYnJceH tujPgB8ham dựYnJceH iVUMGEbữa tiệiVUMGEc nujPgB8ho nhỏujPgB8 này…HSsạ tiêSsn sinhiVUMGE, tôiSs muốniVUMGE mờYnJceHi YnJceHanh mSsột chén,Ss hiVUMGEi vọnSsg cujPgB8ó tiVUMGEhể Ssxoá Sshết mọujPgB8i hiểiVUMGEu liVUMGEầm giữaYnJceH chujPgB8úng tSsa từujPgB8 trướcYnJceH tớSsi ujPgB8nay vujPgB8à tSshay ujPgB8mặt nhYnJceHững kiVUMGEẻ tronYnJceHg giujPgB8a tYnJceHộc chúngYnJceH tiVUMGEôi cóSs niVUMGEhững hàYnJceHnh độYnJceHng iVUMGEvô lễiVUMGE vớiYnJceH aYnJceHnh tôiujPgB8 miVUMGEuốn xiYnJceHn lSsỗi anh.”
“KhôngujPgB8 ujPgB8dám nhận.”iVUMGE HạiVUMGE PYnJceHhùng TuyềnSs kYnJceHhách khíiVUMGE đápujPgB8, nânujPgB8g cốcYnJceH rượuujPgB8 uốnSsg luôn.
“NhưujPgB8 YnJceHvậy bSsây giờ,iVUMGE khiujPgB8êu vũiVUMGE YnJceHbắt đầu…”Ss DSsu SsTử ujPgB8Vĩ tuYnJceHyên bố.
“Xin Sschờ mộtujPgB8 chút.”iVUMGE HSsạ PhùnujPgB8g TuyềnujPgB8 iVUMGEcắt đujPgB8ứt lờiiVUMGE ôngiVUMGE ujPgB8ta “ChiVUMGEờ đujPgB8ã, ujPgB8tôi còiVUMGEn cóSs chiVUMGEuyện muYnJceHốn tuyênSs bố.”
Ánh mắSst iVUMGEmọi iVUMGEngười đSsều đổSs dYnJceHồn vềujPgB8 phíSsa HSsạ PhùYnJceHng TiVUMGEuyền, baiVUMGEo gồmiVUMGE cujPgB8ả ujPgB8Diệp TujPgB8ây ujPgB8Hi, côiVUMGE cũngYnJceH Ssđang iVUMGEôm ujPgB8đầy mộtSs bụiVUMGEng băYnJceHn khujPgB8oăn nhiVUMGEìn hắn.
Lúc nàujPgB8y ujPgB8Hạ ujPgB8Phùng TiVUMGEuyền YnJceHbỗng nânSsg ujPgB8tay DiệpiVUMGE SsTây HSsi lêniVUMGE, iVUMGEnói: “TôujPgB8i YnJceHvà DiệpiVUMGE TâiVUMGEy HSsi YnJceHsẽ điVUMGEính hôn.”
“VốiVUMGEn lYnJceHà, cujPgB8húng tôiYnJceH muốnYnJceH Sschờ mộtSs tYnJceHhời gSsian nữaiVUMGE mớiiVUMGE thônujPgB8g báoujPgB8 cSsho mọiujPgB8 niVUMGEgười biếtujPgB8 nhưiVUMGEng vujPgB8ừa rồiVUMGEi đượcujPgB8 tiVUMGEận mắujPgB8t chứnSsg kiYnJceHến viVUMGEợ chồnSsg DiVUMGEu lãiVUMGEo giVUMGEia đâyujPgB8 thâSsn miVUMGEật ujPgB8keo sơnujPgB8 nhưujPgB8 YnJceHthế ujPgB8thật sựujPgB8 đáSsng gheujPgB8n tiVUMGEỵ, chiVUMGEo nêniVUMGE liềiVUMGEn quyếtujPgB8 địnhujPgB8 sYnJceHẽ tuyênujPgB8 bốSs lujPgB8uôn tạiVUMGEi đây.”iVUMGE iVUMGEHạ ujPgB8Phùng TuySsền Ssnói dSsối YnJceHkhông cujPgB8hớp mắt.
CYnJceHả ujPgB8căn phònujPgB8g đầuujPgB8 tujPgB8iên làujPgB8 YnJceHim lặngYnJceH hoàSsn toàujPgB8n sYnJceHau đóujPgB8 laSsi vaYnJceHng Sslên tiếngujPgB8 Ssvỗ Sstay táYnJceHn thưởSsng rầmYnJceH trời.
SsHạ PhiVUMGEùng TSsuyền Ssrút rujPgB8a YnJceHtừ tSsúi YnJceHáo YnJceHlễ Ssphục mộtYnJceH chiếYnJceHc nhẫnYnJceH điVUMGEính Sshôn, đeiVUMGEo lênYnJceH bàSsn taSsy phảiujPgB8 đãSs hoáSs đáYnJceH củaSs DSsiệp TâYnJceHy iVUMGEHi. NSshân tiệujPgB8n cujPgB8úi đầYnJceHu xuống,YnJceH ujPgB8vén YnJceHtóc cYnJceHô lênSs, nhẹujPgB8 nhàngujPgB8 ghSsé sáSst taYnJceHi côSs thiVUMGEì thầmYnJceH đeYnJceH doạiVUMGE: “ujPgB8Nếu nhYnJceHư ujPgB8cô dujPgB8ám phảnSs đối,ujPgB8 tôujPgB8i sYnJceHẽ nSsgay lậpYnJceH tSsức quẳngujPgB8 Sscô lạiYnJceH nơiiVUMGE nàYnJceHy, Sstin tiVUMGEôi điujPgB8, sujPgB8o vớiujPgB8 YnJceHthủ ujPgB8đoạn ciVUMGEủa DiVUMGEu TSsư NujPgB8hân thiVUMGEì iVUMGEDu tửiVUMGE VĩYnJceH cSsòn Ssđộc ujPgB8ác hYnJceHơn rYnJceHất nhiều…iVUMGE kSshông ujPgB8tin tujPgB8hì côYnJceH cYnJceHứ thửSs xem.”
DiSsệp YnJceHTây SsHi cujPgB8ảm thấyiVUMGE mìYnJceHnh Ssnhư riVUMGEơi thẳngYnJceH vàYnJceHo ujPgB8một hầmujPgB8 bujPgB8ăng, thậujPgB8t sựYnJceH khYnJceHông ujPgB8bao giVUMGEiờ lườnujPgB8g iVUMGEtrước đượcujPgB8 HSsạ PhSsùng TiVUMGEuyền sẽSs rYnJceHa chiiVUMGEêu độcSs nhưiVUMGE vậujPgB8y, lậSsp tứcSs lYnJceHàm Sscho côiVUMGE đujPgB8ành bóSs tYnJceHay chịSsu chóujPgB8i câiVUMGEm níiVUMGEn miVUMGEà ujPgB8làm theo.
CujPgB8ô iVUMGEkhông biSsết Sschính xácYnJceH HạujPgB8 PhSsùng TuiVUMGEyền đanSsg ngiVUMGEhĩ cáYnJceHi quáiiVUMGE gujPgB8ì vYnJceHà ujPgB8cũng khôujPgB8ng bSsiết ujPgB8rốt cuộcYnJceH tujPgB8hì mYnJceHình nSsên ujPgB8làm Ssgì bâujPgB8y giờ.
Cô chỉYnJceH biếYnJceHt duiVUMGEy Ssnhất mộtujPgB8 điềuiVUMGE, đujPgB8ó làYnJceH vẻiVUMGE mặtSs tươYnJceHi cườiujPgB8 hớnujPgB8 hởiVUMGE đSsối vớiSs iVUMGEsự chúcSs phúYnJceHc củaujPgB8 cáciVUMGE vịYnJceH khácSs ởujPgB8 đYnJceHây củSsa mYnJceHình YnJceHso vớiSs khóYnJceHc còniVUMGE Sskhó coYnJceHi hơujPgB8n iVUMGErất nhiều.
Mà lúciVUMGE ujPgB8đó, ujPgB8ở miVUMGEột góujPgB8c kSshác củaujPgB8 Sscăn phònSsg, mộtiVUMGE bYnJceHóng ngYnJceHười YnJceHlầm lũiiVUMGE từYnJceH tiVUMGEừ bướiVUMGEc ujPgB8ra ngoài.
TrêniVUMGE đujPgB8ường iVUMGEvề nhSsà, SsDiệp TâSsy HujPgB8i tSsrầm mặcujPgB8 YnJceHhồi lâuSs, riVUMGEốt ujPgB8cuộc cũnujPgB8g Ssnhịn kSshông iVUMGEnổi nữYnJceHa rồiYnJceH liềnSs tháoujPgB8 ngaujPgB8y chYnJceHiếc nhẫYnJceHn rujPgB8a tujPgB8rả chujPgB8o HạSs PujPgB8hùng Tuyền.
Hạ PhujPgB8ùng TiVUMGEuyền cũngSs chẳujPgB8ng ujPgB8thèm nhìSsn iVUMGEnó lấujPgB8y mộYnJceHt cái,iVUMGE chỉYnJceH nói:iVUMGE “SauSs nSsày, cujPgB8ô pSshải ujPgB8luôn lYnJceHuôn đSseo nóiVUMGE triVUMGEên tujPgB8ay nghSse không?”
“iVUMGEViệc này,YnJceH aSsnh đujPgB8ang tYnJceHiến hiVUMGEành Sskế iVUMGEhoạch gìYnJceH vậy,YnJceH viVUMGEiệc Sschúng tiVUMGEa đYnJceHính YnJceHhôn iVUMGElà mYnJceHột phầYnJceHn củaSs kếYnJceH hoạchSs đóSs, đúngujPgB8 khujPgB8ông?” ĐâyYnJceH làSs đáujPgB8p ánYnJceH YnJceHduy nhiVUMGEất iVUMGEmà DiệpiVUMGE TYnJceHây YnJceHHi YnJceHsuy nSsghĩ hồiujPgB8 lâuSs mSsới tSsìm YnJceHra được,ujPgB8 cũnujPgB8g làSs đápYnJceH Ssán lSsàm Sscô Ssthấy YnJceHyên tâmiVUMGE nhất.
Đáng Sstiếc đáiVUMGEp ánSs nSsày ngaYnJceHy lậSsp tứcYnJceH bịujPgB8 bYnJceHác bSsỏ: “ChẳngujPgB8 cóYnJceH kujPgB8ế hYnJceHoạch iVUMGEnào cả.”
“Vậy…tạiYnJceH ujPgB8sao cYnJceHhúng ujPgB8ta phảiiVUMGE đínhiVUMGE hujPgB8ôn?” DiệSsp SsTây HujPgB8i thấSsy liVUMGEưng mìnhujPgB8 iVUMGEđang ròngYnJceH rònSsg Ssmồ hiVUMGEôi lạnh.
“BởiSs Ssvì đSsính ujPgB8hôn rujPgB8ồi mớiVUMGEi ciVUMGEó thểYnJceH kYnJceHết hôn.iVUMGE” HạujPgB8 PhùSsng TuyềYnJceHn nhàSsn nhạtYnJceH gSsiải thích.
DiệpiVUMGE TâYnJceHy SsHi thấyiVUMGE hìYnJceHnh nhưYnJceH nhiSsệt độSs Ssđiều Sshoà trujPgB8ong xiVUMGEe đãiVUMGE Ssxuống qiVUMGEuá thấiVUMGEp rồiiVUMGE, thujPgB8ế iVUMGEcho ujPgB8nên giọSsng nóiYnJceH củaYnJceH côSs Ssmới ruujPgB8n rẩiVUMGEy nhưiVUMGE vầy:YnJceH “Kết…hôn?”
“Đúng vậyujPgB8.” NgưYnJceHời nàoYnJceH đóYnJceH gSsật đầu.
“TạiSs saujPgB8o lạiujPgB8 phảiSs kếSst hôn?”YnJceH DiệiVUMGEp TâujPgB8y HiVUMGEi giựtSs giựYnJceHt tYnJceHóc miVUMGEình, YnJceHmột cáiVUMGEi, haYnJceHi cSsái, bYnJceHa cái…
“BiVUMGEởi vìSs tujPgB8ôi YnJceHkhông muốnujPgB8 chưujPgB8a iVUMGEkết hujPgB8ôn đãSs siSsnh cSson rồi.”
“TạiSs Sssao ujPgB8lại muốSsn sinYnJceHh con?!”
“ujPgB8Bởi vìujPgB8 chSsúng tiVUMGEa đãiVUMGE lênujPgB8 giường.”
“TạiiVUMGE siVUMGEao lYnJceHại ujPgB8phải lênSs giường???”
“BởiVUMGEi vìujPgB8 chúngiVUMGE tujPgB8a sSsắp kếiVUMGEt hôn.”
“TạiSs iVUMGEsao Sschúng tYnJceHa lạiujPgB8 phYnJceHải kếtujPgB8 hôn???!!!!”
Ss“Bởi vYnJceHì chúnSsg iVUMGEta đãiVUMGE đínhYnJceH hôn.”
“…”

Cứ nhưiVUMGE vậyujPgB8, vSsấn đềiVUMGE nàyujPgB8 ciVUMGEứ lSsập đYnJceHi lậpSs YnJceHlại vôSs sốiVUMGE lầujPgB8n, DiệpYnJceH TâujPgB8y ujPgB8Hi qSsuyết điVUMGEịnh đổiYnJceH phươnujPgB8g thứcYnJceH YnJceHgiao ujPgB8tiếp, ujPgB8cho niVUMGEên côiVUMGE ujPgB8vô cùngiVUMGE tujPgB8hành khẩnSs, ngYnJceHhiêm túiVUMGEc cựcujPgB8 độujPgB8 nói:iVUMGE “ujPgB8Hạ PhùYnJceHng TuyềnujPgB8, tôiSs khiVUMGEông mYnJceHuốn kếtiVUMGE hônujPgB8 vớiYnJceH anh.”
Hạ iVUMGEPhùng TuyujPgB8ền cũngiVUMGE kujPgB8hông cóYnJceH YnJceHphản ứngujPgB8 giVUMGEì diVUMGEữ dộSsi lắmujPgB8, iVUMGEchỉ độtSs ngộtSs hSsỏi iVUMGEmột ujPgB8câu hỏiYnJceH khác:iVUMGE “VậySs mỗujPgB8i YnJceHsáng cujPgB8ó phảiSs làYnJceH ciVUMGEô caujPgB8m tâujPgB8m tìujPgB8nh nguujPgB8yện bujPgB8ưng ujPgB8cà pYnJceHhê lêiVUMGEn ciVUMGEho tSsôi không?”
“Không đờiiVUMGE ujPgB8nào.” DSsiệp TâySs iVUMGEHi tYnJceHrả Sslời chắujPgB8c nhSsư ujPgB8đinh chiVUMGEém sắt.
“KhôngYnJceH lYnJceHà đượSsc rồi.”
“ThếujPgB8 lSsà cóiVUMGE ýYnJceH iVUMGEgì hả?”ujPgB8 DiệpiVUMGE TâySs iVUMGEHi khSsông hiujPgB8ểu gSsì hếtiVUMGE trơn.
ujPgB8“Chúng ujPgB8ta kếiVUMGEt Sshôn YnJceHsau Ssnày cujPgB8ũng giYnJceHống nYnJceHhư viYnJceHệc ujPgB8cô phảiVUMGEi bSsưng Sscà phêSs YnJceHmỗi sáujPgB8ng chYnJceHo YnJceHtôi, mặciVUMGE YnJceHdù kiVUMGEhông tìnujPgB8h nguySsện nhưnSsg ujPgB8cuối cùujPgB8ng Sscô vẫYnJceHn phảiiVUMGE YnJceHlàm.” HạujPgB8 PhùiVUMGEng TuyềujPgB8n dujPgB8ùng ujPgB8một câiVUMGEu đơniVUMGE giảnujPgB8 kujPgB8ết thiVUMGEúc vYnJceHấn đềiVUMGE màiVUMGE DiệSsp TâyujPgB8 HiVUMGEi iVUMGEso sánhSs YnJceHvới hàYnJceHm sốiVUMGE toujPgB8án họciVUMGE YnJceHcòn khóujPgB8 kYnJceHhăn hơniVUMGE gấujPgB8p chụcYnJceH lần.
Chapter 24
Diệp TâyiVUMGE iVUMGEHi YnJceHvừa thấujPgB8y bựcYnJceH mìnhSs ujPgB8vừa buồnYnJceH cười,YnJceH khônSsg ujPgB8biết lujPgB8àm iVUMGEsao lạujPgB8i YnJceHthốt rYnJceHa câSsu: “TôiVUMGEi YnJceHcó Sschết cSsũng khôniVUMGEg gảujPgB8 ciVUMGEho anh.”
SaiVUMGEu Sskhi nóiujPgB8 xoSsng lạiYnJceH cảmSs tiVUMGEhấy cóujPgB8 ujPgB8gì iVUMGEđó khôYnJceHng Ssổn, Ssthẳng thSsắn quSsá mujPgB8ức, hiVUMGEơn nYnJceHữa cònSs Sschút Ssnguy hiểm—nhưiVUMGE ujPgB8mấy iVUMGEbộ YnJceHphim truyềujPgB8n hSsình nhảiVUMGEm nhíSs ấujPgB8y, nhữngiVUMGE YnJceHlời nàyiVUMGE củSsa nujPgB8ữ chíujPgB8nh iVUMGE10 phầnujPgB8 thìSs 8,YnJceH9 ujPgB8phần chắciVUMGE chắiVUMGEn sẽiVUMGE bYnJceHị iVUMGEgả cYnJceHho nujPgB8am nhYnJceHân mYnJceHà nữYnJceH chíYnJceHnh ghiVUMGEét nhấiVUMGEt cujPgB8ó chếujPgB8t ciVUMGEũng khôngSs muốnSs lấiVUMGEy. iVUMGECho nênujPgB8, ciVUMGEô vYnJceHội sujPgB8ửa Sslại nóiujPgB8: “HayYnJceH ujPgB8là nóujPgB8i YnJceHnhư viVUMGEậy đYnJceHi, tiVUMGEôi ujPgB8cảm giáYnJceHc iVUMGEcơ hộiujPgB8 mìYnJceHnh gảSs chSso DujPgB8u GiaSsng NSsam YnJceHso vớujPgB8i gSsả ujPgB8cho iVUMGEanh YnJceHhơn… ujPgB8một cYnJceHhút xíu.”
VốnYnJceH dĩ,iVUMGE ujPgB8Diệp TSsây YnJceHHi địSsnh Ssnói “lớnujPgB8 hiVUMGEơn” điVUMGEằng YnJceHsau cYnJceHộng thêYnJceHm pSshó từujPgB8 “rấtujPgB8 nhiềuujPgB8” nujPgB8hưng ujPgB8suy đujPgB8i tínhSs lạSsi thìiVUMGE dSsù saujPgB8o hYnJceHai ngườiujPgB8 iVUMGEcũng đãiVUMGE ujPgB8ở mộtYnJceH nujPgB8hà vớiujPgB8 YnJceHnhau ujPgB8khá lâYnJceHu rYnJceHồi, khôngYnJceH thểiVUMGE iVUMGElấy oániVUMGE bSsáo ujPgB8ân, qSsuá iVUMGEmức đảYnJceH kícYnJceHh tựiVUMGE áiujPgB8 củYnJceHa hYnJceHắn ujPgB8vì thYnJceHế rấtYnJceH hảujPgB8o tâiVUMGEm đYnJceHổi iVUMGElại thàniVUMGEh cSsụm từYnJceH ujPgB8“một ujPgB8chút Ssxíu” này.

TujPgB8hật khôngujPgB8 nghĩYnJceH đYnJceHến Sshậu hujPgB8oạ saSsu này,Ss chọcYnJceH nujPgB8gay vujPgB8ào tổiVUMGE kiếujPgB8n lửa,Ss Sstên sóujPgB8i hỉujPgB8 niVUMGEộ khôujPgB8ng lườnujPgB8g đượcSs iVUMGEbên cạnh.
VừaYnJceH dSsứt ujPgB8lời, HujPgB8ạ PSshùng SsTuyền liềSsn nắmujPgB8 chặtiVUMGE lujPgB8ấy cổujPgB8 taiVUMGEy iVUMGEcủa ujPgB8cô, mộiVUMGEt YnJceHphen kiVUMGEéo lại,ujPgB8 thuậniVUMGE đYnJceHà kiVUMGEéo cảSs ngujPgB8ười DiệpYnJceH TâyYnJceH HujPgB8i ngồujPgB8i Sslên iVUMGEđùi hắn.
DiujPgB8ệp TâyujPgB8 HiVUMGEi tấtSs nhiênujPgB8 YnJceHlà liềuujPgB8 mạnujPgB8g giSsãy YnJceHdụa Ssnhưng cSshẳng ăSsn thSsua gìujPgB8, YnJceHngày tSshường vốnSs ujPgB8tức giậnYnJceH đSsến cSsực điểmSs, tứYnJceHc đếnujPgB8 xSsì khóujPgB8i đốiYnJceH vớYnJceHi YnJceHhắn cũnYnJceHg vSsô YnJceHdụng rồi.
HạiVUMGE PhùnujPgB8g TuSsyền mộtujPgB8 taiVUMGEy khiVUMGEoá chYnJceHặt Sshai ujPgB8tay củujPgB8a DiệpSs TâySs ujPgB8Hi, ujPgB8một tYnJceHay giữujPgB8 chặiVUMGEt gSsáy cYnJceHô, huYnJceHng hYnJceHăng mujPgB8à hôn.
Cảm giiVUMGEác lưSsỡi iVUMGEHạ PhùngSs TuYnJceHyền đaiVUMGEng dầYnJceHn dầniVUMGE xâmYnJceH nhậpYnJceH YnJceHvào ujPgB8trong miVUMGEiệng mìnSsh, DSsiệp TujPgB8ây SsHi toàYnJceHn ujPgB8thân ujPgB8tê dạiujPgB8, cốYnJceH gắngujPgB8 hếujPgB8t sứcYnJceH ngậmSs Sschặt miệiVUMGEng lYnJceHại, iVUMGEkiên ujPgB8cường iVUMGEphòng thSsủ đếnujPgB8 cùng.
ujPgB8Hạ SsPhùng TYnJceHuyền YnJceHmỉm cườiiVUMGE nháujPgB8y mắiVUMGEt mộujPgB8t Sscái, iVUMGEbỏ YnJceHmột taYnJceHy raYnJceH, tYnJceHừ bênSs ngoàYnJceHi đốngSs Sslễ phụcYnJceH bùngujPgB8 nhùnujPgB8g, biVUMGEàn taSsy hắnYnJceH nhaYnJceHnh nhSsẹn iVUMGEluồn Ssvào tujPgB8rong ngườiYnJceH DiujPgB8ệp TYnJceHây HujPgB8i, nhẹujPgB8 nhànSsg sờ…
“ÁiVUMGE!!!!” DujPgB8iệp TâYnJceHy ujPgB8Hi iVUMGEhét lêujPgB8n, SsHạ PhùngiVUMGE TuyềiVUMGEn nhâujPgB8n cYnJceHơ hSsội đYnJceHó tiYnJceHến vàoYnJceH, báSs đạiVUMGEo hôYnJceHn cYnJceHô khôujPgB8ng ngừYnJceHng, ujPgB8hai YnJceHbên dâyujPgB8 dưa.
ujPgB8Cả ngSsười nóngujPgB8 rực,YnJceH hắnYnJceH “chiVUMGEiến đấiVUMGEu” rujPgB8ất mạnSsh mẽ,YnJceH làmiVUMGE chiVUMGEo DiệpYnJceH TâyujPgB8 SsHi khSsông cujPgB8ách nàoYnJceH ujPgB8hô hấp.
SsTrong tìnujPgB8h YnJceHthế iVUMGEcấp báchujPgB8 đujPgB8ó,cô trênYnJceH ujPgB8dưới kếSst hợp,iVUMGE cắYnJceHn Ssvào iVUMGEmôi hắSsn, liềnujPgB8 cYnJceHảm thấYnJceHy vịujPgB8 Ssmáu YnJceHtươi ngYnJceHọt ngàiVUMGEo tSsràn ra.
VốnujPgB8 tưởnSsg YnJceHrằng hắnYnJceH sẽSs ngiVUMGEay lậpiVUMGE YnJceHtức buôujPgB8ng miVUMGEình ujPgB8ra, niVUMGEhưng khôujPgB8ng, HạYnJceH PhùngSs TuyềnSs hừujPgB8 cũnujPgB8g khôujPgB8ng hừiVUMGE mộtujPgB8 tiếngiVUMGE Sslại ăujPgB8n miếSsng trảSs miYnJceHếng, Sscũng chơujPgB8i ujPgB8chiêu ấyYnJceH cắnYnJceH lạiVUMGEi môiYnJceH ujPgB8cô mộujPgB8t phát.
Diệp YnJceHTây ujPgB8Hi đauSs đếnujPgB8 ứaSs nướcSs mắt,iVUMGE chSsờ YnJceHHạ PhùngSs ujPgB8Tuyền vSsừa buôiVUMGEng mìYnJceHnh rujPgB8a đãYnJceH vộiSs vàngujPgB8 luiVUMGEi viVUMGEề mYnJceHột YnJceHgóc ujPgB8xe ujPgB8cách xYnJceHa hắSsn, rúujPgB8t cáiYnJceH gươngiVUMGE Ssra YnJceHxem Sschút, môiSs dướiSs bSsị cujPgB8ắn đangiVUMGE rươmiVUMGE rSsướm Ssmáu rồi. 

“HạiVUMGE PhùngiVUMGE ujPgB8Tuyền, aSsnh Sslàm cáiYnJceH quáiSs Ssgì thế!”Ss DiệSsp TâySs HujPgB8i iVUMGEnộ iVUMGEkhí YnJceHxung thiên.
“SsCô cắiVUMGEn ujPgB8tôi ujPgB8tất nhiYnJceHên tiVUMGEôi siVUMGEẽ iVUMGEđáp Sslễ thujPgB8ôi!” HạSs PhùiVUMGEng TuyềnujPgB8 hơiSs Ssnhíu mày.
“Anh…anh đồujPgB8 biếnYnJceH tSshái! A!”
DiệSsp YnJceHTây iVUMGEHi ciVUMGEòn chưujPgB8a Sscó mSsắng xongSs, lạujPgB8i bịYnJceH ngườujPgB8i ujPgB8nào Ssđó mYnJceHột pheujPgB8n kéoujPgB8 tiSsếp, tiếpiVUMGE tiVUMGEục cưỡngSs ép.
HạSs PhùngiVUMGE TuyềnSs YnJceHtiến quujPgB8ân thYnJceHần tốiVUMGEc, khônujPgB8g đYnJceHể chiVUMGEo cujPgB8ô cóSs bấtSs kSsì YnJceHcơ hộiYnJceH nàoSs đujPgB8ể thiVUMGEở nữa,YnJceH YnJceHgiống ujPgB8như cóSs YnJceHlửa đốtSs ciVUMGEháy ciVUMGEô vậy.
YnJceHDiệp ujPgB8Tây iVUMGEHi cũnYnJceHg khujPgB8ông thểSs niVUMGEhẫn nYnJceHhịn chiVUMGEịu tujPgB8hua thêmYnJceH nữYnJceHa, iVUMGEoán hậniVUMGE dùniVUMGEg hếtYnJceH sứYnJceHc bìnujPgB8h siVUMGEinh cắnSs iVUMGEvào cáiVUMGEi lưỡiSs biVUMGEá đSsạo kiYnJceHa mộtiVUMGE cái.
Bởi vSsì tứiVUMGEc giiVUMGEận nSsên lYnJceHực cắnujPgB8 rấiVUMGEt mạniVUMGEh, chỉYnJceH giảiujPgB8 hậnYnJceH đượcYnJceH Sslúc Ssấy nYnJceHhưng chỉSs iVUMGEmột gujPgB8iây saujPgB8u, DiSsệp TâYnJceHy HSsi mYnJceHôi trYnJceHên YnJceHlại cảmSs thSsấy vôiVUMGE cùnYnJceHg đSsau nhứcYnJceH—lại bịiVUMGE trYnJceHả YnJceHthù nữa!!!!!
HujPgB8ạ YnJceHPhùng TuyềujPgB8n bYnJceHuông côujPgB8 Ssra, nhìYnJceHn DiệpYnJceH TâySs ujPgB8Hi cujPgB8o cảiVUMGE haujPgB8i châiVUMGEn lêSsn liVUMGEùi viVUMGEề mộSst ujPgB8góc xYnJceHe vYnJceHừa giậnYnJceH vSsừa YnJceHsợ nhìujPgB8n mìnhSs chujPgB8ằm iVUMGEchằm, Sshắn nhujPgB8ẹ giọnSsg Ssnói: “CòujPgB8n muốnujPgB8 tujPgB8hử nữaujPgB8 không?”
DiệpujPgB8 TâyYnJceH HYnJceHi iVUMGEche môYnJceHi YnJceHrướm máYnJceHu củSsa mình,YnJceH liềujPgB8u ujPgB8mạng lắiVUMGEc đầu.
Hạ ujPgB8Phùng SsTuyền tSsiến lạYnJceHi YnJceHgần iVUMGEcô, lSsôi ciVUMGEái YnJceHtay đaiVUMGEng chiVUMGEe miệiVUMGEng iVUMGEcủa iVUMGEcô raYnJceH, khẽYnJceH nghiênSsg đầu,YnJceH tiếpiVUMGE tujPgB8ục hiVUMGEôn nữa.
Diệp ujPgB8Tây iVUMGEHi bịujPgB8 vâujPgB8y YnJceHhãm YnJceHtrong mộYnJceHt góiVUMGEc niVUMGEhỏ, khôYnJceHng iVUMGEcó đSsường nàiVUMGEo đểYnJceH thoátujPgB8, nụYnJceH ujPgB8hôn cSsủa hSsắn biVUMGEá iVUMGEđạo ujPgB8mà cuồSsng nSshiệt, ujPgB8thật sựYnJceH YnJceHmuốn ujPgB8làm DiệujPgB8p TâiVUMGEy iVUMGEHi nghYnJceHẹt ujPgB8thở màiVUMGE chếtiVUMGE nhưSsng côSs khiVUMGEông còujPgB8n Ssdám pYnJceHhản iVUMGEkháng nữYnJceHa, YnJceHchỉ cóSs thSsể bSsiết iVUMGEđiều mộtYnJceH chiVUMGEút đYnJceHể YnJceHmặc ujPgB8cho hắujPgB8n mujPgB8uốn làiVUMGEm gìujPgB8 thìiVUMGE làm.
KhônSsg bujPgB8iết quSsa bSsao lâuiVUMGE, iVUMGEHạ PhujPgB8ùng TuyềSsn báujPgB8 đạoSs hiVUMGEôn dầniVUMGE YnJceHnhẹ nhàngSs ônujPgB8 ujPgB8nhu, từniVUMGEg iVUMGEchút tiVUMGEừng Sschút mộtiVUMGE liVUMGEiếm Ssđôi Ssmôi bịYnJceH thươngSs củiVUMGEa ciVUMGEô, viVUMGEô ciVUMGEùng nhẹiVUMGE ujPgB8nhàng vàYnJceH tỉYnJceH mỉ.
“TốiSs ujPgB8nay, iVUMGEDu GianiVUMGEg YnJceHNam cujPgB8òn YnJceHchưa hôiVUMGEn côSs, màiVUMGE YnJceHtôi, lạiYnJceH hôSsn côujPgB8 ujPgB8đến bSsa lần.Ss” HSsạ iVUMGEPhùng iVUMGETuyền ciVUMGEúi đầuiVUMGE nhìujPgB8n cô,iVUMGE áSsnh mắtujPgB8 iVUMGEkhó hiểuujPgB8 niVUMGEói: “CujPgB8ăn cứYnJceH tiVUMGEheo tìnhujPgB8 hYnJceHuống hiệniVUMGE tạYnJceHi thiVUMGEì ciVUMGEơ hộiiVUMGE côiVUMGE giVUMGEả chiVUMGEo tôiujPgB8 iVUMGEso iVUMGEsánh vớiSs gYnJceHả ciVUMGEho hắnujPgB8 hìujPgB8nh nhưSs làujPgB8 hơn…iVUMGEmột chútiVUMGE xíu.” 
NhưngujPgB8 DiệpYnJceH TâySs HSsi cujPgB8ăn ujPgB8bản làSs khôiVUMGEng cóSs nghujPgB8e HiVUMGEạ YnJceHPhùng TuySsền nóSsi chuujPgB8yện, iVUMGEcòn YnJceHđang bậYnJceHn rộnYnJceH tìmiVUMGE cácSsh thoáujPgB8t khỏiiVUMGE ujPgB8ngực hSsắn, ujPgB8liều mYnJceHạng cầmujPgB8 ujPgB8khăn giấiVUMGEy Sschùi môiiVUMGE, lạiYnJceH cujPgB8òn kiVUMGEhông ngừngSs “Phi,phi,phi”
ujPgB8“Anh lYnJceHà iVUMGEtên háiVUMGEo sujPgB8ắc ujPgB8thấp kém!Ss TạSsi sYnJceHao lạujPgB8i khônYnJceHg ujPgB8có cujPgB8hút lujPgB8ịch sựYnJceH nàYnJceHo, chưaSs đSsược sSsự đồujPgB8ng ýiVUMGE củiVUMGEa ngSsười khSsác đãSs cưỡnujPgB8g ujPgB8hôn!” DiVUMGEiệp TujPgB8ây HYnJceHi bấtiVUMGE ngujPgB8ờ, hujPgB8ung hănujPgB8g mắSsng hắYnJceHn: “ĐồSs thầSsn kinh!”
“KhôngYnJceH saujPgB8o, saiVUMGEu Ssnày côujPgB8 sYnJceHẽ iVUMGEquen thôSsi.” HạSs PhùYnJceHng TuYnJceHyền trởSs iVUMGElại vịujPgB8 tiVUMGErí nSsgồi củSsa hắniVUMGE, Sshai cYnJceHhân đujPgB8ung đưiVUMGEa, Ssvừa cưSsời vừaSs nhànYnJceH Ssnhã trảiVUMGE lời.
Nếu cóiVUMGE thYnJceHể, DiSsệp SsTây iVUMGEHi thựcujPgB8 muốYnJceHn pYnJceHhun máujPgB8u trênSs miujPgB8ệng mìnhYnJceH vàYnJceHo mặtujPgB8 hYnJceHắn. CYnJceHô tứSsc giSsận đếnujPgB8 mứcYnJceH cảiVUMGE ngườiujPgB8 đềuiVUMGE ruYnJceHng lênujPgB8 YnJceHbần bYnJceHật, đaSsng iVUMGEthở, lạiVUMGEi phYnJceHát hiệSsn Ssra cáSsi nhiVUMGEẫn điVUMGEính hônYnJceH mìnhiVUMGE vừiVUMGEa thujPgB8áo ujPgB8ra lúcYnJceH nãYnJceHy ujPgB8chẳng biếujPgB8t YnJceHtừ lúujPgB8c Ssnào đãSs chiễmSs cYnJceHhệ vYnJceHững vYnJceHàng nSsằm trêSsn nujPgB8gón áYnJceHp útYnJceH cSsủa cô.
ChiếSsc nhSsẫn YnJceHbạch kYnJceHim Ssvới Ssba viênYnJceH đáYnJceH đưYnJceHợc cắujPgB8t YnJceHgọt tiiVUMGEnh xảoSs, thiiVUMGEết Sskế mujPgB8ới mẻ.Ss NhYnJceHưng Ssđối vYnJceHới DiệpiVUMGE ujPgB8Tây HSsi thìSs iVUMGEnó chẳYnJceHng kYnJceHhác gìYnJceH YnJceHmột cYnJceHái Sskhoá sắt,YnJceH buộiVUMGEc ujPgB8thật ciVUMGEhặt côYnJceH lại.
DiSsệp TâYnJceHy HujPgB8i đangYnJceH iVUMGEđịnh tiVUMGEháo rSsa lầujPgB8n Ssnữa, HạiVUMGE PhùniVUMGEg TuiVUMGEyền lạiiVUMGE Ssdùng giọnSsg nóiiVUMGE bìnujPgB8h tĩiVUMGEnh khiVUMGEông gợiVUMGEn sóngujPgB8 chặniVUMGE lạiiVUMGE: Ss“Nếu ujPgB8như Sscô iVUMGEdám lSsàm thế,iVUMGE tôiiVUMGE Sssẽ lậpSs tứYnJceHc lSsập lạSsi nujPgB8hững chuyYnJceHện vừaiVUMGE rồYnJceHi ujPgB8đã làYnJceHm vớiSs cSsô đấy.”
DiệpiVUMGE TujPgB8ây HiVUMGEi tujPgB8ay lSsập tứcujPgB8 cứngiVUMGE đờ.
“SSsau này,YnJceH Ssbất luiVUMGEận làujPgB8 ujPgB8đi tắmSs hiVUMGEay điiVUMGE ngủ,YnJceH côujPgB8 đềuiVUMGE Ssphải đSseo nYnJceHó YnJceHở trênSs tayYnJceH.” HạSs PhujPgB8ùng TuyujPgB8ền YnJceHra lệnh.
“ujPgB8Xin hỏiYnJceH, vìiVUMGE Sssao tôiSs pYnJceHhải ngujPgB8he lờiiVUMGE anhSs?” DiệiVUMGEp TâyYnJceH ujPgB8Hi khôngSs phục.
iVUMGE“Nếu khôiVUMGEng tiYnJceHn, côYnJceH Sscó thiVUMGEể thửiVUMGE Ssmột cSshút xYnJceHem sSsao.” SsHạ PhYnJceHùng TuyềnSs gõSs gõYnJceH ujPgB8ngón tSsay trêiVUMGEn đầuSs iVUMGEgối tSsheo tiếtiVUMGE tấu,YnJceH mYnJceHỗi mujPgB8ột iVUMGEnhịp gujPgB8õ nhYnJceHư đániVUMGEh ujPgB8vào lòYnJceHng DSsiệp TâySs SsHi: “TiYnJceHn Sstôi đi,Ss cujPgB8ô vĩnhujPgB8 viễnYnJceH Sssẽ khôujPgB8ng bYnJceHao giờiVUMGE đoáSsn trướcSs YnJceHđược tôSsi sẽSs làujPgB8m nhữngSs gSsì đâu.”
KSshi hujPgB8ai ngưiVUMGEời trởujPgB8 vYnJceHề nYnJceHhà, YnJceHA KSshoan phátiVUMGE hiệnSs mujPgB8ôi DiệpiVUMGE TujPgB8ây HiVUMGEi sưiVUMGEng phiVUMGEồng Sslên, vẻujPgB8 mujPgB8ặt Ssvô cùngujPgB8 khóYnJceH chịuiVUMGE Sscho nêSsn liềnYnJceH âujPgB8n cSsần hYnJceHỏi tSshăm: “NhujPgB8a đujPgB8ầu, kẻYnJceH nSsào chọujPgB8c giậniVUMGE mujPgB8uội, làYnJceHm saujPgB8o màujPgB8 mặujPgB8t nhYnJceHư Ssbị ujPgB8táo iVUMGEbón thujPgB8ế này?”
DiệpujPgB8 TiVUMGEây HujPgB8i ngiVUMGEhiến rYnJceHăng nghiếiVUMGEn lợiiVUMGE nóujPgB8i: “MuộiiVUMGE bujPgB8ị HạSs PhùnYnJceHg TuyềnujPgB8 éSsp buộc!”
“Ngay tạSsi bữaSs tiVUMGEiệc á?ujPgB8” ujPgB8A KhoiVUMGEan iVUMGEhít mộtujPgB8 hơi,ujPgB8 bốiYnJceH rujPgB8ối: Ss“Xong rồi,Ss xoiVUMGEng rồi,Ss nhiVUMGEất địnhYnJceH Sslà vộujPgB8i vàYnJceHng qYnJceHuá, PhùiVUMGEng TuyYnJceHền iVUMGEchưa kịpSs sửYnJceH dụngSs bujPgB8iện pháSsp aiVUMGEn toàiVUMGEn đúngiVUMGE khônYnJceHg, nYnJceHói khônSsg cYnJceHhừng muộiujPgB8 maiVUMGEng thaujPgB8i rồi,Ss khôujPgB8ng iVUMGEđược, kiVUMGEhông được,Ss hSsuynh phSsải niVUMGEhanh cSshóng iVUMGEđi nấuSs cYnJceHanh iVUMGEtổ yến,ujPgB8 đểSs mujPgB8uội bồiSs Ssbổ iVUMGEthân YnJceHthể mớiVUMGEi được!”
“MuộiSs .YnJceHkhông ujPgB8.có. iVUMGEý YnJceH.này!” DiiVUMGEệp TiVUMGEây HYnJceHi iVUMGEthái dYnJceHương gânSs xanSsh nổiYnJceH lêYnJceHn, Ssgiơ tYnJceHay lênujPgB8, nSshìn iVUMGErõ chiVUMGEiếc nhSsẫn đínSsh hYnJceHôn iVUMGEsáng chYnJceHói kiiVUMGEa: “iVUMGEMuội muYnJceHốn nóSsi Sslà HạujPgB8 PhùniVUMGEg TuYnJceHyền ujPgB8ép muộujPgB8i đeoSs ciVUMGEái này!”
SsA KhoSsan YnJceHnghi ujPgB8ngờ: “ChẳnYnJceHg Sslẽ mujPgB8uội khôniVUMGEg thiVUMGEích YnJceHkiểu dániVUMGEg nSsày sao?”
“KhôngSs phảiSs, kiểuYnJceH dujPgB8áng rấtSs đẹSsp, iVUMGEnhưng mà…”
“NhujPgB8ưng mujPgB8à muSsội kYnJceHhông tujPgB8hích điVUMGEá nhỏYnJceH chứYnJceH gì?”
“Không, viênujPgB8 đSsá kíchujPgB8 thujPgB8ước rấtSs phujPgB8ù hYnJceHợp, nSshưng mà…”
“NhưnujPgB8g màSs muộYnJceHi thYnJceHích chYnJceHiếc YnJceHnhẫn kiVUMGEhác đắtiVUMGE tiềnYnJceH Sshơn hả?”
“HãyiVUMGE ngujPgB8he mYnJceHuội iVUMGEnói hiVUMGEết Sscó đượcSs không!”ujPgB8 GânYnJceH xaiVUMGEnh nổSsi lSsên YnJceHngày YnJceHcàng YnJceHrõ, taYnJceHi xiVUMGEì khóiSs: “ChiếcSs nSshẫn niVUMGEày chẳngYnJceH ujPgB8có vấnYnJceH đềujPgB8 gYnJceHì cSsả, iVUMGEmuội chỉYnJceH lYnJceHà kujPgB8hông mSsuốn kếtSs hônujPgB8 cùngSs hắYnJceHn thôi!”
“ÀYnJceH!!” ujPgB8A KhoYnJceHan gậtujPgB8 gùiVUMGE, bắtYnJceH đujPgB8ầu cúYnJceHi xuốngYnJceH tYnJceHiếp tụcujPgB8 ujPgB8làm viSsệc ciVUMGEủa mình.
“HuynhujPgB8 tiVUMGEại saujPgB8o khôngujPgB8 cóSs ujPgB8phản ứSsng gìujPgB8 vậy?”iVUMGE DiệpiVUMGE TâYnJceHy HiVUMGEi khôSsng khỏiYnJceH thắYnJceHc mắc.
“ujPgB8Muội muốnujPgB8 huynujPgB8h phSsản ứiVUMGEng gìiVUMGE YnJceHđây?” SsA KhoYnJceHan cujPgB8ũng chẳSsng hiểuYnJceH niVUMGEổi hỏiYnJceH lại.
“MuujPgB8ội vSsừa YnJceHmới nóSsi làYnJceH muộiYnJceH khiVUMGEông muốniVUMGE kếYnJceHt hiVUMGEôn ujPgB8cùng ujPgB8Hạ PhSsùng TuyềujPgB8n đấy.” 
ujPgB8“Huynh khôngSs iVUMGEmuốn mìniVUMGEh chếiVUMGEt iVUMGEgià Ssmà chưujPgB8a ciVUMGEó Sscháu đâu.”
“TiVUMGEhế ujPgB8là iVUMGEsao ciVUMGEhứ?” SsDiệp iVUMGETây YnJceHHi ujPgB8cự nự.
“SsÝ củaYnJceH YnJceHhuynh chíujPgB8nh là,YnJceH kiVUMGEhông giốniVUMGEg nYnJceHhư tìnhujPgB8 yêSsu củaSs YnJceHhai đứaujPgB8 muộiVUMGEi sẽujPgB8 nảyYnJceH nở mỗi mùa xuân qua, còn cái thân già huynh đây càng ngày càng già đi, ai da” A Khoan vừa nói vừa múc cháo nào tôm nào sò từ trong nồi ra, đưa cho cô: “Đây, muội ăn chút đồ ăn khuya nha, bớt nóng nào!”
Diệp Tây Hi hoàn toàn tuyệt vọng, cuối cùng chỉ còn cách biến nỗi oán hận này thành ý chí mà vùi đầu vào thức ăn, vừa mới đón lấy bát cháo thì một bóng áo trắng đã “lướt” tới bên cạnh cô, đưa tay giật phắt bát cháo trong tay cô ra.
“Hư Nguyên à, chân anh lắp ván trượt hay sao thế?” Diệp Tây Hi bất đắc dĩ nhìn Hạ Hư Nguyên.
Hạ Hư Nguyên không để ý tới sự tưởng tượng của Diệp Tây Hi, chỉ nói: “Cô tốt hơn hết là nên đi xem bạn của cô một chút đi.” sau khi nói xong lại một lần nữa biến mất. 
“Hả?” Diệp Tây Hi vội vàng chạy lên lầu.