You are here

Bạn trai ta là con sói - Chương 23 - 24

 

Chapter 23

“Ngày đó, nếu như không có cô, tôi đã sớm bị Hạ Phùng Tuyền giết chết rồi.” Du Giang Nam xoay đầu, nhìn cô: “Nhưng tôi lại bán đứng cô.”
Diệp Tây Hi không nói gì chỉ mỉm cười.
“Cô hẳn là rất hận tôi.” Du Giang Nam nói.
Diệp Tây Hi bước tới cạnh hắn, nhẹ nhàng đặt tay lên lan can cẩm thạch bóng loáng, đá lạnh như băng, cô thấp giọng nói: “Tôi hiểu, anh cũng có nỗi khổ tâm riêng mà.”
Nghe vậy, Du Giang Nam mí mắt có một nốt ruồi màu nâu nho nhỏ dường như giật mình một cái.
Bóng đêm trong trẻo lại lùng, trong không khí cũng có chút gì đó lạnh lẽo.
Hai người cùng đứng trên ban công nhưng lại nhìn về hai hướng khác nhau.
Một lúc sau, Du Giang Nam bỗng nhiên nói: “Hôm qua, là ngày giỗ của cha tôi.”
Diệp Tây Hi kinh ngạc.
“Nhưng trừ tôi ra, không còn ai nhớ đến chuyện này nữa.” Du Giang Nam cười chua chát bi thương: “Không một ai nữa.”
Diệp Tây Hi cụp mắt xuống: “Vậy anh cho rằng, ba anh là bị… Du Tử Vĩ mưu sát phải không?”
“Không phải là tôi cho rằng như thế mà sự thật đúng là như thế.” Du Giang Nam sắc mặt dưới ánh trăng ngày càng tái nhợt, lạnh lùng vô tình: “Ba tôi trước khi chút hơi thở cuối cùng, toàn thân máu me đầm đìa vẫn cố lết tới ôm chặt lấy tôi, ông đã nói cho tôi biết, Du Tử Vĩ… chính hắn đã sát hại cha tôi.”
Du Giang Nam giọng nói rất nhẹ, rất bình tĩnh.
Nhưng Diệp Tây Hi nghe những lời đó mà thấy lạnh buốt đầy hận thù.
“Anh muốn…báo thù?” Diệp Tây Hi vẫn hỏi nhưng trong lòng sớm đã biết câu trả lời.
Du Giang Nam không trả lời câu hỏi đó, chỉ lầm bầm rất nhỏ: “Thật ra thì, tôi cũng sớm phát hiện ra hai kẻ gian phu dâm phụ đó. Cho dù có che dấu bí mật kĩ lưỡng như thế nào đi nữa thì chẳng lẽ con trai lại không phát hiện ra sự khác lạ của mẹ mình sao. Nhìn thấy Du Tử Vĩ, ánh mắt của bà ấy loé lên niềm vui, cả ngày sẽ vui vẻ. Sau đó vào một ngày, tôi nấp ở một góc vườn hoa tận mắt nhìn thấy bọn họ ôm hôn nhau…Nếu như ngày đó, tôi nói cho cha biết việc này, ông ấy sẽ có thể đề phòng Du Tử Vĩ thì đã không bị hắn hãm hại như ngày hôm nay…Vậy mà tôi lại không làm vậy, tôi sợ sẽ phá vỡ hạnh phúc của bản thân, phá vỡ gia đình này, nên rốt cuộc đã im lặng…”
Du Giang Nam giọng nói ngày càng nhỏ dần.
Diệp Tây Hi không đành lòng, nắm lấy tay hắn, sưởi ấm đôi bàn tay giá lạnh, nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Anh không hề có tội gì cả, thật đấy, đó không phải là lỗi của anh.”
Du Giang Nam ngẩng đầu.
Cả người hắn, tóc, khuôn mặt, toàn thân đều bị ánh trăng bàng bạc bao phủ, lúc ẩn lúc hiện, mờ ảo phảng phất như không tồn tại trên thế giới này.
Hắn nhìn Diệp Tây Hi, trong ánh mắt tràn ngập sự yêu thương, nhưng còn chút gì đó đau xót, hối hận cùng u buồn.
Tay của hắn xoa trán cô, rồi sau đó nhẹ nhàng chậm chạp vuốt tai cô, rồi đến gương mặt cô.
Từng động tác đều nhẹ nhàng tỉ mỉ mang theo sự quyến luyến.
Lúc này Diệp Tây Hi đột nhiên có chút hoảng hốt.
Cô mơ hồ nhận ra Du Giang Nam đang ngày càng nhích lại gần cô hơn, cô thầm nghĩ phải né hắn, nhưng không hiểu sao cô lại không nhúc nhích.
Hai người môi ngày càng gần, Diệp Tây Hi có thể cảm thấy hơi thở của hắn gần kề, phảng phất trên gương mặt mình.
Ánh mắt cô thẫn thờ.
Nhưng ngay khoảnh khắc đôi môi họ chuẩn bị chạm vào nhau thì Diệp Tây Hi bỗng cảm thấy mình như bị một lực kéo rất mạnh giật phắt ra.
Nhất thời không khí lãng mạn đều biến mất không còn chút nào hết.
“Thật xin lỗi, tôi tìm cô ấy có chút việc.” Hạ Phùng Tuyền mỉm cười giải thích, thái độ rất nho nhã lễ độ nhưng Diệp Tây Hi tự nhiên dựng hết cả tóc gáy lên.
Du Giang Nam không nói gì chỉ lẳng lặng nhìn về phía Hạ Phùng Tuyền, có chút cảnh giác.
“Quên mất, vết thương lần trước tôi cắn nát trên tay anh đã khỏi hẳn chưa vậy?” Hạ Phùng Tuyền làm như vô tình hỏi.
“Cảm ơn sự quan tâm của anh… Thế chỗ lần trước bị nện ghế vào đầu của anh còn sưng không?” Du Giang Nam không nhanh không chậm phản kích.
“Đừng lo lắng, tội do ai làm người nấy chịu, cô ấy đã dùng “hành động thực tế” để sửa chữa lỗi lầm của mình rồi…Em nói xem có đúng không?” Hạ Phùng Tuyền rất thân mật ôm hai vai Diệp Tây Hi, cúi đầu giống như đang hỏi cô nhưng ánh mắt lại nhẹ nhàng liếc qua Du Giang Nam một cái.
Trong nháy mắt, Hạ Phùng Tuyền nhìn thấy Du Giang Nam vai như cứng ngắc lại.
Hạ Phùng Tuyền nhếch mép cười, chẳng nói chẳng rằng liền kéo Diệp Tây Hi xuống lầu.
Diệp Tây Hi thấp thỏm, bởi vì mọi người xung quanh ai ai cũng luôn miệng nhắc nhở cô và Du Giang Nam không thể có bất kì liên quan gì, mà rõ ràng cô cũng đã gật đầu đồng ý, nhưng mà lúc nãy vừa vặn bị Hạ Phùng Tuyền bắt gặp rồi, đây gọi là có tật giật mình.
Đồng thời cô cũng cảm thấy vô cùng hỗn loạn, vừa nãy, vừa nãy cô và Du Giang Nam thiếu chút nữa đã hôn môi?
Vì ánh trăng, vì sự phân tâm của mình, và còn bởi vì…Du Giang Nam?
Cô hoàn toàn không hiểu mình đang nghĩ gì nữa.
Diệp Tây Hi như người mất hồn.
“Sao vậy, cô còn tiếc nuối chuyện lúc nãy à?” Hạ Phùng Tuyền bên cạnh đột nhiên lên tiếng mỉa mai.
Rốt cuộc thì cũng là cô đã làm sai, Diệp Tây Hi lo lắng chưa đủ hay sao nào, dám mở miệng phản bác.
Hạ Phùng Tuyền nhẹ nhàng liếc cô một cái: “Được rồi, đằng nào tối nay cũng không chỉ mình cô vi phạm.”
Tối nay?
Diệp Tây Hi hoài nghi nhưng cũng không dám “bật” lại.
Lúc này, xung quanh bỗng nhiên im lặng dị thường.
Diệp Tây Hi phát hiện một người đàn ông trung niên đứng giữa phòng dáng vẻ phi phàm, phong thái quý tộc, khuôn mặt bí hiểm. Ông ta đang đeo cho Liễu Vi Quân một chiếc vòng cổ ngọc bích.
Vòng cổ đắt tiền, mỹ nhân cao quý, hai thứ này kết hợp lại càng nổi bật hơn.
“Chúc em sẽ mãi mãi xinh đẹp như thế này.” Người đàn ông đó hôn lên má Liễu Vi Quân , tất cả mọi người đều vỗ tay chúc mừng.
Diệp Tây Hi bừng tỉnh chân lý, hoá ra người đó chính là Du Tử Vĩ.
Du Tử Vĩ nâng chén rượu lên: “Cảm ơn tất cả các vị khách quý có mặt ngày hôm nay, chúng ta hãy cùng ăn mừng sinh nhật của phu nhân tôi nào.” Nói xong, ông ta tu một hơi cạn sạch chén rượu.
Các vị khách cũng lần lượt làm theo.
Tiếp theo, ông lại rót một chén rượu, bước tới chỗ Hạ Phùng Tuyền, nhìn Hạ Phùng Tuyền và Diệp Tây Hi nham hiểm nói: “Hôm nay tôi cảm thấy đặc biệt vinh hạnh khi Hạ Phùng Tuyền tiên sinh có thể hạ cố đến đây tham dự bữa tiệc nho nhỏ này…Hạ tiên sinh, tôi muốn mời anh một chén, hi vọng có thể xoá hết mọi hiểu lầm giữa chúng ta từ trước tới nay và thay mặt những kẻ trong gia tộc chúng tôi có những hành động vô lễ với anh tôi muốn xin lỗi anh.”
“Không dám nhận.” Hạ Phùng Tuyền khách khí đáp, nâng cốc rượu uống luôn.
“Như vậy bây giờ, khiêu vũ bắt đầu…” Du Tử Vĩ tuyên bố.
“Xin chờ một chút.” Hạ Phùng Tuyền cắt đứt lời ông ta “Chờ đã, tôi còn có chuyện muốn tuyên bố.”
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Hạ Phùng Tuyền, bao gồm cả Diệp Tây Hi, cô cũng đang ôm đầy một bụng băn khoăn nhìn hắn.
Lúc này Hạ Phùng Tuyền bỗng nâng tay Diệp Tây Hi lên, nói: “Tôi và Diệp Tây Hi sẽ đính hôn.”
“Vốn là, chúng tôi muốn chờ một thời gian nữa mới thông báo cho mọi người biết nhưng vừa rồi được tận mắt chứng kiến vợ chồng Du lão gia đây thân mật keo sơn như thế thật sự đáng ghen tỵ, cho nên liền quyết định sẽ tuyên bố luôn tại đây.” Hạ Phùng Tuyền nói dối không chớp mắt.
Cả căn phòng đầu tiên là im lặng hoàn toàn sau đó lai vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng rầm trời.
Hạ Phùng Tuyền rút ra từ túi áo lễ phục một chiếc nhẫn đính hôn, đeo lên bàn tay phải đã hoá đá của Diệp Tây Hi. Nhân tiện cúi đầu xuống, vén tóc cô lên, nhẹ nhàng ghé sát tai cô thì thầm đe doạ: “Nếu như cô dám phản đối, tôi sẽ ngay lập tức quẳng cô lại nơi này, tin tôi đi, so với thủ đoạn của Du Tư Nhân thì Du tử Vĩ còn độc ác hơn rất nhiều… không tin thì cô cứ thử xem.”
Diệp Tây Hi cảm thấy mình như rơi thẳng vào một hầm băng, thật sự không bao giờ lường trước được Hạ Phùng Tuyền sẽ ra chiêu độc như vậy, lập tức làm cho cô đành bó tay chịu chói câm nín mà làm theo.
Cô không biết chính xác Hạ Phùng Tuyền đang nghĩ cái quái gì và cũng không biết rốt cuộc thì mình nên làm gì bây giờ.
Cô chỉ biết duy nhất một điều, đó là vẻ mặt tươi cười hớn hở đối với sự chúc phúc của các vị khác ở đây của mình so với khóc còn khó coi hơn rất nhiều.
Mà lúc đó, ở một góc khác của căn phòng, một bóng người lầm lũi từ từ bước ra ngoài.
Trên đường về nhà, Diệp Tây Hi trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc cũng nhịn không nổi nữa rồi liền tháo ngay chiếc nhẫn ra trả cho Hạ Phùng Tuyền.
Hạ Phùng Tuyền cũng chẳng thèm nhìn nó lấy một cái, chỉ nói: “Sau này, cô phải luôn luôn đeo nó trên tay nghe không?”
“Việc này, anh đang tiến hành kế hoạch gì vậy, việc chúng ta đính hôn là một phần của kế hoạch đó, đúng không?” Đây là đáp án duy nhất mà Diệp Tây Hi suy nghĩ hồi lâu mới tìm ra được, cũng là đáp án làm cô thấy yên tâm nhất.
Đáng tiếc đáp án này ngay lập tức bị bác bỏ: “Chẳng có kế hoạch nào cả.”
“Vậy…tại sao chúng ta phải đính hôn?” Diệp Tây Hi thấy lưng mình đang ròng ròng mồ hôi lạnh.
“Bởi vì đính hôn rồi mới có thể kết hôn.” Hạ Phùng Tuyền nhàn nhạt giải thích.
Diệp Tây Hi thấy hình như nhiệt độ điều hoà trong xe đã xuống quá thấp rồi, thế cho nên giọng nói của cô mới run rẩy như vầy: “Kết…hôn?”
“Đúng vậy.” Người nào đó gật đầu.
“Tại sao lại phải kết hôn?” Diệp Tây Hi giựt giựt tóc mình, một cái, hai cái, ba cái…
“Bởi vì tôi không muốn chưa kết hôn đã sinh con rồi.”
“Tại sao lại muốn sinh con?!”
“Bởi vì chúng ta đã lên giường.”
“Tại sao lại phải lên giường???”
“Bởi vì chúng ta sắp kết hôn.”
“Tại sao chúng ta lại phải kết hôn???!!!!”
“Bởi vì chúng ta đã đính hôn.”
“…”

Cứ như vậy, vấn đề này cứ lập đi lập lại vô số lần, Diệp Tây Hi quyết định đổi phương thức giao tiếp, cho nên cô vô cùng thành khẩn, nghiêm túc cực độ nói: “Hạ Phùng Tuyền, tôi không muốn kết hôn với anh.”
Hạ Phùng Tuyền cũng không có phản ứng gì dữ dội lắm, chỉ đột ngột hỏi một câu hỏi khác: “Vậy mỗi sáng có phải là cô cam tâm tình nguyện bưng cà phê lên cho tôi không?”
“Không đời nào.” Diệp Tây Hi trả lời chắc như đinh chém sắt.
“Không là được rồi.”
“Thế là có ý gì hả?” Diệp Tây Hi không hiểu gì hết trơn.
“Chúng ta kết hôn sau này cũng giống như việc cô phải bưng cà phê mỗi sáng cho tôi, mặc dù không tình nguyện nhưng cuối cùng cô vẫn phải làm.” Hạ Phùng Tuyền dùng một câu đơn giản kết thúc vấn đề mà Diệp Tây Hi so sánh với hàm số toán học còn khó khăn hơn gấp chục lần.
Chapter 24
Diệp Tây Hi vừa thấy bực mình vừa buồn cười, không biết làm sao lại thốt ra câu: “Tôi có chết cũng không gả cho anh.”
Sau khi nói xong lại cảm thấy có gì đó không ổn, thẳng thắn quá mức, hơn nữa còn chút nguy hiểm—như mấy bộ phim truyền hình nhảm nhí ấy, những lời này của nữ chính 10 phần thì 8,9 phần chắc chắn sẽ bị gả cho nam nhân mà nữ chính ghét nhất có chết cũng không muốn lấy. Cho nên, cô vội sửa lại nói: “Hay là nói như vậy đi, tôi cảm giác cơ hội mình gả cho Du Giang Nam so với gả cho anh hơn… một chút xíu.”
Vốn dĩ, Diệp Tây Hi định nói “lớn hơn” đằng sau cộng thêm phó từ “rất nhiều” nhưng suy đi tính lại thì dù sao hai người cũng đã ở một nhà với nhau khá lâu rồi, không thể lấy oán báo ân, quá mức đả kích tự ái của hắn vì thế rất hảo tâm đổi lại thành cụm từ “một chút xíu” này.

Thật không nghĩ đến hậu hoạ sau này, chọc ngay vào tổ kiến lửa, tên sói hỉ nộ không lường được bên cạnh.
Vừa dứt lời, Hạ Phùng Tuyền liền nắm chặt lấy cổ tay của cô, một phen kéo lại, thuận đà kéo cả người Diệp Tây Hi ngồi lên đùi hắn.
Diệp Tây Hi tất nhiên là liều mạng giãy dụa nhưng chẳng ăn thua gì, ngày thường vốn tức giận đến cực điểm, tức đến xì khói đối với hắn cũng vô dụng rồi.
Hạ Phùng Tuyền một tay khoá chặt hai tay của Diệp Tây Hi, một tay giữ chặt gáy cô, hung hăng mà hôn.
Cảm giác lưỡi Hạ Phùng Tuyền đang dần dần xâm nhập vào trong miệng mình, Diệp Tây Hi toàn thân tê dại, cố gắng hết sức ngậm chặt miệng lại, kiên cường phòng thủ đến cùng.
Hạ Phùng Tuyền mỉm cười nháy mắt một cái, bỏ một tay ra, từ bên ngoài đống lễ phục bùng nhùng, bàn tay hắn nhanh nhẹn luồn vào trong người Diệp Tây Hi, nhẹ nhàng sờ…
“Á!!!!” Diệp Tây Hi hét lên, Hạ Phùng Tuyền nhân cơ hội đó tiến vào, bá đạo hôn cô không ngừng, hai bên dây dưa.
Cả người nóng rực, hắn “chiến đấu” rất mạnh mẽ, làm cho Diệp Tây Hi không cách nào hô hấp.
Trong tình thế cấp bách đó,cô trên dưới kết hợp, cắn vào môi hắn, liền cảm thấy vị máu tươi ngọt ngào tràn ra.
Vốn tưởng rằng hắn sẽ ngay lập tức buông mình ra, nhưng không, Hạ Phùng Tuyền hừ cũng không hừ một tiếng lại ăn miếng trả miếng, cũng chơi chiêu ấy cắn lại môi cô một phát.
Diệp Tây Hi đau đến ứa nước mắt, chờ Hạ Phùng Tuyền vừa buông mình ra đã vội vàng lui về một góc xe cách xa hắn, rút cái gương ra xem chút, môi dưới bị cắn đang rươm rướm máu rồi. 

“Hạ Phùng Tuyền, anh làm cái quái gì thế!” Diệp Tây Hi nộ khí xung thiên.
“Cô cắn tôi tất nhiên tôi sẽ đáp lễ thôi!” Hạ Phùng Tuyền hơi nhíu mày.
“Anh…anh đồ biến thái! A!”
Diệp Tây Hi còn chưa có mắng xong, lại bị người nào đó một phen kéo tiếp, tiếp tục cưỡng ép.
Hạ Phùng Tuyền tiến quân thần tốc, không để cho cô có bất kì cơ hội nào để thở nữa, giống như có lửa đốt cháy cô vậy.
Diệp Tây Hi cũng không thể nhẫn nhịn chịu thua thêm nữa, oán hận dùng hết sức bình sinh cắn vào cái lưỡi bá đạo kia một cái.
Bởi vì tức giận nên lực cắn rất mạnh, chỉ giải hận được lúc ấy nhưng chỉ một giây sau, Diệp Tây Hi môi trên lại cảm thấy vô cùng đau nhức—lại bị trả thù nữa!!!!!
Hạ Phùng Tuyền buông cô ra, nhìn Diệp Tây Hi co cả hai chân lên lùi về một góc xe vừa giận vừa sợ nhìn mình chằm chằm, hắn nhẹ giọng nói: “Còn muốn thử nữa không?”
Diệp Tây Hi che môi rướm máu của mình, liều mạng lắc đầu.
Hạ Phùng Tuyền tiến lại gần cô, lôi cái tay đang che miệng của cô ra, khẽ nghiêng đầu, tiếp tục hôn nữa.
Diệp Tây Hi bị vây hãm trong một góc nhỏ, không có đường nào để thoát, nụ hôn của hắn bá đạo mà cuồng nhiệt, thật sự muốn làm Diệp Tây Hi nghẹt thở mà chết nhưng cô không còn dám phản kháng nữa, chỉ có thể biết điều một chút để mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.
Không biết qua bao lâu, Hạ Phùng Tuyền bá đạo hôn dần nhẹ nhàng ôn nhu, từng chút từng chút một liếm đôi môi bị thương của cô, vô cùng nhẹ nhàng và tỉ mỉ.
“Tối nay, Du Giang Nam còn chưa hôn cô, mà tôi, lại hôn cô đến ba lần.” Hạ Phùng Tuyền cúi đầu nhìn cô, ánh mắt khó hiểu nói: “Căn cứ theo tình huống hiện tại thì cơ hội cô gả cho tôi so sánh với gả cho hắn hình như là hơn…một chút xíu.” 
Nhưng Diệp Tây Hi căn bản là không có nghe Hạ Phùng Tuyền nói chuyện, còn đang bận rộn tìm cách thoát khỏi ngực hắn, liều mạng cầm khăn giấy chùi môi, lại còn không ngừng “Phi,phi,phi”
“Anh là tên háo sắc thấp kém! Tại sao lại không có chút lịch sự nào, chưa được sự đồng ý của người khác đã cưỡng hôn!” Diệp Tây Hi bất ngờ, hung hăng mắng hắn: “Đồ thần kinh!”
“Không sao, sau này cô sẽ quen thôi.” Hạ Phùng Tuyền trở lại vị trí ngồi của hắn, hai chân đung đưa, vừa cười vừa nhàn nhã trả lời.
Nếu có thể, Diệp Tây Hi thực muốn phun máu trên miệng mình vào mặt hắn. Cô tức giận đến mức cả người đều rung lên bần bật, đang thở, lại phát hiện ra cái nhẫn đính hôn mình vừa tháo ra lúc nãy chẳng biết từ lúc nào đã chiễm chệ vững vàng nằm trên ngón áp út của cô.
Chiếc nhẫn bạch kim với ba viên đá được cắt gọt tinh xảo, thiết kế mới mẻ. Nhưng đối với Diệp Tây Hi thì nó chẳng khác gì một cái khoá sắt, buộc thật chặt cô lại.
Diệp Tây Hi đang định tháo ra lần nữa, Hạ Phùng Tuyền lại dùng giọng nói bình tĩnh không gợn sóng chặn lại: “Nếu như cô dám làm thế, tôi sẽ lập tức lập lại những chuyện vừa rồi đã làm với cô đấy.”
Diệp Tây Hi tay lập tức cứng đờ.
“Sau này, bất luận là đi tắm hay đi ngủ, cô đều phải đeo nó ở trên tay.” Hạ Phùng Tuyền ra lệnh.
“Xin hỏi, vì sao tôi phải nghe lời anh?” Diệp Tây Hi không phục.
“Nếu không tin, cô có thể thử một chút xem sao.” Hạ Phùng Tuyền gõ gõ ngón tay trên đầu gối theo tiết tấu, mỗi một nhịp gõ như đánh vào lòng Diệp Tây Hi: “Tin tôi đi, cô vĩnh viễn sẽ không bao giờ đoán trước được tôi sẽ làm những gì đâu.”
Khi hai người trở về nhà, A Khoan phát hiện môi Diệp Tây Hi sưng phồng lên, vẻ mặt vô cùng khó chịu cho nên liền ân cần hỏi thăm: “Nha đầu, kẻ nào chọc giận muội, làm sao mà mặt như bị táo bón thế này?”
Diệp Tây Hi nghiến răng nghiến lợi nói: “Muội bị Hạ Phùng Tuyền ép buộc!”
“Ngay tại bữa tiệc á?” A Khoan hít một hơi, bối rối: “Xong rồi, xong rồi, nhất định là vội vàng quá, Phùng Tuyền chưa kịp sử dụng biện pháp an toàn đúng không, nói không chừng muội mang thai rồi, không được, không được, huynh phải nhanh chóng đi nấu canh tổ yến, để muội bồi bổ thân thể mới được!”
“Muội .không .có. ý .này!” Diệp Tây Hi thái dương gân xanh nổi lên, giơ tay lên, nhìn rõ chiếc nhẫn đính hôn sáng chói kia: “Muội muốn nói là Hạ Phùng Tuyền ép muội đeo cái này!”
A Khoan nghi ngờ: “Chẳng lẽ muội không thích kiểu dáng này sao?”
“Không phải, kiểu dáng rất đẹp, nhưng mà…”
“Nhưng mà muội không thích đá nhỏ chứ gì?”
“Không, viên đá kích thước rất phù hợp, nhưng mà…”
“Nhưng mà muội thích chiếc nhẫn khác đắt tiền hơn hả?”
“Hãy nghe muội nói hết có được không!” Gân xanh nổi lên ngày càng rõ, tai xì khói: “Chiếc nhẫn này chẳng có vấn đề gì cả, muội chỉ là không muốn kết hôn cùng hắn thôi!”
“À!!” A Khoan gật gù, bắt đầu cúi xuống tiếp tục làm việc của mình.
“Huynh tại sao không có phản ứng gì vậy?” Diệp Tây Hi không khỏi thắc mắc.
“Muội muốn huynh phản ứng gì đây?” A Khoan cũng chẳng hiểu nổi hỏi lại.
“Muội vừa mới nói là muội không muốn kết hôn cùng Hạ Phùng Tuyền đấy.” 
“Huynh không muốn mình chết già mà chưa có cháu đâu.”
“Thế là sao chứ?” Diệp Tây Hi cự nự.
“Ý của huynh chính là, không giống như tình yêu của hai đứa muội sẽ nảy nở mỗi mùa xuân qua, còn cái thân già huynh đây càng ngày càng già đi, ai da” A Khoan vừa nói vừa múc cháo nào tôm nào sò từ trong nồi ra, đưa cho cô: “Đây, muội ăn chút đồ ăn khuya nha, bớt nóng nào!”
Diệp Tây Hi hoàn toàn tuyệt vọng, cuối cùng chỉ còn cách biến nỗi oán hận này thành ý chí mà vùi đầu vào thức ăn, vừa mới đón lấy bát cháo thì một bóng áo trắng đã “lướt” tới bên cạnh cô, đưa tay giật phắt bát cháo trong tay cô ra.
“Hư Nguyên à, chân anh lắp ván trượt hay sao thế?” Diệp Tây Hi bất đắc dĩ nhìn Hạ Hư Nguyên.
Hạ Hư Nguyên không để ý tới sự tưởng tượng của Diệp Tây Hi, chỉ nói: “Cô tốt hơn hết là nên đi xem bạn của cô một chút đi.” sau khi nói xong lại một lần nữa biến mất. 
“Hả?” Diệp Tây Hi vội vàng chạy lên lầu.