CHƯƠNG 76:Câu chuyện của Thành Huân

“ Nào, tớ giới thiệu một chút. Đây là Thành Huân, vừa về nước không lâu. Đây là lớp phó thời cấp ba, Kim Trinh Hi. Tớ đi đây...”

 “ Bái bai.!”

 “ Chị!”

 Thành Huân vội gọi Huệ Bân, nhưng cô đã đứng dậy. Huệ Bân không thể từ chối yêu cầu của Trinh Hi, người từng là lớp phó của cô, đã sắp xếp cho họ gặp nhau. Kết quả sau đó tốt xấu thế nào, không phải trách nhiệm của cô.

 Vẻ mặt hai người còn lại hoàn toàn trái ngược nhau : Trinh Hi thì vui đến nỗi cứ cười toe toét, ngược lại, Thành Huân tỏ ra khó xử. Vừa về nước không bao lâu, lúc Huệ Bân nói muốn gặp anh, anh cảm thấy hơi lạ, nhưng anh hoàn toàn không ngờ sẽ có việc sắp xếp chuyện này.

 “ Còn nhớ tôi không?”

 Thấy Trinh Hi cẩn thận dò hỏi, Thành Huân càng cảm thấy khó xử hơn. Sao có thể không nhớ chứ? Nguyên nhân mình lại ra nước ngoài là gì: một vì bị Huệ Bân từ chối, nguyên nhân khác nữa là bị lớp phó báo theo dai dẳng, làm anh sợ quá, phải “ trốn “ đi thôi.

 “ Dạ....”

 “ Không cần khách sáo. Chúng ta đã lâu không gặp.”

 “ Không phải, em khách sáo là điều nên làm.”

  Thành Huân định dùng lễ độ để vạch rõ giới hạn, nhưng vẻ mặt Trinh Hi không thay đổi gì, lại càng nói năng đĩnh đạc hơn. Điều này khiến Thành Huân có hơi sợ hãi.

 “ Đúng thế! Chúng ta đã lâu không gặp nhau như thế thì sao có thể thân thiết ngay được? Hơn nữa, tính cách chúng ta rất khác nhau. Hoá ra, em đang mắc cỡ à? Thật ra, chị cũng cảm thấy rất ngại.”

 “ Dạ, chị không có hẹn à?”

 “ À, không có.”

 Trinh Hi chuẩn bị tâm lý sẵn rồi. Lúc nghe tin Thành Huân ra nước ngoài du học, cô đau lòng biết bao. Tuy đã quên khoảng thời gian đó, nhưng khi nghe Thành Huân trở về nước, cô lập tức nhờ Tú Nhi sắp xếp cho gặp mặt, nhưng, Tú Nhi từ chối. Lần này tìm Huệ Bân, cô vất vả lắm mới có được cơ hội gặp mặt.

 “ Em biết không? Chị đợi em lâu lắm rồi.”

 “ Thế à...”

 “ Trước đây em rất dễ thương, bây giờ càng đẹp trai.”

 “ Cám ơn.”

 “ Em thật là người hay mắc cỡ. Không sao, em có thể tin tưởng người chị này.”

 Trinh Hi nhìn Thành Huân, ánh mắt trìu mến. Thành Huân lại nổi da gà cả người. Nước uống nôn ra không được, nuốt cũng không được, đành ngậm trong miệng.

  “ Chị rất muốn biết, tại sao lúc đi du học, em không nói với chị?”

 “....”

 “ Em không nhớ chị à? Nhưng chị rất nhớ em...”

 “...”

  Thành Huân còn có thể nói gì chứ?

 “ Hoá ra, em cũng nhớ chị, phải không? Đừng mắc cỡ nữa.”

 “ Phù ù....”

 Nước uống ngậm trong miệng cuối cùng cũng phun ra không khí, những giọt nước li ti tất nhiên bắn vào mặt Trinh Hi đang ngồi đối diện.

 “ A, xin lỗi. Chuyện này....” Thành Huân vội lấy khăn tay lau mặt cho Trinh Hi.

 “ Thật xin lỗi.”

 “ Không sao.... không việc gì...”

 Trinh Hi đỏ mặt. Thành Huân mới nhận ra, vội lấy tay ra và đưa khăn tay cho Trinh Hi.

 “ Chị lau đi.”

 “ Cám ơn. Chị đi nhà vệ sinh chút xíu....”

 Nhân lúc Trinh Hi rời khỏi, Thành Huân vội gọi điện cho Huệ Bân, lòng như lửa đốt.

 Tít..tít...tít...

 “ Chị, là em! Chị rốt cuộc đang nghĩ và làm gì thế, lại giới thiệu cô ấy cho em. Hả?”

 “ Xin lỗi, tôi là Ngân Hách. Cậu là ai?”

 “ Dạ...em là Thành Huân.”

 Thành Huân lập tức lễ độ. Tuy có hơi khúm núm, nhưng trước đó không lâu, anh nhìn thấy Ngân Hách , quả thật rất đẹp trai. Hơn nữa, từ sau khi kết hôn, Ngân Hách càng quyến rũ hơn.

 “ Cậu là ai?”

 “ Em đã từng tham gia lễ cưới của anh chị mà.!”

 “ Người dự lễ cưới nhiều như thế.”

 “ Thế, anh không biết tôi là ai sao không lễ độ.”

 “ Cậu không phải nhỏ tuổi hơn tôi sao?”

 “ Cái gì?”

 “ Câm miệng.”

 “ Tôi tìm chị Huệ Bân!”

 “ Cô ấy đang ngủ.”

 “ Gọi chị ấy dậy.!”

 “ Muốn bị đánh hả? Cậu rốt cuộc là ai? Đã biết cô ấy là gái đã có chồng thì đừng quấy nhiễu cô ấy nữa.( Tút... tút... )

 Sao có thể hoang đường như thế. Thế này chẳng phải quá đáng lắm sao? Đã không biết là ai lại không lễ độ, mình chưa làm gì đã bị cảnh cáo, còn nói đừng quấy nhiễu chị Huệ Bân?

 Thành Huân buồn bực, uống cạn ly nước. Nhưng đây chỉ là làm mát bao tử, không giải quyết được phiền muộn trong lòng. Hây, thật mất mặt quá.

 “....Chị trở lại rồi.”

 “ À, dạ...”

 Trinh Hi nhìn Thành Huân cười toe toét, anh ta nhìn Trinh Hi không tự nhiên lắm, hình như cô khác trước đây nhiều. Những vì những chuyện trước đây giống như ác mộng vậy, cho nên, Thành Huân không  muốn đối xử công bằng với Trinh Hi. Không, cho dù chỉ nghĩ thôi, cậu cũng không làm được.

 “ Chúng ta ra ngoài nhé?”

 “ Bên ngoài nóng như thế, ở lại đây đi.”

 “ Nhưng nói thế nào cũng là hẹn hò mà...”

 “ ... “

 “ Số điện thoại của em là bao nhiêu?”

 Thành Huân muốn đứng dậy, bỏ đi. Nhưng như thế không được, thế nào cũng phải nể mặt chị Huệ Bân.

 “ Điện thoại em hư rồi,:

 “ Sửa xong thì gọi cho chị.”

 “ Em không muốn sửa, muốn mua cái mới.”

 “ Nhưng số đâu có đổi. Mau viết cho chị.”

 Thành Huân viết số điện thoại của mình đưa cho Trinh Hi mà lòng không muốn chút nào.

 Khác với nét chữ nguệch ngoạc của Thành Huân, Trinh Hi viết số điện thoại của mình lên tờ giấy một cách rõ ràng, sạch sẽ rồi đưa cho Thành Huân. “ Đây là số điện thoại của chị, nhất định phải gọi cho chị đấy.”

 “ Dạ.”

 “ Chúng ta tiếp tục ở đây sao?”

 “ Nhưng em nghĩ ra ngoài quá nóng.”

 “ Thế cũng phải đi ra chứ.”

 “ À, chuyện đó...Em có hẹn.”

 “ Hả? Cuộc hẹn gì?”

  Thành Huân bỗng buột miệng nói ra một câu kỳ lạ. “ À, hẹn ở hộp đêm!” Ban ngày ban mặt, lấy đâu ra hộp đêm chứ?

 “ Thế thì buổi tối rảnh phải không?”

 “ À....Dạ”

 “ Thế thì em có thể đi với chị rồi.”

 “ Dạ....”

 Thành Huân trả lời ỉu xìu, từ sau lúc đó đã 10 năm trôi qua rồi, anh có thể làm gì chứ? Hơn nữa, bà chị này đã 29 tuổi rồi.

 “ Có muốn đi hộp đêm với chị không?”

 “ Không.”

 “ Thế thì đi ăn kem với chị nhé?”

 “ Không.”

 “ Chúng ta đi ăn cơm đi.”

 “ Em không đói.”

 “ Tại sao từ chối tất cả đề nghị của chị thế...”

 Trinh Hi thấy Thành Huân cứ nói “ không” thì tức anh ách, cảm thấy, 10 năm nay, nguyên nhân cô không tìm được một nửa của mình là vì Thành Huân. Cho nên, cô không muốn lại để mất Thành Huân như lần trước nữa. Tuy thời gian qua, cô cũng quen với nhiều người đàn ông, nhưng không vừa ý ai cả. Ngay cả người yêu đầu tiên là ai, người thứ hai là ai, cô cũng không nhớ. Trinh Hi nghĩ, có lẽ người cô chờ đợi chính là người này.

 Xa cách 10 năm, dáng vẻ Thành Huân đã thay đổi nhiều. Cảm giác trước đây của cô, một nửa là thích, một nửa là muốn xem phản ứng của Thành Huân mỗi khi chọc ghẹo cậu ấy, cho nên lúc đó, cô mới bày tỏ tình cảm mình một cách hời hợt. Nhưng Thành Huân bây giờ thì khác khi đó, cơ thể rắn chắc, khuôn mặt đẹp trai, còn giọng nói nhỏ, trầm ấy nữa, rất nam tính. Tất cả đều khiến Trinh Hi động lòng.

 “ Chị có thể cầm tay em không?”

 “ Gì cơ?”

 Đợi khi Thành Huân kịp phản ứng, tay cậu đã bị Trinh Hi kéo đi. Trinh Hi không để ý đến nét mặt khó chịu của Thành Huân, kéo tay cậu ấy mà đi trên đường.

 “ Thế này...Em cảm thấy hơi nóng.”

 “ Không sao, chúng ta đi ăn kem mà.”

 Thành Huân bị kéo vào quán kem và ấn ngồi xuống ghế.

 “ Em muốn ăn kem gì?”

 “ Kem vani.”

 “ Oa...giống y như chị.”

 “ À.... Em muốn ăn kem sôcôla.” Thành Huân vội nói lại.

  Nhưng, Trinh Hi sao có thể bỏ qua cơ hội này :” Oa... Chị cũng thích kem sôcôla lắm.!”

  Bị bà lão này đánh bại rồi.

 Trinh Hi đưa ly kem sôcôla trước mặt Thành Huân, anh ta thẫn thờ cầm lấy.

 “ Kem này ngon thật.” Trinh Hi cười hì hì, lúc này, vẻ mặt Thành Huân hơi giãn ra. Lúc nãy không chú ý, bây giờ nhìn kỹ lại, Trinh Hi cười rất đẹp. Đẹp thật. Thành Huân nói thầm trong lòng.

 “ Ăn kem xong thì làm gì?”

 “ Ai về nhà nấy, thế nào?”

 “ Sao? Em ghét ở cạnh chị à?”

  Tuy Trinh Hi nói trúng tim anh ta, nhưng anh sao có thể nói trước mặt cô ấy chứ.

 “ Không phải. Em chỉ là hơi mệt.”

 “ Thế, chúng ta đi chụp hình chân dung đi. Sau khi mua nón xong thi về nhà.”

 “ Dạ...”

  Xem ra, hôm nay không thể làm gì khác được.

 Nhìn khuôn mặt mệt mỏi của Thành Huân, Trinh Hi hỏi. “ Khi nào, em mới không khách sáo?”

 “ Em vốn không tuỳ tiện nói những câu không lễ độ.”

 “ Trước đây không phải thường nói sao?”

 “ Trước đây là vì em không hiểu chuyện.”

 “ Phải, lúc đó không hiểu chuyện. Em biết không, khi học cấp ba, chị ngày nào cũng cãi nhau với Huệ Bân.”

 Thì chị bây giờ vẫn vậy mà? Thành Huân nói thầm trong cổ họng, lưng toát mồ hôi.

 “ Thế à?”

 “ Ừ! Không biết lúc đó tại sao lại như thế! Bây giờ nghĩ lại, lúc học cấp 3, sao chị gặp được em.”

 “ ... “

 “ Lúc đó, mọi người đều lo học....”

 Trinh Hi nhớ kỹ lại. “ Chị nhớ lúc đó, chị thường chọc em ......”

 “ ... “

 “ Có điều, bắt đầu từ lúc đó, chị đã thích em. Tuy nhiên, em bỏ chị, chạy mất.”

 “ Em không có...bỏ...chị.”

 Lời Thành Huân nói ra hoàn toàn khác với những gì anh ta nghĩ trong đầu. Nhưng, Trinh Hi lại xem những lời này là thật, hai tay run run.

 “ Thật không? Là thật chứ?”

 “ Dạ...”

 Thành Huân hối hận đã nói như thế, còn Trinh Hi thì vui ngất trời. Vẻ mặt hai người đối ngược nhau rõ ràng.

 “ Chị mau ăn kem đi.”

 “ Ừ, em không ăn à?”

 “ Em ăn.”

 “ Được, chúng ta cùng ăn.”

 Cuối cùng , sau khi ăn hết mấy ly kem, họ mới ra khỏi quán. Rồi, Thành Huân lại bị Trinh Hi kéo vào máy chụp hình lấy liền.

 “ Cái này chụp thế nào?”

 “ Em chưa chụp lần nào à? Em chỉ cần làm theo những gì chị nói là được rồi.”

  Trinh Hi bỏ vào máy 500 won, màn hình hiện lên mặt Trinh Hi và Thành Huân.

 “ Thế này chụp được chưa?”

 Thành Huân đưa hai ngón tay hình chữ V mà tỏ ra không tự nhiên lắm. Ngược lại, Trinh Hi làm ra các động tác thật thành thục, hình như thường xuyên chụp hình lắm.

  Lúc chụp được 5 tấm trong  6 tấm, Thành Huân cảm thấy gò má mình chạm phải cái gì đó mềm mại. Anh vội nhìn vào màn hình, đúng như anh đã nghĩ, là môi Trinh Hi chạm vào má mình.

 Xin chọn 4 tấm. Theo yêu cầu của máy chụp, Trinh Hi chọn 4 tấm. Cô tất nhiên không để mất tấm hình đó, sau đó, cô chọn các chức năng in, viết lời, cô viết lung tung lên tấm hình. Màn hình hiện lên hướng dẫn in hình.

 “ Thành Huân sợ à?”

 “ Dạ.”

 “ Sao lại sợ? Trước đây, chị cũng từng làm chuyện như thế với em.”

 Anh ta nhớ lại lúc trước, sau lần bị Trinh Hi phát tin hiệu, cậu vội sắp xếp hành lý.

 “ Dạ...đúng.”

 “ A...ra rồi. Lại xem đi!”

  Trong 4 tấm hình, thì có 3 tấm, tư thế của Thành Huân giống như nhau. Cậu đều đưa hai ngón tay một cách không tự nhiên, mặt rất khó coi vì không muốn cười mà không thể không cười trước máy.

 Còn lại chính là tấm hình đó.

 Trinh Hi hoàn toàn không biết đến cảm giác của Thành Huân, cứ cười ngặt nghẽo. Trinh Hi cắt một tấm hình đưa cho Thành Huân.

 “ Được rồi! Bây giờ, chúng ta đi mua nón thôi.”

 “ Hừ....”

 Thành Huân thật không muốn bỏ tấm hình này vào túi. Nhưng cũng không thể cầm trên tay đi tới khắp nơi, cho nên, anh đành phải nhắm mắt, nghiến răng, bỏ tấm hình vào túi.

 “ Làm gì thế? Đi thôi.”

 Hôm nay là ngày đáng nguyền rủa. Sao có thể bị Trinh Hi xỏ mũi dắt đi như thế chứ? Tại sao những ý nghĩ từ chối trước mặt Trinh Hi đều không rõ ràng, lẽ nào là bị hồi ức 10 năm trước trói chặt tay chân, hay là vì, cô ấy quen với Huệ Bân. Nếu những điều này không phải là nguyên nhận, thế thì chỉ có thể nói là, trên người Trinh Hi có gì đó đặc biệt. Nếu là người con gái khác, sớm đã bị tôi nắm trong lòng bàn tay... Tôi lại không nói nên lời từ chối. Vấn đề này thật nghiêm trọng.

 Tóm lại, những ý nghĩ của Thành Huân vô cùng rối loạn.

 “ Oa, đến xem cái nón này đi!” Trinh Hi đội cái nón lên đầu mình, rồi cô lấy cái nón có kiểu y như thế đội lên đầu Thành Huân.

 Nhìn dáng vẻ cô ấy hình như không biết mệt mỏi là gì.  Nếu là người con gái khác, cô ta chắc đã ngượng ngùng mà chạy xa rồi.... Cô gái này, cho dù để cô ấy một mình trên sân khấu, cô nhất định có thể diễn kịch một mình.

 “ Cái này thế nào? Chúng ta đến mua nón cho chị mà, không phải sao?”

 “ Đúng thế! Đã đến rồi, em cũng mua một cái đi.”

 “ Em không đội nón.”

 “ Tại sao? Đội thử xem! Nhất định rất hợp.”

 “ Không, thôi đi. Em không đội.”

 Trinh Hi vẫn chụp nón loè loẹt lên đầu Thành Huân. Cuối cùng, Trinh Hi vẫn mua hai cái nón giống như nhau.

 “ Này. Đây là cái của em.”

 “ Em đã nói em không đội nón mà...”

 “ Thế, cũng phải cầm chứ. Đây là quà mà.”

 “ ... “

 Thành Huân uể oải nhận món quà, bởi vì là món quà mình ghét, vai cảm thấy nặng ngàn cân.

 “ Dù sao, nón cũng mua rồi. Em về đây.”

 “ Ừ, được.”

 Tuy cảm thấy Trinh Hi vui vẻ đồng ý như thế thật ngoài như dự định, nhưng cảm giác được giải phóng đã làm tê liệt tất cả giác quan.

 “ Không cần đưa chị về nhà nhé.?”

 “ Tất nhiên!  Nhà chị ở gần đây.”

 Thành Huân quay đi. Trên đường về nhà, anh ta không quay lại nhìn một lần. Anh ta không biết, Trinh Hi đang nhìn theo bóng anh, cô nhìn theo rất lâu. Chìm đắm trong niềm vui được giải phóng, anh ta không biết mình đang giẫm trên sự kỳ vọng của Trinh Hi để trở về nhà.

 A, suýt chút nữa bị dồn đến phát điên!

 Kết thúc rồi. Đã gặp cô ấy một lần rồi thì sẽ không gặp lại nữa đâu.? Vừa nghĩ đến sẽ không gặp lại Trinh Hi nữa, Thành Huân vui sướng như điên. Cảm giác được giải phóng tuy rất vui nhưng vẫn muốn nói một câu với Huệ Bân, người đã sắp xếp cuộc gặp này, làm anh bị hành hạ. Lúc anh vừa nghĩ đến vấn đề này, điện thoại kêu tít tít, có một tin nhắn.

  Là ai chứ?

 Vứt cái túi giấy đựng nón vào cạnh bàn, anh mở điện thoại, vừa nhìn thấy tin nhắn thì lập tức mặt tái mét.

  Em bỏ quên khăn tay rồi. Ngày mai, chị đợi em ở đó. Trinh Hi.

                                              

*  *  *  *  *  *

 A, tôi điên lên mất!

 Sau khi gọi điện cho Huệ Bân, tâm trạng Thành Huân rất buồn bực. Không đi, sợ Huệ Bân sẽ tính sổ anh ra, đi thì sợ Trinh Hi sẽ quấn lấy anh ta. Lúc mới bắt đầu, Huệ Bân còn nhỏ nhẹ, nhưng vừa nghe nói Thành Huân chắc không đi, cô liền hiện rõ bộ mặt thật của mình. Kết quả, Thành Huân đành phải hét lên : “ Em đi!” Rồi cúp máy.

 Thành Huân nằm trên giường, nhớ lại khuôn mặt Trinh Hi mà không có cảm giác hay suy nghĩ gì. Rồi nhớ ra, thật tình, cô ấy cũng rất đẹp, tính tình hoạt bát, rộng rãi.

 Hây, thuận theo tự nhiên đi.

 Thành Huân cũng chẳng mong tới ngày mai, cứ như thế, anh ngủ mất.

 Hôm sau, sau khi thức dậy, Thành Huân đang chuẩn bị ra ngoài.

 Tít tít tít....tít tít tít...

 “ Alô, xin chào.”

 “ Alô, cậu về nước rồi sao không lộ diện.”

 “ Im đi. Cậu có phải cố ý chọc giận tớ?”

 “ Gì thế? Cậu không phải đang yêu chứ?”

 “ Thôi đi, tớ cúp máy đây.”

 “ Tới gặp nhau đi.”

 “ Ở đâu?”

 “ Tất nhiên là chơi thật thoải mái ở hộp đêm rồi. Phải không?”

 “ Thôi được. Tớ biết rồi. Cúp máy đây.”

 “ Liên lạc sau!”

 Phải, điều cậu muốn chính là cuộc sống này. Nhưng, thế này rốt cuộc là gì?

 Mặc xong quần áo, lúc định đi đến chỗ hẹn, anh mới nhớ không có hẹn giờ. A, tức chết đi được. Thật là....

 Thành Huân nhấn số điện thoại của Trinh Hi mà lòng không muốn chút nào.

 “ Alô?”

 “ Là Thành Huân. Chị nói với em mấy giờ gặp mặt?”

 “ Hả? Thành Huân? Điện thoại em sửa rồi à?”

 “ Dạ, sửa rồi.”

 “ Bây giờ, chị đang ở chỗ hẹn. Em mau đến đi.”

 Sau khi cúp máy, bỏ điện thoại vào túi quần, Thành Huân lẩm bẩm : “ Không biết tôi chừng nào đi, muốn đợi đến khi nào?”

 Trinh Hi đang nhởn nhơ đợi Thành Huân ở chỗ hẹn, ngồi bên còn có Huệ Bân.

 “ Huệ Bân, thật cảm ơn cậu! Tớ tận đáy lòng rất cảm ơn cậu.”

 “ Được rồi. Bây giờ mới cám ơn tớ...”

 “ Sao? May nhờ có cậu, tớ mới có thể gặp được Thành Huân. Tớ thật vui.”

  “ Nhưng, Thành Huân hình như không nghĩ như thế?”

  Trinh Hi nhìn thấy hình dáng Huệ Bân càng thướt tha hơn trước, bỗng cảm thấy thời gian, năm tháng trôi nhanh như thoi đưa. Trinh Hi uống một ngụm nước rồi nói: “ Không đâu. Tớ đã có biện pháp, tớ biết làm thế nào để cầm cương con ngựa non háu đá đó.”

 “ Cậu đang nói gì thế? Biện pháp gì?”

 “ Đừng thấy cậu ấy cứng rắn thế, cuối cùng vẫn là đồ vật trong tay tớ.”

 “ Thật không? Thế thì cậu phải cố gắng. Cậu ta đến rồi, cậu đi đi.”

 “ Còn cậu?”

 “ Tớ phải đợi Ngân Hách.”

 “ Hai người hạnh phúc như thế, còn chê gì?”

 “ Nếu cậu trực tiếp đến nhà tớ xem chúng tớ sống thế nào, cậu sẽ biết thôi.”

 “ Được thôi. Tớ đi đây, bái bai!.” Trinh Hi vẫy vẫy tay bỏ đi, Huệ Bân nhìn theo bóng cô ấy mà liên tục thở dài.

 Vẫn không lớn chút nào.

  Thành Huân đang định mở cửa tiệm thì thấy Trinh Hi từ trong đi ra. Anh lùi lại một bước. “ Chị ra rồi?”

 “ Ừ. Em đến nhanh thật. Điện thoại cũng sửa nhanh thật.”

  Đầu tiên, Thành Huân hơi sững người. Sau đó, anh nhoẻn miệng cười :” Chị nói đang giữ khăn tay của em?”

 “ Ừ! Hôm nay đưa chị đi chơi đi. Thế, chị sẽ trả cho em.”

 “ Em không cần khăn tay, chị giữ đi.”

 “ Thế thì cũng phải đưa chị đi chơi, phải không?”

 “ ... “

 Quả thật không cách nào từ chối. Bởi vì, Trinh Hi đã nắm chặt tay anh ta.

 Hai người cùng đi đến khi phố sầm uất. Lúc đầu, cánh tay cảm thấy không thoải mái lắm, nhưng bây giờ cảm thấy rất tự nhiên. Bước chân cũng cùng nhau.

 “ Em nhìn cái đó kìa.”

 “ Cái gì?”

 “ Em không cảm thấy rất thần kỳ sao?”

  Lúc mới bắt đầu chỉ là cố gắng cho vừa lòng cô ấy, nhưng bất giác, ánh mắt Thành Huân di chuyển theo ngón tay Trinh Hi, cô ấy chỉ đâu thì nhìn đó. Cái Trinh Hi chỉ là cây kem rất cao, Trinh Hi nhìn cây kem đó hình như rất muốn ăn.

 “ Để chị đi mua.”

 “ Không, để em đi.”

 Thành Huân cảm thấy lần này không thể nợ cô ấy thêm nữa. Từ cái nón, nghĩ kỹ lại, anh đã nhận rất nhiều thế.  Nếu cứ tiếp tục thế này, sau này, những thứ anh nợ cô ấy sẽ càng lúc càng nhiều. Cho nên, Thành Huân nghĩ, phải trả cho xong những thứ này, anh mua hai cây kem. Trinh Hi tất nhiên không biết những tính toán chi li trong lòng Thành Huân, cô vui mừng, cho rằng đây là Thành Huân đang dần mở lòng với cô.

 “ Của chị đây.”

 “ Cám ơn, xem ra rất ngon.”

 Mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ cao ráo, đẹp trai của Thành Huân, tim Trinh Hi lại đập liên hồi.

 “ Ái chà! Này!” Có người vỗ mạnh vào vai Thành Huân. Quay lại nhìn, hóa ra là Thi Hiền, người hồi sáng đã gọi điện cho anh.

 Trên đường gặp bạn, Thành Huân rất vui, anh hình như quên mất chuyện hồi sáng hai người đã gọi điện thoại. Trên thực tế, gặp mặt nhau tất nhiên càng làm người ta vui hơn gọi điện thoại.

 “ Ai da, đi đâu đây?” Thi Hiền hỏi.

 “ Lâu quá không gặp, vẫn khoẻ chứ?”

 “ Nói gì thế? Lúc nãy còn nói chuyện điện thoại. A, vị này là ai? Chị gái à?”

 “ Hả? À .. bạn.”

 Thành Huân trả lời qua loa. Trinh Hi đứng bên cạnh, cảm thấy bực bội vì Thành Huân không giới thiệu rõ về thân phận cô. Nhưng ngay lập tức, cô lại tự an ủi mình, đó chẳng qua là vì quan hệ của họ chưa phát triển đến giai đoạn nào.

 “ Hai người đang hẹn hò nhau à?” Thi Hiền lại hỏi.

 “ Ơ...”

 “ Thế thì tớ đi trước đây. Lần sau đến nhé. Mọi người đang đòi gặp cậu đấy.”

 “ Ừ, tớ biết rồi. Tạm biệt.”

  Nhìn thấy nụ cười cởi mở của Thành Huân, Trinh Hi nghĩ, hoá ra Thành Huân có thể cười thoải mái như thế. Trước giờ, Thành Huân chưa hề cười với cô. Cô làm sao biết được, Thành Huân vì bất đắc dĩ mới cười với cô.

 “ A?”

 Tiễn bạn đi rồi, Thành Huân quay đầu lại.Anh nhìn thấy kem đang chảy xuống. Thành Huân muốn giúp nhưng lại làm hỏng chuyện. Kem làm bẩn chiếc áo đầm liền thân, màu trắng của Trinh Hi.

 “ A..., xin lỗi.” Thành Huân lúng túng.

 “ À, không sao, không việc gì.”

 “ Làm sao đây? Thay áo trước đi.”

 “ Hả? Nhà chị cách đây xa lắm.”

  “ Thế thì mua cái khác thay đi.” Thành Huân dẫn Trinh Hi vào cửa hàng gần đó. Khung cảnh hoa lệ và sang trọng khiến người ta vừa nhìn đã biết giá cả quần áo ở đây không thấp.

 “ À, hay là đến chợ gần đây đi.” Trinh Hi đề nghị.

 “ Không được. Không thể mặc bộ đồ này đi đến chỗ xa như vậy.”

 “ Quý khách mua gì ạ?” Một nhân viên tiến đến hỏi.

 “ Xin chọn cho chị này một bộ quần áo.”

 Trinh Hi chưa kịp lên tiếng, Thành Huân đã đẩy cô đến trước mặt người bán hàng. Trinh Hi bị người bán hàng kéo đi, cô bị hành hạ một hồi. Vì là Thành Huân nhờ cô bán hàng chọn bộ hợp nhất, cô bán hàng cứ ướm thử hết bộ này đến bộ khác lên người Trinh Hi. Sau cùng, cô bán hàng chọn một chiếc đầm liền xinh đẹp, màu vàng.

 Cái này hoàn toàn khác với chiếc đầm màu trắng cô đang mặc. Áo đầm màu trắng chỉ là nhìn thấy xinh xắn, chứ không có ý gì khác. Còn áo đầm màu vàng không chỉ cho người ta cảm giác thiếu nữ mà còn bật ra hình tượng trong trắng.

 Trinh Hi thay quần áo xong và bước ra. Cô bán hàng nhìn thấy thì tỏ vẻ mừng vui và nói với cô.

 “ Màu càng thật hợp với chị!”

 “ À... Tôi không thích màu vàng.”

 “ Chỉ cần thường mặc quần áo có màu sắc phù hợp với mình, từ từ, chị sẽ thích thôi! Có lẽ vì ít mặc nên mới không quen. Hợp thật.”

 “ À... Cảm ơn.”

 Không biết tại sao, Trinh Hi cứng ngắc cả người, cứ như mặc bộ đồ không nên mặc vậy. Cô bán hàng không quên đội chiếc mũ lên đầu cô.

 Thành Huân nhìn thấy cô bán hàng và Trinh Hi đi vào phòng thay đồ. Sau đó, anh thấy vô vị nên xem báo, hôm nay không có tin tức gì đáng xem cả. Thành Huân đưa mắt nhìn xung quanh.

 “ Mời chị ra đây...”

 Cô bán hàng vừa nói xong, Trinh Hi bước ra. Thành Huân sững người nhìn Trinh Hi.

 “ Ơ....kỳ lắm hả?”

 Thành Huân cứ nhìn Trinh Hi chằm chằm, điều này làm cô thẹn thùng, bèn hỏi. Thành Huân lắc đầu. “ Không, rất đẹp .”

 “ À, thật hả?” Trinh Hi mỉm cười, càng như hoa trên gấm. Nếu cô bán hàng không vỗ vào vai Thành Huân, nói không chừng, anh sẽ còn nhìn cô như thế, như là mất hồn vậy

  Lúc trả tiền, Thành Huân lắc đầu. Giá chiếc áo rẻ hơn anh nghĩ. Nhưng đây không phải vấn đề, vấn đề chính là vì anh ta sẽ nhìn cô ấy như bị mất hồn và không thể nào rời mắt khỏi cô. Hơn nữa, cảm giác hiếu kỳ bây giờ là về ai. Những vấn đề thế này, thế kia đan xen vào nhau, rất phức tạp, Thành Huân cảm thấy đầu óc sắp nổ tung.

 “ Đi thôi!” Trinh Hi nói.

 “ Ừ, đi.”

 “ Được không?”

 “ Được.”

 “ Nghe em nói chị đẹp, chị vui quá chừng.” Trinh Hi nắm tay Thành Huân. Cảm giác bây giờ không giống như lúc nãy. Lúc nãy, anh cảm thấy có trách nhiệm, muốn chạy trốn, nhưng bây giờ lại trở nên thong thả, anh cảm thấy có thể từ từ tận hưởng khoảnh khắc này. Trò chơi đã hơi nghiêng về phía Trinh Hi.

  Trên khu phố ồn ào, đông đúc, hai người khoác tay nhau đi là một chuyện khó khắn. Va chạm khắp nơi, thỉnh thoảng xảy ra cãi vã là chuyện thường.

 “ A...”

  Thành Huân không thích nơi phức tạp nên đi rất nhanh. Để theo kịp anh, Trinh Hi cuối cùng cũng gây hoạ.

 “ Làm gì thế? Muốn chết à? Con khốn không có lịch sự!”

 Xem ra tình thế khá nghiêm trọng. Tay Trinh Hi đánh trúng một người đàn ông có khuôn mặt hung tợn. Nhìn thấy cô ấy bước đi mà khua tay múa chân như thế, thì biết trước sẽ xảy ra chuyện như thế.

 “ Gì hả? Con khốn á?”

  Chuyện không kết thúc như thế. Tính tình đanh đá như Trinh Hi tất nhiên không chịu bị sỉ nhục như thế. Hơn nữa, ông ta mở miệng đã chửi “ con khốn” thì thật quá đáng.

 “ Phải. Mày không là con khốn, chẳng lẽ là ông à? Hả?”

 “ Này, ông là cẩu tạp chủng không biết lễ độ.”

 “ Cái gì?”

 “ Nếu người khác nói ông như thế, ông có vui không?”

 Nhìn thấy dáng vẻ sừng sổ của Trinh Hi, Thành Huân bật cười, anh khuyện Trinh Hi.

 “ Đừng cãi nữa, chị Trinh Hi.”

 “ Bỏ tôi ra.”

 “ Đừng gây nữa. Chỉ cần xin lỗi là được rồi. Mở miệng đã mắng chửi, chị cũng quá đáng rồi.”

 “ Em làm gì thế?”

 Trinh Hi đang chuẩn bị cãi nhau, Thành Huân khuyên cô và bảo cô đứng ở sau anh. Anh lại nói chuyện với người đàn ông đó, sau khi biết chắc Trinh Hi đứng phía sau và cách anh vài bước, anh bắt đầu cảnh cáo: “ Trước khi tôi vứt ông xuống đường, mau ngậm miệng lại và cút đi.”

 Người đàn ông đó thấy Thành Huân không phải hạng tầm thường, liền phun nước bọt rồi bước đi. Trinh Hi kinh ngạc nhìn Thành Huân.

 “ Oa! Em làm sao để ông ta đi thế?”

 “ Em chỉ nói xin lỗi, ông ta đi ngay.”

 “ À, thế à? Sao lại là em xin lỗi. Nếu xin lỗi, thì phải là chị xin lỗi chứ.”

 “ .... “

 Chị sẽ không tiếp tục cãi với ông ta sao?

 “ Đi thôi chị.”

 Thành Huân và Trinh Hi dạo chơi cả ngày trời. Sau cùng, họ đến một nhà hàng ăn cơm, hai người ngồi đối diện nhau và chọn món.

 “ Xem ra rất ngon. Thế thì chị không khách sáo đâu.”

 “ Dạ, chị ăn đi.”

 Hai người ăn rất ngon miệng. Nhưng trong lúc ăn, họ hầu như không nói chuyện, họ cứ như là không quen nhau vậy. ăn được một lúc, Trinh Hi lấy nước súc miệng, cô lấy khăn tay trong túi ra và đưa trước mặt Thành Huân.

 “ Chị có thể giữ lại mà.”

 “ Chị giặt sạch rồi.”

 “ Chị giữ lại đi.”

 “ Không, em cầm đi. Sau đó em trực tiếp tặng chị.”

 “ Sao cơ?”

 Thành Huân không hiểu gì, hỏi lại Trinh Hi.

  Trinh Hi trả lời: “ Đã hẹn hò nhau 2 ngày rồi, chị nghĩ chúng ta nên tỏ rõ tình cảm của mình. Chị sẽ không bắt em trả lời ngay bây giờ . Một giờ chiều mai, chúng ta gặp nhau đầu tiên, em thấy thế nào?”

 Thành Huân nhận khăn tay Trinh Hi đưa . “ Nếu ngày mai có thể gặp nhau thì hẹn gặp lại.” Trinh Hi để câu nói có ý nghĩa sâu xa này rồi đi. Tất cả đều xảy ra trong chớp mắt.

 Nếu đặt trường hợp lúc nãy, anh bỏ ngay khăn tay vào túi và giả vờ như không xảy ra chuyện gì cả, như thế, Trinh Hi sẽ từ bỏ hy vọng với anh. Nhưng kỳ lạ là, Thành Huân bây giờ không muốn bỏ khắn vào túi.

 

*  *  *  *  *  *  *

 “ Này, lúc nãy, đó là bạn gái cậu à? Đẹp thật đấy.” Thi Hiền hỏi.

 “ Không phải bạn gái.”

 “ Thế thì là gì? Nhưng trông hai người rất thân mật mà.”

 “ Là cô ta tự tiện nắm tay tớ.”

 “ Cậu bị xỏ mũi dắt đi à? Khà khà, thật đáng xem.”

  Trong lòng Thành Huân vốn đã rối bời rồi. Nhưng, bạn bè anh lại tiếp tục khích anh.

 “ Này, cô ta nói thích anh à?”

 “ .... “

 “ Cậu sẽ yêu cô ấy chứ?”

 “...”

 “ Này tớ thấy rất tốt. Yêu thử xem. Không hợp, chia tay là được rồi, không phải sao?”

 “ ....”

 “ Yêu đi? Hai người không phải đã yêu nhau sao?”

  Thành Huân tự nhiên cáu gắt:” Tớ mới không yêu cô ta! Tớ điên à? Lại yêu loại người như thế?”

 “ Không phải thì không phải? Làm gì nổi giận chứ?”

 “ Là cậu chọc giận tớ. Yêu? Hây, cậu không biết tớ thấy phiền thế nào đâu. Hô, nay là vì không muốn nợ cô ta nữa, tớ mới im lặng làm theo sự sắp đặt của cô ấy.”

 “ Này... này..”

 Không để ý đến lời cảnh báo của bạn, Thành Huân không dừng lại suy nghĩ của mình.

 “ A, thật là...loại con gái như thế chỉ khiến người ta đau đầu!”

  Thành Huân không nói được nữa. Có một người đang đứng. Chính là Trinh Hi, tuy không biết tại sao Trinh Hi lại ở đây, nhưng đó thật sự là cô ấy.

 Thành Huân trố mắt nhìn, còn Trinh Hi thì nước mắt đầm đìa, ánh mắt oán hận. Rồi cô chạy ra ngoài, Thành Huân lập tức đuổi theo.

 Trinh Hi chạy ra khỏi quán bar, trái tim cô tan nát. Bởi vì cô có nằm mơ cũng không ngờ, Thành Huân lại ghét mình như thế. Cô cùng bạn vô tình đến cái quán bar đó, lại nghe được những câu như thế. Mình lại hồi hộp chờ ngày mai như con ngốc?

  Bỗng nhiên, có người nắm cổ tay Trinh Hi, kéo cô quay lại.

 “ Trinh Hi!”

  Lần đầu tiên nghe Thành Huân gọi bằng tên, nhưng sao cô thấy không vui chút nào? Trinh Hi lấy tay che miệng, khóc tấm tức.

 “ Này! Chị ... đừng làm như thế.”

 Nên tát hắn vài cái, nhưng Trinh Hi đã không làm được việc này. Thành Huân nắm chặt tay Trinh Hi. Anh không biết nên nói gì, đứng im lặng một hồi lâu.

 “ Bỏ ra! Bỏ tôi ra!”

 “ Chị! Chị bình tĩnh lại đi!”

 “ Bỏ tôi ra! Cậu ghét tôi như thế, lại chịu đựng đến bây giờ? Thật vất vả cho cậu rồi. Tại tôi, hai ngày nay thật thiệt thòi cho cậu!”

  Trinh Hi định quay đi. Thành Huân lại nắm chặt tay cô.

 “ Chị, xin lỗi! Thật xin lỗi!”

 “ Hu....hu hu...”

 “ Em thật sự xin lỗi. Những  lời đó không phải nói với chị mà là nói với bản thân em. Là như thế.!”

 “ Đừng nói nhảm.”

 Nghe giọng nói giận dữ của Trinh Hi, mắt Thành Huân tối sầm. Nhưng anh lập tức hạ quyết tâm, nói lớn :

 “ Chị, là thật! Em là thật lòng! Em không muốn thừa nhận. Em có nằm mơ cũng không ngờ, trong hai ngày ngắn ngủi, em lại thích chị, người mà từ thời cấp ba đã thích chọc ghẹo em. Hôm nay...hôm nay em mới cảm nhận được là em thích chị. Em vừa mới biết được tình cảm em dành cho chị.”

 “ Hu...hu hu...”

  Trinh Hi khóc tức tưởi, Thành Huân từ từ, cẩn thận ôm lấy cô. “ Xin lỗi, em thật sự xin lỗi. Chị! Những lời độc ác đó là vì em không muốn thừa nhận em thích chị... Xin lỗi...”

  Thành Huân chỉ có thể thừa nhận . Từ lúc mua kem cho cô ấy, lúc cô mặc chiếc đầm đó bước ra, làm anh không thể nào nhìn chỗ khác, không muốn bỏ chiếc khăn tay Trinh Hi đưa cho anh vào túi, đây đều là vì....

 Bịch. Là Trinh Hi đấm vào bụng Thành Huân.

 “ Hự!”

 “ Đây là....cái gía làm tôi rơi nước mắt!”

 “ Hơ...em, thật đau quá.”

 “ Bây giờ mới gọi tôi là chị ? Có biết tôi đợi nó bao lâu rồi không? Đồ ngốc!”

  Trinh Hi kéo Thành Huân lại gần và hôn anh.

 Theo bạn thì Thành Huân phải làm gì? Đúng rồi, anh cũng hôn lại Trinh Hi.

 Một tối mùa hè, để chúc phúc cho đôi tình nhân mới , bầu trời đêm lấp lánh vô số vì sao.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor