CHƯƠNG 66-67

CHƯƠNG 66

Ngân Hách vừa nói xong, bọn người xung quanh tôi chuẩn bị thế tấn công. Nhưng bọn chúng hình như đã say lắm rồi, có vài người còn lắc lư dữ dội, đứng không vững nữa. Lúc này, một tên trong bọn chúng hô lớn, xông vào, tôi cúi đầu tránh, rồi đá vào cằm hắn.

 

 “ A!”

 “ Con nha đầu này…”

 “ Đừng vì nó là con gái mà xem thường. Đừng lơ là.!” Tên bị tôi đánh hô lớn . Hình như, lúc này, bọn chúng mới định thần lại.

 “ Lên đi!”

 “ Con nha đầu này, tao không nhường mày nữa đâu!”

 Tôi né mất tên đang xông vào tôi, cúi người chặn ngang chân một tên. Lúc này, hai ba tên ngã xuống như trò domino, nhân cơ hội này, tôi đá vào bụng ba tên liền, tiếp đó, đá vào cằm tên đang từ phía sau xông tới. Đây là cuộc chiến mà tôi phải dốc hết sức từ khi sinh ra tớ giờ, cho nên dù tôi có giỏi bao nhiêu đi nữa, nhưng đối diện là bọn người cao lớn, hơn nữa là xã hội đen, nên có hơi vất vả.

 Đúng lúc này, Ngân Hách lại lên tiếng.

 “ Nếu cậu có thể đánh tới được trước mặt tôi, tôi sẽ một chọi một với cậu. Tất nhiên, cậu nhất định phải còn sống khi tới được chỗ tôi.”

 Lời nói châm biếm của Ngân Hách làm khoé mắt tôi cay cay.

 Đây là người tôi từng yêu sao? Người trở nên lạnh lùng như thế, như đang đợi đưa tôi vào chỗ chết, là người tôi từng yêu sao?

 “ Đang nghĩ gì thế?”

 Bốp! Không biết tên nào lấy gậy đánh vào sau vai tôi. Cảm giác đau đớn khiến tôi nhắm mắt lại, lúc này chắc không phải là lúc suy nghĩ.

 “ Mẹ kiếp!”

 Tôi hung hãn xông vào tên đánh lén sau lưng tôi. Gót chân nhằm vào vai hắn, sau đó, mũi chân tìm vào bụng hắn.

 “ Chà…chà! Xông lên đi!”

 “ Tên này!”

 “ Muốn chết à!”

 Tôi bị tiêu hao hết sức lực rồi sao? Tôi thật sự không làm được sao? Không, còn xa mà. Mẹ đang nhìn tôi. Tao sẽ đem những đau khổ mẹ đã chịu, trả lại bọn bay gấp mấy trăm lần!

 “ Con nha đầu này!”

 “ Cường Thịnh Phái mà có chút bản lĩnh thế này thôi sao?”

 Tôi hạ hết những tên xông vào, tìm cơ hội tiếp cận Ngân Hách, nhưng mỗi lần đều bị thất bại. Ngân Hách ỉu xìu nhìn tôi, giống như đang xem bộ phim vừa dài, vừa chán vậy. Tôi từ từ tiến về phía Ngân Hách với tốc độ mà người khác không nhận thấy được.

 Bốp! Bốp!

 “ Hự!”

 “ Hơ…hơ!”

 “ A!”

 “…Hự!”

 Những tên bị đánh ngã nằm lăn lốc dưới đất càng lúc càng nhiều. Mỗi lúc ngã vài tên, mặt Tóc Xám càng lúc càng đơ cứng lại. Tôi cũng bị đánh đến thương tích đầy mình, sắp đứng không nổi nữa. Dựa vào tính tự cao tự đại và ý chí chiến đấu tới bây giờ, sức lực của tôi đã đạt tới giới hạn cao nhất.

 Nhưng, cơ hội thuộc về người cố gắng. Đúng lúc tôi tìm được sơ hở liền xông vào Ngân Hách, chớp mắt kề con dao sắc nhọn vào cổ hắn.

 Tóc Xám nhíu mày, nhìn tôi.

 “ Phù …. Phù..”

 So với tôi, Ngân Hách tỏ ra bình thản, nói :” Tôi đã không để tâm đến.”

 “ Phù…phù…tuyệt…phù….đối…. không tha cho cậu.”

 Ngân Hách nhìn tôi một lúc, Tóc Xám cũng nhìn tôi hằm hằm, muốn tấn công, nhưng bị Ngân Hách giơ tay ngăn lại.

 “ Không được động đến cô ấy.”

 “ Nhưng!”

 “ Thi đấu cũng là thoả thuận. Nào, bây giờ, cậu muốn thế nào?”

 “ Phù…phù….giết…cậu…phù…”

 “ Thế, tôi đếm đến 3, cậu giết tôi đi. Tôi cho cậu cơ hội này.”

 Sao có thể nói nhẹ nhàng, bình thản như thế? Cứ như đang đợi thời khắc này vậy?

 Tay cầm dao của tôi hơi run lên.

 “1!”

 Giết hắn! Giết hắn! Trả thù cho mẹ! Trên người hắn đang chảy dòng máu của kẻ thù!

 “ 2!”

 Người mà tình cờ gặp nhau, từng chút từng chút khắc vào tim tôi như lấy dao khắc lên tấm gỗ vậy. Vẻ mặt bình thản của hắn mang đến cho tôi nỗi đau khổ to lớn.

 “3!”

 …. Tôi không có cách nào giết được hắn….

 Ngân Hách cười:” Đã đếm xong rồi.” Nói rồi, anh ta lấy tay nắm chặt lưỡi dao kề trên cổ.

 “ Cậu…cậu làm gì thế?”

 Ngân Hách tiếp tục nắm chặt lưỡi dao đang cắt vào thịt, giật con dao khỏi tay tôi, rồi quăng ra xa. Máu chảy ra thấm ướt cả  nền nhà, nhưng vẻ mặt Ngân Hách vẫn không thay đổi.

 “ Nào, chúng ta đấu với nhau.”

 Ngân Hách nghiêng đầu qua lại để thả lỏng cổ, anh ta bước đến giữa đám đông.

 “ Tránh ra hết cho tôi!”

 Bọn chúng đều tránh ra, Ngân Hách ngoắt ngoắt ngón tay với tôi, tôi chầm chậm bước qua, đứng đối mặt với Ngân Hách nhưng lại thừ người, Ngân Hách đấm một đấm vào vai tôi.

 “ Nếu cậu tiếp tục thừ người ra, thì sẽ thành một con cừu non đấy.”

 “…”

 “Để cậu không cô đơn, tôi sẽ nhanh chóng đưa cậu lên thiên đàng.”

 Tại sao có thể nói ra những lời như thế mà không hề chớp mắt chứ?

 “ Hạ Ngân Hách, cậu thật giỏi tạo kinh ngạc…”

 “…”

 “ Cậu thật có thể dồn người ta đến phát điên.”

 Tôi xông vào Ngân Hách, Ngân Hách cản được đòn tấn công của tôi rất nhẹ nhàng. Được một lúc, hắn tấn công nhẹ vào tôi.  Bao giờ cũng thế, những đòn tấn công của tôi không có tác dụng gì với Ngân Hách, đều bị hắn cản được.

 “ Người luôn bảo phải báo thù mà chỉ có chút bản lĩnh này sao?”

 “ Câm miêng! Tôi không muốn nghe cậu dạy bảo!”

 Lúc Ngân Hách phòng thủ và tấn công, máu trên tay cứ chảy mãi không ngừng. Dao của tôi đương nhiên là lợi hại rồi, cho dù chỉ là cắt nhẹ, vết thương cũng sẽ khá sâu. Hắn lại lấy tay nắm lưỡi dao sắc nhọn và mỏng như tờ giấy đó…A, tôi đang nghĩ gì thế? Người trước mặt tôi là kẻ thù tôi mà. Kẻ thù ?!

 “ Cậu cứ như thế, thì ngay cả một sợi lông của tôi cũng không động đến được”. Hắn lại kích động vào lòng tự trọng của tôi!

Tôi lại tấn công Ngân Hách, lần này, tôi dùng hết sức lực.

Bốp! Bịch, bịch! Bốp! Đấm đá túi bụi vào người Ngân Hách, hắn dần dần giảm đi sức lực.

 “ Đại ca!”

 “ Các người không được động đậy một bước chân nào! Hự!”

Lúc đánh nhau, sao có thể phân tâm chứ ? Kết qủa, Ngân Hách bị tôi đá trúng vào bụng, anh ta lấy tay lau vết máu ở khoé miệng.

 “ Hừ, thế, bây giờ bắt đầu chưa?” Nói xong, Ngân Hách tấn công tôi.

 “ Hơ…hơ, hự”

 “ Như thế còn báo thù gì! Cậu còn mặt mũi đứng đây à?”

 “ Hơ! Tuyệt đối không tha cho cậu!”

 “…”

 “ Đồ…đồ khốn!”

 Ngân Hách bật cười. Tôi nhìn thấy ống thép bên cạnh mình, liền cầm lên lao vào Ngân Hách. Trong chớp mắt, tôi thấy Ngân Hách không phòng bị gì cả, hoàn toàn đứng trọn đòn tấn công của tôi, anh ta mỉm cười giống như đã rất an tâm.….

 Tôi vội rút tay lại, nhưng đã quá trễ.

 Bịch!

 Ngân Hách ngã xuống sàn. Vì phòng các đòn tấn công của tôi, hắn đã thương tích đầy mình rồi, vết thương trên tay cũng rất nghiêm trọng. Trong tình trạng như thế còn có thể chống đỡ nổi, đây đã là một kỳ tích. Nhưng, hắn còn bị tấn công mạnh bằng ống thép.

 “ Đại ca!”

 “ Đại ca!”

 “ Hạ…Hạ Ngân Hách, cậu…cậu…tại sao…”

 Theo thực lực của hắn, hắn hoàn toàn có thể còn được đòn tấn công của tôi dễ như trở bàn tay, nhưng, hắn lại không làm như thế?

 Ngân Hách buồn bã :” ….Tôi …. Tôi thua rồi…”

 Ngân Hách làm tôi mất đi khả năng khống chế mình. Trước tiên, hắn dùng lời nói làm cho tôi giận, sau đó, dùng hành động để tôi đấu với hắn. Là hắn cố ý, đây đều là do hắn cố ý sắp xếp!

 “ Nói dối! Cậu…sao có thể., sao có thể thế được!”

 Tóc Xám bước lại trước mặt tôi, tát tôi một cái. Tôi rốt cuộc đã làm gì….bị cuốn vào một vòng. lại một vòng xoáy, kết quả gây ra chuyện này….

 “ Dừng tay!”

 Hạ Ngân Hách ngăn hành vi của Tóc Xám lại. Sau đó, hắn nói một câu với giọng nói vang cả nhà máy, rồi ngất đi.

 “ Bắt đầu từ bây giờ, ai dám động vào cô ấy, tôi tuyệt đối không tha cho hắn.”

CHƯƠNG 67

 Ngất đi rồi. Không, nghe nói là không muốn hồi phục lại ý thức.

  Ngân Hách được đưa vào phòng cấp cứu, thở bằng máy Ôxy. Đến bây giờ, tôi vẫn chưa nhìn thấy cậu ấy.

 “ Lại đến nữa à?”

 “ Cho tôi gặp mặt cậu ấy.”

 “ Câm miệng. Con nha đầu như cậu… Thôi đi, cậu đi đi!”  Tóc Xám khoát tay, hình như không kiên nhẫn được nữa.

 Phòng cấp cứu có quy định thời gian thăm bệnh, mỗi ngày vào thời gian này, tôi đều chạy đến thăm. Nhưng, mỗi lần đều bị bọn chúng cản lại ngoài cửa.

 “ Tôi muốn gặp cậu ấy. Tôi muốn ….. gặp Ngân Hách “

 “ Nực cười.”

 “Tôi biết, là tôi làm cậu ấy thành ra như thế. Nhưng, tôi muốn gặp cậu ấy.”

 Sau khi Ngân Hách ngã xuống, tôi mới biết rõ, mình đã làm một việc đáng sợ, trong lòng tôi bắt đầu bất an.

 “ Cậu không phải ghét hắn sao? Cho nên, cậu mới làm hắn thành ra như bây giờ, phải không? Đúng như cậu đã mong muốn rồi, cậu còn đến thăm hắn làm gì? Cậu đến xem chuyện cười à?” Tóc Xám lớn tiếng hơn.

 “ Tôi biết. Tuy tôi không hy vọng cậu ấy trở thành thế này…nhưng….”

 “ Bất luận thế nào, cậu vốn dĩ muốn hắn thành như thế, không phải sao? Bây giờ, cậu hài lòng chưa? Cậu về đi!”

 “…”

 “ Tôi thật sự muốn đấm cậu một đấm. Nhưng, tôi nể mặt Ngân Hách nên mới thôi.”

 “ Tôi muốn gặp Ngân Hách“

 “….”

“ Tôi nói, tôi muốn gặp Ngân Hách.”

 “ Hắn không muốn gặp cậu, cậu mau đi đi.” Tóc Xám chắn ngang trước mặt tôi, không có ý nhường đường.

 Tôi biết, tội tôi rất lớn. Là tôi làm cậu ấy thành thế này, bây giờ lại chạy đến thăm cậu ấy, tôi biết điều này rất nực cười. Điều này tôi biết, nhưng…

 “ Tôi sắp điên rồi!”

 Tóc Xám không phòng bị gì, tôi đấm vào bụng hắn, rồi xông vào trong. Tôi chạy đến bên Ngân Hách mà mỗi lần đến, tôi chỉ có thể nhìn chứ không thể chạm vào được, nắm lấy tay cậu ấy.

 “ Mở mắt ra đi, Ngân Hách! Mở mắt ra nhìn tớ đi! Cậu cứ nằm như thế sao được?”

 “ Cậu ra ngoài cho tôi! Ra ngoài!”

 Vừa nhìn thấy Ngân Hách, tôi bị Tóc Xám kéo ra khỏi phòng cấp cứu. Cho dù như thế, mắt tôi vẫn không rời khỏi phòng cấp cứu.

 Bịch!

 “Á!” Tôi bị quăng vào tường.

  A…đau quá…Tóc Xám nhìn tôi với ánh mắt khiến người ta sợ run cả người, nói :” Thế nào? Nhìn thấy hắn thành như thế, cậu vui rồi chứ?”

  “….”

  “ Hôm đó, tôi để cậu sống mà rời khỏi là muốn nói cho cậu biết, sau đó đừng không biết trời cao đất dày như thế nữa, sống yên ổn. Tôi không biết, cậu lấy đâu ra can đảm mà xông vào. Nhưng, cậu nhất thiết đừng chìm dắm trong nỗi thương cảm và hoang tưởng vô dụng nữa. Biết chưa?”

 “…”

 “ Tôi hỏi cậu biết chưa?”

  Rầm! Tóc Xám đấm mạnh vào tường, sát bên tai tôi. Nhưng, tôi không hề chớp mắt. Cứ như thế, Tóc Xám nhìn tôi một lúc, rồi đẩy tôi đến cầu thang. “ Lần sau, sẽ không kết thúc đơn giản như thế.”

 “ Ngày mai, tôi cũng sẽ đến.”

 “ Đồ điên!”

 “ Ngày mốt cũng đến, ngày kia cũng sẽ đến…Cho đến ngày cậu ấy tỉnh lại, mỗi ngày, tôi đều đến. Như thế, cậu ấy có lẽ vì ghét tôi mà tỉnh lại.”

 “ Như thế, hắn sẽ càng không tỉnh dậy!”

 “ Tôi sẽ đến. Cho dù cậu ấy ghét tôi, tôi cũng phải làm cậu ấy tỉnh lại!”

 Tim tôi giống như bị cái dùi mài nhọn đâm vào mấy lần vậy. Rõ ràng là đánh nhau bằng cơ thể, nhưng rôi luôn cảm thấy, bộ phận bị thương chỉ là trái tim, cứ đau mãi.

 Đi ra khỏi bệnh viện, trời đang mưa như trút, tôi bước đi trong mưa. Những hạt mưa to, trùng trùng lớp lớp rơi trên người, tôi cắn chặt môi, đi tiếp. Môi dưới như đã bị cắn rách, đau buốt.

 Tôi báo thù rồi, đã hoàn thành kế hoạch báo thù mong đợi bấy lâu nay bằng chính đôi tay của mình.Vì người mẹ mà tôi luôn yêu thương và không bao giờ quên, tôi đã trả thù rồi. Rõ rang là, tôi đã thắng… Việc trả thù của tôi rất thành công….Nhưng tại sao, người bị đau lại là tôi…?

                 

                                       *  *  *  *  *

 

  “ Lý Huệ Bân, cậu điên rồi à?”

  “ …”

  “ Con nha đầu này quả thật điên rồi, điên rồi! Cậu nhìn dáng vẻ cậu kìa?”

  “ A, tớ thật chịu không nổi cậu.”

 Nhìn thấy người tôi ướt sũng nước mưa, Tú Nhi vừa lải nhải, vừa vội vã đi lấy khắn tẳm trùm cho tôi. Sau đó, nó dẫn tôi vào phòng khách ấm áp, lấy khăn lông lau tóc.

 “ Cậu thế này là dáng vẻ gì?”

 “ … ”

 “ Lại đến bệnh viện à? Ai làm cậu thành thế này? Hả? Vì chuyện này, cậu không thiết tha gì đến học hành.  Đây là số mệnh hai người?”

 Đau khổ như thế cũng là số mệnh sao? Số mệnh tôi được định trước là phải đau khổ sao?

 “ Làm gì mà nhìn tớ như thế?” Tú Nhi hỏi.

 “ Cậu ấy không muốn tỉnh lại…”

 “ Gì cơ?”

 “ Cậu ấy không muốn tỉnh lại. Ngân Hách, cậu ấy không muốn tỉnh lại. Đây cũng là số mệnh của Ngân Hách sao? Sao lại có số mệnh chết tiệt thế chứ? Sớm biết như thế, chi bằng một mình tớ đau khổ, để tớ quên đi ký ức, chẳng phải được rồi sao? Tại sao! Rốt cuộc là tại sao!”

 Cả người tôi run lên, Tú Nhi ôm chặt lấy tôi :” Người bạn đáng thương của tôi, rốt cuộc phải làm sao chứ…Cậu đau khổ như thế, tớ phải làm gì cho cậu?”

 “ Hu hu…Hu hu!”

 “ Cậu buồn như thế, phải làm sao bây giờ. Đừng khóc nữa. Đừng khóc….”

 “ Hu…Híc….híc…”

 “Tớ có thể làm gì cho cậu chứ ?”

 “ Hu hu…Hu hu hu…”

 “ Khóc đi…đến khi nào cậu cảm thấy dễ chịu.”

 “ Hu hu…”

 “ Cậu là người kiên cường. Sau khi khóc xong, cậu nhất định sẽ tốt lên. Cậu là người kiên cường, tớ tin cậu.”

 Cho dù tôi cắn chặt răng, đến khi môi chảy máu. Cho dù tôi nhắm nghiền mắt, đến khi đau cả mắt, tôi vẫn không ngăn được nước mắt buồn bực và nỗi oán hận trong lòng.

 Tôi hối hận, hối hận đã trả thù. Chuyện đó không liên quan gì đến Ngân Hách, nhưng tại sao tôi còn….

 “ Đừng khóc nữa.Đừng khóc nữa. Huệ Bân … Người bạn tội nghiệp của tôi, đừng khóc nữa. Số mạng cậu ở kiếp này quả thật quá lận đận. Kiếp sau nhất định sẽ hạnh phúc. Nhất định như thế” Rồi cuối cùng Tú Nhi nói.

 Buổi tối mà tôi khóc và được Tú Nhi ôm vào lòng đó, tôi đã cầu nguyện một điều…

… Đem tất cả hạnh phúc của tôi ở kiếp sau cho Ngân Hách.

*  *  *  *  *

 Cứ như thế, ngày nào, tôi cũng mang theo hy vọng chạy đến bệnh viện, nhưng luôn trở về trong thất vọng.

 “ Huệ Bân, con không có chuyện gì chứ?” Dì hỏi.

 “ Dạ, không có gì.”

 “ Hôm nay nghỉ một ngày đi.”

 “ Không, con phải đi xem sao.”

 Tiếp theo lời dì, tôi cũng lắc đầu với câu nói của bố.

 “ Hôm nay nghỉ ngơi đi.”

 “ Con không sao.”

 “ Thế, cũng phải ăn cơm rồi hãy đi.”

 “ Con ăn không nổi”

 Bố và dì rất lo lắng cho tôi, bây giờ, tôi không còn sức mà cười với họ nữa.

 Ngồi trên xe buýt với cánh tay quấn miếng vải băng. Tôi phát hiện tay mình bị thương và Tú Nhi đã băng bó. Tôi không biết tay mình bị thương lúc nào, chỉ cảm thấy hơi đau mà thôi. Chầm chậm tôi tháo miệng vải băng ra, bỏ vào túi. Chút vết thương này, ngay cả quấn vải băng cũng là xa xỉ.

 Tôi nhìn kiến trúc đồ sộ của bệnh viện, hôm nay nó có vẻ to hơn? Chầm chậm bước lại căn phòng cấp cứu quen thuộc. Nhưng hôm nay không biết tại sao, tôi không nhìn thấy Tóc Xám, mà thấy hai tên mặc bộ vest đen đứng hai bên cửa như thần giữ của vậy. Bọn chúng ngăn tôi lại.

 “ Không được vào!”

 Nhìn kỹ, hoá ra là mất tên bị tôi đánh cho tơi tả.” Tụi mày là mấy thằng hôm trước phải không?”

 Thấy tôi nhận ra, hai đứa cũng sững người một chút. Tôi trừng mắt nhìn, nói tiếp:”Lui ra!”

 “ Không được!”

 “ Tôi muốn vào, tránh ra.”

 “ Con nha đầu này!”

 Tui tao rất mệt, nhưng đối phó với những tên như bọn mày vẫn còn dư sức. Đúng lúc tôi định đấm bọn chúng, có người nắm chặt cổ tay.

 “ Tóc… Xám?....”

 “ Vào đi.”

 “ Hử…?”

 “ Tôi bảo cậu vào.”

 “ Sao bỗng nhiên….”

 Tóc Xám quăng cho tôi cái áo bệnh nhân màu trắng, nói: “ Hắn tỉnh rồi.”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor