CHƯƠNG 64-65

CHƯƠNG 64

Sau khi kì thi đại học kết thúc, chúng tôi chỉ là đến trường theo lịch, đi trễ cũng không ai quản, ăn mặc không ngay ngắn cũng không ai trừ điểm. Tôi mặc quần áo thường, ngồi trên bàn. mở toang cửa sổ.

 “ Ái da.... Lạnh chết đi được!”

 “ Này, là ai? Là ai mở cửa sổ ?”

 “ Đóng cửa sổ lại!”

 Tuy tiếng phản đối vang lên xung quanh tôi, nhưng tôi vẫn ngồi yên bất động, có người nắm vai tôi .

 “ Lớp phó, bỏ tay ra.”

 “ A! Sao cậu biết? Có phải mắt mọc sau gáy không?”

 Lớp phó huơ tay qua, xem sau gáy tôi có con mắt nào không, tôi nắm chặt tay cậu ấy : “ Đừng động vào tôi.” Nói rồi, bước ra ngoài lớp. Chính lức y đi lên sân thượng, sau lưng có tiếng bước chân lịch bịch. Tú Nhi chạy đến bên tôi, há miệng thở.

 “ Chuyện gì thế?” Tôi hỏi.

 “ Cậu đoán xem chuyện gì? Tớ từ chỗ Thái Nguyên nghe được, chú cũng nói với tớ.... Rốt cuộc là chuyện gì thế? Cậu rốt cuộc bị sao thế? Hơn nữa, chứ rất lo cho cậu. Tại sao, cậu lại chia tay với Ngân Hách?”

 “ Câm miệng!” Là tôi .

 Tú Nhi vẫn trừng mắt nhìn, sau đó nó thở dài. “ Tớ tuy là bạn cậu, nhưng tớ quả thật không hiểu cậu. Không, thỉnh thoảng, tớ cảm thấy cậu rất đáng sợ.”

 “ .... “

 “ Nói chia tay là chia tay mà không hề chớp mắt. Cậu thật sự đáng sợ.... Nhưng, tớ cũng cảm thấy cậu rất đáng thương, cậu cố nén nước mắt trước mặt tớ . Cậu rốt cuộc muốn nhốt mình ở đâu?”

 “ ... “

 Cửa khoá rồi.

 Không biết là ai khoá cửa đi lên sân thượng, tôi đẩy nhẹ Tú Nhi ra sau lưng mình, đạp mạnh cửa. Cánh cửa vang lên một tiếng dữ dội, xem ra, nó lung lay sắp đổ, tôi đá thêm một cú nữa, cửa mới mở ra. Tú Nhi đứng sau lưng tôi, nhìn tôi kinh ngạc.

 “ Cậu... cậu muốn giải quyết....chuyện này thế nào?”

 “ Bồi thường là được rồi.”

 “ A, phải..ơ...” Tú Nhi lắp bắp. “ Lâu ....lâu lắm rồi không nhìn thấy....dáng vẻ....như thế này của cậu.....có chút không quen.”

  Tôi đi trên lan can, nhìn xuống sân trường.

 “ Nguy hiểm đấy!” Tú Nhi nắm chặt tôi, la lớn.

 “ Từ trên này rơi xuống có chết không nhỉ....?” Tôi hỏi mơ hồ.

 “ Cái gì?”

 “ Ngã xuống thì sao?”

 “ Thật là, cậu rốt cuộc bị sao thế?” Tú Nhi vừa tức giận, vừa hoảng hốt, hét lớn. Tôi từ từ quay đầu lại nhìn Tú Nhi, nhoẻn miệng cười:

 “ Tớ sẽ không chết. Bởi vì, tớ còn một việc chưa làm xong.”

 “ Cường Thịnh Phái....”

 Tú Nhi cẩn thận dò hỏi, tôi khẽ gật đầu.

  Trong đầu hình như bỗng loé lên điều gì, nó nắm chặt tay tôi, hỏi :” Lẽ nào! Phải chăng... Hạ Ngân Hách là người của Cường Thịnh Phái....?”

 “ ....”

 “ Này, có thật không?” Tú Nhi há hốc mồm.

 “ Cảm giác của cậu thật nhạy bén.”

 “ Này, Thái Nguyên cũng biết rồi chứ?”

 “ Chưa....”

 “ Này, cậu không sao chứ? Cậu vẫn tốt chứ? Có thở được không?”

 “ Tớ không muốn thở, nhưng tự nhiên vẫn thở.”

 “ Trời ơi, ông trời cũng quá vô tình. Ông trời không việc gì làm hay sao, lại lấy số mạng người ta để đùa?”

 “ ... “

 “ Hai người sao có thể xảy ra tình cảnh này? Đây cũng có thể là sự trùng hợp kỳ lạ. Ngân Hách lại là người của Cường Thịnh Phái.... Sao có thể xảy ra chuyện đáng sợ thế chứ?...”

 Tôi hy vọng cậu ấy chỉ là thuộc hạ Cường Thịnh Phái, có thể bảo cậu ấy rời bỏ tổ chức. Nhưng cậu ấy lại là người thừa kế Cường Thịnh Phái, dòng máu Cường Thịnh Phái đang chảy trong người Ngân Hách! Người......tôi phải giết chính là..... chính là.....

 Két. Cửa sân thượng từ từ mở, tôi cảm thấy cả người tê cứng, còn Tú Nhi thì sững sờ.

 “ Có thể tránh mặt một chút không?” Ngân Hách nói với Tú Nhi. cậu ấy gầy đi nhiều.

 Tôi nói bình thản : “ Tú Nhi, cậu đừng đi. Tớ không có chuyện gì nói với cậu ta cả.”

 “ Tớ có lời muốn nói. Lý Tú Nhi, cậu đi chỗ khác đi. Tớ có vài lời muốn nói với cô ấy.”

  Tú Nhi rút tay ra khỏi tay tôi.

 “ Đừng đi.”

 Nghe tôi nói lớn, Tú Nhi lắc đầu: “ Hai người nói chuyện đi.”

 “ Tớ không có gì để nói.”

 “ Thế thì cậu nghe Ngân Hách nói.” Nói rồi, nó đi khỏi sân thượng.

 Trên sân thượng chỉ còn hai đứa chúng tôi .

 Tôi không có gì để nói, cũng không muốn nghe gì.

 Ngân Hách nhìn tôi, còn tôi lại nhìn bầu trời. Cổ họng giống như mọc lên cây gai vậy, nghẹn ngào.

 “ Tại sao cậu không nói cho tớ biết lý do thật sự mà cậu chia tay tớ?” Ngân Hách lên tiếng trước. “ Còn nếu có một lý do nào, tại sao không cho tớ cơ hội để biện hộ cho mình?”

 “ Là ý gì? ”

 “ Nếu cậu nói với tớ...Tớ....tớ là người cậu tốn trăm phương ngàn kế để giết cho bằng được, thì ít nhất, tớ có thể giải thích....Sao ngay cả cơ hội này, cậu cũng không cho tớ.”

 “ Cậu biết cũng không có tác dụng gì.” Tôi vẫn lạnh lùng.

 “ Cậu không nói gì cả, cứ thế quay lưng đi. Đây là kết cục cậu muốn à?”

 “ Cậu còn mong ước gì nữa.”

 “ Đừng cố nén nữa. Chúng ta lại sống cùng nhau, lại ờ bên nhau như trước đây. “

 “ Sống thế nào? Tớ sao có thể đối mặt với cậu? Trong người cậu đang chảy dòng máu của bọn người đã giết mẹ tớ! Thế, mẹ tớ há chẳng phải quá đáng thương sao. Tớ sao có thể làm thế được?”

 “ Chỉ cần....ở bên nhau là được rồi...”

 Tôi tránh ánh mắt đau thương của Ngân Hách. Đừng nhìn tôi với ánh mắt đau thương đó, từ nay về sau, chúng ta, ai cũng đừng thương hại đối phương.

 “ Tớ không được. Chỉ cần gần cậu một ngày, tôi sẽ bị cảm giác có tôi hành hạ một ngày. Cho nên....”

 “ ...” Ngân Hách đợi tôi nói tiếp.

 “ Đừng chạm vào tôi, cũng đừng nhìn tôi. Giống như giữa hai chúng ta chưa từng xảy ra chuyện gì, như không lưu lại hồi ức gì.... cứ như thế mà sống tiếp.”

  Tôi quyết định mang nỗi đau thấp thỏm, lo lắng đó sống suốt cuộc đời. Báo thù? Cho dù, tôi báo thù rồi, cũng không thể thay đổi được gì. Cho nên, tôi từ bỏ rồi, và từ bỏ luôn Ngân Hách, tôi từ bỏ báo thù, chỉ là vì gặp phải một Hạ Ngân Hách. Ôi, thật là hỗn loạn quá.

 “ Từ bỏ....báo thù rồi à?” Ngân Hách hỏi ngập ngừng.

 “ Ừ, bỏ rồi.”

 Nếu tớ giết cậu, tớ cũng sẽ không sống nổi, cậu không hiểu à?

 “ Tớ không muốn sống nữa.” Ngân Hách bỗng nói.

 “ Cái gì?...” Tôi tròn mắt.

 Vẻ mặt buồn của Ngân Hách biến mất tăm, thay vào đó là vẻ mặt lạnh lùng.

 “ Cậu không thể bỏ qua cho người giết mẹ cậu đâu. Tớ lại sẽ giết người lần nữa, để tổ chức tồn tại tiếp tục. Cậu sao có thể dễ dàng từ bỏ chứ?”

 Rốt cuộc....rốt cuộc đang nói gì.....Tôi sa sầm nét mặt. Nhưng, Ngân Hách vẫn nói tiếp.

 “ Giống như cậu nói, tớ trở về tổ chức. Không biết sẽ còn bao nhiêu người chết dưới tay tớ.”

 “ Sao có thể!”

 “ Tớ là loại người đó. Bây giờ, cậu chọn lựa đi. Hoặc báo thù, hay là từ bỏ báo thù, đứng khoanh tay nhìn tớ giết người khác.”

 “ Cậu?”

 Ngân Hách bật cười.

 Cười? Lúc nãy còn khẩn cầu tôi cho hắn cơ hội giải thích, nhưng bây giờ lại cười như không có chuyện gì? Tim tôi đau dữ dội như thế..... Nhưng hắn lại dửng dưng cười như thế? Hắn biết rõ, tôi đã từ bỏ báo thù trong tâm trạng thế nào, hắn lại.....

 “ Hạ Ngân Hách, cậu....”

 “ Từ bỏ báo thì thì chán quá.”

 “ Cái gì?”

  “ Tại sao phải từ bỏ chứ? Nếu cậu từ bỏ báo thù, thế thì tôi đành phải trút giận lên người khác vậy.”

  Hình như, vẻ mặt đau buồn lúc nãy chỉ là diễn kịch. Người bây giờ đang nhìn tôi, nói về mình với tôi mới chính là hắn thật sự. Nếu tôi không giết hắn, hắn sẽ đi giết người khác, sẽ làm người khác lâm vào tình cảnh như tôi.

 Nắm tay đang nắm chặt của tôi run lên, Ngân Hách nhìn tôi với ánh mắt sáo rỗng.

 “ Hạ Ngân Hách, cậu ....”

 “ Nói đi.”

 “ Tôi tuyệt đối không tha cho cậu , Hạ Ngân Hách! Tuyệt đối không tha cho cậu!”

 “ Cậu từng nghĩ sẽ tha thứ cho tớ à?”

 Lời nói của Ngân Hách giống như mũi tên xuyên qua tim tôi lần nữa. Giống như đang nhìn mình trong gương vậy, vẻ mặt Ngân Hách cũng trở nên lạnh lùng như tôi.

 “ Cậu đã đập tan hết tất cả lưu luyến của tôi đối với cậu .”

 “ Thế thì thật cảm ơn cậu. Tôi sẽ đợi cậu, nhất định đừng để tôi thất vọng.”

 “ Cậu! Tôi phải tự tay giết chết cậu.” Tôi hét lên với Ngân Hách và định rời khỏi sân thượng, Ngân Hách liền nắm chặt lấy cổ tay của tôi:

 “ Cậu nói lời phải giữ lấy lời đấy.”

 CHƯƠNG 65

 “ Cậu nói gì?” Thái Nguyên la lớn trong điện thoại.

 “ Chính là cái kho đó phải không?” Tôi hỏi.

 “ Sao cậu bỗng nhiên quyết định ngày mai quyết đấu? Có phải uống sữa biến chất không? Hay là sau khi thi đại học xong, nhàn rỗi không có gì làm, muốn gây sự?”

 “ Cậu còn dám nói lung tung nữa, tớ sẽ đánh cậu đấy.”

 “ Tớ lại cảm thấy cậu mới là nói xằng nói bậy. Bỗng nhiên quyết định như thế làm gì?”

 “ Gì cơ?”

 “ Chuyện ngày mai tấn công vào kho Danh Sơn Động ấy! Đi mấy ngày?

 “ Chuyện này, cậu đừng quan tâm.”

 “ Đồ điên. Cậu muốn một mình tấn công vào, để trờ về với hình dạng bị đánh tả tơi hả?”

 “ .... “

 “ Cho dù là tôi, cũng có thể giúp chút xíu mà, nói mau đi!”

 Mỗi lần đều như thế. Tính tình tôi không tốt, luôn nổi nóng. Nhưng, Thái Nguyên lại lấy tính mạng mình ra đặt cọc, muốn đi giúp tôi.

  “ Cho dù cậu là cao thủ đánh nhau chuyên nghiệp thế nào, nhưng đối phương là Cường Thịnh Phái đấy. Ngày mai là ngày có cả người kế thừa và tất cả thành viên đều tập hợp lại. Cậu lại muốn tấn công trực diện vào ngày nguy hiểm như thế?!”

 “ Thế thì làm sao? Tấn công sau lưng bọn chúng à?”

 “ Thế thì phải dứt khoát một chút.”

 “ Tớ muốn giết hết bọn chúng.”

 “ Được, cậu muốn giết hết bọn chúng thì không vấn đề gì! Nhưng, cậu phải bình tĩnh một chút! Cậu tưởng, đột nhiên chạy đến trước mặt bọn chúng nói : Tôi muốn giết anh, thì bọn xã hội đen đó sẽ ngoan ngoãn nằm xuống đất nói : Được, cô giết tôi đi.”

 “ Nhảm nhí, tớ cúp điện thoại đây.”

 “ Ái chà, nổi giận rồi,nổi giận rồi.”

   Vừa mới cúp điện thoại, chuông báo có tin nhắn vang lên. Vẫn là Thái Nguyên. Cậu ta khuyên tôi suy nghĩ lại, tôi gỡ pin điện thoại, mạng cặp đi ra khỏi lớp.

  “ Lý Huệ Bân, Lý Huệ Bân, em đi đâu?” Thầy chủ nhiệm gọi lớn sau lưng tôi, nhưng tôi vẫn bước.

 Nếu ngày mai phải đánh nhau, hôm nay phải ngủ một giấc thật ngon. Ai biết được, tôi có lẽ sẽ bị một nhát dao của thằng điên nào đó, chìm vào giấc ngủ nghìn thu ?

 Lúc đi xuống cầu thang, tôi gặp phải người không muốn gặp.

 “ Về nhà sớm thế?”

 “ Đừng hỏi như chúng ta rất thân nhau, tôi sợ người khác hiểu lầm” Tôi đi qua, nhưng Ngân Hách vẫn sát theo.

 “ Cậu đi theo tôi làm gì?”

 “ 10 giờ tối mai ở Danh Sơn Động, ở đó có một nhà máy sắp bị đập bỏ, chúng tôi sẽ tập hợp ở đó. Nếu có lòng tin, cậu đến đi.”

 “ Tôi đã biết rồi. Không cần cậu nói với tôi.”

 “ Được.”

 “ Còn nữa, có một chuyện cậu nhất định phải rõ. Từ sau khi tôi biết sự tồn tại của Cường Thịnh Phái, đối với tôi, chỉ cần là người của Cường Thịnh Phái thì đều là kẻ thù. Chỉ cần cậu không rút hết dòng máu Cường Thịnh Phái trên người, cậu tuyệt đối không thể phủ nhận dòng máu đang chảy trong người là máu của Cường Thịnh Phái.”

 “ Tất nhiên không thể phủ nhận. Cậu đã nói thế....” Giọng Ngân Hách trờ nên đau thương, đây là thật không? Tôi cố không biểu lộ gì ra nét mặt, nói tiếp:

 “ Người kế thừa Cường Thịnh Phái, tôi tuyệt đối không tha cho cậu .”

 “ ... “

 “ Cậu đợi đấy. Tôi nói là sẽ giữ lời.”

 “ ...”

 Ngân Hách dừng bước, tôi đi ra khỏi cổng trường nhanh như gió. Tuy nói những lời nguyền rủa độc ác như thế, nhưng trong lòng tôi vẫn không thoải mái, trái lại, còn cảm thấy buồn nôn giống như ăn phải vật không nên ăn.

                                                * * * * * * * 

 

 “ Đồ điên.”

 “ Tớ biết.”

 “ Thần kinh không bình thường.”

 “Tớ biết.”

 “ Nên vào trung tâm nghiên cứu những người không bình thường.”

 “ Tớ biết.”

 “ Cậu biết rồi, sao còn như thế.”

 “ Bởi vì tớ điên rồi, thần kinh không bình thường.”

  Thái Nguyên nghe tôi nói thì tỏ vẻ bất lực và nắm chặt tay tôi:” Cậu rốt cuộc muốn làm gì?”

 “ Buông ra.”

 “ Tại sao cứ phải chọn ngày hôm nay? Đánh trực diện, cậu có chắc sẽ thắng không? Hả?”

 “ Nhất định phải hôm nay mới đánh. Hôm nay....hôm nay...”

 Mùa đông. Mặt trời cũng sợ cái lạnh mùa đông, đã lặn sớm xuống dãy núi phía tây.

  9 giờ 30 phút tối. Cho dù bây giờ, tôi xuất phát, cũng không biết có kịp không, nhưng, Thái Nguyên lại giữ chặt tôi, không buông ra.

 “ Thôi, để lần sau giết người thừa kế Cường Thịnh Phái đi. Như thế chẳng phải được rồi sao??”

 “ Không.”

 Nghe nói bố Ngân Hách và bọn người giết mẹ tôi đã chết lâu rồi, cho nên bây giờ, người tôi có thể báo thù chỉ có Ngân Hách. Nhưng vừa nghĩ đến cái tên này, tim tôi lại đau buốt.

 “ Nếu không thì ngày mai đi đi.” Thái Nguyên lại dỗ dành.

 “ Không được, nhất định phải giải quyết vào hôm nay.”

 “ Đừng bướng bỉnh nữa! Cái tính ương ngạnh đó của cậu sẽ hại cậu đấy.”

 “ Nhất định phải hôm nay mới được. Nếu ngày mai không còn lòng tin...Thế...Thế thì làm sao?”

 “ Cậu không phải là...”

 “ Cậu đừng nói gì nữa, đừng nói gì nữa. Cậu đừng cản tớ, cậu còn cản tớ nữa, tớ sẽ điên mất.”

 “ Này, cậu đợi tớ!”

  Tôi ngăn Thái Nguyên lại :” Đây là chuyện của riêng tớ.”

 “ Bất luận là chuyện của cậu hay là chuyện của ai, tớ cũng phải đi cùng cậu.”

 “ Thái Nguyên, đây là chuyện của tớ. Xin cậu...”

 “ Đừng nói nữa! Nếu cậu chết, tớ lại không thể ngăn cậu, cậu có biết tớ sẽ đau khổ thế nào không?”

 “ Tớ biết ! Nếu tớ là cậu, tớ cũng sẽ làm như thế. Nhưng, tớ xin cậu, chỉ hôm nay thôi.”

 “ Này, cậu!”

 “ Cậu cứ ở yên đây đi. Xin cậu ở yên đây đi.” Tôi vùng khỏi tay Thái Nguyên, chạy nhanh ra ngoài.

 Chạy như điên đến nhà máy bị bỏ hoang đó, rồi bước chầm chầm đến trước cánh cửa được làm sơ sài và đưa tay ra. Nhưng, tôi lại không mở....

 Hạ Ngân Hách ở trong đó....

 Tôi phải dùng vũ khí trong tay tôi ....

 Mắt tôi tối sầm, rốt cuộc mình muốn làm gì?....

 Tôi hít một hơi thật sâu, thở ra. Rồi nghe thấy bên trong rất ồn ào. Lúc này, sau lưng tôi vang lên một giọng nói quen thuộc.

 “ Làm gì thế? Đông cứng rồi à?” Là Tóc Xám.

 “ ... “

 “ Đã đến rồi thì vào đi chứ ? Hử?”

 Tóc Xám nắm chặt nắm cửa, tôi im lặng ngẩng đầu nhìn hắn.

 “ Sao thế? Không muốn tôi mở cửa à?”

 “ ... “

 “ Nếu cậu sợ rồi, tôi sẽ thả cậu đi. Bởi vì chúng tôi cũng không muốn làm hỏng bữa tiệc. Trong 3 giây, cậu quyết định đi hay ở, xem như là tình nghĩa cũ của chúng ta.”

 “ Chúng ta có tình nghĩa cũ gì chứ?”

 Tóc Xám bật cười, mở cửa, nói lớn : “ Các vị, chúng ta có khách!”

  Một đám người to lớn, vạm vỡ mặc đồ vest đen đều ngừng uống rượu, nhìn tôi . Nhưng ánh mắt của tôi chỉ tìm đến ánh mắt Hạ Ngân Hách đang ngồi ở giữa. Dáng vẻ hắn mặc đồ vest đen, dựa nghiêng vào ghế làm tôi cảm thấy rất lạ.

 “ Ái chà.... con nha đầu này tự tìm đến à.”

 “ Nhưng chỉ có một đứa thôi à...., thế thì chúng ta cùng hưởng vậy? Ha ha ha..”

 “ Đại ca, chúng ta đi quán bar đi! Chỉ một đứa con gái, quả thật không đủ.”

 “ Khà khà...”

 Nghe những lời bẩn thỉu như thế, Ngân Hách vẫn nhìn tôi, không biểu lộ gì. Trong mắt y đã nhìn thâý kết cục và tiêu tan.

 “ Miệng...”

 “ Này này! Cô ta nói rồi. Gì thế? Gì thế? Nói với anh nè...?”

 “ Cánh cửa nhà máy bị Tóc Xám đóng lại. Hắn bước chầm chậm lại đứng cạnh Ngân Hách, sau đó, nhìn tôi với vẻ mặt rất thích thú. Một thằng điên, cả người nồng nặc mùi rượu, đang lắc lư bên cạnh tôi. “ Là vì quá mắc cỡ rồi! Hà hà! Sao mày lại biết nơi này? Hù? Ái chà, nhìn nó này. Mặt thật xinh đẹp. Hôm nay thật may mắn. Khà khà...”

 “ Miệng...”

 “ Cái gì...? Gì hả..?”

 Hắn kề mặt sát vào đúng lúc nắm đấm của tôi tung ra :

 “ Tao nói : Miệng câm lại!”

 Bọn người mặc áo đen đó liền đứng dậy. Tôi không bận tâm đến, mắt nhìn chằm chằm vào mặt Ngân Hách, nói :” Bữa tiệc cuối cùng trước khi xuống địa ngục vui không?”

 Ánh mắ Ngân Hách nhìn tôi nhọn như kiếm, lạnh như lưỡi dao. Tôi lại nắm chặt tay.

 “ Hạ Ngân Hách, cậu tỉnh ngộ đi!”

 “ Gì cơ?”

 “ Con nhỏ này ăn phải gan hùm mật gấu rồi à?”

 Bọn người áo đen vây quanh tôi. Tôi đảo mắt đếm sơ qua, cũng không hơn 30 tên, vẫn không được một nửa số người mà mình dự liệu.

 “ Đừng xem thường bọn họ. Những người ở đây đều là người trong cấp lãnh đạo.” Tóc Xám dường như đọc được ý nghĩ của tôi .

 Quả nhiên! Nếu là lãnh đạo, thế thì mỗi người trước mặt tôi đều có ít thì 50, nhiều thì mấy trăm thuộc hạ. Đây chỉ là bữa tiệc tập trung những tên cấp trên, xem ra lực lượng của bọn này quá đông.!

 “ Đại ca, con nhỏ này hình như quen đại ca. Sau khi bọn em bắt được nó, có thể tuỳ ý xử lý.?”

 Một tên nhìn tôi hoài nghi, hỏi. Chẳng bao lâu, Ngân Hách từ từ lên tiếng, lạnh lùng nói:

 “ Tuỳ mọi người.”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor