CHƯƠNG 15

Tôi rời khỏi nhà chú, nhưng không muốn về nhà chút nào. Lúc này, ở nhà, chắc mọi người đang cúng. Bầy biện thức ăn lên đầy bàn, những món ăn mà căn bản không có ai ăn cả. Tiếp đó, sẽ nhìn di ảnh mẹ mà cầu nguyện. Những lời cầu nguyện mãi không có trả lời. Kết quả là nước mắt đầm đìa…
Đây đã là năm thứ 10 rồi. Cho dù không ai nhắc tôi, ngày này cũng giống như vở kịch đã được viết sẵn vậy, cứ đúng giờ gõ vào tim tôi. Tôi nhắm mắt. Mẹ hiện lên rõ nét làm tôi không thở được.
Hình ảnh đó lại hiện lên. Đêm đó, mẹ dẫn tôi đi dự buổi họp mặt bạn bè. Lúc hai mẹ con tôi trở về nhà, trời đã khuya lắm. Tôi lại sợ say xe, nếu không, lúc đó gọi chú tài xế đến đón thì tốt quá, như thế sẽ không xảy ra chuyện gì. Mẹ dẫn tôi về nhà trên con đường không có bóng người. Bỗng nhiên xuất hiện vài người đàn ông, họ kéo mẹ tôi đi. Bắt cóc! Đó là thời khắc cuối cùng tôi ở bên mẹ. Mẹ không thể nắm chặt tay tôi. Hình ảnh mẹ bị bọn người hình thù kỳ dị đó kéo đi là hình ảnh cuối cùng tôi nhìn thấy.
“Chạy mau đi! Huệ Bân, chạy mau! Con cần phải sống!”
“Mẹ…mẹ….mẹ ơi!”
“Chạy mau đi! Á!”
“Hừ…khốn khiếp!”
Rầm!
Tôi bất giác đấm vào cái ghế của quán bar. Nó lập tức bị nứt một đường. Ánh mắt tất cả mọi người trong quán bar đểu tập trung vào tôi.
Cũng phải, một đứa con gái mới sáng sớm uống rượu giải sầu ở quán bar đã là chuyện khó tin, lại đột nhiên đánh cái ghế. Lập tức, mọi người chung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao.
“Bên đó yên lặng chút xíu dược không! Con khốn uống rượu giải sầu một mình làm tao hết hồn.”
Câu đầu nói phần đầu còn nghe được, nhưng câu sau khó nghe vô cùng. Tôi nhíu mày, quay lại. Gã đó cũng trạc tuổi tôi, thậm chí thấy giống lớp 10. Tao thật muốn đấm chết mày, nhưng thấy cuộc sống mày đáng thương thế, tao tha cho.
Nhưng không ngờ, nó lại lải nhải: “Hừ…con khốn đó lại trừng mắt với bọn mình kia. Mặt đẹp nhỉ?”
“Khốn khiếp, mày bò lại đây?” Tôi gằn giọng.
“Cái gì? Mày uống rượu rồi thì mắt chạy ra sau gáy à?” Nó và bọn bạn nhìn nhau cười rồi cất tiếng: “Hay mày qua đây đi. Con khốn này ăn phải gan hùm mật gấu rồi à? Tao thế nào cũng hạng nhất nhì khối 11 trường Nam Thượng.”
“Hừ, lôi thôi.” Tôi đứng dậy, đến nắm chặt vai nó. Nó nhíu mày đau đớn, mặt thật giống quả hồ đào.
“Mày dám? …Ai da!” Nó la toáng.
Tôi ban cho nó một câu: “Trước khi tao lấy chai rượu đập nát đầu mày, mày nên ngoan ngoãn bò qua chỗ tao.” Tôi định quay về chỗ, nhưng bỗng dừng lại nói những đứa bạn chung quanh nó: “Tụi mày nếu coi trọng nghĩa khí, cũng bò với nó đi, cứ tự nhiên. Để tao giải sầu.”
“Con khốn khiếp!”
Tôi quay đi không được mấy bước, sau lưng vang lên tiếng “lụp cụp”. Xem ra bọn chúng đều đứng dậy cả. Mọi người xung quanh nhìn tôi như muốn nói: Con nhỏ điên này uống rượu vào nên to gan quá!
Trong con hẻm cạnh quán bar, tôi đứng trước mặt bọn chúng. “Tụi mày đừng trách sao hôm nay xui xẻo. Tao sẽ đánh hay hay một chút.”
Bọn chúng nghe tôi nói thì cười ha hả, chỉ trừ một tên, tên nhóc bị tôi nắm vai lúc nãy, đang nhìn vào mắt tôi. Nhóc con, đã biết tao mạnh thế nào rồi chứ?
“Hôm nay tao không có kiên nhẫn, cũng không có thời gian. Tao rat ay trước đây!”
Sau đó, tôi xông vào. Tôi đá vào cằm tên bị tôi túm vai lúc nãy, tiếp đó, vào ngực tên bên cạnh. Tiếp tục thúc đầu gối vào bụng tên đang lao vào tôi, nện cùi chỏ vào lưng hắn. Tôi như điên cuồng kết hợp đấm đá, thúc đầu gối lẫn nện khuỷu tay…
Có đánh tiếp nữa, lửa giận trong tôi cũng không thể dập tắt được. Cho dù tôi trút giận thế nào, cũng không thể thay đổi được sự thật: có hình bóng nào đó đang chi phối tư tưởng tôi. Đó là người mà tôi không thể tiếp tục ghi nhớ trong lòng, cũng không thể quên đi. Đó là những ký ức rời rạc trong cơn ác mộng hiện lên trước mặt tôi.
Phù…phù…phù!”
Lúc bình tĩnh lại, tôi thấy bọn chúng đã chạy mất dạng. Ôi chẳng lẽ tôi điên rồi sao? Tại sao mỗi khi đến ngày giỗ, tôi đều như thế.
Sauk hi ra khỏi hẻm, tôi mở điện thoại. Tin nhắn và cuộc gọi nhỡ hiện lên dày đặc. Tôi rùng mình. Ngân Hách chắc đang mắng tôi nãy giờ. Chẳng trách sao, tôi cứ ngứa tai hoài.
Tin nhắn là của bố gửi, cuộc gọi nhỡn là từ điện thoại ở nhà.
Cái tên Ngân Hách đó! Nếu có đánh chết hắn, hắn cũng không dùng điện thoại mình.
Tôi tuy không muốn lắm, nhưng cảm thấy tốt nhất, nên gọi điện về nhà thám thính tình hình xem sao.
“A lô?”
“…..”
“Không bò về nhà à?”
Là Ngân Hách! Tôi không nói câu nào, nhưng hắn đoán ra ngay là tôi. Hắn chắc đã chuẩn bị xong cả rồi, đang đợi thu dọn tấm thân mềm rũ của tôi.
“Cậu ra đây, tôi đang ở trước cửa quán bar Kijou.”
“Cậu uống rượu à?”
“Hơi rượu cũng truyền qua điện thoại à?”
“Cậu đứng yên tại chỗ cho tôi, không được di chuyển một li, đợi tôi đến. Nếu tôi thấy cậu nhúc nhích thì cậu chết với tôi!”
“Được. Nếu lúc đến, cậu quên mang theo thước đo thì cậu cũng chết với tôi.”
Tít…tít….tít… Tên đáng chết, hắn chưa nói với tôi chút nào về tình hình ở nhà thì đã cúp máy rồi.
Tôi muốn xem tin nhắn, nhưng bây giờ đầu óc quay cuồng, mấy câu chữ cứ nhảy múa trước mắt, không xem nữa. Chẳng bao lâu sau, thấy Ngân Hách ở đằng xa chạy lại.
“Có mang thước theo không?”
“Mới sáng sớm, cậu đã chuồn ra ngoài rồi. Cậu có biết, tôi lo lắng cho cậu thế nào không?” Nghe Ngân Hách nói, tôi thở dài. Ngân Hách từ lớn tiếng lúc đầu, dần dần dịu giọng lại, sau đó, hắn kéo tay tôi.
“Tối nay có tế lễ, về nhà đi.”
“Không.”
“Chẳng phải là ngày giỗ mẹ cậu sao? Về nhà đi.”
“Không.”
Tôi đẩy tay Ngân Hách ra, muốn bỏ đi. Kết quả ư? Không cần nghĩ cũng biết, Ngân Hách nắm chặt tôi. “Về nhà!”
“Không về!”
“Tại sao! Những ngày như thế này thì nên ở nhà chứ?”
“Nếu tham gia lễ giỗ, tôi có lẽ sẽ điên mất. Hôm nay là vừa đúng 10 năm. Hôm nay… Cậu tha cho tôi đi!”
“…..”
“Cậu có thể báo cáo với ông chủ cậu. Chỉ một ngày… Một ngày hôm nay thì có thể….”
“Ưm… Đi thôi.”
“Tôi nói không về rồi mà?”
“Đi uống rượu cũng không muốn à?”
“Hả?.... Thật sự mua rượu cho tôi sao?” Tôi tròn mắt, Ngân Hách gật đầu.
“Hôm nay thật may mắn…”
“Đó đều là tác phẩm của cậu à?”
Chỗ Ngân Hách chỉ chẳng phải chỗ nào khác, chính là kiệt tác tôi, kính và nón bọn nhóc để lại lúc chúng bỏ chạy. Tôi gật đầu, sau đó, chúng tôi đi về hướng quán bar, không phải quán bar Kijou.
Để đến quán bar có thể nhìn được biển, Ngân Hách phải tốn khá nhiều tiền xe taxi để đưa tôi đến đây. Đây là một quán bar được trang trí rất sang trọng.
Bởi vì vẫn còn hơi men, tôi chẳng nói gì, đi vào theo Ngân Hách, Ngân Hách ngồi cạnh, đưa cho tôi ly rượu: “uống đi.”
“Ừ, cám ơn!”
“Uống chết vẫn tốt hơn, nếu bị chủ tịch bắt được….”
Ngân Hách bỏ lửng câu nói, nhưng tôi rất rõ là gì, chỉ cười. Ngân Hách đưa tôi ly nào, tôi uống hết ly đó. Chẳng bao lâu, mắt tôi nhòe đi, chà chà, chỉ thấy lờ mờ. Tiếp đó, tôi không còn biết mình đã nói gì nữa.
“Hức… Cậu chắc có đọc qua các vụ giết người trên báo chứ?” Hức…”
“…..”
Tôi không thấy rõ ánh mắt Ngân Hách thế nào, cũng không thấy tư thế hắn thế nào. Tôi chỉ nói ra những gì mình nghĩ, vì cảm xúc đang dâng trào, tôi dựa vào hắn.
“Mẹ tôi… mẹ tôi… Bị giết rồi…”
Sau khi mẹ bị bọn người quái dị đó bắt đi, mấy ngày sau, cảnh sát tìm ra thi thể lạnh ngắt của bà. Trong ký ức tôi, chỉ có hình xăm cây thánh giá trên cánh tay bọn chúng ám ảnh. Tôi quyết không tha bọn chúng, tôi luôn nhắc nhở mình như thế.
Lý do bọn chúng giết người vì mẹ là vợ bố. Ông chủ các công ty đối thủ cạnh tranh với bố đã thuê bọn xã hội đen bắt cóc mẹ. Vốn dĩ, họ chỉ muốn uy hiếp bố thôi. Nhưng bọn xã hội đen lại lấy đi sinh mạng mẹ. Bố và cảnh sát đã dùng mọi biện pháp để tìm băng đảng xã hội đen đó, nhưng chỉ dựa vào chút manh mối là hình xăm cây thánh giá thì không có kết quả gì. Bởi vì, tất cả băng xã hội đen ở Hàn Quốc đều không có hình xăm này.
“Đừng khóc nữa.”
“Không khóc. Tôi tiếc mình đã hao tổn sức lực vì khóc quá nhiều. Tôi phải giữ sức để giết hết bọn chúng…”
“…..”
Uống hồi lâu, chúng tôi ra bờ biển đi dạo. Ngồi trên ghế dài ở bãi biển, tôi cảm thấy buồn ngủ nên ngắm mắt lại, dựa vào vai Ngân Hách.
“Mượn vai cậu một ngày.”
“Ừ.”
Lần đầu tiên, tôi nghe thấy hắn “ừ” một tiếng nhẹ nhàng, ấm áp như vậy. Cứ thế, tôi chìm vào giấc ngủ, có lẽ là lâu lắm….
Lúc mở mắt dậy, trời đã hoàng hôn, tôi cũng tỉnh táo hơn rồi.
“Này! Đã trễ rồi, sao cậu không gọi tôi dậy?”
“Vì cậu không dậy.”
“Nói gì thế, đi mau thôi! Đây là đâu?”
Thật ra là vì chuyện tôi dựa vào vai Ngân Hách làm tôi thấy xấu hổ, lại không thoải mái, cho nên, tôi mới hoảng hốt, đòi về nhà. Nhưng, hắn vẫn ngồi trên ghế, không động đậy gì cả.
Tôi vỗ vào vai hắn, nói: “Tôi nói là về nhà!”
Ngân Hách xoa xoa vai: “Bị hòn đá đặt lên lâu thế, tôi cảm thấy vai mình sắp tiêu rồi.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor