Đáng tiếc không phải anh - Chương 03-04

Chương 3

Đôi khi, định mệnh con người nằm trong khoảnh khắc của một ánh nhìn thoáng qua

Edit: devil1703, puha1182

Trời đêm cuối mùa thu, thời tiết mát mẻ khá là dễ chịu .

Không can tâm tình nguyện bị mẹ đẩy ra khỏi nhà, bắt đầu một cuộc hành trình dài.

Cảm giác mới mẻ ban đầu biến mất, tôi bắt đầu chán ghét ngày cuối tuần, chán ghét từng chủ nhật phải ngồi trên xe buýt đi cả nửa Thượng Hải trở lại đây. Tên trường vàng chói hiện lên, người người ở phía sau chen chúc xuống tưởng chừng vỡ đầu, chỉ mong mau chóng có thể thoát khỏi nơi chật chội này.

Khoác cái ba lô nặng trên vai, tay xách hai túi táo, tôi dùng đầu gối đẩy cửa vào phòng

“Diệp Tử, cậu về rồi”. Chợt một thân hình lao xuống từ trên giường như chiếc máy bay ném bom tự sát, “Để mình đi chết đi”

Tâm tôi đến cao nhân còn chả làm lung lay được: “Thật không biết, mình lại được hoan nghênh như vậy ?”Tôi nheo mắt nhìn Chu Xuân, đưa túi hoa quả trên tay: “Cậu định bỏ lỡ những thứ này à?”

“Tớ mà là loại đó à?” Chu Xuân bĩu bĩu môi cười khổ. Trong góc có các chai nước nhãn đỏ, riêng Chu Xuân lấy hai chai. Tôi ném hai cái túi đó lên trên, cười: “Cậu mất một chai, ha, ai nói với cậu nhất định phải mua chai màu phấn xanh lam mới nổi bật.”

Tôi cười đau cả bụng, mắt híp lại thành một đường kẻ.

“Mình gây hoạ cậu còn cười được à?” Chu Xuân hung hăng véo mạnh tay tôi một cái “kể từ khai giảng thì đây là lần thứ ba.”

Tôi kêu đau oai oái: “Sợ cậu rồi, Chu Xuân, xuống tay mạnh vậy sao.”

“Không quan tâm, bây giờ cậu phải đi mua đồ với tớ,”  cô lay lay cánh tay tôi nũng nịu, “Được không?”

Tôi nổi cả da gà: “Tớ nói này Chu Xuân,, cậu dùng chiêu này với bạn trai cũ không phải tốt hơn sao, chứ cái này với tớ không tác dụng đâu.”

“Này Diệp Tử đáng chết, cậu còn dám nhắc tới anh ta, đừng trách tớ không nể mặt.” Chu xuân  trợn tròn mắt nhìn tôi, hừ lạnh một tiếng.

Tôi biết mình đã động đến vết sẹo của cô ấy, lấy từ trong túi quả táo đưa cho cô nịnh nọt:” Này, cầm đi, cho mình xin lỗi.”

“Thế còn nghe được,” Chu xuân vui vẻ cười tít mắt nhận lấy, tiện tay giật chiếc khăn lau lau, xoa xoa, cho vào miệng gặm “răng rắc” một miếng. “Giòn, ngọt, táo cậu mang đúng là ngon.”

“Này này, không rửa táo trước à?” Giờ đến phiên tôi trợn tròn mắt.

“Không sao, không sạch thì sao, không bệnh được đâu”, cô tinh nghịch thè lưỡi, ăn tới miếng cuối cùng rồi phủi tay, kéo tôi. “Đi mua nước thôi.”

“Tớ vừa tắm xong đấy, bỏ cái tay bẩn của cậu ra.” Tôi lùi một bước, bắt chéo hai tay trước ngực ra vẻ tự vệ. “Đồ thô thiển!”

“Đừng nói cái giọng của ông giáo sư bảo thủ lạc hậu đó nữa. Tớ hận chết ông ta.” Thấy Chu Xuân nhăn mặt như ăn phải mướp đắng, tôi che miệng cười khì.

Nhắc đến vụ bê bối của Chu Xuân hôm đó, tôi bây giờ vẫn còn nhớ như in, ai bảo cô lười biếng dậy muộn, lại đúng ngay vào buổi học của giáo sư Vương – người được giới sinh viên mệnh danh Vương sát thủ. Lúc đó, tiếng hét “Có mặt” vang to thu hút ánh mắt mọi người hướng về phía cửa lớp, đầu tóc bù xù, áo sơ mi cúc trên cúc dưới cài lộn xộn, cứ thế cô nàng “thô thiển” lao vào lớp điểm danh. Cũng vì thế, cô trở thành tâm điểm truyện cười lúc rỗi rãi của cả khoa ngoại ngữ, phòng 430 của chúng tôi cũng nhờ phúc cô mà thanh danh đại chấn khắp nơi.

Nghĩ lại chuyện này, tôi không khỏi cười phì một tiếng. Nhưng thấy cô ấy không vui, tôi cũng không dám đùa dai. Tôi đụng đụng tay Chu Xuân, chỉ chỉ mấy chiếc giường trống “Những người khác đâu? Sao còn chưa lên?”

“Hẹn hò, còn ở nhà chưa lên, chỉ riêng có hai chúng ta một mình ở đây cùng nhau tâm sự.” Ngữ điệu còn pha đầy khinh thường.

Nhắc tới cũng lạ, có thể trung học là thời kì bị kiểm soát quá mức, tới khi bước vào cánh cửa trường đại học, mỗi người giống như con ngựa hoang được thoát cương. Khoa ngoại ngữ luôn luôn nữ thừa nam thiếu, vì vậy thật thuận lợi cho tên đàn ông nào chuyên nghiệp rình bắt con mồi. Đặc biệt hoa khôi của chúng tôi, Bùi Tử Du (biệt hiệu do chúng tôi cấp cho nàng), cũng là hoa khôi của khoa (do toàn bộ nam sinh công nhận), số nam sinh ngưỡng mộ theo đuổi cô có thể xếp hàng dài từ quảng trường nhân dân tới tận bến Thượng Hải.

“Chua lắm đừng uống, để tớ mua cho cậu một chai,” tôi lục lọi trong túi xách nặng trịch hai vai lấy ví tiền ra, vừa quay đầu lại, bắt gặp Chu Xuân vẫn đứng đó lẩm bẩm lầu bầu, :”Diệp Tử, cậu nói tớ cả tài sắc đều không tồi, sao lại không có ai theo đuổi nhỉ?”

“Cậu quên câu chuyện mười đại nữ sinh viên J ..tựa như Tử Du tài mạo song toàn, đều là hiếm có.” Tôi đột nhiên vỗ nhẹ cô từ sau lưng, doạ cô thần siêu phách lạc.

“Đó là sự xúc phạm với chúng ta, cậu còn đùa được à.” Chu Xuân cuối cùng đang trong trầm tư chưa tỉnh lại, tôi đẩy cô ấy ra, khoá cửa lại, vừa đi vừa nói chuyện:” Là xúc phạm+vu khống, cậu đang ghen tị với những cái mình không có đấy.”

Nói thật, Chu Xuân là một cô gái đáng yêu có nét như con gái phương Nam và hào khí như nữ tử phương Bắc, đây thật là mâu thuẫn phức tạp, vì vậy làm bạn cùng phòng với cô ấy tuyệt đối sẽ không cô đơn.

Từ kí túc xá đến căng tin trường phải đi một đoạn đường dài, khuôn viên trường là một trong những nơi truyền thuyết về câu chuyện ma quỷ, một nơi khác chắc hẳn là kí túc xá trong các tầng hành lang.

“Chu Xuân, cậu kéo tớ đi cùng, không phải sợ … ma đúng không?” Tôi cười xấu xa, cố tình nói mỗi lần đi qua nơi này. Chu Xuân rùng mình, nhẹ nhàng nói thầm “Diệp Tử đáng chết”, cô nàng phản thủ, lại véo tay tôi. Tôi cười khanh khách, trêu chọc Chu Xuân là một niềm vui của tôi, làm cho cuộc sống nhàm chán đại học của tôi có thêm nhiều màu sắc tươi sáng.

“Suỵt” tôi đột nhiên đặt ngón trỏ lên môi.

“Cậu lại làm cái quỷ gì thế”Lời vừa nói ra khỏi miệng, chính cô còn cảm thấy hối hận, với tay vào cổ sờ bùa hộ mệnh Phổ Đà Sơn, miệng lẩm bẩm “Nam mô a di đà phật, nam nô a di đà phật”

Tôi vốn không tin vào thần phật, thấy cô nàng vẻ mặt thành tín, không nhịn được cười khom người xuống.

“Diệp Tử, đừng cười, cậu nhìn xem kìa”. Chu Xuân thần bí chỉ cái ghế đá dài bên đường mòn, kéo tôi trốn phía sau cây, loáng thoáng thấy 2 cái vai nhấp nhô bên cạnh.

“Người yêu cũ?”Tôi có chút tò mò.

“ Đội trưởng đội bóng đá, chủ tịch hội sinh viên, đại soái ca khoa máy tính – Hướng Huy”. Chu Xuân nói mà nước miếng sắp nhỏ giọt ra ngoài.

“Cậu chẳng phải đã thề sẽ không kết hôn cho đến già sao? Sao giờ định phá vỡ quy tắc ?” Tôi nheo mắt, nhìn kĩ, thật tình cận 3 đp mà không đeo kính, hậu quả là chỉ nhìn thấy một thân hình mơ hồ.

“Xì, sắc đẹp thay cơm. Nhìn lại toàn diện đi” Từ khi kết thúc mối tình đầu đau khổ, cô liền nói muốn đi du học rồi vô tư thưởng thức các anh tiêu soái đẹp trai.

Tôi nhìn thật kĩ “Người này nổi tiếng thế sao, sao tớ chưa từng nghe qua?”

“Diệp tử, cậu từ Sao Hỏa đến đấy à?”Chu Xuân bất ngờ cốc vào đầu tôi, thần sắc mờ màng “Không biết cô gái bên cạnh anh ta là ai …”

“Cậu quan tâm nhiều chuyện vậy sao? Thôi, đi đi”. Tôi kéo tay cô ấy đi, không cho cô nàng có cơ hội tung tin đồn, anh chàng này chắc chắn có tiềm năng lớn với các tay săn ảnh

Căng tin trường như một siêu thị náo nhiệt bùng nổ, hai nhân viên bán hàng hôm nay không thèm để ý, nếu không, phải xếp một hàng dài từ cửa, một số học sinh còn có chút nóng vội bắt đầu nói kháy.

Trong căng tin bị chen không kẽ hở tôi cau mày dùng một tay quạt gió, một tay với lấy mấy gói mì ăn liền. Quả thật không ngoài dự đoán, khẩu vị của Chu Xuân không thay đổi, vẫn là hai chai nước màu xanh lam

“Không sợ mất lần nữa?”

“Lần này viết tên bổn cô nương lên, xem ai dám ăn cắp” lại nhìn đồ ăn trong tay tôi, giật lấy, sau đó nói “Cậu lại ăn cái này”

“Tớ đang giảm béo, đừng cản tớ”. Tôi lại cướp về .

“Ăn cái này không dinh dưỡng”. Thật tốt, có bạn cùng phòng quan tâm.

“Tớ còn tiền mua vé cho những việc khác”.Con gái thường gặp một số vấn đề chung, ham mê thời trang đồ hiệu, mua sắm điên cuồng, vừa đến cuối tháng túi tiền trống trơn, chỉ có thể ăn mì gói cho đỡ đói, đúng là vòng luẩn quẩn.

“Oh, vì thế tìm một vé cơm lâu dài, là mục tiêu cuối cùng của mình”. Chu Xuân nhún vai, miệng hơi hơi cong lên, thổi lên trên tóc mái, gió đêm phất qua, mái tóc dài bay trong gió. Đối với tôi trăm năm không biến dổi, để tóc ngắn có phần nữ tính hơn.

“A! Diệp Tử” Chu Xuân bắt đầu liếc mắt.

“Mắt cậu bị chuột rút à?”Tôi cố ý trêu

“Đi! Phản ứng của cậu so với người khác chậm nửa nhịp”, ghé lỗ tai tôi nói nhỏ“Soái ca đến, tay nắm tay, thực sự lãng mạn”.  Cô nàng rung đùi đắc ý, say sưa nhìn.

Tôi theo tầm mắt nhìn lại, vẻn vẹn thấy hai cái bóng lưng, cô gái cao, gầy, có vóc dáng mảnh mai, người đàn ông còn cao hơn hẳn một cái đầu, vai rộng, thân hình cao lớn. Như trong truyền thuyết soái ca, thật có phúc mới được tận mắt nhìn thấy.

“Này, người đi rồi mà cậu vẫn còn nhìn đấy.” Khi nói chuyện, xếp hàng trả tiền, hàng chờ đã rút ngắn đi nhiều, rất mau chóng đến phiên chúng tôi, Chu Xuân vẫn đứng đó nhìn đông nhìn tây, tôi gần như kéo đến lỗ tai cô ấy mới hồi tỉnh.

Kí túc xá sau khi thắp đèn, chỉ riêng cửa sổ phía bên trái tầng bốn là vẫn tối đen một mảnh,“mấy con nha đầu chết tiệt kia còn chưa trở lại.”Chu  Xuân đá một cước lên đống đá vụn. “Chúng ta đều cũng vào trường đại học, vì sao bọn họ lại được coi trọng? Khoa ngoại ngữ tỉ lệ nam nữ luôn luôn không đồng đều, ra trường muốn mau mau lấy một đổi một.”

Tôi mỉm cười, mặc dù cô ấy nói không phải không có lý, nhưng tôi cũng không nghe ra một từ

“Diệp tử phòng 430 phải không?” Quản lý kí túc xá tiến đến chỗ tôi hỏi.

“Đúng vậy, dì Ngô.” Tôi ngọt ngào cười.

“Cháu có thư này, kí nhận đi.” Tôi với tay kí tên vào quyển sổ, cầm bức thư cao hứng bước lên trên tầng.

“Tớ nói này Diệp Tử, với số lượng thư mỗi tuần cậu nhận được, chả trách dì Ngô nhận ra cậu ngay.” Chu Xuân chu cái miệng nhỏ nói.

“”Ghen tị sao, số mình vẫn tốt mà.” Tôi thuận tay gõ vào trán cô.

“Khốn nạn, đồ tiểu nhân đắc chí.” Mở cửa, Chu Xuân không nói thêm nữa, bỏ giày xăng đan, không để ý hình tượng, nằm bò lên giường.

“Cậu đấy, văn dốt võ nát, dùng từ linh tinh.” Tôi giơ lá thư dày lên. “Cậu còn phải học tập nhiều, như tớ và Nhiên Nhiên này, năm tuổi xem hồng lâu, tám tuổi đọc tiểu thuyết ái tình.” Nhắc tới người bạn thân, trong chợt dâng lên cảm giác ấm áp.

Leo lên cái thang nhỏ bên cạnh giường ngủ, tìm chố ngồi cho thoải mái, tôi cẩn thận giở bức thư ra, thản nhiên tự đọc ngồi đọc những tâm sự vui buồn của Uông Nhiên.

“Diệp Tử, Diệp Tử,” giọng nói phát ra phía giường bên kia, ” ‘Thầm mến’ tiếng Anh là gì?”

“Không biết, tự tra từ điển đi.” Không để ý đến cô, cô bạn này rất là lười biếng, lười lấy từ điển, lười tra tài liệu, rốt cuộc đều muốn chỉ cần mở miệng hỏi một tiếng là có đáp án.

“Tớ khoa tiếng Pháp, cậu mới là khoa Anh văn chuyên nghiệp, không hỏi cậu thì hỏi ai.” Cô đập quyển từ điển bay sang từ phía đối diện xuống.

Nghiêng người sang bên, tôi cười hì hì, “Cậu không biết tớ phát huy trình độ siêu cấp của mình mới chui được vào đây sao? Năm đó tớ thi thử vào trường cao đẳng, không may lại rớt.Nhất là khi thầy chủ nhiệm đoán số mình mình chỉ có thể vào trường đại học hạng hai, tớ thực hận không thể đánh vào miệng ông ta. Ha!” Có một thứ bị tôi cố tình bỏ qua, nếu không có Lâm Sâm giúp tôi hệ thống những trọng điểm bài học, phụ đạo học tập, các trường đại học lớn chắc chỉ tồn tại trong giấc mộng mà thôi.

“Đắc ý ít thôi,” Chu Xuân nhanh như con khỉ nhảy đến chỗ tôi, cầm cái gối ôm chen đến cạnh tôi, “Nói đi nói lại, Hướng Huy và mẫu người lý tưởng của cậu cũng có điểm giống nhau.”

“Mẫu người lý tưởng của tớ mà cậu cũng biết sao? Chu Xuân, cậu từ lúc nào đã thành con giun trong bụng tớ vậy?” Cô ấy bắt đầu dụ dỗ tôi khai ra, tôi cũng cẩn thận đề phòng.

“Không phải lại là mấy cầu thủ bóng đá XX sao, bí mật nào cậu có thể giấu được tớ?” Cô tự hào vỗ vỗ ngực, bản chất nữ quái lộ rõ.

“Không biết đừng nói bừa, tớ xem bóng không xem người, thưởng thức đơn thuần mà thôi,” gương mặt cô thoáng ánh hồng, tuổi này rồi còn ham hố đi theo đuổi hâm mộ mấy ngôi sao, nói ra thật xấu hổ quá

“Ha! Tin được cậu mới lạ”Cô nàng một đẩy mặt tôi, một tay với lấy chồng thư, liếc nhìn : “Uông Nhiên, Lâm Sâm, Trương Lâm, Tiểu Yến … thật sự rất nhiều đấy”.

“Đấy, cậu mang về mà xem, tớ đã đọc đâu?” Tôi không hài lòng nói.

“Diệp Tử”, trời sinh ra cô nàng này vốn trước nay không nhận thức được sự bất mãn của tôi, tiếp túc cao hứng nói : “Này, anh chàng Lâm Sâm này vẫn không từ bỏ hi vọng, mỗi tuần một lá thư, thật kiên trì, vậy mà cậu vẫn không động lòng sao ?”

“Tớ và anh ấy là bạn thân, là bạn thân đấy, hiểu không?”Tôi giật lấy lá thư từ tay Chu Xuân, nhét dưới gối, ngồi bất định nghe nàg ta giảng giải.

“Thôi đi, tớ không tin có tình bạn đơn thuần giữa nam và nữ chứ”cô nàng nhịp nhàng gõ ngón tay lên thành giường ra chiều khiêu khích.

“Tin thì sao, mà không tin thì sao?” Tôi có chút không vui

Chu Xuân lấy bút bi tung lên rồi vững vàng bắt lấy, tay còn khua khoắng một hồi, “Cậu cứ nghĩ kĩ đi, EQ cậu còn kém lắm, bổn cô nương sẽ chỉ bảo dần dần”. Cô nàng nhanh chóng ra khỏi giường, tay còn múa may giả bộ uyên thâm.

Hơn mười giờ, mấy bạn cùng phòng cũng lục đục trở về, sau khi tắt đèn chính là thời gian sắp bắt đầu một ngày mới, còn khuôn viên trường là nơi hầu hết những tin đồn đều từ đó mà lưu truyền ra.

 

Chương 4

Không phải là không yêu

nhưng khi số trời đã định, cũng sẽ không còn đường trốn thoát.

Edit: devil1703, puha1182 

 

 

“Đinh linh linh, đinh linh linh.” 5h30′, đồng hồ báo thức vang lên, tôi nhanh chóng tắt đi, sợ làm đánh thức các bạn cùng phòng còn đang ngủ say.

Phương pháp của Lâm Sâm đưa ra cho tôi đã trở thành thói quen, năm giờ rưỡi rời giường học từ mới. Mùa xuân năm nay, khoảng thời gian đẹp nhất trong ngày là buổi sáng sớm, anh nói thanh niên trẻ khỏe ngủ nhiều không tốt cho sức khỏe. Lâm Sâm nói câu này tôi nghe còn lọt tai. Thời trung học thành tích tôi chả xuất sắc, có thể may mắn lọt vào ngôi trường cao cấp thế này, so với người khác phải nỗ lực gấp hai lần mới được.

“Diệp Tử, cậu dậy sớm vậy sao?” Bên giường đối diện, Chu Xuân lim dim mắt ngái ngủ.

“Trật tự đi, đừng đánh thức người khác,” tôi giơ ngón tay lên làm cử chỉ im lặng, cô nàng than thở một tiếng, xoay người đi tiếp tục ngủ

Bưng chậu nước rửa mặt ra khỏi phòng ngủ, trên hành lang không có lấy một bóng người, phòng rửa mặt cũng im ắng, chỉ có cái vòi rỉ nước cũ hỏng vẫn kiên trì nhỏ giọt. Đã báo nhiều ngày, đến giờ vẫn chưa thấy có người tới sửa chữa, thái độ này thật đúng là phải xem xét. Thỉnh thỏang cánh cửa nhà vệ sinh bị gió lùa phát ra tiếng đập cửa “bang bang”, lúc mới đến đây tôi còn thấy tê tê gờn gợn giờ thì cũng quen dần rồi.

Nắng sớm ban mai đến, tôi hoàn tất mọi việc xong thấy tinh thần sảng khoái. Trở về kí túc xá, lấy dưới gối ra quyển từ điển tiếng Anh, dòng chữ huỳnh quang màu vàng chói mắt bên bìa ngoài nhắc nhở tôi sáng nay phải đọc nó vào buổi sáng.

Đeo kính sát tròng mới lên, thấy trước mắt mọi thứ đều rõ ràng hơn rất nhiều, hôm nay đúng là một ngày tốt đẹp.

Bước nhẹ nhàng xuống phòng trực của kí túc xá, thấy dì Ngô cúi đầy dựa trên ghế đánh một giấc ngon lành, tay định đẩy cửa, may là cánh cửa đã bị đẩy ra từ trước, không lại đánh thức làm phiền dì Ngô, mỗi ngày như vậy, tôi cũng thấy rất ngại.

Đối với tôi, buổi sáng nơi này là thích hợp nhất để đọc sách. Không khí trong lành tươi mát, mặt hồ phản chiếu ánh sáng nhiều màu sắc, những cơn gió nhẹ tạo thành từng đợt sóng gợn lăn tăn, một không gian thật đẹp.

Hôm nay, cái ghế đá mà tôi hay ngồi lại bị một người chiếm trước, thậm chí còn ra sớm hơn cả tôi, đúng là mặt trời mọc đằng Tây.

Tôi không khỏi nhìn kĩ anh ta. Anh ta mặc trên người một áo sơ mi trắng, với một chiếc quần jean phong cách đơn giản. Bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Nhưng màu da ngăm đen, đôi mắt sáng ngời đã để lại cho tôi ấn tượng đầu tiên rất tốt. Tiến lại nhìn gần hơn, phát hiện anh ta rất giống với người đã được Chu Xuân nhắc đến n lần.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của tôi, anh ta nhanh chóng hướng mắt thoáng qua, tôi không khỏi đỏ mặt, chết tiệt, vừa mới thấy người lạ bệnh cũ đỏ mặt liền tái phạm. Chả trách mẹ tôi luôn nói da mặt tôi thật mỏng

Anh nhìn tôi nở một nụ cười thân mật như gió mùa xuân ấm áp. Nụ cười lộ ra một hàm răng trắng, đều. “Bạn học, dậy sớm vậy, cũng tới học từ mới sao? “. Anh ta giơ lên quyển từ điển giống y hiệt của tôi, đứng lên và nhường cho tôi một nửa ghế ngồi.

Tôi chần chừ một lúc nhưng cuối cùng vẫn ngồi xuống. Có chút chật hẹp, chóp mũi còn toát ra ít mồ hôi. Tháng 10 cuối mùa thu, thời tiết mát mẻ, vậy mà tôi có thể nhanh đổ mồ hôi, thật sự phục chính mình.

“Tiểu muội năm thứ nhất phải không ?” Thấy tôi không lên tiếng, anh ta chủ động mở miệng nói chuyện.

“Dạ” Tôi tích chữ như vàng [1]

“Hiếm khi thấy một sinh viên năm nhất chăm chỉ như vậy”. Anh ta tự giễu. “Nếu anh chăm chỉ được như em thì chắc chưa đến bốn năm đã tốt nghiệp rồi”

“Vẫn có thể bổ sung sau.” Tôi tuyệt không mở miệng nhiều

Anh ta có hơi giật mình, nhếch miệng, rồi mở ra một nụ cười lớn “Em thật thú vị”

Tôi nở một nụ cười trả cho anh, tiếp tục làm theo nguyên tắc của mình, không nói chuyện quá nhiều với người lạ, mở quyển từ điển ra, quyết định giở lại mấy trang đêm qua học xem lại một lần.

Thấy tôi không dễ tiếp cận, anh ta cũng biết điều ngậm miệng lại.

Tôi khép nửa mắt lại, nhớ lai những từ vựng tiếng Anh về ngành điện ảnh, trí nhớ lúc sáng sớm thật tốt, hiệu suất cũng rất cao. Ngước cặp mắt nhìn người bên cạnh đang vò đầu bứt tai, lật từ đầu quyển từ điển, quay trở lại xem cái này, sau lại quay về chỗ cũ, lật qua lật lại, không tuân theo quy tắc gì cả.

Tôi nhịn không được bật cười, nam sinh nói chung căm thù tiếng Anh, vài người bạn thân của tôi khi thi vào trường đại học bị đánh trượt đều là vì môn này.  Đột nhiên hỏi: “Học trưởng, sao anh có thể học từ như thế này?”

“Từ vựng của anh không được tốt cho lắm.” Anh ta ngại ngùng cười.

Tôi với tay lấy quyển từ điển trong tay anh, đặt lên đầu gối, tùy tay lật đến trang vần “F“, chỉ vào từ tháng hai February: “Thầy giáo cũ của em nói, mỗi từ đều có một cách đọc, để xem anh có thể tìm được hay không. Chẳng hạn như từ February, , bỏ đi lỗi chính tả trong cách phát âm bên ngoài chữy, cấu trúc của nó cũng rất đặc biệt. Từ trung gian bru, đọc nó không giống xi đánh giày theo giọng Thượng Hải sao?”

Anh cười phá lên, tôi dừng lại một chút, nói: “Giáo viên không phải dạy trường đại học chuyên nghiệp, chẳng phải cũng có những phương pháp rất hữu dụng sao?”

Anh gật đầu, “Đúng là một phương pháp học không nhàm chán tí nào. Anh nhớ rồi, bạn học, cảm ơn em.”

“Đừng khách sáo,” Trả quyển từ điển lại cho anh ta, cúi đầu xem đồng hồ, kim đồng hồ chỉ sáu giờ mười lăm phút, thời gian trôi qua thật chậm, từ bây giờ đến tiết học đầu tiên còn hai tiếng nữa.

“Hi,” chợt từ phía sau vang lên tiếng gọi, đang đắm mình trong mấy vần ABC, tôi giật nảy mình, quay đầu nhìn lại, mới  biết cô gái đó không gọi tôi, mà là gọi anh chàng bên cạnh.

Cô gái có thân hình cao, gầy, làn da trắng nõn, đôi mắt trẻ trung tươi sáng, hai người trông rất xứng đôi.

“Đi ăn sáng đi anh, em đói rồi”. Lời nói mang phần nũng nịu mềm mại, điển hình của con gái Thượng Hải.

“Được”. Soái ca quay sang tôi nói : “Hôm nay cám ơn em”.

“Không có gì”.

Hai người họ đi một đoạn xa, vẫn có thể nghe thấy một hỏi một đáp

“Cô gái ấy là ai ? Thế nào mà hai người lại ngồi cũng một chỗ ? Anh làm sao lại muốn cảm ơn cô ấy ? Hai người quen nhau lâu chưa …. ? ”

“ Em hỏi anh nhiều như vậy, muốn anh trả lời cái nào trước ? Anh không quen cô ấy, cảm ơn vì cô ấy vừa giúp anh thảo luận về phương pháp học Tiếng Anh”

“Anh đùa em à ? Tiếng Anh của anh …. ”

Âm thanh dần dần đi xa, càng xa càng nhẹ, cho đến khi hoàn toàn không nghe thấy, nhưng có thể thấy rõ giọng điệu rõ ràng không hài lòng của cô gái ấy. Tôi cũng không biết được rằng, hôm nay gặp nhau đó chỉ là sự khởi đầu, cũng là cả cuộc đời ……

“Chu Xuân, ở đây”. Tiết học đầy tiên Quản lý học của Giáo sư Vương, như thường lệ đầu giờ sẽ điểm danh. May mắn giáo sư Vương vừa mới vào lớp, Chu Xuân đã kịp chạy đến, không uổng công tôi ngồi giữ chỗ hộ cô nàng.

“Đã điểm danh chưa ?” Vừa mới ngồi xuống, Chu Xuân không chờ đợi, vội vã hỏi.

“Cậu may đấy, Giáo sư Vương vừa mới vào, còn chưa kịp điểm danh” Tôi vừa nói vừa lấy ra sách giáo khoa và giấy ghi chú, đặt bút máy sang một bên.

Chu Xuân thở phào một hơi “Hại tớ chạy đến đau cả hông”

“Cậu cố gắng dậy sớm hơn 10 phút đã không phải chạy như vậy sao ? Còn cố ở trên giường ngủ đến phút cuối cùng”. Tôi không hài lòng oán trách, mỗi lần thay cô nàng giành chỗ cũng không phải là chuyện tốt, bị người khác ghen ghét không nói làm gì, bị người khác châm chọc khiêu khích lại còn phải giả vờ không nghe thấy.

“Nguy rồi,” Chu Xuân bất ngờ vỗ đùi.

“Lại sao nữa đại tiểu thư. Làm tớ giật cả mình, cậu định dọa chết người không đền mạng à ?” Chu Xuân chính là khó sửa được tính khí bất cẩn , đến người tính hiền hòa như trưởng phòng Mai Mai còn bị cô chọc tức, xoay người trừng mắt liếc nhìn cô một cái.

“Tớ quên mất sách giáo khoa” Chu Xuân cười khổ, đưa tay với lấy từ điển của tôi “Mượn một chút” thực hiện mưa đồ lừa dối quên sách.

Trên bục giảng, giáo sư Vương xóa xóa bảng đen, viết một hàng chữ tên bài học, đẩy đẩy cặp kính cận, tự cho rằng phần mở đầu hài hước và di dỏm “Từ Tính” tiếng nói đã bắt đầu giải thích chủ đề….

Chu Xuân lén lén lút lút lấy ra quyển truyện, đặt dưới từ điển khoái chí đọc.

“Cậu đến sách giáo khoa không mang, vậy mà cái này lại không quên”. Tôi hừ lạnh, chỉ chỉ quyển truyện ngôn tình « Tiểu thư  Hoàng Đài Loan »

“Không rate không xem, có rate tất xem, càng rate càng xem, mục đích của tớ chính là vậy” Cô nàng hạ giọng nói, chẳng để ý bị trêu chọc, mặt không đỏ, tim không nhảy.

Lúc này, Giáo sư Vương không biết vô tình hay cố ý liếc về hướng chúng tôi, dọa chúng tôi sợ hãi cúi đầu. Từng nghe một chị tốt nghiệp khóa trước cho biết, Giáo sư Vương có tính năng không bao giờ nhắc tên trên lớp nhưng cuối năm bảng điểm sẽ nói thay điều đó.

“Bây giờ chúng ta chuyển sang trang 150 … ” Tôi theo yêu cầu mà lật trang sách, Chu Xuân cũng giả bộ lẩm nhẩm từ điển, “Được lắm Diệp Tử, cậu dám giấu tớ cơ à ?” Cô nàng như thể phát hiện một châu lục mới, đột nhiên bóp chặt cánh tay tôi, vẻ mặt hung hăng.

“Cậu nhỏ giọng chút đi, hiện giờ chúng ta đang là trọng tâm ánh nhìn của giáo sư Vương đấy”. Tôi giơ sách vở lên chắn ở phía trước.

“Hừ, cậu xem đây là cái gì ? Còn không mau thành thật khai báo. Thẳng thắn sẽ được hưởng khoan hồng, khách cự quyết không tha … ”. Chu Xuân đem từ điển để trước mặt tôi, trang tiêu đề viết ‘Hướng Huy khoa máy tính 98’, nét bút cường tráng, rắn rỏi của một chàng trai. Quan trọng nhất là các nét chữ đường viết bằng bút mực, đầu năm nay, tôi cũng thích viết loại bút mực cổ đó nhưng cũng không thấy nhiều. Nhưng từ điển thế nào lại bị đổi, tôi thật sự nghĩ không thông.

Tôi kể lại tóm tắt cuộc gặp gỡ ngắn ngủi của chúng tôi lúc sáng sớm. “Đại khái là như vậy, không có gì to tát đâu.”

“Chuyện chỉ đơn giản thế thôi ?” Cô nàng không tin tưởng hoàn toàn vào biểu hiện trên mặt tôi.

“Chỉ có vậy, rất đơn giản, cậu đừng nghĩ nhiều” Tôi dùng ngòi bút gõ vào trán cô nàng một cái.

“Không đúng vậy, theo tớ được biết, Hướng Huy Anh văn rất giỏi, nghe nói năm ngoái được giải nhất trong cuộc thi diễn thuyết của trường.” Cô nàng gãi gãi đầu, hiển nhiên cũng nghi ngờ độ tin cậy nguồn tin của chính mình.

“Không phải chứ” Tôi trợn mắt há mồm, không lẽ mình bị anh ta lừa ? Tôi không can tâm trả lời “Chính anh ta nói từ vựng không tốt ”

“Diệp tiểu thư à, tớ hiện tại có thể xác định anh ta đang đùa giỡn cậu, anh ta chưa qua bốn năm học vì khi làm bài thi bị cảm lạnh, ở trường thi thì đánh một giấc ngủ ngon lành, việc này đã trở thành truyện cười hot nhất trong khoa máy tính bọn họ. Tớ nghe sư huynh kể, tuyệt đối không có sai”. Chu Xuân bịt miệng cười xấu xa, “Diệp Tử, có phải anh ấy đã nhắm cậu rồi không?”

“Thần kinh à” Tôi bực mình nói “Không phải chính cậu cũng thấy anh ta đã có bạn gái.”

“Cắt, cắt, trai chưa vợ, gái chưa chồng, bạn gái thì đã sao ? Mà có kết hôn thì vẫn có thể ly hôn ”. Chu Xuân có tư tưởng kì lạ mà khác người, tôi thường không theo kịp suy nghĩ của cô nàng.

“À này “, trong lòng tôi không khỏi than thầm, giống như dùng đại đao đùa giỡn với Quan Vũ, biến thành trò cười cho người ta [2] “Vậy xin nhờ sư huynh của cậu giúp tớ đem đến đổi từ điển đi, tớ quen dùng bản kia rồi.”

“ Diệp Tử, cậu không cho rằng đây là cơ hội tốt sao?” Chu Xuân hai tay nâng má, khao khát vô hạn.

“ Tớ sẽ mang nhiệm vụ vinh quang này giao cho cậu ” Tôi nhún vai

Bài học của Giáo sư Vương buồn tẻ vô vị, ngay cả đứa luôn luôn hiếu học như tôi cũng không nghe nổi nữa. Mở túi xách và lấy ra một tờ giấy viết thư cho Uông Nhiên, lại được cười sặc sụa một trận khi kể đến những người bạn mới ở đây.

Đúng lúc đặt nét bút kí tên Diệp Tử, giáo sư Vương truyền đạt mệnh lệnh cuối giờ học, thời gian vừa khít, chưa bao giờ sai.

 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor