You are here

Gái Già Xì Tin - Chương 12

Chương 12e3.1: CáidGPiKm nàye3 e3có t5zfVjBính 5zfVjBlà quấe3y re3ối tìnhe3 dụcf5rUnm côn5zfVjBg cộndGPiKmg 5zfVjBkhông đấy????





(Bông lộcdGPiKm dGPiKmvừng trêndGPiKm sân5zfVjB f5rUnmthiếu ne3hi, gầndGPiKm 5zfVjBhồ 5zfVjBHoàn Kiếmf5rUnm 25/9/11)




Điện tho5zfVjBại 5zfVjBtrong f5rUnmphòng khf5rUnmách dGPiKmsạn chf5rUnmợt redGPiKmo. Dư5zfVjBơng nhấcf5rUnm 5zfVjBmáy n5zfVjBghe. Cf5rUnmô nhíue3 màye3 k5zfVjBhi f5rUnmnhân vdGPiKmiên khácdGPiKmh sạf5rUnmn với5zfVjB gif5rUnmọng miềne3 Trf5rUnmung nhf5rUnmỏ n5zfVjBhẹ nói5zfVjB 5zfVjBcó ngườie3 mu5zfVjBốn gặpe3 cf5rUnmô. Dương5zfVjB l5zfVjBập e3tức ngh5zfVjBĩ ngf5rUnmay đếndGPiKm dGPiKmQuân ndGPiKmên lạ5zfVjBnh dGPiKmlùng tf5rUnmrả f5rUnmlời dGPiKmlà côf5rUnm kf5rUnmhông dGPiKmmuốn gặpdGPiKm ae3i hế5zfVjBt, cũne3g khôndGPiKmg qe3uen a5zfVjBi dGPiKmở đâdGPiKmy. Nhưne3g gi5zfVjBọng lễ5zfVjB 5zfVjBtân vẫdGPiKmn tiếp5zfVjB tục5zfVjB 5zfVjBngọt ngào.

“Dạ, ảndGPiKmh nf5rUnmhờ nf5rUnmói ảnh5zfVjB têndGPiKm Địf5rUnmnh ạ!”

Sấm sée3t ndGPiKmổ đùne3g 5zfVjBbên tf5rUnmai. Đe3ịnh sf5rUnmao? Khôf5rUnmng l5zfVjBí nàof5rUnm f5rUnmcái ngdGPiKmười e3cô f5rUnmâm t5zfVjBhầm nge3uyền rủ5zfVjBa nf5rUnmãy giờdGPiKm lạif5rUnm le3ò dòe3 tớidGPiKm 5zfVjBđây e3tìm côdGPiKm f5rUnmchứ? MàdGPiKm vìe3 sdGPiKmao ae3nh le3ại biế5zfVjBt đượcf5rUnm chỗ5zfVjB pf5rUnmhòng cf5rUnmô dGPiKmđược nhỉf5rUnm? e3Dương nghĩe3 f5rUnmđến đủe3 me3ọi khảe3 f5rUnmnăng, cuốdGPiKmi cùngf5rUnm côe3 te3ạm tdGPiKmìm đượce3 giảf5rUnmi pf5rUnmháp dGPiKmhợp lý.f5rUnm e3Chắc e3là Tân5zfVjB, ôndGPiKmg mố5zfVjBi nge3ày 5zfVjBxưa f5rUnmvẫn khdGPiKmông quê5zfVjBn nhiệe3m vụf5rUnm củae3 mf5rUnmình. f5rUnmChỉ f5rUnmcó dGPiKmTân e3mới 5zfVjBbiết phdGPiKmòng ce3ủa cdGPiKmô ởdGPiKm cáe3i thàndGPiKmh phdGPiKmố f5rUnmbiển nàe3y, vì  chínhe3 anf5rUnmh trựcf5rUnm tf5rUnmiếp bodGPiKmok 5zfVjBvé, boodGPiKmk dGPiKmphòng dGPiKmcho cô5zfVjB ởdGPiKm kh5zfVjBách sạnf5rUnm 5zfVjBnày mà.

Ý 5zfVjBnghĩ Địnhf5rUnm đế5zfVjBn dGPiKmtìm làm5zfVjB cdGPiKmô quýn5zfVjBh 5zfVjBlên. Dươngf5rUnm f5rUnmhớt hảie3 chải5zfVjB dGPiKmsơ e3mái tdGPiKmóc, tdGPiKmhay chiếcf5rUnm ádGPiKmo ha5zfVjBi dâdGPiKmy dGPiKmvà chiếcf5rUnm quầne3 aliba5zfVjBba màue3 hồng5zfVjB tí5zfVjBm đe3iệu đàdGPiKm rồif5rUnm chạyf5rUnm nhà5zfVjBo f5rUnmra cửa.e3 Đến5zfVjB kf5rUnmhi cầmf5rUnm e3nắm e3cửa địnf5rUnmh xoadGPiKmy, DươndGPiKmg e3mới  sực ne3hớ, e3cô e3lại e3chạy  bổ vàdGPiKmo phòng,dGPiKm e3lôi 5zfVjBtúi f5rUnmra, lấydGPiKm thỏi5zfVjB dGPiKmson môe3i quẹtdGPiKm ne3hanh 5zfVjBmột cái.dGPiKm Lf5rUnmúc dGPiKmnhìn gương,  mí5zfVjBm míe3m e3môi chdGPiKmo se3on lf5rUnman dGPiKmđều, DươngdGPiKm mớidGPiKm g5zfVjBiật mình.

Ôi, lập5zfVjB trườe3ng dGPiKmcủa 5zfVjBcô cdGPiKmhỉ f5rUnmcó thếe3 f5rUnmthôi sae3o? Lf5rUnmỏng lẻo5zfVjB đe3ến f5rUnmphát e3sợ. VừdGPiKma mớdGPiKmi quyếte3 e3tâm kdGPiKmhông li5zfVjBên qu5zfVjBan đến5zfVjB ce3ả chf5rUnmú cháe3u ndGPiKmhà a5zfVjBnh 5zfVjBcơ mà.

Vả lạif5rUnm, af5rUnmnh đe3ã cdGPiKmó “mối”.

Bang! Ban5zfVjBg! e3Cái ý5zfVjB ng5zfVjBhĩ “ĐịdGPiKmnh 5zfVjBcó mố5zfVjBi” khiếnf5rUnm cf5rUnmô sựf5rUnmng lại,5zfVjB bỗndGPiKmg dưngf5rUnm mdGPiKmuốn chù5zfVjBi quá5zfVjBch e3tí sdGPiKmon môf5rUnmi đi.e3 Nhưf5rUnmng se3au nghĩdGPiKm mìnhdGPiKm thậdGPiKmt trdGPiKmẻ cof5rUnmn trẻe3 e3mỏ, me3ình xie3nh đâf5rUnmu phảie3 f5rUnmcho f5rUnmduy 5zfVjBnhất m5zfVjBột ngưf5rUnmời ndGPiKmhìn, the3ế làe3 D5zfVjBương e3nhe rădGPiKmng cườie3 vdGPiKmới mìne3h trdGPiKmong gươnge3 mộe3t cái,5zfVjB rồdGPiKmi tre3ái ng5zfVjBược ve3ới vẻe3 hớte3 hảie3 lúf5rUnmc ndGPiKmãy, 5zfVjBcô đủng5zfVjB đỉdGPiKmnh đif5rUnm dGPiKmra khỏif5rUnm phòng.

Thế ndGPiKmhưng d5zfVjBù e3ra ve3ẻ bìe3nh thảndGPiKm đếndGPiKm mf5rUnmấy th5zfVjBì kh5zfVjBi 5zfVjBthang mdGPiKmáy dGPiKm“ding” mộdGPiKmt cáidGPiKm rồe3i mởe3 rdGPiKma, Dươnge3 dGPiKmvẫn nhậe3n thấf5rUnmy te3im mf5rUnmình đf5rUnmang đậpdGPiKm thìnf5rUnmh thịch.5zfVjB Cô f5rUnm tiến f5rUnmvề phí5zfVjBa 5zfVjBquầy l5zfVjBễ tânf5rUnm củf5rUnma khf5rUnmách f5rUnmsạn, ndGPiKmhưng chỉ5zfVjB thấdGPiKmy nhâdGPiKmn viêdGPiKmn đa5zfVjBng e3cắm cúif5rUnm nhậpdGPiKm sổf5rUnm f5rUnmsách. Dươnf5rUnmg lf5rUnmướt 5zfVjBmắt nf5rUnmhìn quandGPiKmh, nhưng &ne3bsp;cả khf5rUnmu 5zfVjBtầng tre3ệt chỉe3 thấf5rUnmy vàdGPiKmi 5zfVjBba khác5zfVjBh Tâe3y đandGPiKmg đie3 lạie3, còe3n dGPiKmđâu ke3hông tf5rUnmhấy bóngdGPiKm dándGPiKmg c5zfVjBủa e3kẻ chuyêe3n e3mặc se3ơ mf5rUnmi đendGPiKm ấy5zfVjB đf5rUnmâu hết.f5rUnm Khônge3 lẽf5rUnm a5zfVjBnh đ5zfVjBợi e3lâu quádGPiKm đãf5rUnm dGPiKmđi rồi?  DươngdGPiKm đdGPiKmi ve3ề phíf5rUnma lf5rUnmễ tân,5zfVjB đị5zfVjBnh hỏif5rUnm hf5rUnman mf5rUnmột câudGPiKm thf5rUnmì độ5zfVjBt ngf5rUnmột có5zfVjB bàe3n e3tay 5zfVjBvỗ nhẹe3 vàodGPiKm 5zfVjBvai cô.

“Ở đây”.

Dương quadGPiKmy p5zfVjBhắt lạe3i nhìn.5zfVjB e3Không 5zfVjBthể ti5zfVjBn đượdGPiKmc vàf5rUnmo dGPiKmmắt mình,dGPiKm trf5rUnmước mặtf5rUnm 5zfVjBcô lf5rUnmà mdGPiKmột kh5zfVjBuôn e3mặt mf5rUnmà cdGPiKmô chỉ5zfVjB me3uốn 5zfVjB… e3đấm chdGPiKmo e3một nhádGPiKmt. QuândGPiKm nhướe3n f5rUnmnhướn dGPiKmđôi lôdGPiKmng 5zfVjBmày, n5zfVjBhìn côe3 5zfVjBnhe răf5rUnmng 5zfVjBra cười.

“Ô, làmdGPiKm g5zfVjBì như5zfVjB mudGPiKmốn giếtdGPiKm người5zfVjB te3hế kia?”

Dương tứcdGPiKm đếf5rUnmn mứcdGPiKm muốne3 xịtdGPiKm khóe3i f5rUnmlỗ dGPiKmtai. Tứcf5rUnm cáidGPiKm thằng5zfVjB trờif5rUnm đánhe3 nàe3y mộe3t, tứce3 cf5rUnmhính e3bản the3ân mìnhdGPiKm mườ5zfVjBi. SdGPiKmao cô5zfVjB cóe3 thể5zfVjB dGPiKmngu f5rUnmsi ke3ì diệuf5rUnm vậydGPiKm dGPiKmcơ cdGPiKmhứ, khdGPiKmông ne3ghĩ đếf5rUnmn ce3hiêu lừa5zfVjB q5zfVjBuá mf5rUnmức đơe3n giả5zfVjBn n5zfVjBày. Nhưnf5rUnmg biế5zfVjBt tf5rUnmức dGPiKmtối chdGPiKmỉ tổf5rUnm làmf5rUnm mìnhf5rUnm f5rUnmthêm e3uất, khôngdGPiKm giảif5rUnm quf5rUnmyết e3được gìdGPiKm n5zfVjBên ce3ô h5zfVjBất mặt.

“Ra  người mdGPiKmuốn e3gặp tôie3 là5zfVjB cậue3 đóf5rUnm à?”

Quân e3gật gậte3 đ5zfVjBầu, 5zfVjBcòn cườif5rUnm t5zfVjBoe re3a ve3ẻ rất5zfVjB ngâf5rUnmy thơ.

Dương 5zfVjBcười cườie3 bỡ5zfVjBn cợdGPiKmt “ThếdGPiKm m5zfVjBới dGPiKmthay tdGPiKmên 5zfVjBđổi e3hộ khẩu5zfVjB à?”

Quân xịdGPiKmt nụe3 cưdGPiKmời, lúe3c sau &5zfVjBnbsp;bĩu môdGPiKmi ấf5rUnmm ức.

“Hừ. e3Tức v5zfVjBì e3đây mdGPiKmạo 5zfVjBdanh chúf5rUnm Đf5rUnmịnh e3à? Như5zfVjBng đf5rUnmây khô5zfVjBng nóf5rUnmi thf5rUnmế thf5rUnmì cf5rUnmó xue3ống không?”

Dương nghiếne3 răng.

“Đồ láf5rUnmu cá5zfVjB láe3u tôm”.

“Ôi, ldGPiKmáu 5zfVjBgì chẳf5rUnmng được,f5rUnm láe3u dGPiKmcá, le3áu tf5rUnmôm, láuf5rUnm ố5zfVjBc, 5zfVjBláu ếcf5rUnmh, láe3u dGPiKmcả nháe3i bf5rUnmén ludGPiKmôn… He3a dGPiKmha “

Thấy mìnhf5rUnm f5rUnmlại sắ5zfVjBp pháte3 điên,e3 Dươngf5rUnm qe3uay phắt5zfVjB dGPiKmngười đidGPiKm. Nhưnf5rUnmg e3một dGPiKmý ne3ghĩ lư5zfVjBớt f5rUnmqua khiếndGPiKm DưdGPiKmơng sựngf5rUnm 5zfVjBlại. e3Cô qudGPiKmay ngoắtdGPiKm f5rUnmtrở lạie3 vdGPiKmà 5zfVjBva thf5rUnmẳng 5zfVjBvào dGPiKmcái ngưf5rUnmời đandGPiKmg hăe3m hở5zfVjB 5zfVjBđi đdGPiKmến, khiếe3n cô5zfVjB tốe3i sầmf5rUnm mặtf5rUnm mũi.

“Làm cá5zfVjBi gìf5rUnm thếe3 hả?”

Vừa xof5rUnma tf5rUnmrán De3ương vừe3a gắtf5rUnm lêf5rUnmn. Quân5zfVjB l5zfVjBúng túnf5rUnmg tf5rUnmhanh minh.

  “Ai bảoe3 đ5zfVjBang e3đi te3ự dưngdGPiKm đứng5zfVjB lạf5rUnmi? Có5zfVjB dGPiKmlàm se3ao không?”

“Sao tre3ăng cáif5rUnm gìf5rUnm. Trảf5rUnm đây?”

Dương e3trừng mf5rUnmắt xòedGPiKm taf5rUnmy ra

Quân ngf5rUnmẩn f5rUnmngơ nhe3ìn khuône3 5zfVjBmặt Dươf5rUnmng, rồie3 lạidGPiKm nhìne3 bàdGPiKmn taf5rUnmy xòe3e e3ra f5rUnmcủa cô.

“Trả g5zfVjBì. 5zfVjBTrả nợdGPiKm tìnhdGPiKm e3xa dGPiKmà? h5zfVjBí hí”

“Còn ddGPiKmám cườdGPiKmi hả?dGPiKm dGPiKmTrả chứngf5rUnm midGPiKmnh 5zfVjBthư cf5rUnmủa tôi5zfVjB. Cậue3 5zfVjBcó bf5rUnmiết tôidGPiKm f5rUnmphải man5zfVjBg passdGPiKmport đểf5rUnm ởe3 khe3ách f5rUnmsạn không5zfVjB hả?”

Quân cườie3 te3ít cảf5rUnm mắt.

“Có passport&ne3bsp; rồi 5zfVjBthì cầdGPiKmn gìdGPiKm chứnge3 m5zfVjBinh tf5rUnmhư nữa.dGPiKm 5zfVjBĐể đ5zfVjBây gdGPiKmiữ làmf5rUnm tidGPiKmn cho?”

Hai dGPiKmnắm đf5rUnmấm c5zfVjBủa DươngdGPiKm đf5rUnmã siếtdGPiKm chặt5zfVjB, gf5rUnmân e3xanh e3chắc cf5rUnmũng ph5zfVjBải nổie3 lên5zfVjB cuồne3 f5rUnmcuộn, dGPiKmcô 5zfVjBtrừng e3trừng mắt5zfVjB 5zfVjBnhìn cái5zfVjB dGPiKmkẻ mặtdGPiKm 5zfVjBđang dGPiKmvô cùng5zfVjB to5zfVjBe toét.

“Tin ce3ái dGPiKmcon khỉ!dGPiKm Te3óm lạidGPiKm ce3ậu dGPiKmcó trf5rUnmả không?”

Quân cườidGPiKm cười.

“Không trả.f5rUnm ThíchdGPiKm tf5rUnmhì 5zfVjBđi me3à ldGPiKmấy. Ở5zfVjB đ5zfVjBây này”.

Vừa nóif5rUnm dGPiKmQuân vừae3 vỗf5rUnm bồme3 bộdGPiKmp dGPiKmvào …e3 mô5zfVjBng, ne3ơi chiếdGPiKmc tf5rUnmúi 5zfVjBquần je5zfVjBan pe3hồng ldGPiKmên bởi5zfVjB mộte3 chdGPiKmiếc ví.f5rUnm dGPiKmNụ cườdGPiKmi tựdGPiKm dGPiKmtin 5zfVjBvì 5zfVjBbiết cô5zfVjB khônge3 đ5zfVjBời nàdGPiKmo df5rUnmám “manhdGPiKm động”dGPiKm ke3hiến Dươnf5rUnmg e3tức điên5zfVjB. MdGPiKmột 5zfVjBcơn bốcf5rUnm e3đồng bấte3 te3hình lìnhdGPiKm kdGPiKméo đến,e3 k5zfVjBhi e3mà chưadGPiKm kịp5zfVjB sf5rUnmuy nghf5rUnmĩ gìe3 the3êm Dưf5rUnmơng dGPiKmđã thấyf5rUnm mdGPiKmình chạyf5rUnm rdGPiKma s5zfVjBau e3lưng QdGPiKmuân, rdGPiKma sứce3 nhétdGPiKm ta5zfVjBy v5zfVjBào tf5rUnmúi quầne3, 5zfVjBmóc cf5rUnmhiếc vídGPiKm ra.

Quân cho5zfVjBáng, lặf5rUnmng đie3 mộtf5rUnm thoángf5rUnm, n5zfVjBgoái f5rUnmra đằndGPiKmg sau.

“Oái… NdGPiKmày… Này…5zfVjB Sờ…dGPiKm sờ5zfVjB me3ông đdGPiKmây f5rUnmthật đấy5zfVjB à…

Dương vẫndGPiKm nghiếne3 r5zfVjBăng rútf5rUnm cáif5rUnm vídGPiKm dGPiKmra, nhưndGPiKmg chiếce3 e3quần e3Jean cdGPiKmhật khiến5zfVjB chiếce3 ve3í mãdGPiKmi kdGPiKmhông 5zfVjBkéo f5rUnmlên được.

Một vàif5rUnm e3vị khádGPiKmch TdGPiKmây bắtf5rUnm f5rUnmđầu hiếuf5rUnm kìf5rUnm que3ay rdGPiKma nhìndGPiKm, ndGPiKmhưng DươndGPiKmg kệe3 f5rUnmxác. Đange3 f5rUnmtrong cơ5zfVjBn tứce3 tối5zfVjB vàf5rUnm được5zfVjB 5zfVjBan ủie3 vdGPiKmới f5rUnmý ngh5zfVjBĩ “đốdGPiKmi dGPiKmmặt vf5rUnmới nhdGPiKmững thằngdGPiKm chàdGPiKmy dGPiKmbửa tf5rUnmhì phảif5rUnm dGPiKmchày bửadGPiKm hơn5zfVjB ndGPiKmó”, 5zfVjBnên Dưe3ơng ne3ghiến rf5rUnmăng 5zfVjBrút cdGPiKmật f5rUnmlực. Chiếc5zfVjB ve3í vừae3 thòe3 e3lên f5rUnmqua mdGPiKmép túdGPiKmi the3ì e3Quân lạif5rUnm ngọf5rUnm nguậy.

“Này ne3ày, cái5zfVjB f5rUnmnày cóe3 tíndGPiKmh làe3 q5zfVjBuấy rốidGPiKm tìne3h df5rUnmục f5rUnmcông cộ5zfVjBng dGPiKmkhông đấy?”

Vì Quâe3n xodGPiKmay e3người f5rUnmnên DươndGPiKmg dGPiKmbị te3rượt te3ay re3a. CôdGPiKm dGPiKmlại dGPiKmphải nhdGPiKmào the3eo, vừa5zfVjB c5zfVjBố kf5rUnméo chiếcdGPiKm f5rUnmví r5zfVjBa, v5zfVjBừa hétdGPiKm nhỏ.

“Câm miệ5zfVjBng. Đứnf5rUnmg f5rUnmim đấy”.

Giọng QdGPiKmuân vừa5zfVjB buồnf5rUnm cười,dGPiKm e3vừa thiểudGPiKm não.

“Ôi, cdGPiKmhú ĐịndGPiKmh, chú5zfVjB chf5rUnmứng 5zfVjBkiến nháf5rUnm. f5rUnmRõ l5zfVjBà Ne3hái Bén5zfVjB “d5zfVjBê” f5rUnmcháu mà!

Dương hune3g hăe3ng trừngdGPiKm mf5rUnmắt lêne3 nh5zfVjBìn Quân.

“Hừ, đừe3ng màdGPiKm lô5zfVjBi ce3hú cậue3 rf5rUnma mà5zfVjB dọaf5rUnm te3ôi. Tưe3ởng chúe3 cậu5zfVjB f5rUnmmà xf5rUnmi nhêdGPiKm vớif5rUnm 5zfVjBtôi hả”?

Mắt Que3ân lf5rUnmấp lánf5rUnmh dGPiKmtinh quái.

“Thật e3không xe3i f5rUnmnhê chứ?”.

Dương đãdGPiKm 5zfVjBrút e3ra đdGPiKmược f5rUnmchiếc ve3í qdGPiKmuái 5zfVjBđản r5zfVjBa khf5rUnmỏi chiếf5rUnmc 5zfVjBquần chậdGPiKmt một5zfVjB 5zfVjBcách quáie3 đảne3 kif5rUnma, vội5zfVjB vàe3ng lậtf5rUnm rf5rUnma đe3ể tìf5rUnmm chứe3ng mf5rUnminh dGPiKmcủa mình.

“Không nóie3 nhiề5zfVjBu đe3au df5rUnmiều. If5rUnmm f5rUnmcho tf5rUnmôi còne3 tìm…”

Dương 5zfVjBlật lậte3 mộtf5rUnm hồi,dGPiKm thf5rUnmấy te3rong vdGPiKmí dGPiKmcó e3vài tờ5zfVjB tiềnf5rUnm chẵn,5zfVjB e3lẻ lộndGPiKm 5zfVjBxộn. Bf5rUnmên ngf5rUnmăn khácf5rUnm 5zfVjBlà c5zfVjBác loại5zfVjB gif5rUnmấy 5zfVjBtờ vf5rUnmà vàdGPiKmi cáidGPiKm th5zfVjBẻ. Cô5zfVjB t5zfVjBìm t5zfVjBhấy đưdGPiKmợc chứne3g midGPiKmnh củae3 dGPiKmmình ởe3 phíaf5rUnm e3trong cùn5zfVjBg dGPiKmcủa e3chiếc ví,5zfVjB đượ5zfVjBc e3kẹp bdGPiKmên cạ5zfVjBnh tờe3 chứdGPiKmng mdGPiKminh 5zfVjBthư khác5zfVjB. Dươ5zfVjBng nhan5zfVjBh t5zfVjBay 5zfVjBkẹp f5rUnmngay chứe3ng mie3nh củe3a mìnhe3 vdGPiKmào nácf5rUnmh, rf5rUnmồi r5zfVjBút tờ5zfVjB cdGPiKmhứng m5zfVjBinh thưf5rUnm c5zfVjBủa QuândGPiKm e3ra, liếc5zfVjB nhìdGPiKmn quf5rUnma. Ng5zfVjBuyễn 5zfVjBHoàng Quâne3, sinf5rUnmh nămdGPiKm 1987…5zfVjB Hừ,f5rUnm cáidGPiKm đồe3 oắf5rUnmt dGPiKmcon lắdGPiKmm chf5rUnmuyện, e3sinh năe3m e387 mf5rUnmà dáf5rUnmm lèodGPiKm e3nhèo làe3 a5zfVjBnh đâyf5rUnm 5zfVjB27 tuổi.5zfVjB CôdGPiKm f5rUnmnhét trởdGPiKm le3ại e3vào ví,f5rUnm rồif5rUnm đậdGPiKmp bdGPiKmốp chiếcdGPiKm dGPiKmví v5zfVjBào dGPiKmtay củaf5rUnm 5zfVjBQuân, cáie3 e3kẻ vẫne3 dGPiKmđang tủmdGPiKm dGPiKmtỉm đứne3g nhìe3n. e3Lấy e3hết gidGPiKmọng h5zfVjBình sự5zfVjB có5zfVjB thể,f5rUnm Dư5zfVjBơng hừdGPiKm mũi.

“Nghe đâe3y. 5zfVjBTừ e3bây giờf5rUnm kdGPiKmhông xuấte3 f5rUnmhiện trướcf5rUnm mặtf5rUnm tôdGPiKmi dướidGPiKm mọi5zfVjB hình5zfVjB thức. &nbspdGPiKm;Tôi 5zfVjBnói c5zfVjBó ti5zfVjBếng dGPiKmViệt ce3ó dấ5zfVjBu đdGPiKmấy, cdGPiKmó hiểdGPiKmu không?

“Hiểu. Như5zfVjBng cf5rUnmhỉ muốne3 hỏie3, thdGPiKmế cdGPiKmhú Định5zfVjB códGPiKm tf5rUnmhể dGPiKmxuất hiệ5zfVjBn trf5rUnmong m5zfVjBọi hìe3nh f5rUnmthức không?”

Dương 5zfVjBnghiến răndGPiKmg trè5zfVjBo tdGPiKmrẹo “Cảe3 chf5rUnmú dGPiKmcháu nhàe3 cậuf5rUnm e3phắn đ5zfVjBi hếe3t, hiểu5zfVjB chưa?”

Quân gậdGPiKmt đầ5zfVjBu, qdGPiKmuay f5rUnmngười nhìe3n vềe3 5zfVjBphía cửa.

“Chú cháe3u mìn5zfVjBh phdGPiKmải phắf5rUnmn th5zfVjBôi e3chú dGPiKmạ, nge3he dGPiKmchừng dGPiKmlà Nhá5zfVjBi Béne3 kiên5zfVjB quyếte3 lắm”

Xì, địe3nh tif5rUnmếp tụcf5rUnm lừaf5rUnm cdGPiKmô e3à? VừadGPiKm bĩf5rUnmu môidGPiKm, e3vừa địnhf5rUnm cdGPiKmhâm chọcf5rUnm Q5zfVjBuân thêf5rUnmm mf5rUnmột 5zfVjBcâu 5zfVjBnữa, nhưne3g mắtf5rUnm Df5rUnmương f5rUnmvô t5zfVjBình lif5rUnmếc dGPiKmra cửae3 mộtdGPiKm cái.

Sau c5zfVjBái lie3ếc f5rUnmđó, DươngdGPiKm e3đã tf5rUnmrở thàne3h 5zfVjB“linh dGPiKmhồn tượnf5rUnmg đá”.

Bởi ne3gay cửae3 f5rUnmkhách sạf5rUnmn, f5rUnmĐịnh đdGPiKmã đứne3g đ5zfVjBó từdGPiKm f5rUnmlúc ndGPiKmào, te3ay xdGPiKmỏ tdGPiKmúi quầnf5rUnm, nhf5rUnmìn vềdGPiKm e3phía cdGPiKmô, dGPiKmđôi mắdGPiKmt đenf5rUnm tdGPiKmhẫm kíf5rUnmn bưne3g, 5zfVjBmôi đ5zfVjBiểm nhẹ5zfVjB f5rUnmmột nụ5zfVjB cười.

P/s: Híf5rUnm hí,e3 dGPiKmnhư đf5rUnmã hứa,e3 te3ớ phải5zfVjB 5zfVjBđiều nga5zfVjBy ae3nh Đị5zfVjBnh trf5rUnmở l5zfVjBại f5rUnmcho cdGPiKmác tìnf5rUnmh 5zfVjBiu đdGPiKmỡ 5zfVjBnhớ ae3nh e3í rồidGPiKm nhe3é ^^. 

 

Chương 12dGPiKm.2: Dưe3ờng e3như làdGPiKm cf5rUnmô xấe3u hf5rUnmổ. 5zfVjBDường nhưdGPiKm e3là cô5zfVjB xấudGPiKm hổ5zfVjB, chỉf5rUnm với…5zfVjB anh.


f5rUnm

(Ngõ đườnge3 HdGPiKmuỳnh dGPiKmThúc Kháng,e3 9/20f5rUnm11, pho5zfVjBto b5zfVjBy Khanhha)



Định quadGPiKmn 5zfVjBsát kh5zfVjBuôn mf5rUnmặt đỏdGPiKm ửnge3 lêe3n màf5rUnmu 5zfVjBtáo chín,dGPiKm dángf5rUnm điệue3 nhưdGPiKm gà5zfVjB mắc5zfVjB te3óc củadGPiKm DươdGPiKmng, te3rong lf5rUnmòng ndGPiKmếm trảie3 5zfVjBmột cảmf5rUnm ge3iác ngọdGPiKmt ngào.dGPiKm Ke3hông hiểf5rUnmu vdGPiKmì đâu,e3 ne3hững l5zfVjBần 5zfVjBgặp g5zfVjBỡ Dươn5zfVjBg luôn5zfVjB ke3ì q5zfVjBuặc, 5zfVjBkhi th5zfVjBì cô5zfVjB òaf5rUnm kh5zfVjBóc trf5rUnmước f5rUnmmặt dGPiKmanh khôngdGPiKm giấuf5rUnm dGPiKmgiếm, k5zfVjBhi dGPiKmcô ne3gã c5zfVjBái oạdGPiKmch e3ngay f5rUnmdưới chf5rUnmân e3anh, hdGPiKmay 5zfVjBnhư bâf5rUnmy giờ,dGPiKm ce3ô n5zfVjBhư he3ình ảdGPiKmnh ở5zfVjB 5zfVjBtrên m5zfVjBột dGPiKmvideo clf5rUnmip đaf5rUnmng c5zfVjBhuyển độnge3 đầyf5rUnm s5zfVjBôi ndGPiKmổi bỗnge3 dGPiKmnhiên bdGPiKmị b5zfVjBấm nút5zfVjB te3ạm d5zfVjBừng vậy.

Dường nhdGPiKmư làf5rUnm cdGPiKmô 5zfVjBxấu hổ.f5rUnm Dườne3g e3như ldGPiKmà dGPiKmcô dGPiKmxấu hổ5zfVjB, chỉe3 v5zfVjBới… anh.

Thấy mặ5zfVjBt ce3ô f5rUnmsắp f5rUnmbốc c5zfVjBháy đếdGPiKmn ndGPiKmơi, Địne3h m5zfVjBỉm cười5zfVjB f5rUnmbình thản.

“Lâu khôngf5rUnm gặpdGPiKm em!”.

Dương mấpdGPiKm me3áy e3môi mộ5zfVjBt lúe3c, thấy5zfVjB taf5rUnmy cdGPiKmhân thừ5zfVjBa thãf5rUnmi khôe3ng biếtdGPiKm làe3m gìdGPiKm. CôdGPiKm đờ5zfVjB đẫnf5rUnm đưae3 tadGPiKmy vudGPiKmốt dGPiKmtóc e3rồi cdGPiKmập re3ập f5rUnmbuông xuống,5zfVjB 5zfVjBlúc 5zfVjBsau mớe3i thốtdGPiKm lên.

“Sao 5zfVjBanh e3lại ởe3 đây?”

Định ch5zfVjBưa f5rUnmkịp f5rUnmtrả lf5rUnmời, 5zfVjBthì Quâ5zfVjBn đã5zfVjB nhả5zfVjBy v5zfVjBào, gdGPiKmiọng 5zfVjBdài ra.

“Vừa f5rUnmnãy f5rUnmcó ngườidGPiKm bảo5zfVjB 5zfVjBchú cdGPiKmháu mì5zfVjBnh cấe3m xuất5zfVjB hiệdGPiKmn df5rUnmưới 5zfVjBmọi hìndGPiKmh the3ức. CódGPiKm ngườie3 bảe3o dGPiKmcả f5rUnmchú cũngf5rUnm chảdGPiKm f5rUnmxi nhêe3 5zfVjBquái gì &n5zfVjBbsp;chú ạ”

Mặc ch5zfVjBo Địnhf5rUnm cdGPiKmố ne3ín cưf5rUnmời, e3Quân 5zfVjBvẫn tỉnhdGPiKm bơ,e3 ce3òn f5rUnmvờ dGPiKmthấp ge3iọng tf5rUnmhì thào.

“Có người  vừe3a  rồi còdGPiKmn quấdGPiKmy rốf5rUnmi …e3 “tờf5rUnm e3dờ” f5rUnmcháu. Đểe3 5zfVjBan toàe3n c5zfVjBhú cháu5zfVjB f5rUnmmình tdGPiKmé e3là hơn…”

À, ne3ếu be3ây ge3iờ cóf5rUnm một5zfVjB e3que dif5rUnmêm đánhf5rUnm xòedGPiKm một5zfVjB cdGPiKmái f5rUnmbên cạnhdGPiKm dGPiKmthì đảmdGPiKm bảe3o le3à mặt5zfVjB của5zfVjB DươngdGPiKm se3ẽ e3bén f5rUnmlửa e3ngay. Cảme3 gie3ác đe3ỏ f5rUnmmặt dGPiKmđến ráe3t bỏngf5rUnm khiếnf5rUnm cô5zfVjB khôngdGPiKm n5zfVjBói nên5zfVjB lời. &nbsf5rUnmp;Dương nh5zfVjBìn 5zfVjBvẻ mặe3t cốf5rUnm bìne3h thảne3 e3của Đ5zfVjBịnh vf5rUnmà vẻdGPiKm ldGPiKmáu f5rUnmcá củadGPiKm Quâne3 kh5zfVjBi chiếudGPiKm e3tướng 5zfVjBđược cô5zfVjB, quyếdGPiKmt tâ5zfVjBm l5zfVjBấy lạdGPiKmi f5rUnmbình tĩne3h. Ce3ô vờ&nb5zfVjBsp; lên f5rUnmgiọng nạt.

“Hừ, chúe3 e3cậu le3à ng5zfVjBười lớn,dGPiKm b5zfVjBiết e3chỗ nào5zfVjB nf5rUnmói e3đùa chỗdGPiKm nàof5rUnm dGPiKmnói dGPiKmthật chứf5rUnm nhe3ỉ 5zfVjBanh Định5zfVjB nhỉ?”

Quân dậf5rUnmm f5rUnmchân tứdGPiKmc tối.

“Ở đâu5zfVjB t5zfVjBhói đ5zfVjBời nạtdGPiKm ch5zfVjBáu nịnhdGPiKm chúe3 làe3 sao?”.

Định e3vỗ vào5zfVjB vae3i Quân.

“Thôi đdGPiKmi. Đừn5zfVjBg c5zfVjBó chọce3 người5zfVjB f5rUnmta nữa”.

Quân t5zfVjBhở rf5rUnma af5rUnmi oán.

“Giờ thó5zfVjBi đời5zfVjB lạ5zfVjBi th5zfVjBành ndGPiKmạt cf5rUnmháu 5zfVjBvà nị5zfVjBnh nge3ười ddGPiKmưng. Tạie3 saf5rUnmo dGPiKmlại vô5zfVjB l5zfVjBý thế,dGPiKm m5zfVjBột than5zfVjBh dGPiKmniên t5zfVjBrai tr5zfVjBẻ sáne3g nf5rUnmgời đầ5zfVjBy sức5zfVjB sống5zfVjB me3à chẳng5zfVjB đ5zfVjBược n5zfVjBâng dGPiKmniu dGPiKmgì cả”

Cả Dươnge3 e3lần ĐdGPiKmịnh đề5zfVjBu f5rUnmphì cườdGPiKmi e3vì điệuf5rUnm bộ5zfVjB khof5rUnma trươ5zfVjBng của5zfVjB Qf5rUnmuân. DưdGPiKmơng cdGPiKmũng thầmf5rUnm tf5rUnmhở dGPiKmphào v5zfVjBì t5zfVjBhời điểm5zfVjB cănge3 thẳn5zfVjBg đãf5rUnm qe3ua. e3Tuy nhif5rUnmên, k5zfVjBhi Đe3ịnh 5zfVjBhỏi Dưe3ơng có5zfVjB muốne3 dGPiKmđi cdGPiKmafé vớie3 e3chú chá5zfVjBu a5zfVjBnh không5zfVjB tf5rUnmhì Dươe3ng ve3ẫn bádGPiKmn sốnge3 bánf5rUnm chết5zfVjB màe3 tf5rUnmừ c5zfVjBhối. Cf5rUnmô khôndGPiKmg muốndGPiKm dGPiKmmình cứf5rUnm dGPiKmphải 5zfVjBâm thdGPiKmầm đf5rUnmi tìmdGPiKm cáie3 hố5zfVjB h5zfVjBay ce3ái lỗ5zfVjB nẻe3 nàodGPiKm đểe3 chu5zfVjBi x5zfVjBuống vf5rUnmì ne3hững tìn5zfVjBh hf5rUnmuống kif5rUnmnh dịdGPiKm dGPiKmmà 5zfVjBchính cô5zfVjB tạodGPiKm dGPiKmnên trưf5rUnmớc mắte3 anh.

Định lắng5zfVjB ne3ghe cf5rUnmâu dGPiKmtừ chốie3 củaf5rUnm 5zfVjBDương ve3ới dGPiKmvẻ f5rUnmđiềm e3đạm, nhưn5zfVjBg Que3ân e3thì xìe3 mộte3 hdGPiKmơi rõ5zfVjB dài.

“Sao te3hế, f5rUnmlại sợe3 e3há miệdGPiKmng mắc5zfVjB qu5zfVjBai à,5zfVjB hdGPiKmay xf5rUnmấu hdGPiKmổ dGPiKmvì me3ấy c5zfVjBái f5rUnmcâu vdGPiKmừa nãy?”

Cái thằngdGPiKm ch5zfVjBết tidGPiKmệt nàe3y cứf5rUnm ndGPiKmhư đif5rUnm 5zfVjBtông làdGPiKmo ởf5rUnm tron5zfVjBg lòndGPiKmg ce3ô vậy.5zfVjB DươngdGPiKm cườie3 gượngdGPiKm, nhưe3ng chẳngf5rUnm thèm5zfVjB tdGPiKmhanh mindGPiKmh vớf5rUnmi nó,dGPiKm c5zfVjBô qdGPiKmuay sf5rUnmang Địnhe3 nói5zfVjB nhe3ư giải5zfVjB thích.

“Thật rdGPiKma làf5rUnm v5zfVjBì dGPiKmem 5zfVjBcó hẹnf5rUnm vớidGPiKm me3ột người5zfVjB hf5rUnmọ e3hàng e3ở đâyf5rUnm. Tf5rUnmhôi đànhf5rUnm hẹn5zfVjB ch5zfVjBú cháf5rUnmu ae3nh dịp5zfVjB khác”.

Quân vẻdGPiKm vẫndGPiKm khônf5rUnmg vdGPiKmừa lòng5zfVjB, trưe3ớc k5zfVjBhi xof5rUnmay ngườie3 5zfVjBđi f5rUnmcòn e3ghé vàe3o f5rUnmtai côe3 thdGPiKmì 5zfVjBthào “Lầne3 sf5rUnmau dGPiKmnói dối5zfVjB dGPiKmthì e3học ce3ách đừng5zfVjB ce3ó mà5zfVjB chớpdGPiKm mắtf5rUnm l5zfVjBoạn lên”

Tưởng e3như f5rUnmkhói lạe3i f5rUnmxì dGPiKmra hf5rUnmai lỗ5zfVjB tf5rUnmai Dươe3ng. Tạif5rUnm sdGPiKmao tf5rUnmhằng f5rUnmoắt c5zfVjBon ne3ày kdGPiKmhông đểf5rUnm cdGPiKmô n5zfVjBhìn ndGPiKmó đượce3 bì5zfVjBnh thườe3ng troe3ng vòng5zfVjB dGPiKmmột phútdGPiKm chứ?

*****

Cuộc sốne3g đúe3ng l5zfVjBà cóe3 5zfVjBnhững 5zfVjBbất ngờf5rUnm dGPiKmngẫu nhie3ên kf5rUnmhiến chíe3nh DdGPiKmương phảif5rUnm kine3h nge3ạc. e3Khi côdGPiKm nóidGPiKm 5zfVjBđại cf5rUnmâu gdGPiKmặp “mộtf5rUnm ngưe3ời họf5rUnm hàng”e3 cdGPiKmô tuy5zfVjBệt nhiêf5rUnmn khôe3ng f5rUnmthể nghf5rUnmĩ rằng,dGPiKm ce3ó một5zfVjB ngưf5rUnmời họ5zfVjB hà5zfVjBng thật,f5rUnm độdGPiKmt dGPiKmngột g5zfVjBọi điệne3 5zfVjBcho 5zfVjBcô. f5rUnmMà đâye3 5zfVjBlại l5zfVjBà mdGPiKmột nge3ười cf5rUnmô cựf5rUnmc kìdGPiKm f5rUnmyêu quý.

Giọng củadGPiKm báe3c ThụdGPiKm vane3g lêne3 rổnf5rUnm rảng.

“Nấm,  đang ởdGPiKm e3fesival phải5zfVjB không?”

Dương trdGPiKmòn xoe3e mắt.

“Dạ, 5zfVjBsao bác5zfVjB biết5zfVjB ạ?”

“Vậy mớie3 tài5zfVjB cdGPiKmhứ. Mf5rUnmau maudGPiKm, 5zfVjBđi 5zfVjBra đâye3 e3ăn vớif5rUnm bádGPiKmc. BdGPiKmắt dGPiKmtaxi f5rUnmra e3luôn nhàe3 hàne3g Thf5rUnmùy Df5rUnmương nf5rUnmhé, cdGPiKmó biế5zfVjBt dGPiKmđường chưf5rUnma? K5zfVjBhông 5zfVjBcứ bảo5zfVjB f5rUnmlà f5rUnmlái f5rUnmxe ngườif5rUnm t5zfVjBa biếtdGPiKm đấy”.

“Dạ, cháf5rUnmu biếe3t f5rUnmrồi. C5zfVjBháu rdGPiKma dGPiKmluôn đây”.

Lẳng đidGPiKmện thoại5zfVjB xuốnge3 e3giường, f5rUnmDương vừaf5rUnm 5zfVjBgấp f5rUnmgáp tf5rUnmhay đồf5rUnm, f5rUnmvừa nghĩf5rUnm mf5rUnmiệng mìne3h thie3êng qe3uá dGPiKmđi mấe3t. VdGPiKmừa kêudGPiKm ce3ó hẹn5zfVjB họe3 hàne3g làf5rUnm gặpe3 e3họ hàngdGPiKm e3luôn. Bi5zfVjBết vầye3 hồ5zfVjBi ne3ãy cô5zfVjB n5zfVjBói e3sắp g5zfVjBặp ngưe3ời yêf5rUnmu, códGPiKm 5zfVjBkhi f5rUnmcô lạf5rUnmi chẳn5zfVjBg túme3 5zfVjBcổ được5zfVjB e3anh chàe3ng đẹpe3 tr5zfVjBai, nhe3à gf5rUnmiàu viết5zfVjB dGPiKmchữ f5rUnmbự f5rUnmở c5zfVjBái the3ành dGPiKmphố biểndGPiKm này5zfVjB f5rUnmí chứ5zfVjB ^^

Dương f5rUnmbước v5zfVjBào “Thùyf5rUnm Dương”f5rUnm, mdGPiKmột nhàdGPiKm hànge3 đượe3c e3thiết kdGPiKmế để5zfVjB hầue3 5zfVjBnhư mọf5rUnmi gif5rUnman phòne3g đf5rUnmều nhf5rUnmìn f5rUnmra bidGPiKmển. Buf5rUnmổi chiều,f5rUnm nắngdGPiKm e3sâm 5zfVjBsấp vf5rUnmàng tf5rUnmrên mặtdGPiKm biểdGPiKmn xf5rUnmanh, vf5rUnmài e3dây 5zfVjBleo đudGPiKm hờf5rUnm bêne3 c5zfVjBửa dGPiKmsổ, thậtf5rUnm f5rUnmlà thời5zfVjB đf5rUnmiểm lãf5rUnmng mf5rUnmạn củ5zfVjBa ce3ác cặpdGPiKm tìne3h nhân.5zfVjB Từ&ndGPiKmbsp; hành lanf5rUnmg đf5rUnmi vào,dGPiKm Dươe3ng đã5zfVjB liếcdGPiKm tf5rUnmhấy nhữe3ng ke3hông biết5zfVjB ldGPiKmà bf5rUnmao nhiêdGPiKmu cặp5zfVjB đôif5rUnm 5zfVjBđang đdGPiKmứng bêne3 nhadGPiKmu rì5zfVjB 5zfVjBrầm dGPiKmtrò chuyện5zfVjB, e3hay đf5rUnmút c5zfVjBho nhf5rUnmau miếngf5rUnm bá5zfVjBnh ngọtdGPiKm ngàe3o, e3hay cf5rUnmầm chặtf5rUnm t5zfVjBay nha5zfVjBu, e3nhìn e3ra biểdGPiKmn lớn…e3 ÂdGPiKmy df5rUnma, vậydGPiKm f5rUnmmà côf5rUnm lạ5zfVjBi vào5zfVjB cf5rUnmhốn lãnf5rUnmg mf5rUnmạn thf5rUnmế nà5zfVjBy để5zfVjB gặdGPiKmp ôngdGPiKm b5zfVjBác mìnhe3 c5zfVjBơ chứ.

Theo ne3hân viêdGPiKmn chỉf5rUnm dẫn,e3 Dươnf5rUnmg dGPiKmbước đdGPiKmến m5zfVjBột bf5rUnman cô5zfVjBng, cóf5rUnm 5zfVjBkê chidGPiKmếc dGPiKmbàn nhe3ỏ. Đôie3 v5zfVjBai 5zfVjBngười đàne3 ôndGPiKmg từng5zfVjB trảif5rUnm f5rUnmquay lưng5zfVjB dGPiKmlại 5zfVjBvề pf5rUnmhía ce3ô, má5zfVjBi f5rUnmtóc hf5rUnmoa râmf5rUnm bae3y nhẹdGPiKm trodGPiKmng gió.

“Bác, bá5zfVjBc đangdGPiKm nhớf5rUnm b5zfVjBác Tâm5zfVjB à?”

Ông Thụe3 dGPiKmquay l5zfVjBại, ne3hìn đdGPiKmứa cháu5zfVjB gá5zfVjBi trodGPiKmng bdGPiKmộ váf5rUnmy hdGPiKmoa xin5zfVjBh xắn,dGPiKm mỉmf5rUnm dGPiKmcười rộngf5rUnm mở.

“Nấm ce3on, m5zfVjBở miện5zfVjBg le3à dGPiKmtrêu ch5zfVjBọc f5rUnmbác. Sao5zfVjB? Thấ5zfVjBy nhf5rUnmà hàngdGPiKm này5zfVjB đẹpdGPiKm không?”

Dương kéof5rUnm ghế5zfVjB dGPiKmngồi xuốndGPiKmg, nhanf5rUnmh dGPiKmtay f5rUnmnhón một5zfVjB miếnge3 báne3h nf5rUnmhỏ te3rên bàdGPiKmn, ăf5rUnmn ngodGPiKmn lành.

“Dạ đẹp.e3 C5zfVjBơ dưdGPiKmng màf5rUnm hơie3 e3xa cf5rUnmhỗ f5rUnmkhách sạne3 dGPiKmcháu. NhưdGPiKmng se3ao bf5rUnmác be3iết cf5rUnmhỗ này?”

“Đoán xem”.

Dương e3đảo dGPiKmmắt, cười5zfVjB vu5zfVjBi vẻ5zfVjB “Chá5zfVjBu đoáe3n r5zfVjBa dGPiKmrồi, thf5rUnmế nàof5rUnm chdGPiKmủ e3nhà hàdGPiKmng nà5zfVjBy cũ5zfVjBng l5zfVjBà f5rUnmmột e3tuyệt sắc5zfVjB gidGPiKmai ndGPiKmhân, f5rUnmhai ngườidGPiKm từn5zfVjBg cdGPiKmó mộte3 tình5zfVjB yêdGPiKmu f5rUnmnhư ho5zfVjBa như5zfVjB e3mộng khiếdGPiKmn bácdGPiKm không5zfVjB thểdGPiKm nàoe3 que3ên đượcf5rUnm….Thế rồi…

Dương c5zfVjBhưa nóe3i hếtdGPiKm, ônf5rUnmg Thụe3 cườ5zfVjBi lớn.

“Cái dGPiKmcon dGPiKmbé ne3ày. Chủf5rUnm n5zfVjBhà hàne3g này5zfVjB làdGPiKm mộf5rUnmt l5zfVjBão bụngf5rUnm gầndGPiKm rdGPiKmơi xuốnf5rUnmg đf5rUnmầu gối5zfVjB ve3à tóce3 thìe3 lạif5rUnm chẳ5zfVjBng dGPiKmcòn ce3ọng nào5zfVjB. f5rUnmNghe ce3ó gf5rUnmiống m5zfVjBột tuye3ệt sắc5zfVjB gia5zfVjBi ndGPiKmhân không?…”

Dương hdGPiKmi dGPiKmhi cười.

“Vậy f5rUnmthì đdGPiKmơn giảndGPiKm rồi.f5rUnm N5zfVjBhà hàngdGPiKm nàydGPiKm f5rUnmchắc ldGPiKmà df5rUnmo b5zfVjBác xâyf5rUnm df5rUnmựng đúne3g ke3hông ạ?”.

“Thông dGPiKmminh 5zfVjBđấy. Nàoe3 thích5zfVjB f5rUnmăn f5rUnmgì tf5rUnmhì c5zfVjBhọn đe3i. f5rUnmĐồ ởdGPiKm đây5zfVjB đượcf5rUnm lắmf5rUnm đó”

Nhân e3viên phụcdGPiKm f5rUnmvụ đie3 tới,e3 gf5rUnmhi lạie3 dGPiKmvài dGPiKmmón ăndGPiKm  Dương cf5rUnmhọn. Ởf5rUnm bi5zfVjBển the3ì tộif5rUnm e3gì f5rUnmkhông dGPiKmăn e3hải sf5rUnmản chứ,f5rUnm e3nhất làf5rUnm mf5rUnmình lạdGPiKmi khô5zfVjBng phf5rUnmải trảe3 tiềndGPiKm, vậydGPiKm nêe3n De3ương hỉdGPiKm f5rUnmhả g5zfVjBọi f5rUnmđĩa ghf5rUnmẹ hấp,dGPiKm f5rUnmvà mie3ến xf5rUnmào ce3ua cdGPiKmùng mộte3 đĩa5zfVjB sdGPiKmalat miế5zfVjBn tôm.

Dương dGPiKmvừa địnhf5rUnm gấf5rUnmp cuốn5zfVjB mf5rUnmenu, đưaf5rUnm lạie3 cf5rUnmho nhâe3n dGPiKmviên thìdGPiKm ôn5zfVjBg TdGPiKmhụ đ5zfVjBã vớe3i 5zfVjBtay, lf5rUnmật cuốne3 m5zfVjBenu 5zfVjBra tiếp.

“Cứ gọie3 nhiềudGPiKm mộtdGPiKm ch5zfVjBút. 5zfVjBỞ đâye3 móndGPiKm tôf5rUnmm nướnge3 hadGPiKmy tôe3m sốte3 5zfVjBbơ tỏidGPiKm ce3ũng e3được lắm.e3 À5zfVjB, e3có tdGPiKmhích e3tu hdGPiKmài không?”.

“Ui ce3ó hf5rUnmai bádGPiKmc cf5rUnmháu mìf5rUnmnh 5zfVjBgọi làme3 gìdGPiKm nhiềe3u ạ”.

Ông T5zfVjBhụ mỉm5zfVjB cf5rUnmười, mộdGPiKmt che3út re3anh m5zfVjBãnh dâe3ng lênf5rUnm tf5rUnmrong mắt.

“Có te3hêm m5zfVjBột thdGPiKmằng đdGPiKmệ củae3 e3bác nữa”.

Có lẽf5rUnm v5zfVjBì qe3uá e3hiểu ôn5zfVjBg báe3c mf5rUnmình, nênf5rUnm lf5rUnmập 5zfVjBtức 5zfVjBDương dGPiKmngờ ngợ.

“Bác. KhôngdGPiKm phải5zfVjB be3ác ve3ẫn e3quyết tâdGPiKmm mốie3 dGPiKmmai 5zfVjBcho ch5zfVjBáu đấydGPiKm chứe3 ạ?”

Ông The3ụ cườ5zfVjBi lớ5zfVjBn, f5rUnmvò e3tay xodGPiKma đầuf5rUnm Dương.

“Cái ce3on béf5rUnm n5zfVjBày… SadGPiKmo dGPiKmhiểu ý5zfVjB nhan5zfVjBh thếdGPiKm hả?”

Dương đặtdGPiKm pf5rUnmhịch 5zfVjBtờ menf5rUnmu xuống,f5rUnm khổ5zfVjB sở5zfVjB nhìe3n ông.

“Bác, bá5zfVjBc 5zfVjBbiết le3à 5zfVjBcháu kf5rUnmhông f5rUnmthích mấyf5rUnm trdGPiKmò mốe3i m5zfVjBai mà”.

Ông Th5zfVjBụ nhìdGPiKmn c5zfVjBô vẻf5rUnm b5zfVjBao dung.

“Thì e3cứ thf5rUnmử mộte3 5zfVjBlần xdGPiKmem. Khôn5zfVjBg t5zfVjBin báe3c à?

“Không phảif5rUnm khôn5zfVjBg tif5rUnmn, ndGPiKmhưng mà…”

Dương đae3ng dGPiKmnói dởdGPiKm f5rUnmthì 5zfVjBcó te3iếng bướdGPiKmc che3ân đidGPiKm tớif5rUnm. Côf5rUnm e3quay ne3hìn te3hì 5zfVjBchợt n5zfVjBgẩn rdGPiKma. N5zfVjBgười bướcdGPiKm vàe3o e3mặc chiếc5zfVjB dGPiKmsơ e3mi đef5rUnmn kẻdGPiKm ne3hỏ, kdGPiKmhuôn mặt5zfVjB tre3ầm ng5zfVjBâm, khóe3e 5zfVjBmiệng đae3ng f5rUnmchuẩn bịf5rUnm nhướndGPiKm lêe3n mộtf5rUnm nụdGPiKm 5zfVjBcười chàdGPiKmo hỏi.

“Chú ạ.e3 Cháu5zfVjB tớidGPiKm rồi”.

Dương kf5rUnmín f5rUnmđáo f5rUnmcấu vào5zfVjB tae3y mìndGPiKmh dGPiKmmột cái,5zfVjB th5zfVjBấy đaf5rUnmu đau,e3 cô5zfVjB m5zfVjBới ngưf5rUnmớc f5rUnmlên n5zfVjBhìn ĐịdGPiKmnh, cườidGPiKm ngưdGPiKmợng ngập.

“Lại gặpf5rUnm a5zfVjBnh rồi”.

 

Chương 5zfVjB12.3: dGPiKmVô 5zfVjBlí, chưf5rUnma uốn5zfVjBg me3à f5rUnmđã thấyf5rUnm tf5rUnmây tâ5zfVjBy lf5rUnmà thếe3 nàe3o nhỉ?



(Tấm 5zfVjB“mành treo”5zfVjB dGPiKmgiữa phf5rUnmố hôdGPiKmm e3đi bộe3 25/9)

Một ngưf5rUnmời dGPiKmđược làm5zfVjB e3mai ch5zfVjBo mìnf5rUnmh đếnf5rUnm h5zfVjBai lần5zfVjB 5zfVjBthì dGPiKmcó e3phải l5zfVjBà 5zfVjBcó duye3ên không?&nf5rUnmbsp; Suy nghdGPiKmĩ ấ5zfVjBy 5zfVjBlướt qe3ua dGPiKmtrong đầuf5rUnm Định.

Còn sf5rUnmuy nghdGPiKmĩ củae3 e3Dương f5rUnmthì lại5zfVjB là:f5rUnm dGPiKmMột ngườidGPiKm đượ5zfVjBc làme3 e3mai ce3ho mìn5zfVjBh đ5zfVjBến hae3i lần5zfVjB rdGPiKmồi lạdGPiKmi lie3ên tụf5rUnmc gf5rUnmặp dGPiKmnhau hf5rUnmai lầne3 troe3ng buổie3 chiềudGPiKm ở5zfVjB f5rUnmmột e3thành phốe3 f5rUnmxa lạ&e3nbsp; thì c5zfVjBó phảif5rUnm rấtf5rUnm rf5rUnmất rấe3t dGPiKmrất rất5zfVjB r5zfVjBất cf5rUnmó dGPiKmduyên không????

Vì rấtf5rUnm nhi5zfVjBều dGPiKmchữ “rất”dGPiKm cộn5zfVjBg tf5rUnmhêm cf5rUnmhữ “df5rUnmuyên” 5zfVjBto 5zfVjBđùng kf5rUnmia màdGPiKm DươngdGPiKm đờdGPiKm đẫf5rUnmn cảf5rUnm ngưdGPiKmời. LạidGPiKm phátdGPiKm hiệndGPiKm dGPiKmcái ngườidGPiKm ve3ốn đidGPiKmềm tĩdGPiKmnh e3kia cũnf5rUnmg dGPiKmbất nf5rUnmgờ không5zfVjB e3kém gì5zfVjB m5zfVjBình, Dươngf5rUnm lạie3 càf5rUnmng f5rUnm… đ5zfVjBờ đẫn!

Quan 5zfVjBsát thằng5zfVjB e3đệ e3và côdGPiKm cdGPiKmháu gf5rUnmái mắt5zfVjB 5zfVjBtròn f5rUnmmắt df5rUnmẹt ndGPiKmhìn nhaue3, ôf5rUnmng 5zfVjBThụ cườif5rUnm sả5zfVjBng khoá5zfVjBi, kée3o Đị5zfVjBnh xu5zfVjBống cạnhe3 mình.

“Sao, thếe3 he3óa r5zfVjBa e3lại biếdGPiKmt 5zfVjBcon 5zfVjBNấm nhf5rUnmà f5rUnmchú à?”

Định n5zfVjBhìn Dươnge3 dGPiKmtủm tỉmdGPiKm “Dạ,f5rUnm cháu5zfVjB 5zfVjBkhông bidGPiKmết Nấe3m, dGPiKmcháu chỉ5zfVjB biếte3 Ne3hái Bée3n thôi”.

Nếu 5zfVjBcâu dGPiKmcủa e3ông f5rUnmThụ f5rUnmlàm Dươe3ng dGPiKmhá hốcf5rUnm e3mồm địnhdGPiKm phản5zfVjB kháng5zfVjB t5zfVjBhì câ5zfVjBu củf5rUnma Địn5zfVjBh làm5zfVjB cô  khônf5rUnmg thf5rUnmể 5zfVjBnào e3mà ngậf5rUnmm mf5rUnmiệng đượcdGPiKm. f5rUnmÔi, côf5rUnm chưa5zfVjB từngdGPiKm bidGPiKmết mộte3 ĐịndGPiKmh thdGPiKmế dGPiKmnày. K5zfVjBẻ mặ5zfVjBt dGPiKmsắt đe3ã biết5zfVjB f5rUnmnói đùaf5rUnm 5zfVjB^^. Mf5rUnmà cf5rUnmâu đùe3a ấydGPiKm cònf5rUnm nhắmdGPiKm the3ẳng vàe3o cô.

Ông Tf5rUnmhụ t5zfVjBhì hếte3 ndGPiKmhìn sdGPiKmang cdGPiKmô che3áu e3gái, lạidGPiKm dGPiKmnhìn s5zfVjBang thằnf5rUnmg đệdGPiKm tf5rUnmử rf5rUnmuột, vẻ5zfVjB nf5rUnmhư e3chưa hiểudGPiKm hdGPiKmết. “Nháie3 BédGPiKmn ấy5zfVjB à5zfVjB??? dGPiKmCháu gặpdGPiKm co5zfVjBn b5zfVjBé e3lúc… lúdGPiKmc mặtdGPiKm nóf5rUnm xae3nh 5zfVjBnhư đdGPiKmít nháif5rUnm à???”

AkAkAk. D5zfVjBương mue3ốn 5zfVjBđi chdGPiKmết quá.dGPiKm Ôie3 bácf5rUnm ơe3i, e3sao e3bác lf5rUnmại e3có cáif5rUnm lidGPiKmên tưởngdGPiKm “lãe3ng e3mạn” thếdGPiKm cf5rUnmơ chứ?f5rUnm Đị5zfVjBnh vẻdGPiKm nhdGPiKmư 5zfVjBcũng dGPiKmquen vớidGPiKm s5zfVjBự bdGPiKmỗ bãe3 dễ5zfVjB gf5rUnmần củf5rUnma ông,dGPiKm môf5rUnmi thdGPiKmoáng ne3ụ cười.  “DươngdGPiKm dGPiKmlà hànf5rUnmg e3xóm củe3a cháu”.

Dương te3hấp giọ5zfVjBng 5zfVjBlàu be3àu “5zfVjBNhái 5zfVjBBén làe3 dGPiKmdo dGPiKmthằng chá5zfVjBu dGPiKmanh dGPiKmấy gọi5zfVjB chf5rUnmáu đấy”.

Ông Thf5rUnmụ ngờe3 ngợdGPiKm nf5rUnmhư cố5zfVjB f5rUnmnhớ “Cf5rUnmháu à?f5rUnm Phảie3 cf5rUnmái thf5rUnmằng đợt5zfVjB trư5zfVjBớc đánhdGPiKm ndGPiKmhau ve3ào bdGPiKmệnh việnf5rUnm đấyf5rUnm không?

“Dạ đúng”.

Định đe3áp ngắndGPiKm gọn.f5rUnm Dươe3ng tdGPiKmhầm thở5zfVjB phe3ào khf5rUnmi Địnf5rUnmh khôndGPiKmg lôf5rUnmi chuyệe3n e3cô đe3ã cf5rUnmắp 5zfVjBnách thằnge3 cháue3 dGPiKmquý hódGPiKma củadGPiKm dGPiKmanh ve3ào bệne3h vdGPiKmiện 5zfVjBthế nàe3o, nếu5zfVjB khône3g te3hế nàodGPiKm báe3c TdGPiKmhụ cũn5zfVjBg hỏidGPiKm nàye3 nọf5rUnm, e3dẫn 5zfVjBđến ngọdGPiKmn 5zfVjBngành dGPiKmcơ sự5zfVjB. ViệcdGPiKm cdGPiKmô t5zfVjBhỉnh thoảne3g cf5rUnmhui f5rUnmra chf5rUnmui v5zfVjBào quáne3 bf5rUnmi –e3 adGPiKm, me3ặc dGPiKmdù c5zfVjBhỉ dGPiKmchọc chọc5zfVjB mấyf5rUnm dGPiKmviên bdGPiKmi trf5rUnmòn trf5rUnmòn ve3ô hạidGPiKm, nhưndGPiKmg nếdGPiKmu đdGPiKmến ta5zfVjBi cf5rUnmác bậc5zfVjB phụe3 5zfVjBhuynh t5zfVjBhì vẫn5zfVjB 5zfVjBlà một5zfVjB chuyệndGPiKm lof5rUnmng tf5rUnmrời lởe3 đấtf5rUnm. Rằe3ng, cf5rUnmon ge3ái dGPiKmcon đứae3 ph5zfVjBải …e3 thf5rUnmế n5zfVjBào mớidGPiKm 5zfVjBchui vào5zfVjB mấye3 chỗdGPiKm thếdGPiKm chf5rUnmứ? Re3ằng, t5zfVjBhôi chết5zfVjB dGPiKmrồi, hdGPiKmay e3là 5zfVjBnó 5zfVjBkhông f5rUnmcó f5rUnmthằng nàe3o thè5zfVjBm rước,5zfVjB nên5zfVjB sindGPiKmh rf5rUnma bif5rUnmến chứng,f5rUnm mấte3 câdGPiKmn bằ5zfVjBng n5zfVjBày ndGPiKmọ… KhdGPiKmông thdGPiKmể đểf5rUnm f5rUnmthế nàye3 được,e3 t5zfVjBa pdGPiKmhải kiếm5zfVjB ng5zfVjBay ch5zfVjBo ndGPiKmó mộtf5rUnm f5rUnmthằng. VàdGPiKm thf5rUnmế lf5rUnmà lạf5rUnmi 5zfVjBcó he3ệ quảf5rUnm làdGPiKm ởe3 quá5zfVjBn trdGPiKmà nf5rUnmọ, e3ở que3án café5zfVjB 5zfVjBkia tron5zfVjBg cả5zfVjB nhữnf5rUnmg ngàe3y đẹpe3 trờidGPiKm 5zfVjBvà nhữe3ng ngdGPiKmày khf5rUnmông đẹp5zfVjB te3rời ce3ho lắm,dGPiKm c5zfVjBó côdGPiKm n5zfVjBàng mặte3 mà5zfVjBy dàf5rUnmu dàdGPiKmu đ5zfVjBi f5rUnmxem mắt.

Thực t5zfVjBế ce3hứng mine3h, gie3ai chưf5rUnma vợdGPiKm gidGPiKmờ dGPiKmcũng khdGPiKman hiếm5zfVjB l5zfVjBắm f5rUnmrồi. Ch5zfVjBo nêdGPiKmn, n5zfVjBhững ứ5zfVjBng 5zfVjBcử vie3ên thậf5rUnmm chídGPiKm 5zfVjBcòn “hai5zfVjB lầne3 5zfVjBtrong mộte3” 5zfVjBnhư ldGPiKmà ĐịnhdGPiKm đây.f5rUnm Cảf5rUnm báf5rUnmc Thụe3 lẫndGPiKm TâdGPiKmn đềudGPiKm muốn5zfVjB 5zfVjBdấm de3úi adGPiKmnh ce3ho 5zfVjBcô vớe3i lờif5rUnm que3ảng cf5rUnmáo “hàngf5rUnm Ve3iệt e3Nam ce3hất le3ượng ce3ao”. Thf5rUnmật e3ra e3thì 5zfVjBmắt nhìdGPiKmn f5rUnmcủa e3hai ngưdGPiKmời nàe3y c5zfVjBô 5zfVjBđều tf5rUnmin tưởn5zfVjBg cả.e3 Thậf5rUnmt rf5rUnma hf5rUnmơn nữadGPiKm thìe3 chính5zfVjB e3cô còndGPiKm muốndGPiKm dấmdGPiKm dGPiKmdúi dGPiKmanh ch5zfVjBo mì5zfVjBnh dGPiKmkia me3à ^^.

Nhân vif5rUnmên xếpe3 l5zfVjBoạt f5rUnmđồ ăf5rUnmn lên5zfVjB bàn.5zfVjB Địnhe3 e3mở ndGPiKmút dGPiKmchai rượuf5rUnm vanf5rUnmg mộf5rUnmt cáce3h f5rUnmthành thạo,e3 xếpf5rUnm mấf5rUnmy chf5rUnmiếc f5rUnmly lạif5rUnm rồie3 e3bắt đầudGPiKm r5zfVjBót. Ône3g Thụ5zfVjB f5rUnmnhìn Định,5zfVjB e3lại nhìnf5rUnm vẻe3 mdGPiKmặt 5zfVjBthoáng ửndGPiKmg hồngdGPiKm c5zfVjBô 5zfVjBcháu gá5zfVjBi, giọnge3 v5zfVjBui vẻ.

“Ái chàe3! e3Coi f5rUnmnhư bádGPiKmc dGPiKmlàm chue3yện te3hừa rdGPiKmồi? The3ế af5rUnmnh f5rUnmem hàngf5rUnm xódGPiKmm lángdGPiKm gdGPiKmiềng e3láng tdGPiKmỏi chắc5zfVjB qdGPiKmuý nha5zfVjBu chứdGPiKm hả?”

Bình te3ĩnh 5zfVjBnhư Đị5zfVjBnh e3mà chdGPiKmai rượu5zfVjB tro5zfVjBng ta5zfVjBy cũngf5rUnm chệchf5rUnm f5rUnmđi, khe3iến rượu  se3ánh 5zfVjBcả e3ra mép5zfVjB lyf5rUnm, tf5rUnmrong lú5zfVjBc dGPiKmđó, Dươnge3 như5zfVjB “đứnge3 hì5zfVjBnh”. Côf5rUnm rầe3u re3ĩ nhìnf5rUnm ône3g Thụ,f5rUnm nhăne3 nhó.

“Trời, bá5zfVjBc hỏie3 gì5zfVjB ke3hó dGPiKmthế ạ.e3 dGPiKmQuý kiếcdGPiKm gì5zfVjB cơdGPiKm chứ?”

“Ơ haf5rUnmy c5zfVjBon bf5rUnmé nàdGPiKmy. dGPiKmHàng e3xóm f5rUnmthì hoặce3 qudGPiKmý nh5zfVjBau hoặc5zfVjB ghée3t nhaudGPiKm. Te3hế f5rUnmhai đe3ứa c5zfVjBhẳng l5zfVjBẽ lạie3 ghéte3 e3nhau à?

Im lìm.f5rUnm I5zfVjBm lìm.

Dương 5zfVjBtrộm nhìne3 s5zfVjBang Địe3nh, chỉf5rUnm the3ấy dGPiKmanh dGPiKmcẩn trf5rUnmọng 5zfVjBđặt le3y rượ5zfVjBu xuống5zfVjB trướ5zfVjBc mặt5zfVjB ôf5rUnmng TdGPiKmhụ, khôndGPiKmg f5rUnmcó v5zfVjBẻ e3gì ldGPiKmà s5zfVjBẽ “phu5zfVjBn châu5zfVjB n5zfVjBhả ngọc”e3 gdGPiKmiải đáe3p tdGPiKmhắc mắ5zfVjBc c5zfVjBho ôngf5rUnm e3bác m5zfVjBình, th5zfVjBế nên&nbspf5rUnm; cuối cùng5zfVjB cô5zfVjB đ5zfVjBành c5zfVjBhép mie3ệng, ấ5zfVjBp úng.

“Thì ce3ũng hàdGPiKmng xe3óm bìnhe3 thườne3g mà5zfVjB bác”.

Định hơdGPiKmi ndGPiKmgước nhìn5zfVjB c5zfVjBô khdGPiKmiến D5zfVjBương lựng5zfVjB kdGPiKmhựng, nh5zfVjBưng cuối5zfVjB cùdGPiKmng e3anh cf5rUnmhỉ nóe3i nhẹ5zfVjB nhàng.

“Em uốn5zfVjBg chúte3 van5zfVjBg nhé?”

“Dạ ídGPiKmt th5zfVjBôi ạ!”

Dương cầ5zfVjBm l5zfVjBấy 5zfVjBly rượu5zfVjB Đ5zfVjBịnh đ5zfVjBưa, dGPiKmthấy m5zfVjBàu rưe3ợu sódGPiKmng sánf5rUnmh. HìnhdGPiKm nhưe3 dGPiKmtrái dGPiKmtim 5zfVjBcô dGPiKmcũng đdGPiKmang cóf5rUnm chútf5rUnm sónf5rUnmg sáne3h trf5rUnmòng tre3ành. e3Vô 5zfVjBlí, f5rUnmchưa uốnge3 màe3 f5rUnmđã thf5rUnmấy tây5zfVjB tâf5rUnmy làdGPiKm e3thế ne3ào nhỉ?

Ông Thụf5rUnm gidGPiKmơ f5rUnmly rdGPiKmượu lên,dGPiKm f5rUnmvui vẻe3 “NàodGPiKm nào…f5rUnm UốdGPiKmng mừdGPiKmng gặpe3 me3ặt ndGPiKmào! Hữe3u 5zfVjBduyên e3thì mớidGPiKm năngf5rUnm tươne3g ngộ5zfVjB. Haf5rUnmi đứae3 lạ5zfVjBi cònf5rUnm dGPiKmchung ve3ách n5zfVjBữa th5zfVjBì chúf5rUnm khôe3ng cò5zfVjBn gì5zfVjB phải5zfVjB l5zfVjBo ndGPiKmữa rồi…”

Dương vf5rUnmừa cụne3g f5rUnmly vừe3a dGPiKmnhủ tdGPiKmhầm kh5zfVjBông hiểuf5rUnm c5zfVjBái e3ý tứf5rUnm “khôndGPiKmg còdGPiKmn gìdGPiKm dGPiKmphải lo”củaf5rUnm bádGPiKmc 5zfVjBmình l5zfVjBà s5zfVjBao e3đây? Ha5zfVjBy bá5zfVjBc nge3hĩ ce3ô đượcf5rUnm làmdGPiKm hà5zfVjBng xómdGPiKm e3của ane3h dGPiKmlà cdGPiKmoi nhưe3 chuộtdGPiKm e3sa cdGPiKmhĩnh gạ5zfVjBo f5rUnmrồi, khôdGPiKmng phảidGPiKm le3o lắnge3 ce3ho dGPiKmnó nữa.f5rUnm Ôe3i, te3hế f5rUnmthì chắcf5rUnm bf5rUnmác cô5zfVjB lầdGPiKmm 5zfVjBto mấf5rUnmt dGPiKmrồi. C5zfVjBô ldGPiKmại li5zfVjBếc te3rộm f5rUnmĐịnh qu5zfVjBa vànhf5rUnm lf5rUnmy. f5rUnmAnh 5zfVjBnhấp ngf5rUnmụm rưe3ợu, cũe3ng khf5rUnmông đápdGPiKm lờdGPiKmi của5zfVjB ôngdGPiKm Tf5rUnmhụ, ndGPiKmhưng e3vẻ trầmf5rUnm tĩnhdGPiKm f5rUnmvà thdGPiKmư thái.

Dương vốne3 lf5rUnmà ngườie3 khôngdGPiKm 5zfVjBgiỏi vềdGPiKm 5zfVjBtâm e3lí 5zfVjBđàn dGPiKmông. NhữngdGPiKm pe3hán đodGPiKmán c5zfVjBủa ce3ô lúcf5rUnm nàodGPiKm ce3ũng tf5rUnmrật dGPiKmlất. Nêne3 đôie3 ke3hi trựce3 cảe3m dGPiKmcủa dGPiKmmình m5zfVjBách bảo5zfVjB f5rUnmmạnh mẽ,e3 Dư5zfVjBơng 5zfVjBvẫn cdGPiKmố ghìdGPiKmm nódGPiKm xdGPiKmuống, se3ợ mìf5rUnmnh lạe3i 5zfVjBrơi vf5rUnmào 5zfVjBtình huốne3g “che3ạy vàof5rUnm rừngdGPiKm me3ơ bắte3 dGPiKmcon tưởf5rUnmng bở”.5zfVjB NhưdGPiKmng, lie3ệu cf5rUnmó sadGPiKmi chúf5rUnmt nàe3o khôndGPiKmg nhỉ, &nbsf5rUnmp;khi 5zfVjBcô 5zfVjBnhận thấye3 đôie3 lúce3 Đf5rUnmịnh nhìnf5rUnm mìndGPiKmh vf5rUnmà đe3ôi mf5rUnmắt tf5rUnmhẫm e3đen kie3a t5zfVjBhoáng chútdGPiKm lf5rUnmại f5rUnmlấp lánh5zfVjB 5zfVjBánh cười.

Bữa ădGPiKmn vu5zfVjBi vẻ5zfVjB, e3nhẹ nhàngdGPiKm, bởif5rUnm báf5rUnmc e3Thụ f5rUnmliên tụcdGPiKm p5zfVjBha tre3ò và5zfVjB “5zfVjBkể xấf5rUnmu” De3ương. Sựe3 xuf5rUnmề xdGPiKmòa f5rUnmcủa báce3 k5zfVjBhiến dGPiKmmọi thf5rUnmứ tf5rUnmrở nf5rUnmên thânf5rUnm ái,5zfVjB dùf5rUnm te3hỉnh thdGPiKmoảng âme3 mf5rUnmưu “gửie3 gắm”e3 Dương5zfVjB chdGPiKmo Đe3ịnh bá5zfVjBc f5rUnmvẫn để5zfVjB e3lộ rõf5rUnm mdGPiKmồn 5zfVjBmột. 5zfVjBỞ bênf5rUnm cạdGPiKmnh bdGPiKmác, f5rUnmĐịnh dưf5rUnmờng nhf5rUnmư ce3ũng e3cởi mởf5rUnm hơn,5zfVjB anf5rUnmh cư5zfVjBời 5zfVjBnhiều, nóif5rUnm nhf5rUnmiều hơdGPiKmn đf5rUnmôi chú5zfVjBt. C5zfVjBô đặc5zfVjB biệf5rUnmt thíche3 f5rUnmkhi nge3he 5zfVjBhai ngưf5rUnmời tre3ao đổi5zfVjB v5zfVjBề cônge3 việc5zfVjB, e3mặc dù5zfVjB mf5rUnmù f5rUnmtịt khônge3 he3iểu tdGPiKmí tedGPiKmo gf5rUnmì, 5zfVjBnhưng 5zfVjBchỉ nhe3ìn khf5rUnmuôn mdGPiKmặt cươngf5rUnm nghịe3 ki5zfVjBa sdGPiKmay sưa5zfVjB n5zfVjBói v5zfVjBề be3ê dGPiKmtông cdGPiKmốt thdGPiKmép, 5zfVjBnói 5zfVjBvề ddGPiKmầm dèe3o móndGPiKmg mánh5zfVjB, e3cô ce3ũng tf5rUnmhấy n5zfVjBhư mìne3h đf5rUnmang nghdGPiKme nhữf5rUnmng câe3u chuyện &e3nbsp;ngọt n5zfVjBgào nhe3ất trênf5rUnm đời5zfVjB. CdGPiKmô ce3ũng 5zfVjBnhận radGPiKm, hìf5rUnmnh nhưdGPiKm chỉf5rUnm tre3ong côe3ng f5rUnmviệc, Định5zfVjB f5rUnmmới dGPiKmthôi f5rUnmtự kì5zfVjBm chếf5rUnm mình,f5rUnm f5rUnmở đó,5zfVjB adGPiKmnh tựdGPiKm tie3n, quf5rUnmyết đoáne3, 5zfVjBvà e3không cf5rUnmòn dGPiKmkiệm lờf5rUnmi cf5rUnmho lắm.

Bữa cơdGPiKmm 5zfVjBkéo df5rUnmài từf5rUnm chiềuf5rUnm đếne3 f5rUnmkhi trờ5zfVjBi sdGPiKmẩm tốidGPiKm. Ánh5zfVjB nf5rUnmắng chỉdGPiKm còdGPiKmn vàf5rUnmi vdGPiKmệt rớ5zfVjBt f5rUnmlại nơi5zfVjB n5zfVjBhững thềm5zfVjB cửf5rUnma lớn.f5rUnm Đâyf5rUnm đdGPiKmó phdGPiKmục 5zfVjBvụ bắe3t đf5rUnmầu e3bật đdGPiKmèn ce3hùm f5rUnmlên. Ônge3 Thụf5rUnm ve3à Địnhf5rUnm đã5zfVjB e3tiêu diệtdGPiKm dGPiKmhết gầndGPiKm dGPiKmhai f5rUnmchai vaf5rUnmng, e3còn DươndGPiKmg cũne3g b5zfVjBị hơdGPiKmi rượuf5rUnm l5zfVjBàm cf5rUnmho v5zfVjBáng vất.f5rUnm Côf5rUnm đae3ng địdGPiKmnh 5zfVjBgiơ tdGPiKmay xi5zfVjBn hdGPiKmàng thìf5rUnm đdGPiKmúng lúe3c ấydGPiKm f5rUnm“tuyệt dGPiKmsắc gdGPiKmiai nhân”dGPiKm củe3a bf5rUnmác Thụe3 xu5zfVjBất hif5rUnmện, f5rUnmvà 5zfVjBy hệe3t nhe3ư f5rUnmmô tảf5rUnm của5zfVjB b5zfVjBác, n5zfVjBgười f5rUnmnày bụng5zfVjB sắpdGPiKm rơ5zfVjBi f5rUnmxuống đầdGPiKmu g5zfVjBối vf5rUnmà f5rUnmtóc chả5zfVjB cóf5rUnm cọngdGPiKm nào.

Lại mdGPiKmột 5zfVjBmàn dGPiKmchào hf5rUnmỏi tdGPiKmưng bừngdGPiKm chú5zfVjBc e3tụng, lúcdGPiKm ấf5rUnmy, Dươnge3 mf5rUnmới biếtf5rUnm Định5zfVjB l5zfVjBà n5zfVjBgười thiếtdGPiKm kf5rUnmế nhe3à he3àng dGPiKmnày, ce3òn bácdGPiKm Thụe3 trựcf5rUnm tiếp5zfVjB chỉf5rUnm đạo5zfVjB tdGPiKmhi cô5zfVjBng. WowdGPiKm, the3ảo nàoe3 dGPiKmthảo nàodGPiKm, ôe3ng chủ5zfVjB nh5zfVjBà hdGPiKmàng  này he3ồ hdGPiKmởi vớf5rUnmi báf5rUnmc côf5rUnm vf5rUnmà Định5zfVjB thếf5rUnm. SdGPiKmau 5zfVjBkhi vun5zfVjBg taf5rUnmy ch5zfVjBém mộtf5rUnm cf5rUnmâu ne3hư đinhe3 đdGPiKmóng cọce3 le3à bữaf5rUnm ăn5zfVjB nà5zfVjBy hoànf5rUnm e3toàn fre3ee, ôndGPiKmg e3ta f5rUnmbèn 5zfVjBdùng dGPiKmđôi te3ay n5zfVjBúng nf5rUnmính l5zfVjBôi dGPiKmtuột báce3 dGPiKmThụ đe3i “chơi5zfVjB” tănf5rUnmg hf5rUnmai, lạ5zfVjBi 5zfVjBcòn cườif5rUnm 5zfVjBha hả5zfVjB ngoe3ái le3ại 5zfVjBbảo phảf5rUnmi dGPiKmđi f5rUnmcho ha5zfVjBi “đứadGPiKm tr5zfVjBẻ” che3úng màye3 cf5rUnmó tf5rUnmí re3iêng tưf5rUnm chứ.

Tất nhidGPiKmên cái5zfVjB “đf5rUnmứa trẻe3” 5zfVjBsơ dGPiKmmi đee3n 5zfVjBthì cdGPiKmhỉ l5zfVjBặng lf5rUnmẽ cườ5zfVjBi cf5rUnmòn “đứa5zfVjB 5zfVjBtrẻ” mặc5zfVjB 5zfVjBváy tdGPiKmhì tựe3 de3ưng dGPiKmtim đậe3p ldGPiKmên th5zfVjBùm thụp.

Chương 1f5rUnm2.3: e3Vô lí,dGPiKm 5zfVjBchưa uốngf5rUnm m5zfVjBà đãdGPiKm f5rUnmthấy tây5zfVjB tâye3 làdGPiKm tf5rUnmhế e3nào nhỉ?



(Tấm “mành5zfVjB tre3eo” giữa5zfVjB ph5zfVjBố dGPiKmhôm đie3 5zfVjBbộ 25/9)

Một ngườie3 đượcf5rUnm làmf5rUnm dGPiKmmai ch5zfVjBo mình5zfVjB đ5zfVjBến e3hai lf5rUnmần th5zfVjBì dGPiKmcó pdGPiKmhải dGPiKmlà cóe3 df5rUnmuyên không?&nbspe3; Suy dGPiKmnghĩ f5rUnmấy lướtf5rUnm q5zfVjBua trodGPiKmng f5rUnmđầu Định.

Còn dGPiKmsuy nghĩdGPiKm củ5zfVjBa Dương5zfVjB thìf5rUnm f5rUnmlại làf5rUnm: Một5zfVjB ngưdGPiKmời được5zfVjB làme3 mdGPiKmai f5rUnmcho mìnhe3 đếnf5rUnm ha5zfVjBi lầe3n f5rUnmrồi le3ại liêdGPiKmn e3tục gặ5zfVjBp dGPiKmnhau dGPiKmhai lầne3 trondGPiKmg buổi5zfVjB chiềue3 ở5zfVjB mộtf5rUnm thàne3h phốf5rUnm xe3a lạ&f5rUnmnbsp; thì cóe3 phe3ải rấte3 rấe3t e3rất r5zfVjBất rấtdGPiKm 5zfVjBrất cóf5rUnm dudGPiKmyên không????

Vì rấtdGPiKm nhiềudGPiKm 5zfVjBchữ “rất”e3 cộne3g thêdGPiKmm chữf5rUnm “dudGPiKmyên” te3o đe3ùng k5zfVjBia màf5rUnm Dươnge3 đờ5zfVjB đẫndGPiKm 5zfVjBcả ngườie3. e3Lại phe3át hiệf5rUnmn cádGPiKmi ngưf5rUnmời vố5zfVjBn điềmdGPiKm tĩe3nh f5rUnmkia cf5rUnmũng bf5rUnmất ngờf5rUnm khône3g ke3ém gf5rUnmì mìn5zfVjBh, Dươngf5rUnm ldGPiKmại e3càng …5zfVjB e3đờ đẫn!

Quan s5zfVjBát the3ằng đệ5zfVjB và5zfVjB cdGPiKmô cháu5zfVjB g5zfVjBái me3ắt t5zfVjBròn mắte3 d5zfVjBẹt 5zfVjBnhìn nhaudGPiKm, ôdGPiKmng ThụdGPiKm cưdGPiKmời sảnge3 dGPiKmkhoái, kf5rUnméo f5rUnmĐịnh xue3ống cạne3h mình.

“Sao, the3ế hóe3a rdGPiKma lạie3 biếte3 ce3on Ne3ấm f5rUnmnhà 5zfVjBchú à?”

Định nhf5rUnmìn Dư5zfVjBơng tủe3m tỉm5zfVjB “Dạ,f5rUnm chdGPiKmáu khônf5rUnmg bidGPiKmết f5rUnmNấm, cháe3u 5zfVjBchỉ biết5zfVjB Nf5rUnmhái B5zfVjBén thôi”.

Nếu c5zfVjBâu e3của ôndGPiKmg Tf5rUnmhụ le3àm Dươngf5rUnm hádGPiKm hốe3c mồf5rUnmm dGPiKmđịnh 5zfVjBphản khdGPiKmáng tf5rUnmhì câu5zfVjB cf5rUnmủa 5zfVjBĐịnh làmf5rUnm cô dGPiKm không thể5zfVjB nàe3o màdGPiKm 5zfVjBngậm miện5zfVjBg đượf5rUnmc. ÔidGPiKm, ce3ô ce3hưa 5zfVjBtừng e3biết dGPiKmmột Đf5rUnmịnh e3thế nà5zfVjBy. Kf5rUnmẻ me3ặt e3sắt dGPiKmđã biế5zfVjBt nóie3 đùa5zfVjB ^dGPiKm^. M5zfVjBà 5zfVjBcâu đdGPiKmùa ấdGPiKmy cò5zfVjBn nhắe3m thẳf5rUnmng ve3ào cô.

Ông T5zfVjBhụ thdGPiKmì hếe3t nhìf5rUnmn s5zfVjBang f5rUnmcô c5zfVjBháu gáe3i, l5zfVjBại n5zfVjBhìn sane3g thằng5zfVjB đệ5zfVjB tf5rUnmử ruộte3, vẻe3 n5zfVjBhư ce3hưa hif5rUnmểu hết.e3 “Nháif5rUnm BéndGPiKm ấydGPiKm e3à??? dGPiKmCháu gặe3p cdGPiKmon be3é lúc…e3 lúcdGPiKm mặte3 nf5rUnmó xae3nh nhưe3 đíte3 nháe3i à???”

AkAkAk. Dươnge3 5zfVjBmuốn f5rUnmđi chếf5rUnmt quáf5rUnm. e3Ôi b5zfVjBác ơi,dGPiKm se3ao bácdGPiKm lạif5rUnm cf5rUnmó cáif5rUnm e3liên te3ưởng “lãngf5rUnm mạn”e3 thếe3 cơdGPiKm 5zfVjBchứ? ĐịdGPiKmnh ve3ẻ dGPiKmnhư 5zfVjBcũng e3quen vớie3 dGPiKmsự f5rUnmbỗ bf5rUnmã 5zfVjBdễ e3gần củae3 ôndGPiKmg, môdGPiKmi thoáne3g nụf5rUnm cười.dGPiKm  “Dương làf5rUnm hàne3g xóme3 củae3 cháu”.

Dương thấf5rUnmp 5zfVjBgiọng 5zfVjBlàu bàuf5rUnm “e3Nhái Béne3 làdGPiKm dGPiKmdo thằngf5rUnm ce3háu 5zfVjBanh ấf5rUnmy gọif5rUnm cháu5zfVjB đấy”.

Ông e3Thụ n5zfVjBgờ ngợdGPiKm ne3hư cốf5rUnm f5rUnmnhớ f5rUnm“Cháu à?e3 PhảdGPiKmi c5zfVjBái thằ5zfVjBng đợ5zfVjBt te3rước đánhe3 nha5zfVjBu ve3ào bệne3h việdGPiKmn e3đấy không?

“Dạ đúng”.

Định đe3áp dGPiKmngắn f5rUnmgọn. Dươnf5rUnmg f5rUnmthầm tdGPiKmhở phàe3o f5rUnmkhi ĐịnhdGPiKm dGPiKmkhông lf5rUnmôi e3chuyện 5zfVjBcô đã5zfVjB cắp5zfVjB nádGPiKmch thằn5zfVjBg chá5zfVjBu quýdGPiKm hóe3a củf5rUnma dGPiKmanh vàodGPiKm bện5zfVjBh viện5zfVjB thếf5rUnm nàe3o, nếu5zfVjB khôdGPiKmng tdGPiKmhế e3nào bá5zfVjBc ThdGPiKmụ cdGPiKmũng hỏie3 dGPiKmnày nọ,dGPiKm dẫne3 đếndGPiKm ng5zfVjBọn ngànhdGPiKm cơdGPiKm s5zfVjBự. e3Việc f5rUnmcô tdGPiKmhỉnh e3thoảng chu5zfVjBi dGPiKmra chudGPiKmi vf5rUnmào quádGPiKmn bdGPiKmi dGPiKm– a5zfVjB, 5zfVjBmặc dùe3 chỉf5rUnm chọe3c chọce3 mf5rUnmấy dGPiKmviên f5rUnmbi trò5zfVjBn t5zfVjBròn vô5zfVjB hạidGPiKm, nhưngf5rUnm nếuf5rUnm đến5zfVjB ta5zfVjBi 5zfVjBcác bậf5rUnmc phụf5rUnm e3huynh thìdGPiKm e3vẫn lf5rUnmà mộtdGPiKm chuyệdGPiKmn londGPiKmg trời5zfVjB lởe3 đất.e3 f5rUnmRằng, ce3on gáidGPiKm cdGPiKmon đứadGPiKm phả5zfVjBi dGPiKm… thếf5rUnm ndGPiKmào mdGPiKmới chue3i và5zfVjBo m5zfVjBấy cdGPiKmhỗ thếe3 5zfVjBchứ? RdGPiKmằng, the3ôi chếte3 rồdGPiKmi, e3hay dGPiKmlà nf5rUnmó khôe3ng ce3ó tdGPiKmhằng nàoe3 dGPiKmthèm rướcdGPiKm, nêf5rUnmn s5zfVjBinh rdGPiKma dGPiKmbiến chứe3ng, me3ất c5zfVjBân bằng5zfVjB f5rUnmnày nọ…5zfVjB f5rUnmKhông thểf5rUnm để5zfVjB dGPiKmthế này5zfVjB được,5zfVjB tf5rUnma pe3hải kiếdGPiKmm ne3gay 5zfVjBcho nó5zfVjB m5zfVjBột dGPiKmthằng. Và5zfVjB 5zfVjBthế làe3 lạif5rUnm ce3ó hệdGPiKm quảdGPiKm 5zfVjBlà ởdGPiKm que3án tre3à nọ,5zfVjB ở5zfVjB q5zfVjBuán dGPiKmcafé e3kia trondGPiKmg c5zfVjBả dGPiKmnhững ngà5zfVjBy đẹdGPiKmp f5rUnmtrời vàf5rUnm nhữnf5rUnmg ngf5rUnmày f5rUnmkhông đẹpe3 trờidGPiKm cf5rUnmho 5zfVjBlắm, cdGPiKmó cdGPiKmô nàe3ng 5zfVjBmặt me3ày d5zfVjBàu dGPiKmdàu đie3 xdGPiKmem mắt.

Thực f5rUnmtế chứf5rUnmng 5zfVjBminh, e3giai chưa5zfVjB vợf5rUnm dGPiKmgiờ c5zfVjBũng khe3an hiếe3m lắe3m rồie3. Ce3ho nf5rUnmên, nhữnf5rUnmg ứn5zfVjBg f5rUnmcử viêdGPiKmn thậe3m dGPiKmchí cf5rUnmòn “ha5zfVjBi lầe3n f5rUnmtrong một”5zfVjB dGPiKmnhư l5zfVjBà Đe3ịnh đây5zfVjB. f5rUnmCả bá5zfVjBc Thụe3 lẫ5zfVjBn f5rUnmTân đềudGPiKm muốe3n dấf5rUnmm de3úi 5zfVjBanh e3cho f5rUnmcô 5zfVjBvới lờidGPiKm quảdGPiKmng 5zfVjBcáo “hàn5zfVjBg 5zfVjBViệt N5zfVjBam c5zfVjBhất lượnge3 cao”.dGPiKm ThậdGPiKmt rf5rUnma 5zfVjBthì mắtdGPiKm ne3hìn củdGPiKma hdGPiKmai ngườif5rUnm nàye3 cdGPiKmô đều5zfVjB tif5rUnmn tf5rUnmưởng cả.e3 5zfVjBThật 5zfVjBra hơne3 nữaf5rUnm tdGPiKmhì ch5zfVjBính f5rUnmcô 5zfVjBcòn muốf5rUnmn dấmdGPiKm dGPiKmdúi ane3h che3o f5rUnmmình e3kia màf5rUnm ^^.

Nhân vidGPiKmên xếpdGPiKm dGPiKmloạt đồ5zfVjB ăne3 e3lên dGPiKmbàn. Định5zfVjB mởdGPiKm nút5zfVjB che3ai rượ5zfVjBu vadGPiKmng mộ5zfVjBt c5zfVjBách thàn5zfVjBh thạo,dGPiKm e3xếp mấy5zfVjB chi5zfVjBếc l5zfVjBy lại5zfVjB dGPiKmrồi 5zfVjBbắt đầuf5rUnm rdGPiKmót. Ông5zfVjB ThụdGPiKm dGPiKmnhìn dGPiKmĐịnh, 5zfVjBlại ne3hìn dGPiKmvẻ mặte3 thoángdGPiKm ửn5zfVjBg f5rUnmhồng f5rUnmcô chdGPiKmáu gáif5rUnm, giọf5rUnmng vdGPiKmui vẻ.

“Ái chàdGPiKm! Coe3i nhưe3 be3ác là5zfVjBm chuyện5zfVjB thừa5zfVjB rồie3? f5rUnmThế af5rUnmnh dGPiKmem h5zfVjBàng xómf5rUnm lánf5rUnmg dGPiKmgiềng láe3ng tỏidGPiKm chắc5zfVjB f5rUnmquý nh5zfVjBau chứ5zfVjB hả?”

Bình t5zfVjBĩnh e3như Địf5rUnmnh e3mà cdGPiKmhai r5zfVjBượu tronf5rUnmg t5zfVjBay c5zfVjBũng e3chệch đie3, f5rUnmkhiến rượu &nbsdGPiKmp;sánh cdGPiKmả rf5rUnma mépdGPiKm lf5rUnmy, tf5rUnmrong ldGPiKmúc đó,5zfVjB Dươf5rUnmng dGPiKmnhư 5zfVjB“đứng hdGPiKmình”. CdGPiKmô e3rầu dGPiKmrĩ 5zfVjBnhìn ôndGPiKmg 5zfVjBThụ, nhe3ăn nhó.

“Trời, bácf5rUnm hỏif5rUnm f5rUnmgì ke3hó thếe3 ạ.e3 Qe3uý kiế5zfVjBc f5rUnmgì cơdGPiKm chứ?”

“Ơ haf5rUnmy cf5rUnmon béf5rUnm nàe3y. Hànf5rUnmg xó5zfVjBm 5zfVjBthì hoặf5rUnmc quf5rUnmý dGPiKmnhau hoặce3 gdGPiKmhét nhae3u. Thếe3 e3hai đe3ứa chẳnge3 5zfVjBlẽ l5zfVjBại ge3hét nhf5rUnmau à?

Im lì5zfVjBm. If5rUnmm lìm.

Dương trộmdGPiKm e3nhìn sanf5rUnmg Định,f5rUnm chdGPiKmỉ tdGPiKmhấy af5rUnmnh 5zfVjBcẩn e3trọng đặtf5rUnm le3y rượue3 xuốngdGPiKm trướcdGPiKm mặtdGPiKm ône3g Thụ,5zfVjB khôn5zfVjBg códGPiKm vẻf5rUnm gìf5rUnm ldGPiKmà s5zfVjBẽ dGPiKm“phun châe3u nhf5rUnmả ngọc”f5rUnm 5zfVjBgiải đáe3p thắcdGPiKm mắ5zfVjBc dGPiKmcho ôe3ng bácf5rUnm mìe3nh, tdGPiKmhế nên  cuốe3i cùf5rUnmng c5zfVjBô đàf5rUnmnh che3ép mif5rUnmệng, dGPiKmấp úng.

“Thì cũn5zfVjBg he3àng e3xóm bdGPiKmình 5zfVjBthường e3mà bác”.

Định hơ5zfVjBi ngướce3 nhìn5zfVjB côdGPiKm khiếf5rUnmn f5rUnmDương lự5zfVjBng 5zfVjBkhựng, nhưndGPiKmg dGPiKmcuối cùngdGPiKm e3anh c5zfVjBhỉ ndGPiKmói 5zfVjBnhẹ nhàng.

“Em ue3ống e3chút vae3ng nhé?”

“Dạ ídGPiKmt thf5rUnmôi ạ!”

Dương cầ5zfVjBm le3ấy dGPiKmly rượue3 Định5zfVjB đ5zfVjBưa, 5zfVjBthấy màdGPiKmu e3rượu sóndGPiKmg sáe3nh. dGPiKmHình nhưe3 trdGPiKmái e3tim c5zfVjBô cũ5zfVjBng đandGPiKmg dGPiKmcó ce3hút sóng5zfVjB sáf5rUnmnh f5rUnmtròng tràdGPiKmnh. Vôf5rUnm lídGPiKm, chưa5zfVjB uốnge3 mdGPiKmà 5zfVjBđã 5zfVjBthấy t5zfVjBây e3tây dGPiKmlà tdGPiKmhế f5rUnmnào nhỉ?

Ông Thụ5zfVjB gf5rUnmiơ le3y rư5zfVjBợu lên,e3 e3vui vẻe3 “Nàof5rUnm e3nào… UốndGPiKmg me3ừng gặp5zfVjB mặte3 nào!f5rUnm Hf5rUnmữu df5rUnmuyên thì5zfVjB m5zfVjBới nă5zfVjBng t5zfVjBương ngộf5rUnm. Hf5rUnmai f5rUnmđứa f5rUnmlại 5zfVjBcòn chdGPiKmung váf5rUnmch nữadGPiKm e3thì chdGPiKmú khônge3 cò5zfVjBn ge3ì pf5rUnmhải dGPiKmlo nữe3a rồi…”

Dương vừaf5rUnm cụng5zfVjB f5rUnmly vừadGPiKm nhủf5rUnm thầdGPiKmm khdGPiKmông hiểu5zfVjB f5rUnmcái ýf5rUnm dGPiKmtứ “không5zfVjB cf5rUnmòn gì5zfVjB phảdGPiKmi lo”củf5rUnma bdGPiKmác mìn5zfVjBh l5zfVjBà saf5rUnmo đây?5zfVjB Hf5rUnmay f5rUnmbác nghdGPiKmĩ c5zfVjBô đượ5zfVjBc dGPiKmlàm dGPiKmhàng xe3óm e3của 5zfVjBanh dGPiKmlà e3coi 5zfVjBnhư chuf5rUnmột sf5rUnma chĩndGPiKmh ge3ạo rồif5rUnm, f5rUnmkhông phải5zfVjB le3o lắnge3 cdGPiKmho ndGPiKmó nữe3a. Ôi,5zfVjB tf5rUnmhế tdGPiKmhì chắe3c bdGPiKmác f5rUnmcô lầm5zfVjB tf5rUnmo mấtf5rUnm rdGPiKmồi. Ce3ô l5zfVjBại liế5zfVjBc trộmdGPiKm ĐdGPiKmịnh f5rUnmqua vànhdGPiKm dGPiKmly. Ae3nh nf5rUnmhấp dGPiKmngụm re3ượu, f5rUnmcũng 5zfVjBkhông dGPiKmđáp e3lời c5zfVjBủa ôe3ng TdGPiKmhụ, ndGPiKmhưng vẻdGPiKm trầdGPiKmm tĩ5zfVjBnh vàf5rUnm thf5rUnmư thái.

Dương v5zfVjBốn ldGPiKmà ngườ5zfVjBi khô5zfVjBng g5zfVjBiỏi vềdGPiKm tâf5rUnmm e3lí dGPiKmđàn dGPiKmông. Những5zfVjB phdGPiKmán f5rUnmđoán e3của 5zfVjBcô 5zfVjBlúc n5zfVjBào e3cũng 5zfVjBtrật lấdGPiKmt. NdGPiKmên đôie3 ke3hi trực5zfVjB ce3ảm f5rUnmcủa mì5zfVjBnh má5zfVjBch bảo5zfVjB mạne3h 5zfVjBmẽ, DươdGPiKmng 5zfVjBvẫn dGPiKmcố 5zfVjBghìm nódGPiKm 5zfVjBxuống, s5zfVjBợ mìne3h lf5rUnmại rơidGPiKm dGPiKmvào tình5zfVjB huống5zfVjB “5zfVjBchạy vàdGPiKmo f5rUnmrừng mơdGPiKm bắe3t c5zfVjBon tưởndGPiKmg 5zfVjBbở”. dGPiKmNhưng, l5zfVjBiệu c5zfVjBó saf5rUnmi chúte3 ne3ào khdGPiKmông nhỉ,&n5zfVjBbsp; khi côe3 nhậnf5rUnm thấy5zfVjB đdGPiKmôi lúe3c f5rUnmĐịnh f5rUnmnhìn mìnf5rUnmh vf5rUnmà đôie3 mắ5zfVjBt thẫmdGPiKm đedGPiKmn f5rUnmkia thoándGPiKmg chú5zfVjBt l5zfVjBại lấpf5rUnm f5rUnmlánh áne3h cười.

Bữa ăn5zfVjB vuf5rUnmi vẻ,5zfVjB nf5rUnmhẹ nhàngdGPiKm, bởidGPiKm e3bác Thụ5zfVjB e3liên tụce3 pdGPiKmha tr5zfVjBò dGPiKmvà “kểdGPiKm xấudGPiKm” dGPiKmDương. Sựe3 xu5zfVjBề xòe3a củadGPiKm 5zfVjBbác khiếnf5rUnm mọ5zfVjBi thứ5zfVjB tr5zfVjBở nêe3n f5rUnmthân áf5rUnmi, ddGPiKmù thỉe3nh thoản5zfVjBg 5zfVjBâm m5zfVjBưu “gf5rUnmửi gắf5rUnmm” DươngdGPiKm ch5zfVjBo Địnf5rUnmh dGPiKmbác vẫn5zfVjB dGPiKmđể lf5rUnmộ re3õ mồe3n e3một. Ởe3 be3ên cạne3h báe3c, Đe3ịnh dườnge3 5zfVjBnhư cũe3ng cởi5zfVjB 5zfVjBmở f5rUnmhơn, dGPiKmanh cườ5zfVjBi e3nhiều, nóf5rUnmi nhiềudGPiKm f5rUnmhơn đ5zfVjBôi e3chút. CdGPiKmô đặcdGPiKm e3biệt thích5zfVjB ke3hi e3nghe hf5rUnmai dGPiKmngười t5zfVjBrao dGPiKmđổi v5zfVjBề cônf5rUnmg việc,e3 mặf5rUnmc d5zfVjBù mùe3 tịt5zfVjB e3không hiểf5rUnmu tf5rUnmí te5zfVjBo gì,dGPiKm nhưnf5rUnmg chỉf5rUnm nh5zfVjBìn khuf5rUnmôn mdGPiKmặt cf5rUnmương 5zfVjBnghị dGPiKmkia dGPiKmsay f5rUnmsưa nóidGPiKm dGPiKmvề 5zfVjBbê tôf5rUnmng c5zfVjBốt thf5rUnmép, nóf5rUnmi f5rUnmvề dầme3 f5rUnmdèo 5zfVjBmóng mf5rUnmánh, 5zfVjBcô cũn5zfVjBg thấye3 nh5zfVjBư e3mình dGPiKmđang n5zfVjBghe nhữe3ng e3câu chuyện  nge3ọt e3ngào e3nhất trêdGPiKmn đời.e3 Côf5rUnm cũngf5rUnm nhận5zfVjB r5zfVjBa, hìf5rUnmnh 5zfVjBnhư dGPiKmchỉ dGPiKmtrong công5zfVjB vf5rUnmiệc, Địne3h 5zfVjBmới thôif5rUnm t5zfVjBự kdGPiKmìm chdGPiKmế mìnhdGPiKm, dGPiKmở e3đó, andGPiKmh f5rUnmtự f5rUnmtin, quyf5rUnmết đoándGPiKm, vàe3 khôf5rUnmng còn5zfVjB kiệme3 lờif5rUnm cf5rUnmho lắm.

Bữa cơe3m kédGPiKmo e3dài từf5rUnm chiềue3 đếne3 kh5zfVjBi dGPiKmtrời sẩm5zfVjB tối.5zfVjB ÁndGPiKmh nắngdGPiKm dGPiKmchỉ e3còn và5zfVjBi dGPiKmvệt r5zfVjBớt lại5zfVjB n5zfVjBơi nhữngf5rUnm tdGPiKmhềm f5rUnmcửa f5rUnmlớn. Đâe3y đódGPiKm phdGPiKmục vụf5rUnm bắte3 đầue3 bậtdGPiKm đe3èn chù5zfVjBm lêdGPiKmn. e3Ông Thụe3 dGPiKmvà ĐịdGPiKmnh đdGPiKmã tif5rUnmêu didGPiKmệt hếe3t gầnf5rUnm hadGPiKmi 5zfVjBchai ve3ang, còn5zfVjB Dươn5zfVjBg cf5rUnmũng 5zfVjBbị f5rUnmhơi rượf5rUnmu le3àm ce3ho ve3áng vất.5zfVjB dGPiKmCô đae3ng định5zfVjB 5zfVjBgiơ dGPiKmtay xf5rUnmin hàngf5rUnm thìf5rUnm đe3úng lúdGPiKmc f5rUnmấy “tuyệ5zfVjBt f5rUnmsắc gdGPiKmiai nhân”dGPiKm củaf5rUnm bác5zfVjB ThụdGPiKm f5rUnmxuất f5rUnmhiện, v5zfVjBà dGPiKmy hệtf5rUnm nhe3ư f5rUnmmô tdGPiKmả củe3a bác,dGPiKm ngườidGPiKm nàe3y bụng5zfVjB sắp5zfVjB e3rơi xuốngf5rUnm đầuf5rUnm gf5rUnmối v5zfVjBà tódGPiKmc chảf5rUnm e3có c5zfVjBọng nào.

Lại 5zfVjBmột màe3n 5zfVjBchào he3ỏi tưf5rUnmng bừdGPiKmng chú5zfVjBc t5zfVjBụng, lúcf5rUnm ấy,f5rUnm Dưf5rUnmơng mớie3 bi5zfVjBết Định5zfVjB lf5rUnmà ngdGPiKmười thiếte3 ke3ế n5zfVjBhà hàne3g nàyf5rUnm, cdGPiKmòn bá5zfVjBc dGPiKmThụ trực5zfVjB tiếpf5rUnm chỉ5zfVjB đạodGPiKm e3thi dGPiKmcông. WowdGPiKm, thảo5zfVjB ndGPiKmào thảe3o nào,f5rUnm ôn5zfVjBg ce3hủ e3nhà hàng&nbspf5rUnm; này hf5rUnmồ hởif5rUnm e3với báf5rUnmc 5zfVjBcô vàdGPiKm Đe3ịnh thế.f5rUnm Sf5rUnmau kf5rUnmhi vundGPiKmg 5zfVjBtay 5zfVjBchém mộf5rUnmt ce3âu ne3hư dGPiKmđinh đóngf5rUnm 5zfVjBcọc dGPiKmlà f5rUnmbữa ădGPiKmn dGPiKmnày ho5zfVjBàn toe3àn fredGPiKme, f5rUnmông tf5rUnma bèdGPiKmn dùe3ng đe3ôi tadGPiKmy 5zfVjBnúng nídGPiKmnh e3lôi tuộdGPiKmt bácf5rUnm Thụe3 đf5rUnmi “chơi”f5rUnm tăngf5rUnm haf5rUnmi, ldGPiKmại ce3òn cườie3 hf5rUnma hả5zfVjB nge3oái le3ại 5zfVjBbảo phả5zfVjBi 5zfVjBđi che3o h5zfVjBai f5rUnm“đứa trẻ”e3 chf5rUnmúng 5zfVjBmày cdGPiKmó t5zfVjBí rf5rUnmiêng tưe3 chứ.

Tất nhiêf5rUnmn cáif5rUnm “đứaf5rUnm trẻ”5zfVjB sơe3 5zfVjBmi đee3n 5zfVjBthì chỉe3 lặndGPiKmg lẽe3 cười5zfVjB dGPiKmcòn “5zfVjBđứa trẻ”e3 mặdGPiKmc váydGPiKm te3hì tdGPiKmự dưf5rUnmng 5zfVjBtim đập5zfVjB lf5rUnmên tdGPiKmhùm thụp.

 

Chương 12.4e3: Nhẹe3 nhàn5zfVjBg me3à ráte3 bỏdGPiKmng ^^




(Ch5zfVjBáu f5rUnmgái BốngdGPiKm Bae3ng củf5rUnma dìf5rUnm, ngườidGPiKm 5zfVjBcó 5zfVjBcái têne3 giốndGPiKmg ne3hư cáe3i cf5rUnmô gáidGPiKm g5zfVjBià 5zfVjBtrong truyệne3 dGPiKmnày, h5zfVjBe hdGPiKme hf5rUnme he)




Không gif5rUnman dầne3 trở5zfVjB nêf5rUnmn e3lặng 5zfVjBlẽ khiến5zfVjB Dương  5zfVjBthấy f5rUnmlúng f5rUnmtúng, chỉe3 e3còn c5zfVjBách ngậ5zfVjBm dGPiKmly rượu5zfVjB v5zfVjBang, nhf5rUnmấp từe3ng cdGPiKmhút một.dGPiKm 5zfVjBĐịnh e3đột f5rUnmnhiên dGPiKmmỉm cười.

“Cẩn te3hận f5rUnmsay đó”.

Giọng nóidGPiKm bấtdGPiKm e3chợt dịuf5rUnm dàf5rUnmng củaf5rUnm Đf5rUnmịnh dGPiKmkhiến Dươne3g còn5zfVjB the3ấy …5zfVjB sa5zfVjBy hơnf5rUnm lf5rUnmà rưf5rUnmợu. Trf5rUnmong ch5zfVjBút dGPiKmmiên ma5zfVjBn v5zfVjBáng vất5zfVjB, có5zfVjB mộtdGPiKm se3uy f5rUnmnghĩ lướt5zfVjB q5zfVjBua k5zfVjBhiến Dương5zfVjB sựcf5rUnm nhớ.f5rUnm dGPiKmKhi tỉnhf5rUnm tádGPiKmo côf5rUnm đãdGPiKm là5zfVjBm 5zfVjBđủ 5zfVjBtrò mấf5rUnmt mặtf5rUnm rồi.dGPiKm Cóf5rUnm tí5zfVjB medGPiKmn và5zfVjBo khôe3ng biếtdGPiKm 5zfVjBcô còe3n gâ5zfVjBy nhdGPiKmững chu5zfVjByện gìdGPiKm ndGPiKmữa. Ýe3 ngdGPiKmhĩ đdGPiKmó khif5rUnmến Dươngf5rUnm lậpdGPiKm tứcf5rUnm t5zfVjBhẳng lưndGPiKmg, taf5rUnmy  cập re3ập buông5zfVjB f5rUnmngay e3ly rượudGPiKm xdGPiKmuống bàn.

Định nh5zfVjBìn hànhe3 độngdGPiKm củae3 cô, &5zfVjBnbsp;khóe f5rUnmmôi vốndGPiKm điềmdGPiKm đạme3 chợf5rUnmt codGPiKmng khẽ5zfVjB lêe3n trdGPiKmong m5zfVjBột nụe3 cườdGPiKmi. KdGPiKmhi bắt5zfVjB f5rUnmgặp dGPiKmcái nf5rUnmhìn ngf5rUnmơ ng5zfVjBác củaf5rUnm Dươn5zfVjBg, ndGPiKmụ cf5rUnmười 5zfVjBđó kh5zfVjBông tf5rUnmắt đe3i, tre3ái dGPiKmlại, trf5rUnmong đô5zfVjBi mắe3t thẫmdGPiKm f5rUnmtối, lạif5rUnm ldGPiKmấp lá5zfVjBnh nhữne3g ánhe3 sáf5rUnmng ce3ó p5zfVjBhần tre3êu chọc5zfVjB. f5rUnmDương hơi5zfVjB đờdGPiKm rdGPiKma, cảm5zfVjB giá5zfVjBc cáe3i khôngf5rUnm kh5zfVjBí mờdGPiKm ádGPiKmm nà5zfVjBy kf5rUnmhiến c5zfVjBô cóe3 che3út dGPiKmkhông tự5zfVjB nhiênf5rUnm, 5zfVjBtay côe3 dGPiKmlại muốne3 thdGPiKmò dGPiKmra cầme3 l5zfVjBy rượf5rUnmu che3o bớt5zfVjB thừaf5rUnm thãe3i, nhưf5rUnmng rồdGPiKmi le3ại rụte3 lạie3 kdGPiKmhông dám.

Khi nhữnge3 sợidGPiKm e3tơ f5rUnmcảm xú5zfVjBc dGPiKmcứ giăe3ng dGPiKmmắc 5zfVjBđâu đ5zfVjBó quae3nh e3hai ngườie3, ĐịnhdGPiKm độtf5rUnm ngột5zfVjB rủe3 DươngdGPiKm đif5rUnm vò5zfVjBng qua5zfVjBnh dGPiKmkhu nf5rUnmhà hàng5zfVjB. Dươngf5rUnm đdGPiKmứng dậy,dGPiKm c5zfVjBả ndGPiKmgười nhưf5rUnm đượ5zfVjBc thảdGPiKm lỏn5zfVjBg, khôndGPiKmg nénf5rUnm được5zfVjB côe3 thởf5rUnm 5zfVjBphào mộte3 cáif5rUnm, 5zfVjBđi t5zfVjBheo 5zfVjBĐịnh. Ane3h bướdGPiKmc chậmf5rUnm rãi,f5rUnm đủ5zfVjB để5zfVjB đôi5zfVjB dGPiKmgiày f5rUnm5 phâ5zfVjBn củadGPiKm DưdGPiKmơng khô5zfVjBng bịe3 qf5rUnmuá tdGPiKmải e3khi cô5zfVjB e3bước thee3o a5zfVjBnh. Vừf5rUnma 5zfVjBđi Định5zfVjB vừadGPiKm dGPiKmchỉ dẫn5zfVjB chf5rUnmo Dưe3ơng 5zfVjBnhững điểmdGPiKm e3đặc bif5rUnmệt n5zfVjBho nhỏdGPiKm củf5rUnma nhàe3 hf5rUnmàng nàye3, nhdGPiKmư e3khu hầme3 rư5zfVjBợu, “5zfVjBcăn phdGPiKmòng sf5rUnmao rơi”,5zfVjB “hồf5rUnm rử5zfVjBa chân”dGPiKm khiếnf5rUnm Dươe3ng e3mắt 5zfVjBtròn mắt5zfVjB f5rUnmdẹt. Khe3ông 5zfVjBkhí dầdGPiKmn te3rở lại5zfVjB sựdGPiKm e3tự nhie3ên, Dươf5rUnmng dGPiKmcũng 5zfVjBvô tdGPiKmư hỏidGPiKm 5zfVjBhan f5rUnmđủ chuyệndGPiKm. e3Mặc n5zfVjBhững t5zfVjBhắc mắe3c ndGPiKmgô n5zfVjBghê ce3ủa ce3ô, ĐịnhdGPiKm tf5rUnmhong 5zfVjBthả tre3ả 5zfVjBlời cf5rUnmẩn thậne3 từne3g chúte3 một.

Nhà hf5rUnmàng đe3ã lên5zfVjB đf5rUnmèn. D5zfVjBương cảm5zfVjB nhe3ận 5zfVjBdường f5rUnmnhư Đị5zfVjBnh rấtdGPiKm dGPiKmđể tâe3m đf5rUnmến việf5rUnmc thiếte3 dGPiKmkế ánf5rUnmh e3sáng trdGPiKmong nhdGPiKmững cônge3 tre3ình củdGPiKma me3ình, nênf5rUnm te3ừ ke3hu reso5zfVjBrt RainbodGPiKmw đếne3 f5rUnmnhà he3àng ndGPiKmày, án5zfVjBh sánf5rUnmg 5zfVjBđều rấtdGPiKm đẹdGPiKmp mắt,5zfVjB đe3ều là5zfVjB thứdGPiKm mdGPiKmàu dGPiKmvàng ấme3 áe3p, sóng5zfVjB sánf5rUnmh nhưdGPiKm mậtdGPiKm ong. &ne3bsp;Từng 5zfVjBcăn phdGPiKmòng nhưdGPiKm tf5rUnmừng f5rUnmô nhỏe3 pf5rUnmhát sdGPiKmáng, nge3ọt n5zfVjBgào vàf5rUnm dGPiKmbí mf5rUnmật. Dươngf5rUnm cứdGPiKm 5zfVjBtưởng ĐịnhdGPiKm e3sẽ dắtdGPiKm e3cô ve3ào mộ5zfVjBt căne3 dGPiKmphòng nàdGPiKmo đó,dGPiKm nhf5rUnmưng cuối5zfVjB c5zfVjBùng nơe3i 5zfVjBdừng lạf5rUnmi 5zfVjBcủa e3họ lạif5rUnm làdGPiKm dGPiKmmột e3cây f5rUnmcầu g5zfVjBỗ nhf5rUnmỏ e3nhưng che3ắc chắ5zfVjBn, nằmf5rUnm bêe3n rìaf5rUnm củaf5rUnm khe3u e3nhà h5zfVjBàng. dGPiKmThấy f5rUnmbãi cf5rUnmát dư5zfVjBới châne3 mịnf5rUnm mànf5rUnmg, Dươngf5rUnm khôn5zfVjBg ndGPiKmgại ngf5rUnmần cởdGPiKmi f5rUnmgiầy f5rUnmra, rồi5zfVjB đif5rUnm trêne3 cát.

Trăng f5rUnmnon 5zfVjBvừa lênf5rUnm. Nh5zfVjBững e3bước châf5rUnmn dGPiKmcủa DươngdGPiKm hơif5rUnm ldGPiKmún xuố5zfVjBng tr5zfVjBên nềndGPiKm c5zfVjBát lấf5rUnmp láe3nh s5zfVjBáng bf5rUnmạc bởi5zfVjB áne3h trădGPiKmng 5zfVjBvà ánhe3 điện5zfVjB vàngdGPiKm hắtdGPiKm rdGPiKma dGPiKmtừ khdGPiKmu dGPiKmnhà lớ5zfVjBn. e3Bên cạdGPiKmnh, Địnhf5rUnm dGPiKmvẫn e3đi giầyf5rUnm, adGPiKmnh nhẹdGPiKm e3nhàng cầme3 dGPiKmlấy đf5rUnmôi giầyf5rUnm tre3ong tf5rUnmay Dươn5zfVjBg khiếne3 5zfVjBcô f5rUnmhơi f5rUnmngỡ ngànge3 dGPiKmvà cf5rUnmó chúdGPiKmt bốidGPiKm rf5rUnmối. Ừ5zfVjB t5zfVjBhì thừae3 nhậnf5rUnm đi,dGPiKm nhữnge3 ce3hăm sódGPiKmc có5zfVjB phầe3n nhe3ỏ e3bé nhưe3 ve3ậy k5zfVjBhiến côe3 f5rUnm… thíe3ch dGPiKmkinh f5rUnmlên đượce3 ^^

Gió biểne3 madGPiKmng t5zfVjBhêm e3một ch5zfVjBút lạn5zfVjBh khi5zfVjBến máe3i t5zfVjBóc DươdGPiKmng ba5zfVjBy lòdGPiKma xòa5zfVjB. Ởe3 mộtdGPiKm nơ5zfVjBi kdGPiKmhông khídGPiKm f5rUnmlãng m5zfVjBạn nhe3ư dGPiKmvậy, Dư5zfVjBơng 5zfVjBrất mu5zfVjBốn f5rUnmnói đi5zfVjBều gf5rUnmì đf5rUnmó, tựae3 n5zfVjBhư mộ5zfVjBt dGPiKmsự f5rUnmhỏi hdGPiKman âf5rUnmn e3cần, nhdGPiKmưng rấ5zfVjBt e3sợ mf5rUnmình sẽ5zfVjB lạidGPiKm buộte3 mi5zfVjBệng re3a mdGPiKmột cdGPiKmâu nódGPiKmi vf5rUnmô duyênf5rUnm. Ce3uối cùng5zfVjB DưdGPiKmơng cdGPiKmhọn dGPiKmsự if5rUnmm lặng.

“Hôm f5rUnmnay Dưe3ơng 5zfVjBít ne3ói nhỉ?”

Dương ngưe3ớc le3ên, e3hơi b5zfVjBất f5rUnmngờ vìdGPiKm câu5zfVjB nhậndGPiKm xétf5rUnm củaf5rUnm Định,f5rUnm ce3hỉ địn5zfVjBh nó5zfVjBi lf5rUnmại mộ5zfVjBt câue3 đạie3 loạie3 c5zfVjBô ítdGPiKm nóie3 sae3o be3ằng e3anh, nhưng5zfVjB f5rUnmcuối cù5zfVjBng, vẫnf5rUnm f5rUnmcứ 5zfVjBthấy thếe3 ndGPiKmào đó,f5rUnm dGPiKmcô cườif5rUnm ngượng5zfVjB ngùng.

“Tại 5zfVjBem đadGPiKmng s5zfVjBuy nghĩ”

Định dGPiKmkhông hf5rUnmỏi tiếpe3, màdGPiKm chỉe3 nhe3ìn cdGPiKmô, tựae3 nh5zfVjBư đợie3 5zfVjBcô nóie3 thf5rUnmêm. Dươe3ng be3ật cười.

“Em đa5zfVjBng se3uy nghf5rUnmĩ xe5zfVjBm tr5zfVjBái đấf5rUnmt nàe3y hdGPiKmẹp đếne3 5zfVjBcỡ nàdGPiKmo m5zfVjBà e3em bị5zfVjB dấmf5rUnm dúdGPiKmi chf5rUnmo dGPiKmanh f5rUnmnhững ha5zfVjBi lần?”

Định chợdGPiKmt nhìf5rUnmn f5rUnmbâng que3ơ x5zfVjBa x5zfVjBa “À,e3 nf5rUnmhư chdGPiKmú Thụ5zfVjB nóf5rUnmi, cáif5rUnm f5rUnmđó ngườdGPiKmi 5zfVjBta e3gọi làe3 “hữuf5rUnm duyên””

Dương idGPiKmm bặt.e3 5zfVjBLiếm đôif5rUnm môf5rUnmi dGPiKmcảm ge3iác đan5zfVjBg khô5zfVjB đif5rUnm vìdGPiKm gie3ó biển,5zfVjB Dươnge3 hồ5zfVjBi hộpdGPiKm e3nhìn kdGPiKmhuôn mặe3t nghf5rUnmiêng nghiêng5zfVjB cf5rUnmủa Địf5rUnmnh, nhữngdGPiKm đườnge3 n5zfVjBét f5rUnmtrong sựf5rUnm khắcdGPiKm chạmf5rUnm e3dịu dàdGPiKmng củae3 ándGPiKmh sánf5rUnmg kh5zfVjBiến lò5zfVjBng côe3 bỗng5zfVjB n5zfVjBhiên tr5zfVjBào 5zfVjBdâng mộte3 cảmdGPiKm e3giác êf5rUnmm ảf5rUnm l5zfVjBạ lùng.f5rUnm DươngdGPiKm f5rUnmđang e3tính hỏie3 ae3nh “hữue3 duf5rUnmyên th5zfVjBì sao”dGPiKm n5zfVjBhưng chưdGPiKma kịf5rUnmp mởdGPiKm lf5rUnmời, Địnhf5rUnm đ5zfVjBã qudGPiKmay nhìn5zfVjB e3cô, đôe3i mắtf5rUnm đef5rUnmn f5rUnmbình thảe3n hỏe3i mộtf5rUnm cf5rUnmâu rf5rUnmất …5zfVjB kdGPiKmhông liêdGPiKmn quan.

“Có dGPiKmthật thếe3 không?”

Dương sữngf5rUnm rdGPiKma ngơ5zfVjB ng5zfVjBác “Thật5zfVjB gìf5rUnm ạ?”

Định đặtf5rUnm f5rUnmđôi gidGPiKmầy c5zfVjBủa Dươe3ng xu5zfVjBống f5rUnmthành f5rUnmcầu, re3ồi dGPiKmxỏ taf5rUnmy tú5zfVjBi quầnf5rUnm, f5rUnmnét mặte3 vf5rUnmẫn dGPiKmkhông đổi.

“À chdGPiKmuyện chiều5zfVjB dGPiKmnay. CdGPiKmó thật5zfVjB le3à tôie3 khônf5rUnmg 5zfVjBcó 5zfVjB… e3xi nhê5zfVjB dGPiKmgì vớdGPiKmi e5zfVjBm không?”

Ôi máe3 e3ơi. CdGPiKmô f5rUnmcó nêne3 nhảydGPiKm luône3 x5zfVjBuống biểnf5rUnm cf5rUnmho xone3g đờie3 khe3ông? De3ương bặe3m chặdGPiKmt môi,5zfVjB dGPiKmcố dGPiKmnén cảme3 g5zfVjBiác xf5rUnmấu hdGPiKmổ đếnf5rUnm tậndGPiKm c5zfVjBhân tóc.

“Lúc f5rUnmđó… LdGPiKmúc 5zfVjBđó 5zfVjBlà che3áu andGPiKmh chọf5rUnmc e5zfVjBm mà…”

Định v5zfVjBẫn khô5zfVjBng 5zfVjBbuông tha.

“Vậy nghĩdGPiKma 5zfVjBlà t5zfVjBôi có…5zfVjB e3xi nhê5zfVjB à???”

Gì te3hế nà5zfVjBy? Sf5rUnmao câdGPiKmu chuf5rUnmyện ndGPiKmó lạie3 dẫndGPiKm ve3ề f5rUnmcái f5rUnmchủ đề5zfVjB oáie3 of5rUnmăm nàdGPiKmy chứ.f5rUnm CdGPiKmhẳng lẽe3 cdGPiKmô le3ại đe3i f5rUnm… gậtf5rUnm đầuf5rUnm? dGPiKmMà lf5rUnmắc thf5rUnmì thàdGPiKm xúidGPiKm c5zfVjBô đi…5zfVjB chếte3 còndGPiKm hơn!!!!

Dương cắmdGPiKm mặte3 xuf5rUnmống đất,5zfVjB ndGPiKmhìn xuốn5zfVjBg …5zfVjB n5zfVjBgón châne3 mình. Đếm đi đếm lại đúng mười ngón không sót ngón nào, thế mà cô vẫn quyết tâm … đếm tiếp, quyết không thèm ngẩng mặt lên.

Khi Dương bắt đầu di di ngón chân một cách khổ sở, cô chợt nghe thấy trong tiếng gió biển rì rào, tiếng gọi trầm khe khẽ.

“Dương… “

Dương không biết rằng có những khoảnh khắc, cô yêu cái tên mình đến vậy, vì nó được gọi lên rất đỗi dịu dàng. Không cưỡng được tiếng gọi ấy, Dương ngẩng lên nhìn rồi chợt ngơ ngẩn vì đôi mắt đen thẫm đang nhìn mình ấm áp. Sự đùa cợt đã biến mất hẳn, chỉ còn là một sự nghiêm túc khó gọi tên.  Cô trân người chờ đợi thì thấy bàn tay Định ngập ngừng đưa lên, giữ lại những sợi tóc bay rối bời của cô.

“Anh… ”

Định ngừng lại, vẻ như anh cũng đang nói những điều hơi khó khăn với chính bản thân mình. Khoảnh khắc đó cũng khiến Dương  sực nhớ đây là lần đầu tiên Định xưng anh với cô. Từ ngày gặp nhau lần đầu, anh chỉ gọi Dương theo kiểu xưng hô chừng mực “Tôi – em” “ Tôi – Dương”… Thực ra, trong những mối quan hệ xã giao thường ngày, Dương gọi những người hơn tuổi bằng anh rất dễ dàng, và họ, ngay cả những người tuổi thất thập cổ lai hi thì cũng vẫn lờ đi danh xưng chú bác, mà lúc nào cũng nói anh anh em em một cách rất đơn giản để tiện làm việc. Hay những tên trẻ con ngốc xít bây giờ cũng thường lên mặt đòi làm anh với con gái, mà ví dụ điển hình chính là Quân.  Chỉ  có mình Định, anh  xưng “tôi” với Dương, vừa có chút xa cách, lại có chút gì lãnh đạm. Nhưng hôm nay, anh đã xưng “anh” rồi.

Định cười nhẹ, có chút bối rối.

“Anh nghĩ, chúng ta thực sự có duyên”…

Trong vô vàn những cảm xúc lướt qua Dương lúc đó, Dương bỗng nhiên ngơ ngẩn bởi một ý nghĩ, câu nói này sao quen thuộc đến vậy. Rõ ràng, rõ ràng có người đã nói với cô…. Nhưng cảm giác mu bàn tay đàn ông dày dặn chạm nhẹ vào má cô, khiến những ý nghĩ lởn vởn còn sót lại bay biến hết. Cô chỉ biết mở tròn mắt, nhìn sững  người đối diện, và cảm nhận cái chạm nhẹ của bàn tay lên má, quá chừng trìu mến. Nhẹ nhàng mà rát bỏng. Tựa như…

Tiếng điện thoại vang lên bất thình lình khiến đôi tay trên má Dương luyến tiếc rụt lại. Định mở máy.

“Chú đây. Ừ… Sao? Đấu luôn bây giờ rồi à… Được rồi!”

Định quay sang nhìn Dương một thoáng, nhỏ giọng “Ừ, chú sẽ qua. Cứ bình tĩnh nhé”.

Định tắt máy. Dương đã đoán cuộc gọi là từ Quân, nhưng cô không hiểu có chuyện gì mà “đấu” với lại “bình tĩnh” ở đây. Hơi thắc mắc, chưa biết hỏi sao thì Định đã nhẹ giọng.

“Đi với anh nhé?”