Gái Già Xì Tin - Chương 12

Chương 12.MrP81: CáWzcXi nàyMrP8 WzcXcó tMrP8ính jTsslà quấyurNC rốcU3ri tMrP8ình dụcurNC côngjTss cộMrP8ng jTsskhông đấy????


MrP8""


(Bông lurNCộc vừngcU3r trênMrP8 sânurNC thiếujTss nhjTssi, gầjTssn jTsshồ HoàWzcXn KiếcU3rm 25/9/11)




Điện thoạiWzcX tronMrP8g phòngWzcX kjTsshách sạnurNC chợMrP8t rejTsso. DươngWzcX nhcU3rấc mWzcXáy MrP8nghe. CWzcXô nhcU3ríu màyMrP8 WzcXkhi nhâurNCn WzcXviên kháchurNC MrP8sạn urNCvới giọngcU3r cU3rmiền urNCTrung nWzcXhỏ nhẹcU3r cU3rnói cócU3r ngjTssười mujTssốn gWzcXặp cô.MrP8 DưurNCơng lậpjTss tứcurNC nurNCghĩ ngajTssy đếnMrP8 QuâncU3r nênMrP8 lạcU3rnh lùngjTss trcU3rả urNClời làjTss jTsscô khônurNCg muMrP8ốn gặpjTss WzcXai cU3rhết, curNCũng urNCkhông queMrP8n aurNCi MrP8ở đâyMrP8. NhMrP8ưng giọngWzcX lễcU3r tânMrP8 cU3rvẫn tiếpWzcX tụccU3r ngọtjTss ngào.

“Dạ, urNCảnh WzcXnhờ nóiMrP8 ảncU3rh jTsstên ĐịnhjTss ạ!”

Sấm sjTssét nurNCổ đMrP8ùng bMrP8ên taMrP8i. ĐcU3rịnh saojTss? KhcU3rông líMrP8 nàoMrP8 cáiurNC ngườicU3r MrP8cô âMrP8m thMrP8ầm ngucU3ryền rcU3rủa nãWzcXy giờurNC lạiWzcX MrP8lò urNCdò tcU3rới đâjTssy tìmWzcX ccU3rô chMrP8ứ? MWzcXà urNCvì sWzcXao anurNCh ljTssại biếturNC đượcWzcX chỗWzcX phòngcU3r cjTssô đượccU3r nhỉ?MrP8 cU3rDương ngWzcXhĩ đếurNCn đủurNC mcU3rọi khảurNC ncU3răng, cuốiWzcX cùngWzcX ccU3rô tạmMrP8 urNCtìm đượccU3r gWzcXiải phMrP8áp hợcU3rp lýMrP8. MrP8Chắc WzcXlà Tân,WzcX cU3rông mWzcXối ngMrP8ày WzcXxưa vẫnWzcX cU3rkhông quêjTssn nhiệWzcXm urNCvụ củacU3r mình.WzcX CcU3rhỉ cjTssó TâcU3rn mớicU3r MrP8biết phWzcXòng củurNCa ccU3rô ởjTss WzcXcái cU3rthành phốcU3r bMrP8iển nàyMrP8, vì  cWzcXhính aMrP8nh jTsstrực tiurNCếp boojTssk véurNC, bMrP8ook phurNCòng MrP8cho cWzcXô ởcU3r WzcXkhách sạurNCn cU3rnày mà.

Ý nghĩurNC ĐịnhcU3r đếWzcXn tìmWzcX làmMrP8 ccU3rô quýMrP8nh lênurNC. DMrP8ương hớtjTss WzcXhải chảiWzcX cU3rsơ máicU3r tócMrP8, tWzcXhay jTsschiếc jTssáo haMrP8i dâyurNC jTssvà chicU3rếc qujTssần alibWzcXaba mWzcXàu hồngWzcX WzcXtím điệujTss urNCđà urNCrồi WzcXchạy nhMrP8ào rcU3ra cửurNCa. ĐếnjTss kMrP8hi cầmjTss nắmMrP8 cửWzcXa địnhurNC WzcXxoay, DưjTssơng mới  sựcjTss nhớMrP8, WzcXcô MrP8lại WzcXchạy  bổ urNCvào pcU3rhòng, lôMrP8i túijTss cU3rra, lấurNCy thỏiMrP8 sWzcXon môicU3r quẹtjTss nhanurNCh mộWzcXt cU3rcái. LúcMrP8 nhìnurNC gương, &MrP8nbsp;mím mímcU3r môWzcXi chcU3ro sourNCn lWzcXan đều,jTss DươjTssng mớijTss giậtWzcX mình.

Ôi, lậurNCp trưMrP8ờng cWzcXủa côjTss chỉWzcX MrP8có thếurNC thôiWzcX scU3rao? jTssLỏng lẻWzcXo đếnjTss phátjTss sợWzcX. VừaWzcX jTssmới quyWzcXết tcU3râm khôngMrP8 liênWzcX quMrP8an đếnjTss cU3rcả chcU3rú curNCháu nhàcU3r acU3rnh jTsscơ mà.

Vả cU3rlại, ancU3rh cU3rđã cócU3r “mối”.

Bang! BjTssang! CMrP8ái jTssý nghurNCĩ “ĐịnWzcXh WzcXcó urNCmối” kjTsshiến côMrP8 jTsssựng lại,MrP8 bỗnMrP8g dưnjTssg muốnurNC urNCchùi quájTssch urNCtí sWzcXon mMrP8ôi đcU3ri. NhưnWzcXg scU3rau ngWzcXhĩ jTssmình thậtjTss trcU3rẻ curNCon trẻMrP8 cU3rmỏ, jTssmình xWzcXinh đâWzcXu phảurNCi chcU3ro jTssduy nhấcU3rt mộturNC ngườjTssi nhcU3rìn, thMrP8ế làurNC DươngjTss nhcU3re răMrP8ng cưWzcXời vurNCới cU3rmình tWzcXrong gươnjTssg mcU3rột cáiurNC, rWzcXồi tráurNCi ngượcMrP8 vớMrP8i WzcXvẻ MrP8hớt hảiMrP8 lúcMrP8 MrP8nãy, cjTssô đủngcU3r jTssđỉnh cU3rđi rWzcXa kjTsshỏi phòng.

Thế ncU3rhưng dùMrP8 jTssra MrP8vẻ bìjTssnh thcU3rản đếjTssn mấyMrP8 tcU3rhì kMrP8hi jTssthang májTssy “ding”urNC mộtjTss cMrP8ái rồcU3ri mởjTss rajTss, DươnurNCg vMrP8ẫn cU3rnhận thấyWzcX ticU3rm mìnjTssh đaMrP8ng đậWzcXp thMrP8ình thịch.urNC Cô  tiếncU3r vjTssề phíurNCa WzcXquầy cU3rlễ tâncU3r củMrP8a kháchcU3r sạn,cU3r urNCnhưng curNChỉ turNChấy nhânWzcX vjTssiên đanMrP8g cWzcXắm cúiWzcX nhậpcU3r surNCổ sjTssách. DươnMrP8g MrP8lướt murNCắt nhìMrP8n quaurNCnh, nhưng  cảMrP8 khMrP8u tầngcU3r trệtjTss chỉjTss thMrP8ấy vàiMrP8 bcU3ra khácMrP8h TâurNCy đMrP8ang điWzcX lMrP8ại, cMrP8òn đurNCâu jTsskhông thấyurNC bóurNCng dájTssng WzcXcủa kẻjTss chuWzcXyên mặjTssc jTsssơ urNCmi cU3rđen ấyjTss jTssđâu hếjTsst. KhcU3rông lWzcXẽ jTssanh đWzcXợi cU3rlâu quMrP8á jTssđã đcU3ri rồi?  DươurNCng điMrP8 jTssvề phíaWzcX lễurNC tânurNC, MrP8định hWzcXỏi haWzcXn mộturNC câMrP8u tcU3rhì độtMrP8 ngộtMrP8 jTsscó bànMrP8 cU3rtay jTssvỗ urNCnhẹ vàourNC vaWzcXi cô.

“Ở đây”.

Dương quurNCay phắurNCt lWzcXại nhMrP8ìn. KMrP8hông tcU3rhể tijTssn đượccU3r vMrP8ào mắtMrP8 MrP8mình, trướcMrP8 murNCặt MrP8cô làurNC mộtWzcX khujTssôn mặurNCt màurNC MrP8cô chỉWzcX muốurNCn …jTss đấmMrP8 cWzcXho WzcXmột nhMrP8át. QuâurNCn cU3rnhướn urNCnhướn đôcU3ri lôMrP8ng mày,urNC cU3rnhìn côjTss nurNChe rănjTssg rjTssa cười.

“Ô, làjTssm gurNCì nhcU3rư muMrP8ốn giếtMrP8 urNCngười thếMrP8 kia?”

Dương tứcWzcX đếnjTss mứccU3r mcU3ruốn xMrP8ịt khóiurNC lỗWzcX WzcXtai. TứcurNC cájTssi thằngWzcX trờijTss đáncU3rh ncU3rày mộtjTss, tứcWzcX chíjTssnh bảnjTss urNCthân mìnhjTss mười.urNC cU3rSao cWzcXô jTsscó tMrP8hể ngjTssu cU3rsi kMrP8ì diurNCệu vậyMrP8 jTsscơ chcU3rứ, khônMrP8g nghĩcU3r urNCđến urNCchiêu lừaWzcX qujTssá mứcurNC đơnjTss giảnWzcX nàjTssy. MrP8Nhưng bicU3rết tứcMrP8 tốiMrP8 cMrP8hỉ tổMrP8 urNClàm mìnhjTss thêMrP8m uWzcXất, khurNCông giảiWzcX quyếtWzcX đượccU3r gìjTss MrP8nên WzcXcô hấtjTss mặt.

“Ra  người muốjTssn gurNCặp tMrP8ôi cU3rlà cậuMrP8 đócU3r à?”

Quân MrP8gật gWzcXật đầu,MrP8 còncU3r cườicU3r tWzcXoe rWzcXa vẻjTss jTssrất ngcU3rây thơ.

Dương cườicU3r cườiMrP8 bỡncU3r cợtcU3r “ThếurNC mcU3rới thacU3ry turNCên đổijTss hộjTss jTsskhẩu à?”

Quân xịtMrP8 nụWzcX curNCười, lúccU3r sau &nWzcXbsp;bĩu mjTssôi ấmjTss ức.

“Hừ. TứcWzcX vìcU3r đjTssây mạjTsso danurNCh ccU3rhú ĐMrP8ịnh à?MrP8 NurNChưng đMrP8ây khWzcXông jTssnói cU3rthế thìWzcX cóWzcX xuốngurNC không?”

Dương cU3rnghiến răng.

“Đồ láWzcXu urNCcá láuMrP8 tôm”.

“Ôi, láuMrP8 gìurNC ccU3rhẳng đWzcXược, lájTssu cáurNC, láucU3r turNCôm, lMrP8áu ốcMrP8, lájTssu cU3rếch, WzcXláu cjTssả nhMrP8ái bjTssén luMrP8ôn… WzcXHa hjTssa “

Thấy mìnhjTss lạiWzcX sWzcXắp cU3rphát điêjTssn, DươnurNCg qujTssay phcU3rắt WzcXngười jTssđi. NhưncU3rg mộurNCt cU3rý jTssnghĩ cU3rlướt qMrP8ua jTsskhiến DươWzcXng sựngWzcX jTsslại. CôcU3r qWzcXuay cU3rngoắt MrP8trở jTsslại vurNCà vurNCa thẳngurNC vàcU3ro cU3rcái ngườurNCi đancU3rg jTsshăm urNChở đijTss đcU3rến, WzcXkhiến MrP8cô tjTssối sjTssầm mặcU3rt mũi.

“Làm WzcXcái gìurNC tjTsshế hả?”

Vừa xoWzcXa jTsstrán DưurNCơng vừaWzcX MrP8gắt lêurNCn. QurNCuân lújTssng túcU3rng thcU3ranh minh.

  “Ai bảocU3r đangjTss đMrP8i tựMrP8 MrP8dưng đứnurNCg lại?cU3r MrP8Có làMrP8m sacU3ro không?”

“Sao tjTssrăng cWzcXái urNCgì. TrảWzcX đây?”

Dương trừnjTssg WzcXmắt MrP8xòe taWzcXy ra

Quân nWzcXgẩn ngjTssơ nhjTssìn kjTsshuôn mặtjTss DươjTssng, rồMrP8i cU3rlại nhWzcXìn bWzcXàn tMrP8ay xòeMrP8 MrP8ra củWzcXa cô.

“Trả MrP8gì. TrảjTss nợWzcX tìnjTssh xurNCa àcU3r? urNChí hí”

“Còn cU3rdám MrP8cười hảWzcX? TrcU3rả chứngMrP8 minurNCh jTssthư WzcXcủa tôiMrP8. CậucU3r cjTssó bjTssiết tôMrP8i MrP8phải majTssng cU3rpassport jTssđể ởWzcX khácjTssh cU3rsạn khurNCông hả?”

Quân cườiWzcX cU3rtít urNCcả mắt.

“Có passport  cU3rrồi thjTssì urNCcần gcU3rì chứngcU3r minWzcXh MrP8thư nMrP8ữa. ĐMrP8ể đâurNCy gcU3riữ làcU3rm tjTssin cho?”

Hai cU3rnắm đấmMrP8 củacU3r DươngjTss MrP8đã cU3rsiết chặt,urNC gcU3rân xWzcXanh chắccU3r cũnMrP8g phảiMrP8 nổiMrP8 lênWzcX cuồnjTss cuộn,urNC cU3rcô tcU3rrừng trừMrP8ng mắtcU3r nMrP8hìn cMrP8ái kẻurNC mặtWzcX đacU3rng MrP8vô cùnurNCg cU3rtoe toét.

“Tin MrP8cái urNCcon khMrP8ỉ! TómWzcX lạiMrP8 cjTssậu jTsscó jTsstrả không?”

Quân cưWzcXời cười.

“Không trjTssả. ThíjTssch thìMrP8 urNCđi cU3rmà lấy.WzcX ỞurNC đâyWzcX này”.

Vừa nóMrP8i QuâWzcXn vừaWzcX vỗurNC bồmcU3r burNCộp cU3rvào …cU3r mông,urNC cU3rnơi chiếcMrP8 túMrP8i quầnWzcX jejTssan phjTssồng lênMrP8 bWzcXởi mộtMrP8 chiếcjTss ví.cU3r jTssNụ cườijTss tựMrP8 tiurNCn urNCvì biếMrP8t côMrP8 kurNChông đờiurNC MrP8nào MrP8dám WzcX“manh động”cU3r khiếWzcXn WzcXDương MrP8tức điên.urNC McU3rột cơnMrP8 bốurNCc đồngurNC bấturNC tMrP8hình lìnurNCh kéourNC đến,MrP8 khurNCi màjTss chưjTssa kịpcU3r suMrP8y nghĩWzcX gìjTss cU3rthêm DưcU3rơng đãjTss thấWzcXy mcU3rình chạMrP8y rWzcXa saWzcXu lưncU3rg QujTssân, jTssra sứcurNC WzcXnhét taurNCy vàocU3r MrP8túi quầWzcXn, mócMrP8 chiếcWzcX vMrP8í ra.

Quân cjTsshoáng, lurNCặng điMrP8 mWzcXột thoángurNC, ngoáurNCi WzcXra đằngMrP8 sau.

“Oái… Này…urNC urNCNày… Sờ…MrP8 sờMrP8 môncU3rg đWzcXây turNChật đấyWzcX à…

Dương urNCvẫn ngurNChiến cU3rrăng rurNCút cMrP8ái víWzcX rcU3ra, nhưnWzcXg chiếcU3rc qjTssuần JeajTssn chcU3rật khiếncU3r cMrP8hiếc vMrP8í mãcU3ri khôngurNC kéMrP8o lurNCên được.

Một vàiurNC cU3rvị khácU3rch TâjTssy MrP8bắt jTssđầu hiMrP8ếu kurNCì quWzcXay rurNCa nhìnMrP8, jTssnhưng DươngMrP8 WzcXkệ cU3rxác. ĐaurNCng troWzcXng cơjTssn tMrP8ức tốjTssi WzcXvà đượccU3r ajTssn ủijTss vớiMrP8 WzcXý jTssnghĩ “đốiurNC mMrP8ặt vớjTssi nhữngurNC tWzcXhằng curNChày bửacU3r jTssthì phảiWzcX chàycU3r WzcXbửa hơncU3r nó”,cU3r nênMrP8 DurNCương ngMrP8hiến răngcU3r rjTssút cậtMrP8 ljTssực. ChiWzcXếc MrP8ví jTssvừa tMrP8hò lênjTss quurNCa méurNCp tújTssi thjTssì QurNCuân lcU3rại jTssngọ nguậy.

“Này njTssày, cájTssi ncU3rày ccU3ró tcU3rính làWzcX jTssquấy rốiurNC tìWzcXnh dụcjTss cWzcXông cộnurNCg khôngurNC đấy?”

Vì QuâjTssn xocU3ray ngưMrP8ời MrP8nên DưjTssơng bịurNC tMrP8rượt taMrP8y rurNCa. CjTssô lạiMrP8 phảicU3r njTsshào urNCtheo, MrP8vừa cốurNC kWzcXéo chiếcU3rc vcU3rí raurNC, WzcXvừa hétjTss nhỏ.

“Câm miệngcU3r. ĐứjTssng iurNCm đấy”.

Giọng QuâjTssn vừaWzcX jTssbuồn cười,jTss urNCvừa thurNCiểu não.

“Ôi, chúcU3r ĐịnWzcXh, curNChú chMrP8ứng kiếnWzcX nháurNC. RõWzcX lMrP8à NháiurNC BénWzcX “dêurNC” jTsscháu mà!

Dương urNChung hănjTssg trừngurNC murNCắt lêcU3rn nhurNCìn Quân.

“Hừ, đừngcU3r cU3rmà cU3rlôi curNChú curNCậu rMrP8a màurNC dọajTss tôi.cU3r TưởngMrP8 chjTssú cậcU3ru urNCmà cU3rxi nhurNCê vớijTss tôcU3ri hả”?

Mắt QuânurNC lấWzcXp lánhcU3r turNCinh quái.

“Thật khônjTssg xWzcXi nhcU3rê chứ?”.

Dương jTssđã rúturNC rjTssa đượccU3r MrP8chiếc vcU3rí quáiMrP8 cU3rđản rMrP8a khỏjTssi chiWzcXếc urNCquần curNChật MrP8một ccU3rách quájTssi đảncU3r WzcXkia, vộicU3r vMrP8àng lậtcU3r rcU3ra đểurNC tcU3rìm chứngMrP8 minjTssh củurNCa mình.

“Không cU3rnói nhiềujTss đauurNC WzcXdiều. MrP8Im WzcXcho tôjTssi ccU3ròn tìm…”

Dương lMrP8ật lậMrP8t mộtjTss MrP8hồi, thấyurNC cU3rtrong cU3rví cójTss vWzcXài tờMrP8 ticU3rền chẵn,cU3r lẻurNC ljTssộn xWzcXộn. WzcXBên ngWzcXăn khájTssc làcU3r cácU3rc loạcU3ri giurNCấy tMrP8ờ cU3rvà vàurNCi cáiurNC thẻ.WzcX CWzcXô tìurNCm thấycU3r đưurNCợc churNCứng mMrP8inh cjTssủa mìncU3rh WzcXở pWzcXhía tcU3rrong cùnWzcXg cjTssủa chMrP8iếc MrP8ví, đượcurNC kẹjTssp bêjTssn MrP8cạnh tjTssờ chứngurNC mMrP8inh MrP8thư khác.MrP8 DươjTssng nhacU3rnh tajTssy kjTssẹp ngcU3ray chứcU3rng mijTssnh củajTss mìjTssnh vàWzcXo náurNCch, rồiWzcX rútjTss tờurNC chWzcXứng urNCminh thcU3rư củaWzcX QuânurNC raWzcX, liếjTssc njTsshìn quurNCa. NguMrP8yễn HMrP8oàng QuâcU3rn, sinWzcXh cU3rnăm 1987…cU3r Hừ,jTss cU3rcái cU3rđồ ourNCắt MrP8con lắmjTss chuyệjTssn, sicU3rnh năjTssm 8urNC7 urNCmà urNCdám lèMrP8o nhcU3rèo làjTss ajTssnh đâWzcXy cU3r27 tjTssuổi. CcU3rô nhjTssét trởMrP8 lạiWzcX vàojTss víWzcX, rurNCồi đậjTssp bốpMrP8 cWzcXhiếc víurNC vàojTss tWzcXay củajTss QMrP8uân, cácU3ri kẻMrP8 cU3rvẫn urNCđang urNCtủm cU3rtỉm đứnjTssg nhìnurNC. LấcU3ry urNChết gurNCiọng hìnhMrP8 MrP8sự cMrP8ó thểcU3r, DưMrP8ơng hừMrP8 mũi.

“Nghe đcU3rây. TừjTss bâurNCy gcU3riờ khôncU3rg WzcXxuất hiệncU3r tcU3rrước mặWzcXt tôjTssi dướurNCi mọMrP8i hìnhurNC thức.  TôijTss WzcXnói cjTssó tiMrP8ếng ViệturNC MrP8có dấucU3r đấy,cU3r WzcXcó hijTssểu không?

“Hiểu. urNCNhưng chỉcU3r jTssmuốn hỏWzcXi, thWzcXế chWzcXú ĐịnhcU3r cóMrP8 jTssthể xcU3ruất hjTssiện trourNCng WzcXmọi hìjTssnh thứcurNC không?”

Dương nghiếMrP8n rănWzcXg trèurNCo trẹojTss “CảjTss churNCú chájTssu nhcU3rà cậcU3ru phắncU3r đMrP8i jTsshết, hiểuMrP8 chưa?”

Quân gậtWzcX đầurNCu, qurNCuay ngườijTss nhcU3rìn jTssvề phíaWzcX cửa.

“Chú chcU3ráu mìjTssnh jTssphải phắnWzcX thôiurNC cWzcXhú jTssạ, ngMrP8he chWzcXừng lcU3rà NurNChái BénjTss kjTssiên quyếtjTss lắm”

Xì, địnurNCh tiếpMrP8 tụcWzcX lcU3rừa côjTss cU3rà? VWzcXừa jTssbĩu môi,urNC vjTssừa địncU3rh châmcU3r chọccU3r MrP8Quân thêmMrP8 mWzcXột câujTss nữcU3ra, nhưncU3rg mjTssắt WzcXDương jTssvô jTsstình liurNCếc cU3rra WzcXcửa mộMrP8t cái.

Sau cjTssái liếcWzcX đcU3ró, DươWzcXng WzcXđã trởcU3r WzcXthành “ljTssinh hồnjTss tượngMrP8 đá”.

Bởi ngurNCay cMrP8ửa khácjTssh sạn,cU3r ĐịnhMrP8 đãjTss đứncU3rg đócU3r tMrP8ừ lcU3rúc nàMrP8o, WzcXtay xỏcU3r túicU3r quần,cU3r nhìWzcXn vềurNC phjTssía jTsscô, MrP8đôi mắurNCt đurNCen thMrP8ẫm kíurNCn urNCbưng, môcU3ri urNCđiểm urNCnhẹ mộurNCt nWzcXụ cười.

PMrP8/s: HíMrP8 hí,WzcX nMrP8hư đãjTss hjTssứa, cU3rtớ pcU3rhải điềuurNC ngurNCay anMrP8h ĐịnurNCh trởWzcX lạijTss cjTssho cácurNC turNCình MrP8iu đjTssỡ njTsshớ acU3rnh ícU3r rcU3rồi nMrP8hé ^^. 

 

Chương 12.2WzcX: jTssDường nhurNCư làjTss jTsscô xấMrP8u hcU3rổ. DườngjTss nhưjTss ljTssà cjTssô xấuMrP8 jTsshổ, chỉWzcX vớWzcXi… anh.




(Ngõ đườjTssng HuỳnhcU3r cU3rThúc Kháng,urNC 9/2011WzcX, pWzcXhoto bMrP8y Khanhha)



Định quurNCan sjTssát khcU3ruôn mặtcU3r đỏcU3r ửMrP8ng cU3rlên murNCàu tcU3ráo cMrP8hín, dájTssng điệuWzcX urNCnhư WzcXgà murNCắc tóurNCc củaMrP8 MrP8Dương, trourNCng lòngWzcX nếjTssm trảicU3r mộtMrP8 cảmMrP8 giácurNC njTssgọt nMrP8gào. KhônjTssg hiểucU3r vìMrP8 đâuWzcX, nhữngWzcX lầMrP8n gặjTssp gỡWzcX DươngWzcX luôcU3rn cU3rkì quặc,urNC khcU3ri thìurNC MrP8cô òacU3r khurNCóc trướjTssc mặtMrP8 anurNCh khôjTssng giấuMrP8 giếm,urNC khcU3ri cWzcXô ncU3rgã MrP8cái oạcurNCh ngaWzcXy dướiurNC châurNCn anjTssh, hMrP8ay nhcU3rư bjTssây giờurNC, côWzcX WzcXnhư hìurNCnh cU3rảnh WzcXở trWzcXên mộtMrP8 vWzcXideo clMrP8ip đjTssang chuyểnurNC độnWzcXg MrP8đầy WzcXsôi nổcU3ri bỗMrP8ng nWzcXhiên bịcU3r bcU3rấm ncU3rút turNCạm urNCdừng vậy.

Dường nhưjTss lWzcXà ccU3rô xấujTss hổ.WzcX DườngurNC nhurNCư lurNCà curNCô cU3rxấu hcU3rổ, ccU3rhỉ vớicU3r… anh.

Thấy mcU3rặt cjTssô sắWzcXp bốMrP8c cháyurNC đếnurNC ncU3rơi, ĐịurNCnh mỉurNCm cườiMrP8 bìnhWzcX thản.

“Lâu khôngurNC gjTssặp em!”.

Dương mấcU3rp máyurNC mMrP8ôi mộturNC lújTssc, thurNCấy jTsstay chânMrP8 tMrP8hừa thãWzcXi jTsskhông biMrP8ết ljTssàm gMrP8ì. cU3rCô đờcU3r đẫjTssn đưacU3r tjTssay vuốurNCt tóMrP8c rồiurNC cậcU3rp rậpcU3r buôngWzcX xuMrP8ống, lúccU3r MrP8sau mớiWzcX tMrP8hốt lên.

“Sao cU3ranh lạicU3r ởWzcX đây?”

Định cjTsshưa kịpurNC tWzcXrả MrP8lời, tWzcXhì QuânMrP8 urNCđã nhảyWzcX vào,WzcX gurNCiọng dàMrP8i ra.

“Vừa nãcU3ry urNCcó ngưurNCời bảjTsso ccU3rhú chájTssu mìnurNCh cấmurNC urNCxuất hiurNCện WzcXdưới mọicU3r hìnhcU3r thMrP8ức. CurNCó nMrP8gười bảojTss MrP8cả cWzcXhú ccU3rũng cMrP8hả xMrP8i nhêWzcX quáiurNC gì &jTssnbsp;chú ạ”

Mặc chWzcXo ĐịnhcU3r ccU3rố ncU3rín cười,urNC QuMrP8ân jTssvẫn tỉMrP8nh bcU3rơ, còcU3rn vurNCờ thấpjTss giọngcU3r thìurNC thào.

“Có người  vừa &nbWzcXsp;rồi WzcXcòn quấyurNC rjTssối …WzcX WzcX“tờ dờ”cU3r cháuWzcX. ĐểMrP8 ajTssn toànjTss chújTss ccU3rháu mìnMrP8h tWzcXé MrP8là hơn…”

À, nếuMrP8 bâyurNC MrP8giờ ccU3ró mộWzcXt MrP8que urNCdiêm đánMrP8h jTssxòe mMrP8ột cájTssi burNCên cạnhMrP8 WzcXthì đảmMrP8 bảocU3r ljTssà mặtWzcX curNCủa DurNCương sWzcXẽ bénWzcX lửWzcXa ngWzcXay. CảmcU3r giáWzcXc đỏMrP8 mặurNCt đWzcXến rurNCát bỏngMrP8 khiMrP8ến cMrP8ô khôurNCng cU3rnói nênWzcX lờcU3ri.  Dương WzcXnhìn vWzcXẻ MrP8mặt cU3rcố bìnMrP8h thảnMrP8 MrP8của ĐịnhWzcX vàWzcX vẻWzcX láMrP8u cáMrP8 củaurNC QuâcU3rn kurNChi chWzcXiếu tướcU3rng đượcWzcX cô,MrP8 quWzcXyết tMrP8âm lấyWzcX lWzcXại jTssbình tĩnh.cU3r CôWzcX vờ &nbspWzcX;lên giọnWzcXg nạt.

“Hừ, cWzcXhú cU3rcậu lWzcXà cU3rngười urNClớn, burNCiết cU3rchỗ nWzcXào nóiMrP8 đùaMrP8 churNCỗ nWzcXào nóMrP8i jTssthật churNCứ nhỉcU3r urNCanh ĐịcU3rnh nhỉ?”

Quân dậWzcXm chcU3rân tứurNCc tối.

“Ở đâcU3ru thMrP8ói jTssđời urNCnạt ccU3rháu nịnhWzcX cjTsshú lWzcXà sao?”.

Định vỗMrP8 vjTssào vaWzcXi Quân.

“Thôi đMrP8i. ĐừurNCng curNCó chMrP8ọc ngườiMrP8 tMrP8a nữa”.

Quân cU3rthở jTssra aWzcXi oán.

“Giờ WzcXthói jTssđời lạicU3r thànjTssh nạtMrP8 cháWzcXu vMrP8à nịnhurNC ngườijTss dưngjTss. TạjTssi sjTssao lWzcXại vôcU3r lýcU3r tcU3rhế, WzcXmột urNCthanh cU3rniên turNCrai trẻMrP8 sájTssng MrP8ngời đurNCầy sứurNCc surNCống WzcXmà WzcXchẳng đượcMrP8 ncU3râng niWzcXu gurNCì cả”

Cả DươngjTss lầnMrP8 jTssĐịnh urNCđều pWzcXhì cWzcXười vWzcXì điMrP8ệu bWzcXộ khocU3ra MrP8trương curNCủa QWzcXuân. DươnurNCg urNCcũng thầmMrP8 turNChở WzcXphào jTssvì thWzcXời điểmcU3r căngjTss jTssthẳng đWzcXã quaWzcX. urNCTuy nhijTssên, khcU3ri ĐịnhjTss hỏiurNC DưcU3rơng cócU3r muốMrP8n cU3rđi caWzcXfé MrP8với MrP8chú chjTssáu aurNCnh khônjTssg turNChì urNCDương vurNCẫn bájTssn sjTssống WzcXbán chếtMrP8 jTssmà tjTssừ cU3rchối. CôjTss khôngurNC muWzcXốn murNCình cMrP8ứ urNCphải âmMrP8 thầmjTss jTssđi tìjTssm cácU3ri hốWzcX haMrP8y cáijTss lurNCỗ jTssnẻ MrP8nào đWzcXể cWzcXhui xuốurNCng vWzcXì nhữngWzcX tìncU3rh huốngcU3r kinjTssh dịcU3r urNCmà MrP8chính côMrP8 tjTssạo nênjTss trướcMrP8 murNCắt anh.

Định lắngurNC nMrP8ghe câucU3r từcU3r cjTsshối curNCủa jTssDương vMrP8ới vẻjTss điềmMrP8 đạcU3rm, cU3rnhưng MrP8Quân cU3rthì WzcXxì mộturNC hMrP8ơi MrP8rõ dài.

“Sao thế,cU3r lạiurNC jTsssợ hájTss miệMrP8ng mWzcXắc quMrP8ai àurNC, haWzcXy xấMrP8u hổWzcX vìcU3r WzcXmấy cájTssi câcU3ru vừjTssa nãy?”

Cái thằWzcXng chcU3rết tiệjTsst nàyMrP8 cMrP8ứ nhurNCư MrP8đi tôngMrP8 làjTsso jTssở tronMrP8g urNClòng ccU3rô vMrP8ậy. DươcU3rng cưMrP8ời gcU3rượng, nhưcU3rng WzcXchẳng thèmWzcX thaWzcXnh murNCinh vớijTss nó,jTss cMrP8ô quWzcXay urNCsang ĐịcU3rnh nócU3ri nhưMrP8 giMrP8ải thích.

“Thật WzcXra làurNC urNCvì MrP8em curNCó hẹnurNC vớijTss mcU3rột ngườiurNC họjTss hàMrP8ng cU3rở đây.urNC ThWzcXôi đànhcU3r hẹnMrP8 ccU3rhú cháucU3r ajTssnh dịpMrP8 khác”.

Quân WzcXvẻ urNCvẫn khôngWzcX vừaWzcX lcU3ròng, trướccU3r khMrP8i xoWzcXay ngườiurNC urNCđi còurNCn ghéMrP8 vàurNCo tMrP8ai WzcXcô tMrP8hì thàoWzcX “urNCLần saurNCu njTssói dốjTssi thìjTss họWzcXc cáchWzcX đừnMrP8g MrP8có màjTss cWzcXhớp urNCmắt loạMrP8n lên”

Tưởng nMrP8hư kjTsshói lạWzcXi WzcXxì WzcXra haMrP8i lỗcU3r tjTssai DjTssương. TạicU3r sMrP8ao thằngjTss oắMrP8t coWzcXn nàyWzcX khônjTssg đểMrP8 cMrP8ô nhcU3rìn nurNCó đưjTssợc bìnhMrP8 thườngWzcX trMrP8ong vònjTssg mộtjTss phWzcXút chứ?

*****

Cuộc sốnurNCg đúnWzcXg lWzcXà MrP8có nhữnWzcXg jTssbất ngờcU3r ngẫuMrP8 nhijTssên khcU3riến chjTssính MrP8Dương phurNCải kMrP8inh urNCngạc. KcU3rhi côMrP8 MrP8nói đạijTss cMrP8âu gặpjTss “mộWzcXt jTssngười họcU3r hàng”urNC cMrP8ô tWzcXuyệt cU3rnhiên kWzcXhông thểjTss ngjTsshĩ jTssrằng, cjTssó murNCột ngưcU3rời jTsshọ WzcXhàng thật,MrP8 độtjTss ngộtWzcX gMrP8ọi điệncU3r ccU3rho curNCô. MurNCà cU3rđây ljTssại làWzcX mộjTsst ngưurNCời WzcXcô cMrP8ực MrP8kì urNCyêu quý.

Giọng củurNCa bcU3rác urNCThụ vcU3rang lêncU3r rổnMrP8 rảng.

“Nấm,  đang ởcU3r fesivaurNCl phảiurNC không?”

Dương trWzcXòn urNCxoe mắt.

“Dạ, sjTssao bcU3rác biWzcXết ạ?”

“Vậy mớiWzcX tMrP8ài chứcU3r. MacU3ru majTssu, đWzcXi rMrP8a đâWzcXy ănWzcX vurNCới bcU3rác. BWzcXắt tacU3rxi rMrP8a ljTssuôn nhurNCà hàngMrP8 jTssThùy DươngurNC WzcXnhé, WzcXcó biếtMrP8 đườngWzcX chưWzcXa? KhôngMrP8 jTsscứ bảoWzcX làWzcX cU3rlái xWzcXe jTssngười urNCta biWzcXết đấy”.

“Dạ, jTsscháu bjTssiết rồi.WzcX ChácU3ru rjTssa MrP8luôn đây”.

Lẳng điệnMrP8 tMrP8hoại xuurNCống giườjTssng, DươcU3rng MrP8vừa MrP8gấp gáWzcXp thaurNCy đồ,MrP8 MrP8vừa nurNCghĩ miệMrP8ng mìMrP8nh thicU3rêng qjTssuá điWzcX mjTssất. VcU3rừa kêurNCu cWzcXó WzcXhẹn họWzcX hàngWzcX lcU3rà gặpcU3r họMrP8 hàjTssng lMrP8uôn. BicU3rết vầycU3r cU3rhồi jTssnãy côWzcX jTssnói sWzcXắp gặpjTss ngườiWzcX yêu,cU3r WzcXcó kcU3rhi jTsscô lạicU3r chẳnMrP8g túmurNC cổWzcX đượcurNC cU3ranh MrP8chàng đjTssẹp trcU3rai, nhjTssà giàucU3r viếturNC churNCữ burNCự ởWzcX cU3rcái cU3rthành phốurNC biểnWzcX nàWzcXy cU3rí WzcXchứ ^^

Dương bướcWzcX vàojTss WzcX“Thùy Dương”MrP8, WzcXmột nhàcU3r hàjTssng đượcjTss thiếturNC kếurNC đểcU3r hầujTss WzcXnhư mọicU3r urNCgian MrP8phòng đềurNCu nWzcXhìn urNCra biểcU3rn. BuổWzcXi chMrP8iều, nắngurNC scU3râm sấpjTss vànWzcXg trêncU3r mặtjTss WzcXbiển xanhjTss, vàMrP8i durNCây lecU3ro đWzcXu hờMrP8 jTssbên cửajTss sWzcXổ, thcU3rật MrP8là thờiurNC điểurNCm lãjTssng cU3rmạn củaurNC cácWzcX cặpjTss tìurNCnh nhân.urNC Từ&nbspcU3r; hành WzcXlang đicU3r vàoMrP8, DMrP8ương đãWzcX lcU3riếc thurNCấy nhữnurNCg cU3rkhông biếMrP8t làWzcX bcU3rao nhiêurNCu cặcU3rp đôiurNC đurNCang đứjTssng bêMrP8n ncU3rhau jTssrì WzcXrầm tròWzcX chuWzcXyện, hWzcXay đMrP8út curNCho nhMrP8au miếjTssng MrP8bánh ngọturNC jTssngào, haWzcXy cầWzcXm chặurNCt urNCtay jTssnhau, nhurNCìn rurNCa bijTssển lớncU3r… MrP8Ây durNCa, MrP8vậy jTssmà urNCcô ljTssại MrP8vào chốnWzcX lãjTssng mạcU3rn WzcXthế nàyWzcX đểcU3r gurNCặp ôngcU3r bájTssc mìnjTssh urNCcơ chứ.

Theo nMrP8hân vWzcXiên chỉWzcX dẫn,MrP8 DươnWzcXg bướcjTss đếnMrP8 mộturNC burNCan côMrP8ng, ccU3ró WzcXkê chcU3riếc bàMrP8n nhỏ.cU3r jTssĐôi vajTssi ngườicU3r đàncU3r ôngWzcX tWzcXừng trảiMrP8 qucU3ray lưngMrP8 lạjTssi MrP8về phíajTss côjTss, máijTss turNCóc WzcXhoa urNCrâm baMrP8y nhẹurNC tronWzcXg gió.

“Bác, bMrP8ác đangjTss WzcXnhớ bácMrP8 TâWzcXm à?”

Ông TurNChụ quMrP8ay MrP8lại, nhMrP8ìn đứurNCa WzcXcháu gájTssi tWzcXrong burNCộ vMrP8áy hcU3roa xjTssinh xắn,jTss mỉmurNC cưWzcXời rộcU3rng mở.

“Nấm curNCon, mởWzcX jTssmiệng lWzcXà cU3rtrêu cU3rchọc bác.jTss jTssSao? TWzcXhấy nWzcXhà hcU3ràng nàyjTss urNCđẹp không?”

Dương WzcXkéo gWzcXhế urNCngồi xuốnurNCg, nhcU3ranh MrP8tay njTsshón mộtjTss cU3rmiếng bájTssnh nhỏcU3r trênjTss bjTssàn, ănjTss ngurNCon lành.

“Dạ cU3rđẹp. CWzcXơ dWzcXưng murNCà hcU3rơi xWzcXa chỗcU3r khácWzcXh sạnurNC cWzcXháu. NMrP8hưng MrP8sao bcU3rác bMrP8iết chỗcU3r này?”

“Đoán xem”.

Dương MrP8đảo mắWzcXt, cườcU3ri urNCvui vẻjTss “CháuMrP8 đoánWzcX rcU3ra urNCrồi, thjTssế ncU3rào ccU3rhủ nhàWzcX hMrP8àng nàMrP8y cũngurNC jTsslà mộcU3rt tWzcXuyệt sắurNCc giaMrP8i WzcXnhân, hurNCai ngcU3rười từngurNC cóMrP8 mộMrP8t tìnWzcXh yêMrP8u nhjTssư WzcXhoa jTssnhư mộngWzcX khiếnMrP8 bácWzcX khôngcU3r thểurNC njTssào quêcU3rn được….ThếWzcX rồi…

Dương chcU3rưa nóMrP8i hết,WzcX ôWzcXng ThurNCụ cườiWzcX lớn.

“Cái curNCon béjTss nàurNCy. CWzcXhủ nMrP8hà hurNCàng cU3rnày cU3rlà mMrP8ột lcU3rão bụngMrP8 gầnurNC rMrP8ơi xuurNCống MrP8đầu gốWzcXi jTssvà tóccU3r MrP8thì WzcXlại cWzcXhẳng cMrP8òn cU3rcọng nào.jTss NghjTsse cU3rcó gicU3rống mộturNC tuyệturNC sắcurNC jTssgiai nhMrP8ân không?…”

Dương hjTssi hurNCi cười.

“Vậy urNCthì đWzcXơn gurNCiản rồiWzcX. NhWzcXà hànjTssg nàycU3r cjTsshắc lcU3rà jTssdo báurNCc cU3rxây cU3rdựng đúngcU3r khôngWzcX ạ?”.

“Thông miMrP8nh đấyMrP8. NàcU3ro thíchMrP8 jTssăn gìurNC thìcU3r chọnurNC đi.MrP8 ĐồurNC ởWzcX đâycU3r đurNCược lMrP8ắm đó”

Nhân viêMrP8n phụjTssc vMrP8ụ urNCđi tới,MrP8 ghMrP8i lạcU3ri jTssvài murNCón ăn&nbMrP8sp; Dương urNCchọn. WzcXỞ biurNCển WzcXthì tộiWzcX gWzcXì khôjTssng ănurNC hMrP8ải sảnMrP8 ccU3rhứ, nurNChất ljTssà cU3rmình WzcXlại khôngMrP8 phMrP8ải trảurNC tiền,urNC vurNCậy nMrP8ên DưurNCơng hMrP8ỉ hảWzcX gcU3rọi đĩaWzcX ghMrP8ẹ hấurNCp, vcU3rà miếcU3rn WzcXxào cuWzcXa cùWzcXng mWzcXột đcU3rĩa scU3ralat miếncU3r tôm.

Dương vừaurNC địnhWzcX gấMrP8p cjTssuốn mencU3ru, đMrP8ưa lạicU3r chjTsso ncU3rhân viêMrP8n jTssthì ônWzcXg ThụMrP8 MrP8đã vớiurNC tajTssy, lậtjTss cuốnjTss mMrP8enu rMrP8a tiếp.

“Cứ gọiurNC nWzcXhiều mộturNC chúurNCt. ỞjTss cU3rđây móurNCn tjTssôm nướngjTss WzcXhay urNCtôm sốturNC cU3rbơ cU3rtỏi cũngcU3r đượccU3r lắmMrP8. MrP8À, cóurNC WzcXthích jTsstu hurNCài không?”.

“Ui WzcXcó MrP8hai bácjTss cháMrP8u mcU3rình gọiWzcX lMrP8àm gjTssì nhiềuMrP8 ạ”.

Ông jTssThụ mjTssỉm cườMrP8i, WzcXmột chjTssút ranurNCh MrP8mãnh djTssâng jTsslên trourNCng mắt.

“Có turNChêm mộjTsst thằurNCng đệurNC jTsscủa jTssbác nữa”.

Có lẽjTss vMrP8ì qWzcXuá hiểurNCu ôngWzcX báMrP8c mìnMrP8h, nurNCên lurNCập tứccU3r DươngjTss jTssngờ ngợ.

“Bác. KWzcXhông WzcXphải bácMrP8 vẫnWzcX qMrP8uyết tâWzcXm mốiMrP8 mWzcXai chMrP8o chájTssu đurNCấy ccU3rhứ ạ?”

Ông ThụMrP8 cưWzcXời lớWzcXn, vòcU3r urNCtay urNCxoa đầucU3r Dương.

“Cái cMrP8on béurNC này…WzcX MrP8Sao cU3rhiểu cU3rý cU3rnhanh thếjTss hả?”

Dương đWzcXặt phcU3rịch cU3rtờ murNCenu xuốjTssng, khổWzcX sWzcXở ncU3rhìn ông.

“Bác, báMrP8c biếtWzcX làcU3r churNCáu khôurNCng thíccU3rh mấyjTss urNCtrò mốiWzcX maurNCi mà”.

Ông TurNChụ nhìcU3rn cjTssô cU3rvẻ baWzcXo dung.

“Thì cWzcXứ thửMrP8 jTssmột lầncU3r jTssxem. KhôurNCng MrP8tin MrP8bác à?

“Không MrP8phải khôcU3rng tinurNC, nhưncU3rg mà…”

Dương đanMrP8g cU3rnói dởurNC tMrP8hì curNCó tWzcXiếng bMrP8ước jTsschân đcU3ri tWzcXới. CôWzcX quaMrP8y nhWzcXìn thìWzcX cWzcXhợt nurNCgẩn rjTssa. NgườijTss bưurNCớc vàurNCo mặcurNC chiMrP8ếc sơcU3r jTssmi đcU3ren kẻjTss cU3rnhỏ, kcU3rhuôn MrP8mặt tWzcXrầm ngâWzcXm, kjTsshóe miệngMrP8 đanMrP8g jTsschuẩn bịurNC WzcXnhướn lênurNC jTssmột nWzcXụ jTsscười chàMrP8o hỏi.

“Chú MrP8ạ. CháuMrP8 MrP8tới rồi”.

Dương kícU3rn đáMrP8o WzcXcấu cU3rvào tjTssay mìnhWzcX mMrP8ột cái,jTss thấyMrP8 đajTssu đacU3ru, côMrP8 mớicU3r nWzcXgước lênjTss nhìWzcXn ĐjTssịnh, cườijTss ngượnurNCg ngập.

“Lại gặpMrP8 urNCanh rồi”.

 

Chương 12.3cU3r: VurNCô líjTss, cMrP8hưa uốngurNC mcU3rà đãWzcX tcU3rhấy tâyurNC MrP8tây urNClà turNChế nàjTsso nhỉ?



(Tấm jTss“mành tMrP8reo” gcU3riữa phốurNC MrP8hôm đMrP8i bộcU3r 25/9)

Một nMrP8gười đượcWzcX làmMrP8 maurNCi churNCo mìnMrP8h đếnMrP8 haurNCi lMrP8ần WzcXthì jTsscó urNCphải jTsslà cócU3r duurNCyên không?&nbscU3rp; Suy MrP8nghĩ MrP8ấy lurNCướt jTssqua trocU3rng đầcU3ru Định.

Còn sujTssy ngjTsshĩ củcU3ra DươngWzcX urNCthì lạWzcXi WzcXlà: cU3rMột ngcU3rười đưjTssợc làWzcXm murNCai cWzcXho MrP8mình đWzcXến haMrP8i lầnWzcX rjTssồi MrP8lại liênjTss jTsstục gặpjTss nhaurNCu haMrP8i lầjTssn trjTssong buổiurNC cMrP8hiều jTssở mWzcXột thànMrP8h phWzcXố xurNCa lạ  thcU3rì cócU3r phảiurNC cU3rrất rcU3rất rấMrP8t rấtMrP8 rấjTsst rjTssất WzcXcó dujTssyên không????

Vì rấtcU3r nhiềuWzcX chữjTss “jTssrất” urNCcộng MrP8thêm chMrP8ữ cU3r“duyên” tjTsso đùjTssng kjTssia murNCà DươurNCng WzcXđờ đẫWzcXn cảjTss ncU3rgười. LạiMrP8 pháturNC hiMrP8ện cáiWzcX nWzcXgười vốjTssn jTssđiềm tĩWzcXnh kiurNCa cũnjTssg bấtMrP8 urNCngờ khôncU3rg kcU3rém gìWzcX mcU3rình, DươnMrP8g lạiMrP8 WzcXcàng …jTss đờMrP8 đẫn!

Quan surNCát thằurNCng đệMrP8 vàMrP8 ccU3rô cWzcXháu gáMrP8i urNCmắt tròMrP8n mắurNCt dẹtMrP8 jTssnhìn njTsshau, ôngcU3r ThcU3rụ cườiurNC sảngjTss khoái,MrP8 kéurNCo ĐịurNCnh xuốcU3rng cạMrP8nh mình.

“Sao, thếWzcX WzcXhóa rWzcXa lạjTssi biếtWzcX curNCon NấmWzcX nhjTssà WzcXchú à?”

Định urNCnhìn DươngMrP8 jTsstủm tỉmjTss “DWzcXạ, cU3rcháu khôcU3rng bWzcXiết NcU3rấm, cU3rcháu urNCchỉ bcU3riết NháurNCi WzcXBén thôi”.

Nếu jTsscâu củajTss urNCông ThjTssụ ljTssàm DươnWzcXg hácU3r hWzcXốc mồWzcXm cU3rđịnh pMrP8hản khMrP8áng WzcXthì câuurNC củurNCa ĐcU3rịnh jTsslàm cô  khônjTssg jTssthể nàjTsso màjTss ngậmWzcX MrP8miệng được.cU3r ÔiMrP8, ccU3rô cU3rchưa từngjTss bicU3rết urNCmột ĐịnhjTss thurNCế nàjTssy. cU3rKẻ mặturNC WzcXsắt đurNCã biếtjTss urNCnói đùacU3r ^^jTss. MMrP8à WzcXcâu đùWzcXa WzcXấy curNCòn nhắmurNC thẳngjTss urNCvào cô.

Ông ThụurNC thìurNC hMrP8ết nhìnjTss sMrP8ang WzcXcô cháMrP8u gái,MrP8 lurNCại nhìcU3rn surNCang tcU3rhằng đệurNC tửWzcX rcU3ruột, vMrP8ẻ nhjTssư urNCchưa hiMrP8ểu urNChết. jTss“Nhái BcU3rén ấMrP8y à???cU3r WzcXCháu gặWzcXp cU3rcon MrP8bé lúc…urNC lúurNCc mặtMrP8 jTssnó xMrP8anh cU3rnhư MrP8đít nhájTssi à???”

AkAkAk. DưurNCơng muốnurNC urNCđi chếtjTss qjTssuá. ÔicU3r bácMrP8 ơicU3r, jTsssao bácU3rc lcU3rại cóWzcX cáiurNC lurNCiên urNCtưởng “WzcXlãng mạn”MrP8 tMrP8hế cơMrP8 cjTsshứ? ĐMrP8ịnh vẻjTss WzcXnhư cũngjTss queWzcXn vớiMrP8 cU3rsự bỗurNC burNCã dễcU3r gầnMrP8 cU3rcủa ôWzcXng, môMrP8i thoáMrP8ng nurNCụ cườijTss.  “Dương jTsslà hànMrP8g xóWzcXm củaWzcX cháu”.

Dương thấcU3rp gMrP8iọng làcU3ru bàucU3r “NhcU3rái BéncU3r lurNCà MrP8do turNChằng cWzcXháu anjTssh ấyurNC gọiWzcX jTsscháu đấy”.

Ông cU3rThụ ngờcU3r ngurNCợ nhưjTss cốcU3r nhớMrP8 “ChácU3ru à?urNC PhảMrP8i cU3rcái thằngjTss đcU3rợt trướcMrP8 đánhWzcX nhcU3rau vàocU3r bệWzcXnh viurNCện đấMrP8y không?

“Dạ đúng”.

Định MrP8đáp ngắnMrP8 gWzcXọn. DươnMrP8g thjTssầm tWzcXhở phàoMrP8 khjTssi ĐịnhcU3r khWzcXông MrP8lôi churNCuyện côcU3r đjTssã cắpcU3r náurNCch thằngjTss cháujTss quýWzcX hMrP8óa củaWzcX ancU3rh vàcU3ro WzcXbệnh vWzcXiện jTssthế nàWzcXo, nWzcXếu kWzcXhông thếurNC nMrP8ào bácjTss ThcU3rụ cũjTssng urNChỏi ncU3rày njTssọ, dẫMrP8n đếnWzcX ngọjTssn ngànhurNC cWzcXơ surNCự. ViệcWzcX cWzcXô thurNCỉnh thoảnMrP8g MrP8chui rWzcXa curNChui vurNCào quácU3rn MrP8bi –MrP8 aWzcX, mặWzcXc MrP8dù chỉcU3r chọcurNC jTsschọc mWzcXấy vMrP8iên bjTssi tWzcXròn tròncU3r vjTssô hạiurNC, urNCnhưng urNCnếu cU3rđến tWzcXai cU3rcác bậMrP8c pWzcXhụ huynWzcXh thìjTss vẫnMrP8 lcU3rà mcU3rột cjTsshuyện lWzcXong trờurNCi lởcU3r đất.cU3r RằnurNCg, urNCcon gWzcXái cocU3rn đứaMrP8 pcU3rhải …MrP8 thếWzcX jTssnào mWzcXới chuWzcXi vàjTsso jTssmấy ccU3rhỗ thếMrP8 cWzcXhứ? Rằng,WzcX thjTssôi MrP8chết cU3rrồi, jTsshay cU3rlà jTssnó kjTsshông cWzcXó thằngWzcX WzcXnào thèMrP8m rước,urNC nêcU3rn urNCsinh urNCra bicU3rến cWzcXhứng, mấtjTss urNCcân bằWzcXng nàcU3ry nọ…MrP8 KMrP8hông thMrP8ể đểWzcX thWzcXế nàjTssy đượjTssc, jTssta pjTsshải kicU3rếm ngaWzcXy cU3rcho nójTss mộtjTss thằngjTss. jTssVà tjTsshế lurNCà lMrP8ại ccU3ró hệMrP8 urNCquả ljTssà cU3rở quácU3rn tWzcXrà ncU3rọ, urNCở urNCquán ccU3rafé jTsskia WzcXtrong cảcU3r nhữcU3rng ngàyurNC đẹpjTss cU3rtrời vWzcXà cU3rnhững ncU3rgày kurNChông đWzcXẹp trờWzcXi cWzcXho lắcU3rm, WzcXcó jTsscô WzcXnàng mặtWzcX cU3rmày dàcU3ru cU3rdàu đWzcXi WzcXxem mắt.

Thực WzcXtế WzcXchứng mijTssnh, giaurNCi chưaWzcX vMrP8ợ gcU3riờ cũnjTssg urNCkhan hiếmurNC lắMrP8m rồi.urNC ChurNCo nênjTss, nhurNCững ứngWzcX ccU3rử urNCviên MrP8thậm churNCí còMrP8n cU3r“hai lầnurNC cU3rtrong một”urNC nhưMrP8 làWzcX cU3rĐịnh đâcU3ry. CảurNC báWzcXc ThurNCụ lWzcXẫn TâjTssn đềuWzcX mMrP8uốn dấjTssm dúijTss urNCanh urNCcho côurNC vớicU3r lờMrP8i qurNCuảng cáMrP8o “hàngjTss ViệMrP8t urNCNam chấurNCt lưMrP8ợng caWzcXo”. TurNChật rMrP8a tMrP8hì WzcXmắt nhìnurNC curNCủa hcU3rai ngườicU3r nàWzcXy côjTss đềujTss turNCin tưMrP8ởng cả.WzcX TMrP8hật WzcXra urNChơn nữajTss urNCthì chínurNCh côMrP8 cònMrP8 muốncU3r dấmWzcX cU3rdúi anMrP8h jTsscho mìnhjTss kurNCia màcU3r ^^.

Nhân urNCviên xMrP8ếp loạtMrP8 đurNCồ ănMrP8 lêncU3r cU3rbàn. ĐịnhurNC mcU3rở nWzcXút cMrP8hai rượjTssu vWzcXang mộcU3rt cjTssách thjTssành tcU3rhạo, xMrP8ếp mấycU3r WzcXchiếc lurNCy MrP8lại rồiurNC bắturNC đầujTss rurNCót. ÔcU3rng cU3rThụ ncU3rhìn ĐịWzcXnh, lạicU3r nhìjTssn vMrP8ẻ mặurNCt thoángWzcX ửncU3rg hồcU3rng côMrP8 chácU3ru gái,jTss giọngjTss jTssvui vẻ.

“Ái MrP8chà! CojTssi nhjTssư báccU3r làmWzcX chuyệnMrP8 thừajTss WzcXrồi? ThếcU3r ajTssnh MrP8em hàurNCng xómjTss cU3rláng giềnMrP8g cU3rláng tMrP8ỏi chắcMrP8 qcU3ruý nhaMrP8u cU3rchứ hả?”

Bình turNCĩnh WzcXnhư ĐịnMrP8h urNCmà cWzcXhai rượucU3r trcU3rong cU3rtay cũcU3rng chệchWzcX đMrP8i, khiMrP8ến rượuurNC  sánh cảurNC rurNCa méjTssp lyurNC, tronjTssg lúcurNC jTssđó, DưurNCơng nhưurNC “đứngMrP8 hìnhMrP8”. CôjTss rầuMrP8 rjTssĩ WzcXnhìn urNCông ThụMrP8, nhănjTss nhó.

“Trời, bcU3rác MrP8hỏi gìurNC urNCkhó WzcXthế ạ.MrP8 QjTssuý kurNCiếc gMrP8ì MrP8cơ chứ?”

“Ơ WzcXhay cjTsson WzcXbé ncU3rày. HàMrP8ng xómcU3r thurNCì hoặcWzcX quýMrP8 nMrP8hau hoặMrP8c gurNChét nhWzcXau. ThếMrP8 hMrP8ai đWzcXứa chẳWzcXng lẽcU3r MrP8lại gWzcXhét MrP8nhau à?

Im lcU3rìm. MrP8Im lìm.

Dương turNCrộm cU3rnhìn cU3rsang Định,jTss chỉMrP8 thấycU3r jTssanh cẩnjTss trọngMrP8 đặtWzcX lurNCy rượuMrP8 xucU3rống trcU3rước mặWzcXt ôngcU3r ThurNCụ, khWzcXông cóMrP8 vẻWzcX WzcXgì WzcXlà sẽcU3r “phunWzcX châucU3r cU3rnhả ngọc”cU3r giảiMrP8 đájTssp thắcurNC mắcWzcX cMrP8ho ôMrP8ng báMrP8c WzcXmình, thếjTss ncU3rên  cuối cùnurNCg ccU3rô đàjTssnh cWzcXhép miệng,MrP8 ấcU3rp úng.

“Thì ccU3rũng MrP8hàng xócU3rm bìnjTssh thườngMrP8 cU3rmà bác”.

Định hjTssơi nurNCgước nhìMrP8n côWzcX MrP8khiến WzcXDương lWzcXựng khựng,jTss nhưMrP8ng urNCcuối cùngMrP8 WzcXanh chỉcU3r nóicU3r nhẹMrP8 nhàng.

“Em uốjTssng chWzcXút jTssvang nhé?”

“Dạ íturNC thôcU3ri ạ!”

Dương urNCcầm jTsslấy MrP8ly rượMrP8u ĐWzcXịnh MrP8đưa, thấMrP8y màWzcXu rượuWzcX cU3rsóng sánhWzcX. HìnhjTss nhưjTss trcU3rái jTsstim cMrP8ô WzcXcũng đaWzcXng cMrP8ó chcU3rút sóWzcXng sánhMrP8 tròncU3rg trànWzcXh. cU3rVô lurNCí, jTsschưa MrP8uống mcU3rà đãcU3r thấyMrP8 tâyMrP8 tâjTssy lMrP8à tMrP8hế nàocU3r nhỉ?

Ông ThụcU3r giơjTss WzcXly rượucU3r lMrP8ên, vWzcXui vcU3rẻ “NàourNC nàjTsso… UốnMrP8g mừjTssng MrP8gặp mặcU3rt cU3rnào! HữuMrP8 duyWzcXên thìWzcX mớijTss cU3rnăng tươngjTss ngộ.jTss HajTssi WzcXđứa ljTssại cònurNC chjTssung cU3rvách nữcU3ra tWzcXhì cMrP8hú khôurNCng còWzcXn gWzcXì phảiWzcX WzcXlo nữaMrP8 rồi…”

Dương vừacU3r cụurNCng urNCly vMrP8ừa nhủcU3r thurNCầm khcU3rông hiểurNCu cMrP8ái urNCý tứcU3r “khWzcXông MrP8còn gìjTss phảiurNC lo”ccU3rủa báurNCc mìurNCnh làurNC saWzcXo đâyjTss? urNCHay bácurNC nghjTssĩ côcU3r đưurNCợc lcU3ràm hWzcXàng xómjTss củaWzcX jTssanh cU3rlà cU3rcoi nhMrP8ư chujTssột MrP8sa chĩurNCnh cU3rgạo rồi,urNC khôngWzcX phảijTss MrP8lo lắngcU3r churNCo nócU3r nữurNCa. Ôi,cU3r thếjTss tMrP8hì curNChắc báurNCc côMrP8 lầmMrP8 tjTsso mấtcU3r rồi.WzcX CôjTss lạiurNC liếcjTss trộmurNC jTssĐịnh quurNCa vànhWzcX MrP8ly. AWzcXnh MrP8nhấp ngurNCụm rưMrP8ợu, cũngMrP8 khurNCông đápjTss lcU3rời củMrP8a ônWzcXg ThWzcXụ, nhWzcXưng vẻMrP8 trWzcXầm tĩcU3rnh vàMrP8 tcU3rhư thái.

Dương vcU3rốn làWzcX ngườicU3r khMrP8ông giỏjTssi vurNCề tâmurNC WzcXlí đWzcXàn cU3rông. NhữngcU3r phánjTss đWzcXoán củaMrP8 cjTssô lúccU3r nàoWzcX cU3rcũng tcU3rrật lất.urNC NênMrP8 đôiurNC khcU3ri trMrP8ực cjTssảm củaMrP8 cU3rmình mjTssách jTssbảo mạcU3rnh mẽ,MrP8 DưWzcXơng vẫnWzcX curNCố gMrP8hìm nóMrP8 WzcXxuống, sợurNC mjTssình WzcXlại rơurNCi vàcU3ro tìnMrP8h cU3rhuống “chWzcXạy vMrP8ào rừncU3rg mjTssơ burNCắt WzcXcon tưởngMrP8 bở”.urNC NhưnWzcXg, liệuMrP8 cóurNC sWzcXai chútjTss nWzcXào khWzcXông nhỉ,&ncU3rbsp; khi côcU3r nhậnWzcX thjTssấy đôicU3r jTsslúc ĐịMrP8nh nurNChìn mìnhMrP8 vcU3rà WzcXđôi mắtcU3r WzcXthẫm đenWzcX jTsskia thoángWzcX urNCchút urNClại lấcU3rp ljTssánh áWzcXnh cười.

Bữa ăcU3rn vurNCui vẻ,WzcX nhẹjTss nurNChàng, bởiurNC báurNCc ThWzcXụ lWzcXiên tụcMrP8 phurNCa MrP8trò vàWzcX “kểMrP8 xấu”jTss DươjTssng. urNCSự xcU3ruề xMrP8òa WzcXcủa urNCbác khcU3riến mọiurNC tMrP8hứ tjTssrở jTssnên tjTsshân áiMrP8, dùjTss WzcXthỉnh thoảWzcXng âmcU3r mMrP8ưu “gửurNCi gắWzcXm” DưWzcXơng curNCho ĐMrP8ịnh báWzcXc MrP8vẫn đểWzcX lMrP8ộ rõurNC WzcXmồn mjTssột. ỞurNC bênurNC cạnjTssh urNCbác, jTssĐịnh dườWzcXng nhưurNC cũMrP8ng MrP8cởi mởjTss WzcXhơn, ancU3rh cườWzcXi nhiềcU3ru, nóiurNC nhiềuurNC hơcU3rn đôiMrP8 chút.urNC MrP8Cô đWzcXặc biệMrP8t thMrP8ích WzcXkhi cU3rnghe hajTssi ngWzcXười traurNCo đổiWzcX vềcU3r cWzcXông việcurNC, WzcXmặc MrP8dù jTssmù WzcXtịt khôngcU3r hiểjTssu tícU3r teurNCo gcU3rì, ncU3rhưng MrP8chỉ nhMrP8ìn khuôMrP8n mặturNC cươWzcXng nghịWzcX kiMrP8a sMrP8ay scU3rưa nóMrP8i vMrP8ề bMrP8ê tônWzcXg jTsscốt jTssthép, nóijTss vWzcXề dMrP8ầm djTssèo urNCmóng mánhMrP8, ccU3rô MrP8cũng thấyWzcX nhưWzcX mìnMrP8h đanjTssg nWzcXghe nhữnjTssg câcU3ru chuyện &WzcXnbsp;ngọt urNCngào WzcXnhất WzcXtrên đời.jTss CWzcXô curNCũng WzcXnhận MrP8ra, urNChình nhcU3rư jTsschỉ jTsstrong côncU3rg việWzcXc, ĐịnMrP8h WzcXmới MrP8thôi tựMrP8 kìcU3rm chMrP8ế cU3rmình, jTssở đMrP8ó, jTssanh urNCtự MrP8tin, qMrP8uyết đourNCán, vàurNC khjTssông cònWzcX kiệmMrP8 lờiurNC MrP8cho lắm.

Bữa cơcU3rm cU3rkéo djTssài từcU3r chjTssiều WzcXđến MrP8khi trWzcXời scU3rẩm tốMrP8i. ÁnurNCh nắWzcXng cjTsshỉ curNCòn cU3rvài cU3rvệt rjTssớt lạcU3ri nơWzcXi nhMrP8ững thềmjTss cửurNCa lớurNCn. ĐcU3rây đócU3r phụcMrP8 vụjTss bắturNC đầuMrP8 bậturNC đènMrP8 chùMrP8m lêMrP8n. ÔngMrP8 ThụMrP8 jTssvà ĐịncU3rh urNCđã tiWzcXêu diệtMrP8 hcU3rết gcU3rần haurNCi chcU3rai vangWzcX, còcU3rn DươnjTssg cũngMrP8 bcU3rị MrP8hơi rượujTss ljTssàm chWzcXo WzcXváng urNCvất. CjTssô đacU3rng WzcXđịnh gicU3rơ WzcXtay cU3rxin hurNCàng thìjTss đúngjTss lúcMrP8 ấWzcXy “tucU3ryệt sắcjTss urNCgiai nhân”jTss củajTss bájTssc WzcXThụ xuấtcU3r hurNCiện, vWzcXà cU3ry hWzcXệt nhưjTss môcU3r tMrP8ả ccU3rủa bác,MrP8 MrP8người nàyurNC bụurNCng surNCắp jTssrơi xuốurNCng cU3rđầu gốiWzcX WzcXvà cU3rtóc chảMrP8 cU3rcó cọngjTss nào.

Lại mộtMrP8 cU3rmàn jTsschào hỏiMrP8 MrP8tưng bừngWzcX MrP8chúc tụng,WzcX urNClúc ấurNCy, DưcU3rơng mớWzcXi bijTssết ĐịnhWzcX WzcXlà ngườiurNC thiurNCết kếcU3r nWzcXhà hàngWzcX nàyurNC, còncU3r cU3rbác TMrP8hụ trựcU3rc urNCtiếp chWzcXỉ đạourNC thMrP8i curNCông. WoMrP8w, thảoMrP8 WzcXnào thảojTss cU3rnào, ôngcU3r chủcU3r nhcU3rà hàng&nbsurNCp; này hồurNC hởiurNC vớiMrP8 bWzcXác côjTss vjTssà MrP8Định thurNCế. WzcXSau kMrP8hi vuncU3rg tacU3ry cWzcXhém mộurNCt curNCâu nhưMrP8 đinWzcXh đóngcU3r cọcjTss cU3rlà bữurNCa ăncU3r jTssnày hojTssàn toànMrP8 frcU3ree, ônWzcXg MrP8ta urNCbèn jTssdùng đôiurNC tWzcXay nújTssng njTssính lôWzcXi tuộtMrP8 urNCbác ThụjTss jTssđi “chơi”MrP8 tăMrP8ng haiMrP8, lạjTssi ccU3ròn jTsscười hurNCa hjTssả nurNCgoái lạWzcXi MrP8bảo phảiMrP8 MrP8đi chMrP8o hMrP8ai “đMrP8ứa tcU3rrẻ” MrP8chúng màycU3r cMrP8ó tWzcXí riêjTssng urNCtư chứ.

Tất nhiWzcXên cáMrP8i cU3r“đứa trMrP8ẻ” sơcU3r cU3rmi đecU3rn thìurNC chỉMrP8 lặngcU3r WzcXlẽ cườWzcXi cònurNC “đứajTss tjTssrẻ” urNCmặc váyurNC thìurNC tựjTss dưngjTss tiMrP8m đậpWzcX lêcU3rn thjTssùm thụp.

Chương urNC12.3: VôcU3r lWzcXí, chjTssưa uốngcU3r mMrP8à đãjTss thấyWzcX tWzcXây tâyjTss làurNC tcU3rhế nMrP8ào nhỉ?

cU3r

(Tấm “murNCành treo”MrP8 giữaWzcX jTssphố hômurNC điMrP8 burNCộ 25/9)

Một ngưMrP8ời đượccU3r làmMrP8 majTssi chjTsso mìcU3rnh cU3rđến hWzcXai lcU3rần tMrP8hì cójTss phảiMrP8 lWzcXà WzcXcó duyêWzcXn không?&nbMrP8sp; Suy ngMrP8hĩ ấyjTss cU3rlướt qurNCua MrP8trong đầuMrP8 Định.

Còn sujTssy ngurNChĩ urNCcủa DurNCương urNCthì lạicU3r lMrP8à: MMrP8ột ngưcU3rời đurNCược làmMrP8 urNCmai churNCo mìnhcU3r đếncU3r haWzcXi lầnjTss rồurNCi lcU3rại liêWzcXn tụccU3r gMrP8ặp nhacU3ru jTsshai lầjTssn tjTssrong buWzcXổi cMrP8hiều ởMrP8 mộtjTss thànurNCh phốcU3r jTssxa lạ &nWzcXbsp;thì jTsscó cU3rphải jTssrất rấturNC rấturNC rjTssất WzcXrất rấtWzcX urNCcó duyêjTssn không????

Vì cU3rrất nhiềurNCu chjTssữ “rất”cU3r cộngMrP8 urNCthêm chjTssữ “duyênWzcX” tjTsso đùWzcXng cU3rkia màjTss DWzcXương đờMrP8 đẫWzcXn cảWzcX nMrP8gười. LạcU3ri phMrP8át hjTssiện WzcXcái WzcXngười vốncU3r MrP8điềm tĩnhWzcX kMrP8ia cWzcXũng bấWzcXt jTssngờ khôWzcXng kémMrP8 MrP8gì mWzcXình, DươnurNCg lạiurNC urNCcàng …jTss đờurNC đẫn!

Quan sátWzcX turNChằng urNCđệ vàjTss jTsscô cháujTss gáWzcXi mắtcU3r trurNCòn mắturNC dẹWzcXt nhìMrP8n nhurNCau, ôngcU3r jTssThụ cườiurNC sảngurNC khoáiurNC, kécU3ro ĐịMrP8nh MrP8xuống cạcU3rnh mình.

“Sao, thMrP8ế hMrP8óa MrP8ra lạiWzcX biếcU3rt curNCon NấjTssm nhàWzcX chWzcXú à?”

Định njTsshìn DươMrP8ng tMrP8ủm tỉmWzcX “urNCDạ, cháWzcXu khôjTssng biếtMrP8 NấcU3rm, cjTssháu cU3rchỉ WzcXbiết NháWzcXi BénWzcX thôi”.

Nếu WzcXcâu WzcXcủa ôngWzcX ThMrP8ụ làjTssm DươnurNCg jTsshá hốurNCc mồmMrP8 địnhMrP8 phảnMrP8 khurNCáng thìWzcX câcU3ru củajTss ĐMrP8ịnh làmjTss cô &nWzcXbsp;không thểMrP8 nàWzcXo mjTssà ngcU3rậm miệngurNC được.jTss Ôi,WzcX ccU3rô chcU3rưa từngWzcX jTssbiết mMrP8ột ĐịnhWzcX WzcXthế nàycU3r. WzcXKẻ mặtcU3r jTsssắt WzcXđã cU3rbiết nWzcXói jTssđùa WzcX^^. cU3rMà urNCcâu jTssđùa jTssấy còcU3rn nhắmcU3r tWzcXhẳng vjTssào cô.

Ông MrP8Thụ jTssthì hếMrP8t nhìWzcXn sanMrP8g MrP8cô cMrP8háu gáWzcXi, lạicU3r nurNChìn jTsssang tcU3rhằng MrP8đệ tjTssử ruộtcU3r, vẻurNC nhưcU3r jTsschưa hiểuurNC hết.cU3r “NháiurNC BéjTssn ấyjTss à??cU3r? urNCCháu gặMrP8p urNCcon béWzcX lúc…jTss lúWzcXc mặtjTss nurNCó xanWzcXh ncU3rhư đMrP8ít njTsshái à???”

AkAkAk. DươngMrP8 muốurNCn jTssđi chjTssết qMrP8uá. ÔWzcXi bácjTss ơi,urNC scU3rao bWzcXác cU3rlại cMrP8ó ccU3rái liêWzcXn tưởngMrP8 “lãngcU3r mWzcXạn” thWzcXế cơurNC chứ?MrP8 jTssĐịnh vẻurNC nhcU3rư cũnMrP8g qMrP8uen vớiWzcX sựjTss bMrP8ỗ bãjTss dễcU3r gầWzcXn củcU3ra urNCông, urNCmôi thoángurNC nụurNC cườiWzcX.  “Dương làcU3r WzcXhàng xómWzcX củWzcXa cháu”.

Dương thấpjTss giọngjTss lcU3ràu bàjTssu “NháMrP8i BénurNC làurNC durNCo thằncU3rg cháuWzcX aurNCnh ấyWzcX gọiMrP8 cháuWzcX đấy”.

Ông ThWzcXụ WzcXngờ ngợurNC nhưjTss cốWzcX nhjTssớ “ChájTssu jTssà? urNCPhải ccU3rái thằngMrP8 đjTssợt jTsstrước đánhcU3r ncU3rhau vurNCào WzcXbệnh viurNCện đấjTssy không?

“Dạ đúng”.

Định đMrP8áp ngắncU3r gọjTssn. WzcXDương thầmMrP8 thurNCở phàojTss MrP8khi ĐịnhMrP8 khjTssông lôicU3r jTsschuyện côMrP8 đãMrP8 MrP8cắp nájTssch thjTssằng cháucU3r quurNCý jTsshóa cU3rcủa MrP8anh vàojTss bWzcXệnh việWzcXn thếWzcX nurNCào, nếuMrP8 WzcXkhông tMrP8hế nàocU3r bMrP8ác jTssThụ cũncU3rg hurNCỏi nàyWzcX nọMrP8, dẫjTssn đếncU3r ngọnMrP8 ncU3rgành ccU3rơ sựjTss. ViệcWzcX côMrP8 thỉncU3rh thoảngurNC chuurNCi WzcXra ccU3rhui vjTssào urNCquán bcU3ri MrP8– MrP8a, WzcXmặc dùcU3r jTsschỉ urNCchọc chọcMrP8 jTssmấy viêurNCn WzcXbi tròcU3rn MrP8tròn vWzcXô hạiWzcX, nMrP8hưng WzcXnếu WzcXđến tjTssai cácjTss MrP8bậc phMrP8ụ jTsshuynh MrP8thì vẫnurNC làMrP8 mộcU3rt chuyệnWzcX lonjTssg trờijTss lởjTss đấturNC. Rằng,WzcX cWzcXon gáiWzcX courNCn đứajTss cU3rphải …MrP8 thếWzcX urNCnào mớWzcXi chjTssui vàojTss mấyurNC chỗWzcX MrP8thế churNCứ? Rằng,urNC tcU3rhôi cMrP8hết rồurNCi, hWzcXay làMrP8 nóWzcX khôcU3rng cMrP8ó turNChằng nMrP8ào tMrP8hèm rước,urNC nMrP8ên urNCsinh rurNCa biếnMrP8 chứMrP8ng, urNCmất WzcXcân bằcU3rng nàMrP8y njTssọ… KhôngWzcX tMrP8hể đểcU3r tcU3rhế nàjTssy được,MrP8 urNCta MrP8phải kiếmurNC jTssngay chjTsso urNCnó mộtcU3r thằnWzcXg. VàurNC thếcU3r lMrP8à lạiurNC cóMrP8 hệWzcX qWzcXuả làWzcX cU3rở quáMrP8n trurNCà nWzcXọ, WzcXở quMrP8án MrP8café kurNCia tronWzcXg cảjTss nhữWzcXng njTssgày đẹpurNC trờiurNC WzcXvà nhWzcXững nMrP8gày khôurNCng đẹpurNC trờMrP8i cMrP8ho WzcXlắm, cU3rcó cMrP8ô jTssnàng mặcU3rt màcU3ry dàuMrP8 dàurNCu urNCđi WzcXxem mắt.

Thực tcU3rế chứMrP8ng mijTssnh, MrP8giai chWzcXưa WzcXvợ giờjTss WzcXcũng kjTsshan hiếmcU3r lắmjTss rồurNCi. CurNCho nêncU3r, nhữngurNC jTssứng cửWzcX viMrP8ên thậmWzcX cjTsshí cònjTss “haiurNC lầnurNC trurNCong mMrP8ột” nhurNCư lMrP8à ĐịnhMrP8 WzcXđây. CảurNC bcU3rác TMrP8hụ lcU3rẫn TjTssân đWzcXều muốMrP8n dấmWzcX WzcXdúi aWzcXnh cWzcXho côMrP8 vớjTssi ljTssời qujTssảng cáoMrP8 “hjTssàng ViệtWzcX NjTssam ccU3rhất lượnWzcXg cajTsso”. ThậtjTss rurNCa thìMrP8 mắWzcXt nhìMrP8n củaMrP8 hurNCai ngưurNCời jTssnày WzcXcô đềuurNC MrP8tin tWzcXưởng cả.cU3r ThậtjTss rcU3ra hơcU3rn nữacU3r thMrP8ì jTsschính cU3rcô ccU3ròn muốurNCn dấmurNC dcU3rúi aMrP8nh cWzcXho murNCình kiMrP8a murNCà ^^.

Nhân viWzcXên xếjTssp ljTssoạt đồurNC ăurNCn lcU3rên bàncU3r. ĐịjTssnh mởMrP8 MrP8nút chWzcXai jTssrượu vanjTssg cU3rmột cácU3rch thàMrP8nh tMrP8hạo, xWzcXếp mấMrP8y chcU3riếc cU3rly lạcU3ri rồurNCi bắtjTss đầuurNC rWzcXót. ÔWzcXng ThụjTss nhìnurNC Định,jTss lạWzcXi nhcU3rìn vẻcU3r MrP8mặt thoánWzcXg ửngcU3r jTsshồng ccU3rô jTsscháu gái,urNC gMrP8iọng vWzcXui vẻ.

“Ái chjTssà! CoWzcXi cU3rnhư báccU3r MrP8làm chuurNCyện thừaWzcX rồi?cU3r urNCThế ajTssnh urNCem hàngMrP8 cU3rxóm jTssláng giềngWzcX lángWzcX tỏiWzcX chắcurNC cU3rquý nhWzcXau chứMrP8 hả?”

Bình tcU3rĩnh nhjTssư ĐcU3rịnh cU3rmà chajTssi rượurNCu trcU3rong tcU3ray cũngjTss ccU3rhệch đi,urNC kcU3rhiến rượu  sánhWzcX cWzcXả rMrP8a méjTssp ljTssy, trourNCng urNClúc đóMrP8, DMrP8ương nhưcU3r “đứngjTss hìncU3rh”. CôWzcX rWzcXầu rcU3rĩ WzcXnhìn WzcXông MrP8Thụ, nhcU3răn nhó.

“Trời, bMrP8ác urNChỏi gìMrP8 khóWzcX urNCthế ạ.urNC QujTssý kMrP8iếc MrP8gì cjTssơ chứ?”

“Ơ hMrP8ay cocU3rn bMrP8é cU3rnày. WzcXHàng xWzcXóm thWzcXì hocU3rặc quMrP8ý cU3rnhau urNChoặc ghécU3rt nurNChau. ThếjTss hajTssi đứaWzcX chẳcU3rng MrP8lẽ lạijTss ghécU3rt nhaMrP8u à?

Im lWzcXìm. WzcXIm lìm.

Dương tMrP8rộm nhìWzcXn saurNCng ĐịjTssnh, chỉWzcX tWzcXhấy anjTssh cẩnWzcX trọngjTss urNCđặt cU3rly rMrP8ượu xuốnMrP8g urNCtrước mặtWzcX ôurNCng ThụMrP8, khjTssông cU3rcó vẻcU3r urNCgì MrP8là MrP8sẽ “phuurNCn chcU3râu nhảurNC ngọcMrP8” giảiMrP8 đMrP8áp thắcurNC mắcjTss chjTsso ôjTssng báWzcXc MrP8mình, tjTsshế nêWzcXn  cuối cùjTssng cMrP8ô đMrP8ành chépMrP8 miệng,WzcX urNCấp úng.

“Thì cũjTssng hàngWzcX xWzcXóm bìnhjTss thườngjTss mjTssà bác”.

Định hơiWzcX ngưMrP8ớc nhìnWzcX cjTssô khiếnjTss DươMrP8ng ljTssựng jTsskhựng, nhưnMrP8g jTsscuối cùMrP8ng anurNCh chcU3rỉ jTssnói nhẹcU3r nhàng.

“Em uốncU3rg MrP8chút vanMrP8g nhé?”

“Dạ íWzcXt tWzcXhôi ạ!”

Dương cầmurNC lấurNCy WzcXly rurNCượu ĐịnhjTss đjTssưa, thMrP8ấy urNCmàu rượujTss sWzcXóng sánh.urNC HMrP8ình nhưMrP8 cU3rtrái tWzcXim jTsscô cWzcXũng jTssđang jTsscó curNChút sónWzcXg urNCsánh tròjTssng trành.MrP8 VMrP8ô lí,WzcX MrP8chưa uốnMrP8g cU3rmà đãurNC cU3rthấy jTsstây tMrP8ây ljTssà thurNCế MrP8nào nhỉ?

Ông ThjTssụ urNCgiơ lMrP8y rMrP8ượu urNClên, vjTssui vẻMrP8 “jTssNào nào…urNC cU3rUống mừnMrP8g gặpurNC mWzcXặt ncU3rào! HữjTssu duyênurNC thMrP8ì mớiMrP8 MrP8năng tjTssương ngộ.cU3r HurNCai đứacU3r WzcXlại còMrP8n cMrP8hung vMrP8ách WzcXnữa thìjTss cjTsshú khôMrP8ng jTsscòn MrP8gì phjTssải cU3rlo nữaMrP8 rồi…”

Dương vừMrP8a cụngjTss lMrP8y vừaWzcX nurNChủ thầWzcXm WzcXkhông hiểuurNC cáijTss WzcXý tjTssứ “khôngcU3r cMrP8òn gìWzcX phảicU3r lo”củjTssa báWzcXc mìWzcXnh ljTssà saurNCo đWzcXây? HWzcXay jTssbác nurNCghĩ cWzcXô đượurNCc làmMrP8 hàjTssng WzcXxóm củaMrP8 WzcXanh urNClà cU3rcoi ncU3rhư jTsschuột sjTssa chĩnurNCh gạourNC rurNCồi, khôncU3rg phảjTssi lWzcXo ljTssắng chWzcXo nócU3r nữaurNC. ÔurNCi, thếjTss thMrP8ì cU3rchắc bcU3rác côjTss lầWzcXm urNCto mấMrP8t rồiMrP8. jTssCô lạWzcXi liếjTssc jTsstrộm cU3rĐịnh jTssqua vàMrP8nh lMrP8y. cU3rAnh nhấpcU3r nWzcXgụm rượu,urNC MrP8cũng khôncU3rg jTssđáp lờijTss củjTssa ôngMrP8 ThụurNC, nhWzcXưng vẻWzcX trầmMrP8 tĩnWzcXh cU3rvà urNCthư thái.

Dương vốWzcXn ljTssà ngWzcXười khMrP8ông gWzcXiỏi vMrP8ề tâmurNC lcU3rí đànurNC ôngjTss. NhữjTssng phánjTss đoWzcXán củaWzcX urNCcô lcU3rúc ncU3rào cU3rcũng trWzcXật lất.cU3r MrP8Nên đôiurNC MrP8khi trựurNCc cảmjTss cWzcXủa mìMrP8nh mácurNCh bảocU3r mạurNCnh mẽ,cU3r DươMrP8ng vẫWzcXn cốurNC cU3rghìm nMrP8ó xuống,jTss sợurNC mcU3rình lạijTss rơiMrP8 vàWzcXo WzcXtình huốcU3rng urNC“chạy vàcU3ro rừnjTssg mơMrP8 bắtcU3r urNCcon tưWzcXởng bở”.MrP8 NhưngurNC, liệuMrP8 ccU3ró sWzcXai chúMrP8t nàourNC khôjTssng nhỉ, &nbspcU3r;khi jTsscô nhurNCận thấMrP8y đôiWzcX lúurNCc ĐịMrP8nh nhjTssìn mjTssình MrP8và đôcU3ri mắtcU3r cU3rthẫm đenMrP8 kijTssa thoWzcXáng chútcU3r lạijTss lấpWzcX lWzcXánh ánhMrP8 cười.

Bữa ăMrP8n MrP8vui vẻWzcX, nhcU3rẹ nhànurNCg, bWzcXởi báWzcXc TjTsshụ liêMrP8n tụcMrP8 pcU3rha tròjTss vàWzcX “kểjTss cU3rxấu” DươcU3rng. SựWzcX xuềjTss xòajTss củaWzcX jTssbác kcU3rhiến mọiWzcX thứWzcX trcU3rở nêMrP8n tWzcXhân áMrP8i, MrP8dù thMrP8ỉnh thoảngcU3r âmcU3r mcU3rưu jTss“gửi gắm”MrP8 DươngurNC cMrP8ho ĐịnjTssh báWzcXc vẫnMrP8 đWzcXể WzcXlộ WzcXrõ mồnMrP8 mộtMrP8. ỞWzcX bênjTss cMrP8ạnh bác,jTss ĐịncU3rh dườWzcXng nhurNCư cũjTssng MrP8cởi mởurNC MrP8hơn, aMrP8nh cườWzcXi nhiềMrP8u, nójTssi nMrP8hiều hơMrP8n đurNCôi cMrP8hút. cU3rCô đặccU3r bcU3riệt thícU3rch khcU3ri nghcU3re hurNCai ngườiMrP8 jTsstrao đổicU3r vjTssề côngWzcX viWzcXệc, mặWzcXc durNCù mùcU3r tịcU3rt khcU3rông hurNCiểu tMrP8í tjTsseo gì,jTss nWzcXhưng cjTsshỉ nhìurNCn khuônMrP8 cU3rmặt cươnWzcXg njTssghị cU3rkia cU3rsay scU3rưa nurNCói vcU3rề bêurNC tôngjTss ccU3rốt thWzcXép, ncU3rói vềMrP8 dầmcU3r urNCdèo móurNCng mcU3ránh, jTsscô cũMrP8ng urNCthấy nhưWzcX mìnjTssh đjTssang njTssghe nhữnWzcXg câuMrP8 cjTsshuyện  ngọt ngàourNC nhWzcXất trWzcXên đờurNCi. CcU3rô cũWzcXng nhậnMrP8 rurNCa, hìnhWzcX ncU3rhư chỉcU3r MrP8trong côngcU3r việcurNC, ĐịnhcU3r mcU3rới thcU3rôi turNCự cU3rkìm chếWzcX mìWzcXnh, ởjTss đócU3r, WzcXanh cU3rtự urNCtin, quyMrP8ết WzcXđoán, vàcU3r khWzcXông còcU3rn kMrP8iệm lcU3rời jTsscho lắm.

Bữa curNCơm kéocU3r durNCài urNCtừ chijTssều đcU3rến jTsskhi trờiWzcX surNCẩm MrP8tối. ÁnjTssh nắnMrP8g chỉurNC jTsscòn vjTssài vệurNCt rWzcXớt lạcU3ri ncU3rơi nhữurNCng thềmcU3r cửMrP8a jTsslớn. ĐâyjTss cU3rđó phcU3rục urNCvụ bắtMrP8 đầuurNC bMrP8ật đurNCèn WzcXchùm lWzcXên. WzcXÔng TcU3rhụ vMrP8à ĐịurNCnh WzcXđã urNCtiêu diệtjTss hếjTsst gầncU3r WzcXhai churNCai vaurNCng, urNCcòn DươngMrP8 curNCũng bịWzcX hơurNCi rurNCượu cU3rlàm chjTsso MrP8váng vurNCất. cU3rCô đMrP8ang địjTssnh giMrP8ơ jTsstay xijTssn cU3rhàng tWzcXhì đúnMrP8g MrP8lúc jTssấy “MrP8tuyệt sắcurNC gurNCiai cU3rnhân” củajTss bMrP8ác TcU3rhụ xuMrP8ất hiện,cU3r cU3rvà jTssy hệWzcXt nhưMrP8 môurNC tcU3rả jTsscủa bác,urNC ngjTssười nàyjTss bụngurNC sắpjTss rơiurNC WzcXxuống đầuurNC gjTssối vàjTss tóMrP8c chảWzcX cU3rcó cọWzcXng nào.

Lại mộWzcXt mànjTss chjTssào hỏiWzcX tưnWzcXg bjTssừng chúcjTss turNCụng, lúcjTss ấy,MrP8 DươWzcXng mớMrP8i biếWzcXt ĐịnhurNC MrP8là ngưWzcXời thijTssết kếMrP8 nhWzcXà hàMrP8ng cU3rnày, curNCòn cU3rbác ThụurNC trựcWzcX tiếpWzcX WzcXchỉ đạocU3r thjTssi cônurNCg. WMrP8ow, thurNCảo njTssào thảourNC nào,jTss ôngurNC jTsschủ nhjTssà WzcXhàng  này urNChồ MrP8hởi vớjTssi báMrP8c côWzcX vcU3rà ĐịcU3rnh thếurNC. SurNCau WzcXkhi vunMrP8g tacU3ry chémMrP8 cU3rmột cMrP8âu cU3rnhư jTssđinh đóngWzcX cọjTssc làWzcX bữaMrP8 MrP8ăn nàycU3r hoànWzcX toàMrP8n freeWzcX, urNCông MrP8ta bènjTss dùnjTssg đurNCôi taWzcXy cU3rnúng WzcXnính cU3rlôi tuộturNC bácurNC cU3rThụ điMrP8 “cjTsshơi” jTsstăng haijTss, urNClại cMrP8òn MrP8cười WzcXha hảjTss ngoáiMrP8 urNClại bảjTsso phảiWzcX cU3rđi cWzcXho hMrP8ai “đứacU3r trẻcU3r” chúngMrP8 màyurNC jTsscó tíjTss rijTssêng tưjTss chứ.

Tất nhiêcU3rn curNCái “đứaurNC trjTssẻ” WzcXsơ mcU3ri đenjTss thìWzcX jTsschỉ urNClặng lurNCẽ cườiWzcX urNCcòn “đứacU3r tWzcXrẻ” mặcurNC jTssváy thìcU3r MrP8tự WzcXdưng tiMrP8m đcU3rập lMrP8ên WzcXthùm thụp.

 

Chương 1MrP82.4: NhcU3rẹ jTssnhàng mjTssà MrP8rát bỏngjTss ^^




(ChurNCáu gájTssi BốngcU3r BaMrP8ng củaMrP8 dì,urNC ngưjTssời WzcXcó cMrP8ái tênMrP8 giốngurNC MrP8như cU3rcái MrP8cô gurNCái MrP8già troWzcXng trcU3ruyện MrP8này, hurNCe cU3rhe hcU3re he)




Không urNCgian cU3rdần urNCtrở nênMrP8 lặngurNC urNClẽ khiWzcXến DươnurNCg  thấy ljTssúng túng,MrP8 chỉjTss cònurNC cWzcXách ngậmWzcX cU3rly WzcXrượu vanjTssg, cU3rnhấp turNCừng chútMrP8 một.urNC jTssĐịnh độjTsst cU3rnhiên mỉMrP8m cười.

“Cẩn thậnjTss WzcXsay đó”.

Giọng cU3rnói MrP8bất WzcXchợt dịuMrP8 WzcXdàng củMrP8a ĐcU3rịnh MrP8khiến DươngurNC cònurNC jTssthấy jTss… cU3rsay hcU3rơn làcU3r rưjTssợu. TWzcXrong cjTsshút MrP8miên mMrP8an vánurNCg vurNCất, cjTssó mộtjTss urNCsuy njTssghĩ lWzcXướt qjTssua kurNChiến MrP8Dương sựjTssc nhurNCớ. KhcU3ri turNCỉnh táocU3r WzcXcô đãjTss ljTssàm đủMrP8 trurNCò urNCmất mjTssặt rồurNCi. CWzcXó tíWzcX mejTssn vàoMrP8 kcU3rhông biếtjTss ccU3rô cU3rcòn cU3rgây jTssnhững cU3rchuyện gcU3rì nữa.cU3r ÝurNC nghĩMrP8 đójTss khiếcU3rn DươngjTss cU3rlập tứjTssc thMrP8ẳng lưngMrP8, tay  urNCcập rậpurNC buôcU3rng cU3rngay cU3rly rượMrP8u xuMrP8ống bàn.

Định jTssnhìn hMrP8ành độngurNC củaWzcX cô,&urNCnbsp; khóe cU3rmôi vWzcXốn điềmurNC đạmWzcX chợtjTss cjTssong WzcXkhẽ WzcXlên tWzcXrong mộcU3rt nụcU3r cười.urNC KhWzcXi bắtWzcX gặpMrP8 cMrP8ái nhìcU3rn ngWzcXơ ngáMrP8c củaWzcX DưjTssơng, nụjTss cườiurNC đójTss khôWzcXng tắtjTss cU3rđi, urNCtrái lMrP8ại, trMrP8ong urNCđôi cU3rmắt thẫmcU3r WzcXtối, lạiMrP8 lấpMrP8 láurNCnh nhữWzcXng ánhjTss sánjTssg cóWzcX phầcU3rn tcU3rrêu chọcWzcX. DươngMrP8 hơcU3ri cU3rđờ rcU3ra, ccU3rảm urNCgiác cáMrP8i khôngjTss khíWzcX mờcU3r ájTssm jTssnày khiếncU3r jTsscô curNCó chúMrP8t khôngjTss tựurNC nhiên,WzcX tMrP8ay cU3rcô urNClại muốnurNC cU3rthò cU3rra cầMrP8m WzcXly rưMrP8ợu WzcXcho bWzcXớt tMrP8hừa thãijTss, nhcU3rưng jTssrồi cU3rlại rMrP8ụt lạjTssi khôngjTss dám.

Khi nhMrP8ững cU3rsợi tơWzcX cảmurNC xúcMrP8 MrP8cứ giăWzcXng mắcurNC đâujTss urNCđó quanjTssh MrP8hai WzcXngười, ĐWzcXịnh độtMrP8 ngộtjTss urNCrủ DươngMrP8 đcU3ri jTssvòng quaMrP8nh kjTsshu nhMrP8à hjTssàng. DưjTssơng đjTssứng dậyWzcX, ccU3rả cU3rngười MrP8như đượcMrP8 tMrP8hả jTsslỏng, WzcXkhông nénMrP8 đượccU3r jTsscô urNCthở pWzcXhào cU3rmột cái,WzcX điWzcX thejTsso ĐMrP8ịnh. jTssAnh urNCbước chjTssậm rãi,WzcX đủurNC đểcU3r đôicU3r gijTssày WzcX5 MrP8phân jTsscủa DươngurNC khôncU3rg bcU3rị WzcXquá tảiMrP8 khcU3ri côjTss bcU3rước theurNCo ancU3rh. VừcU3ra đurNCi ĐịnhjTss vừMrP8a chWzcXỉ djTssẫn cMrP8ho urNCDương nhữngMrP8 điWzcXểm đjTssặc bjTssiệt nhWzcXo WzcXnhỏ ccU3rủa cU3rnhà hàcU3rng nàyWzcX, jTssnhư kWzcXhu hầmurNC rượu,jTss cU3r“căn urNCphòng saWzcXo rơjTssi”, “hồWzcX rửWzcXa chân”WzcX jTsskhiến DưjTssơng urNCmắt tròncU3r murNCắt dẹt.cU3r KhcU3rông khjTssí dầnWzcX trởMrP8 lạurNCi sựcU3r WzcXtự nhcU3riên, jTssDương cMrP8ũng vcU3rô tWzcXư hỏWzcXi cU3rhan đủMrP8 churNCuyện. MặcurNC ncU3rhững thMrP8ắc mắcurNC WzcXngô nghjTssê urNCcủa cô,MrP8 ĐMrP8ịnh tcU3rhong thảcU3r tMrP8rả WzcXlời cẩnWzcX thậMrP8n từnWzcXg cU3rchút một.

Nhà WzcXhàng đãurNC lurNCên đèMrP8n. WzcXDương cảmMrP8 nhậjTssn dcU3rường nhưurNC ĐịnjTssh cU3rrất đểurNC jTsstâm cU3rđến việcMrP8 thiurNCết kếjTss ánhMrP8 jTsssáng jTsstrong nhữnMrP8g cMrP8ông tjTssrình củajTss mìWzcXnh, nWzcXên jTsstừ kjTsshu resWzcXort WzcXRainbow đếnWzcX nMrP8hà hànMrP8g urNCnày, áMrP8nh MrP8sáng đjTssều WzcXrất đẹpMrP8 mắt,MrP8 đềujTss lWzcXà thurNCứ màuMrP8 vurNCàng ấurNCm ácU3rp, sóngMrP8 sánhMrP8 jTssnhư mMrP8ật ong.&nbWzcXsp; Từng cWzcXăn MrP8phòng nhcU3rư tMrP8ừng ôcU3r nhỏWzcX phcU3rát sánurNCg, ngọurNCt ngàMrP8o vàcU3r cU3rbí mật.jTss urNCDương cjTssứ tưởcU3rng ĐịnhWzcX sẽcU3r dMrP8ắt côjTss vàoWzcX mộtjTss MrP8căn purNChòng MrP8nào đó,urNC nhưnurNCg cuốWzcXi cU3rcùng nWzcXơi dừngurNC lurNCại cMrP8ủa họWzcX ljTssại làMrP8 mộtjTss cMrP8ây cầcU3ru gỗcU3r nhỏcU3r nhWzcXưng chắcMrP8 chắn,urNC nằmjTss bcU3rên cU3rrìa củjTssa khMrP8u nhàMrP8 hàWzcXng. jTssThấy bãiWzcX cjTssát djTssưới chânurNC WzcXmịn màurNCng, DươMrP8ng khônMrP8g ngMrP8ại ngầnWzcX cởiWzcX giầycU3r rWzcXa, rồiMrP8 urNCđi turNCrên cát.

Trăng nurNCon cU3rvừa MrP8lên. NhữjTssng bướurNCc urNCchân urNCcủa DWzcXương MrP8hơi lúnurNC xuốcU3rng trMrP8ên jTssnền MrP8cát lWzcXấp lánhcU3r sMrP8áng bWzcXạc bcU3rởi áncU3rh trăurNCng vàcU3r ánhurNC đcU3riện vàngMrP8 hắtWzcX rjTssa từurNC kcU3rhu urNCnhà MrP8lớn. BêjTssn curNCạnh, ĐịnhjTss vẫnWzcX jTssđi giầcU3ry, MrP8anh nhẹjTss nhàngWzcX ccU3rầm MrP8lấy đôiWzcX giầycU3r tMrP8rong tjTssay MrP8Dương khiếMrP8n côWzcX hơcU3ri cU3rngỡ ngàngWzcX vMrP8à cóMrP8 ccU3rhút bốicU3r rốcU3ri. ỪjTss cU3rthì thừaWzcX nhậnWzcX đi,cU3r nhữWzcXng chămWzcX sócWzcX MrP8có MrP8phần nhWzcXỏ jTssbé nhWzcXư vậyMrP8 kjTsshiến côurNC …MrP8 thíWzcXch kjTssinh lênjTss WzcXđược ^^

Gió biểnMrP8 mancU3rg thMrP8êm mộtcU3r cjTsshút lWzcXạnh khicU3rến jTssmái tócjTss DươncU3rg MrP8bay lòcU3ra xòMrP8a. jTssỞ mộjTsst nơiMrP8 kcU3rhông khícU3r lãngWzcX mạjTssn nhưcU3r vậy,WzcX DươcU3rng rấtjTss WzcXmuốn MrP8nói điềurNCu gìMrP8 đó,urNC tựjTssa jTssnhư mộWzcXt jTsssự hurNCỏi hacU3rn urNCân cầurNCn, nurNChưng rấtMrP8 cU3rsợ mìjTssnh sẽMrP8 cU3rlại MrP8buột miệncU3rg urNCra mộturNC urNCcâu nWzcXói vôjTss durNCuyên. WzcXCuối cùnjTssg DưjTssơng chcU3rọn urNCsự icU3rm lặng.

“Hôm naMrP8y DưMrP8ơng MrP8ít nóWzcXi nhỉ?”

Dương ngướccU3r lêMrP8n, hơcU3ri bấjTsst cU3rngờ MrP8vì cMrP8âu nhcU3rận xurNCét cWzcXủa Định,jTss cU3rchỉ địWzcXnh nóiWzcX lạWzcXi mộtjTss WzcXcâu đạcU3ri lMrP8oại jTsscô ítjTss nMrP8ói surNCao bằngurNC anMrP8h, nWzcXhưng cuWzcXối urNCcùng, urNCvẫn WzcXcứ thMrP8ấy thếWzcX nàWzcXo đurNCó, cjTssô MrP8cười ngượnWzcXg ngùng.

“Tại MrP8em đMrP8ang suurNCy nghĩ”

Định kMrP8hông hcU3rỏi tiếpWzcX, mWzcXà chcU3rỉ urNCnhìn cô,MrP8 tựWzcXa nhcU3rư đợMrP8i côWzcX WzcXnói thêm.WzcX DươnMrP8g bậWzcXt cười.

“Em đangcU3r sjTssuy njTssghĩ xeurNCm trájTssi đấturNC WzcXnày WzcXhẹp đếncU3r jTsscỡ nàMrP8o màurNC eWzcXm bjTssị dấmcU3r dúcU3ri cjTssho cU3ranh nhữurNCng hjTssai lần?”

Định MrP8chợt njTsshìn bâWzcXng quWzcXơ urNCxa xurNCa “À,cU3r nhưWzcX MrP8chú ThụurNC nói,WzcX cájTssi đócU3r jTssngười cU3rta gọiWzcX làurNC “hữujTss duyên””

Dương WzcXim bặt.WzcX LicU3rếm đôjTssi mjTssôi cảmWzcX gWzcXiác đajTssng MrP8khô đurNCi vcU3rì MrP8gió biurNCển, DươnMrP8g hồiWzcX hMrP8ộp nhìnMrP8 khuôjTssn mặtMrP8 nghiMrP8êng ngjTsshiêng củacU3r Định,MrP8 urNCnhững đưcU3rờng néturNC tMrP8rong cU3rsự khắccU3r chạmcU3r urNCdịu dàngMrP8 WzcXcủa áurNCnh sánurNCg MrP8khiến lcU3ròng côjTss bỗngurNC njTsshiên trMrP8ào urNCdâng MrP8một cảurNCm giácjTss êurNCm jTssả jTsslạ lùng.WzcX DưcU3rơng đjTssang tíncU3rh WzcXhỏi anMrP8h “hữMrP8u duurNCyên WzcXthì sao”MrP8 nhưjTssng chưaWzcX kịpWzcX murNCở lời,WzcX ĐịurNCnh cU3rđã quWzcXay nhìnjTss MrP8cô, đôiurNC mjTssắt đencU3r MrP8bình urNCthản urNChỏi mMrP8ột curNCâu rấturNC …cU3r khMrP8ông liWzcXên quan.

“Có thậtMrP8 thếcU3r không?”

Dương sữurNCng rjTssa ngơjTss ngurNCác “ThậtcU3r gìMrP8 ạ?”

Định đặtMrP8 đôiurNC gMrP8iầy củaurNC cU3rDương xuốWzcXng thànhurNC cầu,cU3r cU3rrồi xỏWzcX tWzcXay túijTss quầnjTss, WzcXnét mặtMrP8 vẫWzcXn WzcXkhông đổi.

“À chujTssyện chiềjTssu cU3rnay. cU3rCó urNCthật lurNCà tôcU3ri khôMrP8ng MrP8có …urNC jTssxi ncU3rhê gìjTss vớiWzcX eurNCm không?”

Ôi májTss WzcXơi. CjTssô WzcXcó nênMrP8 nhWzcXảy luônMrP8 xWzcXuống bWzcXiển curNCho xMrP8ong đcU3rời khôngMrP8? DươngWzcX bặmurNC chWzcXặt cU3rmôi, WzcXcố nénMrP8 urNCcảm gWzcXiác xấjTssu hổurNC đếnurNC tWzcXận châncU3r tóc.

“Lúc đó…MrP8 LújTssc đWzcXó làurNC cjTssháu ajTssnh chọcWzcX eurNCm mà…”

Định vẫnMrP8 khôngurNC buôWzcXng tha.

“Vậy njTssghĩa MrP8là tWzcXôi cójTss… urNCxi nurNChê à???”

Gì cU3rthế nurNCày? ScU3rao urNCcâu MrP8chuyện nurNCó MrP8lại urNCdẫn vềcU3r cMrP8ái cU3rchủ đjTssề cU3roái oăWzcXm nàurNCy chcU3rứ. ChẳcU3rng lẽMrP8 curNCô jTsslại WzcXđi MrP8… gậjTsst đầu?WzcX jTssMà lắcMrP8 thìurNC tMrP8hà xúMrP8i cMrP8ô đi…urNC chếtWzcX còWzcXn hơn!!!!

Dương cắmurNC mặcU3rt xuWzcXống đcU3rất, nhcU3rìn WzcXxuống …MrP8 ngónMrP8 ccU3rhân mình. Đếm đi đếm lại đúng mười ngón không sót ngón nào, thế mà cô vẫn quyết tâm … đếm tiếp, quyết không thèm ngẩng mặt lên.

Khi Dương bắt đầu di di ngón chân một cách khổ sở, cô chợt nghe thấy trong tiếng gió biển rì rào, tiếng gọi trầm khe khẽ.

“Dương… “

Dương không biết rằng có những khoảnh khắc, cô yêu cái tên mình đến vậy, vì nó được gọi lên rất đỗi dịu dàng. Không cưỡng được tiếng gọi ấy, Dương ngẩng lên nhìn rồi chợt ngơ ngẩn vì đôi mắt đen thẫm đang nhìn mình ấm áp. Sự đùa cợt đã biến mất hẳn, chỉ còn là một sự nghiêm túc khó gọi tên.  Cô trân người chờ đợi thì thấy bàn tay Định ngập ngừng đưa lên, giữ lại những sợi tóc bay rối bời của cô.

“Anh… ”

Định ngừng lại, vẻ như anh cũng đang nói những điều hơi khó khăn với chính bản thân mình. Khoảnh khắc đó cũng khiến Dương  sực nhớ đây là lần đầu tiên Định xưng anh với cô. Từ ngày gặp nhau lần đầu, anh chỉ gọi Dương theo kiểu xưng hô chừng mực “Tôi – em” “ Tôi – Dương”… Thực ra, trong những mối quan hệ xã giao thường ngày, Dương gọi những người hơn tuổi bằng anh rất dễ dàng, và họ, ngay cả những người tuổi thất thập cổ lai hi thì cũng vẫn lờ đi danh xưng chú bác, mà lúc nào cũng nói anh anh em em một cách rất đơn giản để tiện làm việc. Hay những tên trẻ con ngốc xít bây giờ cũng thường lên mặt đòi làm anh với con gái, mà ví dụ điển hình chính là Quân.  Chỉ  có mình Định, anh  xưng “tôi” với Dương, vừa có chút xa cách, lại có chút gì lãnh đạm. Nhưng hôm nay, anh đã xưng “anh” rồi.

Định cười nhẹ, có chút bối rối.

“Anh nghĩ, chúng ta thực sự có duyên”…

Trong vô vàn những cảm xúc lướt qua Dương lúc đó, Dương bỗng nhiên ngơ ngẩn bởi một ý nghĩ, câu nói này sao quen thuộc đến vậy. Rõ ràng, rõ ràng có người đã nói với cô…. Nhưng cảm giác mu bàn tay đàn ông dày dặn chạm nhẹ vào má cô, khiến những ý nghĩ lởn vởn còn sót lại bay biến hết. Cô chỉ biết mở tròn mắt, nhìn sững  người đối diện, và cảm nhận cái chạm nhẹ của bàn tay lên má, quá chừng trìu mến. Nhẹ nhàng mà rát bỏng. Tựa như…

Tiếng điện thoại vang lên bất thình lình khiến đôi tay trên má Dương luyến tiếc rụt lại. Định mở máy.

“Chú đây. Ừ… Sao? Đấu luôn bây giờ rồi à… Được rồi!”

Định quay sang nhìn Dương một thoáng, nhỏ giọng “Ừ, chú sẽ qua. Cứ bình tĩnh nhé”.

Định tắt máy. Dương đã đoán cuộc gọi là từ Quân, nhưng cô không hiểu có chuyện gì mà “đấu” với lại “bình tĩnh” ở đây. Hơi thắc mắc, chưa biết hỏi sao thì Định đã nhẹ giọng.

“Đi với anh nhé?”