You are here

Liệt Hỏa Như Ca - Phần 2 - Chương 17

 

Ngày lại ngày, Huân Y phục thị Như Ca rửa mặt bắt đầu buổi sớm, mỗi sự thay đổi rất nhỏ trong cử chỉ thần thái của nàng bọn họ đều có thể phát hiện ra.

 

Như Ca dường như đã không còn là Như Ca trước kia nữa.

 

Một cảm giác ôn nhu tĩnh lặng toát ra từ đôi mày của nàng, đôi mắt nàng trầm tĩnh như mặt nước ao thu, mặt nàng toát ra ánh sáng bóng như trân châu. Nụ cười khẽ treo trên bờ môi, giọng nàng dịu dàng thánh thót, ánh mắt ôn nhu mềm mại như nước, tóm lại chỉ có một chữ 'đẹp' đi vào tận đáy lòng ngươi.

 

Nàng đẹp như biển rộng.

 

Mặt biển sóng êm gió lặng với dòng chảy ngầm mãnh liệt ẩn sâu phía dưới.

 

Huân Y nhìn nàng mà sửng sốt.

 

Cùng một dung mạo, tại sao Như Ca đột nhiên trở nên đẹp tới mức kinh tâm động phách như vậy chứ?

 

Ngón trỏ của Tuyết diểm lên trán Như Ca, sau thời gian khoảng hai nén hương, một vầng khói trắng nhàn nhạn tỏa ra từ giữa trán nàng. Khuôn mặt nàng hiện vẻ đau khổ, tay phải che ngực, gò má ửng hồng.

 

Tuyết vội vàng buông ngón tay, ân cần nói: “Sao rồi? Vất vả lắm sao?”

 

Như Ca vừa ho vừa nói: “Cảm thấy hơi tức ngực.”

 

Huân Y bưng chén trà nhỏ tới, trong chén là trà xuân Long Tỉnh, chén trà xanh biếc tỏa hương thơm ngát. Tuyết ra dấu cho nàng đặt chén trà lên bàn, nhẹ nhàng cắn ngón trỏ, một giọt máu trong suốt nhỏ xuống chén trà.

 

“Uống nó xong sẽ đỡ hơn nhiều.” Tuyết đưa chén trà tới sát môi nàng.

 

Như Ca nghiêng đầu: “Không.” Vì sao y luôn bắt nàng uống máu y chứ. Trà hòa với máu khi uống vào luôn cảm thấy cổ nòng bừng bừng.

 

“Nha đầu ngoan nào.” Tuyết cười khanh khách như đang lừa trẻ con: “NGoan nào, uống đi. Máu của ta tuyệt đối không tanh đâu, thơm lắm, uống vào ngực sẽ bớt khó chịu.”

 

“Ta không muốn uống, ngực đã hết tức rồi.” Như Ca đẩy chén trà nhỏ ra xa.

 

“Nói dối là không ngoan đâu.” Tuyết nở nụ cười khả ái: “NGƯơi cũng biết tính ta rồi đấy, cuối cùng cũng sẽ bắt ngươi uống thôi. Ngươi muốn dùng một canh giờ để uống hay vài phút để uống đây?”

 

“Vì sao cứ phải uống?” Như Ca nhíu mày.

 

“Ách… Ngươi muốn nghe lý do thật hay lý do giả?” Tuyết cười ha hả.

 

Như Ca bất đắc dĩ: “Lại còn có hai lý do nữa chứ.”

 

“Lý do thứ nhất là dùng máu ta có thể nhanh chóng chuyển dời hồn phách của ngươi hơn. Lý do kia lại là do ta thích trong cơ thể ngươi có máu của ta. Chỉ cần nghĩ máu của ta đang chảy trong người ngươi là ta cảm thấy hạnh phúc rồi.”

 

“Vậy cái nào là thật? Cái nào là giả?”

 

Tuyết nhớp chớp mắt, nở nụ cười xảo trá: “Ngươi đoán xem?”

 

“Ta đoán đều là giả.”

 

Như Ca trừng mắt nhìn y. Y giễu cợt mình mới là thật.

 

Tuyết vẻ mặt ngạc nhiên.

 

“Oa! Mới uống máu ta mấy ngày mà đã thông minh lên bao nhiêu! Thật thần kỳ!”

 

Như Ca tức giận cười rộ lên.

 

Tuyết nhân cơ hội lừa nàng uống xong chén trà.

 

Hai người cười đùa trong phòng, hồn nhiên chẳng chút chú ý tới.

 

Huân Y khom người lui ra ngoài.

 

Ám Dạ La nghiêng người dựa vào bức tường, xiêm y đỏ chói lại khiến y trông nhợt nhạt, y ngửa cổ uống nốt rượu trong chén, hai mắt đã ngà ngà say nhìn Như Ca.

 

Nàng đang cười.

 

Khi nàng cười tay phải nhẹ nhàng nắm lại, các ngón tay khẽ chạm vào chop mũi, nụ cười từ khóe mắt tới bờ môi.

 

Nụ cười này y đã quen thuộc biết bao.

 

Chỉ có “nàng” mới có thể cười ôn nhu động lòng người tới vậy.

 

“Ngươi là ai?”

 

Một giọng khàn khàn quấy nhiễu Như Ca và Tuyết.

 

Nàng và y cùng quay đầu nhìn lại.

 

Thân hình đỏ như máu của Ám Dạ La vọt tới trước mặt Như Ca, y xiết chặt cằm nàng, nâng khuôn mặt nàng lên, u ám hỏi: “Ngươi rốt cuộc là Ám Dạ Như Ca hay là nàng đây?”

 

Như Ca đau đớn hít một hơi, cằm nàng như sắp bị bóp nát.

 

“Ta không phải Ám Dạ Như Ca.”

 

Khuôn mặt Ám Dạ La hiện vẻ mừng rỡ như điên: “Ngươi…”

 

“Ta là Liệt Như Ca.” Nhìn Ám Dạ La đang từ mừng rỡ chuyển sang tức giận trong lòng nàng bỗng cảm thấy niềm sung sướng được trả thù.

 

Tuyết cười tới té ngửa: “Tiểu La đúng là ngốc a, nàng làm sao mang họ Ám Dạ được chứ? CHo dù không gọi là Liệt Như Ca cũng phải gọi là Chiến Như Ca mới đúng.”Y cười cười mà vai run run, ôm lấy hai vai Như Ca cười lớn, bàn tay nắm lấy cằm Như Ca của Ám Dạ La như được một cơn gió thổi qua kèm theo hương hoa thơn ngát.

 

Ám Dạ La thu lại ánh mắt, đôi mắt biến thành đỏ tươi như máu: “Ngân Tuyết, ngươi lại chơi ta?”

 

Tuyết dựa đầu vào vai Như Ca, nhìn y cười ha hả nói: “Oa, không ngờ lại lừa được Ám Hà cung chủ Ám Dạ La, ta cười tới không đứng dậy được mất.”

 

Khuôn mặt Ám Dạ La trắng bệch, vặn vẹo thật đáng sợ: “Không ai có thể lừa ta!” Chẳng lẽ cái gọi là hồn phách chuyển dời chỉ là một cạm bẫy? Tay áo dài giương lên, cánh tay tái nhợt của y như trong một đám mây đỏ, xương ngón tay kêu lên răng rắc.

 

Y biết Ngân Tuyết để ý nhất là dung mạo xinh đẹp của mình.

 

Vậy, y sẽ chậm rãi hủy diệt khuôn mặt tuyệt mỹ đó.

 

Trong không khí bỗng bồng bềnh một tầng khí đỏ tươi

 

Tầng khí trong suốt như ngọc lưu ly.

 

Dần dần thắt chặt lại, khối khí như một chiếc thùng bằng ngọc nhốt Tuyết và Như Ca lại bên trong, không thể động đậy.

 

Ngón tay nhẹ lướt trên gò má của Tuyết.

 

Ám Dạ La nở nụ cười dắc ý: “Khắc một đóa hoa tuyết lên mặt ngươi, liệu có đẹp không?”

 

Tuyết uể oải nói: “Không khắc có lẽ đẹp hơn.”

 

“Vậy khắc hai bông hoa tuyết nhé.” Ngón tay Ám Dạ La kẽ động, một vết máu sâu đã cắt lên gò má Tuyết, từng giọt từng giọ máu nhỏ xuống bộ xiêm y trắng toát.

 

“Móng tay dài quá.”

 

Như Ca kinh ngạc nhìn tay Ám Dạ La, chẳng biết vì sao lại thốt lên những lời này.

 

Ngón tay y cứng đờ.

 

Vết máu chảy dài nhưng vết thương lại không mở rộng.

 

Nàng lắc đầu, nở nụ cười dịu dàng: “Đàn ông con trai không nên để móng tay quá dài như vậy, La Nhi, lấy dao lại đây, tỷ giúp đệ sửa lại đôi chút.”

 

Ám Dạ La phảng phất như bị điểm trúng huyệt đạo, thân thể y cứng ngắc, chậm rãi nhìn về phía nàng, trong mắt đầy vẻ ngạc nhiên và run rẩy.

 

............

 

......

 

Ngày mùa thu bên con suối nhỏ.

 

Ám Dạ Minh vừa gội lại mái tóc, suối tóc mềm mại bồng bềnh gợn sóng dưới ánh nắng chiều. Nàng mặc một chiếc áo choàng rộng thùng thình, vạt áo thêu hoa văn mỹ lệ mà phức tạp.

 

“Đừng để móng tay dài quá.”

 

Nàng cúi đầu, dùng một con dao sửa móng tay cho y.

 

Cậu bé Ám Dạ La nằm dưới chân nàng, vươn tay ra cho nàng sửa, miệng thầm nói: “Móng tay tỷ chẳng phải cũng rất dài sao.” Ngón tay thon thả mượt mà, lộ ra màu hồng như vỏ sò, có khi hơi dính chút nước trên đóa hoa, tay nàng thật đẹp.

 

Nàng cẩn thận cắt móng tay cho y: “Đệ là con trai cơ mà, ngày thường không luyện võ cũng tỷ võ với người ta, móng tay dài quá sẽ không tiện. Vạn nhất móng tay đứt rơi ra sẽ khiến ngươi phân tâm, hơn nữa cũng không sạch, trông bẩn lắm.” Nàng cười khẽ nói: “Tỷ tỷ thì khác, có La Nhi thì việc gì tỷ cũng không cần quan tâm, cho nên có thể để ý chăm sóc móng tay.”

 

“Là như vậy à.” Cậu bé Ám Dạ La nắm lấy tóc nàng, đưa lên mũi ngửi rồi cười nói: “Đệ rất thích móng tay của tỷ, sau này tỷ tỷ nhất định cũng sẽ thích đệ để móng tay dài.”

 

“La Nhi ngốc.” Nàng mỉm cười, nắm tay y đưa lên: “Đệ xem, con trai để móng tay ngắn mới mạnh mẽ chứ.”

 

Móng trên mỗi ngón tay y đều được tỉa rất gọn gang.

 

Bờ móng cũng được nàng đánh mượt.

 

Cậu bé Ám Dạ La mở to hai mắt: “A, tay đệ giờ cũng thật đẹp.”

 

“Đúng vậy.”

 

“Bàn tay đẹp vậy, đêm nay không luyện công có được không?” Y làm nũng trong lòng nàng.

 

Ám Dạ Minh nở nụ cười dịu dàng như một tia sáng: “Được. Tay La Nhi đẹp như vậy, đêm nay cũng không cần ăn cơm đâu nhỉ.”

 

“Tỷ ~~ tỷ ~~!”

 

Cậu bé Ám Dạ La thất vọng kêu to.

 

Ám Dạ Minh nở nụ cười, ngón tay nhẹ nhàng chà lên chop mũi. Ngày mùa thu, dưới ánh nắng chiều, bên khe suối nhỏ, nàng nở nụ cười ôn nhu, suối tóc dài thơm ngát ôm lấy y.

 

......

 

............

 

Lưỡi dao nhỏ từ từ cẩn thận sửa sang lại móng tay cho y.

 

Mái tóc dài buông xuống vai nàng.

 

Nàng nở một nụ cười tĩnh lặng, tựa hồ trong thế giới của nàng không gì quan trọng hơn móng tay Ám Dạ La.

 

Ngón tay Ám Dạ La cứng đờ.

 

Tuyết tới gần Như CA, một vẻ mặt khó có thể dùng lời để tả khiến nụ cười y biến mất.

 

“Móng tay dù dài nhưng làm đúng là ẩu.” Nàng mỉm cười. “La Nhi đã lớn rồi, móng tay không bẩn như trước nữa.”

 

Nàng ngẩng đầu.

 

Khóe mắt là cảm tình trong sáng chan chứa, nàng nhìn Ám Dạ La, sóng mắt như làn nước mùa thu khẽ chảy.

 

Một lúc lâu sau…

 

Ngón tay nàng vuốt nhẹ lên khuôn mặt Ám Dạ La, chân mày nhẹ nhàng cau lại như làn sóng nước.

 

“La Nhi bệnh sao? Sao lại tiều tụy như vậy?”

 

******

 

Bó đuốc vẫn cháy bên bức tường đá.

 

Dưới lòng đất không khí ẩm ướt mang theo một mùi mốc meo.

 

Nàng ngửa đầu nằm trên giường, vầng trán khẽ cau lại:

 

“La Nhi rốt cuộc bị làm sao? Vì sao… ta dường như đã trải qua một giấc mộng dài, mà những gì trong mộng lại chẳng thể nhớ ra.”

 

Ám Dạ La nói: “Tỷ ngã bệnh, hôn mê mười chín năm rồi.” Tuyết nói cho y, hồn phách Ám Dạ Minh cần một chút thời gian mới có thể nhớ lại toàn bộ những chuyện cũ.

 

“Mười chín năm sao…” Nàng lặp lại, lắc đầu cười khổ: “Hèn chi tỷ cảm thấy toàn thân nhức mỏi, như không phải của bản thân mình vậy.”

 

“Tỷ sẽ nhanh chóng phục hồi thôi.” Y sẽ bắt Ngân Tuyết mau chóng đuổi hồn phách nữ nhân kia đi.

 

Nàng chăm chú nhìn y, lo lắng nói: “La Nhi, đệ cũng bị bệnh sao?”

 

“Không đâu, đệ vẫn khỏe.”

 

Bàn tay nàng nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tái nhợt của y: “Sao khuôn mặt đệ lại trắng bệch vậy? Sao thân thể lại gầy yếu thế? La Nhi của ta là một thiếu niên thần thái phi phàm mà.” Bàn tay nàng trắng trẻo ấm áp, cái vuốt ve dịu dàng đầy yêu thương.

 

Ám Dạ La nắm tay nàng, áp lên khuôn mặt mình, hơi thở y dồn dập:

 

“Nói cho ta hay, ngươi là ai?”

 

Nàng kinh ngạc nói: “La Nhi?”

 

Ám Dạ La thở dốc: “Mau nói cho ta, ngươi là ai, tên là gì?”

 

Nàng lắc đầu, cười nói: “Đứa nhóc hư hỏng này.” Thấy y cố chấp như vậy, nàng rốt cuộc thỏa hiệp,d đưa tay lên vuốt nhẹ chop mũi y, bất đắc dĩ nói: “Vậy được rồi, ta là Bôi Nhi.”

 

Bôi Nhi….

 

Huyệt Thiên Linh Cái của Ám Dạ La phảng phất như bị một chưởng đánh trúng! Ngũ quan y run rẩy, dung mạo tà mỵ cũng bắt đầu vặn vẹo! Yết hầu cảm thấy ngòn ngọn, ngực như có một cục máu nóng muốn phun ra!

 

Nàng là Bôi Nhi.

 

Nàng là Bôi Nhi của y.

 

............

 

......

 

Trong ánh nắng ban mai.

 

Nàng nhảy múa bên bờ suối.

 

Giọt sương trên ngọn cỏ bị góc váy nàng cuốn lên tạo thành từng áng sương trong suốt.

 

Y nằm trên thảm cỏ, miệng ngậm cọng cỏ xanh, ngón tay thưởng thức một chén rượu hoàng kim. Thân chén phản chiếu vũ điệu rung động tâm can của nàng.

 

“Này, ta không muốn gọi ngươi là tỷ tỷ nữa.”

 

Y hoán hận nói.

 

Nàng vẫn tiếp tục múa, hòa vào dòng chảy của dóng suối, hòa vào thảm cỏ xanh, hòa vào thế giới mỹ lệ xung quanh, chẳng hề để ý tới lời nói trẻ con của y.

 

“Ngươi có nghe không đó! Sau này ta sẽ không gọi ngươi là tỷ tỷ nữa!” Y buồn rầu xoay xoay chén rượu, thấp giọng nói: “Gọi ngươi là tỷ tỷ cứ có cảm giác như mãi mãi không lớn lên được.” Nàng càng ngày càng xinh đẹp, chốn giang hồ ngày cũng ngày càng nhiều người khuynh đảo vì sắc đẹp của nàng.

 

Y sợ rằng trong lòng nàng mình mãi mãi chỉ là một đệ đệ.

 

Nàng ngừng múa, ngồi xuống bên người y. Xoa xoa chop mũi y, giọng nàng tựa như đang lừa một đứa trẻ: “Sao lại không vui thế?”

 

Chén rượu không ngừng quay trong tay y.

 

Hai mắt y tỏa sáng: “Sau này ta gọi ngươi là ‘Bôi Nhi’ nhé!” Chén rượu bay múa như vũ điệu của nàng, có quang mang sáng lạn, có lưng áo mảnh khảnh, có làn da mịn mà. Hơn nữa, chén rượu trong tay y, y có thể khiến nó múa cũng có thể khiến nó ngừng, lại có thể dùng môi nhấp nháp.

 

“Cái tên kỳ quặc quá.” Nàng vừa cười vừa lắc đầu.

 

“Được không? Ngươi làm ‘Bôi Nhi’ của ta nhé.” Y tới gần nàng, ánh mắt bướng bỉnh.

 

Nhìn ánh mắt y, nàng bỗng giật mình.

 

Nàng biết y đã giết rất nhiều người, danh tiếng Ám Hà Cung cũng đã lại vang dội trong chốn giang hồ, nhưng trong lòng nàng y vẫn chỉ là một đứa trẻ.

 

Nhưng giờ phút này, ánh mắt y mang theo vẻ ngang bướng khó tả!

 

Có lẽ, La Nhi đã thực sự trưởng thành.

 

Nàng nở nụ cười thật dịu dàng: “Ta là tỷ tỷ của đệ mà.”

 

“Bôi Nhi, làm Bôi Nhi của ta!” Y năn nỉ.

 

“Cái tên này thật khó nghe.”

 

“Dễ nghe!”

 

Nàng vẫn lắc đầu.

 

Y tức giận, nắm lấy cằm nàng: “Nói mau! Ngươi đồng ý làm Bôi Nhi của ta.”

 

“La Nhi, đau quá.” Nàng rên rỉ nói.

 

“Đồng ý làm Bôi Nhi của ta, ta tha cho ngươi.” Y càng xiết chặt tay.

 

“Không.”

 

Lửa giận bừng lên, y đột nhiên kéo nàng lại gần! Hơi thở nóng bỏng, bờ môi y cách nàng chỉ có một tấc! Vừa thở hổn hển, y vừa ghé sát bờ môi đỏ thắm của nàng!

 

“Làm Bôi Nhi của ta! Nếu không ta sẽ biến ngươi thành nữ nhân của ta!”

 

Ngày hôm đó.

 

Nàng cuối cùng cũng phải thỏa hiệp.

 

......

 

............

 

Nước mắt Ám Dạ La đỏ như máu.

 

Y ôm lấy nàng, nước mắt như hai dòng máu chảy xuống từ đôi mắt nhắm chặt của y. Màu đỏ của nước mắt, màu trắng bệch của hai gò má, y không nén nổi bi thương trong lòng như một bức tranh quỷ dị đẹp đẽ mà thê lương.

 

Nàng yêu thương vuốt ve y: “La Nhi, xin lỗi.”

 

Y ôm chặt lấy nàng.

 

“Tỷ ngã bệnh hôn mê đã mười chín năm, đệ nhất định rất vất vả đúng không?” Nàng thở dài, cố gắng nở nụ cười, ngăn dòng nước mắt mình chảy ra. “Yên tâm đi, giờ tỷ đã khỏi rồi, tất cả đều sẽ tốt hơn.”

 

Ám Dạ La muốn ôm nàng vào lòng.

 

Những chuyện khác y đều không muốn nghĩ tới.

 

“Mười chín năm qua, đệ vẫn ở trong Ám Hà Cung sao?” Nàng nhẹ nhàng hỏi.

 

“Ừ.”

 

“Luôn ở dưới lòng đất, không thấy ánh mặt trời, không chút không khí trong lành, hèn chi thân thể đệ chẳng hề khỏe mạnh, khuôn mặt cũng u buồn như vậy.” Nàng vuốt ve mái tóc dài của y. “Đều là lỗi của ta.”

 

Bàn tay nàng nhẹ nhàng là vậy.

 

Từng giọt lệ đỏ như máu của Ám Dạ La từ từ trào ra.

 

“Không cần đệ tiếp tục luyện công nữa, cũng không cần nghĩ cách để Ám Hà Cung xưng bá thiên hạ nữa.” nàng ôm lấy y. “La Nhi, tỷ tỷ muốn đệ sống thật hạnh phúc.”

 

******

 

Sáng sớm ngày hôm sau.

 

Như Ca mở to hai mắt.

 

Nàng cảm thấy toàn thân nhức mỏi như bị trói một đêm, bụng cũng nặng trĩu, thở không ra hơi.

 

Vừa nhìn qua…

 

Nàng bỗng dưng kinh hãi!

 

Ám Dạ La ghé đầu vào bên giường, tay trái nắm lấy tay phải nàng, đầu gối lên bụng nàng. Y nghỉ rất yên tĩnh, khuôn mặt tái nhợt phảng phất như có thêm chút huyết sắc.

 

“Ngươi làm gì đó.”

 

Như Ca trừng mắt nhìn Ám Dạ La, dùng đẩy gạt y dậy.

 

Ám Dạ La chăm chú nhìn y, hạt chu sa giữa trán dần dần chuyển từ đỏ tươi sang âm u. Y đứng bật dậy, ánh mắt lé lên vẻ vô tình, coi nàng như kẻ thù khắc cốt ghi tâm.

 

“Vì sao ngươi lại trở lại.”

 

Giọng y trầm trầm như đang nguyền rủa.

 

Như Ca giật mình. Trong thoáng chốc, nàng bỗng nghĩ mình sẽ bị ánh mắt ác độc của y giết chết.

 

“Chờ một chút!”

 

Nàng gọi Ám Dạ La đang phất tay áo quay đi:

 

“Ngươi đừng đi!”

 

Ám Dạ La không quay đầu lại, y đã không thể dễ dàng tha thứ nếu thấy mặt nàng.

 

Như Ca nói: “Hôm nay đã là ngày thứ mười. Ta muốn gặp Ngọc sư huynh.”

 

Ám Dạ La cười lạnh nói:

 

“Nhìn thấy hắn ngươi sẽ hối hận.”

 

Như Ca cả kinh nói: “Ngươi đã làm gì với sư huynh của ta?!”

 

Ám Dạ La nhíu mày nói: “Kẻ dám lừa gạt phản bội ta chỉ có thể sống trong địa ngục.”

 

Như Ca cắn môi, cố gắng kiềm chế thân thể đang run rẩy của mình.

 

“Ta muốn gặp sư huynh.”

 

******

 

Làn nước Ám Hà chậm rãi chảy xuôi trên mặt đất.

 

Xung quanh đều là bóng tối, chỉ có ánh lửa u ám trên bức tường chiếu xuống mặt nước. Mặt nước Ám Hà cũng một màu đen, ngẫu nhiên lóe lên một tia rung động tựa như áng mây đen viền vàng.

 

Trong bóng tối tĩnh mịch.

 

Trái tim Như Ca chậm rãi trầm xuống, một cảm giác sợ hãi hít thở không thông khiến cổ họng nàng khô khốc. Hai chân muốn nhanh chóng chạy tới của nàng nặng như đeo trì.

 

Nàng đã thấy Ngọc Tự Hàn.

 

Y ngồi trên chiếc xe lăn bằng gỗ, tấm áo xanh như ngọc, nụ cười vẫn yên tĩnh như xưa. Có lẽ vì đã lâu chưa thấy ánh mặt trời, làn da y tái nhợt, thân thể cũng càng thêm gầy gò so với trước đây.

 

Y đang ho khan.

 

Cơn ho kịch liệt khiến bả vai y rung rung, tựa hồ như cả phổi y cũng muốn ho ra. Chiếc khăn lụa che trên bờ môi đã lấm tấm máu.

 

Ngọc Tự Hàn như vậy khiến Như Ca cảm thấy hoảng hốt…

 

Y lúc nào cũng có thể mất đi!

 

Như Ca kinh hãi, quát lên với Ám Dạ La: “Ngươi đã làm gì sư huynh của ta?”

 

Ám Dạ La cười nhẹ nói: “Hắn vốn là một kẻ tàn phế bệnh tật, giờ chẳng qua chỉ trở lại bộ dáng trước đây mà thôi.”

 

Không…

 

Không đúng!

 

Như Ca cảm thấy có điểm không đúng!

 

Mọi chuyện tuyệt đối không đơn giản như Ám Dạ La nói được!

 

Như Ca đi về phía Ngọc Tự Hàn.

 

Nàng gọi tên y: “Sư huynh…. Sư huynh?!” Thanh âm của nàng lớn dần nhưng y lại chẳng hề nghe thấy!

 

Ngọc Tự Hàn lại ho.

 

Y phảng phất như không hề cảm nhận được thế giới bên ngoài.

 

Như Ca bắt đầu run rẩy.

 

Nước Ám Hà vẫn tăm tối tĩnh mịch.

 

Ám Dạ La cười lớn, vô cùng đắc ý: “Không chỉ lỗ tai y đã mất đi thính giác, hai chân y cũng không thể đi lại được.”

 

Như Ca che miệng.

 

Giờ phút này, nàng vô cùng thống hận Ám DẠ La.

 

Nàng không ngờ một người có thể làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy! Đầu tiên là giúp Ngọc Tự Hàn có thể nghe, có thể đi lại, khiến y khỏe mạnh như người bình thường, sau đó lại cướp đoạt tất cả đi!

 

Am Dạ La cười lên ha hả:

 

“Như vậy mà đã gọi là tàn nhẫn sao? Ngươi cũng quá xem thường ta rồi!”

 

Như Ca lạnh cả người.

 

Cảm giác sợ hãi và điềm gở như hố băng đông cứng cả người nàng!

 

Ám Dạ La nở nụ cười đa tình: “Ngươi nhìn hai mắt hắn xem, đôi mắt tuấn tú ấy, đôi mắt ôn nhu như nước mùa xuân ấy…”

 

Ngọc Tự Hàn lại ho, y ngẩng đầu về phía Như Ca, dường như y cảm giác được gì đó, chân mày khẽ cau lại.

 

Nhưng, y không tháy nàng.

 

Đôi mắt y vẫn tuấn tú như xưa, nhưng, đã không còn thấy bất cứ thứ gì nữa!

 

Như Ca càng lúc càng kinh hãi.

 

Cuối cùng…

 

Nước mắt chảy xuống như mưa trên khuôn mặt nàng.

 

Y không nhìn thấy.

 

Ám Dạ La đã biến thế giới của y thành một màu đen.

 

Ám Dạ La ngửi ngửi hương rượu trong chén hoàng kim, tiếc nuối nói:

 

“Thật kỳ lạ, vì sao một kẻ tàn tật nhưu y lại có khí chất hoàn mỹ như thế kia chứ? Nếu y chưa từng phản bộ ta vậy sẽ là một nam tử mê người tới mức nào.”

 

Như Ca ngồi xổm xuống.

 

Nàng ngồi trước mặt Ngọc Tự Hàn, lau sạch lệ vương trên khuôn mặt mình, cố gắng nở một nụ cười.

 

“Sư huynh, muội tới rồi.” Nàng nhẹ nhàng gọi. “Muội là Ca Nhi đây, muội tới thăm huynh…. Huynh…. Sao lại ho nặng vậy chứ?”

 

Ngọc Tự Hàn chẳng hề cử động.

 

Y không nghe thấy.

 

Cũng không nhìn thấy.

 

Như Ca nhẹ nhàng cầm tay y, ghé sát vào đầu gối y: “Huynh đúng là một sư huynh xấu. Lần nào cũng đồng ý sẽ tự chiếu cố bản thân, nhưng lại chẳng lần nào làm được.” Hai má nàng cọ lên đầu gối y, khiến xiêm y hút khô nước mắt nàng. “Huynh có biết không? Đôi khi muội thực sự rất giận huynh, giận tới mức không bao giờ muốn để ý tới huynh nữa. Sao huynh lại luôn không quan tâm tới bản thân mình như vậy kia chứ?”

 

Bàn tay Ngọc Tự Hàn giật giật.

 

Khuôn mặt y lộ vẻ nghi hoặc.

 

Y cố gắng nói chuyện, yết hầu rung rung nhưng thanh âm tạo ra chỉ là tiếng “A…” khàn khàn.

 

Giọng nói của y cũng bị cướp đi.

 

Y đã không thể nói được nữa rồi.

 

......

 

Ngày ấy.

 

Ám Dạ La cười lên điên cuồng: “Một tên tàn phế không ngờ cũng dám phản bội, lừa dối ta? Ha ha ha, ngươi không quan tâm tới tai và chân của mình đúng không? Vậy hãy để chúng mất đi cùng đôi mắt ngươi đi!”

 

Công lực của Ngọc Tự hàn đã bị Ám Dạ La hủy đi.

 

Y trầm mặc.

 

Y dùng thời khắc cuối cùng, cảm thụ cảm giác đứng thẳng bằng hai chân, cảm thụ thanh âm của nước sông và gió, cảm thụ thế giới mà y còn có thể thấy. Y còn muốn gọi tên của nàng một lần cuối.

 

Nếu có thể chọn, y không muốn sẽ lại tàn phế.

 

Cảm thụ thế giới tươi đẹp cùng sư muội mỹ lệ là vậy, y không muốn trở lại làm một kẻ tàn phế vô dụng.

 

Ánh sáng thản nhiên như ngọc toát ra trên hàng lông my của y.

 

Y yên lặng phảng phất như không hề quan tâm tai ương sẽ phủ xuống người y như thế nào.

 

Ý thức cuối cùng là đôi mắt đỏ tươi điên cuồng của Ám Dạ La…

 

“Ngươi sẽ mất đi hai chân, mất đi lỗ tai, mất đi ánh mắt, mất đi giọng nói, bệnh tật sẽ ngày ngày đêm đêm xâm lấn thân thể ngươi. Nhưng ngươi sẽ không thể chết, cho tới trước khi sinh mạng ngươi kết thúc, ngươi sẽ phải nếm thử cảm giác sống không bằng chết trong địa ngục!”

 

......

 

Đau đớn như muốn xé nát ngực Như Ca!

 

Nàng chưa bao giờ hận một người tới vậy!

 

Nàng hận Ám Dạ La!

 

Nàng muốn đem toàn bộ những đau khổ mà Ngọc Tự Hàn phải chịu đựng trả lại cho Ám Dạ La gấp ngàn vạn lần!

 

Nàng đã biết cái gì gọi là cừu hận!

 

Cừu hận chính là không tiếc mọi thủ đoạn, khiến kẻ đã làm tổn thương người mình yêu mến đau đớn gấp bội!

 

Như Ca vùi mặt vào lòng bàn tay Ngọc Tự Hàn.

 

Nàng khóc.

 

Nước mắt chảy xuống khiến lòng bàn tay y lạnh buốt.

 

Ngọc Tự Hàn lộ vẻ xúc động, thân thể y nghiêng về phía trước, ngón tay run run chạm vào người nàng! Y chạm vào dòng lệ ràn rụa cùng làn da lạnh lẽo bi ai.

 

Như Ca vừa khóc vừa hô: “LÀ muội! Sư huynh, là muội đây!”

 

Nàng sợ hãi.

 

Nàng sợ đây là lần cuối gặp được y.

 

Còn y, lại không thể thấy nàng, không thể nghe được nàng nói, thậm chí còn không biết nàng đã tới.

 

Ngọc Tự Hàn lại ho kịch liệt.

 

Máu tươi từ khóe môi y chảy ra, y cố gắng muốn nói gì đó nhưng đổi lại chỉ là cơn ho càng thêm mãnh liệt.

 

“Muội là Ca Nhi…” Nàng vừa khóc vừa ôm lấy eo của y. “Sư huynh, huynh biết là muội đúng không? Muội rất sợ… sư huynh, muội thực sự rất sợ…”

 

Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt nàng: “Huynh nhìn muội một cái có được không? Muội muốn nghe huynh nói… Sư huynh… huynh đừng làm muội sợ…”

 

Máu của y bắn lên người nàng.

 

Nỗi sợ khiến nàng nói năn lộn xộn, nỗi sợ khiến nàng như một đứa trẻ không hiểu chuyện.

 

Nàng khóc tới mức cả người lạnh ngắt.

 

Một bàn tay ôn nhu lau đi gọt nước mắt vương trên khuôn mặt nàng.

 

Sau đó, y bế nàng lên.

 

Y ôm nàng trong lòng mình, ôn nhu an ủi nàng. Cổ họng y phát ra âm thanh khàn khàn đứt quãng, nhưng cẩn thận nghe lại, đó là một bài hát chẳng có nhịp điệu.

 

Y vỗ về nàng.

 

Hai ngón tay gầy gõ vẽ những đường nét kỳ dị trên lưng nàng.

 

Bị y ôm lấy, nàng càng khóc lớn.

 

Y đang vẽ gì trên lưng nàng?

 

Đột nhiên, nàng ngừng thở…

 

Y đang viết…

 

“Ca Nhi.”

 

Trong lòng y, nàng ra sức gật đầu: “Là muội! Muội là Ca Nhi!” Ông trời ơi, y biết là nàng!

 

Ngọc Tự Hàn trấn an nàng, tiếp tục viết lên lưng nàng:

 

“Đừng sợ.”

 

Nàng vừa khóc vừa cười, kéo tay trái y áp lên đôi môi mình, giúp y “nghe” thấy mình nói:

 

“ừ, muội không sợ.”

 

“Muội có khỏe không?”

 

“Muội vẫn khỏe.”

 

“Sao lại khóc?”

 

“Được thấy huynh thật vui.” Nàng áp tay y lại gần môi mình thêm, chăm chú nhìn y: “Sư huynh, muội nhớ huynh…”

 

Ngọc Tự Hàn nở nụ cười, một nụ cười ôn nhu toát ra từ đôi mắt không còn tiêu cự.

 

Ngón tay y nhẹ nhàng như làn gió mùa thu:

 

“Thật vui vì muội còn nhớ huynh.”

 

Như Ca hai mát đẫm lệ, nàng nhìn y, nắm lấy ngón tay y, cúi đầu hôn lên ngón tay, lên lòng bàn tay đó.

 

Nàng hôn lòng bàn tay y thật lau.

 

Ngọc Tự Hàn đầu tiên là giật mình, sau đó, y nhắm mắt lại, nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

 

Nàng đang viết trong lòng bàn tay y ba chữ:

 

“Căn nhà trúc.”

 

******

 

Ngày hôm sau.

 

Tuyết hoan hỷ vỗ về thành Hồng Ngọc Phượng Cầm mà mình yêu thích, nhẹ nhàng thổi lớp tro bụi trên dây, ngón tay y khảy nên những nốt nhạc tuyệt mỹ.

 

Tuyết vừa đàn vừa cười nói: “Đột nhiên lại có hảo tâm trả lại đàn cầm cho ta, Tiểu La nhất định là có việc cần nhờ rồi.”

 

Ám Dạ La cũng cười, giọng nói dụ hoặc: “Không chỉ như vậy, ta còn có thể giúp ngươi khôi phục công lực tiên nhân, cải tạo lại thân thể tiên nhân bất tử.”

 

Tuyết nhìn y, cười như hoa nở: “Ngươi muốn gì.”

 

“Khiến nàng trở về, khiến nàng ta hoàn toàn rời đi.”

 

Tuyết đương nhiên biết hai chữ nàng đó chỉ ai. “Ngươi cũng quá nóng lòng đó. Nàng ta cư ngụ trong cơ thể đó đã mấy chục năm, đâu dễ dàng đuổi đi?”

 

Ám Dạ La lạnh lùng nói: “Đuổi không được, vậy khiến ả chết đi.”

 

Tuyết líu lưỡi nói: “Thật tàn nhẫn.”

 

“Chỉ cần có thể làm được ta đều sẽ đáp ứng ngươi.”

 

“Thật sao?”

 

“Thật.”

 

“Nếu ta muốn Ám Dạ Minh thành nữ nhân của ta thì sao?” Tuyết nở nụ cười hư hỏng.

 

Ám Dạ La giận tím mặt, ngón tay tái nhợt xiết chặt yết hầu Tuyết.

 

Tuyết ho sặc sụa, cười nói: “Chỉ đùa chút thôi.

 

“Nàng không phải người ngươi có thể đùa.” Đốt xương ngón tay Ám Dạ La rung lên lách cách, không ai được phép khinh nhờn nàng.

 

Tuyết xoa xoa cổ mình, nói: “Được.”

 

“Ta muốn nàng trở lại, không rời đi nữa.”

 

Ám Dạ La ánh mắt âm u.

 

Kỳ thật, mười chín năm qua không có nàng ở bên, nhung nhớ đã thành một thói quen rồi. Nhưng khi giọng nói và nụ cười của nàng lại xuất hiện, chia lìa chỉ vài ngày hay thậm chí vài canh giờ cũng khiến y khổ sở như muốn chết đi.

 

Tuyết khảy đàn, lắc đầu nói: “Ta cũng không có cách nào.”

 

“Ngươi nói cái gì?”

 

“Nha đầu Như Ca kia mới là mấu chốt. Nếu nàng ta đã không muốn rời khỏi thân thể, bất cứ ai cũng không thể dễ dàng đuổi nàng ta đi, nếu không sẽ khiến thân thể hỏng theo.”

 

Ánh mắt Ám Dạ La nheo lại.

 

“Nếu nàng ta đáp ứng rời khỏi thì sao?”

 

Tuyết giật mình nói: “Làm sao nàng ấy đồng ý được?”

 

Ám Dạ La không nói.

 

Hạt chu sa giữa trán đỏ chót như sắp nhỏ máu.

 

“Ta không tin ngươi.”

 

Như Ca trực tiếp trả lời Ám Dạ La.

 

Mặc dù Ám Dạ La hứa hẹn, chỉ cần nàng rời khỏi thân thể mình y sẽ thả Chiến Phong, Ngọc Tự Hàn và Tuyết, hơn nữa giúp Ngọc Tự Hàn khỏe mạnh trở lại.

 

Nhưng…

 

Nàng đã sớm không tin bất cứ lời nói nào của Ám Dạ La.

 

Ám Dạ La nói: “Ta đã từng thất tín bao giờ chưa?”

 

“Chưa từng.”

 

“Vậy sao lại không tin ta?”

 

“Vì ngươi là một kẻ điên.” Như Ca đáp: “Chỉ cần ngươi thích, lúc nào cũng có thể thay đổi quyết định. Dù là ngươi để họ rời khỏi sau này vẫn có thể làm tổn thương họ. Người đã lừa dối phản bội ngươi ngươi vĩnh viễn cũng không buông tha.”

 

Ám Dạ La nhíu mày.

 

Nàng có vẻ khá hiểu y, không sai, sau khi thả bọn họ đi, mới bắt trở lại tra tấn, chẳng hề đi ngược lời hứa.

 

Y cười lạnh: “Ngươi cho rằng ngươi có tư cách đàm phán với ta sao?”

 

Như Ca nhìn lại y.

 

Đôi mắt trong veo của nàng mang theo ý chí không hề khuất phục.

 

Ám Dạ La nói: “Cho dù sau này ta có bắt bọn chúng về nhưng dẫu sao chúng vẫn còn cơ hội trốn thoát. Nếu không, ta sẽ khiến chúng lập tức chết trước mặt ngươi.”

 

Sắc mặt Như Ca dần dần trắng bệch.

 

Hạt chu sa giữa trán Ám Dạ La lóe lên, khóe mắt ẩn hiện quang mang kỳ dị: “Hay là, ngươi thích ở lại bên ta.”

 

Như Ca cả kinh.

 

Ám Dạ La nắm chặt eo nàng, khiến nàng chẳng thể cử động. Y cúi đầu xuống ben tai nàng, hơi thở ướt át lạnh lẽo. Y nở nụ cười tà ác: “Hay là ngươi muốn làm nữ nhân của ta, vì bất tri bất giác đã yêu ta nên không ngại cùng nàng hưởng thụ cơ thể của ta.”

 

Như Ca ghê tởm.

 

Nàng nôn mửa.

 

Nàng nôn ra nước vàng, nhiễm bẩn chiếc áo đỏ của Ám Dạ La.

 

Ám Dạ La liếm láp vành tai nàng: “Nôn à, cứ nôn hết ra đi, ta tuyệt đối không để ý. Ngươi và nàng hợp nhất, uế vật ngươi nôn ra cũng là châu báu đối với ta.”

 

Càng rên rỉ, y càng nắm chặt nàng: “Xem xem, cơ thể ta cũng đan bị ngươi kích thích này.” Dưới bụng y nóng rực, áp sát vào những đường nét nữ tính của nàng.

 

“Thả ta ra!”

 

Như Ca vừa xấu hổ vừa giận dữ hét lớn.

 

Ám Dạ La liếc nhìn nàng: “Sao, không phải ngươi không muốn rời khỏi sao?”

 

Như Ca nhổ một bãi nước bọt vào mặt y.

 

Nàng chán ghét nói: “Nếu ngươi dám làm thương hại bọn họ, ta thề, mặc dù Ám Dạ Minh là mẫu thân của ta, ta cũng sẽ không mềm lòng tra tấn bà ta cho ngươi xem."

 

 

Bình luận

Ảnh của Shin Slipper
Shin Slipper29/06/2012 - 07:49

Bạn sửa lại chương này là chương 17 đi nhé ;)

Ảnh của hexagon
hexagon29/06/2012 - 09:11

Cảm ơn bạn đã nhắc nhở ^^

Ảnh của phuongthuy3010
phuongthuy301029/06/2012 - 10:26

tks chị đã sửa giùm e nha ^^