Liệt Hỏa Như Ca - Phần 2 - Chương 17

 

Ngày l9arAại ngày,SvWL HuâtRkBn vFpmY phSvWLục 9arAthị NtRkBhư Cdztoa rSvWLửa mặt9arA bắ9arAt đầudzto 9arAbuổi stRkBớm, mỗ9arAi dztosự tRkBthay đtRkBổi vFpmrất nh9arAỏ tronSvWLg vFpmcử chtRkBỉ tdztohần thvFpmái củatRkB nàngSvWL tRkBbọn SvWLhọ đ9arAều SvWLcó thvFpmể phdztoát h9arAiện ra.

 

Như 9arACa dưtRkBờng SvWLnhư đ9arAã khônSvWLg còvFpmn làvFpm N9arAhư CSvWLa trướcdzto tRkBkia nữa.

 

Một cảmtRkB gitRkBác ôtRkBn nh9arAu tĩntRkBh lặtRkBng tSvWLoát rSvWLa SvWLtừ dztođôi màdztoy ctRkBủa nàngtRkB, đôiSvWL 9arAmắt nàn9arAg trầmtRkB tĩnvFpmh 9arAnhư mặtdzto nướcvFpm tRkBao thu9arA, mặdztot n9arAàng toátdzto rtRkBa SvWLánh sdztoáng vFpmbóng nh9arAư trânSvWL châu9arA. Nụdzto cư9arAời khẽvFpm tRkBtreo tdztorên bờdzto môi,tRkB giọ9arAng nàngvFpm dịutRkB dàntRkBg 9arAthánh t9arAhót, ávFpmnh mtRkBắt tRkBôn SvWLnhu mềmtRkB mạidzto dztonhư nước,dzto tó9arAm lạivFpm cdztohỉ ctRkBó tRkBmột ctRkBhữ 'đẹp'SvWL đitRkB vàovFpm tdztoận đvFpmáy lvFpmòng ngươi.

 

Nàng đẹdztop nSvWLhư biểntRkB rộng.

 

Mặt biểSvWLn sónSvWLg êmtRkB gvFpmió lSvWLặng vSvWLới dòntRkBg 9arAchảy ndztogầm mãnhSvWL liệtvFpm ẩndzto sâvFpmu phía9arA dưới.

 

Huân 9arAY nhìnSvWL nSvWLàng màtRkB sửnSvWLg sốt.

 

Cùng mdztoột 9arAdung mạ9arAo, tạivFpm stRkBao vFpmNhư Cdztoa độSvWLt nhiêntRkB trởdzto nêndzto đẹp9arA tdztoới mvFpmức dztokinh tâmvFpm động9arA tRkBphách nhdztoư vậdztoy chứ?

 

Ngón trỏ9arA cSvWLủa Tuyế9arAt diểmSvWL lêdzton trSvWLán NhtRkBư dztoCa, vFpmsau ttRkBhời tRkBgian khodztoảng haSvWLi vFpmnén hư9arAơng, mtRkBột vSvWLầng khództoi tSvWLrắng nhdztoàn nhdztoạn tỏtRkBa r9arAa từtRkB vFpmgiữa vFpmtrán nSvWLàng. KtRkBhuôn SvWLmặt nàvFpmng dztohiện vvFpmẻ đtRkBau kSvWLhổ, tdztoay phảdztoi chtRkBe ngực,9arA gòdzto mádzto dztoửng hồng.

 

Tuyết SvWLvội vàSvWLng buôSvWLng ngóntRkB tadztoy, ântRkB ctRkBần SvWLnói: “Sao9arA rồvFpmi? VấttRkB v9arAả lắmtRkB sao?”

 

Như C9arAa vừa9arA htRkBo vtRkBừa nó9arAi: “CảmSvWL thấyvFpm h9arAơi tứSvWLc ngực.”

 

Huân 9arAY SvWLbưng cSvWLhén tràtRkB nhỏvFpm tới,9arA trvFpmong chSvWLén làtRkB trtRkBà tRkBxuân Lon9arAg Tỉnh9arA, dztochén tSvWLrà xatRkBnh 9arAbiếc tỏaSvWL h9arAương thdztoơm ngát.tRkB TuySvWLết dztora dấuvFpm SvWLcho nàtRkBng đặtSvWL chénvFpm dztotrà l9arAên b9arAàn, nhẹSvWL nhSvWLàng cắn9arA nvFpmgón trỏvFpm, mtRkBột giọt9arA 9arAmáu tRkBtrong SvWLsuốt n9arAhỏ tRkBxuống vFpmchén trà.

 

“Uống vFpmnó xonSvWLg 9arAsẽ đỡ9arA h9arAơn nhSvWLiều.” Tuyết9arA đưavFpm chénSvWL tràdzto dztotới sátvFpm môtRkBi nàng.

 

Như SvWLCa ngtRkBhiêng đầu:vFpm “Khôngdzto.” Vì9arA sSvWLao dztoy lSvWLuôn bắtRkBt ntRkBàng uốtRkBng mávFpmu 9arAy cdztohứ. Tràdzto dztohòa vvFpmới vFpmmáu khSvWLi SvWLuống 9arAvào SvWLluôn cảvFpmm dztothấy cvFpmổ dztonòng bừ9arAng bừng.

 

“Nha SvWLđầu ngSvWLoan nàSvWLo.” TvFpmuyết cườ9arAi khaSvWLnh kháchSvWL tRkBnhư đangvFpm lừadzto trẻtRkB dztocon: “NGoan9arA tRkBnào, uốSvWLng đi.9arA vFpmMáu vFpmcủa tvFpma tuyệtvFpm SvWLđối khôndztog tandztoh đâu,9arA SvWLthơm lắmdzto, uốngdzto và9arAo ngdztoực sẽdzto bớSvWLt khSvWLó chịu.”

 

“Ta khônSvWLg muốn9arA uống,9arA ngựcdzto 9arAđã hếttRkB tứdztoc rồi.”9arA NSvWLhư CtRkBa đvFpmẩy ché9arAn SvWLtrà nhỏSvWL rtRkBa xa.

 

“Nói dztodối làdzto khSvWLông ngovFpman đâu.9arA” TuyếtvFpm nởSvWL SvWLnụ SvWLcười SvWLkhả áivFpm: “NGƯơiSvWL dztocũng biết9arA tídztonh t9arAa rồiSvWL đấy,tRkB tRkBcuối cSvWLùng cũngvFpm sẽ9arA bắttRkB ng9arAươi uốnvFpmg thvFpmôi. NgươvFpmi muố9arAn SvWLdùng m9arAột ctRkBanh gtRkBiờ đểdzto SvWLuống SvWLhay tRkBvài phútdzto để9arA uốngtRkB đây?”

 

“Vì sSvWLao c9arAứ phảitRkB uống?”vFpm NhtRkBư Cdztoa nhíuvFpm mày.

 

“Ách… tRkBNgươi muSvWLốn SvWLnghe vFpmlý tRkBdo tdztohật hatRkBy ldztoý dztodo gi9arAả?” Tuyếdztot cườiSvWL 9arAha hả.

 

Như CvFpma bấtSvWL đắc9arA dĩdzto: 9arA“Lại ctRkBòn vFpmcó vFpmhai tRkBlý 9arAdo nữa9arA chứ.”

 

“Lý dtRkBo thtRkBứ vFpmnhất làSvWL dùngvFpm máSvWLu tvFpma SvWLcó vFpmthể nSvWLhanh chvFpmóng chuyểnSvWL dờitRkB hồntRkB phácSvWLh củavFpm ngươtRkBi hơ9arAn. LtRkBý SvWLdo kdztoia vFpmlại tRkBlà dvFpmo tRkBta thíchdzto tr9arAong ctRkBơ thểtRkB n9arAgươi cdztoó tRkBmáu SvWLcủa ta9arA. ChỉtRkB tRkBcần tRkBnghĩ mávFpmu cSvWLủa t9arAa đanSvWLg chảtRkBy ttRkBrong nvFpmgười nvFpmgươi là9arA dztota cảmvFpm thdztoấy hạnhtRkB tRkBphúc rồi.”

 

“Vậy ctRkBái dztonào lvFpmà thtRkBật? dztoCái nà9arAo dztolà giả?”

 

Tuyết nhớpvFpm dztochớp mắttRkB, nởdzto nụ9arA cSvWLười xảtRkBo tr9arAá: “Ndztogươi đoánvFpm xem?”

 

“Ta đoántRkB đềutRkB dztolà giả.”

 

Như dztoCa trừntRkBg mắtSvWL ndztohìn dztoy. tRkBY giễudzto cợtdzto mSvWLình dztomới vFpmlà thật.

 

Tuyết vẻdzto mặt9arA ngạcvFpm nhiên.

 

“Oa! MớitRkB udztoống máudzto t9arAa mtRkBấy ngà9arAy SvWLmà đã9arA th9arAông midztonh 9arAlên batRkBo nhiêu!9arA ThậtSvWL tdztohần kỳ!”

 

Như CtRkBa tRkBtức giậndzto cười9arA rộtRkB lên.

 

Tuyết nhânvFpm cơdzto hộiSvWL lừavFpm tRkBnàng utRkBống xondztog c9arAhén trà.

 

Hai ngườivFpm cdztoười tRkBđùa trontRkBg dztophòng, dztohồn nhidztoên SvWLchẳng dztochút cdztohú dztoý tới.

 

Huân SvWLY SvWLkhom ngườidzto ldztoui rtRkBa ngoài.

 

Ám dztoDạ vFpmLa nghiêntRkBg ngưdztoời dựaSvWL vàoSvWL bứtRkBc tường,SvWL xiêmvFpm tRkBy đ9arAỏ chvFpmói lvFpmại kh9arAiến dztoy trônvFpmg nhợtdzto nhạt9arA, tRkBy ngử9arAa cổSvWL tRkBuống nốdztot rượuvFpm ttRkBrong chSvWLén, hatRkBi mắtvFpm tRkBđã ngàvFpm dztongà sa9arAy nhìSvWLn NSvWLhư Ca.

 

Nàng đandztog cười.

 

Khi vFpmnàng cưvFpmời tdztoay pvFpmhải nSvWLhẹ nh9arAàng nắmSvWL lại,9arA cádztoc ngó9arAn 9arAtay khtRkBẽ chạtRkBm vdztoào chtRkBop mũi9arA, ntRkBụ dztocười vFpmtừ vFpmkhóe mắt9arA 9arAtới 9arAbờ môi.

 

Nụ cư9arAời nàtRkBy dztoy đãdzto queSvWLn vFpmthuộc bi9arAết bao.

 

Chỉ ctRkBó “nàndztog” mSvWLới cóSvWL thểdzto cườiSvWL ô9arAn 9arAnhu độn9arAg ltRkBòng ngườidzto 9arAtới vậy.

 

“Ngươi làdzto ai?”

 

Một g9arAiọng kSvWLhàn k9arAhàn quấ9arAy nhiễdztou SvWLNhư dztoCa vtRkBà Tuyết.

 

Nàng vtRkBà 9arAy cùnSvWLg qtRkBuay đầutRkB nhìnSvWL lại.

 

Thân hìnhSvWL đỏtRkB ndztohư má9arAu củavFpm ÁvFpmm 9arADạ L9arAa vọttRkB tớivFpm 9arAtrước mặt9arA vFpmNhư Ca9arA, 9arAy xvFpmiết c9arAhặt cằSvWLm nàntRkBg, ntRkBâng k9arAhuôn mSvWLặt nàtRkBng vFpmlên, dztou átRkBm hỏiSvWL: “Ngươi9arA rốt9arA cvFpmuộc SvWLlà ÁSvWLm dztoDạ dztoNhư CSvWLa havFpmy vFpmlà nàn9arAg đây?”

 

Như dztoCa đauSvWL đớnvFpm híSvWLt mộtvFpm SvWLhơi, cằmvFpm nànvFpmg nhưvFpm sắptRkB dztobị bóptRkB nát.

 

“Ta khdztoông ph9arAải vFpmÁm D9arAạ vFpmNhư Ca.”

 

Khuôn dztomặt Á9arAm DvFpmạ LSvWLa hiệndzto vẻ9arA 9arAmừng rỡdzto nhưtRkB điên:dzto “Ngươi…”

 

“Ta lvFpmà Liệt9arA NhưtRkB Ca.”tRkB NhìtRkBn Ádztom dztoDạ LSvWLa đSvWLang từvFpm mừdztong rỡSvWL chuydztoển sSvWLang tứcvFpm givFpmận trtRkBong vFpmlòng ntRkBàng bỗntRkBg cdztoảm thấyvFpm niềmSvWL sunvFpmg sướng9arA đượcvFpm trảSvWL thù.

 

Tuyết cườivFpm ttRkBới tévFpm ngtRkBửa: “Tiểudzto 9arALa đSvWLúng là9arA ngốtRkBc aSvWL, n9arAàng làmtRkB dztosao manSvWLg SvWLhọ dztoÁm DạvFpm SvWLđược chứvFpm? CvFpmHo dztodù vFpmkhông gọdztoi dztolà Liệtdzto NtRkBhư CSvWLa c9arAũng phtRkBải gSvWLọi làvFpm ChiSvWLến NhSvWLư CvFpma mớiSvWL đúng.dzto”Y cườSvWLi cưdztoời mSvWLà vavFpmi rvFpmun rdztoun, ôm9arA lấtRkBy ha9arAi vSvWLai tRkBNhư C9arAa cườidzto lớn,SvWL bàvFpmn tdztoay nắm9arA lấyvFpm c9arAằm NSvWLhư Cdztoa củ9arAa ÁtRkBm DạSvWL LvFpma dztonhư đượdztoc mộtRkBt cơnvFpm giSvWLó thổidzto q9arAua kèvFpmm thedztoo hươngvFpm hdztooa ttRkBhơn ngát.

 

Ám Dạ9arA SvWLLa tRkBthu lạivFpm ánhvFpm mSvWLắt, đtRkBôi mắtdzto biếSvWLn thànhtRkB đSvWLỏ ttRkBươi nhvFpmư mátRkBu: “N9arAgân dztoTuyết, ngvFpmươi l9arAại ctRkBhơi ta?”

 

Tuyết dựatRkB đầtRkBu và9arAo SvWLvai Nh9arAư vFpmCa, nhìvFpmn tRkBy cưSvWLời 9arAha hả9arA nó9arAi: “Oadzto, khôngtRkB ngtRkBờ vFpmlại lSvWLừa đưdztoợc SvWLÁm H9arAà cSvWLung tRkBchủ Ámdzto vFpmDạ LSvWLa, tRkBta cSvWLười tớidzto k9arAhông đứng9arA dậytRkB tRkBđược mất.”

 

Khuôn mặvFpmt 9arAÁm DạSvWL tRkBLa SvWLtrắng bdztoệch, vSvWLặn dztovẹo thậttRkB đángvFpm sợ9arA: “9arAKhông tRkBai ctRkBó tSvWLhể dztolừa ta!”tRkB Chẳ9arAng lẽdzto cái9arA gtRkBọi l9arAà hồ9arAn pháSvWLch chuyểnSvWL dờivFpm dztochỉ SvWLlà SvWLmột cạvFpmm 9arAbẫy? dztoTay áoSvWL dàSvWLi giươSvWLng ldztoên, cádztonh ttRkBay tátRkBi nhvFpmợt củatRkB 9arAy 9arAnhư ttRkBrong m9arAột đvFpmám mvFpmây đtRkBỏ, xươngdzto ngóSvWLn dztotay kdztoêu lêntRkB răngvFpm rắc.

 

Y bvFpmiết Ngâdzton TuyvFpmết đểSvWL dztoý nhấtvFpm ltRkBà dudztong mdztoạo xinvFpmh đẹp9arA củatRkB mình.

 

Vậy, vFpmy sẽvFpm c9arAhậm rãSvWLi SvWLhủy d9arAiệt khuôdzton mdztoặt tuyệtdzto vFpmmỹ đó.

 

Trong khôngdzto vFpmkhí bỗngtRkB bồn9arAg bềnhSvWL mộtvFpm tần9arAg khdztoí đỏSvWL tươi

 

Tầng k9arAhí tron9arAg s9arAuốt nhSvWLư ngọvFpmc ldztoưu ly.

 

Dần dầnvFpm thắtdzto chặSvWLt vFpmlại, kdztohối khtRkBí vFpmnhư mộtdzto SvWLchiếc tSvWLhùng tRkBbằng SvWLngọc nhốtSvWL TuyếtSvWL vàSvWL 9arANhư Cdztoa lạSvWLi bêSvWLn trodztong, khvFpmông thểSvWL độndztog đậy.

 

Ngón tSvWLay n9arAhẹ lướtvFpm trêdzton gòSvWL mdztoá củaSvWL Tuyết.

 

Ám DtRkBạ tRkBLa SvWLnở n9arAụ ctRkBười dắSvWLc vFpmý: 9arA“Khắc SvWLmột đSvWLóa vFpmhoa tuyết9arA 9arAlên m9arAặt ngươvFpmi, l9arAiệu cvFpmó đẹpSvWL không?”

 

Tuyết uểvFpm tRkBoải nSvWLói: “Khôn9arAg khắc9arA ctRkBó 9arAlẽ đẹtRkBp hơn.”

 

“Vậy khắcvFpm hatRkBi bôngvFpm hoSvWLa tuytRkBết ndztohé.” NtRkBgón ttRkBay SvWLÁm 9arADạ 9arALa ktRkBẽ độn9arAg, SvWLmột vSvWLết mávFpmu sâu9arA đdztoã cắtvFpm lSvWLên gSvWLò m9arAá Tuyếdztot, từngdzto gidztoọt từSvWLng giọ9arA mátRkBu n9arAhỏ xuốn9arAg vFpmbộ xiêmtRkB vFpmy trắng9arA toát.

 

“Móng ttRkBay dztodài quá.”

 

Như C9arAa kitRkBnh ngvFpmạc nhìndzto tSvWLay ÁtRkBm tRkBDạ SvWLLa, chẳn9arAg bdztoiết tRkBvì sadztoo lạ9arAi thốtRkBt lêdzton nhữngvFpm lờSvWLi này.

 

Ngón tdztoay vFpmy cứngvFpm đờ.

 

Vết máuvFpm ctRkBhảy dSvWLài nhưdztong dztovết thươngtRkB lại9arA SvWLkhông m9arAở rộng.

 

Nàng lắtRkBc đầu,SvWL ntRkBở nụdzto cườidzto dztodịu tRkBdàng: “vFpmĐàn SvWLông co9arAn tdztorai khvFpmông SvWLnên đểtRkB móngvFpm tavFpmy qvFpmuá dà9arAi n9arAhư vậSvWLy, 9arALa NSvWLhi, lấySvWL da9arAo lại9arA đSvWLây, tỷ9arA giúSvWLp 9arAđệ sửatRkB lạiSvWL đtRkBôi chút.”

 

Ám DạtRkB LvFpma phảngtRkB phấtvFpm nhưtRkB bịvFpm điểm9arA SvWLtrúng huvFpmyệt đạo,dzto 9arAthân thvFpmể tRkBy cứtRkBng ngắc9arA, 9arAchậm rãidzto 9arAnhìn vềdzto phía9arA nàng,9arA SvWLtrong mắvFpmt 9arAđầy vẻtRkB ngạ9arAc nhiêdzton tRkBvà SvWLrun rẩy.

 

............

 

......

 

Ngày dztomùa vFpmthu btRkBên SvWLcon suốitRkB nhỏ.

 

Ám D9arAạ MinvFpmh vừdztoa gộidzto ltRkBại mádztoi vFpmtóc, suốdztoi t9arAóc mềmvFpm tRkBmại bvFpmồng b9arAềnh gợSvWLn vFpmsóng dướSvWLi ánhvFpm nắngSvWL chi9arAều. NàSvWLng mặctRkB mộdztot chtRkBiếc áo9arA choàn9arAg dztorộng thùnvFpmg thdztoình, vạt9arA ádztoo dztothêu hdztooa vtRkBăn m9arAỹ lệdzto vFpmmà phức9arA tạp.

 

“Đừng vFpmđể móndztog taSvWLy dàtRkBi quá.”

 

Nàng ctRkBúi đ9arAầu, tRkBdùng mộSvWLt SvWLcon dSvWLao sử9arAa mótRkBng tvFpmay ch9arAo y.

 

Cậu bdztoé Á9arAm tRkBDạ LtRkBa nằmtRkB dtRkBưới cSvWLhân nàng,SvWL vươSvWLn ta9arAy SvWLra 9arAcho 9arAnàng sửaSvWL, miệngSvWL tSvWLhầm n9arAói: “SvWLMóng ta9arAy tỷSvWL chẳngdzto phảitRkB cũ9arAng rấttRkB SvWLdài sao.”tRkB Ngóndzto tatRkBy thvFpmon thảSvWL mượttRkB mà,tRkB lộtRkB r9arAa màuSvWL h9arAồng ndztohư vỏdzto sòSvWL, 9arAcó dztokhi hơtRkBi dínhSvWL cvFpmhút nướctRkB trênSvWL 9arAđóa ho9arAa, taSvWLy nà9arAng thật9arA đẹp.

 

Nàng cẩSvWLn thậvFpmn cắvFpmt móngSvWL tatRkBy cSvWLho vFpmy: SvWL“Đệ l9arAà cSvWLon tSvWLrai tRkBcơ tRkBmà, ng9arAày thườngSvWL ktRkBhông luyệndzto vvFpmõ vFpmcũng tỷdzto vvFpmõ vớSvWLi ngưSvWLời tatRkB, mSvWLóng tSvWLay dài9arA qutRkBá sẽtRkB khônSvWLg tiệtRkBn. VạSvWLn nhấttRkB móngtRkB tdztoay đứtdzto SvWLrơi SvWLra vFpmsẽ khiếvFpmn ngươivFpm phân9arA SvWLtâm, hơn9arA nữSvWLa ctRkBũng khô9arAng sạchSvWL, trônSvWLg bẩtRkBn lắSvWLm.” NàngSvWL vFpmcười khẽtRkB nói9arA: “TSvWLỷ tỷvFpm dztothì khácdzto, cóvFpm Ldztoa vFpmNhi thdztoì việcSvWL gvFpmì tỷ9arA cũng9arA dztokhông tRkBcần qua9arAn tâm,vFpm 9arAcho nêSvWLn cóvFpm thSvWLể đểtRkB dztoý ctRkBhăm sócdzto móvFpmng tay.”

 

“Là nvFpmhư vậytRkB à.”tRkB tRkBCậu tRkBbé Ámdzto DạtRkB LtRkBa nắSvWLm lấdztoy tóctRkB nàng,vFpm tRkBđưa ldztoên dztomũi SvWLngửi tRkBrồi cườitRkB 9arAnói: vFpm“Đệ rấtdzto tvFpmhích móngdzto tvFpmay củtRkBa tvFpmỷ, vFpmsau nàtRkBy tdztoỷ SvWLtỷ nhấttRkB dztođịnh 9arAcũng sẽtRkB thtRkBích đệvFpm để9arA móndztog tvFpmay dài.”

 

“La tRkBNhi ngốSvWLc.” NSvWLàng mỉmdzto cười,vFpm nắm9arA ta9arAy dztoy đư9arAa lêSvWLn: “Đệdzto xevFpmm, SvWLcon tRkBtrai đ9arAể mSvWLóng ta9arAy ngắntRkB 9arAmới 9arAmạnh mẽdzto chứ.”

 

Móng t9arArên mỗtRkBi ngótRkBn tatRkBy dztoy đdztoều đSvWLược tỉtRkBa rấ9arAt gọndzto gang.

 

Bờ SvWLmóng cũtRkBng đượcSvWL nàn9arAg đ9arAánh mượt.

 

Cậu bSvWLé ÁtRkBm DạtRkB SvWLLa mSvWLở SvWLto hSvWLai tRkBmắt: “A,SvWL taSvWLy đệ9arA dztogiờ cũn9arAg thSvWLật đẹp.”

 

“Đúng vậy.”

 

“Bàn t9arAay đẹdztop vdztoậy, dztođêm tRkBnay khSvWLông luyện9arA côngvFpm dztocó đượ9arAc khôngtRkB?” dztoY làmvFpm nũng9arA vFpmtrong vFpmlòng nàng.

 

Ám DạSvWL MvFpminh nSvWLở SvWLnụ cườiSvWL dịuvFpm dztodàng nhưtRkB mộttRkB tivFpma svFpmáng: “ĐượtRkBc. TvFpmay L9arAa Ndztohi SvWLđẹp nSvWLhư vậy,9arA đêmdzto SvWLnay ctRkBũng khôngSvWL cần9arA ădzton cơmSvWL đdztoâu nhỉ.”

 

“Tỷ ~9arA~ SvWLtỷ ~~!”

 

Cậu bé9arA SvWLÁm DtRkBạ dztoLa thấdztot vọnSvWLg kêudzto to.

 

Ám DạtRkB Min9arAh nởdzto ntRkBụ cười,tRkB ngótRkBn 9arAtay nhẹtRkB SvWLnhàng chvFpmà tRkBlên ctRkBhop dztomũi. 9arANgày mdztoùa tvFpmhu, dướiSvWL ánhSvWL nắvFpmng chiềuvFpm, bSvWLên kSvWLhe tRkBsuối nhvFpmỏ, nàntRkBg n9arAở ndztoụ cườivFpm ôntRkB nhuvFpm, suốivFpm tdztoóc dàiSvWL tvFpmhơm ngátRkBt ôtRkBm lấdztoy y.

 

......

 

............

 

Lưỡi d9arAao nhỏdzto từ9arA vFpmtừ cSvWLẩn vFpmthận sửadzto s9arAang ltRkBại 9arAmóng dztotay SvWLcho y.

 

Mái dztotóc dàdztoi buôngtRkB xuốngvFpm va9arAi nàng.

 

Nàng nSvWLở mvFpmột nụ9arA cườidzto SvWLtĩnh lặng,vFpm ttRkBựa hồvFpm tronSvWLg tdztohế SvWLgiới củaSvWL n9arAàng khôntRkBg SvWLgì quaSvWLn trọngvFpm hơn9arA móng9arA tadztoy 9arAÁm DSvWLạ La.

 

Ngón tadztoy Ám9arA DtRkBạ LSvWLa cứnvFpmg đờ.

 

Tuyết dztotới 9arAgần vFpmNhư dztoCA, mộttRkB SvWLvẻ mặttRkB 9arAkhó vFpmcó thSvWLể dùnvFpmg lSvWLời đểdzto tảSvWL khtRkBiến nụSvWL dztocười tRkBy SvWLbiến mất.

 

“Móng 9arAtay dvFpmù SvWLdài nhtRkBưng lSvWLàm đú9arAng làtRkB ẩu.”vFpm Nà9arAng dztomỉm cSvWLười. tRkB“La NhtRkBi đãtRkB ltRkBớn rồvFpmi, móngtRkB tdztoay khôdztong dztobẩn nSvWLhư trướvFpmc nữa.”

 

Nàng ngẩSvWLng đầu.

 

Khóe mắttRkB 9arAlà SvWLcảm tRkBtình trtRkBong sSvWLáng SvWLchan chứaSvWL, nànSvWLg nhìtRkBn ÁvFpmm Dạ9arA vFpmLa, 9arAsóng mắ9arAt ntRkBhư làn9arA nước9arA tRkBmùa thdztou tRkBkhẽ chảy.

 

Một lvFpmúc ltRkBâu sau…

 

Ngón tatRkBy nàSvWLng vtRkBuốt nhẹtRkB lêndzto khdztouôn mặtdzto Ámdzto SvWLDạ LtRkBa, dztochân tRkBmày nhẹvFpm tRkBnhàng cSvWLau SvWLlại nh9arAư làndzto són9arAg nước.

 

“La SvWLNhi bệSvWLnh stRkBao? StRkBao 9arAlại tiề9arAu tụy9arA nhtRkBư vậy?”

 

******

 

Bó đuốcvFpm vẫ9arAn ctRkBháy bvFpmên bứdztoc tườngSvWL đá.

 

Dưới lòng9arA dztođất k9arAhông k9arAhí ẩmdzto ướtdzto mavFpmng thSvWLeo mộttRkB mù9arAi mốtRkBc meo.

 

Nàng ng9arAửa 9arAđầu nằm9arA trdztoên gvFpmiường, vầnvFpmg t9arArán khẽ9arA c9arAau lại:

 

“La NhtRkBi rốtSvWL cuvFpmộc bịvFpm làSvWLm dztosao? VSvWLì sao9arA… SvWLta dư9arAờng nSvWLhư dztođã trảiSvWL qdztoua mtRkBột giấcdzto mvFpmộng dàSvWLi, mSvWLà nhữngtRkB gìtRkB SvWLtrong mộn9arAg 9arAlại SvWLchẳng thvFpmể 9arAnhớ ra.”

 

Ám Ddztoạ dztoLa nói:vFpm “TỷSvWL ntRkBgã bệnh,9arA hôSvWLn 9arAmê mườitRkB chí9arAn năvFpmm rồidzto.” SvWLTuyết nSvWLói chSvWLo tRkBy, hồtRkBn pháchvFpm Ádztom Dạ9arA Mindztoh cầ9arAn mSvWLột ctRkBhút thờitRkB giavFpmn mớtRkBi SvWLcó th9arAể nhớvFpm tRkBlại tSvWLoàn vFpmbộ những9arA cdztohuyện cũ.

 

“Mười ctRkBhín nă9arAm sao…”tRkB NvFpmàng tRkBlặp lạdztoi, lắdztoc đầu9arA cưSvWLời kvFpmhổ: “HènvFpm vFpmchi tỷvFpm cảdztom 9arAthấy toàvFpmn thânSvWL 9arAnhức mỏSvWLi, nhưSvWL khôvFpmng ptRkBhải cvFpmủa bảnSvWL thâtRkBn mìnSvWLh vậy.”

 

“Tỷ sdztoẽ nhanvFpmh chvFpmóng pvFpmhục tRkBhồi thôi.”dzto dztoY sẽtRkB bSvWLắt NgtRkBân Tuyết9arA tRkBmau dztochóng đuổidzto hồnvFpm phvFpmách nvFpmữ nhâ9arAn kdztoia đi.

 

Nàng SvWLchăm dztochú nhSvWLìn ydzto, ltRkBo lắntRkBg SvWLnói: “LatRkB Nhdztoi, đệtRkB cũn9arAg bịtRkB dztobệnh sao?”

 

“Không đ9arAâu, đệdzto vẫ9arAn khỏe.”

 

Bàn tSvWLay nà9arAng vFpmnhẹ nhàn9arAg vvFpmuốt vvFpme khuô9arAn mặvFpmt tvFpmái nhtRkBợt dztocủa tRkBy: “SaoSvWL khuôn9arA mặSvWLt đệ9arA lạidzto trắtRkBng bvFpmệch vậy?SvWL S9arAao thânvFpm tvFpmhể lạ9arAi gầydzto yếudzto thế?tRkB dztoLa Nhdztoi củtRkBa dztota làvFpm mộtSvWL thtRkBiếu niêvFpmn thầvFpmn tháivFpm ptRkBhi phtRkBàm mà.”vFpm Bàn9arA 9arAtay nàngtRkB trắnSvWLg trẻotRkB ấmtRkB áp,9arA c9arAái v9arAuốt vdztoe tRkBdịu ddztoàng đầydzto yêutRkB thương.

 

Ám Dạ9arA dztoLa nvFpmắm ttRkBay nàvFpmng, ávFpmp lSvWLên khtRkBuôn dztomặt mìnhvFpm, hơSvWLi t9arAhở 9arAy dồtRkBn dập:

 

“Nói cvFpmho SvWLta SvWLhay, ngvFpmươi làtRkB ai?”

 

Nàng kSvWLinh ntRkBgạc nóiSvWL: “LtRkBa Nhi?”

 

Ám DạSvWL LvFpma thở9arA dốc:tRkB “vFpmMau nói9arA cvFpmho 9arAta, ngươitRkB ltRkBà avFpmi, 9arAtên làSvWL gì?”

 

Nàng lắcSvWL tRkBđầu, cười9arA nóiSvWL: SvWL“Đứa dztonhóc hSvWLư hSvWLỏng 9arAnày.” ThấytRkB SvWLy 9arAcố chấpSvWL dztonhư vdztoậy, nàtRkBng rSvWLốt dztocuộc tdztohỏa hiệvFpmp,d đ9arAưa tRkBtay vFpmlên vutRkBốt tRkBnhẹ cSvWLhop mũSvWLi SvWLy, vFpmbất đắSvWLc dztodĩ nóSvWLi: “Vậy9arA đư9arAợc rồ9arAi, dztota tRkBlà BôivFpm Nhi.”

 

Bôi Nhi….

 

Huyệt ThivFpmên LiSvWLnh Cdztoái củavFpm ÁvFpmm DạSvWL LtRkBa 9arAphảng SvWLphất SvWLnhư vFpmbị m9arAột SvWLchưởng đánSvWLh trúnvFpmg! NgũtRkB quvFpman tRkBy 9arArun rẩSvWLy, duntRkBg SvWLmạo vFpmtà vFpmmỵ cũnvFpmg bắtdzto đầuvFpm vặn9arA vẹo!tRkB vFpmYết hầdztou cảvFpmm ttRkBhấy ngvFpmòn ngọn,dzto ngực9arA nhưtRkB tRkBcó mvFpmột cụtRkBc mávFpmu tRkBnóng muốndzto phuvFpmn ra!

 

Nàng dztolà BôSvWLi Nhi.

 

Nàng làtRkB Bôidzto vFpmNhi ctRkBủa y.

 

............

 

......

 

Trong tRkBánh nắngtRkB dztoban mai.

 

Nàng 9arAnhảy 9arAmúa bên9arA dztobờ suối.

 

Giọt sương9arA trênSvWL dztongọn c9arAỏ btRkBị gócvFpm tRkBváy nàvFpmng 9arAcuốn ldztoên tạo9arA thànhdzto ttRkBừng átRkBng sươngSvWL 9arAtrong suốt.

 

Y dztonằm ttRkBrên thảm9arA cỏ,vFpm miệng9arA ngậdztom cọngtRkB dztocỏ xanhSvWL, ngónSvWL 9arAtay thSvWLưởng thức9arA mộSvWLt 9arAchén rvFpmượu hoànSvWLg kSvWLim. vFpmThân chédzton vFpmphản chiếdztou v9arAũ điệuvFpm rSvWLung độngSvWL ttRkBâm catRkBn củaSvWL nàng.

 

“Này, ttRkBa dztokhông mudztoốn gdztoọi ngvFpmươi tRkBlà vFpmtỷ tỷdzto nữa.”

 

Y tRkBhoán hận9arA nói.

 

Nàng vdztoẫn titRkBếp t9arAục mtRkBúa, hòtRkBa vàvFpmo 9arAdòng SvWLchảy củvFpma dództong suối9arA, dztohòa vàoSvWL thảdztom cỏvFpm xandztoh, tRkBhòa SvWLvào thếvFpm giớvFpmi mtRkBỹ lệSvWL xundztog SvWLquanh, cSvWLhẳng hdztoề SvWLđể ýtRkB tớivFpm SvWLlời nództoi tr9arAẻ coSvWLn 9arAcủa y.

 

“Ngươi có9arA tRkBnghe không9arA đó!9arA Sdztoau 9arAnày SvWLta sẽ9arA vFpmkhông gọitRkB ngư9arAơi ltRkBà tỷtRkB tỷSvWL nữa!”tRkB vFpmY buồntRkB rầ9arAu xoavFpmy xvFpmoay c9arAhén 9arArượu, tSvWLhấp gvFpmiọng nóidzto: “GvFpmọi ngươdztoi lvFpmà tỷvFpm tỷSvWL cdztoứ cótRkB SvWLcảm giácdzto nhưvFpm mtRkBãi mãiSvWL khônvFpmg lớndzto lê9arAn được.”dzto 9arANàng cànSvWLg ngày9arA càn9arAg tRkBxinh đẹp,tRkB c9arAhốn giatRkBng hồSvWL ntRkBgày cũvFpmng ngtRkBày càSvWLng tRkBnhiều ngtRkBười khuynvFpmh đảo9arA vìSvWL s9arAắc đSvWLẹp củadzto nàng.

 

Y sợdzto rằnvFpmg tronvFpmg lònvFpmg ntRkBàng mìdztonh mtRkBãi mSvWLãi 9arAchỉ ldztoà tRkBmột đệdzto đệ.

 

Nàng ngừndztog múdztoa, ngtRkBồi xuốngtRkB vFpmbên ngưtRkBời ytRkB. dztoXoa 9arAxoa choSvWLp mũivFpm dztoy, giọngSvWL nàngdzto tựaSvWL nhưSvWL đavFpmng ldztoừa mộtRkBt 9arAđứa tSvWLrẻ: “Saodzto lạdztoi không9arA vu9arAi thế?”

 

Chén rSvWLượu vFpmkhông ngtRkBừng quavFpmy 9arAtrong tadztoy y.

 

Hai tRkBmắt vFpmy 9arAtỏa sátRkBng: “S9arAau nàtRkBy tdztoa SvWLgọi ngươdztoi dztolà ‘BvFpmôi N9arAhi’ nhvFpmé!” ChénvFpm rượu9arA dztobay múavFpm dztonhư SvWLvũ SvWLđiệu cSvWLủa nàn9arAg, c9arAó vFpmquang mvFpmang sdztoáng lạnSvWL, cdztoó lưngSvWL 9arAáo mvFpmảnh khảntRkBh, cództo dztolàn tRkBda m9arAịn màdzto. HvFpmơn nữa9arA, chtRkBén 9arArượu tron9arAg tSvWLay ytRkB, 9arAy cóvFpm thểSvWL khi9arAến SvWLnó m9arAúa cũndztog cSvWLó thểdzto khiếvFpmn nvFpmó ngừ9arAng, vFpmlại SvWLcó thểdzto dùn9arAg mSvWLôi SvWLnhấp nháp.

 

“Cái tênSvWL vFpmkỳ 9arAquặc dztoquá.” NàSvWLng vtRkBừa cườdztoi vừtRkBa dztolắc đầu.

 

“Được khônvFpmg? dztoNgươi làdztom ‘BôivFpm Nhi’vFpm của9arA t9arAa nhdztoé.” SvWLY tớtRkBi gtRkBần nànSvWLg, tRkBánh m9arAắt bSvWLướng bỉnh.

 

Nhìn ándztoh mắt9arA yvFpm, nà9arAng bỗnvFpmg giậtvFpm mình.

 

Nàng 9arAbiết vFpmy đãtRkB giếttRkB rtRkBất dztonhiều ngườvFpmi, dandztoh tRkBtiếng ÁSvWLm HàtRkB 9arACung cũ9arAng đtRkBã lạivFpm vatRkBng dội9arA trSvWLong chốnvFpm gitRkBang h9arAồ, dztonhưng tRkBtrong lòntRkBg ntRkBàng tRkBy v9arAẫn chỉdzto lvFpmà SvWLmột đứaSvWL trẻ.

 

Nhưng giSvWLờ pdztohút này,tRkB vFpmánh mSvWLắt vFpmy tRkBmang tdztoheo 9arAvẻ 9arAngang bướngvFpm k9arAhó tả!

 

Có ldztoẽ, vFpmLa NSvWLhi đãdzto thựctRkB sựdzto trdztoưởng thành.

 

Nàng 9arAnở nvFpmụ cườiSvWL thSvWLật dịSvWLu SvWLdàng: dzto“Ta làSvWL tỷtRkB t9arAỷ củdztoa đvFpmệ mà.”

 

“Bôi NhivFpm, lSvWLàm 9arABôi NvFpmhi củdztoa ta!SvWL” dztoY năndzto nỉ.

 

“Cái tdztoên nà9arAy thậtSvWL SvWLkhó nghe.”

 

“Dễ nghe!”

 

Nàng vẫn9arA ltRkBắc đầu.

 

Y tứSvWLc giậvFpmn, nắmtRkB lấydzto cằmvFpm nvFpmàng: “9arANói ma9arAu! NgươiSvWL đồngvFpm vFpmý làmvFpm BôitRkB NhSvWLi củavFpm ta.”

 

“La NhvFpmi, đauvFpm quá.”SvWL NSvWLàng rtRkBên rỉ9arA nói.

 

“Đồng vFpmý ldztoàm BôitRkB N9arAhi củdztoa vFpmta, dztota tvFpmha cvFpmho ngươitRkB.” vFpmY càvFpmng xiết9arA chặtvFpm tay.

 

“Không.”

 

Lửa giận9arA tRkBbừng SvWLlên, tRkBy độtSvWL nhiêdzton k9arAéo n9arAàng lại9arA gần!tRkB HơiSvWL tSvWLhở nón9arAg bỏng,9arA b9arAờ vFpmmôi tRkBy cáSvWLch nàSvWLng chtRkBỉ tRkBcó SvWLmột tấc!vFpm SvWLVừa thởtRkB hổndzto hểdzton, vFpmy vừatRkB ghétRkB sátRkBt btRkBờ dztomôi đỏ9arA thdztoắm củavFpm nàng!

 

“Làm 9arABôi Nhdztoi củadzto tdztoa! NếutRkB khônvFpmg tRkBta sẽ9arA 9arAbiến ngươidzto thàvFpmnh nữ9arA SvWLnhân cSvWLủa ta!”

 

Ngày htRkBôm đó.

 

Nàng cuốiSvWL cùn9arAg cũ9arAng phảdztoi thỏSvWLa hiệp.

 

......

 

............

 

Nước vFpmmắt ÁmtRkB DSvWLạ LSvWLa 9arAđỏ n9arAhư máu.

 

Y tRkBôm lấtRkBy nàndztog, nướctRkB mắtSvWL n9arAhư dztohai d9arAòng máudzto cdztohảy tRkBxuống vFpmtừ đôidzto mắtdzto nhắmdzto chặ9arAt tRkBcủa ydzto. SvWLMàu đỏtRkB vFpmcủa nướcvFpm mtRkBắt, tRkBmàu vFpmtrắng bệchtRkB củdztoa htRkBai gòtRkB má,9arA SvWLy khvFpmông névFpmn ndztoổi btRkBi thương9arA tr9arAong 9arAlòng nhưtRkB mộtdzto bSvWLức dztotranh quSvWLỷ dịvFpm đẹpdzto đẽdzto mvFpmà tRkBthê lương.

 

Nàng yêSvWLu vFpmthương vuốdztot tRkBve ytRkB: “La9arA vFpmNhi, xSvWLin lỗi.”

 

Y ôm9arA chvFpmặt vFpmlấy nàng.

 

“Tỷ ngã9arA b9arAệnh hô9arAn dztomê đãSvWL mưdztoời chíndzto năm,dzto đệ9arA SvWLnhất địvFpmnh rấtdzto vất9arA vảtRkB đ9arAúng khôngdzto?” Nàdztong thởtRkB dài9arA, cố9arA gvFpmắng nởtRkB SvWLnụ tRkBcười, ntRkBgăn dòSvWLng nưSvWLớc mắtRkBt mdztoình cSvWLhảy r9arAa. “YtRkBên tâtRkBm vFpmđi, giờvFpm tỷdzto đãSvWL 9arAkhỏi tRkBrồi, tấtvFpm cvFpmả đềuSvWL sẽvFpm tốtdzto hơn.”

 

Ám dztoDạ dztoLa muố9arAn ômvFpm nàntRkBg vàvFpmo lòng.

 

Những chu9arAyện kdztohác SvWLy đềuvFpm khôtRkBng muốndzto ngSvWLhĩ tới.

 

“Mười chtRkBín nămtRkB quatRkB, vFpmđệ vẫn9arA ởdzto tronSvWLg 9arAÁm HàSvWL CvFpmung saSvWLo?” Nàndztog nhẹvFpm SvWLnhàng hỏi.

 

“Ừ.”

 

“Luôn SvWLở d9arAưới lòdztong đất,SvWL dztokhông thấydzto ánSvWLh mặtSvWL 9arAtrời, kdztohông SvWLchút SvWLkhông khídzto tdztorong vFpmlành, hvFpmèn ch9arAi vFpmthân thểtRkB đệ9arA chẳngSvWL hềSvWL khỏevFpm mạnh,tRkB tRkBkhuôn vFpmmặt cũtRkBng SvWLu dztobuồn ntRkBhư vậydzto.” NàtRkBng vu9arAốt tRkBve mávFpmi tóSvWLc dàvFpmi 9arAcủa ydzto. “ĐềuSvWL 9arAlà lỗi9arA củaSvWL ta.”

 

Bàn dztotay nà9arAng 9arAnhẹ nhà9arAng làdzto vậy.

 

Từng givFpmọt tRkBlệ đỏ9arA nhvFpmư máu9arA củaSvWL Á9arAm 9arADạ 9arALa tvFpmừ 9arAtừ t9arArào ra.

 

“Không cvFpmần đệdzto vFpmtiếp tụcvFpm luyệndzto côvFpmng nữadzto, cũnSvWLg khôSvWLng cầntRkB dztonghĩ cáchSvWL đểvFpm Ámdzto tRkBHà CuSvWLng xưtRkBng SvWLbá thtRkBiên hạtRkB nữa.”vFpm nàSvWLng vFpmôm lấydzto ydzto. dzto“La NhitRkB, tSvWLỷ tvFpmỷ muvFpmốn đtRkBệ sống9arA tRkBthật hSvWLạnh phúc.”

 

******

 

Sáng tRkBsớm ngàtRkBy hvFpmôm sau.

 

Như C9arAa mởSvWL tvFpmo h9arAai mắt.

 

Nàng ctRkBảm thấy9arA toàtRkBn tRkBthân nhvFpmức vFpmmỏi vFpmnhư bSvWLị tróiSvWL mộ9arAt đêmtRkB, tRkBbụng cũnSvWLg nặngvFpm trĩu,tRkB thởtRkB k9arAhông rdztoa hơi.

 

Vừa nhìdzton qua…

 

Nàng bỗngtRkB dtRkBưng kvFpminh hãi!

 

Ám D9arAạ LvFpma vFpmghé 9arAđầu vtRkBào bêntRkB giườn9arAg, tSvWLay trávFpmi nắdztom SvWLlấy t9arAay pSvWLhải nàng,SvWL đầutRkB gốitRkB lên9arA bụdztong SvWLnàng. vFpmY nghSvWLỉ rấtRkBt dztoyên tĩndztoh, ktRkBhuôn mặtvFpm távFpmi nhợtdzto phảngdzto phSvWLất vFpmnhư cdztoó thêmtRkB chúdztot huyếSvWLt sắc.

 

“Ngươi ltRkBàm 9arAgì đó.”

 

Như vFpmCa trừndztog dztomắt dztonhìn 9arAÁm tRkBDạ LtRkBa, dùngdzto đẩydzto tRkBgạt tRkBy dậy.

 

Ám SvWLDạ Ldztoa vFpmchăm chútRkB vFpmnhìn 9arAy, SvWLhạt ctRkBhu 9arAsa giữaSvWL trávFpmn dầ9arAn ddztoần chuyểvFpmn SvWLtừ đỏvFpm vFpmtươi tRkBsang âtRkBm 9arAu. SvWLY đứSvWLng dztobật dậyvFpm, ánvFpmh mắtvFpm létRkB dztolên dztovẻ tRkBvô tì9arAnh, cSvWLoi SvWLnàng nh9arAư kẻdzto ttRkBhù kh9arAắc cốSvWLt gtRkBhi tâm.

 

“Vì satRkBo ngưSvWLơi lạtRkBi trởSvWL lại.”

 

Giọng 9arAy trvFpmầm trầm9arA nhưvFpm đdztoang nguyềndzto rủa.

 

Như C9arAa giậtdzto mìnvFpmh. TrtRkBong thoántRkBg c9arAhốc, n9arAàng b9arAỗng nghdztoĩ 9arAmình sẽSvWL bịSvWL ádztonh mắtSvWL ác9arA độvFpmc cvFpmủa dztoy giế9arAt chết.

 

“Chờ SvWLmột chút!”

 

Nàng gọivFpm tRkBÁm DạvFpm L9arAa đdztoang phdztoất tvFpmay á9arAo tRkBquay đi:

 

“Ngươi đdztoừng đi!”

 

Ám Dạ9arA tRkBLa vFpmkhông 9arAquay vFpmđầu tRkBlại, vFpmy SvWLđã khôdztong dztothể dễSvWL dàngvFpm thtRkBa tRkBthứ nvFpmếu thấyvFpm tRkBmặt nàng.

 

Như tRkBCa nóSvWLi: “Hôm9arA nadztoy đãvFpm 9arAlà ngày9arA thứdzto mười.SvWL TSvWLa muốnvFpm gặpdzto NgtRkBọc svFpmư huynh.”

 

Ám DSvWLạ 9arALa cườdztoi lvFpmạnh nói:

 

“Nhìn thấdztoy vFpmhắn ngtRkBươi sẽtRkB hối9arA hận.”

 

Như SvWLCa 9arAcả tRkBkinh nói:9arA “NgươiSvWL đãvFpm làmtRkB gìvFpm vớivFpm dztosư hudztoynh của9arA ta?!”

 

Ám vFpmDạ LtRkBa n9arAhíu màSvWLy ndztoói: vFpm“Kẻ dámtRkB dztolừa gạdztot pvFpmhản bộitRkB tSvWLa c9arAhỉ cdztoó thểSvWL số9arAng trovFpmng địadzto ngục.”

 

Như CSvWLa cắtRkBn mSvWLôi, cvFpmố gắnSvWLg tRkBkiềm cvFpmhế ttRkBhân thdztoể đan9arAg ruvFpmn rẩvFpmy củadzto mình.

 

“Ta vFpmmuốn dztogặp stRkBư huynh.”

 

******

 

Làn nưdztoớc 9arAÁm H9arAà chậmdzto tRkBrãi vFpmchảy xuSvWLôi trdztoên mặvFpmt đất.

 

Xung qutRkBanh đềutRkB lvFpmà bóngSvWL tối,tRkB chtRkBỉ 9arAcó ánhSvWL lvFpmửa vFpmu tRkBám tvFpmrên bứ9arAc tườngtRkB chivFpmếu xutRkBống mặtRkBt tRkBnước. MặtRkBt nướctRkB tRkBÁm SvWLHà cũntRkBg mộttRkB mdztoàu đ9arAen, ngẫuSvWL vFpmnhiên dztolóe l9arAên mdztoột tidztoa run9arAg độngvFpm tựaSvWL nhdztoư án9arAg mvFpmây đentRkB vivFpmền vàng.

 

Trong 9arAbóng tốidzto ttRkBĩnh mịch.

 

Trái SvWLtim Như9arA vFpmCa chậdztom SvWLrãi trầmdzto xuống,SvWL mộSvWLt cảdztom gdztoiác svFpmợ dztohãi hítRkBt thSvWLở khôngdzto thôvFpmng khiSvWLến 9arAcổ họng9arA nàn9arAg kvFpmhô khốcvFpm. HatRkBi châvFpmn tRkBmuốn vFpmnhanh chtRkBóng cdztohạy 9arAtới củtRkBa nàntRkBg nặtRkBng nhSvWLư đeovFpm trì.

 

Nàng SvWLđã SvWLthấy Ngọc9arA Tự9arA Hàn.

 

Y ngồiSvWL trên9arA chidztoếc dztoxe vFpmlăn bằngvFpm vFpmgỗ, t9arAấm á9arAo xandztoh 9arAnhư ntRkBgọc, vFpmnụ cườitRkB vẫnvFpm yêSvWLn tĩnSvWLh nvFpmhư xưvFpma. SvWLCó lẽtRkB vì9arA đtRkBã lâ9arAu chưSvWLa thấydzto ádztonh mặtSvWL tSvWLrời, làtRkBn dtRkBa SvWLy tádztoi nhợt,tRkB tdztohân thểdzto cũngSvWL cànvFpmg thvFpmêm vFpmgầy gòdzto tRkBso vớitRkB trướtRkBc đây.

 

Y đantRkBg SvWLho khan.

 

Cơn dztoho dztokịch liệtdzto khiếntRkB bả9arA dztovai 9arAy dztorung vFpmrung, dztotựa hvFpmồ nhưtRkB cvFpmả ptRkBhổi SvWLy cũnSvWLg mudztoốn vFpmho ravFpm. ChiSvWLếc SvWLkhăn lụvFpma 9arAche vFpmtrên vFpmbờ vFpmmôi đãdzto lấdztom tdztoấm máu.

 

Ngọc 9arATự Hdztoàn dztonhư vậySvWL kvFpmhiến Như9arA Cdztoa cvFpmảm tSvWLhấy vFpmhoảng hốt…

 

Y lúctRkB nàdztoo cũvFpmng cótRkB tRkBthể mấtvFpm đi!

 

Như CvFpma tRkBkinh h9arAãi, quáSvWLt 9arAlên vdztoới ÁSvWLm Ddztoạ LaSvWL: “N9arAgươi đãdzto làtRkBm vFpmgì vFpmsư hutRkBynh củaSvWL ta?”

 

Ám D9arAạ LSvWLa cườvFpmi SvWLnhẹ nói:vFpm “HắnSvWL vốndzto SvWLlà mSvWLột tRkBkẻ t9arAàn SvWLphế vFpmbệnh tật,9arA gSvWLiờ 9arAchẳng 9arAqua SvWLchỉ trởtRkB 9arAlại b9arAộ tRkBdáng trướSvWLc đâydzto dztomà thôi.”

 

Không…

 

Không đúng!

 

Như CSvWLa cảtRkBm thấy9arA cdztoó đi9arAểm kSvWLhông đúng!

 

Mọi chvFpmuyện SvWLtuyệt đốidzto khôtRkBng đơntRkB giảndzto vFpmnhư Ádztom vFpmDạ LtRkBa nóivFpm được!

 

Như 9arACa đi9arA vềvFpm pdztohía Ngọ9arAc 9arATự Hàn.

 

Nàng vFpmgọi tê9arAn SvWLy: “SưtRkB huydztonh…. 9arASư huynh?!”SvWL SvWLThanh âdztom củadzto nàn9arAg lớvFpmn dztodần 9arAnhưng vFpmy lạSvWLi chẳntRkBg dztohề ngdztohe thấy!

 

Ngọc Tựdzto HàntRkB lại9arA ho.

 

Y phản9arAg phvFpmất nhvFpmư vFpmkhông 9arAhề cảmtRkB nhdztoận đượcdzto tRkBthế g9arAiới bSvWLên ngoài.

 

Như Cdztoa bắSvWLt đầuvFpm ruSvWLn rẩy.

 

Nước SvWLÁm SvWLHà vẫndzto tămdzto t9arAối tĩtRkBnh mịch.

 

Ám Dạdzto LSvWLa cườitRkB lớntRkB, vôdzto cùSvWLng đắctRkB 9arAý: “Kh9arAông SvWLchỉ SvWLlỗ dztotai dztoy đã9arA mấttRkB điSvWL 9arAthính giác,dzto haSvWLi chânSvWL SvWLy vFpmcũng khôtRkBng thểdzto đitRkB lạtRkBi được.”

 

Như CSvWLa chtRkBe miệng.

 

Giờ p9arAhút này,dzto nàng9arA vdztoô cvFpmùng thốngtRkB hận9arA ÁSvWLm D9arAẠ La.

 

Nàng khôndztog ngờ9arA mộtSvWL ngườiSvWL cSvWLó thểvFpm làvFpmm SvWLra cdztohuyện tSvWLàn nhẫn9arA nhưSvWL vậy!dzto ĐvFpmầu t9arAiên làdzto giúSvWLp Ngọc9arA SvWLTự SvWLHàn dztocó thểdzto ndztoghe, cSvWLó thể9arA điSvWL lạdztoi, khiếntRkB vFpmy khdztoỏe vFpmmạnh như9arA người9arA bdztoình thvFpmường, svFpmau đSvWLó lSvWLại cư9arAớp đoạttRkB tấdztot cảdzto đi!

 

Am DạSvWL LSvWLa cườivFpm ldztoên hSvWLa hả:

 

“Như vậ9arAy 9arAmà đãvFpm tRkBgọi lvFpmà tàdzton nhẫndzto sa9arAo? Ngươidzto cũnSvWLg quáSvWL 9arAxem dztothường SvWLta rồi!”

 

Như Cdztoa lạnhtRkB cdztoả người.

 

Cảm giáctRkB tRkBsợ hdztoãi vdztoà điềmvFpm gởvFpm dztonhư 9arAhố bdztoăng đvFpmông cứngvFpm dztocả ngườidzto nàng!

 

Ám Dạ9arA tRkBLa nởtRkB dztonụ SvWLcười đSvWLa tìvFpmnh: “NgươitRkB nh9arAìn ha9arAi mắvFpmt hắn9arA xeSvWLm, đôidzto m9arAắt tuấndzto t9arAú ấy,dzto đôitRkB mắtdzto ôSvWLn ndztohu nhưtRkB vFpmnước mùadzto vFpmxuân ấy…”

 

Ngọc dztoTự dztoHàn ldztoại hoSvWL, SvWLy ngdztoẩng đvFpmầu vềtRkB p9arAhía Nhưdzto vFpmCa, dườngtRkB ndztohư tRkBy cảmSvWL gitRkBác đượSvWLc gì9arA đó9arA, tRkBchân vFpmmày vFpmkhẽ ctRkBau lại.

 

Nhưng, dztoy khôntRkBg thátRkBy nàng.

 

Đôi mắSvWLt 9arAy v9arAẫn tuấnvFpm SvWLtú n9arAhư tRkBxưa, n9arAhưng, đãvFpm khôndztog cò9arAn vFpmthấy bấtvFpm SvWLcứ thdztoứ gtRkBì nữa!

 

Như Cdztoa càngdzto l9arAúc 9arAcàng kSvWLinh hãi.

 

Cuối cùng…

 

Nước mvFpmắt chả9arAy xuốngvFpm như9arA 9arAmưa trvFpmên khuônvFpm mặttRkB nàng.

 

Y khôngvFpm SvWLnhìn thấy.

 

Ám D9arAạ tRkBLa đã9arA biếndzto thtRkBế gdztoiới củdztoa SvWLy tvFpmhành SvWLmột 9arAmàu đen.

 

Ám DạtRkB LSvWLa n9arAgửi ngửiSvWL htRkBương rSvWLượu tdztorong ctRkBhén hoàn9arAg kdztoim, ti9arAếc nuốidzto nói:

 

“Thật tRkBkỳ lvFpmạ, vvFpmì vFpmsao mdztoột kẻ9arA tàSvWLn dztotật nhưtRkBu dztoy SvWLlại có9arA vFpmkhí chất9arA hoànSvWL mỹvFpm nh9arAư thếvFpm 9arAkia chứSvWL? NếSvWLu tRkBy tRkBchưa 9arAtừng pvFpmhản bộvFpm tSvWLa vậydzto sẽ9arA l9arAà mtRkBột nadztom tửSvWL dztomê ndztogười tớ9arAi mSvWLức nào.”

 

Như CvFpma ngồdztoi dztoxổm xuống.

 

Nàng n9arAgồi tdztorước tRkBmặt Ngọcdzto TựSvWL HàntRkB, lSvWLau SvWLsạch vFpmlệ vưvFpmơng dztotrên SvWLkhuôn mặdztot mình,tRkB cốdzto gắngdzto nởtRkB mộtdzto dztonụ cười.

 

“Sư huyntRkBh, muSvWLội dztotới tRkBrồi.” NtRkBàng nhdztoẹ nh9arAàng gọi.SvWL “tRkBMuội ltRkBà tRkBCa tRkBNhi 9arAđây, mdztouội tớSvWLi thăvFpmm huyntRkBh…. Huynh…SvWL. 9arASao lạivFpm htRkBo nvFpmặng vậydzto chứ?”

 

Ngọc Tựdzto HàntRkB chẳngtRkB dztohề tRkBcử động.

 

Y khôSvWLng tRkBnghe thấy.

 

Cũng khôngdzto nvFpmhìn thấy.

 

Như Cdztoa nhẹdzto nhàSvWLng cSvWLầm taSvWLy ySvWL, gSvWLhé svFpmát vàtRkBo đầ9arAu 9arAgối ySvWL: “dztoHuynh đúndztog làdzto m9arAột sưtRkB huvFpmynh xấu.dzto LầnvFpm nSvWLào cũng9arA đồngtRkB SvWLý SvWLsẽ vFpmtự ctRkBhiếu cốvFpm SvWLbản t9arAhân, nSvWLhưng lạtRkBi chẳngtRkB lầSvWLn nàovFpm làmvFpm được.”9arA Ha9arAi mádzto ntRkBàng cSvWLọ l9arAên đầutRkB gốiSvWL ytRkB, kh9arAiến xiêdztom SvWLy hútvFpm dztokhô nướdztoc vFpmmắt nàntRkBg. vFpm“Huynh SvWLcó bSvWLiết không?SvWL SvWLĐôi khtRkBi vFpmmuội tSvWLhực sựtRkB r9arAất giậtRkBn huynh9arA, SvWLgiận tớtRkBi mứctRkB kdztohông bSvWLao g9arAiờ vFpmmuốn đtRkBể ýtRkB t9arAới hSvWLuynh tRkBnữa. SSvWLao huynvFpmh lạidzto luôn9arA khvFpmông quavFpmn ttRkBâm dztotới bảnSvWL th9arAân mìndztoh nhưSvWL vậytRkB tRkBkia chứ?”

 

Bàn tavFpmy NvFpmgọc TựvFpm HàvFpmn SvWLgiật giật.

 

Khuôn SvWLmặt dztoy lộvFpm dztovẻ 9arAnghi hoặc.

 

Y c9arAố gắtRkBng ntRkBói chuyệvFpmn, y9arAết hầdztou 9arArung rdztoung dztonhưng ttRkBhanh vFpmâm tạodzto SvWLra cvFpmhỉ lvFpmà dztotiếng “A…”SvWL vFpmkhàn khàn.

 

Giọng nó9arAi củadzto vFpmy cũng9arA tRkBbị cướtRkBp đi.

 

Y đãdzto ktRkBhông tRkBthể vFpmnói đượcvFpm nữatRkB rồi.

 

......

 

Ngày ấy.

 

Ám Dạdzto SvWLLa cvFpmười lêndzto 9arAđiên cuồng:9arA “Một9arA tdztoên tàndzto 9arAphế khônvFpmg ngờdzto ctRkBũng dztodám phdztoản bội,tRkB lừatRkB dốtRkBi tvFpma? HSvWLa h9arAa dztoha, ngvFpmươi khôntRkBg qdztouan tâmdzto dztotới taSvWLi vàdzto cvFpmhân củavFpm m9arAình đú9arAng khôn9arAg? SvWLVậy tRkBhãy đvFpmể chúng9arA mất9arA đidzto cùndztog đôi9arA mắt9arA nSvWLgươi đi!”

 

Công lựSvWLc củaSvWL Ngọcdzto tRkBTự hà9arAn đã9arA btRkBị ÁmSvWL D9arAạ tRkBLa hủtRkBy đi.

 

Y trầmtRkB mặc.

 

Y dùng9arA thờiSvWL khtRkBắc cuốidzto cùng9arA, cSvWLảm thSvWLụ cảmtRkB SvWLgiác đứngvFpm thẳnSvWLg bằngdzto tRkBhai chân,dzto cdztoảm thụtRkB thadztonh âtRkBm 9arAcủa nước9arA svFpmông 9arAvà giództo, cảmdzto t9arAhụ tdztohế givFpmới mà9arA dztoy c9arAòn cóSvWL thểvFpm thSvWLấy. SvWLY vFpmcòn mvFpmuốn gọivFpm SvWLtên cdztoủa nàSvWLng một9arA lầtRkBn cuối.

 

Nếu cóSvWL thểvFpm chvFpmọn, tRkBy khô9arAng mutRkBốn dztosẽ lạvFpmi 9arAtàn phế.

 

Cảm thụdzto 9arAthế givFpmới tươidzto đẹpSvWL cùvFpmng sSvWLư muộivFpm mỹtRkB ldztoệ tRkBlà vậy9arA, dztoy khSvWLông 9arAmuốn 9arAtrở lạtRkBi ldztoàm mộtRkBt kẻvFpm tàvFpmn phếtRkB vôSvWL dụng.

 

Ánh sSvWLáng thản9arA ndztohiên nhdztoư ngọdztoc toátRkBt dztora trêSvWLn hàtRkBng lôntRkBg tRkBmy 9arAcủa y.

 

Y y9arAên tRkBlặng phản9arAg phấtdzto SvWLnhư khôSvWLng hvFpmề qdztouan vFpmtâm vFpmtai 9arAương sẽ9arA phủ9arA xuốndztog người9arA vFpmy n9arAhư ttRkBhế nào.

 

Ý thtRkBức cuối9arA cùSvWLng dztolà đôi9arA mắt9arA đỏdzto tdztoươi đitRkBên cuồnvFpmg củavFpm SvWLÁm tRkBDạ La…

 

“Ngươi sẽSvWL mấttRkB đtRkBi vFpmhai chân,9arA mấttRkB đ9arAi lỗvFpm t9arAai, SvWLmất đSvWLi ánvFpmh mắt,SvWL mấtRkBt điSvWL g9arAiọng nói,dzto bệnhvFpm dztotật sẽdzto ng9arAày dztongày đdztoêm 9arAđêm xvFpmâm ltRkBấn thâdzton t9arAhể ng9arAươi. NhưnvFpmg ndztogươi sẽtRkB khôngSvWL thdztoể chếtRkBt, chdztoo tớidzto trướcdzto khtRkBi sivFpmnh mdztoạng ngtRkBươi kết9arA thútRkBc, ngưSvWLơi s9arAẽ phtRkBải nếmvFpm thửvFpm cvFpmảm givFpmác tRkBsống kdztohông btRkBằng chết9arA tvFpmrong địa9arA ngục!”

 

......

 

Đau đvFpmớn ndztohư mudztoốn x9arAé ná9arAt ngựcvFpm 9arANhư Ca!

 

Nàng chưvFpma batRkBo giờtRkB hdztoận vFpmmột ngườitRkB vFpmtới vậy!

 

Nàng h9arAận SvWLÁm SvWLDạ La!

 

Nàng muSvWLốn đ9arAem tdztooàn bvFpmộ nSvWLhững đaudzto khổdzto mà9arA NgọctRkB Tựdzto HàSvWLn 9arAphải chịuvFpm đựndztog trả9arA ltRkBại SvWLcho ÁmSvWL DvFpmạ L9arAa gấp9arA ngà9arAn vạn9arA lần!

 

Nàng đ9arAã biếtdzto cávFpmi 9arAgì gọitRkB làSvWL cừuSvWL hận!

 

Cừu tRkBhận chívFpmnh làvFpm khônvFpmg tiếSvWLc vFpmmọi t9arAhủ đtRkBoạn, khSvWLiến kẻtRkB đvFpmã l9arAàm tổnvFpm thươn9arAg người9arA mdztoình yêudzto SvWLmến đdztoau đớndzto gấ9arAp bội!

 

Như dztoCa vSvWLùi mặt9arA vàoSvWL lònvFpmg bàntRkB ta9arAy Ng9arAọc TựvFpm Hàn.

 

Nàng khóc.

 

Nước mdztoắt tRkBchảy xuốngvFpm khiếtRkBn vFpmlòng 9arAbàn vFpmtay SvWLy lạnhSvWL buốt.

 

Ngọc T9arAự HàntRkB dztolộ dztovẻ xú9arAc độngtRkB, thândzto tRkBthể dztoy ngSvWLhiêng SvWLvề phíatRkB tdztorước, ng9arAón tvFpmay 9arArun tRkBrun chạmtRkB vàotRkB SvWLngười nàng9arA! SvWLY chạ9arAm vàSvWLo dòdztong SvWLlệ rtRkBàn rụaSvWL tRkBcùng SvWLlàn vFpmda lạSvWLnh lvFpmẽo btRkBi ai.

 

Như 9arACa vừadzto kvFpmhóc vừdztoa tRkBhô: “LÀSvWL 9arAmuội! SvWLSư huyn9arAh, dztolà muộitRkB đây!”

 

Nàng stRkBợ hãi.

 

Nàng sdztoợ đây9arA vFpmlà lầnvFpm cuốiSvWL vFpmgặp được9arA y.

 

Còn dztoy, lại9arA khdztoông thSvWLể thtRkBấy nSvWLàng, tRkBkhông thểSvWL tRkBnghe đdztoược nànvFpmg 9arAnói, thậtRkBm 9arAchí tRkBcòn khSvWLông vFpmbiết SvWLnàng SvWLđã tới.

 

Ngọc 9arATự HànvFpm dztolại 9arAho kSvWLịch liệt.

 

Máu tươiSvWL t9arAừ khóSvWLe mvFpmôi SvWLy chảy9arA rvFpma, 9arAy cốvFpm 9arAgắng muốnvFpm n9arAói gSvWLì đództo n9arAhưng đổtRkBi l9arAại chỉtRkB dztolà c9arAơn vFpmho càdztong thê9arAm mãvFpmnh liệt.

 

“Muội là9arA dztoCa Nhi…”vFpm NàSvWLng vừatRkB khtRkBóc vừadzto tRkBôm lấy9arA dztoeo củaSvWL ydzto. “SưtRkB huynh9arA, huynSvWLh biết9arA dztolà muộtRkBi đúvFpmng khônvFpmg? MtRkBuội rtRkBất sợ…vFpm 9arAsư SvWLhuynh, muộ9arAi vFpmthực sựtRkB rấ9arAt sợ…”

 

Nước mắtvFpm 9arAchảy vFpmdài tr9arAên khdztouôn mặtvFpm ntRkBàng: “HSvWLuynh nvFpmhìn muội9arA mộtdzto SvWLcái cótRkB đượcSvWL kvFpmhông? dztoMuội muốtRkBn nSvWLghe hutRkBynh ndztoói… tRkBSư hvFpmuynh… hSvWLuynh đừng9arA làm9arA mdztouội sợ…”

 

Máu củvFpma vFpmy bắvFpmn lê9arAn ngườ9arAi nàng.

 

Nỗi sợtRkB khiếntRkB nànSvWLg dztonói nvFpmăn SvWLlộn xộnSvWL, vFpmnỗi dztosợ khiếnvFpm nàngSvWL nhvFpmư mộtvFpm đứaSvWL tRkBtrẻ kh9arAông hvFpmiểu chuyện.

 

Nàng khócdzto tớitRkB mứctRkB ctRkBả ngườidzto lạdztonh ngắt.

 

Một SvWLbàn tatRkBy ôn9arA n9arAhu SvWLlau điSvWL dztogọt nướcSvWL mắtdzto vươngSvWL trênSvWL khudztoôn mặtdzto nàng.

 

Sau đó,vFpm vFpmy bdztoế nàngtRkB lên.

 

Y ômdzto nàng9arA trdztoong SvWLlòng mìnvFpmh, ôvFpmn ntRkBhu vFpman ủitRkB nàngvFpm. SvWLCổ dztohọng dztoy ptRkBhát rvFpma 9arAâm vFpmthanh kh9arAàn SvWLkhàn đ9arAứt quãng9arA, nhưngSvWL cẩnvFpm thậnSvWL n9arAghe lại,SvWL dztođó ldztoà một9arA 9arAbài vFpmhát chtRkBẳng cdztoó nhịp9arA điệu.

 

Y vtRkBỗ vtRkBề nàng.

 

Hai ngóvFpmn t9arAay gầvFpmy dztogõ vẽtRkB nhữtRkBng dztođường nétdzto kỳdzto dịSvWL tdztorên lưndztog nàng.

 

Bị 9arAy ôtRkBm lấy,dzto nSvWLàng cdztoàng kdztohóc lớn.

 

Y đSvWLang vẽvFpm gvFpmì tSvWLrên tRkBlưng nàng?

 

Đột nh9arAiên, dztonàng nSvWLgừng thở…

 

Y đangdzto viết…

 

“Ca Nhi.”

 

Trong l9arAòng y9arA, nàngvFpm rtRkBa sứctRkB tRkBgật đầu:vFpm “Là9arA muộitRkB! dztoMuội ltRkBà dztoCa Nhi!”tRkB ÔngtRkB trờ9arAi ơi,9arA SvWLy biếvFpmt làvFpm nàng!

 

Ngọc T9arAự HSvWLàn trấntRkB aSvWLn nàng,SvWL tiếtRkBp ttRkBục vvFpmiết lêntRkB lư9arAng nàng:

 

“Đừng sợ.”

 

Nàng tRkBvừa khtRkBóc vừatRkB cườivFpm, kvFpméo tadztoy dztotrái tRkBy vFpmáp lêtRkBn đôitRkB tRkBmôi vFpmmình, gitRkBúp dztoy “nghe”SvWL thấySvWL mìdztonh nói:

 

“ừ, mudztoội kdztohông sợ.”

 

“Muội cdztoó khỏSvWLe không?”

 

“Muội vẫntRkB khỏe.”

 

“Sao lạitRkB khóc?”

 

“Được thvFpmấy htRkBuynh thvFpmật vuSvWLi.” Nàn9arAg átRkBp taSvWLy 9arAy lạitRkB gầvFpmn 9arAmôi SvWLmình thêdztom, SvWLchăm chú9arA nhvFpmìn y9arA: “SvFpmư h9arAuynh, muộidzto nhvFpmớ huynh…”

 

Ngọc vFpmTự Hàn9arA nở9arA nụSvWL tRkBcười, mvFpmột nụdzto SvWLcười ôtRkBn tRkBnhu ttRkBoát r9arAa ttRkBừ đtRkBôi mắt9arA khôtRkBng cònvFpm tiêudzto cự.

 

Ngón 9arAtay tRkBy nhẹ9arA nhtRkBàng nhSvWLư làvFpmn gdztoió m9arAùa thu:

 

“Thật tRkBvui vSvWLì 9arAmuội còtRkBn nhvFpmớ huynh.”

 

Như SvWLCa hdztoai m9arAát đẫmdzto lệ,vFpm nàntRkBg nhSvWLìn yvFpm, nắmtRkB ldztoấy ngónvFpm vFpmtay ytRkB, cúi9arA đvFpmầu hônSvWL lê9arAn ngtRkBón ttRkBay, tRkBlên lò9arAng tRkBbàn dztotay đó.

 

Nàng h9arAôn 9arAlòng bàdzton ta9arAy dztoy thậttRkB lau.

 

Ngọc TựtRkB H9arAàn đầutRkB ttRkBiên SvWLlà vFpmgiật mìn9arAh, dztosau đó,tRkB tRkBy nhắm9arA mắt9arA lại,9arA nưdztoớc mắtRkBt lặngtRkB ltRkBẽ chảydzto xuống.

 

Nàng đdztoang viếtSvWL trtRkBong lòngtRkB bàndzto taSvWLy 9arAy tRkBba chữ:

 

“Căn ntRkBhà trúc.”

 

******

 

Ngày hôtRkBm sau.

 

Tuyết hotRkBan hỷvFpm 9arAvỗ vSvWLề thànhtRkB HồvFpmng vFpmNgọc Phượng9arA CầSvWLm màvFpm m9arAình yêSvWLu thtRkBích, nhdztoẹ ntRkBhàng thổidzto dztolớp SvWLtro bụSvWLi trênSvWL dâvFpmy, ngó9arAn taSvWLy vFpmy khảytRkB nêvFpmn nhữngvFpm nốtvFpm nhvFpmạc 9arAtuyệt mỹ.

 

Tuyết vừdztoa đà9arAn vừa9arA vFpmcười dztonói: “Đột9arA nh9arAiên lạtRkBi dztocó htRkBảo dztotâm trdztoả lvFpmại 9arAđàn cầvFpmm cdztoho dztota, TiểtRkBu LSvWLa nh9arAất địnvFpmh ldztoà cództo việcdzto cầnvFpm dztonhờ rồi.”

 

Ám DSvWLạ LSvWLa cũndztog cưtRkBời, 9arAgiọng vFpmnói dụ9arA hovFpmặc: “K9arAhông dztochỉ SvWLnhư vậy,dzto 9arAta cònvFpm dztocó SvWLthể g9arAiúp tRkBngươi khvFpmôi p9arAhục côngvFpm lựcSvWL vFpmtiên nhânvFpm, 9arAcải tRkBtạo ldztoại 9arAthân thểtRkB tiên9arA nhândzto vFpmbất tử.”

 

Tuyết nhìtRkBn vFpmy, cư9arAời nhưvFpm dztohoa nở:tRkB SvWL“Ngươi mutRkBốn gì.”

 

“Khiến nSvWLàng SvWLtrở vềvFpm, ktRkBhiến ntRkBàng tvFpma dztohoàn toàdzton tRkBrời đi.”

 

Tuyết SvWLđương nhiêtRkBn biết9arA haSvWLi chữdzto vFpmnàng vFpmđó chỉvFpm aivFpm. “Ngưdztoơi c9arAũng tRkBquá nóngtRkB SvWLlòng đó.tRkB NàntRkBg tvFpma vFpmcư dztongụ trondztog cơtRkB dztothể đdztoó vFpmđã m9arAấy c9arAhục nvFpmăm, đâuvFpm dễdzto dàngSvWL đuổiSvWL đi?”

 

Ám DạSvWL L9arAa lạnhdzto lùdztong nói:SvWL “ĐuổitRkB khvFpmông SvWLđược, vậyvFpm kdztohiến ảSvWL c9arAhết đi.”

 

Tuyết líu9arA lưỡ9arAi SvWLnói: “T9arAhật tRkBtàn nhẫn.”

 

“Chỉ cdztoần dztocó thểtRkB ldztoàm 9arAđược tRkBta đdztoều sSvWLẽ đápSvWL ứngdzto ngươi.”

 

“Thật sao?”

 

“Thật.”

 

“Nếu 9arAta muố9arAn Á9arAm 9arADạ MtRkBinh thàndztoh dztonữ nhâtRkBn củatRkB ttRkBa thìtRkB stRkBao?” Tuyết9arA nở9arA SvWLnụ cườvFpmi tRkBhư hỏng.

 

Ám Dạ9arA Ldztoa givFpmận vFpmtím mvFpmặt, dztongón ttRkBay vFpmtái tRkBnhợt xiếvFpmt cSvWLhặt yếtdzto tRkBhầu Tuyết.

 

Tuyết 9arAho s9arAặc sụa,tRkB cườSvWLi dztonói: “ChỉvFpm tRkBđùa chúvFpmt thôi.

 

“Nàng tRkBkhông pvFpmhải ngưvFpmời ndztogươi cSvWLó thSvWLể đùSvWLa.” Đố9arAt x9arAương ngdztoón tadztoy Ádztom DạSvWL tRkBLa ru9arAng l9arAên lác9arAh cách,vFpm khôngvFpm SvWLai được9arA phépdzto kvFpmhinh nhờSvWLn nàng.

 

Tuyết dztoxoa x9arAoa cổdzto mìn9arAh, n9arAói: “Được.”

 

“Ta muốndzto nàtRkBng trởvFpm lại,SvWL kh9arAông rời9arA SvWLđi nữa.”

 

Ám DtRkBạ 9arALa átRkBnh mSvWLắt 9arAâm u.

 

Kỳ tdztohật, mườdztoi chídzton năSvWLm qudztoa khôvFpmng vFpmcó nàng9arA 9arAở btRkBên, n9arAhung n9arAhớ đã9arA thà9arAnh 9arAmột tvFpmhói qudztoen rvFpmồi. Nhưn9arAg khvFpmi giọnvFpmg nó9arAi và9arA n9arAụ cư9arAời củaSvWL nàtRkBng ldztoại xuấtdzto hiện,dzto chtRkBia tRkBlìa chỉvFpm v9arAài tRkBngày ha9arAy th9arAậm cvFpmhí vdztoài 9arAcanh gidztoờ ctRkBũng SvWLkhiến dztoy k9arAhổ sởdzto nhưtRkB muốn9arA chvFpmết đi.

 

Tuyết khSvWLảy đvFpmàn, l9arAắc dztođầu nói:SvWL “Tadzto vFpmcũng khôngSvWL tRkBcó cáchvFpm nào.”

 

“Ngươi vFpmnói cáidzto gì?”

 

“Nha 9arAđầu tRkBNhư CSvWLa dztokia 9arAmới SvWLlà mvFpmấu cvFpmhốt. Nếudzto n9arAàng vFpmta vFpmđã khtRkBông muốSvWLn r9arAời khSvWLỏi thSvWLân thểdzto, bấtdzto cứtRkB atRkBi cũdztong k9arAhông tdztohể dễ9arA dàn9arAg đuổidzto vFpmnàng 9arAta đi,SvWL nvFpmếu dztokhông sẽ9arA khiếnSvWL thSvWLân thểtRkB hỏntRkBg theo.”

 

Ánh mắtdzto ÁmtRkB DạvFpm L9arAa nhe9arAo lại.

 

“Nếu nàntRkBg 9arAta đápdzto ứtRkBng vFpmrời khỏi9arA thì9arA sao?”

 

Tuyết gSvWLiật mdztoình nództoi: “LàmSvWL sa9arAo nà9arAng ấyvFpm đồndztog tRkBý được?”

 

Ám DạtRkB L9arAa khôngvFpm nói.

 

Hạt chtRkBu sdztoa giữaSvWL trtRkBán đỏdzto chótSvWL nhdztoư sắpSvWL nhSvWLỏ máu.

 

“Ta kSvWLhông ti9arAn ngươi.”

 

Như dztoCa trựcvFpm tiếp9arA trảdzto lờidzto ÁmSvWL Dạ9arA La.

 

Mặc dùtRkB Ámdzto Dạ9arA 9arALa hứatRkB tRkBhẹn, chSvWLỉ cầnvFpm tRkBnàng rdztoời ktRkBhỏi thâvFpmn SvWLthể dztomình 9arAy sẽdzto thảvFpm Chiến9arA PhongtRkB, NgSvWLọc SvWLTự Hà9arAn vàSvWL tRkBTuyết, hvFpmơn nữa9arA gSvWLiúp SvWLNgọc tRkBTự HvFpmàn khỏedzto SvWLmạnh dztotrở lại.

 

Nhưng…

 

Nàng đtRkBã sớm9arA khôntRkBg SvWLtin bấtvFpm cứ9arA lvFpmời vFpmnói SvWLnào củatRkB ÁmtRkB vFpmDạ La.

 

Ám dztoDạ vFpmLa nvFpmói: “9arATa đvFpmã từtRkBng th9arAất títRkBn baSvWLo giờtRkB chưa?”

 

“Chưa từng.”

 

“Vậy sadztoo l9arAại khvFpmông tivFpmn ta?”

 

“Vì ndztogươi lSvWLà mộtSvWL kẻtRkB điên.”tRkB NhưvFpm tRkBCa đápdzto: “ChỉtRkB 9arAcần ngươdztoi thíchvFpm, lúctRkB vFpmnào cdztoũng cSvWLó thểtRkB thaSvWLy đổidzto quySvWLết định.vFpm DùSvWL lSvWLà ngtRkBươi đểvFpm họtRkB rSvWLời khvFpmỏi sSvWLau nàdztoy vtRkBẫn ctRkBó tSvWLhể làdztom ttRkBổn thưvFpmơng hvFpmọ. Người9arA đãdzto lừavFpm d9arAối phSvWLản dztobội ngươi9arA ngưvFpmơi vĩndztoh viễtRkBn cũng9arA khôSvWLng buô9arAng tha.”

 

Ám DtRkBạ 9arALa n9arAhíu mày.

 

Nàng ctRkBó vẻvFpm ktRkBhá hiểu9arA ytRkB, khônSvWLg satRkBi, savFpmu khvFpmi thdztoả dztobọn dztohọ đi9arA, mới9arA bắtRkBt trdztoở lvFpmại SvWLtra tấtRkBn, chdztoẳng tRkBhề đdztoi ntRkBgược ltRkBời hứa.

 

Y cườ9arAi lạnh:9arA “NgươvFpmi cvFpmho rằngvFpm vFpmngươi c9arAó 9arAtư cáchSvWL đvFpmàm pháSvWLn v9arAới t9arAa sao?”

 

Như Cdztoa nhìndzto lạiSvWL y.

 

Đôi mắtdzto vFpmtrong SvWLveo củtRkBa nàng9arA mvFpmang t9arAheo ývFpm vFpmchí khôn9arAg hềtRkB khuSvWLất phục.

 

Ám DạvFpm 9arALa vFpmnói: 9arA“Cho tRkBdù vFpmsau nàSvWLy SvWLta dztocó bắtSvWL bọ9arAn chúngSvWL vềSvWL ndztohưng dẫ9arAu vFpmsao chúng9arA vẫntRkB còndzto cơtRkB dztohội trố9arAn thodztoát. 9arANếu khôngdzto, tRkBta sẽtRkB khiếnSvWL chúdztong ltRkBập tứcSvWL ch9arAết tvFpmrước mặttRkB ngươi.”

 

Sắc m9arAặt NvFpmhư C9arAa dầntRkB dầntRkB trắngSvWL bệch.

 

Hạt chtRkBu svFpma gSvWLiữa trándzto ÁvFpmm tRkBDạ LSvWLa lóetRkB lên9arA, dztokhóe mắSvWLt ẩtRkBn htRkBiện qdztouang vFpmmang ktRkBỳ dịtRkB: “H9arAay lvFpmà, ngưdztoơi thíSvWLch ởvFpm dztolại b9arAên ta.”

 

Như CSvWLa cảdzto kinh.

 

Ám dztoDạ vFpmLa SvWLnắm SvWLchặt eSvWLo nàntRkBg, khitRkBến nàndztog chvFpmẳng thểtRkB cửdzto độndztog. dztoY cúvFpmi đầSvWLu xvFpmuống bvFpmen tSvWLai nàng9arA, hơiSvWL tSvWLhở ướtdzto ávFpmt lạnhdzto lẽo.9arA 9arAY nvFpmở nụtRkB vFpmcười tSvWLà ácSvWL: “HaytRkB làSvWL ngươ9arAi m9arAuốn SvWLlàm 9arAnữ n9arAhân tRkBcủa tdztoa, vìSvWL bấvFpmt trtRkBi bấdztot gidztoác đtRkBã yvFpmêu vFpmta nêndzto khôngtRkB ngạtRkBi cùn9arAg nàntRkBg hưdztoởng tdztohụ cơtRkB tvFpmhể củdztoa ta.”

 

Như dztoCa ghêdzto tởm.

 

Nàng nôtRkBn mửa.

 

Nàng tRkBnôn vFpmra nưvFpmớc vvFpmàng, nhdztoiễm btRkBẩn chiếtRkBc dztoáo vFpmđỏ của9arA Ádztom dztoDạ La.

 

Ám DạSvWL L9arAa liSvWLếm lápSvWL vàvFpmnh tadztoi nàngvFpm: “tRkBNôn SvWLà, 9arAcứ nôvFpmn hết9arA rvFpma đdztoi, SvWLta tuyệtvFpm SvWLđối khôngSvWL đểdzto SvWLý. NtRkBgươi vdztoà n9arAàng hợpSvWL ntRkBhất, udztoế vdztoật ngươdztoi ntRkBôn r9arAa cũn9arAg là9arA c9arAhâu tRkBbáu đốivFpm với9arA ta.”

 

Càng rtRkBên rỉ9arA, SvWLy dztocàng nắmSvWL chặtdzto nàvFpmng: “Xem9arA xdztoem, tRkBcơ thtRkBể tdztoa cũngdzto đanvFpm b9arAị 9arAngươi kíc9arAh tvFpmhích nSvWLày.” Ddztoưới bụngtRkB vFpmy n9arAóng rực,dzto átRkBp sáttRkB vSvWLào nhữngtRkB đườndztog n9arAét nữSvWL tívFpmnh c9arAủa nàng.

 

“Thả tSvWLa ra!”

 

Như dztoCa vtRkBừa xấutRkB hvFpmổ vừatRkB vFpmgiận ddztoữ hé9arAt lớn.

 

Ám DạSvWL LtRkBa livFpmếc nhìndzto nàng:vFpm “tRkBSao, khôngdzto phảtRkBi ngươdztoi 9arAkhông muốnSvWL rờidzto khỏdztoi sao?”

 

Như dztoCa nhổ9arA mộtSvWL SvWLbãi nướ9arAc bọtvFpm vàSvWLo mặdztot y.

 

Nàng cháSvWLn ghévFpmt nóivFpm: “9arANếu ngươitRkB dztodám làmdzto thươngvFpm hại9arA bọnSvWL tRkBhọ, t9arAa thề,9arA mặcSvWL SvWLdù dztoÁm dztoDạ M9arAinh SvWLlà mẫvFpmu thâ9arAn SvWLcủa ttRkBa, tvFpma cũn9arAg sẽdzto không9arA mềm9arA lò9arAng 9arAtra tSvWLấn bàvFpm dztota 9arAcho ngưSvWLơi xem."

 

 

Bình luận

Ảnh của Shin Slipper
Shin Slipper29/06/2012 - 07:49

Bạn sửa lại chương này là chương 17 đi nhé ;)

Ảnh của hexagon
hexagon29/06/2012 - 09:11

Cảm ơn bạn đã nhắc nhở ^^

Ảnh của phuongthuy3010
phuongthuy301029/06/2012 - 10:26

tks chị đã sửa giùm e nha ^^