Ánh sao ban ngày - Chương 17-18

Nộp vũ khí đầu hàng

Thói quen, chỉ cần vài ngày là có thể hình thành, nhưng muốn vứt bỏ nó, e rằng lại cần đến một quá trình. Giờ đây, Triệu Vĩ hàng muốn rời xa Cố Thả Hỷ nhưng những lúc rời xa đó lại không hết mong ngóng. Anh cảm thấy bản thân mình giờ đây cũng có chút gì đó bất thường.

* * *
Tối qua là cuối tuần, Triệu Vĩ Hàng cũng không về nhà. Thả Hỷ một mình ngồi ở nhà, cô cũng chẳng biết phải làm gì nữa.
“Chỉ Túc, Chỉ Túc, cậu dạy tớ cách giả vờ ốm đi!” Đến giờ phút này, Thả Hỷ lại phải nhờ bạn trợ giúp.

“Cậu làm sao vậy!” Tiếng của Chỉ Túc rất nhỏ, gần đây vừa phải trả lời phản biện, vừa phải viết báo cáo, lại còn công việc ở bệnh viện, Chỉ Túc không còn thì giờ đâu mà tán chuyện phiếm cả.

“Cậu dạy cho tớ cách gì đó để giả vờ ốm, bệnh tình rất nặng nhưng không phải uống thuốc, không phải tiêm gì cả.”

“Cố Thả Hỷ, cậu nhàn rỗi quá phải không? Không có bệnh lại giả vờ bị bệnh, nghĩ thêm việc cho tớ đấy à!” Chỉ Túc bước ra khỏi phòng trực mới cất giọng nói chuyện thoải mái với Thả Hỷ được.

“Nhanh lên, có cách nào không vậy, giờ tớ đang rất cần bị ốm.”

“Cậu muốn làm gì vậy?”

“Triệu Vĩ Hàng tức giận bỏ đi rồi.” Thả Hỷ không nói Triệu Vĩ Hàng vì cô mà tức giận, không phải cô muốn trốn tránh trách nhiệm mà cô chỉ lo rằng nếu Chỉ Túc tra hỏi kỹ ra, biết mọi chuyện liên quan tới Tần Mẫn Dữ thì không khéo một người nữa lại bị giận lây.

“Muốn giả vờ ốm để lừa anh ta về? Cố Thả Hỷ, cậu bây giờ lợi hại thật đấy!” Đinh Chỉ Túc không hề có ý châm chọc, cô cũng cảm thấy giở một chút thủ đoạn, đối với Thả Hỷ cũng không hẳn là một việc xấu. “Thì cậu cứ nói là bị sốt cao, cảm thấy rất lạnh, trong nhà có thuốc gì không?”

“Chẳng biết nữa, lâu lắm tớ chẳng ốm đau gì. Cậu không thể nghĩ ra loại bệnh gì có hàm lượng kỹ thuật cao hơn à, cái đó rất giống như giả vờ, rất dễ bị phát hiện.”

“Xem cậu kìa, lại còn bệnh gì có hàm lượng kỹ thuật cao nữa chứ. Sốt cao là được rồi. Bảo anh ta về nhà mua thuốc cho cậu.”

“Nếu anh ấy không về thì sao?”

“Không về thì tính sau, cậu cứ gọi thử xem đã. Tớ phải đến thăm khám cho một bệnh nhân, tí nữa nói chuyện sau nhé.”
Thả Hỷ nằm lên giường, đắp chăn lại. Mặc dù bây giờ đã gần giữa mùa hè nhưng đắp một tấm chăn mỏng cũng cảm thấy dễ chịu hơn.

“A lô,” Thả Hỷ cố cất giọng thều thào, “Triệu Vĩ Hàng, em bị sốt rồi.”

“... ...”

“Triệu Vĩ Hàng?”

“Anh đang họp.” Thả Hỷ không thể đoán nổi tâm trạng của anh qua giọng nói đó.

Thả Hỷ nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một cảm giác bị bệnh, chính là trận ốm hồi mới kết hôn, rất nhanh, cảm giác yếu ớt đã tìm thấy cô, “Triệu Vĩ Hàng, anh có về được không?”

Thả Hỷ nghe thấy tiếng anh kéo ghế, mở cửa bước ra ngoài. “Sốt thì đi khám bệnh đi, thế Đinh Chỉ Túc đâu?” Giọng của anh không được thoải mái lắm.

“Cô ấy bận phẫu thuật.”

Triệu Vĩ Hàng cau mày lại, buổi họp hôm nay rất quan trọng, nó liên quan tới một dự án thầu, là một trong những hạng mục quan trọng của thành phố. Vì phải mời một số chuyên gia đến họp bàn nên buổi họp phải bố trí vào cuối tuần. Anh chủ trì cuộc họp, vừa mới bắt đầu, quả thực không thể gọi về là về ngay được.

“Bao nhiêu độ?”

“Dạ?”

“Anh hỏi em sốt bao nhiêu độ?” Triệu Vĩ Hàng đang rất sốt ruột, đầu dây bên kia, Thả Hỷ lại cứ ấp a ấp úng. “Được rồi, để anh bảo mẹ qua đó xem sao, em cứ làm theo lời mẹ là được.”

“Không cần đâu.” Câu nói từ chối còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng Thả Hỷ thì Triệu Vĩ Hàng đã cúp điện thoại rồi.
Thả Hỷ còn đang lo lắng đi đi lại lại trong phòng, không biết phải làm thế nào thì tiếng chuông cửa đã vang lên. Khúc Văn Phương đã đến rồi.

Mẹ chồng cô vẫn đứng ngoài cửa, “Đi thôi, nhìn con sốt kìa, mặt mũi đỏ lựng lên rồi. Để mẹ đưa đến viện, xe đang đợi dưới kia.”

Thả Hỷ khẽ liếc qua gương, vì quá lo lắng và cuống quýt nên mặt cô quả có đỏ lên thật. “Mẹ, mẹ vào đây đã, vào trong nhà rồi nói.” Thả Hỷ vừa kéo vừa đẩy, cuối cùng mẹ chồng cô cũng chịu đi vào.

“Mẹ, à, ờ, thực ra, con không bị ốm.” Lần này thì mặt Thả Hỷ lại đỏ bừng bừng, đầu óc nóng như đang lên cơn sốt thật.
“Ờ,” mẹ chồng ngồi xuống ghế, mắt bỗng sáng bừng lên, quay sang hỏi Thả Hỷ: “Không bị ốm, hay là con có bầu?”

Thả Hỷ mềm nhũn cả chân, cô cũng phải ngồi xuống ghế mới giữ được bình tĩnh, sức tưởng tượng của mẹ chồng cô quả là lợi hại. “Không phải đâu, mẹ, con không có bầu, tuyệt đối không thể có thai được.” Nhìn vẻ mặt bán tín bán nghi của mẹ chồng, cô vội vàng giải thích rồi nhấn mạnh một chút.

“Thế con...?”

“Triệu Vĩ Hàng cuối tuần cũng không về nhà, thế nên con đành...” Thả Hỷ chỉ có thể nhận lỗi. “Con xin lỗi.”

Khúc Văn Phương khẽ hắng giọng, “Thật quá hồ đồ! Hôm nay Triệu Vĩ Hàng có việc rất quan trọng, con lại còn không biết điều, lại làm phiền nó. Nó biết con bị ốm, lo lắng như vậy thì còn chủ trì cuộc họp làm sao được?” Mẹ chồng có vẻ không vui nhưng cũng không đến nỗi quá tức giận. Khi Triệu Vĩ Hàng gọi điện cho bà, rõ ràng là đã không còn thái độ lạnh nhạt nữa rồi. Đã bao lâu rồi Triệu Vĩ Hàng không chủ động gọi điện cho mẹ, đã bao lâu rồi nó mới gọi mẹ một cách thân thiết như vậy? Mặc dù Triệu Vĩ Hàng cũng chỉ vì vợ mới nhớ đến người mẹ này, nhưng những lúc gấp rút như vậy, biết nghĩ đến mẹ cũng khiến bà được an ủi phần nào.

Vì vậy, bà cũng chẳng muốn trách mắng Thả Hỷ làm gì, chỉ hỏi cô: “Thế bây giờ con định thế nào?”

Vừa nói đến đó, Triệu Vĩ Hàng lại gọi điện cho mẹ, Khúc Văn Phương vội nghe điện thoại, “Ừ, mẹ đến rồi, Thả Hỷ...” Khúc Văn Phương nhìn về phía Thả Hỷ.

Thả Hỷ nghe thấy nhắc đến tên mình, vội giơ tay lên ra hiệu, nhờ mẹ chồng giúp đỡ. Nếu để Triệu Vĩ Hàng biết cô giả vờ ốm thì mọi chuyện sẽ rất rắc rối.

“Nhiệt độ cũng hơi cao, mẹ vừa mua thuốc đến rồi, Thả Hỷ uống thuốc rồi, đang nằm nghỉ. Ờ, mẹ sẽ ở đây xem tình hình như thế nào, nếu không hạ sốt sẽ đưa đi viện.”

Thở một hơi dài, kết cục của một lần giở thủ đoạn là như vậy đấy.

“Mẹ, mẹ cứ về đi, con không sao đâu. Còn về Triệu Vĩ Hàng, con sẽ tự giải thích với anh ấy.” Thả Hỷ ấp a ấp úng, để mẹ chồng phải bắt gặp sự việc ngày hôm nay, ngoài việc xin lỗi ra, cô chỉ biết tự trách bản thân mình. Đầu óc cô, đúng như lời Chỉ Túc đã nói, để nó nghỉ ngơi lâu quá rồi, mỗi lần động não suy nghĩ một chút là lại bị rối tung cả lên.

“Hôm nay cũng chẳng có việc gì.” Khúc Văn Phương nói xong còn buông túi xách trên tay xuống, dường như vẫn muốn ngồi lại thêm chút nữa.

“Ồ, vậy mẹ uống chút gì nhé, hay ăn chút hoa quả?”

“Không cần đâu, ngồi nói chuyện một chút thôi. Hình như trong nhà có sự thay đổi?”

“Vâng, thực ra cũng không thay đổi gì nhiều. Con chỉ mua thêm vỏ bọc ngoài cho ghế so pha, mua thêm vài tấm thảm, thay rèm cửa và mua thêm mấy bức tranh. Con thay đổi cách trang trí một chút cho đồng nhất.”

“Con tự làm à? Con và Triệu Vĩ Hàng cãi nhau à?”

“Vâng,” với kinh nghiệm công tác trong hội phụ nữ từng ấy năm, những việc như thế này, chỉ cần liếc một cái là bà cũng nhìn ra chân tướng sự việc. Vì vậy, Thả Hỷ cũng không muốn giấu giếm, “Tuần trước, anh ấy không được vui vẻ lắm. Con cứ tưởng cuối tuần này không về nhà là vì còn đang tức giận chứ không biết là anh ấy bận.”

“Chuyện của hai đứa, mẹ cũng không hỏi nhiều làm gì.” Thả Hỷ chưa nói xong thì mẹ chồng đã xen vào: “Đã nghĩ đến chuyện con cái chưa?”

Mới chỉ có hai người mà suốt ngày cãi vã, làm gì đã tính đến chuyện con cái được.

“Chưa ạ, để quan hệ vợ chồng hòa thuận rồi tính sau.”

“Cái đó con không cần phải quá lo lắng. Triệu Vĩ Hàng nói rằng họp xong sẽ về nhà. Xem ra nó cũng rất lo cho con.”
Mặt Thả Hỷ lại đỏ bừng lên, không biết phải nói như thế nào nữa, chẳng lẽ lại khen mẹo vặt của mình?

“Chuyện kết hôn của hai đứa, ban đầu mẹ rất không tán thành. Nó quá vội vàng, hai đứa lại không hề yêu nhau. Giờ xem ra sống chung cũng khá ổn. Có cãi nhau cũng đừng làm to chuyện, như thế sẽ tổn thương đến tình cảm.” Mẹ chồng nói như đang tâm sự: “Có những việc, có khi mẹ đã làm sai. Nhưng bây giờ nhìn lại, hình như nó lại không sai nữa.”

Nói là chẳng có việc gì nhưng vừa ngồi được một lát, mẹ chồng Thả Hỷ lại có điện thoại gọi đi. Trước khi mẹ chồng ra về, Thả Hỷ vội tìm mấy món đồ cô mua cho họ từ hồi giáng sinh, “Mẹ, con mua cho mẹ và bố chút quà nhưng cứ quên không mang sang.” Đưa cho mẹ chồng, Thả Hỷ lại bổ xung thêm một câu, “Mấy thứ đó mua vào mùa đông, bây giờ e rằng cũng chưa dùng được.”

Khúc Văn Phương mở ra xem qua một lượt, “Mẹ rất thích, cảm ơn con.” Bà vỗ vào đầu Thả Hỷ một cái rồi mới đi ra. Hôm nay mẹ chồng cô hết sức thân mật.


Sau khi mẹ chồng về, Thả Hỷ cứ đứng ngồi không yên trong nhà. Triệu Vĩ Hàng tưởng rằng cô đang ngủ nên cũng không gọi về nhà, còn cô, đương nhiênl là không thể goin cho anh. Dù biết là bất cứ lúc nào anh cũng có thể về nhà nhưng lại không biết chính xác lúc nào. Cảm giác bồn chồn đó quả thực rất khó chịu. Chỉ cần nghe thấy tiếng xe dưới tầng, Thả Hỷ lại chạy ra cửa sổ ngó xuống. Cứ đi đi lại lại như vậy cả một buổi chiều, cuối cùng, Thả Hỷ mệt quá, đành nằm xuống sofa rồi ngủ thiếp đi.
Trong lúc mơ mơ màng màng, Thả Hỷ cảm thấy càng ngủ càng nóng, như đang bị thiêu đốt giữa sa mạc vậy, vô cùng khó chịu. Khi mở mắt ra cô thấy mình đang ngủ trên giường, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, trên người đắp tới 2 cái chăn, muốn đạp chăn ra cũng thấy khó khăn.
Thả Hỷ ngồi dậy bước ra ngoài, quả nhiên Triệu Vĩ Hàng đã về, anh đang lúi húi nấu cơm trong bếp. Động tác của anh rất thành thục, trông cảnh anh đứng làm bếp thật đẹp. Hôn nhân cũng có nhứng bữa cơm thật lãng mạn.Bất kể lúc chuận bị nấu, lúc đang ăn hay lúc dọn rửa, tất cả đều chứa đựng tình cảm và sự quan tâm dàh cho nhau.
Bây giờ Thả Hỷ cũng chẳng cần giả vờ ốm nữa rồi. Mồ hôi vã ra như tắm, cộng với việc đã lâu không uống nước, cô cảm thấy mình rõ ràng đang bị thiếu nước, cần phải bổ sung ngay lập tức.
" Triệu Vĩ Hàng", cô cất gionhj gọi, đợi anh quay lại rồi làm ra vẻ nịnh nọt "trông hấp dẫn quá, bao giờ mới được ăn hả anh?" Bây giờ, món gì đối với Thả Hỷ cũng là sơn hào, hải vị, hơn nữa không biết Triệu Vĩ Hàng đang hầm món gì mà thơm thế.
Triệu vĩ Hàng chỉ lạnh lùng liếc cô 1 cái: " Mặc thêm áo vào đi, vừa hạ sốt xong, cẩn thận kẻo cảm lạnh"
" Ờ, em thay quần áo xong đã được ăn ngay chưa?"
" Em cứ nằm nghỉ một lát, anh xới cơm xong sẽ gọi"
Thả Hỷ vừa bước vào phòng vừa tủm tỉm cười. Cô vội liếc vào gương, giơ tay ra hiệu thắng lợi với chính bản thân mình. Xem ra mưu kế của cô đã thành công rồi Thả Hỷ chọn lựa mãi mới quyết định mặc bộ quần áo ngủ băng lụa. Áo lót bên trong là áo 2 dây, quần dài, bên ngoài là một áo lụa dài nữa. Nhìn từ ngoài vào sẽ thấy rất nhiều áo, nhưng lại không quá bó sát người, mặc vào lúc này là rất hợp lý.
Triệu Vĩ Hàng nấu canh nấm, anh mua chỗ nấm đó từ một người hái nấm trên núi ở thành phố nên nấm rất thơm và ngon. Thả Hỷ đang thiếu nước nên uống liên tục mấy bát canh liền. Cho đên khi Triệu VĨ Hàng thấy ngạc nhiên về động tác của cô, Thả Hỷ mới dừng lại và bắt đầu ăn cơm. Một bát vẫn chưa no, Thả Hỷ lại xới thêm một chút cơm nữa, cô quên mất rằng người ốm thường không cảm thấy ngon miệng.
" Đói lắm à?"
" Ờ, ngủ quên mất, cả ngày chẳng ăn uống gì"
" Đã uống thuốc gì rồi?"
"Dạ"
" Uống thuốc gì rồi thì cũng đừng uống nữa, trên đương về, anh đã dên bệnh viện mua cho em ít thuốc. Ăn cơm xong nhớ uống thuốc rồi hãy đi ngủ"
"Ờ". Không biết là không bị ốm mà uông thuốc thì có ảnh hưởng gì tới sức khỏe không. Thả Hỷ lại hồn nhiên nghĩ, anh ấy nhất định sẽ không nhìn mình uống thuốc, cứ cầm vài viên, sau đó vứt đi là được.
“ Triệu Vĩ Hàng, cuộc họp của anh hôm nay rất quan trọng phải không, đã hết bận chưa?”
Nghĩ đến chuyện ngày hôm nay Vĩ Hàng lại cảm thấy đau đầu. Đây vốn là một hạng mục quan trọng, tài liệu của các gói thầu khồng khác nhau là mấy nhưng các chuyên gia lại không thống nhất được ý kiến. Họ đều là những bậc đức cao vọng trọng nên Triệu Vĩ Hàng không thể tự mình ra quyết định được, nhưng nếu để họ tiếp tục thapr luận như vậy, e rằng cuộc họp mấy ngày cũng chưa có kết quả. Trong khi đó, Triệu Vĩ Hàng lại đang lo tình hình ở nhà, cuối cùng, anh chỉ còn cách tập trung các ý kiến đó lại, dung hòa một chút, chọn ra 1 phương án sát thực nhất.Tất nhiên không phải ai cũng hài long với kết quả như vậy, tuy nhiên, với lập trường của anh, chỉ có thể làm vậy mà thôi.Trên thực tế cũng chẳng có việc gì hoàn hảo cả.
“ Vẫn tốt, em không cần bận tâm đến công việc của anh”. Triệu Vĩ Hàng chợt nghĩ ra vị trí của anh ở Ủy ban ít nhiều có sự thay đổi. anh vẫn chưa có dị dặn dò Thả Hỷ, cô ấy quá dễ bị người ta lôi kéo mua chuộc, điều này quả thực rất phiền phức.
“ Cố Thả Hỷ, địa vị của anh bây giờ rất nhạy cảm. Dần dần sẽ có người tìm gặp em để nhờ vả. Lúc đó em nhất định không được nhận lời. Công việc của anh không lien quan gì tới em, tới nhà mình. Vì vậy em đừng bao giờ hỏi han công việc của anh, hiểu không?”
Thả Hỷ yên lặng suy nghĩ hồi lại rồi nói: “ Triệu Vĩ Hàng, bọn họ liệu có tìm đến tận nhà mình không?”
“ Cũng có thể”
“ Vậy em phải làm thế nào?không được mở cửa à?”
“ Em chỉ cần nhớ rằng, không cần quan tâm tới ai, không nhận bất cứ món quà gì là được rồi”
“ ờ, em biết rồi, nếu quả thực có người đến đây, em sẽ nói mình chỉ là người giúp việc, không được phép mở cửa, cũng không có quyền quyết định”. Cố thả Hỷ cũng có cao kiến của mình.
Triệu Vĩ Hàng lại không chấp nhận được sự hài hước đó của Thả Hỷ. Đối với việc cô ấy phủ nhận thân phận để tránh phiền hà, cảm giác duy nhất của anh lúc đó là thất vọng,
Cố gắng kiềm chế cảm xúc, Triệu Vĩ Hàng vẫn rót nước và lấy thuốc cho Thả Hỷ: “ Này, uống đi rồi đi nghỉ”
Triệu Vĩ Hàng đứng chắn ngay trước mặt, Thả Hỷ nhận cũng không được, mà không nhận cũng chẳng xong. Cô run run chìa tay ra đón mấy viên thuốc, trong đó có cả thuốc long đờm. Cái anh chàng Triệu vĩ Hàng này kể cũng liều, dám cho cô uống tuốc một cách tùy tiện như thế này đây
“ Em có khả năng bị dị ứng với penpcilin”
“Không phải penicillin. Mà là erythocin.Thôi uống thuốc đi còn đi nghỉ”
Uống đống thuốc này vào rồi lại mất ngủ cũng nên. Thả Hỷ nắm chặt mấy viên thuốc trong tay, như thể đang muốn nghiền nát chúng ra. Không được, không thể uống mấy viên thuốc này được.
Thả Hỷ đón lấy cốc nước. “ anh cứ đi rửa bát đi, Chỉ Túc nói rằng sau khi ăn 30ph mới được uống thuốc. Em đợi them chút nữa rồi sẽ uống”.
Nhìn thấy Triệu Vĩ Hàng đi vào bếp. Thả Hỷ liền đặt cốc nước xuống đi vào phòng ngủ. Cô nhìn quanh quất 1 hồi, cuối cùng đem vứt thuốc vào bồn cầu. Nhưng cô xả nước mấy lần mà một viên thuốc vẫn cứ nổi lên, không chịu chìm xuống, chết rồi, phen này ông trời muốn trút giận lên đầu cô đây.
Cố Thả Hỷ, em đang làm gì vậy?”
Câu nói đó khiến Thả Hỷ giật bắn mình, cô vội quay người ngồi luôn xuống bồn cầu: “ Sao a lại vào đây, e đang đi vệ sinh”
Triệu Vĩ Hàng đang bê cốc nước ban nãy nói: “Anh nghĩ là em muốn nằm nghỉ nên mang nước vào cho em. Bây giờ xưm ra em cũng không cần nữa rồi”. Thả Hỷ ăn mặc chỉnh tề như vậy mà ngồi trên bồn cầu, nếu Triệu Vĩ Hàng không nhận ra cô đang giả bộ, thì quả là ngớ ngẩn. “ Cố Thả Hỷ, mỗi ngày em lại mang đén cho anh một bất ngờ đấy, đã thế còn biết giở thủ đoạn, biết nói dối nữa chứ”
Thả Hỷ vội túm lấy Triệu Vĩ Hàng lúc ấy đang định quay ra: “ Vậy anh nói xem, em phải làm thế nào. Em gọi điện cho anh, anh không nghe máy, em nhắn tin cho anh nhiều tới nỗi máy của anh cũng bị nổ tung vì quá tải, anh cũng không chịu về nhà. Em nói dối như vậy cũng đâu có nghiêm trọng quá, chẳng qua cũng chỉ là một mẹo nhỏ thôi mà.”
“ Anh chịu em rồi, còn nói là vì anh nữa. Thấy anh cuống quýt lái xe về, thấy anh vứt bỏ công việc lại, về nhà nấu cơm cho em có phải em rất đắc ý không? Cố Thả Hỷ, em thật chẳng biết phải trái gì cả!”. Triệu Vĩ Hàng nắm chặt cốc nước, định ném xuống đất, nhưng sau đó anh chỉ hắt nước trong cốc đi rồi đặt nó xuống. Triệu Vĩ Hàng quay đầu bước ra, khuôn mặt vẫn lạnh lùng vô cảm.
Triệu Vĩ Hàng cũng không biết vì sao mình trở nên kỳ cục như vậy. Cô ấy tìm cách gọi mình về, hà tất phải để ý xem có phải vì nhớ mình hay không, có phải vì muốn thay đổi hay không, có phải mọi việc cô ấy làm đêu xuất phát từ tấm chân tình hay không? Chỉ cần cô ấy phải suy nghĩ, phải tìm cách lien lạc với mình, như thế chẳng phải được rồi hay sao? Không được, như vậy vẫn chưa đủ, hoàn toàn chưa đủ. Cố Thả Hỷ thì có gì xuất sắc nào, Triệu Vĩ Hàng vẫn hỏi bản thân mình tại sao mỗi lần cô ấy không chú ý tới anh, anh lại đau khổ, khó chịu như vậy?
Cả tuần vừa rồi Thả Hỷ liên tục gửi tin nhắn cho anh, hết hỏi thăm lại báo cáo tình hình ở nhà. Mặc dù không nhắn tin trả lời nhưng mỗi tin nhắn đó đều được Vĩ Hàng đọc đi đọc lại. Đợi đến khi có tin nhắn mới, anh mới xóa tin nhắn cũ đi. Hàng ngày đi làm về Thả Hỷ cũng thường gọi điện cho anh. Triệu Vĩ Hàng cũng quen với việc giờ đó lại để diện thoại ở chế độ rung, khi Thả Hỷ gọi tới, anh lại ngồi yên lặng nhìn 3 chữ “ Cố Thả Hỷ” hiện lên trên màn hình cho tới khi cô cúp máy mới thôi. Tối hôm qua, khi Thả Hỷ không gọi điện thoại, Triệu Vĩ Hàng chỉ có thể để diện thoại trên mặt bàn, cứ vài phút lại ngó vào đó một lần. Thói quen chỉ cần vài ngày là có thể hình thành nhưng nếu muốn vứt bỏ lại cần cả 1 quá trình dài.


Giờ đây, Triệu Vĩ Hàng muốn dời xa Cố Thả Hỷ nhưng những lúc dời xa ấy lại mong ngóng chờ đợi cô. Bản than anh cũng thấy mình có chút gì đó bất thường. Đúng, chính vì điều bất thường đó mà khi biết tin Thả Hỷ bị ốm, anh đã không che giấu nổi sự quan tâm của mình, nhẹ nhàng bế cô vào giường, chọn tấm chăn dày nhất để đắp cho cô, thấy chân tay cô còn thò ra ngoài lại tìm 1 chiếc chăn khác để không bị thò ra nữa. Chính vì điều bất thường đó mà khi đắp cho Thả Hỷ 2 tấm chăn rồi, anh vẫn còn sợ cô bị lạnh,ngồi đó trông cô suốt 2h đồng hồ.
Tuy nhiên trong suy nghĩ của Triệu Vĩ Hàng phụ nữ là đám người tư lợi nhất. những thứ mà họ yêu quý thì như châu, như ngọc, cái gì cũng có thể thỏa hiệp được, cũng có thể cống hiến, còn nếu họ không yêu thì mọi thứ chỉ như rác rưởi. Khi còn yêu Ngô Hoạch, Triệu Vĩ Hàng đã trải qua quá trình đó. Anh thực sự không còn hứng thú để lặp lại 1 tình yêu không chắc chắn lần nữa.
“Triệu Vĩ Hàng anh đừng đi!” Thả Hỷ chạy vội tới ngăn không cho Vĩ Hàng mở cửa. Cô ôm chầm lấy anh nói: “ Em biết việc lần này, cả những lần trước nữa, đều do e không đúng. A đừng đi, a mà đi thì cũng khồng thể trừng phạt e được”.
“ Ai cần trừng phạt e”. Triệu Vĩ Hàng quả thực ko hề có suy nghĩ đó. A cũng biết rằng bỏ đi ko phải là cách giải quyết tốt. Tuy nhiên a phải bình tĩnh lại để xác định rõ bản than mình đang muốn gì, sau đó mới có thể đối diện với Thả Hỷ.
“ Nếu ko a có thể bắt e viết kiểm điểm. Cũng có thể bắt em làm việc nhà, dung lao động tay chân để giày vò e, ko, để cải tạo e. A cũng có thể nắng e, e sẽ ko cãi lại đâu. Chỉ xin a đừng lạnh lùng như vậy, e cũng ko muốn a bỏ đi. A thử nghĩ xem, e còn chỗ nào chưa đúng, nếu có thể sữa chữa, e nhất định sẽ nghe theo” , Nghe Thả Hỷ huyên thuyên 1 hồi, Triệu Vĩ Hàng quả thực cũng chẳng biết nên đi hay ở.
Thấy Triệu Vĩ Hàng đã có vẻ nguôi ngoai phần nào, Thả Hỷ bèn kéo a quay vào. Làm tan rã quân địch, còn chiêu nào hiệu quả hơn chiêu mỹ nhân kế nữa! Chiêu thức này, Thả Hỷ phải tốn 1 tuần mới nghĩ ra được, cũng ko biết rằng đối với Triệu Vĩ Hàng chiêu thức này có hiệu quả hay ko. Từ trước tới giờ Thả Hỷ chưa có cơ hội chủ động thực hiện nó, bản than cô cũng không biết phải bắt đầu ntn thì tự nhiên, vì vậy trong lòng cô đã thầm nhủ nếu ko đến vạn bất đắc dĩ sẽ ko dùng đến chiêu thức đó.
Tình cảnh bây giờ khiến Thả Hỷ ko thể chần chừ dc. Cô đẩy Triệu Vĩ Hàng , ấn a ngồi xuống giường. “ Sao trong phòng nóng thế nhỉ?” Cô nghĩ câu nói đó sẽ khiến ccoo cởi áo khoác ngoài 1 cách tự nhiên nhưng Thả Hỷ lại rút nhầm dây buộc, khiến nút thắt càng siết chặt. Chẳng lẽ lại tự chui khỏi áo? Đúng là làm lỡ mất cơ hội rồi. Hơn nữa, nút thắt đó ở trước ngực, chẳng biết phải cởi thế nào cho phải.
Triệu Vĩ Hàng vốn ko nhìn Thả Hỷ nhưng dợi mãi ko thấy cô nói câu nào bèn ngẩng đầu lên nhìn, thì ra cô đang đánh vật với cái áo. “Lại đây”
“Dạ”
“Bảo e lại đây”
Thả Hỷ tiến lại gần rồi ngồi xuống giường, Triệu Vĩ Hàng đưa tay cởi nút thắt 1 cách tự nhiên, đay chẳng phải là trong họa có phúc hay sao?
Cởi bỏ dc lớp áo ngoài Thả Hỷ vội vòng tay ôm cổ Triệu Vĩ Hàng , áp sát vào người a :” Triệu Vĩ Hàng, a có tha thứ cho e ko?”
“ Vừa muốn tha thứ lại vừa ko muốn tha thứ”
“ Thế là thế nào?”
“ Tha thứ rồi mới dc hưởng lợi, nhưng chỉ có ko tha thứ thì mới có lợi”
“ Cố Thả Hỷ “
“ Sao vậy”
“ Đừng cười nữa, chỗ này có tê ko?” Triệu Vĩ Hàng đưa tay lên day day lên mặt Thả Hỷ
Thả Hỷ cũng đưa tay lên day day vào mặt mình: “ Ko tê, khi a cười thì má bị tê à?” Thả Hỷ là ra vẻ đã hiểu: “ Vì vậy, a mới ko hay cười đúng ko”
Triệu Vĩ Hàng ko để ý tới câu hỏi của cô: “ Chỗ đó ko tê, thế còn chỗ này?”
Anh hôn lên môi Thả Hỷ
Thả Hỷ hổn hển đẩy Triệu Vĩ Hàng ra: “ đã biết người ta mệt lại còn…” Cô ko biết rằng, ánh mắt mơ mơ màng màng vì ngái ngủ của cô giờ đây lại vô cùng hấp dẫn.
“ Vui ko, e có vui ko, Cố Thả Hỷ ?”. a kéo đầu Thả Hỷ ngả vào ngực mình khẽ hỏi.
“ Có” Dù ko dc vẻ vang lắm nhưng rốt cuộc vẫn giữ dc a ở nhà hay sao?
Vui là dc rồi, Triệu Vĩ Hàng thả lỏng cơ thể, mọi cảm xúc của a cũng dc thả lỏng. Cần gì phải để ý xem cô ấy yêu a hay ko yêu a, a yêu hay ko yêu cô ấy, cô ấy vui, a cung cảm thất vui là dc rồi, những chuyên khác nghĩ nhiều cũng có ý nghĩa gì đâu? Trong sự mệt mỏi xen lẫn hài lòng, Triệu Vĩ Hàng đã nghiệm ra rằng, trong cuộc sống, đôi khi con người ta suy nghĩ dằn vặt, so đo tính toán quá nhiều về tình yêu nhưng khi gần gũi nhau ntn lại thấy những dằn vặt đó thừa thãi,
“ Triệu Vĩ Hàng sau này a cố gắng về nhà thường xuyên nhé, đừng để e phải ở nhà 1 mình”. Thấy tâm trạng Triệu Vĩ Hàng đã khá lên nhiều Thả Hỷ liền nói. Dù sao cô cũng phải nắm lấy cơ hội này để mqh 2 người dc tiến triển.
“ Được” Triệu Vĩ Hàng trả lời 1 cách hào phóng, mặc dù điều đó có nghĩa là a phải thường xuyên lái xe về nhà vào lúc nửa đêm rồi hôm sau lại phải đi sớm.
“ Triệu Vĩ Hàng lúc a nói “ Được” trông a rất đẹp trai”
“ Cố Thả Hỷ, a đã buông súng đầu hàng rồi, e ko cần phải cho a đi tàu bay giấy nữa đâu”
“ Ko dc, e phải cho a lịm đi vì sung sướng đẻ sau này, nếu e còn phạm lỗi, a sẽ ko tức giận như thế nữa”
Cứ thoải mái đi! Triệu Vĩ Hàng nhắm mắt lại, trong long a tràn ngập hình ảnh của Cố Thả Hỷ, bất kể là lúc nào, hình ảnh của cô vẫn đầy ắp trong a, còn cần gì những lời nói ngon ngọt nữa

 

HIỂU NHẦM

Cố Thả Hỷ muốn được ở chỗ tràn ngập ánh sang mặt trời, nhưng lại bị ánh sang đó thiêu đốt. Nó giống như việc Triệu Vĩ Hàng đối tốt với cô, cô hưởng thụ điều đó nhưng lại cảm thấy bồn chồn ko yên lòng.
***
Từ sau buổi tối hôm đó, ngày nào Thả Hỷ cũng làm nhiều món ăn ngon chờ Triệu Vĩ Hàng về ăn cơm. Triệu Vĩ Hàng cũng vì vậy cố gắng lái xe về nhà, ăn cơm với vợ rồi nghỉ ngơi. Mặc dù sang nào Triệu Vĩ Hàng cũng phải đi sớm nhưng 2 vợ chồng vẫn cùng ăn sáng, sau đó cùng nhau ra khỏi nhà, Thả Hỷ thì đi chợ sáng còn Vĩ Hàng đi làm. Hai người nhanh chóng thích ứng với nếp sống mới. Triệu Vĩ Hàng thì bận bịu với công việc còn Thả Hỷ lại bận bịu với việc nấu những món ăn ngon.
Triệu Vĩ Hàng thi thoảng vẫn phải đi công tác nhưng khi về lại được nghỉ thêm nửa ngày. Đó là những ngày hạnh phúc nhất của Thả Hỷ. Những hôm Triệu Vĩ Hàng được nghỉ, anh luôn ở nhà dọn dẹp nhà cửa, sắp xếp lại đồ đạc, nấu những món ngon chờ Thả Hỷ về ăn. Nếu trùng với ngày nghỉ của Thả Hỷ , 2 người nếu ko nằm lười trên giường chuyện trò thì chiều tối cũng lái xe ra ngoài, tìm những quán ăn ngon để cùng thưởng thức.
“ Triệu Vĩ Hàng , e cảm thấy cuộc sống của e bây giờ chỉ còn mỗi chuyện ăn uống”. Một lần Thả Hỷ bất giác ngồi than thở.
“ Sao, ko thích thế à?”
“ Chẳng phải là con người cần vươn tới những giá trị tinh thần cao hơn hay sao” . Đinh Chỉ Túc sắp tốt nghiệp rồi, vì vậy lúc nào cũng rất bận bịu. Công việc của Triệu Vĩ Hàng cũng rất có ý nghĩa. Chỉ có mình cô, hết ngày này sang ngày khác, dường như cuộc sống chẳng có chút giá trị gì cả.
“ Vậy e muốn theo đuổi điều gì?”
“ Chính vì ko biết phải theo đuổi điều gì nên e mới buồn chán”. Càng ngồi nghĩ ngợi, Thả Hỷ càng thấy mình chẳng có lý tưởng gì cả, Trước đây, Tần Mẫn Dữ chính là lý tưởng của cô, còn bây giờ Triệu Vĩ Hàng lại là tín ngưỡng của cô.cô bắt đầu tự chăm sóc việc ăn, mặc, ngủ, đi lại của Triệu Vĩ Hàng, hiểu rõ những ưu nhược điểm của a, quan tâm a nhiều hơn.
Nhưng khi toàn tâm toàn ý vào những chuyện đó, trong sự bận rộn ấy, Thả Hỷ lại cảm thấy dường như cô đang đi lạc đường.
“ Có muốn học tiếp ko?” Triệu Vĩ Hàng phân tích giúp cô.
“ E? Học tiếp? Thôi đi, đừng làm phiền các thầy cô giáo nữa”. Vài năm nữa thi lấy cái bằng thạc sỹ là đủ dùng rồi. Việc nhà, việc trường, việc gì cũng đã nhìn được tận cuối đường. Cuộc sống suốt đời chỉ như vậy thôi. Suy nghĩ đó mang lại cho Thả Hỷ 1 cảm giác bất ổn và 1 tâm trạng ưu tư.
Cuộc sống trước đây cũng giống như việc bay lượn không mục đích trên biển. Mặc dù không biết đâu là bờ, không biết còn phải trải qua bao sóng gió, nhưng trước sau vẫn có cảm giác cô không muốn khống chế nó. Trái tim của cô cứ bay lượn như thws, không cần trách nhiệm, cũng không cần gánh vác gì cả. giờ đây khi thực sự đã giương buồm trên 1 con thuyền, cô luôn cần ở bên Triệu Vĩ Hàng.
“ E không thích công việc hiện tại à?” Triệu Vĩ Hàng biết những lúc a vắng nhà, Thả Hỷ cảm thấy rất cô đơn. Vì vậy, nếu Thả Hỷ có tâm trạng gì, a đều rất chú ý.
“ Cũng tàm tạm, dù sao quanh đi quẩn lại cũng chỉ có những công việc như vậy”. Thả Hỷ cũng có phần mệt mỏi, làm công việc ấy đã 3 năm rồi, đương nhiên cô không còn hứng khởi như lúc ban đầu nữa.
Gần đây, mới có thêm 1 học viên lớp thạc sỹ tốt nghiệp ở lại trường, phụ trách công tác đoàn, lớn hơn Thả Hỷ vài tuổi. Cô gái này thuộc típ người đối lập với Thả Hỷ. Cô ấy rất hoạt bát, gặp người nào cũng có thể nói chuyện được. Vì Thả Hỷ phụ trách việc xếp lịch học cho sinh viên chính quy nên không liên quan gì nhiều đến cô ấy, cái cô học viên tên A Na đó, trước đây 1 điều cô giáo Cố, 2 điều cô giáo Cố, giờ còn chưa chính thức đi làm đã lôi cả tên của Thả Hỷ ra gọi 1 cách trực tiếp rồi.
Điều đó cũng có thể bỏ qua được, Thả Hỷ nghĩ, mặc dù thời gian làm việc của mình lâu hơn nhưng dù sao mình cũng ít tuổi hơn người ta, goi nhau bằng tên cũng chẳng sao. Tuy nhiên cái cô giáo họ Diệp rất hay tìm cách khôn khéo nhờ vả người khác. Cô ấy thường xuyên nhờ Thả Hỷ giúp việc này, việc nọ nhưng sau đó lại nhận thành tích về phần mình. Mặc dù cũng chẳng phải những việc to tát nhưng lâu dần Thả Hỷ không tránh khỏi bực mình.
Một lần Hoàng Ngải Lê thấy chướng mắt quá phải thốt lên: “ Cái cô Diệp A Na này quả thật chẳng biết điều chút nào, e ít nhiều cũng được coi là vợ quan chức, sao lại cứ để cô ấy bắt nạt thế được”. Hoàng Ngải Lê dù sao cũng rất có chừng mực, cô ấy chỉ cho mọi người trong khoa biết Thả Hỷ đã lấy chồng, còn việc Triệu Vĩ Hàng làm nghề gì, gia cảnh ra sao cô ấy tuyệt đối không nói ra. Có lẽ chính vì lý do đó mà Thả Hỷ mới bị người khác coi thường chăng? Dù rằng quá trình công tác của Thả Hỷ không phải là ngắn nhưng vì tuổi còn nhỏ nên cô hay bị sai vặt.
“ Quan huyện thì cũng không bằng quan địa phương, chị hiểu không?”. Diệp A Na là học sinh cưng của hiệu trưởng, ở 1 góc độ nào đó, cô ấy chẳng phải cũng là 1 vị vua không ngai đấy thôi.

Hoàng Ngải Lê giờ đã có bạn trai, chính là anh chàng quen ở Thu Uyển hôm sinh nhật Kiều Duy Nhạc. Anh chàng đó làm việc ở Viện Thiết kế xây dựng, hôm đó đi cùng bạn tới dự sinh nhật chứ không than quen lắm với Kiều Duy Nhạc. Mặc dù 2 người mới đi lại với nhau chưa lâu nhưng xét các điều kiện có vẻ tương đồng nên đã đến giai đoạn bàn đến chuyện cưới xin rồi. Bạn trai Hoàng Ngải Lê là 1 người rất điềm đạm, Thả Hỷ cũng gặp rồi, cảm thấy 2 người rất hợp nhau.
“ Cuối tuần, trường mình tổ chức cho các giáo sư lão thành đi nghỉ suối nước nóng, e có phải đi cùng không?”
Chuyện này quả thực rất đau đầu. những giáo sư lão thành đó là những bậc đức cao vọng trọng, tuổi tác đều đã cao. Tổ chức cho họ đi du lịch trong ngày thì an toàn hơn nhưng họ sẽ cho rằng nhà trường không tôn trọng mình. Nếu tổ chức đi những nơi xa xa, trên đường đi ai nấy đều mệt mỏi, đến nơi rồi cũng chẳng chơi bời được gì, lại cần có những người trẻ đi kèm để tiện bề chăm sóc, Vì vậy, nếu có 10 giáo sư thì ít nhất cũng có 5 người trẻ đi cùng.
Những hoạt động như vậy thường là cơ hội tốt để giao lưu kinh nghiệm và lĩnh hội trí thức nhưng mức độ nguy hiểm rất cao, thường xuyên phải đối phó với những tình huống bất ngờ. mỗi lần đi, Thả Hỷ đều mệt mỏi đến nỗi phải nghỉ mấy ngày mới lấy lại sức. Thả Hỷ đã tham gia các hoạt động như vậy 3 năm liền, lần này đáng ra tới lượt Diệp A Na đi, dù sao cô ấy cũng đac chính thức được giữ lại trường nhưng khi quyết định được đưa xuống, trong danh sách đi lại có Thả Hỷ và Ngô Hoạch.
Những chuyện như thế này dù không muốn đi cũng rất khí để từ chối. Không những vậy, Thả Hỷ lại càng không muốn đi cùng Ngô Hoạch. Bởi vì chỉ có 2 cô là giáo viên nữ, lại còn phải ở lại đó 1 đêm. Giờ đây Thả Hỷ đang rất sợ là tổn hại tới sự hòa thuận vốn khó mới có được giữa cô và Triệu Vĩ Hàng. Nhưng cô không thể nói với Triệu Vĩ Hàng những lời như thế, vì vậy khi a hỏi về chuyến đi, Thả Hỷ chỉ trả lời qua quýt cho xong chuyện.
Triệu Vĩ Hàng ngược lại rất ủng hộ việc Thả Hỷ đi chơi cùng với đoàn. A chuẩn bị cho cô mấy loại thuốc hay dùng, còn cho cô số điện thoại của mấy người bạn ở đó phòng khi gặp chuyện bất trắc.
Thứ 7, những giáo viên đi theo phục vụ đoàn phải tập trung tại trường, sau đó đến từng nhà các giáo viên lão thành để đón họ, vì vậy mọi người phải đến từ rất sớm. Triệu Vĩ Hàng cho rằng đi sớm như thế không an toàn vì đường phố còn rất vắng vẻ nên cũng dậy sớm lái xe đưa Thả Hỷ đến trường. Khi họ đến nơi, mới chỉ có mình Ngô Hoạch, cô ấy đang ngồi trên bậc đá lên xuống trước cổng trường, dáng vẻ vô cùng cô độc.
“ A về đi, những người khác chắc cũng sắp tới rồi”. Thả Hỷ phải thừa nhận rằng mình rất ích kỷ khi không muốn Triệu Vĩ Hàng xuống xe rồi chạy xuống chào Ngô Hoạch. Vừa thấy bóng dáng của Ngô Hoạch xa xa, Thả Hỷ đã cảm thấy 1 người đẹp ngồi trong khung cảnh hoang vắng như thế trông rất giống 1 bức tranh. Không biết khi nhìn thấy cảnh tượng ấy, Triệu Vĩ Hàng sẽ cảm thấy như thế nào.
“ Ừ, đi đường cẩn thận nhé, đến nơi nhớ gọi điện cho a”
“ Vâng, a về ngủ thêm chút nữa đi. Lúc nào đến nơi e sẽ nhắn tin”
Tối hôm qua, mãi nửa đêm Triệu Vĩ Hàng mới về đến nhà, mới ngủ được khoảng 4 tiếng đã phải dậy. mặc dù a cũng quen với việc đó nên thần thái trông cũng không đến nỗi mệt mỏi lắm, nhưng nếu cứ kéo dài như thế, lâu dần sẽ không tốt cho sức khỏe.
Triệu Vĩ Hàng không nói thêm gì nữa, chỉ đưa tay véo má Thả Hỷ 1 cái rồi giục cô xuống xe và lái xe về. Lúc đi qua chỗ Ngô Hoạch ngồi, a còn dừng xe lại, chào hỏi 1 câu nhưng Ngô Hoạch không đứng dậy cũng chẳng đáp lại câu chào. Đợi khi Thả Hỷ đến gần, cô ấy mới nói: “Hạnh phúc không? Hay chỉ là hạnh phúc cho mình xem thôi”.
Thả Hỷ coi như không nghe thấy gì, 2 người im lặng ngồi chờ mọi người đến đông đủ, bắt đầu 1 chuyến đi không tự nguyện và cũng không bình thường.
Vì đã đăng ký đi theo công ty du lịch nên Thả Hỷ cũng không phải chạy đi làm nhiều thủ tục lắm. Nhiệm vụ chính của Thả Hỷ và Ngô Hoạch là chăm sóc cho phu nhân của những vị giáo sư lão thành đó. Khi đi tắm ở suối nước nóng, 2 cô thường xuyên phải chú ý tới nhiệt độ và thời gian để đảm bảo cho những bậc tiền bối vui chơi 1 cách vui vẻ và an toàn.

***
Trong phòng thay đồ, phu nhân của giáo sư Tề bỗng ”Á” lên 1 tiếng.
Thả Hỷ vội chạy lại hỏi: “ Chuyện gì vậy ạ”
“ Tiểu Ngô, chỗ này bị sao vậy?” Vị phu nhân đó run run đưa tay chỉ vào ngực của Ngô Hoạch.
Thả Hỷ nhìn theo hướng tay chỉ, trên ngực của Ngô Hoạch có 1 vết sẹo dài màu đỏ. Mặc dù không gớm ghiếc lắm, màu sắc cũng nhạt đi nhiều nhưng dấu vết của sẹo còn rất rõ.
“ Mấy năm trước cháu phải làm 1 cuộc phẫu thuật”. Ngô Hoạch giải thích 1 cách đơn giản.
Trước khi nghỉ hưu, phu nhân của giáo sư Tề là 1 bác sĩ, bà xem kỹ vết sẹo rồi nói: “ Phẫu thuật ung thư vú phải không, mặc dù vẫn giữ được 2 bên vú nhưng bên trái và bên phải vẫn có sự khác nhau”. Ban đầu bà hoảng hốt là vì bà không ngờ rằng 1 cô gái xinh đẹp như vậy, lại có vết sẹo như thế trên người, nhưng bây giờ bà lại nói chuyện với Ngô Hoạch 1 cách rất chuyên nghiệp.
“Giữ được như vậy đã là tốt lắm rồi. Hồi đó cháu được phát hiện sớm, lại gặp được 1 bác sĩ giỏi, vì vậy mới giữ được cả 2 bên”.
“ Quả là không dễ dàng gì, kết quả những lần kiểm tra sau này thế nào?”
“ Dạ, kết quả của những lần kiểm tra sau này đều tốt, hồi đó cháu được phạt hiện sớm mà”.
“ Sức khỏe mới là quan trọng! Còn học vấn ư, tạm ổn là được rồi”.

Dù thế nào Thả Hỷ cũng cảm thấy mình không thể im lặng mãi được. Vết sẹo của Ngô Hoạch hiện lên trên làn Diệp A Na trắng mịn của cô ấy quả thực khiến người jhacs động lòng. Khi cất tiếng Thả Hỷ còn thấy giọng mình hơi run run:” Có phải vì chị bị bệnh nên mới dời xa Triệu Vĩ Hàng không?”
“ Có phải là quá ngốc nghếch không?”. Ngô Hoạch thay quần áo tắm nói tiếp: “ Hồi đó khi mới phát hiện mình bị bệnh, cứ nghĩ đến việc phải chung sống với Triệu Vĩ Hàng với 1 tấm thân bệnh tật như vậy, mình cảm thấy đau khổ đến chết đi được”.
“ Sau khi phẫu thuật xong sao chị không tìm gặp Triệu Vĩ Hàng? Anh ấy cũng không tìm gặp chị sao?”
“ Anh ấy tưởng mình đã đi Đức rồi. lúc đó khả năng bị tái phát rất cao, quả thực mình không dám nói, mình không thể rời xa anh ấy 2 lần được”. Ngô Hoạch quấn khăn tắm vào người, tiếp tục: “ Cố Thả Hỷ, bạn thấy đấy, mình chỉ yếu đuối vậy thôi, những lúc nhớ anh ấy mình chỉ có thể ngồi khóc. Nhớ đừng nói với Triệu Vĩ Hàng chuyện này đấy, dù sao cũng là chuyện đã qua. Hơn nữa giờ có biết cũng chẳng thay đổi được gì. Đừng để a ấy cảm thấy áy náy trong lòng”. Ngô Hoạch nở 1 nụ cười gượng, dùng sự đau khổ để đổi lấy sự đồng cảm quả thực là 1 thủ đoạn hiệu quả. Nói xong Ngô Hoạch đi ra trước, bỏ lại 1 mình Thả Hỷ đứng ngây ra đó. Đầu óc Thả Hỷ bỗng cảm thấy vô cùng hỗn loạn, không biết phải nghĩ đên điều gì thì tốt hơn.
Từ nhỏ đến giờ, chưa có người thân nào xung quanh Thả Hỷ mắc phải những căn bệnh nguy hiểm cả. Vì vậy dù đã từng trải qua cảnh sinh ly từ biệt nhưng những khái niệm như: nằm viện, di chứng,… đối với cô vẫn hết sức xa lạ. Đối với cô, những thứ đó chỉ như 1 danh từ, 1 bức tranh, biết thì có biết nhưng chẳng có chút lien quan gì.
Nhưng căn bệnh của Ngô Hoạch, Thả Hỷ lại biết rất rõ. Hồi cô mới cưới, Chỉ Túc cho cô mượn cuốn Cứu vớt bầu vú của tác giả Tẫn Thục Mẫn. Lúc đó Chỉ Túc nói cô nên đọc quyển sách này, bởi vì tác giả đã từng làm bác sĩ nên tiểu thuyết được viết rất thực tế, đề tài lại có liên quan tới sự hiểu biết về sức khỏe của phụ nữ. Chỉ Túc cho rằng Thả Hỷ cũng cần phải hiểu biết 1 chút về vấn đề này.
Trong lúc đọc Thả Hỷ có cảm giác như đang xem tiểu thuyết kinh dị, tim lúc nào cũng đập thình thịch. Sau khi đọc xong 1 thời gian, tâm trí cô vẫn còn bị ám ảnh bởi căn bệnh đó. Cô còn lo sợ không biết mình có bị bệnh hay không. Cô thường đứng trước gương ngắm nhìn khuôn ngực của mình, tự sờ nắn, kiểm tra xem có gì bất thường không. Tâm trạng lo lắng đó kéo dài mãi tới đợt kiểm tra sức khỏe toàn trường, khi bác sĩ nói cô hoàn toàn khỏe mạnh, Thả Hỷ mới cảm thấy yên tâm phần nào nhưng cảm giác đó vẫn còn lưu lại trong tâm trí cô.
Thả Hỷ không biết Ngô Hoạch đã phải tự đối diện với mọi thứ như thế nào nhưng có thể tưởng tượng được rằng đó là 1 kết quả vô cùng khó khăn. Trong hoàn cảnh như vậy, cô ấy vẫn cắn răng không nói cho Triệu Vĩ Hàng biết vì điều đó cần đến nghị lực và dũng khí. Nếu cô là Ngô Hoạch, cô sẽ như thế nào? Bản thân cô chẳng có mục đích gì mà phải cắn răng chịu đựng, vì vậy chắc chắn cũng không kiên cường được như cô ấy. Có lẽ cô cũng chỉ biết khóc lóc và chịu đựng các cuộc phẫu thuật. Rồi từ đó cô sẽ không còn dám đứng trước gương, không dám cởi quần áo ở bất cứ nơi nào khác ngoài nhà mình, cô cũng sẽ từ chối mọi sự hỏi han của mọi người, ít nhất cũng bị tổn thương nhiều về mặt tâm lý. Nhưng tất cả điều đó chỉ là giả thuyết, còn việc Ngô Hoạch đã phải thực sự đối mặt với sự sống và cái chết, đôis mặt với sự hoàn mỹ và tàn phế, đó mới là hiện thực tàn khốc.
Thả Hỷ không biết mình đã ở cùng Ngô Hoạch trong suốt 2 ngày đó như thế nào. Mặc dù giữa cô và Ngô Hoạch luôn bị ngăn cách bởi Triệu Vĩ Hàng nhưng sự yêu mến và mong muốn có thể thân thiết với nhau lại xuất phát từ tận đáy lòng. Dù rằng nói như vậy cũng hơi giả dối nhưng nếu không kể tới Triệu Vĩ Hàng, Thả Hỷ vẫn luôn cảm thấy đồng cảm, lo lắng với những chuyện mà Ngô Hoạch đã phải chịu đựng. Thả Hỷ chưa nghĩ đến chuyện nếu Triệu Vĩ Hàng biết rõ điều này liệu cuộc hôn nhân của cô có bị ảnh hưởng không. Cô chỉ có thể nghĩ được rằng không biết cơ thể của Ngô Hoạch đã hoàn toàn khỏi bệnh chưa, cô ấy có còn phải chịu đựng bất kỳ sự đau đớn nào nữa không? Điều đó không có nghĩa là Thả Hỷ rất cao thượng, mà đó chỉ là thái độ mà Thả Hỷ cảm thấy cần phải có đối với 1 người bạn đang mắc bệnh.
Ngô Hoạch cũng không nhắc nhiều tới chuyên bệnh tật, cô vẫn đối xử với Thả Hỷ như trước đây nhưng Thả Hỷ lại vô cùng đau khổ. Cô bỗng hiểu ra dụng ý của Ngô Hoạch khi muốn tiếp cận với mình. Cô ấy chỉ muốn chia sẻ những sở thíh của cô ấy và Triệu Vĩ Hàng cho Thả Hỷ biết. Như vậy, trong cuộc sống của Triệu Vĩ Hàng sẽ có 1 phần cố gắng của cô ấy, có 1 chút tấm lòng của cô ấy, áo 1 chút sắc màu mờ nhạt của cô ấy. Cũng giống như áng mây tía buổi chiều tà, nó quyến luyến nhưng không rối rắm phiền hà mà cứ lặng lẽ, mờ dần đi.
Khi về đén nhà, Thả Hỷ có cảm giác như mình bị ốm rất nặng, rất lâu sau vẫn chưa lấy lại được tinh thần. Triệu Vĩ Hàng thấy cô không khỏe lại càng ân cần chăm sóc. Mooic ngày Triệu Vĩ Hàng đều dậy sớm, chuẩn bị bữa sáng cho Thả Hỷ rồi mới đi làm. Hôm nào về sớm anh thường mua thêm chút đồ, dỗ dành Thả Hỷ ăn thêm 1 chút. Tuy nhiên càng cảm thấy Triệu Vĩ Hàng đối tốt với mình, càng cảm thấy hạnh phúc, Thả Hỷ lại càng cảm thấy mình không nên hạnh phúc, cảm thấy mình như tu hú chiếm tổ của chim khách, cảm thấy mình đã tùy tiện chiếm đoạt hết những thứ thuộc về Ngô Hoạch.
***

Ôm trong lòng 1 mối tâm sự nhưng Thả Hỷ không biết chia sẻ cùng ai. Hôm đó Tần Mẫn Dữ gọi điện tới nói rằng ngôi nhà mới đã hoàn thiện xong, anh sẽ mang chìa khóa đến trả cho cô.
“ A cứ giữ lấy chìa khóa đã”. Thả Hỷ chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ tói chuyện nhà cửa nữa.
“ Gia đình e có chuyện gì à? Lâu lắm rồi không thấy e qua thăm nhà”, Tần Mẫn Dữ nghĩ 1 lát rồi mới trả lời.
“ Không gia đình e chẳng có chuyện gì cả”.
“ Hay là e có chuyện?”
Thả Hỷ ngập ngừng hồi lâu không trả lời.
“ Sao vậy?”, Tần Mẫn Dữ lại hỏi.
“ Không có chuyện gì đâu. Mặc dù nói không có chuyện gì nhưng nước mắt Thả Hỷ laiij trào ra. Áp lực cô phải chịu mấy ngày gần đây quá lớn. Cô cũng biết rằng không nên rang buộc mọi chuyện vào bản thân nhưng quả thực cô đã lực bất tòng tâm.
“ A đang ở chỗ nhà mới của e, e qua đây chút đi”. Tần Mẫn Dữ nói xong bèn cúp điện thoại.
Thả Hỷ đắn đo 1 lát, cuối cùng cô vẫn quyết định đến đó. Dù sao cô cũng phải lấy lại chìa khóa và thể hiện 1 thái độ rõ rang.
Thấy Thả Hỷ đến, Tần Mẫn Dữ chỉ im lặng nhìn cô hồi lâu. “ Ban nãy khóc vì chuyện gì? Hay là e đã biết chuyện gì rồi?”
Tần Mẫn Dữ đã giúp Thả Hỷ hoàn thành xong phần lát nền của ngôi nhà, Thả Hỷ ngồi bệt xuống đất nói: “ Có điều gì e nên biết nhưng lại không biết sao?”
Tần Mẫn Dữ không nói gì, a thấy mình đã hơi nhiều lời, quan tâm quá lại khiến mọi chuyện rối ting lên.
Thả Hỷ nhìn thẳng vào Tần Mẫn Dữ. “ A đã biết từ lâu rồi” cô khẳng định, “ A đã sớm biết bệnh của Ngô Hoạch vì vậy a mới nhắc nhở e không thể đấu nổi với cô ấy, có phải vậy không? A nói đi, có đúng như vậy không?”. Thả Hỷ cũng vừa hiểu ra, Tần Mẫn Dữ đối với cô không xa cách, không gần gũi, không lạnh nhạt nhưng cũng không thắm thiết, a bỗng quan tâm tới cô như vậy, chắc chắn phải có nguyên nhân của nó.
“ Đúng”. Tần Mẫn Dữ không muốn tranh luận, thực ra a cũng mới biết việc này. A nhắc nhở Thả Hỷ là hoàn toàn do trực giác mach bảo. Lần trước khi tới nhà Ngô Hoạch đón cô ấy tới dự sinh nhật của Kiều Duy Nhạc, Tần Mẫn Dữ mới tình cờ biết được bệnh của Ngô Hoạch. Đó cũng là 1 trong những nguyên nhân quan trọng khiến a nhiệt tình với chuyện nhà cửa của Thả Hỷ như vậy.
Thả Hỷ hạ giọng xuống rất thấp. “ Đáng ra a phải nói cho e biết sớm, khi biết được chuyện đó, lẽ ra a phải nói với e luôn”. Lúc đó, cô có đặt mình nằm ngoài mọi chuyện hoặc rũ bỏ tất cả để lùi bước. Còn bây giờ Thả Hỷ đã cầm trên tay cây gậy giữ thăng bằng, đang đi trên 1 sợi dây mảnh, chỉ cần sơ sẩy 1 chút sẽ bị mất thăng bằng và ngã xuống. vốn dĩ có ngã xuống cũng chẳng có việc gì nghiêm trọng lắm nhưng cô vẫn muốn đi tiếp dù chỉ là rón rén từng bước một. Và nếu có ngã xuống, Thả Hỷ vẫn muốn nắm chặt cây gậy đó mà không buông tay ra.
“ Bệnh của cô ấy thì có lien quan gì tới e, e không cần biết chuyện đó”. Tần Mẫn Dữ muốn an ủi Thả Hỷ, nhưng vừa nói xong lại hỏi:” Sao e lại biết được chuyện đó?”
“ Nhìn thấy vết sẹo của cô ấy”
“ Cô ấy tình cờ để e nhìn thấy à? “ Không phải Tần Mẫn Dữ đa nghi nhưng sự việc sao lại tình cờ đến vậy, vết sẹo đó nằm ở nơi không dễ thấy kia mà. Việc bản thân mình tình cờ biết được. a còn cảm thấy nghi ngờ, huống hồ là Thả Hỷ .
“ Ở trường tổ chức đi nghỉ ở suối nước nóng, e tình cờ nhìn thấy vết sẹo của cô ấy”. điều quan trọng là Ngô Hoạch bị bệnh thật. Còn về việc cô ấy có giở thủ đoạn hay không từ trước tói giờ Thả Hỷ chưa hề nghĩ tới.
“ Đừng có ngốc nghếch nữa”. Nhìn bộ dạng của Thả Hỷ, Tần Mẫn Dữ biết cô đang cần 1 chỗ dựa.
“ Tần Mẫn Dữ, a biết đấy, cuối cùng chắc e cũng phải dọn tới đây thôi”. Thả Hỷ dùng tay vẽ vài vòng xuống nền nhà, nhẹ nhàng lau lớp bụi đang bám trên sàn. Trước đâu Thả Hỷ vẫn nghĩ rằng, căn nhà nhỏ này sẽ mang lại cho cô thật nhiều niềm vui, bây giờ cô mới hiểu rằng, nếu nó chỉ là chỗ dừng chân trong chốc lát thì có thể để lại niềm vui nhưng khi thực sự phải rời xa ngôi nhà hiện tại, căn nhà nhỏ này cũng sẽ chẳng khác gì những căn nhà khác, chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt cả. những thứ nó có thể mang lại cho cô hoàn toàn ít hơn so với những gì cô đã tưởng tượng.
“ A không biết”. Tần Mẫn Dữ không nói gì thêm, a biết rằng Thả Hỷ không nghe thấy a nói gì, giờ đây cô ấy không thể nghe hết những điều người khác nói. A để lại chìa khóa rồi ra về.
Thả Hỷ trèo lên gác xép, nền nhà trên đó cũng đã được hoàn tất. Cô nằm dài xuống nền, ánh mặt trời chiếu vào người cô, không chỉ nóng ấm mà còn khiến cô cảm thấy bỏng rát như đang bị thiêu đốt. Cô vừa muốn ở lại, vừa muốn rời xa vị trí đó. Cũng giống như thái độ của Triệu Vĩ Hàng dành cho cô, cô tiếp nhận và hưởng thụ nó nhưng lại luôn cảm thấy bồn chồn không yên.
***

“ Triệu Vĩ Hàng nếu e bị ung thư vú thì a sẽ thế nào?” Một hôm trên vô tuyến đang phát sóng chương trình quảng cáo thuốc, Thả Hỷ nhân cơ hội đó mà thăm dò ý tứ Triệu Vĩ Hàng
“ Huyên thuyên”. Triệu Vĩ Hàng đang ngồi đọc sách trên xa long không để ý tới những lời của Thả Hỷ.
“ E nói thật đấy, nghe nói căn bệnh này có xu hướng xuất hiệ nhiều ở cả phụ nữ trẻ. Nếu e bị bệnh, a sẽ thế nào?”
Triệu Vĩ Hàng buông sách xuống: “ E suy nghĩ lung tung gì thế hả?”. phụ nữ quả thực thích chuốc phiền hà, không chịu sống 1 cuộc sống yên bình, cứ phải nghĩ đến cái này cái nọ mới cho rằng cuộc sống là phong phú, “ Có bệnh thì chữa, a còn có thể làm thaae nào được nữa”.
“ Đó chẳng phải là 1 căn bệnh rất đặc biệt hay sao”. Thả Hỷ đưa tay chỉ vào ngực mình nói tiếp: “ Nếu như chỗ này bị cắt bỏ”, cô cảm thấy mình dùng từ rất chuyên nghiệp, “ a sẽ thế nào”
“ E bị đau ở chỗ nào à?”, Triệu Vĩ Hàng bắt đầu cảm thấy lo lắng
“ Không, e không sao. Chỉ bỗng nhiên nghĩ vậy thôi, a trả lời e đi”.
Triệu Vĩ Hàng đưa tay ôm Thả Hỷ vào lòng, hôn lên tóc cô, mang lại cho cô 1 cảm giác ấm áp, “ Chỗ đó là 1 phần trên thân thể e, nếu bị mất đi, đương nhiên là e sẽ cảm thấy không quen. Nhưng nếu mất đi chỗ ấy, mà vẫn giữ được e thì có gì phải tiếc cơ chứ”
Thả Hỷ vòng tay ôm Triệu Vĩ Hàng, cô biết, a sẽ không khiến cô thất vọng. cô không hiểu nổi, tại sao trước đây Ngô Hoạch lại có sự lực chọn như vậy, tại sao cô ấy không cho trái tim đang yêu của a 1 cơ hội. Thả Hỷ có thể hiểu được tâm trạng cô ấy, nhưng cô không thể hiểu được tình yêu của Ngô Hoạch dành cho Vĩ Hàng. Cô luôn băn khoăn rằng, liệu Triệu Vĩ Hàng có tiếc nuối khi đánh mất quãng thời gian đã qua ấy không?
“ Triệu Vĩ Hàng , a tốt như vậy sao lại gặp thất bại trong tình yêu?”
“ Có thể là do a chưa đủ tốt”. Bất kể là giữa a và Ngô Hoạch đã có chuyện gì, Triệu Vĩ Hàng cũng không muốn kể cho Thả Hỷ biết. Khoe khoang hay hồi tưởng lại đều không cần thiết và a có nguyên tắc riêng của mình. Trong thâm tâm Triệu Vĩ Hàng, tình yêu phải đi liền voeis sự tôn trọng.
“ Sao 2 người lại chia tay nhau? E muốn nghe về chuyện của 2 người”. nếu như họ chia tay vì lý do bệnh tật, nếu thái độ a đối với gia đình này chỉ là trách nhiệm thì Thả Hỷ thấy chẳng còn lý do gì để níu kéo a nữa
“ A không phải là người biết kể chuyện, cũng chẳng có chuyện gì hay ho cả”. Triệu Vĩ Hàng cười nhạt: “Hay e kể chuyện của e cho a nghe”.
“ Chuyện của e? E không thể kể được” Thả Hỷ cảm thấy chuyện của cô là do cô tự nghĩ, tự tưởng tượng ra, tự làm 1 mình. Mặc dù những ngày tháng đó đầy ắp kỷ niệm và bản thân cô khi nghĩ lại cũng không hề hố hận, nhưng trong con mắt của người khác, ít nhiều nó cũng có phần đau thương
“ Quên rồi à?”
“ Không biết”. không thể nghĩ ra không có nghĩa là đã quên, Tần Mẫn Dữ thi thoảng vẫn xuất hiện trong giấc mơ của cô. Cảm giác trong mơ vẫn là sự xa cách. Hình ảnh của a trong giấc mơ vẫn giống hình ảnh thật ngoai đời nhưng cô vẫn không thể gần a hơn được.
Triệu Vĩ Hàng cầm tay Thả Hỷ, a phát hiện ra rằng gần đây, tâm trạng của cô không được tốt lắm. Có thể là Ngô Hoạch đã nói gì với Thả Hỷ chăng? Một chút kích động vừa phải đôi khi cũng tốt, có thể khiến Thả Hỷ để ý hơn đên gia đình này, lưu tâm hơn đến a, nhưng việc Thả Hỷ cứ chìm đắm mãi trong tâm trạng ấy lại không phai điều Triệu Vĩ Hàng mong đợi. Không phải Thả Hỷ đang kỳ kèo so sánh, mà cô đang suy nghĩ, đang tự dằn vặt mình. Tuy nhiên điều này chẳng khác gì việc vạch ra giới hạn cho bản thân mình. Không biết đến đến bao giờ cô mới có thể tự giải tỏa cho bản thân.
“ Thả Hỷ “, Triệu Vĩ Hàng gọi tên cô 1 cách tự nhiên, “ những thứ đã qua hãy để cho chúng qua đi, câu chuyện cũng chỉ là câu chuyện mà thôi. Chúng ta hãy cùng bắt tay xây dựng hiện tại và tương lai. Quá khứ có thể ảnh hưởng đôi chút nhưng rồi cũng sẽ bị cái mới che lấp. việc kể lại chuyện cũ, hãy để đến khi bảy, tám mươi tuổi, đậy nắp quan tài rồi hãy bàn luận sau vậy”.
Nghe Triệu Vĩ Hàng nói vậy, Thả Hỷ càng cảm thấy không yên tâm. Người cùng anh xây dựng những cai mới và tương lai không phải là cô, vì cô không phải là 1 người không thể thiếu trong những quá trình đó. Bản thân cô có thể là sự lựa chọn nhưng có thể là sự nhầm lẫn hay sai lầm trong quá khứ của a. Bây giờ chỉ vì 1 tờ giấy đăng ký kết hôn nên a mới phải để tâm đến mình. Nhưng nếu kết hôn với người khác có lẽ a cũng sẽ làm như vậy.
Bệnh của Ngô Hoạch không phải là điểm nút của vấn đề mà vấn đề thực sự ở đây là trái tim cô đang bị dày vò
.

 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor