Ánh sao ban ngày - Chương 19-20

Giờ đây Thả Hỷ cảm thấy rằng, tất cả mọi tình yêu trên thế gian này, trong mười cái thì cũng phải có đến tám, chín mối tình cầu chẳng được, ước chẳng thấy. Cho dù bạn có xuất sắc như thế nào thì về phương diện tình cảm, khi bạn đang yêu, vẫn cảm thấy mình nhỏ nhoi, không đáng kể.
*********
Giờ đây, người mà Cố Thả Hỷ sợ gặp nhất chính là Ngô Hoạch. Có thể tránh được, cô đều tìm cách tránh né, nếu bắt buộc phải giáp mặt nhau, cô cũng chỉ chào hỏi một câu, tuyệt đối không nói thêm câu thứ hai. Thả Hỷ cẩm thấy nếu nói thêm câu gì đó, cô khó có thể tránh khỏi lời xin lỗi. Cũng biết rằng giả bộ làm ngơ cũng chẳng vẻ vang gì nhưng Thả Hỷ không đủ dũng khí để thừa nhận rằng, cô không thể trao trả lại Triệu Vĩ Hàng cho Ngô Hoạch. Dù cô ấy có lý do gì hết sức thuyết phục đi nữa thì Thả Hỷ cũng không thể chủ động rời xa anh. Tiến lên hay lùi bước thì vẫn là kết cục ấy, tuy nhiên, Thả Hỷ không muốn mình chủ đông, hãy cứ để Triệu Vĩ Hàng tự quyết định vậy.
Buổi trưa, khi đang cùng Hoàng Ngải Lê đến nhà ăn ăn cơm, hai cô bỗng gặp Ngô Hoạch đang ngồi trên xe của Kiều Duy Nhạc. Hoàng Ngải Lê buông một câu: “Không biết tự trọng”, rồi bỏ đi trước, để mình Thả Hỷ đứng lại chào hỏi họ theo phép lịch sự.
“Đã lâu không gặp, hai người ra ngoài ăn à?” Thả Hỷ muốn kéo tay Hoàng Ngải Lê lại nhưng không dám, đành đứng ngây ra đó vừa nhìn theo Ngải Lê vừa tìm cách ứng phó.
“Anh qua đây có chút việc, muốn mời hai người đi ăn cơm.” Có vẻ tâm trạng của Kiều Duy Nhạc đang rất tốt. “Lên xe đi”. Nói rồi, anh xuống xe, mở cửa cho Thả Hỷ.
“Không cần đâu, em đã hẹn với cô giáo Hoàng rồi, để hôm khác em sẽ mời mọi người.” Thả Hỷ vội lùi lại một bước rồi nghĩ thầm, cái anh chàng Kiều Duy Nhạc này quả có chu đáo thật nhưng cô không thể không hiểu biết đến nỗi làm lỡ buổi hẹn hò của người ta.
“Đi thôi, bọn anh cũng vừa ở trong khoa ra nhưng không gặp em, đang định gọi điện cho em đấy.” Câu nói của Kiều Duy Nhạc khó mà phân biệt thật hay giả nhưng xem ra khá chân thành.
“Lên xe đi, lâu rồi cũng không có dịp ăn cùng nhau”, Ngô Hoạch cũng xuống xe, đứng bên cạnh Thả Hỷ nói.
Ngô Hoạch cũng đã có lời rồi, Thả Hỷ đành phải bước lên xe. Ngồi trên xe, Thả Hỷ chỉ yên lặng nghe hai người kia nói với nhau vài câu đơn giản, tuyệt đối không góp chuyện.
Kiều Duy Nhạc mời hai người đi ăn món Thái. Trước đây, Thả Hỷ chưa từng nếm đồ ăn của Thái nên lần này chỉ chuyên tâm vào việc thưởng thức, càng tránh được việc lỡ lời nói năng lung tung, chỉ cần ậm ừ trả lời cho đủ là được rồi. Hai người bọn họ bỗng nhiên lại nói chuyện về Triệu Vĩ Hàng, cũng chẳng biết bọn họ đang nghĩ gì nữa. Đôi khi Thả Hỷ cũng thấy ngạc nhiên, cô rất ít khi thấy Triệu Vĩ Hàng đi chơi cùng bạn bè, hình như anh chẳng cần phải giao lưu để gắn kết tình bạn thì phải.
Ngô Hoạch ra ngoài nghe điện thoại, Kiều Duy Nhạc tiếp thêm thức ăn cho Thả Hỷ: “Em sao vậy, đến đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên nữa”. Mặc dù số lần Thả Hỷ tiếp xúc với Kiều Duy Nhạc không nhiều nhưng cả cô và anh đều cảm thấy rất dễ thân thiết, khi nói chuyện không cần phải rào trước đón sau gì cả.
“Là do cô ấy muốn mời em, em nghĩ là anh cũng thích thế à!”, Kiều Duy Nhạc cũng không khách khí.
“Ờ”, Thả Hỷ lại thở dài. Có lẽ Ngô Hoạch cũng đã nhìn ra được những hành động, cử chỉ bất thường của cô.
“Hai người sao vậy?”
Thả Hỷ cầm khăn ăn lên, lau hai bên miệng, cũng may là đồ ăn Thái rất ngon, nếu không e rằng cô sẽ ăn mà chẳng biết mình đang ăn gì nữa. “Không có gì.” Chuyện của Ngô Hoạch, tốt nhất cứ để cô ấy quyết định xem có nên nói hay không.
“Giấu làm gì! Mời em ăn cơm, chẳng lẽ một câu nói cũng không có hay sao?”, Kiều Duy Nhạc vẫn kiên trì hỏi.
Thả Hỷ khẽ nghiến răng: “Anh có biết hồi trước vì sao họ chia tay nhau không?!”. Ngữ khí của cô cũng không phải dùng để hỏi.
“Ồ? Em biết à?” Kiều Duy Nhạc chưa kịp nói thêm câu gì thì Ngô Hoạch bước vào, anh đành liếc mắt ra hiệu cho Thả Hỷ rằng chuyện này để sau hãy nói.
“Nói chuyện gì mà vui vẻ vậy?”, Ngô Hoạch hỏi.
“Không có gì!”, hai người cùng đồng thanh đáp.
“Bí mật ghê nhỉ!”, Ngô Hoạch mỉm cười, “Tháng sau lãnh sự quán sẽ mở một cuộc triển lãm, cần mình giúp đỡ một số việc. Lát nữa sẽ có xe tới đón, mình phải đi trước. Duy Nhạc, anh đưa Thả Hỷ về trường nhé”.
Ngô Hoạch nói xong liền đi ra cửa chờ xe và nhất định không đồng ý để Kiều Duy Nhạc ra đợi cùng.
Thả Hỷ bỗng nói: “Người ta không cho anh cơ hội đâu!”.
“Ngay cả em cũng nhận thấy điều đó à?”, Kiều Duy Nhạch làm ra vẻ thờ ơ. “Từ trước đến nay vẫn vậy mà, anh cũng quen rồi.”
“Em cảm thấy anh không thực sự theo đuổi người ta.” Nói xong, Thả Hỷ lại thấy mình hơi nhiều chuyện.
“Ngay từ hồi học cấp hai, anh đã quen biết cô ấy rồi.” Kiều Duy Nhạc mỉm cười nhưng Thả Hỷ lại cảm thấy nụ cười đó rất nhạt.
“Hồi đó, bọn anh tham gia một cuộc thi tiếng Anh, ai qua được vòng loại sẽ phải tập trung cùng luyện tập trong một tháng, sau đó tham gia vòng thi Quốc gia. Phát âm của cô ấy không phải chuẩn nhất nhưng cô ấy là người dám nói nhất. Mỗi lần đứng lên phát biểu, ánh mắt cô ấy sáng long lanh, trông rất xinh.”
“Bạn gái còn nhỏ như vậy mà anh cũng dám nhớ nhưng kia à.” Hồi học cấp hai, Thả Hỷ còn chưa có được sự điệu đà như vậy, lúc đó cô còn đang bị chìm ngập trong những lời mắng mỏ của Tần Mẫn Dữ.
“Thì cũng chỉ nhớ nhung vậy thôi, cũng không dám có biểu hiện gì. Hồi đó Ngô Hoạch đanh đá lắm, ai đối đầu với cô ấy thì chỉ cầm chắc phần thua. Ngô Hoạch hồi đó cũng rất ghét anh.”
“Tại sao?”
“Ai mà biết được. Sau đó, khi cô ấy và Triệu Vĩ Hàng ở bên nhau, bọn anh có cơ hội gặp lại, cô ấy đã biến thành thỏ trắng.”
Thả Hỷ mỉm cười, cô đã nhìn thấy cặp mắt đỏ hoe của Ngô Hoạch khi cô ấy khóc, đúng là giống thỏ trắng thật. “Thế trước đó cô ấy là gì?”
“Trước đó à? Trước đó cô ấy là một con thỏ trắng cải trang.” Câu nói của Kiều Duy Nhạc khiến Thả Hỷ nhớ lại ấn tượng của cô đối với anh ta, họ có sự tương đồng khi đánh giá người khác, thảo nào cũng dễ làm bạn hơn.
“Đúng rồi, sao ban nãy em lại nhắc tới chuyện chia tay của bọn họ?”
Rõ ràng Kiều Duy Nhạc không hề biết chuyện gì. “Không có gì, em chỉ tò mò thôi. Em nghĩ là anh biết.” Mặc dù biết rằng mình chuyển chủ đề hơi khiên cưỡng nhưng cũng chỉ còn cách đó, bởi trong hoành cảnh này, nếu nói ra mọi chuyện, không biết sẽ lại có những thay đổi gì.
“Hai người bọn họ chẳng ai nói gì.” Kiều Duy Nhạc nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Anh chỉ biết rằng, sau khi ra trường và đi làm một thời gian, Triệu Vĩ Hàng sang Đức nhưng chỉ đi có vài hôm đã thấy quay trở lại. Sau đó Triệu Vĩ Hàng kết hôn, anh có nhận được thiếp mời nhưng không tới dự”.
“Sao lại không đến? Triệu Vĩ Hàng kết hôn rồi, chẳng phải người vui sướng nhất là anh hay sao? Sao anh không sang Đức?”
“Vợ của bạn”, Kiều Duy Nhạc lắc lắc đầu.
Thả Hỷ ngạc nhiên tới độ há hốc cả miệng: “Anh đừng có nói với em rằng đến bây giờ anh cũng chỉ tự ôm nỗi nhớ mà thôi”.
Kiều Duy Nhạc lại gật đầu: “Anh cũng chẳng biết nữa”.
Thả Hỷ nói tiếp: “Bây giờ “vợ của bạn” là em cơ mà. Anh cũng chẳng phải là người nhìn ngoài thì thông minh nhưng bên trong thì ngu dốt chứ. Hơn nữa, thái độ của anh rất rõ ràng, đến em còn nhận ra được nữa là, nhưng sao hai người bọn họ đều giả bộ nhưng không biết vậy?!”. Triệu Vĩ Hàng còn giời thiệu bạn gái cho anh ta nữa, bây giờ nghĩ lại, xem ra đã ức hiếp người quá đáng rồi.
“Bọn họ đều lo anh sẽ buồn chán, còn lo sau này không thể làm bạn với nhau nữa.”
Thả Hỷ nhìn Kiều Duy Nhạc như đang nhìn một quái vật. Có lúc, cô và anh ta quá giống nhau, đều ngây thơ một cách kỳ lạ.
********
Giờ đây Thả Hỷ cảm thấy rằng, tất cả mọi tình yêu trên thế gian này, trong mười cái thì cũng phải có đến tám, chín mối tình cầu chẳng được, ước chẳng thấy. Cho dù bạn có xuất sắc như thế nào thì về phương diện tình cảm, khi bạn đang yêu, bạn vẫn cảm thấy mình nhỏ nhoi, không đáng kể. Chẳng có gì là có thể chỉ tự mình nắm giữ được, bao gồm cả suy nghĩ của chính mình.
Sự nín nhịn của Kiều Duy Nhạc quả thực đã khiến Thả Hỷ choáng váng. Âm thầm suốt mười năm, nguyên nhân chỉ vì đó là vợ của bạn, xem ra cũng có phần “ngu trung” (trung thành một cách mù quáng). Thả Hỷ liên tục tự dằn vặt, rốt cuộc, cô có nên chủ động phá vỡ ô cửa sổ bằng giấy đó không.
Chiều hôm đó, bà Khúc Văn Phương gọi điện bảo Thả Hỷ qua lấy ít đồ. Triệu Vĩ Hàng rất ít khi về nhà nên mỗi lần qua đó, Thả Hỷ thường ở lại ăn cơm tối xong mới về. Nếu hôm nào Triệu Vĩ Hàng về sớm, anh sẽ qua đó đón cô về cùng. Hai ông bà cũng vì mong nhớ Triệu Vĩ Hàng nên mới gọi Thả Hỷ đến.
“Mẹ, mẹ có biết Ngô Hoạch không?”, Thả Hỷ mở lời trước. Mấy ngày nay cô mới nghĩ ra, nếu bản thân cô cứ ôm khư khư một nỗi lòng đó, xem ra cũng không ổn. Mẹ chồng vốn là người rất quan tâm tới sức khỏe, nếu bà biết Ngô Hoạch, chắc chắn cũng biết được chuyện cô ấy bị bệnh.
Mẹ chồng không để lộ thái độ gì: “Bạn học của Triệu Vĩ Hàng đúng không? Sao vậy?”.
“Cô ấy là người yêu cũ của Triệu Vĩ Hàng, còn bị bệnh ung thư nữa.”
Quả nhiên, thái độ của mẹ chồng không phải kinh ngạc nữa mà chuyển dần sang lúng túng, mất tự nhiên.
“Mẹ biết nhưng không nói với Triệu Vĩ Hàng?”
Mẹ chông thở một hơi dài, bê cốc nước lên uống một ngụm, tay bà có vẻ run run.
“Hồi đó, hai đứa nói là sẽ cùng nhau đi Đức du học, mẹ không tán thành lắm. Với chuyên ngành của Triệu Vĩ Hàng thì đi Pháp tốt hơn nhưng vì nó thích, quyết tâm theo đuổi nên mẹ cũng không tỏ thái độ gì. Thả Hỷ, con cũng biết đấy, với tình cách của Triệu Vĩ Hàng, mẹ có can thiệp thì cũng chẳng có tác dụng gì. Hơn nữa, hai đứa nó còn dự định sẽ cưới trước khi ra nước ngoài. Lần mẹ đi dự họp ở Bắc Kinh, Triệu Vĩ Hàng đã chính thức giới thiệu Ngô Hoạch với mẹ, lúc đó mẹ mới biết rằng, chúng nó đã sống với nhau như vợ chồng ở đó.”
Mặc dù đã biết tình cảm của họ trước đây rất sâu đậm nhưng khi nghe mẹ chồng nói ra những điều ấy, Thả Hỷ cảm thấy như có ai đó đang bóp nát trái tim mình, Cô chẳng nói được lời nào nữa.
“Ngô Hoạch là một cô gái thông minh, xinh đẹp nhưng trông rất yếu đuối. Cả đời mẹ đã gặp rất nhiều cô gái khéo léo như vậy, cũng không hy vọng trong gia đình mình sẽ có một người như thế, lúc nào cũng phỏng đoán suy nghĩ của mình, lựa theo ý mình. Nhưng mẹ và bố con đã bàn với nhau trước là sẽ không can thiệp vào quyết định của Triệu Vĩ Hàng, vì vậy lúc đó mẹ cũng không phản đối.
Ngô Hoạch tự đến tìm mẹ hai lần, lần đầu tiên là thay Triệu Vĩ Hàng đến thăm mẹ. Lần thứ hai là khi có kết quả kiểm tra sức khỏe, cô ấy nói là muốn chia tay với Triệu Vĩ Hàng.”
Nói đến đây, xem ra bà Khúc Văn Phương đã bình tĩnh hơn rất nhiều. “Xét từ tận đáy lòng, mẹ không muốn Triệu Vĩ Hàng kết hôn cùng Ngô Hoạch, bởi vì dù chưa có những số liệu thống kê chứng minh rằng bệnh ung thư có thể di truyền nhưng nói chung là vẫn không tốt. Nhìn một cô gái trẻ phải đương đầu với một chuyện như vậy mẹ cũng thấy thương cảm. Lúc đó mẹ cũng nói rằng, hy vọng cô ấy sẽ sớm chữa khỏi bệnh để hai đứa sớm kết hôn.
Nhưng Ngô Hoạch không đồng ý. Ngô Hoạch nói rằng, trước đây mẹ cô ấy cũng bị ung thư vú, phải phẫu thuật cắt bỏ bộ ngực nhưng cuối cùng vẫn không giữ nổi tính mạng. Bố Ngô Hoạch chưa đợi đến hi mẹ cô ấy mất đã bỏ hai mẹ con mà đi. Cô ấy nói cô ấy rất tin tưởng Triệu Vĩ Hàng nhưng trước đây cô ấy đã từng tận tay chăm sóc mẹ, cô ấy không muốn để Triệu Vĩ Hàng phải trải qua cảnh đó. Cô ấy cho rằng, làm vậy sẽ hủy hoại hết những hồi ức đẹp. Mẹ cũng không thể hiểu nổi suy nghĩ của giới trẻ nữa. Lúc đó, Ngô Hoạch đã khóc và nói rằng, chính vì trong lòng còn nghĩ tới tình yêu nên mới cố gắng để tiếp tục sống. Nếu Triệu Vĩ Hàng ở bên cạnh cô ấy, cô ấy sẽ càng thấy đau khổ.
Lúc đó, mẹ cũng hồ đồ mà nhận lời Ngô Hoạch. Mẹ ra mặt phản đối chuyện của hai đứa, bắt Triệu Vĩ Hàng về thành phố này làm việc sau khi học xong. Còn về phần Ngô Hoạch, mẹ lo sắp xếp bệnh viện cho cô ấy ở Bắc Kinh rồi làm thủ tục phẫu thuật. Phẫu thuật xong thì đưa cô ấy sang Đức. Ngô Hoạch chỉ có một người dì là người thân duy nhất, cô ấy cũng là một đứa trẻ cô đơn.”
“Vì vậy mà Triệu Vĩ Hàng đã lạnh nhạt với bố mẹ?”
“Cũng không trách nó được vì lúc đó mẹ cũng có phần quá đáng, thủ đoạn gì cũng lôi ra ứng phó. Triệu Vĩ Hàng cũng không thể hiểu nỏi vì lý do gì mà mẹ chia rẽ hai đứa chúng nó. Nhưng hai năm sau đó, Triệu Vĩ Hàng đã dò hỏi được trường học của Ngô Hoạch ở bên Đức rồi nó bỏ sang đó. Không hiểu sao, nó chỉ đi sang đó vài hôm đã quay về, rồi sau đó, hai đứa con làm đám cưới.”
Sao kết thúc câu chuyện lại dừng lại ở phía cô vậy, Thả Hỷ nhủ thầm nhưng chính cô là người gợi lại chuyện cũ của nhà người ta, vì vậy cũng không thể nói được gì. Thả Hỷ đáp thêm vài câu rồi ra về, trong lòng đã sớm định liệu mọi việc.
*******
Buổi tối, Triệu Vĩ Hàng vừa bước vào đã cảm thấy không khí trong nhà ngột ngạt một cách khác thường.
“Sao không mở cửa sổ ra?” Triệu Vĩ Hàng đưa tay bật công tắc điện thì thấy Thả Hỷ đang nằm ngây ra trên sofa.
“À, quên mất”, Thả Hỷ ngồi thẳng dậy, “Triệu Vĩ Hàng, em có chuyện muốn nói với anh”.
“Được, nói đi.” Triệu Vĩ Hàng cất cặp rồi ngồi xuống bên cạnh cô.
“Anh ngồi sang bên kia đi.” Thả Hỷ đẩy Triệu Vĩ Hàng. Không phải cô không muốn anh ngồi cạnh mình nhưng với tâm trạng hiện nay, cô sợ mình sẽ bất giác dựa vào anh. Như vậy sẽ càng khó nói ra câu chuyện mà cô đang không biết phỉa bắt đầu như thế nào này.
Triệu Vĩ Hàng không phản đối gì, anh ngồi sang ghế đối diện. Thả Hỷ nghiêm túc như vậy chắc vì có chuyện nghiêm trọng.
Thả Hỷ quyết định nói thẳng vào vấn đề chính: “Trước đây, Ngô Hoạch chia tay với anh là bời vì cô ấy mắc bệnh ung thư vú. Mẹ cũng vì nhận lời đề nghị của Ngô Hoạch nên mới giả làm người ác chia rẽ hai người. Bây giờ co ấy cơ bản đã khỏe mạnh và trở về tìm anh. Không ai muốn nói ra chuyện đó có lẽ là bởi vì em, em đã chiếm vị trí đó”.
Khi nói, mắt Thả Hỷ không rời khỏi đôi bàn tay đang để lên đùi. Cô chỉ cảm thấy rằng máu trong người mình khôgn còn chảy nữa mà đã dừng lại, đã đông đặc rồi.
Mãi một lúc lâu sau, Triệu Vĩ Hàng vẫn không nói gì. Thả Hỷ ngẩng đầu lên nhìn, anh vẫn đang ngồi ở ghế đối diện. Từ ánh mắt của anh, có thể thấy rằng anh đang cố gắng kiềm chế nhưgn cảm xúc dường như vẫn đang cuồn cuộn dâng lên.
Thả Hỷ thầm thở dài, cuối cùng cô vẫn thở dài, mỗi lần cố gắng thì cô đều phá vỡ hết mọi mơ ước. “Triệu Vĩ Hàng, anh không cần phải kiêng dè em đâu.” Trong giờ phút này, Thả Hỷ chỉ có thể nói được như vậy. Một khi trong lòng đã muốn anh từ bỏ cái cũ, xây dựng cái mới thì phải cho anh một không gian. Nếu cô cứ níu giữ lấy anh để anh lựa chọn thì đó là lừa dối tất cả kể cả mình.
Triệu Vĩ Hàng không nói gì, anh nhìn Thả Hỷ bằng ánh mắt lạnh lùng chưa từng có nhưng thực sự anh đang muốn cười phá lên. Những người phụ nữ xung quanh anh, họ đều lấy tiêu chuẩn của họ để quyết định cho anh, dùng phán đoán của họ để phán đoán thay anh. Mẹ đã như vậy, Ngô Hoạch cũng đã như vậy, giờ lại đến lượt Thả Hỷ! Họ cứ nói rằng họ suy nghĩ cho anh nhưng có ai biết được rằng rốt cuộc anh đang nghĩ gì, có ai thèm quan tâm đến đâu!
Đàn bà con gái, toàn là những người làm ra vẻ rộng lượng. Cơn giận lại bốc lên, anh càng lúc càng không kiềm chế được cảm xúc, nếu không to tiếng quát nạt thì sẽ bị ngọn lửa tức giận đốt cho cháy rụi mất. “Thế nào là không cần phải kiêng dè? Cô thử nói xem, phải chăng là cô muốn tôi ly hôn với cô, bắt đầu lại với Ngô Hoạch, hay là không cần để ý đến cô, cứ bắt cá hai tay?!” Vừa dứt lời, Triệu Vĩ Hàng xách cặp lên, mở cửa rồi lao ra ngoài. Anh cần phải bình tĩnh lại, nếu không ra khỏi nhà, ngoài những lời nói làm tổn thương nhau e rằng còn có thể lỡ tay làm bị thương người khác nữa.
********
Những chuyện đã qua đều chẳng liên quan gì tới Thả Hỷ nhưng Triệu Vĩ Hàng cảm thấy cần phải chia sẻ với cô những tâm sự của anh hiện nay thì mới có thể trở lại trạng thái cân bằng được. Lái xe đi lòng vòng một hồi, vẫn cảm thấy buồn bực, Triệu Vĩ Hàng quyết định về nhà.
Lái xe đến gần chỗ rẽ, chuông điện thoại bỗng vang lên. Triệu Vĩ Hàng giảm tốc độ, đưa tay với chiếc cặp, kéo khóa, định lấy điện thoại ra nghe, bỗng anh cảm thấy trước mắt sáng chói, sau đó là một sự va chạm lớn. Triệu Vĩ Hàng thấy đầu mình bị đập vào tấm kính chắn trước mặt, trước khi ngất đi, anh bỗng nghĩ rằng, hóa ra cảm giác này chính là lấy trứng chọi đá, đầu của mình hóa ra lại yếu ớt như vậy, mới đụng một cái đã chảy máu; sinh mệnh hóa ra lại mỏng manh đến vậy, chỉ một lần sơ ý đã tiêu tan. Ân hận vẫn còn rất nhiều, những việc chưa làm cũng còn rất nhiều nhưng điều anh không yên tâm nhất là bố mẹ và Thả Hỷ. Yêu thương họ nhưng chưa chắc đã chăm sóc được họ. Chuông điện thoại vẫn đang reo. Triệu Vĩ Hàng dùng chút sức lực cuối cùng, ấn vào phím nghe rồi sau đó chìm vào hôn mê.
Đâm phải Triệu Vĩ Hàng là một chiếc xe container. Lái xe người ngoại tỉnh đó vốn đi nhầm đường, nhân lúc buổi tối đường sá vắng vẻ bèn quay xe ngược lại. Nếu Triệu Vĩ Hàng vẫn lái xe với tốc độ như trước, e rằng xe của anh đã đâm thẳng vào chiếc xe đó. May mà cả hai xe đều đang giảm tốc độ nhưng vì tài xế xe hàng đi sai luật nên khó tránh khỏi va chạm. Đương nhiên, tâm trí lơ đãng của Triệu Vĩ Hàng cũng là một trong những nguyên nhân gây ra tai nạn.
Người gọi điện thoại tới lúc đó là thư ký của Triệu Vĩ Hàng. Anh ta cũng vì có ý tốt, muốn nhắc Triệu Vĩ Hàng sáng mai có cuộc họp ở thành phố, không cần phải về thành phố J nữa, cứ ở nhà nghỉ ngơi rồi đi họp luôn. Khi điện thoại được nối, không thấy Triệu Vĩ Hàng trả lời, sau đó lại là giọng của một người ngoại tỉnh nghe điện thoại, hai người trao đổi với nhau vài câu, anh ta mới biết là tình hình đang nghiêm trọng. Rất may, thư ký của Triệu Vĩ Hàng cũng là người ở thành phố này nên rất thông thuộc đường sá. Anh ta nhanh chóng hỏi thăm địa điểm cụ thể xảy ra tai nạn, gọi xe cấp cứu, sau đó gọi điện thoại cho người nhà của Triệu Vĩ Hàng thông báo tin dữ.
Thả Hỷ nhận được điện thoại của mẹ chồng lúc đang đứng dưới sân chờ Triệu Vĩ Hàng quay về.
“Thả Hỷ? Con đến ngay bệnh viện tỉnh đi, Triệu Vĩ Hàng bị tai nạn rồi!” Bà Khúc Văn Phương không đợi cô trả lời đã cúp máy luôn.
“...” Chiếc điện thoại tuột xuống khỏi tay Thả Hỷ. Cô cúi xuống nhặt điện thoại lên rồi đút vào túi một cách vô thức. Đầu óc cô giờ đây chẳng còn nghĩ được gì nữa ngoài một mệnh lệnh duy nhất: gọi xe, đến bệnh viện.
Tới bệnh viện, vừa xuống xe, Thả Hỷ đã được thư ký của mẹ chồng đón vào bên trong. Bên ngoài cửa phòng phẫu thuật rất đông người, phải nhờ thư ký Vương, Thả Hỷ mới tìm được chỗ bố mẹ chồng đang chờ.
“Mẹ!”
“Cái con bé này, khóc lóc cái gì cơ chứ!” Thả Hỷ bấy giờ mới phát hiện ra rằng, nước mắt trên mặt cô đã đóng băng lại, hai vạt áo phía trước cũng ướt đẫm nước mắt.
Mẹ chồng kéo Thả Hỷ qua một bên, vỗ nhẹ vào lưng cô, an ủi: “Đừng lo lắng quá, mặc dù đang cấp cứu nhưng bác sĩ nói rằng không có nguy hiểm lớn, chắc lát nữa nó sẽ được chuyển ra thôi”.
Triệu Khắc Dương vốn rất kiệm lời đang đứng bên cạnh bỗng lên tiếng: “Nghe thư ký nói, Triệu Vĩ Hàng đã về nhà từ sớm, sao lúc đó còn lái xe ra đường làm gì?”.
“Vâng, anh ấy đã về nhà...”, những giọt nước mắt vừa mới ngăn được giờ llại thi nhau lăn xuống má Thả Hỷ, “đều tại con không tốt, con đã nói vài câu khiến anh ấy bỏ đi...”. Cô chỉ có thể nghẹn ngào nói hết câu đó. Mặc dù biết rằng bây giờ không phải là lúc khóc lóc nhưng chỉ có nước mắt mới khiến Thả Hỷ vơi đi nỗi lo sợ sẽ mất Triệu Vĩ Hàng.
“Phá rối!” Ông bố chồng vốn rất khách khí với cô đã không nén nổi tức giận, quay người đi ra phía cổng bệnh viện.
“Ông không đợi con ra à ?", mẹ chồng chạy theo hỏi.
“Không phải là chẳng còn việc gì hay sao, rùm beng hết lên bây giờ!” Ông Triệu Khắc Dương quay người đi rất nhanh, rõ ràng là không muốn ở lại. Cuối cùng Thả Hỷ cũng đã nhận ra, kiểu quay người của Triệu Vĩ Hàng được thừa hưởng từ ai.
“Con nói với Triệu Vĩ Hàng về chuyện của Ngô Hoạch phải không?” Vẻ mặt của mẹ chồng cũng không được tốt lắm.
“Vâng.”
“Chuyện mà người khác gìn giữ trong bao nhiêu năm, con lại làm vỡ lở chỉ trong vài phút. chẳng lẽ cứ nhất định phải nói ra hay sao?!”
“Mẹ, con xin lỗi.” Thả Hỷ cảm thấy mình đã sai nên không dám cãi lại. Điều quan trọng nhất bây giờ là sự an nguy của Triệu Vĩ Hàng. Dùng việc này để dạy Thả Hỷ phải biết kiềm chế, cái giá phải trả e rằng cũng quá lớn.
Bà Khúc Văn Phương bước qua một bên rồi ngồi xuống, không nói thêm câu gì nữa.
Lúc đó, cửa phòng phẫu thuật được mở, Triệu Vĩ Hàng được đưa ra ngoài. Thả Hỷ theo sát giường bệnh, kiểm tra lại kỹ một lượt các vết thương trên người anh, dường như chỉ có phần đầu phải quấn băng, phần còn lại trên cơ thể vẫn còn nguyên vẹn.
Bác sỹ vừa đi vừa dặn dò: “Hiện tại, bệnh nhân không bị chảy máu bên trong và não bộ không bị tổn thương, vì vậy cũng không nguy hiểm lắm. Nhưng phải đợ đến khi bệnh nhân tỉnh lại, quan sát hành động, trạng thái ý thức của anh ấy thì mới tiến hành các bước chẩn đoán tiép theo được. Những vết thương khác tương đối nhẹ, cũng mau lành thôi”.
“Lúc nào thì bệnh nhân sẽ tỉnh lại?”, bà Khúc Văn Phương hỏi. Đây cũng là câu Thả Hỷ đang muốn hỏi.
Bác sĩ nói một cách quả quyết: “Chắc anh ấy sẽ tỉnh lại ngay thôi, bởi vì khi khâu vết thương ở đầu, chúng tôi không dùng thuốc tê. Hai người hãy chăm sóc anh ấy cẩn thận, đừng để anh ấy có những cử động quá mạnh”.
Về đến phòng bệnh, khi đã sắp xếp ổn thỏa, bác sĩ dặn dò thêm vài câu nữa rồi đi ra. Triệu Vĩ Hàng vẫn chưa tỉnh lại. Bà Khúc Văn Phương bảo những người khác về nghỉ, không để ý gì tới Thả Hỷ nhưng cũng không bảo cô về.
Thả Hỷ ngồi xuông bên cạnh giường của Triệu Vĩ Hàng. Cô không còn khóc nữa, lúc này tự trách mình cũng chẳng có tác dụng gì. Chỉ cần anh khỏe lại, bảo cô đánh đổi bất cứ điều gì, cô cũng sẵn lòng.
********
Mãi đến sáng sớm hôm sau, Triệu Vĩ Hàng mới thực sự tỉnh lại. Theo lời giải thích của bác sĩ, sau khi bị hôn mê, Triệu Vĩ Hàng lại ngủ thêm một giấc nữa, vì vậy không nên lo lắng quá. Thả Hỷ và bà Khúc Văn Phương đã thức cả đêm để trong anh, mắt ai cũng đỏ ngầu lên.
Việc đầu tiên khi Triệu Vĩ Hàng tỉnh lại là nói rằng bản thân anh khi lái xe cũng sai, người lái chiếc container cũng đã kịp thời đưa anh đi cấp cứu, vì vậy không nên truy cứu trách nhiệm đến cùng làm gì. Những việc khác, anh đều không nhắc tới. Điều đó lại khiến Thả Hỷ lo lắng, không biết anh có mắc phải chứng bệnh mất trí nhớ hay không. Tuy nhiên, thái độ cảu anh đối với mẹ đã có những thay đổi rõ rệt. Mặc dù ít nhiều vẫn không được tự nhiên lắm nhưng anh đã chịu nhận sự chăm sóc và ý tốt của mẹ, đôi khi còn quan tâm bảo mẹ nghỉ ngơi một chút.
Tuy nhiên, đối với Thả Hỷ, Triệu Vĩ Hàng lại không được khách khí như vậy. Khi cô ở bên cạnh chăm sóc cho anh, dù có nhẹ nhàng chu đáo như thế nào, anh cũng vẫn cảm thấy khó chịu nhưng nếu cô chỉ vắng mặt ở đó một lúc, anh lại càng khó chịu hơn, càng dễ nổi cáu hơn.
Bác sĩ nói rằng tình trạng sức khỏe của Triệu Vĩ Hàng đã chuyển biến rất tốt nhưng vẫn phải nằm viện thêm ba ngày nữa để quan sát. Sau này, khi nhìn thấy chiếc xe chở container, Thả Hỷ đã nhủ thầm, bị chiếc xe to như thế này đâm phải mà Triệu Vĩ Hàng vẫn giữ được tính mạng, trên đầu chỉ phải khâu mười mũi, quả là phải cảm ơn Bồ Tát, cảm ơn Thượng đế, cảm ơn tất cả các vị thần thánh. Mặc dù là một người theo chủ nghĩa thực dụng nhưng chỉ cần thần thánh phù hộ cho Triệu Vĩ Hàng, Thả Hỷ cũng tự nguyện khấn vái khắp nơ, cảm ơn các vị thần linh.
Trong thời gian Triệu Vĩ Hàng nằm việc, ông Triệu Khắc Dương không hề lộ mặt, không nghe không hỏi. Mặc dù vậy, thông tin Triệu Vĩ Hàng nằm viện vẫn được truyền đi rất nhanh chóng. Phòng bệnh cảu anh lúc nào cũng nhộn nhịp. Hoa quả, hoa tươi để đầy phòng. Thả Hỷ đành phải mang bớt sang các phòng bệnh hoặc các phòng trực khác.
Hôm đó, bà Khúc Văn Phương đến trông cho Thả Hỷ về nhà nấu cơm. Khi cô chuẩn bị về, vẻ mặt của Triệu Vĩ Hàng không được tốt lắm. Trước mặt mẹ chồng, Thả Hỷ không tiện nói gì, chỉ có thể nói: “Em về nhà lấy canh cho anh rồi lại đến đây ngay thôi”. Nhưng nói xong câu đó, cô cũng cảm thấy dường như mình đang ám chỉ rằng anh không muốn để cô đi về vậy. Quả nhiên, Triệu Vĩ Hàng lập tức trở mình, nằm quay lưng về phía cô tỏ ý không hài lòng.
Thả Hỷ vừa bước ra cửa liền gặp ngay một thanh niên trẻ. “Xin hỏi, Phó Thị trưởng Triệu nằm ở phòng này phải không ạ?”
“Đúng rồi.”
“Chi là vợ anh ấy phải không, chào chị!” Người thanh niên trẻ đó hồ hởi bắt tay Thả Hỷ.
“Chào anh! Anh là ...?” Thả Hỷ đang vội về nhưng cũng không tiện tỏ thái độ là mình không muốn đứng đó nói chuyện.
“Tôi là một nhân viên dưới quyền Phó Thị trưởng Triệu. Tôi họ Phùng, chắc anh ấy chưa từng gặp tôi đâu ạ.”
“Ồ, vậy thì, anh ấy tỉnh lại rồi, anh vào thăm đi ạ! Giờ tôi phải về nhà nấu cơm.”
“Tôi đã đi đi lại lại mấy vòng rồi, quả thực không dám vào thăm. Chị cầm cái này về được không ạ? Chỉ là một lẵng hoa thôi, gọi là có chút tấm lòng.” Thải độ của anh thanh niên họ Phùng này rất thành thật, cảm giác như muốn lấy lòng cấp trên nhưng lại ngại không dám thực hiện.
“Bây giờ trong phòng không có ai, anh cứ vào đi, không sao đâu!”
“Thôi ạ, thôi ạ, để tôi lái xe đưa chị về nhé!” Anh ta đưa tay đỡ lấy chiếc cặp lồng trong tay Thả Hỷ, rảo bước đi trước, xem ra như vừa trút được một gánh nặng. thả Hỷ không từ chối được đành phải để anh ta đưa về nhà, nhận lấy lẵng hoa rồi đi lên lầu. Ở bệnh viện nhiều hoa như thế vậy mà cô cũng không nghĩ đến chuyện mang mấy bó về nhà cắm. Tiểu Phùng trước khi ra về còn đưa cho Thả Hỷ một miếng bọt biển cắm hoa đã được gói ghém cẩn thận, anh ta nói rằng khi nào hoa hơi héo thì có thể thay miếng cắm hoa khác.
Canh đã được hầm sẵn, vì vậy chỉ cần múc ra, cho vào cặp lồng giữ nhiệt là được. Cơm thì cũng được nấu bằng nồi cơm điện, chỉ cần vo gạo, đổ vào đó là xong. Thả Hỷ tranh thủ tắm gội, thay quần áo. Xong đâu đấy cũng mất nửa tiếng. Sau đó cô lại vội vàng gọi xe đến bệnh viện. Vừa đến cửa phòng bệnh, cô nghe thấy tiếng của Ngô Hoạch vọng ra từ bên trong.
“Kết quả kiểm tra mấy lần gần đây đều rất tốt, mọi thứ đều bình thường.”
“Vậy thì tốt”, giọng của Triệu Vĩ Hàng.
Bỗng có ai đó giật giật vạt áo sau của Thả Hỷ, cô quay lại, là Kiều Duy Nhạc. Anh ta đang đặt ngón tay lên miệng, ra hiệu im lăng, rồi kéo cô ra chỗ nghỉ phía cuối hành lang và ngồi xuống ghế.
“Hai người đến cùng nhau à?”, Thả Hỷ chỉ tay vào bên trong hỏi.
“Ờ, Triệu Vĩ Hàng nói là muốn uống cà phê, bảo anh đi ra ngoài mua.” Anh ta giơ túi xác đang cầm trên tay lên, lấy ra một cốc, đưa cho Thả Hỷ.
“Bây giờ Triệu Vĩ Hàng không được uống cà phê, anh ấy cũng không thích uống cà phê mà!”
“Vì vậy, chúng ta cùng uống, nói như vậy, là một cái cớ.” Kiều Duy Nhạc cũng lấy một cốc, đưa lên miệng uống một ngụm.
“Anh vẫn muốn như vậy sao?” Thả Hỷ có vẻ không vui lắm, Kiều Duy Nhạc kéo cô ra chỗ khác, chẳng phải là đang tác thành cho hai người kia hay sao? “Anh cam chịu làm vệ sĩ sau lưng Ngô Hoạch, luôn bảo vệ che chở cho cô ấy, những lúc cô ấy gặp nguy hiểm thì xông lên phía trước, trừ gian diệt ác? Tác thành điều hay điều đẹp cho người khác, vĩ đại đến thế kia à? Anh vĩ đại nhưng không có nghĩa là em cũng muốn vĩ đại!” Thả Hỷ đứng dậy nhưng Kiều Duy Nhạc lại kéo tay cô ngòi xuống chỗ cũ.
“Nếu muốn vào phá đám, sao em không vào ngay đi mà còn đứng ngoài nghe ngóng làm gì?” Kiều Duy Nhạc đứng trước mặt Thả Hỷ nói. MỌi lời nói, biểu lộ đều như đã có chủ tâm từ trước.
Quyết định cuối cùng của anh chắc sẽ không như vậy đâu! Hai ngày vừa rồi, Thả Hỷ cảm nhận rõ sự lưu tâm và dựa dẫm của Triệu Vĩ Hàng đối với cô. Cô dã trộm nghĩ rằng, có thể anh ấy cũng có phần yêu thương cô. Cô đang nghĩ ngợi mông lung thì Ngô Hoạch đã bước ra khỏi phòng bệnh, cô ấy thậm chí không cả quay đầu lại, cứ thế đi thẳng ra cổng.
Thả Hỷ đá vào chân anh chàng đang đứng trước mặt: “Anh còn không mau đuổi theo đi?”.
Kiều Duy Nhạc không để ý đến Ngô Hoạch, chỉ cúi người xuống, chống tay vào tay vịn của ghế: “Cố Thả Hỷ, sao em lại dễ tin người như vậy? Có phải anh nói gì em cũng tin không?”.
“Anh đã lừa em điều gì à?”, Thả Hỷ cảnh giác nhìn Kiều Duy Nhạc hỏi lại.
“Bây giờ trong con mắt của em, có phải anh là một kẻ ngây ngô khờ khạo không?”, Kiều Duy Nhạc không trả lời mà hỏi lại Thả Hỷ.
“Ờ!” Thả Hỷ không biết phải trả lời như thế nào, trong bụng cô luôn nghĩ Kiều Duy Nhạc rất vĩ đại, nếu có người đối tốt với cô như vậy, cô hẳn sẽ rất cảm động nhưng nhìn anh ta cứ lẽo đẽo phía sau Ngô Hoạch như vậy, cô lại cảm thấy tiếc cho anh ta. Nếu đem so sánh, Kiều Duy Nhạc luôn có vẻ gần gũi với cô hơn Ngô Hoạch, phải chăng bởi vì phụ nữ thường hay ghen tị lẫn nhau? “Làm gì có chuyện đó”, Thả Hỷ trả lời đại một câu rồi đẩy anh ta ra, đi về phía phòng bệnh của Triệu Vĩ Hàng.
Thả Hỷ còn chưa đi tới cửa phòng đã nhìn thấy Triệu Vĩ Hàng đang đứng ở hành lang, không biết có phải anh đi ra để nhìn theo Ngô Hoạch hay không, chỉ biết rằng giờ đây anh đang đứng nhìn Thả Hỷ và Kiều Duy Nhạc.
Kiều Duy Nhạc túm lấy tay Thả Hỷ, đẩy cô ra phía sau mình rồi nói: “Cà phê của cậu đây”.

Triệu Vĩ Hàng từ chối: “Hai người uống đi”.

Thả Hỷ vòng qua người Kiều Duy Nhạc, đứng xen vào giữa hai người họ, nói: “Không được uống vội, phải ăn cơm trước đã. Anh đói rồi phải không?”. Không biết để cốc cà phê trên tay vào chỗ nào, Thả Hỷ bèn đưa lại cho Kiều Duy Nhạc, “Anh bận thì cứ đi trước đi, em không tiễn”.

“Được thôi, vợ chồng hòa thuận nhé!” Kiều Duy Nhạc giơ chiếc túi đang xách trên tay lên, nói tiếp: “Làm tôi phải lái xe về tận Thu Uyển để mua cà phê, Triệu Vĩ Hàng, cậu đùa giỡn bạn bè đã đành, llại còn để vợ mình ức hiếp người khác, cứ nhớ lấy nhé!”. Kiều Duy Nhạc làm ra vẻ oán trách.

Thả Hỷ chưa đợi Triệu Vĩ Hàng trả lời đã để mấy túi xách trên tay xuống, quay người đá Kiều Duy Nhạc một cái. “Gì thế hả, lại còn lên mặt mắng người khác nữa. Bọn này nghe không hiểu đâu!


Triệu Vĩ Hàng không để lộ cảm xúc: “Đã là anh em rồi còn nói những lời đó làm gì, biết là vợ của tôi rồi thì phải tử tế hơn một chút chứ”. Bỗng nhiên, thái độ cảu anh thay đổi hẳn: “Hay cậu vào đây ăn với chúng tôi một chút đã rồi hãy về?”.

Câu nói đó chẳng phải là có ý đuổi khách hay sao, mặt của Kiều Duy Nhạc vừa đỏ lại vừa trắng. Từ nhỏ, Kiều Duy Nhạc và Triệu Vĩ Hàng đã lớn lên bên nhau, mối quan hệ hữu hảo giữa hai nhà không thể dùng một, hai câu là có thể kể hết được. Hồi Triệu Vĩ Hàng và Ngô Hoạch yêu nhau, Duy Nhạc cũng đang học tại Học viện Ngoại giao ở Bắc Kinh nên hễ có dịp là bọn họ lại tụ tập với nhau. Đến khi Triệu Vĩ Hàng và Ngô Hoạch dọn ra ngoài ở, anh vẫn là khách thường xuyên của nhà họ. Anh cũng đã đoán rằng, Triệu Vĩ Hàng và Ngô Hoạch chắc chắn cũng hiểu tình cảm của anh dành cho Ngô Hoạch nhưng thái độ của hai người đó đối với anh trước sau vẫn vậy, họ càng đối tốt với anh, càng thân mật và không đề phòng gì anh thì anh lại càng cảm thấy mình hoàn toàn không có cơ hội. Vạch khởi điểm của khoảng cách đó dường như đã bắt đầu ngay từ buổi đầu tiên. Trong lòng Kiều Duy Nhạc, Ngô Hoạch vẫn là vợ của bạn nên Kiều Duy Nhạc đã không làm bất cứ điều gì vượt quá giới hạn cho phép. Cũng phải gần đây anh mới nhận ra điều này. Triệu Vĩ Hầng thì dường như đã có suy nghĩ từ trước, vì vậy mới giới thiệu bạn gái cho anh làm quen.


Kiều Duy Nhạc tạm nín nhịn, cuối cùng chỉ làm ra vẻ hờn dỗi nói: “Bữa trưa yêu quý của cậu, tôi đâu dmá dùng, mà cũng không nỡ nhẫn tâm đâu!”. Trước đây, có một lần Kiều Duy Nhạc đến trường rủ Triệu Vĩ Hàng đi ăn trưa, đúng lúc Ngô Hoạch mang cơm đến cho Vĩ Hàng, hai người bọn họ cũng nhường anh như vậy nhưng Duy Nhạc chỉ mua một chiếc bánh kẹp rồi cùng ăn với họ và nói một câu y hệt như thế. Sau đó, Triệu Vĩ Hàng còn mắng Duy Nhạc mãi là đã quá khách sáo.


Kiều Duy Nhạc cũng biết, lúc này mà nhắc lại câu nói đó cũng chẳng có ý nghĩa gì nhưng nhìn Triệu Vĩ Hàng đắc ý yên lặng ngồi uống canh như vậy, anh lại muốn công kích một chút.


Thả Hỷ dễ mềm lòng hơn, cô không nỡ để Kiều Duy Nhạc phải chịu trận nên múc thêm một bát canh: “Cơm nấu cho bệnh nhân hơi nát nên không dám mời anh, canh này hơi nhạt nhưng đã được hầm cả một ngày, rất bổ dưỡng đấy”.


Kiều Duy Nhạc đón lấy bát canh, uống một ngụm: “Mùi gì vậy, là lạ?”.


“Gà hầm đậu đen, bổ máu”, Thả Hỷ trả lời. Mấy hôm nay cô thường hầm những món canh bổ não cho Triệu Vĩ Hàng, hôm qua y tá trưởng vừa nhắc cô nên chú ý thêm những món ăn bổ máu vì dù sao lúc bị thương Vĩ Hàng cũng đã mất khá nhiều máu.


“Cái này, cái này chẳng phải là để cho phụ nữ dùng hay sao?” Thực ra mùi vị cũng không đến nỗi nào, chỉ có điều chưa nếm thử bao giờ nên thấy hơi lạ, Kiều Duy Nhạc không kiềm chế được lại húp thêm một ngụm nữa.


“Kiều Duy Nhạc, anh không nói thì em cũng không nhận ra, tính phụ nữ trong anh ngày càng lộ rõ đấy.” Thật khó mà không đấu khẩu với anh ta.


Đúng lúc đó, mẹ Triệu Vĩ Hàng bước vào. “Tiểu Kiều, cháu chưa về thì tốt quá, tiện thể cầm mấy giỏ hoa quả này về nhé!”


Kiều Duy Nhạc đứng dậy: “Cháu không lấy đâu, ở nhà ngoài cháu ra, chẳng có thêm một động vật sống nào, cầm về rất lãng phí, lại còn ô nhiễm môi trường, sau đó cháu lại phải dọn dẹp”.


“Biết nhà mình vắng vẻ còn không lo liệu sớm đi, đã hơn ba mưới rồi mà chẳng hiểu biết chút nào cả.” Bà Khúc Văn Phương vẫn luôn coi Kiều Duy Nhạc như con đẻ của mình, Duy Nhạc cũng biết lấy lòng phụ huynh hơn VĨ Hàng nên bà thường quan tâm đến cả những chuyện riêng của anh.


“Cái này phải nói là Triệu Vĩ Hàng có phúc hơn.” Câu nói này đã chuyển chủ đề một cách thành công.


“Bị tai nạn còn có phúc cái nỗi gì.” Bà Khúc Văn Phương nhìn Triệu Vĩ Hàng, trong mắt bà tràn ngập tình yêu thương và nỗi lo lắng của một người mẹ dành cho con. Chuyện xảy ra lần này, quả thực đã khiến bà vô cùng lo sợ. Trước đay, bà chỉ muốn rèn giũa để con có chút bản lĩnh, như vậy mới có thể sống tốt hơn trong xã hội này. Giờ đây, thậm chí bà còn mong hai vợi chồng Vĩ Hàng sẽ dọn về nhà sống chung. Cuộc đời ngắn ngủi chỉ có vài chục năm, nếu cứ lạnh nhạt với nhau, bỏ qua những niềm vui của cuộc sống thì còn có ý nghĩa gì nữa.


“Đại nạn không chết, chắc chắn có phúc về sau.” Sau khi nói những lời khách sáo đó, Kiều Duy Nhạc bỗng trở nên nghiêm túc: “Sự việc cuối cùng giải quyết thế nào rồi a? Nếu hai bác không tiện ra mặt, cứ để cháu lo cho”.


“Thôi khỏi, Triệu Vĩ Hàng không muốn truy cứu trách nhiệm. Nó cũng không bị thương quá nặng. Còn cái cậu lái xe ngoại tỉnh đó, gia cảnh cũng khó khăn, hôm đó chỉ vì vội vàng nên mới xảy ra chuyện. Cảnh sát giao thông cũng chỉ yêu cầu phạt một khoản tiền rồi cho qua.”


“Vâng, dù sao cũng có thể coi là mình đã làm một việc tốt.” Kiều Duy Nhạc quả thực không hề nghi ngờ ý tốt của Triệu Vĩ Hàng. “Vậy cháu chẳng còn việc gì ở đây nữa rồi, đợi khi nào cậu ấy ra viện, cháu sẽ qua đón.” Nói xong, Kiều Duy Nhạc cúi xuống uống nốt bát canh rồi ra về.


“Thả Hỷ, con tiễn cậu ấy đi.” Mẹ chồng ra lênh, dù có muốn hay không Thả Hỷ cũng phải đứng lên.


“Cho anh thêm bát nữa”, Triệu Vĩ Hàng bỗng nói.


Thả Hỷ vội bước lại gần: “Uống càng nhiều càng tốt. Cô y tá trưởng nói rằng lẽ ra em phải nấu canh này cho anh từ mấy hôm trước”.


Bà Khúc Văn Phương đành phải đứng dậy: “Đi, để bác tiễn cháu”.


Kiều Duy Nhạc đứng đó, hết nhìn Triệu Vĩ Hàng lại nhìn Thả Hỷ.


Bà Khúc Văn Phương và Kiều Duy Nhạc đi rồi, Thả Hỷ bèn ngồi sát lại bên giường Triệu Vĩ Hàng hỏi: “Ngô Hoạch thế nào rồi?”.


Triệu Vĩ Hàng vẫn mải ăn: “Hãy quan tâm đến những cái em cần quan tâm ấy, bớt lo nghĩ chuyện người khác đi”.


“Triệu Vĩ Hàng, giữa hai người chẳng phải đã có hiểu nhầm hay sao?”


“Không dò xét ngọn ngành mọi chuyện thì em không chịu được à?” Triệu Vĩ Hàng đưa tay lên bóp bóp đầu, có thể là do vết thương nên anh cảm thấy đau đầu, mặc dù cơn đau cũng không nghiêm trọng lắm.


“Anh đau đầu à? Thôi, em không hỏi nữa.”


“Lại gần đây.” Triệu Vĩ Hàng kéo Thả Hỷ sát vào lòng, ngả đầu lên vai cô, hơi ấm từ cơ thể cô có thể nhanh chóng xua tan sự đau đớn trong đầu anh.


“Thả Hỷ, chuyện của anh và Ngô Hoạch đã kết thúc rồi. Mặc dù đã có nhiều hiểu lầm, cũgn đã có nhiều lỗi lầm. Mặc dù cũng đã từng ân hận, nhưng từ khi anh quyết định kết hôn với em, anh đã không nghĩ đến chuyện quay lại nữa rồi.”


“Triệu Vĩ Hàng, anh quả là tuyệt tình.” Anh không đồng ý để người khác có sai sót, thậm chí trong tình cảm anh cũng yêu cầu mọi việc phải thật hoàn mỹ, điều này khiến Thả Hỷ cảm thấy đau lòng. Sự vô tình của người đa tình, mặc dù đáng ghét nhưng cũng không mất đi sự ấm áp; sự vô tình của người vô tình, lại khiến người ta đau như cắt da cắt thịt, mãi mãi không thể nào quên được.


“Vậy em muón anh phải làm thế nào? Em nói ra được anh cũng sẽ làm được”, Triệu Vĩ Hàng vẫn đang dựa lên vai cô nói.


Thả Hỷ cầm tay Triệu Vĩ Hàng, ngón tay cô cứ vân vê mãi trên mu bàn tay của anh. “Em cũng không biết nữa, Triệu Vĩ Hàng, em hy vọng anh sẽ chọn lựa cuộc sống mà anh vẫn hằng mong muốn nhưng em cũng không thể không đồng cảm với Ngô Hoạch. Cô ấy đáng ra cũng phải được hưởng hạnh phúc, cô ấy là một người tốt”.


“Thế còn em?”


“Em cũng chưa từng nghĩ tới.” Thả Hỷ cảm thấy bây giờ khônng phải lúc để nói ra những suy nghĩ của mình. Yêu anh, tiếp tục yêu anh quả thực khiến cô luôn cảm thấy lo lắng, luôn cảm thấy có nhiều áp lực. Thả Hỷ biết Triệu Vĩ Hàng cũng để ý đến cô, cũng không muốn rời xa cô nhưng sự quyến luyến có được do lâu ngày chung sống với nhau, cộng với tình yêu đơn phương từ phái cô liệu có được bền lâu?


“Miệng nói một đằng, bụng nghĩ một nẻo”, Triệu Vĩ Hàng giơ tay chỉ chỉ vào chỗ trái tim của Thả Hỷ nói.


“Cố Thả Hỷ, anh nói để em biết”, Triệu Vĩ Hàng nắm chặt tay cô, “điều cần thiết bây giờ là em phải suy nghĩ về bản thân em, em không cần quá lo lắng cho chuyện của người khác, kể cả chuyện của anh. Bản thân em có một cuộc sống tốt đẹp, em mới có thể làm điều gì đó cho người khác. Anh chỉ cần em ở bên cạnh anh, đó là sự thật”.


“Vâng”, Thả Hỷ nhận lời. Giờ đây, cô quả thực cũng chẳng có yêu cầu hay mong muốn gì khác ngoài việc gia đình hòa thuận.


Chẳng có lần gặp lại, mãi mãi không thể coi là vui vẻ chia tay được.
***
Ngày hôm sau, bà Khúc Văn Phương đưa hai vợ chồng Thả Hỷ về nhà, dặn dò Triệu Vĩ Hàng nghỉ ngơi đến thứ Hai hãy đi làm rồi ra về. Mấy hôm nay, bà cũng chẳng ngó ngàn gì tới nhà cửa, công việc ở cơ quan cũng dồn lại, toàn tâm toàn ý lo cho Triệu Vĩ Hàng.

Trên bàn trà vẫn đặt lẵng hoa hôm qua Thả Hỷ mang về, bên cạnh đó là gói bọt biển.


“Cái gì thế này?”, Triệu Vĩ Hàng hỏi.


“Ồ, em quên khuấy đi mất.” Thả Hỷ bước tới, lấy tay chỉnh sửa vài bông hoa rồi nói: “Là do một người họ Phùng ở cơ quan anh mang tới bệnh viện tặng, gặp em ở ngoài cửa, em bèn mang về nhà cắm”.


“Phùng à? Sao anh không biết ai họ PHùng ở cơ quan anh nhỉ?”


“Anh ta cũng nói là chưa chắc anh đã biết anh ta, nhân viên cấp phòng mà.” Thả Hỷ bận rộn thu dọn đồ đạc, khôgn chú ý lắm tới chuyện đó.


“Còn cái gì nữa đây?”


“Bọt biển cắm hoa, để thay khi hoa đã bị héo.”


Hoa thì có thể tươi được bao lâu mà cần phải thay miếng xốp cắm cơ chứ? Nhấc lên xem thử, Triệu Vĩ Hàng thấy trọng lượng của gói giấy đó không giống như một miếng bọt biển. Anh mở gói giấy ra, bên trong quả nhiên là một tập tiền dày cộp.


“Cố Thả Hỷ, em lại đây xem này!”, Triệu Vĩ Hàng lớn giọng.


“Chuyện gì vậy, em đang giặt quần áo, anh đợi một chút nhé.”


“Em lại đây!” Triệu Vĩ Hàng không kìm chế được sự kích động, bây giờ là lúc nào cơ chứ! Bố anh không đến bệnh viện là có ý tránh mặt, mẹ anh phải luôn túc trực vì sơ có ai nhân cơ hội này làm chuyện gì đó, bởi vì Thả Hỷ không có kinh nghiệm, rất dễ bị mắc lừa nhưng cuối cùng chuyện này cũng đã xảy ra.


“Hả! Đây là cái gì vậy?”, Thả Hỷ trợn mắt há hốc miệng.


“Miếng bọt biển em nhận đấy. Trọng lượng khác nhau nhiều như vậy, tại sao em không cảm thấy gì cả?”


“Em... lúc đó em đang xách cặp lồng, miếng bọt biển lại để trên cặp lồng cơm, nên em... em không có cảm giác gì cả.” Thả Hỷ biết mình đã sơ ý gây ra hóa lớn. “PHải làm thế nào bây giờ?”


Triệu Vĩ Hàng thở dài: “CÒn biết làm thế nào nữa, ngày mai đi nộp cho công an”.


“Em có phải đến đó nói rõ mọi chuyện không, liệu có chuyện gì xảy ra không?”


“EM nhận những thứ này vào lúc nào?”


“Trưa hôm qua.”


“Xem ra vẫn còn kịp. Đừng lo lắng quá, sáng sớm ngày mai anh sẽ đi nộp. Là ai mang đến, anh cũng phần nào đoán ra được rồi.” Nhìn điệu bộ sợ hãi của Thả Hỷ, Triệu Vĩ Hàng khó mà thốt ra được một câu trách mắng nào. Anh biết cô hoàn toàn không cố ý, hơn nữa, việc này không phải do anh hay gia đình anh tự chuốc lấy, chẳng qua chỉ là ý thức cảnh giác của cô ấy không cao, quả thực không thể trách cứ cô ấy được.


Bỗng nhiên, chuông điện thoại cố định bang lên, Triệu Vĩ Hàgn nhấc ống nghe lên: “Bố... Vâng... Cái gì ạ!... Vâng, con hiểu rồi. Bố, nhà con có chút chuyện...”. Nói xong câu đó, anh liền vào phòng làm việc nghe điện thoại, không để cho Thả Hỷ biết đang nói chuyện gì.


“Thứ đó bây giờ làm thế nào?”


“Con hièu rồi. Bây giờ cũng chỉ còn cách như vậy, mình đã hoàn toàn bị động rồi.”


Thả Hỷ khuỵu xuống nền nhà, mặt cô trở nên trắng bệch. Phán quyết sao lại đến nhanh như vậy, chỉ có điều đó không phải là phán quyết của Triệu Vĩ hàng mà đó là phán quyết của cuộc sống. Là bài học do thực tế dạy cho cô. Bây giờ phải làm như thế nào đây?


Triệu Vĩ Hàng bước ra từ phòng làm việc, đầu anh vẫn đang quấn một dải băng trắng. Vĩ Hàng cầm gói đồ trên bàn, định đi ra cửa.


“Em cứ đợi ở nhà, lát nữa anh sẽ về.”


Thả Hỷ ngăn anh lại: “Em đi cùng anh, chỉ có em đã gặp người đó, chỉ có em mới có thể nói rõ hết mọi chuyện”.


Triệu Vĩ Hàng đứng im, dù đang trong những giờ phút vô cùng khẩn cấp nhưng xem ra anh vẫn giữ được thái độ bình tĩnh, không hề bị hoảng hoạn. “Anh không muốn em bị liên lụy vào chuyện này. Một mình anh đi là được rồi.”


“Thực tế là em không thể nào đứng ngoài được, em là người gây ra chuyện mà, đúng không?”


Triệu Vĩ Hàng hôn nhẹ lên má cô: “Cùng lắm thì em cũgn chỉ là một người bị lợi dụng thôi. Ngoan nào, em cứ ở nhà đợ anh, việc điều tra này, em không cần tham dự”.


“Nhưng sao anh cứ phải đi vào lúc này cơ chứ! Vết thương trên đầu anh vẫn chưa khỏi hẳn, anh cần phải nghỉ ngơi.”


Triệu Vĩ Hàng đưa tay sờ lên vết thương: “Đỡ nhiều rồi, không sao đâu, không phải lo cho anh”. Triệu Vĩ Hàng suy nghĩ một chút, cũgn nên cho Thả Hỷ biết sơ qua tình hình vì lần này anh đi, không biết bao giờ mới có thể về nhà.


“Hiện nay, đã có người tố cáo lên Ủy ban Kiểm tra Đảng, nói rằng bố đã lợi dụng lúc anh ốm để thu lợi bất chính.” Triệu Vĩ Hàng cũng biết rõ rằng chuyện lần này là do người ta có ý định hại gia đình anh, bên nhà bố mẹ đã đề phòng rất kỹ nhưng Thả Hỷ chính là một điểm yếu. Tình ngay lý gian, bây giờ khó mà nói trước điều gì. Bố anh là người có năng lực, có tài ăn nói nhưng tính tình cương trực thẳng thắn, khó mà làm hài lòng tất cả mọi người. Lúc này là lúc để xem bức tường đổ thì những người xung quanh sẽ dựng lên hay đạp đỏ luôn. Triệu Vĩ Hàng cho rằng, với số tiền trên tay, có thể thấy rõ một điều, bọn họ chỉ muốn lôi bố anh xuống ngựa chứ chưa đến mức muốn bố anh phải chết. Vì vậy, cũng chưa có gì đặc biệt nghiêm trọng xảy ra.


“Tức là họ nắm chắc đưàng chuôi?”, Thả Hỷ chỉ vào những thứ trên tay Triệu Vĩ Hàng hỏi.


“Không hoàn toàn như vậy, đây cỉ là ngòi nổ thôi. Em yên tâm đi, sẽ không có chuuyện gì đâu.”


Triệu Vĩ Hàng nói xong bèn vội vàng ra khỏi nhà, dù sao thời gian bây giờ cũng chính là mấu chốt quan trọng. Họ đã bị động lại bị mất thời gian, em rằng sẽ chẳng có chút cơ hội chiến thắng nào.


Thả Hỷ ở nhà một mình, cố gắng nhớ lại khuôn mặt của người đã đưa mình lẵng hoa đó nhưng càgn nghĩ càng thấy mơ hồ. Thậm chí bây giờ mặt đối mặt, chưa chắc cô đã nhận ra người đó.


Thả Hỷ biết rằng, giờ đây cô không được làm bất cứ chuyện gì, không được nói bất kỳ điều gì vì cô càng nói càng sai, càng làm càng sai. Người ta đã lợi dụng cô để ra tay, khó mà nói trwocs được sẽ không có lần thứ hai. Cô quyết định sẽ ngồi yên ở nhà chờ đợi Triệu Vĩ Hàng quay về, dù có phải thức cả đêm cô cũng phải đợi.


Từ sau lúc Triệu Vĩ Hàng ra khỏi nhà, không khí trong nhà im ắng một cách khách thường, đến di động cảu Thả Hỷ cũng chẳng rung lên hồi chuông nào. Bên trường học biết chồng cô bị tai nạn nên cũng không gọi điện làm phiền. Mỗi ngày Thả Hỷ chỉ ăn một bữa cơm, cô chủ yếu tìm thứ gì đó còn lại trong tủ lạnh ăn tạm cho đỡ đói. Thời gian còn lại đành để đọc sách. Cô phát hiện ra rằng, chẳng có phương pháp nào hiệu quả hơn đọc sách, nó khiến cô có thể quên đi phần nào những chuyện đang xảy ra.


Thả Hỷ cứ chờ đợi như vậy suốt một tuần, không hề có tin tức gì từ phía Triệu Vĩ Hàng hay từ nhà chồng cô. Cô thử gọi điện liên lạc với mẹ chồng nhưng điện thoại ở nhà đều do chị giúp việc nghe, nói rằng không ai ở nhà cả, họ đã đi mấy hôm rồi mà vẫn chưa về. Điện thoại di động cũng tắt máy. Sức chịu đựng của Thả Hỷ đã đến giới hạn, cô bắt buộc phải biết chuyện gì đang xảy ra.

Thả Hỷ lật giở danh bạ điện thoại trong nhà, cuối cùng co quyết định gọi cho một người - Kiều Duy Nhạc.

Quả nhiên, đầu dây bên kia có người bắt máy.

“Kiều Duy Nhạc? Em là Cố Thả Hỷ.”

“Ờ, đợi chút nhé.” Bên cạnh anh ta dường như đang có rất nhiều người, âm thanh nghe rất hỗn độn. Một lát sau, không gian xung quanh đã yên ắng, giọng của Kiều Duy Nhạc mới cất lên: “Có chuyện gì không?”

“Đã mấy ngày rồi Triệu Vĩ Hàng không về nhà, anh có biết anh ấy đang ở đâu không?”

“Chuyện này anh biết. Em cứ yên tâm đi, anh cũgn đang nghĩ cách.” Thực ra, Kiều Duy Nhạc cũng chẳng có cách gì. Hoàn cảnh gia đình anh quả thực rất phức tạp. Bên nhà bố anh làm kinh doanh từ đời này sang đời khác, tiền của đề huề. Bên nhà mẹ anh trước Giải phóng cũng đã gác bút nghiên theo việc đao cung. Ông ngoại của anh hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Nhật. Trong nhà có một cậu cũng hy sinh ở chiến trwognf Triều Tiên. Với địa vị của họ cũng không thể làm nên điều gì cả. Vả lại mối quan hệ trong giới chính trị lại hết sức bí hiểm.

Kiều Duy Nhạc cũng biết, chuyện của Triệu Vĩ Hàng, nếu không có người ủng hộ thì nhà anh không thể manh động được. Mặc dù hai gia đình có mối quan hệ tốt như vậy nhưng xem ra giờ đây cũng không thể giúp được gì. Ngay từ khi Triệu Vĩ Hàng bị cách ly để thẩm tra, anh đã đi liên lạc khắp nơi nhưng với khả năng của anh hiện nay, xem ra chỉ có thể nghe ngóng xem tình hình tiến triến như thế nào mà thôi, không thể làm gì để xoay chuyển tình thế được. Kiều Duy Nhạc đương nhiên không thể làm ngơ đứng nhìn Triệu Vĩ Hàng gặp nạn, huống hồ lại còn bị người khác hãm hại. Chỉ riêng việc Triệu Vĩ Hàng đã từng nhảy xuống sông cứu anh khỏi chết đuối, chỉ riêng tình bạn gắn bó bao nhiêu năm nay giữa họ cũng khiến Kiều Duy Nhạc không thể không tìm cách giúp gia đình Vĩ Hàng thoát khỏi khó khăn.

Kiều Duy Nhạc cũng đã đến tìm gặp bố anh nhưng ông chỉ nói rằng chuyện này chưa liên quan đến tính mạng, ông Triệu cản đường đi của người khác, cũng cần phải thuận theo thế sự thôi, điều đó tốt cho mọi người. Ông còn nói, là một nhà chính trị, ngoài khí chất chính trị ra còn cần có mưu lược và tầm nhìn xa trông rộng. Ông Triệu cũng nên về nghỉ rồi, phong cách làm quan cũ của ông không còn thích hợp với xu thế phát triển hiện nay nữa, nếu không, e rằng cũgn sẽ liên lụy tới cả Triệu Vĩ Hàng.

Kiều Duy Nhạc biết, bố anh nói vậy cũng không phải khôgn có lý nhưng tình hình hiện nay cắhc sẽ liên lụy tới rất nhiều chuyện khác. Nhà họ Triệu cứ chịu như vậy cũng không phải biện pháp hay. Chỉ có việc lớn hóa nhỏ, việc nhỏ tiêu tan đi thì mới là hành động khôn khéo.

“Không ai tìm em hỏi chuyện à?”, Kiều Duy Nhạc hỏi Thả Hỷ.

“Không, em vẫn luôn ở nhà nhưng không có ai tới tìm gặp cả. Tuy nhiên, Triệu Vĩ Hàng nói, em vốn chẳng biết gì cả. Thực ra, em là người gây nên mọi chuyện.” VÌ mấy ngày hôm nay không được nói ra một lời nào, Thả Hỷ cứ nói đi nói lại mãi, chỉ sợ rằng lời nói không đủ để diễn đạt ý của mình.

“Em cứ ở nhà đợi anh, anh sẽ tới ngay, chúng ta gặp nhau rồi nói chuyện.” Kiều Duy Nhạc có cảm giác, Thả Hỷ sẽ là đầu mối để hóa giải mọi chuyện.

Kiều Duy Nhạc đến nơi, chỉ nghe qua vài câu đã hiểu hết đầu đuôi câu chuyện.

Thả Hỷ nhìn mắt Kiều Duy Nhạc càng ngày càng sáng lên liền hỏi: “Anh có cách gì không, có cách gì để họ có thể về không? Vết thương của Triệu Vĩ Hàng còn chưa khỏi hẳn!”.

“Đừng lo lắng quá, họ chỉ bị gọi đến để hỏi chuyện, việc này rất bình thường, cũgn thuộc phạm trù công việc thôi. Còn về vấn đề sức khỏe, ở đó càng tiện cho việc nghỉ ngơi của cậu ấy. Chỉ có điều, việc nhận hối lộ lại xảy ra không đúng lúc, có vẻ đãp hát sinh vấn đề mới, cậu ấy cũng không thể nói rõ được.”

“Để em đến nói thử xem, việc này vốn chẳng liên quan gì tới Triệu Vĩ Hàng và bố mẹ anh ấy”, Thả Hỷ nói.

“Bây giờ em xuất hiện thì e rằng đã muộn. Người khác sẽ nghĩ em cố ý éo sự việc về phía mình, muốn nhận tội cho người thân.”

“Nhưng sự thật là athế mà.” Mặc dù Thả Hỷ biết Triệu Vĩ Hàng không muốn cô lộ diện nhưng dù sao họ cũng là người một nhà, sao lại không tránh khỏi liên lụy được.

“Đừng quá ngây thơ thế, cứ từ từ rồi tính.” Kiều Duy Nhạc đã nghĩ ra một kế nhưng phải thực hiện cụ thể như thế nào thì rất cần sự phối hợp của Thả Hỷ.

Cách của Kiều Duy Nhạc thực ra cũng không quá khó khăn. Anh chỉ cần Thả Hỷ ra mặt, tự nhận mình đã nhận số tiền đó nhưng do ai đưa đến thì không nói, chỉ nói rằng thấy để trước cửa nhà liền nhặt mang vào. Điều này rất quan trọng, Kiều Duy Nhạc lo rằng đối phương đã có biện pháp dự phòng. Ngộ nhỡ người ra tay kia có bất cứ liên quan gì tới công việc mà Triệu Vĩ Hàng phụ trách, chỉ cần Ủy ban Kiểm tra có ảnh chụp lại, hai bên sẽ lâm vào cảnh cùng chết. Thà rằng bỏ qua nguyên nhân bị hãm hại ngay từ đầu, với nguyên tắc đó, có thể hóa giải được mọi chuyện.

Vì vậy, bước thứ nhất, phải nói rõ rằng Triệu Vĩ Hàng và bố mẹ anh không biết gì về chuyện này. Như vậy, tính chất câu chuyện sẽ thay đổi, có thể nói sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Bước thứ hai, cần phải nói rõ hơn nữa, Thả Hỷ cũng không biết rõ nguồn gốc của gói quà, càng không hề có chuyện ỷ thế vợ lãnh đạo mà nhận bất cứ món quà phi pháp nào. Bước này, Kiều Duy Nhạc có thể ngấm ngầm trợ giúp. Tuy nhiên, Thả Hỷ vẫn cần phải tự mình đối mặt với mọi chuyện, không thể dạy cô ấy nói từng câu được.

Việc đó vốn dĩ không khác sự thực là mấy. Vì vậy, khi bị hỏi đi hỏi lại, Thả Hỷ không hề có chút sơ suất gì. Giao nộp lại những chứng cớ đó xong, Thả Hỷ cũng được về nhà. VIệc đó dễ dàng tới mức nằm ngoài sự tưởng tượng của cô.

“Dễ dàng như vậy, sao Triệu Vĩ Hàng lại không để em ra mặt?”, Thả Hỷ hỏi Kiều Duy Nhạc, cô cảm thấy rất khó hiểu. Ra khỏi nơi thẩm tra thì trời đã tối nhưng Kiều Duy Nhạc vẫn đứng bên ngoài đợi cô. Vừa gặp mặt, anh đã nói với Thả Hỷ, Triệu Vĩ Hàng và bố mẹ anh ấy đã về nhà rồi.

“Bên ngoài đơn giản như thế nhưng bên trong có bao nhiêu uẩn khúc, làm sao em biết được.” Đến giờ Kiều Duy Nhạc cũng không dám chắc việc làm vừa rồi của mình có phải là một biện pháp tồi không, dù sao Triệu Vĩ Hàng cũng không hề cảm kích. Ban nãy gặp mặt, cậu ấy cũng chẳng muốn nói chuyện nhiều. Cũng đúng thôi, Cố Thả Hỷ chính là mầm họa lâu dài, lúcn ào cũng có thể bị lợi dụng. Chỉ cần sau này cô ấy và Triệu Vĩ Hàng còn liên quan với nhau, bọn họ sẽ phải luôn đề phòng mũi tên bắn lén.

Ý tứ của Triệu Vĩ Hàng thế nào, không phải là Kiều Duy Nhạc không biết nhưng bây giờ chẳng phải đã thoát nạn này rồi hay sao? Chờ đợi bao nhiều ngày như vậy, cũgn chẳgn có ai ra mặt phá vỡ cục diện, ngoài việc tự cứu mình ra cũng chẳng còn cách nào nữa rồi.

“Kiều Duy Nhạc, chuyện này sẽ có ảnh hưởng như thế nào đến Triệu Vĩ Hàng và bố mẹ anh ấy?” Mặc dù bọn họ đều nói rằng không phải lỗi tại cô nhưng Thả Hỷ biết rằng, nếu không phải do cô thì viên đạn đó đâu dễ bắn ra như vậy. Triệu Vĩ Hàng đã từng dặn dò cô rất kỹ lưỡng nhưng khi anh nằm viện, Thả Hỷ quả thực đã quá sơ ý, chẳng suy nghĩ được gì nhiều. Bây giừo, Thả Hỷ khong chỉ tự trách mình mà còn hối hận rằng đã không làm tròn bổn phận của một người vợ, lúc nào cũng ngây ngây ngô ngô, chỉ làm vướng chân anh. Khi quyết định thừa nhận mọi việc, cô thậm chí còn chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ phải đi ngồi tù. Bản thân mình làm sai thì phải tự gánh chịu.

Kiều Duy Nhạc vừa lái xe vừa đắn đo suy nghĩ để nói ra câu này: “Ảnh hưởng cũng không rõ rệt nhưgn nhất định là tiêu cực”. Đây vốn dĩ là một vụ án rắc rối, mức ảnh hưởng của nó lớn như thế nào, việc này nhạy cảm ra sao, không cần Kiều Duy Nhạc phải nói, Thả Hỷ cũng đã phần nào hiểu được.

“Em biết rồi”, Thả Hỷ gật đầu.

Xe dừng lại trước cửa nhà bố mẹ Triệu Vĩ Hàng, Kiều Duy Nhạc nhìn Thả Hỷ, nói: “Đừng quá khích, Triệu Vĩ Hàng rất lo cho em”.

“Kết quả như thế này, chẳng phải rất phù hợp với mong muốn của anh hay sao, Ngô Hoạch sẽ có cơ hội trở thành vợ của bạn một cách danh chính ngôn thuận còn gì.” Nhắc đến chuyện tình cảm, Thả Hỷ bỗng trửo nên sắc sảo. Sự lo lắng, sợ hãi của Thả Hỷ trong mấy ngày gần đây đều là vì Triệu Vĩ Hàng. Nói xong, cô lại cảm thấy hơi ngượng ngùng: “Kiều Duy Nhạc, chuyện lần này, nếu là Ngô Hoạch, chắc chắn sẽ không phạm phải một lỗi ngốc nghếch như vậy đâu nhỉ?”.

Kiều Duy Nhạc mỉm cười: “Bọn họ đã rắp tâm làm việc xấu rồi, đừng đem chuyện đó ra tự trừng phạt bản thân nữa. Em và Ngô Hoạch không giống nhau, vì vậy thủ đoạn bọn họ dùng chắc cũng sẽ khác nhưng kết quả vẫn giống nhau thôi”.

“Anh đang an ủi em.”

"Dù anh không phải là người xuất gia nhưng cũng không bao giờ nói dối.“
„Cho dù thế nào, em cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiều rồi. Cảm ơn anh đã làm mọi việc cho gia đình em, nếu sau này có việc gì cần mà em có thể làm được, cứ gọi em nhé, đừng ngại!“ Quả thực, cô đang có cảm giác một ngày trên trời bằng nghìn năm dưới hạ giới, mấy ngày xa nhau mà như đã xa cách nhau cả một đời.

Chỉ có phòng khách trong nhà của bố mẹ Triệu Vĩ Hàng là sáng đèn, trước khi bước vào, Thả Hỷ cảm thấy thấp thỏm không yên.

Trong phòng khách có ba người, họ đều đang ngồi trên sofa, ông Triệu Khắc Dương và Triệu Vĩ Hàng đang hút thuốc, không ai nói với ai câu gì.

„Bố, mẹ, Vĩ Hàng, con về rồi“, Thả Hỷ lên tiếng trước.

Bố chồng dường như đã già thêm vài tuổi, dáng vẻ rất mệt mỏi. „Thả Hỷ, con lại đây ngồi một chút.“

Triệu Vĩ Hàng bỗng lên tiếng: „Bố, bố không phải nói gì cả, con không đồng ý“.

Ông Triệu Khắc Dương bỗng đưa tay đập xuống bàn: „Lão già này cũng không nói được mày nữa rồi!“. Thả Hỷ sợ khiếp vía, cô vẫn nghe người khác nói rằng bố chồng cô rất nóng tính nhưng trước giờ cô chưa thấy ông nổi nóng bao giờ cả.

„Vĩ Hàng, giờ bố con đã chịu lui về rồi, con còn muốn thế nào nữa? Ông ấy nói gì, àm gì, chẳng phải đều vì con hay sao!“, giọng bà Khúc Văn Phương đầy vẻ trách móc.

„Bố, mẹ, có chuyện gì bố mẹ cứ nói đi ạ. Chuyện lần này đều do con đã sai“, Thả Hỷ vội vàng nói, cô đã chuẩn bị tâm lý trước rồi.

„Ban nãy bố mẹ đã bàn bạc, để con đi đâu đó một thời gian, bao giờ sóng yên biển lặng thì con lại quay về“, bà Khúc Văn Phương nói.

„Vậy phải đi trong bao lâu? Còn công việc của con nữa, phải làm thế nào ạ?”

“Con và cô ấy sẽ cùng đi”, Triệu Vĩ Hàng lại xen vào.

“Mày không được đi.”

“Tại sao con lại không được đi? Đừng lấy lý tưởng hay sự nghiệp gì đó ra làm lý do với con. Đó là lý tưởng của bố, là sự nghiệp của bố, chẳng liên quan gì tới con cả!”

“Mày đúng là một thằng con bất hiếu!” Ông Triệu Khắc Dương đứng dậy hét lên, bỗng ông đưa tay ôm ngực rồi từ từ khuỵu xuống.

Bà Khúc Văn Phương lập tức sai hai con đặt bố nằm xuống sofa, sau đó chạy đi lấy thuốc cho chồng ngậm rồi gọi xe cấp cứu.

“Triệu Vĩ Hàng, con liệu tình hình mà làm”, ông Triệu Khắc Dương được đưa đi cấp cứu, bà Khúc Văn Phương mệt mỏi quay lại nói với Triệu Vĩ Hàng. “Trước đây, vì chuyện của con và Ngô Hoạch, con giận mẹ ngần ấy năm. Bây giờ vì chuyện của Thả Hỷ, con lại muốn trở mặt với bố mẹ sao? Trong lòng con, bố mẹ chỉ là người có cũng được, không có cũng chẳng sao phải không?” Lần này, bà quả thực đã quá đau lòng nên mới có những lời trách mắng nặng nề với đứa con bà luôn yêu thương nhất này.


Giọng của bà Khúc Văn Phương càng ngày càng trầm xuống: “Bố con cũng có phần cố chấp, rất nhiều suy nghĩ, cách làm đều trái ngược với người khác. Ông ấy đã đắc tội với một vài người bạn lâu năm. Lần này, ông ấy phần nào nếm trải được thói đời ấm lạnh, giàu tìm đến, khó bỏ đi rồi, vì vậy, tâm trạng của ông ấy cũng không được tốt lắm. Mẹ cũng hy vọng lần này ông ấy sẽ chịu lui về, hai ông bà cùng nương tựa vào nhau lúc già nhưng vấn đề trước mắt là ông ấy phải được cứu sống, phải coi sức khỏe của ông ấy là quan trọng nhất”.

"Mẹ, con sẽ ly hôn với Triệu Vĩ Hàng”, Thả Hỷ nói rất nhỏ nhưng cũng rất cương quyết.
Từ lúc xảy ra chuyện cho đến giờ, Thả Hỷ không khóc một tiếng nào. Có khóc cũng chẳng giải quyết được điều gì, cô chỉ cảm thấy hận bản thân mình sao lại quá ngây thơ khờ khạo như vậy. Trái tim cô đang dần cạn khô mất rồi.

Thả Hỷ không phải không biết nỗi khổ tâm của bố mẹ chồng, cô có thể đến hcỗ bố mẹ đẻ một thơờ gian, chí ít thì cũng học thêm một tấm bằng nữa. Chỉ cần việc xảy ra lần này không bị ai lật lên soi xét lại, cô có thể nhanh chógn được trở về. Trước mắt, xem ra chỉ có cách giải quyết đó là tốt nhất. Tuy nhiên, không thể trình độ tiếng Anh thấp kém của Thả Hỷ, ở một môi trường toàn người lạ như vậy, cô chẳng biết mình sẽ có thể làm gì. Cuối cùng thì cô cũng phải trở về. Qua nhiều chuyện xảy ra như vậy, Thả Hỷ đã nhận thấy một điều rằng, cô mãi mãi chỉ là một cô gái ngây ngô, nếu tiếp tục ở vị trí đó, cô có thể sẽ gây ra họa lớn hơn.

Gần đây, trong nhà liên tục xảy ra chuyện. Bố chồng, không sao là tốt rồi, nếu chẳng may ông ấy có mệnh hệ gì thì cho dù thả Hỷ có quyết tâm sửa đổi đến mấy e rằng cũng đã quá muộn. Nhìn bố chồng bị đẩy vào phòng phẫu thuật, quyết định mơ hồ trong đầu cô ngày càng rõ rệt. Đây không phải là nơi phù hợp với cô, cô phải rời xa anh, nếu còn do dự sẽ liên lụy tới người khác mà cũng làm cô thêm tổn thương.

Bà Khúc Văn Phương nhìn hai vợi chồng Thả Hỷ, nói: “Chuyện đó, hai đứa tự lo liệu lấy”. Nói xong bà bèn bước qua một bên, ngồi xuống ghế, nhắm mắt lại chờ đợi.

Thả Hỷ liếc sang Triệu Vĩ Hàng, anh chỉ nhìn chằm chằm vào cửa phòng phẫu thuật: “Để về nhà hãy nói!”.

Thả Hỷ cũng biết, cô chỉ là một người kém cỏi, gây ra mọi chuyện, không nghĩ đến chuyện sửa chữa lại chỉ muốn trốn chạy. Tuy nhiên, nhà họ Triệu không phải là nơi để cô rèn luyện, Triệu Vĩ Hàng không phải là huấn luyện viên của cô, họ không thể lần nào cũng xuề xòa, tha thứ cho cô được. Thả Hỷ cũng thừa nhận rằng mình đang tư lợi, cô không dám mạo hiểm bản thân nữa. Tương lai giống như một cái động không đáy, mặc dù bên trong đó đang có lời mời gọi cô nhưng lại khiến cô vừa nhìn đã cảm thấy khiếp sợ.

Triệu Khắc Dương bị lên cơn nhồi máu cơ tim nhưng do được cấp cứu kịp thời, thêm vào đó sức khỏe của ông cũng tốt nên sau vài tiếng phẫu thuật, ông nhanh chóng được đưa ra ngoài. Ca phẫu thuật rất thành công nhưng vẫn phải theo dõi ICU trong hai mươi tư giờ.

Bà Khúc Văn Phương đăng ký them một phòng nghỉ nữa, bà dự định sẽ ở luôn tại bệnh viện, không thèm để ý gì tới hai vợ chồng Triệu Vĩ Hàng.

Thả Hỷ cảm thấy rằng, trong hoàn cảnh này, việc cô rời khỏi đó mới là niềm an ủi duy nhất dành cho bà.

Thả Hỷ quay người bước ra ngoài, đứng ở hành lang đợi Triệu Vĩ Hàng.

Một lát sau, Triệu Vĩ Hàng đi ra, mặt mũi anh tối sầm lại.

Hai người im lặng đi về nhà, lại im lặng cùng ăn cơm, tắm rửa rồi đi ngủ. Bởi vì lúc này, im lặng là điều tối cần thiết. Họ đang cần phải củng cố lại tin thần, cần phải chuẩn bị sức lực bởi mỗi ngày sau này đều có thể sẽ khó khăn vất vả hơn.

***
Nửa đêm, Thả Hỷ dường như nghe thấy bên mình có tiếng khóc đang bị kìm nén lại.

Trong bóng đêm, Thả Hỷ vòng tay ôm Triệu Vĩ Hàng, anh gục đầu vào ngực cô, nước mắt của anh chảy vào lòng, vào tim cô nóng bỏng. Trái tim cô dường như cũng đang bị khoét một lỗ hổng lớn.

Mãi tới khi anh bình tĩnh lại, Thả Hỷ vẫn không nói một câu nào, cô chỉ vỗ nhè nhẹ vào lưng anh.

Một lúc lâu sau, Triệu Vĩ Hàng đẩy cô ra.

“Anh đã đánh giá quá cao bản thân mình, anh không chăm sóc được cho em, ít nhấtl à vào lúc này, anh xin lỗi.”

“Anh đừng nói vậy”, Thả Hỷ đưa tay ra, ôm lấy anh. “Anh đã chăm sóc cho em suốt ba năm nay. Đáng ra em phải nói lời xin lỗi, nếu không phải do em, bố cũng không bị...”

“Không phải lỗi của em”, Triệu Vĩ Hàng cũng không nói tiếp được nữa, anh cảm thấy mỗi lần anh cố gắng để làm điều mình muốn thì đều gặp thất bại.

Vấn đề của anh là đã quá kiêng dè, càng để tâm lại càng sợ ném chuột vỡ đồ.

Kết quả là đã không giải quyết được việc lại còn gây rắc rối thêm. Con ngơowf anh đáng ra không thể làm những chuyện như vậy.

“Triệu Vĩ Hàng, chúng ta vui vẻ gặp nhau, vui vẻ chia tay nhé!”, Thả Hỷ cố gắng kiềm chế cảm xúc để mở lời trước.

“Chẳng có lần gặp lại, mãi mãi không thể coi là vui vẻ chia tay được.” Triệu Vĩ Hàng rút tay ra, châm một điếu thuốc rồi đưa lên miệng.

Giấc ngủ ngắn ngủi ban nãy, mặc dù sau đó lại khóc rồi trằn trọc, ít nhiều cũng cho anh thêm chút sức lực để có thể tiếp tục suy nghĩ về mọi chuyện.

Thả Hỷ xoay xoay người, dựa vào Triệu Vĩ hàng.

“Xin lỗi.”

Thực ra, nếu nghĩ đến chuyện gặp lại thì cảm xúc cũng dễ chịu hơn nhiều.

Tuy nhiên, nếu chỉ hy vọng về điều đó một cách mơ hồ thì thà rằng coi như không có còn hơn.

Triệu Vĩ Hàng rất muốn nói rằng, chúng ta hãy chờ thêm một thời gian nữa nhưng ngay cả một câu như vậy, anh cũng không nói ra được.

Cho dù là đang yêu nhưng nếu phải chọn lựa giữa sự sống còn của bố mẹ và hạnh phúc của bản thân mình, e rằng anh vẫn phải chọn điều đầu tiên.

Làm sao có thể thuyết phục một người đang trong tình trạng nguy cấp cần phải có sự trợ giúp của máy móc kia, làm sao có thể thuyết phục một người bố chỉ suy nghĩ vì con cái? Triệu Vĩ Hàng quả thực không thể mở miệng được.

Vì vậy anh đã chọn cách im lặng. Anh quyết định sẽ chịu mang tiếng một người chồng yếu đuối. Hãy để cho người ta tự lựa chọn những gì mà họ thấy hợp lý nhất.

“Triệu Vĩ Hàng, ngày mai chúng ta sẽ đi làm thủ tục nhé.” Không ngờ cuối cùng vẫn đến lượt Thả Hỷ lên tiếng, thật là có đầu có đuôi.

Ngón tay của Thả Hỷ đang xoa xoa lên vết thương trên đỉnh đầu của Triệu Vĩ Hàng: “Em còn chưa biết vết thương của anh liền sẹo trông như thế nào, có xấu lắm không?”.

“Lúc tháo chỉ, anh có xem qua gương, trông cũng không đến nỗi nào.”

“Triệu Vĩ Hàng”, Thả Hỷ gọi khẽ.

“Em nói đi.”

“Em đi rồi, hai bố con anh phải hòa thuận với nhau nhé!”, Thả Hỷ nói.

Bỗng nhiên, cô ngồi thẳng dậy: “Triệu Vĩ Hàng, anh ôm em đi, hãy ôm em một lần cuối cùng đi”.

Bắt đầu một cách tùy tiện, kết thúc một cách nhảm nhí nhưng quả thật Thả Hỷ không dám nghĩ rằng cô và Triệu Vĩ Hàng còn có thể làm điều gì khác.

Tuy nhiên, lúc này đây, cô rất muốn có được cảm giác ngọt ngào khi da thịt, hơi ấm của hai người sát lại gần nhau.

Triệu Vĩ Hàng kéo cô lại gần, ôm chặt cô vào lòng. Anh cắn chặt lên vai cô, nơi mà trước đây anh thường đặt lên những nụ hôn nhẹ nhàng.

Thả Hỷ chỉ khẽ kêu lên một tiếng, cô cũng cắn nhẹ lên tai anh.

Đau đớn chính là cách ghi nhớ tốt nhất.

Hai người bọn họ, không còn quyền được yêu, bởi tình yêu đối với bọn họ không còn đường lùi nữa.

Em như một ngôi sao mọc giữa bầu trời ban ngày, không phải là nó không đủ sáng mà đơn giản chỉ vì hào quang của nó đã bị ánh mặt trời che lấp mất rồi.

 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor