Bỏ rơi ma vương tổng tài - Chương 113 - 114

Chương 113  Mâu thuẫn lựa chọn

 

Bàn bay cầm tờ chi phiếu buông thõng xuống, nàng xoay người nhìn căn biệt thự trước mặt được màn đêm trang điểm như con quái vật lớn đứng sừng sững, trầm trọng thở dài, cúi đầu rồi đi vào.

Thật sự rất mâu thuẫn, một bên là Doãn Lạc Hàn với lời cảnh cáo ma quỷ, một bên là người bạn thân Chỉ Dao muốn cùng nàng ở một chỗ, làm sao bây giờ? Nàng nên chọn bên nào?

Từ sáng hôm nay tỉnh lại, hắn trở nên rất kì quái, ngày đó khuất nhục bị hắn đá xuống giường vẫn còn hiện lên rõ ràng trong kí ức, nhưng lần này hắn lại không làm như vậy, ngược lại rất quái dị, lúc đối mặt nàng, tâm tình của hắn hình như cũng không còn âm trầm đáng sợ như trước đây.

Đến tột cùng là vì sao? Chẳng lẽ hắn còn muốn dùng âm mưu lần trước, làm cho nàng chậm rãi buông cảnh giác, sau đó đến lượt hắn đẩy mạnh nàng xuống vực sâu của thống khổ?

Không, nàng sẽ không tin tưởng hắn, vĩnh viễn sẽ không.

Sáng sớm ngày hôm sau, nàng bị tiếng đồng hồ báo thức ầm ĩ chết người đánh thức, chậm rãi ngồi dậy, ôm cái đầu nặng trịch liều mạng vỗ vài cái, muốn chính mình làm ra lựa chọn.

Vừa quay đầu, nhìn đến tư liệu cho thuê phòng ốc tối hôm qua sao chép trên mạng đặt trên tủ đầu giường. Chỉ Dao rất hy vọng cùng nàng ở một chỗ  vài ngày, trước mắt lại hiện ra khuôn mặt tươi cười hết nhảy múa lại xoay tròn của bạn, thật sự không đành lòng từ chối, làm Chỉ Dao thất vọng.

Không phải hắn nói sẽ không bảo người nhìn chằm chằm nàng sao? Như vậy, đây chính là trời cao thấy nàng đáng thương, đang âm thầm giúp nàng, nàng lựa chọn tin tưởng như vậy. Nàng nắm lấy tờ giấy kia, quyết định dứt khoát.

Vội vã rửa mặt chải đầu một phen, nàng dùng tốc độ nhanh nhất mà bắt đầu thu thập, may mà lúc đến đây mang đồ đạc cũng không nhiều, chỉ cần dùng hai mươi phút liền đại công cáo thành.

Tiếp theo nàng dựa vào số điện thoại căn phòng viết trên giấy lần lượt gọi điện thoại cẩn thận hỏi, cuối cùng nàng khoanh tròn lấy bốn nơi, cũng theo thứ tự sắp xếp thời gian xem phòng, sau đó cầm lấy ba lô liền vội vã ra ngoài.

Một buổi sáng cứ như thế dùng hết vào việc đi xe bus, xem phòng ở, đợi đến giữa trưa, nàng liền chọn được một gian phòng ở cách trung tâm thành phố không xa lắm, nơi đó tiện đường xe cộ đi lại, và quan trọng nhất là tiền thuê cũng không đắt đỏ.

Nàng nhận lấy chìa khóa từ tay chủ cho thuê nhà, cấp tốc trở lại biệt thự, mang đến tất cả đồ đạc của mình, cẩn thận quét tước từ trong ra ngoài một phen, liền đem đồ đạc hàng ngày lấy ra sắp đặt.

Nàng bất chấp thân thể của mình còn mệt, xương sống, thắt lưng cùng bờ vai đau nhức, xoa xoa thắt lưng vừa lòng đánh giá thành quả của mình, tuy rằng nói căn phòng còn không lớn bằng phòng ngủ của nàng ở biệt thự, nhưng trải qua tỉ mỉ bố trí, có vẻ ấm áp thoải mái.

Nhưng mà căn phòng Chỉ Dao cũng rất lớn, lập tức đi vào không gian nhỏ hẹp thế này, có thể cảm thấy không được tự nhiên không nhỉ?

Mà sự thật chứng minh cố gắng của nàng không hề uổng phí. Buổi chiều Chỉ Dao lại đây, vừa buông hành lý xong đã kêu lên ngạc nhiên: “Mân Mân, vào nhà cậu thật sự có cảm giác ấm áp, bức tranh ghép hoạt hình trên sàn nhà là cậu mới ghép sao? Còn có hoa cỏ trên ban công thật xinh đẹp, đứng ở nơi này hít thở, không khí mới mẻ cực…”

Vừa mới quét dọn phòng chảy thiệt nhiều mồ hôi, hiện tại toàn thân nàng đều dính dính nhớp nhớp, Mân Huyên muốn đi tắm rửa trước: “Chỉ Dao, cậu chậm rãi xem, mình đi tắm đã, lúc nữa chúng ta đi dạo siêu thị, mua chút đồ ăn trở về, mình nấu đồ ngon cho cậu ăn.”

“Được.” Chỉ Dao đứng ở ban công nho nhỏ hết nhìn đông lại nhìn tây, miệng mơ hồ trả lời.

Nàng lớn như vậy rồi nhưng đây là lần đầu tiên đứng ở ban công nhà mình nhìn thấy tình cảnh nhà hàng xóm, cảm thấy vừa mới mẻ lại vừa thú vị.

Một lát sau, Mân Huyên tắm xong đi ra, thấy Chỉ Dao theo sô pha trong phòng khách đứng lên, trong tay cầm túi LV, cười tủm tỉm nhìn chính mình.

Nàng ngừng lau tóc, đống hành lý của Chỉ Dao vốn đặt trong phòng khách cũng không thấy, chẳng lẽ Chỉ Dao cảm thấy mình không hợp với nơi này, muốn trở về?

“Mân Mân, cậu tắm xong rồi?” Chỉ Dao cười lại đây khoác lấy tay nàng, “Nhanh đi thay quần áo, mình mời cậu đi ra ngoài ăn cơm.”

“Hả… Đi ra ngoài ăn?” Mân Huyên lặp lại một lần, ánh mắt đảo qua bắt gặp va li hành lí màu đỏ đặt trong phòng, không khỏi cười cười, vừa rồi chính mình nghĩ ngợi nhiều quá.

Chỉ Dao tựa đầu trên vai nàng, nhẹ nhàng phe phẩy: “Đúng vậy, hôm nay là ngày đầu tiên mình đến nhà cậu. Mình ở nhà không biết làm gì cả, hy vọng ở nơi này vài ngày không làm tăng gánh nặng cho cậu, hiện tại chỉ có thể mời cậu ăn một bữa đại tiệc coi như làm bồi thường à.”

Thì ra cô gái nhỏ này nghĩ như vậy, Mân Huyên cười cười: “Không có gì, chúng ta là bạn thân không phải sao? Không cần bắt cậu tiêu pha mời mình đi ăn đại tiệc. Mình đã nói rồi, hôm nay mình sẽ nấu gì đó ngon ngon mời cậu nếm thử.”

“Không được, đêm nay mình nhất định phải mời cậu đi ăn đại tiệc, hiện tại cậu đi thay quần áo nhanh nhanh đi.” Tính bốc đồng đại tiểu thư của Chỉ Dao lại đến rồi, hết kéo lại đẩy mạnh nàng vào phòng.

Mân Huyên bất đắc dĩ, chỉ có thể theo Chỉ Dao, tìm quần áo thay trong tủ, kết quả áo thun cùng quần bò trong tay bị Chỉ Dao đoạt đi mất.

“Không được, cậu nhất định phải ăn mặc một bộ thật xinh đẹp mới được, mình giúp cậu chọn.” Chỉ Dao mở tủ quần áo, chọn ra một bộ váy liền áo bằng vải chiffon, “Ừm, cái này đi, như vậy thoạt nhìn mới nữ tính, kế hoạch của mình liền thành công một nửa.”

Mân Huyên tiếp nhận chiếc váy, nghi hoặc nhìn Chỉ Dao: “Kế hoạch? Kế hoạch nào?”

Nguy rồi, nói lỡ miệng, Chỉ Dao lè lè lưỡi, nhanh chóng phủ nhận: “A? Không có gì, không có gì, mình nói nhầm.”

Bộ dạng kia của Chỉ Dao rõ ràng là có chuyện gạt nàng, may mà Chỉ Dao cũng không tâm nhãn lắm, tin tưởng lần này cái “kế hoạch” miệng Chỉ Dao nói ra là ý tốt, chính mình đơn giản cứ coi như không biết chuyện gì, xem đêm nay cô nàng muốn làm gì.

Trong lòng nghĩ vậy, Mân Huyên liền vào thay bộ váy Chiffon tinh xảo kia.

 

 

Chương 114  Mắt mù tai điếc

 

Chỉ Dao kéo cánh tay Mân Huyên, người gác cổng nhà hàng ân cần mở cửa ra, một người bồi bàn nho nhã lễ độ ra đón: “Giản tiểu thư, mời đi bên này.”

“Ồ, được.” Chỉ Dao hơi gật đầu, kéo Mân Huyên đi sau bồi bàn.

Đây là một nhà hàng Pháp chính tông, tuy rằng không phải nhà hàng lần trước Kim Chính Vũ mang nàng đi, nhưng vô luận theo phong cách trang hoàng hay người phục vụ cũng không khó nhận ra nhà hàng Pháp này cùng nhà hàng kia cùng một hệ thống kinh doanh, hoặc nói thẳng ra chính là do một gia tộc quản lý phía sau.

Nghĩ đến đây, Mân Huyên mím môi cười trộm, nàng đã đoán ra mục đích Chỉ Dao mang nàng tới đây, cứ đi theo phía sau bồi bàn đến phía nam nhà ăn tới một bàn ăn gần cửa sổ, đã có một thân ảnh ngồi ngay ngắn ở nơi này từ sớm.

“Mân Mân, cậu ngồi đi.” Chỉ Dao đẩy Mân Huyên đang tim đập thình thịch ngồi xuống, quay mặt hé lên tươi cười: “Thực xin lỗi, Chính Vũ, đợi lâu.”

Chính Vũ hơi nhếch môi cười, ánh mắt bình thản xẹt qua Mân Huyên, sau đó dừng lại trên người Chỉ Dao: “Chỉ Dao, chị gọi điện cho tôi, nói là cùng với Lạc mời tôi đi ăn cơm, sao Lạc không có tới?”

Chỉ Dao đặt túi, chậm rãi ngồi xuống, lời nói thốt ra: “A, ha ha… chi nhánh công ty bên kia của Lạc ca ca có việc gấp, tạm thời đi công tác rồi, cho nên tôi mang Mân Mân cùng nhau đến đây, cậu không để ý đi.”

“Đương nhiên sẽ không.” Kim Chính Vũ không sao cả nhún nhún vai, ánh mắt không hề liếc qua Mân Huyên lần nào.

Mân Huyên cũng không lên tiếng, ngồi xuống vị trí đối diện hắn, kì thật nàng đã sớm đoán được một loạt hành vi thần bí quỷ quái tối nay của Chỉ Dao thực có thể là muốn sáng tạo cơ hội cho nàng và Kim Chính Vũ, hiện tại xem ra quả nhiên là thế này.

Chính là Chỉ Dao không biết một chuyện, từ đêm Kim Chính Vũ đột nhiên phát giận lái xe rời khỏi, hắn vẫn không để ý tới nàng, hôm nay đột nhiên lại gặp mặt làm nàng ngồi chỗ này có chút xấu hổ.

Nhìn sắc mặc Kim Chính Vũ dường như vẫn không để ý tới nàng, suy nghĩ ngàn chuyển trăm hồi, nàng cẩn thận nhớ lại ngày đó rốt cuộc là nàng nói sai chuyện gì, câu này? Không đúng, không phải, là câu kia? Vẫn không đúng?

Nghĩ tới nghĩ lui, nàng  chú ý tới câu “Tôi không thích mấy tên nhóc con nhỏ tuổi hơn mình”, hắn tức giận vì câu nói này chăng?

Nàng cúi đầu vò nghịch chiếc khăn ăn đặt trên đầu gối, nhớ lại chuyện hắn từng tức giận vì nàng nhìn lén chứng minh thư của hắn, đúng, là vậy rồi, tuyệt đối là vì nàng nói những lời này mà khơi lên lửa giận của hắn.

“Mân Mân, cậu thích ăn món gì?” Chỉ Dao đưa qua thực đơn cắt đứt suy nghĩ của nàng, nàng ngẩng đầu, nhìn qua tất cả đều là món ăn Pháp, lập tức có cảm giác đau đầu.

Chỉ Dao đã quen với kiểu nhà ăn cao cấp này, nhưng nàng mới đi có một lần thôi, lần trước chính là Kim Chính Vũ giúp nàng chọn, lúc ấy nàng căn bản không chú ý nghe hắn chọn thế nào, nàng ngẩng đầu định bảo Chỉ Dao giúp mình chọn là được rồi.

Đúng lúc này, nàng nhìn thấy Kim Chính Vũ đã khép thực đơn lại, đang nói nhỏ với bồi bàn: “… Bít tết chín bốn phần…. một chaiBordeauxnăm 82 (rượu vang Bordeax)(*)…..”

Tai nàng nghe thấy mấy từ mấu chốt phía trước, âm thầm nhớ kĩ, lúc này Chỉ Dao vừa lật thực đơn vừa hỏi nàng: “Mân Mân, cậu muốn ăn gì?”

“Mình muốn bít tết chín bốn phần.” Mân Huyên khép lại thực đơn, nhẹ giọng nói xong.

Kim Chính Vũ đang nhỏ giọng yêu cầu bồi bàn chợt xoay người lại nhìn nàng, nàng trừng mắt nhìn, chẳng lẽ vừa rồi chính mình lại nghe lầm sao? Rõ ràng nghe thấy hắn nói chín bốn phần.

“Mình muốn chín sáu phần.” Chỉ Dao tao nhã khép lại thực đơn, đưa cho bồi bàn.

“Hai phần chín sáu phần, một phần chín bốn phần, mặt khác cứ theo tôi làm, mở một chai Bordeax năm 82…” Kim Chính Vũ quay đầu lại nói với bồi bàn, đối phương cung kính xoay người thu lại thực đơn.

Kim Chính Vũ người này sao lại tự chủ trương đổi thành chín sáu phần chứ, Mân Huyên tức giận trừng mắt nhìn.

“Mân Mân” Chỉ Dao lặng lẽ nhích lại gần, nói nhỏ bên tai nàng: “Sao cậu lại kêu chín bốn phần, theo như mình biết, cậu hẳn phải giống mình gọi chín sáu phần mà.”

Mân Huyên sửng sốt một chút, chẳng lẽ lần trước nàng ăn món bít tết kia là chín sáu phần sao? Thì ra Kim Chính Vũ tự chủ trương là có chuyện như vậy, nghĩ thông suốt điểm này, nàng ngược lại cảm thấy càng thêm ngượng ngùng với Kim Chính Vũ.

Sau một lúc, món bít tết được bưng lên bàn, nhất thời mọi người chỉ lo cắt bít tết, không nói gì.

Mộtt lát sau, Kim Chính Vũ chậm rãi mở miệng: “Chỉ Dao, Lạc đi công tác?”

Chỉ Dao đại khái đói bụng, đang vùi đầu ăn món bít tết ngon miệng, nghe thấy Kim Chính Vũ hỏi mình, liền gật gật đầu: “Đúng vậy, buổi chiều Lạc ca ca bay đi Nhật Bản, phải đi công tác tận bảy ngày.”

Không biết vì sao, Chỉ Dao nói tới đây, Mân Huyên chợt cảm thấy ánh mắt Kim Chính Vũ quét về phía mình, nàng không ngẩng đầu, ngừng cắt thịt bò, tiếp theo nàng nghe thấy Chỉ Dao nói tiếp: “Mân Mân, Chính Vũ, mọi người từ từ ăn, tôi đi toilet một chút.”

Biết Chỉ Dao có thói quen ăn được một lát sẽ đi toilet trang điểm lại, Mân Mân cũng không nghĩ nhiều, gật đầu một cái, tiếp tục cúi đầu cắt phần bít tết của mình.

Nghĩ đến Kim Chính Vũ hình như vẫn còn tức giận mình, nàng do dự không biết có nên giải thích trước hay không. Hiện tại trừ bỏ Chỉ Dao, Kim Chính Vũ trong lòng của nàng đã chiếm vị trí bạn tốt, từ nhỏ đến lớn nàng có rất ít bạn bè, thực không hy vọng chỉ bởi vì một chút việc nhỏ liền mất đi một người bạn tốt như vậy, ít nhất là nàng cho rằng như vậy.

“Chính Vũ, cái kia…” Nàng một bên âm thầm khuyến khích chính mình, một bên liếm liếm môi mở miệng: “Là… Thực xin lỗi…. Ngày đó khả năng tôi nói sai….”

Cánh tay tao nhã cắt từng miếng bít tết, sau đó đưa lên miệng, nhẹ nhàng nhấm nuốt, hắn hoàn toàn không có ý nói chuyện.

“Mấy ngày nay anh không để ý tới tôi, không phải thực tức giận đó chứ?” Nàng thật cẩn thận nhìn hắn, mái tóc ngắn màu hạt dẻ mềm mại che khuất đôi mắt trong suốt, chỉ có thể nhìn thấy chiếc cằm trơn láng hơi hơi căng ra.

Hắn tựa hồ coi câu mở lời của nàng như gió thoảng bên tai, nói cách khác chính là mắt mù tai điếc, tóm lại con dao nhỏ dài trong tay hắn vẫn tiếp tục cắt miếng bít tết còn rỉ máu.

~~~~***~~~~

(*)Bordeaux, là một thành phố cảng miền Tây Nam nước Pháp, được nhiều người biết đến như thủ đô của ngành công nghiệp rượu vang của thế giới. Nhãn hiệu vang Bordeaux nổi tiếng trên khắp thế giới và đã được sản xuất ở đây từ thế kỷ thứ 8.


Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor