Nét cười nơi ấy – chương 17

 

 

Chương 17

 

Buổisớm ngày thứ hai, Thẩm Thanh thức dậy trong vòng tay của Khuynh Quyết .Cô khẽ động đậy ,rồi ngẫng đầu lên nhìn,mới biết hìnhnhư anh đã dậy từ rất lâu rồi.

"Tỉnh rồi à?"Hứa Khuynh Quyết hơi nghiêng đầu, đôi mắt sâu thẩm của anh đang đón lấy những tia nắng vàng chiếu từ ngoài cửa sổ.

Thẩm Thanh mắt nhắm mắt mở "Vâng" một tiếng

Mười phút sau, Thẩm Thanh vắt vẻo trên giường nhìn Hứa Khuynh Quyết mặc đồ,giả như vô ý hỏi :

"Chúng ta có nên sang phòng bên một tẹo không?".Cô hy vọng Hứa Triển Phi đã tỉnh dậy và có thể tiếp khách.

Các ngón tay thon dài đang cài nút áo dừng lại hẳn,"Đó mới là lý do mà đêm qua anh quyết định ngủ lại đây?".Tuy là câu hỏi nhưng ngữ khí như là khẳng định.

Thẩm Thanh cười ngượng nghịu, không ngờ Khuynh Quyết sớm đoán ra màn kịch của cô.Thẩm Thanh nhảy xuống đất, tiến lại ôm eo Khuynh Quyết từ phía sau, nũng nịu:

"Anh không trách em nhiều chuyện đấy chứ?" .Xoa xoa vào cánh tay Thẩm Thanh qua lớp áo ngủ mỏng manh ,Khuynh Quyết hơi chau mày."Trước tiên phải thay đồ đi đã".

Thẩm Thanh nhìn anh ,tia nhìn chạm phải những chỗ tóc đen rũ xuống hai bên gương mặt tuấn tú ,lạnh lùng của Khuynh Quyết,ngón chân cô khẽ chạm vào mắt cá chânh anh :

"Vậy đợi em thay đồ xong ,chúng mình cùng sang thăm ông ấy được không?" .Hứa Khuynh Quyết nheo mắt lại ,không trả lời.

Thẩm Thanh lại nói, "Có những thứ đến quá đột ngột, bây giờ không trân trọng, sợ rằng mai này sẽ ân hận ".Thẩm Thanh vừa ôm anh chặt hơn.

Cảm thấy cánh tay cô đang siết chặt hơn ,Khuynh Quyết im lặng hồi lâu rồi mới gật đầu .Hứa Man Lâm thức cả đêm bên giường bệnh ,mãi đến khi Khuynh Quyết bước vào ,cô mới lui ra ,cùng Thẩm Thanh xuống nhà ăn dưới lầu uống cafe sáng.

"Chuyện của hai cha con, để họ tự giải quyết"Thẩm Thanh nói.

Hứa Man Lâm ko thấy yên tâm .từ trước tới giờ mỗi lần chạm mặt, hai cha con đều bất đồng .Nhưng hôm nay, tình trạng sức khỏe cả hai đều ko cho phép xảy ra tình trạng ấy.

Nhìn Thẩm Thanh thảnh thơi thưởng thức cafe Lam Sơn, Man Lâm không kìm nổi nói:

"Lỡ họ lại như những lần trước thì sẽ như thế nào? Ba em vừa mới phẩu thuật không thể để ông bị kích động."

"Sẽ ko sao đâu." Thẩm thanh mỉm cười nói .Cô tin rằng ,một khi Khuynh Quyết đã chủ động đi gặp thì kết quả ko đền nỗi tệ hại.

Nhớ lần trước, ông Hứa Triển Phi nói rằng có ngày phải nhờ đến sự giúp đỡ cuả cô .Bây giờ mới nghĩ ra, có thể ông muốn cô làm cầu nối cho hai cha con họ .

Tuy Thẩm Thanh ko đồng tình về thái độ đối đãi của Hứa Triển Phi với con trai,nhưng côcàng khôngmuốn đến 1 ngày nào đó Khuynh Quyết phải tiếc nuối vì quá để tâm đến những chuyện trong quá khứ .Vì thế,có thể xem như hôm nay Thẩm Thanh đã trả được "tách trà ân tình "của Hứa Triển Phi dạo trước .

Thẩm Thanh vừa thưởng thức cafe Lam Sơn mà cô rất thích ,vừa thả hồn vào phong cảnh bên ngoài cửa sổ đợi thời gian qua đi ,chợt nghe Man Lâm nói :

"Thẩm Thanh,ko biết em có nói với chị là chi và anh hai rất tâm đầu ý hợp chưa?".

"...Hả,em nói xem nào"cô mỉm cười

"Em mong là anh chị có thể tiến đến lâu dài."Man Lâm thành thật nói.

Thẩm Thanh bỗng thấy lòng mình hơi thắt lại .Rõ ràng là một từ thật đẹp ,một lời chúc rất chân tình và cũng là điều cô mong mỏi ,nhưng lúc này ko biết sao cô thấy có chút hoang mang .

Hoặc là giấc mơ quá tuyệt vời, khiến người ta có cảm giác bất an khi ko có cách nào thực hiện được.Cô tự tìm lời giải cho cảm xúc của mình.

Nửa tiếng sau ,Thẩm Thanh và Man Lâm trở lại phòng bệnh ,hai người đứng đợi ở bên ngoài một lúc thì cửa mở .Khuynh Quyết bình thản bước ra .Đúng là ko xảy ra tình huống như Man Lâm lo lắng .Cô kinh ngac quay lại nhìn Thẩm Thanh .Đây là lần đầu tiên như thế trong suốt hai mươi năm nay.Thẩm Thanh nhíu mày cười ,đến bên Khuynh Quyết khoác tay anh.

"Chúng mình về thôi" .Thẩm Thanh không hỏi nhẹ nhàng dẫn Khuynh Quyết vào thang máy.

Mãi khi bóng dáng của hai người khuất hẳn sau cánh cửa kim loại màu bạc,Man Lâm mới nhẹ nhàng đi vào phòng bệnh .Ông Hứa Triển Phi nằm trên giường bệnh ,bộ dạng mệt mỏi sau ca phẩu thuật ,nhìn ra ngoài cửa sổ

"Ba...!"

Hứa Triển Phi định thần lại, vẫy vẫy tay về phía Man Lâm.

Man Lâm ngồi cạnh giường bệnh, người cha uy nghiêm tự đại, ko dễ dàng chấp nhận sai lầm trong ký ức của cô hôm nay lại nhẹ nhàng nói:"...Ba xin lỗi mẹ con."

Hứa Man Lâm lặng im nghe ông nói.Lúc mẹ bị bệnh qua đời, cô còn quá nhỏ ,đâu đã hiểu những chuyện tranh giành tình cảm của người lớn.

"Còn mẹ của Khuynh Quyết....Ba cũng xin lỗi bà ấy." Hứa Triển Phi thở dài, giọng nói đầy ân hận, xót xa,"Tất cả mọi chuyện đều do một tay ba gây ra ".

Hứa Man Lâm nhìn ông, khẽ hỏi :"Vậy hồi nãy...ba và anh nói chuyện thế nào ?".

Hứa Triển Phi bất giác khẽ mỉm cười, đôi mắt ánh lên niềm thanh thản .Ông không trả lời mà hỏi lại :"Con có thấy Khuynh Quyết thay đổi rồi không?"

Hứa Man Lâm ngây ra một lúc rồi gật đầu .Sự thay đổi ấy dù là nhỏ, nhưng có thể cảm nhận được.

Hứa Triển Phi nhìn ra cửa sổ hồi lâu, chậm rãi nói:"Nhờ con gửi lời cảm ơn đến Thẩm Thanh."

Lúc này, ánh nắng mùa xâun thật ấm áp, rực rỡ .Hứa Man Lâm nhìn những tia nắng lấp ló qua cửa sổ, gật đầu đồng ý .

.....Thẩm Thanh là một tia nắng mặt trời đặc biệt chiếu sáng cuộc đời Khuynh Quyết .

Vài ngày sau ,Man Lâm gọi điện thoại cho Thẩm Thanh .Hai người nói chiện phiếm được một lúc thì Man Lâm truyền đạt lại lời cảm ơn của cha mình đến cô .Nghe vậy ,Thẩm Thanh chỉ mỉm cười ,hẹn hai hôm sau sẽ đến bệnh viện thăm ông .Sau khi cúp máy ,cô được biết chuyên mụcmới của tạp chí mà cô làm rất thành công .ĐOạn phỏng vấn Giang Vân Dật cũng nhận được nhìu phản hồi tích cực .

Chỉ trong 1 khoảng thời gian mà cuộc sống,công việc đều suôn sẽ ,Thẩm Thanh vô cùng vui mừng ,tan ca cô hẹn Khuynh Quyết đi ăn tối ở ột nhà hàng Hy Lạp mới khai trương .Lúc hai người kết thúc bữa tối đã là hơn chín giờ .

Tay trong tay bước ra khỏi nhà hàng ,Thẩm thanh tản bước bên cạnh Khuynh Quyết .Đến khu vực sầm uất nhất của thành phố,quảng trường trung tâm và đường phố hai bên nhộn nhịp bởi những dòng người đi mua sắmvà dạo bộ .Đi được hơn chục mét,Thẩm thanh nhìn thấy tại góc ngoặc có quầy hàng nho nhỏ bán rất nhiều nhẫn bạc đủ hình dáng .Từ khi mới 17 tuổi ,cô bắt đầu có sở thích thu nhập nhẫn ,thế nên cô kéo Khuynh Quyết đến quầy .Lúc đó đã có 5,6 cô hái trẻ đang vui vẻ mặc cả cùng chủ quán .

Thẩm thanh kéo tay Khuynh Quyết,"Đợi em chút nhé!".

Thẩm thanh cúi xuống, ngắm nghía một chiếc nhẫn được khắc rất kỳ công. “Ba mươi lăm nhân dân tệ ,ko mặc cả".Ông chủ cửa hàng nói to vì sợ Thẩm thanh ko nghe thấy trong ko khí ồn ào ấy.

"...Cô thử đi, chiếc nhẫn này rất hợp với cô."Ông ta lại nói.

"Vâng, vâng!"Thẩm thanh mỉm cười, cô bất giác buông tay Khuynh Quyết ra, đeo chiếc nhẫn vào ngón tay nhỏ nhắn của mình.

Bàn tay Thẩm thanh buông ra, Khuynh Quyết hơi sững lại, anh đưa tay về phí trước dò dẫm, nhưng ko thấy gì .

Đứng góc rẽ của ngã ba đường dòng người vẫn tấp nập đi lại,phía trước vẫn là tiếng mặc cả í ới của các cô gái .Khuynh Quyết biết Thẩm thanh chỉ ở đấu đó quanh đây ,nhưng anh ko thể tự đi tìm cô.Huống hồ ,gọi tên cô ở chổ đông đúc thế này e là ko tiện .Vì thế,anh đành yên lặng đứng nguyên chỗ cũ chờ đợi .

Sau khi Thẩm Thanh chọn được chiếc nhẫn ưng ý, định lấy tiền trả công chủ mới sực nhớ ví tiền của cô đang nằm trong túi áo khoác của Khuynh Quyết.

"Anh..."Thẩm thanh đứng dậy, quay đầu lại gọi Khuynh Quyết chỉ thấy một đôi tình nhân trẻ ở bên cạnh. Còn người cô muốn gọi, đang đứng cách đó tầm hai ba mét dưới ngọn đèn đường ,lặng im giữa dòng người đông đúc .Gương mặt cứng nhắc nhưng bộ dạng rất nhẫn nại,kiên quyết.Thẩm thanh tự trách sự hồ đồ của bản thân.Ban nãy không thông báo cho anh một câu đã tự ý sán vaò quầy hàng .Thật không còn gì để nói.

Cô rẽ đám đông, bước nhanh đến Khuynh quyết .Giật giật vạt áo anh,"Em tới rồi đây", giọng nói rầu rĩ."Ví tiền của em."

Nghe giọng nói wen thuộc Khuynh quyết khẽ chau mày, lấy ví tiền để trong túi áo ra đưa cho Thẩm thanh.Thẩm thanh lắc đầu nguây nguẩy :"Không mua nữa".Chỉ tại mấy đồ kim loại chết tiệt đó.

"Vậy chúng ta đi." Hứa khuynh quyết chủ động nắm tay cô.Trên đường trở về nhà, Thẩm thanh ko ngừng cúi đầu trộm cười.

"Em có gì mà vui thế"

"...Không có gì"

Khuynh quyết nhướng mày hỏi lại: “Nhìn anh khổ sở quá nên em vui sao?"

"Đương nhiên là ko rồi."

Lúc nhìn thấy bộ dạng của anh kẹt trong dòng người, Thẩm thanh rất buồn

"Vậy em đang cười gì?

"...À...Em nghĩ anh sẽ giận cơ."

"Sao?"

"Em nghĩ anh sẽ tức giận rồi cứ thế đi thẳng, không thèm quan tâm đến em nữa."

"...Làm gì có."Khuynh quyết nhẹ nhàng nói:

"Thấy anh vẫn đứng đó đợi, em rất hạnh phúc"

Chuyện nhỏ nhặt thế cũng làm cho Thẩm thanh cười suốt dọc đường về nhà sao? Đối với Khynh quyết ,việc anh đứng đó đợi sau khi bị cô bất ngờ buông tay chỉ là một phản ứng rất trực giác ,rất tự nhiên.

Ánh đèn kéo dài bóng ho trên mặt đường nhưng chỉ có Thẩm thanh biết được điều đó.Cô quay sang nhìn chàng trai vừa đứng đó,kiên nhẫn đợi cô giữa dòng người đong đúc ,cảm thấy trái tim mình rạo rực .

Buổi tối trước khi đi ngủ ,sự xúc động của Thẩm thanh lại càng mạnh mẽ .Vùi đầu vào ngực Khuynh quyết ,cô thốt ra một câu :"Chúng mình kết hôn đi"

Vừa dứt lời cảm giác người bên cạnh mình hết sức sững sờ, cô lập tức vùng dậy, ôm chăn khư khư ngồi trên giường .Một lúc sau cô bật đèn ngủ phía đầu giường, quan sát gương mặt Khuynh quyết .Cô chợt nghĩ nếu bị anh từ chối, chắc chắn sẽ xấu hổ .

Khuynh Quyết mở mắt ngồi dậy, đôi môi mỏng hơi mím lại, rất khó đoán câutrả lời từ nét mặt anh .Thẩm Thanh lại sợ bị anh lạnh nhạt từ chối như mọi khi, đang định chữa cháy rằng ban nãy là do cô không suy nghĩ kỹ nên không thể coi là thật, muốn tìm cho mình 1 đường lui thì thấy Khuynh quyết với tay mở ngăn kéo tủ trên đầu giường.

"...Anh! Anh mua bao giờ vậy?" Thẩm thanh nhì trân trân vào chiếc hộp nhỏ màu đen, bên trong hộp là chiếc nhẫn tinh xảo sáng lấp lánh dưới ánh đèn mờ ảo.

"Hôm qua, Man lâm chọn giúp anh"

Thẩm Thanh xác nhận lại lần nữa.”...Cái này là nhẫn cần hôn?"

Khuynh Quyết nghi hoặc :"Có gì không phù hợp sao?"

"Làm gì có." Thẩm Thanh chồm lên phía trước, đôi mắt mơ màng,"Em nghĩ, nếu hôm nay em không nói thì ko biết bao giờ anh mới đưa nó ra?"

Hứa Khuynh Quyết nghĩ ngợi rồi đáp,"Hôm nay".

"Lừa đảo"

"Thật"

Thẩm thanh nhìn đồng hồ, nũng nịu:

"Lẽ nào anh định đến khi em ngủ mới nói"

Khuynh Quyết không đáp .Đúng là hôm nay anh định sẽ đề cập với côchuyện hôn sự, nhưng chả biết ma xui quỷ khiến thế nào mà Thẩm Thanh lại nhanh chân hơn anh một bước. Trùng hợp thế, thảo nào cô không tin .

Nhìn chiếc nhẫn tinh xảo, trang nhã, cô không muốn đôi co thêm .Cô giục anh."Vậy anh mau hoàn thành nốt các câu còn lại đi."

"Khâu gì"

"Cầu hôn ".Đây là 1 trong những cảnh tượng mà các cô gái thường hay mơ mộng .Mà đối vớimột người ưa "hư vinh" như cô thì ko thể bỏ qua hình thức này.

"Không cần thiết"

Hứa Khuynh Quyết lấy lại chiếc nhẫn, khi Thẩm Thanh kịp đinh thần lại thì anh đã đeo nó rất chính xác vào ngón tay áp út của cô rồi .

"Này!" Tròn mắt nhìn anh đeo vội chiếc nhẫn vào ngón tay mình, cô phản kháng :

"Làm gì có chuyện như thế, không cầu hôn thì em cũng không kết hôn nữa."

"Vốn dĩ là anh cầu hôn".Khuynh Quyết nhếch khóe môi,"...Nhưng lại bị em giành trước".

"Cái gì?...Em đâu có ."Thẩm thanh cố giục lại trí nhớ, mình chi nói câu "Chúng mình kết hôn đi"

thôi mà. Lẽ nào,câu này cũng được tính sao ?.

"Em chủ động, anh không phản đối"

"Em.."

Thẩm Thanh nhìn Khuynh Quyết ung dung tựa vào đầu giường, đôi mắt nhắm lại như muốn nói với cô rằng anh không muốn tranh luận thêm nữa. Đến nước này cô chỉ biết cắn răng chịu đựng .

Không có rượu ngọt, hoa thơm, thiếu tiếng dương cầm thánh thót cũng chẳng có ai quỳ gối trước mặt thốt ra những lời thề non hẹn biển, chỉ thấy nhẫn đeo vào tay một cách "chụp giật" như vậy...Có lẽ ngay từ đầu cô không nên mong đợi một hành động lãng mạn ngọt ngào từ người đàn ông như Khuynh Quyết.

Ngày hôm sau trời âm u nhưng buổi sáng khi bước ra khỏi Uỷ ban nhân dân thành phố,Thẩm Thanh lại cảm thấy khung cảnh tươi sáng. Đây là lần đầu tiên cô đưa ra 1 quyết định nhanh và được thực hiện mau chóng như vậy. Nghĩ từ giờ mình đã mang thêm một thân phận, cô không nén nổi cảm xúc liền điện ngay cho Lâm mị .

"Nha đầu chết tiệcnày!" Gi ọng nói trách móc vọng ra từ điện thoại,"Tại sao ko nói sớm cho mình biết ?"

"Tối qua mới quyếtđịnh mà."

"Cậu định đua tốc độ với sấm sét à..."Lâm Mị chuyện ngữđiệu, cười nói "Đại mỹ nam họ Hứa ko thể chờ thêm được nữa sao?"

Thẩm Thanh mím môi cười, liếc Khuynh Quyết đang đi bên cạnh .Thực ra ngay cả cô cũng ko chờ thêm được nữa.

"Bao giờ tổ chức?Không ai tranh giành vị trí phù dâu với tớ chứ?"Lâm Mị hào ứng nói.

"...Này anh.”Thẩm Thanh ngẩng đầu, víu lấy cánh tay Khuynh Quyết ,"Lâm Mị hỏi bao giờ chúng mình tổ chức đấy ".

Hứa Khuynh Quyết quay đầu lại,"Tùy em".

"Cũng sắp rồi ."Thẩm Thanh nói với Lâm Mị .Thực tình cô nghĩ, ông Hứa mới phẫu thuật nên cô muốn đợi sức khỏe của ông bình phục trở lại rồi mới tổ chức.

Cúp điện thoại, Thẩm Thanh hít một hơi thật sâu, tận hưởng bầu không khí trong lành, cảm giác sảng khoái vô cùng. Hôn lễ diễn ra sau ba tuần nữa .Áo cưới, lễ phục và các thứ tương tự giao hết cho Man lâm lo, Thẩm Thanh yên lòng chờ đợi ngày mình trở thành cô dâu .nhưng sau cuộc điện thoại đường dài bất ngờ ,tâm trạng cô bỗng trùng xuống .

Hôm ấy, Khuynh Quyết trở về nhà, căn phòng im ắng khác thường .

"Thẩm Thanh"Anh gọi to

Ngay sau đó, từ ghế sofa vọng đến âm thanh yếu ớt

"Em sao vậy?"Cảm giác có điều gì đó khác thường, anh vội bước tới, chạm vào bờ vai hao gầy của Thẩm Thanh mới biết cô đang ngồi thu lu trên ghế, toàn thân run rẩy.

"...Đã xảy ra chuyện gì?"Khuynh Quyết lo lắng. Đây là lần đầu tiên anh chứng kiến bộ dạng này của Thẩm Thanh .

Thẩm Thanh sụt sịt, tựa đầu vào ngực Khuynh Quyết, một lúc sau mới nói :

"Một người thân của em vừa mới qua đời

"Ai?"

Khuynh quyết nhớ là cha mẹ của Thẩm thanh ly dị từ rất lâu rồi, họ đã qua đời mấy năm trước .Hiện giờ cô chỉ còn một người mẹ kế đang sinh sống ở nước ngoài.

"Là dì Ninh, dì sống ở London và bât ngờ qua đời vì xuất huyết não."

Đúng là mẹ kế của Thẩm Thanh, hơn nữa còn đối xử với cô rất tốt

"Em định hai ngày sau sẽ nói với dì chuyện kết hôn của chúng ta, em rất mong dì sẽ đồng ý về nước dự hôn lễ..."

Thẩm Thanh sớm coi dì Ninh như người trong gia đình mình, mong đợi ngày dì thay mặt cha mẹ đã mất của mình chứng kiến cô thành thân, ai ngờ ..

Hứa Khuynh Quyết siết chặt bờ vai của Thẩm Thanh, hỏi :"Vậy em sẽ đi tham dự tang kễ của dì?"

"Vâng "Thẩm Thanh gật đầu,"Dì ko có con ,nhất định em phải đi".

"Anh đi cùng em "

Hứa Khuynh Quyết đặt cằm lên đầu Thẩm Thanh. Anh cảm thấy lúc này cô thật là yếu đuối .

"Không cần đâu "Thẩm thanh lắc đầu

"Anh ở đây lo hôn sự đã đủ mệt rồi, hơn nữa ba định để anh tiếp quản công ty, có bao điều cần làm quen, làm sao anh đi được .

Từ sau cuộc trò chuyện dài với Khuynh Quyết ở bệnh viện ,ông Hứa thấy cơ thể mình không được khỏe mạnh như xưa nữa, mà Hứa Quân Văn lại đang ở nước ngoài, ông muốn để Khuynh Quyết và Man lâm gánh vác việc kinh doanh trong nước.

"Em không sao đâu .Chỉ đi vài ngày, xong việc em về ngay."

Sau một hồi, Thẩm thanh nói tiếp :

"...Bây giờ em càng hiểu sâu sắc rằng nên quý trọng những khoảnh khắc của thực tại. Bởi vậy, anh đừng quay lưng với ba nữa, ba già rồi, lại vừa mới phẫu thuật ..."

Ừm. Khuynh Quyết đáp lại .Lẽ nào anh ko hiểu điều đó? Nếu không, anh đã hoàn toàn phớt lò ý muốn của Hứa triển phi như trước đây rồi.

"Qua bên đó, em cũng phải giữ gìn.”Khuynh Quyết ân cần dặn dò.

"Vâng!"

Ngày hôm sau,Thẩm Thanh mang theo túi hành lý đơn giản đến sân bay quốc tế. Hứa Khuynh Quyết phải tham dự hội nghị cổ đông nên đành nhờ Man lâm thay anh tiễn Thẩm Thanh .

"Đến nơi chị nhớ gọi điện thoại về nhé! Đến cửa thông quan, Hứa Man Lâm ôm tạm biệt Thẩm Thanh

"Ừm, muộn nhất là một tuần chị sẽ về."

"Em sẽ chuẩn bị bộ váy cưới đẹp nhất cho chị.”Man Lâm cười nói

Khi máy bay cất cánh và mất hút trong những tầng mây cao,Man Lâm ko thể ngờ rằng chiếc váy cưới mà cô bỏ bao tâm huyết để chuẩn bị lại ko có cơ hội trưng diện mà vì một năm sau đó mới được gặp lại Thẩm Thanh.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor