Ngủ Cùng Sói - Chương 12

SÓI &hCUPamp; DTKujƯƠNG CẦM

Tác FhoYgiả: DhCUPiệp LạcMAfc VôMAfc Tâm

Biên tập:MAfc LhCUPily Trần

Chương 12

(Rating: 16+)

*

 

Tôi hCUPvừa địhCUPnh nóMAfci: CảmMAfc hCUPơn! TôiFhoY hCUPkhông cần.

Vừa nhCUPâng mhCUPi mắtgRBC lMAfcên hCUPlại tFhoYhấy… HMAfcàn TrạcgRBC ThMAfcần đanggRBC mhCUPỉm cườiMAfc nhFhoYìn tôi.

Sắc mTKujặt củahCUP ôngMAfc tTKuja trTKujông FhoYcó vẻhCUP gRBCnhợt TKujnhạt hơMAfcn thMAfcường hCUPngày, đôiTKuj mắFhoYt vằMAfcn lêFhoYn tTKujơ TKujmáu, nhấFhoYt địnhMAfc MAfclà đêmFhoY MAfcqua ôhCUPng thCUPa khFhoYông nTKujgủ ngon!

“Sao hCUPem gRBClại kTKujhóc?” ÔngFhoY TKujta vTKujội vàngFhoY cgRBCúi gRBCngười nângMAfc tôMAfci MAfcdậy, trgRBCên ngFhoYười thoảngRBCg qFhoYua mùiTKuj thuốMAfcc láTKuj vàhCUP rượu.

Tôi hCUPlắc đầu.

Ông tFhoYa hCUPdùng tahCUPy TKujáo gRBClau đhCUPi nướcMAfc FhoYmắt củaFhoY tôhCUPi, đôiTKuj lônhCUPg màgRBCy vìTKuj gRBCđau lònMAfcg màFhoY nhTKujíu TKujchặt: hCUP“Không pgRBChải kếtFhoY thúFhoYc làgRBC hoànTKujg tửhCUP vàTKuj cônTKujg cTKujhúa sốnghCUP hTKujạnh phFhoYúc cFhoYùng nTKujhau sao?”

“Nhưng… TKujma quỷgRBC TKujđã chết!”

Tôi nhFhoYìn ôTKujng tMAfca gầnhCUP trgRBCong ganMAfcg thCUPấc, chMAfcỉ xgRBCa nhMAfcau mộtFhoY đêmMAfc thCUPhôi màMAfc FhoYtôi cógRBC cảmMAfc hCUPgiác dưFhoYờng nhgRBCư mộtgRBC nămFhoY đãTKuj khôngTKuj gặp.

Tôi TKujrất muFhoYốn ôhCUPm gRBCchặt lấygRBC ônggRBC ta.

Trái tgRBCim tTKujôi nóiTKuj chMAfco thCUPôi biết: Ôm mộtMAfc FhoYlần, dựaFhoY mgRBCột lầTKujn. ĐFhoYể mìgRBCnh TKujcó tFhoYhể chCUPảm nhậnFhoY MAfcsự ấFhoYm áMAfcp FhoYcủa cFhoYái TKujôm đấy,FhoY đểMAfc mìnFhoYh nhFhoYớ kỹFhoY tiếFhoYng tFhoYim đậpFhoY cTKujủa ngườihCUP ấy,MAfc hCUPmình khCUPhông gRBCtham hCUPlam, mMAfcột gRBClần FhoYlà đủ.

Lý trgRBCí tôiMAfc lạihCUP MAfcgào lFhoYên gRBCgiận dgRBCữ vớiMAfc tôi: Mày khôngMAfc tMAfchể TKujôm ôngTKuj taMAfc! MộFhoYt lầngRBC cũnTKujg khTKujông thể!

Tôi thMAfcở dàigRBC mhCUPột hơhCUPi, lùiFhoY gRBCvề saFhoYu từngMAfc MAfcbước, đèMAfc néhCUPn MAfcsự MAfckích độngFhoY tộhCUPi lỗi.

Chẳng ngMAfchĩ thCUPới chuyệTKujn ônMAfcg tTKuja lạiFhoY vFhoYươn taMAfcy rMAfca TKujôm gRBClấy tôihCUP vàoFhoY lòng.

Trái tgRBCim ôngFhoY hCUPta hCUPđập vữngFhoY vàng,hCUP gRBCêm taFhoYi đếnMAfc nhưTKuj vậy!

Nếu gRBCnhư cMAfcó gRBCthể lựaFhoY chọn,FhoY tôihCUP khônFhoYg mgRBCuốn hCUPông FhoYta FhoYphải chMAfcết, thếhCUP TKujgiới cFhoYủa hCUPtôi đãgRBC khFhoYông tTKujhể khônhCUPg cgRBCó ngườMAfci này!

“Thiên ThigRBCên, egRBCm FhoYlà ngườhCUPi coFhoYn ggRBCái lTKujương tTKujhiện nhhCUPất màMAfc tôihCUP từnghCUP gặp!”gRBC ÔnMAfcg MAfcta FhoYnhẹ giọngFhoY tFhoYhan thở.

Lương thiện?MAfc gRBCÔng hCUPta shCUPai rồi,TKuj tôhCUPi làTKuj ngưFhoYời phụTKuj hCUPnữ gRBCxấu TKujxa nhấtTKuj tTKujrên đờgRBCi này.

Ông MAfcta chhCUPe chởFhoY tôhCUPi tTKujrong lònFhoYg bàngRBC tTKujay, cMAfcho dùgRBC tMAfcôi gRBCcó lMAfcàm tgRBCổn thưTKujơng trgRBCái tiTKujm TKujông gRBCta bagRBCo nhTKujiêu, ônhCUPg MAfcta vẫngRBC gRBCcòn ngRBChớ dằngRBC dMAfcò tôgRBCi ănMAfc sTKujáng, nhớFhoY saFhoYi ngưTKujời bảohCUP MAfcvệ tôi,FhoY trMAfcong MAfcngày mưahCUP nhưMAfc nàyTKuj sẽhCUP mởhCUP ôTKuj cMAfche hCUPchắn MAfccho tôi.

Những vTKujiệc tMAfcôi làmgRBC gRBCvới ônTKujg tTKuja chỉTKuj cóTKuj căgRBCm TKujghét, lừagRBC dối,FhoY thCUPhậm chíhCUP cFhoYó tFhoYhể cFhoYó mộthCUP ngFhoYày tôiFhoY sẽgRBC dùhCUPng hCUPdao đâmFhoY vàoFhoY tFhoYrái tMAfcim luôFhoYn lugRBCôn MAfcchứa đựngTKuj sựhCUP yFhoYêu thưFhoYơng baTKujo dunhCUPg kia.

Ông hCUPta thấTKujy tôhCUPi khTKujông gRBCnói lgRBCời nào,MAfc chihCUPều chuộnggRBC vTKujỗ hCUPvề lưnTKujg hCUPtôi, dFhoYịu dànMAfcg dFhoYỗ tôFhoYi: “ĐFhoYừng TKujkhóc nữhCUPa. gRBCMai MAfctôi mờigRBC ngưgRBCời đếFhoYn dTKujiễn MAfclại hCUPcho hCUPem MAfcvở nàTKujy, đểFhoY cMAfcông chúaTKuj yêhCUPu mFhoYa MAfcquỷ, FhoYđể hoànTKujg tửMAfc yFhoYêu thiTKujên gRBCnga đenhCUP, FhoYđể cTKujông chhCUPúa sốgRBCng hhCUPạnh pFhoYhúc cùnMAfcg mgRBCa qFhoYuỷ, đượcFhoY không?”

“Công chhCUPúa thiênFhoY TKujnga shCUPẽ hCUPyêu mMAfca qFhoYuỷ tàgRBCn bMAfcạo sao?”

“Đương nhTKujiên lgRBCà chCUPó thể!MAfc MAfcNếu gRBCnhư tôiTKuj FhoYlàm nhCUPhà biFhoYên kịcTKujh hCUPthì chắcTKuj cTKujhắn TKujsẽ thế!”

Tôi thừTKuja nhận:MAfc ĐhCUPúng, ôFhoYng TKujta cóTKuj thể!

“Có FhoYphải MAfcông sẽTKuj biếhCUPn MAfcma quỷgRBC tTKujrở gRBCnên tuấnMAfc TKujtú, còFhoYn cógRBC pMAfcháp lựcgRBC vgRBCô bgRBCiên, khôhCUPng gìTKuj khônTKujg làMAfcm đượcTKuj, phảiFhoY không?”

“Trừ nhữngFhoY thFhoYứ đóTKuj rTKuja, tôMAfci sFhoYẽ tMAfcạo rFhoYa mgRBCa quỷhCUP còngRBC sgRBCi TKujtình hơngRBC cảgRBC hoàgRBCng tửMAfc, kiêTKujn quyếMAfct hơn,hCUP qhCUPuyến TKujrũ hơn…”

“Được! gRBCTôi sẽFhoY đhCUPợi xem!”

Tôi mhCUPỉm cười,MAfc kéoMAfc cánFhoYh taTKujy ôhCUPng FhoYta, nFhoYắm lMAfcấy mhCUPa qMAfcuỷ độnhCUPg lòngRBCg ngườihCUP nhấthCUP thếMAfc giớTKuji này.

Chưa TKujbao giờFhoY thCUPôi FhoYcó thTKujể nghFhoYĩ rằFhoYng nhữnghCUP nhCUPgày mưgRBCa trohCUPng gigRBCấc mMAfcơ củaMAfc TKujtôi lạihCUP hCUPtrở TKujthành hiệnTKuj thhCUPực, MAfcthật sTKujự hCUPcó mộthCUP ngườhCUPi đànMAfc ônhCUPg chhCUPe gRBCô cTKujho tMAfcôi rảoTKuj bướMAfcc hCUPtrên đườnghCUP, ônTKujg FhoYta nắmhCUP FhoYlấy tgRBCay tTKujôi rẽFhoY sangRBCg hCUPmột cTKujon phốgRBC khác.

Đáng tiếcgRBC nhCUPgười nàyhCUP lhCUPà kẻhCUP thùFhoY FhoYcủa tMAfcôi, nhữnFhoYg thứFhoY mTKujà ôngMAfc FhoYta muTKujốn tôMAfci khhCUPông thểTKuj chgRBCo ônghCUP tTKuja đượcgRBC, nhTKujưng thgRBCứ màMAfc tôTKuji FhoYcó FhoYthể hCUPcho ôngTKuj tTKuja trướchCUP saTKuju đềuTKuj gRBClà thươngFhoY tổn.

Tôi hCUPrút bàTKujn taMAfcy gRBCđang bgRBCị TKujông thCUPa ngRBCắm lấyhCUP, bTKujước rFhoYa khỏiTKuj chTKujiếc TKujô, FhoYlần thMAfcứ MAfchai ônMAfcg gRBCta đuổigRBC tFhoYheo MAfctôi, hCUPnắm lấygRBC tMAfcay hCUPtôi, kéoFhoY tôihCUP lFhoYại bênTKuj người.

“Ông buônhCUPg taFhoYy đihCUP.” TôigRBC gRBCđã dTKujùng hếTKujt sứcTKuj lựcTKuj TKujtoàn thâhCUPn, thếgRBC TKujnhưng âmTKuj tFhoYhanh vẫnMAfc gRBCcòn yếuTKuj ớtFhoY nFhoYhư vậgRBCy: “KhôFhoYng MAfccó khFhoYả năngRBCg thCUPôi sẽMAfc yêuMAfc ông.”

“Em sẽ.”

“Chúng tFhoYa khôFhoYng cóTKuj kếtFhoY FhoYquả tMAfcốt đâu.”

Ông tgRBCa hCUPnhìn tgRBCôi, hCUPánh mắtgRBC hTKujoàn tTKujoàn ngahCUPng ngượcgRBC: “CMAfcái eMAfcm gọihCUP lFhoYà kgRBCết quảTKuj tốtTKuj FhoYlà cáTKuji gìFhoY, ehCUPm cMAfcó thểgRBC nóTKuji hCUPra, TKujtôi FhoYcó thhCUPể MAfclàm được!”

Tôi hCUPao ướcFhoY giữagRBC chCUPhúng tFhoYa khônhCUPg cógRBC sựhCUP thTKujù TKujhận, MAfckhông cóhCUP sựMAfc MAfcdối lhCUPừa, TKujcả đờiMAfc đgRBCều sốngTKuj nhưTKuj bâgRBCy giờ,hCUP TKujcho dMAfcù gRBCkhông yêMAfcu, cũnMAfcg khhCUPông pgRBChải TKujxa cách!

Nhưng màTKuj nhữnggRBC thMAfcứ nhCUPày ônhCUPg tMAfca gRBCdù chCUPó lMAfcàm cTKujách nàFhoYo cũhCUPng khôngMAfc thểMAfc làFhoYm được.

Bởi vgRBCì ôTKujng MAfcta đãgRBC gihCUPết hCUPcả nMAfchà tôi.

Tôi FhoYthở dàTKuji, khônggRBC muốngRBC quaTKujnh quẩngRBC tạTKuji vấnMAfc đềTKuj nàyMAfc nữa,MAfc TKujđổi chủTKuj đề.FhoY “VìhCUP saFhoYo ôhCUPng lhCUPại MAfcở đây?”

“Lúc tôigRBC gọiFhoY điMAfcện thoMAfcại FhoYcho TiểMAfcu TKujLý, MAfcnghe FhoYcậu tFhoYa bảoTKuj gRBCem tớTKuji FhoYxem múaMAfc gRBCballet, bagRBCn đầuMAfc tôiMAfc nMAfcghĩ gRBCmuốn MAfcxem chCUPùng hCUPem, khFhoYông lMAfcường đượcTKuj rằngMAfc MAfcloại sânFhoY MAfckhấu nàMAfcy sahCUPu gRBCkhi mTKujở màhCUPn sFhoYẽ khTKujông gRBCcho phépTKuj ngườFhoYi nàoMAfc vgRBCào TKujnữa… ChẳngMAfc cFhoYòn FhoYcách nàoFhoY MAfckhác, tôhCUPn trọnhCUPg nghệFhoY MAfcthuật mộhCUPt chúhCUPt vậy!hCUP gRBCTuy rgRBCằng tTKujôi MAfccũng khTKujông hiểu!”

“Ông gRBCvẫn đứMAfcng đâTKujy MAfcđợi tôigRBC suốt?”

Ông gRBCta cườiTKuj cười,MAfc khoáTKujc cgRBCánh tagRBCy lêMAfcn MAfcvai tôTKuji, FhoYôm lấyhCUP tôhCUPi MAfcđi vềTKuj gRBCphía tTKujrước: “TFhoYôi tìmMAfc chgRBCo ehCUPm mộhCUPt côMAfc ghCUPiáo gRBCdạy dươnghCUP cầmgRBC khhCUPá FhoYtốt, FhoYkhi nTKujào eTKujm khôngMAfc mFhoYuốn hCUPđi họcgRBC thMAfcì tớiTKuj cMAfchỗ côhCUP ấyTKuj họcTKuj dMAfcương cầm…hCUP MAfcĐược rhCUPồi, trướFhoYc khTKuji điMAfc tMAfchì nhFhoYớ gọiFhoY TKujđiện thohCUPại hẹnMAfc trước.”

“Vì sao?”

Vì sgRBCao ônhCUPg FhoYta lạFhoYi TKujquan TKujtâm chămgRBC sgRBCóc hCUPtôi đếnTKuj thế.

Tôi khhCUPông cầMAfcn đTKujưa rgRBCa bấtTKuj kỳTKuj TKujđòi hỏihCUP ghCUPì, gRBCông vẫnhCUP gRBCcứ hiểuhCUP tôMAfci muốTKujn cáMAfci gì.

“Tôi cóMAfc MAfcgọi điệnFhoY hỏiTKuj tgRBChành hCUPtích cFhoYủa eFhoYm gRBCở trườnMAfcg, gRBCtuy rằngMAfc tôihCUP gRBCcũng khôngRBCg trônTKujg mongRBCg thànTKujh tícTKujh FhoYcủa hCUPem gRBCxuất sgRBCắc bTKujao nhiMAfcêu, thếTKuj nhưnTKujg khôgRBCng nghĩgRBC tgRBCới chMAfcỉ TKujcó điểmFhoY nhạcTKuj lMAfcý cgRBCủa hCUPem tgRBCrên FhoY60.” ÔTKujng tMAfca gRBCxoa đầugRBC tTKujôi, gigRBCọng FhoYnói tràhCUPn ngTKujập hCUPsự yêugRBC chiềMAfcu: “GFhoYiấc mgRBCơ củagRBC mỗiMAfc nTKujgười hCUPđều kTKujhác nhauTKuj, hCUPtôi kMAfchông mFhoYuốn ggRBCò égRBCp hCUPem TKujcái gTKujì hết!”

Tôi ngMAfchĩ rMAfcằng ôngFhoY MAfcta vĩhCUPnh vgRBCiễn khônMAfcg đFhoYoán TKujra đượcgRBC ướhCUPc FhoYmơ củahCUP tMAfcôi làFhoY gì.

“Ông cóhCUP MAfcước mFhoYơ nàogRBC không?”hCUP TôiMAfc hỏi.

“Có!” ÔnggRBC chCUPười giễTKuju cợtTKuj cMAfchính bảnTKuj FhoYthân, nhìhCUPn TKujlên gRBCbầu trờiMAfc TKuju ám:gRBC “FhoYƯớc mơMAfc củaFhoY tôiMAfc cTKujhính lFhoYà làmFhoY gRBCmột cMAfcảnh sát!”

Một phầMAfcn tgRBCử xấTKuju giTKujết ngườiMAfc nhưgRBC khônMAfcg cgRBCó cTKujảm giáMAfcc nóFhoYi rằnhCUPg ướcTKuj MAfcmơ chCUPủa FhoYông gRBCta lFhoYà FhoYlàm mộFhoYt TKujcảnh sátFhoY, thậMAfct sựFhoY đâyTKuj làhCUP chTKujuyện đáhCUPng TKujcười nhCUPhất màTKuj MAfctôi gRBCtừng hCUPnghe qua.

Đi lượTKujn gRBCqua mấygRBC cTKujon đườngMAfc kTKujhông chCUPó mụcFhoY đích,hCUP FhoYtôi pháTKujt hTKujiện rTKuja mộtMAfc gRBCcái pgRBCoster TKujrất đFhoYặc bgRBCiệt: “GMAfcì đây?gRBC ĐâyTKuj TKujlà pFhoYhim điệnTKuj ảnhTKuj sao?”

Hình ảnhMAfc FhoYtrên pogRBCster thậtTKuj sMAfcự rTKujất đặcTKuj biệgRBCt, mFhoYột ngườiMAfc phụgRBC nữgRBC FhoYngồi trêFhoYn cTKujái đhCUPó củTKuja nMAfcgười MAfcđàn ôngTKuj, bFhoYàn FhoYtay duTKujỗi sagRBCu lưgRBCng nắmMAfc lTKujấy mộthCUP thgRBCứ nFhoYhìn ggRBCiống gRBCnhư hCUPmột loạihCUP vTKujũ khíFhoY sắFhoYc bén,FhoY cTKujòn hFhoYai TKujtay TKujngười MAfcđàn ôngTKuj kMAfcia bFhoYị tróTKuji vàFhoYo thànhhCUP giTKujường, vẻMAfc mhCUPặt MAfcbừng gRBCbừng phấngRBC khícFhoYh, hgRBCoàn tTKujoàn khônMAfcg TKujhề TKujcó MAfcsự sợgRBC hãiFhoY hCUPkhi cMAfcái chgRBCết đTKujến gần.

Tôi đảoTKuj mTKujắt nFhoYhìn qgRBCua phầgRBCn hCUPgiới thiệu,MAfc bộMAfc phFhoYim TKujnày têMAfcn lFhoYà “BgRBCản nănggRBC gốc”[1], hMAfcôm hCUPnay đúnTKujg troFhoYng đMAfcợt trìFhoYnh chiếu.

Tôi nhìgRBCn TKujvề phíFhoYa HàhCUPn TrạcgRBC ThầnTKuj đanhCUPg kFhoYhẽ nhíuhCUP màyhCUP: “ÔFhoYng đãFhoY từhCUPng xegRBCm chưa?”

“Đã nhCUPghe AMAfcn FhoYDĩ PhgRBCong nóMAfci TKujqua mộtFhoY chút…”

“Tôi TKujmuốn xem!”

Không thCUPhấy ônMAfcg tMAfca trFhoYả MAfclời, tôigRBC qFhoYuay đầgRBCu lMAfcại nhìn,hCUP thấyTKuj TKujông tMAfca TKujđang MAfcdùng hCUPngón trTKujỏ vFhoYà ngóFhoYn cáiFhoY FhoYgiật giậTKujt vùnFhoYg FhoYda giữahCUP gRBChai lônMAfcg mhCUPày, hCUPcó vẻhCUP nFhoYhư đagRBCng sMAfcuy xéMAfct kỹTKuj MAfclưỡng cTKujái gìMAfc đó.

Tôi cMAfcho hCUPrằng ôMAfcng MAfcta khCUPhông nTKujghe đượcMAfc nhữngFhoY TKujlời tôhCUPi nóMAfci, nhắTKujc lạiTKuj mộtMAfc hCUPlần: “TKujTôi muhCUPốn xeFhoYm bMAfcộ phigRBCm này!”

“Được rồihCUP!” ÔMAfcng hCUPta cuốihCUP cùnTKujg cũnhCUPg nghCUPhe thấyhCUP được:TKuj “TôMAfci điFhoY mTKujua vé.”

Không TKujbiết TKujvì sMAfcao MAfcvẻ mTKujặt gRBCcủa ôngFhoY TKujta lFhoYàm tôiMAfc gRBCcảm thMAfcấy FhoYông MAfcta khôngRBCg cFhoYam lgRBCòng, khFhoYông tìnhTKuj nguyện!

Người phụMAfc MAfcnữ bánFhoY FhoYvé nghTKujiêng mắthCUP nhFhoYìn ôngFhoY MAfcta, rồiMAfc lTKujại liếcgRBC nFhoYhìn bộgRBC đồngTKuj pgRBChục trêhCUPn tôi,TKuj kFhoYhinh thưgRBCờng lườhCUPm tôiFhoY FhoYmột cái:hCUP “TầngTKuj tMAfcrên FhoYhay tầnghCUP dưới?”

“Uhm… TầngTKuj gRBCtrên!” ÔnghCUP TKujta nói.

“Có loạhCUPi haFhoYi thCUPrăm, cgRBCó loạTKuji bốnFhoY trăm…”

“Bốn trăm!”

“Một TKujbộ MAfcphim hCUPđiện ảMAfcnh thCUPốn tậMAfcn bốnTKuj trămTKuj? SahCUPo lạiTKuj đắtFhoY nFhoYhư thFhoYế?” RạpFhoY chhCUPiếu phTKujim nàygRBC cũnFhoYg liệtFhoY vàohCUP TKujhạng kFhoYhông caMAfco cFhoYấp lắhCUPm, mFhoYột bgRBCộ phiTKujm đủTKuj cgRBCho tôihCUP tTKujiền ănFhoY tFhoYrưa mộthCUP tháng.

“Không đMAfcắt! RấtTKuj bìnhgRBC thường.”

Đợi đếnhCUP kFhoYhi lêFhoYn tầng,gRBC đgRBCi vFhoYào FhoYgian nhỏFhoY MAfctôi mớMAfci FhoYhiểu FhoYđược MAfccái gìFhoY gọiFhoY là: Không đắt!hCUP hCUPRất TKujbình thường.

Gian MAfcphòng rgRBCất hẹp,gRBC hẹFhoYp đếnhCUP mứcgRBC chCUPhỉ cóhCUP gRBCthể cMAfchứa đượchCUP TKujmột FhoYchiếc ghếMAfc MAfcsofa màhCUPu MAfchồng hơigRBC cóTKuj phầhCUPn khohCUPa MAfctrương vgRBCà mộTKujt chigRBCếc ThCUPV FhoYmàu đenMAfc gắnFhoY FhoYlên trênFhoY tưFhoYờng, khônghCUP cgRBCó cáchCUP thiếtTKuj bịFhoY nàoMAfc khác.

Thấy thiếthCUP kếMAfc TKujnhư thếMAfc, tTKujôi hCUPcuối cùhCUPng hCUPcũng hTKujiểu MAfcrõ vẻgRBC mặtTKuj gRBCtrầm gRBCtư sFhoYuy nghhCUPĩ TKujkia củhCUPa ôngMAfc hCUPta mahCUPng nộiMAfc dugRBCng gì.

Ông FhoYta nTKujgồi trênMAfc sgRBCofa, bậhCUPt gRBCTV lên:FhoY “EgRBCm cgRBCứ FhoYtừ từMAfc MAfcxem mộFhoYt mìnMAfch, tôihCUP ngủhCUP hCUPmột lúc!MAfc hCUPKhi nàogRBC hếMAfct tTKujhì MAfcđánh tTKujhức tôi!”

Nói xonhCUPg, ôgRBCng tTKuja cởiMAfc hCUPáo khCUPhoác rMAfca đắpFhoY lTKujên gRBCtrên người,FhoY nừhCUPa nằmFhoY nửaMAfc dựaMAfc trgRBCên soFhoYfa, gMAfcối đầMAfcu gRBClên thhCUPành ghế,MAfc nhắTKujm FhoYmắt lại.

“À!” MAfcTôi ôFhoYm góiMAfc FhoYbỏng MAfcngồi xuống,FhoY hCUPcố gắnTKujg hFhoYết sứgRBCc giữgRBC khTKujoảng MAfccách vớigRBC ôngRBCg tgRBCa, dưhCUPa trgRBCên thgRBCành ghTKujế còhCUPn lại.

Trong hFhoYoàn cảnhMAfc nFhoYày, cứFhoY nêFhoYn cẩnFhoY thgRBCận FhoYmột cgRBChút thFhoYì hơn.

Khi phhCUPim MAfcbắt đầuTKuj chiếuTKuj tôigRBC mớihCUP biTKujết tFhoYình tihCUPết khônFhoYg gTKujiống nhTKujư ngRBChững gTKujì tôMAfci nghĩ.

Tôi cMAfcho rằngRBCg TKujđây MAfcsẽ làMAfc mộtgRBC bộMAfc FhoYphim báoTKuj gRBCthù, mhCUPong đMAfcợi nhânTKuj vậthCUP hCUPnữ chTKujính đFhoYã tTKujừng trTKujải qTKujua nhữnhCUPg MAfcviệc gihCUPống hCUPnhư tôiMAfc, yêuMAfc kẻMAfc hCUPthù củaFhoY côgRBC ấMAfcy gRBCthế hCUPnên mgRBCới thâFhoYn hCUPmật hCUPvới ngườTKuji đàTKujn ônMAfcg kigRBCa hCUPnhư thế…

Chỉ cóhCUP điềuTKuj hCUPcho TKujdù khMAfcông gRBCcó tìTKujnh thCUPiết tưhCUPơng tự,TKuj nhMAfcìn cáchMAfc côgRBC TKujấy ghCUPiết ngườiMAfc đàhCUPn ôgRBCng cườngTKuj tMAfcráng kTKujia nhưMAfc thếMAfc nhCUPào cũFhoYng khônFhoYg ugRBCổng FhoYcông tMAfcôi xgRBCem mộMAfct lần.

Do đóFhoY tôMAfci xhCUPem cựFhoYc kMAfcỳ cMAfchăm cMAfchú, ngRBChất lgRBCà đếnhCUP thờgRBCi gRBCđiểm mấuTKuj chốt…

Mặc dùMAfc hCUPđoạn dgRBCạo FhoYđầu quágRBC TKujdài, quhCUPá kịcFhoYh liệFhoYt, gRBChai ngườTKuji đMAfciên cuồngFhoY vặnFhoY vẹgRBCo hCUPcơ thểTKuj khMAfcông dgRBCừng, cònMAfc tFhoYôi tMAfchì cMAfcắn răng,FhoY nhịn….

Trước FhoYđây tôTKuji đFhoYã từnghCUP xegRBCm hCUPqua TKujquá trìMAfcnh nàyMAfc MAfckhi đọcFhoY MAfctiểu thuyếtTKuj tMAfcình cảm,MAfc đạigRBC TKujkhái TKujlà hFhoYiểu nhưnMAfcg khôFhoYng cgRBCó pMAfchải ứngMAfc FhoYgì FhoYquá mứchCUP TKujmãnh liệt.

Hôm nahCUPy thấTKujy ngưTKujời tgRBChật biểuTKuj MAfcdiễn tFhoYôi lFhoYại cảmgRBC giáMAfcc khôTKujng gigRBCống nTKujhư thếMAfc, thấygRBC hgRBCai cơMAfc tTKujhể hgRBCai TKujngười hCUPdây dưgRBCa FhoYvới nhaMAfcu, tiếhCUPng tMAfchở dâmTKuj loạn,hCUP tTKujiếng tMAfchét FhoYphóng đãng,MAfc lònghCUP tôTKuji cũnggRBC nổiMAfc lênTKuj từngMAfc chCUPơn FhoYhoảng loạn,hCUP gRBCmặt màyFhoY tựaMAfc nMAfchư hCUPđang MAfcphát sốt.

Chỉ cFhoYó đMAfciều vMAfcì chờTKuj TKujđợi FhoYđến tìTKujnh tTKujiết tMAfchen chốt,TKuj tôgRBCi nhịn!

Cuối cgRBCũng cũnTKujg thấyFhoY ngườiFhoY phụhCUP nữMAfc khCUPia FhoYtừ từhCUP buFhoYộc ngFhoYười đTKujàn ôgRBCng vàhCUPo thCUPhành giường,TKuj tôigRBC ngừnggRBC thởFhoY chờTKuj TKujđợi cTKujô ấyFhoY lấTKujy FhoYra cTKujái dùigRBC đụchCUP từTKuj nơgRBCi nào.

“Có thểTKuj gRBCtập tMAfcrung xFhoYem đếnMAfc mMAfcức nhFhoYư thhCUPế sao?”MAfc GióngFhoY nóihCUP cFhoYủa hCUPHàn gRBCTrạc ThầngRBC lgRBCàm TKujtôi giậhCUPt mìnhMAfc, gRBCnếu TKujông tgRBCa khhCUPông MAfcnói tFhoYôi hCUPgần TKujnhư hCUPquên mấthCUP sựFhoY tồnTKuj tạiMAfc hCUPcủa ôgRBCng ta.

“Ớ.. uhTKujm…” TTKujôi MAfccó cTKujảm ghCUPiác nhgRBCư mFhoYình TKujlà mhCUPột đứahCUP trFhoYẻ hCUPcon FhoYxem trhCUPộm gRBCphim ngườihCUP lhCUPớn bịhCUP ngMAfcười khácgRBC bắgRBCt gặFhoYp, nhhCUPất gRBClà lạiMAfc MAfcbị ônghCUP hCUPta FhoYtrông thấMAfcy, tôTKuji lFhoYại cànhCUPg cMAfchán nảMAfcn hơnFhoY, đồngMAfc thờihCUP cMAfcòn MAfcbất MAfcan hCUPrụt rTKujè: “KhôhCUPng phFhoYải ôMAfcng đgRBCã ngủMAfc sao?”

“Bị hCUPđánh tTKujhức…” ÔgRBCng hCUPta chốngMAfc thCUPay TKujlên sTKujofa rồTKuji ngồiFhoY xuống,MAfc dTKujạt gRBCdào hứTKujng thCUPhú nhìhCUPn tôgRBCi: “CóMAfc hứnMAfcg thCUPhú à?”

Tôi đgRBCoán chắTKujc rFhoYằng khuôngRBC mTKujặt tôhCUPi bâyFhoY giờFhoY cMAfcó thFhoYể đMAfcun sMAfcôi mộtMAfc hCUPhồ nhCUPước, vộiTKuj hCUPvàng dùnghCUP FhoYmu hCUPbàn tgRBCay làhCUPm giảmhCUP hCUPnhiệt độTKuj. FhoY“Tôi chhCUPỉ muốnhCUP nhMAfcìn mộtgRBC chhCUPút thôi…”

Nhớ TKujtới mụMAfcc đíchTKuj củaFhoY mình,hCUP tôTKuji vộihCUP vàngRBCg ngẩnMAfcg đgRBCầu xeFhoYm FhoYtiếp, đTKujáng tiếcFhoY TKujlà hCUPđã bỏgRBC lFhoYỡ hCUPmất thờiMAfc điểmTKuj mấTKuju chốt,MAfc nTKujgười pTKujhụ hCUPnữ khCUPia TKujkhông biếtMAfc đMAfcã lấTKujy tTKujừ FhoYđâu hCUPra cMAfcái mMAfcũi dùFhoYi, đâhCUPm gRBCvào ngựchCUP nMAfcgười đàTKujn ôgRBCng đấy!

Thật hCUPđáng tiếngTKuj lhCUPà FhoYkhông thấyhCUP rõ!

“Trông ehCUPm cóMAfc vMAfcẻ nFhoYhư FhoYđang thMAfcất vọngMAfc, cgRBCó mFhoYuốn tTKujôi tTKujua lạihCUP MAfccho ehCUPm nhìnTKuj kỹgRBC thêmhCUP lầnhCUP nữhCUPa không.”

Không đTKujợi gRBCtôi trgRBCả lời,FhoY ônMAfcg tFhoYa đãTKuj thCUPua lạiTKuj mộTKujt chúTKujt, hCUPtôi FhoYlại càMAfcng nFhoYgượng ngTKujùng hTKujơn, gRBCtay cMAfchân khônFhoYg TKujbiết đặtgRBC đâuMAfc hết.

“Tôi gRBCcó thTKujể MAfchỏi ôngMAfc mMAfcột FhoYvấn hCUPđề không.”TKuj TôMAfci FhoYthử tìmhCUP cáchTKuj đMAfcổi FhoYchủ đềFhoY gRBCcâu chuyệTKujn, dgRBCời điMAfc sựMAfc nFhoYgượng ngùnghCUP gRBCcủa chínhFhoY mìnFhoYh. “ÔngTKuj cgRBCó thểTKuj đểMAfc phTKujụ nữTKuj cTKujột gRBCông gRBCvào thànMAfch giườngFhoY không?”

“Trừ khTKuji FhoYtôi kMAfchông muốnFhoY TKujsống nữa!”

Tôi cTKujũng nhCUPghĩ MAfcnhư vậTKujy, cáhCUPi MAfcloại ngườiMAfc tínFhoYh cácTKujh trờiTKuj sFhoYinh TKujđa nghhCUPi nhTKujư FhoYông TKujta lhCUPàm sahCUPo chCUPó thểMAfc đểFhoY hCUPphụ gRBCnữ gRBCcó hCUPcơ hTKujội hCUPnhư thế.

Tôi gRBCsuy nghgRBCĩ tgRBChêm mộhCUPt lFhoYát, hỏiMAfc MAfcdò: “VậyMAfc… FhoYNếu làMAfc tMAfcôi thìTKuj saoMAfc? KhônMAfcg phảgRBCi ôgRBCng đãFhoY nFhoYói tôFhoYi FhoYlà ngườiFhoY FhoYsuy nhấtTKuj ôngFhoY tFhoYin tgRBCưởng sao…”

Đến lúcMAfc tgRBCôi MAfctrông thấygRBC sựMAfc hhCUPưng gRBCphấn FhoYkhó chCUPó thểhCUP MAfcđè nMAfcén đượchCUP MAfctrong mMAfcắt ônghCUP hCUPta, hCUPtôi mFhoYới ýMAfc hCUPthức đưMAfcợc rằngTKuj câuTKuj hỏiFhoY củaFhoY mìnhhCUP TKujcó bMAfcao nhiFhoYêu mTKujờ ám…

Đây TKujlà kếtMAfc quảFhoY củagRBC việcFhoY hCUPkhông MAfcgiỏi toánMAfc, kTKujhi giảgRBC sử…gRBC mệnhgRBC TKujđề bagRBCn đFhoYầu hCUPđã xuFhoYất hihCUPện sựhCUP sagRBCi lMAfcầm TKujvô gRBCcùng nghgRBCiêm trọng!

Cơ tTKujhể cFhoYủa hCUPông thCUPa nghiêhCUPng FhoYvề phCUPhía FhoYtôi, TKujhai FhoYcánh taMAfcy đặthCUP gRBCbên sườnMAfc tôhCUPi, vừaFhoY vặnhCUP quâyFhoY tTKujôi lMAfcại tronhCUPg khônghCUP giMAfcan FhoYnhỏ hẹp.

Khuôn mặtMAfc củagRBC TKujông thCUPa tgRBCới gFhoYần bênhCUP tagRBCi tôgRBCi, dùFhoYng gFhoYiọng MAfcnói gMAfcợi cảFhoYm hTKujơi maMAfcng thTKujeo ýFhoY cgRBCười TKujnói: “NếhCUPu nTKujhư cứMAfc MAfctheo lờigRBC MAfcem nóiMAfc… gRBCtôi lgRBCại càTKujng mhCUPuốn trFhoYói ehCUPm lạiMAfc trêngRBC giườnhCUPg, FhoYnghe egRBCm FhoYcầu xiFhoYn tôiFhoY… ChuyệnFhoY đấyMAfc quảhCUP thậthCUP rấtMAfc kíchCUPh thích…”

Khi ôngTKuj TKujta nóTKuji, MAfchơi nónghCUP phTKuje phẩyFhoY sgRBCau taFhoYi tôgRBCi, cánhTKuj tagRBCy tôiFhoY cứngTKuj lại,TKuj góigRBC hCUPbỏng tgRBCrên taTKujy rơTKuji xuống,vunggRBC FhoYvãi khắpTKuj mặTKujt đất.

Không chMAfcỉ hCUPcó giọnhCUPg TKujnói FhoYcủa ôngFhoY gRBCta biếnTKuj đổi,MAfc gRBCánh mắtFhoY TKujcũng rấhCUPt bhCUPất thường,FhoY trohCUPng MAfcmắt lógRBCe lTKujên nTKujhững đốmhCUP sFhoYáng nhưMAfc lửaFhoY, tgRBCràn ngậFhoYp sựgRBC điMAfcên FhoYcuồng chigRBCếm giữhCUP FhoYvà cTKujướp đoạt.

Nhưng sựTKuj FhoYkhác gRBCthường hCUPnhất chínMAfch lhCUPà ônggRBC tTKuja dùnTKujg đMAfcầu lưỡihCUP liếmMAfc gRBCsau tMAfcai tôgRBCi, cảmMAfc gFhoYiác hCUPtrơn trợMAfct ẩmhCUP hCUPướt kéMAfco theTKujo nhữgRBCng FhoYxúc cảmgRBC TKujkhông dựhCUP đTKujoán trgRBCước MAfcđược củaTKuj cơFhoY thể,TKuj TKujtôi sợMAfc đếnTKuj gRBCnỗi gRBClùi mMAfcình lẩMAfcn tránh,gRBC thếFhoY FhoYnhưng đhCUPằng shCUPau đTKujã chạmhCUP vTKujào taTKujy FhoYvịn sofgRBCa, kFhoYhông chCUPòn đườnggRBC trhCUPốn thoát!

Tôi bịhCUP độngTKuj FhoYtác chCUPủa ôFhoYng tgRBCa dTKujọa FhoYđến MAfcngây ngMAfcẩn cảMAfc người,MAfc hoànhCUP toTKujàn gRBCkhông biếtFhoY gRBCnên lMAfcàm cáTKuji gFhoYì bhCUPây giờ!

Đôi môFhoYi ônggRBC tMAfca hôMAfcn tTKujừ hCUPsau tFhoYai tôMAfci dgRBCọc theMAfco cầFhoYn cổ,FhoY hCUPtrằn trgRBCọc FhoYtrên lànFhoY dFhoYa đaTKujng lộhCUP hCUPra ngoàTKuji áTKujo, nhMAfcẹ nhFhoYàng múhCUPt lấy,hCUP ngRBCụ hCUPhôn lúcTKuj nhẹMAfc lFhoYúc sâu,MAfc lúcTKuj nhagRBCnh lúMAfcc chậm,TKuj đôiTKuj khMAfci chCUPòn MAfccó thểFhoY dFhoYùng hàTKujm rTKujăng hCUPkhẽ cắn,TKuj gRBCcơ thểFhoY hCUPđang căngRBCg cứgRBCng MAfcvì MAfcsợ cTKujủa thCUPôi dầnhCUP dMAfcần FhoYtrở nêTKujn bủTKujn rủn,MAfc khôngFhoY cògRBCn sứcgRBC lực…

Trước đâygRBC khCUPhi đọgRBCc tTKujiểu thuyếtTKuj hCUPviết, saFhoYu kFhoYhi phụFhoY nữTKuj thCUPhân mậtMAfc vFhoYới MAfcđàn ônMAfcg, trênTKuj ngườiTKuj sẽMAfc FhoYlưu lạMAfci nhigRBCều dấhCUPu hôMAfcn, hCUPtôi khôngFhoY hiểuhCUP gRBCvì sTKujao đànTKuj ônhCUPg lạTKuji phảhCUPi thôhCUP lMAfcỗ nFhoYhư tgRBChế, hiệFhoYn giờMAfc tôiMAfc mớFhoYi hCUPhiểu hCUPđược, sựTKuj đaugRBC đớnTKuj kiểuTKuj TKujnày sẽFhoY làmMAfc nMAfcgười TKujta cógRBC lFhoYoại cảmMAfc giáchCUP MAfchưởng thMAfcụ đặTKujc biệthCUP, TKujthân thểMAfc bắtgRBC đầgRBCu dấyhCUP lêFhoYn nhgRBCiệt đMAfcộ lgRBCàm tôihCUP kinFhoYh hoảng!

Hưởng thụFhoY! NghĩMAfc đếnhCUP mộtTKuj tíFhoYnh hCUPtừ nhưMAfc vậy,hCUP trágRBCi tTKujim tôFhoYi lMAfcại gRBCcàng kiFhoYnh hoàngTKuj thêm.

Tôi vừaTKuj mgRBCuốn rhCUPa TKujsức đẩyTKuj ôMAfcng taMAfc, gRBCgào lên: Đừng!

Chợt nFhoYghe thấMAfcy gMAfcian phònggRBC FhoYsát vFhoYách vọnghCUP đếFhoYn tiếnggRBC rêgRBCn nũnggRBC FhoYnịu hCUPcủa mộtFhoY phMAfcụ nữ:FhoY “ĐừngMAfc mà!”

Cái hCUPchữ tFhoYôi vừaTKuj muốnhCUP hFhoYét rgRBCa bịTKuj kẹhCUPt lhCUPại tronhCUPg cMAfcổ họnghCUP, MAfckhông hgRBCét hCUPđược nữa.

Ngay cảMAfc bàMAfcn taTKujy củaFhoY tôiMAfc đặtTKuj troTKujng MAfcngực ônghCUP tFhoYa, cũFhoYng bắtMAfc FhoYđầu TKujbị ônhCUPg thCUPa đhCUPè chặt.

Trời ơihCUP, nơiMAfc gRBCnày MAfcsuy FhoYcho cùMAfcng TKujlà chgRBCốn FhoYnào hả!

Tôi đâMAfcy gRBCkhông hCUPphải gRBCtự mìMAfcnh gRBCchủ độTKujng dânghCUP đếnMAfc miệngFhoY nMAfcgười tgRBCa sao?

“Muốn tMAfchử không?”

Khóe gRBCmiệng ônhCUPg thCUPa thoTKujáng TKujnhếch lênhCUP, hCUPmi mhCUPắt chớpgRBC động,FhoY ýTKuj FhoYcười khCUPia manhCUPg thehCUPo cMAfchút tàMAfc áhCUPc mFhoYị hoặc,TKuj tôgRBCi nghĩgRBC rằnghCUP gRBCngay cảFhoY AFhoYn DgRBCĩ PhonMAfcg FhoYcũng phFhoYải gRBCcảm FhoYthấy xấuTKuj hhCUPổ muMAfcốn chuFhoYi đầuFhoY xuốnggRBC FhoYđất, tựMAfc thấyhCUP hCUPkhông bằng!

“Yên tâm,FhoY tMAfcôi sẽgRBC FhoYrất dịMAfcu dàngTKuj, khôMAfcng làmMAfc đgRBCau MAfcem đâu…”

Tôi nuốFhoYt mộtgRBC ngụmhCUP nướcTKuj bọtgRBC, hôTKuj hấphCUP bắTKujt TKujđầu kgRBChông câMAfcn hCUPbằng, tFhoYhấy rTKujõ ngựcTKuj mìhCUPnh bTKujắt đầuFhoY phậpgRBC phồhCUPng khôhCUPng thehCUPo quTKujy luật,gRBC MAfccơ tgRBChể TKujbất hCUPgiác thCUPrở nênMAfc nónhCUPg bỏng.

Tôi bMAfcắt đầuhCUP nghiêmTKuj TKujtúc sugRBCy nghĩFhoY lờiTKuj ôgRBCng hCUPta nóigRBC, FhoYthật MAfclà TKujsẽ khFhoYông đMAfcau không?

Tôi lgRBCắc đMAfcầu, MAfcvấn đềMAfc cầgRBCn suTKujy nggRBChĩ lúcgRBC nhCUPày FhoYkhông phảiMAfc đauFhoY FhoYhay khTKujông đau,FhoY màhCUP lFhoYà hTKujình MAfcnhư ôngRBCg tTKuja MAfcthật MAfcsự muốnhCUP lFhoYàm nhhCUPững MAfcchuyện kMAfchông bgRBCằng cầmMAfc tTKujhú vFhoYới tôi.

Không thểgRBC, nếgRBCu nhưMAfc nTKujgay cảTKuj cgRBCơ thTKujể FhoYtôi cũTKujng dTKujâng cTKujho ôngRBCg hCUPta, tấtTKuj cảhCUP mọhCUPi MAfcthứ FhoYsẽ khCUPhông cFhoYòn kiểmMAfc sohCUPát đượcTKuj nữa.

“Tôi nFhoYghĩ gRBCcó tgRBChể FhoYông đaMAfcng hhCUPiểu lầmMAfc ýhCUP củTKuja tôTKuji…” TTKujôi đangFhoY ngRBCghĩ cáchgRBC TKujlàm tTKujhế nhCUPào gRBCđể giảiMAfc thíchhCUP, ôMAfcng tMAfca nhCUPghiêng nggRBCười nằmTKuj xuhCUPống bênMAfc MAfcngười tôi,FhoY mộtFhoY tMAfcay ôgRBCm lấTKujy vhCUPai tôhCUPi, kéFhoYo chCUPhặt tôiTKuj vàMAfco thCUProng lồnTKujg ngựcTKuj, tagRBCy kiTKuja nânTKujg lêMAfcn châFhoYn tôiMAfc đhCUPặt trFhoYên sofMAfca, dùnFhoYg ngTKujón tMAfcay nhẹTKuj nhhCUPàng FhoYtrượt dọcFhoY thgRBCeo chCUPhân FhoYtôi đFhoYến bắpMAfc MAfcđùi, tiTKujếp FhoYtục lầngRBC vàohCUP bhCUPên trMAfcong, thămgRBC dFhoYò vàhCUPo bêhCUPn tronMAfcg chiếhCUPc váyFhoY FhoYtôi, lựchCUP tahCUPy vừaFhoY đTKujủ khiếhCUPn ngườiFhoY thCUPa hCUPcó cảmTKuj gRBCgiác têFhoY gRBCngứa tớigRBC từngFhoY khớMAfcp xương.

Sự kícgRBCh độgRBCng MAfctrong TTKujV lạiTKuj bắtgRBC đầuMAfc, nhânTKuj vậFhoYt nữgRBC chígRBCnh thgRBCở dốTKujc, rhCUPên rỉFhoY, ngườhCUPi đànFhoY gRBCông gRBCthét gRBClên mgRBCột tigRBCếng rồihCUP hCUPlại MAfcmột gRBCtiếng cànTKujg tMAfcrầm TKujluân hơn.

Cách váTKujch còMAfcn vọngMAfc tớiFhoY mộtFhoY tiếnFhoYg kêFhoYu còMAfcn ướtTKuj ágRBCt hơnTKuj cảFhoY tTKujrên TTKujV: “MaugRBC hCUPlên gRBCmột chFhoYút, mahCUPu nữa…”

Ông tgRBCa thCUPhản nhiFhoYên cMAfcười, gRBCngón tTKujay dTKujài hCUPlại chhCUPầm chậmFhoY lướtTKuj trFhoYên đùigRBC tôMAfci, tựahCUP nhCUPhư gRBCcó sứcTKuj quyếFhoYn rũgRBC kỳhCUP hCUPlạ, khiếnMAfc chCUPơ thCUPhể MAfctôi rugRBCn rẩygRBC thCUPừng cơn.

“Đừng…” GiọngFhoY nóhCUPi ngRBCày bậtMAfc TKujra, MAfctôi mgRBCới phCUPhát hiệnMAfc TKujra rằgRBCng độTKuj ướtgRBC gRBCát TKujso vớihCUP nggRBCười phụgRBC ngRBCữ cácgRBCh vgRBCách dườngTKuj nhMAfcư chỉTKuj MAfccó gRBChơn chứFhoY kTKujhông chCUPó kém.

“Mẫn cMAfcảm thếMAfc sao…MAfc” ÔngMAfc thCUPa tựaTKuj hCUPhồ nFhoYhư cànFhoYg lúcTKuj cMAfcàng thíhCUPch thú,TKuj MAfchôn FhoYnhẹ lhCUPên môiMAfc tôhCUPi: “hCUPNhư thFhoYế thTKujì chgRBCúng tgRBCa cứTKuj từTKuj từFhoY màTKuj TKujlàm hCUPlà đượcMAfc rồi.”

Ngón FhoYtay lMAfcinh hoạtFhoY củMAfca MAfcông FhoYta mâgRBCm mhCUPê luhCUPồn vàFhoYo troTKujng đồngTKuj FhoYphục MAfccủa tTKujôi, lTKujực tgRBCay cùnTKujg tốMAfcc độgRBC FhoYrất chậgRBCm khihCUPến tôiFhoY khôgRBCng nhịnhCUP đTKujược híthCUP mộFhoYt hơi.

Tay ônFhoYg FhoYta cáFhoYch mộMAfct lMAfcớp MAfcáo nắmTKuj lấyTKuj hCUPngực tôi,MAfc đhCUPầu ngóMAfcn taFhoYy xoTKujay vhCUPòng tgRBCrên gRBCvị trgRBCí mẫMAfcn cảmFhoY nhMAfcất, vờnMAfc quanh.

Tôi phFhoYải cắnTKuj cTKujhặt môTKuji mớihCUP cgRBCó hCUPthể hCUPkhông bấhCUPt gRBCra gRBCtiếng rgRBCên khiếnMAfc ngườMAfci TKujta cTKujảm tMAfchấy TKujmất thểgRBC gRBCdiện kia.

Dục vọnggRBC MAfcmà tôiTKuj muốTKujn cựgRBC FhoYtuyệt dhCUPần dầMAfcn tFhoYrở nhCUPên mãgRBCnh liệtgRBC dần….

Ông tFhoYa dưTKujờng nhTKujư TKujphát hTKujiện rMAfca tôiMAfc khôgRBCng muốngRBC bậtMAfc rMAfca thCUPhành gRBCtiếng, liềTKujn hTKujôn lhCUPên đgRBCôi môi,FhoY MAfcdùng lưỡhCUPi đẩMAfcy TKujra hMAfcàm MAfcrăng đangRBCg cTKujắn chặtTKuj lấyFhoY mTKujôi, đgRBCi sâuFhoY hCUPvào dFhoYò gRBCxét bêngRBC tronghCUP, nuốtTKuj hếtMAfc tiếFhoYng MAfckêu rêTKujn củTKuja tôi.

Trong hCUPlúc trhCUPiền miênFhoY gRBCđiên cuồngMAfc, sưMAfc khóMAfc chịugRBC củaFhoY TKujcơ tgRBChể đượcgRBC giảFhoYm đihCUP đhCUPôi chútTKuj, khMAfci môiTKuj FhoYlưỡi gRBCdây dưaMAfc tiếngFhoY gRBCkêu rêFhoYn cũgRBCng gRBCcó thFhoYể khMAfcông cầnMAfc phMAfcải kMAfcìm chMAfcế, chCUPứ mặchCUP FhoYnó MAfcbật ra…

Tôi thởMAfc gấpMAfc gápTKuj, tậnhCUP mhCUPột gRBCchỗ TKujsâu nàoFhoY đóhCUP tronMAfcg chCUPơ FhoYthể bắFhoYt đgRBCầu nónhCUPg lênTKuj, ngRBCóng lênMAfc, gRBCvô thTKujức khaTKujo kMAfchát monMAfcg gRBCmuốn nhiFhoYều hơFhoYn cFhoYái gìFhoY đó.

Bàn taFhoYy thCUPôi đMAfcặt trênTKuj ngựcTKuj ônMAfcg FhoYta dầMAfcn dầgRBCn cTKujhuyển quMAfca TKujsau gRBClưng ngưTKujời ấy,MAfc hhCUPôn gRBCtrả lạihCUP ôngTKuj tagRBC, TKujhọc cáchMAfc khCUPhi FhoYông hCUPta lMAfcần đầuTKuj tigRBCên hFhoYôn FhoYtôi, đầuhCUP lưMAfcỡi dMAfcuyện lMAfcấy lưỡMAfci ônggRBC tgRBCa, mútMAfc MAfclấy môiMAfc củhCUPa nFhoYgười ấy.

Trong cổTKuj họnMAfcg ôgRBCng hCUPta hCUPbật hCUPra mgRBCột tiếFhoYng thaTKujn trầTKujm hCUPđục, xoMAfcay ngưTKujời đgRBCè tôiTKuj xuống,gRBC TKujmột vịTKuj FhoYtrí nàohCUP đhCUPó củagRBC MAfccơ thFhoYể cốMAfc gắngRBCg đặhCUPt trênFhoY bắpMAfc đùigRBC tôi…

“Suy cTKujho cùgRBCng ehCUPm FhoYlà tFhoYhiên sTKujứ FhoYhay MAfclà gRBCyêu TKujtinh hả!”gRBC GhCUPiọng nóiMAfc gRBCcủa gRBCông FhoYta FhoYkhàn đặFhoYc TKujmà khôhCUP khhCUPốc, hôTKuj FhoYhấp nặnhCUPg nềgRBC, hỗnhCUP loạn.

Ông MAfcta khôhCUPng gRBChề dịuhCUP dàhCUPng, TKujrút TKujbàn thCUPay TKujđang đặtTKuj trêTKujn FhoYngực tgRBCôi FhoYra, rMAfcất ngRBChanh FhoYchóng mởMAfc từFhoYng cgRBCúc TKujáo chCUPủa FhoYtôi rahCUP, lTKujuồn taMAfcy vàogRBC TKujtrong áhCUPo lógRBCt, cgRBCảm ghCUPiác máhCUPt lạFhoYnh cFhoYủa ngóTKujn FhoYtay ôngTKuj tTKuja maMAfcng hCUPtheo cMAfcảm hCUPgiác kíTKujch độngFhoY FhoYđặc thùTKuj, MAfctôi muốnTKuj MAfctránh ngRBCé, cgRBCơ thểTKuj dTKujưới gRBCngười ônMAfcg FhoYta hCUPvặn gRBCvẹo khôgRBCng yên.

Ông tgRBCa rúMAfct lgRBCại bMAfcàn hCUPtay gRBCôm FhoYlấy vgRBCai tTKujôi, vTKujỗ vFhoYề dọTKujc thegRBCo đầuFhoY gốTKuji, hướngFhoY hCUPvê hCUPnơi TKujbí ẩhCUPn mềmgRBC FhoYmại nhất…

Tôi khôTKujng cóFhoY MAfccách nTKujào độngFhoY đậy,gRBC chgRBCỉ cóFhoY TKujthể lấyhCUP ngóMAfcn tFhoYay giMAfcữ chCUPhặt lấyhCUP hCUPáo sơFhoY FhoYmi củaTKuj ôFhoYng thCUPa, đểFhoY kệhCUP bànFhoY tagRBCy TKujông tFhoYa hCUPdi chuyểngRBC trgRBCên gRBCtoàn FhoYthân thôTKuji, khuấyTKuj độngMAfc thCUProng tFhoYôi mhCUPột lohCUPại dMAfcục TKujvọng tộiFhoY lỗi…

Cơ thCUPhể hCUPcủa tôigRBC FhoYhoàn toMAfcàn bịMAfc ônTKujg tTKuja chMAfcinh phục,FhoY hCUPnhắm hCUPmắt lạihCUP, tìTKujm kiếmhCUP đMAfcòi hỏTKuji nhCUPụ hCUPhôn cgRBCủa ônMAfcg taMAfc, cùTKujng ônMAfcg gRBCta TKujsa vàoMAfc cảmhCUP gihCUPác kíchhCUP thíhCUPch cMAfcùng vựcgRBC sâMAfcu gRBCdục vọng…


[1] Phim Bản năngTKuj gốc (Tiếng Anh: Basic Instinct) làhCUP mộtTKuj bTKujộ TKujphim hồiFhoY hộgRBCp của&nMAfcbsp;điện hCUPảnh Mỹ&nbgRBCsp;được sảgRBCn xuấthCUP nTKujăm 19TKuj92. MAfcPhim đMAfcược PaFhoYul VergRBChoeven đạFhoYo TKujdiễn MAfcvà viFhoYết kịchgRBC bảnFhoY bởihCUP JTKujoe EszterhaTKujs, cáchCUP hCUPdiễn viêhCUPn chFhoYính tMAfcham gigRBCa phiMAfcm là FhoYSharon Stone,&nbspFhoY;Michael FhoYDouglas, Jeanne Tripplehorn và&nFhoYbsp;George DzunTKujdza. BộTKuj phihCUPm xoagRBCy quanFhoYh nhânFhoY gRBCvật gRBCthám tửTKuj NicTKujk CgRBCurran (DouglgRBCas), ngườihCUP phgRBCụ hCUPtrách điềgRBCu trhCUPa TKujvề mộhCUPt TKujvụ MAfcgiết ngưhCUPời maTKujn rợTKuj FhoYmà hCUPnạn nhgRBCân hCUPlà mộtgRBC cựuMAfc cTKuja sĩgRBC giàMAfcu cóhCUP,một nTKujhà văhCUPn quyếMAfcn rũgRBC giàgRBCu FhoYsang thCUPên là&MAfcnbsp;Catherine Tramell (Stone)cũnghCUP lFhoYiên quahCUPn đếnFhoY vụFhoY áTKujn vàFhoY mốiMAfc qTKujuan hệMAfc củahCUP NiTKujck CurraFhoYn vhCUPới nTKujgười pMAfchụ nữTKuj gRBCbí ẩn. (theo wiki Việt Nam)