Hãy chờ em đánh răng xong nhé! - Chương 55

 

Chap 55: Dao Dao

Cố Thần ôm Hứa Đồng lên lầu. Hứa Đồng nhẹ giọng hỏi: “Tại sao anh lại đến?”

Cố Thần biết cô hỏi hắn làm sao biết cô ở sở cảnh sát. “Anh nghĩ sự việc là thế này. Anh trai của em biết em xảy ra chuyện, nói cho chị dâu tương lai của em, cô ấy liền liên lạc với anh.”

Hứa Đồng thở dài một tiếng. Chắc người nói cho Đường Tráng cô gặp chuyện không may chính là Diêu Thiến. Cô cuối cùng cũng thành công. Diêu Thiến quả nhiên không chịu được lương tâm giằng xé.

Vào phòng Cố Thần ôm Hứa Đồng đến sôfa. Hứa Đồng đảo mắt nhìn quanh bốn phía, tự đáy lòng không khỏi khóc than nức nở: “Ba nhà của chúng tôi gộp lại cũng không rộng bằng một cái phòng khách nhà anh! Thế giới này thật không phân rõ phải trái, kẻ giàu ngày càng giàu, dân đen thì cố ngoi lên cũng không có ngày mở mặt!”

Cố Thần cởi áo khoác nói: “Em có thù oán gì nên không muốn trở thành người giàu sao?”

Hứa Đồng cười một tiếng, “Em muốn giàu hay không lại là một chuyện khác! Đối với ông Chương kia cười một cái, kêu một tiếng ba, làm ông ta vui vẻ, tiền tự nhiên sẽ giống như có cánh mà bay vào túi em, không phải sao?”

Cô cố cười một tiếng nhưng vẻ mặt không khỏi rầu rĩ, “Đáng tiếc ông ta không phải ba em, ông ta là ba của Chương Thực Đồng.”

Chương Thực Đồng làm tất cả những chuyện này với cô, ông ta không biết, hay căn bản là biết nhưng không thèm để ý? Hay cảm thấy đêm tiệc hôm đó cô làm nhà họ Chương mất mặt nên lần này con gái thay mặt ông ta dạy dỗ một chút cũng tốt! Hứa Đồng hạ mí mắt, không dám nghĩ tiếp. Chỉ sợ đáp án kia lại một lần nữa làm mình đau lòng.

Cố Thần tháo cravat đem để trên bàn trà, đưa tay cởi cúc cổ áo sơmi. Mặt hắn vẫn bình tĩnh, nhưng hành động hơi mạnh lại nói lên hắn đang vội vàng. Hai mắt hắn nhìn Hứa Đồng đang tựa vào thành sôfa, xoay người đi ra khỏi phòng khách. Trong chốc lát quay trở lại cầm trong tay một túi chườm lạnh cùng khăn mặt. Hắn đi đến ngồi trên ghế, làm Hứa Đồng quay mặt nhìn mình, dùng khăn mặt khẽ xoa hai má cô, lại đem túi chườm đá cẩn thận đặt lên.

Hứa Đồng bỗng dưng cảm thấy vết sưng trên mặt trở nên mát lạnh, thoải mái không nói nên lời, liền mở to mắt. Cô nhìn thấy Cố Thần đang nhíu mày chườm lạnh cho cô.

“Có đau hay không?” Thấy cô mở mắt, hắn lên tiếng hỏi, tay di chuyển lại cố gắng nhẹ hơn, cẩn thận hơn.

Hứa Đồng mỉm cười với hắn, khẽ lắc đầu, một lúc sau lại nói: “Cám ơn!”, giọng nói cô chân thành, là lời cảm tạ từ đáy lòng với hắn, “Em đã từng bao giờ nói cám ơn với anh chưa? Có thể trước kia đã nói, nhưng cũng không phải là lời nói chân thành. Nhưng mà lúc này, em thật tình muốn nói một câu, cám ơn anh!”

Tay Cố Thần khẽ run lên, túi chườm đá bị hắn làm rơi xuống mặt đất. Giây tiếp theo Hứa Đồng cảm thấy hoa mắt, cô bị Cố Thần kéo qua, ôm vào trong ngực. Cô nghe được hắn thì thào nói nhỏ: “Đừng cám ơn anh, em nên oán anh mới đúng! Là anh không tốt ... là anh đến trễ!”

Đầu óc Hứa Đồng hỗn độn, đối với những điều hắn nói vừa hiểu lại vừa như không hiểu, “A! Với anh có quan hệ gì? Khi nào thì Cố thiếu lãnh ngạo biến thành người lương thiện đa sầu đa cảm thế này?”

Cô không thể tưởng tượng được mình còn có sức đi chế nhạo hắn. Hứa Đồng từ hõm vai hắn ngẩng đầu nhìn thẳng, bỗng nhiên hơi chớp mắt, giọng nói khó kiềm chế, hỏi hắn: “Anh không phải là yêu em đấy chứ?.” Cô cách môi hắn gần như vậy, hương thơm trời sinh của phụ nữ phả vào mũi hắn. Hắn giống như bị mê hoặc, khẽ cúi đầu, hôn lên đôi môi mềm mại của cô. Thật lâu sau, nghe cô lấy hơi, biết đã chạm đến vết thương của cô mới chịu dừng lại.

Hắn nheo mắt nhìn cô, khẽ nhếch đuôi lông mày, chầm chậm nói, “Em dám nói em không hề yêu anh sao?”

Hứa Đồng hì hì cười với hắn, tà tà tiến gần, “Em không yêu người khác trước!.”

Cố Thần ép Hứa Đồng như bóng với hình ở trên sôfa. Hắn kề sát vào miệng cô, lại một lần nữa hôn. Rất lâu về sau mới chịu buông. Hắn cười yếu ớt hỏi: “Nếu anh muốn em yêu anh trước thì sao?”

Hứa Đồng nhìn hắn lập tức trả lời: “Không có khả năng, anh không làm được!”, giọng nói cô quả quyết như chém đinh chặt sắt, không hề do dự.

Cố Thần nhăn mặt, một lúc sau gật gật đầu, “Được, vậy cá xem ai nói yêu trước! Nếu anh thắng, em là của anh!.” Hắn khẽ nhếch đuôi lông mày nói rất nghiêm túc, không phát hiện ra rằng hành động này thật là ngây thơ. Nghe hắn nói xong, Hứa Đồng mở miệng, mỉm cười: “Anh có vị hôn thê rồi còn muốn em là của anh! Không có đạo đức!” Cô trách móc nhưng lại giống như làm nũng, hắn cảm thấy trong lòng ngứa ngáy. “Em không dám cá?” Hắn kích cô.

Hứa Đồng phì cười, “Em cũng sẽ không thua, sao lại không dám cá? Nếu em thắng, anh chia tay với Chương Thực Đồng, nói cho cô ta biết, chị gái cô ta đáng yêu hơn!” Không biết có phải do tác dụng của thuốc không cô lại cá cược như vậy. Bình thường lúc tỉnh táo, dù cho lí trí khinh thường đến mức nào nhưng kì thật ở sâu trong đáy lòng cũng không cam lòng như vậy. Không cam lòng Chương Thực Đồng kia cướp đi tất cả hạnh phúc. Bị cô ta lấy đi nhiều thứ như vậy, lúc này cô muốn chấp nhận chính mình tùy hứng một chút, nói ra việc cá cược này. Cô nghe được hắn dường như cúi đầu cười một tiếng, “Được, anh chấp nhận!” xong lại hỏi, “Thời gian hạn định là bao lâu?”

Hứa Đồng suy nghĩ một chút, trừng mắt nhìn hắn, miễn cưỡng đáp: “Một tháng đi!.”

Cố Thần không phản đối, gật gật đầu. Đột nhiên lại hỏi: “Em có muốn đặt cược lại hay không?”

Hứa Đồng trợn to mắt, như thể muốn nhìn xem đối phương có chủ ý gì, “Không cần!” Cô quyết đoán cự tuyệt.

Cố Thần bỗng nhiên mỉm cười, “Cho em một cơ hội nữa, có muốn đặt cược lại không?”

Hứa Đồng nhìn hắn không chớp mắt, cố định tiêu cự, cật lực nói, “Anh luyến tiếc cô ta vậy hay sao? Em không đổi!”

Cố Thần lại gật gật đầu, “Được rồi, đây chính là em quyết định nhé, đừng hối hận mình chịu thiệt thòi” Dừng lại một chút, trên mặt hiện lên một chút xảo quyệt gian trá, “Có chuyện anh muốn nói với em, kì thật Chương Thực Đồng đã sớm không còn là vị hôn thê của anh. Anh đã hủy bỏ hôn ước với cô ta, nhưng ngại dư luận ồn ào ảnh hường đến danh dự hai nhà, cho nên không hề công khai. Vì vậy ván bài này, Dao Dao, em chịu thiệt!” Khi hắn gọi cô “Dao Dao”, giọng  nói giống như thở dài, làm bên tai cô đột nhiên nóng lên.

Bỗng nhiên hăn thu lòng bàn tay lại, toàn thân hơi run lên. “Còn nói em không yêu anh?” Cố Thần nheo mắt, bỗng nhiên rời bàn tay nhỏ bé của cô, nhanh chóng cởi đai lưng. Hứa Đồng giật mình. Chẳng lẽ hắn không thể khống chế được, vi phạm lời dặn của bác sĩ muốn cùng cô điên loan đảo phượng?

Một hồi về sau, hắn cầm lấy chiếc khăn lông ướt trên bàn trà, khẽ lau tay cho cô. Cô kinh ngạc nhìn, mặc hắn đùa nghịch. Hắn bỗng bỏ khăn mặt, kéo tay cô hướng phía dưới của mình. Lần này lòng bàn tay cô cùng hắn đã không còn gì ngăn cách. Cô bừng tỉnh, mở to hai mắt nhìn hắn, “Em còn đang bị thương, anh lại ngược đãi em!” Trong giọng nói tuy tỏ ra bất đắc dĩ lại giống như đang làm nũng.

Hắn dạy cô cách thao tác, “Em bị thương ở mặt, để anh tiếp tục chườm lạnh giúp em! Hiện tại người bị ngược đãi là anh mới đúng! Vậy mà anh chỉ ngược đãi tay em một chút!” Giọng nói hắn nhẹ nhàng trầm ấm.

Sự ngượng ngùng nhảy lên làm hai má nóng bỏng, Hứa Đồng nhắm mắt lại. Trong đầu lúc này hiện lên rất nhiều hình ảnh, tất cả những gì cô đã từng cùng người này trải qua. Trong lòng có ấm áp cũng có một chút chua xót, hân hoan và buồn đau, tất cả đan cùng một chỗ. Cảm giác mâu thuẫn lại bất an này không phải gọi là yêu sao? Cùng hắn đi đến ngày hôm nay, cũng không biết là duyên phận hay là ý trời?

Hắn bỗng dưng nắm lấy cổ tay cô, giọng nói tỏ vẻ bất mãn, “Chuyên tâm!”

Thì ra là trách cứ cô. Hứa Đồng nhắm mắt lại cười rộ lên, làm theo hắn giúp hắn giải thoát dục vọng. Hắn ôm chặt lấy cô, hai cánh tay mạnh mẽ, cả người dường như hơi run rẩy, cổ họng trào ra tiếng kêu khe khẽ. Về sau, toàn thân đột nhiên cứng đờ, phóng thích ở trong bàn tay cô. Cô nghe thấy hắn thở dài một hơi, dường như là thỏa mãn, ôm chặt, tựa đầu ở bả vai, môi khẽ cọ vào da thịt cô, thấp giọng nỉ non: “Dao Dao!”

 

 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor