Hãy chờ em đánh răng xong nhé! - Chương 39-40

 

Chap 39: Không ngừng

“Vậy, không bằng, tôi bỏ cô ta?”

----------------------------

Chương Thực Đồng giật mình quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Cố Thần đứng sau mình. Cô ta lập tức sắc mặt đại biến. Muốn giải thích, nhìn Cố Thần lại cảm giác không nói lên lời. Tất cả đều là chính mình chủ động xác nhận, không ai bức, tỏng lúc nhất thời không thể nghĩ được làm thế nào có thể phủ định lại những gì chính mình vừa nói. Những lời đó chỉ sở đã sớm lọt vào tai Cố Thần không thiếu một từ

Môi mấp máy nửa ngày, một chữ lại cũng không thể nói ra. Cô ta đành hổn hển quay mặt lại, trợn mắt hướng Hứa Đồng, “Cô thật ti bỉ! Cô bẫy tôi, cố ý hãm hại tôi! Tôi thật khờ, cô không hại hại tôi một lần hai lần, đối với cô còn có tình chân thành, tin tưởng cô còn có một phần lương thiện. Tôi như vậy muốn cùng cô thành thật nói chuyện với nhau, không ngờ cô lại đào hố chờ tôi nhảy vào, Hứa Đồng, cô rốt cuộc rắp tâm làm gì?”

Hứa Đồng chớp mi, cảm thấy mí mắt mình không chịu khống chế co rúm lại. Cô bị Chương nữ hiên ngang lẫm liệt một phen kích thích đến dở khóc dở cười.

“Chương địa tiểu thư, cô thật sự rất ngốc rất lương thiện, cũng khó trách người khác độc ác đối với cô. Cô thực buồn cười. Còn nói là rơi vào bẫy, những việc này cô đã làm, chính cô vừa mới thừa nhận, như vậy là thiên chân vạn xác, cô nói sự việc như thế, sao có thể gọi là cạm bẫy? Rõ ràng nó là sự thật. Tiếp theo, tôi dùng một chút thiện lương cuối cùng để nói cho cô, thật sự, cô có thể nói ra “Nói chuyện tử tế, thành thành khẩn khẩn, thành thật với nhau”, ba cái này, thực sự làm tôi ngoài ý muốn, thật ngu xuẩn!”

Chương Thực Đồng khuôn mặt tức giận, cả người run run, hung tợn nhìn thẳng Hứa Đồng, đe dọa, “Tôi nói cho cô, Hứa Đồng, lần này cô thật sự chọc giận tôi, tôi sẽ không bỏ qua cho cô! Tôi nhật định sẽ không để yên! Tôi sẽ cho cô trả giá!”

Hứa Đồng nhăn lại mi tâm, biểu tình không chịu nổi, một bên đưa tay day day lỗ tai, một bên nhìn Cố Thần hỏi: “Cố thiếu, hiện tại là thời gian nghỉ trưa, người tới đây càng lúc càng nhiều, các người đều là những người có có mặt mũi, vị hôn thê của ngài hô to gọi nhỏ như vậy, có vẻ hơi mất thể diện đi?” Quay đầu dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Chương Thực Đồng không chút quan tâm, “Nói thật, da mặt cô thật dày, nếu tôi là cô, lúc này tối nhất định sẽ sớm chủ động rời đi. Đến lúc để cho người khác phải lên tiếng đuổi, thật mất mặt!”.

Chương Thực Đồng tức giận không chịu được, đứng dậy tùy tay cầm lấy chiếc cốc trước mặt, trong cốc còn hơn một nửa nước đá.

Cô làm bộ hắt về phía Hứa Đồng, Hứa Đồng mở trừng hai mắt nhìn cô ta, lớn tiếng nói: “Cô dám!”

Chương Thực Đồng bị cô làm cho sợ, cả người run lên, động tác chậm lại. Một khắc phân vân, lại cắn răng quyết định tiếp tục. Hôm nay vô luận thế nào cũng không muốn để yên cho loại phụ nữ đáng giận kia.

Hít sâu vào, cố ta một lần nữa giơ cánh tay lên.

Nhưng cánh tay vừa đưa lên một chútm đã bị một lực rất lớn bắt lại, mặc kệ giãy dụa thế nào đều không thể nhúc nhích.

Chương Thực Đồng giật mình, quay đầu về nhìn Cố Thần đang giữ chặt cổ tay mình, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi hỏi: “Cố Thần? Anh ... Anh giúp đỡ cô ta? Em mới là vị hôn thê của anh!” Thanh âm dường như đầy tủi thân uất ức, hàm chứa một tia không thể tin.

Người không ngừng đi vào quán cà phê. Mấy người này, người nào không phải là thành phần tri thức của các công ty lớn? Chưa nghĩ tới tại nơi tĩnh tại tao nhã này, lại có một màn tranh giành tình nhân diễn ra? Huống hồ nam nhân vật chính kia lại nhân vật hô vong hoán vũ giới tài chính, tổng giám đốc tập đoàn Cố thị.

Mỗi người đều mang ánh mắt tò mò kích thích, vụng trộm đoán xem ở góc bên kia rốt cuộc sự tình như thế nào.

Cố Thần trên mặt hiện lên một tia không kiên nhẫn, hơi nhăn nhăn mi, đem chén nước trên tay Chương Thực Đồng để lại trên bàn. Động tác nhẹ nhàng, tư thái thong dong, nhếch đuối lông mày nói chới Chương Thực Đồng, “Còn cảm thấy chưa đủ dọa người sao?”. Thanh âm hắn nhẹ nhàng như đang đi cùng tình nhân ở bờ cát vàng trên bãi biển, nhưng một câu đơn giản, từng chữ một nói ra xong lại làm cho người ta có cảm giác không rét mà run.

Chương Thực Đồng giật mình.

Có thể có chuyện gì bi ai hơn thế này? Cô đang bị chính vị hôn phu của mình ghét bỏ, hơn nữa là trước mặt người phụ nữ mà cô căm ghét nhất.

“Cô đi về trước.” Cố Thần một mặt ngắn gọn chỉ thị, một mặt kéo ghế ngồi bên cạnh Hứa Đồng.

Chương Thực Đồng kinh ngạc, “Vì cái gì muốn em đi trước? Còn anh? Anh không đi cùng em sao? Anh ở lại cùng cô ta sao? Cố Thần, em mới là ...”

Cô ta còn chưa nói xong, Hứa Đồng nhìn không được cười lạnh một tiếng, “Tỉnh lại đi tiểu thư, không cần lặp lại như thế. Tất cả những người ở đây đã biết, cô mới là vị hôn thê của Cố tiên sinh, cô không tất yếu phải lặp đi lặp lại như vậy tuyên cáo với mọi người, vừa đính hôn xong chẳng nhẽ đã sợ bị hạ đường sao?” Thán một tiếng, Hứa Đồng buống chén tỏng tay, không muốn dây dưa, khom người đứng lên, lui ghế về đằng sao, định rời khỏi quán cà phê.

“Cô ở lại” Cố Thần đột nhiên lên tiếng ngăn, “Ngồi xuống”. Hắn ngữ khí thản nhiên, nội dung cũng là một loại mệnh lệnh. Hắn quay đầu lại nói với Chương Thực Đồng, “Cô đi trước”

Hứa Đồng không khỏi nhăn lại hai hàng lông mày, vẻ mặt tức giận, “Cố thiếu, tôi không phải là không có quan hệ gì với ngài? Ngài quyết định vị hôn thê của ngài đi hay ở cũng được. Nhưng ngài có tư cách gì mà không cho tôi đi?”

Cố Thần nhếch miệng, cười khẽ nhắc nhở cô: “Dao Dao, đừng quên vài ngày trước tôi vừa mới cứu cô, không phải cô nợ tôi sao?”

Hứa Đồng nheo mắt, chậm rãi ngồi trở lại, khách khí nói với hắn: “Được rồi, nếu Cố thiếu nói như vậy, tôi ở lại, coi như là báo đáp ân cứu mạng của ngài đi!”

Cố Thần nhìn phía Chương Thực Đồng, thản nhiên hỏi: “Còn không đi?”

Chương Thực Đồng mím môi, cố nén trụ không làm nước mắt trào ra, sau khi đứng lên đập mạnh hai tay xuống bàn, rướn người về phía trước, trừng mắt nhìn Hứa Đồng nghiến răng nói: “Hứa Đồng, cô nhớ kĩ cho tôi, tôi sẽ không bỏ qua cho cô!”

Hứa Đồng cũng không thèm nhìn cô ta liếc mắt một cái, chỉ đối với Cố Thần nhún nhún vai ai muội cười, “Chậc chậc, xem xem, vợ tốt của Cố thiếu! Tính tình nóng nảy thế này, tương lai ngài cũng mệt đây!”

Cố Thần hạ giọng, nặng nề nói với Chương Thực Đồng: “Cô đi về trước. Đừng làm cho tôi nói đến lần thứ ba!”

Chương Thực Đồng không cam lòng, lại sợ làm Cố Thần tức giận, phân vân một chút, cuối cùng hung hăng giậm chân xoay người chạy ra ngoài.

Hứa Đồng nhìn bóng dnags cô ta cười giỡn, “Có vị hôn thê như vậy, cuộc sống của Cố thiếu đúng thật là có thêm rất nhiều thú vị a!”

●︶3︶●

Cố Thần thanh sắc bất động, “Nếu tôi nói, tôi cũng không để ý vị hôn thê của tôi trước sau không có nhân cách, không biết cô có thể hay không cảm thấy thật vọng?” Hắn dừng một chúy, đột nhiên mỉm cười, “Dao Dao, như cô biết, cô ta suy nghĩ đơn giản, gia thế hùng hậu, tôi nói một cô ta không dám nghĩ hai, tôi tức giận cô ta không dám một mình vui vẻ, cô nói phụ nữ dễ dàng khống chế như vậy nếu không cười, chẳng lẽ tôi muốn lấy dạng quỷ kế đa đoan về nhà, làm cô ta mỗi ngày lấy việc tính kế với tôi làm vui sao, ân?”

Hắn nhẹ gióng hỏi, bộ dáng bâng quơ, ánh mắt lại vô cùng sắc bén, trên mặt Hứa Đồng biểu tình thế nào cũng không buông tha.

“Dao Dao, em cảm thấy, tôi nên vì cô ta biểu hiện vừa rồi cảm thấy ảo não sao? A!Em như thế nào biết tôi không tán thành? Vợ tôi càng không làm, tôi ở bên ngoài ăn chơi chẳng phải càng không hay sao? Dao Dao, em thật không hiểu biết tâm lý đàn ông!”

Hứa Đồng ngọt ngào cười với hắn, “Tôi chỉ cảm thấy, không phải tôi không hiểu tâm lý đàn ông, mà là có người không hiểu cái gì gọi là chân tình. Chương Thực Đồng thực không được tốt lắm, nhưng cô ta đối với anh có phần chân tình, so sánh với những gì anh nói ...” Hứa Đồng dừng lại, thu hồi ý cười trên mặt, liếc mắt qua Cố Thần một cái, đạm đạm nói: “Cô ta có như thế nào giả dối, nhưng cũng không bằng anh!”

Nói xong lời này, cô bình tĩnh nhìn Cố Thần, tầm mắt một chút cũng không lệch khỏi quỹ đạo, cho dù rõ ràng nhìn rõ đáy mắt hắn ngưng tụ một tia tức giận, cũng không có một chút khiếp đảm sợ hãi.

“Thật không thích nghe phái không? Nhưng có cách nào? Thế giới này có rất nhiều thứ anh cũng không nguyện ý nhận, nhưng người khác lại cứ giáng trên đầu anh. Không thích? Không thích cũng phải chịu!”. Hứa Đồng lại mỉm cười, trong tươi cười có một tia chua sót, “Từ nhỏ đến lớn, rõ ràng cô ta cái gì đều có, rõ ràng tôi cái gì đều không, nhưng mỗi lần đều là cô ta chạy tới nói với tôi: cái này nên là của tôi, cô mau trả lại cho tôi” Thật vớ vẩn, nhưng là cô ta cố tình suy diễn trở nên to tát! Còn tôi, luôn luôn ác độc, cô ta? Luôn luôn nhu nhược, như vậy từ trước đến giờ, luôn là tôi bắt nạt cô ta!”

Không hiểu vì sao, Cố Thần vốn trong lòng đang có một cơn tức giận, nhưng nghe xong những lời này cảu Hứa Đồng, lửa giận kia lại lặng yên không một tiếng động lắng xuống dưới.

Nhíu lại mi tâm, không khỏi có chút hoài nghi, chính mình có phải hay không bất tri bất giác lại đang nghe đối phương cố tình kẻ khổ.

Lúc này lại nghe được Hứa Đồng đối với chính mình nhẹ nhàng mà nói: “Không biết Cố Thần giữ tôi ở lại, rốt cuộc là có gì giao phó?”

Cố Thần tối sầm lại, liếc mắt nhìn cô một cái, thản nhiên cảnh cáo: “Hứa Đồng, đừng quá đánh giá chính mình quá cao, không có người có thể làm càn ở trước mặt tôi!”

Hứa Đồng không khỏi cười nhạo, “Cố đại thiếu gia, lại nói tiếp, ngài cũng đừng tra tấn chính mình, như ngài nói, ngài chú ý đến tôi như vậy, có phải là hơi nhiều a? Không phải là, ngài yêu tôi?” Cô dương đuổi lông mày, ngữ điệu ngả ngớn, thái thái phóng đáng không thể kiềm chế.

Cố Thần đột nhiên mỉm cười, khi mở miệng đã hoàn toàn không thấy tức giận, thanh âm nhẹ nhàng mà rối tinh rối mù, “Dao Dao, vốn tôi đã muốn cùng em kết thúc. Bất qua hiện tại, tôi lại thay đổi chủ ý, em làm cho tôi nóng ruột nóng gan như vậy, tôi thậy tiếc nếu cùng em cắt đứt liên quan!”

Hứa Đồng cảm thấy ngực mình có gì đó chặn lại, có chút bồn chồn rầu rĩ.

Bên cạnh có vài người đi đến, đều là giày da tây trang, những người khác đều đứng ở bên ngoài, chỉ có trợ lí của Cố Thần đi lên phía trước, nơm nớp lo sợ nhỏ giọng nhắc nhở hắn, “Cố tổng, cái kia ... Đã đến giờ, nếu ngài muốn uống cà phê chúng ta sẽ mang theo, ngài có thể uống ở trên đường... Chỉ sợ chậm trễ chúng ta cùng đối tác kí kết hợp đồng!”

Cố Thần thản nhiên trả lời: “Đã biết, lên xe trước chờ tôi!”

●︶3︶●

Trợ lí kia lăng lẽ quay đâu cùng những người khác rời đi.

Giám đốc của cô vừa mới vô cùng tức giân cùng cô gái kia nói chuyện lại bị cô chen vào.

May mắn tức giận bị anh ta thu lại, cũng không có thể hiện ra ngoài làm cô ở trước mặt mọi người khó xử.

Nháy mắt, trong lòng hiện nên ý niệm muốn từ chức. Nếu cứ cùng vị cấp trên gần đây hay vô duyên vô cớ tức giận này một thời gian nữa, cô thực sợ chính mình bởi vì quá mức lo sợ đến nỗi già nhanh mất.

●︶3︶●

Cố Thần giương mắt quét qua Hứa Đồng, “Dao Dao, nhớ kĩ lời tôi nói, chúng ta, còn chưa chấm dứt!”

Hứa Đồng nhìn hắn cười lạnh, “Cố thiếu, ngài không phải muốn tôi làm tình nhân của chồng Chương Thực Đồng?” Ngài cảm thấy, vì chính vị hôn thê không đầu óc kia của ngài, tôi sẽ làm những chuyện như vậy sao?”

Cố Thần cũng cười, cười đến quỷ dị ngoan tuyệt, “Vậy, không bằng, tôi bỏ cô ta?”

Chap 40: Từ cũ

Về sau hồi tưởng lại Cố Thần nói câu kia, “Vậy, không bằng, tôi bỏ cô ta?”, Hứa Đồng chỉ cảm thấy hắn chỉ là châm chọc mình mà thôi.

Bỏ Chương Thực Đồng thì sao? Vị trí Cố phu nhân thực ra là cần một người có gia thế hiển hách để đặt vào, rốt cuộc thỏa hiệp chẳng qua là hắn muốn thuyết phục để cô làm tình nhân của hắn.

Nghĩ đến hai chữ “tình nhân”, Hứa Đồng không khỏi cười nhạo.

Đến tột cùng là hắn quái dị, hay bởi vì cô không chịu hạ mình nên hắn càng muốn đi chinh phục?

Muốn cô trở thành đồ chơi của người khác, dù có chết cũng không có khả năng.

●︶3︶●

Buổi tối, Đường Hưng Bang nói cho Hứa Đồng một chuyện.

“Trước nghe tin tháng sau cử hành lễ kỉ niệm thành lập trường đúng không? Nhưng nghe ông Kiều nói có người tài trợ cho trường học cũ xây dựng lại thư viện và sân vận động, lễ khởi công sẽ vào cuối tuần, vì thế cũng quyết định tổ chức lễ thành lập trường sớm hơn dự kiến. Buối chiều, ông Kiều gọi điện đến cửa hàng , nhờ chú chuyển lời cho cháu, bảo ngày kỉ niệm thành lập trường lần này cháu qua đó, ông ấy muốn nói với cháu một số chuyện”

Hứa Đồng vui vẻ nhận lời.

Về sau, không khỏi có chút ngạc nhiên. Lễ kỉ niệm thành lập trường là một sự kiện rất lớn, vậy mà bởi vì một người nào đó mà đột nhiên đổi ngày. Thế mới biết người đời có câu cực kì chính xác: Có tiền có thể sai ma khiến quỷ.

●︶3︶●

Cuối tuần, Hứa Đồng thức dậy rất sớm.

Mái tóc dài cột đuôi ngựa, mặc áo sơ mi quần bò giản dị, Hứa Đồng vui vẻ ra ngoài.

Trường mời về rất nhiều học sinh cũ, bởi vì cũng không sắp xếp riêng từng khóa tốt nghiệp, cái chính là rất đông người qua lại, vì vậy không cần trang điểm gì đó cầu kì. Cũng không muốn nhân dịp này thu hút ánh mắt người khác, cô đến trường chẳng qua là vì ông Kiều muốn gặp mà thôi.

Nhưng vừa bước vào vườn trường, lại gặp phải ánh mắt của Bàng Mông.

Nhìn thấy anh, Hứa Đồng có chút giật mình, nghĩ lại, cũng là quen biết, liền dừng lại: “Chào, cũng đến sao?"

Bàng Mông bước nhanh đến vội vàng đáp lại: “Ừ, thầy giáo bên ban tuyên truyền nhờ qua đây hỗ trợ viết bút lông.” Anh hơi dừng lại, thực ra muốn giữ hình ảnh bình tĩnh, thành thục nhưng cuối cùng lại không kiềm chế được niềm vui đang trào lên. Anh nhìn Hứa Đồng nhẹ nhàng: “Không nghĩ sẽ gặp em ở đây!”

Hứa Đồng bước về phía trước, “Ha ha, đúng vậy, tới tham gia lễ kỉ niệm này không phải người có thành tích thì cũng là người có quyền có thế, giống tôi chỉ học được nửa học kì liền bỏ chạy giờ xuất hiện ở đây, thật là ngoài ý muốn, chẳng qua là thầy giáo của mẹ tôi nhắn tới gặp.” Thực ra chỉ đơn giản muốn nói lí do cho anh, nhưng nghe ra lại giống như phủ nhận quá khứ cùng anh ở nơi này.

Bàng Mông cũng bước đi, hai mắt sáng lên, trong giọng nói có ẩn chứa một tia cầu xin: “còn sớm, không bằng qua xem viết chữ đi?”

Hứa Đồng giương mắt nhìn anh, bỗng nhiên bị những tia chờ mong trong mắt anh làm cho kinh sợ.

Bước đi ở chốn cũ, bên cạnh là người yêu cũ, khuôn mặt quen thuộc, xa xôi nhớ lại, tất cả trong khoảnh khắc hiện ra, làm cho người ta sinh ra ảo giác – giống như hai người chưa bao giờ rời đi, cứ như vậy dừng lại, mặc cho thời gian bên người vội vàng đến rồi vội vàng trôi qua, lạnh lùng mang theo tất cả những gì tốt đẹp nhất.

Những kỉ niệm đó, là tuổi trẻ của hai người, đẹp như vậy, lại mang theo đau xót. Mỗi khi nhớ lại không khỏi khiến người ta thở dài, khóe mắt cay cay, trong lòng cũng chua xót.

Hơi trầm ngâm, dường như có chút thấy Bàng Mông đáng thương, Hứa Đồng gật đầu, “Đúng là còn sớm, có việc để giết thời gian, cũng tốt!”

●︶3︶●

Bàng Mông cởi áo khoác, vắt lên lưng ghế dựa, trên người chỉ mặc sơ mi màu trắng. Anh đem cúc áo hai tay cởi ra, xắn lên, chuẩn bị cầm bút.

Hứa Đồng hơi ngạc nhiên. Anh lại như vậy đem hai tay áo sơ mi phẳng phiu vén lên như nhưng bông súp lơ nhỏ, tầng tầng lớp lớp những vết nhăn. Cũng không biết thế nào, cổ tay áo kia vẫn bướng bỉnh, cố tình muốn cùng anh đối nghịch, anh càng vén lên cao, càng không ngừng tuột xuống, nhất định không chịu yên phận.

Hứa Đồng thấy không được, nhẹ nhàng tiến đến vươn tay giúp: “Để em!”

Hai, ba động tác liền dễ dàng đem cổ tay áo vấn cao.

Lúc ngẩng đầu đã nhìn thấy Bàng Mông khuôn mặt ngạc nhiên mừng rỡ.

Hứa Đồng khẽ thở dài.

Anh như cũ vẫn hi vọng, không hề biết rằng có những thứ qua rồi thì không thể trở lại được.

Anh như cũ vẫn cố chấp, vẫn kiên trì, vẫn nghĩ đến tương lai, kết quả chỉ làm thất vọng chính bản thân mình.

Làm thế nào để cho anh biết, hai người đã không thể quay về được?

●︶3︶●

Bàng Mông cầm bút lông viết vài nét, bỗng nhiên ngẩng đầu, ánh mắt ấm áp nhìn Hứa Đồng, thanh âm hơi nặng, có chút khàn khàn, như không thể dấu được trong lòng vội vàng khẩn trương, “Để anh dạy em viết chữ to!”

Từng từ, từng từ nói ra, dường như đều run rẩy.

Người cũ, việc cũ, cảnh cũ, giống như nhiều năm trước, làm cho Hứa Đồng thấy thời gian như quay ngược trở về.

Thoáng chút hoảng hốt, cô lập tức trấn định.

Lặng lẽ suy nghĩ, lặng lẽ quyết định.

Có thể mượn lúc này cho anh hiểu được, hai người, sẽ không còn cách nào trở lại như trước.

“Được!” Cô nhẹ nhàng đáp.

Bàng Mông không biết rằng có phải chính mình ảo giác hay không, anh lại cảm thấy như trong lời đáp của Hứa Đồng có một tia vui vẻ, âm thanh đó như quá khứ dội về, mang theo vết dấu năm tháng.

Đơn giản một từ đã làm cho đáy mắt Bàng Mông thoáng ướt át.

Anh cẩn thận giữ chặt tay Hứa Đồng, nhẹ nhàng như cầm trong tay bảo vật vô giá, nhẹ nhàng kéo đến lồng trong ngực mình.

Cầm bàn tay nhỏ bé của cô, trong phút chốc da thịt chạm nhau, trong mắt anh như có một giọt lệ muốn trào mi.

Anh chưa bao giờ dám hi vọng xa vời, sự việc trước mắt, đã nghĩ từ nay về sau chỉ có thể nhớ lại trong mơ, không ngờ nhân sinh còn có đến lần thứ hai.

Ngoan ngoãn đứng trước ngực anh, để anh cầm tay, nhẹ kéo cây bút, không phải là hồi hộp lo sợ mà là thoải mái nhẹ nhàng, hai cánh tay nhẹ đưa, chạy trên mặt giấy, lưu lại hai chữ.

“Tiểu Đồng”

Khi thu bút, tiếng tim đập dường như đã nhanh hơn rất nhiều.

Năm tháng nhẹ nhàng qua, lau đi những dấu vết cũ, anh lại cố chấp đem nó khắc trong lòng, ôm lấy người trước ngực, anh chỉ hi vọng có cơ hội quay trở lại như trước, đem mối chân tình kia bù đắp lại những thương đau, cùng cô đi về phía trước.

Anh nhắm mắt lại, môi hơi run dán bên tai cô, giống như hôn, thầm thì gọi: “Tiểu Đồng!”

Cô hơi run lên, nhưng run rẩy đó chẳng qua là bị người xa lạ tiếp cận mà thôi, hoàn toàn không phải tâm hồn rung động.

Rất nhanh trầm tĩnh lại.

Anh buông tay, khẽ nắm vai cô, nhẹ nhàng xoay lại trước mặt mình.

Cô im lặng mặc anh, cũng không hề cự tuyệt.

Anh đưa tay, cẩn thận nâng cằm cô, nhìn thật sâu.

Anh giống như mê muội, đăm đăm nhìn, rồi cúi đầu, nhẹ nhàng đặt lên đôi môi mềm mại kia.

Thử chuyển động môi, nhưng cô cũng không né tránh.

Trong lòng anh không khỏi mừng rỡ, can đảm tiến sâu hơn.

Như thế này, về sau chẳng sợ làm anh lập tức chết đi anh cũng sẽ vui vẻ chịu đựng, không hề oán thán.

Cũng không dám hi vọng xa vời, trong cuộc đời anh sẽ có một thời khắc nào say lòng người đến thế.

●︶3︶●

Khi Bàng Mông hôn, Hứa Đồng cũng không hề né tránh.

Mặc anh bừa bãi hôn.

Vốn không muốn cự tuyệt, để thừa dịp này cho anh hiểu được, chuyện hai người đã qua, dù có thân mật như trước thì năm tháng đã khắc trong nhau những khoảng cách xa xôi, cho dù thế nào cũng không thể xóa bỏ.

Vì vậy để mặc anh, cô không phán ứng, chờ cho anh hiểu rằng anh chỉ đang một mình độc diễn. Nhưng lúc ánh mắt khẽ chuyển động, lại nhìn đến một hình ảnh quen thuộc ở một bên từ từ tiến tới.

Trong lòng như có một tiếng nổ lớn, không biết đến tột cùng là kinh ngạc hay tức giận, suy nghĩ bị gián đoạn, môi không ngờ vô ý thức nhẹ nhàng mở ra.

Anh giao động lưỡi, lập tức không do dự tiến vào trong.

Dường như có chút hỗn độn, trong đầu trống rỗng, toàn thân như bị đóng băng.

Càng cố gắng suy nghĩ lại càng loạn.

Vì thế đơn giản là nhắm mắt lại.

Tùy nó đến thế nào thì đến, không muốn suy nghĩ, chỉ mong có thể lo cho mình, lấy bất biến ứng vạn biến.

●︶3︶●

Bởi vì vị tân tổng giám đốc tập đoàn Cố thị - Cố Thần – đồng ý bỏ vốn xây dựng thư viện và sân vận động cho trường học cũ, hiệu trưởng đối với vị kim chủ này nhiệt tình đến mức hận không thể đem chính mình đốt cháy thành hỏa diệm sơn.

Ông ta hào hứng đưa Cố Thần đi dạo các nơi, cẩn thận giới thiệu từng chỗ. Khóe miệng hắn thản nhiên mỉm cười, lẳng lặng nghe. Tư thái tĩnh tại, tao nhã như không để ý đến việc gì xung quanh, hiệu trưởng nếu như đoán mình nhìn không lầm, biểu tình đó của hắn lúc này trở nên có chút không bình thường, cũng có thể nói là ... dữ dằn.

Ông nhìn xem người trước mắt, vốn thâm trầm lặng lẽ, trong một giây ngắn ngủi, đáy mắt hiện lên một tia sắc lạnh.

Một phản ứng thật thú vị!

Mà phản ứng thú vị đó, chẳng lẽ là bởi ngay gần đó có hai người trẻ tuổi kia đang hôn môi sao?

 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor