Hãy chờ em đánh răng xong nhé! - Chương 06

 

Chap 6: Dụ hoặc

Tiền Như Vân tuy có thể bắt nạt được mẹ cô, nhưng muốn dẫm nát Hứa Đồng này, là chuyện tuyệt nhiên không thể có. Chuyện hôn nhân tranh đoạt kia, bà ta có thể thắng mẹ cô, chẳng qua là vì bà ta không biết xấu hổ. Mà đối với Hứa Đồng mà nói, có xấu hổ hay không không sao cả, cô không cần. Chính là nếu có người muốn vũ nhục mẹ cô, cô nhất định cùng người đó lấy mạng mà khiêu chiến.

Hiển nhiên bà ta ngoài việc không biết xấu hổ, còn lại không muốn sống. Liền thế này, loại nhát gan sợ chết mẹ con Tiền Như Vân, cả đời cũng không thắng được cô.

Mẹ con Tiền Như Vân quả không biết tốt xấu, xuất hiện đúng lúc làm Hứa Đồng vốn đã có chút buông lỏng chuyện câu dẫn Cố Thần lại bắt đầu kiên định đi lên.

●︶︶●

Buổi tối, Hứa Đồng chạy đến chỗ Đường Tráng tiêu khiển, giết thời gian. Một đám người đang chơi vui vẻ, di động liền kêu lên.

Màn hình hiển thị một dãy số xa lạ.

Cô không khỏi có chút lay động

Tiếp điện thoại, quả nhiên là Cố Thần.

Một đám người trong phòng, uống rượu hút thuốc lá lớn tiếng, một mảng cãi nhau.

Hắn hỏi: “Tại sao ầm ỹ như vậy?”

Hứa Đồng nói: “Anh đợi chút, em đi ra phòng bên ngoài!”

Trong thanh ấm hắn lộ ra một tia không hờn giận: “Nửa giờ sau ở cửa Huyễn Yêu chờ anh”. Nói xong lập tức cắt đứt điện thoại.

Hứa Đồng nhìn chằm chằm di động, trong lòng không khỏi tức giận. Người đàn ông này thực sự là bá đạo – trong quán ba làm sao không ầm ĩ? Tuy rằng cô là tiếp viên đi, chẳng nhẽ thế giời này lấy hắn làm trung tâm, chỉ cần hắn phân phó, cô nên máu chảy đầu rơi đi làm sao? Ngay cả nghe cô trả lời cũng không hết. Hắn như thế nào chắc chắn cô nhất định đồng ý đáp ứng hắn?

Nghĩ đến cách mạng chưa thành công, cô đành phải nhẫn nhịn, trong lòng oán hận nói: Được rồi Cố Thần, cho ngươi kiêu ngạo mộ trận, chờ bà cô hoàn thành kế hoạch xong, xem ta còn hay không quen bệnh của ngươi!

●︶︶●

Hứa Đồng trước về nhà thay đổi áo ngắn, váy ngắn – diễn trò thì phải nhập vai, cô gái nhà nào đi bồi rượu lại mặc quần bò làm việc? Xong lại vội vàng bắt xe hướng Huyễn Yêu đuổi. Bình thường mà nói, chỉ cần 15 phút có thể đến nới. Nhưng đêm đó không biết đụng phải cái gì, đi được một nửa thì gặp sự cố giao thông, đường phố chật như nêm.

Thật sự không có biện pháp, khẽ cắn môi, trả tiền xe, Hứa Đồng xuống chạy bộ như điên. Có thể nghĩ sẽ có bao nhiêu người qua đường nhìn cô – một thân tóc bù xù, váy ngắn, giống như bị người truy đuổi chạy gấp trong bóng đêm.

Đến cửa Huyễn Yêu, Hứa Đồng đã thở hồng hộc, một bên bình phục hô hấp, một bên nhìn đồng hồ, hoàn hảo, còn tám phút nữa mới đến thời gian hẹn.

Có chị em trong cửa nhìn ra, thấy cô không khỏi hỏi: “Dao Dao? cô hôm nay không phải muốn đi bệnh viện thăm mẹ sao?”

Hứa Đồng cười nói: “Vẫn là kiếm tiền nha, không có tiền làm sao sống đâu?”

“Vừa chạy tới sao? Như thế nào còn không vào?”

Hứa Đồng dạo mắt, đáp: “Đã đến một hồi rồi,mới từ bên trong đi ra, đang đợi người”

Cô gái nhìn một mặt xe màu bạc thể thao đằng trước, hiểu rõ ái muội “nga” một tiếng, hâm mộ nói: “Dao Dao cô thật có phúc nha. có thể được Cố thiếu chiếu cố! Tôi đi, không quấy rầy các người!” Nói xong đung đưa vòng eo rời đi.

Hứa Đồng đi đến bên cạnh xe. Cố Thần ngồi ở vị trí điều khiển nhìn cô, trên mặt không có một tia biểu tình, chỉ hơi mân mân môi, tựa tiếu phi tiếu

“Đi lên!” Hắn nhẹ nhàng nói.

Hứa Đồng đến bên kia, tự mở cửa lên xe.

Cài dây an toàn xong, vừa ngẩng đầu lên mới phát hiện, Cố Thần nhìn cô chằm chằm, mi tâm hơi nhíu lại, giống như thật chán ghét điều gì.

Hứa Đồng là người thông minh, lập tức hiểu được Cố Thần nhíu mày tức giận điều gì. Cô vội vàng điềm đạm nói: “Thực xin lỗi... em trên người có nhiều mùi rượu ... Nhưng là trong phòng nhất định là phải vậy a...” Trong thanh âm mang theo vài phần đáng thương cùng tự bỉ, trên vẻ mặt thoạt nhìn là vô thố, lại là ảo não, lại là ngại ngùng nề hà.

“Em biết, cô gái tốt không làm việc này. Nhưng là, mẹ còn ở bệnh viện, em ban ngày phải đi học, chỉ có thể làm việc buổi tối, em ... em cũng không muốn, nhưng là không có biện pháp ...” Cô ngẩng đầu, dùng ánh mắt hơi ướt nhìn hắn, cực lực làm sáng tỏ cùng cam đoan, vội vàng nói; “Nhưng là, nhưng là em... em sẽ giữ mình trong sạch ...”

Hắn cười rộ lên. Nhẹ nhàng hỏi; “Đã ăn cơm chưa?”

Hứa Đồng lắc đầu.

Hắn khởi động xe, “Anh cũng chưa ăn. Đưa em đi ăn cơm!”

Xe chậm rãi đi, dần dần tăng tốc. Gió đêm đảo qua kính, đem tóc Hứa Đồng thổi dài đến phía trước, phủ lên hai má.

Từng  đợt từng đợt tóc che dấu phía dưới làn môi đỏ mọng, lúc ẩn, lúc hiện. Trong khóe miệng thoáng mạt tươi cười, có chút đắc ý, có chút nhảy nhót, có chút biến hóa kì lạ

●︶︶●

Nếm qua này nọ, Cố Thần hỏi Hứa Đồng đang ở nơi nào

Hứa Đồng đáp; “Em ở kí túc xá trường học”

“Anh đưa em về”. Hắn nói.

Hứa Đồng vội vã lắc đầu, “trăm ngàn không cần! em bây giờ thế này, trên người còn có mùi rượu, nếu như vậy lại một chiếc xe thể thao phong cách đưa về, ngày mai em cam đoan toàn trường đều truyền ra em làm việc không đứng đắn!”

Cố Thần lanh lảnh cười: “Em ám chỉ anh không phải là người đứng đắn sao?”

Hứa Đồng làm vẻ giật mình, nghẹn đỏ mặt, vội vã giải thích: “Không phải, không phải! Em không có ý này! Cố thiếu anh nhất định phải tin tưởng em!” theo biểu tình đến thanh âm, mười phần là thật.

Cố Thần ý bảo cô thả lỏng, “Nói đùa thôi, đừng khẩn trương”. Sờ sờ cằm, trầm ngầm một chút, gật đầu nói, “Em nói cũng có lí. Tốt lắm, anh không tiễn em. Vậy trở về bằng cách nào?”

Hứa Đồng sợ hãi cười, mang theo vài phần đùa cợt “Em đi xe bus, một khối là có thể ngắm cảnh đêm nửa thành phố, rất có lợi!”

Cố Thần nhìn cô, ánh mắt dần trở nên thâm thúy.

Hắn hơi nhăn mày, “Không tốt, muộn như vậy một người ngồi xe bus, không an toàn. Huống hồ em lại mặc váy ngắn như vậy, rất rêu rao!”

Hắn lấy trong ví ra một chiếc thẻ, đặt trong tay cô, “Thẻ này em nhận lấy, bên trong có chút tiền, cũng đủ em dùng” Dừng một chút, hạ thấp mũi, ngửi được trên người cô vẫn còn sót lại mùi rượu, hai hàng lông mày không khỏi nhăn lại, mi tâm hiện lên một tia chán ghét nói, “về sau không cần lại đi câu lạc bộ đêm”

Hứa Đồng một trận mừng như điên. Xem ra cô đã thành công làm cho hắn đối với chính mình sinh ra thương tiếc.

Trên mặt lại là chần chờ, “nhưng là, em không thể nhận nó ... Không có đạo lí ... vô công không hưởng lộc ...”

Cô đáp lại làm hắn càng thêm nhận định – cô gái mảnh mai này, cho dù trong hoàn cảnh khó khắn, lại vẫn như cũ tự tôn, tự ái, cũng không vì không có tiền mà mừng rỡ như điên.

Hắn đến gần cô, đưa tay đến cằm, chậm rãi nâng lên; Cô ngẩng đầu, giương một đôi mắt thủy tinh rất to, xấu hổ nhìn về phía hắn. Hắn cũng cúi đầu nhìn cô, khóe miệng thản nhiên cười, ngón cái ở trên mặt một hồi rồi vuốt phẳng, động tác nhẹ nhàng lại tràn đầy dụ hoặc.

Không thể tưởng tượng được hắn như thế dụ người, cô cơ hồ nghe được cả tiếng tim mình đập mạnh.

“Về sau cứ như hôm nay, đừng đánh son phấn gì. Sạch sẽ như vậy, nhìn rất tốt!” Giọng hắn trở nên vô cùng ôn nhu, giống như nỉ non, đồng thời lại giống như bám riết, làm cho người ta kìm lòng không được đành chịu hắn mê hoặc, như say rượu mà đương nhiên ngã xuống.

Hứa Đồng trong chốc lát bị lạc, nhưng rất nhanh tìm lại lý trí. Cô nhẹ nhàng gật đầu đáp; “Được!” Tuy nhiên chỉ nói một chữ, đã giống như thấy miệng khô ran. Cô một bên nhìn hắn, một bên nhấp nhấp môi, nhẹ nhàng giống như sợ làm kinh động đến điều gì đó, đầu lưỡi thật cẩn thận lướt qua vành môi. Bị điểm qua làm cho hai cánh môi càng thêm hồng lên, trong miệng lộ ra hơi thở, giống như có chút phiêu phiêu dồn dập.

Cô đối hắn sợ hãi cười, như gặp may nói; “Kỳ thật, chính em cũng không thích những thứ ấy!”

Hai mắt hắn híp lại, yết hầu hơi động, nhanh chóng cúi đầu, đặt ở môi cô.

Cô đúng lúc làm cho hai mắt hoảng sợ trừng lớn, giống nhau cực độ giật mình khi hắn hôn cô, giống như nụ hôn này là nụ hôn đầu tiên của mình làm cô không biết phản ứng thế nào.

Kì thật đây cũng không phải là nụ hôn đầu tiên của cô. Nhiều năm trước kia, cô cùng một người tên là Bàng Mông từng trao qua nụ hôn đầu. Chính là đã quá lâu, đầu lưỡi nhất thời cũng sớm quên hương vị hôn môi rồi.

Nhận thấy cô trúc trắc, hắn tựa hồ càng thêm thích ý. Hắn nâng tay kia, hàm chứa vẻ thương hương tiếc ngọc nhẹ nhàng phẩy qua mi mắt, cô thuận thế khép chặt mi, ánh sáng nhất thời biến mất, trước mặt hiện ra một mảnh hắc ám làm người ta điên đảo. Tay hắn dời đi ôm nhẹ thắt lưng cô, dùng dức làm cô tiến gần chính mình. Cô lảo đảo trước ngực hắn, giật mình, không khỏi hé miệng kinh hô. Nhưng thanh âm còn không kịp phát ra ngoài đã bị hắn nhẹ nhàng nuốt vào.

Hắn nắm được cơ hội lập tức tiến quân thần tốc, đầu lưỡi linh động trong miệng cô tới lui, trêu trọc đầu lưỡi, làm cho cô không kìm hãm được cũng tiến lên truy đuổi hắn, khi cô bắt được, lại giảo hoạt trơn trượt đến một bên. Hắn cứ như vậy, một lần lại một lần không mệt mỏi, không ngừng lặp lại trêu đùa cô, thắng đến khi cô duyện hôn thiếu khí thở dồn dập.

khi hắn buông cô ra, mặt cô đã hồng dậm như uống rượu. Anh mắt của cô như chứa một phần mỏng manh hơi nước, hơi thở loạn nhịp vội vàng lại ngắn ngủi, thân thể ỷ ở trước ngực hắn, giống như dòng nước mềm mại ôn nhu.

Hắn đối với bộ dáng của cô dường như có vài phần mê muội, thoải mái cười nhẹ, ngón tay xẹt qua miệng cô, hơi hơi dùng sức xoa nhẹ, miệng tiến đến sát bên tai cô, thanh âm như rượu nguyên chất làm say lòng người: “Đem thẻ này giữ lấy. Em sẽ có công hưởng lộc, chờ anh muốn em thực hiện phần “công” kia, tự nhiên sẽ tìm đến em lấy nó!”

●︶︶●

Khi Đường Tráng vào phòng Hứa Đồng, cứ nghĩ mình đi nhầm phòng. “Em như thế nào lại đem anh đào ói ra hết? Tại sao? Thế nào lại ăn nhiều như vậy? Cũng không sợ đau bụng a? Mọi khi em đều ăn anh đào nấu nhừ, Hứa Đồng, em thật sự là biến thái!Nhìn xem phòng của em, vừa loạn lại vừa bẩn, quả như bãi rác!”

Hứa Đồng ngồi trên sô fa, trong lòng ôm một đĩa lớn anh đào, trong lòng vẫn còn đang vui sướng

Đường Tráng đi qua, lấy một quả anh đào lên miệng

“Đây là giống mới sao? Trong nhân anh đào có chứa xuân dược sao?” Anh trêu tức đùa cợt Hứa Đồng, “Cư nhiên ăn anh đào cũng có thể làm ra bộ mặt dâm đãng, anh hôm nay thật đúng là mở mang kiến thức!”

Hứa Đồng tà tà nhìn anh, nhìn đến cực điểm xem thường, sau miễn cưỡng thu hồi ánh mắt, theo miệng phun ra một cuộng anh đào.

“Đồ con gái ghê tởm!”, quả anh đào kia đã bị ăn, cuộng anh đào dính đầy nước miếng vừa lúc hạ cánh trên người Đường Tráng. “Nha đầu chết tiệt kia, ngươi trúng tà gì? thành như vậy biến thái! Anh xem anh hẳn là đi lấy một chút tiết chó tiết gà tiết lợn gì về để ném ngươi trừ tà a!”

Hứa Đồng giống như không nhìn tới, vẻ mặt vẫn đang xuân sắc chìm ở trong thế giới riếng, ăn anh đào, phun hột, rồi lại phun cuống anh đào

 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor