Tuyết rơi mùa hè - Chap 24 - Phần 2 - 01

2. Tuyên chiến.

Trời sập tối khá nhanh, khu rừng ban ngày thì mát mẻ trong lành là thế, nhưng khi màn đêm buông xuống thì lại phủ một màu u ám, thê lương. các học viên chẳng có mấy ai để ý đến khung cảnh xung quanh, họ ríu rít tụ tập quanh đốm lửa vừa đốt lên, nướng chỗ cá ít ỏi vừa bắt được ngoài suối. đương nhiên là không no được bụng với chỗ thức ăn dính răng còn không bõ ấy, nhưng hầu như ai cũng vui vẻ, đùa nghịch nhau, tiếng cười rộn rã. Màu đỏ rực từ đốm lửa đang cháy, làm hồng lên những gương mặt xinh đẹp. vẻ kênh kiệu chảnh chọe thường ngày của các tiểu thư dường như đã bốc hơi đi đâu mất.

Băng Hạ sau khi thay quần áo, liền nằm luôn trong lều mà đánh một giấc. mặc cho sự ồn ào vui vẻ bên ngoài vẫn diễn ra.

Từng nhóm học viên ngồi quây quần thành một vòng tròn, tiếng cười vang vọng cả ngọn núi Mã Vĩ. Hạo Thiên ngồi một chỗ, anh đang mải mê ngắm nhìn vầng trăng tròn trịa trên cao, được bao phủ bởi vài đám mây, tỏa ra thứ ánh sáng mát dịu.

Hàn Phong thì ngồi giữa đám nữ sinh, chuyện trò vui vẻ. Với vẻ ngoài điển trai, lại cộng thêm tài nói chuyện hài hước, chả trách sao con gái cứ không ngừng đổ rạp trước anh như cây cối trước cơn bão mạnh.

Tiểu Vy và Tiểu Nhã ngồi nướng cá cùng với mấy học viên khác, Nhã cũng đã bớt e ngại mà chuyện trò với Vy dạn dĩ hơn, dù sao Vy cũng rất thân thiện, cái gọi là “xa lánh” Vy và Hạ lúc trước chỉ là nhất thời, vì Nhã rất ngạc nhiên khi Băng Hạ trở thành bạn gái Thiếu gia đột ngột như thế.

Bỗng một thầy giáo với bộ tóc húi cua, đứng trên một phiến đá lớn, đằng sau là vài bóng đèn chập chờn, đủ để soi rõ khuôn mặt trung niên của ông thầy. Ông vỗ vỗ hai tay gây sự chú ý, nói dõng dạc sau khi các học viên đã dồn hết ánh mắt về phía mình.

- Chào các học viên của Thánh Huy! Như đã nói, đây là một buổi cắm trại, vì thế đêm nay các trò sẽ ngủ ở đây. Tôi xin nói vài lời, đó là yêu cầu các trò không uống rượu bia, không dùng chất kích thích. Và ngủ trong lều thì không được hút thuốc, ngăn ngừa hỏa hoạn xảy ra. Điều quan trọng nhất, đó là - Ông thầy chỉ tay về phía khu rừng thông phía nam, cách đó một quãng đường không quá xa - Khu rừng đó được mệnh danh là rừng Tử Thần, vì muốn vào thì dễ, nhưng ra thì khó, đã có không ít người bỏ mạng trong ấy, vậy nên nghiêm cấm các trò không được đến gần, các trò nên ý thức được rằng mình là những người nắm giữ vận mệnh của đất nước. Mong các trò chấp hành để kỳ cắm trại lần này của học viện ta kết thúc vui vẻ và bổ ích. 

Nói xong, ông thầy cúi gập người sau đó xuống khỏi phiến đá. Tiếng xì xầm bắt đầu rộn lên. Một vài học viên nhìn về phía khu rừng Tử Thần mà nuốt khan, mặt bắt đầu hơi tái. Một vài tên công tử nhà giàu huênh hoang lớn tiếng tuyên bố mình không sợ, và rủ nhau đêm nay sẽ vào rừng để khám phá. Nhưng những lời nói tinh tướng đó lại nín bặt khi chúng nhìn thấy ngay bên trên khu rừng Tử Thần, bầu trời đen ngòm như mực, vài con chim chao liệng. Không biết là chim gì, nhưng sao nó mang đến cảm giác ghê sợ, vài học viên nổi da gà, cuối cùng thì những lời nói của mấy tên công tử đó cũng trôi vào quên lãng, nói ra cũng chỉ như mua vui vì có cho vàng cũng chẳng ai dám làm theo.


Một cơn gió lạnh lướt qua, các học viên nữ sợ hãi bám chặt lấy Hàn Phong không rời. Đám nam sinh do vừa nghe chuyện khu rừng Tử Thần, cũng có chút sợ hãi, liền bảo nhau chui vào lều chơi bài. Mấy đống lửa được dập tắt, phút chốc chẳng còn mấy ai ở đó nữa.

..............

Băng Hạ tỉnh dậy lúc trời đã về đêm, bầu trời tối đen, các vì sao cũng đã kéo nhau đi đâu hết. Lều này cũng chẳng nhìn thấy nổi lều bên cạnh, chẳng cần đến lời cảnh báo của thầy giáo thì trước khung cảnh như thế này cũng chẳng ai dám bén mảng ra ngoài....đi WC, huống hồ là đến cái khu rừng Tử Thần gì đó.

Hạ lấy điện thoại ra xem giờ, đã 11h23, chưa đến nửa đêm nhưng cô đã chẳng ngủ được nữa. Lạ nhà à? Phải, thời gian cô mới đến Thánh Huy cũng phải mất khá lâu mới có được những giấc ngủ ngon lành, tròn trịa và không mộng mị. Dùng ánh sáng leo lét từ màn hình điện thoại, cô soi sang bên cạnh, Tiểu Vy đang ôm gối ngủ ngon lành. Lều nhỏ, nên các học viên phải nằm sát sàn sạt vào với nhau, vì lều 36 này chỉ toàn những học viên nhà nghèo, nên mới ngủ ngon lành như vậy, chứ những nàng tiểu thư quen ngủ trên chiếc giường sang trọng và rộng rãi bằng cả cái lều, không biết sẽ phải làm thế nào để ngon giấc.

Cô vươn vai, bước ra khỏi lều. Vy nằm bên cạnh chợt giật mình tỉnh dậy vì tiếng động, cô nheo nheo mắt, nói khẽ:

- Băng, đi đâu đấy?

Băng Hạ quay lại.

- Rửa mặt.
- À, thầy giáo có cảnh báo, đừng có đến gần cái khu rừng xa xa kia nhé, rừng Tử Thần đấy!
- Rừng Tử Thần?
- Ừ, đừng có vào, nguy hiểm lắm, nhé!


Hạ gật đầu máy móc, sau đó mở cửa lều đi ra ngoài. Bên ngoài tối om, mặt trăng cũng bị che khuất bởi những đám mây, chỉ còn lại ánh sáng lờ mờ từ di động của Hạ, chẳng đủ soi rõ đường cho cô.

Lần mò mãi, cuối cùng Hạ cũng thích nghi được với bóng tối, cô men theo con đường ra suối mà trưa này vừa đi trong trí nhớ.

Bỗng một bàn tay lạnh toát đập vào lưng cô, đồng thời một nguồn sáng khác rọi vào người cô, sấp bóng trên nền đất lồi lõm.

- Đi đâu thế?

Nụ cười "lẳng lơ" của Hàn Phong nở trên môi khi anh nhận ra người trước mặt mình là Băng Hạ.

- Rửa mặt.
- Đêm rồi còn không ngủ lại đi rửa mặt, không sợ ma à?
- Người nào ngu ngốc mới tin là có ma.
- Em không tin?
- Không.

Phong bật cười

- Vậy để tôi đi cùng em, tối rồi, chẳng may có làm sao thì tôi cõng em về.
- Khỏi. - Hạ lạnh lùng trả lời, tiếp tục lần mò bước đi, do bóng tối, nên cô vấp phải một hòn đá nhọn chìa lên khỏi nền đất, nhưng chưa kịp khuỵu xuống thì bàn tay Phong đã đưa ra đỡ, anh cười với vẻ mặt đắc thắng.

- Thấy chưa?

.......................

Làn nước mát ập lên mặt khiến Hạ tỉnh hẳn, cô đưa tay vuốt hết hạt nước vương lại trên mặt, sau đó thả tay xuống làn nước để rửa bàn tay đẫm mồ hôi. Làn nước trong suốt trườn qua đôi tay trắng như tuyết của Băng Hạ, gần như tỏa ra một thứ ánh sáng kỳ diệu.

Phong tay cầm đèn pin soi cho Hạ, một tay đút túi, ung dung đứng trên bờ nhìn cô.

- Bây giờ về lều chứ?
- về một mình đi.
- Em không về?
- không.
- Thế đi đâu?
- Mặc tôi.

Phong hơi khó chịu, anh tiến đến gần, ánh sáng chói lóa rọi lên khuôn mặt Hạ.

- Tôi đưa em đến đây mà em nói năng vậy sao?
- Tôi khiến à?
- Cảm ơn một câu thì chết người chắc?
- Ừ.
- Em là sinh vật máu lạnh đấy à?
- Ừ.

Giờ thì Phong đã chịu thua, dù anh có bực tức đến mức nào cũng không thể bùng phát được. Anh lườm Băng Hạ, lạnh lùng nói.

- Vậy em đi đâu, tôi sẽ đi cùng em.

Hạ đứng thẳng dậy, nghiêng đầu nhìn Phong, cười nhạt.

---------

Khu rừng rậm rạp, tối đen xuất hiện trước mặt hai người, không khí xung quanh bỗng trở nên âm u khác thường, vài cơn gió thoảng qua khiến Hàn Phong không được thoải mái cho lắm.

- Rừng Tử Thần? - Anh hỏi

- Dám vào không? - Băng Hạ nhướn mày nhìn anh.
- Dám chứ...nhưng sao em lại muốn vào đây?
- Tò mò. - Cô hờ hững.
- Nếu tôi không đi cùng, em định vào trong này một mình à?
- Phải, và đỡ vướng chân.

Hàn Phong lắc đầu cười khổ. 

- Thế đành phải làm vướng chân em rồi, tôi cũng muốn vào lắm.
- Tùy anh

Bước chân của hai người tiến sâu vào trong rừng, càng vào sâu, không khí càng lạnh, một mùi tanh tưởi bốc lên, xộc vào mũi Phong, anh khó chịu nhăn mặt.

- Sao? - Hạ hỏi.

- Không.

Một cơn gió nữa thoảng qua, chính Băng Hạ cũng nhận ra nhiệt độ càng giảm xuống thấp, cô đưa tay dựng cổ áo sơ mi lên, hy vọng sẽ ấm hơn một chút.

- Hay...chúng ta về đi? - Phong cầm cây đèn pin soi tứ lung tung, giọng lạc đi.
- Sợ à? - Hạ nhìn bộ dạng của anh, nhếch mép cười.
- Không, nhưng nghe nói khu rừng này đã có nhiều người vào mà không ra được.
- Họ không ra được vì họ ngu ngốc.
- Thế nếu tôi và em cũng không ra được thì sao?
- Chỉ có anh thôi, tôi sẽ ra được.

Phong cười, quên khuấy đi nỗi sợ hãi đang dần dần gặm nhấm mình. Anh rút trong túi ra chiếc điện thoại, nhíu mày nhìn vào màn hình.


- Chúng ta bắt buộc phải tìm được lối ra, nếu chúng ta không thoát được, sẽ không có ai đến cứu đâu, vì... - Anh nhìn cô, đôi mắt xanh thoáng lạnh - Điện thoại mất sóng rồi.

..................

Lều 36.

Vy chợt giật mình tỉnh giấc, sờ thấy chỗ nằm bên cạnh lạnh ngắt, cô bật dậy, mở điện thoại ra xem giờ. Đã 12h37, tức là Băng Hạ đã đi được một tiếng, rửa mặt đơn thuần không lý nào lại lâu như vậy, có khi nào....?

Cô lao ra khỏi lều, bầu trời vẫn tối đen. Có khi nào Băng Hạ đã đi lạc không?
.................

- Mất rồi sao? - Cô cười, không có vẻ gì là hoảng sợ - Càng hay.
- Em điên à? - Phong bức xúc - Ra khỏi đây, mau lên!

Anh quát lên, kéo tay Hạ quay ngược lại. Nhưng còn chưa kịp tiến được bước nào, anh đã nhíu mày nhìn xung quanh, bốn phía nơi nào cũng y hệt như nhau, chính hai người cũng không nhận ra mình vừa từ hướng nào tới.

- Thấy chưa? - Băng Hạ cười - Chưa ra được đâu.

Rồi cô quay ngược lại, tiến về phía trước, cô chẳng biết đó là lối ra hay lối vào sâu thêm, chỉ biết càng ngày, thân nhiệt cô càng giảm xuống. Hàn Phong vội chạy theo Hạ, anh cầm đèn pin soi rõ xung quanh, mọi thứ như mờ mờ ảo ảo, anh cảm thấy như mình đang rơi vào một cơn ác mộng chứ không phải sự thật đang bày ra trước mắt.

- Này, em nghe chuyện ma không?
- Không sợ à?
- Đương nhiên là không, đàn ông con trai mà lại đi sợ ma quỷ chắc.
- Kể đi. Tốt nhất là đừng để giọng mình run ấy.
- Có một chàng trai đi xe máy trên đường vào ban đêm, bỗng gặp một chàng trai khác đứng trên vỉa hè xin đi nhờ. Anh ta đồng ý, đến một bước ngoặt khác, gặp một cô gái rất xinh đẹp cũng xin đi nhờ, anh ta nhất quyết không cho. Anh chàng kia hỏi:

- Xe chở ba cũng được, tại sao anh lại không cho cô ta đi nhờ? Cô ấy xinh đẹp thế mà?

Anh ta liền trả lời:

- Anh biết không, tuần trước ở đó có một vụ tai nạn, cô ta chết rồi đấy, hôm ấy tôi cũng chứng kiến mà.

Anh chàng kia gật gù.

- Tuần trước à? Tôi và cô ta chết cùng nhau đấy.

Hàn Phong vừa kể vừa làm cho khuôn mặt nghiêm trọng, giọng nói nhẹ như sương lúc trầm lúc bổng khiến cho ai nghe cũng không khỏi hoảng sợ. Băng Hạ thì vẫn bình thản đi, mặt chẳng biểu lộ cảm xúc gì, cô quay sang nói.

- Chuyện này hồi còn sống tôi nghe rồi.
- Cái gì?????


Phong hét lớn, một chút nữa là đánh rơi cây đèn pin. Mặt anh từ tái mét, chuyển qua trắng bệch, và cuối cùng là đỏ lừ khi Băng Hạ trước mặt anh bật cười lên khanh khách.


- Em trêu tôi?
- Và anh sợ.


Nói xong Băng Hạ lại bật cười. Màu đỏ trên mặt Phong từ từ nhạt đi khi anh thu hết cái nụ cười trên đôi môi anh đào tuyệt đẹp ấy vào mắt. Nụ cười ấy rất đẹp, đôi môi mọng đỏ kéo dãn, để lộ hàm trắng đều tăm tắp, và một chiếc răng khểnh nhỏ khuất bên trong. Như đã nói, đó là một thứ vũ khí giết người không thể hoàn hảo hơn.
....................

1h45

Đã quá lâu rồi. Vy sốt ruột đi đi lại lại trước căn lều, tay nắm chặt điện thoại. Khi đi Hạ có đem theo di động, nhưng điện thoại lại báo ngoài vùng phủ sóng. Tại sao cô ấy luôn khiến người khác lo lắng như vậy chứ? 



Bàn tay run run bấu chặt vào điện thoại, cô mở danh bạ, lướt màn hình cảm ứng Iphone đến tên "Nhật Long". Cô đành phải cầu cứu đến Thiếu gia giống như lần Hạ bị bắt cóc thôi. Chứ như thế này, cô đến đột quỵ vì đau tim mất, dù sao thì bây giờ với ngày ấy, Băng Hạ trong lòng Thiếu gia cũng đã hơn một mức.

Tiếng chuông điện thoại reo lên, Nhật Long nhanh tay bắt máy. Với nhiệm vụ vệ sĩ của Thiếu gia, anh rèn luyện được đôi tai rất nhạy cảm với tiếng động, kể cả đang ngủ.

- Alo?
- Nhật Long.... - Giọng Tiểu Vy bên đầu dây kia lạc đi - Băng Hạ.....làm ơn giúp tôi với...cô ấy.....
- Băng Hạ làm sao? - Long ngồi bật dậy
- Cô ấy.......
..............

- Thiếu gia! Thiếu gia! - Tiếng Nhật Long gọi giục giã.
- Sao? - Hạo Thiên đang ngồi đọc sách ở lều riêng, nghe tiếng Long, anh biết có chuyện không nhỏ, nhưng vẫn không ngẩng đầu lên.
- Thiếu gia, Dương tiểu thư mất tích rồi!
- Cái gì????


Đôi mắt xanh lóe lên ánh sáng, lạnh đến run người.

---------------

Lúc đó, trong khu rừng Tử Thần, Băng Hạ và Hàn Phong đã tìm được một phiến đá rộng và phẳng để nghỉ ngơi. Họ chẳng biết mình đã đến chỗ nào của khu rừng, vì bốn xung quanh, khung cảnh vẫn giống nhau như lột.

- Này, em tính làm thế nào để ra khỏi đây?

Phong thở nhẹ. Bây giờ cũng đã khá muộn, khu rừng này rất rộng, không ra được khỏi đây, coi như là bước một chân vào quan tài rồi. 

- Đi.
- Đi đâu?
- Đi ra.
- Ra đâu?
- Ra khỏi khu rừng.
- Em định đi đường nào?
- Đường để ra.
- Hòa, em nói thế thì đừng có nói.
- Anh không hỏi thì tôi cũng chẳng nói.

Mặt trăng bây giờ đã thoát khỏi sự kìm kẹp của mấy đám mây, ánh trăng sáng dịu tỏa xuống, bao phủ lên người Băng Hạ, làn da cô dưới ánh trăng gần như trong suốt.

- Băng Hạ này!
- Nghe.
- Em...yêu Hạo Thiên à?
- Hỏi làm gì? - Hạ nhìn Phong, đôi lông mày hơi nhíu lại.
- Để biết.
- Biết để làm gì?
- Trả lời tôi đi.
- Sao tôi phải trả lời anh?
- Dương Băng Hạ! - Phong quát
- Nghe.

Đôi mắt sáng lên thứ ánh sáng xanh rợn người, Phong nắm lấy hai vai Băng Hạ, buộc cô phải nhìn vào mình, hét lên.

- Em yêu Hạo Thiên, có đúng không?

Băng Hạ thản nhiên nhìn anh, ánh trăng soi mình trong đôi mắt xám tro trong suốt, như chưa hề phản chiếu sự dối trá, đau khổ của thế giới này, chưa bị vẩn đục bởi dục vọng và lòng tham của con người.

- Đúng.

Câu nói nhẹ bẫng, tan vào không gian, đôi mắt xanh biếc của Phong như chìm xuống, cánh tay nắm lấy vai Băng Hạ buông lơi.

Hạ quay người, cô nhìn thẳng về phía trước, trầm mặc.

Không khí như đông kết lại.
Hàn Phong đưa ánh mắt đi chỗ khác, anh không muốn nhìn vào khuôn mặt băng thanh ngọc khiết ấy, để rồi bị nó mê hoặc.

Tại sao anh lại khó chịu thế này? Tại sao lại muốn biết, để rồi lại buồn bực không đâu? Cô ta và tên Trịnh Hạo Thiên đó yêu nhau thì liên quan đến anh chắc? Vương Hàn Phong, mày điên vừa thôi, tỉnh lại đi!!!
.....................

- Băng Hạ!!! Băng Hạ!!! 
- Băng Hạ!!! Cậu ở đâu? Lên tiếng đi chứ???
- Băng Hạ! Mau lên tiếng đi!!! Cậu đang ở đâu!!!
- Băng Hạ!
- Dương Băng Hạ!!


Gần như cả học viện đều bị Hạo Thiên bắt thức dậy đi tìm Băng Hạ, ai cũng bực mình vì mới 3 rưỡi sáng mà không được ngủ yên giấc. Nhưng vì không dám trái lời Thiếu gia, nên dù có miễn cưỡng, thì khắp chân núi Mã Vĩ, chỗ nào cũng vang lên tiếng gọi "Băng Hạ".

Hạo Thiên đích thân đi tìm, tiếng gọi Băng Hạ của anh hòa vào không khí mà biến mất, chẳng có mảy may một tiếng đáp lại. Anh bắt đầu mất kiên nhẫn, màn đêm đen đặc đã sáng hơn một chút, nhưng việc đi tìm Băng Hạ cũng chẳng sáng sủa được như bầu trời.

- Thiếu gia!

Nhật Long từ xa chạy lại, khuôn mặt biến sắc.

- Tìm thấy chưa?
- Tất cả mọi nơi đều tìm rồi, nhưng không thấy. Ngoại trừ một nơi....
- Nơi nào? - Hạo Thiên gần như quát lên, chút kiên nhẫn ít ỏi đã bay mất.
- Rừng Tử Thần.

Trái tim trong lồng ngực Hạo Thiên gần như siết lại, rừng Tử Thần ư? 

- Và...có một học viên ở lều 34 vừa nói....
- Sao???
- Vương Hàn Phong cũng đã biến mất.

Ngón tay Thiên cứng lại, đường gân xanh nổi lên làn da trắng. Viên kim cương lóe lên tia sáng cương quyết.

- Tìm trong rừng Tử thần!

.................

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3