Tuyết rơi mùa hè - Chap 23 - Phần 4

Hai người nắm tay nhau, đi mải miết. cứ như trước mặt, không có bất kỳ thứ gì có thể ngăn cản được bước chân của họ, sánh bên nhau. Băng Hạ không bướng bỉnh phản kháng như mọi lần, cô chỉ nhìn chăm chăm vào tấm lưng lạnh lùng của Hạo Thiên, bàn tay ấm áp của anh nắm lấy tay cô. Cô muốn cứ như thế này mãi, cứ nắm tay mà đi mãi, không dừng lại cũng được.

Bước chân bỗng chậm lại.

Rồi dừng lại hẳn.

Băng Hạ nhìn lên phía trước.

Cây Bằng lăng.

Tán cây hoa tím lịm vươn mình trong cơn gió thu mát rượi, cánh hoa rải kín dưới gốc cây, bay bay trong không trung. Bầu trời cao và xanh, cánh hoa tím Bằng lăng lượn lờ trên vòm trời khoáng đạt, tạo nên khung cảnh lãng mạn hệt như chốn bồng lai tiên cảnh trong cổ tích.

Sao…hôm nay hoa Bằng lăng lại đẹp đến thế???

Hạo Thiên vẫn nắm lấy tay Băng Hạ, anh từ từ quay đầu lại. đôi mắt xanh thẫm như chứa đầy sự u uất, không giống với đôi mắt xanh sáng rực lạnh lẽo mọi khi. Võng mạc in lên hình một người con gái. Hình ảnh đó như lúc nào cũng ở vị trí ấy, chẳng bao giờ phai nhạt.

Đôi tay buông lơi.

Anh từ từ đưa tay lên, vén vài sợi tóc vương trên mặt Băng Hạ. khuôn mặt cô vẫn chẳng biểu hiện cảm xúc gì, dẫu rằng trong trái tim cô lúc này, đang chồng chất những cảm xúc không thể gọi hết thành tên.

- Xin lỗi.

Giọng anh êm dịu, nhẹ nhàng như cơn gió thoảng qua tai Băng Hạ. cô ngước lên, đôi mắt trong veo.

- Lý do?
- Làm em buồn rồi.

Bàn tay Hạo Thiên sượt qua đôi má mềm mại mát lạnh của Băng Hạ, trượt xuống vai cô, luồn qua mái tóc mềm và dày. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn trên môi Băng Hạ.

Đôi mắt Băng Hạ mở to như đang kinh ngạc, nhưng rồi lại trở về trạng thái thản nhiên như bình thường.

Hạo Thiên lúc đầu chỉ muốn hôn nhẹ lên môi Băng Hạ một cái, chỉ sượt nhẹ qua, không lưu luyến, không day dứt, không mê hoặc, và không lạc lối trong mê cung cảm xúc ấy. nhưng, làn môi cô sao mà mềm mại đến thế, ngọt ngào và êm dịu đến thế. Thân thể cô tỏa ra hương hoa bách hợp thơm ngát, trong đôi mắt xám tro thuần khiết lấp lánh ánh nắng vàng tinh khôi.

Đôi môi họ siết chặt lấy nhau. Làn môi Hạo Thiên ấm áp nhẹ nhàng, làn môi Băng Hạ ngọt ngào êm dịu. Đầu óc chỉ còn là khoảng không trống rỗng, không có bất kỳ suy nghĩ gì tồn tại. Hai trái tim đập dồn dập, nhịp đập hoảng loạn. 

Bàn tay ấm áp của Hạo Thiên đặt lên vai cô, vòng tay vững chãi. 

Dưới gốc cây Bằng lăng tràn ngập ánh nắng rực rỡ và cánh hoa mỏng manh.

Một bức tranh lãng mạn vừa được vẽ nên.

Chàng trai tuấn tú.

Cô gái tựa như hoa.

Chàng trai ôm cô gái hôn say đắm, mặt trời rọi chiếu ánh nắng rực rỡ quanh hai người. Nắng vàng rực, chàng trai ôm cô gái chặt hơn, nụ hôn đó dường như cũng rực rỡ như ánh mặt trời, chói chang xán lạn, ngây thơ thuần khiết, trong sáng, đẹp tựa bức tranh sơn dầu lồng trong khung khảm bằng vàng cao quý và hoa lệ.

 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3