Quán Gò đi lên - Chương 17 - 18

Chương 17

Thằng Lâm cong lưng đạp, con Cúc ngồi phía sau, hai chiếc túi xách đặt trên đùi, mắt nhìn dáo dác ra đằng trước, cứ chốc chốc lại hỏi: 
- Gần tới chưa anh Lâm? 
- Chưa, mới nửa đường hà. 
Con Cúc sốt ruột: 
- Trời, răng xa lắc xa lơ rứa! 
Nghe con Cúc buột miệng ca cẩm, thằng Lâm bực lắm. Lần đầu tiên được chở con Cúc, Lâm sung sướng vô ngần. Nó muốn con đường đến bến xe Bình Triệu cứ dài mãi ra. Nó muốn con Cúc ngồi đằng sau lưng nó suốt đời. 
Nhưng tâm trạng con Cúc chẳng giống Lâm chút xíu nào. Con Cúc có vẻ như muốn tót xuống cho lẹ. Nó luôn miệng hỏi khiến thằng Lâm nổi sùng: 
- Cúc cứ ngồi yên đi! Khi nào tới biết liền! 
Con Cúc nhấp nhổm: 
- Nhưng em nóng ruột quá. 
Lâm tự ái: 
- Bộ em không muốn ngồi cho anh chở hả? 
- Răng anh Lâm hỏi lạ rứa? - Con Cúc ngơ ngác - Nãy giờ anh Lâm chở em chớ chở ai? 
Con Cúc đối đáp hồn nhiên làm thằng Lâm không nghĩ ra cách gì bắt bẻ, bèn nói đại: 
- Bộ em không thương anh hả? 
- Thương chớ răng không thương. 
- Thương sao em cứ hỏi tới hỏi lui hoài vậy? 
Rồi sợ con Cúc lờ khờ này không hiểu ý tứ trong câu nói của mình, thằng Lâm tặc lưỡi nói thêm: 
- Hễ thương nhau là mong cho con đường dài ra, đi hoài không hết, em hiểu không? Ghét nhau người ta mới trông cho mau tới, mới luôn miệng than "Trời, răng xa lắc xa lơ rứa?". 
Nghe thằng Lâm nhại giọng mình, con Cúc tức cười quá. Trong một thoáng, nó quên béng những lời dặn dò của thằng Cải, toét miệng cười hi hi: 
- Anh Lâm ưng nói giỡn quá! 
Đang cười, giọng con Cúc thoắt đượm buồn: 
- Em thương anh Lâm, nhưng em cũng mong mau về tới nhà. Em nhớ ba mẹ em lắm! 
Thấy con Cúc lôi ba mẹ ra làm bằng chứng, Lâm nín thinh. Tự nhiên nó hết giận con Cúc. Tự nhiên nó thấy con Cúc tội nghiệp quá xá. Con Cúc mới mười bảy tuổi đã bỏ quê vô Sài Gòn làm ăn, làm sao biểu nó không nhớ nhà, không nôn nao mong mau tới bến xe cho được. Lâm cũng rời quê lên thành phố trọ học. Nhưng quê nó ở Tây Ninh gần xịt, muốn về nhà chỉ cần tót lên xe đò ngồi vài tiếng đồng hồ là tới. Quê con Cúc ở tuốt ngoài Trung, ngó vậy chớ xa xôi diệu vợi vô kể. 
Càng nghĩ, Lâm càng thương con Cúc và càng giận cái thói ích kỷ của mình. Nó tính đưa tay lên cốc đầu nhưng sợ té nên cứ ôm cứng cái ghi-đông, chép miệng nói: 
- Em đừng lo! Sắp tới bến xe rồi đó. 
Rồi nó đột ngột hỏi: 
- Về ngoài quê, em có nhớ anh không? 
- Nhớ chớ! - Con Cúc lại cười - Ai em cũng nhớ hết! 
Con Cúc nói vậy cũng như không, Lâm thở dài. 
- Em khờ quá! Nhớ như nhớ mấy người kia thì nói làm gì? 
Con Cúc hổm rày được thằng Cải bày vẽ chuyện yêu đương, có khôn ra chút đỉnh. Nghe thằng Lâm nói vậy, nó nhanh nhẩu: 
- Ờ, em nhớ anh Lâm nhiều hơn! 
Lâm mát lòng mát dạ quá chừng, lại hỏi: 
- Nhiều bằng chừng nào? 
Con Cúc cười: 
- Nhiều bằng cái... bánh đa lận. 
Trong các thứ bánh bán ở quán Đo Đo, bánh đa là thứ bánh to nhứt. Cho nên thằng Lâm sung sướng toét miệng cười theo: 
- Anh cũng nhớ em lắm. Nhớ ít nhứt cũng bằng hai cái bánh đa. 
Đầu óc lâng lâng, Lâm bắt đầu mơ màng nghĩ đến tương lai: 
- Cúc nè. 
- Gì hả anh Lâm? 
- Mai mốt em định làm gì hả Cúc? 
- Về thăm nhà xong, em vô lại. 
- Ý anh muốn hỏi là em dự định làm gì trong tương lai kìa! - Thấy con Cúc hiểu sai ý mình, Lâm giải thích - Chẳng lẽ em định sống với cô Thanh đến già? 
- À! - Con Cúc sáng mắt lên - Em làm với cô Thanh một thời gian để học cách buôn bán, sau đó em về quê mở quán mì Quảng! 
Nghe con Cúc tính chuyện về quê, Lâm hơi buồn buồn: 
- Em cho anh đi theo với hén? 
Con Cúc giật mình: 
- Anh Lâm đi theo làm chi? Quán của em nhỏ xíu, đâu có cần tiếp viên. 
- Anh đâu có đòi làm tiếp viên. 
- Chớ anh Lâm theo em làm chi? 
Lâm ranh mãnh: 
- Anh xin làm... ông chủ. 
- Anh Lâm nói gì khó hiểu quá! - Con Cúc chớp mắt - Làm ông chủ là răng? 
- Làm ông chủ là làm ông chủ chớ răng! - Lâm cười hì hì - Anh làm ông chủ, còn em làm bà chủ! 
Con Cúc bữa nay không đến nỗi đần độn như con Cúc bữa trước. Thoạt đầu nó không biết thằng Lâm nói vậy là có ý chi, nhưng ngẫm nghĩ một hồi, nó hiểu ra, bèn đỏ mặt đấm tay lên lưng thằng Lâm: 
- Anh Lâm ni kỳ quá! 
Còn thằng Lâm nói được một câu gan ruột, khoái trá cười khơ khơ. 
Bữa đó nó khoái trá đến mức con Cúc đã chun vô xe đò rồi, nó còn chạy đi mua một chai dầu gió thò tay qua ô cửa bên thành xe nhét vô túi xách của con Cúc: 
- Em lận cái này theo, xức dọc đường. 
Con Cúc thấy thằng Lâm lo lắng cho mình thì cảm động lắm. Nó nhìn Lâm: 
- Anh Lâm ở lại nhớ siêng năng ôn tập nghe! 
Thấy con Cúc dặn dò y như mẹ mình vẫn hay dặn, Lâm phì cười: 
- Nhớ. 
Con Cúc lại nói: 
- Năm nay anh Lâm không được thi rớt đó! 
Lần này thì Lâm không có cảm giác như mẹ dặn con nữa, mà giống như... vợ dặn chồng, liền tí tởn gật đầu: 
- Em yên chí đi! Anh nhất định sẽ thi đậu! Vì tương lai của ông chủ bà chủ... 
Lâm tính tán lăng nhăng thêm vài câu nhưng nó mới nói nửa chừng, chiếc xe đò đột ngột nổ máy và lăn bánh chạy mất. 
Thằng Cải đón thằng Lâm bằng ánh mắt tò mò: 
- Con Cúc lên xe chưa? 
- Rồi. Xe chạy rồi tao mới về. 
- Dọc đường ra bến xe mày với con Cúc có nói chuyện chi không? 
- Nói đủ thứ. 
- Như thứ gì? 
Lâm hếch mặt lên trời: 
- Nó nói về ngoải nó nhớ tao lắm. Nó còn bắt tao hứa với nó năm nay tao không được thi rớt. 
- Thế mày nói sao? 
Lâm chớp mắt: 
- Nó đã có tình cảm với tao sâu đậm như vậy, đương nhiên tao phải ráng thi đậu chớ sao. 
Nghe thằng Lâm nhấn mạnh mấy chữ "tình cảm sâu đậm" với vẻ nhơn nhơn đắc ý, thằng Cải buồn cười quá nhưng cố nén, nói: 
- Ừ, mày ráng thi đậu cho con Cúc vui lòng. 
Lâm hùng hổ đập tay lên ngực: 
- Kỳ này con Cúc trở vô, tao nhất định phải tiến thêm một bước dài trên con đường tình cảm. 
Cải chột dạ: 
- Tiến thêm một bước dài là sao? 
Lâm buông gọn: 
- Tao sẽ hôn nó. 
- Í, không được đâu! - Thằng Cải hết hồn - Mày đừng có làm bậy! 
Lâm trừng mắt: 
- Bậy cái đầu mày! Bộ yêu nhau hôn nhau không được hả? 
- Không phải là không được, nhưng chuyện đó phải từ từ! 
Cải nhăn nhó đáp, bụng lo lắng không để đâu cho hết. Con Cúc thương thằng Lâm là thương giả vờ, thương theo sự xúi giục của Cải, thương cái kiểu "nhìn rồi nhăn răng ra cười" khơi khơi vậy thôi. Thằng Lâm ngu như bò, không biết ất giáp chi, nếu nó hứng chí ôm hôn con Cúc, chắc con Cúc vác guốc phang nó tét đầu quá. 
Càng nghĩ càng run, Cải nơm nớp nhìn Lâm: 
- Tao nói rồi, mày không được làm ẩu à nha! 
- Tao cứ làm! - Lâm khăng khăng - Tao sẽ hôn nó tới tấp. Y như trong phim vậy. 
Cải nổi cáu: 
- Mày ngu qiá! Đó là phim, ngoài đời không giống như vậy. 
Cải vừa nói vừa tinh tế, tròng mắt đảo lia lịa. Trong khi đó, thằng Lâm vẫn ương bướng: 
- Chính mày mới là thằng ngu! Ngoài đời cũng y hệt vậy thôi. Có khi còn hơn nữa. 
Thấy không lay chuyển thằng này được, Cải thở hắt ra: 
- Thôi được, mày muốn hôn hít gì kệ mày! 
Cặp mắt thằng Lâm sáng trưng: 
- Mày nói thiệt đó hả? Ôi, tao cảm ơn mày nhiều nghe Cải! 
Vừa nói Lâm vừa nhảy tưng tưng. Quá phấn khởi, Lâm quên phắt thằng Cải đâu phải là ông già vợ tương lai của nó. Thằng Cải quyền hành gì mà cho phép hay không cho phép nó hôn con Cúc. 
Cải nhìn thằng Lâm nhảy nhót như khỉ, nghiêm mặt nói: 
- Nhưng tao nói trước, mày chỉ được quyền hôn con Cúc khi nào nó đồng ý thôi đó nghe. 
Lâm cười tít mắt: 
- Được rồi, tao sẽ hỏi nó. 
Cải thăm dò: 
- Nếu nó không đồng ý thì sao? 
Một lần nữa Lâm đập tay lên ngực: 
- Làm gì có chuyện đó. 
Thấy Lâm có vẻ tự tin, Cải không hỏi nữa. Nó sợ nếu nó cứ khăng khăng ngăn cản, thằng Lâm sẽ sinh nghi. Thôi kệ, tới đâu hay tới đó. Đợi con Cúc vô, mình sẽ bày nó cách đối phó với thằng Lâm quỷ sứ này!
Con Cúc đi được một tuần, tới phiên con Kim đòi đi. 
- Con đi đâu vậy? - Cô Thanh hỏi. 
Con Kim tỉnh bơ: 
- Da, đi lấy chồng. 
- Lấy chồng nữa? - Cô Thanh kêu lên sửng sốt. 
Con Kim cười: 
- Nữa đâu mà nữa, cô! Lần trước con lấy hụt mà. 
Cô Thanh nhìn con Kim chằm chằm: 
- Lần này mi định lấy ai vậy? 
- Một anh chàng Việt kiều ở Mỹ. 
Cô Thanh nháy mắt: 
- Đẹp trai không? 
- Đẹp trai hơn anh chàng Đài Loan kia nhiều. 
Cô Thanh thoắt nghiêm nghị: 
- Con nhớ rà tới rà lui cho cẩn thận nghe. Đừng để lỡ dở như bữa trước. 
- Cô yên tâm! - Con Kim tươi tỉnh đáp - Anh chàng này là con một người bạn của dì con. Gốc gác con rõ lắm. 
Cái tin con Kim một lần nữa đi lấy chồng khiến tụi loi choi trong quán xôn xao. 
Con Lan níu vai con Kim: 
- Lần này chắc ăn không chị Kim? 
- Chắc như bắt cua trong giỏ! 
Thằng Cải toét miệng cười: 
- Cải đã nói rồi, Kim xinh đẹp, giỏi giang, lanh lẹ, trước sau gì cũng kiếm được một ông chồng ngon lành mà! 
Con Lệ, thằng Lâm cũng xúm lại chia vui. Nhưng trước khi con Kim xách túi dắt xe ra khỏi quán, con Lệ tủm tỉm thòng thêm một câu: 
- Nếu có gì trục trặc, cứ quay lại quán Đo Đo nghe. Lệ lúc nào cũng giữ chỗ cho Kim đó. 
Con Kim quay lại trừng mắt: 
- Lệ suốt ngày ở trong bếp, miệng ăn mắm ăn muối, đừng có nói xui à nghe! 
Buổi sáng con Kim vừa đi, đầu giờ chiều ông Tiger đã lò dò tới. Ngồi quay đầu dòm dáo dác cả buổi không thấy con Kim đâu, ông cứ nhỏm lên ngồi xuống thấp thỏm không yên. Thằng Lâm đem hai chai bia ra đặt trước mặt ông, chưa kịp quay đi, ông đã đưa tay giữ vai nó lại: 
- Cô Kim bữa nay không ra quán hả? 
- Dạ không. 
- Cổ ốm hả? 
- Dạ không. 
- Chớ sao cổ không đi làm? 
Thằng Lâm láu lỉnh: 
- Dạ, bữa nay chỉ bận. 
Ông Tiger nhíu mày buông vai thằng Lâm ra: 
- Bận chuyện chi? 
- Dạ, chỉ bận đi lấy chồng. 
Tiết lộ của thằng Lâm làm ông Tiger suýt chút nữa rớt ra khỏi ghế. Mắt trợn ngược, ông hỏi hệt như cô Thanh hỏi con Kim: 
- Lấy chồng gì lấy hoài vậy? 
Lâm cười: 
- Dạ, lần trước lấy chưa được lần này phải lấy lại cho được chớ chú! 
Ông Tiger thở một hơi dài và lặng lẽ rót bia ra ly. Trong một thoáng, ông quên mất thằng Lâm đang đứng chàng ràng trước mặt. Ông quên ông đang ngồi trong quán Đo Đo. Ông nâng ly bia lên, ngâm nga bằng một giọng buồn rười rượi: 
- Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ 
Vô duyên đối diện bất tương phùng. 
Thằng Lâm nghe ông Tiger ngâm thơ, biết ông đang nhớ con Kim. Nó ngùi ngùi đưa mắt nhìn ông, nửa thương nửa giận. Giận vì ông làm nó tự dưng nhớ con Cúc quá xá. Thương vì nó thấy ông sao giống hệt mình.

Chương 18

Con Cúc con Kim kẻ trước người sau lục tục ra đi, quán Đo Đo thiếu người trầm trọng. Con Lệ ra ngồi tính tiền thế con Kim, còn cô Thanh phải đích thân đứng bếp thay con Lệ. Như vậy vẫn thiếu một đứa lặt rau, rửa chén. Con Lan bán đồ khô tạm thời chạy ra chạy vô, thiếu đâu trám đó. 
May làm sao, con Kim đi lấy chồng chừng ba bữa, con Cúc đã gửi con Hường theo xe đò vô. 
Con Hường xồng xộc vô quán, gặp con Lan, liền túm tay, hỏi: 
- Cô là cô Thanh hả? 
- Không! - Con Lan nhìn lom lom con nhỏ lạ - Em tìm cô Thanh có chuyện chi không? 
- Nghe nói cổ cần người, tui xin vô làm. 
Con Hường làm con Lan ngạc nhiên quá: 
- Em nghe ai nói? 
- Con Cúc nói. Con Cúc kêu vừa rồi cô Thanh gọi điện ra cho nó, biểu nó kiếm người giùm. 
Thằng Lâm nghe tới tên con Cúc, lật đật chạy lại: 
- Ủa, em ở ngoài Trung vô đây hả? 
- Ừa. 
- Em tên gì? 
- Tui tên Hường. Hường là bông hường đó. 
Lâm tò mò: 
- Em là gì của chị Cúc. 
- Bạn bè cùng xóm thôi, chẳng là chi hết. 
Thằng Lâm tính hỏi thăm kỷ hơn về con Cúc nhưng ngặt có con Lan đứng đó, đành tặc lưỡi chỉ tay vô bên trong: 
- Cô Thanh đang ở trong bếp kia kìa. 
Con Lan nhìn theo con Hường, chúm chím cười: 
- Con nhỏ này đi đứng nói năng sao giống con trai quá! 
Cô Thanh cũng có cảm giác y như con Lan. Sau khi hỏi han con Hường ba điều bốn chuyện, cô mỉm cười: 
- Mi là cái con hay cái thằng vậy? 
Con Lệ ngồi phía ngoài ngó vô, nghe cô Thanh hỏi vậy, liền bụm miệng cười hích hích. Nhưng con Hường tỉnh queo: 
- Con là con gái thiệt đó cô. Con gái mới chơi thân với con Cúc được chớ. Con trai làm răng chơi thân với nó được. 
Nghe con Hường lý luận lạ đời, cô Thanh nheo mắt trêu: 
- Con trai tại sao không chơi thân với con Cúc được? 
- Chơi thân răng được mà chơi thân! - Con Hường le lưỡi - Ba con Cúc dữ lắm. ổng mà thấy thằng mô đứng nói chuyện với con Cúc, ổng vác rựa ổng chém liền. 
Nói tới đây, con Hường toét miệng cười hì hì: 
- Nếu tụi con trai xóm con không lanh mắt né kịp, tới bữa ni đã bay đầu tám, chín đứa rồi! 
Thằng Lâm nãy giờ lò dò theo sau con Hường, đứng nghe trộm. Khi con Hường kể tới chỗ này, thằng Lâm bỗng rùng mình, lưng nổi đầy gai ốc. Nó không ngờ ba con Cúc dữ dằn như vậy. 
Bữa trước nghe ba con Cúc gọi điện thoại dặn con Cúc coi chừng "mấy thằng lưu manh trong quán", Lâm đã run. Bữa nay biết thêm ba con Cúc không chỉ dặn dò suông mà còn sẵn sàng ra tay tàn sát bạn trai của con Cúc không thương tiếc Lâm càng thêm rét. 
Nó tính lắng tai nghe xem con Hường có kể thêm chuyện gì rùng rợn nữa không thì cô Thanh đã chỉ tay lên gác: 
- Con đi đường xa chắc còn mệt, leo lên gác nằm nghỉ đi! 
- Khỏi, cô! - Con Hường lắc đầu - Con ngồi trên xe ngủ một giấc thẳng cẳng từ ngoài nớ vô trong ni, có mệt mỏi chi mô. 
Rồi nó nhanh nhẩu: 
- Cô có chuyện chi cần sai biểu, cứ nói cho con biết. Con tắm một cái, rồi con ra làm liền. 
Thấy con Hường coi mòi lanh lẹ, cô Thanh ưng bụng lắm. Cô chỉ tay lại chỗ sàn nước: 
- Nếu con không mệt, lát rửa đống chén bát đó giùm cô! 
Con Hường nhỏ loắt choắt nhưng miệng bằng tay, tay bằng miệng. Nó nói tới đâu làm tới đó. Từ ngày có nó, bếp núc gọn gàng hẳn. Không những cô Thanh mà cả con Lệ, con Lan cũng đều thích nó. 
Nhưng thích con Hường nhứt phải kể là thằng Lâm. Mỗi lần con Hường chạy ra đằng trước là Lâm bám cứng. Được cái, con Hường dạn dĩ chớ không nhát gan như con Cúc. Hồi mới vô quán, con Cúc suốt ngày chun miết trong bếp. Còn con Hường hễ rảnh rỗi là chạy lơn tơn ra đằng trước chơi. Xem ra con Hường là đứa thích náo nhiệt, thích trò chuyện, thích ngó người ta, xe cộ chạy qua chạy lại trước mặt. 
Lâm bám con Hường, chỉ để hỏi lòng vòng: 
- Em chơi thân với chị Cúc lắm hả Hường? 
- Ừa. 
- Mấy bữa này hai chị em có hay trò chuyện với nhau không? 
- Có. 
Lâm dò dẫm: 
- Chị Cúc có kể chuyện về quán Đo Đo cho em nghe không? 
- Có. Ngày mô nó cũng kể. 
- Chỉ kể chuyện gì vậy? 
- Kể đủ thứ. 
Lâm nín thở: 
- Chỉ có nhắc gì đến anh không? 
- Anh hả? - Con Hường nhíu mày - Ờ, ờ, tui không nghe nó nhắc gì hết. 
Lâm thở dài, tự an ủi: chắc con Cúc mắc cỡ nên giấu biến đó thôi, rồi lảng sang chuyện khác: 
- Chị Cúc có người yêu chưa hả Hường? 
- Chưa. 
- Sao em biết chưa? 
Con Hường phồng má: 
- Răng không biết! Hễ có giống độc nớ là con Cúc kể cho tui nghe liền. 
- Chớ mấy anh nào đứng nói chuyện với chị Cúc bị ba chị Cúc rượt chém đó. 
Con Hường nhăn răng cười: 
- Mấy đứa nớ là con trai trong xóm, gặp thì đứng nói chuyện chơi chớ bồ bịch chi! 
Nghe con Hường xác nhận như vậy, Lâm hơi yên yên trong bụng. Nhưng nó lại lo lắng chuyện khác: 
- Ba chị Cúc dữ như vậy, ai dám đi hỏi chị Cúc làm vợ? 
- Dám chớ mắc chi không dám? - Con Hường khẳng định - Trước sau gì cũng phải có người đi hỏi con Cúc chớ. 
Lâm rụt cổ: 
- Ai to gan vậy? 
- Làm răng tui biết được. Nhưng muốn làm chồng con Cúc thì phải dữ hơn ba con Cúc. Để ông chém thì mình chém lại. Mình phải rèn một cây rựa to gấp đôi cây rựa của ổng, có rứa ổng mới ngán. 
Con Hường ăn nói vô tâm nhưng Lâm có cảm tưởng con nhỏ này đang bày cách cho mình. Nhưng cái cách của con Hường làm Lâm phát ớn lạnh. Lấy vợ mà giống như Thạch Sanh chém Chằn tinh, Lâm nhắm bộ mình làm không thấu. 
Từ đó Lâm không dám quấn quít con Hường nữa, sợ phải nghe những điều ghê rợn. 
Tối tối Lâm nằm bên thằng Cải, chúi đầu ôn tập, thấp thỏm chờ con Cúc trở vô để hỏi cho ra lẽ. 
Nhưng ác một nỗi, hôm con Cúc vô thằng Lâm lại nhìn không ra. 
Bữa đó Lâm đang ngồi trong quán ngóc cổ ngó ra, thấy một con nhỏ đen thùi lùi, tóc tai quăn queo xách giỏ đi xăm xăm vô quán, liền đứng dậy đon đả: 
- Mời chị ngồi. 
Thằng Lâm lộn cũng phải. Thằng Cải gần gũi thân thiết với con Cúc là thế, lại đang ngồi ngoài hiên sáng trưng, vậy mà khi con Cúc đi ngang mặt, nó cứ giương mắt ra ngó như ngó một người lạ, biểu thằng Lâm đứng trong nhà làm sao nhìn cho ra. 
Con Cúc thấy thằng Lâm mời mọc, cũng không đính chính gì, thản nhiên ngồi vô bàn. Lâm đặt cái khăn lạnh và tờ thực đơn xuống trước mặt con Cúc rồi lui ra sau một bước, lễ phép đứng đợi. 
Con Cúc tính chọc thằng Lâm chơi nhưng không dám mở miệng, sợ thằng Lâm nhận ra. Còn thằng Lâm thấy khách trầm ngâm lâu lắc, nghĩ chắc khách phân vân không biết kêu món gì, liền xích lại, vui vẻ "tham mưu": 
- Chị ăn thử mì Quảng đi! Món ruột ở quán này đó. 
Con Cúc đang chưa biết tính sao, nghe thằng Lâm "nhắc tuồng", liền mừng rỡ gật đầu lia. Cứ vậy, con Cúc tỉnh bơ đóng vai khách. Ngay cả khi nó ăn gần hết nửa tô mì, đám loi choi trong quán vẫn chưa biết người ngồi đó là nó. 
Con Lệ ngồi bên trong thờ ơ ngó ra, còn con Lan thì lượn tới lượn lui trước mặt con Cúc một cách hờ hững. 
Sở dĩ có chuyện như vậy tại vì con Cúc bây giờ chẳng hề giống chút gì với con Cúc nửa tháng trước đó. 
Trước khi rời khỏi quán Đo Đo, con Cúc trắng trẻo, xinh xắn bao nhiêu thì khi quay lại nó đen đúa và xấu xí bấy nhiêu. Quần áo nó mặc lụng thà lụng thụng, đầu tóc quăn queo, khô cứng, người ngợm thì khét nghẹt, trông nó như bà già sáu mươi vừa từ dưới bùn lên. Mãi đến khi con Hường từ trong bếp lơn tơn đi ra, con Cúc mới bị phát hiện. 
Thấy con Cúc ngồi ăn mì tỉnh rụi, con Hường sửng sốt ré lên: 
- Í, Cúc! Mi vô hồi mô rứa? 
Rồi nó mừng rỡ chạy lại ôm chầm lấy bạn. 
Mấy đứa trong quán nghe con Hường la bài hãi, kinh ngạc bu lại. 
Con Lan cúi lom khom, dòm con Cúc một hồi rồi ngửa mặt kêu trời: 
- Trời đất! Con Cúc thiệt bà con ơi! 
Thằng Cải quýnh quíu bay vô nhà, bất kể câu "nam nữ thọ thọ bất thân", ôm vai con Cúc, lắc như lắc chiếc xe hết xăng: 
- Cúc ơi là Cúc! Cúc tính gạt Cải, gạt mọi người hả Cúc? 
Con Lệ thò tay cốc đầu con Cúc: 
- Giỏi đóng kịch nè! Bữa nào hai ông Thành Lộc và Việt Anh tới đây, chị gửi em cho mấy ổng luôn đó! 
Trong bọn chỉ có thằng Lâm là đứng trơ mắt ếch. Nó đứng lấp ló sau lưng con Lan con Lệ, mặt mày tẽn tò. 
Xưa nay Lâm luôn miệng nói thương con Cúc, khi con Cúc về quê nó ngày đêm nói nhớ, vậy mà lúc người thương trở vô, nó lại nhận không ra. Phải chi nó đứng xa xa như mấy đứa kia còn đỡ, còn có cớ để thanh minh bào chữa, đằng này nó đứng sát rạt con Cúc chớ đâu. Quê nhứt là nó còn đem khăn lạnh, thực đơn, còn bô bô quảng cáo món mì Quảng với con Cúc. Con Cúc ăn gần hết tô mì, nó vẫn chưa biết người đang ngồi xì xụp kia chính là người nó đem lòng thương nhớ. 
Cho nên khi con Hường la lên, Lâm vừa mừng vừa ngượng. Nó đứng chôn chân sau lưng mấy đứa kia, mặt mày Lâm lấm la lấm lét, cứ sợ con Cúc kêu mình là đồ Sở Khanh cần cảnh giác. 
Con Cúc đâu có biết thằng Lâm đang lo sốt vó. Khi tụi con Lan con Lệ tản ra, nó ngước nhìn Lâm, mỉm cười: 
- Ủa, thấy Cúc vô, anh Lâm không mừng hả? 
- Mừng chớ! - Lâm ngượng ngập. 
- Mừng răng anh Lâm không nói không rằng chi hết trơn rứa? 
Lâm bẽn lẽn: 
- Em làm anh quê quá! 
- Quê chuyện gì? 
Lâm ấp úng: 
- Lúc nãy anh không nhận ra em. 
Con Cúc cười: 
- Một tỉ người không nhận ra chớ đâu phải mình anh Lâm! 
- Nhưng anh khác. 
- Khác răng? 
Lâm ngó quanh một vòng rồi lí nhí: 
- Anh thương em. 
Con Cúc cười hì hì: 
- Anh Lâm thương là thương con Cúc trắng trẻo kia chớ đâu phải thương con Cúc đen thui ni. 
Con Cúc làm thằng Lâm đỏ mặt. Nó không hiểu con Cúc nói vậy là nói chơi hay có ý chi hờn giận. Lâm tính nói "Đen trắng gì anh cũng thương hết" nhưng nó chưa kịp mở miệng thì cô Thanh đã bước ra. Cô nhìn con Cúc, trách yêu: 
- Nghe con Lệ nói mi về quê có nửa tháng mà đã biết làm xiếc rồi hả? 
- Con giỡn chơi mà cô! 
Cô Thanh trợn mắt nhìn con Cúc từ đầu tới chân rồi từ chân lên đầu, ngạc nhiên hỏi: 
- Mi về quê ăn giỗ chớ bộ về đi cày sao mà thay đổi quá vậy? 
Con Cúc vuốt mớ tóc quăn queo: 
- Con là con gái cày bừa răng nổi, cô! 
- Chớ sao mi đen thui vậy? 
- Con đi cấy! 
- Cấy? - Cô Thanh chưng hửng - Chớ sao mi nói mi về quê ăn giỗ? 
- Dạ, ăn giỗ xong, con đi cấy! - Con Cúc cười đáp, coi chuyện về quê đi cấy là chuyện tự nhiên, thậm chí nó còn huơ tay khoe - Con Hường đi, con cấy giùm luôn phần của nó nữa đó, cô! 
Thằng Lâm đứng nghe, lòng bâng khuâng quá đỗi. Hóa ra con Cúc xin nghỉ phép về quê cốt để phụ ba mẹ nó cấy lúa. Con Cúc đi làm xa, lòng vẫn thương ba mẹ lam lũ. Nó không quản nắng mưa, không lo giữ gìn nhan sắc, suốt ngày lặn lội ngoài đồng hèn chi ngày nó vô không đứa nào trong quán nhận ra. Tội nghiệp nó ghê!

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/