Tuyết rơi mùa hè - Chap 08

Một buổi sáng bình thường.

Tiểu Vy dậy

sớm làm đồ ăn sáng.

Băng Hạ dọn dẹp nhà cửa.

Hôm nay 2 cô đc nghỉ, Tiểu Vy ăn xong thì ngồi xem tivi, xem chán thì xách túi ra ngoài đi chơi đâu đó.

Băng Hạ lên thư viện. Tuy là Chủ Nhật nhưng 1 số lớp học thêm trong trường vẫn mở, nên cô vẫn có thể đóng quân trên thư viện cả buổi sáng.

Hàng cây Bằng Lăng vươn mình trong ánh nắng lên những đám mây, tím rịm 1 vùng trời. Bầu trời xanh thăm thẳm như càng đc tôn cao thêm. chút gió thoang thoảng mùi hương dìu dịu. Băng Hạ đứng dưới tán lá cây, tay phải ôm 2,3 cuốn sách gì đó, tay trái cầm chiếc điện thoại, đưa lên tai nghe.

"_Băng Hạ, trưa nay mình có hẹn với 1 người bạn, sẽ ko về nhà, bạn chịu khó ra ngoài ăn trưa có đc ko?"_Từ đầu dây bên kia, tiếng Tiểu Vy vang lên đầy hối lỗi.

_Ai?

"_À, là Thủy San, bạn hồi cấp 2 của tụi mình đó."

_Ừm, về sớm._Băng Hạ thở dài, cô cúp máy, ko cần biết Tiểu Vy còn gì muốn nói nữa hay ko.

Ngước nhìn lên trời, Băng Hạ tiếp tục rảo bước về kí túc xá. Cô ko thích nấu ăn, ko phải vì lúc trước là tiểu thư lá ngọc cành vàng chưa bao giờ đụng vào bếp, mà vì cô ko thích làm 1 cô gái thục nữ chỉ biết đến bếp núc, rồi đến khi lấy chồng thì trở thành 1 bà nội trợ chính hiệu.

Cắt ngang dòng suy nghĩ của cô là 1 bóng trắng vụt qua. Băng Hạ tròn mắt, nhìn theo bóng trắng ấy. Là 1 con mèo? Cô tò mò chạy theo chú mèo trắng. Chẳng phải học viện này nghiêm cấm những học viên nội trú ko đc nuôi động vật trong kí túc xá đó sao? Ai mà to gan dám làm trái vậy nhỉ?

Con mèo chạy ra sau khu kí túc xá nam rồi dừng lại dưới gốc cây Bằng lăng. Băng Hạ bước đến, giật mình khi thấy ở đó ko chỉ có con mèo, mà còn 1 người nữa.

Thiếu gia Hạo Thiên đang ngồi dưới gốc cây, tay xoa đầu con mèo. Dưới ánh nắng, vẻ đẹp của anh như đang tỏa sáng. Ánh mặt trời trong suốt như ngọc lưu ly, óng ánh lóa mắt đọng trên khóe môi ưu mỹ của anh.

Băng Hạ từ từ đi tới.

Thế giới trở nên yên lặng, chỉ còn nghe tiếng gió xào xạc quanh các vòm cây.

Phảng phất như giọt băng trong sương mù từ từ tan ra.

_Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, chúng ta lại gặp nhau._Hạo Thiên nheo mắt nhìn Băng Hạ, môi nở 1 nụ cười mê hoặc.

Băng Hạ ko nói gì, chỉ chăm chăm nhìn vào con mèo đang nằm gọn trong đôi tay anh.

Hạo Thiên liếc nhìn con mèo, rồi lại nhìn cô, mỉm cười:

_Thắc mắc về nó sao? Nó là mèo của tôi.

Đáy mắt Băng Hạ lóe lên 1 đốm sáng, cô tiến lại gần hơn, giọng nói như gió thoảng:

_Sao anh lại ở đây? Hôm nay ko phải đi học mà?

1 bên lông mày Hạo Thiên hơi nhích lên.

_Đêm qua tôi ở lại trường.
_Sao ko về nhà?_Băng Hạ nhíu mày khó hiểu.
_Ko thích về._Hạo Thiên trả lời thờ ơ, đáy mắt ánh lên vẻ bất cần.

Băng Hạ mím môi, cô ngồi xuống bên cạnh Hạo Thiên.

_Vết thương trên đầu anh còn đau ko?

Hạo Thiên nhìn Băng Hạ, rồi chỉ lên miếng băng trắng trên thái dương.

_Cô nói cái này? Chỉ chảy có chút máu thôi, đau gì chứ?

_Cảm ơn.

Hạo Thiên giật mình, anh quay lại nhìn Băng Hạ. Cô ta......vừa nói cảm ơn?

Thấy Hạo Thiên nhìn mình bằng ánh mắt như kiểu "cô vừa nói gì?", Băng Hạ thở hắt ra 1 cái, nhắc lại:

_Cảm ơn anh đã đỡ giúp tôi.

Hạo Thiên quay mặt ra chỗ khác, giấu đi nụ cười vừa đc hình thành trên khuôn mặt hoàn mỹ.

_Vậy mà cũng phải cảm ơn? Thấy cô sắp bị cái kệ sách to tướng ấy đè, nên tôi đưa tay ra che thôi. Mà ko làm thế thì tôi mà chẳng bị thương?

Băng Hạ khuôn mặt lạnh tanh, cô đưa tay vuốt lông con mèo trắng, bây giờ cô mới nhìn kĩ nó. Nó thuộc giống mèo Ba Tư, lông trắng mịn như bông. Và đặc biệt là đôi mắt, mắt của nó 1 bên xanh lá cây, 1 bên xanh da trời. Đúng là chủ nào tớ nấy, đến con mèo cũng toát lên khí chất cao quý của bậc vương tử.

_Tên của nó?

_Ko có.

_Ko có? Sao anh ko đặt?

_Mèo cũng cần có tên sao?

_Dĩ nhiên.

Hạo Thiên ko nói gì, quay mặt đi chỗ khác.

_Tôi đặt hộ nhé?_Băng Hạ vẫn nhìn con mèo, mỉm cười.

_Ừ.

Im lặng.

10s......20s......30s........

Băng Hạ ko nói gì. Hạo Thiên cũng ko hỏi vì sao cô im lặng lâu như thế.

30s........40s........50s.......

_Tiểu Bảo?_Băng Hạ hồi lâu mới cất lên tiếng nói phá tan bầu ko khí im lặng nãy giờ.

Hạo Thiên quay lại, im lặng trong 2s, gật đầu.

_Tiểu Bảo, mày có thích cái tên này ko?_Băng Hạ bế Tiểu Bảo lên. Ánh nắng chiếu xuyên qua mái tóc, lấp lánh đọng trên hàng mi dày, khuôn mặt cô như bừng sáng.

Cô nhìn Tiểu Bảo, mỉm cười rạng rỡ....

.......Mà ko hề hay biết.......

Nụ cười đó đã làm cho 1 người........ngây ngô nhìn......

Thời gian như lắng đọng......

Hồi lâu, Hạo Thiên mới sực tỉnh, anh ho khan 1 tiếng, quay ra hỏi Băng Hạ.

_Đi với tôi đến 1 nơi đc ko?

_Đi đâu?_Băng Hạ đặt Tiểu Bảo xuống, nghiêng đầu hỏi.

...........

_Nơi này.........

Băng Hạ đứng sững lại ngắm nhìn khung cảnh xung quanh.

Một cái hồ rộng lớn, nước trong vắt, mặt nước dập dềnh theo từng cơn gió nhẹ lướt qua, in trên đó là những cụm mây trắng tinh khôi bồng bềnh bay trên nền trời xanh nhạt.

Bao bọc xung quanh hồ là thảm cỏ dài, rộng tít tắp, từng giọt sương ban mai tươi mát còn đọng lại trên những nhánh cỏ xanh mướt.

Cạnh chỗ Băng Hạ và Hạo Thiên đang đứng, có 1 cây khô, vươn cành ra, nghiêng mình xuống soi trên mặt hồ phẳng lặng, ko 1 gợn sóng.

Một nơi thật thanh bình.

Tiểu Bảo 1 phút trước còn ngoan ngoãn nằm trong vòng tay Băng Hạ, lúc này cũng ko thể cưỡng lại khung cảnh trước mắt mà rời khỏi cô, tung tăng chạy nô đùa trên thảm cỏ để những bàn tay của gió mặc sức vuốt ve bộ lông trắng muốt.

Hạo Thiên từ từ ngồi xuống.

Băng Hạ cũng ngồi xuống theo.

_Đưa tôi đến đây làm gì? _Băng Hạ ngửa mặt lên trời, cho gió thổi tung bay mái tóc, hỏi vu vơ.

Hạo Thiên ko phản ứng, coi như ko nghe thấy gì. Bên tai anh bây giờ chỉ nghe thấy tiếng ù ù của gió.
Hồi lâu khóe miệng anh mới bắt đầu mấp máy, khuôn mặt ko cảm xúc.

_Thích.

_Anh thích nơi này?_ Băng Hạ hỏi lại. Khuôn mặt cô bây giờ cũng giống như mặt hồ kia, phẳng lặng, dù chỉ 1 gợn sóng nhỏ li ti cũng ko có.

_Ừ. Lúc trước bị ba mắng, tôi thường lái xe ra đây.

_Anh mà cũng từng bị ba mắng sao?_ Băng Hạ vẫn ngước mắt nhìn lên trời. Nơi đôi môi xinh đẹp xuất hiện 1 nụ cười nửa miệng.

_Nhiều là khác, đánh cũng có.

_Anh hoàn hảo như vậy mà ba mẹ anh vẫn chưa hài lòng?

Hạo Thiên mỉm cười, 1 nụ cười đẹp mê hồn nhưng phảng phất nét buồn và cô độc đến đáng thương.

_Hoàn hảo? Với ba mẹ tôi, hoàn hảo là phải trở thành 1 con robot cứng nhắc, lãnh đạo đc công ty của gia đình, ko đc có bất kì điểm yếu nào, ko đc để tình cảm chi phối trong mọi công việc, kể cả tình cảm gia đình cũng ko.

_Đáng sợ vậy sao?

_Ừ.

Một bên khóe miệng Băng Hạ nhếch lên.

_Anh thật hạnh phúc.

Hạo Thiên nhíu mày nhìn Băng Hạ khó hiểu. Sau khi nghe về cách giáo dục con của ba mẹ anh, Băng Hạ vẫn có thể thản nhiên nói anh hạnh phúc sao? Hạnh phúc gì chứ? Vì nhà giàu? Cô gái này thực sự cũng coi trọng giá trị vật chất như bao người khác sao?

_Tại sao?

_Vì anh có ba mẹ.

_Ha! Nực cười!_Hạo Thiên nở 1 nụ cười nửa miệng._Ai mà chẳng có ba mẹ? Chẳng lẽ cô từ hòn đá sinh ra sao?
Nếu hạnh phúc là có ba mẹ thì trên thế gian này đâu còn đau khổ và bất hạnh nữa? Vì ai cũng có ba mẹ, ai cũng có hạnh phúc rồi.

Mí mắt Băng Hạ khẽ cụp xuống, trong đôi mắt trong suốt sâu thẳm, nổi lên 1 cơn sóng bi thương.

_Tôi đc ba mẹ sinh ra nhưng ko đc sống trong tình yêu thương của ba mẹ. Anh đã từng bị ba mẹ đánh, mắng. Còn tôi, đến cả ba mẹ giận dữ như thế nào cũng chưa bao giờ nhìn thấy.

_Cô mong những thứ đó?_Hạo Thiên cười khẩy.

_Ko mong, nhưng tôi muốn nhớ tất cả những thứ gì thuộc về ba mẹ mình.

Hạo Thiên im lặng.

Băng Hạ thở dài, vươn vai như vừa trải qua 1 giấc mộng.

_Con người thường dửng dưng, ko quan tâm đến những gì mình đang có. Để rồi khi nó biến mất lại hốt hoảng kiếm tìm.

Cô quay lại, mỉm cười với Hạo Thiên. Một nụ cười đẹp như thiên thần dưới ánh nắng vàng rực rỡ.

_Hãy biết trân trọng những thứ gì anh đang có, vì ko ai có thể bảo đảm rằng, ngày mai, ngày kia, những thứ đó còn đc ở bên anh nữa đâu.

Cô đứng dậy, nheo mắt nhìn ra xung quanh.

_Kể cả khi họ sinh tôi ra chỉ để đạt đc mục đích của họ?_Hạo Thiên nhìn Băng Hạ, đáy mát ánh lên sự nghi hoặc.

Băng Hạ mỉm cười, cô nhìn Hạo Thiên, nhướn mi.

_Vậy anh đã bao giờ thử giống tôi, sống ko có mục đích chưa? Ko biết mình sinh ra để làm gì, sinh ra để vì ai?

Gió vẫn thổi............

Ánh mặt trời phản chiếu xuống mặt hồ lấp lánh ánh bạc

Bên bờ hồ.........

Một chàng trai ngây người nhìn một cô gái.

Cô gái này........rốt cuộc........là người như thế nào?

CHAP 8.3


Hai người cứ ngồi như thế bên bờ hồ.......

Như công chúa và hoàng tử.....

Trong truyện cổ tích.......

___________

_Về thôi.

Sau gần 1 giờ đồng hồ ngồi ngắm....Tiểu Bảo chạy nhảy, đùa nghịch, Hạo Thiên cuối cùng cũng buông 1 câu mà Băng Hạ ko hề thích. Về? Cô thực sự muốn ở lại nơi này thêm 1 lúc nữa.

Nhưng dù trong đầu nghĩ như thế nào, cô vẫn đứng dậy, lặng lẽ tiến đến chỗ Tiểu Bảo, bế nó lên và đi theo Hạo Thiên.

Lúc đầu Tiểu Bảo còn giãy dụa, kêu "ngao, ngao" đòi xuống, nhưng nhận đc những cái vuốt ve từ đôi tay mềm mại của Băng Hạ, nó lại im re, nằm yên ko nhúc nhích.
Hạo Thiên đi đc vài bước, đưa tay móc chiếc điện thoại trong túi ra, bấm 1 hàng số lộn xộn, vô tổ chức.

"Calling...."

Ko để chuông kịp đổ đến tiếng thứ 2, bên đầu dây bên kia, 1 giọng nam trầm cất lên vội vàng, mang đầy sự kính trọng.

"_Thiếu gia có gì dặn dò?"

_Cho xe đến Thánh Huy đón tôi.

"_Vâng."

.......

Băng Hạ và Hạo Thiên đi đến cổng khu kí túc xá rồi dừng lại, anh hất mặt vào khu nhà, bảo Băng Hạ:

_Cô vào đi, tôi cũng phải về rồi.

Băng Hạ im lặng, cô dùng 2 tay nhấc Tiểu Bảo lên, đưa ra trước mặt Hạo Thiên, có ý muốn trả lại.

_Tặng cô đấy._Hạo Thiên nhìn xuống Tiểu Bảo rồi nhìn sang Băng Hạ, khóe môi nhếch lên.

_Của anh mà?_Băng Hạ nhíu đôi lông mày lá liễu, nhìn Hạo Thiên khó hiểu.

_Tôi-nói-tôi-tặng-cô._Hạo Thiên nhắc lại, nhấn mạnh vào từng chữ.

_Nhưng trong kí túc xá ko đc phép nuôi mèo.

_Tôi cho là đc.

_Ừm._Băng Hạ ko hỏi gì thêm, cô thu tay về ôm lấy Tiểu Bảo, quay gót bước vào trong nhà.



Hạo Thiên nhìn theo bóng cô, rồi cũng quay lưng bước đi, miệng nở 1 nụ cười. Mèo của anh? Anh từ trước đến giờ đâu có hứng thú với mấy con vật này? Chỉ là......hôm qua Thiếu gia Hạo Thiên đã đặt mua 1 con mèo tận bên nước ngoài.....để tặng cho 1 cô gái......

_____________

_Trời ơi!!!!_Tiểu Vy tức giận hét ầm lên, khiến tất cả những người trên đường đều ko hẹn mà cùng quay lại nhìn kẻ vừa phát ra tiếng nói.

_Điên à?
_Ai biết đc.
_Tự dưng lại hét ầm lên.

Ko thèm bận tâm tới những ánh mắt khó chịu đang nhìn chòng chọc vào mình, Tiểu Vy khuôn mặt méo xệch, thất thểu bước đến bên 1 gốc cây trên vỉa hè, ngồi phịch xuống, gục đầu xuống 2 đầu gối, tóc tai rối bời, trông thật thảm hại.

Tua lại 30 phút trước...

_Vy à, ở lại đi, thêm 1 chút nữa thôi, bạn bè lâu ko gặp......_Thủy San kéo áo Tiểu Vy, năn nỉ tha thiết.

_Mình phải về, Băng Hạ đang chờ ở nhà....

_Một lát thôi mà....

_Mình sẽ trễ chuyến xe bus mất, cho mình về đi, lần sau găp lại.

Tiểu Vy khuôn mặt ủy mị, cố gắng nặn ra 1 nụ cười dán ở trên mặt, nhưng trong lòng thì đang thầm oán trách cái tính "cao su" của cô bạn này mãi ko bỏ.

Thủy San thì tiếp tục ca đi ca lại điệp khúc "Một lát thôi mà...." mặc dù 2 người đã hàn huyên những chuyện trên trời dưới biển suốt từ .....4 tiếng trước.

Dai dẳng 1 hồi, cuối cùng Tiểu Vy cũng thoát đc, cô lao nhanh ra khỏi tiệm cafe, phi thân đến bến xe bus với tốc độ tên lửa.

Nhưng...ông trời hôm nay ko thương Tiểu Vy 1 chút nào thì phải, bằng chứng là 1 tên con trai đội mũ lưỡi trai kín mít chạy đến, va vào Tiểu Vy, rồi lợi dụng lúc cô loạn choạng suýt ngã, hắn......"xin" luôn chiếc túi xách cô đang đeo trên vai.

_Cướp!!!!_Tiểu Vy định thần lại, cô chỉ tay về phía tên cướp, la thất thanh.

Tiếp sau đó, diễn ra trước mắt mọi người là 1 cuộc rượt đuổi khá gay cấn. Tên cướp với chiếc túi xách chạy vòng vòng vào các con hẻm nhỏ hòng cắt đuôi đc cô nàng Tiểu Vy đang đuổi theo sát nút, nhưng đối với quán quân điền kinh, thì trò này cũng chẳng làm giảm đc 0,000000001% tốc độ chạy của cô.

Nhưng đến khi khoảng cách giữa Tiểu Vy với tên cướp chỉ còn cách 1 sải tay.....

Trong con hẻm, 1 chiếc xe gắn máy lao ra, tên cướp nhanh chân tránh kịp, còn Tiểu Vy do quá tập trung vào tên cướp nên phản xạ chậm, và thế là.....

"Rầm!!!!!"

_Á!!!!!!

Tiểu Vy bị chiếc xe tông trúng, theo quán tính, cô đập mạnh người xuống đất với lực ko mấy nhẹ nhàng, chân tay trầy xước, vết thương ở chân hôm trước chưa kịp lành thì nay lại đc dịp nặng hơn, máu tuôn ra như suối. Trong khi cô đang nằm gục xuống đất, ko có ý định đứng dậy, phần vì hồi nãy đuổi theo tên cướp đã quá mệt, phần vì toàn bộ cơ thể cô lúc này đang vô cùng đau đớn, thì tên lái xe và tên cướp đã chạy đến phương trời nào rồi. Có mù cũng nhận ra 2 tên đó là đồng bọn với nhau!

_Chết tiệt!_Tiểu Vy nghiến răng, tay đập mạnh xuống đất, hôm nay là ngày gì vậy?

Trong chiếc túi chỉ có tiền và điện thoại, tuy chúng là tài sản quý giá nhất của cô, nhưng giờ phút này cũng ko thể đuổi theo nữa. Cô cố gắng gượng dậy, phủi phủi chiếc váy lấm lem bùn đất, khập khiễng đi đến 1 nhà vệ sinh công cộng, rửa mặt, rửa tay, và rửa trôi hết đất cát bám trên vết thương. Xong xuôi, cô đi đến trạm xe bus, nhưng thật ko may, chuyến xe bus đã xuất phát trước đó 10 phút rồi.

Tiểu Vy khóc ko ra nước mắt, bây giờ thì cô đã hiểu câu "Họa vô đơn chí, phúc bất trùng lai" là thế nào rồi.

Quay trở lại hiện tại....

Nếu chờ chuyến xe tiếp theo thì có lẽ sẽ đến tối mịt. Mà nếu đi bộ về với những vết thương đang chảy máu ngày càng nhiều trên người thì chuyện cô sẽ gục xuống trước khi về đến nơi là điều ko phải bàn cãi.

Tiểu Vy hít 1 hơi thật sâu, cố gắng gượng dậy. Đành chịu đau mà lết về thôi, chứ ngồi đó mãi cũng ko phải là cách hay. Ai bảo cô đi ra ngoài mà ko chọn ngày? Đúng là xui xẻo!

_Ê! Dưa chuột!

Tiểu Vy khựng lại. Giọng nói này....Mà người gọi cô bằng cái biệt danh đó cũng chỉ có 1 người.....Không phải là tên biến thái đó chứ?....Chúa ơi.......Hôm nay cô xui xẻo thế này còn chưa đủ hay sao?

Tiểu Vy quay đầu lại. Đằng sau cô là 1 chiếc Limo đen bóng sang trọng, từ ô cửa kính xe, 1 nam nhân thò đầu ra.

_Cần đi nhờ ko?

Đi nhờ? Tên này tốt đến thế sao? Tiểu Vy mắt sáng rỡ như tìm đc cứu tinh, chẳng cần tìm hiểu xem hắn có....tốt thật hay ko, cũng quên bẵng luôn cái suy nghĩ "tốt đẹp" vừa gán cho hắn, vội chạy vào xe Nhật Long mà ko hỏi thêm câu nào.

_Anh đi đâu vậy?

_Đến Thánh Huy.

_Đến đó làm gì?

_Đón Thiếu gia.

Nhật Long nhìn Tiểu Vy từ đầu đến đuôi, nhíu mày hỏi:

_Cô vừa đi đánh trận về đấy à?

_Bị xe tông.

Hai bên lông mày Nhật Long nhíu lại gần hơn, anh hỏi tiếp:

_Sao ko đến bệnh viện?

_Tôi bị cướp hết tiền, bị cướp luôn cả điện thoại rồi.

Nhật Long nhìn ra đằng trước, đang định cho xe đi thì chợt nhớ ra, liền quay lại bảo Tiểu Vy:

_Thắt dây an toàn vào.

_Ở đâu?_Tiểu Vy ngơ ngác. Từ trước đến giờ cô toàn đi xe bus, mà trên đó thì đâu có thứ gì có khái niệm là "dây an toàn"?

Nhật Long ko nói gì, anh vòng tay qua vai bên kia của Tiểu Vy, nắm lấy dây an toàn, kéo xuống. Ý nghĩa thì vô cùng trong sáng, nhưng hành động thì giống như đang chuẩn bị....ôm. Và thế là nàng Tiểu Vy ngốc:

_Á!!!!!!!!!!! Anh làm gì vậy? Cái đồ biến thái!!!!!!

Tiếng la thất thanh đập vào tai Nhật Long với volume cực lớn, kèm theo đó là hành động giãy dụa ko ngừng của Tiểu Vy. Vất vả mãi, cuối cùng anh cũng hoàn thành đc "nghĩa cử cao đẹp", liền xa xả mắng nữ nhân đang hoa chân múa tay trước mặt mình:

_Này! Tôi cũng có mắt đó! Nhật Long tôi mà thèm giở trò với cái loại dưa chuột như cô à? Tưởng bở!

Tiểu Vy nhìn xuống cái dây an toàn đã đc thắt chỉn chu, cô ngượng chín cả mặt, che miệng ho khan 1 tiếng, đưa ánh mắt mình ra ngoài cửa sổ, kìm lại cái trái tim đang đập liên hồi 1000 nhịp/ 1 phút của cô lúc này.

Nhật Long thở phì 1 cái. Tự dưng dừng lại cho con nhóc dưa chuột này đi nhờ, mất cả thời gian đến đón Thiếu gia, đã vậy còn ko đc 1 câu cảm ơn lại bị mắng là "biến thái". Tất cả những thứ đó kết hợp lại cũng làm nỗi bực mình trong người anh dâng lên ko ít. Nhật Long nhấn ga cho xe chạy. Nhưng đôi tai của anh còn chưa kịp nghỉ ngơi phút nào đã một lần nữa phải chịu thêm tiếng hét vô cùng "nhẹ nhàng" với volume "cực nhỏ" của Tiểu Vy.

_Á á á!!!!!!!!........Tên biến thái!.....Anh đi gì mà nhanh vậy hả?......Chết người bây giờ!!!!!!!.........Chậm lại!!!!!.....Chậm......lại.......!!!!

CHAP 8.4

Nhật Long vẫn điềm nhiên lái xe, ko mảy may để ý đến nữ nhân đang la lối om sòm bên cạnh.

Tuy rất thông cảm với Tiểu Vy, vì để bình thản mà ngồi trong 1 chiếc xe đang lao đi với tốc độ ánh sáng như thế này, ngoài Thiếu gia ra thì khó có thể tìm đc người thứ hai. Thế nhưng, có cần hét lớn như vậy ko? Trông kìa, tiếng hét "lảnh lót" của cô nàng này đã lôi kéo ko biết bao nhiêu ánh mắt của những người trên đường rồi. Có khi, họ đang nghĩ anh bắt cóc Tiểu Vy cũng nên.

_Cô ko thể hét nhỏ đi 1 chút đc sao?_Sự thông cảm anh dành cho Tiểu Vy đã bị tiếng hét ko ngừng nghỉ của cô thiêu rụi, khiến anh cuối cùng cũng phải nhăn mặt mà thốt ra câu nói.

Tiểu Vy ko trả lời mà tiếp tục sự nghiệp...hét của mình:
_Đi.....chậm....lại!!!!!

Nhật Long cho xe tấp vào lề đường, Tiểu Vy còn chưa kịp mừng rơn vì cái cổ họng của mình sắp đc nghỉ ngơi thì đã bị chúi về đằng trước, suýt đập vào mặt kính do tên Nhật Long kia phanh lại đột ngột. Tên biến thái chết tiệt! Muốn giết người hay sao?

Nhật Long xuống xe, bước vào 1 hiệu thuốc bên đường. 10 phút sau, anh bước ra, ném cho Tiểu Vy 1 chiếc túi trắng.
_Băng vào.

Tiểu Vy nhíu mày nhìn Nhật Long. Cô mở chiếc túi anh vừa đưa, trong đó là bông băng, thuốc sát trùng...đủ các loại.

_Cảm ơn_Cô nói lí nhí.

_Ko có gì, mau băng vào, kẻo máu của cô dây ra bẩn xe tôi.

Tiểu Vy ngớ người. Gì vậy? Hóa ra tên này mua bông băng thuốc đỏ cho cô ko phải vì...lo cho cô, mà vì sợ máu cô làm bẩn xe hắn sao? Vậy mà cô đã cảm ơn hắn cơ đấy! Có ai ngờ ý đồ của hắn lại "tốt đẹp" thế đâu!

_Còn ko băng vào? Nhìn cái gì?

Tiểu Vy tạm cất đi ánh mắt giết người vừa "tặng" cho Nhật Long, cô cúi xuống, loay hoay dán miếng băng vào vết thương. Việc này đối với cô khá là khó, vì từ trước đến nay, cô rất chăm lo cho bản thân, đi đứng cẩn thận, nên những vết thương như thế này thường ít có dịp xuất hiện trên người. Cũng vì vậy, nên về vấn đề băng bó, cô hoàn toàn ko có kinh nghiệm.

_Làm gì mà loay hoay mãi thế? Đưa tôi làm cho._Nói đoạn, Nhật Long giật phắt cái túi trên tay Tiểu Vy, lấy ra 1 chiếc urgo, nhón tay, dính lên mặt cô.



"Thịch"

Khoảnh khắc ngón tay Nhật Long chạm vào mặt Tiểu Vy, như có 1 dòng điện chạy qua người, trái tim cô đánh trống thùm thụp, máu dồn hết lên mặt, khiến nó bây giờ...ko khác quả cà chua là mấy.

Đơ người trong 2s....

"Cốp". Giúp cô trở về hiện tại là 1 cái cốc đầu đau điếng của Nhật Long. Tiểu Vy nhắm tịt mắt, lấy tay xoa xoa đầu.

_Làm gì mà ngẩn người ra thế? Lúc này ko phải là lúc ngồi chiêm ngưỡng vẻ đẹp trai của tôi đâu.

Tiểu Vy mặc dù đang bận....xuýt xoa vết thương, nhưng khuôn mặt vẫn hiện rõ 1 từ: Shock. Tên này.....dù cô có đang nhìn chằm chằm vào hắn đi chăng nữa, thì cũng ko nên trắng trợn như thế chứ? Cái gì mà "....vẻ đẹp trai của tôi..."? Xem ra mức độ khùng của tên này ko kiểm soát đc nữa rồi.

Chuông điện thoại rung.

Nhật Long móc điện thoại ra nghe.

_Thiếu gia?

_"...."

_À, vâng, xin lỗi anh, tôi đến ngay đây ạ.

Cúp máy, Nhật Long nhìn Tiểu Vy, buông một câu:

_Cô về nhà băng đi, trễ giờ đến đón Thiếu gia rồi.

Sau đó, anh chẳng cần xem phản ứng của cô thế nào, quay ra, nhấn ga cho xe chạy. Tiểu Vy chưa kịp "tiêu hóa" hết những gì anh vừa nói đã phải tiếp tục sự nghiệp...làm long trời lở đất của mình.

_Này! Dừng lại! Anh đi thế này tôi băng bó sao đc đây?

_Tôi đã bảo cô về nhà mà băng, ko nghe rõ à?

_Phải băng lại mà cầm máu chứ? Ko sợ máu tôi dây ra làm bẩn xe anh à?_Tiểu Vy nhắc lại câu nói khi nãy của Nhật Long, tuy rằng hơi xúc phạm bản thân, nhưng cô mặc kệ, cái quan trọng bây giờ là làm sao cho tên biến thái này dừng xe lại.

_Ko kịp nữa rồi, Thiếu gia đang đợi.

_Cho tên Thiếu gia đó chờ 1 lát thì đã sao? Quan trọng hơn tính mạng 1 con người à?

Nhật Long ko muốn đôi co với nữ nhân ngang ngạnh này, anh đeo tai nghe vào, bật volume hết cỡ, mặc cho Tiểu Vy bên ngoài đang cho cổ họng hoạt động hết công suất mà chẳng cần biết nó có lọt đc vào tai nam nhân bên cạnh hay ko.

_Cái....tên biến....thái kia......!!!!!!!! Dừng........lại........ngay!!!!!!!!

CHAP 8.5



Cái thứ làm cổ họng Tiểu Vy gần nổ ra suốt quãng đường cuối cùng cũng phải dừng lại trước cổng học viện Thánh Huy. Ngồi trong xe cũng nhìn thấy đc Thiếu gia Hạo Thiên đang đứng trước cổng, 2 tay đút túi quần.

Tiểu Vy nhanh chóng tắt cái loa phóng thanh, đôi tay mau lẹ mở cửa. Nhật Long ra ngoài trước, cúi đầu chào Hạo Thiên.

_Thiếu gia, tôi đến muộn!

_Ko sao. _Hạo Thiên trả lời Nhật Long nhưng đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cô gái đang dở khóc dở cười ngồi trong xe, ra sức mở chiếc cửa nhưng vô ích.

Nhật Long tiến lại gần, anh mở cánh cửa bằng 1 động tác hết sức nhẹ nhàng. Tiểu Vy vội chạy ra, cúi đầu chào Hạo Thiên rồi 3 chân 4 cẳng chạy vào trường.



Hạo Thiên khó hiểu nhìn Nhật Long, chẳng lẽ anh đến muộn là vì cô nàng này?

_Ai?

_Là người lần trước va vào Thiếu gia ở canteen.

Mắt Hạo Thiên lóe lên 1 đốm sáng.

_Người đi cùng Dương Băng Hạ?

_Vâng.

Hạo Thiên gật nhẹ đầu, ko hỏi gì thêm, anh tiến lại gần chiếc xe. Nhật Long bước đến, mở cửa cho Hạo Thiên vào.

Vừa ngồi lên ghế, mắt Hạo Thiên đã chạm phải 1 thứ gì lóe sáng, anh cầm lên, giơ ra trước mặt Nhật Long.

_Đây là...._Nhật Long nhìn Hạo Thiên khó hiểu. Thứ mà Thiếu gia đang cầm là 1 sợi dây chuyền bạc lấp lánh, mặt sợi dây chuyền là 1 ngôi sao nhỏ đang mỉm cười.

_Đồ của cô gái vừa rồi.

Nhật Long gật nhẹ, cầm chiếc dây chuyền cất vào túi.

Chiếc xe phóng đi, để lại 1 màn khói trắng mù mịt.

_________

_Tiểu Vy.....bạn...._Băng Hạ sửng sốt nhìn cô gái đang đứng trước mặt, ko nói lên lời. Tóc tai rối bời, quần áo xộc xệch, người xây xát, chỗ chân váy bị rách 1 mảng. Còn nhớ lúc Tiểu Vy đi trông còn rất gọn gàng, chỉn chu. Vậy mà bây giờ...._Bạn đã đi đâu vậy? Còn nữa, thân thể vầy là sao?

Tiểu Vy ngồi xả hết nỗi bực mình trong người ra cho Băng Hạ nghe, cả ngày hôm nay, có lẽ đây là lúc thoải mái nhất của cô. Vừa nói, cô nàng vừa hoa chân múa tay làm động tác, khiến Băng Hạ chưa kịp thương xót vì những tai họa giáng xuống đầu Tiểu Vy hôm nay, đã phải bật cười vì hành động ko giống ai của cô bạn.

Băng Hạ nghe xong chỉ mỉm cười, cô giục Tiểu Vy đi tắm để dập tắt ngọn lửa đang cháy rừng rực trong đầu. Để lâu thêm nữa sẽ cháy nhà mất.

Tiểu Vy gật đầu, bước vào phòng lấy quần áo. Ngay lập tức, tiếng hét rú lên của Tiểu Vy vọng ra ngoài, đập vào tai Băng Hạ khiến cô phải bỏ dở bộ phim đang xem mà tức tốc chạy vào.

Tiểu Vy đứng nép vào tủ, tay run run chỉ lên chiếc giường đối diện.

_Băng Hạ,....đây....đây là thứ gì????

Băng Hạ nhìn Tiểu Vy khó hiểu, rồi lại nhìn lên giường. Hóa ra nguyên nhân khiến Tiểu Vy hoảng loạn như vậy là....một chú mèo trắng đang cuộn tròn trong chăn. Tiểu Bảo nhìn Băng Hạ vẻ oan ức, kiểu như "em có làm gì đâu?"

_Mèo, ko nhìn rõ à?_Băng Hạ nhướn mày trả lời. Cô nàng này, ko phải bị tông xe nên thị lực kém đi rồi chứ?

_Mèo? Tại sao lại ở đây?

_Mình mang về.

_Tại sao lại mang về? Ở kí túc cấm nuôi động vật, bạn quên rồi sao?

_Ko phải mình mua.

_Ko phải mua? Thế nhặt đc à?

_Ko.

_Thế ở đâu? Nói đi._Tiểu Vy bắt đầu mất kiên nhẫn với cách nói chuyện nhát gừng, cụt lủn của Băng Hạ. Nói thì nói luôn, cứ phải vòng vo như vậy là sao?

_Trịnh Hạo Thiên tặng.

_Trịnh Hạo Thiên?_Tiểu Vy vội lục lọi trí nhớ xem "Trịnh Hạo Thiên" là ai, ánh mắt cô sáng lên chứng tỏ mình đã nhớ ra._Là Thiếu gia?

_Ừ.

_Sao anh ta lại tặng mèo cho bạn?

_Chịu, hỏi hắn ấy.

_Ồ._Tiểu Vy gật gật đầu ra chiều đã hiểu.

____________

Con người đúng là thay đổi nhanh đến chóng mặt, bằng chứng là Tiểu Vy đây. Hồi nãy nhìn thấy Tiểu Bảo thì la hét om sòm, xa lánh như dịch bệnh. Bây giờ thì lại quấn quýt bên nó, 1 câu Bảo Bảo, 2 câu Bảo Bảo. Đến Băng Hạ còn thấy choáng, huống hồ là Tiểu Bảo mặt cứ đần ra ko hiểu gì.

_Băng Hạ, cho mình làm mẹ nuôi của Bảo Bảo nhé!_Tiểu Vy tay ôm Tiểu Bảo, phô ra khuôn mặt ngây thơ, đôi mắt long la long lanh.

_Ừ._Băng Hạ mắt dán vào màn hình TV, miệng cắn 1 miếng táo, trả lời cho có lệ. Lại còn mẹ của mèo nữa chứ? Ko có việc gì làm sao?

Tiểu Vy nghe đc câu trả lời của Băng Hạ thì sướng run, cứ bế Tiểu Bảo mà quay mấy vòng. Để rồi vui sướng chưa xong thì 1 tiếng động long trời lở đất vang lên, cắt xoẹt mất niềm vui ngốc xít ấy của Tiểu Vy.

_Aaaaaaaaaaaaaaaa!_Đây ko biết là lần thứ bao nhiêu cô nàng này hét lên trong ngày rồi. Cứ cái đà này thì ko biết có phải đưa Tiểu Vy đi khám cổ họng ko đây?

_Chuyện gì nữa? Mình nhớ là mang về có 1 con mèo thôi mà?_Băng Hạ chán nản nhìn Tiểu Vy. Nhất định ko phải vì nhìn thấy con mèo nào đó bay qua cửa sổ mà Tiểu Vy nỡ hành hạ lỗ tai cô đó chứ?

Tiểu Vy khuôn mặt tái xanh, đôi tay sờ soạng lung tung lên cổ, mắt ngấn nước:

_Chiếc dây chuyền của mình......rơi mất rồi....

CHAP 8.6

_Cái gì? Mất? Làm sao có thể?

Băng Hạ còn chưa kịp chồm tới người Tiểu Vy, xem có phải đúng như lời cô nàng nói hay ko, thì Tiểu Vy đã vội vàng chạy vào phòng tắm, xem lại chiếc áo mình vừa thay ra, với hy vọng mong manh rằng sợi dây sẽ mắc ở đó.

Nhưng chỉ cần nhìn cô nàng thất thểu bước ra, ánh mắt tuyệt vọng, thì Băng Hạ cũng thừa đoán đc kết quả chẳng mấy khả quan.

Tiểu Vy tuyệt vọng ngồi bệt xuống sàn nhà,

bàn tay run run nắm chặt lấy gấu váy. Sợi dây ấy đã biến mất, thậm chí cô còn chẳng ý thức đc nó rơi lúc nào và ở đâu nữa.

Băng Hạ cũng ngồi xuống bên cạnh, ái ngại nhìn Tiểu Vy. Cô biết sợi dây ấy là kỷ vật của mẹ Tiểu Vy, trước khi qua đời bà đã để lại cho cô. Tiểu Vy nâng niu nó như báu vật, lúc nào cũng đeo trên cổ. Vậy mà bây giờ loáng cái đã biến mất, hỏi sao cô ko đau lòng cho đc.

_Chắc lúc mình ngã xe nó đã rơi mất._Tiểu Vy nhắm mắt cho 2 hàng nước trong suốt chảy ra, đưa tay lên che miệng kìm nén tiếng nấc đang muốn bật ra trong cổ họng.

Băng Hạ ôm lấy bạn, để Tiểu Vy gục đầu vào vai mình. Sợi dây đó là sinh mạng của Tiểu Vy, tuyệt đối ko thể mất đc, nhưng bây giờ, ngoài trời tối đen như mực, biết tìm nó ở đâu?
_______________


Băng Hạ ôm cây Violin ngồi ngoài ban công, gió đêm thổi mạnh, phả vào mặt cô, khiến hàng mi đen rậm rung rinh trong gió.

Cô lướt ánh mắt mình vào trong phòng, nơi cô bạn của mình đang yên giấc sau 1 trận khóc trôi mây trôi hoa. Khuôn mặt vẫn còn loang lổ những vệt nước mắt, hàng mi ươn ướt.

Ngước mặt lên trời, cô khẽ thở dài, nhưng hơi thở đó nhanh chóng bị cơn gió đêm cuốn đi, để lại cô với 1 mớ suy nghĩ ngổn ngang.

Sợi dây chuyền của Tiểu Vy ko phải loại đắt tiền, nhưng cũng ko có nghĩa là nếu nó rơi trên đường thì bây giờ sẽ ko yên vị trong túi ai đó, bị bán tới 1 tiệm trang sức, hay bị 1 ai đó vô tâm đá bay tới 1 xó xỉnh nào rồi. Để tìm 1 sợi dây chuyền nhỏ bé giữa

những con đường mà Tiểu Vy đã đi qua trong 1 thành phố lớn như thế này đã là 1 điều ko tưởng, huống hồ Tiểu Vy còn ko biết đã rơi ở chỗ nào nữa.

Tiểu Bảo đến gần Băng Hạ, dụi dụi đầu vào chân cô, cắt ngang mất mớ suy nghĩ hỗn độn đang hiện diện trong đầu. Thôi thì mọi chuyện dựa vào ông trời, tập trung vào những chuyện hiện tại là tốt nhất.

Đặt cây đàn lên vai, cô bắt đầu thực hiện công việc kéo đàn để tạo ra những tiêng đàn trầm bổng, đi vào lòng người.



_ _ _

Bên ngoài chiếc cổng sắt đen của học viện Thánh Huy, 1 chiếc Koenigsegg CXXmàu bạc bóng loáng đã yên vị ở đó ko biết từ lúc nào. Chủ nhân của chiếc xe đã đỗ xe ở đó rất lâu để chờ đợi 1 tiếng đàn phát ra từ bên trong. Chàng trai trẻ đứng dựa lưng vào chiếc xe, 2 tay đút túi quần, lặng lẽ thưởng thức tiếng đàn.

Đôi môi hoàn hảo bất giác cong lên.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor