Lộc Đỉnh Ký - Hồi 025-P1

Hồi 25 - Khang Thân Vương Trao Tặng Thần Câu
Thái hậu ban khen:
-Chà! Thằng nhỏ này tinh khôn quá! Những lời nói của Hải Ðại Phú thật tình ngươi chưa nghe rõ hoặc giả vờ không nghe rõ cũng hay. Sau này chỉ nữa câu đồn lọt đến tai ta, ngươi có biết kết quả như thế nào không? Vi Tiểu Bảo tâu:
-Thái hậu đối với nô tài ơn nặng tầy non, nếu một tên ác đồ nào lớn mật dám phỉ báng sau lưng Thái hậu cùng Hoàng thượng nô tài quyết liều mạng với nó. Thái hậu nói:
-Ngươi có dạ tận trung như vậy, ta rất đổi vui mừng! Nhưng trước nay ta đã có ơn gì với ngươi đâu? Vi Tiểu Bảo tâu:
-Trước kia Hoàng thượng cùng nô tài đô vật nhau để luyện võ. Dĩ nhiên nô tài không biết ngài là đức Vạn tuế, nên từ câu nói cho đến cử động thường có sự hổn sượt, Vậy mà Thái hậu cùng Hoàng thượng không làm tội. Nguyên một điểm này đũ khiến cho nô tài coi ơn nặng tày non rồi. Không thì nô tài động thủ động cước, ôm lưng khều chân ngài dù có đến trăm cái đầu cũng phải rụng hết. Hiện giờ lão ác nhân hàng ngày định giết nô tài, may được Thái hậu cứu mạng. Nô tài cảm kích vô cùng dù gan óc lấy hết cũng không thể báo đền trong muôn một. Thái hậu phán:
-Ngươi biết nhớ ơn thế là hay lắm. Ngươi hãy thắp ngọn nến trên bàn lên. Vi Tiểu Bảo vâng lệnh bật lửa thắp vào ngọn nến. Những cây nến trong phòng Thái hậu rất lớn, thắp lên sáng rực. Thái hậu nói:
-Ngươi lại đây! Ðể ta coi xem thế nào. Vi Tiểu Bảo dạ một tiếng rồi từ từ bước tới giường Thái hậu, thì thấy bà sắc mặt lợt lạt, không còn chút huyết sắc. Cặp lông mày nhíu lại mục quang lấp loáng. Vi Tiểu Bảo trống ngực đập thình thịch, tự hỏi:
-Hay là…mụ giết ta để bịt miệng? Bây giờ mà ta bỏ chạy tất mụ rượt theo bắt được lại càng nguy hơn nữa! Gã chỉ muốn chạy đi tức khắc, nhưng lại không dám quyết tâm. Gã chần chừ một chút, Thái hậu đã vươn tay trái ra nắm lấy tay mặt gã. Vi Tiểu Bảo giật mình kinh hãi la lên một tiếng: Trời ơi! Thái hậu hỏi:
-Ngươi sợ gì vậy? Vi Tiểu Bảo ấp úng đáp:
-Tại hạ…không sợ…có điều…có điều… Thái hậu hỏi:
-Có điều làm sao? Vi Tiểu Bảo tâu:
-Thái hậu đối với nô tài ơn nặng tày non, nô tài được làm sao như làm sao? Gã nghe người ta nói nâng niu như hòn ngọc, nhưng gã quên mất thành ra cứ ấp úng. Thái hậu không hiễu gã nói gì, lại hỏi:
-Làm sao ngươi lại run bần bật? Vi Tiểu Bảo ấp úng:
-Nô tài …không...không có… Thái hậu muốn vận khí vào bàn tay để phóng chưởng đánh chết Vi Tiểu Bảo cho tuyệt hậu họa. Vì bà vẫn sợ gã tiết lộ việc cơ mật. Nhưng bà không đề tụ chân khí được nữa. Bà cùng Hải lão công đã tỹ đấu một phen, tuy thời gian ngắn ngủi, song đối thù là tay kình địch chưa từng thấy, thành ra tinh lực kiệt quệ. Bà nắm được tay Vi Tiểu Bảo mà ngón tay không còn một chút khí lực. Gã chỉ khẻ cựa một cái là thoát ra được ngay. Thái hậu nghĩ thầm trong bụng:
-Vừa rồi lão thái giám ác độc đã đá trúng gã một cước mà gã không chết. Phải chăng tên tiểu thái giám này đã luyện được công phu thần diệu gì để hộ thân? Bây giờ ta vận kình lực không được, đành để gã sống thêm mấy ngày nữa rồi sẽ liệu. Bà liền mĩm cười nói:
-Ðêm nay ngươi đã lập được công lớn, ta sẽ trọng thưởng cho. Vi Tiểu Bảo tâu:
-Lão ác nhân kia muốn giết nô tài, may nhờ Thái hậu giải cứu tính mạng, chứ nô tài chẳng có chút công lao gì. Gã nói câu này khiến cho Thái hậu rất hoan hỹ trong lòng, Bà nói:
-Ngươi đã biết điều phải lẻ trái, sau này ta sẽ đối với ngươi tử tế. Bây giờ ngươi về đi. Bà nói rồi từ từ buông tay ra. Vi Tiểu Bảo cả mừng sụp lạy mấy lạy rồi rút lui. Thái hậu thấy vạt áo Vi Tiểu Bảo máu tươi đầm đìa. Hiển nhiên gã đã thổ nhiều máu. Thế mà lúc gã quỳ xuống dập đầu, hành động vẫn nhanh nhẹn thì không khỏi ngấm ngầm lo lắng. Lúc Vi Tiểu Bảo ra khỏi phòng, gã còn liếc mắt nhìn Nhị Sơ nằm sỏng sượt dưới đất. Ngực thị nhô lên hụp xuống, hơi thở điều hòa như người ngủ say. Sắc mặt hồng hào không có trạng thái gì khác lạ thì nghĩ bụng:
-Mấy bửa nữa ta sẽ ra chợ mua bánh kẹo về cho y ăn. Gã rão bước trở về phòng mình, khép cửa cài then rồi thở phào một cái nhẹ nhõm, như người được cất gánh nặng. Hơn nữa năm nay, ngày đêm gã phải ỡ với Hải lão công lúc nào cũng lo ngày ngày, phải phấn khởi tinh thần để đề phòng lão ra tay sát hại. Gã lẩm bẩm: Bây giờ lão con rùa chết rồi không còn sợ ai gia hại mình nữa. Ðột nhiên gã nhớ tới nét mặt Thái hậu dưới ánh đèn nến thì gã lại run lên nghĩ bụng:
-Ở nơi hoàng cung này chẳng được an tĩnh chút nào. Lão gia còn phải …còn phải…ha ha! Còn phải lấy được bốn mươi lăm vạn lạng bạc kia rồi sẽ trỡ về Dương Châu ở với má má hay hơn. Gã nghĩ tới mình còn giử được mạng sống, bốn mươi lăm vạn lạng bạc coi như mất rồi mà lấy lại được, gã sướng quá không nhịn được bất giác khoa tay khoa chân múa may. Vi Tiểu Bảo cao hứng một hồi, dần dần mõi mệt, gã nằm lăn ra giường rồi ngủ say lúc nào không biết. Sáng hôm sau gã tĩnh dậy thấy trước ngực lẩm rẩm đau và trong mình mất sức, liền biết ngay đêm qua bị Hải lão công đánh một chưởng và đá một cước mới ra nông nỗi này. Gã chống tay xuống giường ngồi nhỏm dậy nhìn thấy trước ngực máu dây lem luốc, liền cởi áo trường bào dúng vào thùng nước mà kỳ cọ. Ðột nhiên thấy vạt áo nhũn ra như giấy, đứt từng mãng một. Gã giật mình kinh hãi, kéo áo ra khỏi thùng nước. Gã ngó lại thấy vạt áo trước ngực bị thủng hai chổ lớn, một chổ như hình bàn tay và một chổ như hình bàn chân. Gã rất lấy làm kỳ tự hỏi:
-Sao áo mình…lại quỉ quái như thế này? Vừa nghĩ đến chữ quỉ, Vi Tiểu Bảo sợ hết hồn, lông tóc đứng dựng cả lên. Ban đầu Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm:
-Phải chăng lão con rùa hiện hồn vào áo bào của ta mà làm thủng hai chổ? Rồi gã lẩm bẩm:
-Không hiễu linh hồn lão con rùa vẫn đui mắt hay vẫn trông thấy người đời? Ý nghĩ người mù sau khi chết rồi vẫn còn đui mắt như cũ hay sáng trở lại chỉ thoáng qua trong đầu óc rồi gã không nghĩ tới nữa. Vi Tiểu Bảo tay cầm áo ngơ ngẫn xuất thần. Ðột nhiên gã tĩnh ngộ la thầm:
-Chẳng phải linh hồn hay ma quỉ gì hết. Ðêm qua lão con rùa phóng một chưởng, đá một cước trúng vào ngực mình. Vậy hai chổ thủng này là do lão đánh rách, Ha ha! võ công lão gia không phải tầm thường, dù thổ mấy búng máu cũng không phải là chuyện to tát. Trời ơi! Chẳng hiễu lão gia có bị nội thương hay không? lão con rùa còn để lại cái rương thuốc, mình phải coi xem có thuốc nào trị thương lấy ra uống là ổn hơn hết. Hải lão công chết rồi thì những đồ vật gì của lão dĩ nhiên Vi Tiểu Bảo coi như của mình. Gã khệnh khạng hắng giọng một tiếng rồi kéo rương thuốc mở ra coi. Trong rương nào bình bình lọ lọ nào gói nào bọc đựng thuốc hoàn thuốc tán rất nhiều. Trên chai lọ củng như gói giấy đều có chữ, nhưng Vi Tiểu Bảo lại không biết được mấy chữ thì làm sao mà phân biệt được gói nào là gói thuốc trị thương, bình nào là bình thuốc độc? Gã nhớ tới mình chỉ thêm một ít thuốc mà làm cho Hải lão công phải đui mắt, nên chẳng khi nào gã dám uống bừa bải. may ở chổ ngực không đau đớn gì mấy, gã tự nhủ nói một mình:
-Con mẹ nó! lão gia đã võ công tinh thâm thì chẳng cần uống thuốc nữa hay hơn. Gã liền đậy nắp rương lại để đi coi những thứ khác. Gã thấy Hải lão công còn để lại hơn hai trăn lạng bạc. Gã coi món tiền này không vào đâu. Chưa kể đến số bạc 45 vạn lạng bạc mà Sách Ngạch Ðồ sắp chia cho gã. Gã chỉ đi đánh bạc với bọn Ôn Hữu Ðạo thì ăn được vài trăm lạng bạc cũng chẳng khó khăn gì. Vi Tiểu Bảo lại lục trong đống quần áo thấy một cái gói nhỏ bọc vải xanh liền mở ra coi, bất giác trống ngưc đập thình thình. Nguyên gã thấy trong bọc này có hai pho sách thì một pho là Tứ Thập Nhị chân kinh. Có điều pho kinh này bìa bọc bằng lụa đại hồng. Lụa để lâu ngày quá thành ra có đốm vàng đốm trắng. Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm:
-Lão con rùa rõ ràng đã có pho sách này, sao lão còn bảo ta vào ngự thư phòng để đánh cắp của Hoàng thượng? Và Thái hậu cũng vậy, đã có một pho sách rồi còn sai ta lấy thêm của nhà Ngao Bái hai pho nữa. Sách ơi là sách! Hễ thấy sách là đánh bạc thua. Lấy sách làm gì cho lắm? Sách đâu có phải là vàng, là bạc mà bảo được nhiều chừng nào tốt chừng ấy? Gã mở hộp lấy sách lật ra coi thì chỉ toàn mực đen giấy trắng, dường như mỗi chữ đang trợn mắt lên nhìn gã. Gã lẩm bẩm:
-Những chữ thối tha kia! bọn mi nhận được ra ta là Vi Tiểu Bảo, nhưng Vi Tiểu Bảo ta lại không nhận ra bọn mi. Rồi gã bọc sách cẩn thận lại bỏ đó, đi coi pho sách khác. Pho này bên ngoài không có hộp. Ngoài bì sách có đề bốn chữ. Vi Tiểu Bảo chỉ biết được chữ thứ tư là chữ "Kinh. Vì trước kia Hải lão công bảo gã đi lấy cắp pho Tứ Thập Nhị chân kinh nên đã bắt gã nhìn nhận chữ này. Còn ba chữ kia gã chẳng biết là những chữ gì, gã tức quá lẩm bẩm: Mẹ kiếp! lão gia không muốn biết các ngươi. Gã nghĩ rằng đây chắc là kinh Phật của mấy ông sư. Tiện tay gã lật ra coi thì trang nào cũng có mấy đồ hình vẽ toàn đàn ông cởi trần, khắp mình vẽ đầy những đường dây đỏ. Gã coi đồ hình còn có phần hứng thú, rồi lật từng trang một xuống dưới mà hình người cởi trần lại không giống nhau. Có người ngồi xếp bằng, có người nằm nghiêng, có người chúc đầu xuống chân giơ ngược lên như chuồn chuồn điểm thủy. Vi Tiểu Bảo chú ý đến đồ hình hồi lâu nữa rồi bụng bảo dạ:
-Những đồ hình này xem chừng là các môn luyện võ công. Võ công lão con rùa rất cao thâm, chắc là lão học ở những đồ hình này. Ha ha! Lão dạy ta mấy môn võ công giả của phái Thiếu lâm, nhưng những công phu trên đồ hình này nhất định là thật rồi. lão gia mỗi ngày luyện mấy thức thì trong vòng một năm nữa hay năm bảy tháng võ công cũng cao cường chẳng kém gì lão con rùa, có thể thành thiên hạ vô địch. Nếu vậy mình biến thành lão con rùa thứ hai. Nhưng chao ôi! Không được rồi! Nếu đã là ô quy đệ nhị thì có khác gì Tiểu ô quy! Ha ha! Ha ha!… Gã càng nghĩ càng cao hứng. Gã lật lại trang đầu thấy đồ hình vẽ người ngồi xếp bằng. Gã cũng ngồi đúng như vậy. Ðột nhiên ngoài cửa có tiếng gọi:
-Quế công công! Ðại Hỹ! Ðại hỹ! Mau mở cửa ra! Vi Tiểu Bảo đứng phắt dậy, bỏ sách vào hòm đậy nắp lại. Gã với lấy một tấm áo bào mặc vào mình, vừa cài khuy vừa đi mở cửa. Ðồng thời gã cất tiếng hỏi:
-Vừa mới sáng sớm mà các vị đã đến chơi. Có việc chi mà các vị khách sáo như vậy? Một tên thái giám ngoài bốn chục tuổi cười đáp:
-Thái hậu vừa mới ban thánh chỉ xuống phủ Nội vụ về việc Hải Ðại Phú công công bị bệnh từ trần, chức Phó tổng quản thái giám ty Thượng thiện giám sẽ do Quế công công thăng nhiệm. Một tên thái giám khác cười nói:
-Bọn tại hạ không kịp cho quan đại thần ở phủ Nội vụ hay để chuyển đạt thánh chỉ, lật đật đến đây báo tin mừng. Từ nay Quế công công quản lý Thượng thiện giám thật là hay quá! Vi Tiểu Bảo đối với việc thăng quan chẳng lấy chi làm mừng rỡ, nhưng gã cũng nghĩ thầm:
-Thái hậu cho ta thăng quan tức là gián tiếp hạ lệnh cho ta không được tiết lộ chút gì về vụ dã xãy ra đêm qua. Thực ra dù ngài chẳng cho thăng chức lão gia cũng phải bưng kín miệng bình, nếu tiết lộ vụ bí mật này thì chẳng những bay đầu mà cái miệng cũng không còn, khi nào lão gia dám bép xép? Có điều Thái hậu đã đề bạt cho ta tức là không giết ta nữa, ta có thể yên lòng được. Lại một tên thái giám nữa nói:
-Bọn tại hạ ở trong cung đã lâu ngày mà trước nay chưa từng có một vị Phó tổng quản ít tuổi như Quế công công. Hắn ngừng một chút rồi nói tiếp:
-Trong cung còn có 14 vị Tổng quản thái giám, 8 vị Phó tổng quản thái giám. Người cầm đầu 22 vị này chưa có ai 30 tuổi đã trèo lên được. Bửa nay Quế công công đã thăng lên đến cấp này. Ngài mai công công về ngồi ngang hàng với Trương tổng quản, Vương tổng quản mới thật là vinh hạnh. Một người khác nói:
-Ai cũng chỉ biết Quế công công ra vào kề cận đức Hoàng thượng, không ngờ cả Thái hậu đối với công công cũng coi trọng đến thế. Có thể trong vòng nữa năm nữa công công sẽ bước lên ngôi tổng quản. từ nay anh em tại hạ mong rằng công công che chở và tiến cử cho. Bốn tên thái giám mỗi người nói một câu thi nhau tâng bốc Vi Tiểu Bảo khiến cho gã hởi dạ không biết đến thế nào mà kể! Gã cười ha hả đáp:
-Chúng ta là chổ anh em thân tình với nhau, sao các vị còn nói đến chuyện tiến cử với không tiến cử? Ðây là ơn điển của Thái hậu và Hoàng thượng, chứ lão…lão…Quế Tiểu Bảo có công cán gì đâu? Gã toan xưng là lão gia, phải ấp úng mãi mới nói hết câu mà lại hấp tấp tự xưng là Quế Tiểu Bảo. Gã nói tiếp;
-Này này! Mời các vị vào trong nhà uống chung trà đã. Tên thái giám đứng tuổi nói:
-Hồng ân của Thái hậu chắc đến chiều phủ Nội vụ mới chuyển ra ngoài. Vậy anh em tại hạ mời Quế công công đi uống một chung, gọi là khánh hạ công công tiền trình vạn lý, thăng liền hai cấp. Quế công công! Bây giờ ngài đã làm quan hàm ngũ phẫm chứ không phải là nhỏ. Ba tên kia cũng theo hùa, nhất định kéo Vi Tiểu Bảo đi uống rượu. Mấy bửa liền Vi Tiểu Bảo được người tâng bốc mời mọc luôn luôn, nhưng lời nịnh nọt bao giờ cũng lọt tai. Gã liền khóa cửa lại, cười hề hề đi theo bốn người. Trong bốn người này thì hai tên hầu cận bên mình Thái hậu. Chúng vâng lệnh Thái hậu truyền thánh chỉ đến phủ Nội vụ, nên được tin trước nhất. Còn hai tên kia làm thái giám ở Thượng thiện giám. Một tên chuyên về sắm sử món ăn, một tên dự bị lương thực. Hai chổ rất béo bổ ở nội cung. Từ lúc hai tên được tin Hải Ðại Phú phát bịnh từ trần, lập tức canh giử ngoài cửa phủ Nội vụ không rời nữa bước. Nên biết sở dĩ chúng lưu tâm nghe ngóng xem nhân vật nào sẽ điền vào chổ khuyết đó là lập tức đi cầu cạnh để bảo vệ chức vị của chúng, để tính chuyện từ nay trở đi sẽ kê khai giấy tờ như thế nào để thủ lợi. Bốn tên thái giám kéo Vi Tiểu Bảo vào trong phòng ngự trù, kính cẩn mời gã ngồi vào thủ vị. Bọn nhà bếp biết thằng nhỏ này bắt đầu từ ngày mai sẽ là người trên đầu trên cổ chúng, nên đem hết tinh thần nấu nướng làm những món ăn rất ngon lành trong sạch, tưởng ngày thường đến cả Thái hậu cùng Hoàng thượng cũng không được ăn những món tuyệt hảo như bửa nay chúng cung phụng Vi Tiểu Bảo.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor