Bong Bóng mùa hè - Chương 10 part 1

 

Sau KGfjRMđêm bkuduJhôm KGfjRMđó, quRAan hệRA gibkuduJữa LRAạc HGwvoYEi RAvà RAHạ MKGfjRMạt trởbkuduJ nbkuduJên bkuduJkỳ diệuKGfjRM. AnRAh thườngRA xuRAyên gọRAi điệnGwvoYE chKGfjRMo côGwvoYE, KGfjRMtranh tKGfjRMhủ nhKGfjRMững lbkuduJúc rảnhGwvoYE GwvoYEgiữa cáKGfjRMc shoGwvoYEw diễnRA, trênbkuduJ ôKGfjRM tGwvoYEô tớKGfjRMi sKGfjRMàn diễn,GwvoYE trướRAc lúRAc RAđi nbkuduJgủ, nhữGwvoYEng âbkuduJm tGwvoYEhanh ồnGwvoYE bkuduJào phứcKGfjRM tbkuduJạp trobkuduJng điệnGwvoYE GwvoYEthoại đủRA bRAiết anRAh đanRAg rấtGwvoYE bậGwvoYEn. RAThỉnh thoảngKGfjRM bkuduJanh ngKGfjRMẫu nhGwvoYEiên hẹnbkuduJ cô,KGfjRM bkuduJôm hKGfjRMôn cRAô RAsay đắm.RA CòbkuduJn cô,KGfjRM vẫnKGfjRM cáRAi vKGfjRMẻ yKGfjRMên bkuduJlặng thảnKGfjRM nhiênKGfjRM bkuduJnhìn anKGfjRMh, GwvoYEmỉm cườiRA GwvoYEvới anRAh, KGfjRMnhắm mắtGwvoYE mơKGfjRM mKGfjRMàng đbkuduJón nhậnbkuduJ nụRA hbkuduJôn. GwvoYECô KGfjRMkhông hứabkuduJ hẹnRA cũngKGfjRM chẳnRAg cựKGfjRM tuyệt,RA tấtbkuduJ cảbkuduJ nhữngGwvoYE KGfjRMđiều đóRA đốibkuduJ vớiGwvoYE RAcô GwvoYEgiống RAnhư mặtRA trờiRA mKGfjRMỗi ngàRAy đềubkuduJ mọcbkuduJ lKGfjRMên tGwvoYEừ đằnKGfjRMg ĐôGwvoYEng KGfjRMnhư mộtRA sRAự hiểKGfjRMn nhiên. 

Có lGwvoYEẽ, vớGwvoYEi côRA mRAà nóiKGfjRM, chuKGfjRMyện tìnhRA yêuKGfjRM KGfjRMcăn bảnbkuduJ khôRAng phảiKGfjRM lGwvoYEà tGwvoYEhứ quKGfjRMan trọngRA trKGfjRMong bkuduJcuộc đời. 

Sau nRAgày biểuRA dRAiễn tạGwvoYEi bkuduJquảng trườbkuduJng GwvoYECầu VồnRAg, PGwvoYEhan KGfjRMNam bkuduJlà ngườiGwvoYE đầuKGfjRM tibkuduJên đượcRA GwvoYEấn địnhGwvoYE chọnGwvoYE làmKGfjRM RAca bkuduJsĩ chínGwvoYEh thứGwvoYEc thRAu GwvoYEâm phKGfjRMát hànKGfjRMh đĩKGfjRMa hátGwvoYE. CôngbkuduJ tGwvoYEy SubkuduJn bkuduJđã liêGwvoYEn RAhệ GwvoYEtìm cbkuduJho GwvoYEcô nhạcKGfjRM GwvoYEsĩ vibkuduJết lờGwvoYEi bàiRA hKGfjRMát, GwvoYEhòa RAnhạc pRAhối âmKGfjRM, tuyKGfjRMên trubkuduJyền qKGfjRMuảng cáo,bkuduJ KGfjRMnhà sảnRA xuất…GwvoYE RATên ngườKGfjRMi thứKGfjRM hGwvoYEai đượcKGfjRM chRAọn lbkuduJàm cRAa GwvoYEsĩ KGfjRMtuy chưaKGfjRM cóRA RAhồi RAkết nhưnRAg phầnRA lớnKGfjRM ngbkuduJhiêng vềbkuduJ ĐớibkuduJ KGfjRMTây vKGfjRMà HạGwvoYE MạRAt. MộbkuduJt tKGfjRMuần sauGwvoYE, NgRAụy NhânbkuduJ rờiRA cbkuduJông tGwvoYEy RASun chuyểGwvoYEn qubkuduJa làRAm gươngGwvoYE mRAặt mớbkuduJi chínhRA tGwvoYEhức cGwvoYEho mbkuduJột côngGwvoYE bkuduJty biểubkuduJ dibkuduJễn nghệbkuduJ thuKGfjRMật khácGwvoYE. KGfjRMKhả GwvoYEHân ởKGfjRM lạiGwvoYE bkuduJnhưng khôngGwvoYE tiếpKGfjRM tGwvoYEục GwvoYElàm KGfjRMca sĩKGfjRM màKGfjRM trởbkuduJ KGfjRMthành bkuduJnhân viêGwvoYEn bkuduJbộ bkuduJphận PR. 
“ChỉRA cầnRA đánhbkuduJ bkuduJbại ĐớiKGfjRM TâRAy lGwvoYEà ổKGfjRMn thôi!” 
GwvoYETrân ÂnGwvoYE sunRAg sướnRAg nóGwvoYEi, ánhbkuduJ mắtGwvoYE lRAấp RAlánh nhưRA thGwvoYEể đKGfjRMĩa hGwvoYEát cGwvoYEủa bkuduJHạ MạKGfjRMt đãKGfjRM cbkuduJó KGfjRMở trưbkuduJớc mặKGfjRMt vậy. 
“Hồi nKGfjRMày bkuduJcậu GwvoYEthế nàbkuduJo?” bkuduJHạ bkuduJMạt chuyểnKGfjRM đềRA tài.RA CbkuduJô bGwvoYEiết bKGfjRMằng bbkuduJất cứRA RAgiá KGfjRMnào KGfjRMcô KGfjRMcũng phKGfjRMải chiếnKGfjRM RAthắng ĐớiRA TKGfjRMây, nhưngGwvoYE cKGfjRMô khônbkuduJg muốRAn bànRA chuyRAện đóbkuduJ vớiRA RATrân Ân. 
“GwvoYEChán phbkuduJèo.” TrGwvoYEân bkuduJÂn bGwvoYEuồn rầubkuduJ lắbkuduJc đầu,RA KGfjRM“Từ dạobkuduJ vbkuduJụ xRAì căKGfjRMng đGwvoYEan gbkuduJiữa bkuduJVi AKGfjRMn GwvoYEvà bầKGfjRMu JabkuduJm bKGfjRMị RAbáo chíRA phátRA gbkuduJiác, rấbkuduJt nGwvoYEhiều shbkuduJow diGwvoYEễn, hợpbkuduJ đồnRAg qGwvoYEuảng bkuduJcáo bkuduJđã kýRA tKGfjRMừ trbkuduJước cGwvoYEủa KGfjRMVi bkuduJAn bịbkuduJ hRAủy bỏ,RA cGwvoYEô tKGfjRMa ngàbkuduJy nGwvoYEào cũnKGfjRMg khùRAng bkuduJkhùng điênKGfjRM GwvoYEđiên nổiKGfjRM nKGfjRMóng vKGfjRMô KGfjRMcớ. KGfjRMMình chbkuduJịu khGwvoYEông nổiKGfjRM phảbkuduJi nộpRA đơbkuduJn GwvoYExin nghỉKGfjRM. MìnbkuduJh chảRA thiếbkuduJt GwvoYElàm RAtrợ lGwvoYEý nKGfjRMữa, khábkuduJc GwvoYEcon ôsinRA lKGfjRMà mấbkuduJy đGwvoYEâu… bKGfjRMiết tRAới baGwvoYEo gKGfjRMiờ mớiGwvoYE RAđổi GwvoYEđời làmKGfjRM GwvoYEbầu quảnRA lýGwvoYE đượcbkuduJ đKGfjRMây?!”. bkuduJÁnh mắtKGfjRM TrâGwvoYEn ÂnRA mònbkuduJ mỏi. 
“Là quảnRA RAlý cũngGwvoYE bkuduJphải chăGwvoYEm sóbkuduJc bkuduJcho nghệRA RAsĩ cKGfjRMủa mìGwvoYEnh chKGfjRMứ bộ.” 
KGfjRM“Đâu giGwvoYEống! NgườiKGfjRM qRAuản bkuduJlý cònRA cóRA đượcKGfjRM GwvoYEcảm GwvoYEgiác thRAu đượcRA kếtGwvoYE qKGfjRMuả, tRAhu đượcbkuduJ RAthành tựuRA. RAKhi giúGwvoYEp đỡbkuduJ KGfjRMmột ngbkuduJhệ sĩKGfjRM trởRA nbkuduJên nổiKGfjRM daKGfjRMnh, trbkuduJở thànRAh sKGfjRMiêu sKGfjRMao, GwvoYEkhi ấGwvoYEy GwvoYEchắc chbkuduJắn sẽKGfjRM cóGwvoYE bkuduJcảm giRAác thRAỏa mGwvoYEãn RAthành côbkuduJng. HơGwvoYEn nữaRA, ngườRAi qubkuduJản lýRA kiếmGwvoYE tiềnKGfjRM rủnbkuduJg rỉnhKGfjRM hơRAn nhiều!”GwvoYE TrâGwvoYEn ÂnGwvoYE bGwvoYEuồn bkuduJbã nóibkuduJ: “ĐángGwvoYE tiếKGfjRMc RAchả GwvoYEcó nghRAệ bkuduJsĩ nbkuduJào bGwvoYEiết RAcách dùngRA mình…”. 
Hạ MạtRA cười. 
TrânGwvoYE GwvoYEÂn độtbkuduJ nhiêRAn nhớGwvoYE GwvoYEra: KGfjRM“À nbkuduJày, côKGfjRMng bkuduJty bkuduJbáo cậuGwvoYE đbkuduJi thửbkuduJ RAvai diễGwvoYEn chưa?”. 
“Thử vai?” 
GwvoYE“Trời đRAất ơi,KGfjRM GwvoYEcậu chGwvoYEưa biếbkuduJt thậtGwvoYE GwvoYEsao! QuảngKGfjRM cáoKGfjRM mKGfjRMỹ phẩmKGfjRM củaGwvoYE hãbkuduJng LbkuduJỗi bkuduJÂu năKGfjRMm nbkuduJay vốnbkuduJ dĩGwvoYE chấmKGfjRM VbkuduJi RAAn làmGwvoYE gRAương mặbkuduJt KGfjRMđạ GwvoYEdiện, nhưnbkuduJg VGwvoYEi RAAn dínbkuduJh GwvoYExì cRAăng đanRA, danbkuduJh dbkuduJự tibkuduJếng tăKGfjRMm bịRA GwvoYEảnh hưởnKGfjRMg nghibkuduJêm trọKGfjRMng, GwvoYEnên LGwvoYEỗi ÂuGwvoYE đãGwvoYE hKGfjRMủy ýRA đRAồ hợbkuduJp táRAc GwvoYEvới RAcô ấy.GwvoYE KGfjRMHiện rấbkuduJt RAnhiều côngGwvoYE KGfjRMty đaRAng tíKGfjRMch cựcbkuduJ giớiRA thiệRAu nhữnGwvoYEg nGwvoYEữ nghệbkuduJ GwvoYEsĩ xuấGwvoYEt sbkuduJắc củaRA RAhọ vớiGwvoYE bkuduJLỗi ÂubkuduJ, hìGwvoYEnh bkuduJnhư chỉbkuduJ cKGfjRMòn mấyRA ngGwvoYEày bkuduJnữa làKGfjRM sẽKGfjRM thRAử vaiKGfjRM. MìnGwvoYEh KGfjRMcứ tưGwvoYEởng RAcác cậubkuduJ đềuRA bkuduJđược côKGfjRMng GwvoYEty tibkuduJến cKGfjRMử GwvoYEthì càngRA nhKGfjRMiều cơGwvoYE maKGfjRMy chứ.” 

Đó cũnKGfjRMg RAlà ngRAuyên nKGfjRMhân khiếKGfjRMn VGwvoYEi AGwvoYEn cKGfjRMăm thbkuduJù tậnRA xươnbkuduJg tậRAn tủyGwvoYE bkuduJkẽ đãKGfjRM tuKGfjRMng bíbkuduJ GwvoYEmật đờiKGfjRM tGwvoYEư củaKGfjRM mìRAnh cbkuduJho RAbàn dRAân thiêGwvoYEn hKGfjRMạ KGfjRMsoi. LỗGwvoYEi GwvoYEÂu lbkuduJà mộGwvoYEt thbkuduJương hiRAệu bkuduJmỹ GwvoYEphẩm bkuduJcao cấp,KGfjRM nRAổi tiếbkuduJng trênGwvoYE thếKGfjRM giớbkuduJi, chưGwvoYEa cầnRA KGfjRMbàn đếnbkuduJ thRAù RAlao quảngKGfjRM cáRAo qbkuduJuá lớnKGfjRM, RAmà cbkuduJhỉ cầGwvoYEn nóiGwvoYE đếKGfjRMn cấpGwvoYE đbkuduJộ sảnKGfjRM bkuduJxuất bkuduJtrong côKGfjRMng tKGfjRMác quảnGwvoYEg cGwvoYEáo đòiRA hRAỏi chấbkuduJt lượnGwvoYEg caKGfjRMo, sGwvoYEố lượnGwvoYEg RAcác ápGwvoYE phRAích, truyềKGfjRMn hìnGwvoYEh, tờGwvoYE rbkuduJơi bkuduJtần suấRAt xuRAất hiệnGwvoYE cựKGfjRMc lGwvoYEớn, vìbkuduJ tGwvoYEhế trởKGfjRM bkuduJthành gươnKGfjRMg mặtKGfjRM đạiKGfjRM dibkuduJện qubkuduJảng KGfjRMcáo hRAàng nRAăm củaKGfjRM hãngKGfjRM LỗiGwvoYE ÂKGfjRMu luôRAn lKGfjRMà mbkuduJục RAtiêu RAcạnh GwvoYEtranh bkuduJsố mộtKGfjRM cRAủa hầubkuduJ hếtKGfjRM cbkuduJác nữKGfjRM minGwvoYEh tiKGfjRMnh. VGwvoYEi GwvoYEAn đâbkuduJu dễbkuduJ gRAì đoRAạt đượcKGfjRM hbkuduJợp đồngbkuduJ trRAong KGfjRMvô bkuduJsố cácbkuduJ bkuduJđối thửKGfjRM cKGfjRMạnh trbkuduJanh nRAhư TGwvoYEhẩm TườngRA, RATừ TịnhRA NgRAhi, ĐàKGfjRMo ThụGwvoYEc RANhi. RGwvoYEốt cuộGwvoYEc lạibkuduJ côngbkuduJ cốc. 
“Lỗi Âu…” 

HạbkuduJ MạtKGfjRM tRAuy chGwvoYEưa baKGfjRMo KGfjRMgiờ dKGfjRMùng qRAua sảnGwvoYE phẩmGwvoYE này,GwvoYE nKGfjRMhưng rGwvoYEất queGwvoYEn thuộcRA vbkuduJới nRAó. RAHồi hèKGfjRM bkuduJnhững nămGwvoYE GwvoYEtrước, cKGfjRMô KGfjRMđã từnRAg lKGfjRMàm bkuduJở quầyKGfjRM bánbkuduJ loạbkuduJi mỹRA phGwvoYEẩm này.KGfjRM bkuduJCô biếtGwvoYE gbkuduJương KGfjRMmặt đạibkuduJ diệnRA KGfjRMcủa thươngbkuduJ hiệuGwvoYE nKGfjRMày đềGwvoYEu GwvoYElà nhữngbkuduJ GwvoYEnữ minRAh tiRAnh nổKGfjRMi tiếngRA GwvoYEcực RAkỳ sánRAg giá.RA NRAếu nhRAư trướcRA kKGfjRMia KGfjRMchưa cGwvoYEó tbkuduJiếng RAtăm gRAì thRAì bkuduJchỉ cầnGwvoYE đượcRA KGfjRMlàm gươnGwvoYEg mặRAt GwvoYEđại diệnRA GwvoYEcho hGwvoYEãng LỗibkuduJ RAÂu, xKGfjRMuất hiệnbkuduJ tbkuduJrên truyKGfjRMền KGfjRMhình, nhữRAng bkuduJtrang qRAuảng cáobkuduJ báRAo chíKGfjRM, ápRA phícGwvoYEh, tờKGfjRM rơiGwvoYE GwvoYErợp trờiRA rợpRA đấGwvoYEt, sbkuduJẽ khôRAng cbkuduJó gbkuduJì lKGfjRMà kGwvoYEhó đGwvoYEể trởGwvoYE thànhKGfjRM RAngười nổRAi tiếng. 

Trân ÂnbkuduJ tiếKGfjRMp tụcRA: “NghRAe nóGwvoYEi, trướcRA mắtGwvoYE côKGfjRMng tRAy LRAỗi ÂuGwvoYE đangbkuduJ RAcó xRAu thếbkuduJ nghibkuduJêng vGwvoYEề ĐàoRA bkuduJThục NhibkuduJ, đãKGfjRM cRAho chuyRAên GwvoYEviên tớiKGfjRM bkuduJnói chuRAyện vbkuduJới côRA ấybkuduJ. GwvoYEVi RAAn GwvoYEhôm quKGfjRMa ngbkuduJhe tibkuduJn nàyKGfjRM đbkuduJã nbkuduJổi điênGwvoYE nổiRA đóa”. 
HKGfjRMạ MạtRA tbkuduJhấy hơiRA lạ. 

Cảm giácKGfjRM GwvoYEphức tRAạp chGwvoYEợt xKGfjRMuất hiệnGwvoYE tronGwvoYEg lòng. 

“NếuGwvoYE cônbkuduJg bkuduJty khôRAng KGfjRMcho tấtKGfjRM bkuduJcả KGfjRMcác cậuGwvoYE đượcRA RAthử vbkuduJai RAthì bkuduJkhả RAnăng đúngGwvoYE làKGfjRM sẽGwvoYE KGfjRMtiến cửGwvoYE ĐàobkuduJ ThụRAc bkuduJNhi rồRAi.” TrâRAn ÂnRA tiếcbkuduJ rẻRA, ngKGfjRMhĩ hồbkuduJi lKGfjRMại nóKGfjRMi: “VậnKGfjRM mGwvoYEay củKGfjRMa ĐKGfjRMào RAThục GwvoYENhi đKGfjRMã tGwvoYEới, cGwvoYEhắc chắnGwvoYE lKGfjRMà GwvoYEsẽ hobkuduJt đếnGwvoYE GwvoYEcháy mGwvoYEất thôi”. 

MRAấy GwvoYEngày KGfjRMnay, ĐKGfjRMào bkuduJThục NKGfjRMhi sunbkuduJg sướnGwvoYEg rKGfjRMa mKGfjRMặt dùKGfjRM trbkuduJong GwvoYElúc nóGwvoYEi cGwvoYEhuyện vbkuduJẫn tỏGwvoYE rGwvoYEa khGwvoYEiêm tbkuduJốn yếRAu đuối,KGfjRM nhưKGfjRMng ánKGfjRMh mắtGwvoYE củabkuduJ cGwvoYEô bkuduJkhông gbkuduJiấu nổiKGfjRM niềmRA bkuduJvui bkuduJnhư gibkuduJó xuâGwvoYEn tKGfjRMháng BaGwvoYE. MọiKGfjRM ngườiKGfjRM trobkuduJng cbkuduJông RAty SuKGfjRMn cũRAng KGfjRMtỏ tRAhái đKGfjRMộ cKGfjRMung kínhGwvoYE vbkuduJới KGfjRMcô hơnGwvoYE trướcbkuduJ rấKGfjRMt GwvoYEnhiều. NhữngKGfjRM ngườiGwvoYE bKGfjRMản tbkuduJính tKGfjRMhân thiệnKGfjRM GwvoYEđã bắtbkuduJ đầubkuduJ lêRAn tiếRAng cKGfjRMhúc mừngGwvoYE KGfjRMThục NGwvoYEhi chảKGfjRM bKGfjRMao lâRAu nữaRA sẽGwvoYE bkuduJlà gươnKGfjRMg mặtKGfjRM KGfjRMđại RAdiện cbkuduJho hãnRAg bkuduJmỹ phẩmGwvoYE KGfjRMcao cRAấp LỗiRA ÂKGfjRMu. ĐàoGwvoYE TGwvoYEhục bkuduJNhi vẫnRA bkuduJgiữ GwvoYEthái GwvoYEđộ ngượngKGfjRM ngùngbkuduJ, RAe GwvoYElệ giảiKGfjRM thGwvoYEích rGwvoYEằng bkuduJgương mặRAt đạibkuduJ RAdiện vRAẫn chưKGfjRMa hRAoàn tKGfjRMoàn GwvoYExác địnhRA hoặcGwvoYE nóRAi bkuduJlà mRAình vẫnKGfjRM đâuGwvoYE KGfjRMhay biếtbkuduJ gì. 

Hôm đóKGfjRM, ĐàKGfjRMo ThụcRA GwvoYENhi đaKGfjRMng KGfjRMcó mRAặt tạRAi cônRAg tGwvoYEy, chịbkuduJ PhầbkuduJn, ngườbkuduJi KGfjRMquản KGfjRMlý bkuduJmới củabkuduJ ThụcKGfjRM NhGwvoYEi nhậGwvoYEn mộRAt cbkuduJú điệnRA thoạiKGfjRM. JaKGfjRMm đKGfjRMã thôiRA KGfjRMlàm quGwvoYEản lýbkuduJ cRAho GwvoYEcô vKGfjRMì mắcGwvoYE xKGfjRMì cRAăng RAđan vớbkuduJi VGwvoYEi bkuduJAn đKGfjRMã cKGfjRMhuyển GwvoYEqua phụbkuduJ trKGfjRMách nRAhững nbkuduJghệ RAsĩ ítbkuduJ GwvoYEbiểu diễnKGfjRM hơn. 

Chị bkuduJPhần vRAà ĐàobkuduJ ThụGwvoYEc bkuduJNhi tKGfjRMrao đổiGwvoYE KGfjRMnhỏ vớKGfjRMi RAnhau vàiGwvoYE câu. 

SắbkuduJc mặtbkuduJ ĐàoRA GwvoYEThục NhGwvoYEi liềnKGfjRM KGfjRMthay bkuduJđổi, “SaoGwvoYE, vẫGwvoYEn cKGfjRMòn bkuduJcó nghRAệ sĩRA khRAác nênGwvoYE phảRAi mởbkuduJ mộtRA cuộKGfjRMc họpGwvoYE à?”. 
ChịGwvoYE PhầnRA nóiKGfjRM nhỏ: 
“HọGwvoYE chẳKGfjRMng qbkuduJua GwvoYEchỉ lGwvoYEà làmGwvoYE nềnRA KGfjRMthôi, TổngRA giámKGfjRM đốcbkuduJ LỗibkuduJ ÂubkuduJ rấtbkuduJ thbkuduJích vàKGfjRM táKGfjRMn thưởngKGfjRM GwvoYEem, chKGfjRMắc KGfjRMchắn khôRAng cbkuduJó vấGwvoYEn đềKGfjRM gKGfjRMì đâu.” 

ĐàoGwvoYE ThụcRA NhbkuduJi nGwvoYEhìn GwvoYExung quanRAh, thbkuduJấy KGfjRMhầu hếtbkuduJ mọiRA KGfjRMngười đanKGfjRMg GwvoYEcó mặbkuduJt trRAong côngKGfjRM RAty đRAều đổbkuduJ bkuduJdồn ánRAh mắGwvoYEt vbkuduJào mìnGwvoYEh, bkuduJThục NhGwvoYEi bkuduJgiật mìGwvoYEnh nghGwvoYEĩ lạiGwvoYE RAvừa xoGwvoYEng mìnRAh GwvoYEnói hGwvoYEơi toGwvoYE. MặtGwvoYE KGfjRMcô từRA tRAừ đỏKGfjRM bkuduJbừng, mỉmbkuduJ cườibkuduJ xấubkuduJ hổ,RA ThụKGfjRMc NhGwvoYEi nRAói: “KbkuduJhông việcGwvoYE gì,RA LGwvoYEỗi RAÂu sẽbkuduJ chọnKGfjRM rRAa bkuduJđược gưRAơng mGwvoYEặt đạRAi diệnRA tbkuduJhích bkuduJhợp nhấtKGfjRM, tbkuduJuyển lựRAa thbkuduJêm bkuduJmột chúRAt KGfjRMlà chuGwvoYEyện KGfjRMbình thường”. 
ChịbkuduJ PGwvoYEhần gậtRA KGfjRMđầu nóiKGfjRM RA: “Phải”. 
“ThẩmRA TườGwvoYEng cũRAng RAtới chứ?”GwvoYE ĐàoGwvoYE RAThục NbkuduJhi RAvô RAtình hỏi. 
KGfjRM“Ừ, có.” 

ĐàoRA GwvoYEThục NRAhi cbkuduJắn môiKGfjRM, cGwvoYEô biRAết KGfjRMThẩm TườngbkuduJ thườbkuduJng habkuduJy phbkuduJô bkuduJtrương tGwvoYEhân thbkuduJế, lKGfjRMúc nàbkuduJo xuấRAt hRAiện cũGwvoYEng GwvoYEcó bbkuduJốn nămGwvoYE trợRA lýKGfjRM đRAi theoGwvoYE. TGwvoYEhục NbkuduJhi nGwvoYEhìn mbkuduJột vòRAng qGwvoYEuanh cônbkuduJg KGfjRMty, ánGwvoYEh mắRAt lướtKGfjRM bkuduJnhẹ RAqua RAHạ Mạt,GwvoYE dừngGwvoYE bkuduJvài giâyKGfjRM, sRAau GwvoYEđó côKGfjRM gbkuduJọi HạKGfjRM Mạt,KGfjRM KhKGfjRMả HGwvoYEân, TrâKGfjRMn ÂnGwvoYE RAvà bGwvoYEa côRA GwvoYEgái kRAhác thưGwvoYEờng ngàbkuduJy lbkuduJàm côngbkuduJ bkuduJtác PGwvoYER lại. 
Đào ThKGfjRMục NGwvoYEhi đỏKGfjRM mRAặt hỏi: 
GwvoYE“Phiền mọiGwvoYE GwvoYEngười KGfjRMđi cùngbkuduJ tbkuduJôi bkuduJmột chRAuyến tKGfjRMới cônGwvoYEg tRAy LỗRAi GwvoYEÂu RAnhé, đượKGfjRMc không?” 

***

Công tbkuduJy SRAun điềubkuduJ haRAi RAchiếc xKGfjRMe đưbkuduJa RAmấy ngườKGfjRMi tGwvoYEới cônRAg GwvoYEty LỗiKGfjRM ÂRAu. RAĐào TGwvoYEhục NRAhi, DoãnKGfjRM HạRA MbkuduJạt vRAà chịGwvoYE PhGwvoYEần ngồiRA trGwvoYEên cGwvoYEhiếc BentleyKGfjRM, TbkuduJrân ÂnbkuduJ, KhbkuduJả HRAân vớiRA bbkuduJa KGfjRMcô gKGfjRMái kiRAa RAngồi bkuduJxe sau. 

Trong chibkuduJếc Bentley. 

“Hạ Mạt,GwvoYE nghGwvoYEe nóbkuduJi nhiềuKGfjRM đGwvoYEài tRAruyền hìnhGwvoYE mờiGwvoYE cGwvoYEậu tGwvoYEham bkuduJgia GwvoYEshow dGwvoYEiễn bkuduJcủa họKGfjRM phbkuduJải khôKGfjRMng?” ĐàoGwvoYE ThụcKGfjRM GwvoYENhi nhKGfjRMìn bkuduJvào chiRAếc gươnRAg nhỏGwvoYE RAtỉ mỉGwvoYE tranRAg điGwvoYEểm gươnGwvoYEg mGwvoYEặt, hỏibkuduJ: “TạGwvoYEi sKGfjRMao cônRAg GwvoYEty mbkuduJình đềuRA tKGfjRMừ chốiGwvoYE vậyRA? LàKGfjRM RAý cKGfjRMủa cậuGwvoYE à?”. 
“CKGfjRMhắc RAchắn làKGfjRM bkuduJcông tbkuduJy đGwvoYEã cóRA nhữngbkuduJ chủGwvoYE KGfjRMkiến kbkuduJhác rồi.” 
Hạ KGfjRMMạt KGfjRMcũng biếtGwvoYE cGwvoYEó rbkuduJất nhiềuGwvoYE GwvoYEtờ báoRA, nhiềuGwvoYE bkuduJký giảRA tớbkuduJi KGfjRMtìm cô,KGfjRM GwvoYEthậm chGwvoYEí khôbkuduJng hiểKGfjRMu bằngGwvoYE cRAách nàKGfjRMo bkuduJhọ cRAó đượGwvoYEc sốKGfjRM dRAi dộKGfjRMng đKGfjRMể trựcKGfjRM tiếGwvoYEp gọGwvoYEi GwvoYEcho côRA mKGfjRMời bkuduJtham gbkuduJia bkuduJcác sKGfjRMhow diRAễn, nhưnKGfjRMg nbkuduJhân bkuduJviên KGfjRMtruyền RAthông nóbkuduJi KGfjRMvới côKGfjRM rằbkuduJng RAbây GwvoYEgiờ chbkuduJưa phảibkuduJ KGfjRMlà bkuduJthời RAcơ thíchKGfjRM hợRAp bkuduJđể xGwvoYEuất hiệGwvoYEn ởbkuduJ cbkuduJác chươngbkuduJ trGwvoYEình bibkuduJểu diRAễn, hKGfjRMọ đãbkuduJ thbkuduJay bkuduJcô tGwvoYEừ GwvoYEchối hết. 
“Ờ?”KGfjRM ĐàoKGfjRM ThụKGfjRMc KGfjRMNhi bkuduJxoa RAthêm cbkuduJhút RAphấn, hKGfjRMỏi: “ChịKGfjRM PhầnKGfjRM này,GwvoYE GwvoYEtình hìnhbkuduJ GwvoYEcái cGwvoYEô ĐớKGfjRMi TRAây thếbkuduJ nbkuduJào rồi?” 
Chị PhầbkuduJn bkuduJngồi gGwvoYEhế GwvoYEtrước qubkuduJay ngưbkuduJời lạiKGfjRM nóiRA: “CáiRA côbkuduJ ĐớiKGfjRM TâyKGfjRM kKGfjRMhông bkuduJthành KGfjRMvấn đề…bkuduJ nhưngGwvoYE GwvoYEhồi GwvoYEnày RAcó gặpbkuduJ cRAô KGfjRMấy ởGwvoYE bbkuduJiệt thựKGfjRM ThiêKGfjRMn ThủGwvoYEy vàibkuduJ lần…RA cũngbkuduJ cRAó thbkuduJể RAchỉ làKGfjRM chịbkuduJ tìnhKGfjRM cGwvoYEờ đụngGwvoYE mRAặt thấRAy thôi…”. 

Đào TRAhục NGwvoYEhi mỉGwvoYEm cười,bkuduJ “ThìKGfjRM KGfjRMra cũngKGfjRM bkuduJchỉ làRA lobkuduJại RAhàng nhưRA VGwvoYEi An”. 

ĐàobkuduJ ThụcGwvoYE GwvoYENhi đóngbkuduJ nbkuduJắp hộpKGfjRM KGfjRMphấn nhìKGfjRMn HạbkuduJ Mạt,RA tbkuduJrầm ngâbkuduJm hRAồi lâGwvoYEu, ThụcbkuduJ KGfjRMNhi GwvoYEnói: “NgGwvoYEhe mKGfjRMình đibkuduJ, KGfjRMđừng dấnGwvoYE thâbkuduJn vàKGfjRMo lKGfjRMàng gbkuduJiải trí.RA KGfjRMNơi đóRA rấKGfjRMt pbkuduJhức tạp,KGfjRM đángKGfjRM sợGwvoYE hơnKGfjRM nhiềuRA sRAo KGfjRMvới tưởnbkuduJg tượngRA củaGwvoYE cRAậu. bkuduJNếu cRAậu cbkuduJần tibkuduJền, lKGfjRMàm GwvoYEtrợ lýbkuduJ cbkuduJho mìnhKGfjRM cũnKGfjRMg đRAược, mìnhbkuduJ sRAẽ trKGfjRMả chRAo cGwvoYEậu KGfjRMcao hơn.bkuduJ KGfjRMMình sKGfjRMẽ chăKGfjRMm lKGfjRMo chRAo RAcậu, RAkhông đKGfjRMể cậuGwvoYE phảiRA khổ.KGfjRM MRAình bkuduJcũng cầnKGfjRM mộtRA GwvoYEngười bKGfjRMạn nRAhư cậuRA bkuduJlo lắngKGfjRM cRAho mình”. 
Hạ RAMạt mỉmGwvoYE cười,bkuduJ “CảmGwvoYE ơn”. 
ĐàbkuduJo ThụcbkuduJ bkuduJNhi khôKGfjRMng hiểRAu ýGwvoYE củaKGfjRM HạRA Mạt,bkuduJ cKGfjRMô đanbkuduJg địnhRA hỏbkuduJi KGfjRMtiếp tbkuduJhì báGwvoYEc tKGfjRMài chKGfjRMo xGwvoYEe giảmbkuduJ KGfjRMtốc độ,RA đãKGfjRM tớibkuduJ GwvoYEtòa nhàRA trụRA sởGwvoYE cônRAg tGwvoYEy LGwvoYEỗi Âu. 
Ngày hRAè KGfjRMtràn RAđầy nắng. 
NằmGwvoYE KGfjRMở vịGwvoYE tríbkuduJ truGwvoYEng tâmbkuduJ bkuduJkhu đấtRA vànGwvoYEg giữKGfjRMa rRAừng toàbkuduJn nhGwvoYEà cRAao chbkuduJọc trờiKGfjRM, trụGwvoYE sởRA RALỗi ÂbkuduJu màuKGfjRM tGwvoYEím nhạtRA trôngbkuduJ nhưKGfjRM GwvoYEmột thibkuduJếu nữGwvoYE quGwvoYEý tộcGwvoYE châbkuduJu ÂbkuduJu thờKGfjRMi tbkuduJrung đRAại GwvoYEcao bkuduJquý, GwvoYEưu nGwvoYEhã. TrướcKGfjRM mặbkuduJt tGwvoYEòa nGwvoYEhà GwvoYELỗi ÂGwvoYEu GwvoYElà mộtRA quảnGwvoYEg trGwvoYEường trồngbkuduJ hoGwvoYEa rộngGwvoYE lớnRA GwvoYEvới RAnhững tbkuduJrụ cộRAt kiểubkuduJ LRAa MãKGfjRM rấtRA đẹpbkuduJ, đàiGwvoYE phuGwvoYEn nbkuduJước mộngGwvoYE ảo,bkuduJ nbkuduJàng tiKGfjRMên cbkuduJá RAbằng tưbkuduJợng mơGwvoYE mRAàng chìmRA RAtrong bọtbkuduJ nưRAớc troGwvoYEng veo. 

Hạ MạtRA bkuduJngẩn nKGfjRMgơ RAngắm nhìn. 
“ĐẹpbkuduJ qbkuduJuá trời…”bkuduJ TKGfjRMiếng ĐàoKGfjRM TbkuduJhục NKGfjRMhi thKGfjRMeo gióRA vbkuduJọng tới,KGfjRM “chỉbkuduJ bkuduJcó nKGfjRMhững côngKGfjRM KGfjRMty nàobkuduJ bkuduJtài lKGfjRMực GwvoYEhùng hậuKGfjRM mớiKGfjRM cóKGfjRM khảbkuduJ GwvoYEnăng GwvoYExây dựbkuduJng đượcKGfjRM tRAòa nhàGwvoYE vRAới vườGwvoYEn hbkuduJoa sanbkuduJg RAtrọng nhưRA tbkuduJhế nGwvoYEày. AGwvoYEi cũnRAg RAnói bkuduJkhông cầRAn thaRAm địaRA vịGwvoYE tiềKGfjRMn GwvoYEtài, GwvoYEnhưng thếGwvoYE giớibkuduJ KGfjRMnày KGfjRMhoàn mGwvoYEỹ tớiRA độRA coGwvoYEn ngưKGfjRMời tKGfjRMa bkuduJlàm GwvoYEsao khônRAg tRAham đượcbkuduJ cơRA chứ…”. 
HạRA MạRAt bkuduJquay sKGfjRMang ĐàoRA TbkuduJhục NhiGwvoYE. TrêGwvoYEn mbkuduJặt cKGfjRMô đRAã lậGwvoYEp tứcGwvoYE bkuduJkhông còGwvoYEn dấKGfjRMu vếtRA GwvoYEnhững lờKGfjRMi thGwvoYEan tRAhở vừaGwvoYE xongKGfjRM. VGwvoYEới RAhàng mKGfjRMi dàGwvoYEi đeKGfjRMn lbkuduJáy, RAđôi mắtbkuduJ bkuduJlong laKGfjRMnh, hRAai máGwvoYE GwvoYEphớt phấnRA RAhồng, KGfjRMvẻ yêuGwvoYE kbkuduJiều GwvoYEe lệ,GwvoYE trGwvoYEông côbkuduJ giốngKGfjRM GwvoYEnhư tronbkuduJg gibkuduJấc mGwvoYEơ đanbkuduJg bkuduJlúng túKGfjRMng ngượbkuduJng ngùbkuduJng trướcRA bkuduJsợi dâyGwvoYE tơKGfjRM KGfjRMái tìnhGwvoYE khiếnGwvoYE ngbkuduJười tRAa thKGfjRMương GwvoYEtiếc. GwvoYEHạ MạtbkuduJ hiKGfjRMểu rGwvoYEằng ĐàoGwvoYE ThụcRA NhRAi đãKGfjRM cGwvoYEhuẩn bịGwvoYE rbkuduJất bkuduJkỹ lưỡng. 
RACửa bkuduJra KGfjRMvào bằngGwvoYE kínbkuduJh xoGwvoYEay tròn. 
KínRAh cbkuduJửa GwvoYEtrong suRAốt KGfjRMhào KGfjRMhoa quGwvoYEý phái. 
LRAẵng hobkuduJa tưGwvoYEơi sặRAc sỡ,bkuduJ tbkuduJhơm ngàoRA bkuduJngạt RAđặt xGwvoYEen giữa. 
RAĐào ThRAục NKGfjRMhi bRAước vàobkuduJ tòaGwvoYE nbkuduJhà trụRA sởKGfjRM cônKGfjRMg RAty LỗiRA Âu.GwvoYE ChRAị PhầnGwvoYE GwvoYEvà bkuduJHạ MạtbkuduJ GwvoYEtheo sRAau, TrâKGfjRMn GwvoYEÂn, KhảRA KGfjRMHân RAvà mấyGwvoYE ngườiRA bkuduJnữa đibkuduJ cuốRAi. CôbkuduJ nhânRA vRAiên sKGfjRMau quầyRA RAtiếp GwvoYEtân nởRA nụGwvoYE cườGwvoYEi đónKGfjRM cbkuduJhào. KGfjRMCô TGwvoYEhành, thưRA kýRA TổnRAg giáRAm đốcGwvoYE bkuduJtừ GwvoYEphía đôGwvoYEng đạKGfjRMi sKGfjRMảnh vộbkuduJi vKGfjRMàng bướcbkuduJ tớiGwvoYE nhiệtGwvoYE tRAình GwvoYEchào đóbkuduJn GwvoYEĐào TRAhục Nhi. 
KGfjRMĐang lKGfjRMúc nóRAi lờRAi cbkuduJảm RAơn tbkuduJhành KGfjRMý cGwvoYEủa cGwvoYEô tRAhư kýKGfjRM Thành,bkuduJ đãGwvoYE xuốngKGfjRM tậnGwvoYE nơGwvoYEi nhiKGfjRMệt RAtình đKGfjRMón tiếpbkuduJ, đRAột nKGfjRMhiên ĐKGfjRMào ThụbkuduJc NRAhi nhbkuduJíu KGfjRMmày GwvoYEphát hiRAện ThGwvoYEẩm TườngGwvoYE cKGfjRMũng đKGfjRMang cbkuduJó mặtRA GwvoYEtrong đạiKGfjRM sảnGwvoYEh côngGwvoYE tbkuduJy LỗiKGfjRM GwvoYEÂu, hìnKGfjRMh nGwvoYEhư bkuduJhồi nãGwvoYEy, thưRA kGwvoYEý TRAhành cũngGwvoYE vừaRA tRAừ cRAhỗ ThẩmGwvoYE TườngRA điRA RAra RAthì phải. 
Làn GwvoYEda bkuduJtrắng nRAhư tuyRAết, bkuduJdáng ngườRAi caKGfjRMo ráo,KGfjRM TGwvoYEhẩm TGwvoYEường mGwvoYEặc GwvoYEchiếc KGfjRMváy dàiGwvoYE mRAàu đeKGfjRMn bkuduJbó KGfjRMsát ngườKGfjRMi, bkuduJhai, bkuduJba chGwvoYEuỗi KGfjRMngọc tKGfjRMrai đbkuduJen lấRAp lánbkuduJh trênRA cổ.bkuduJ GwvoYEMột trợbkuduJ lbkuduJý bkuduJcầm bkuduJô GwvoYEche KGfjRMánh nắngbkuduJ rGwvoYEọi qubkuduJa bứKGfjRMc tưGwvoYEờng GwvoYEkính, mộtGwvoYE trợbkuduJ lýRA đanKGfjRMg ngồKGfjRMi bkuduJchồm hỗmGwvoYE sGwvoYEửa lbkuduJại giKGfjRMày RAcho ThRAẩm TườnRAg, mRAột nhânKGfjRM viênbkuduJ truRAyền GwvoYEthông kháRAc tKGfjRMay bkuduJcầm GwvoYEđầu quaKGfjRMy GwvoYEDV ghbkuduJi hìGwvoYEnh, cbkuduJòn lạiRA mộGwvoYEt sốKGfjRM nữbkuduJa thìRA ngưRAời GwvoYEtay điệnbkuduJ thoạRAi, nbkuduJgười xáchRA thùngGwvoYE RAtrang điểm,KGfjRM ngườiGwvoYE RAmang bkuduJquần RAáo. ThẩmbkuduJ TườRAng kiRAêu ngạobkuduJ bkuduJlạnh lbkuduJùng đứnKGfjRMg tbkuduJrước cửGwvoYEa cầubkuduJ bkuduJthang máyRA phíGwvoYEa đôngRA đạiRA sảnhbkuduJ, khGwvoYEông thèRAm ngóKGfjRM ngàRAng RAtới nhbkuduJững ngbkuduJười RAđi thRAeo đbkuduJang bậKGfjRMn quýGwvoYEnh quKGfjRMáng phụcGwvoYE vbkuduJụ mình.RA HệbkuduJt nhKGfjRMư KGfjRMmột vGwvoYEương bkuduJnữ vậy,KGfjRM GwvoYEHạ bkuduJMạt KGfjRMtrộm ngbkuduJhĩ, đeGwvoYEm rGwvoYEa sbkuduJo, ĐRAào GwvoYEThục NhbkuduJi chỉKGfjRM bkuduJlà hạtGwvoYE ngọcRA bícbkuduJh RAnhỏ béKGfjRM mRAà thôi. 
DẫGwvoYEn ĐKGfjRMào RAThục NbkuduJhi vRAà nhữnbkuduJg nKGfjRMgười RAđi cùnKGfjRMg tớiKGfjRM chKGfjRMỗ cKGfjRMầu KGfjRMthang RAmáy đứngRA chờ,KGfjRM côGwvoYE thưRA bkuduJký ThàbkuduJnh vộKGfjRMi vbkuduJàng phâbkuduJn trKGfjRMần giảiGwvoYE thíchKGfjRM rằGwvoYEng cầubkuduJ thaRAng máKGfjRMy vừaKGfjRM mớibkuduJ lêRAn, cbkuduJó lGwvoYEẽ bkuduJphải mộKGfjRMt GwvoYElúc bkuduJnữa mớRAi trởKGfjRM xuGwvoYEống. ĐàGwvoYEo ThụcGwvoYE bkuduJNhi mỉRAm cườiKGfjRM nóKGfjRMi: “RAKhông saKGfjRMo đGwvoYEâu”. bkuduJHạ MạKGfjRMt lạibkuduJ GwvoYEđể bkuduJý thấRAy thựcRA rbkuduJa GwvoYEchỗ bkuduJnày cóGwvoYE KGfjRMtới hGwvoYEai cbkuduJầu thaKGfjRMng, mộtRA GwvoYEcái RAđang điGwvoYE lênKGfjRM làKGfjRM bkuduJloại thườGwvoYEng hbkuduJay bkuduJgặp, GwvoYEcòn mộtGwvoYE cKGfjRMái đbkuduJang đứngGwvoYE bkuduJyên cửaGwvoYE bằngRA kibkuduJm RAloại sơnRA mRAàu tíRAm RAnhạt cGwvoYEó khắbkuduJc GwvoYEmột bôngbkuduJ uấKGfjRMt KGfjRMkim hưKGfjRMơng màuGwvoYE vàbkuduJng KGfjRMkim tGwvoYEhanh nhGwvoYEã, RAcao RAquý hoGwvoYEa lệ,GwvoYE bKGfjRMên ngoàiKGfjRM tuyRAệt RAnhiên GwvoYEkhông KGfjRMcó dòGwvoYEng chRAữ “ĐangbkuduJ hỏng”. 
ĐGwvoYEào ThụcRA RANhi vàKGfjRM ThẩKGfjRMm TườKGfjRMng đềubkuduJ đanbkuduJg GwvoYEđứng đợGwvoYEi bkuduJthang mbkuduJáy RAnhưng làbkuduJm nhưbkuduJ kKGfjRMhông quRAen RAbiết nhauRA, cbkuduJhả bkuduJai bắtRA chubkuduJyện abkuduJi, khônGwvoYEg khGwvoYEí cGwvoYEó vẻbkuduJ căngGwvoYE tbkuduJhẳng, kỳKGfjRM bkuduJquái. ThGwvoYEẩm TườnKGfjRMg RAnét mặtKGfjRM khôRAng bGwvoYEiểu hiRAện, lạnGwvoYEh lùngKGfjRM bkuduJquý pRAhái. GwvoYEĐào ThụcKGfjRM NhRAi thRAì nGwvoYEhư GwvoYEkhông cGwvoYEó ThẩmGwvoYE TườbkuduJng, côbkuduJ thKGfjRMì thầGwvoYEm tbkuduJo nhRAỏ RAcười nóKGfjRMi bkuduJvới cRAô tKGfjRMhư kýRA ThRAành, côbkuduJ bkuduJthư kýbkuduJ TbkuduJhành hRAơi RAngượng, bkuduJthi thoảbkuduJng libkuduJếc mắRAt áybkuduJ nKGfjRMáy nhRAìn ThẩmKGfjRM TườngGwvoYE. KKGfjRMhóe mắtKGfjRM bkuduJĐào KGfjRMThục KGfjRMNhi thKGfjRMoáng nbkuduJhìn thămRA KGfjRMdò đáRAnh gKGfjRMiá, sbkuduJắc mặtRA ThbkuduJẩm TGwvoYEường cànbkuduJg lKGfjRMúc bkuduJcàng khóGwvoYE KGfjRMchịu, bKGfjRMất giábkuduJc ĐàobkuduJ ThGwvoYEục RANhi khôngKGfjRM KGfjRMnhịn RAđược KGfjRMnhoẻn miKGfjRMệng cườiGwvoYE. SaGwvoYEu rồRAi, ThụKGfjRMc bkuduJNhi phKGfjRMát giácGwvoYE RAThẩm TườngbkuduJ RAđâu GwvoYEcó nKGfjRMhìn gGwvoYEì mbkuduJình màbkuduJ làKGfjRM đanRAg nGwvoYEhìn HạRA MạRAt đứnGwvoYEg cạKGfjRMnh cô. 
“Cô bGwvoYEiết HạKGfjRM KGfjRMMạt à?” 
ĐKGfjRMào ThụcRA NGwvoYEhi nGwvoYEét mặtGwvoYE hơbkuduJi ngạcRA nhiRAên nhGwvoYEư thểGwvoYE RAvừa phKGfjRMát hiRAện KGfjRMra TKGfjRMhẩm TườngbkuduJ vớiKGfjRM mìGwvoYEnh đaRAng cùKGfjRMng RAmột chỗ. 
“KhôngGwvoYE quen.” 
ThẩmKGfjRM TườngKGfjRM lạKGfjRMnh lùbkuduJng nRAhìn HạRA MạtKGfjRM cRAhằm chằm. 
ĐàoGwvoYE ThụKGfjRMc NGwvoYEhi chGwvoYEau màyGwvoYE nRAhư GwvoYEđang RAsuy ngRAhĩ tRAìm kRAiếm điềbkuduJu gìKGfjRM đóbkuduJ, bỗnbkuduJg dưKGfjRMng côGwvoYE tGwvoYEa bkuduJđưa GwvoYEtay bụmKGfjRM RAmiệng, đôGwvoYEi mắtGwvoYE mởGwvoYE tGwvoYEo KGfjRMkinh ngạc,RA “LẽGwvoYE nàKGfjRMo… nguyêRAn cớbkuduJ làbkuduJ LạcGwvoYE RAHi? GwvoYELạc GwvoYEHi RAlần trGwvoYEước ởGwvoYE qRAuảng trưKGfjRMờng CầGwvoYEu KGfjRMVồng bkuduJđã xuấtGwvoYE hibkuduJện làKGfjRMm tKGfjRMhay đbkuduJổi cKGfjRMục diệnbkuduJ sâRAn khấRAu làbkuduJ GwvoYEvì HạbkuduJ MạRAt sao…”. 
LạbkuduJc Hi?! 
Tất GwvoYEcả ánhbkuduJ mắtKGfjRM mọiRA ngườiGwvoYE đaRAng cKGfjRMó mặGwvoYEt GwvoYEở RAđó đổKGfjRM KGfjRMdồn lênbkuduJ ngKGfjRMười bkuduJHạ Mạt. 
Hạ MạtGwvoYE khônGwvoYEg nhbkuduJìn KGfjRMvào bấtbkuduJ KGfjRMcứ ngườiRA nàGwvoYEo, bkuduJcô RAđang GwvoYEnhìn RAxuống nềnKGfjRM gạRAch bkuduJđá bkuduJhoa cương,RA sắcKGfjRM thGwvoYEái bìnGwvoYEh tĩnhRA, thảbkuduJn nhiêGwvoYEn nhbkuduJư khôngbkuduJ, hìRAnh nhưbkuduJ chuyệnbkuduJ GwvoYEĐào ThGwvoYEục NhbkuduJi vừabkuduJ mớibkuduJ GwvoYEđề cậpRA đếKGfjRMn đốiRA vớiKGfjRM bkuduJcô RAchẳng bkuduJcó caGwvoYEn KGfjRMhệ gì. 
ThẩmGwvoYE TườngKGfjRM bkuduJdán mắtRA vbkuduJào mặbkuduJt HạGwvoYE Mạt. 
Ánh mắRAt KGfjRMlạnh lGwvoYEùng băngKGfjRM giá. 
“ĐừngGwvoYE cóKGfjRM nhRAìn côGwvoYE tbkuduJa nGwvoYEhư vậyKGfjRM.” RAĐào ThụcbkuduJ NbkuduJhi đứngbkuduJ chặKGfjRMn trướbkuduJc mặtRA HạbkuduJ bkuduJMạt ngănRA KGfjRMánh mắtGwvoYE ThẩbkuduJm Tường,RA cười,GwvoYE nGwvoYEói: “CôGwvoYE tKGfjRMa làbkuduJ trợKGfjRM lýKGfjRM bkuduJcủa tôi”. 
RA“Trợ KGfjRMlý cGwvoYEủa KGfjRMcô tRAhì đRAã sGwvoYEao nào?bkuduJ GGwvoYEiỏi lắGwvoYEm taGwvoYE?” MộGwvoYEt trợKGfjRM lýbkuduJ saRAu GwvoYElưng ThẩmGwvoYE TườnGwvoYEg cRAười mỉbkuduJa, “CôRA dựKGfjRMa vàoKGfjRM đâuGwvoYE mbkuduJà dRAám ănRA KGfjRMnói RAnhư GwvoYEvậy vớiGwvoYE cKGfjRMhị TRAhẩm Tường?”. 
KbkuduJhông khRAí KGfjRMlúc nàbkuduJy thậtbkuduJ căngRA thẳng! 
CbkuduJô tGwvoYEhư kGwvoYEý ThànhbkuduJ ngượGwvoYEng ngbkuduJập GwvoYEho khbkuduJan mộRAt tiếnRAg, GwvoYEý đồKGfjRM làGwvoYEm bkuduJdịu tìnGwvoYEh hKGfjRMình, nhấbkuduJt thGwvoYEời chưKGfjRMa biếtGwvoYE phGwvoYEải khuybkuduJên KGfjRMcan bbkuduJên RAnào trưKGfjRMớc. GwvoYESắc mặtbkuduJ GwvoYEĐào TRAhục bkuduJNhi đRAã bkuduJcó chútRA thabkuduJy đổi. 
“XinKGfjRM lỗibkuduJ RAThục NhKGfjRMi tiRAền bRAối điKGfjRM.” ÁnhKGfjRM GwvoYEmắt ThKGfjRMẩm TườngbkuduJ rờiGwvoYE HạRA MạtbkuduJ ngướcRA nbkuduJhìn lRAên KGfjRMcon sốGwvoYE đangKGfjRM GwvoYEthay đKGfjRMổi trGwvoYEên bảngbkuduJ đKGfjRMiện tửGwvoYE củabkuduJ thbkuduJang máyKGfjRM, KGfjRMcô lKGfjRMạnh lùngbkuduJ GwvoYEra GwvoYElệnh RAcho ngưKGfjRMời tbkuduJrợ lýRA cóbkuduJ nhữGwvoYEng lờiKGfjRM RAnói bkuduJvừa rồRAi. KGfjRMCô KGfjRMtrợ lýGwvoYE đànhGwvoYE pRAhải bkuduJvùng vằngKGfjRM tuânGwvoYE theo. 
“Tiền bối?”RA ĐKGfjRMào ThụcGwvoYE NhGwvoYEi GwvoYEnghiến răngKGfjRM, xấuRA hổRA bkuduJnói: “TôiRA saKGfjRMo dáRAm nhậnbkuduJ RAlà tiềnKGfjRM bốbkuduJi, cRAô KGfjRMcòn GwvoYEhơn tGwvoYEôi GwvoYEhai, bRAa tuổi…”. 
“CôbkuduJ vàoRA nRAghề bốn,GwvoYE bkuduJnăm nămRA GwvoYErồi còRAn gìGwvoYE, đươnRAg nhiênRA GwvoYElà tiềnbkuduJ RAbối củabkuduJ tôi,”bkuduJ TbkuduJhẩm TườnKGfjRMg khKGfjRMông chbkuduJịu khuấtKGfjRM phục. 
ĐGwvoYEào ThGwvoYEục GwvoYENhi pbkuduJhút chốcKGfjRM cứGwvoYEng đKGfjRMờ người. 
CKGfjRMô đKGfjRMã GwvoYEtham KGfjRMgia vàbkuduJo làngGwvoYE KGfjRMgiải trGwvoYEí đượcGwvoYE gGwvoYEần KGfjRMnăm bkuduJnăm, lúcGwvoYE nàoKGfjRM GwvoYEcũng chỉRA bìnGwvoYEh bRAình, KGfjRMchưa RAbao giờGwvoYE RAcó thbkuduJể GwvoYEcoi làGwvoYE đRAại hồnKGfjRMg đạKGfjRMi phKGfjRMát, chuyệnbkuduJ nRAày đốGwvoYEi vớibkuduJ mộtGwvoYE nghệGwvoYE sĩRA RAmà nóibkuduJ lRAà điềuKGfjRM RAđáng sbkuduJợ nbkuduJhất. bkuduJMột GwvoYEngười mbkuduJới bướcbkuduJ vàbkuduJo ngbkuduJhề chưKGfjRMa cbkuduJó tbkuduJiếng tăGwvoYEm, nGwvoYEgười tRAa GwvoYEcó thểbkuduJ đặtRA nhbkuduJiều kỳKGfjRM vọng,RA ngườibkuduJ vbkuduJào nRAghề RAcàng lbkuduJâu, cbkuduJơ hộRAi đạibkuduJ hồngbkuduJ đạiGwvoYE pháKGfjRMt cànKGfjRMg GwvoYEít bkuduJđi. ThbkuduJẩm TườKGfjRMng bRAước vàoKGfjRM làngGwvoYE gGwvoYEiải tríbkuduJ tuKGfjRMy hơbkuduJi muộn,KGfjRM sbkuduJong mộtGwvoYE nămKGfjRM qRAua cKGfjRMô tRAa GwvoYEliên KGfjRMtiếp gặtGwvoYE háiRA GwvoYEđược RArất nhiềuRA bkuduJthành cônGwvoYEg, lạiRA còbkuduJn đượcKGfjRM nhậnKGfjRM giKGfjRMải thưởngRA RANghệ sĩGwvoYE đượRAc cKGfjRMhờ đónKGfjRM nhấRAt cKGfjRMủa năm,KGfjRM KGfjRMđược côRAng cGwvoYEhúng rấGwvoYEt ybkuduJêu thícRAh, mếnKGfjRM mộ. 
“ThanRAg mbkuduJáy RAtới rồi.” 
HạKGfjRM bkuduJMạt lênbkuduJ tiếRAng, GwvoYEmọi ngGwvoYEười khôRAng RAcòn đểbkuduJ KGfjRMý tbkuduJới GwvoYEcăng RAthẳng KGfjRMgiữa ĐàoKGfjRM TKGfjRMhục NhKGfjRMi vàKGfjRM GwvoYEThẩm TườGwvoYEng nữa. 
“Tinh…” 
CRAửa tGwvoYEhang mábkuduJy từbkuduJ tGwvoYEừ mởbkuduJ ra. 
BêGwvoYEn troRAng ngườibkuduJ đbkuduJứng chậtKGfjRM cứng,bkuduJ ĐàoRA bkuduJThục bkuduJNhi vàKGfjRM chGwvoYEị PhầGwvoYEn nhậnKGfjRM rGwvoYEa nhữbkuduJng ngườKGfjRMi đóGwvoYE bkuduJđều làGwvoYE RAnhững lãGwvoYEnh đạoGwvoYE cấpbkuduJ caRAo cRAủa cRAông RAty LỗiRA ÂbkuduJu, aRAi KGfjRMcũng bkuduJmặc compGwvoYEle bkuduJchỉnh tềGwvoYE, thRAang mGwvoYEáy vGwvoYEừa mởGwvoYE đãGwvoYE vộiGwvoYE vàngRA RAbước nhaKGfjRMnh vbkuduJề bkuduJphía KGfjRMcửa RAđại sảnGwvoYEh. CRAô tGwvoYEhư kýRA TGwvoYEhành ngạcGwvoYE nRAhiên, kGwvoYEhông hiểuKGfjRM RAcó cRAhuyện bkuduJgì mKGfjRMà bkuduJtất cảGwvoYE lãKGfjRMnh đạRAo cRAấp GwvoYEcao đềuKGfjRM pbkuduJhải xuKGfjRMất bbkuduJinh, nhìKGfjRMn rRAa pGwvoYEhía đạibkuduJ sảnhGwvoYE, RAtoàn thểRA GwvoYEnhân vbkuduJiên cKGfjRMông KGfjRMty đềGwvoYEu đãbkuduJ tậpGwvoYE GwvoYEtrung thànRAh hbkuduJai hànbkuduJg đứngKGfjRM chờ! 
“KGfjRMThiếu gKGfjRMia tGwvoYEới rồi!” 
Một đồnKGfjRMg nghiệpbkuduJ điGwvoYE nganKGfjRMg qbkuduJua GwvoYEghé tKGfjRMai KGfjRMcô bkuduJthư kýRA ThbkuduJành bkuduJnói bkuduJnhỏ. KGfjRMThư kýKGfjRM ThGwvoYEành kinKGfjRMh ngạcbkuduJ vộRAi RAvàng nGwvoYEói RAlời khKGfjRMiếm lbkuduJỗi, GwvoYEkhẩn trKGfjRMương theKGfjRMo RAmấy vịGwvoYE bkuduJlãnh đạbkuduJo cấpGwvoYE caRAo điKGfjRM rRAa pRAhía KGfjRMcửa. ĐàobkuduJ ThụGwvoYEc bkuduJNhi cũKGfjRMng GwvoYEnghe thấyGwvoYE bkuduJcâu GwvoYEnói nbkuduJày, troGwvoYEng lòngbkuduJ thẫmbkuduJ kinKGfjRMh hãiGwvoYE. ThRAẩm TườKGfjRMng qGwvoYEuay ngườKGfjRMi nhìGwvoYEn vềRA cKGfjRMửa lớnGwvoYE đạiGwvoYE sảGwvoYEnh, ánhGwvoYE mbkuduJắt lạnGwvoYEh lKGfjRMùng cũGwvoYEng thRAay đổi,RA dGwvoYEần trởRA nêbkuduJn kinKGfjRMh ngạc. 
GwvoYEGia tộcKGfjRM hbkuduJọ ÂbkuduJu theKGfjRMo lờiGwvoYE kểKGfjRM KGfjRMlại xưabkuduJ nKGfjRMay thKGfjRMì tRArong cuGwvoYEộc sống,GwvoYE mọiRA hGwvoYEành sựGwvoYE táKGfjRMc phoGwvoYEng bkuduJrất ôRAn hòbkuduJa, tbkuduJhái độGwvoYE dKGfjRMè dặGwvoYEt, nhưbkuduJng vềGwvoYE mặtRA KGfjRMtài chínbkuduJh lbkuduJà mộtKGfjRM tronKGfjRMg nhữGwvoYEng giGwvoYEa thếKGfjRM cGwvoYEó bkuduJtiềm bkuduJlực hùngKGfjRM hậuKGfjRM bậcbkuduJ nhấbkuduJt nhbkuduJì, GwvoYEchính bkuduJvì thế,RA nhữngbkuduJ KGfjRMtin tứcGwvoYE vbkuduJề gGwvoYEia tộcbkuduJ nàRAy KGfjRMluôn đưbkuduJợc giớiKGfjRM bKGfjRMáo chíbkuduJ GwvoYEđiên cuồngKGfjRM săbkuduJn lbkuduJùng. CôbkuduJng GwvoYEty LỗbkuduJi ÂuRA làbkuduJ mộGwvoYEt trKGfjRMong sốRA bkuduJhàng KGfjRMloạt cácGwvoYE GwvoYEcông GwvoYEty cRAon dướiRA cờGwvoYE RAgia tRAộc hGwvoYEọ ÂuGwvoYE, sốGwvoYE cGwvoYEổ phầRAn bkuduJquan trọGwvoYEng KGfjRMnhất cKGfjRMủa côKGfjRMng RAty hRAầu hếtRA GwvoYEnằm troKGfjRMng taGwvoYEy họbkuduJ KGfjRMÂu. CóKGfjRM rấKGfjRMt nhbkuduJiều RAnhững lờiGwvoYE đRAồn đạbkuduJi kRAỳ lạbkuduJ vềKGfjRM gRAia tộGwvoYEc nKGfjRMày, RAtrong đóGwvoYE bkuduJphải kểbkuduJ đếnRA nGwvoYEhững ngườiRA tGwvoYEhừa kếbkuduJ dòngKGfjRM họbkuduJ đềuKGfjRM cóKGfjRM KGfjRMma lKGfjRMực húKGfjRMt hbkuduJồn. ĐặKGfjRMc bGwvoYEiệt GwvoYEnhất, ngườiKGfjRM RAthừa KGfjRMkế thếGwvoYE bkuduJhệ trbkuduJước GwvoYElà mộtGwvoYE phGwvoYEụ nRAữ sắcGwvoYE RAđẹp thuộbkuduJc hRAàng giKGfjRMai nhânbkuduJ tuyệGwvoYEt tRAhế làGwvoYEm khuynbkuduJh đảoKGfjRM cGwvoYEác giKGfjRMới RAtrong xbkuduJã hộiGwvoYE thờiRA bấyKGfjRM giờGwvoYE. GwvoYESau bKGfjRMà lấyGwvoYE mộGwvoYEt GwvoYEngười PRAháp rồiGwvoYE kGwvoYEhông tbkuduJhấy xuất hiện tin tức gì nữa. Người thừa kế đương nhiệm là con trai của bà, hình như năm nay hai mươi bốn tuổi, rất ít khi xuất đầu lộ diện trước mặt mọi người trong công ty, mọi người trong nội bộ công ty thuộc gia tộc họ Âu đều gọi anh là Thiếu gia. 
Toàn thể nhân viên công ty Lỗi Âu đứng xếp thành hai hàng bên ngoài cửa, từ Tổng giám đốc đến các lãnh đạo cấp cao tới các nhân viên các bộ phận, thư ký, tiếp tân, mọi người đều đứng xếp hàng trên quảng trường yên lặng đứng chờ. 
Yên lặng. 
Không tiếng nói.