Bắt được rồi vợ ngốc - Chap 45 - 46

Chap 45

Tội ác

“Cô chhAsaủ, đếhAsan gnit9iờ ănhAsa rồi.”9CiG MộthAsa chAsaô 9CiGhầu n8onbước vàzCmwo cnit9ăn phzCmwòng bị9CiG bnit9óng tốizCmw nu9CiGốt chửnzCmwg, HạozCmw ThầnhAsa đãzCmw hoànn8on toà9CiGn hAsatách biệ9CiGt nit9Ái n8onHy kn8onhỏi thnit9ế giớizCmw bhAsaên ngoàhAsai, nit9giam gizCmwữ n8oncô trozCmwng cn8onăn pnit9hòng rộng9CiG lớn9CiG đầynit9 đủzCmw tiệnzCmw nnit9ghi, nhưngnit9 lại9CiG thiếuhAsa sứczCmw sốngn8on vàzCmw hơin8on ấm9CiG zCmwcủa chAsaon người.

Đã bn8onao nit9lâu rồihAsa nhỉ?

Ái H9CiGy kh9CiGông màn8onng đưn8ona mắt9CiG n8onnhìn zCmwcô hầu9CiG đanzCmwg bên8on zCmwkhay thhAsaức ănhAsa đzCmwặt lênzCmw chihAsaếc bzCmwàn gầnzCmw mì9CiGnh, vzCmwẫn ngồ9CiGi yêzCmwn n8onlặng nzCmwhìn vnit9ào khn8onoảng không…

Mọi hAsaviệc vhAsaẫn din8onễn r9CiGa nhzCmwư mộtzCmw vòngzCmw tuần9CiG nit9hoàn, nhAsagày nhAsagày vẫnn8on zCmwcó ngn8onười hAsađưa nit9đồ ă9CiGn đếnzCmw ch9CiGo n8oncô đnit9úng ginit9ờ, vẫnnit9 cnit9ó hAsangười chăn8onm són8onc thậthAsa tnit9ỉ mn8onỉ như9CiG đannit9g nânn8ong nin8onu mộtnit9 nit9loài 9CiGhoa mnit9ỏng mhAsaanh n8onyếu ớtzCmw, zCmwnhưng vzCmwẫn cózCmw nit9một bzCmwức tườnit9ng vônit9 hìzCmwnh ngă9CiGn chặnhAsa knit9hông n8oncho n8oncô bnit9ước hAsara khỏi9CiG lồn9CiGg 9CiGkính nit9đang g9CiGiữ chânhAsa chzCmwính mình.

Hạo ThầnzCmw mỗin8on nhAsagày đn8onều đến9CiG zCmwcăn phòng9CiG nit9mà zCmwmình ghAsaiam n8ongiữ nit9Ái H9CiGy, vẫn8onn zCmwnói chuyzCmwện như9CiG khnit9ông n8onhề cózCmw chuyệnzCmw gìzCmw xzCmwảy ra9CiG, nhưn9CiGg zCmwchỉ dunit9y 9CiGnhất chAsaậu tự9CiG mìn9CiGh đn8onộc thoại.

Từ ngàn8ony bịhAsa n8ongiam lỏngnit9, n8onÁi Hn8ony khzCmwông hềnit9 zCmwmở zCmwmiệng nóinit9 nit9dù chỉzCmw mộn8ont thAsaừ, thậmzCmw chAsahí lạin8on 9CiGcòn trở9CiG nênhAsa khép9CiG kíhAsan, nhAsahư khn8onông a9CiGi tồnhAsa tạn8oni trozCmwng nit9mắt cô.

Cô vẫnzCmw ăn…nit9 vẫnhAsa sống…

Một ngàyhAsa, 9CiGmột nit9tháng, mộtzCmw năm…

Dù cn8onho thzCmwời zCmwgian chAsaó nit9trôi nhhAsaanh đếnnit9 mứhAsac 9CiGnào, đốinit9 vớ9CiGi Ái9CiG zCmwHy, honit9àn n8ontoàn không9CiG 9CiGcó đ9CiGịnh nn8onghĩ n8onvề ngàn8ony n8ontháng làhAsa zCmwgì cả.

Cô zCmwchỉ n8onbiết rzCmwằng, mìn9CiGh đang9CiG tzCmwrải qu9CiGa mzCmwột quãn8onng thAsahời n8ongian hAsarơi vào9CiG hhAsaàng vạnn8on thizCmwên nn8oniên khAsaỷ, đánit9nh mất9CiG h9CiGoàn t9CiGoàn hn8onai tzCmwừ hAsa“tự do”.

Không khóc…nit9 zCmwkhông cười…nit9 nit9một nănit9m số9CiGng tronzCmwg thế9CiG gi9CiGới nh9CiGàm chánzCmw, ÁzCmwi nit9Hy khôn8onng n8onhề zCmwrơi thênit9m bấtn8on nit9cứ mộhAsat zCmwgiọt nit9nước mắtzCmw nnit9ào czCmwả… vzCmwì dù9CiG chhAsao c9CiGó kn8onhóc hết9CiG nưn8onớc mnit9ắt, cũng9CiG k9CiGhông 9CiGhề nit9có lzCmwối thoáthAsa nit9để chAsaô tìm9CiG vềhAsa anh.

Nếu 9CiGnhư 9CiGthế, thàzCmw rằnnit9g mìhAsanh p9CiGhải n8oncười thậnit9t tươi,zCmw đ9CiGể Minnit9h VỹzCmw hAsaở đâu9CiG đóhAsa nit9trên thếnit9 gihAsaới zCmwnày cònn8on cónit9 thểzCmw sốnn8ong hạnhn8on ph9CiGúc kh9CiGi khhAsaông hAsacó mình.

Anh đzCmwã có9CiG thzCmwể vưn8onợt hAsaqua 9CiGnỗi đanit9u mấtn8on hAsaThy TzCmwhy, t9CiGhì thAsaại szCmwao lạizCmw khônit9ng thzCmwể quênn8on n8oncô đượhAsac cơhAsa chứ?

Nhưng cnit9ô vẫnnit9 hAsakhông th9CiGể cườzCmwi, hAsavà n8onlại càhAsang kh9CiGông thnit9ể khnit9óc, n8onchỉ thấy9CiG cõinit9 lònghAsa trống9CiG rỗng,hAsa khzCmwông hzCmwề tzCmwồn tại9CiG bấtzCmw cứ9CiG điều9CiG g9CiGì đượcnit9 chAsaho lnit9à 9CiGhạnh pzCmwhúc nit9hay đzCmwau đớn.

Ái HhAsay thậtnit9 sự…nit9 n8onthật szCmwự khô9CiGng 9CiGthể nhớhAsa r9CiGõ khuôzCmwn mặt9CiG zCmwlạnh lùn9CiGg ngạohAsa mnit9ạn đónit9 nữa…n8on thAsahật sự9CiG knit9hông thAsahể n9CiGhớ được!

Tất cảnit9 chỉn8on hAsalà mnit9ột gươngn8on mặthAsa mờhAsa nhnit9ạt đangnit9 zCmwdần ph9CiGai nhnit9oà trohAsang nit9tâm tn8onrí cô.

Ngay c9CiGả hơ9CiGi ấmzCmw thân9CiG zCmwthuộc vnit9à cả9CiGm giáczCmw khAsahi kền8on cận8onn bênnit9 Min8onnh VỹzCmw cũnit9ng hozCmwàn tonit9àn 9CiGbiến nit9mất, Ánit9i 9CiGHy n8onkhông thzCmwể cảzCmwm nhận9CiG đượ9CiGc gìnit9 cả…

… kn8onhông gìzCmw cả.

Cô h9CiGầu cũngzCmw n8onkhông hề9CiG cảmnit9 th9CiGấy n8onlạ lẫm9CiG vì9CiG nn8onhững zCmwhành độngn8on thAsahất thườngn8on cn8onủa hAsaÁi Hy9CiG, nhzCmwanh chân8onn bn8onước n8onra khỏin8on n8onphòng, sanit9u đónit9 gzCmwài 9CiGchốt khoá.

Cô 9CiGim lặng,nit9 chì9CiGm sâzCmwu vào9CiG 9CiGmớ zCmwký ức9CiG hỗnit9n độn…

Không thể9CiG tizCmwn đượcn8on an9CiGh làn8on nhAsagười đãn8on hAsanhẫn tâhAsam xuốngnit9 thAsaay tzCmwàn n8onsát cảzCmw gi9CiGa đìnhzCmw củhAsaa cô….

Không đâu,nit9 nghAsaười nnit9hư hAsaMinh Vỹ,zCmw zCmwvẻ bềzCmw ngon8onài lạnhnit9 9CiGlùng 9CiGchỉ làzCmw hAsavỏ nit9bọc cn8onho sựn8on ấmnit9 nit9áp n8onlan toảzCmw bzCmwên trongzCmw… annit9h shAsaẽ kn8onhông 9CiGbao giờzCmw hAsalàm như9CiG thế!

Nhưng khônn8ong phảin8on chính9CiG Điềnnit9 HuhAsaân đã9CiG thừzCmwa n9CiGhận rằngnit9 hắzCmwn làhAsa kzCmwẻ nit9giết gi9CiGa đìnhhAsa chAsaô nit9sao? NzCmwhưng tạzCmwi zCmwsao TịnhAsah nit9Nhi lạ9CiGi n9CiGói MhAsainh nit9Vỹ mớhAsai n8onthực sựzCmw làhAsa kẻ9CiG shAsaát nhhAsaân czCmwơ chứ?

Hạo ThầhAsan bướcnit9 vnit9ào zCmwcăn phn8onòng zCmwphảng p9CiGhất mùihAsa hươngnit9 chAsaủa nit9hoa tưn8onờng vhAsai, tzCmwiến đếhAsan gầnnit9 ÁhAsai hAsaHy và9CiG ngnit9ồi lênn8on cạnh9CiG giường.

“Em cházCmwn hAsaghét an9CiGh đếzCmwn mứhAsac nàzCmwy saohAsa?” GươngzCmw mặn8ont lộzCmw nit9rõ vẻzCmw thnit9ất vọng,n8on HạozCmw Thầnn8on dườnghAsa hAsanhư n8onđã biến8ont cnit9âu thAsarả lờinit9 sẽn8on lhAsaà nhAsahư thếnit9 nàonit9, thAsaiếp tụzCmwc cấ9CiGt ginit9ọng đềun8on đều.zCmw n8on“Đừng n9CiGhư thếhAsa hAsanữa, anhAsah 9CiGcó tn8onhể kzCmwhiến ezCmwm zCmwhạnh phhAsaúc hơzCmwn cảnit9 hắn.

Cứ zCmwtưởng rằnzCmwg chỉn8on c9CiGần giữnit9 zCmwÁi HzCmwy bêzCmwn czCmwạnh, Hn8onạo Thầnnit9 zCmwsẽ hạnhhAsa phúhAsac sao?

Không hềhAsa! Hạnhn8on ph9CiGúc tưở9CiGng chừnghAsa nhhAsaư chỉhAsa thoán8onng q9CiGua, nhAsahẹ hAsanhư zCmwlàn gi9CiGó mơnhAsa hAsaman nn8ongoài bzCmwầu hAsatrời đn8onơn điệu…

Nhưng nit9đau đớhAsan lạinit9 khAsaéo dàizCmw, chnit9e khuấnit9t thứhAsa ánhn8on zCmwsáng nit9khiến cuộ9CiGc sốnghAsa czCmwủa cận8onu chun8onyển biếnhAsa thAsaheo mộthAsa mhAsaàu đnit9en tănit9m t9CiGối. Cứnit9 nhzCmwư hAsathế hAsanày thậtzCmw snit9ự khônzCmwg ổnnit9 ch9CiGút nào…zCmw zCmwcô vẫ9CiGn yzCmwên lặnnit9g, hAsahoàn tozCmwàn khôngnit9 cózCmw chútzCmw biểzCmwu cảmnit9 n8onnào zCmwkhác ngoàhAsai vhAsaiệc thẫ9CiGn thnit9ờ nhzCmwìn nit9vào nit9khoảng không.

“Theo anh!”n8on HạohAsa ThầnhAsa mệthAsa mỏi9CiG ôn8onm lhAsaấy n8onđầu, shAsaau hAsađó đứn8onng dậyzCmw nắn8onm lấyhAsa tzCmway cô9CiG lhAsaôi đi…

Có lẽ…9CiG đến8onn lúcnit9 phảin8on buônnit9g zCmwtay rồihAsa. VhAsaì nắnit9m gn8oniữ mốizCmw tìnhhAsa tn8onừ mộnit9t phíanit9 nhưhAsa t9CiGhế nnit9ày, thnit9ật sựnit9 czCmwhỉ khiếnzCmw cản8on hnit9ai đzCmwau kh9CiGổ hơn8onn 9CiGmà thôi.

Quãng hAsathời gzCmwian qu9CiGa, HạzCmwo ThzCmwần zCmwđã thựchAsa sự9CiG quhAsaá 9CiGích khAsaỷ, chAsahỉ bizCmwết 9CiGgiữ Ánit9i n8onHy chzCmwo r9CiGiêng zCmwmình n8onvà ngh9CiGĩ shAsaẽ nit9làm ngườihAsa cozCmwn gáinit9 nà9CiGy hạnhnit9 phúc.

Nhưng zCmwhai cn8onhữ “hạnhhAsa phúc”n8on miễ9CiGn cưỡnghAsa nit9này zCmwcó th9CiGật sựn8on tồn8onn 9CiGtại khzCmwông kzCmwhi 9CiGcô 9CiGvẫn 9CiGcòn monnit9g zCmwnhớ hắn?

Cô đểhAsa n8onmặc H9CiGạo Thầ9CiGn nit9đưa mìnhAsah đnit9i, n8onkhông hền8on cnit9ó chn8onút phn8onản ứngn8on nàohAsa gọzCmwi l9CiGà kháhAsang cự,zCmw chỉ9CiG zCmwvô thzCmwức nốzCmwi n8onbước thAsaheo hAsasau cậu,n8on nit9bàn tanit9y còzCmwn lạinit9 siết9CiG chn8onặt nit9con gzCmwấu bôn8onng mềmzCmw mạn8oni tron8onng tay.

Đây… nit9là cnit9ách duzCmwy nhấnit9t n8onHạo hAsaThần khzCmwông muốnnit9 9CiGsử dụng…9CiG nhzCmwưng zCmwhết czCmwách rồi!

Phải khiếnzCmw Án8oni n8onHy hoàhAsan ton8onàn tzCmwin tưởhAsang cận8onu vzCmwà c9CiGăm hậnn8on Min8onnh Vỹ.

“Vẫn chưzCmwa tzCmwìm thấyhAsa côn8on ấy9CiG szCmwao?” MizCmwnh Vỹnit9 đnit9ấm mhAsaạnh lênhAsa b9CiGàn làhAsam viện8onc cnit9ủa nit9ông Hàn,n8on đôihAsa mzCmwắt zCmwanh tn8onrừng lênzCmw nhn8onững hAsatia sán9CiGg cn8onủa lửahAsa hận.n8on “M9CiGột năm,hAsa đnit9ã một9CiG năhAsam rồizCmw đấy9CiG ônhAsag cóhAsa biếnit9t không?!”

Tìm hAsakiếm rồizCmw lạizCmw tzCmwìm kiếm9CiG, zCmwanh gầ9CiGn nhzCmwư c9CiGhìm hAsavào tuyệtnit9 vọng…

Muốn bỏn8on cu9CiGộc, zCmwnhưng tráihAsa nit9tim lhAsaại không9CiG c9CiGho 9CiGphép a9CiGnh nit9làm thế!

Lẽ nàhAsao ÁihAsa nit9Hy đãzCmw nit9thực s9CiGự bốn8onc hn8onơi k9CiGhỏi thhAsaế giớin8on nàyn8on rồizCmw ư?

“Đừng đòi9CiG hzCmwỏi kzCmwhi t9CiGa đãzCmw gnit9iúp co9CiGn lnit9àm tấtzCmw cảzCmw đzCmwể tzCmwìm c9CiGon bn8oné ấynit9 nhAsaếu chAsaon khônzCmwg mun8onốn nit9mất 9CiGnó mnit9ãi mãi.hAsa” 9CiGÔng HzCmwàn đhAsaan han8oni t9CiGay vàonit9 nhazCmwu, nit9tựa lưhAsang vàonit9 chi9CiGếc ghến8on xzCmwoay, trảhAsa lờin8on nit9Minh VỹhAsa mộtzCmw cáhAsach nghinit9êm nghị.n8on hAsa“Quên 9CiGcon bézCmw ấyn8on đi,9CiG thAsaa sẽnit9 tìhAsam chn8ono zCmwcon mộnit9t người9CiG nit9con gáihAsa zCmwkhác 9CiGxinh đẹpn8on v9CiGà tn8onốt hơ9CiGn nó.”

Đối vớin8on ông,hAsa hiệ9CiGn tạin8on, xezCmwm n9CiGhư mọinit9 chuyệzCmwn hAsađã đượ9CiGc thAsahu xếpnit9 nit9ổn th9CiGoả, vnit9à tấn8ont cả9CiG 9CiGsẽ lạihAsa ổnn8on địnnit9h như9CiG n8onlúc 9CiGban đầu.

“Ý hAsaông làhAsa t9CiGôi phải9CiG sốnnit9g tốtnit9 nit9khi thihAsaếu chAsaô ấy9CiG sn8onao? ThếzCmw cuhAsaộc sn8onống n8oncủa ôngnit9 n8oncó hạnhn8on phúcn8on nếu9CiG thin8onếu bhAsaà tnit9a knit9hông? Vànit9 tnit9ôi hi9CiGện zCmwgiờ là9CiG nzCmwhư thế9CiG đzCmwấy, khônzCmwg chAsaó cnit9ô nit9ấy, chAsaoi nhnit9ư thếzCmw gn8oniới nàyhAsa đối9CiG vớihAsa zCmwtôi hAsachẳng cònzCmw ýnit9 nghĩhAsaa 9CiGgì cả!n8on” Gươn8onng mặnit9t 9CiGMinh zCmwVỹ n8onchợt tnit9rở zCmwnên th9CiGật lạnn8onh n8onlùng zCmwvà bấnit9t cần,9CiG nhưnit9 thn8onể đazCmwng nit9mong 9CiGmuốn rờ9CiGi n8onkhỏi thế9CiG giớzCmwi zCmwnày hAsabất cứ9CiG lhAsaúc nào.

Không chAsahỉ bất9CiG zCmwlực n8onvì chuzCmwyện lãn8onnh đạon8on tổ9CiG chứchAsa Knightn8on, n8onanh th9CiGật shAsaự đangzCmw rất9CiG mệt9CiG hAsamỏi vnit9ì vôzCmw vọngnit9 tro9CiGng việhAsac tìmnit9 kiếmhAsa ÁizCmw Hy.

Đôi mzCmwắt chhAsaất zCmwchứa ưnit9u phiền,n8on MhAsainh Vỹn8on bư9CiGớc nhanit9nh n8onra hAsakhỏi cănhAsa phhAsaòng đang9CiG khihAsaến hAsamình ngạn8ont thzCmwở, czCmwhỉ muốnnit9 tn8onìm vềnit9 nit9góc thAsaối 9CiGquen th9CiGuộc 9CiGmà n8onnhớ đếnzCmw ngườin8on czCmwon 9CiGgái ấyhAsa. zCmwTừ bnit9ao zCmwgiờ azCmwnh lạin8on nit9thảm h9CiGại đến8onn nhn8onư thếhAsa nàyhAsa chAsaơ chứ?

Hạo Tnit9hần nắmn8on lấ9CiGy n8ontay hAsaÁi H9CiGy, đưanit9 n8oncô lênit9n tậnzCmw lnit9ầu bzCmwa, s9CiGau đóhAsa nit9dừng l9CiGại trnit9ước mộthAsa cnit9ăn phn8onòng khánit9 rộngn8on lớn.

Cô zCmwcảm thấyzCmw ln8ono sợ,9CiG một9CiG p9CiGhần vzCmwì hànhhAsa 9CiGđộng 9CiGkhác thưzCmwờng hAsacủa Hạo9CiG ThAsahần, phzCmwần n8oncòn lạinit9 lhAsaà vnit9ì bínit9 m9CiGật đazCmwng 9CiGẩn chứnit9a phn8onía szCmwau cn8onăn phò9CiGng đó.

Bước chânzCmw 9CiGdừng lạinit9 ởn8on c9CiGửa hAsaphòng, Hnit9ạo ThầnhAsa bu9CiGông thAsaay czCmwô ranit9, đứn9CiGg zCmwsang mộthAsa hAsabên, n9CiGhư nit9thể đazCmwng muốhAsan hAsacô ph9CiGải tự9CiG mình9CiG khán8onm phá9CiG bhAsaí mậzCmwt ẩnn8on chứahAsa nit9bên trn8onong n8oncăn phònhAsag b9CiGí ẩn8onn hAsatrước mắt.

Bàn tazCmwy hAsađang zCmwôm nit9con gn8onấu bônghAsa nớzCmwi l9CiGỏng dầnn8on, lnit9ỏng n8ondần rồihAsa zCmwmặc 9CiGkệ n9CiGó nit9rơi xnit9uống đất.9CiG ĐôizCmw mắnit9t Á9CiGi HzCmwy tnit9hoáng chAsahút ln8ono sợ,hAsa nhưngn8on bnit9àn tn8onay lạhAsai ngon8onan cốzCmw nắmhAsa lhAsaấy thAsaay cầmnit9 hAsamở cửa.

Liệu… 9CiGkhi cô9CiG n8onmở cửa…zCmw hAsaMinh Vn8onỹ sẽhAsa là9CiG ngưhAsaời đầu9CiG tihAsaên hAsacô đượhAsac trô9CiGng thấy?hAsa hAsaHay lạizCmw zCmwlà mộhAsat thảmn8on kịnit9ch 9CiGđang chờzCmw đón9CiG cô?

Mặc kệ,hAsa cônit9 khhAsaông quahAsan tn8onâm nữa,nit9 zCmwcô chỉnit9 cầnzCmw 9CiGbiết mìnzCmwh đangnit9 zCmwcần phzCmwải giảinit9 tn8onoả bảnzCmw tínnit9h thAsaò mònit9 zCmwvốn 9CiGcó củanit9 mình.

Hạo ThầhAsan hoànhAsa n8ontoàn câzCmwm lặnghAsa đứngnit9 yêhAsan zCmwbên nit9cạnh cô,zCmw n8onđôi mắzCmwt cậhAsau nhắmhAsa n8onhờ, hànn8ong lhAsaông 9CiGmày zCmwthanh zCmwtú khzCmwẽ ca9CiGu lạ9CiGi, hAsađôi nit9môi mỏ9CiGng đazCmwng mnit9ím lạinit9 thậthAsa chặt.

Cậu khôn8onng mzCmwuốn n8onmọi c9CiGhuyện n9CiGhư zCmwthế nnit9ày… nhAsahưng cn8onũng khn8onông chAsaòn cáchnit9 nà9CiGo 9CiGkhác czCmwả, zCmwlàm s9CiGao kìmhAsa lạizCmw được9CiG nit9khi ưn8onớc n8onmuốn cn8onhiếm hữun8on 9CiGngười czCmwon gnit9ái n8onkia đan8onng dần8onn tzCmwăng caonit9, đếnhAsa n8onmức khôngn8on thnit9ể hAsakiểm so9CiGát 9CiGđược nữa…

Khiến cônit9 đanit9u đớn,zCmw knit9hiến chAsaô chịzCmwu thzCmwương tổn…nit9 n8ontất cả9CiG chỉzCmw vìn8on hAsasự n8oních nit9kỷ vàhAsa hAsaham muốnnit9 cnit9ó đưnit9ợc côzCmw mànit9 thôi.

Cậu thựczCmw zCmwsự hnit9ận 9CiGÁi Hynit9, hậnzCmw côzCmw đãzCmw khiếnn8on cậunit9 n8onphải bhAsaất chấphAsa tấtn8on cảhAsa đển8on czCmwó đượzCmwc cô!hAsa NzCmwếu cónit9 đủhAsa can8onn đảmzCmw, Hạonit9 zCmwThần chỉn8on muốn8onn 9CiGbóp náthAsa n8ontrái n8ontim yến8onu ớ9CiGt đhAsaang đnit9ập liênit9n hồihAsa trnit9ong lòn8onng nhAsagực, đểzCmw nit9nó kh9CiGông c9CiGòn loạnn8on nhịpnit9 9CiGtrước côn8on nữa.

Bàn tanit9y nzCmwhỏ nit9bé hAsavặn nhẹhAsa ta9CiGy cnit9ầm, lậphAsa nit9tức mộtn8on h9CiGương thơ9CiGm dịuhAsa dhAsaàng nit9lan thAsaoả n8onbao phủ9CiG khắzCmwp người9CiG côhAsa, phảnhAsag phấtn8on chzCmwút sự9CiG thAsaàn độnit9c nit9từ bóng9CiG tốizCmw tộ9CiGi ác.

Hai bónhAsag người9CiG đang9CiG đzCmwứng giữahAsa gi9CiGan phòn8onng, ánhzCmw mắ9CiGt zCmwsắc n8onnhọn nit9đều cózCmw cùhAsang chunnit9g n8onmột mụczCmw tiêu…

… làn8on cô!!

Chap 46

Nếu zCmwem muzCmwốn chết

*Ba nănit9m sau*

Tiếng 9CiGbước chzCmwân nit9vồn 9CiGvã nối9CiG tiếpzCmw khắhAsap dãynit9 hzCmwành 9CiGlang dhAsaọc nit9theo n9CiGgôi hAsabiệt tzCmwhự trán9CiGg 9CiGlệ, t9CiGoán ngn8onười mặnit9c ves9CiGt 9CiGđen bặmnit9 tr9CiGợn đangn8on bước9CiG zCmwtheo sn8onau mhAsaột n8onbóng ngưzCmwời can8ono nit9lớn, toát9CiG lê9CiGn ph9CiGong thhAsaái thốngn8on lĩn9CiGh củahAsa đấngn8on chỉzCmw huy.

Chiếc á9CiGo szCmwơ mn8oni trn8onắng cnit9hưa 9CiGcài zCmwhết khhAsauy nit9đang hAsađược bàzCmwn 9CiGtay nit9to hAsalớn khzCmwuy lại9CiG vzCmwội 9CiGvã, gưn8onơng mặthAsa lãhAsanh khốchAsa đann8ong nhhAsaìn mọin8on th9CiGứ bằhAsang mộtn8on màuhAsa n8onsắc đehAsan sẫmzCmw khônzCmwg nit9sự sống.

Đôi bzCmwàn châzCmwn vẫnhAsa sải9CiG bưnit9ớc zCmwthật đềun8on đzCmwặn, zCmwMinh Vnit9ỹ càn8oni lại9CiG nn8ongay zCmwngắn h9CiGàng n8onkhuy ázCmwo, rồzCmwi lạinit9 tzCmwiếp 9CiGtục khoáchAsa nhannit9h chiếcnit9 nit9áo n8onkhoác đehAsan đanzCmwg zCmwcầm trênn8on tnit9ay… n8ontừ ban8ono gin8onờ azCmwnh lạhAsai s9CiGống mnit9ột cánit9ch n8onmáy 9CiGmóc zCmwnhư zCmwthế này9CiG cơhAsa chứ?

Mọi thứnit9 vẫnhAsa diễnhAsa 9CiGra thAsahật hAsagấp gn8onáp hAsanhư lẽn8on tựzCmw zCmwnhiên, nit9và đối9CiG hAsavới anzCmwh, t9CiGất nit9cả hAsakhông còn9CiG zCmwquan 9CiGtrọng nữa.

Kéo dà9CiGi sựhAsa 9CiGsống zCmwvà 9CiGhơi thở9CiG chn8onỉ đểhAsa 9CiGdàn xếhAsap nhữnhAsag cuộczCmw ẩn8onu n8onđả m9CiGang tínnit9h chấ9CiGt bạohAsa lựcnit9, nhưhAsang c9CiGơ nit9thể anhAsah vẫnnit9 nit9tiếp tụczCmw hôn8on hấpnit9 zCmwđể dn8onuy 9CiGtrì sihAsanh mệnn8onh này.

Bất cầ9CiGn đời…nit9 bnit9a tnit9ừ 9CiGdùng đểhAsa chnit9ỉ vềnit9 cuộchAsa sốngn8on hiệnhAsa tn8onại c9CiGủa anh!!

Nét mặtzCmw 9CiGluôn ghAsaiữ trạzCmwng thán8oni lạnhnit9 lùnit9ng hn8onơn cảhAsa ngn8onày xưa,9CiG ghAsaiờ đâynit9 lnit9ại bắhAsat đầnit9u lưhAsau dzCmwấu shAsaự khinzCmwh đzCmwời củahAsa Hàn9CiG n8onMinh Vỹ.

Chiếc hAsaxe zCmwBMW 9CiGđược đậuhAsa sẵzCmwn trướczCmw cổn9CiGg nit9như thường9CiG 9CiGlệ, zCmwchờ 9CiGđợi đưanit9 n8onanh th9CiGực n8onthi những9CiG nhzCmwiệm vụnit9 bạozCmw hAsalực phhAsai pháp.

Anh biếtzCmw chứ!zCmw NgzCmwười 9CiGanh gọi9CiG làn8on chAsaha, hAsaông nit9ta zCmwchỉ xn8onem anzCmwh nhhAsaư mộthAsa thAsahứ c9CiGông cụnit9 zCmwđể loạinit9 bhAsaỏ tấnit9t hAsacả nhữngnit9 thzCmwứ chAsaản trởn8on bưzCmwớc tizCmwến củ9CiGa ôhAsang hAsata trênzCmw thươngnit9 trường.

Chắc hẳnhAsa nit9là hAsasau 9CiGkhi đẩynit9 cnit9ho hAsaanh cáizCmw nit9tổ chứchAsa 9CiGnày, n8onông nit9ta tnit9hoải máinit9 lhAsaắm. Thoản8oni máizCmw nit9khi hAsađã hAsacó người9CiG thAsahay tn8onhế mìnnit9h hAsalãnh đạnit9o n8onvà gn8oniúp ôn9CiGg dọhAsan dẹpnit9 szCmwạch n8onsẽ 9CiGnhững 9CiGthứ dơzCmw bẩnnit9 đannit9g chắn9CiG nzCmwgang hAsacon 9CiGđường 9CiGthành cônhAsag củ9CiGa mình.

Sống trn8onong mhAsaột t9CiGhế n8ongiới hằn9CiGg ngàn8ony vn8onẫn xảyzCmw r9CiGa nzCmwhững c9CiGuộc x9CiGung độthAsa v9CiGà ẩ9CiGu đảzCmw vôzCmw nghnit9ĩa, hAsaanh vẫzCmwn 9CiGtiếp t9CiGục làmnit9 n8ontheo lờn8oni shAsaai khiếnzCmw của9CiG chAsaha mìnhAsah nhưnit9 mộthAsa cáinit9 máynit9, hoàn9CiG zCmwtoàn khôn9CiGg n8onhề khn8onáng cự.

Đôi zCmwmắt màun8on hổhAsa pn8onhách hAsasáng hAsarực đầyzCmw kiênit9u ngạhAsao g9CiGiờ đâynit9 lạizCmw được9CiG nit9thay thếhAsa bằnnit9g sắn8onc màzCmwu zCmwcafe đnit9en sẫmn8on, an9CiGh trn8onở nnit9ên hAsaít nnit9ói hơnnit9 xưa,zCmw thnit9ậm n8onchí cònhAsa kh9CiGông nit9thèm 9CiGmở miệnghAsa rn8ona n9CiGói mộtzCmw từnit9 nếunit9 nón8on thAsahật sựnit9 khônit9ng chAsaần thiết.

Anh họnit9c czCmwách ln8onàm quehAsan vớizCmw vin8onệc sốhAsang đơnnit9 độhAsac mn8onột mìnhnit9, họczCmw cáchn8on n8ontự kiển8onm nit9soát lýn8on nit9trí nit9và suzCmwy nghĩnit9 m9CiGột cácnit9h th9CiGiết thựchAsa hơnn8on, vàn8on an8onnh hAsađã hAsadùng 9CiGkính ápzCmw trònzCmwg đểhAsa chhAsae giấuzCmw thứnit9 mhAsaàu hAsasắc tuyệtzCmw mn8onỹ vốnit9n zCmwcó củnit9a mình.

Từ ngn8onày thiếuhAsa vắngn8on bón8onng hn8onình Á9CiGi nit9Hy, nit9anh n8ontrở nên9CiG hAsacăm 9CiGghét tn8onất cn8onả mọzCmwi thzCmwứ tr9CiGên đời9CiG này9CiG, cảnit9 thứ9CiG nit9mà n8oncô th9CiGích nhất9CiG ởzCmw hAsaanh –9CiG hAsamàu mắt!!

Cô đãn8on từng9CiG ngắ9CiGm a9CiGnh thậ9CiGt lân8onu, bn8onật cườihAsa vzCmwà zCmwbảo rnit9ất tzCmwhích 9CiGđôi mắ9CiGt –hAsa 9CiGthứ zCmwthu húhAsat 9CiGnhất trênhAsa gươn8onng zCmwmặt anh.

Anh đãzCmw tậpn8on chịuhAsa đựnnit9g sựhAsa khózCmw chịu9CiG mn8onỗi kh9CiGi đeonit9 kn8onính ápn8on tròngzCmw, 9CiGtập l9CiGàm q9CiGuen vzCmwới mộtzCmw đôin8on mắtn8on zCmwđen s9CiGâu n8onthẳm nhưnit9 bahAsao n9CiGgười knit9hác mỗizCmw khhAsai tnit9rông n8onthấy hì9CiGnh ảnn8onh pnit9hản chiếu9CiG củanit9 nit9mình t9CiGrong gương.

Sải bướcnit9 tn8onhật dứtn8on khoátnit9, Mi9CiGnh 9CiGVỹ 9CiGbước rnit9a khỏinit9 cổnn8ong, đôhAsai mắt9CiG 9CiGvẫn mônit9ng lzCmwung, vzCmwô định.

Mặc hAsadù khzCmwông nit9hề hAsađể tânit9m hAsađến nhn8onững thứ9CiG xu9CiGng quannit9h, 9CiGnhưng anit9nh vẫnzCmw zCmwcảm thấyn8on sựzCmw 9CiGthay đổi9CiG bấzCmwt thườngnit9 ởnit9 khu9CiGng cảnn8onh thânit9n thuộ9CiGc mhAsaình vẫnhAsa trôn9CiGg thấzCmwy vn8onà bư9CiGớc đn8oni hằn9CiGg ngày.

Trái tinit9m đzCmwập 9CiGmạnh mộthAsa nhịpn8on, 9CiGanh cảmzCmw thấzCmwy c9CiGó chn8onút gìnit9 đnit9ó khhAsaó thzCmwở, dưzCmwờng 9CiGnhư n8onanh 9CiGvừa bỏnit9 9CiGqua th9CiGứ g9CiGì 9CiGđó zCmwrất quhAsaan tr9CiGọng thhAsaì phải.

Bước ch9CiGân khựzCmwng zCmwlại, Min9CiGh zCmwVỹ cứnit9 gn8oniữ n9CiGguyên phohAsang th9CiGái hAsalãnh đạmnit9 ấy,nit9 mãizCmw mộn8ont lúnit9c sanit9u mớizCmw từhAsa tnit9ừ qunit9ay đzCmwầu lạin8on, 9CiGđảo mhAsaắt xu9CiGng qu9CiGanh nnit9hư tnit9ìm zCmwkiếm ghAsaì đó.

Đôi mắtn8on anhAsah chhAsaợt dừhAsang lại,nit9 hôzCmw hấpn8on ngnit9ưng hoạtn8on động,n8on cả9CiG cơnit9 tnit9hể nn8onhư rơizCmw zCmwvào trzCmwạng thzCmwái bấtzCmw động.

Thứ an8onnh n8onđang nhnit9ìn thấy…zCmw zCmwlà ảzCmwo ản9CiGh sao?

Mái 9CiGtóc nhAsaâu đượhAsac 9CiGthắt nơ9CiG, nit9cố thAsaình buộcnit9 lệchn8on sahAsang bênnit9 tráihAsa đangnit9 được9CiG nhữngnit9 vạt9CiG nnit9ắng buổihAsa sớmzCmw n8onchiếu rọi…

Một b9CiGóng dán8onng nhỏn8on bhAsaé, gầynit9 guhAsaộc, 9CiGlàn zCmwda trnit9ắng mỏ9CiGng nit9manh đan8onng k9CiGhoác nit9trên mnit9ình chiến8onc vnit9áy 9CiGren đen8onn thậtn8on qu9CiGen tn8onhuộc đanhAsag ngồzCmwi bệtzCmw dzCmwưới nềnhAsa đấnit9t thAsarước cn8onổng nhàzCmw nit9anh khôngnit9 hn8onề ngạn8oni nit9ngùng, đôi9CiG bàn8onn ta9CiGy ôhAsam hAsakhư khưnit9 m9CiGột cn8onhú gấuhAsa bônghAsa knit9há lớn,9CiG 9CiGvà côhAsa gánit9i đangn8on gn8onục 9CiGmặt vàon8on zCmwnhững zCmwsợi 9CiGtơ n8onthanh mảnh.

Minh VỹzCmw zCmwgần nhn8onư không9CiG thểnit9 tzCmwin được9CiG mìnhn8on đang9CiG zCmwthấy nhữnzCmwg ghAsaì, cản8on ngườnit9i khẽhAsa rhAsaun lêhAsan, snit9au đn8onó t9CiGừ từzCmw bn8onước đếnit9n 9CiGgần cnit9ô gnit9ái hAsakỳ lạzCmw kia.

Đám n8oncận vệnit9 n8onđến lúcn8on nn8onày mớhAsai zCmwchú ýhAsa đếnnit9 9CiGsự hnit9iện diệhAsan zCmwcủa cô9CiG gáhAsai hAsakia, mnit9ặc dù9CiG hơn8oni ngạczCmw nhiên9CiG trướzCmwc n8onthái độnit9 củhAsaa MhAsainh Vỹ,zCmw nhzCmwưng họn8on đ9CiGều 9CiGnín bặt,9CiG đhAsaưa mắtzCmw n9CiGhìn xe9CiGm sắpn8on hAsacó sựzCmw kiện9CiG gnit9ì 9CiGxảy ra.

Minh Vỹn8on bưn8onớc thậtn8on chậmnit9 đếnhAsa gầnit9n ngưnit9ời hAsacon gzCmwái kianit9, snit9au đónit9 hAsakhuỵu gốhAsai trướcn8on mặthAsa cô9CiG zCmwấy, đôizCmw n8onmắt ánn8onh lênit9n trạnhAsag thánit9i ưhAsau thzCmwương vônit9 zCmwđộ. Gươngn8on mặtn8on ann8onh zCmwhơi nghệch9CiG ran8on, nzCmwhưng lạizCmw bin8onểu hiệnnit9 hAsarõ rhAsaệt shAsaự đan8onu lòng…n8on cn8onó zCmwphải nit9là cnit9ô 9CiGấy đâzCmwy không?

Vẫn làhAsa bónghAsa dá9CiGng k9CiGhắc đậ9CiGm zCmwsâu tronn8ong tn8onim anh9CiG, 9CiGnhưng tạinit9 shAsaao zCmwanh vẫnnit9 k9CiGhông nit9cách nàozCmw tin8onn đzCmwược ngườihAsa zCmwcon gánit9i nzCmwày chí9CiGnh hAsalà ÁizCmw Hy?

Đưa bànit9n tzCmway n8onvuốt nhẹ9CiG máizCmw zCmwtóc cafzCmwe szCmwữa, tráinit9 tnit9im Minnit9h V9CiGỹ zCmwnhư muốn9CiG vỡn8on 9CiGtung, khôhAsang n8onthể nnit9ào là9CiG Áinit9 hAsaHy được!!

Chỉ làn8on ngườizCmw giố9CiGng n8onngười m9CiGà thôin8on, ngn8onười giốnzCmwg ngườihAsa thôi!

Anh vn8onội vàn8onng zCmwrụt tzCmway ln8onại, đứng9CiG bzCmwật dậy,zCmw bấtn8on ghAsaiác lạihAsa hAsalắc 9CiGđầu thAsahật k9CiGhẽ vhAsaà tựzCmw zCmwnhủ rằng…hAsa ngườizCmw hAsacon gn8onái nànit9y, khô9CiGng thểhAsa làn8on czCmwô ấn8ony được!

Ái n8onHy hAsakhông thển8on ln8onại gn8onầy gnit9ò t9CiGhiếu sứcn8on sống9CiG nhưn8on thn8onế nàynit9, ln8onại cànhAsag khôzCmwng zCmwthể độnit9t ngộnit9t xuấzCmwt hiệnzCmw trướ9CiGc nhàhAsa azCmwnh 9CiGbất nit9thình lìnhhAsa nhn8onư thế…nit9 nếu9CiG cón8on zCmwphép màn8onu, nit9tại sahAsao n8onnó khn8onông xảy9CiG nit9ra n8onsớm hơ9CiGn c9CiGơ chứ?

Đối với9CiG anhAsah bhAsaây giờ,nit9 pnit9hép màuhAsa chỉzCmw cón8on trhAsaong cổnit9 tíhAsach, mhAsaà cổn8on 9CiGtích thìhAsa lạizCmw n8onkhông hiệ9CiGn hn8onữu ởn8on thực9CiG tại.

Đôi cn8onhân anit9nh bướczCmw lùizCmw vềnit9 ph9CiGía saun8on, rồizCmw quazCmwy lưnn8ong thậthAsa 9CiGdứt 9CiGkhoát vàn8on tiếpn8on tụcnit9 nối9CiG bước.

Anh zCmwkhông zCmwthể nánnit9 n8onlại ởzCmw đâyn8on thêhAsam m9CiGột nit9phút giâynit9 nnit9ào nữ9CiGa, kh9CiGông nê9CiGn khAsaỳ vọnn8ong vàhAsao nn8onhững thứ9CiG n8onvô zCmwvọng đãzCmw ch9CiGìm hAsavào qunit9ên lãng.

*Huỵch*

Một thứzCmw 9CiGâm hAsathanh vzCmwang zCmwlên, tn8onuy k9CiGhông tn8onhể khiến9CiG ngườizCmw kházCmwc chhAsaú ýnit9 zCmwnhưng lạihAsa kn8onhiến bướ9CiGc chânn8on 9CiGMinh Vnit9ỹ zCmwdừng lại.

Tất cả9CiG mnit9ọi sựnit9 chAsahú ýnit9 đềun8on tậpn8on truzCmwng vn8onào chAsaô nit9gái kia!!

Một tronzCmwg sốzCmw nit9những 9CiGtên hAsacận vệ9CiG tỏn8on zCmwvẻ nnit9gạc zCmwnhiên, trzCmwòn mnit9ắt nhìnhAsa cảnn8onh tượhAsang trướ9CiGc mặ9CiGt mình.

Minh Vn8onỹ l9CiGại một9CiG n8onlần nữhAsaa ngoảnhhAsa mặtnit9 lại…hAsa 9CiGtrước mắtn8on an8onnh gnit9iờ đây,hAsa gươnn8ong mặtnit9 ẩn9CiG giấuzCmw san8onu hAsachú hAsagấu bôzCmwng vnit9ừa nit9rồi đã9CiG đượn8onc hiệzCmwn zCmwrõ trướczCmw án8onnh sán8onng ấmnit9 áp9CiG n8oncủa mặt9CiG tzCmwrời, hAsađồng thờin8on điểmnit9 mạnhAsah mzCmwàu szCmwắc xan9CiGh xahAsao t9CiGrên khhAsauôn mặtnit9 thiếun8on nzCmwữ đã9CiG nnit9gã g9CiGục trênit9n nềnhAsa đất.

Lần n9CiGày, tn8onim hAsaanh khônit9ng đập9CiG mạnhnit9 hơn9CiG, cũngn8on khAsahông hAsađập chậnit9m zCmwhơn, 9CiGmà zCmwlà cảzCmwm thấhAsay zCmwđau nhói!

Người n8oncon gáhAsai tron8onng n8onbộ vázCmwy ren8onn đnit9en đ9CiGang bấtzCmw tỉnzCmwh, ômhAsa cnit9hặt chAsaon gấunit9 bnit9ông 9CiGvào lònhAsag, 9CiGđôi nit9môi vàhAsa khuônhAsa m9CiGặt thiếun8on sihAsanh knit9hí đến9CiG mứchAsa đ9CiGáng nnit9gạc nhiên.

Và cn8onô gn8onái ấy…zCmw cnit9hính 9CiGlà Vnit9ương nit9Ái Hy!!

Tất cả9CiG đề9CiGu sữngnit9 9CiGsờ trn8onước cảnit9nh tưhAsaợng vhAsaừa xảyzCmw nit9ra, mnit9ọi n8onánh 9CiGmắt đều9CiG tzCmwập trzCmwung zCmwvề mnit9ột 9CiGhướng x9CiGác định.

Vương ÁihAsa nit9Hy nhhAsaỏ bé9CiG vẫzCmwn nằzCmwm n8onbất độnit9ng trê9CiGn mặnit9t zCmwđất, ha9CiGi hàngnit9 nit9mi khn8onép lạ9CiGi, hAsache khuhAsaất đnit9ôi zCmwđồng n8ontử tronit9ng sáng.

Gương nit9mặt thAsahanh nhAsahã đan9CiGg thảhAsa lỏnhAsag hếtzCmw mức9CiG, dườnit9ng nhhAsaư cônit9 đanit9ng n8oncó một9CiG hAsagiấc ngnit9ủ thậthAsa ngonnit9, nhhAsaưng khnit9ông hẳzCmwn là9CiG vĩnhn8on hằng.

*Cộp cộp*

Tiếng bước9CiG ch9CiGân van9CiGg ln8onên thhAsaật 9CiGgấp gápnit9 vàn8on nhAsaối 9CiGtiếp khôhAsang liềnnit9 bậc,9CiG đámhAsa cậnhAsa 9CiGvệ hAsabắt đầuzCmw tỏzCmw 9CiGra hốn8ont hoảnn8ong, bướcn8on đếnzCmw nit9và hAsavây lấynit9 Áin8on HhAsay. nit9Cách đó9CiG khhAsaông zCmwxa, MizCmwnh Vỹnit9 l9CiGại đứnzCmwg chônit9n chAsahân n8ontại một9CiG cn8onhỗ, đnit9ưa mắtzCmw lặngnit9 n8onnhìn cô.

Anh nn8onhư n8onkhông thAsahể tnit9in vàhAsao m9CiGắt mìnit9nh nữzCmwa, đôin8on mắn8ont nhìnhAsa cô9CiG khônghAsa hAsachớp, nhưnit9 9CiGđang sợ9CiG sẽnit9 lạinit9 n8onđánh mấtn8on ảon8on gi9CiGác n9CiGày tronzCmwg giâhAsay lát.

Trái tin8onm đậpn8on nnit9hanh đnit9ến mn8onức khzCmwông tàinit9 nàohAsa knit9iểm snit9oát đượcnit9 nữanit9, Mnit9inh V9CiGỹ mímnit9 môi.

Cất bướchAsa tiếzCmwn zCmwvề phían8on nit9trước, n8onanh hAsađang hozCmwàn tozCmwàn đánhhAsa mấtn8on tấtn8on cảnit9 cảzCmwm xún8onc, chỉ9CiG n8oncần b9CiGiết ngưnit9ời con8onn gzCmwái an9CiGh yên8onu đnit9ang h9CiGiện diện9CiG tron8onng tầm9CiG mắt,n8on nit9và khôngnit9 thnit9ể đánhAsah mấzCmwt cô9CiG thzCmwêm 9CiGmột lhAsaần nữa.

“Đừng chạmn8on vào!!”

Bước chânnit9 ann8onh chn8onỉ 9CiGcòn cáchAsah côhAsa chưahAsa đầy9CiG một9CiG mét9CiG hAsathì dừnhAsag lại,hAsa nghiếnzCmw răhAsang nh9CiGìn tên9CiG cậnn8on vệnit9 đann8ong cón8on đhAsaộng tzCmwác nit9nâng ngnit9ười cn8onô lênnit9, n8onđôi mắtnit9 đn8onen sẫmzCmw đanghAsa trzCmwừng nit9lên đầyzCmw tứchAsa giận.

Tên czCmwận vhAsaệ kin8ona bịnit9 a9CiGnh là9CiGm chAsaho giật9CiG mìnnit9h, vôn8on hAsaý n8onlại buô9CiGng tn8onay k9CiGhiến cn8onả nhAsagười nit9Ái zCmwHy zCmwrơi hAsatự n8ondo xunit9ống mặtnit9 đất.

“Biến đzCmwi.” Giọn8onng nóhAsai vừanit9 rồin8on lạinit9 cấtzCmw lênnit9, MizCmwnh nit9Vỹ cố9CiG gắngzCmw kìm9CiG ch9CiGế, n9CiGói bằn8onng czCmwhất giọnghAsa nhzCmwẹ nhàngn8on vhAsaà bìn9CiGh tĩ9CiGnh n9CiGhất n8oncó thể.

Không zCmwai c9CiGó quyềhAsan đượnit9c làmhAsa c9CiGô hAsaấy nit9tổn thương!

Minh VhAsaỹ trừng9CiG 9CiGmắt hAsanhìn đáhAsam zCmwcận vệ,nit9 nnit9hư đangzCmw thhAsaể hiệzCmwn tâmn8on trạ9CiGng khóhAsa chịuzCmw củan8on mìnzCmwh vềzCmw zCmwsự hiệhAsan dihAsaện của9CiG họ.

Nhận thấyzCmw “tízCmwn hiệu”zCmw khn8onông tốt9CiG 9CiGtừ “thiếzCmwu n8ongia đángnit9 mến”,n8on dĩzCmw nhnit9iên toázCmwn cậnnit9 vệ9CiG lận8onp tnit9ức b9CiGiến mấthAsa chưazCmw đầyzCmw n8onnăm giây.

Minh Vỹ9CiG hAsavẫn đứnnit9g y9CiGên trướchAsa ngn8onười cnit9on gánit9i đanit9ng nằzCmwm lhAsaặng 9CiGthinh dướzCmwi 9CiGđất, mặc9CiG kệhAsa ánzCmwh nắnit9ng mùahAsa hzCmwè nhAsaóng bzCmwức rnit9a nit9sức cn8onhiếu n8onrọi knit9hắp ngườihAsa cô.

Ông hAsatrời nit9đang nit9đùa cợthAsa với9CiG anzCmwh à?

Bao nhiêunit9 côn9CiGg sứcnit9 n8onvà 9CiGthời gi9CiGan anhAsah bỏnit9 rn8ona thậtzCmw snit9ự 9CiGkhông zCmwít zCmwđể hAsatìm cô,nit9 nhưngn8on đáhAsap lạhAsai hAsachỉ làzCmw hAsasự tuyệzCmwt vọngn8on khAsaéo dhAsaài đằngn8on đẵng.

Nhưng đhAsaến 9CiGkhi a9CiGnh n8onbất mzCmwãn bỏhAsa cuộn8onc, chhAsaấp 9CiGnhận tấnit9t cảnit9 hAsasự sắpn8on xnit9ếp czCmwủa ôn8onng HàhAsan nh9CiGư hAsamột cán8oni máy…n8on nit9cô hAsalại xuấtnit9 hiện!

Đôi môin8on mzCmwỏng nhếc9CiGh lê9CiGn từzCmw tnit9ừ, vònghAsa cun8onng tr9CiGên khuôn8onn 9CiGmặt anhAsah tuấn9CiG chữngzCmw chạcn8on hAsachính n8onlà nụhAsa cườinit9 khinhAsah đời!

Anh cúi9CiG ngườihAsa n8onxuống, nn8onhẹ nhànzCmwg zCmwluồn nit9tay qnit9ua tnit9hân nit9người quenit9n thuộczCmw trn8onong chi9CiGếc vá9CiGy ren8onn đenzCmw, thhAsaận thAsarọng nit9nhấc bổn9CiGg ngườizCmw 9CiGcô lên.

Gương n8onmặt anit9nh giã9CiGn dhAsaần, zCmwbớt pn8onhần zCmwnào sựnit9 căn8onng thẳnghAsa l9CiGuôn đ9CiGeo bnit9ám dnit9ai dẳng…zCmw đúzCmwng thzCmwật là9CiG 9CiGVương Áinit9 nit9Hy rồi!

Hai bà9CiGn tahAsay ch9CiGợt sn8oniết n8onthật chặtn8on ngườizCmw cn8onon 9CiGgái tn8onrong tzCmway, M9CiGinh 9CiGVỹ czCmwúi thấn8onp 9CiGđầu, đặtzCmw lên9CiG t9CiGrán Áin8on Hn8ony mộtn8on nn8onụ hônn8on thậtnit9 khẽ…

Cuối cùng,nit9 cônit9 đnit9ã trzCmwở nit9về bnit9ên a9CiGnh rồi…

Tại n8onsao c9CiGô lại9CiG xuất9CiG hiệnhAsa tronit9ng hAsathể trạnnit9g yếun8on zCmwớt nhhAsaư thế9CiG nzCmwày czCmwơ chứ?

Kỳ zCmwlạ nit9thật, vhAsaốn dzCmwĩ cô9CiG n8oncó thểnit9 vànit9o thẳn9CiGg n8onnhà đển8on tn8onìm 9CiGanh cơn8on mnit9à, tạ9CiGi sahAsao lạ9CiGi nzCmwgồi tnit9rước c9CiGửa, lạinit9 c9CiGòn nit9ôm th9CiGeo gấu9CiG bôngnit9 đểzCmw rồn8oni szCmwau đónit9 nhAsagất xỉu?

Bàn châhAsan MinzCmwh Vỹnit9 zCmwnhấc lêhAsan, nhưnghAsa nit9lại hạhAsa xuốn8onng 9CiGvì mộtnit9 cnit9âu nóhAsai vọng9CiG từnit9 phían8on sau.

“Trả côhAsa ấn8ony lại9CiG 9CiGcho anh.”

Theo 9CiGphản 9CiGxạ, MzCmwinh VỹzCmw qnit9uay đzCmwầu lại…

Từ n8onphía hAsasau, Hnit9ạo nit9Thần zCmwvòng tnit9ay ngahAsang en8ono zCmwmột cônit9 zCmwgái l9CiGạ mặt,9CiG cnit9ười cợt.

“Tôi ch9CiGơi hAsachán rồi,nit9 trnit9ả n8onlại đấy.”

Sau 9CiGcâu nhAsaói vnit9ô trzCmwách nhiện8onm ấy,n8on ngườihAsa nit9con zCmwgái k9CiGia nit9cũng bậtnit9 cườin8on k9CiGhúc khícn8onh, néphAsa đầu9CiG v9CiGào ngzCmwực nit9Hạo ThzCmwần, nit9ra dáhAsang hAsavô cùnzCmwg tìnhzCmw tứ.

Trả ÁihAsa zCmwHy 9CiGlại zCmwcho anh?

Minh VỹzCmw khôzCmwng nit9hề n8ontỏ bất9CiG cứ9CiG nit9thái độhAsa nàozCmw cn8onả, an9CiGh vhAsaẫn ôm9CiG Ánit9i HhAsay tronhAsag lònn8ong, đôhAsai môn8oni mn8onấp máyzCmw bậtzCmw thành9CiG tiếng.

“Cảm ơn.”

Không qhAsauan hAsatrọng, chAsahỉ cầnn8on chAsaô trởzCmw vềhAsa vớhAsai anit9nh, zCmwthế làhAsa đnit9ủ rồi.

Bóng nit9lưng zCmwcao lớnzCmw 9CiGquay lạinit9, zCmwthẳng ngườizCmw bướ9CiGc đi…

Thì rn8ona n8onquãng hAsathời n8ongian c9CiGô mn8onất n8ontích, Hạo9CiG ThầnhAsa hAsachính l9CiGà 9CiGngười cnit9hăm 9CiGsóc vàn8on bảhAsao vệhAsa cô.

Cứ tnit9ưởng nn8onói zCmwra nhữnghAsa lờzCmwi đnit9ó zCmwthì an9CiGh sẽ9CiG thAsain lzCmwà hắnhAsa hAsata ghAsahét bnit9ỏ nn8onên mhAsaới hAsatrả lạizCmw cnit9ô sao?

Nhầm rồi…

Từ bốnhAsa zCmwnăm trướczCmw 9CiGcho đn8onến tậnhAsa bhAsaây gin8onờ, mhAsaỗi hAsakhi ann8onh nit9và H9CiGạo Thầnnit9 đ9CiGối mzCmwặt vớin8on nhauhAsa, ázCmwnh hAsamắt củnit9a hắzCmwn tzCmwa vnit9ẫn khô9CiGng hề9CiG thanit9y đổi.

Trong mnit9ắt hắnit9n, cn8onhỉ tn8onồn tạ9CiGi du9CiGy nhấtn8on nzCmwgười hAsacon n8ongái củhAsaa ahAsanh vàzCmw n8onham mzCmwuốn độcn8on zCmwchiếm khôn9CiGg ngừng.

Bước chnit9ân nhanzCmwh hơzCmwn, 9CiGMinh Vn8onỹ bư9CiGớc n8onvào cổnghAsa 9CiGnhà, bzCmwăng n8onqua k9CiGhu vườzCmwn rộngn8on lớnhAsa và9CiG tiếnhAsa 9CiGđến gần9CiG hồzCmw bơi.

Dừng lạizCmw zCmwở thnit9ành hồn8on bzCmwơi, an8onnh czCmwúi ngườizCmw xuống,hAsa trhAsaên t9CiGay vẫnnit9 nit9là VưhAsaơng ÁzCmwi Hnit9y đangzCmw 9CiGnhắm nghiềnn8on đôinit9 mắ9CiGt vzCmwà 9CiGôm chặtzCmw 9CiGgấu bông.

Đôi tn8onay vẫnn8on nâhAsang ngườzCmwi czCmwô, nhưngnit9 hAsaanh lạinit9 zCmwtừ từzCmw hạ9CiG tn8onhấp 9CiGtay, đểnit9 nit9cả nghAsaười czCmwô bnit9ắt đầuhAsa ngậpnit9 trozCmwng nước.

Minh hAsaVỹ cànnit9g hạhAsa thấphAsa tazCmwy, mựczCmw nướnit9c n8onngang n9CiGgười cn8onô nit9lại cà9CiGng nit9nâng cao.

Thân nit9thể nhAsahỏ bén8on kn8onia khẽn8on n8onrun zCmwlên, nhưnit9ng lạinit9 chAsaố kìn8onm 9CiGnén… nit9anh n8oncó th9CiGể thấn8ony rzCmwõ, 9CiGhai bhAsaàn tazCmwy zCmwôm gấ9CiGu bônnit9g đan8onng hAsasiết chAsahặt l9CiGại, 9CiGngay cả9CiG khuônzCmw mặtn8on cnit9ô chAsaũng bn8onắt đầnit9u tn8onỏ rzCmwa khóhAsa chịu.

Đây chỉ9CiG nit9có n8onthể là9CiG kếzCmw hoạch9CiG n8ondo HzCmwạo hAsaThần bày9CiG rnit9a, vìhAsa 9CiGanh bnit9iết 9CiGrõ hắnnit9 khônit9ng hAsathể dễzCmw n8ondàng manzCmwg ÁizCmw nit9Hy trản8on lạihAsa ch9CiGo ann8onh được.

“Cứ zCmwtiếp tục9CiG zCmwgiả vờ…”nit9 Đôi9CiG mzCmwắt đenzCmw trởnit9 nhAsaên 9CiGvô hồnn8on, a9CiGnh lạnh9CiG hAsalùng gằnhAsa thAsaừng chữ,nit9 hAsa“… nếun8on ehAsam muốnnit9 chết.”